XUYÊN NHANH: VAI ÁC BOSS TOÀN BỆNH KIỀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: vai ác boss toàn bệnh kiều - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Em gái họ không nóng vội (15)

Ngôn La cúi người xuống buộc dây giày, ước chừng buộc khoảng năm phút đồng hồ.

Chờ cho Tống học trưởng ngồi xe lăn đọc xong bài phát biểu chào mừng với tư cách là một nghiên cứu sinh, các nữ sinh kích động đứng lên vỗ tay tặng hoa, cô mới chậm rãi từ trên mặt đất đứng dậy.

Ngôn La như kẻ gian giữa biển người vô hạn, khẽ yên lặng hướng phía khán đài ngắm một vòng, Tống học trưởng đã không còn ở trên khán đài.

Tức khắc cô thở dài một hơi nhẹ nhõm.

"Em họ, em làm gì mà cột dây giày lâu vậy?" Triệu Hương Phụ kỳ quái nhìn cô, "Buộc có mấy cái dây mà cũng lâu vậy sao?"

"Dây giày bị quấn vào nhau nên khó gỡ thôi." Ngôn La thuận miệng nói qua loa có lệ, ánh mắt băn khoăn nhìn trên khán đài, cô sợ Tống học trưởng đi mà quay lại sẽ bắt được nàng.

Lễ đường nhiều người như vậy, chắc anh ta không phát hiện ra cô đâu?

Cô cứ nghĩ như vậy, thình lình từ phía sau truyền đến một âm thanh khiến cô chết điếng người ---.

"Đã lâu khôn gặp, em họ."

"..."

Các nữ sinh xung quanh thét chói tai, quả thực có thể đem trần nhà của khán dài bay cao bay xa bay luôn.

Ngôn La cứng đờ mà quay người lại, lúc này khuôn mặt Tống Triều Từ cực kì hấp dẫn, từng chút từng chút một nhìn vào mắt cô. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon cham vn.

Triệu Hương Phụ hiển nhiên không nhận ra người này chính là người mà cô đụng bị thương, kinh ngạc nhìn Ngôn La, rồi lại nhìn Tống Triều Từ, "Tống học trưởng? Hai người.. biết nhau à?"

Tống Triều Từ đối với Triệu Hương Phụ không có ấn tượng gì.

Nhưng cái này không ảnh hưởng đến vấn đề của anh.

"Đâu chỉ quen biết." Trên mặt Tống Triêu Từ ngay cả một chút biểu tình đều không có, "Em ấy với tôi là sống nương tựa vào nhau, phải không em họ."

"Hả?" Triệu Hương Phụ sửng sốt.

Sao cô không biết chuyện này?

Từ từ, cô là chị họ của Ngôn La, Ngôn La là em họ của Tống học trưởng..

Như vậy, cô cùng Tống học trưởng là cái gì quan hệ gì?

Ngôn La cười mỉa, giơ tay vẫy vẫy, "Chào, anh họ vẫn khỏe chứ, lâu rồi không gặp."

Mắt nàng theo bản năng mà nhìn về phía "chân thứ ba" của Tống Triều Từ.

Đôi mắt hắn híp lại, cánh tay khoanh lại chồng lên nhau, tỉnh bơ nhìn cô nhòm ngó che chỗ kia lại, "Không nghĩ tới, lại ở chỗ này thấy em. Đời người đúng là thật là lắm chuyện không ngờ."

Âm cuối hơi hơi gợi lên, dường như gặp được cô làm tâm tình anh thập phần sung sướng.

Mà trong sự vui sướng này, hình như còn lẫn gió tanh mưa máu.

Lần này, Tống Triêu Từ lại mơ thấy đám sương đen dày đặc tự gọi anh là chủ nhân.

Đám sương đen nói cho anh biết, nữ nhân đều là miệng nói một đằng làm một nẻo, thích chơi tiểu tâm cơ, cô cố ý lái xe đâm anh sau đó giả bộ là Hồng Lĩnh Cân thấy việc nghĩa hăng hái làm, bởi vì muốn chăm sóc anh, cùng anh sớm chiều ở chung, dụ dỗ anh lấy thân báo đáp. Kỳ thật, trong lòng cô sớm đã yêu anh đến chết đi sống lại.

Tống Triều Từ bĩu môi, biểu tình có chút khinh thường.

Hừ, ai muốn cô yêu thương. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon cham vn.

Cô gái này xuống tay tàn nhẫn như vậy, anh nhất định sẽ cho cô một giáo huấn.

"Em cũng không nghĩ tới lại ở chỗ này thấy anh.. Anh họ.." Ngôn La khóc không ra nước mắt.

Mệt cho cô cố tình trốn tránh không đi từ quốc lộ đoạn đường tới bệnh viện, ai có thể nghĩ đến sẽ gặp ở đại học chứ?

Thật là người tính không bằng trời tính mà!

Ngôn La xoay người hướng Triệu Hương Phụ nói: "Chị đi trước đi, em ở đây cùng anh họ nói chuyện một lát."
Tống Triều Từ trước khi hôn mê từng nghe qua tiếng của Triệu Hương Phụ, Ngôn La sợ tên này nhận ra, biết Triệu Hương Phụ mới là hung thủ đâm anh, thừa diệp Tống Triều Từ không để ý, trước tiên đem người đi ra xa một chút.

Triệu Hương Phụ chần chừ quét mắt về phía hai người, cứ cảm thấy không khí quái quái thế nào, nhưng vẫn như cũ gật đầu: "Được. Chị về lớp trước nhé."

Dưới một đống ánh mắt tò mò tìm hiểu, Ngôn La ngoan ngoãn đi theo Tống Triều Từ ra phía sau lễ đường, đi vào một chỗ rừng cây nhỏ an tĩnh.

Rừng cây nhỏ, hẹn hò, học tiếng Anh, sau đó giết người vứt xác như phim và báo chí hay nói.

Hiển nhiên Tống Triều Từ đã thích ứng với việc ngồi xe lăn, bánh xe ở phía trước lăn thật nhanh, còn đi nhanh hơn cả sải chân của cô.

Ngôn La vừa có ý định muốn bỏ trốn, giống như anh có một con mắt sau ót, thình lình mở miệng nói.

"Em họ, em từng nghe qua câu này hay chưa?"Hòa thượng chạy được, miếu không chạy được "

"... "

Tâm tư chạy trốn của Ngôn La nháy mắt tan rã.

Cô chạy trốn, nhưng Triệu Hương Phụ làm sao mà chạy được.

Thay vì để Tống Triều Từ nghĩ cách cạy miệng Triệu Hương Phụ ra, chi bằng cô cứ ở lại.

" Anh họ, nhìn thấy anh thật sự là quá tốt! "Cô ngồi xổm xuống, đôi tay nhiệt tình mà phủ lên mu bàn tay Tống Triêu Từ, đáy mắt xuất hiện một tia quỷ dị," Anh còn nhớ rõ lần trước, lúc phát sinh tai nạn xe cộ, tôi đã dũng cảm đưa anh đến bệnh viện làm việc nghĩa. Anh nhớ không? "

Tống Triều Từ mặt lộ vẻ châm chọc," làm việc nghĩa hăng hái? Lái xe đâm người còn có lý luận? "

Thôi miên thất bại × N.

Ngôn La thực nóng nảy, bạo phát muốn mắng người.

[Ta nói này lão tỷ Thần Bảo Hộ, cô nên hết hy vọng đi.] Hệ thống Tứ Bất Tượng thú nhìn không được cô hấp hối giãy giụa, có lòng tốt nhắc nhở nói, [Hắn cùng những người khác hoàn toàn không giống nhau cho nên hiện tại cô không thể thôi miên được đâu.]

" Hai mắt một miệng, có nơi nào không giống nhau? "Ngôn La thực không biết làm sao.

Trừ nam nữ chính của thế giới ra, những người khác cô thôi miên, đại đa số chỉ cần một lần liền thành công mỹ mãn, rất ít lần thôi miên thất bại. Như thế nào mà tên Tống Triều Từ này lại khó chơi như vậy? Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon cham vn.

[Thôi miên trừ sức mạnh tinh thần cùng trạng thái cá nhân bên ngoài, còn phải nhờ đến may mắn nữa.]

" Ý ngươi nói chính là hắn may mắn hơn so với ta? "Ngôn La bỗng nhiên cảnh giác lên," Từ từ, anh ta rốt cuộc là ai? Tuyệt đối anh ta không phải một người qua đường bình thường, đúng không? "Không để cho nàng có thời gian ngẫm nghĩ tự hỏi, thì Tống Triêu Từ không chút khách khí mà đẩy cái tay đang nắm của cô ra," Cô gái Hồng Lĩnh Cân thấy việc nghĩa làm hăng hái, nhắc cho cô nhớ kỹ, cô vẫn chỉ là một thiếu nữ, đừng có vừa thấy đàn ông liền nhào tới, nhớ kỹ hai chữ "rụt rè" viết như thế nào. "

" Rụt rè? Cái này là có ý gì, tôi sẽ không như thế. "

Tống Triều Từ đang muốn cáu giận, bỗng nhiên nghe nàng ủy khuất nói câu đó, trái tim vốn dĩ đóng băng dường như lặng lẽ rạn nứt.

" Hơn nữa, em cũng chỉ nhìn thấy anh nên mới nhào lên thôi mà. "Ngôn La giọng điệu thành khẩn, thái độ thành thật.

Không nhào lên, thì làm sao kéo khoảng cách lại gần được, không làm như vậy sao tiến hành thôi miên đây?

Gương mặt trắng nõn của Tống Triều Từ nhanh chóng nổi lên một tia hồng nhạt khả nghi.

Quả nhiên.

Đám mây đen kia nói không sai, cô gái này chính là yêu thầm anh!

Bằng không, sao cô lại giả tên mạo Hồng Lĩnh Cân đưa xe lăn, quải trượng cùng thực phẩm chức năng bổ thận chứ, còn động tay động chân sờ tay anh làm gì?

Sau một lúc lâu, Tống Triều Từ nắm tay giả bộ ho khụ một tiếng," Nói đi, tên họ. "

" Ngôn La. "

" Giới tính. "

"... "

" Giới tính. "

" Mẹ nó, anh không phải hỏi câu nhảm nhí vô nghĩa sao? "Ngôn La lại bắt đầu nổi cáu

" Giới tính. "Tống Triều Từ thanh âm lạnh xuống, bày ra dáng dấp xét sổ hộ gia đình.

Ngôn La nghẹn ngào hờn dỗi," Nữ. "

" Thời đại sinh ra. "

Ngôn La phản xạ có điều kiện mà trả lời:" Thời kỳ viễn cổ tiên châu khoảng 800 năm trước. "

Tống Triêu Từ nhướng mày," Hả? "

" Hình như là.. "Ngôn La nỗ lực nhớ lại thẻ căn cước mà ba Triệu làm cho cô." Mười tám tuổi? "

Cô giả bộ nai tơ, một chút cũng không cảm thấy ngượng ngùng.

" Cô so với tôi nhỏ hơn 5 tuổi. "Tống Triêu Từ thấp giọng lầm bầm lầu bầu." Còn phải chờ hai năm. "

Ngôn La ngoáy ngoáy lỗ tai, tỏ vẻ nàng không nghe rõ," Anh nói cái gì? "

" Không có gì. "Lông mày Tống Triêu Từ nhăn lại, ghét bỏ mà nhìn chằm chằm ngón tay đang ngoáy của cô, từ trước đến nay anh chưa từng thấy qua cô gái nào thô lỗ như cô," Tiếp theo, chòm sao. " Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon cham vn.

" Hả, chắc là Thiên Yết? "Ngôn La không xác định mà nói.

" Địa chỉ. "

" Số 112 Đường Quang Minh. "

" Sở thích. "

Nhắc đến sở thích, đôi mắt Ngôn La phá lệ trở nên sáng ngời, giọng điệu khó mà khống chế dương cao lên," Giết người."

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 17: Em gái họ không nóng vội (16)

Tống Triều Từ khóe miệng giật giật một cái, điều chỉnh tư thế ngồi một chút, lấy lại dáng vẻ làm hắn thoải mái nhất cùng Ngôn La tiến hành giao lưu, "Cô vừa rồi nói, cô yêu thích cái gì?"

Ngôn La gượng cười: "Chính là.. Cứu người đó. Dù sao đi nữa tôi cũng là một Hồng Lĩnh Cân làm việc nghĩa hăng hái hành thiện tích đức đó."

"Tôi nghe được hình như không phải câu này."

"Khả năng tôi nói chính là thích xem thể loại phim chém giết cực kỳ kích thích đi." Ngôn La mặt không đổi sắc nói nhảm.

Sắc mặt Tống Triều Từ hòa hoãn, khuyên: "Loại phim này không thích hợp với phụ nữ xem, về sau nên tạo cho mình những sở thích lành mạnh hơn như cắm hoa, trồng cây, pha trà, cà phê." Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Cuối cùng Ngôn La cũng ý thức được hình như có gì đó không đúng.

"Khoan đã, anh quản được tôi thích xem phim gì sao? Tôi có xem phim 18X, cũng không liên quan gì đến anh."

"Tại sao lại không liên quan?" Tống Triều Từ nhíu mày liếc nhìn nàng. "Diêm, Diêm cái gì.. Cô là Diêm La Vương đúng không?"

"Ngôn La, Ngôn trong ngôn ngữ, Lục La Đích La, cảm ơn."

Tống Triêu Từ "À" một tiếng, "Cô cho rằng, cô đâm tôi thành bộ dạng này, thì không cần chịu bất cứ trách nhiệm nào hay sao?"

"Như thế nào tôi không chịu trách nhiệm? Anh nói chuyện cũng thật ý tứ."

Ngôn La chỉ vào xe lăn của anh.

"Tôi hỏi anh, cái xe lăn này ở đâu ra? Nạng từ đâu mà tới? Thực phẩm chức năng thuốc bổ thận từ đâu mà có? Khoản bồi thường 200 vạn như thế nào có? Tôi hỏi thăm rồi, bình thường tại nạn giao thông ảnh hưởng tới mạng người, theo luật cũng chỉ bồi thường 30, 40 vạn, tôi đập nồi bán sắt gửi cho anh 200 vạn, còn chưa đủ trách nhiệm sao?"

Tống Triều Từ cười lạnh, trên mặt lờ mờ có một tầng u ám, "Nếu như cô nói con đường về luật pháp, vậy chúng ta cũng nên đi đến cơ quan công an một chuyến, nhìn xem tổn thương của tôi có đủ lập án hình sự tiêu chuẩn hay không?"

Ngôn La: "..."

Không xong, suýt nữa quên mất vụ này!

"Làm như vậy không thích hợp đâu." Ngôn La khuôn mặt tươi cười, duỗi ra nanh vuốt ma quỷ, ân cần xoa bóp đùi Tống Triều Từ, "Anh xem, dù sao tôi cũng có thành ý biết ăn năn hối cải, anh cũng nên thông cảm cho tôi, đừng truy cứu nữa."

Tống Triều Từ thực coi thường diễn xuất chân chó của cô, đang muốn đẩy cái tay đang sờ loạn kia ra, bỗng nhiên nghe cô cười hì hì hai tiếng.

"Anh trai hảo hán, đùi của anh, chà chà, rất rắn chắc, bình thường rèn luyện có lẽ không ít nhỉ?"

Tống Triều Từ: "..."

Hít sâu, hít sâu, anh không chấp nhặt với cô gái không biết xấu hổ này.

"Anh trai đừng tức giận, tôi biết một số động tác xoa bóp gia truyền, chuyên trị gân mạch tắc vận hành không tốt, có muốn thử một chút hay không?" Ngôn La không đợi anh trả lời, vén tay áo lên, "Không nói lời nào tôi coi như anh đồng ý."

Tống Triều Từ còn không kịp phản ứng, chỉ thấy năm ngón tay ngọc ngà đưa tới, chuẩn xác không sai một ly bắt được bắp đùi không cảm giác của hắn.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

"..."

"..."

Hai người liếc nhau, sụp đổ lần nữa.

"Diêm, La, Vương!" Tống Triêu Từ cắn răng nghiến lợi, "Cô đang làm cái gì? Buông tay!.. Tôi nói cô buông tay, cô lộn xộn cái gì!"

"Tôi là Ngôn La, không phải Diêm La Vương, cảm ơn."

Thời khắc mấu chốt, theo bản năng Ngôn La phản bác một câu, một bên kiên nhẫn "thúc đẩy lưu thông máu loại bỏ máu bầm", còn không quên chửi hắn.

"Tôi nói là xoa bóp, không làm từng cái, sao có thể gọi là "xoa bóp" chứ? Ôi, anh hoàn thành ca phẫu thuật lâu như vậy, thời gian thuốc tê cũng đã hết, tại sao vẫn không có động tĩnh? Không lẽ bị phế thật?""Buông tay!"

"Đừng sợ thầy giấu bệnh, có bệnh nên đi chữa." Ngôn La không cảm thấy cái này có vấn đề, không hề lo lắng nói, "Chỗ này lại không có người, anh đường đường là đại nam nhân khỏe mạnh còn ra vẻ cái gì."

Gân xanh trên thái dương Tống Triều Từ hằn lên, cảm giác xấu hổ cùng sỉ nhục chồng chất trong lòng anh.

Quả nhiên giống hệt với những gì "đám mây đen" đó nói!

Cô gái này đối với thể xác của hắn ý đồ không tốt, cố tình trêu chọc!

"Không bỏ đúng không?" Tống Triều Từ giận quá hóa cười nói, "Tốt, nếu cô thích thay tôi "xoa bóp" như thế, về sau việc này cũng do cô làm."

"?" Động tác của Ngôn La dừng lại, một mặt không hiểu.

Tống Triêu Từ trầm mặt nói: "Cô xem cô đã làm những gì đối với tôi? Đâm cũng đâm rồi, ôm cũng ôm rồi, mà sờ cũng đã sờ, tôi nghĩ tình hình trước mắt, không có biện pháp khác."

Ngôn La vô thức truy hỏi: "Chờ một chút, anh nói biện pháp gì?"

Anh nhìn về phía Ngôn La, đôi tròng mắt lưu ly đen ngòm giống như giếng cổ sâu không lường được.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Ánh mắt kia, khiến Ngôn La giật mình, cơn ớn lạnh theo cột sống mà đi thẳng lên đại não.

"Rất đơn giản, gả cho tôi."

"..."

Mắt to trừng mắt nhỏ.

Sau một lúc lâu, Ngôn La buông tay, móc móc lỗ tai, tự lẩm bẩm: "À, khẳng định là gần đây quá mệt mỏi, thế nên mới nghe nhầm."

"Bộ dạng này của tôi, nửa đời sau dù sao vẫn cần người chăm sóc, chắc chắn không có cô gái nào bằng lòng chịu khổ như vậy." Tống Triều Từ cười lạnh nói, "Cô là người gây ra họa, có nên gánh trách nhiệm này hay không?"

"Chờ một chút, anh nói là "nửa đời sau", hay là "nửa người dưới"?" Ngôn La mười phần cảnh giác."..."

Tống Triều Từ ý cười hơi thu lại, khóe miệng mơ hồ run rẩy, "Cô nói đi?"

Ngôn La nói gần nói xa, "Thật ra, anh đừng quá nản lòng, khẳng định sẽ có cô gái nguyện ý gả cho anh."

Tống Triêu Từ không đáp.

"Mặc dù tính tình anh không quá tốt, hở ra là quăng đồ lung tung, nhưng có thể lý giải, đổi lại là người khác trong một đêm phát hiện ra rằng cái chân thứ ba của mình không thể dùng, cảm xúc so với anh càng hỏng bét, càng không cách nào tự khống chế."

Tống Triêu Từ: "..."

"Nhưng gương mặt này lớn lên quả thật không tệ, nhất định làm rung rinh không ít các thiếu nữ, có lẽ sẽ có người không quan tâm đến mặt tình dục của anh, mà còn vui lòng tiến tới một cuộc hôn nhân trong sáng ấy chứ."

Tống Triêu Từ: "..."

Cô im ngay! Không được đụng đến nỗi đau!

"Lại nói, thân thể anh yếu như vậy, em gái gả vào, nói không chừng qua mấy năm anh liền chầu trời, cô ấy còn có thể kế thừa tài sản của anh, đi nuôi mấy tên bạn trai, mấy em trai nhỏ nhỏ, quả thực không cần quá xuẩn!"

Ngôn La hưng phấn vỗ tay một cái, mắt hạnh sáng như tuyết.

Cô thật hận không thể đem Triệu Hương Phụ cùng qua đây, đồng thời giải quyết xong việc chung thân đại sự của cả hai.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Đáng tiếc..

Cô nhìn mặt thối của Tống Triều Từ, tiếc nuối mà từ bỏ.

Người này, vừa nhìn liền biết tính tình cổ quái, không chừng vừa mới cưới vào cửa lại sinh ra đam mê cổ quái gì.

Không thấy những thái giám trong cung luôn lộng quyền hay sao, sau khi bị thiến tên nào chả vậy, có thể thấy được tình trạng cơ thể của con người cũng ảnh hưởng lớn đến tính tình của họ.

Được rồi, cô còn muốn để Triệu Hương Phụ sống lâu mấy năm nữa.

"Nếu không thì như thế này đi, tôi đi đăng thông báo tìm vợ cho anh, thay anh tìm ra người vợ không ghét bỏ anh, mà còn nguyện ý thừa kế tài sản của anh."

"..."

Tống Triều Từ thâm trầm hỏi, "Nói đủ chưa?"

Ngôn La nháy nháy mắt, một khuôn mặt vô tội.

Tống Triêu Từ thấy bộ dạng này của nàng thì bị chọc tức, "Vẫn là cô nên lấy thân báo đáp để đền tội đi."

Ngôn La hỏi: "Tôi có lựa chọn nào khác không? Nói đúng hơn là, nếu như tôi không đáp ứng, anh có thể uy hiếp cho tôi ăn cơm tù đúng không?"

"Lựa chọn? Đương nhiên là có."

Tống Triêu Từ sắc mặt lạnh lùng, nhếch miệng thành đường cong như có như không, tỏa ra sát khí không thể bỏ qua.

"Cô có thể lựa chọn, hoặc là thật vui vẻ lấy thân báo đáp, hoặc là khóc sướt mướt lấy thân báo đáp."

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 18: Em gái họ không nóng vội (17)

Ngôn La vừa định cự tuyệt, liền nghe thấy anh thong thả ung dung nói bổ sung.

"Nếu không, tôi không ngại, cùng cô kết hôn giống như kết hôn với người chết vậy."

"..."

Ngôn La ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Anh không ngại nhưng cô ngại!

"Hệ thống." Cô dùng ý niệm lén lút triệu hồi Tứ Bất Tượng thú, "Rốt cuộc tên này có thân phận gì? Tại sao một lần hai lần ba lần... Vài chục lần tôi thôi miên anh ta, tất cả đều thất bại? Thật sự anh ta là đại khí vận ở thế giới này sao?" Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tứ Bất Tượng thú không có trả lời.

Chờ Tống Triều Từ chuyển động xe lăn đi thật xa, nó mới nhỏ giọng hỏi lại: [ Thần Bảo Hộ lão tỷ, cô lại không xem kỹ kịch bản đúng không? ]

Mấy cái kịch bản này, từ trước đến nay đối với Ngôn La không quan trọng.

Mệnh đồ nữ chủ bị hành hạ khổ sở nhiều chông gai, có thể ở bên người cô ấy, tổng cộng chia làm hai loại: Một loại là quan tâm che chở cho cô ấy, không phải vì bảo vệ nữ chủ mà hy sinh, nhưng lại thành bia đỡ đạn khi nữ chủ đắc tội người xấu; còn lại một loại khác chính là trăm phương nghìn kế tra tấn nữ chủ.

Ngôn La cũng thực bất đắc dĩ.

Con mẹ nó, ai có thể có kiên nhẫn xem một quyển quyển sách dài mấy vạn chữ, nhìn xem nữ chủ bị Giáp Ất Bính Đinh Mậu thay phiên nhau hành hạ?

Từ trước đến nay, Ngôn La đều là liếc mắt xem kết cục của nữ chủ, trong lòng cố gắng đối với tình thế phát triển có số thứ tự ACDEF, ở giữa lại lật tìm nhân tố mấu chốt nhiệm vụ lần này, trực tiếp xuống tay ở chỗ nguyên nhân, dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành nhiệm vụ.

Ví dụ như làm chết nam chủ dối trá, cha dối trá, mẹ dối trá, tình địch nữ dối trá gì đó.

Đương nhiên, nữ chủ cũng sẽ không vì vậy mà cảm tạ cô, về vấn đề này làm cô khá phiền muộn.

[.. Cho nên, đây là nguyên nhân cô tiếp nhận chức vụ Thần Bảo Hộ cho đến nay, không thành công bất cứ một lần nhiệm vụ nào? ]

Tứ Bất Tượng thú tức giận đến mức dậm chân, nó thật sự gặp vận đen xui xẻo tám đời, mới có thể gặp vị Thần Bảo Hộ không đáng tin cậy như vậy!

Ngôn La làm bộ không nghe thấy, từ trong hư không lấy ra kịch bản, đọc nhanh như gió nhìn tất cả.

Vừa đọc cô quả thực nhìn thấy tên Tống Triều Từ.

Ở trong kịch bản gốc, tần suất Tống Triều Từ xuất hiện cũng không cao, nhưng mỗi lần xuất hiện, anh lại đứng ở trận doanh đối lập với nam nữ chủ.

Khi còn nhỏ, Tống Triều Từ cùng Mã Hào là hàng xóm, sau khi lớn lên hai người lại trở thành bạn học ở đại học, về sau lại là công ty đối thủ một mất một còn, vì đủ loại nguyên nhân mà hai người bất hòa.

Ở giai đoạn trước, quả thực Tống Triều Từ một giây có thể nghiền áp Mã Hào.

Nhưng cuối cùng, bởi vì thời vận không tốt Tống Triều Từ không gặt được thành công dẫn tới công ty tổn thất thảm trọng, bị Mã Hào lấy được, thành ra tâm huyết suốt đời lại trở thành công cụ làm giàu cho nam chủ Mã Hào dối trá.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Loại người này, mọi người thường thường xưng là --

[ vai ác.]

Xem xong kịch bản khiến nam sinh trầm mặc, nữ sinh rơi lệ, Ngôn La nghẹn họng nhìn trân trối.

Vai ác.

Vai ác là một loại tồn tại dạng gì?

Bọn họ thiên phú so vai chính cao, xuất thân tốt hơn vai chính, cảnh ngộ thê thảm hơn vai chính, học tập so vai chính khắc khổ hơn, bộ dạng, khí độ, năng lực mọi thứ đều xuất sắc, cố tình chính là khí vận không bằng vai chính.
Các bài thi đều rất xuất sắc, nhưng thi đại học lại bị vai chính đuổi kịp và vượt qua, cho nên nói vai ác có tức hay không?

Đến cuối cùng, đám vai ác không chút nào ngoài ý muốn hắc hóa, hoặc là cùng nam chủ đối nghịch khắp nơi, hoặc là trăm phương nghìn kế muốn có được nữ chủ, hoặc là vì trăm phương nghìn kế muốn có được nữ chủ mà khắp nơi đối nghịch với nam chủ.

Nếu đem nam nữ xứng so sánh trở thành tiểu quái, thì vai ác chính là phó bản chung cực đại BOSS, anh ta vừa mạnh mẽ áp bức, vừa dỗ dành ánh sáng bắn ra bốn phía, nói đến cùng vẫn là luyện tập cho nam nữ chủ dùng.

Chờ về sau vai ác bị đánh bay, nam nữ chủ vui vẻ nhặt một đống lớn trang bị của hời, dẫm lên xương cốt vai ác, thành công từ đồng thau tấn chức vì vương giả.

Ngôn La âm thầm tặc lưỡi.

Cô tùy tiện xử lý hai người mang theo đại khí vận cũng quá hài đi!

[Ngôn La lão tỷ, một chân kia của cô cũng thật đủ biến thái, không chỉ có đem nam chủ đá chết, còn đưa tặng một cái vai ác đại BOSS.] Tứ Bất Tượng thú vui sướng khi người gặp họa.

"Cho nên nói, tôi giết chết không phải người qua đường Giáp vô tội, mà là đại vai ác đối địch trận doanh?"

Bỗng nhiên, Ngôn La một lần nữa hưng phấn lên.

Cô thích một chân chính nghĩa kia rồi!

"Tôi đã nói, anh ta lớn lên đẹp như vậy, không có khả năng là cái không tồn tại qua đường, tám phần là một đại phôi đản! Hắc hắc hắc, quả nhiên tôi là người tốt hành thiện tích đức!"

[ Thần Bảo Hộ.] Tứ Bất Tượng thú không có mắt mà nhắc nhở nói, [ cô có phải hay không lầm trọng điểm, vai ác đại BOSS đang cầu hôn cô!]Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tay nhỏ Ngôn La vung lên, chẳng hề để ý nói: "Vậy kết hôn!"

Lúc này, đến phiên Tứ Bất Tượng thú nghẹn họng nhìn trân trối.

[Vì, vì cái gì? ] Hốc mắt màu lam của Tứ Bất Tượng thú có đốm quỷ hỏa càng ngày càng mạnh, [ anh ta chính là vai ác, là địch nhân của nữ chủ, địch nhân của nữ chủ chính là địch nhân của cô, như thế nào cô có thể dễ dàng luân hãm như vậy? Lòng trung thành của cô đâu? Sự rụt rè của cô đâu? ]

"Tôi là đang đánh vào bên trong địch nhân." Ngôn La xoa tay hầm hè.

Cô đang lo nhiệm vụ quá nhàm chán, việc vui liền chủ động đưa tới cửa.
Tứ Bất Tượng thú mới không tin chuyện ma quỷ này của nàng!

Nó "Ha hả" hai tiếng, tựa như châm biếm nói: [ vì hoàn thành nhiệm vụ mà tình nguyện hy sinh bản thân, Thần Bảo Hộ lão tỷ quả thực đạo đức tốt.]

"Chuyện nàysao có thể xem là hy sinh? Cái này kêu " Tung hoành ngang dọc ", "liên thủ người mạnh"."

Ngôn La một chút cũng không lo lắng cho mình bị thiệt thòi.

Rốt cuộc Tống Triều Từ bị gãy cái chân thứ ba, lại là một quỷ xui xẻo ngồi ở trên xe lăn, có thể gây lên sóng gió gì?

Nếu cô muốn cho mã Hào rơi đài, mà từ trước đến nay Tống Triều Từ cũng không thích Mã Hào, vậy so cô không mượn sức anh cùng nhau chống địch?

Ở sâu trong nội tâm Ngôn La, cô còn ước được trực tiếp đánh chết nam chủ, nhưng nữ chủ không thích.

Vì phòng ngừa nữ chủ lại lần nữa chết vì tình, cô đành phải từng bước một tính toán, tốt nhất là mượn đao giết người.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Trước sau trên tay cô sạch sẽ, nữ chủ sẽ không vì vậy mà vứt bỏ vị Thần Bảo Hộ là cô đây.

Tạm bỏ qua việc tung hoành ngang dọc, khi Tống Triều Từ lại lần nữa dò hỏi đáp án của cô, Ngôn La không chút do dự đáp ứng rồi.

Cô đáp ứng quá sảng khoái, ngược lại khiến cho Tống Triều Từ sửng sốt, có loại cảm giác không chân thật.

Đột nhiên anh có một loại ảo giác không phải là cô.

"Đáp ứng dứt khoát như vậy?" Tống Triều Từ chần chờ hỏi, ".. Không cần phải suy nghĩ?"

"Đương nhiên không cần. Như thế nào, Tống học trưởng muốn đổi ý sao?"

Ngôn La không tim không phổi hướng anh cười xấu xa.

"Không." Tống Triều Từ liếc xéo cô một cái, thong thả ung dung mà cuốn lên cổ tay áo sơ mi, lộ ra một đoạn cổ tay trắng nõn.

Môi anh nhợt nhạt nhẹ nhàng mân khởi đỏ thắm, ánh mắt mịt mờ không rõ.

"Tôi chỉ là lo lắng, hiện tại cô nóng vội đáp ứng, sẽ bỏ qua một lần cơ hội đổi ý cuối cùng." Biểu tình của anh bình đạm nói, "Rốt cuộc, tình huống của tôi, cô là người rõ ràng nhất."

Ngôn La đã hiểu. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

"Anh là sợ tương lai tôi không chịu nổi tịch mịch sẽ cùng anh ly hôn? Nghĩ cái gì đâu, tôi là loại người này sao?" Cô mạnh mẽ vỗ bả vai Tống Triều Từ như người anh em tốt, "Yên tâm đi, anh không được thì sao, đây cũng không đại biểu nhất định tôi phải làm thủ sống quả."

Câu nói cuối cùng này, Tống Triều Từ nghe không hiểu rõ.

Chờ anh về nhà, nửa đêm nằm ở trên giường suy nghĩ, đột nhiên hiểu ra thâm ý trong đó.

Anh không được, không đại biểu cô sẽ làm thủ sống quả?

Hóa ra người con gái này định cho anh đội nón xanh!

Đột nhiên Tống Triều Từ ngồi dậy, buồn ngủ chỉ một thoáng bay sạch sẽ.

"Diêm, la, vương!"

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 19: Em gái họ không nóng vội (18)

Làm Thần Bảo Hộ của nữ chủ, chưa bao giờ Ngôn La dừng lại cân nhắc như thế nào hạ độc thủ đối với nam chủ dối trá Mã Hào, đây là một việc rất quan trọng.

Từ khi Triệu Hương Phụ hiểu lầm Mã Hào, vì báo thù giúp nàng mà anh ta giết mấy tên côn đồ dâm loạn mình, cảm tình của vị nữ chủ đại nhân này đối với Mã Hào càng ngày càng tăng, miệng cả ngày nhắc tới tên Mã Hào, còn ẩn ẩn có ý giới thiệu anh ta với cha mẹ, nghiễm nhiên muốn nhanh chóng bàn chuyện cưới hỏi.

Đương nhiên Ngôn La không thể trơ mắt nhìn cô nhảy vào hố lửa!

Vì thế, cô đoạt ở Triệu Hương Phụ phía trước, tuyên bố: "Chú, thím, chị họ, nhớ rõ tới uống rượu mừng của tôi."

"?" Ba người nhà họ Triệu giật mình nhìn cô, cảm giác giống như tập thể uống thuốc ảo giác. "Cháu nói gì?"

"Ủa, cháu không cùng mọi người nói qua rồi sao? Mấy tháng nữa cháu sẽ kết hôn."

Phòng khách lâm vào trầm mặc quỷ dị.

Sau một lúc lâu, thiên kim đại tiểu thư Triệu Hương Phụ xưa nay văn nhã đoan trang phẫn nộ mà rít gào nói: "Bằng hữu là nam em đều không có, kết cái rắm hôn nhân gì!"

Ngôn La nghiêng đầu nghĩ nghĩ, "Vừa mới nhận thức."

"Em vừa mới nhận thức liền kết hôn.." Triệu Hương Phụ càng sốt ruột, sợ em họ nhỏ "Đơn thuần vô tri" của cô bị người xấu lừa đi rồi. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

"Lão bà, Hương Hương, hai người tới thư phòng của tôi một chuyến." Triệu phụ có vẻ ổn trọng rất nhiều, gọi hai người đi đến thư phòng, đóng cửa lại tới, hỏi, "Chuyện này, mọi người thấy thế nào?"

Hai mẹ con trăm miệng một lời nói: "Có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề!"

"Làm gì có chuyện vừa mới nhận thức liền kết hôn, chuyện này cũng quá tùy ý, em họ không phải loại người này." Triệu Hương Phụ dẫn đầu phát biểu cái nhìn của cô.

Từ khi Ngôn La gánh tội thay cô, chịu trách nhiệm vụ tai nạn giao thông, trong lòng cô luôn cảm kích vị em họ trọng tình trọng nghĩa này.

Mẹ Triệu phụ họa nói: "Đúng vậy đúng vậy, con bé mới mười tám tuổi, chưa tới tuổi đăng ký kết hôn, đột nhiên sao có thể muốn kết hôn nhỉ."

Triệu phụ trầm tư hồi lâu.

"Vậy, nói như thế.. Có thể hay không có ẩn tình gì?"

Ẩn tình?

Hai mẹ con liếc nhau, suy nghĩ tất cả các vấn đề.

"Mẹ, mẹ cảm thấy tình huống như thế nào mới làm một thiếu nữ đơn thuần nóng vội ra quyết định kết hôn?"

"Có hai loại tình huống, sinh hoạt bức bách, hoặc là danh tiết có tổn hại."

Cả nhà họ Triệu coi Ngôn La là con gái để đối đãi, ở phương diện kinh tế chưa từng bạc đãi cô, trước nay đều là Triệu Hương Phụ có cái gì, cũng sẽ chuẩn bị một phần cho Ngôn La, cho nên không tồn tại khả năng "Sinh hoạt bức bách".

Triệu Hương Phụ thanh âm run lên nói: "Chẳng lẽ.."

Vành mắt mẹ Triệu đột nhiên đỏ, "Chẳng lẽ con bé bị tên nào lưu manh vô liêm sỉ bắt nạt?"

"Vốn dĩ em họ nghĩ nén giận."

"Ai biết lại phát hiện chính mình có thai."

"Cái tên lưu manh vô liêm sỉ kia lại mặt dày bám víu quấy rầy làm phiền con bé, cưỡng bức đe dọa."

"Da mặt Tiểu La mỏng, không dám phản kháng, không dám đối mặt đồn đãi vớ vẩn, càng không dám phá thai."

"Bị bắt gả cho lưu manh vô liêm sỉ."

"Mặc hắn khinh nhục đánh chửi."

Hai mẹ con kẻ xướng người họa, não hoạt động hết công suất nghĩ ra các tình tiết "Huyết lệ sử" *cho Ngôn La đồng thời hít hà một hơi. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Đúng vậy, khẳng định là như thế!

"Mẹ, người có nhớ con nói qua hay không? Lần trước có người nghĩ khi dễ con, là em họ bảo vệ con, cưỡng chế những người đó rời đi?" Triệu Hương Phụ kiên định nắm tay, "Ở trong lòng con, em ấy chính là em gái ruột của con! Lúc này, đến lượt con tới bảo vệ em ấy!""Đứa nhỏ ngốc, Tiểu La ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, mẹ làm thím, sao có thể để người khi dễ con bé chứ?" Mẹ Triệu đưa tay lau nước mắt.

Ba Triệu còn không kịp ra tiếng ngăn cản, hai mẹ con liền vội vàng chạy ra khỏi thư phòng, đi đến trước mặt Ngôn La đang ngồi thản nhiên ở phòng khách ăn xoài.

Mẹ Triệu bình phục cảm xúc một chút, mở miệng uyển chuyển.

"Tiểu La, chuyện của con, thím cùng chú con đã suy xét thận trọng, cha con không còn nữa, chúng ta làm trưởng bối của con, có quyền lợi quan tâm nhân sinh đại sự của con. Trước không vội chuyện kết hôn này, con còn chưa tới tuổi đăng kí kết hôn đâu."

"Trước làm tiệc rượu, hai năm sau sẽ đăng ký bổ sung giấy chứng nhận kết hôn." Ngôn La trợn tròn mắt nói nói dối.

Trên thực tế, Tống Triều Từ hỏi cô lựa chọn như thế nào, cô chỉ trả lời một câu "Được", sau đó hai người không nói thêm chuyện này.

Cô chính là muốn nói lên việc này, để dời đi lực chú ý của ba người nhà họ Triệu, làm cho bọn họ không có tâm tư nhìn Mã Hào.

Triệu Hương Phụ không có uyển chuyển như mẹ cô, vừa nói là đến điểm mấu chốt: "Nói, có phải hay không tên lưu manh vô liêm sỉ nào khi dễ em? Em nói cùng chị, chị sẽ làm chủ cho em!"

Ngôn La ngẩn ra.

Mắt sắc của mẹ Triệu chú ý tới cái bụng hơi nhô lên của Ngôn La, đau lòng nói: "Đứa nhỏ này, phát sinh chuyện lớn như vậy, như thế nào còn cùng thím khách khí như vậy."

Ngôn La tổng cảm thấy giọng điệu của mẹ Triệu có chút quái dị, nhưng không có nghĩ nhiều, hơi hơi cúi đầu, làm bộ thẹn thùng, "chuyện xảy ra đột nhiên."

"Không ăn những đồ ăn linh tinh, không tốt cho đứa bé." Triệu Hương Phụ duỗi tay lấy hết quả xoài đã được gọt sẵn của Ngôn La.

"?"

Trên mặt Ngôn La mạnh mẽ bài trừ ngượng ngùng cứng đờ.

Cái gì đứa bé? Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Cô có phải hay không nghe sai cái gì?

"Đúng vậy, Tiểu La, con yên tâm, nhà chúng ta cái khác không có, chính là không thiếu tiền, không quan tâm con muốn lưu vẫn là muốn phá đứa nhỏ này, con đều không cần lo lắng sinh hoạt, thím sẽ nuôi được hết!" Mẹ Triệu cũng thể hiện quyết tâm theo.

Ngôn La chần chờ hỏi: "Cái.."
"Còn có tên lưu manh vô liêm sỉ kia, mặc kệ hắn là người nào, chị sẽ không sợ hắn! Em họ, em cũng đừng sợ hắn, có chuyện gì xảy ra, chị sẽ gánh thay em!"

Vợ con đều đã tỏ thái độ, ba Triệu tự nhiên cũng không thể đứng nhìn.

"Tiểu La." Ba Triệu ngồi ở một bên sô pha khác trầm ổn cẩn thận, hiền lành mà nói ra điểm mấu chốt, "Hôn sự này, chú cùng thím của con, chị hộ con đều không đồng ý. Trước mắt chỉ có một vấn đề, đứa bé trong bụng con, đến tột cùng con tính toán lưu lại, vẫn là không nghĩ muốn lưu?"

"..."

Ngôn La thạch hóa.

Cái quỷ gì đứa bé?

Cô không biết nhiều ít năm đã trở thành lão yêu bà, từ trước đến nay tu luyện thanh tâm quả dục khổ, tư vị của nam nhân cũng chưa hưởng qua, lấy đâu ra đứa bé!

"Đúng vậy, thím xem bụng này của con.." Mẹ Triệu khẽ nhìn xem xét bụng nhỏ bắt mắt của cô, vô cùng đau đớn nói, "Hẳn là có hai ba tháng đi. Con phải sớm một chút làm quyết định này, nếu là để bụng lớn, về sau muốn bỏ, con cũng bỏ không được."

"Híc híc híc!"

Bỗng nhiên Triệu Hương Phụ thương tâm che lại đôi mắt khóc lên.

"Em họ, thực xin lỗi, tại chị không quan tâm em, chị nên phát hiện sớm, trong khoảng thời gian này lượng cơm em ăn gia tăng mãnh liệt, người khác ăn một chén em có thể ăn ba chén, như thế nào chị lại không nghĩ tới, em là ăn cho hai người chứ."

"Không có việc gì, về sau chị quan tâm em nhiều hơn là được."

Hiểu được tiền căn hậu quả sau, thần sắc Ngôn La như thường giận mở mồm để lấy sự tồn tại. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Cô cân nhắc một chút, muốn hay không thuận nước đẩy thuyền mà nhận đâu.

Nhưng nhìn bộ dáng ba người nhà họ Triệu cân nhắc, cô lại cảm thấy có chút không ổn.

"Đứa nhỏ này, mỗi ngày " Mã Hào " tới " Mã Hào " đi, cũng không thấy con quan tâm em họ con nhiều hơn. Nếu là con ít hẹn hò, nhiều chơi cùng Tiểu La, Làm sao có thể xảy ra chuyện lớn như vậy?" Mẹ Triệu buồn bực vỗ nhẹ cánh tay Triệu Hương Phụ.

Triệu Hương Phụ càng thêm tự trách, "Thực xin lỗi, em họ, đều là chị sai."

"..."

Bệnh chung của nữ chủ khổ vì tình, một khi người bên cạnh xảy ra chuyện, cô sẽ tự trách vạn phần, đem hết thảy tội lỗi ôm đến trên đầu mình.

"Chuyện kia." Ngôn La căng da đầu, giơ lên tay tới, nhỏ giọng nói, "Con có thể được nói một câu hay không? Con không có mang thai."

Căn bản mẹ Triệu vẫn không tin, "Đứa nhỏ ngốc, có cái gì khó nói cùng thím?"

"Thật sự, con không mang thai." Ngôn La dở khóc dở cười.

"Vậy bụng con.."

Sáu con mắt, động tác nhất trí dừng ở bụng nhỏ Ngôn La hơi nhô lên.

Ngôn La mặt không có biểu tình, "Bụng con đó là béo."

"..."

"..."

"..."

*huyết lệ sử: Câu chuyện tình máu và nước mắt. Lúc đầu mình định giải nghĩa luôn nhưng thấy không hay nên để luôn như vậy.

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 20: Em gái họ không nóng vội (19)

Đối với bản thân mình tự nhiên béo lên tới tình trạng bị hiểu lầm này, Ngôn La tỏ vẻ không nghĩ tiếp thu, nhưng không thể không nhìn thẳng vào.

Một bữa có thể ăn trên ba chén cơm tẻ, có thể không mập sao?

Hiện tại cô chính là thân thể người phàm, không phải là người tu tiên gì có thể dưỡng nhan tẩy tạp chất cơ thể.

Sau khi Ngôn La nhận tội, vẻ mặt mẹ Triệu vẫn hoài nghi đi ra cửa, mười phút sau trở về cầm một hộp que thử thai, nói cho cô đi toilet kiểm tra xem thế nào.

Ngôn La cảm thấy có chút thẹn thùng.

Đến nỗi cô phải dùng thứ đồ kiểm tra có thai này để chứng minh mình trong sạch sao?

Nhưng nhìn vào ánh mắt lo lắng của ba người nhà họ Triệu, cô không thể không ngoan ngoãn vào toilet.

Không có nhìn đến hai vạch hiện lên, cuối cùng thần sắc mẹ Triệu nhẹ nhàng rất nhiều.

"Tiểu La." Mẹ Triệu ngồi xuống gần cô, nhẹ nhàng xoa đầu cô, "Thiếu chút nữa con hù chết thím."

Ba Triệu với khuôn mặt ổn trọng, dặn dò nói: "Có chuyện gì đừng để ở trong lòng, con có thể nói cho chúng ta, chúng ta không coi con là người ngoài, con cũng đừng cho mình là người ngoài, nếu không là con phụ lòng chúng ta." Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Con mắt Triệu Hương Phụ đỏ giống như thỏ con vậy, ở bên cạnh không ngừng vò góc váy, may mắn mà lẩm bẩm: "Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi."

Tuy rằng vẻ mặt cô may mắn, khóe mắt lại ngấn lệ rưng rưng.

Hiểu lầm được hóa giải, mẹ Triệu vẫn như cũ lo lắng trong đó có phải hay không có cái gì ẩn tình.

"Tiểu la, con nói cho thím biết, vì cái gì đột nhiên con phải kết hôn? Hôn nhân không phải là trò đùa, không thể tùy tiện quyết định.. Không phải thím nói con tùy tiện, thím chỉ hy vọng con có thể thận trọng một chút."

Ngôn La suy nghĩ nửa ngày, đáp: "Anh ta nói con phải đối anh ta chịu trách nhiệm."

Vẻ mặt ba người nhà họ Triệu như bị sét đánh!

"Con.. Khụ khụ, Tiểu La, con đã làm gì người đó?"

Ngôn La qua loa mà trả lời: "Dù sao là chuyện thật không tốt cho lắm."

Làm hỏng cái chân thứ ba của người ta, đương nhiên thật không tốt rồi.

"Như vậy cũng không đến mức đem nửa đời sau đền bù cho người khác." Mẹ Triệu thật tức giận.

"Có thể đòi tiền, muốn người thì không được." Ba Triệu thật khí phách.

"Đúng vậu, em họ của chị hồn nhiên đáng yêu, sao có thể tùy ý mà bị người cưới về nhà như vậy." Triệu Hương Phụ thật nghĩa khí.

Ngôn La nhìn xem người này, lại nhìn xem người kia, bỗng nhiên không biết nên bày ra biểu tình gì.

Trong lồng ngực kia, trái tim đã bị năm tháng mài giũa đến lạnh tâm, giờ đây đang một chút một chút trở nên mềm mại.

Thật lâu.

Cô lưu lạc xuyên nhanh hệ thống lâu lắm, luôn là làm khách qua đường đi xong cả đời người khác, ngày qua nhận nhiệm vụ.

Không có bất luận kẻ nào sẽ quan tâm tới cô - một khách qua đường với bước chân vội vàng, cô cũng sẽ không có bất luận người nào muốn quan tâm.

Giá trị cô tồn tại, chính là làm nhiệm vụ trói định ký chủ không ngừng, lặp lại tuần hoàn, không ngừng nghỉ.

Với nàng mà nói một trăm năm sống trên đời chỉ là cái búng tay tức thì, kích không dậy nổi bất luận cái gì bọt sóng.

Nhưng Triệu Hương Phụ không giống nhau.
Triệu Hương Phụ lớn lên ở một gia đình tràn ngập ấm áp, thiện lương lại đơn thuần.

Nếu không phải nam chủ Mã Hào dối trá làm khó dễ từ giữa, gia đình này sẽ không sụp đổ, ba Triệu phụ sẽ không bị bắt vào tù, bệnh mẹ Triệu sẽ không buồn bực mà phát sinh, nửa đời Triệu Hương Phụ cũng sẽ không rơi xuống đau khổ, hàm oán mà chết.

Thần Bảo Hộ được triệu hồi cũng do oán khí của nữ chủ mà đến.

Có khả năng Ngôn La làm được, chính là không tiếc trả giá lớn để bảo hộ Triệu Hương Phụ, bảo vệ cho cái nhà ấm áp này! Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

* * *

Bị Ngôn La gián đoạn, trong khoảng thời gian ngắn Triệu Hương Phụ cũng không nhắc lại sự tình làm Mã Hào thấy cha mẹ.

Mã Hào tự cho là thiếu ngày gặp mặt xem ngày sinh tháng đẻ là thành công, chờ tới chờ đi đợi nửa ngày, không thấy Triệu Hương Phụ chủ động nói, bèn nói bóng nói gió hỏi tình huống.

"Ba mẹ em gần đây có tâm sự nặng nề, em không tốt đi quấy rầy bọn họ." Triệu Hương Phụ hạ giọng, nhận thấy được bạn trai rất không cao hứng, lấy lòng mà giải thích nói, "Cảm xúc bọn họ không tốt, anh đến đây thấy bọn họ nói không chừng cũng dễ dàng bị giận chó đánh mèo, ngược lại ảnh hưởng ấn tượng đầu tiên của bọn họ đối với anh, thời gian này chưa thích hợp gặp."

Ấn tượng đầu tiên quan trọng nhất, tự nhiên Mã Hào không dám mạo hiểm như vậy.

Bây giờ, anh ta ước gì sớm một chút có quan hệ danh chính ngôn thuận với nhà họ Triệu địa vị to lớn này, nhưng anh ta không nghĩ đến nhà dùng mặt nóng dán mông lạnh nhà họ.

"Vậy lần trước em nói sự tình kia.."

"Chuyện gì?" Trong lúc nhất thời Triệu Hương Phụ không nhớ ra là chuyện gì.

"Chính là lần trước, em tới đây tìm anh, muốn nói sự tình với anh."

Triệu Hương Phụ nghĩ ra.

Chính là ngày hôm đó, cô gặp phải mấy tên côn đồ quấy rầy, may mà em họ cứu cô kịp thời.

"Không phải em nói, ba em tính toán sắp xếp chức vị cho anh ở công ty sao? Như thế nào đến bây giờ, đã qua vài tháng, vẫn luôn không có tin tức gì?" Thanh âm của Mã Hào về sau đã có ý tứ chất vấn. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Triệu Hương Phụ không biết có phải hay không cô nghĩ nhiều.

Trong lòng cô có một tia ủy khuất.Sự tình ngày đó, vẫn luôn đâm ở trong lòng cô, không có hoàn toàn qua đi.

Cô cho rằng Mã Hào sẽ an ủi cùng khuyên nhủ cô, không nghĩ tới, anh ta chỉ để ý đến an bài công tác như thế nào.

"Anh không phải ở so đo cái này." Mã Hào thực mau ý thức mình luống cuống, giọng điệu nhẹ nhàng hơn, "Chỉ là, từ khi em nói với anh, anh vẫn luôn không dám đi nộp sơ yếu lý lịch công ty khác, sợ bỏ lỡ cơ hội lần này, làm ba em không thích anh, ngăn trở hai chúng ta ở bên nhau."

"Em biết."

Triệu Hương Phụ tin là thật, thậm chí còn âm thầm trách cứ chính mình suy nghĩ nhiều, vì cô ngay cả sự tình phạm pháp giết người Mã Hào đều làm được, anh ta sao có thể không để bụng cô đâu?

Cô không biết, càng là nam nhân bình thường, liền càng hiểu được hoa ngôn xảo ngữ.

Bởi vì trừ việc này ra, bọn họ không có bất luận ưu thế gì đáng nói.

Ở trước mặt nam nhân có bộ dạng anh tuấn, dáng người cường tráng, tài hoa xuất chúng đồng thời sự nghiệp thành công, thì mọi thứ của nam nhân bình thường đã chịu nghiền áp, trừ bỏ phương diện lấy lòng nữ nhân có thể bổ cứu bên ngoài, bọn họ không có bất cứ cái gì.

Nếu là không có cái gì, dựa vào cái gì bọn họ cùng đàn ông thành công tranh những cô gái xinh đẹp?

Mà thường thường phụ nữ không sợ người đàn ông bình thường hoa ngôn xảo ngữ.

Các cô chỉ sợ người đàn ông bình thường đạt được điều anh ta muốn ở mình sau đó lại lười cùng các cô hoa ngôn xảo ngữ. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Mã Hào rất rõ ràng ưu thế của mình, nhưng anh ta biết anh ta đang trong hoàn cảnh xấu.

Đại trượng phu có thể co có thể duỗi đây mới là việc nên làm.

"Hương Hương, từ nhỏ em không phải lo ăn mặc, không biết tư vị bần cùng là cái gì? Nhưng anh lại là đứa bé ngâm ở bần cùng lớn lên, anh biết cuộc sống kia khổ như thế nào, anh không nghĩ làm em đi theo anh chịu tội, anh sẽ chăm chỉ làm việc, về sau sẽ kiếm thật nhiều tiền, để em an tâm hưởng phúc."

Nói chuyện qua điện thoại, Mã Hào cố gắng vẽ một cái bánh nướng lớn kia.

Nghe xong Triệu Hương Phụ cảm động cực kỳ, "Em biết, Mã Hào, cảm ơn anh, em cũng không để bụng chuyện đó, có thể ở bên anh, dù cho có nhiều khổ, em cũng nguyện ý."

Mã Hào không tiếng động cười lạnh.

Cảm động sao?

Có lẽ đã từng cảm động quá đi.

Nếu không, anh cũng sẽ không xúc động đáp ứng nàng theo đuổi.

Nhưng một chút ít cảm động kia, so với sinh hoạt gian khổ còn rất xa.

Cô không để bụng chịu khổ, nhưng anh lại không muốn chịu khổ.

"Như vậy, chuyện công tác này.."

"Công ty của ba em có chút chuyện xảy ra, cương vị lần trước kia có biến động." Triệu Hương Phụ chần chờ hỏi, "Mã Hào, anh nguyện ý làm từ vị trí thấp nhất không? Ba em nói, tiền lương là 3000, hoàn thành mặt khác chỉ tiêu có trích phần trăm, có lương hưu, bao ăn, cấp cao là 5 hiểm 1 kim. Về sau có cơ hội tấn chức, chỉ cần anh xuất sắc, ông ấy sẽ ưu tiên chăm sóc anh."

3000?

Thiếu chút nữa Mã Hào ném điện thoại xuống đất!

Editor & Beta: Tân Sinh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau