XUYÊN NHANH: VAI ÁC BOSS TOÀN BỆNH KIỀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: vai ác boss toàn bệnh kiều - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Đêm săn người sói kinh hoàng (hai)

Mà cùng lúc đó, tại Minh giới.

"Chủ tử, cuối cùng ngài lại chết thẳng cẳng!" Tiểu Hồn vui vẻ chạy qua chạy lại nhảy lên, "Đi thôi, đi thôi, tiểu nhân đưa ngài đi luân hồi."

Hồn thể cao lớn đứng im không động đậy, ánh mắt âm u liếc về phía mặt nó.

"Sao, sao thế ạ?" Tiểu Hồn nơm nớp lo sợ hỏi.

"Thiên lôi dẫn ra quan hệ địa hỏa? Kiếp trước kiếp này? Ngược luyến tình thâm? Hả?" Chủ tử mỹ nhân âm trầm mà hỏi.

Chàng vừa nhớ tới bản thân mình nổi điên vì kẻ thù thì tức giận muốn sôi máu.

Đầu sỏ gây tội chính là tên Tiểu Hồn ăn nói lung tung này!

"Kỳ thật, tiểu nhân nói vậy cũng có lý, ngài ngẫm lại xem, nếu không phải vị Thần Bảo Hộ đại nhân kia nhục nhã ngài không thể nhấc được, đến nỗi ngài sẽ nổi giận sao?"

Tiểu Hồn bài trừ ra nụ cười gượng gạo.

Xong rồi, chủ tử thu sau mới tính sổ!

"Cho nên, mấu chốt ngài nên dạy nàng kiến thức biết đến sự uy mãnh và kiên cường kia, ngài cần đối nàng hành động một lần, cho nàng nhụt ý chí nóng nảy, điều này là tốt."

Mỹ nhân chủ tử nghe vậy, càng thêm tức giận, "Què cái chân thứ ba làm sao có thể phát ra sự uy mãnh cương ngạnh?"

Tiểu Hồn còn muốn tỏ lòng trung thành, bỗng nhiên chủ tử vung tay lên.

"Thôi, ít nói về mấy thứ giả dối hư ảo đó, lần tới trực tiếp đánh dấu nàng là kẻ thù." Biểu tình của chàng tối tăm, ngữ khí lành lạnh mà nói nhỏ, "Cả gan dám bỏ ta lại, sẽ phải trả giá đắt."

Chàng nhất quyết không tha thứ!

"Chủ tử, chúng ta sẽ vẫn tiếp tục đi theo Thần Bảo Hộ đại nhân sao?"

Chàng liếc mắt một cái, "Ngươi nói xem?"

"A, chính là tiếp tục đuổi theo ạ." Tiểu Hồn ngoan ngoãn rút dụng cụ cắm.

Định vị.

Truyền tống.

Đám người đã vào luân hồi, sau đó nó mới kịp phản ứng lại.

"Từ từ, rốt cuộc thì chủ tử là đang tức giận không thể báo thù, hay là đang tức giận không thể uy mãnh kiên cường trước mặt Thần Bảo Hộ một lần?"

Tiểu Hồn suy nghĩ thật lâu, đột nhiên vỗ tay một cái.

Đúng rồi, chủ tử gấp không chờ nổi mà đuổi theo, cũng giống như trong truyền thuyết là đang truy thê phải không?

Nguyên lời nói gọi là gì nhỉ?

Ngạo kiều nhất thời sảng, truy thê hỏa táng tràng.

*Truy thê hỏa táng tràng*: Vế sau của câu "Ngạo kiều nhất thời sảng, truy thê hỏa táng tràng", thường chỉ nam chính trong phim truyền hình mới đầu thì ngạo kiều, cuối cùng để lấy lòng nữ chính mà dốc hết thủ đoạn ra.

* * *

Phòng phát sóng khủng bố trực tiếp.

Nhân viên quản lý vội vàng chuyển đưa một tin khẩn cấp.

"Do những sai lầm nhất thời của đài chúng ta, tính sót một người chơi, sớm tạo thành ván bài không thể sử dụng được, đặc biệt là tiêu chuẩn săn người sói từ tám người thay đổi thành chín, chính thức tăng một nhân vật mới với thân phận-- ái thần."

Phòng phát sóng trực tiếp đột nhiên an tĩnh, không ai nói gì.

Góc trái bên dưới cho thấy số lượng người xem: 50154 người.

Không ngừng có người tiến vào phòng phát sóng trực tiếp.

Khán giả rất ăn ý, im lặng chuyên tâm chờ đợi một ván trò chơi được phát sóng.Lâu đài trên đảo hoang, những người thu hình trong trò chơi trực tiếp lần lượt xuất hiện.

"Phá trò chơi có gì tốt?"

Một người phụ nữ trẻ tuổi mặc đồ màu trắng sang trọng có mùi nước hoa, lắc thân hình như rắn nước dẫn đầu tiến vào phát sóng hình ảnh trực tiếp.

Trên sóng mũi của cô là một cặp kính râm to, chặn hơn nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi môi đỏ tươi, cùng hài hòa với màu đỏ sơn móng tay khảm kim cương trên tay.

"Ồ, anh trai ghi hình, tới đây thật sớm nha." Người phụ nữ xách theo cái túi xách hàng hiệu đắt tiền, hướng camera liếc mắt đưa tình, "Nhớ phải ghi hình cho tôi thật xinh đẹp nha, lần sau không được công ty quản lý của tôi đồng ý, không thể tùy tiện phát ra ngoài."

Mở màn này, tuyệt thật!

Số lượng người xem tăng lên.

Góc phải bên dưới có người bắt đầu điên cuồng ném quà tặng.

Cửa tòa thành lần thứ hai được đẩy ra, năm người tuấn nam mỹ nữ cùng nhau vào phòng.

Danh viện người phụ nữ ánh mắt lóe lên, vừa định mở miệng nói gì đó, những người này đã nhìn về phía nàng.

*Danh viện*: Danh viện thường được chỉ các thiên kim tiểu thư trong giới thượng lưu, con nhà danh giá, gia thế hiển hách

"Xin chào mỹ nữ, cô cũng là người chơi trò chơi lần này à?" Một người thanh niên da ngăm đen lớn tuổi nhất ở đó dẫn đầu đặt câu hỏi.

Da thịt anh khỏe mạnh màu lúa mạch, khi anh hơi mỉm cười, lộ ra hai cái răng khểnh, đặc biệt giàu sức cuốn hút, làm cho người nhìn, cầm lòng không được cũng theo đó có cảm tình.

"Đúng vậy.", danh viện người phụ nữ ngẩng mặt cười quyến rũ, "Tôi là Giang Dao."

"Giang Dao? Trời ơi, cô là người mẫu nổi tiếng Giang Dao phải không? Tôi xem qua phát sóng trực tiếp của cô! Ngoài đời trông cô đẹp hơn rất nhiều so với trong video." Người thanh niên răng khểnh không chút bủn xỉn mà ca ngợi nói.

Giang Dao che môi đỏ thẫm cười duyên, "Không có, người em trai nhỏ này miệng thật ngọt."

"Xin chào chị Dao Dao, tên tôi là Trương Hạo, sinh viên đại học năm nay là năm cuối." Người thanh niên răng khểnh chỉ về phía ba người khác, "Ba người này là tôi ngẫu nhiên gặp được ở cửa, họ đều là người chơi trong trò chơi săn người sói lần này."

"Tô Chấp Vũ." Người đàn ông có bộ dáng văn nhã trắng nõn, mặc một bộ áo lông màu xanh đậm, mang nửa khung kính mắt, giới thiệu đơn giản, "Nhân viên ngân hàng."

Người đàn ông mập mạp trong chiếc áo phông họa tiết hoạt hình gật đầu, "Tôi tên Mã Hồng Quang, đang học nghiên cứu sinh, kiêm chức chuyên gia ẩm thực."

"Cận Mạch."
Người đàn ông cao to ném xuống một câu, sau đó đi thẳng đến ghế sofa.

Anh ta ăn mặc thập phần trang trọng, tây trang phẳng phiu, giày da sáng màu, biểu tình nghiêm túc, như thể là đến để làm việc chứ không phải giải trí.

So sánh với đám chó con tại đây, sự trưởng thành chững chạc của hắn là một điểm trí mạng hấp dẫn chết người.

Giang Dao lập tức ân cần rót cho anh một tách trà nóng.

"Anh Cận, đi đường vất vả rồi, có khát nước không? Lại đây, uống miếng nước giải khát nào."

Cận Mạch tiếp nhận chén trà, xoay sang một bên uống.

Tại chỗ đó, một thiếu nữ mặc quần dài trắng, thiết kế bó sát người phác họa đôi chân hoàn mỹ, cô khẽ nhíu mày, quanh mặt ẩn chứa một cỗ hào hùng, thuộc loại khí chất mỹ nữ dễ xem.

Thiếu nữ vẫy vẫy tay, "Tôi tên Đường Hương Phụ, đang học tiến sĩ."

Tiến sĩ!

Mọi người đồng thời hút một ngụm khí.

"Má ơi, nữ tiến sĩ. Không nghĩ tới trong đời tôi lại có thể gặp được một nữ tiến sĩ sống!" Trương Hạo lập tức đi lại, hưng phấn mà hỏi, "Chị gái à, cô học tiến sĩ ngành nào?"

"Khoa thần kinh học."

"Làm gì vậy?"

"Chủ yếu là nghiên cứu VR (giả thuyết hiện thực) cùng AR (tăng cường hiện thực) cùng một lúc." Đường Hương Phụ cười cười, giải thích nói, "Nghe nói tiết mục này có mang kỹ thuật phương diện, vừa lúc tháng trước tôi rút thăm trúng thưởng ở weibo offical, rút trúng giải thưởng phát sóng trực tiếp lớn, thuận tiện tới đây xem náo nhiệt."

"Nói xong những điều vô nghĩa chưa? Chúng ta là tới đây chơi trò chơi phát sóng trực tiếp, không phải tới làm khoa học nghiên cứu." Giang Dao mắt trợn trắng.

Tô Chấp Vũ đẩy đẩy gọng kính trên mũi, tầm mắt nhanh chóng quét quanh lâu đài, "Sao lại chỉ có sáu người chúng ta? Không phải có tới chín người sao?"

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến, cánh cửa gỗ nặng nề lại một lần nữa bị kéo ra, một nam nhân trẻ tuổi vội vàng xông vào

Anh ta cũng không thèm nhìn những người khác, một mạch chọn lấy một cái sofa rồi ngồi xuống, tùy tay lấy trà của Giang Dao rót cho Cận Mạch uống một hơi, lại từ trong túi quần lấy ra một điếu thuốc, móc ra bật lửa, run run rẩy rẩy châm lửa.

Mùi khói thuốc sặc sụa khắp căn phòng.

Mọi người đều lộ ra biểu tình không tán đồng.

"Này, hai người bên ngoài, đã xong rồi chứ?" Anh ta nói, không kiên nhẫn mà gõ gõ mặt bàn, "Tranh thủ tiến vào, sớm kết thúc sớm về nhà."

Mọi người lại nhìn về phía cửa.

Đầu tiên là một đôi chân dài lọt vào mắt của mọi người

"Tiết Linh Quân."

Người tới khẽ nâng cằm, ngắn gọn mà tự giới thiệu, ánh mắt quét một vòng quanh phòng, thần thái lãnh đạm mà kiêu căng, đôi mắt đen láy sâu không thấy đáy bên trong âm u.

"Có vẻ như mọi người đều đã ở đây."

Nhóm nhiếp ảnh gia trang bị tốt toàn bộ thiết bị và đi ra, chỉ để lại những người chơi trò chơi tại hiện trường.

"Từ từ, không phải còn thiếu một người sao?"

Mã Hồng Quang hơi béo vừa dứt lời, từ ngoài cửa một thiếu nữ đi vào, mắt hạnh mặt tròn, khuôn mặt hồn nhiên, váy lam liền áo được cắt may khéo léo, dịu dàng phác họa ra thân hình phập phồng quyến rũ của cô.

"Thật ngại quá, tôi tới trễ. Chào mọi người, tôi tên Đường Ngôn La."

Editor: Bạch Y Y

Beta: Tân Sinh

Chương 37: Đêm săn người sói kinh hoàng (ba)

Ngôn La tới được một lúc rồi.

Vừa rồi ở cửa, cô ngẫu nhiên gặp được Tiết Linh Quân.

Người đàn ông này vẻ mặt lạnh lùng, đột nhiên dùng ánh mắt kỳ lạ đáng sợ bình tĩnh nhìn cô, nhìn đến khi khiến cho cô toàn thân run rẩy đến nổi gai ốc, cô thật cẩn thận nghĩ lại mình có phải đã đắc tội anh ta hay không?

Kết luận đương nhiên là không có.

Cô vừa mới xuyên tới vị diện này, tất cả ký ức về con người nơi đây đối với cơ thể này, đều được hệ thống sau này cấy vào, chúng thuộc loại có ý thức tồn tại yếu nhưng mà có loại người này người kia, thường thì không có khả năng để cho cô dọn dẹp mớ hỗn độn này mới đúng.

Ngôn La không khỏi sờ lên má nộn của mình.

Chẳng lẽ, Tiết Lãnh Đạm là bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp phi thường của cô?

Ấy da, sinh ra đẹp đến vậy thật là một cái tội!

Cùng lúc đó, màng nhĩ Tiết Linh Quân ong ong không yên, ồn ào khiến anh đau đầu.

"Chủ tử thấy không? Chính là cô gái tên Ngôn La đó, cô ta là kẻ thù đời trước của ngài, ngài nhất định phải làm cho cô ta bị loại ở vòng thứ nhất!"

"Câm miệng." Lông mi dài của Tiết Linh Quân rũ xuống: "Mặc kệ ngươi là thứ gì, lập tức biến ra khỏi đầu ta, đừng can thiệp vào suy nghĩ của ta."

"Chủ tử, tôi là sinh linh của ngài, những gì tôi nói đều là thật, cô ta đúng thật là kẻ thù kiếp trước của người!"

"Chi bằng ngươi nói kiếp trước cô ta là tình nhân của ta, mức độ tin cậy có lẽ còn cao hơn được chút." Tiết Linh Quân khịt mũi coi thường.

Anh không có ngu ngốc như lợn, sao có thể tin những lời vô căn cứ này được chứ?

Cái thứ tự xưng là sinh linh này, vừa lên tới liền nhắm vào Đường Ngôn La, nhất định có âm mưu.

Anh tuyệt đối sẽ không cho nó được toại nguyện.

"Thật ra, thật ra cũng coi như là tình nhân rồi.. Nhưng đây không phải trọng điểm!" Tiểu Hồn khóc một tiếng: "Chủ tử chủ tử, người quên sinh linh của ngài rồi sao? Người không thương tôi hu hu hu!"

Nói chuyện trước sau đều mâu thuẫn.

Tiết Linh Quân khẽ nhăn mày.

Anh càng thêm kiên định không thể để cho nó được toại nguyện.

"Nói, ngươi xâm nhập vào não ta bằng cách nào? Thôi miên? Chip nhân tạo? Hay là cấy ghép vào bộ nhớ thông minh?" Tiết Linh Quân dáng vẻ lạnh lùng, sát khí nghi ngút, không một chút dao động: "Khi nào con chip được lấy ra, nói không chừng tâm

Tình ta tốt lên, có thể suy xét giữ lại mạng cho ngươi."

Tiểu Hồn: "..."

Nó bị uy hiếp!

Bị chủ tử của mình uy hiếp!

Hu hu hu tổn thương quá!

Bên kia, tiểu mập mạp Mã Hồng Quang nheo đôi mắt nhìn khuôn mặt trẻ con béo nộn của Ngôn La, lại bắt đầu đánh giá đến dáng người vô cùng sống động của cô, thật tâm thật lòng mà khen: "Đường tiểu thư lớn lên trông thật ngon miệng, khiến người khác rất muốn ăn."

Ngôn La: "..."Ngon miệng?

Trong khi đó Giang Dao môi đỏ thẫm lại chú ý tới một chi tiết khác

"Từ từ đã, ngươi cũng họ Đường?" Giang Dao đang nói chuyện cùng Ngôn la, ánh mắt lại nhìn Đường Hương Phụ.

Đường Hương Phụ có chút kinh ngạc, là một loại kinh ngạc ngẫu nhiên gặp được người cùng họ.

"Đúng vậy." Ngôn La làm bộ nghi hoặc mà sờ sờ đầu: "Sao vậy?"

"Vị nữ tiến sĩ này, cũng họ Đường."

Trước khi trò chơi bắt đầu, mọi người đều theo quy củ tự giới thiệu đơn giản.

Căn cứ vào thứ tự vào cửa, theo thứ tự là --

Giang Dao môi đỏ thẫm, tiểu răng hổ Trương Hạo, người đeo kính Tô Chấp Vũ, mập mạp đẹp nhất Mã Hồng Quang, âu phục giày da Cận Mạch, nữ tiến sĩ còn lại Đường Hương Phụ, hít mây nhả khói Cố Đạc, trời sinh tính lãnh đạm Tiết Linh Quân, lớn lên ngon miệng Đường Ngôn La.

Chín người trong phòng, chính thức bắt đầu.

"Có quá nhiều luật chơi trong thị trường giết người sói, đầu tiên tôi sẽ giới thiệu một chút quy tắc ván này của chúng ta."

Mọi người một chỗ ngồi xuống, tiểu mập mạp Mã Hồng Quang mở miệng nói trước.

"Cấu hình trò chơi là: 1 phù thủy, 1 nhà tiên tri, 1 ái thần, 3 người sói, 3 thôn dân. Yêu cầu chú ý chính là, ván này của chúng ta, không có thần bảo hộ, không có thợ săn, cũng không có kẻ ngốc."

"Ngại quá, cắt ngang một chút, ái thần là thân phận gì?" Đường Hương Phụ khiêm tốn hỏi.

Ái thần là thân phận tổ quay phim tạm thời gia nhập, cô ấy trước khi tới không có làm qua tương quan công khóa.

"Đừng vội, tôi sẽ nói sơ qua toàn bộ thân phận, ái thần sẽ nói đến sau cùng.""Thôn dân, buổi tối không có bất kì kỹ năng gì, ban ngày có thể công khai bỏ phiếu, loại trừ người chơi đạt được phiếu cao nhất."

"Nhà tiên tri, thần chức, mỗi đêm có thể kiểm tra thân phận của một người chơi, xác minh xem người đó là người tốt hay kẻ xấu, ban ngày có thể lựa chọn che dấu thân phận ngụy trang thành thôn dân lựa chọn bỏ phiếu, cũng có thể lựa chọn giữa hai thân phận kim thủy (thẻ người tốt) hoặc là hắc thủy (thẻ người sói). "

"Phù thủy, thần chức, tổng cộng có được một lọ thuốc giải cùng một lọ thuốc độc. Ban đêm, phù thủy có thể lựa chọn bỏ độc chết một người chơi. Nếu ban đêm có người bị người sói giết chết, phù thủy có thể lựa chọn cứu hoặc không cứu. Ban ngày, phù thủy

Có thể ngụy trang thành thôn dân để bỏ phiếu, cũng có thể tự tiết lộ thân phận phát bạc thủy (hư hư thực thực thẻ người tốt, mức độ tin cậy so với nhà tiên tri phát kim thủy hơi thấp). Chú ý, phù thủy chỉ có thể tự cứu mình vào đêm đầu, thuốc giải

Và thuốc độc không thể sử dụng trong cùng một đêm."

"Người sói, người nhận ra đồng đội của mình mỗi đêm, có thể giết chết một người chơi, ban ngày có thể ngụy trang thành người tốt tiến hành bỏ phiếu, cũng có thể lựa chọn tự bạo, tức tự sát, nhanh chóng tiến vào đêm tối."

"Toàn bộ trò chơi người sói, được chia làm hai phe: Phe người tốt, bao gồm thôn dân cùng thần chức, và phe người sói, tức bầy sói."

"Vì đây là trò chơi trong bóng tối, nên sẽ có người chơi chết trong khi danh tính vẫn không được tiết lộ."

"Trong trò chơi này, bởi vì có sự tham gia của ái thần, có khả năng sẽ xuất hiện phe thứ ba."

Ái thần thuộc về cách chơi tương đối mới mẻ, mọi người nghe được cái hiểu cái không.

"Ái thần phải chỉ định hai người chơi trở thành cặp tình nhân ở đêm đầu tiên. Ở trong đêm kế tiếp, khi một trong hai người chết, người còn lại cũng sẽ lập tức chết đi, người đó không thể thực hiện kỹ năng. Trong cuộc bỏ phiếu vào ban ngày, cặp tình nhân không được bỏ phiếu lẫn nhau."

"Điều kiện để dành thắng lợi trong trò chơi là " đồ bên cạnh ". Giết chết tất cả người sói, người tốt chiến thắng. Giết chết tất cả thôn dân hay tất cả thần chức, thì người sói thắng"

"Khi cặp tình nhân cả hai đều là người sói, ái thần và người sói cùng phe."

"Khi cặp tình nhân cả hai đều là người tốt, ái thần và cùng người tốt cùng phe."

"Còn có một tình huống, khi cặp tình nhân một tốt một xấu, đôi tình nhân cùng ái thần hình thành phe thứ ba cặp đôi đen tối, bọn họ cần phải giết sạch toàn bộ người tốt cùng người sói, mới có thể giành được thắng lợi cuối cùng, cái này gọi là " tàn sát dân trong thành "."

"Yêu cầu phải chú ý chính là, mặc kệ ái thần thuộc về phe nào, nhà tiên tri kiểm tra thân phận thật sự, khi ra kết luận luôn luôn là " người tốt "."

Bầu không khí trong sân, một thoáng ngưng đọng.

Ái thần cần phải ghép cặp tình nhân ở đêm đầu tiên, mà ở đêm đầu, ngoại trừ người sói có thể xác nhận thân phận của đồng loại, những người khác, bao gồm cả ái thần, đều trong trạng thái hai mắt bị mù.

Ái thần chỉ biết mình ghép đôi hai người, nhưng thân phận hai người kia, đến cuối cùng là tình yêu người x người, sói x sói, hay là người x sói yêu nhau, ái bảo thần đều không biết và chỉ có thể dựa theo suy đoán cùng suy luận rồi tự phán đoán, những người khác sẽ càng không thể nào biết được.

Nói cách khác, một ván này rốt cuộc là đồ biên hay là tàn sát dân trong thành, không chơi đến cuối cùng, không ai biết được.

Sau khi giới thiệu xong quy tắc trò chơi, hệ thống trò chơi bắt đầu phân bố chỗ ngồi ngay sau đó, đồng thời phát bài thân phận.

Ngôn La nhận được thẻ bài xem xét, môi nhếch một cái.

Cái này thật thú vị.

Editor: Bạch Y Y

Beta: Nlthanhdieu

Chương 38: Đêm săn người sói kinh hoàng (bốn)

Các người chơi thu hồi thẻ bài thân phận, lưu ý quan sát những người khác, suy đoán đồng đội cùng kẻ địch của nhau với những biểu cảm khác nhau.

Nếu như trước khi trò chơi bắt đầu, bọn họ là những người chơi phát sóng trực tiếp cùng nhau, thì kể từ giờ phút này, quan hệ giữa bọn họ sẽ thay đổi.

Đây là một thế giới nơi người và sói cùng tồn tại.

Trước khi xác nhận thân phận, mỗi người đều có khả năng sẽ là một kẻ địch tiềm ẩn.

Mặt trời lặn hướng tây.

Mọi người dựa theo hệ thống ngẫu nhiên phân phối số phòng, đều tự tìm đến phòng, rồi chờ đợi màn đêm buông xuống.

Ngay khi trời tối, người sói sẽ phải ra tay giết người.

Không biết đêm nay, ai sẽ là người chết?

【 Hãy nhắm mắt khi trời tối, mời các người chơi vui lòng xác nhận tốt thân phận của mình. 】

Sau khi màn đêm buông xuống, loa được trang bị lắp đặt ở tòa thành vang lên, rõ mồn một xuyên qua tai người chơi.

【 Ái thần mời mở mắt và hãy chỉ định hai người chơi trở thành tình nhân. 】

Trong bóng đêm, ái thần mở hai mắt ra.

Ngón tay chậm rãi lướt qua chín cái tên máy tính, tập trung chỉ chỉ hai trong số đó.

Xác nhận.

【 Ái thần mời nhắm mắt. 】

【 Cặp tình nhân mời mở mắt, mời xác nhận đồng đội của nhau. 】

Hai gã người chơi cứng nhắc liếc mắt nhìn nhau một cái trong cuộc trò chuyện video được kết nối tự động.

【 Cặp tình nhân mời nhắm mắt. 】

【 Người sói mời mở mắt, xin hãy xác nhận đồng đội của ngươi. 】

Sáu cặp mắt sói xanh thăm thẳm, gặp nhau trong đêm tối.

【 Đêm nay, người các ngươi muốn giết chết chính là ai? 】

Giết ai thì tốt?

Ba con sói riêng phần mình chỉ đến hướng mục tiêu mình muốn diệt trừ.

Mục tiêu giết người của sói phải giống nhau, nếu không sẽ dẫn đến hậu quả đao rỗng, một người cũng giết không được.

Tại thời điểm này, bất cứ ai có thể kiên trì, thì sẽ đạt được đồng bạn phục tùng.

Một lát sau, có người sói từ bỏ mục tiêu của chính mình, lựa chọn cùng đao.

【 Người sói mời nhắm mắt. 】

【 Phù thủy mời mở mắt, đêm nay người chết chính là anh ấy (cô ấy), người muốn

Cứu không? 】

Cái hộp bật ra.

Phù thủy trầm mặc mà ấn phím gửi và tùy chọn.

【 Người muốn sử dụng thuốc độc sao? 】

Phù thủy lại lần nữa nhấn một phím.

【 Nhà tiên tri mời mở mắt, người ngươi muốn kiểm tra thân phận thực sự là ai? 】

Nhà tiên tri, người đóng vai trò hết sức quan trọng trong game, từ từ mở mắt.

Kiểm tra người này.

Đốt ngón tay, nặng nề cứng nhắc mà chỉ màn hình

【 Anh ấy (cô ấy) thân phận là.. Người tốt. 】

【 Nhà tiên tri mời nhắm mắt. 】【 Trời đã sáng. 】

Tất cả người chơi sôi nổi ra khỏi phòng và gặp nhau ở sảnh trên tầng một.

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín.. Chín người?

Trong đại sảnh nháy mắt sôi nổi.

Đêm Bình An?

Là phù thủy tự cứu mình, hay là phù thủy sử dụng thuốc giải đối với người khác?

Mặc kệ là nguyên nhân nào, đối với người tốt mà nói, đều là một loại tình huống rất bất lợi.

Ngay khi thuốc giải hết, điều đó nghĩa là nhà tiên tri sẽ chết.

Thông thường, các người chơi mặc định phương pháp chơi. Đêm đầu không cứu người, đánh cược rằng người chết trong đêm đầu tiên không phải nhà tiên tri, khả năng này chiếm tới 56.

Nếu bất hạnh trúng 16, người chết chính là nhà tiên tri, thì phe người tốt cũng chỉ có thể tự nhận là không may.

Thuốc giải của phù thủy quá quý giá, một là để lại nếu đêm đầu tiên mình bị giết, hai là để lại cho nhà tiên tri tự bày ra thân phận.

Ngay sau đó, chương trình phát sóng lại ném ra một tin tức lớn.

【 Do gian lận nghiêm trọng của người chơi trong trò chơi này, độ khó của trò chơi sẽ tăng lên, số người chết trong ban đêm không được báo, người chết trở về vào ban ngày. 】

【 Một người chơi bị người sói giết chết vào ban đêm, vẫn như cũ có thể tiếp tục ngụy trang thành thôn dân sinh hoạt bình thường. Những người chơi may mắn còn sống cần phải tìm manh mối được che dấu ở lâu đài, bắt được tất cả quỷ hồn, mới có tư cách dành thắng lợi. 】

【 Nếu thất bại, trò chơi vĩnh viễn sẽ không bao giờ kết thúc. 】

【 Đây là một trò chơi giết người chân chính, kẻ thất bại sẽ gặp phải hậu quả chết thật sự, chỉ có kẻ thắng lợi, mới có tư cách sống sót trở lại thế giới hiện thực. 】

Gì mà người chết trở về?

Có người mê man.

Hành vi gian lận nghiêm trọng? Ai gian lận?

Có người cảnh giác.

Số người tử vong ban đêm không hề báo?

Có kẻ đứng đầu.

Hậu quả sẽ tử vong thật? Chương trình thực tế tương tự như cuộc chiến hoàng tộc? Kéo mấy cái ngược lại đi, chúng ta chính là những người chơi được phát sóng trực tiếp, vây nên không tin tổ phát sóng trực tiếp dám giết chết chúng ta trước toàn thế giới!Có người nghi ngờ.

Trò chơi vĩnh không kết thúc liền vĩnh viễn không kết thúc, tôi cảm thấy nơi này khá tốt, có ăn có uống có chơi, không cần đi học cũng không cần đi làm, còn nhận được một số tiền phí chơi rất lớn.

Cũng có người hi hi ha ha không cho là đúng.

Khụ khụ. Mã Hồng Quang tay nắm thành quyền, thật mạnh khụ hai tiếng, để tôi giải thích một chút, khả năng có người chơi bằng phương pháp nào đó đã sớm biết thân phận của người chơi khác, cho nên độ khó trò chơi gia tăng, và thêm vào một quy

Tắc mới.

Đây không phải vấn đề mà bọn họ nên chú ý hiện giờ.

"Tối hôm qua có khả năng không phải là đêm Bình An. Trên thực tế, đã có người bị

Giết, hiện tại, anh ta (cô ta) đang trà trộn trong số chúng ta. Chúng ta cần phải tìm ra người này, nếu không.."

Cố Đạc bực bội mà hít một ngụm hơi, sặc đến ở bên cạnh anh ta Đường Hương

Phụ cùng Đường Ngôn La ho khan không ngừng.

"Nếu không, trò chơi này sẽ trở thành trò chơi chết chóc và sẽ không có bất kì

Người thắng cuộc nào. Mà chín người chúng ta đang ngồi đây, đều không có cách nào rời khỏi nơi này."

Lông mày anh ta lo lắng nhíu lại, cảm xúc nôn nóng bất an.

"Đây không phải một trò đùa, đây là một trò chơi chết chóc thật sự. Lúc các ngươi ký hợp đồng, chẳng lẽ không nhìn đến điều khoản "Trò chơi bắt đầu, sinh tử tự phụ" sao?"

Mọi người cười không nổi.

Bọn họ bắt đầu nhớ lại, hợp đồng có phải có điều khoản như vậy hay không.

Có người ký tên khi không xem chú ý, cũng có người chỉ cho rằng đó là một cách thức điều khoản bình thường, tương tự như thông báo rủi ro phẫu thuật, nên không quá mức để ý.

Địa điểm phát sóng trực tiếp được gọi là Lang Thôn Trang, tòa lâu đài trên một hòn đảo hoang nằm biệt lập giữa đại dương rộng lớn, trên đảo không có cư dân, chỉ có một tòa lâu đài cổ được xây dựng để người chơi đến.

Các người chơi là được tổ phát sóng trực tiếp phái chuyên cơ đưa đến đảo, chờ trò chơi kết thúc, sẽ có chuyên cơ đưa bọn họ về nhà.

Vì phòng ngừa gian lận trong trò chơi, di động của bọn họ sáng sớm đã bị đội phát sóng trực tiếp đem đi rồi, trên người chỉ có một cái ipad, cũng không thể kết nối internet, chỉ có thể dùng để tương tác trong trò chơi.

Nếu trò chơi vĩnh viễn không kết thúc, tổ phát sóng trực tiếp không tới đón người, bọn họ sẽ phải rời tiểu đảo này như thế nào?

Chẳng lẽ chờ người nhà đập nồi bán sắt mà bao một phi cơ tới đón sao?

Quan trọng nhất chính là, nếu đây thật sự là trò chơi chết chóc, sân đấu còn dám công khai phát sóng trực tiếp, hàm nghĩa đằng sau nó, mới khiến cho người ta phát kinh.

"Được rồi được rồi." Tiểu răng hổ Trương Hạo lắc lắc đầu. "Chắc chắn tổ phát sóng trực tiếp cố ý tạo ra không khí khủng bố cho chúng ta, mọi người đừng giả vờ nữa, diễn đi diễn lại thật không thú vị đâu."

"Gì chứ? Hại mọi người sợ đến như vậy, thì ra các người đang diễn kịch." Giang Dao môi đỏ thẫm cũng theo đó mà thở dài nhẹ nhõm, vừa rồi bầu không khí thật sự rất đáng sợ.

Nàng nói, đây chỉ là công khai phát sóng trực tiếp, sao có thể dám chơi lớn như vậy?

Những người khác sắc mặt cũng theo đó mà hòa hoãn không ít.

So với phát sóng trực tiếp lạnh như băng, mọi người càng có khuynh hướng tin rằng đây chỉ là một câu nói đùa giỡn, thậm chí còn có người oán hận Cố Đạc cố làm ra vẻ dọa người.

Cố Đạc hút hết điếu này đến điếu khác, không đưa ra một phản hồi nào.

Cũng tốt

Mọi người chỉ coi đây là trò chơi thông thường, chỉ có anh đặt hết tâm trí, chơi hết

Mình, như vậy xác suất anh thắng sẽ lớn hơn rất nhiều

Bất luận ra sao, anh nhất định phải sống sót!

Editor: Bạch Y Y

Beta: Nlthanhdieu

Chương 39: Đêm săn người sói kinh hoàng (năm)

Đúng lúc này, phát sóng trực tiếp lại lần nữa vang lên.

【 Hiện giờ đang bắt đầu tranh cử cảnh sát trưởng, người chơi muốn làm cảnh sát trưởng mời lên tiếng. 】

Tôi tới tranh cử, xin các vị bầu cho tôi một phiếu.

Người đầu tiên hưởng ứng chính là tiểu mập mạp Mã Hồng Quang.

"Cảnh sát trưởng?" Ngôn La lặp lại một câu, xoa xoa cằm: "Là cái gì thế?"

Tô Chấp Vũ ngồi bên cạnh cô giải thích nói: "Cảnh sát trưởng là một danh hiệu, có quyền được trả lại phiếu bầu và nhân đôi số phiếu, tại cuộc bỏ phiếu một phiếu bầu có thể chống đỡ hai phiếu, khi bị loại có thể đem huy hiệu cảnh sát giao cho người kế vị được chọn."

Ngôn La như đã bừng tỉnh "Ồ" một tiếng.

Ngồi ở vị trí thứ ba bên tay phải cô Tiết Linh Quân nghe vậy, nhàn nhạt liếc mắt một cái, đáy mắt u ám khiến người ta kinh hãi run rẩy.

"Chúng ta có tổng cộng chín người, nếu cậu muốn tranh cử cảnh sát trưởng, hẳn là phải có lý do thuyết phục mọi người nhỉ?"

Người đầu tiên đặt câu hỏi chính là Cố Đạc.

Trong miệng anh ta ngậm lấy đuôi của điếu thuốc, ngữ khí rời rạc, vài sợi tóc mái dài từ thái dương rũ xuống, nổi bật vẻ tàn tạ của anh ta đến khó hiểu.

"Cảnh sát trưởng không phải ai cũng có thể làm."

"Tôi thấy mọi người không ai lên tiếng, mà vị trí cảnh sát trưởng không thể bỏ trống." Mã Hồng Quang nhìn về phía Cố Đạc, trong ánh mắt mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu: "Nếu anh muốn ra tranh cử, tôi có thể đem vị trí này nhường cho anh. Đương nhiên, cảnh sát trưởng rất quan trọng, để phòng ngừa người sói bắt tiết tấu, tôi kiến nghị nhà tiên tri đêm nay kiểm tra thực hư thân phận của cảnh sát trưởng."

"Keng!"

Gạt tàn thuốc được đặt trên bàn thủy tinh bị quét xuống đất.

Cố Đạc đứng dậy, tay siết chặt lại, con mắt đỏ ngầu, phẫn nộ đến cực điểm nói: "Cậu mẹ nó là đang hoài nghi tôi là người sói? Tốt thôi, nhà tiên tri đâu, tới kiểm tra đi, tôi sẽ đứng ở chỗ này cho các người kiểm tra! Tôi xem các ngươi có thể kiểm tra ra được thứ gì!"

Anh ta đột nhiên kích động, hai nữ nhân Đường gia cách anh ta gần nhất không khỏi giật mình.

"Đừng kích động, đừng kích động." Tô Chấp Vũ nhảy ra hòa giải: "Mã Hồng Quang cậu ấy chỉ là thăm dò một câu. Trong trò chơi, nhà tiên tri còn chưa có nói ra thân phận, ngờ vực nhau cũng là bình thường."

Cố Đạc bực bội mà cau mày, tay phải đút vào túi quần, lại móc ra một điếu thuốc.

Lần này, anh ta nhìn đến Đường Hương Phụ che mũi thấp giọng ho khan một chút, tựa hồ như đã ý thức được hành vi của mình khiến người khác khó chịu, tiện đà cất đi bật lửa, ngậm trong miệng điếu thuốc không, coi như một thứ làm nghiện.

Ngôn La nhìn gạt tàn thuốc bị đập xuống đất.

Chỗ đó có rất nhiều tàn thuốc nằm rải rác.

Nhìn thoáng qua, đại khái có hơn mười cái.

Nàng xoa xoa cằm, nhìn về phía túi tiền của Cố Đạc.

Cái túi quần này là rương đựng kho báu à? Có thể chứa được nhiều như thế.
Bầu không khí ngưng tụ trong nháy mắt.

Một lát sau, loa phát sóng trực tiếp phá vỡ sự im lặng.

【 Người tranh cử chức cảnh sát trưởng: Mã Hồng Quang. Nếu những người khác không tranh cử trong vòng ba giây và không ai đưa ra ý kiến phản đối, Mã Hồng Quang sẽ tranh cử thành công. 】

【3, 2, 1. 】

【 Chúc mừng người chơi Mã Hồng Quang tranh cử thành công chức cảnh sát trưởng, có được quyền rút phiếu và quyền bầu hai phiếu. 】

【 Phía dưới tiến vào phân đoạn công khai bỏ phiếu, người chơi có số phiếu cao nhất sẽ bị loại. Trước khi bỏ phiếu, mỗi người có một vòng thời gian nói chuyện với nhau, cho phép ngắt ngang giữa đường. 】

Mã Hồng Quang hắng giọng, hấp dẫn sự chú ý của mọi người, và gật đầu với Giang Dao ngồi bên tay phải: "Bắt đầu từ cô, theo trình tự ngược kim đồng hồ mà nói."

"Cái trò chơi này thực chất là thân lang cục. Đầu tiên, ái thần gia nhập, mặc cho người ái thần kết nối là hai người tốt, hai người sói, hay một người tốt một người sói, đều sẽ làm tình cảnh của người tốt trở nên bị động hơn." Giang Dao mím đôi môi đỏ tươi gợi cảm, biểu lộ quan điểm đầu tiên.

"Tiếp theo, nhìn chúng ta mà xem, đêm qua không có người tử vong, nhưng trên thực tế? Đêm qua có lẽ cũng không phải là đêm Bình An. Bởi vì quy tắc trò chơi đã thay đổi, người chết vào ban đêm nhân viên không hề báo, vong hồn sẽ trà trộn vào trong chúng ta, tiếp tục tham dự trò chơi."

"Về phần người chết là ai, chỉ có hai loại người biết."

"Một là người sói cắn người, hai là phù thủy đầu độc."

Giang Dao dùng cặp mắt được trang điểm thu hút, sắc bén mà đảo qua mặt từng người ở đây.

"Nếu tìm không ra quỷ, chúng ta ai cũng đừng nghĩ đến chuyện thắng. Cho nên, chúng ta cần cùng người sói hợp tác."

"Chỉ sợ người sói sẽ không đồng ý hợp tác." Cận Mạch ngồi ở bên tay phải nàng tiếp lời: "Đây là mệnh bài của bọn họ, bọn họ không có khả năng tự phơi bày thân phận, càng không thể tự nói ra."

Người sói đương nhiên biết người mình cắn là ai, người chết trở về, chỉ làm phiền tầm mắt của người tốt, điều này chỉ càng thêm có lợi hơn cho bọn họ.Trái lại, một khi nói ra, người sói liền sẽ không có giá trị sống sót.

Bọn họ sẽ mạo hiểm như vậy sao?

Đường Hương Phụ tiếp Cận Mạch lên tiếng:

"Không quan trọng sẽ hợp tác hay không. Hệ thống phát sóng nói rằng sẽ lưu lại manh mối, chúng ta có thể tự mình đi tìm. Trò chơi này cho người ta cảm giác quái quái, thứ tôi để ý chính là, các người vì sao lại tham gia?"

"Vậy còn cô? Cô vì sao lại tham gia? Đừng nói cái gì bình thường hay thư giãn, cô chính là nữ tiến sĩ, cũng không biết được tiến sĩ là bận ra sao, làm sao có thời gian để mà tùy tiện tiêu xài?" Giang Dao cười nhạo.

"Tôi đã nói rồi, tôi đang nghiên cứu khoa học thần kinh, nghiên cứu AR cùng VR. Tháng trước vừa lúc tôi tiện tay chuyển tiếp official weibo liền trúng vé dự thi, vừa hay trò chơi này sử dụng phương diện kỹ thuật này, cũng vừa vặn nghiên cứu của bọn tôi bước vào thời kỳ thắt cổ chai, cho nên tôi cố ý đến tìm cảm hứng."

"Nhiều lời như vậy, vừa lúc, này cũng thật trùng hợp."

Ngón tay Giang Dao lướt qua đôi môi kiều diễm của mình, mị lực lan tràn, ánh mắt của Mã Hồng Quang, Trương Hạo cùng đám người khác theo nàng không rời.

"Tôi nghi ngờ Đường Hương Phụ là kẻ gian lận mà phát sóng trực tiếp nói, đề nghị mọi người quan sát cô ta nhiều hơn, đêm nay nhà tiên tri có thể kiểm tra danh tính của cô ta"

"Vì phòng ngừa bị người sói bắt tiết tấu, quan trọng là phải kiểm tra thân phận của cảnh sát trưởng trước." Cố Đạc ngồi dưới ngậm lấy đuôi điếu thuốc, vẫn như cũ ghi hận chuyện vừa nãy.

Vô tình, đề tài đã từ nguyên nhân tham gia trò chơi mà lệch đi.

Xem biểu cảm của mọi người ở đây, tựa hồ không một ai còn nhớ.

Cũng có thể là, tất cả mọi người ở đây trong lòng biết rõ mà cố tình quên đi đề tài này?

Ngôn La gãi cằm bằng ngón út, cảm thấy dần thú vị hơn.

"Lớn lên ngon miệng Đường tiểu thư, đến lượt cô lên tiếng." Mã Hồng Quang nhìn về phía Ngôn La, vui tươi hớn hở mà trêu chọc nàng.

Ngôn La bị đùa giỡn đến một thân nổi da gà.

"Đúng, ta đồng ý với quan điểm của Đường Hương Phụ, nếu hệ thống để lại manh mối của quỷ, chúng ta không cần thiết ỷ lại người sói quá mức, nếu không, bọn họ sẽ không sợ hãi và sẽ chỉ có thêm cơ hội chống trả."

Tô Chấp Vũ nói: "Lời các người nói rất có lý, trước mắt không có manh mối gì, chúng ta có nên bỏ phiếu toàn bộ vào vòng thứ nhất?"

"Bỏ phiếu là điều ngu xuẩn đối với người có tài." Trương Hạo chen vào nói: "Vốn dĩ trò chơi này đã rất bất lợi đối với chúng ta, lại tùy tùy tiện tiện bỏ phiếu, sẽ chỉ làm cho người sói cắn thêm vài người vào đêm nữa thôi."

"Tiền đề của không bỏ phiếu chính là không bỏ phiếu sai người." Tiết Linh Quân quay sang nhìn Mã Hồng Quang bên phải: "Cảnh sát trưởng bỏ phiếu cuối cùng đi." Mã Hồng Quang sảng khoái gật gật đầu.

"Tốt, mọi người cùng tôi bỏ phiếu cho Cố Đạc."

Editor: Bạch Y Y

Beta: Nlthanhdieu

Chương 40

Kết quả bỏ phiếu rất nhanh được công bố.

Cố Đạc có 9 phiếu bầu, Mã Hồng Quang có 1 phiếu bầu.

Tổng cộng có chín người chơi, thân là cảnh sát trưởng, Mã Hồng Quang có quyền bầu hai phiếu, một phiếu có giá trị bằng hai phiếu, ngoại trừ Cố Đạc nhắm vào Mã Hồng Quang để trả thù, còn lại tất cả mọi người đều nghe theo quyết định của cảnh sát trưởng, đem phiếu bầu cho Cố Đạc.

Cố Đạc thậm chí còn không có thời gian thể hiện sự giận dữ của mình, liền bị người máy kéo vào phòng tối.

Mẹ kiếp!

Trong phòng nhỏ tối tăm, Cố Đạc đấm mạnh vào tường, xương cốt kêu răng rắc.

Cảm giác đau đớn, hậu tri hậu giác xuất hiện.

Anh ta dường như không cảm thấy điều đó, một quyền lại một quyền, nặng nề, hung hăng liên tục đấm mạnh vào vách tường.

Một lần, một lần, lại một lần nữa..

【Người chơi Cố Đạc có một chút thời gian cuối cùng, mời lựa chọn để lại lời trăng trối hoặc bế mạch 】

Cố Đạc bông nhiên lạnh lùng cười một tiếng.

Thời gian trăng trối?

Thật là một điều tốt.

Anh ta chết rồi, họ Mã cũng đừng hòng nghĩ đến chuyện yên ổn.

"Tôi là nhà tiên tri, đêm qua tôi đã kiểm tra thân phận của Mã Hồng Quang, cậu ta là người sói, cậu ta tranh cử chức cảnh sát trưởng là vì muốn làm loạn tiết tấu, ngày mai bỏ phiếu, mọi người nhất định phải giết Mã!"

Cố Đạc không do dự đem mũi giáo chĩa về phía cảnh sát trưởng.

Bế mạch, cơn tức giận trong lòng anh ta không vơi đi chút nào, ngược lại càng trở nên sục sôi.

Anh ta đã làm gì sai? Anh ta chỉ muốn sống thôi!

Kết quả thì sao?

Vòng đầu tiên, chỉ mới vòng đầu tiên, anh ta đã bị bầu chết!

Chờ đợi anh ta, sẽ là gì?

Cố Đạc mò mẫm trong căn phòng tối, sờ trúng một cái ghế, thuận thế ngồi xuống, đặt ngón tay lên lưng ghế, mũi thở hổn hển, bất động chờ đợi sự trừng phạt.

Thời gian, từng giây từng giây trôi qua. Bạn đang đọc truyện được đăng trên Vietnam Overnight.

Trong bóng tối, anh ta không thể nghe thấy thứ gì ngoài tiếng thở nặng nề của mình.

Mu bàn tay ban nãy đấm vào tường, cảm giác đau càng rõ ràng.

Có chất lỏng ấm nóng chảy ra, theo mu bàn tay, từ từ chảy xuống sàn gỗ, phát ra âm thanh "tỏng tỏng", giống như trong phòng bếp yên tĩnh vào buổi chiều, một vòi nước không khóa đang nhỏ giọt.

Cố Đạc kêu lên một tiếng, di chuyển cổ tay, vô thức muốn xem xét vết thương.

Đột nhiên, anh ta cảm thấy mu bàn tay mát lạnh, một ngón tay lạnh lẽo, chạm vào mu bàn tay anh ta.

Anh ta một chút cũng không dám cử động.

Ngón tay lạnh lẽo này, theo cánh tay của anh ta mà hướng lên trên leo từng chút từng chút, cho đến cổ anh ta.

Một luồng hơi lạnh lẽo, phà lên động mạch chính của anh ta.

Tiếng hít thở của Cố Đạc đứt đoạn, trong căn phòng tối yên tĩnh.

"Tiểu Đạc." Một giọng nữ ôn nhu dịu dàng gọi anh ta: "Tiểu Đạc, mẹ tới gặp con đây."Tay của Cố Đạc đặt trên lưng ghế lo lắng mà dựng lên, đoạn lại vô lực mà rũ xuống.

"Tiểu Đạc, mấy năm nay, con có nghĩ tới mẹ hay không?" Giọng nữ vẫn gọi tên anh ta một cách rất yêu thương. Bạn đang đọc truyện được đăng trên Vietnam Overnight.

Tiểu Đạc, tiểu Đạc..

Thật lâu trước đây.

Anh ta ngơ ngẩn mà suy nghĩ hồi lâu, thần sắc trên mặt lộ ra vẻ hoài niệm.

Khi đó, anh ta vừa mới tốt nghiệp cao trung, ba của anh ta trong khi đang di chuyển gạch tại công trường chân bị cưa đứt một đoạn, vừa lúc gặp nhà đầu tư nợ tiền chạy trốn, nhà thầu không đủ tiền chi trả tiền thuốc men, họa vô đơn chí.

*họa vô đơn chí: Các tai họa xảy đến với nhau hàng loạt, nối tiếp nhau.

Ba ốm đau nằm trên giường rất lâu, không thể tự chăm sóc bản thân, thường xuyên đem phân và nước tiểu bày ở trên giường, tôn nghiêm mất sạch.

Chi tiêu trong nhà gia tăng đột biến, thu không đủ để chi, mẹ sau khi tan làm sẽ đi cùng Cố Đạc bày quán bán hàng vào ban đêm, còn em gái sau khi học bổ túc xong thì về nhà chăm sóc ba.

Hai đứa nhỏ trưởng thành sau một đêm, dù là cha mẹ cảm xúc không tốt, động một chút việc nhỏ liền đánh và mắng, cả hai cũng đều im lặng mà thừa nhận.

Kỳ nghỉ hè nhanh chóng kết thúc, cùng một lúc hai khoản học phí đang chờ đợi gia đình bất hạnh này. Bạn đang đọc truyện được đăng trên Vietnam Overnight.

Cố Đạc thân là anh lớn, chủ động từ bỏ cơ hội vào đại học, bỏ học để đi làm công, cấp thêm tiền thuốc men cho ba, đồng thời cũng cấp học phí cho em gái.

Ngày mà anh ta đi, em gái cứ khóc suốt.

Cô lôi kéo anh ta, cầu xin anh ta đừng đi, cô nói cô không muốn đi học nữa, cô đã liên lạc với một tiệm cơm đang cần người làm công, mỗi tháng trả 4000 đồng tiền lương, chỉ cần hai tháng, cô đã có thể cấp đủ học phí cho anh trai vào đại học.

Cố Đạc vỗ đầu cô bé, khẽ mỉm cười.

"Đứa nhỏ ngốc, anh trai làm sao có thể để cho em chịu khổ hả?"

Anh ta nắm lấy tay cô, tay em gái đặc biệt nhỏ, toàn bộ cũng không to bằng lòng bàn tay của anh ta.

Bàn tay trắng trắng nộn nộn, vừa nhìn liền biết chủ nhân của nó được nuông chiều từ bé.
"Cái tay này của em, chỉ có thể cầm bút, biết không?"

Anh ta vào làm tại nhà xưởng với mức lương cao nhất và tốt nhất, đồng thời cũng là làm công việc mệt nhất nguy hiểm nhất, thêm làm việc theo ca dài nhất, chỉ vì muốn làm cho gia đình nhỏ này tràn ngập tiếng cười.

Tối thứ bảy mỗi tuần, mẹ sẽ gọi điện thoại cho anh ta, vừa nghe thấy giọng nói mệt mỏi của anh ta liền bật khóc. Bạn đang đọc truyện được đăng trên Vietnam Overnight.

"Tiểu Đạc à, con cứ lượng sức mà làm, mẹ không muốn con làm việc vất vả."

Đầu bên kia điện thoại, em gái cũng nhẹ giọng khóc nức nở, mỏng manh mà lại áy náy.

"Con biết mà mẹ, con sẽ nghỉ ngơi thật tốt." Anh ta rửa mặt bằng nước lạnh, buộc mình phải tỉnh táo, cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng trả lời: "Eo của mẹ không tốt, về sau đừng đi bày quầy bán hàng nữa"

Anh ta muốn cùng em gái nói vài lời, em gái luôn một mực không chịu tiếp điện thoại.

"Đứa nhỏ này, cảm thấy đang nợ con, không có mặt mũi để nói chuyện với con." Lúc ấy, mẹ giải thích.

Anh ta tin.

Một đoạn thời gian rất dài về sau, Cố Đạc đều sẽ mơ thấy một màn này, hối hận không thôi.

Nếu hắn có thể quan tâm đến muội muội nhiều hơn, nếu hắn chịu theo dõi, nếu hắn có thể cùng em gái trò chuyện nhiều hơn, có lẽ sau này sẽ không phát sinh chuyện gì.

"Nói với em con, kêu em ấy đừng tự mình áp lực quá lớn, thi không tốt cũng không sao, nên ăn nhiều chơi nhiều một chút, đi dạo phố cùng bạn bè nhiều một chút, anh trai có rất nhiều tiền, có thể nuôi nổi một cô gái như em ấy." Bạn đang đọc truyện được đăng trên Vietnam Overnight.

Tiếng khóc bên đầu bên kia điện thoại, thật kiềm nén mà bi thương.

Cúp điện thoại, anh ta như cũ vẫn là người làm công liều mạng nhất trong xưởng.

Anh ta làm việc quá sức, liều mạng kiếm tiền, cứ sau một giờ làm việc, là có thể cấp thêm một bộ tư liệu học tập cho em gái, cấp thêm cả một túi thuốc cho ba.

Cuộc sống thật sự khổ, nhưng trong lòng anh ta rất ngọt.

Trong lòng anh ta ấm áp dạt dào, có tình yêu, có ba, có mẹ, cũng có cả em gái đáng yêu đơn thuần của anh.

Tất cả những điều đó, đều kết thúc vào đêm hôm ấy.

Tối hôm đó, khi nhà máy đóng cửa, anh ta đã thu xếp về nhà một chuyến.

Em gái đang chuẩn bị thi vào đại học, anh muốn về nhà xem xem, có nơi nào có thể dạy kèm cho em gái mình không, ví dụ như tâm lí thi cử hay bài tập về nhà.

Anh ta nhìn thấy cái gì? Bạn đang đọc truyện được đăng trên Vietnam Overnight.

Anh ta thấy trong căn phòng tối, em gái đáng yêu đơn thuần của anh ta, bị người cha đã thay đổi quá nhiều vì bệnh tật đè lên giường, trên người không một mảnh vải che thân.

Em gái đang khóc, đang giãy dụa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt.

Mà mẹ của anh ta, ở đầu giường đang ấn tay em gái xuống.

Mẹ cũng đang khóc, bà khóc rất thương tâm, tuyệt vọng.

"Niếp Niếp à, đừng khóc, con đừng khóc nữa, ba con bệnh rồi, ông ấy rất khó chịu. Mẹ thật sự rất mệt, Niếp Niếp, con ngoan nào, giúp mẹ an ủi ba, có được không?"

Bà một bên khóc, một bên móc ra chiếc điện thoại cũ nát, đặt ngón tay lên miệng.

"Suỵt, mẹ sẽ gọi cho anh trai con, Niếp Niếp cũng không muốn anh trai mình buồn, có phải không?"

Editor: Bạch Y Y

Beta: Nlthanhdieu

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau