XUYÊN NHANH: VAI ÁC BOSS TOÀN BỆNH KIỀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: vai ác boss toàn bệnh kiều - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Em gái họ không nóng vội (25)

Thầy giám khảo nhịn cười, bắt chước cách gọi của Tống Triều Từ nói: "Vậy à? Thế "cô gái không có lương tâm" đó thích ăn món gì nhất?

" Chỉ cần được ăn ngon thì cô ta đều thích. "Tống Triều Từ tích góp ba tháng tức giận, rốt cuộc cũng tìm thấy chỗ để phát tiết," Cô ta chính là một con đại Thao Thiết [1] hình người! "

[1] Thao Thiết: Một trong" Tứ hung "gồm Thao Thiết, Hỗn Độn, Đào Ngột và Cùng Kỳ. Nó được mô tả như một loài mãnh thú hung ác, có sức mạnh to lớn, thấy gì ăn nấy, là biểu tượng cho sự tham lam dục vọng.

Phòng học số hai. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

" Người phụ trợ, Tống Triều Từ bạn trai em ghét món gì nhất?

Ngôn La ngọt ngọt ngào ngào nói: "Chỉ cần là món em thích ăn, anh ấy đều ghét."

Thầy giám khảo ngây ngẩn cả người: "Vì sao? Tình cảm của hai em không hòa hợp à?"

"Không, thầy nghĩ sai rồi." Ngôn La đúng lúc "Thẹn thùng" cúi đầu, "Chỉ cần em thích món gì thì anh ấy sẽ nói mình không thích món ấy, cố ý nhường lại cho em ăn."

"Ồ, là như vậy sao." Thầy giám khảo như suy tư điều gì rồi gật gật đầu.

"Chẳng qua, có lẽ tên đầu gỗ đó vẫn chưa phát hiện ra, món em thích ăn, "trùng hợp" tất cả đều là món anh ấy ghét." Ngôn La cười càng ngọt ngào xán lạn.

Vị giám khảo nào đó đột nhiên không kịp phòng ngừa bị nhét đầy một miệng cẩu lương: "..."

Các giám khảo tụ hợp lại cùng nhau bàn bạc, biểu cảm đồng loạt có chút vi diệu.

Giám khảo số một: "Tuổi hai người này cộng lại tuyệt đối không quá ba, tuyệt đối là đang ngược cẩu trắng trợn, đúng không?"

Giám khảo số hai: "Tiểu tử họ Tống tuy miệng thì chê nhưng thân thể lại rất thành thật, là loại ngược cẩu kiểu ngạo kiều."

Giám khảo số ba: "Cô nàng họ Triệu thì lại nhiệt tình như lửa, thuộc dạng ngược cẩu kiểu sủng phu."

Quan chủ khảo: "Cẩu lương dán đầy trên mặt tôi rồi đây này.."

Ban giám khảo mới gọi đôi ngược cẩu Tống ba tuổi và Triệu ba tuổi vào phòng để đưa ra quyết định cuối cùng.

"Trải qua sự bàn bạc của ban giám khảo, kết quả khảo hạch lần này của thí sinh Tống Triều Từ là!"

Lời nói đến đây, giống như cố ý trêu ngươi mà dừng lại.

Ngôn La nhìn Tống Triều Từ, tràn ngập tự tin mà cười, Tống Triều Từ thì lại giống như bị chó cắn phải, khó chịu quay mặt sang chỗ khác.

"Đủ tư cách!"

Nghe như sét đánh bên tai, Tống Triều Từ hoàn toàn ngây ngốc.

Quan chủ khảo tươi cười đầy mặt nói: "Rất vui khi hai người các em có thể yêu nhau sâu đậm như vậy, thái độ đối đãi chân thành, quan tâm lẫn nhau, thông cảm cho nhau, sinh hoạt cũng rất có thú vị. Hy vọng không bao lâu nữa có thể nghe được tin vui của các em."Ớ? Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Cầm giấy chứng nhận đủ tư cách thông qua môn học yêu đương bắt buộc đi ra khỏi phòng, Tống Triều Từ vẫn như cũ có loại cảm giác không chân thật.

Anh.. Tốt nghiệp rồi?

"Thầy." Anh rối rắm hồi lâu, rốt cuộc vẫn lén tìm chủ khảo, "Em có một thắc mắc, vì sao thấy lại.."

"Em muốn hỏi, em và Triệu Ngôn La rõ ràng đang diễn kịch, vì sao thầy còn cho em thông qua môn học yêu đương bắt buộc này đúng không?"

Tống Triều Từ có chút kinh ngạc, "Thầy, sao thầy lại biết?"

"Rất nhiều người đều nói, em làm người quá mức quái gở ngạo mạn, xem thường người khác. Nhưng thầy biết, em chỉ là thiếu khuyết "nhân tình vị" mà thôi, đối với mọi thứ phát sinh xung quanh hết thảy đều thờ ơ, rất ít khi cảm xúc bị ảnh hưởng. Dễ nghe thì gọi là "vân đạm phong khinh", còn khó nghe thì chính là "lạnh lùng vô tình"."

Chủ khảo đỡ đỡ mắt kính, trên khuôn mặt để lộ sự cơ trí nhìn thấu thế sự.

"Nhưng từ khi em và "Diêm La Vương" ở cùng một chỗ, sinh hoạt của em mới bắt đầu có sắc thái lạc quan hơn, tích cực hơn, tinh thần phấn chấn bồng bột hơn. Em có thể vì bị em ấy khi dễ mà nổi trận lôi đình, cũng có thể vì khi dễ được em ấy mà cảm thấy thỏa mãn cười to, cảm súc sinh động hơn rất nhiều, đây mới chân chính là "nhân tình vị" của thế tục phàm trần. Hơn nữa, loại cảm giác này, chỉ có em ấy mới có thể mang lại cho em."

Tống Triều Từ nhớ tới khoảng thời gian anh nằm viện. Lúc Diêm La Vương có ở đó, anh rất hay tức giận, mỗi thời mỗi khắc đều kiềm nén xúc động muốn bóp chết cô gái này. Nhưng khi Diêm La Vương vừa đi, anh lại cảm thấy tẻ nhạt vô vị, giống như một lão già đã sống mấy chục năm trên đời, không còn chút hứng thú gì với thế giới này.

Tống Triều Từ dường như đã hiểu, lại dường như không hiểu.

Quan chủ khảo ý vị sâu xa cười với Tống Triều Từ, "Có một số thứ, đã lặng lẽ được sinh ra, sau đó lại lén lút ẩn núp trong lòng em, chờ em chậm rãi đi khai quật."

* * *
Mặc dù trong ba tháng này Ngôn La theo sát hỗ trợ Tống thiếu gia phụ đạo môn học yêu đương, nhưng cũng không quên cấp cho tên tra nam Mã Hào thêm dầu vào ngọn lửa đang cháy hừng hực. Ngày đó, sau khi Mã Hào rời khỏi rừng cây nhỏ, Ngôn La đột nhiên nắm lấy tay Tống công tử, sạch sẽ lưu loát tự tát mình một cái.

Lúc ấy, Tống Triều Từ sợ ngây người.

"Cô.. Cô điên rồi?" Tống Triều Từ nhíu chặt mày, ngón tay run rẩy muốn chạm vào gò má Ngôn La, lại bị cô cười hì hì tránh đi. "Chuyện tai nạn xe kia, tôi thật sự không trách cô."

Hóa ra tên đầu gỗ này còn tưởng rằng cô là đang tự trách!

"Cái này kêu là kế hoạch A." Ngôn La nghiêm trang trả lời. Tiếp đến, thừa dịp dấu tay còn chưa tan mất, Ngôn La vác khuôn mặt sưng đỏ của mình cấp tốc gọi taxi đi tìm mẹ Triệu, một phen nước mắt nước mũi khóc lóc kể lể chuyện Mã Hào đã đánh mình, nhân tiện đem đoạn hội thoại lén ghi âm kia ra. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Mẹ Triệu tức giận tìm Triệu Hương Phụ chứng thực, Triệu Hương Phụ hồng mắt trầm mặc không dám trả lời, biểu hiện này đã đủ để xác minh lời Ngôn La nói. Nhân chứng vật chứng đều rõ ràng, Mã Hào không còn đường chối cãi.

Vì vậy, bố Triệu và mẹ Triệu kiên quyết yêu cầu Triệu Hương Phụ chia tay Mã Hào.

Mã Hào đương nhiên không chịu dễ dàng từ bỏ cây đại thụ Triệu gia, dùng mọi thủ đoạn để theo đuổi Triệu Hương Phụ một lần nữa, làm đủ trò nhận sai van xin giải thích, đổ hết tất cả trách nhiệm lên đầu Ngôn La.

Triệu Hương Phụ mềm yếu nhất thời do dự.

Thế nhưng sau khi "vô tình" nghe thấy Mã Hào hết lần này đến lần khác gọi điện thoại cho Ngôn La nhục mạ đe dọa, Triệu Hương Phụ rốt cuộc hạ quyết tâm, gửi cho Mã Hào một tin nhắn chia tay. Mấy ngày đầu sau khi tin nhắn gửi đi, Mã Hào thức trắng đêm canh giữ trước cửa nhà Triệu gia, bị mẹ Triệu gọi bảo an tới kéo đi nhiều lần, nhưng không đến vài giờ sau, hắn lại xuất hiện dưới lầu.

Triệu Hương Phụ đi học, hắn theo sau ở phía xa. Triệu Hương Phụ đi ăn cơm, hắn ở cửa sổ thâm tình nhìn chăm chú vào cô. Triệu Hương Phụ thất thần qua đường thiếu chút nữa bị xe đạp đụng vào, cũng là hắn đột nhiên nhào ra cứu. Dần dà, tâm của Triệu Hương Phụ lại bắt đầu lay động. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Ngôn La nhìn thấy mọi chuyện, sờ sờ cằm. Đây chính là bệnh chung của nữ chủ khổ tình ngược văn, vết thương lành liền quên đau, dù nam chủ có làm nhiều chuyện sai trái cỡ nào, các cô đều có thể vì người đàn ông của mình mà tự tìm đủ loại cớ để tha thứ.

Xem ra, đã đến lúc thực hiện kế hoạch B.

Vài ngày sau, Mã Hào đột nhiên không còn bám theo Triệu Hương Phụ. Ánh mắt Triệu Hương Phụ lướt qua khoảng trống phía sau, tâm trạng khó tránh khỏi mất mát.

Vì sao anh ta lại không kiên trì thêm chút nữa?

Cùng lúc đó, sân trường cũng bắt đầu truyền tai nhau tin đồn học trưởng ngành tài chính Mã Hào đã tốt nghiệp hai năm rưỡi trước, thông đồng với thiên kim đại tiểu thư trường Bắc Thành cách vách, hai người đang có mối quan hệ mật thiết.

Triệu Hương Phụ ẩn ẩn chờ mong, cuối cùng như rơi xuống vực. Đúng là chó không đổi được tính ăn phân, vì sao cô còn ảo tưởng Mã Hào sẽ hối cải chứ?

Cứ như vậy bình thản mà qua ba tháng, cho đến một ngày nọ, Triệu Hương Phụ đi ngang qua thư phòng, nghe được mẹ Triệu mẫu và bố Triệu đang nói chuyện phiếm.

"May mà Hương Hương đã chia tay với cái thằng đó, không thì Triệu gia chúng ta xui xẻo rước về một đứa con rể phạm tội giết người, mất mặt cỡ nào."

Triệu Hương Phụ đột nhiên đẩy cửa ra, cất cao âm điệu chất vấn: "Ba, mẹ, hai người nói ai là tội phạm giết người?"

Editor: HakuYen

Chương 27: Em gái họ không nóng vội (26)

Mã Hào là tội phạm bị nghi ngờ có liên quan cố ý giết người, bị phán xử thời hạn mười tám năm tù, trước mắt chính ngồi xổm ngục giam tại thành phố Nam Thành

Chứng cứ mấu chốt dùng để định tội chính là một đoạn kiếm đồng thau cổ xưa.

Cơ quan công an lấy vết máu người bị hại ở trên thân kiếm, còn phát hiện mấy cái vân tay ở trên chuôi kiếm, xác nhận chứng cứ chính là của Mã Hào.

Hàng xóm xung quanh chứng thực từng nghe được Mã Hào cùng người lớn tiếng gọi điện thoại, tuyên dương chính mình giết chết vài người kia báo thù thay bạn gái.

Cảnh sát cũng tìm được tin nhắn anh ta gửi cho bạn gái khoe hành động giết người vĩ đại của mình ở trong di động của Mã Hào.

Dựa theo lẽ thường làm việc, cảnh sát sẽ tìm Triệu Hương Phụ tới xác minh tình huống, nhưng có lẽ là căn cứ vào mẹ Triệu tạo áp lực, tin tức nóng này mới bị áp xuống.

Sau khi Triệu Hương Phụ biết được tình huống của Mã Hào thường xuyên đi thăm tù.

Cách lan can, một tay cô cầm microphone, một tay dán ở trên tường thủy tinh, áy náy mà nhìn Mã Hào bên kính kia, trịnh trọng nói: "Anh không cần nản lòng, sự tình luôn có cơ hội xoay chuyển, em sẽ cứu anh, em sẽ mời luật sư tốt nhất cho anh, em sẽ thuyết phục ba em khơi thông quan hệ cho anh."

Nhiều ngày ở trong tai ương lao ngục, khiến cho khí phách nhiệt huyết của Mã Hào đã sớm mài mòn hết. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Anh ta cạo đầu trọc, râu ria xồm xoàm, khuôn mặt tiều tụy, suy sụp mà nhìn Triệu Hương Phụ không nói gì.

"Em sẽ cứu anh, chắc chắn em sẽ cứu anh.." Triệu Hương Phụ nói năng lộn xộn lặp lại, nước mắt tràn mi, thanh âm nghẹn ngào, "anh biến thành như vậy là vì em, em biết anh đối với em rất thật lòng, trước kia do em quá ngốc nghếch không hiểu rõ đã phụ lòng anh rồi."

"Em có thể thay đổi cái gì khi án tử đã phán xuống dưới?"

Rốt cuộc Mã Hào cũng mở miệng, cười khổ nói ra câu đầu tiên.

Trước khi Triệu Hương Phụ tới đây đã cố vấn qua luật sư, vội vàng nói: "Chúng ta có thể xin tái thẩm, luật sư nói không chừng có thể giảm bớt hình phạt cho anh."

"Giảm bớt?" Rốt cuộc phản ứng của Mã Hào kích động lên, "Người không phải do anh giết! Dựa vào cái gì chỉ có thể " giảm bớt "? Anh là người vô tội, anh không có tội! Căn bản thanh kiếm kia không phải của anh! Anh thề anh chưa từng có chạm vào, khẳng định là có người đang làm trò quỷ!"

Phía sau cảnh sát coi ngục vừa thấy anh ta điên cuồng, lập tức xông lên đè người lại.

Triệu Hương Phụ coi như Mã Hào còn đang mạnh miệng, lau nước mắt, thút tha thút thít nói: "Em sẽ lại đến thăm anh."

"Là Triệu Ngôn La, khẳng định là Triệu Ngôn La!" Một bên Mã Hào liều mạng giãy giụa, một bên lớn tiếng ồn ào đến tê tâm liệt phế.

Triệu Hương Phụ ngây người trong chốc lát, anh ta đã bị dẫn đi.

Mang theo đầy bụng nghi hoặc, Triệu Hương Phụ bắt đầu tìm thám tử tư điều tra chuyện này từ đầu đến cuối.

Khi án mạng xảy ra, Mã Hào không có chứng cứ ngoại phạm chứng minh.

Có video giám sát cho thấy, anh ta từng có trong hồ sơ dữ liệu đi qua hiện trường, và đã phát sinh tranh chấp với vài người bị hại.

Trên hung khí cổ quái có vết máu của người bị hại và vân tay của Mã Hào.

Triệu Hương Phụ được đến manh mối, đúng là chứng cứ giết người mà viện kiểm sát dùng để lên án Mã Hào, tất cả chứng cứ đều chỉ hướng duy nhất một đáp án: Hung thủ chính là Mã Hào.

Nhưng, sự thật có phải như thế sao?

Không biết vì sao, theo bản năng Triệu Hương Phụ lại nghi ngờ điều tra em họ Ngôn La.

Thời gian người bị hại tử vong, đúng là ngày mà cô lái xe của ba Triệu không cẩn thận đến tiếp nối phát sinh các sự việc sau này. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.
Khi đó, cô cho rằng chính mình đâm chết người, sợ hãi muốn chết, chính là Ngôn La chủ động gánh thay cô, giúp cô xử lý sự cố giao thông này.

Mấy ngày nay, Triệu Hương Phụ không có gặp qua Ngôn La.

Sau lại tình thế phát triển, Triệu Hương Phụ không có chú ý đến nữa, chỉ là nghe nói Ngôn La lấy nhiều 200 vạn từ mẹ Triệu bồi thường cho đối phương.

Trong quá trình điều tra Triệu Hương Phụ phát hiện một chi tiết thật không thể tin được.

Sau buổi tối hôm xảy ra vụ gây tai nạn giao thông, giấy phép xe ô tô của ba Triệu bị người chụp được mà khoảng cách với hẻm nhỏ hiện trường vụ án không xa.

Qua khoảng 30 phút sau, Mã Hào từ ngõ nhỏ đi ra.

Sau năm phút đồng hồ, xe của ba Triệu được sử lý.

Căn cứ tình báo của thám tử tư, người lái xe nói, ngày đó thuê xe ông là một thiếu nữ tươi cười ôn hòa, xe ông chở người từ bệnh viện đến hẻm nhỏ, thiếu nữ xuống xe không đến 40 phút liền trở lại sau đó bảo ông lái xe quay về bệnh viện.

Hồi trình trên đường, nữ hài tử hỏi đại giá sư phó một cái thực quỷ dị vấn đề.

"Ông có biết, thứ gì mới có thể khống chế được đêm tối?"

Người lái xe thực không thể hiểu được.

Ông từ kính chiếu hậu liếc mắt nhìn thiếu nữ một cái, nói giỡn trả lời: "Ánh sáng?"

"Không." Thiếu nữ hơi mỉm cười, ánh mắt lạnh thấu xương, "Là bóng đêm càng càng tối hơn."

Chân chính có thể khống chế tài đêm tối, chỉ có bóng đêm càng tối hơn.

Thám tử tư cầm ảnh chụp của Ngôn La đưa cho người lái xe phân biệt, ông nhận ra đây đúng là người đã đi xe của ông.

Xem toàn bộ kết quả điều tra, trước mắt Triệu Hương Phụ biến thành màu đen.
Đột nhiên cô nhớ tới, ngày đó thiếu chút nữa cô đã chịu ức hiếp, một mình Ngôn La đánh chạy mấy tên côn đồ kia. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Ngôn La, chưa bao giờ là một thiếu nữ mảnh mai ngoan ngoãn.

Cuối cùng Triệu Hương Phụ không giữ nổi bình tĩnh, cầm những chứng cứ này, ném đến trước mặt Ngôn La, nhìn thẳng vào đôi mắt của cô, từng chữ một rất chậm hỏi: "Em đi qua hiện trường vụ án đúng không?"

Ngôn La không có phủ nhận.

"Em đi chỗ đó làm gì? Em có thấy Mã Hào không? Người thật là anh ta giết sao?" Triệu Hương Phụ hỏi liên tục.

"Không phải." Ánh mắt Ngôn La có chút kỳ quái, cằm hơi hơi nâng lên, biểu tình rất là tự đắc, "Tên ẻo lả kia, chỉ ở trước mặt phụ nữ mới giả vờ mạnh mẽ. Một khi gặp được đàn ông vạm vỡ, anh ta nhát gan giống như một con thỏ già đấy."

Đáp án  ở trong lòng cô được khẳng định.

"Vậy.. Là.." Triệu Hương Phụ gian nan động môi, thanh âm thấp không thể nghe thấy, "Em?"

Ngôn La sảng khoái thừa nhận, "Đương nhiên!"

Triệu Hương Phụ ngây dại.

"Sao em lại có thể như vậy? Em có biết hay không, bởi vì chuyện này Mã Hào bị bắt ngồi tù?" Một lát sau, Triệu Hương Phụ kéo cánh tay Ngôn La, "Đi, đi tự thú cùng chị, đem anh ta đổi ra."

Ngôn La không nhúc nhích đứng ở kia.

Triệu Hương Phụ quay đầu thúc giục nói: "Nhanh lên! Làm sao cô có thể để người vô tội khác gánh tội thya cho cô chứ!"

"Chị họ, rốt cuộc là chị đang đau lòng "người vô tội ", vẫn là đang đau lòng " Mã Hào " người này?" Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

"Có cái gì khác nhau đâu?"

"Đương nhiên không giống nhau. Chị họ, chị hãy nhớ lại thật kỹ, Mã Hào đối với chị đều làm những sự tình chó mà gì, anh ta thật sự là người vô tội sao?"

Ngôn La không chịu phối hợp, Triệu Hương Phụ giận không thể khống chế, cao giọng nói: "Những chuyện đó đều đã qua! Nếu là cô giết người, sao cô có thể không biết xấu hổ để cho người khác gánh tội thay?"

"Ồ, là em sao?"

Ngôn La nghiêng đầu giống như lâm vào suy tư.

"Chị họ, chị nghĩ lại, lúc trước là em cố ý thiết kế làm anh ta gánh tội thay sao? Rõ ràng chính là anh ta không biết xấu hổ tự nhận công lao về mình, cho nên em mới suy nghĩ, nếu anh ta thích đoạt công lao như vậy, vậy nhường cho anh ta thôi, đồng thời tai họa ngầm giấu ở trong công lao tự nhiên cũng sẽ do anh ta tới thừa nhận, vấn đề này có cái gì đâu?"

Triệu Hương Phụ nói không nên lời biện giải.

Lúc trước, đúng là Mã Hào cố ý lừa dối cô.

Nhưng anh ta đã quên, lời nói dối dù đến một trăm lần, cũng sẽ thành sự thật.

Tất cả mọi người xung quanh đều nói khẳng định: Đúng vậy, chính miệng anh ta đã thừa nhận người thật là do anh ta giết.

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 28: Em gái họ không nóng vội (27)

"Không đúng, không đúng!" Triệu Hương Phụ liên tục lắc đầu, lui về phía sau vài bước, thân thể đụng vào khung cửa, lung lay sắp đổ, "Mỗi người đều có quyền lợi sinh tồn, cô không thể tùy ý định đoạt sinh mệnh của người khác, kia chính là mấy mạng người đó!"

"Phải không? Thế nhưng, chị họ à, khi chị nghĩ Mã Hào là hung thủ, sao chị lại không nói với anh ta "kia chính là mấy mạng người đang sống sờ sờ" giống như hiện tại? Chẳng lẽ chị cho rằng dù anh ta có làm bất kì cái gì sai trái thì đều có thể thông cảm sao?"

Ngôn La tươi cười cực kì thân thiết.

Triệu Hương Phụ xem ở trong mắt, chỉ cảm thấy ngực rét run.

"Chị họ, chị không thể đối xử bất công như vậy."

"Không, mặc kệ nói như thế nào, Mã Hào là vô tội." Triệu Hương Phụ hoàn toàn không biết nên phản bác như thế nào, chỉ có thể lặp lại mà cường điệu nói, "Anh ta không có làm sai cái gì, anh ta không nên bị phạt."

Cái gọi là lựa chọn giữa tình yêu và tình thân, lấy cái nào bỏ cái nào có thể lập tức nhìn rõ.

"Nói như vậy, chị họ cảm thấy, người nên bị phạt phải là tôi phải không?" Ngôn La gãi gãi cằm.

Theo tầm mắt của cô, Triệu Hương Phụ nhìn thấy cổ tay của mình đột nhiên hiện ra một dây tơ hồng.

Kiểu dán của tơ hồng g giống như bình thường, ở giữa có một cây kiếm nhỏ màu bạc.

Thứ này.. có từ khi nào?

Vì sao cô ta hoàn toàn không ấn tượng gì?

"Chị thực sự cho rằng Mã Hào vô tội sao? Anh ta chẳng những phá hủy cuộc đời chị mà còn tỏ ra mình vô tội, xong việc lại quay ra sỉ vả chị không sạch sẽ bằng một cô gái tiếp rượu. Anh ta dùng trăm phương nghìn kế lừa hết tài sản của chị, hại ba chị phải vào tù, bức tử mẹ chị. Đã vậy còn dùng tiền của chị ở bên ngoài bao dưỡng một đống tiểu tam tiểu tứ tiểu ngũ, cuối cùng lôi chị lên tầng 88 của tòa cao ốc, khiến cho chị chết thảm.."

Theo lời nhắc gợi nhớ của Ngôn La, biểu tình của Triệu Hương Phụ bắt đầu hoảng hốt theo.

Cô ta phảng phất như nhìn thấy được một bản thân khác của mình.

Cùng với, một Mã Hào khác. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Cô khóc lóc cầu xin anh ta buông tha cho ba, nhưng biểu tình của anh ta lại hờ hững, thờ ơ.

Cô điên cuồng đập vào cửa phòng khách sạn, bên trong cánh cửa chỉ vang lên âm thanh ái muội rên rỉ phảng phất giống như đang cười nhạo cô ta thật đáng thương.

Cô cùng anh ta đứng trên sân thượng tiến hành đàm phán lần cuối cùng, cãi cọ đến khi mất hết kiên nhẫn, đột nhiên anh ta đẩy cô xuống.

Sinh mệnh của cô cứ thế kết thúc.

Không cam lòng sao?

Tất nhiên là không cam lòng.

Oán hận sao?

Tất nhiên là oán hận.

Linh hồn của cô vất vưởng ở trần gian, không chịu bước vào con đường luân hồi.

Đêm ngày oán than kêu khóc, nước mắt hóa thành một bãi máu loãng, gây chấn động cả thiên địa, tiếng sấm nổ vang. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Rốt cuộc, nỗi oán hận của cô, đã triệu tới một vị Thần Bảo Hộ.

"Nếu cho cô một lần cơ hội trùng sinh, cô hi vọng sẽ thay đổi điều gì?"

"Tôi hi vọng sẽ không bị người đàn ông kia lừa gạt, không để anh ta lợi dụng, giày xéo, cả đời cùng ba mẹ sống vui vẻ hạnh phúc."

Ngôn La đưa tay về phía Triệu Hương Phụ, "Điều cô nói ngày đó, đều đã quên hết rồi sao?"

Không, không!

Triệu Hương Phụ tỉnh táo lại, dùng sức kéo sợi dây tơ hồng trên tay xuống, nhưng bất luận cô có cố gắng thế nào cũng đều không thể giật đứt được, thứ này giống như dính liền với cơ thể cô ta, cô ta càng kéo, tơ hồng lại siết càng chặt."Rốt cuộc cô đã làm gì tôi?" Triệu Hương Phụ sợ hãi thét to.

Cô không muốn tin tưởng, người đàn ông cô yêu, lại là một tên hai mặ lừa đảo vô liêm sỉ.

Thế nhưng, cô càng không muốn tin, thì kết cục của cô ta sẽ lại giống như người phụ nữ đáng thương vừa thấy lúc nãy. Đó chính là tương lai của cô!

Thật buồn cười, trên đời này làm gì có chuyện luân hồi, làm gì có trùng sinh, lại còn Thần Bảo Hộ?

Giả, tất cả đều là giả!

Nhất định.. Nhất định là Triệu Ngôn La đã làm gì đó với mình rồi!

"Chuyện đã đến mức này, cô còn không muốn tin sao? Nếu không phải vì khế ước tinh thần, ai lại rảnh rỗi đi quản chuyện riêng tư chẳng ra gì của cô?" Ngôn La nghiêng đầu, thở dài nói, "Bộ cô cho rằng, tôi thật sự là em gái họ của cô sao?"

Không có khả năng, không có khả năng! Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Triệu Hương Phụ nghiêng ngả lảo đảo mà chạy mất.

Cô không biết hiện giờ mình phải đi đâu.

Nhìn đến ba, cô liền nhớ đến tình cảnh ông bị bắt bỏ vào tù.

Nhìn đến mẹ, cô lại liên tưởng đến thời khắc bà nằm hấp hối trên giường bệnh.

Khi nhìn về chính mình, cô không khỏi nghĩ tới hồn ma u oán điên loạn kia.

Bất tri bất giác, Triệu Hương Phụ đã ngồi trên xe trở về quê cũ.

Bằng vào trí nhớ của mình, cô tìm đến được một căn nhà.

"Chú hai? Chú có ở nhà không? Con là Hương Hương, Triệu Hương Phụ đây."

Một người phụ nữ lớn tuổi nhìn có phần quen mắt từ trong nhà đi ra.

"Ồ, là Hương Hương đó à? Mấy năm không gặp, không ngờ đã lớn thế này rồi!"
Hai người hàn huyên vài câu, Triệu Hương Phụ đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Thím, con muốn hỏi một chút, chú hai có một người con gái phải không?"

"Đúng rồi." Người phụ nữ lớn tuổi gật đầu trả lời, "Kể ra đúng là số khổ, hồi đầu năm nay, hai cha con bọn họ đi lên trấn họp chợ, trên đường gặp phải đá lở, cả xe cùng người đều bị rớt xuống vách núi." Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Người phụ nữ lớn tuổi nhiệt tình chỉ vào chỗ gò đất nhô cao nói.

"Đây nè. Chỗ này chính là nơi bọn họ được chôn cất."

Triệu Hương Phụ cắn cắn môi, rời khỏi thôn, gấp rút gọi điện thoại cho ba Triệu, nhắc tới chuyện này.

Mặc kệ cô có giải thích như thế nào, thậm chí là thề thốt, ba Triệu cũng vẫn không tin.

"Không có khả năng." Ba Triệu một mực khẳng định Ngôn La chính là cháu gái ruột của mình, "Ba tận mắt nhìn con bé lớn lên, làm sao là giả được."

Triệu Hương Phụ lại gọi điện thoại cho mẹ Triệu nói chuyện.

Kỳ quái chính là, mẹ Triệu cùng ba Triệu đều là ý tưởng nhất trí.

"Mẹ chưa từng thấy qua em họ, làm sao lại chắc chắn Ngôn La là em họ của con?" Triệu Hương Phụ nóng nảy.

"Mẹ không biết, mẹ chỉ cảm thấy con bé chính là cháu gái của ba con, không sai đâu." Triệu mẫu khẳng định "Từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy con bé, mẹ liền nhận ra ngay."

Lòng Triệu Hương Phụ trầm xuống.

Cả hai người đều đã bị tẩy não cả rồi, cô cảm thấy cực kì bất an.

Một ý nghĩ đáng sợ nào đó đang kịch liệt lên men trong đầu cô.

Triệu Hương Phụ ngồi xe suốt đêm về thành phố Nam Thành, năn nỉ ỉ ôi mẹ Triệu sử dụng mối quan hệ, để cho cô được phá lệ một lần vào thăm tù. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

"Chuyện của anh, em đều biết hết rồi, Ngôn La đã giở trò quỷ, người là cô ta giết, tâm tư cô ta quá ác độc." Triệu Hương Phụ ngồi phía sau tường thủy tinh nói chuyện với Mã Hào, "Anh không cần lo lắng, lát nữa em sẽ tới gặp cô ta, bắt cô ta phải thừa nhận chuyện mình đã giết người, rồi đem lời thú tội đó đưa cho cảnh sát, như vậy anh sẽ được minh oan."

Mã Hào dùng đôi mắt vẩn đục không tiêu cự nhìn Triệu Hương Phụ, không nói gì.

Cuộc sống trường kỳ trong lao tù đã đánh gục ý chí của anh ta.

Thế giới này có bao nhiêu đen tối, người luôn đứng dưới ánh sáng mặt trời sẽ không bao giờ nhìn thấy được.

Mã Hào tinh thần sa sút, rũ mí mắt.

Triệu Hương Phụ không hề biết, chuyện mấy tháng trước anh ta uy hiếp đe dọa Triệu Ngôn La đã khiến cho nhà họ Tống tức giận, cuộc sống của anh ta thật không tốt

Thậm chí nhà họ Tống còn không cần tự mình ra tay, chỉ cần ra lệnh một câu, lập tức có một đống đầu trâu mặt ngựa tìm đủ mọi cách tới gây khó dễ cho anh ta.

Lúc này, Mã Hào cảm thấy ở trong ngục như bây giờ là an toàn nhất, anh ta không thể không thừa nhận điều này. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

"Mã Hào, anh đừng như vậy." Triệu Hương Phụ cúi đầu, lấy mu bàn tay lau đi nước mắt, "Em thực sự yêu anh, em biết, anh cũng yêu em mà."

Triệu Hương Phụ vừa nói, vừa nở nụ cười.

"Ngôn La là người phụ nữ thật đáng sợ, cô ta châm ngòi li gián chúng ta, cô ta nói, ở hẻm nhỏ buổi tối ngày hôm đó, kỳ thật anh có ở nhà, nhưng lại đứng ngay cửa trơ mắt nhìn em bị bọn người kia hãm hại. Cô ta còn nói, căn bản anh không yêu em, thứ anh nhắm tới chính là gia sản của ba em.. Trời ạ, cô ta cho rằng em sẽ tin sao, em không có ngốc như vậy đâu, sao em có thể.."

Mã Hào đột nhiên chen vào nói: "Là thật sự."

Editor: HakuYen

Beta: Tân Sinh

Chương 29: Em gái họ không nóng vội (28)

"Sao em có thể..." Triệu Hương Phụ sửng sốt, bất tri bất giác hỏi: "Anh, anh vừa mới nói cái gì?"

"Tôi nói những gì Triệu Ngôn La nói đều là sự thật."

Bầu không khí tĩnh mịch bao trùm.

Triệu Hương Phụ nắm chặt tai nghe, đáy mắt nổi lên lệ nóng, chậm chạm không thể chảy xuống.

"Sở dĩ tôi phải chịu đựng cái loại thiên kim đại tiểu thư không nhiễm bụi trần như cô lâu như vậy, bởi vì tôi chỉ có thể thông qua phương thức này để tiếp cận với kẻ có tiền, thâm nhập vào công ty gia đình cô, biết thế nào là siêu xe, biệt thự sang trọng."

Triệu Hương Phụ hoảng loạn vươn tay, theo bản năng mà muốn ôm anh ta, nhưng bức tường thủy tinh của trại giam đã ngăn trở hai người.

"Mã Hào, anh đang nói gì vậy? Có phải.. có phải Ngôn La đã nói gì với anh hay không?"

"Nói một câu thật lòng, từ trước tới nay, tôi đều không hề yêu cô, ở trong lòng tôi cô chỉ là cái cây hái ra tiền mà thôi." Mã Hào trào phúng cười cười, "Có ai lại đi từ chối tiền ở trên trời rơi xuống chứ? Huống chi, cô còn chủ động bám theo tôi."

Triệu Hương Phụ há miệng thở dốc, không phát ra âm thanh, nước mắt cứ thế trào ra.

Bởi vì trời giáng tai họa bất ngờ, khiến cho Mã Hào ý thức được anh ta càng phản kháng thì chết càng nhanh.

Có lẽ anh ta sợ hãi nhà họ Tống dùng thủ đoạn ngoan độc để đối phó với mình.

Hoặc cũng có thể trong lòng anh ta rốt cuộc vẫn tồn tại một tia lương tri.

Bbỗng nhiên anh ta không muốn lừa gạt người con gái trước mặt này nữa.

"Bộ dạng khóc sướt mướt này của cô thật khiến tôi ghê tởm. Triệu Hương Phụ, coi như tôi cầu xin cô, về sau đừng đến làm phiền tôi nữa." Mã Hào bỗng nhiên đứng dậy. "Người như tôi không đáng để cô yêu."

Triệu Hương Phụ mất hồn mất vía đi ra cửa trại giam.

Bảo vệ canh cửa đang làm thủ tục đăng ký cho người vào thăm nuôi, cô vô tình liếc mắt một cái liền ngẩn ra. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Ở phía trên tên của cô trong sổ đăng ký, cách mấy dòng có một chữ ký rất quen thuộc.

Triệu Ngôn La.

Triệu Ngôn La.. Triệu Ngôn La!

Quả nhiên là cô ta!

Triệu Hương Phụ không khỏi nắm chặt nắm tay.

Vì sao, vì sao cô ta hại Mã Hào còn chưa đủ, một hai phải chia rẽ hai người bọn họ?

Mặc kệ cô ta có thực sự là Thần Bảo Hộ gì đó, cho dù đời trước Mã Hào là tra nam đi nữa, thì đời này cũng không đồng nghĩa anh ấy vẫn như vậy!

Triệu Hương Phụ tức giận đi tìm Ngôn La chất vấn.

Trên đường về nhà, cô gọi điện thoại cho ba mẹ trước, hỏi rõ ràng Ngôn La ở đâu, sau đó mới nói ra ý nghĩ của chính mình.

Cô muốn cứu Mã Hào ra.

Người không phải do anh ta giết, anh ta không nên bị người khác vu oan giá họa gánh tội thay như vậy.

Cho dù, là anh ta có giết người thật, thì cũng báo thù thay cho cô, cô càng không thể nào ngồi yên nhìn được.

Ba Triệu mẹ Triệu trầm mặc thật lâu.

Một lúc sau, đầu điện thoại bên kia mới vang lên giọng nói của ba Triệu.

"Hương Hương, quả thật, ba mẹ không thích Mã Hào người này, ánh mắt cậu ta rất gian xảo, tâm tư lại bất chính." Triệu phụ thở dài, "Thế nhưng con là đứa con gái mà ba mẹ yêu thương nhất, nếu con đã yêu cầu, ba mẹ nhất định sẽ toàn lực giúp con, dù cho có đem toàn bộ gia sản ra để đánh đổi niềm vui cho con, ba mẹ cũng cam tâm tình nguyện."

Mẹ Triệu ở bên cạnh bổ sung nói: "Nếu có thể thông qua chuyện này, làm Mã Hào thành tâm ăn năn, thật tình đối tốt với con, chúng ta càng vui vẻ."
Hốc mắt Triệu Hương Phụ bỗng dưng ươn ướt.

"Ba, mẹ, cảm ơn hai người."

Trên đường về cách nhà không xa Triệu Hương Phụ gặp phải Ngôn La.

Nói chính xác hơn gặp được Ngôn La và Tống Triều Từ.

Triệu Hương Phụ nhịn không được nhìn Tống Triều Từ nhiều lần.

Lúc Tống Triều Từ mới ngồi xe lăn, trên mặt không có chút cảm xúc gì đặc biệt, mọi người còn cho rằng anh ta chỉ bị thương nhẹ ở cẳng chân. Theo thời gian trôi qua, anh ta vẫn như cũ, xe lăn, quải trượng không rời người, lúc này mọi người mới bắt đầu bàn tán Tống học trưởng có phải hay không bị tàn phế rồi. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Mà cô gái có thể gần gũi với Tống Triều Từ chỉ duy nhất có một mình Ngôn La, do đó cô cũng trở thành tiêu điểm của sự bàn tán.

Ngay cả Triệu Hương Phụ cũng vài lần tò mò dò hỏi mấy câu, nhưng Ngôn La chỉ trả lời qua loa cho qua chuyện.

Cảnh đời thay đổi, Triệu Hương Phụ không khỏi bắt đầu hoài nghi, Ngôn La tiếp cận Tống Triều Từ có phải là vì có mục đích không thể cho ai biết hay không.

Triệu Hương Phụ thật sự rất thắc mắc, Tống học trưởng có biết Ngôn La ngoan độc, tà ác như thế nào không?

"Chú thím vừa mới gọi điện thoại nói với tôi rồi."

Triệu Hương Phụ còn chưa kịp chất vấn, Ngôn La đã đi trước một bước đẩy Tống Triều Từ đến quán cà phê bên đường, đỡ anh vào chỗ ngồi, đem xe lăn và quải trượng đi, không cho anh có đường chạy đến nghe lén.

Tống Triều Từ tức giận đến đập bàn, hiển nhiên đây không phải lần đầu tiên cô làm việc này.

Xong xuôi, Ngôn La mới dẫn đầu đi đến chỗ vắng vẻ, thốt ra một câu, không cho Triệu Kim Hương có cơ hội mở miệng.

"Nếu cô thích hạ tiện trở thành kết cục như kiếp trước, nguyện ý làm cho gia đình của mình cửa nát nhà tan chỉ vì đi cứu lấy mạng sống của kẻ thù, khiến lịch sử một lần nữa lập lại, thì tôi cũng không ngăn cản cô."

Ngôn La nghiêng mắt, khóe môi hơi nhếch lên, biểu tình có chút khinh miệt.

Triệu Hương Phụ không chịu nổi ánh mắt này của Ngôn La, nó làm cô đứng ngồi không yên, thực sự cảm thấy trên người chính mình có dán chữ "Tiện".

"Tôi không phải muốn cứu anh ta, mà chỉ là không muốn oan uổng người khác."

Qua hơn nửa ngày, cô ta mới yếu đuối cãi lại, khí thế bừng bừng muốn vấn tội lúc nãy đã chạy mất. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn."Bớt giả nhân giả nghĩa đi, nếu Mã Hào thật sự làm đi nữa, tôi không tin cô có thể trơ mắt nhìn hắn chịu tội."

Triệu Hương Phụ không cách nào phản bác.

Ngôn La cười nhạo nói: "Cho nên, cô làm cái này, chỉ là để giúp Mã Hào thoát tội mà thôi, làm ơn đừng có bày đặt nói vì công bằng chính nghĩa này nọ, tỏ vẻ dường như mình có bao nhiêu vĩ đại."

Triệu Hương Phụ khó thở, cất cao giọng quát lớn "Tại sao cô lại luôn tỏ ra mình là người có lý như vậy, chẳng lẽ người làm sai không phải cô à?"

"Tôi làm sai cái gì?"

Ngôn La nghiêng nghiêng đầu, nhìn về phía Tống Triều Từ đang ngồi ở quán cà phê.

Hiển nhiên, anh không cam lòng bị cho ra rìa như vậy, dùng ghế ngồi làm điển tựa gian nan từng bước nhích ra cửa. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Phục vụ quán tốt bụng tiến tới muốn hỗ trợ, đều bị anh giơ tay cự tuyệt.

Bắt gặp ánh nhìn của Ngôn La hướng về phía mình, anh hung hăng liếc mắt một cái đáp trả.

Ngôn La nhướng mày, hướng anh cười.

"Bọn họ đáng chết."

Triệu Hương Phụ kiên trì nói: "Bọn họ có đáng chết hay không là để pháp luật định đoạt. Mặc kệ xuất phát từ động cơ gì, cô tùy tiện giết người chính là cô không đúng."

"Vậy cô có biết hay không, vì sao tôi lại phải làm như vậy?" Ngôn La thu hồi tầm mắt, giọng điệu lạnh lẽo, "Trước đó, bọn chúng đã giết chết mười một người phụ nữ, trong đó còn có một cụ già 80 tuổi."

Triệu Hương Phụ hút một ngụm khí lạnh!

"Bọn họ còn cướp bóc tiền bạc của bốn cụ già, ba người trong số đó bị sát hại, một người may mắn thoát chết thì cũng thành người thực vật."

Ngôn La hừ một tiếng. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

"Nếu tôi không động thủ, mấy chục năm sau, lại có thêm 61 người bị hại, là 61 người đó!"

"Hiện tại là xã hội pháp trị, cô không thể làm như vậy, không người nào thoát khỏi được sự trừng trị của pháp luật đâu." Triệu Hương Phụ phản bác nói, "Cô có thể báo án để cảnh sát đem bọn chúng ra công lý mà."

"Cô cho rằng pháp luật là vạn năng à? Cho dù quá trình điều tra có tiến bộ, thì thủ pháp gây án của tội phạm cũng đồng dạng tiến bộ theo, chỉ cần chúng ta chậm trễ một giây, đều có khả năng sẽ xuất hiện người hi sinh tiếp theo."

Ngôn La cười đến càng châm chọc.

"Kể c cả thật sự bắt được người thì thế nào? Bắt được nhất định sẽ lên án sao? Lên án rồi nhất định sẽ có hình phạt sao? Cho dù có hình phạt đi nữa, giam mười mấy năm rồi được thả ra, cô có dám chắc bọn chúng sẽ không tiếp tục tái phạm?"

Ở thế giới này, có quá nhiều người coi rẻ mạng sống của người khác, mà hình phạt cho kẻ phạm tội, lại không hề xứng đáng. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Bị cô lập bèn xử lý bạn cùng phòng, ly hôn bèn cầm đao chém vợ, chán đời thì lái xe đến nhà trẻ đâm chết đứa nhỏ mà mình không hề quen biết..

Loại người này, tồn tại quả thực lãng phí tài nguyên.

Bọn họ hô hấp nhiều thêm một ngụm không khí, đồng nghĩa với việc lại muốn cướp đi thêm một sinh mạng của người vô tội.

Ý tưởng của Ngôn La rất đơn giản, hơn nữa lại thô bạo.

Đã có lối tắt có thể đi, thì cô ngại gì mà không cắt đứt ngay từ đầu nguyên căn của tội ác?

Editor: HakuYen

Beta: Tân Sinh

Chương 30: En gái họ không nóng vội (29)

"Triệu Hương Phụ, tôi hỏi cô.."

"Nếu cô là đoàn trưởng của một con tàu chỉ huy tài xế điều khiển hướng đi, gặp phải một ngã ba, nhưng không may tàu bị hỏng phanh, trùng hợp ở phía trước chỉ có hai con đường, bên trái có năm người đang đứng, còn bên phải thì chỉ có một người."

"Hiện tại, cô chỉ có hai lựa chọn, một là đi bên bên trái sẽ đâm chết năm người, nhưng cứu được một người bên hướng kia. Thứ hai là đi bên phải, như vậy sẽ chỉ đâm một người, mà cứu được đến năm người."

Ngôn La tỏ vẻ vô hại dịu ngoan mỉm cười, dáng vẻ này làm Triệu Hương Phụ sởn tóc gáy.

"Cô chọn con đường nào?" Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Triệu Hương Phụ không trả lời, hoặc là nói cô cũng không biết nên trả lời như thế nào.

"Cô nguyện ý cứu bốn tên xấu xa, hay là cứu 61 người bị hại vô tội? Nếu trong số những người bị hại đó, còn có người nhà của cô, bạn bè của cô thì sao? Cô có thay đổi chủ ý hay không?"

Ngôn La cười càng châm chọc.

"Tôi đoán, cô sẽ lựa chọn con đường thứ ba, chính là đem tàu tránh khỏi cả hai hướng kia, chẳng cần quan tâm hậu quả của việc này sẽ dẫn đến người trên tàu theo cô cùng mất mạng. Trong suy nghĩ của cô, cho dù cô có làm như vậy thì mấy trăm người đến hơn một ngàn người chết trên tàu không phải cô trực tiếp đâm họ, cũng không phải là lỗi do cô, bọn họ chết là vì "ngoài ý muốn", trên tay cô hoàn toàn sạch sẽ, trong lòng ngay thẳng, trên lưng không mang bất kì trách nhiệm gì."

Thời khắc mấu chốt không thể quyết định lấy hay bỏ, càng do dự, lại càng gây ra hậu quả nghiêm trọng hơn.

"Triệu Hương Phụ, như vậy cô có tư cách gì lấy vấn đề đạo đức ra để chỉ trích người khác?"

Triệu Hương Phụ liên tục bị ép hỏi rất tức giận, phản bác nói: "Cô chính là kẻ sát nhân, cô lấy tư cách gì chỉ trích tôi?"

"Không phải cô mới là người lấy đạo đức ra để phán xét bà đây trước à? Như thế nào, chẳng lẽ chỉ mình cô đủ tư cách giáo huấn, còn người khác thì không được đáp trả?

Ngôn La bực bội nắm nắm tóc.

Có trời mới biết tột cùng cô có bao nhiêu khao khát muốn giết chết đôi cẩu nam nữ này.

" À đúng rồi, có lẽ, tôi nên cho cô tận mắt nhìn thấy cảnh bản thân kiếp trước bị bốn tên kia khinh nhục như thế nào, để cho cô chứng kiến một người lúc nào cũng tỏ ra thánh thiện rớt xuống địa ngục sẽ có cảm tưởng gì, đứng ở góc độ người bị hại để suy nghĩ xem, bọn chúng có đáng chết hay không nhé? " Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tức giận với sự ngu ngốc không chấp nhận nổi của Triệu Hương Phụ, Ngôn La chẳng thèm kiêng kỵ nữa.

Nếu không nói người khác còn tưởng rằng cô chột dạ, cô không muốn tự mình nuốt cục tức này, chỉ sợ áp lực lâu ngày thành bệnh, đến khi nhịn không được nữa trực tiếp đem nữ chủ giết chết, lúc đó không có thành tích để báo cáo với hệ thống thì coi như tiêu.

Đờ mờ, không ngờ hoàn thành cái nhiệm vụ này lại khó khăn đến như vậy!

[ Nói hay lắm!]

Hệ thống Tứ Bất Tượng thú ở bên cạnh reo hò.

Nó đã sớm biến ra băng ghế nhỏ, một bên nhàn hạ cắn hột dưa, một bên theo dõi cảnh tỷ muội tình thân xé rách mặt nhau.

[Thần Bảo Hộ lão tỷ, tốt nhất cô nên khống chế tính khí nóng nảy lại, ngàn vạn lần đừng động thủ đấy.] Tứ Bất Tượng thú xem xong náo nhiệt, rốt cuộc vẫn nhớ lại chức trách của mình, hướng Ngôn La nhắc nhở.

Nó chợt nhớ tới lần trước Ngôn La giết chết nam chính chỉ bằng một đạp nên bổ sung nói: [ Dùng chân cũng không được.]

" Vậy rút kiếm thì sao? "Ngôn La mặt nghiêm túc thắc mắc.

[.. Vậy càng không được!] Tứ Bất Tượng thú nhảy dựng lên, [ Tích phân hiện tại của cô là -50005 đó! Làm ơn đi! Chiếu theo tốc độ này, sớm muộn gì cô cũng bị ném vào tiểu thuyết thịt văn cho coi.]

Ngôn La bình thản" À "một tiếng, không cho là đúng.

[ chính là không ngừng cho cô uống xuân dược, mỗi ngày sẽ bị nam 1 nam 2 nam n thay phiên nhau cưỡng bức, mà không hề có sức phản kháng gì. Đây chính là vị diện dùng để trừng phạt đấy.] Tứ Bất Tượng thú tỏ vẻ nghiêm trọng uy hiếp nói.
"... "

Ngôn La tươi cười hiền lành," Ngươi thử lặp lại lần nữa xem nào. "

Tứ Bất Tượng thú cấp tốc thu dọn băng ghế trốn vào trong hư không.

Một lát sau, Triệu Hương Phụ rốt cuộc phục hồi lại tinh thần.

" Cô nói bốn người kia có tiền án, về sau sẽ tiếp tục phạm tội, nhưng lại không có bất kì chứng cứ gì, ai biết là thật hay giả? Cô bảo cô đại diện cho chính nghĩa à? Vậy cô có nghĩ tới hay không, tự ý cướp đi sinh mạng của bọn họ, đối với người nhà của những người đó mang đến tổn thương to lớn đến thế nào? " Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

" Thời điểm bọn họ gây án, chẳng lẽ có suy xét đến cảm nhận của người nhà nạn nhân sao? Triệu Hương Phụ, cô cũng thật có ý tứ. "

Ngôn La cười như không cười.

Cô không cho là bản thân mình có bao nhiêu cao thượng.

Nhưng mà, dựa vào cái gì cô phải chịu đựng cái con người so với chính mình cũng chẳng tốt đẹp gì mà còn đi chỉ trích người khác?

" Ngôn La tôi trước giờ làm việc đều dựa theo cảm tính vui buồn, chẳng cần biết chính nghĩa là gì. Thiện ác trên đời đều rất khó phân biệt, không có cái gì là thiện hoàn toàn, mà cũng chẳng có cái ác nào tồn tại mà không có nguyên do. Cái cô gọi là chính nghĩa ấy, dùng cái gì để phán xét, người nào có thể định đoạt? Là cô sao? "

Triệu Hương Phụ mặt đỏ lên, vẫn cố gắng nói lý lẽ.

" Đương nhiên là do luật pháp quyết định rồi! Tôi cũng chỉ là người bị hại, nhưng tôi cảm thấy, dù bọn họ có tội đi nữa, cũng không nhất thiết phải chết. Cô chẳng những tùy tiện cướp đoạt sinh mệnh của họ, còn biện hộ cho hành động sai trái của mình. Đây là không tôn trọng phát luật, coi thường nhân quyền. "

" Hừ, cô chỉ là người suýt nữa bị cưỡng đoạt, cũng chưa từng chịu tổn thương thật sự, vậy mà cô có thể nói ra câu thay mặt cho người bị hại tha thứ cho hung thủ, để cho bọn chúng tiếp tục ung dung ngoài vòng pháp luật sao? Đây là cái loại logic gì vậy? "

Ngôn La cười nhạo.

" Nếu bọn chúng đã làm tới nơi tới chốn thì sao? Cô có chắc là còn có thể tha thứ cho bọn chúng không? "

Bớt nói chuyện nực cười giùm đi.
Kim không đâm tới trên người thì đương nhiên sẽ không cảm thấy đau rồi.

Còn bày đặt tỏ ra đồng cảm như bản thân mình cũng bị như vậy à?

Nếu không thực sự trải qua, thì lấy đâu ra đồng cảm! Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Rất nhiều người khi bị thua thiệt, trong hiện thực không dám phản kháng, như cái bánh bao để mặc người ta chà đạp, chỉ có thể lên mạng giấu tên tâm sự cầu người khác an ủi.

Nhưng bọn họ lại không hiểu, tự đào bới vết sẹo của bản thân để nhận lại sự đồng cảm là hành vi vô nghĩa nhất trên đời.

Bởi vì, người không từng trải qua, sẽ thông thể hiểu được sự đau khổ của họ, mà chỉ cố tỏ ra vẻ thấu hiểu, cảm thấy họ chuyện bé xé ra to.

Cho dù là gặp được người cùng cảnh ngộ đi nữa, cũng chỉ có thể cùng nhau phát tiết, truyền cho nhau thêm oán hận, cuối cùng tâm trạng sẽ lại càng tệ hại hơn mà thôi.

Hoặc có một dạng nữa là những người từng trải qua, tuy là hiểu được nỗi thống khổ này, nhưng bởi vì đối với họ đã là quá khứ cảnh đời thay đổi, hồi tưởng chuyện cũ, ngược lại càng cảm thấy khinh thường, nên chỉ lạnh lùng phán một câu:" Bạn chẳng qua nhất thời làm quá mọi chuyện lên mà thôi, khi mọi thứ qua đi rồi, bạn sẽ phát hiện đây chỉ là một vết thương nhỏ như đứt tay chảy máu, không đáng kể gì. "

Như vậy, vấn đề sẽ được giải quyết sao?

Không có.

Mọi người về sau nhìn họ, chỉ nhớ đến vết sẹo xấu xí đáng thương của họ mà thôi.

Ở thời điểm nào đó, vết sẹo này thậm chí sẽ trở thành công cụ để người khác chế giễu họ, công kích họ.

Mà Triệu Hương Phụ, chính là thuộc nhóm người thứ ba kia.

Kiếp trước tuy cô ta đã từng trải qua, nhưng lại quên hết không còn một mảnh.

Kiếp này chỉ là suýt nữa trải qua, thì được Ngôn La cứu.

Nguyên nhân chính là vì như thế, Triệu Hương Phụ mới có thể nhắc tới chuyện đó một cách nhẹ nhàng như vậy. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Cô ta tự xưng là người bị hại, nhưng lại không thể chân chính cảm nhận được loại tâm trạng muốn đen bọn xấu ra bầm thây vạn đoạn của người bị hại.

Chưa từng chịu qua giống người bị hại, tự nhiên sẽ không tồn tại cái gọi là" Đồng cảm ".

" Cô đừng đánh trống lảng, tôi nói cô coi thường nhân quyền, cô có dám thừa nhận việc mình đã làm không? "Triệu Hương Phụ lại tiếp tục cùng Ngôn La giằng co.

" Trong giới tu đạo, cường giả vi tôn, vậy mà cô lại cùng tôi nói nhân quyền? "Ngôn La cảm thấy thật buồn cười," Thôi được, nhập gia tùy tục, nếu cô muốn bàn luận về nhân quyền vậy thì tôi cho cô biết hai câu. Xin lỗi nhé, ở trong mắt tôi, được gọi là "người" mới có được nhân quyền, còn súc sinh thì không xứng đáng."

Ngôn La bỗng nhiên suy nghĩ, nếu đem người trước mắt đổi thành Triệu Hương Phụ của kiếp trước đã bị làm nhục, thì cô ta còn có thể thay mặt chính nghĩa để nói ra những lời này không? Còn có thể cho rằng tội của bọn chúng không đáng chết nữa hay không?

Không.

Cô ta chắc chắn sẽ cảm thấy, bọn chúng chết còn chưa hết tội!

Thật đúng là một trò cười.

Editor: HakuYen

Beta: Tân Sinh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau