XUYÊN NHANH: VAI ÁC BOSS TOÀN BỆNH KIỀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: vai ác boss toàn bệnh kiều - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Em gái họ không nóng vội (5)

]Không biết xuất phát từ tâm lý gì, Triệu Hương Phụ vẫn luôn cố chấp mà đi lên tầng 4 của nhà trệt, gõ cửa phòng bạn trai.

Từ trong khe cửa, lộ ra một chút ít ánh sáng yếu ớt.

Triệu Hương Phụ không biết đó có phải là ánh sáng từ cột đèn trùng hợp chiếu vào gian nhà ở, hay trùng hợp trong phòng có một bóng đèn quên tắt.

Nửa giờ trôi qua, sau cánh cửa không có bất cứ phản ứng gì.

Ngôn La nhếch môi, lạnh nhạt đề nghị: "Chị ngu ngốc chờ như vậy thì có ích lợi gì chứ? Trực tiếp gọi điện không tốt sao?"

Triệu Hương Phụ như vừa trong mộng tỉnh lại.

Cô vẫn như cũ mà sợ sệt giống như lúc gặp nạn, ngón tay trắng nõn run run móc di động ra, lại có chút mất hồn mất vía, ngay cả mật khẩu cũng bấm sai rất nhiều lần, ước chừng mười giây sau mới bấm được nút gọi điện.

Khi đề nghị Ngôn La không cố ý hạ giọng, mười giây, thời gian đủ cho người cầm điện thoại điều chỉnh lại tâm trạng.

"Alo? Hương Hương à?"

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, Triệu Hương Phụ nhịn thật lâu mới rơi lệ, lập tức không kiềm chế được mà nghẹn ngào hô: "Mã Hào, anh đang ở đâu?"

"Hương Hương." Đầu bên kia điện thoại, Mã Hào thanh âm đè xuống mức thấp nhất, "Anh vừa tìm được một công việc làm thêm mới, làm gia sư dạy kèm tại nhà, lần trước cùng em nói chuyện, anh có nhắc tới việc đi dạy kèm cho cậu bé ba tuổi đó."

Triệu Hương Phụ vốn là một cô gái hiểu chuyện, biết công việc quan trọng, nghe vậy hít mũi một cái, nuốt xuống, gấp đến mức chờ không kịp muốn bày tỏ hết lời, dặn dò bảo: "Ừ, em không có việc gì, vậy anh làm việc trước đi, làm xong nhớ gọi cho em, em có việc muốn cùng anh nói."

"Được, cúp máy đây."

Điện thoại nhanh chóng bị cắt đứt.

Triệu Hương Phụ nhìn chằm chằm vào màn hình di động, ngơ ngẩn một lúc lâu cũng không phát ra tiếng.

"Chị tính ở chỗ này chờ anh ta về sao?" Ngôn La vòng tay ôm ngực, cười như không cười, "Nơi này nhiều người hỗn tạp, không giống một chỗ an toàn"

"Không, không phải, chúng ta về nhà trước đi." Triệu Hương Phụ ngẩng đầu nhìn Ngôn La, cô luôn cảm thấy sự xuất hiện đột ngột của "rm họ" có chút kì quái, giống như nơi nào đó rất khó nói, "Đúng rồi, cô sống ở chỗ nào vậy?"

Ngôn La kéo ra một nụ cười nhạt, "Tất nhiên là sống ở nhà chị."

Về đến nhà, cũng tầm 11 giờ khuya.

"Hương Hương đã về rồi à?" Triệu mẫu đang ngồi trong phòng khách xem phim truyền hình, cửa vừa mở ra, không tự chủ được lộ ra tươi cười khi nhìn thấy con gái mình về, phía sau còn dẫn theo một cô gái nhỏ, thoáng giật mình, "Người này chính là.."

Triệu Hương Phụ đang cúi đầu tìm dép lê thì sững người.

Ngôn La thay dép lê xong, tiến lên một bước, ngoan ngoãn hướng về phía Triệu mẫu chớp chớp con mắt, đồng tử nhàn nhạt lóe lên ánh sáng mờ có chút quỷ dị, "Chào thím, buổi chiều chúng ta mới gặp mặt nhau, thím không nhớ rõ sao?"

Triệu mẫu chần chờ một chút, trên mặt biểu tình cứng đờ, lặp lại nói:

"Buổi chiều?"

"Hương Hương về rồi sao?" Thư phòng nghe được chút động tĩnh, Triệu phụ đi ra vừa đúng lúc nhìn thấy Ngôn La, cũng có chút kinh ngạc, thuận miệng hỏi, "Hương Hương, con cùng người này là.."

"Em họ." Ngôn La nhanh chóng cắt đứt lời của ông, nhắc nhở nói, "Buổi chiều chú kêu con đích thân đi tìm chị họ, chú sẽ không nhanh như vậy liền đã quên?"

Đôi mắt nàng lóe lên dị sắc, không chút sợ hãi mà nhìn thẳng vào đáy mắt Triệu phụ.

Tựa hồ giống như bị thứ gì khống chế, Triệu phụ vẻ mặt hoảng hốt liền chớp mắt một cái, "Em họ?"

"Đúng vậy, em họ." Ngôn La gật đầu mỉm cười, ánh mắt lưu chuyển, mang theo khí thế không thể cự tuyệt. "Trong khoảng thời gian này, quấy rầy chú và thím rồi."

Triệu Hương Phụ mơ hồ nhận thấy có chút không đúng.

Cô buông sách vở xuống, đi đến bên người Triệu phụ, lo lắng hỏi: "Ba? Người làm sao vậy?"
Triệu phụ hoảng hốt, chỉ giằng co hai giây liền tiêu tán.

Đồng tử ông cot rụt lại một cái, nhanh chóng liền trở về ban đầu, "Đúng rồi, Hương Hương, quên không giới thiệu với con, đây là em họ con, con bé muốn ở nhà chúng ta một thời gian."

Triệu Hương Phụ nhìn cha mẹ, rồi lại nhìn sang Ngôn La, trong lòng vẫn như cũ có loại cảm giác quỉ dị khó nói, nhưng lại tìm không thấy ngọn nguồn, tâm tư phức tạp liền đè xuống cô cũng không quá để ý, chỉ gật gật cái đầu.

Đêm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, cô có chút mệt mỏi.

[Vô sỉ, quá vô sỉ!] Tứ Bất Tượng thú trốn ở trong hư không rình coi, liều mạng cào tường, [Cư nhiên ngươi dám thôi miên!]

Ngôn La cười lạnh một tiếng, nói lại: "Nếu không phải ngươi trừ bỏ cho ta một bộ túi da, ngay cả thân phận, bối cảnh đều không chuẩn bị tốt cho ta, làm sao ta gặp phải loại tình huống này?"

Tứ Bất Tượng thú tự biết đuối lý, không lên tiếng cãi lại.

Triệu Hương Phụ tắm rửa xong đi ra, câu được câu không cùng Ngôn La trò chuyện phiếm, đột nhiên vang lên tiếng chuông di động, làm gián đoạn cuộc trò chuyện giữa hai cô gái.

Ngôn La không chút để ý mà liếc mắt một cái.

Mã Hào.

Triệu Hương Phụ có chút ngượng ngùng mà nhìn Ngôn La một cái, nghiêng người sang một bên, nghe điện thoại: "Alo, Mã Hào.. Cái gì? Như thế nào mà phát sinh loại chuyện này? Được, em lập tức đến đón anh."

Cô nhanh chóng cúp máy, sắc mặc không tốt mà mặc vào áo khoác, bộ dạng định đi ra ngoài.

"Làm sao vậy?"

"Mã Hào làm gia sư ở nơi đó xảy ra chút việc, chị phải đi qua đón anh ấy." Triệu Hương Phụ thoáng nhìn Ngôn La.

Bên môi Ngôn La hiện lên một tia cười lạnh.

Xem ra.. Muốn chứng minh không ở đấy sao?

"Đã trễ thế này, chị đi một mình không an toàn, em đi cùng chị."

Con gái phần lớn là muốn kết bạn cùng đi, Triệu Hương Phụ do dự một hồi, liền gật đầu.

Triệu phụ và Triệu mẫu đã đi ngủ, Triệu Hương Phụ không dám kinh động bọn họ, cầm chìa trộm khóa xe của Triệu phụ đi ra cửa.Trong đêm, xe hơi bay nhanh trên đường phố vắng người.

Triệu Hương Phụ lái xe tốc độ rất nhanh, điện thoại lại vang lên, cô liên tiếp nhìn về phía di động, chóp mũi cao tinh tế rịn ra một ít mồ hôi, bộ dạng muốn nghe điện thoại nhưng tay lại bận lái không nghe được.

"Chị chuyên tâm lái xe đi, em giúp chị tiếp điện thoại."

Ngôn La ấn nút âm thanh muốn khuếch đại của điện thoại.

"Hương Hương em đã đến chưa?" Đầu dây điện thoại bên kia, Mã Hào giống như gặp phải chuyện gì quan trọng, vội vàng như muốn phá tan microphone, "Chỗ nào?"

Triệu Hương Phụ hoang mang rối loạn mà báo địa chỉ.

"Nhanh lên, muốn ra mạng người rồi." Mã Hào thúc giục nói.

Triệu Hương Phụ vừa nghe, càng thêm sốt ruột, tròng mắt hận không thể với tay ra giật lại chiếc di động, tâm tư hoàn toàn không quan sát tình hình giao thông.

"Chị họ, tập trung lái xe, đừng phân tâm.." Ngôn La một câu còn chưa nói xong, ngay sau đó ánh mắt liền bị đèn pha xe tải đối diện chiếu vào.

Triệu Hương Phụ cũng bị lóe một chút, theo bản năng nghiêng đầu híp mắt, trong tay còn cầm lái không ý thức được mà chuyển tay lái qua.

"Phanh ---!"

Đi đôi với các âm thanh va chạm sắc nhọn, hai người theo quán tính nghiêng về phía trước, một hồi lâu mới tỉnh lại.

Nhìn xem phía trước.

Một chiếc xe con lặng lẽ lộn một vòng ở giữa đường, bốn cái bánh xe hướng lên trên, đuôi xe cũng bị đụng lõm vào trong.

Triệu Hương Phụ cởi bỏ đai an toàn chạy nhanh xuống xe, gõ gõ vào chiếc cửa kính của xe kia.

Người điều khiển ngồi trên ghế đầu toàn là máu, cả người bị đè ở dưới, không nhúc nhích.

Ánh sáng quá mờ, Triệu Hương Phụ thấy không rõ bộ dạng của hắn, cũng không biết người còn sống hay đã chết, sắc mặt cô nháy mắt trở nên trắng bệt.

"Tôi.. Tôi đâm?"

Cô hiển nhiên không thể tin được việc mình vừa làm, cả người ngây ngốc tại chỗ.

"Tôi, tôi.. tôi giết người! Tôi giết người.."

Ngôn La mở cửa xe ra nhìn xung quanh, mới vừa rồi đâm đầu vào xe vận tải lớn, tựa hồ không có chút chú ý đến nơi vừa xảy ra một vụ tai nạn giao thông.

Hiện tượng tai nạn xe cộ, không có mặt của những chiếc khác, không có người qua đường, càng không có camera.

Thần Bảo Hộ là cái dạng tồn tại như thế nào?

Tay đấm, bàn tay vàng, kiêm chức vụ ra tay nghĩa hiệp.

"Chị đi trước đi." Ngôn La nhận mệnh mà xoa xoa huyệt Thái Dương đang phát đau, đem Triệu Hương Phụ đẩy lên lối đi bộ, "Đi xa một chút, đi phía trước lái cái xe, nhớ rõ, cái gì chị cũng không biết

Triệu Hương Phụ nói năng lộn xộn, cơ hồ khóc lên:" Chị... Anh ta... "

" Mau đi. "Sắc mặt Ngôn La trầm xuống," Nhớ kỹ, hôm nay người lái xe, là tôi."

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 7: Em gái họ không nóng vội (6)

Cửa xe khóa cứng, Ngôn La dứt khoát dùng một lực lớn mới có thể cạy ra cửa xe, xem xét người bị hại ngồi trên ghế điều khiển vẫn còn hơi thở.

May mắn, người còn sống.

Ngôn La nhìn một chút thì thấy anh ta bị kẹt dưới vô lăng, đôi chân vặn thành hình thù quái dị.

Nhưng chân có thể giữ được hay không, rất khó nói.

Cô tìm được điện thoại của người bị hại, lấy vân tay anh ta mở khóa, lên mạng kêu một chiếc xe tải cùng một chiếc taxi.

Xe tải phụ trách kéo xe của người bị hại đi bảo dưỡng, taxi phụ trách đưa Triệu Hương Phụ và người đó đến bệnh viện.

"Tình huống bệnh nhân rất nguy kịch, yêu cầu lập tức phẫu thuật." Bác sĩ nhìn Ngôn La đang cố gắng lục lọi túi quần nạn nhân "Cô là người nhà bệnh nhân sao?"

"À?" Quỷ nghèo Ngôn La ngừng một chút, ngượng ngùng nhìn vào túi quần anh ta, cuối cùng móc ra ví tiền từ trên người nạn nhân.

Nếu lúc này cô phủ nhận, nhất định sẽ bị coi là ăn cắp mà bị đuổi đi?

"Đúng vậy, là tôi." Ngôn La quyết đoán trả lời, vì tăng cường mức độ đáng tin, cô còn chân thành mà lau một phen nước mắt chua xót nói, "Tôi là em họ của anh ấy, bọn tôi sống nương tựa lẫn nhau nên tình cảm rất sâu đậm, đời này anh ấy chỉ có tôi là người thân. Bác sĩ, ông nhất định phải cứu anh ấy!"

"Được rồi, tình trạng bệnh nhân rất nguy hiểm cần phải phẫu thuật nên cô mau đi ký giấy cam kết và đóng tiền viện phí đi."

Ngôn La rút ví trống rỗng của nạn nhân, ngẩng đầu, mặt nghiêm túc hỏi: "Bệnh viện có cần nhân viên điều dưỡng trả các khoản chi phí không?"

"..."

"Chỉ đùa một chút thôi, tôi đây liền đi đóng tiền."

Ngôn La cười gượng một tiếng, chạy đến chỗ đại sảnh đóng tiền, nhìn xung quanh một chút, nhắm vào một vị phu nhân ăn mặc trang trọng, bước tới, nhìn thẳng vào mắt vị kia, đôi mắt nhấp nháy lóe lên dị sắc, "Chị gái, trên người của chị có 5000 khối không, cho tô mượn cần dùng gấp, hôm nào trả lại chị."

"Mẹ nó ai là chị của ngươi!"

Phu nhân cảnh giác mà siết chặt túi, duỗi tay ra đẩy lại người Ngôn La lảo đảo.

[Ha ha ha ha ha ha --] trong hư không, Tứ Bất Tượng thú cười ra tiếng heo kêu. [Ngôn La lão tỷ, ngươi cũng có ngày thôi miên thất bại.]

Ngôn La xám xịt mà sờ sờ cái mũi.

Cái này không trách được cô.

Đều do vận khí chết tiệt kia.

Cuối cùng Ngôn La vẫn thành công "Mượn" được tiền để giải phẫu.

Bốn giờ sau, phòng giải phẫu mở ra, bác sĩ mặc áo blouse trắng bước ra một bên tháo bao tay còn dính máu chảy đầm đìa, vừa đi ra tới, nhìn đến cửa Ngôn La, nói: "Về cơ bản anh họ cô đã qua cơn nguy kịch. Nhưng chân anh ta.. Tạm thời thật khó để nói nó có ảnh hưởng đến các chức năng khác hay không. Sau vài ngày nữa anh ta sẽ tỉnh, lúc đấy lại tiến hành một bước kiểm tra nữa."

Ngôn La nheo mắt, "Chức năng khác?"

"Ừ."

"Sẽ tàn tật sao?"

"Cũng có khả năng này, trước mắt cô hãy chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất có thể xảy ra."

Ngôn La bả vai lập tức sụp đổ, "Xong rồi, chẳng lẽ tôi còn phải bồi tiền cho kẻ tàn tật sao?"

Nữ chủ khổ vì tình quả nhiên nhiều xui xẻo, đuổi theo cái đuôi cuối cùng thành đuổi theo tàn tật?

Cô phải chờ người bị hại tỉnh lại, sau đó thôi miên anh ta không được đi truy cứu trách nhiệm của Triệu Hương Phụ mới có thể đi được.

Ngôn La đi theo bệnh nhân được di dời khỏi phòng cấp cứu, lực chú ý từ ví tiền chuyển sang mặt người bị hại.

Anh ta có một gương mặt đẹp, mũi cao mi dài, da trắng môi mỏng, ngũ quan so với đại minh tinh còn tinh xảo hơn.

Nhìn một chút, Ngôn La đột nhiên có loại cảm giác quen thuộc vô hình.

Dường như nàng từng gặp người này ở đâu rồi thì phải?
Nhìn lại thẻ thân phận trong ví tiền.

Tống Triều Từ.

Tên này, giống như đã thấy qua nơi nào ấy.

Ở nơi nào nhỉ?

Ngôn La suy nghĩ khổ sở nửa ngày, rốt cuộc trên giường bệnh, Tống Triều Từ cũng từ từ tỉnh lại, ánh mắt trong veo, sáng chói rực rỡ, trong lúc nhất thời, cả phòng bệnh sáng lên không ít.

Tống Triều Từ cố hết sức nghiêng người sang, đuôi mắt liếc cô một cái, câu đầu tiên mở miệng lại hỏi: "Là cô lái xe đâm tôi?"

Giọng hắn vẫn còn suy yếu, vẻ mặt hết sức âm trầm.

Ngôn La phản xạ có điều kiện trả lời: "Không phải, tôi đây là người tốt, nhìn thấy việc nghĩa hăng hái mà làm thôi."

"Phải không?" Hiển nhiên Tống Triều Từ rất không tin tưởng, "Cô tên gì, sống ở đâu, hôm nào tới cửa cảm ơn cô."

"Thôi ngại lắm, nếu tôi đã tình nguyện làm đương nhiên phải làm cho thật tốt, không lưu lại tên tuổi đó mới gọi là chân chính làm việc tốt."

Tống Triều Từ trong giọng nói mang theo một tia uy hiếp, "Nếu cô không nói, tôi cũng không ngại đi đồn công an hỏi rõ ràng."

Ngôn La vẻ mặt chính nghĩa đành phải trả lời: "Tôi tên Hồng Lĩnh Cân."

"Tài xế gây chuyện đang ở đâu?"

Ngôn La hợp tình hợp lý mà hỏi ngược lại: "Chuyện này, thấy việc nghĩa hăng hái làm như tôi sao có thể biết được?"

"Trước khi tôi ngất, hình như nghe được âm thanh của một người phụ nữ." Tống Triêu Từ nói một cách xác thực, "Gây tai nạn mà bỏ trốn, kỳ hạn ba năm."

Trong lòng Ngôn La nhảy dựng.

Đương nhiên cô không để Triệu Hương Phụ có khả năng vào tù!

Ngôn La hoãn lại, ý thức được bản thân có kỹ năng thôi miên siêu phàm, lập tức quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Tống Triêu Từ, thong thả mà kiên định nói: "Không, anh nhớ lầm rồi, nguyên nhân phát sinh tai nạn là do anh vô tình đâm vào hàng rào bảo vệ."

Giọng nàng nhỏ nhẹ mà nhu tình, tràn ngập ý mê hoặc.

Tống Triêu Từ mày dần dần nhăn lại, ánh mắt thoáng hoảng hốt, "Tôi tự mình.. Đụng phải?""Đúng vậy." Trong mắt Ngôn La dần dần tụ lại thành một luồng bóng mờ, "Không có tài xế gây chuyện, anh cũng không nghe được âm thanh phụ nữ nào."

"Có phải vậy không?"

Ngôn La xoa xoa chóp mũi toát ra mồ hôi mỏng.

Thôi miên là nhiệm vụ của thể chất.

Nàng đã thôi miên bốn năm lần chỉ trong vài giờ, hiện tại tinh lực có chút ăn không tiêu.

"Không đúng." Màu sắc mơ hồ trong mắt Tống Triêu Từ nhất thời biến mất, ánh mắt hoài nghi chỉ thẳng Ngôn La, "Rõ ràng là một nữ tài xế đụng vào đuôi xe của tôi, chính tai tôi nghe thấy cô ta nói đụng phải tôi."

"..."

Ngôn La muốn tự chọc vào hai mắt mình!

[Thôi miên lại thất bại nha!] Tứ Bất Tượng thú tránh ở chỗ tối, dùng hết sức lực mà cười nhạo nàng.

Ngôn La lấy lại bình tĩnh, nhất định trong khoảng thời gian ngắn nàng sử dụng thuật thôi miên nhiều lần, hiệu quả có chút sơ suất.

Nàng quyết định trấn tĩnh Tống Triêu Từ trước, chờ chính mình hoàn toàn bình ổn lại mới cố gắng thôi miên hắn lần nữa.

Trước đó, nàng tuyệt đối không để hắn biết người lái xe gây tai nạn là Triệu Hương Phụ.

Công năng của Thần Bảo Hộ là cái gì?

Bị đánh và gánh tội thay.

"Tôi sẽ nói cho anh biết sự thật, thực ra.." Ngôn La trên mặt tỏ ra xấu hổ, ngượng ngùng mà cúi đầu, "Thực ra, tôi mới chính là nữ tài xế đó."

Tống Triêu Từ âm u mà nhìn chằm chằm nàng, không nói gì.

"Thật xin lỗi tôi không phải cố ý, tôi chỉ là quá sợ hãi, tôi không muốn ngồi tù."

Ngôn La dụi dụi con mắt.

Lại ngẩng đầu lên, đôi mắt hồng hồng, bộ dáng thật đáng thương.

"Tôi không có chạy trốn, anh xem, tôi còn mang anh đến bệnh viện, chạy khắp nơi vay tiền để phẫu thuật, như vậy đủ để chứng minh tôi không có ác ý. Chỉ cần anh không báo cảnh sát, tôi nguyện ý làm trâu làm ngựa báo đáp anh!"

"Cô lấy tiền trong ví tôi để trả tiền phẫu thuật." Tống Triêu Từ ánh mắt nhìn chiếc ví da rỗng tuệch đang nằm trên tay nàng.

"Không, tiền giải phẫu là tôi tự mình đi mượn. Còn tiền mặt trong ví của anh, tôi đem trả nó cho chủ sửa xe, chú kéo xe, cùng với phí sửa xe rồi." Thái độ Ngôn La cực kỳ thành khẩn, giọng điệu cũng cực kỳ chân thành tha thiết nói. "À đúng rồi, chi phí sửa xe của anh quá đắt, tôi để trong tiệm 4S rồi. Chủ sửa xe nói, anh cầm 50 vạn đến mà đổi."

"..."

Tống Triêu Từ một chút sức lực cũng không thể chịu được, hai mắt trợn tròn, trực tiếp ngất đi.

Ngôn La không khỏi cảm khái nói: "Chậc chậc, soái ca chính là soái ca, động tác trợn trắng mắt cũng thật mê người."

Nàng dừng một chút, nhíu mày nhìn bộ dạng Tống Triêu Từ đang nghiêng đầu ngủ say.

"Tại sao cảnh này lại quen mắt như vậy nhỉ?"

Chợt một tia điện xẹt qua người nàng, Ngôn La cuối cùng cũng nhớ ra được người này.

Ồ, tên này không phải nam nhân ngồi xe lăn sao?

Hóa ra, Tống Triêu Từ chính là quỷ xui xẻo bị nam chủ cặn bã Mã Hào đè chết, mà người đạp anh ra xuống lại chính là cô.

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 8: Em gái họ không nóng vội (7)

Tống Triều Từ bị ngất mãi không tỉnh, bên giường máy đo nhịp tim không ngừng kêu lên tiếng "tích tích tích" quỷ dị, vị bác sĩ vừa thay quần áo phẫu thuật xong liền vội vàng thực hiện ca phẫu thuật khẩn cấp, mới có thể làm bệnh tình của anh dần dần ổn định lại.

Lúc Tống Triều Từ mơ hồ tỉnh lại một lần nữa, anh nghe thấy vị bác sĩ đang nói đùa cùng mình.

"Tình cảm anh em họ của anh thật không tệ, cô ấy ở chỗ này canh anh một ngày một đêm rồi."

Anh em họ?

Tống Triều Từ vô thức nhíu mày.

"Cô ấy nói, nếu cậu có bị tàn tật, cô ấy cũng không bao giờ ngồi yên để mặc."

Từ từ!

Tàn tật?

Tống Triêu Từ còn chưa thở ra một hơi để bình tĩnh lại bị tức đến mức hôn mê lại.

"Tình hình của anh họ cô không được lạc quan lắm, tốt nhất nên tìm một nhân viên điều dưỡng đến chăm sóc anh ta." Trước khi rời đi, vị bác sĩ liên tục dặn dò Ngôn La, "Còn nữa, đừng kích thích anh ta."

"Tôi tuyệt đối không có kích thích anh ấy!" Ngôn La chỉ tay lên trời thề. "Dù sao tình cảm giữa anh em họ chúng tôi vẫn rất tốt."

Nói đùa, cô chính là người tốt thấy việc nghĩa hăng hái mà làm hành thiện tích đức!

Đối với quỷ nghèo đáng thương như Ngôn La mà nói, thuê một nhân viên điều dưỡng là điều không thể, bụng cô đói đến mức kêu ra tiếng, nhưng vẫn tận lực canh giữ ở phòng bệnh.

"Mẹ nó, đói quá, buồn ngủ quá. Mình đường đường Thần Bảo Hộ, vì cái gì mà phải sinh hoạt, ăn cơm giống như phàm nhân vậy? Hệ thống cho cái trầy da yếu đuối kia không khỏi quá tồi tệ. Mấu chốt nhất chính là, nó cư nhiên không cho mình tiền! Mình đường đường là một kiếm tu, đứng đầu các chủ lại lưu lác bần cùng đến mức thôi miên người khác gom tiền mua đồ ăn sao?"

Khi Tống Triều Từ một lần tỉnh lại, anh mơ hồ nghe thấy đầu giường có người miệng không ngừng lẩm nhẩm.

Anh nghe không rõ nội dung, quay đầu đúng lúc vừa thấy nữ tài xế tự nhận đâm trúng anh. Ngôn La lập tức nhảy lên, vô cùng mừng rỡ: "Tráng sĩ, anh tỉnh rồi?"

"..."

Tống Triều Từ không nói lời nào, mặt mày lạnh lùng mà liếc nàng.

"Anh còn nhớ rõ tôi là ai không?" Ngôn La khôi phục lại một chút tinh thần, thò đầu qua, tính thử hỏi.

"Nhớ rõ." Ngữ khí của Tống Triều Từ không thể nào âm trầm hơn, "Hồng Lĩnh Cân."

Ngôn La nhìn chằm chằm vào hai mắt hắn, mê hoặc nói: "Lúc anh xảy ra tai nạn, tôi dám làm việc nghĩa mà đưa anh tới bệnh viện đó."

Vậy mà, Tống Triêu Từ một chút dao động cũng không có, không chút khách khí mà hủy đi lời nói dối của nàng. "Không phải cô lái xe đụng phải tôi à?"

Thôi miên thất bại x 3.

Đôi vai Ngôn La lặng lẽ rụt lại, tự an ủi mình rằng trong tạm thời tinh lực vô dụng mới thất bại nư thế, vẻ mặt thẳng thắn thành khẩn vui mừng nói: "Hóa ra anh còn nhớ rõ nha, tôi còn tưởng rằng anh bị đâm hỏng đầu óc luôn rồi."

Hiển nhiên, Tống Triều Từ không bị bộ dạng ăn năn hối cải của nàng lừa gạt, vẫn như cũ ghi hận việc mình bị đâm trúng, nhướng mi nói: "Nói đi, cô muốn đưa ra giải quyết chung hay là giải quyết riêng?"

Đưa ra giải quyết chung chính là báo cảnh sát, kì hạn ba năm được nhà nước nuôi.

Giải quyết riêng sao, hơn phân nửa là bồi thường.

Ngôn La tất nhiên tán thành ý sau.

"Giải quyết riêng giải quyết riêng! Này người anh em, anh muốn bao nhiêu tiền, bao nhiêu tiền đều theo anh, chỉ cần đừng làm cho tôi ngồi xổm ăn cơm tù là được."

Chung quy tiền này do Triệu Hương Phụ bỏ ra, Ngôn La đáp ứng vô cùng thoải mái, một chút cũng không đau lòng. Tổ tiên nhà Triệu gia về điểm này thì dư sức.
"Giải quyết như thế nào?" Tống Triều Từ rất có kiên nhẫn hỏi.

"Trước mắt tôi tính tổn thất của hai ta, phí chữa bệnh khoảng 1 vạn, kế tiếp là trị liệu y tế còn chưa biết bao nhiêu. Xe kéo, xe tải khoảng 2000 tệ, sửa chữa lại xe cho anh tốn hết 1 vạn, còn thiếu 50 vạn chưa trả, xe để ở cửa hàng 4S.. Lại tính đến phí điều dưỡng, nếu không nhầm thì khoảng.."

Ngôn La nghiêm túc lấy ngón tay ra đếm, càng đếm sắc mặt Tống Triêu Từ càng đen.

Hắn nhìn chằm chằm vào móng vuốt đang cầm chặt ví da nam trống rỗng của Ngôn La. "Dừng lại một chút, số tiền đó cô ứng đâu ra vậy?"

".. Ví và thẻ ngân hàng của anh."

"Cô làm sao biết mật mã?"

"Không cần, thẻ màu đen không nhất thiết phải dùng mật mã mới mở được, trực tiếp dùng vân tay của anh mà thanh toán."

"..."

Tống Triêu Từ hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng lên xuống.

Cho nên nói, người phụ nữ này không những lái xe đụng anh, mà còn nghênh ngang dùng di động, lấy tiền trong ví, đi quẹt thẻ tín dụng của anh?

Thật là.. Tốt! Tốt cho một Hồng Lĩnh Cân thấy việc nghĩa làm hăng hái hành thiện tích đức!

"Tôi đang tính.."

Tính toán nãy giờ, Ngôn La đột nhiên phát hiện tính sơ qua khoảng 60 vạn.

60 vạn đấy!

Mẹ ơi, có thể mua được căn hộ 18 tầng ở thành phố đó!

Chút tiền ấy đối với Triệu phụ mà nói không tính là gì, nhưng đối với học sinh như Triệu Hương Phụ mà nói, rất là khó xử.

À, ngẫm lại, cô có nên kinh động nhờ Triệu phụ bồi thường 60 vạn mua sự bình an cho Triệu Hương Phụ, hay là chờ cô hồi phục rồi thôi miên Tống Triêu Từ sau đó vỗ mông chạy lấy người?

"Nhìn dáng vẻ của cô, hình như không muốn giải quyết riêng?" Tống Triêu Từ vừa thấy bộ dạng con buôn của nàng liền tức lên, âm dương quái khí nói. "Mấy chục vạn miễn cho cô gặp phải tai ương ăn cơm tù, hình như tôi không có lời?""Không, đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện." Ngôn La phiền muộn mà thở dài.

Trực giác của Tống Triêu Từ nói cho anh biết đây chắc chắn không phải chuyện tốt.

"Khó trách, nhiều tài xế sau khi gây tai nạn thường không đi cứu người, thay vào đó họ lựa chọn trực tiếp đem xe nghiền nát đối phương cho đến chết." Ngôn La buồn bã nói, "Bồi thường khoản này thật sự quá đắt."

Tống Triêu Từ: "..."

Không biết thế nào, anh đột nhiên nhớ tới câu nói kia của vị bác sĩ "Nếu cậu có thành tàn tật", sắc mặt càng thêm khó coi, vội vàng vặn vẹo cổ.

Vẫn tốt, còn có thể vặn vẹo bình thường.

Lại giật giật tay.

Ừ, hết thảy đều khỏe mạnh.

Lại đá đá chân.. Di?

Mặt Tống Triều Từ không biểu tình mà lại đá đá chân.

Chân hắn đâu?

Tống Triêu Từ đột nhiên ngồi dậy, thật vất vả xốc cái chăn đang đè trên người, may thay chân anh vẫn còn trên người, chỉ là bị bọc thép cùng băng vải, nhìn qua bị thương rất nghiêm trọng.

Quan trọng là hình như anh không cảm giác được sự tồn tại của cặp đùi.

Không có đau đớn, cũng không có cảm giác nặng nề, phảng phất như bên trong được nhồi bông gòn vậy.

"Anh vừa mới làm xong giải phẫu, thuốc tê vẫn còn, đây là hiện tượng bình thường, không có việc gì." Nghe được cô y tá chạy tới an ủi anh, nói "Đừng lo lắng, chờ bốn đến sáu giờ sau liền có cảm giác."

Sắc mặt Tống Triều Từ hơi hoãn lại đây.

Đáng nói lại cười không nổi.

Cô đi theo y tá đi ra khỏi phòng bệnh, nhỏ giọng hỏi: "Nếu bốn đến sáu tiếng đồng hồ sau, chân anh ta vẫn là không có cảm giác, sẽ thế nào?"

"Đừng lo, sẽ không có việc gì đâu."

Ngôn La thở phào nhẹ nhõm, lại nghe y tá thần sắc tự nhiên bổ sung thêm.

"Cùng lắm thì dùng bộ dụng cụ khuyết tật là được, hiện tại khoa học kỹ thuật rất tiến bộ, cùng người khỏe mạnh không khác biệt lắm, vẫn có thể sinh hoạt bình thường."

"..."

Ngôn La nhìn về hướng nhìn phòng bệnh, đột nhiên cảm thấy áp lực như núi đè.

"Tôi biết rồi.." Trở về phòng bệnh, sắc mặt Ngôn La quỷ dị, ánh mắt cực nóng hướng hai chân Tống Triều Từ nhìn chằm chằm, âm thanh nhỏ nhỏ cùng hệ thống kề tai nói chuyện, "Lần trước thấy anh ta, có phải anh ta là người bị đè chết không?"

[Không sai, tai nạn xe cộ làm cho nửa người tê liệt.] Tứ Bất Tượng thú vui sướng khi thấy người gặp họa mà nói. [Căn cứ "Tai nạn xe cộ →nằm liệt nửa người" quan hệ nhân quả cùng với hiệu ứng bươm bướm, lần này rất có thể anh ta cũng sẽ ngồi trên xe lăn, chúc mừng nha Ngôn La lão tỷ.]

Sắc mặt Ngôn La khó coi

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 9: Em gái họ không nóng vội (8)

Số phận của một người rất khó thay đổi.

Nói cách khác, sớm muộn gì Tống Triều Từ cũng phải gặp một trận tai nạn xe mà bất lực.

Khác biệt chính là, lần này do Triệu Hương Phụ lái xe tông vào đuôi xe của hắn, khiến hắn bất lực.

"À, không đúng." Ngôn La không khỏi lo âu, thầm nói, "Ở trong suy nghĩ của anh ta, đầu sỏ gây tội làm hắn bất lực là mình."

Bây giờ Tống Triều Từ còn có tâm tình trao đổi việc bồi thường cùng cô, đó là vì anh ta chưa biết được mình sẽ bị liệt, chờ anh ta biết được, nhất định sẽ không bỏ qua truy cứu trách nhiệm hình sự việc lái xe gây tai nạn.

Nếu lập hồ sơ và truy xét, nói không chừng sẽ liên lụy đến Triệu Hương Phụ.

Không được, nhất định trước tiên cô phải mau chóng thôi miên Tống Triều Từ, quên đi tai nạn này!

Có lẽ là vì ánh mắt Ngôn La liếc về phía giữa hai chân của Tống Triều Từ như thiêu đốt, sắc mặt anh càng đen hơn, "Cô đang nhìn cái gì?"

Ngôn La không an phận theo bản năng đưa tay tới, ấn từ dưới bắp đùi của hắn đi lên trên, luôn miệng hỏi: "Thế nào? Anh có cảm giác không? Không thể nào, tôi dùng sức như thế, tại sao anh không có một chút phản ứng?"

"..."

Có cảm giác cái rắm!

Khuôn mặt trắng nõn tuấn tú của Tống Triều Từ hơi đỏ lên, không khách khí chút nào đẩy bàn tay của cô ra, bỗng nhiên hất chăn lên che trên người mình, ngăn cản ánh mắt thăm dò của cô.

"Không có cảm giác sao?" Ngôn La thất vọng sờ lên mũi, nhỏ giọng nói một mình, "Xong, hơn phân nửa là phế đi."

Lúc tai nạn xe cộ phát sinh, xe Tống Triều Từ bị xe Triệu Hương Phụ đụng phải ngay hàng rào ven đường dẫn đến lật xe, Tống Triều Từ chân bị kẹt giữa tay lái và gầm xe, tạo thành một tư thế kỳ quái, vừa vặn kẹt đến bắp đùi.

Lúc này, không phải 60 vạn là có thể giải quyết được vấn đề!

Không biết bây giờ cô chạy còn kịp không?

"Khụ, anh đói bụng không? Muốn ăn cái gì, tôi giúp anh mua cơm." Ngôn La tích cực dò hỏi.

Tống Triều Từ trấn tĩnh nhìn qua nàng, "Cô không phải là muốn chạy đấy chứ?"

"Tôi là như vậy người sao?" Ngôn La mở to mắt, giống như nhìn một tên cầm thú vong ân phụ nghĩa, "Tôi là Hồng Lĩnh Cân thấy việc nghĩa là hăng hái làm hành thiện tích đức đó!"

"Thật sao?" Cầm thú Tống Triều Từ trên giường bệnh nằm một cái, vẻ mặt lạnh nhạt, "Nếu như trao đổi không ổn, tôi không ngại để cảnh sát nhân dân tham gia điều tra vụ gây tai nạn giao thông này."

Đến lúc đó, chắc chắn sẽ thành vụ án hình sự.

Ngôn La đành phải hậm hực vươn tay.

"Làm sao?"

"Đưa tiền đây mua cơm."

Tống Triều Từ nhíu mày.

Ngôn La cầm hai cái túi hướng ra ngoài mở ra, chứng thực mình rất nghèo, "Đây, anh cũng nhìn thấy, trên người của tôi một đồng tiền còn không có, cũng không thể để anh bị đói chứ?"

Ví tiền của Tống Triều Từ đều bị cô rút hết không còn gì, trên người đương nhiên không có khả năng giấu tiền mặt, kiềm chế một hơi bực tức, nói: "Thẻ của tôi không phải trên tay cô sao?"

Ngôn La hết sức phấn khởi cầm ví tiền đi ra ngoài quét thẻ.

Đương nhiên, cô còn thuận tay lấy đi điện thoại của Tống Triêu Từ, phòng bị lỡ anh ta gọi điện thoại thông báo người nhà hoặc là báo cảnh sát.

Đợi nàng vừa đi, Tống Triều Từ nhấn nút gọi hộ lý, y tá tới, hỏi: "Giấy tờ cam kết phẫu thuật cho tôi, có người ký tên hay không?"Pháp luật quy định, bệnh viện trước khi tiến hành phẫu thuật, nhất định phải lấy văn bản cho người bệnh cùng gia đình xem trong quá trình chẩn đoán điều trị có khả năng xuất hiện sự cố ngoài ý muốn cùng bệnh biến chứng hay không.

Y tá cười nói: "Đã ký, em họ anh ký tên."

Người cả gan nhận "Em họ", ngoại trừ người phụ nữ vừa mới lấy đi tiền của anh cùng điện thoại, nghĩ cũng không còn ai khác.

"Cho tôi xem một chút."

Y tá rất nhanh cầm giấy cam kết phẫu thuật tới, Tống Triều Từ lật ra xem xét, dưới góc phải kí tên qua loa mà lộ liễu, trong lòng anh cảm thấy cạn lời.

Tinh tế nhận ra phía dưới, đúng là ba chữ -- "Hồng Lĩnh Cân"

"..."

Tống Triều Từ im lặng không lên tiếng đưa giấy cam kết lại cho y tá, rồi nhắm mắt giả vờ ngủ.

Anh phải cố gắng nghĩ lại, làm sao mới có thể tìm ra danh tính người phụ nữ này?

Chợp mắt một lúc, Tống Triều Từ nửa tỉnh nửa mê, lờ mờ có một giấc mộng ngắn và kỳ lạ.

Hắn nghe thấy có người đang gọi gì đó.

"Chủ nhân, chủ nhân.."

Theo tiếng kêu nhìn lại, hắn chỉ có thể nhìn thấy một màn sương đen, mông lung không rõ ràng lắm.

Đây không phải lần đầu tiên hắn nhìn thấy màn sương này.

Buổi tối một ngày trước khi xảy ra tai nạn xe cộ, hắn đã từng mơ thấy nó, nó sốt ruột khuyên bảo hắn rằng ngày hôm sau không nên lái xe, hắn không làm theo, kết quả là bị tông trúng.

Lai lịch của màn sương, Tống Triều Từ không rõ ràng lắm, nhưng hắn biết, nó sẽ không hại hắn.

"Rốt cục cũng báo mộng thành công."Màn sương kia khóc không thành tiếng, kích động đến nhảy qua nhảy lại, Tống Triêu Từ vô thức nhíu mày.

"Chủ nhân, tiểu nhân biết ngài chuyển thế sẽ mất trí nhớ, ngài không cần hỏi bất kỳ cái gì, chỉ cần nhớ kỹ một điểm là đủ rồi -- ngàn vạn lần, không được buông tha nữ nhân cầm ví tiền của ngài! Cũng là vì nàng, ngài mới chuyển thế."

Nữ nhân cầm ví tiền?

Hồng Lĩnh Cân?

Tống Triều Từ có chút hoảng hốt.

Cái gì mà "Bởi vì nàng mới chuyển thế"?

Chẳng lẽ.. Chẳng lẽ, giữa anh và cô có liên quan sao?

Tống Triều Từ cũng không biết vì sao, cũng không hỏi tiếp, trầm mặc nửa ngày, hỏi: "Nghe ngươi nói như vậy, trước kia tôi biết cô ấy?"

Tiểu Hồn cảm xúc kích động cực kỳ, "Đâu chỉ là biết! Kiếp trước của hai người, chính là quan hệ thiên lôi dẫn đến địa hỏa!"

Tống Triều Từ nghe xong mập mờ, tâm run lên, lại hỏi: "Đến tột cùng chuyện như thế nào?"

"Kiếp trước ngài không thể giao hợp, trước khi chết trong đầu một mực có chấp niệm, chính là nghĩ đối với nàng phải" lên "một lần."

Đây rốt cuộc là nguyên nhân gì?

Tống Triều Từ cái hiểu cái không.

Thời gian của Tiểu Hồn không nhiều lắm, nói ngắn gọn, thúc giục nói: "Phải trực tiếp, ở kiếp này ngài nhất định phải ở trước mặt nàng thể hiện ngài uy mãnh kiên cường, cho nàng nhìn thấy! Dạy nàng biết, ngài không chỉ có thể" lên "rất cao, còn có thể" lên "đến rất xa!"

Tống Triều Từ ngẫm nghĩ hồi lâu, mới ngộ ra đạo lý trong đó.

Hồi còn bé, anh cũng từng xem qua mấy bộ phim truyền hình ngôn tình, nhưng ở ngoài đời là một chuyện, "Kiếp trước chưa đầy duyên, kiếp này lại tiếp tục" gì gì đó, lúc này liền não bổ ra một trận ngược luyến tàn tâm giữa kiếp trước kiếp này.

Kiếp trước, anh vì cô mà chết đi.

Kiếp này, anh bởi vì cô mà chuyển thế.

Tống Triều Từ đối với việc kiếp trước mình có bệnh không tiện nói ra có chút không nói nên lời.

Im lặng xong, đột nhiên lại nghĩ: Trước kia anh có bệnh, người phụ nữ này luôn yêu mình, mà mình cũng có thể vì nàng ung dung chịu chết, nói rõ tình cảm giữa hai người bọn họ rất sâu đậm.

Nghĩ lại, màn sương kia dặn đi dặn lại kiếp này hắn nhất định phải đối với nữ nhân kia "lên" một lần, có thể là để đạt được chấp niệm của kiếp trước chưa hoàn thành?

Lông mày Tống Triều Từ từ đầu đến cuối nhăn thật chặt, sắc mặt không biết là loại biểu cảm gì, trong đầu cũng không biết đến tột cùng suy nghĩ cái gì.

Nhiệm vụ hoàn thành, Tiểu Hồn một mặt kiêu ngạo.

Sở dĩ chủ nhân tức giận như vậy, không phải là bởi vì Thần Bảo Hộ đại nhân hại chết hắn, còn nhục nhã hắn không thể "lên" sao?

Chờ đến khi chủ nhân đối với Thần Bảo Hộ cố gắng "lên", dùng "nó" đánh vào mặt của nàng, chủ nhân chẳng phải có thể đạt được mong muốn rồi sao?

Hắc hắc hắc, nó thật sự có một bộ não linh hoạt nha!

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 10: Em gái họ không nóng vội (9)

Mười mấy phút sau, Ngôn La xách theo hai cái túi nilon quay lại, cô để một phần cơm trên bàn cạnh đầu giường, rồi mở ra một phần khác, tự mình miếng to miếng nhỏ ăn.

Mày Tống Triều Từ nhíu lại càng thêm sâu, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào Ngôn La không tha.

Bộ dạng của Ngôn La với gương mặt vô hại, mắt hạnh nhân má phấn hồng, lông mi cong, môi anh đào, tuy không tính là đại mỹ nữ xinh đẹp gì nhưng ít ra cũng là giai nhân thanh tú.

Cố tình dưới ánh mắt xoi mói của Tống Triều Từ, chỉ cảm thấy tướng mạo cô miễn cưỡng có thể vào mắt.

Tướng ăn không giống bình thường khó coi.

Còn dáng người..

Tống Triêu Từ tự mình có một loại khí thế quân vương do dự đi chọn lãnh thổ, nhìn đi nhìn lại ngực, eo, bụng và mông cô vài vòng, cuối cùng ánh mắt rơi vào bắp chân trắng nõn của cô, mặt không khỏi có chút đỏ lên.

Ừ, còn có thể.

Tiêu chuẩn của anh cực cao, nữ nhân bình thường không thể nào lọt vào mắt của anh, về phần những danh nghĩa môn đăng hộ đối, anh hoặc là ngại người ta dung mạo không tốt, hoặc là ngại người đó tính tình không đủ ôn nhu, hoặc là ngại tính tình quá nhạt nhẽo.

Tóm lại, có bao nhiêu nữ nhân hoàn mỹ đặt ở trước mặt, anhluôn có thể tìm ra khuyết điểm.

Có thể thấy được vị này độc thân 23 năm, không phải là không có nguyên nhân.

Ngôn La ăn được một nửa, đã nhận ra ánh mắt Tống Triêu Từ, cắn đũa ngẩng đầu lên, gặp dáng vẻ hắn cau mày một mặt ghét bỏ, chỉ cảm thấy không hiểu được, theo thói quen lấy tay quẹt miệng, hỏi: "Làm sao vậy? Anh nhìn tôi làm cái gì?"

Cô thế mà dùng tay lau dầu mỡ trên miệng!

Người này còn tính là phụ nữ sao?

Tống Triều Từ đần mặt một chút, vẻ mặt càng ghét bỏ.

Làm sao anh cũng không tưởng tượng ra, kiếp trước anh cùng cô gái này lại là một đôi, vì nàng sống vì nàng chết, thúc đẩy một đoạn tình tiết ngược luyến tàn tâm.

Khẩu vị của anh, thật sự kém như vậy sao?

Tống Triều Từ rũ mắt, nhìn về phía hộp cơm của Ngôn La.

Thịt, cá, tôm hùm, cua nước, màu sắc, hương vị đều đủ, rất mê người.

Nhìn lại hộp cơm của mình.

Cháo gạo trắng cùng với màn thầu, cảm xúc thật thê thảm, vừa xem liền không muốn ăn.

Gân xanh trên trán anh nổi lên, "Cô cho tôi ăn cái này sao?"

"Anh là bệnh nhân, thức ăn đương nhiên phải thanh đạm, tránh cho vết thương nhiễm trùng, đến lúc đó chịu đau còn không phải anh thì là ai?" Ngôn La cảnh giác che hộp cơm của mình, nói chuyện đương nhiên, "Khỏi phải nhìn, tôm cua thịt bò đều là thức ăn kích thích, anh ăn không được."

Mặt Tống Triều Từ lạnh xuống, cố gắng hài lòng mặc dù trong lòng rất khó chịu.

Anh sắp bị người phụ nữ không biết xấu hổ kia chọc đến nổi giận!

Lại nói, kiếp trước người phụ nữ này cùng anh là một đôi, anh còn bởi vì cô mà chết, vậy mà cô cứ như vậy đối đãi với mình?

Tống Triều Từ cố hết sức chống nửa người lên, ngồi dựa vào đầu giường, ánh mắt chán nản mà nhìn chằm chằm vào Ngôn La đang quét sạch thức ăn, ăn thô tục giống như tám trăm năm qua chưa từng ăn như vậy, trong mắt hiện rõ viết hoa hai chữ "ghét bỏ".

Đợi cô ăn xong, hài lòng lấy tay lau miệng, anh mới chậm rãi mở miệng.

"Tay của tôi không cử động được, cầm không nổi thìa."

Ngôn La phản ứng cực nhanh, "Anh bị thương ở chân và đầu óc không phải sao?"

Bỗng nhiên Tống Triều Từ nhíu mày, bộ dáng rất đau đớn, đưa tay muốn nhấn chuông gọi y tá, "Tôi hoài nghi khả năng xương cốt bị gãy, này, cô nói xem, thương tích này dù sao cũng không hề nhẹ, có vẻ khá phù hợp tiêu chuẩn để lập án hình sự?"Ngôn La vội vàng ngăn hắn nhấn chuông, bưng chén cháo lên, cầm thìa nhựa múc một muỗng, thô lỗ nhét vào miệng hắn. "Ăn đi ăn đi, chỉ sợ anh hưởng thụ không nổi."

Tống Triều Từ môi mỏng không hé một chút nào, chính là không chịu húp cháo.

"Anh lại làm sao?"

Hiển nhiên lão tỷ Ngôn La táo bạo không có nhiều kiên nhẫn, cho ăn hai lần không được, liền lộ ra một biểu tình muốn đánh người rất hung hãn.

Tống Triều Từ càng thêm thay mình kiếp trước lên tiếng bất bình.

Nhìn đi, nhìn đi!

Đây là kiếp trước anh nhìn trúng người phụ nữ này!

Dáng dấp cũng chỉ như thế, tính tình đặc biệt không dịu dàng, còn vì thức ăn mà ngược đãi anh!

Anh cảm thấy kiếp trước khả năng bản thân không có cái bệnh kín gì, mà là mắt bị mù.

"Tôi không muốn ăn cháo trắng." Trên mặt Tống Triều Từ mang một sự lạnh lùng và kiêu ngạo, nhấn mạnh, "Tôi muốn ăn thịt."

Ngôn La ánh mắt nhìn chằm chằm đống thịt mỡ mà nàng ăn còn thừa.

Tống Triêu Từ kiềm chế tức giận, từ từ bổ sung: "Còn muốn một ly trà sữa."

"..."

Ngôn La nhìn bộ dạng hoàn mỹ cao cấp của anh, cô làm sao cũng không cách nào đem anh cùng "Thích ăn thịt uống trà sữa" liên hệ tới.

Anh ta có phải đang cố ý làm khó dễ nàng?

Tống Triều Từ nhẹ nhàng phất tay, mày lại nhăn một lần nữa, làm bộ làm tịch nói: "Không được ăn thịt, uống trà sữa, cánh tay của tôi có lẽ sẽ đau nhức lắm. Nếu nó tiếp tục đau, tôi có một loại xúc động muốn đi cục cảnh sát uống trà.."

Xúc động cái rắm!

Ngôn La trực tiếp đưa điện thoại di động ném lên người hắn, "Muốn ăn cái gì thì tự mình gọi hộp cơm."Tống Triều Từ thờ ơ, "Tôi không thích ăn cơm hộp, bẩn."

"Tôi mua cho anh cũng là đi trong cửa hàng, cũng bẩn."

"Cái đó không giống."

"Làm sao không giống? Tôi mua trong cửa hàng cho anh, cùng cơm hộp mà anh giao hàng manglaij đây, khác nhau ở chỗ nào?"

"Đương nhiên là có khác nhau. Cô tự mình mua, sẽ càng ngon." Dưới ánh đèn lờ mờ, Tống Triều Từ nhếch môi nhìn nàng cười một tiếng, giọng điệu cực kì nhẹ nhàng, trong nháy mắt phòng bệnh phảng phất có rất nhiều cánh hoa bay ra, cả căn phòng như tràn ngập sắc xuân. "Ngoan, nghe lời."

Ngôn La nhìn đến ngẩn ngơ.

Đợi nàng kịp phản ứng, người đã ở trong tiệm trà sữa.

Nam nhân làm nũng, nữ nhân không thể địch lại.

Nhất là nam nhân có dáng dấp xinh đẹp.

Mẹ nó, mỹ nam kế, gian lận!

Khốn khiếp, đau nhức làm sao mà anh không chết

Ngôn La hùng hổ xách theo trà sữa cùng hộp cơm trở về, ném lên bàn coi như xong việc.

Tống Triều Từ nhìn cánh tay của mình, lại nhìn Ngôn La.

Ngôn La hiểu ý, không tình nguyện cầm lấy thìa, múc một miếng sườn đưa tới bên môi hắn.

Môi mỏng của người kia lộ rõ sự bạc tình bạc nghĩa, không hề động một chút nào.

"Lại làm sao?" Ngôn La thật sự muốn gọi hắn một tiếng đại gia, tại sao có thể có hạng người khó phục vụ như vậy?

"Tôi muốn ăn chính là thịt kho tàu, không phải thịt sườn."

"Ăn ăn ăn, chỉ có biết ăn! Anh cũng không nhìn một chút bây giờ người băng bó thành cái bánh chưng, phải ăn kiêng theo lời dặn của bác sĩ, hiểu không? Bà đây cho anh ăn là có phúc lắm rồi, anh còn kén cá chọn canh!"

Giọng điệu Ngôn La hung hăng, nhưng Tống Triêu Từ mơ hồ nhận ra một chút quan tâm trong đó, uất ức trong lòng giảm dần, cũng không làm khó nàng, ăn đồ ăn mà nàng đút cho.

Lần này, xảy ra sự cố.

Cũng không biết như thế nào, lúc uống trà sữaTống Triều Từ lại bị sặc, một lúc bị thịt sườn làm nghẹn, một lúc bị răng cắn phải, thật sự là ăn một bữa cơm đến chấn động lòng người, giống như đang đánh một trận chiến lớn.

"Tôi đã nói rồi, để cho tôi cho anh ăn, chỉ sợ anh hưởng thụ không dậy nổi." Ngôn La bĩu môi chế giễu hắn.

Tống Triều Từ vẫn không dám tin.

Một hai anh phải đề phòng sức mạnh của cô, để Ngôn La tiếp tục cho hắn ăn, kết quả đút đút, đột nhiên nghe được một tiếng vang động trời.

Giường trong phòng bệnh, vô duyên vô cớ bị sập.

Lần này, Tống Triều Từ rơi không nhẹ, đầu quấn đầy băng vải bắt đầu rướm máu, máy giám sát nhịp tim cũng bắt đầu không ổn định, bác sĩ vội vàng chạy tới tiến hành cứu giúp.

Ngôn La đưa mắt nhìn Tống Triêu Từ tiến vào phòng phẫu thuật, "Chậc chậc" hai tiếng, lắc đầu: "Tên quỷ xui xẻo này, thật sự là uổng công vóc người tốt, thân thể lại quá yếu ớt."

Editor & Beta: Tân Sinh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau