XUYÊN NHANH: VAI ÁC BOSS TOÀN BỆNH KIỀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: vai ác boss toàn bệnh kiều - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Em gái họ không nóng vội (20)

Khái niệm lương tháng 3000 là cái gì? Cái gọi là công nhân sinh viên,

Có lẽ cũng chỉ thế thôi! Mã Hào cảm thấy hắn bị coi thường.

Hắn tốt nghiệp hai năm, hồ sơ lý lịch sơ lược không quá nghìn điểm,

Hắn coi thường những công ty nhỏ muốn chiêu mộ hắn; Hắn muốn vào làm

Việc ở công ty lớn, lại chẳng có cái nào coi trọng hắn.

Hắn tự hỏi với thành tích ưu tú trong lúc còn ngồi trên ghế nhà

Trường, tích cực tham gia hoạt động đoàn xã, hắn có lý lịch sáng sủa

Hơn nhiều sinh viên tốt nghiệp cùng khóa này, vì sao những kẻ học

Không ra gì mua bằng mua cấp lại có thể vào làm ở top 100 những công

Ty lớn nhất cả nước, mà hắn lại giậm chân tại chỗ chẳng xí nghiệp nào

Đoái hoài?

Ngoại trừ xuất thân của hắn không tốt bằng mấy người đó, thì hắn có

Điểm nào không bằng họ? Nếu Triệu gia chịu chiêu nạp hắn, sao hắn có

Thể đến bước đường này!

"Hương Hương." Trầm mặc một lúc lâu sau, Mã Hào cắn răng, hỏi ra

Miệng, "Em thành thật nói cho anh biết, có phải do ba em không đồng ý

Cho chúng ta ở bên nhau nên cố ý làm vậy với anh?"

"Không phải! Mã Hào, ba em ông ấy.."

"Vậy vì sao lại tự dưng thay đổi ý định? Không phải em đã nói ông ấy

Sẽ sắp xếp cho anh vị trí tổng giám đốc sao?"

"Đúng thế, ba em có từng nói như vậy." Triệu Hương Phụ nhỏ giọng giải

Thích, vô cùng bất đắc dĩ và áy náy, "Ông ấy nói ông ấy đã suy nghĩ kỹ

Rồi, tạm thời không cho anh làm tổng giám đốc, để anh bắt đầu học từ

Những cái cơ bản nhất, dựa vào bản lĩnh của chính mình để thăng chức.

Ông ấy nói, đây mới là sự tôn trọng dành cho một người đàn ông."

"..."

Đỉnh đầu bị một cái mũ "Tôn nghiêm của đàn ông" chụp xuống, đương

Nhiên Mã Hào không thể so đo tiếp.

Dù sao hắn cũng không thể nói là hắn không muốn dựa vào cái bản lĩnh

Quái quỷ gì để mà thăng chức, hắn chỉ muốn ỷ vào quan hệ bám váy mà

Một bước lên voi đâu nhỉ?

"Thì ra là thế, bác trai thật có tâm." Mã Hào kiềm chế ý giễu cợt

Trong lời nói, "Đúng rồi, không phải em từng nói tổng giám đốc đều

Được điều xuống quản lý công ty con sao, tạm thời công ty không ai đảm

Nhiệm việc này à? Thế bác trai sắp xếp như thế nào?"

Triệu Hương Phụ không nghe ra cảm xúc của Mã Hào, chỉ cho rằng hắn đã

Suy nghĩ kỹ càng, không nghĩ gì nói. "À, cái đó hả. Hình như em họ rất

Có hứng thú với vị trí này, bố nói, trước cứ làm phó tổng giám đốc,

Đợi em họ đi theo học tập, mài giũa nửa năm trở lên thì bổ nhiệm."

"Em họ?"

"Đúng rồi, chính là Triệu Ngôn La, mấy hôm trước anh có gặp qua em ấy đấy."

"Triệu Ngôn La.." Mã Hào lẩm nhẩm cái tên này mấy lần, hung hăng cắn

Răng. Triệu Ngôn La, không phải là mới vừa lên năm nhất đại học sao?

Triệu gia đã vội vàng không chờ nổi mà vẽ sẵn cho cô ta một con đường

Tốt rồi?

Quả nhiên, hắn biết ngay, con cáo già nhà họ Triệu kia căn bản có đối

Xử với hắn như người một nhà đâu! Triệu Ngôn La, Triệu Ngôn La.. Hắn

Chờ đợi mấy tháng, lại bị người này phá hỏng hết!

Mã Hào cúp điện thoại, nhìn vào khuôn mặt vặn vẹo trong gương của

Chính mình. Khinh người quá đáng, khinh người quá đáng!..

Khi nhận được cuộc gọi của Mã Hào, Ngôn La không hề có chút ngoài ý

Muốn nào. Nàng cố ý hỏi Đông hỏi Tây trước mặt Triệu phụ, ba câu không

Rời ba chữ "Tổng giám đốc" đổi lấy Triệu phụ một câu hứa hẹn nửa thật

Nửa giả, chủ yếu là để chọc giận Mã Hào, ép Mã Hào tới gây phiền phứcCho cô.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Cô đã suy nghĩ rất lâu, kiếp trước sở dĩ Triệu Hương Phụ lựa chọn dứt

Tình sau khi Mã Hào chết, ngoại trừ hai loại đả kích lớn: Một là ba bị

Giam trong tù, hai là mẹ đang bệnh nặng mà chết ra, nguyên nhân mấu

Chốt chính là -- Triệu Hương Phụ không hoàn toàn hết hy vọng ở Mã Hào.

Chẳng sợ đã biết Mã Hào hại ba phải vào tù, hại mẹ đau lòng mà chết,

Chẳng sợ người thứ ba mang thai to bụng đến tận cửa khiêu khích, chẳng

Sợ chính mắt bắt gian Mã Hào và người bồi bàn nữ ở trên giường, trong

Lòng Triệu Hương Phụ vẫn còn chút tình cũ đối với Mã Hào. Mà việc Ngôn

La phải làm, chính là khiến cho tình cũ của Triệu Hương Phụ biến mất.

Không có đôi tình nhân nào không xảy ra tranh cãi.

Ngôn La cong cong môi. Lúc này, cô nhất định phải khắc chế tình tình

Bạo ngược của mình.

Giết người thì dễ, giết tình lại khó. Cô quyết định ngấm ngầm giở trò.

"Ơ, thì ra là anh rể." Ngôn La làm bộ ngoài ý muốn kinh ngạc hô lên,

"Anh rể, có phải anh không tìm thấy chị họ em không? Chị ấy không có ở

Chỗ em đâu."

"Anh tới tìm em." Mã Hào không khách khí với cô, đi thẳng vào vấn đề

Mà nói, "Anh đợi em ở cổng trường, em thấy sao?"

"Anh rể tìm em có chuyện gì ạ?"

"Có chút chuyện gấp, gặp rồi nói." Mã Hào dừng một chút, bổ sung,

"Đừng nói với chị họ em."

"À em biết rồi, có phải sắp đến sinh nhật chị họ nên anh rể muốn đi

Cùng em để chuẩn bị một bất ngờ cho chị ấy không?" Đầu dây bên kia đắc

Chí nói, "Tối nay nha anh, chương trình học hôm nay của em khá là toàn

Vẹn."

Mã Hào đang muốn hỏi cô học ở đâu, khi nào tan học, đầu kia đã vội vội

Vàng vàng ném xuống một câu "Ui thôi không nói nữa em đi học đây",

Cuộc gọi kết thúc.

Không sao cả, hắn có kiên nhẫn chờ. Một khóa chắc cũng chỉ hai tiếng,

Hắn chờ được.
Hai tiếng sau, Mã Hào nhấn nghe điện thoại, còn chưa mở miệng thì đầu

Kia đã giành trước mà hỏi. "Anh rể, em vẫn còn khóa nữa, điện thoại

Tắt máy không gọi được, từ từ để em chép số điện thoại của anh ra

Trước nha, đợi chút nữa dùng điện thoại của bạn học gọi cho anh,

133.."

Cuộc gọi lại lần nữa kết thúc.

Một khóa, chỉ hai tiếng thôi mà. Hắn đã đợi được hai tiếng, còn để ý

Thêm hai tiếng nữa sao?

Mã Hào tìm chỗ hóng mát ngồi xuống, vừa chơi game trên điện thoại vừa

Đợi Ngôn La tan học.

Lại hai tiếng sau, Mã Hào theo bản năng gọi điện cho Ngôn La, vừa gọi

Mới nhớ ra điện thoại tắt máy không gọi được, quả nhiên nghe thấy

Thông báo biểu thị số máy bận.

Lúc này, điện thoại hắn vang lên tiếp nhận một cuộc gọi khác. Mã Hào

Nhìn nhìn số điện thoại, là số lạ, đang muốn kết nối thì cuộc gọi kết

Thúc. Hắn gọi lại, bên kia truyền đến một giọng nói xa lạ, nói vừa nãy

Bạn học mượn điện thoại của cậu ta gọi cho hắn, không gọi được đã cúp

Rồi, mới chạy đi đâu đó.

Mã Hào xem giờ.

Giờ này chắc nên đi ăn cơm rồi. Buổi tối có môn tự chọn, Triệu gia hai

Tỷ muội thường giải quyết luôn trong nhà ăn để tiết kiệm thời gian.

Mã Hào rất thông minh đi nằm vùng ở nhà ăn. Ngồi xổm hai tiếng, món

Trong nhà ăn đều đã bán sạch hết, hắn vẫn không gặp được Ngôn La.

Đừng nói Ngôn La, ngay cả Triệu Hương Phụ hắn cũng không thấy. Sao lại

Thế nhỉ? Mã Hào đành phải về sân trường, thấy người là giữ lại hỏi

Triệu Ngôn La đâu. Ngôn La làm người rất khiêm tốn, đại học không

Nhiều người quen biết cô, đương nhiên không hỏi rõ được nguyên nhân.

Mã Hào đơn giản về trước cổng trường một lần nữa, chờ Ngôn La học xong

Môn tự chọn. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Không giải quyết tốt chuyện này, hắn căn bản không cách nào có thể

Thong thả nghỉ ngơi.

Hắn không tin, dù sao Triệu Ngôn La cũng phải về nhà chứ!

Vừa đợi, là đợi cho đến khi hầu như các cửa hàng xung quanh đều đóng

Cửa nhưng cũng không gặp được Triệu Ngôn La.

"Em họ, như này là sao? Chúng ta xuống dưới đi, thế này thật nguy

Hiểm, không thể đàng hoàng đi cổng chính được hả?" Ở bức tường phía

Nam, Triệu Hương Phụ mặt đầy căng thẳng vượt đầu tường, vừa thấy dưới

Chân trống rỗng, khuôn mặt nhỏ đã nhăn lại thành một nhúm.

Cô cũng chẳng biết cơn gió độc nào thổi tới, tự dưng mê mang hồ đồ

Theo em họ trèo lên đây.

Trèo tường thì dễ, nhảy xuống mới khó! Ngôn La nghiêng đầu, cười ngâm

Nói: "Đừng, bạn học em nói, không ngã tường đại học là thanh xuân

Không hoàn mỹ, hôm nay em muốn làm cho cuộc đời sinh viên này hoàn hảo

Thêm một chút!"

Nếu cô không tìm thấy cớ trèo tường ra để nói, 100% sẽ đụng phải Mã

Hào đang canh giữ ngoài cổng trường. Với tính cách của Mã Hào, đêm nay

Không giải quyết được chuyện này, khẳng định hắn sẽ không ngủ được.

Nhưng mà chẳng sao cả, cô ngủ được. Mà còn phải ngủ thật sâu, thật thơm ngọt.

Editor & Beta: Bạn học Dương

Chương 22: Em gái họ không nóng vội (21)

Chính Ngôn La muốn cho Mã Hào chờ không một trận.

Chờ đến Mã Hào thật sự tức giận, không thể nhịn được nữa mà xuống tay đối với cô, lúc đó cô lại khóc khóc thảm thương tìm Triệu Hương Phụ tố cáo, châm ngòi ở giữa quan hệ hai người. Kịch bản cuối cùng, đại vai ác Tống Triều Từ toàn lực công kích Mã Hào, tốt nhất có thể giết chết hoặc làm anh ta tàn phế, như vậy cô sẽ hoàn thành nhiệm vụ?

Lúc này, không chỉ có Mã Hào không nghĩ làm Triệu Hương Phụ biết sự tình mình tìm Ngôn La, Ngôn La cũng không hy vọng Triệu Hương Phụ biết, nếu không nữ chủ đại nhân ghen tuông bừa bãi, đến lúc đó xui xẻo khẳng định là cô.

Rốt cuộc, quan hệ giữa anh rể và cô em vợ tồn tại một loại quan hệ mờ ám cực độ tự nhiên.

Một chút tiếp xúc, khả năng đều khiến cho chị họ ghen tuông.

Ngôn La không nghĩ mạo hiểm như vậy.

"Không ngã tường đại học liền không hoàn chỉnh, đây là ngụy biện cái gì?" Triệu Hương Phụ dở khóc dở cười.

Cánh tay Ngôn La ở đầu tường chống xuống, nhẹ nhàng nhảy xuống, Triệu Hương Phụ sợ tới mức nhắm mắt lại thét chói tai.

"Chị họ, chị cũng xuống dưới đi, đừng sợ, có em ở đây."

Nghe được thanh âm bình tĩnh của em họ, mí mắt Triệu Hương Phụ hơi mở một khe hở.

Dưới ánh trăng sáng, em họ đang đứng ở dưới tường, biểu tình thoải mái vươn tay về phía cô.

Ban đêm sương mù dày đặc, một chút quấn quanh mắt cá chân của cô, khuôn mặt giấu ở trong bóng tối dưới tường vây, bị ánh trăng thanh mát chiếu vào, giống như một tầng khăn che mặt mông lung, phá lệ ôn nhu. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Quả thực giống anh hùng cái thế đỉnh đầu tinh quan chân đạp tường vân. *

Ma xui quỷ khiến, thân mình Triệu Hương Phụ xê dịch, nhảy hướng xuống dưới.

Không có té ngã chật vật thảm thiết như trong tưởng tượng.

Cô rơi vào một vòng tay ôm ấp ấm áp.

"Nhìn xem, em đã nói, em có thể bảo vệ chị."

Cô nghe được thanh âm đắc ý của em họ.

Thật tốt.

Triệu Hương Phụ vẫn nhắm mắt lại như cũ, phảng phất bị tiếng cười của em họ cảm nhiễm, trên mặt cô hiện lên ý cười dào dạt ấm áp.

Trong cuộc đời, có thể có được một người em họ sẽ bảo vệ mình, may mắn tốt đẹp.

Chẳng qua, ý niệm này mới sinh ra không đến mấy tháng, Triệu Hương Phụ hối hận.

* * *

Sau khi Ngôn La cố ý tránh né không gặp, Mã Hào lại đi Đại Nam tìm cô vài lần.

Lúc này anh ta học thông minh, trực tiếp tìm được bạn học cùng lớp Ngôn La, biết rõ ràng thời khóa biểu của các cô, sớm canh giữ chờ ở cửa phòng học.

Mỗi một lần anh ta đều gặp được Ngôn La, nhưng mỗi một lần, anh ta đều khóc không ra nước mắt mà về.

Hoặc là Triệu Hương Phụ cũng ở đó, anh ta đành phải làm bộ tới tìm Triệu Hương Phụ, hoặc là toàn bộ hành trình Ngôn La cùng lão sư nói chuyện, anh ta không có cơ hội nói, còn lại là Ngôn La bị đủ loại người gọi đi.

Mấy ngày tìm cách không có cơ hội nói chuyện, kiên nhẫn của Mã Hào mất hết sạch.
Càng làm cho anh ta khó chịu chính là dĩ vãng mỗi tháng bạn gái Triệu Hương Phụ đều sẽ gửi tiền tiêu vặt vào tài khoản cho anh ta 5000 đồng, mà tháng này, thẻ của anh ta chỉ được gửi vào 1000 nhiều hơn một chút, ước chừng thiếu 4 phần 5!

Muốn sinh hoạt 1000 khối này như thế nào đủ?

Mã Hào đã bị bạn gái dưỡng thành thói quen, tiêu tiền ăn xài phung phí ở quán, hiện giờ làm cho anh ta trở về sinh hoạt tiêu chuẩn, vô luận như thế nào anh ta cũng làm không quen.

Anh ta chạy tới chất vấn Triệu Hương Phụ, có phải hay không có người yêu khác, mới có thể hà khắc đối anh ta như vậy.

Triệu Hương Phụ giải thích em họ muốn mua một máy ảnh ống kính phản xạ đơn, đã hỏi mượn cô 4000. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Nhà họ Triệu gia giáo nghiêm khắc, mỗi tháng Triệu Hương Phụ chỉ có thể được đến 6000 đồng tiền tiền tiêu vặt cố định, Mã Hào không đi làm không có thu nhập, dĩ vãng cô sợ Mã Hào chịu khổ, chỉ để lại cho mình 1000, còn tất cả đều gửi cho Mã Hào.

Mà hiển nhiên hiện tại, cô không hề toàn tâm toàn ý chú ý Mã Hào.

Ngay cả sự kiện tai nạn xe cộ kia, Triệu Hương Phụ không dám nói với người trong nhà, cô lấy một cái cớ để đòi tiền gửi, cũng không thành công thuyết phục được ba Triệu, cuối cùng vẫn là mẹ Triệu mẫu lén lút sau lưng chồng trộm đưa cho con gái.

Triệu Ngôn La, lại là Triệu Ngôn La!

Mỗi lần anh ta nghĩ được đến điểm gì, Triệu Ngôn La đều sẽ nhảy ra quấy rối!

Mã Hào có loại trực giác, cô gái này có địch ý với anh ta, căn bản chính là cố ý khó xử anh ta.

Một ngày nọ, Ngôn La tan học trên đường đi đến nhà ăn bị Mã Hào từ sau thân cây lao tới, trước mặt các bạn cùng trường, nửa cưỡng bách đưa Ngôn La tới rừng cây nhỏ.

Ở thánh địa* rừng cây nhỏ là nơi lý tưởng cho hẹn hò, học tiếng Anh, giết người diệt khẩu.

"Gần đây em họ rất bận? Anh rể muốn gặp mặt em lại khó như vậy?" Mã Hào âm dương quái khí mà mở miệng.

Ngôn La tính tình nóng vội lập tức không khống chế được.

Người này thật cho rằng anh ta là ai, muốn gặp lão tử, lão tử phải ngoan ngoãn đứng ở kia cho anh ta thấy? Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.
Ngày xưa nhu thuận ngoan ngoãn giờ cô thay đổi, giọng nói đã trở nên hùng hổ dọa người, "Anh còn không có kết hôn cùng chị họ đâu, hiện tại xưng hô" anh rể ", cũng còn quá sớm"!

Rõ ràng lúc trước là chính cô một câu "anh rể" kêu rất thân thiết.

Mã Hào có ngốc cũng hiểu được Ngôn La có địch ý với mình, sắc mặt chợt trầm xuống.

"Quả nhiên là cô ở sau lưng giở trò!"

Trước khi Ngôn La bị mang đi, cô đã cùng bạn học nói qua làm các bạn tìm Triệu Hương Phụ, thông báo cô bị một người đàn ông mặt hung thần áp sát đưa tới rừng cây nhỏ.

Tính toán thời gian không sai biệt thì Triệu Hương Phụ sắp tới rồi.

[ Thần Bảo Hộ, mời cô bắt đầu biểu diễn!] Tứ Bất Tượng thú e sợ cho thiên hạ không loạn mà ở bên cạnh ồn ào.

Ngôn La lập tức thu hồi lại lệ khí sắp áp chế không được, giả bộ tươi cười thân thiện đáng yêu, hơi nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội hỏi: "Anh rể, anh đang nói cái gì?"

"Mẹ nó, cô thiếu giả ngu đi!"

Mã Hào đang trong cơn phẫn nộ ngập trời vì nhiều ngày qua đầu óc hỗn độn cả người nôn nóng.

Mã Hào tiến lên một bước, siết chặt nắm tay, bức cho Ngôn La "Sợ hãi" lui về phía sau một bước, sống lưng dán ở trên thân cây. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

"Rốt cuộc tôi đắc tội với cô khi nào để cô luôn đối phó tôi?"

"Tôi đối phó anh?" Ngôn La trừng mắt, thập phần bối rối.

"Cáo già rõ ràng đáp ứng sẽ suy xét cho tôi ngồi lên vị trí tổng giám, nếu không phải cô chặn ngang một chân, tôi đã sớm được như ước nguyện."

Ngôn La thanh âm nhỏ nói: "Nhưng, chính thúc thúc nói là " suy xét ", ông ấy có thể suy xét làm anh ngồi, cũng có thể suy xét không cho anh ngồi, việc này cũng không có gì."

"Cô!" Mã Hào nổi trận lôi đình, nắm tay niết đến kêu răng rắc giống như ngay sau đó sẽ nhịn không được hướng trên mặt Ngôn La đánh đến.

Anh ta biết đánh phụ nữ thật hèn, nhưng anh ta dựa phụ nữ nuôi đã không biết xấu hổ là gì, lại đánh phụ nữ cá biệt cũng không tính là chuyện gì ghê gớm.

"Tôi thật cảm thấy một chút anh cũng không yêu chị họ, thuần túy anh chính là coi trọng gia sản của chú tôi." Ngôn La bĩu môi, mang hình tượng một em họ tiểu bạch liên lo lắng thân nhân diễn rất sinh động. "Khó trách chú tôi không dám làm anh đặt chân tới xí nghiệp gia tộc."

Mã Hào cười lạnh.

Có lẽ mặt Ngôn La quá thanh thuần vô tội, quá có tính lừa gạt.

Có thể Mã Hào tính kế nhìn những người phụ nữ cùng ngu xuẩn ngang bằng, cảm thấy Ngôn La không cấu thành uy hiếp đối với chính mình. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Cũng có thể vì tôn nghiêm bị khiêu khích, nhu cầu cấp bách thông qua sự tình gì đó tới trọng chấn hùng phong.

Tóm lại, lần đầu Mã Hào trước mặt người ngoài lột xuống bộ mặt giả nhân giả nghĩa của anh ta, lộ ra bộ mặt thật dơ bẩn bên trong.

"A, cáo già, ông ta cho rằng làm như vậy là kê cao gối mà ngủ sao?" Mã Hào không khỏi châm chọc nói, "Chỉ cần có con gái ông ta, công ty Triệu thị, sớm hay muộn sẽ đến lượt tôi tiếp quản."

*Mình nghĩ cả câu nghĩa là: Trên đỉnh đầu anh hùng xuất chúng có vầng sáng mà dưới chân lại có mây vờn quanh. Mình nghĩ để nguyên câu như vậy hay hơn giải cả nghĩa ra. Ai có ý kiến hay thì ib giúp mình

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 23: Em gái họ không nóng vội (22)

Mặc kệ Mã Hào như thế nào khoe ra, trước sau Ngôn La vẫn kiên trì nói: "Chú tôi sẽ không tùy ý để anh nhúng tay vào công ty."

"Công ty không giao cho tôi, chẳng lẽ sẽ giao cho cô sao?"

Mã Hào lại cười lạnh hai tiếng.

Cũng không biết là mỉm cười Ngôn La ngây thơ, vẫn là cười kế hoạch của anh ta chu đáo.

"Triệu Ngôn La, tôi nhắc nhở cô, cô chỉ là cái bà con xa, di sản nhà họ Triệu không tới phiên cô tới kế thừa. Chờ cáo già vừa chết, phòng ở, xe, tiền tiết kiệm, cổ phiếu, quyền lực, tất cả đều là của chị họ cô. Mà chị họ cô yêu tôi như vậy, đến lúc đó khẳng định sẽ chắp tay đem công ty tặng cho tôi, khóc lóc cầu xin tôi tiếp quản công ty."

"Nằm mơ!"

Mã Hào thoáng nhíu mày nhìn Ngôn La, biểu tình càng kiêu ngạo, "Như thế nào, cô không tin?"

"Sao anh sẽ là loại người này? Chị họ tôi thật là mắt bị mù mới có thể coi trọng anh."

"Cô em vợ, cô không biết, chị họ cô yêu tôi đến chết đi sống lại, đừng nói một nhà công ty, chính là tôi muốn mệnh cô ta, cô ta cũng sẽ đưa cho tôi không chút do dự."

Rất nhiều đàn ông phi thường đắc ý với sức hấp dẫn của mình.

Bọn họ thường lấy chinh phục phụ nữ làm niềm vui, lấy tới ánh mắt hâm mộ của các anh em.

Nếu có thể chiếm được thân thể hoặc là cảm tình của tiểu thư nhà giàu, đối bọn họ là một sự kiện trải qua đáng giá được khoe ra bốn phía.

Bởi vì, ở ngoài trừ bỏ được phụ nữ yêu điều kiện hậu đãi, bản thân bọn họ không có bất luận sở trường đặc biệt gì đáng giá khoe ra.

Mã Hào cũng không thể ngoại lệ.

"Anh sẽ không sợ tôi nói cho chị họ biết sao?" Ngôn La cắn môi, biểu tình rối rắm.

"Sợ? Vì sao tôi phải sợ?" Mã Hào càng thêm đắc ý, "Cô có thể thử xem, xem rốt cuộc cô ta sẽ tin tưởng cô mưu đồ gia sản nhà họ Triệu, vẫn là sẽ tin tưởng tôi nỗ lực làm việc vì làm cô ta không cần khổ." Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Ngôn La hiểu rõ.

Mã Hào muốn cô đi cáo trạng làm gì?

Chuyện tình cảm nam nữ, nhất quán là khó nhất trộn lẫn, thường thường người ngoài càng phản đối lợi hại, đương sự sẽ tự cho là yêu càng sâu đậm.

Đây là "hiệu ứng Romeo và Juliet".

Ngôn La oán hận nói: "Vô liêm sỉ!"

"Cô không thấy được, lúc trước chị họ cô vì đuổi theo tôi, giống như một con chó mẹ đi theo phía sau tôi, có một phụ nữ đến gần tôi, cô ta liền hướng người khác không ngừng tuyên bố chủ quyền."

Mã Hào vừa nói đến chuyện cũ vẫn như cũ cảm thấy thực buồn cười.

Phảng phất thông qua làm thấp đi bạn gái si tình có tiền lại xinh đẹp, dường như có thể cho anh ta tăng thêm lòng tự tin.

"Chị họ sẽ không tin anh."

Ngôn La sắc mặt tái nhợt, tựa hồ đã chịu đả kích thật lớn, ngón tay lại trộm với vào túi quần, đưa ở trên màn hình di động, bằng vào ký ức ấn xuống dưới "Kết thúc ghi âm".

"Mã Hào, anh quá ghê tởm, sớm hay muộn chị họ tôi sẽ nhìn thấu bản chất của anh."

"Cô ta đối tôi nói gì nghe nấy, nhẫn nhục chịu đựng, tôi quá hiểu biết cô ta, tôi biết không quản tôi làm cái gì, cô ta đều sẽ luyến tiếc chia tay với tôi. Trong trò chơi này, tôi cùng cô ta khi nào kết thúc, từ tôi đến định đoạt. Cô biết trên mạng kêu loại nữ nhân này là gì sao? Liếm cẩu."

Liếm cẩu, chú định hai bàn tay trắng.

Mã Hào ước chừng là đắc ý quá mức, duỗi tay vỗ vỗ mặt Ngôn La.

"Không tin nói, chúng ta tới đánh cuộc một keo?"Hắn không có khống chế lực độ, trên má Ngôn La thực mau hiện ra một vết hồng do bàn tay ấn.

"Tôi.." Ngôn La vành mắt ửng đỏ, quật cường nói, "Tôi không cùng anh đánh cuộc."

"Tôi cùng anh đánh cuộc!"

Thanh âm quen thuộc ở phía sau Mã Hào vang lên.

Thân thể Mã Hào cứng đờ, quay đầu, trông thấy Triệu Hương Phụ hai mắt ngậm nước hoàn toàn choáng váng. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tay cô đỡ ở trên thân cây, thân thể lung lay sắp đổ, cũng không biết nghe trong bao lâu, trên mặt nước mắt chưa khô, lại có nước mắt liên tiếp chảy xuống.

"Hương, Hương Hương.." Mã Hào khí thế kiêu ngạo trở thành hư không, lắp bắp mà hô, "Em, chừng nào thì em tới?"

"Mã Hào." Triệu Hương Phụ gằn từng chữ một nói, "Chúng ta tới đánh cuộc một keo, nhìn xem rốt cuộc tôi có hay không như vậy hạ tiện, sẽ đem công ty nhà tôi, đem tánh mạng của tôi, chắp tay tặng cho anh."

"Hương Hương, em nghe anh giải thích!"

Mã Hào tiến lên phía trước túm cánh tay cô, Triệu Hương Phụ đi trước một bước thối lui, ánh mắt phức tạp liếc mắt nhìn Ngôn La một cái, đem trong tay xách hộp bánh kem vứt trên mặt đất "Bang", cũng không quay đầu lại mà tránh ra.

"Hương Hương!" Mã Hào đuổi theo vài bước, xoay người trừng mắt Ngôn La, "Lại là cô đang làm trò quỷ!"

Trên mặt Ngôn La lo lắng, khổ sở, ở Triệu Hương Phụ rời đi một khắc kia đã không thấy tăm hơi.

"Đúng rồi." Cô vui sướng hài lòng mà đáp lễ nói, "Anh có thể đi giải thích cùng chị họ, nhìn xem là chị ấysẽ nguyện ý tin tưởng anh mưu đồ gia sản nhà họ Triệu, vẫn là sẽ tin tưởng người có cùng dòng máu là tôi."

"Triệu Ngôn La!"

Đột nhiên Mã Hào sải bước lên trước, cánh tay giơ lên cao, mắt thấy sắp dừng ở trên mặt Ngôn La.

Ngôn La giả ý co rúm lại né tránh này.

Cái tên nào đó đang xem náo nhiệt không chê đại sự, như thế nào còn không ra anh hùng cứu mỹ nhân?

"Người phụ nữ đê tiện này!"Ngôn La đứng ở tại chỗ ngây ngốc, tựa hồ bị dọa sợ.

Kỳ thật cô nghĩ ăn một cái tát này cũng không phải là chuyện xấu, đến lúc đó cầm ghi âm đi tố cáo với chú thím sẽ càng có sức thuyết phục. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Nghĩ đến đây, Ngôn La đã chuẩn bị chịu đựng ăn cái tát này.

Nào biết, bàn tay còn chưa có rơi xuống, đã bị một bàn tay vươn tới chặn đứng.

"Ai cho cậu lá gan chạm vào người phụ nữ của tôi?"

Cánh tay thon dài trắng nõn, khớp xương cân xứng này, chủ nhân của nó có được một giọng nói tốt thanh lãnh.

Ngôn La quay đầu ra vẻ kinh hỉ mà hô một tiếng: "Tống Triều Từ!"

Dứt lời, trong lúc Tống Triều Từ còn không có phản ứng, cô đã chạy tiến đến thân mật mà ôm lấy cổ anh, cả người cô cơ hồ treo ở trên xe lăn của anh, cười tủm tỉm nói: "Anh rất có khí thế của anh hùng nha, vị hôn phu."

Tống Triều Từ bị lôi kéo đến thân hình chấn động, nhịn xuống ý niệm đẩy cô ra, dư quang liếc mắt nhìn Mã Hào.

Chẳng sợ anh đang ngồi trên xe lăn, hành động bất tiện, một cái liếc mắt này vẫn như cũ lạnh thấu xương vô cùng, mười phần khí thế, liếc đến Mã Hào giật mình một cái.

Này một vòng đả kích dài đến quả thực khiến Mã Hào sợ ngây người.

Cái gì, vị hôn phu?

Anh ta cẩn thận lưu ý biểu tình Tống Triều Từ, vị này cậu ấm mắt cao hơn đỉnh đầu rõ ràng không có ý tứ phản đối gì, phảng phất cam chịu xưng hô này. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Đúng rồi, vừa rồi Tống Triều Từ nói đây là "phụ nữ của tôi".

Chẳng lẽ.. Là thật sự?

Người phụ nữ đê tiện Triệu Ngôn La này, thật là vợ chưa cưới của Tống Triều Từ?

Không có khả năng, căn bản anh ta không nghe nói qua!

"Vai hề nhảy nhót trước kia, tôi khinh thường so đo với cậu. Nhưng từ hôm nay trở đi, tốt nhất cậu cầu nguyện đừng rơi vào trong tay tôi." Giọng của Tống Triều Từ âm trầm, "Còn không mau cút đi!"

Mã Hào sợ hãi ra một đầu mồ hôi lạnh.

Anh ta thừa nhận anh ta ghen ghét với Tống Triều Từ, trước kia anh ta dám nơi chốn đối nghịch với Tống Triều Từ, đúng là căn cứ vào Tống Triều Từ khinh thường buông hình tượng cao quý chấp nhặt với anh ta.

Ở trong mắt Mã Hào, trừ bỏ Tống Triều Từ xuất thân phú quý so với mình, những phương diện khác đều giống anh ta.

Nhưng lão sư thiên vị Tống Triều Từ, các bạn học cũng thích đi theo mặt lạnh Tống Triều Từ, ngay cả người nấu cơm trong nhà ăn cũng sẽ lấy riêng cho Tống Triều Từ nhiều hơn mấy muỗng thịt.

Mỗi lần luận lấy thưởng, Tống Triều Từ luôn là người ở vị trí thứ nhất.

Còn anh ta?

Có châu ngọc Tống Triều Từ ở trước, anh ta vĩnh viễn đứng ở vị trí thứ hai.

Duy nhất có thể lấy được mà Tống Triều Từ không lấy được, chính là học bổng nghèo khó.

Muốn lấy phần học bổng này được thành lập ở từ bỏ tôn nghiêm, đứng ở trên bục giảng khóc nhè tuyên dương nhà mình nghèo như thế nào mới được đến nó.

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 24: Em gái họ không nóng vội (23)

Edit+Beta: Bạn học Dương

Đến giờ Mã Hào còn nhớ rõ, sau khi anh diễn thuyết thay thực tập sinh

Xong, các bạn vô cùng đồng ý với kiến nghị của anh ta, tổ chức một

Buổi góp tiền. 10 tệ, 50 tệ, 100 tệ.. Đây đều là tâm ý của các bạn

Sinh viên.

Lúc ban đầu, trong lòng Mã Hào rất cảm kích. Cho đến khi hắn kiểm

Thùng góp tiền lấy ra một tấm thẻ ngân háng -- Lúc ấy, chủ nhân tấm

Thẻ ngân hàng, Tống Triều Từ, đang nghiêm túc viết luận văn trên một

Cái notebook vừa nhìn đã biết đắt tiền, cũng không ngẩng đầu lên,

Không hề nhìn anh ta đến một cái, nhẹ nhàng bâng quơ mà ném ra một

Câu.

"Học phí và sinh hoạt phí của cậu, trợ lý của tôi mỗi tháng sẽ đúng

Giờ chuyển vào tấm thẻ này."

Mà sau khi phát hiện Mã Hào dùng tấm thẻ này để mua mấy thứ đồ xa xỉ,

Tống Triều Từ không chút do dự ngưng hẳn việc giúp đỡ cho anh ta.

Tùy ý như thế. Tùy hứng như thế. Không khác gì đối xử với mèo hoang

Chó hoang, muốn cho là cho, muốn lấy lại là lấy, hoàn toàn không để ý

Tới suy nghĩ của con chó con mèo đó.

Loại khuất nhục này, đặt vào một người, ai sẽ cam tâm?

Mã Hào 10 phần căm hận cao cao tại thượng Tống Triều Từ.

Đại học bốn năm, không biết Mã Hào đã bóp nát bao nhiêu tờ báo quốc tế

Về luận văn của Tống Triều Từ, anh xâm nhập vào Tống Triều Từ máy tính

Lấy ra quan trọng bưu kiện, khắp nơi loan truyền lời đồn Tống Triều Từ

Ăn nhậu chơi gái cờ bạc hút chích.

Tống Triều Từ càng không phản ứng anh ta, anh ta càng hận Tống Triều Từ.

Anh ta biết, đó là bởi vì Tống Triều Từ xem thường anh ta. Nhưng mặc

Dù Mã Hào thời thời khắc khắc phá hỏng, Tống Triều Từ vẫn như cũ được

Cử đi làm tập đoàn lớn.

Mà Mã Hào thì sao? Tốt nghiệp hai năm, một việc làm rác rưởi cũng

Không tìm được.

Mã Hào cảm thấy thế đạo không công bằng.

Kẻ có tiền, vết nhơ đầy người, cũng che dấu không được một thân toàn mùi tiền.

Người không có tiền, ưu điểm khắp người, cũng che dấu không được một

Thân toàn mùi nghèo kiết xác.

Mã Hào tự phụ cho rằng, bản thân là một người rất có bản lĩnh, chỉ là

Xuất thân hạn chế anh ta thành tựu, anh ta thiếu một người coi trọng

Anh ta thưởng thức anh ta, chịu cho anh ta cơ hội hiển lộ tài năng.

Nhưng Mã Hào quên, ở trong trường học, anh có lẽ có thể bằng vào một

Tấm phiếu điểm siêu việt giành được niềm vui của giáo viên, nhưng một

Khi bước vào xã hội, không chỉ chú trọng thành tích, mà còn là phẩm

Đức, tính cách, năng lực cùng với chí tiến thủ.

Thử hỏi, có công ty nhà ai sẽ tuyển một tên mặt trắng phẩm đức bại

Hoại, oán hận đầy bụng, đua đòi, ham ăn biếng làm, ỷ vào bạn gái nuôi?

Mặc kệ nói như thế nào, nếu Tống Triều Từ muốn ra tay với anh ta, cũng

Chẳng cần quan tâm có gia tộc của Triệu Hương Phụ che chở, anh ta ở

Nam thành nhất định không có chỗ đứng. Huống chi là hiện tại, Triệu

Hương Phụ cũng đối hắn thất vọng tột đỉnh, cây đại thụ anh ta ỷ vào đã

Sụp đổ.

Mã Hào không còn chỗ dựa, chỉ có thể hung tợn trừng mắt nhìn Ngôn La

Một cái, cứ thế rời đi.

Sau khi kẻ đáng ghét đi rồi, Ngôn La buông tay ra, leo xuống khỏi

Người Tống Triều Từ.

Vừa leo xuống vừa theo thói quen đùa giỡn Tống Triều Từ.

"Ha, mỹ nhân trong ngực mà không loạn, Liễu Hạ Huệ phiên bản hiện đại nha."

Tống Triều Từ: "..."

Người phụ nữ đáng giận này!

"Sao anh lại đột nhiên xuất hiện ở rừng cây nhỏ?" Ngôn La khắp nơi

Tham đầu tham não, hành vi đáng khinh, "Không phải là cùng vị mỹ nữ

Nào đó hẹn hò chứ?"Vừa nói xong, cô lại tự vỗ trán trước, cười.

"Ai da xin lỗi xin lỗi, tôi quên mất, tình trạng của anh bây giờ, liền

Tính là có lòng muốn hẹn hò, cũng thiếu mất phần cứng nha."

Tống Triều Từ: "..."

Anh thật hận không thể một tay bịt kín cái miệng

Của người này!

"Tìm cô có chút việc." Tống Triều Từ làm cái hít sâu, "Môn tôi xin học

Có bài kiểm tra."

Ngôn La đầy mặt viết "Này thì có liên quan mẹ gì đến tôi đâu".

Tống Triều Từ liếc cô một cái, nhấn mạnh nói: "Môn yêu đương bắt buộc."

Ngôn La hiểu ngay. "Cho nên, muốn tôi phối hợp với công việc của anh

Đúng không?"

Ngôn La cười tủm tỉm vươn tay ra, "Anh viết một lá thư thông cảm trước

Đã, viết rõ ràng sẽ không truy cứu trách nhiệm hình sự vụ tai nạn giao

Thông lần này."

Tống Triều Từ ném cho cô một lá thư từ trong khe của xe lăn, "Giờ thì

Chắc là được rồi?"

Anh cho quá hào phóng, Ngôn La ngược lại khả nghi. Ngôn La tới tới lui

Lui nhìn lá thư mấy lần, không phát hiện cái hố nào, lúc này mới vô

Cùng vui vẻ thu hồi thư, xung phong nhận việc mà đẩy xe lăn cho Tống

Triều Từ.

"Đi thôi."

* * *

Môn yêu đương bắt buộc, giám khảo và nội dung kiểm tra đánh giá là

Chọn random. Ngôn La làm người phụ trợ, cũng cần phải tham gia cuộc

Thi, lấy này tới xác minh Tống Triều Từ có đủ tư cách hay không.

Cô và Tống Triều Từ là tách ra kiểm tra ở hai phòng học khác nhau.

Phòng học một.

"Thí sinh, màu sắc của chiếc váy mà bạn gái em Triệu Ngôn La thích nhất là gì?"

"..."

"Em từng cãi nhau với Ngôn La chưa? Thường là ai cúi đầu làm hòa trước?"

"..."

"Các em từng thảo luận qua với nhau bao tuổi sẽ sinh em bé chưa?"

"...""Ngôn La thuộc chòm sao gì?"

Tống Triều Từ rốt cuộc có thể đáp lại, "Thiên Yết."

Phòng học hai.

"Người phụ trợ, bạn trai em Tống Triều Từ thích ăn cái gì nhất?"

"..."

"Em có gặp bố mẹ của Tống Triều Từ chưa? Bọn họ có thích em không?"

"..."

"Các em có thường xuyên cãi nhau không, lý do cãi nhau là gì, làm hòa

Xong chuyện đó rồi lần sau có còn tiếp tục cãi nhau không?"

"..."

"Em hiện tại mới mười tám tuổi, còn kém hai tuổi mới đến tuổi pháp

Luật quy định kết hôn, kém ba năm mới tốt nghiệp đại học chính quy, mà

Tống Triều Từ không tới một năm sẽ tốt nghiệp thạc sỹ, các em có từng

Tạo kế hoạch tương lai chưa?"

"..."

Đi ra phòng học khi, hai người liếc nhau, đều có cảm giác thật trùng hợp.

Hai giám khảo thảo luận xong, gọi cả hai người tới, giải quyết dứt khoát.

"Thông qua cuộc thi, thí sinh Tống Triều Từ còn chưa học được cách yêu

Một người, kết quả cuộc thi lần này là -- không hợp cách."

Ngôn La hô to oan uổng, lập tức nắm lấy tay của Tống Triều Từ.

Cái này động tác dẫn tới Tống Triều Từ lông mày khẽ nhúc nhích, rũ mắt

Nhìn về phía bàn tay đan chặt của hai người.

"Thưa giáo sư, Tống Triều Từ không phải không hiểu rõ người yêu, chỉ

Là anh ấy không biết bày tỏ thôi!"

Giám khảo trừng mắt nhìn cô một cái, "Còn em nữa, người phụ trợ Triệu

Ngôn La, em cũng chưa hiểu được thế nào là yêu, các em cần thêm nhiều

Thời gian nữa để học tốt chuyên đề này."

"Vậy giáo sư ngài nói xem, thế nào mới là đủ tư cách?" Ngôn La tỏ vẻ

Không phục, "Anh ấy không đi được, em không rời không bỏ. Tính của em

Không tốt, anh ấy nguyện ý nhường em vô điều kiện, sủng em, đây còn

Không phải là câu chuyện tình yêu vui buồn lẫn lộn sao?"

Mấy bộ tiểu thuyết cô đọc, đều viết như thế!

"Đúng, chân em ấy bị thương, em có thể chăm sóc em ấy nhất thời, đây

Là chuyện tốt, nhưng mà, em có thể làm được 10 năm như một ngày, 30

Năm như một ngày, 50 năm như một ngày, nguyện ý cả đời đứng bên cạnh

Em ấy sao?"

Giám khảo thở phì phò nói.

"Không, ngay cả em ấy thích ăn cái gì em cũng không biết! Em xem

Trọng, chẳng qua là khuôn mặt xinh đẹp này của em ấy thôi."

Tống Triều Từ: "..."

Khuôn mặt xinh đẹp?

Ngôn La: ".. giáo sư, có phải thầy lấy nhầm kịch bản rồi không?"

"Còn em nữa, Tống Triều Từ, em bây giờ nguyện ý nhường em ấy, sủng em

Ấy, cũng chỉ là bởi vì em bị thương, lúc này chỉ có em ấy đối với em

Không rời không bỏ, em không thể lựa chọn, hay là bởi vì em thích em

Ấy đối xử tốt với em?" Mũi nhọn của giám khảo vừa chuyển, chỉ thẳng

Tống Triều Từ. "Em dám bảo đảm, tương lai sẽ không xuất hiện một người

Đối với em tốt hơn, càng không phải vì khuôn mặt xinh đẹp của em

Không? Em cho rằng em có thể không bị mê hoặc sao?"

Tống Triều Từ: "..."

Ngôn La: "..."

Giáo sư, có phải thầy nghĩ nhiều quá rồi không? Chúng em chỉ muốn tốt

Nghiệp thôi mà

Chương 25: Em gái họ không nóng vội (24)

Các lão sư giám khảo lải nhải, ngươi một câu ta một câu giáo dục Tống Triều Từ cùng Ngôn La, khiến cho hai người nghe cảm thấy cực kỳ đau đầu.

"Các em có thể thi đậu Đại Nam, chứng minh các em có thành tích học tập không tồi, nhưng thành tích học tập có thể thuyết minh cái gì? Về sau bước vào xã hội, ai sẽ xem thành tích học của ngươi như thế nào? Tôi không hy vọng trường học chúng ta đào tạo ra một đám chỉ số thông minh cao, mà lại thấp EQ xử lý cuộc sống!"

"Tôi sáng lập môn luyến ái học bắt buộc, không phải cổ vũ học sinh yêu sớm, càng không phải đề xướng học sinh vì theo đuổi tình yêu mà bỏ bê việc học. Đỗ đại học, người nhỏ nhất cũng đã thành niên không sai biệt lắm, cũng nên có trách nhiệm vì lời nói việc làm của chính mình."

"Thiết trí hình thức kiểm tra, cũng không phải thí nghiệm tình yêu của các em có bền chắc hay không, càng không phải muốn làm chậm trễ tốt nghiệp, mà hy vọng thông qua phương thức này, nhắc các em coi trọng đối với tình cảm, học được để tâm đi yêu một người."

"Phải biết rằng, mặc kệ là tình yêu, hữu nghị vẫn là thân tình, tất cả đều không phải ngồi ở giếng chờ bầu trời rơi xuống, chúng nó đều yêu cầu dụng tâm đi tìm hiểu, đi nuôi dưỡng. Nhân lúc xuất hiện vấn đề sớm suy nghĩ mà xử lý, không phải để ở một bên không thèm để ý, thậm chí bắt đầu một lần nữa đổi người yêu khác, trị ngọn không trị gốc."

"Hiện tại ở xã hội này, cuộc sống quá xô bồ, tình yêu chóng vánh quá nhiều, đại đa số các đôi tình lữ ở bên nhau chỉ là vì tạm chấp nhận sinh hoạt, hôn nhân vừa lòng quá ít."

"Rất nhiều người đã đánh mất năng lực yêu một người là như thế nào, hưởng thụ cuộc sống độc thân yêu không rõ ràng, nói chuyện đến yêu rồi kết hôn liền né xa ba thước, thà rằng nuôi dưỡng trẻ mồ côi, dự định về sau sống ở viện dưỡng lão, sinh dưỡng trẻ nhỏ ở quốc gia bị ít đi rất nhiều, tuổi già dân cư hóa gia tăng, người trẻ tuổi càng ngày càng ít, sức sản xuất xã hội càng ngày càng thấp, tình huống " tuổi già không nơi nương tựa " này chỉ có thể dựa vào bảo hiểm lao động tới sinh sống, đây sẽ là một bút chi tiêu phi thường khổng lồ."

"Vì giải quyết nan đề tuổi già dân cư hóa, quốc gia của chúng ta chỉ ra chính sách cổ vũ sinh dục, dựa vào các nguồn tài chính và thuế vụ, các phúc lợi của bộ môn tới cổ vũ sinh dục, mà đối với những người trẻ tuổi kia khi hôn nhân khuyết thiếu tình cảm mãnh liệt nhất định sẽ không đồng ý tác hợp cho họ, đây chính là đường dài không an toàn. Cũng tương đương là sự tình đáng sợ! Tại trong quá trình, nói không chừng nhân loại chịu không nổi, như vậy sẽ dẫn đến diệt vong.."

"Nói ngắn lại, hiện tại các em không học được thật tốt như thế nào đi yêu một người, tương lai nhân loại nếu là diệt vong, chính là do các em dẫn tới!"

Ngôn La: "..."

Tống Triều Từ: "..."

Lão sư, hiệu ứng quân bài domino này của ngài, nói đến cũng quá xa đi?

"Trường học có thể dạy tri thức hữu hạn cho các em. Nội dung trên sách vở chỉ cần người có đầu óc đều có thể xem hiểu, nhưng chương trình học luyến ái * này, không thể chỉ là hình thức, tình yêu đó, là yêu cầu dụng tâm bồi dưỡng mới có thể tốt nghiệp."

Lão sư giám khảo vỗ đầu hai người đang cái hiểu cái không, giảng lời nói thấm thía

"Tiếp theo thời gian thi vòng hai khảo hạch định vào ba tháng sau. Đi hẹn hò đi, hai cái quỷ ấu trĩ, thật tốt thể nghiệm. Một ngày nào đó, các em sẽ hiểu rõ các lão sư dụng tâm lương khổ." Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Hai người bị đuổi ra phòng học, hai mặt nhìn nhau.

"Này, hiện tại chúng ta làm sao bây giờ?" Ngôn La gãi đầu, nàng thật sự không nghĩ tới nội dung khảo hạch như vậy cao xa lạ lẫm, khó lòng phòng bị.

Tống Triều Từ độc thân từ trong bụng mẹ 23 năm, dĩ vãng mấy năm chính là tư cách tham gia khảo hạch đều không có, lúc này vẫn là lần đầu tiên tham gia khảo hạch môn luyến ái bắt buộc, trước tiên không chuẩn bị sẵn sàng thông đồng cùng Ngôn La.

"Chính là nghe lão sư." Anh nghĩ, "Đi hẹn hò đi."

Hẹn hò, yêu cầu làm chút cái gì?

Hai người cầm sách luyến ái nghiên cứu nửa ngày như thế nào hẹn hò, cuối cùng quyết định đi hình thức bình thường nhất.

Ăn cơm, đi dạo phố, xem phim.

Ăn cơm khi.

"Cô là quỷ chết đói đầu thai?" Tống Triều Từ trừng mắt nhìn Ngôn La trước mặt đang ăn như gió cuốn mây tan, anh vừa mới vươn chiếc đũa, mà món lưỡi trâu ướp tỏi trong đĩa anh muốn ăn nhất kia đã thấy đáy.

Ngôn La cũng không ngẩng đầu lên, một bên liều mạng hướng trong miệng nhét đồ ăn, một bên đắc ý dào dạt dùng thanh âm hàm hồ nói: "Muốn ăn? Bằng bản lĩnh lấy đến!"

Trong nháy mắt này Tống Triều Từ thề, anh thật sự rất muốn bưng mâm lên đập vào đầu nữ nhân này!

"Phiền cậu đóng gói một phần khác toàn bộ đồ ăn này" Tống Triều Từ không chấp nhặt cùng nàng, giơ tay nói với nhân viên phục vụ.

Nhân viên phục vụ vừa mới cầm hộp đóng gói lại đây, Ngôn La bắt nạt Tống Triều Từ chân cẳng không tiện, đứng dậy đoạt lấy hộp đóng gói, nhìn hướng Tống Triều Từ chớp mắt khiêu khích vài cái hạt châu, "Lạch cạch lạch cạch" chạy mất.

"Anh Tống, tôi thay mặt chú thím và chị họ cảm ơn anh nha!"

Nổi giận, muốn đánh người!

Đi dạo phố.
"Cái này, cái này, cái này, tôi thích." Ngôn La nhìn đến cái gì đều muốn.

"Thích thì mua." Anh Tống vẻ mặt bình tĩnh.

"Tống Triều Từ, anh nói là màu gạch đỏ đẹp, vẫn là sắc caramel đẹp hơn?"

"Thích thì toàn bộ mua hết."

"Cũng đúng. Học sinh tiểu học mới phải lựa chọn đồ, hai bộ này tôi đều mua mặc được." Ngôn La không nói hai lời, chạy vào trong của hàng đem đồ vật đóng gói hết, quay đầu lại thọc thọc nách anh Tống, "Trả tiền."

Tống Triều Từ: "..."

Ở dưới ánh mắt chờ mong của nữ nhân viên hướng dẫn mua hàng, anh nhận mệnh móc ra thẻ đưa qua để quét. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Việc này cũng chưa tính xong.

Thẻ vừa được quét xong, quay đầu lại nhìn thấy Ngôn La đem tất cả túi đóng gói treo toàn bộ ở trên xe lăn của anh, tùy ý anh gian nan mà đẩy đi, một lần nữa Tống Triều Từ lại nổi giận, muốn đánh người.

"Diêm, la, vương!"

Cô ngược đãi người tàn tật!

Đi xem phim.

Điện ảnh vừa mở màn, Ngôn La luôn có rất nhiều lời muốn nói.

"Hung thủ khẳng định là nhiếp ảnh gia."

"Ôi, chú ý xem cái cô bé này, cô ấy là BOSS phía sau màn."

"Mặt sau có xoay ngược lại, kỳ thật vai chính cũng là một sát thủ, giả heo ăn thịt hổ."

Trước căn cứ vào ý niệm là chủ tổng hợp, Tống Triều Từ đặc biệt chú ý mấy cái kia bị cô vạch trần, hiệu quả xem phim suy giảm rất lớn.

Tống Triều Từ mặt không biểu tình hỏi: "Cô biết sau câu " kịch thấu nhất thời sảng "* là cái gì sao?"

Ngôn La vô tội mà chớp chớp mắt.Nhưng tức giận nhất chính là, mỗi lần kết cục đều sẽ bị cô gái này đoán trúng!

Đương nhiên Tống Triều Từ không cảm thấy ánh mắt Ngôn La có thể độc thành như vậy, nhịn không được hỏi: "Cô làm sao đoán được?"

Ngôn La thành thành thật thật trả lời: "À, thời điểm anh mua vé, tôi lên mạng xem một chút giới thiệu cốt truyện cùng bình luận điện ảnh."

Tống Triều Từ: "..."

Anh thật hẳn là kêu bác sĩ gia đình tới, đem khâu cái miệng không nói được lời hay của cô gái này! Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Thời gian ba tháng trôi qua trong cãi cọ ầm ĩ như vậy.

Hiện trường thi vòng hai môn luyến ái bắt buộc.

Phòng học một.

"Tôi đi phòng học bên cạnh phụ trợ cổ vũ anh khảo hạch, cố lên! AnhTống, tôi xem trọng anh nha!"

Ngôn La quay đầu lại hướng Tống Triều Từ cổ vũ, trước khi đi còn cười tủm tỉm ở trên đùi anh sờ soạng một phen.

Này hành động vô sỉ, khiến cho Tống Triều Từ tức giận đỏ mặt.

"Ôi chao, đùi vẫn rắn chắc như vậy, khá tốt, ngày thường chú ý mát xa nhiều, bằng không cơ bắp sẽ teo mất."

Tống Triều Từ: ".. Câm miệng lại."

Ngôn La chớp mắt mấy cái rất có cảm giác thú vị, "Tôi đi đây, không cần quá nhớ tôi."

Quan chủ khảo sờ râu cá trê cười không ngừng, "Gần nhất cảm tình vợ chồng son bồi dưỡng cũng không tệ lắm."

Đối mặt ánh mắt hài hước của các lão sư giám khảo, Tống Triều Từ mặt đỏ đến không thể tưởng tượng. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Nói thật, anh không ôm hy vọng đối với lần khảo hạch này.

Ba tháng tiếp xúc này, hoàn toàn điên đảo anh nhận thức đối với Ngôn La, quả thực đây là ác ma mà ông trời phái tới lăn lộn anh!

"Thí sinh, cậu gặp qua người nhà bạn gái Ngôn La của cậu sao? Bọn họ đối với cậu có hay không vừa lòng?"

"Chưa thấy qua, chỉ nói qua điện thoại vài lần, có vẻ là vừa lòng." Thái độ Tống Triều Từ giống bất chấp tất cả, không thể nhịn được nữa nổi lên tố cáo. "Diêm La Vương thường xuyên lấy đồ ăn đồ dùng lễ vật từ tôi đưa cho chú, thím và chị họ."

"" Diêm La Vương " là chỉ.."

Tống Triều Từ không tình nguyện nói: "Ngôn La."

"Đây là cách xưng hô giữa hai người yêu nhau sao?" Lão sư giám khảo nở nụ cười, "Cho nên cậu lấy lễ vật thế công đánh vào nhà cô ấy?"

Xưng hô giữa hai người yêu nhau cái quỷ!

"Tôi không nghĩ tới này đó." Tống Triều Từ vẫn tức giận bất bình, không ý thức được chút nào hành vi của mình có bao nhiêu ấu trĩ, "Cô ấy cầm thẻ của tôi đi khắp nơi mua lễ vật cho chú thím và chị họ. Nhưng một phần cũng không mua cho tôi, đây là một cô gái không có lương tâm!"

*luyến ái: Có thể hiểu là yêu đương nam nữ, tình yêu nam nữ. Trong một số trường hợp mình sẽ giải nghĩa, nhưng một số mình sẽ giữ nguyên bởi vì lúc đó giải nghĩ câu văn không được hay cho lắm.

*" kịch thấu nhất thời sảng ": Mình chưa hiểu câu này nên chưa biết dịch như thế nào đành để nguyên.

Editor & Beta: Tân Sinh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau