XUYÊN NHANH: VAI ÁC BOSS TOÀN BỆNH KIỀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: vai ác boss toàn bệnh kiều - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Em gái họ không nóng vội (10)

Thừa dịp Tống Triêu Từ tiến vào phòng phẫu thuật, Ngôn La liền phủi mông một cái chuồn đi.

Điện thoại của Tống Triều Từ, cô đã sớm trả cho anh, còn ví tiền rỗng và thẻ ngân hàng tạm thời vẫn nằm trong tay cô. Dù sao, cô cũng không dám dùng bừa bãi, trực tiếp gọi một chiếc taxi dựa theo trí nhớ của mình mà trở về nhà họTriệu.

Ngôn La ở dưới lầu bấm cửa điện tử hô to, "Chị họ, giang hồ cần giúp đỡ! Chị mau lấy một trăm đồng xuống lầu trả tiền xe hộ em!"

"..."

Triệu Hương Phụ thở hồng hộc chạy xuống lầu, thanh toán tiền xong liền kéo Ngôn La qua một bên, bất an hỏi: "Người kia, người kia thế nào rồi?"

"Về phòng rồi nói."

Vẻ mặt Ngôn La ngưng trọng, Triệu Hương Phụ sợ tới mức ngay cả thở mạnh cũng không dám, vội vàng kéo cô lên lầu.

"May mắn có chị ở nhà, bằng không em phải bán máu trả tiền xe." Ngôn La mặt đầy u oán, giờ cô mới biết tình cảnh "Một phân tiền làm khó anh hùng hảo hán" là gì.

Mỗi lần cô mặc lớp vỏ hình người do hệ thống cung cấp, năng lực của Ngôn La sẽ bị Thiên Đạo cật lực áp chế đến mức yếu vô cùng, sử dụng thuật thôi miên nhiều lần sẽ cảm thấy mệt mỏi.

Cô không muốn vì một trăm đồng mà thôi miên tài xế, quá xuống giá, làm hại hình tượng Hồng Lĩnh Cân huy hoàng của cô!

"À, hôm nay vừa vặn không có tiết học."

Ngày thường Triệu Hương Phụ không có khóa học đều sẽ đi đến chỗ thuê phòng tìm bạn trai Mã Hào, đoán chừng chuyện lần trước thiếu chút nữa bị đám côn đồ cưỡng hiếp nên sinh ra bóng ma tâm lý, cô thấy mấy ngày nay Triệu Hương Phụ vừa tan học liền ngoan ngoãn về nhà, cùng Mã Hào nấu cháo điện thoại.

Triệu Hương Phụ hiển nhiên không có tâm tình mà nói chuyện phiếm, cô đem cửa phòng đóng chặt lại, cắn môi thì thầm hỏi lại: "Người kia.. Anh ta không có việc gì chứ?"

"Không có việc gì, có thể có chuyện gì xảy ra được?" Ngôn La không thèm để ý mà xua xua tay, "Cùng lắm thành tàn tật, phương diện kia không dùng được."

"..."

Triệu Hương Phụ sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cực kỳ đặc sắc.

Qua một hồi lâu, cô xấu hổ hỏi: "Phương diện kia?"

Ngôn La ném cho cô một cái ánh nhìn "Chị hiểu mà", mập mờ chớp mắt vài cái "Là phương diện kia đó."

Triệu Hương Phụ cảm thấy việc này không thể xem như "Không có chuyện gì".

"Anh ta.. Anh ta có báo cảnh sát không?"

"Tạm thời không có." Ngôn La gãi gãi cằm, "Em tới để xử lý chuyện này, yên tâm đi, nếu anh ta đi báo cảnh sát nhất định không tìm được chứng cứ buộc tội đâu."

Triệu Hương Phụ vội vàng tỏ thái độ: "Nếu anh ta đòi tiền, em cố gắng bám theo anh ta, chị sẽ nghĩ cách. Đúng rồi, anh ta ở bệnh viện nào? Nếu không chị tìm một cơ hội đi gặp anh ta."

"Không cần, anh ta tưởng em lái xe đâm trúng, chị đi chuyến này không phải tự mình tìm phiền toái sao?"

"Vậy em.. Bây giờ em phải làm sao?"

"Em sẽ không có việc gì đâu, chị không phải chị họ của em sao bảo vệ chị là trách nhiệm của em." Ngôn La an ủi mà vỗ vai cô.

Triệu Hương Phụ lôi kéo tay Ngôn La, tưởng tượng cái cảnh em họ một thân một mình đứng chịu mưa gió, thậm chí có khả năng phải chịu đựng người ta đánh chửi vũ nhục, trong lòng áy náy cực kỳ.

Cô chợt nhận ra, đứa em họ từ trên trời rơi xuống này rất chu đáo.

Rõ ràng hai người chỉ là một tầng lớp quan hệ huyết thống, em ấy vì cái gì mà đối tốt với cô như vậy?
Tốt đến mức, cô kiềm nén không đươc xúc động muốn khóc.

"Được rồi, không nói cái này nữa, người bên kia thế nào rồi?" Ngôn La không muốn nhìn thấy nữ nhân rơi nước mắt, vội vàng chuyển chủ đề ít hướng tới cảm xúc hơn.

"Ai? À, em nói Mã Hào sao?"

Triệu Hương Phụ lặng lẽ lấy tay lau nước mắt, nhìn qua có chút ngượng ngùng.

"Anh ấy chỉ là thất kinh việc nhỏ làm lớn lên thôi, nói cái gì ra mạng người. Thực tế là cậu bé kia đem dưa hấu chiêu đãi anh ấy, không cẩn thận cắt trúng tay, miệng vết thương không lớn, đưa đi bệnh viện băng bó một chút liền không có việc gì."

"Chỉ như vậy thôi?" Ngôn La nhướng mày.

Triệu Hương Phụ hơi hơi cúi đầu, càng thêm ngượng ngùng, "Đúng vậy. Anh ấy chỉ là quá ỷ vào chị."

Ngôn La không tỏ ý kiến.

"À đúng rồi, em họ, em còn nhớ rõ mấy tên lưu manh ở ngõ nhỏ lần trước không?"

"Ừ, nhớ rõ."

Đối với chuyện côn đồ, nàng từng hỏi qua ý tứ của Triệu Hương Phụ. Cô không dám đem chuyện này làm lớn chuyện, thứ nhất sợ mấy tên lưu manh kia trả thù, thứ hai sợ bị các bạn học biết chuyện mà mất mặt, sau đó liền không giải quyết được gì.

"Chị đem việc này nói cho Mã Hào, anh ấy cũng tán thành việc không báo cảnh sát. Anh ấy nói, không có chứng cứ cảnh sát không nhất định sẽ quản việc này, nếu thật sự quản, phỏng chừng cũng chỉ giáo dục một chút liền thả người, thực chất không tính là hỗ trợ gì.

Tới rồi!

Cốt truyện quá quen thuộc!

" Em đoán, kế tiếp anh ta muốn chủ động đi đánh mấy tên lưu manh kia một trận giúp chị xả giận? "Ngôn La ngoài cười nhưng trong không cười nói.

Kiếp trước Mã Hào đúng là có làm như vậy, chẳng qua khi đó không có Thần Bảo Hộ là cô bảo vệ Triệu Hương Phụ bị làm nhục trong hẻm nhỏ tăm tối, cho nên hành động của Mã Hào hết sức được lòng người, liền đạt được cảm kích cùng tín nhiệm trên dưới nhà Triệu gia.
May mắn, Ngôn La sớm đã có phòng bị.

Mấy ngày nay canh giữ ở bệnh viện, cô dành hết thời gian đem sự tình xử lý sạch sẽ, đem mấy tên lưu manh đáng chết vạn lần kia trừng trị, đồng thời đem chiến thuật vuốt mông ngựa sau này của Mã Hào cắt đứt. Muốn làm" Anh hùng cứu mỹ nhân "à, đúng là nằm mơ.

" Chị cho rằng anh ấy sẽ làm như vậy. "

Triệu Hương Phụ nói, trên mặt biểu tình dần trở nên phức tạp, siết chặt tay Ngôn La muốn tìm chút an ủi nào đó.

" Sau đó, chị không nhịn được nên nói cho mẹ nghe việc này, mẹ chị cực kì tức giận, gọi điện cho người quen làm trong cục điều tra lịch sử kinh khủng của chúng, tưởng có thể tống hết bọn chúng vào tù kết quả lại phát hiện.. Em đoán xem? "

Ngôn La một chút cũng không ngạc nhiên.

Nếu Triệu Hương Phụ giống như kiếp trước cứ như vậy mà bị hủy hoại, cô khẳng định không dám đem chuyện này nói cho cha mẹ.

Nhưng thoát hiểm một lần, ngược lại cô càng có dũng khí xin giúp đỡ từ cha mẹ.

Ngôn La tất nhiên biết trước kết quả, nhưng vẫn phối hợp Triệu Hương Phụ, khuôn mặt giả nai lộ ra biểu tình hoảng hốt nói," Thật như vậy sao? "

" Mấy người kia đã chết, còn chết rất thảm, đám nam nhân đó đều bị chặt đứt. Pháp y nói vết thương trí mạng nằm ở tim, giống như là bị loại vũ khí tương tự như kiếm xuyên qua chỗ trí mạng. Hung thủ giết người đến bây giờ còn chưa biết là ai. "

Triệu Hương Phụ nói cực kì nhỏ nếu không chú ý lắng nghe, căn bản không nghe được cô nói cái gì.

" Chị hoài nghi, Mã Hào sai người làm. "

"? "

Ngôn La mạnh mẽ cưỡng ép khóe môi không ngừng giựt giựt của mình," Tại sao chị lại cảm thấy do anh ta làm? "

" Chị vừa mới gọi điện thoại hỏi anh ấy liệu có phải trong lúc xúc động làm chuyện gì dại dột, anh ấy không có phủ nhận, kêu chị đừng lo lắng. Anh ấy nói đã giải quyết xong xuôi rồi, những người đó đã bị giáo huấn một trận. Anh còn nói vì chị, anh ấy cái gì cũng làm được mặc kệ phải trả giá như thế nào, anh ấy đều sẽ không hối hận. "

Triệu Hương Phụ tâm tình phức tạp đến cực điểm, không biết là nên lo lắng, tức giận, hay là cảm kích nữa.

Lo lắng Mã Hào bởi vậy mà chọc phải kiện tụng.

Tức giận vì Mã Hào coi thường tính mạng, phạm vào vụ án tàn nhẫn như vậy.

Cảm kích Mã Hào có thể vì cô, hy sinh đến như vậy.

" Chị sợ chúng ta có người theo dõi, di động bị cài máy nghe lén gì đó nên không dám tiếp tục truy vấn chuyện này. Nhưng chị vẫn cảm thấy chuyện này tám phần đều liên quan tới anh ấy."

Ngôn La không biết Triệu Hương Phụ liệu có tức giận hay không, nhưng cô cực kì tức giận!

Mẹ nó, tên Mã Hào gian xảo!

Dám chặn hố nàng!

Mạo nhận công lao của nàng!

Thật không biết xấu hổ!

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 12: Em gái họ không nóng vội (11)

Ngôn La nỗ lực kiềm chế suy nghĩ điên cuồng trong lòng.

"Nói không chừng, căn bản việc này không liên quan đến Mã Hào, có khi lại là Khăn Hồng Lĩnh Cân thấy việc nghĩa thì hăng hái làm việc thiện tích đức đó."

Tuy nhiên, Triệu Hương Phụ cố tình nhận định là do Mã Hào ra tay, một người ở kia vừa khóc vừa cười, cho dù Ngôn La nói cái gì, vị kia hoàn toàn chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt một chữ đều nghe không lọt tai.

"Em họ, đến bây giờ chị mới biết Mã Hào quả thật rất yêu chị, chị rất vui, chị biết ngay mình không có chọn sai người!"

Bị cường đoạt công lao Ngôn La: "..."

Trời mẹ nó, chị định uốn cong thành thẳng à?

"Em họ, chị biết như vậy là không tốt, nhưng chị thật sự phát hiện.." Triệu Hương Phụ nâng mặt, bộ dạng si tình nói, "Chị càng ngày càng yêu anh ấy."

".. Thật con mẹ nó chó chết!" Ngôn La không nhịn được mà chửi tục, bây giờ cô không biết nên bày tỏ cảm xúc phức tạp gì nữa, tức giận ưu sầu, buồn bực đau lòng muốn giết người.

"Thật không nghĩ tới anh ấy yêu chị đến mức sâu đậm như vậy.. Hả, em họ, em vừa nói gì?"

Ngôn La mặt như bị tê liệt nói, "Năm ngoái em có mua một cái ba lô leo núi, đeo rất bền."

Triệu Hương Phụ lập tức hỏi: "Hãng nào vậy? Mua trên mạng sao? Nếu vậy cho chị xin địa chỉ, chị cũng mua một cái cho Mã Hào!"

"..."

Ngôn La phiền muộn đỡ trán.

Cô chắc là điên rồi mới mưu toan cùng người phụ nữ rơi vào tình yêu cuồng nhiệt mà nói chuyện bình thường được.

Từ Triệu gia đi ra, Ngôn La lại đi bệnh viện một chuyến.

Cô không thể đi quá lâu, nếu không Tống Triều Từ từ phòng giải phẫu đi ra không thấy cô, nói không chừng thật sự sẽ lửa giận công tâm trực tiếp báo án.

Cho dù có đi báo án thật, cảnh sát cũng không nhất định tìm được manh mối kết án Triệu Hương Phụ, nhưng nói thế nào đi chăng nữa Triệu Hương Phụ cũng là ký chủ của cô, cô không thể để ký chủ của mình mạo hiểm như vậy.

Khi Ngôn La chạy tới bệnh việc, quả nhiên nhìn thấy Tống Triều Từ ngó khắp nơi như là đang tìm người.

Quay đầu vừa thấy cô, Tống Triêu Từ tiện tay đem chai nước biển nằm trong khay của hộ sĩ ném về phía cô, tiếng thủy tinh vang lên "Xoảng" một tiếng, mặt đất trải đầy mảnh vỡ, thành công đem bước chân của Ngôn La khựng lại.

"Chạy đi đâu vậy?" Tống Triêu Từ khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo, gân trên mặt nổi lên, "Không phải cô nhân lúc tôi phẫu thuật liền chạy đi hả?"

"Sao có thể chứ? Nếu tôi chạy mất, hiện tại anh làm sao có thể thấy được tôi?" Ngôn La đem hai mắt vô tội trừng hắn, thoạt nhìn thập phần dịu dàng vô hại. "Tôi ra cửa hàng mua bữa tối."

Tống Triều Từ ngẫm lại thấy có lý, ánh mắt dừng ở trên tay cô đang xách cơm hộp, trên mặt tức giận thoáng lặng xuống, hừ lạnh nói: "Cũng may lương tâm của cô chưa bị chó tha mất."

"Tôi nói trước, bình thủy tinh là do anh giận quá quăng vỡ, cái này do anh trả, tôi không trả đâu."

Ngực Tống Triều Từ nặng nề mà phập phồng hai cái.

Người phụ nữ này, thật sự biết cách chọc giận hắn!

Ngôn La không chút nào bị ảnh hưởng, trực tiếp đem bàn gấp mở ra, đem cơm hộp đặt trên đấy, hoa nấm xào chân vịt, thịt thỏ nhồi trần bì, đầu khỉ hầm móng heo, đầu cá băm ớt, mỗi dạng đồ ăn thoạt nhìn như đang mời gọi người tới ăn.
Nửa người Tống Triêu Từ nằm dựa vào đầu tường, chờ đợi người kia tới đút cho ăn.

Không nghĩ rằng, Ngôn La đem đôi đũa gắp thức ăn bỏ vào trong miệng mình. Căn bản không chú ý đến biểu tình gào khóc đợi đút của hắn.

Tống Triêu Từ lúc này mới chú ý, cô chỉ bày ra một bộ chén đũa.

Hắn tiện tay lật một cái liền ném bao nilon qua một bên hỏi, "Chén đũa tôi đâu?"

"À, cô y tá ơi! Phiền toái cô lát nữa đi ăn cơm nhân tiện lấy giúp cơm bệnh nhân đóng gói cho anh ấy mang về." Ngôn La cũng không ngẩng đầu lên, vùi đầu vào gữa một đống thức ăn mỹ vị.

"Được." Cô y tá ngồi xổm trên mặt đất, một bên thu thập mảnh thủy tinh, một bên ngắm trộm Tống Triều Từ, sắc mặt đỏ bừng.

"Tôi không ăn cơm bệnh nhân."

"Gây sự cái gì, bệnh nhân không ăn cơm bệnh nhân còn có thể ăn gì?"

"Tôi muốn ăn cơm bình thường." Tống Triều Từ nhìn chằm chằm đống đồ ăn trên bàn gấp, liếc mắt một cái cũng không nháy mắt, "Tôi còn muốn uống trà sữa, loại nhiều đường."

Ngôn La tự động làm lơ hai chữ "Trà sữa", "Nhưng đống đồ ăn của tôi vừa có nhiều muối nhiều dầu lại còn cay, người bị thương chưa lành như anh không thể ăn, mà anh cũng ăn không hết."

Tống Triều Từ nhìn về phía đồ ăn hồng đậm xanh xanh ớt cay, âm thầm nghiến răng một trận.

Tuyệt đối cô là cố ý!

Cô y tá rất nhanh đem bình nước biển mới treo lên, có lẽ do khuôn mặt đẹp trai của Tống Triều Từ, không chút để ý anh tức giận lug tung ngược lại còn nhẹ nhàng an ủi hắn.

"Anh Tống đừng quá lo lắng, hiện tại khoa học kỹ thuật rất phát triển, nếu như đời này anh thật sự không đứng lên được còn có thể ngồi xe lăn cùng người bình thường không khác biệt lắm."

"?" Tống Triêu Từ cảm thấy hô hấp không thông, thanh âm căng thẳng, "Cô nói cái gì?"
Y tá vừa thấy cảm xúc của anh không ổn định, càng thêm nhẹ nhàng mà trấn an nói: "Anh rơi vào loại tình huống này phải nói là còn rất may mắn, tôi ở đây đã từng chứng kiến rất nhiều tình huống thiếu tay thiếu chân, có người còn mất cả tứ chi, huống chi hai chân anh vẫn còn trên người, chỉ là công năng không dùng được mà thôi."

Tống Triêu Từ đột nhiên nhìn về phía Ngôn La.

Ngôn La vội vàng cúi đầu lùa cơm, điên cuồng lùa cơm.

Cô vừa bước vào bệnh viện liền nghe được bác sĩ kiểm tra nói điều này, đều do quan hệ nhân quả cùng hiệu ứng bươm bướm đáng chết đó, lúc này cô tính toán xong, bây giờ 60 vạn khẳng định không giải quyết được vấn đề.

Tống Triêu Từ hít sâu, lại hít sâu, lại hít sâu một lần nữa.

Lúc lâu sau, hai cánh tay chống ở đầu giường không khống chế mà run rẩy nhẹ.

"Về thế hệ đời sau thì anh Tống cũng không cần lo lắng, hiện tại kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm cũng rất tiến bộ rồi, bệnh viện chúng tôi có một nhà kho chuyên đông lạnh t*ng trùng.."

"Đông lạnh?" Lúc này, Tống Triêu Từ cảm thấy muốn hết giận cũng rất gian nan, "Từ từ, cô nói rõ hơn xem, tôi vì cái gì mà phải đông lạnh.. Cái loại này.. Cái loại đồ vật này.."

"Cũng không có gì đâu, tuy rằng khả năng" phương diện kia "của anh gặp nhiều chướng ngại, nhưng chúng tôi là y tá bác sĩ đều rất quen thuộc, có thể thông qua châm cứu và dùng thuốc đem tinh hoa của anh lấy ra.."

Y tá còn muốn tiếp tục "Trấn an", Ngôn La thật sự ăn không nổi nữa.

Cô ho một cái, bỏ đôi đũa xuống, nhỏ giọng nhắc nhở: "Cô đừng an ủi nữa, nếu cô còn an ủi, có tin hay không anh ấy tức giận tại chỗ cho cô xem."

Cô y tá nhìn sắc mặt không thích hợp của Tống Triều Từ, vội đem bình nước biển treo lên, ôm khay cùng bệnh án đi ra ngoài.

"..."

"..."

Phòng bệnh, Tống Triều Từ cùng Ngôn La mắt to mắt nhỏ trừng nhau.

Ngôn La thử an ủi hắn, "Cái này, nói sao nhỉ, anh mới vừa làm phẫu thuật không lâu, nói không chừng thời gian thuốc tê còn chưa hết."

Hiển nhiên, những lời này cũng không thể làm Tống Triều Từ Từ dễ chịu.

Sắc mặt anh càng thêm âm trầm, trừng mắt nhìn Ngôn La, trong ánh mắt mang theo một tia sát khí nồng đậm làm người khác không thể bỏ qua.

"Nếu không, nếu không.." Ngôn La hạ giọng kiên nghị nói, "Tôi đi chỗ này một chút, anh thử đợi hết thuốc tê rồi cử động cái chân thứ ba quý giá có thể" đứng" lên được không? "

".. Cô! "

" Tôi nói thật, không có nói giỡn với anh. Anh cũng muốn bản thân sớm khỏi phải không? Bác sĩ nói khả năng anh bị tàn tật cao, nhưng không có nói xác suất hồi phục thấp đâu, nói không chừng anh thuộc loại xác suất nhỏ kia thì sao. "

Vẻ mặt Ngôn La nghiêm túc, nghe thấy rất có đạo lý, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chuyện này căn bản bác sĩ không nói.

" Nhanh lên, thử xem, đừng ngượng ngùng."

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 13: Em gái họ không nóng vội (12)

Sắc mặt Tống Triều Từ một lúc xanh một lúc đen, một lúc lâu sau mới cắn răng nghiến lợi mở miệng: "Cô đang nói đùa gì vậy? Bản thân tôi.. Làm sao có thể.. Biết.. Loại này, loại chuyện này.."

"Anh không thử một chút làm sao biết không có khả năng?" Ngôn La ánh mắt thô bỉ nhìn xuống dưới chăn của hắn, "Này, chẳng lẽ vừa rồi anh đã lén lút thử qua?"

".. Cô!" Mặt Tống Triêu Từ không tránh khỏi nóng bừng lên.

Người phụ nữ này!

Cô cô cô tại sao không biết xấu hổ như vậy!

Đột nhiên Ngôn La đưa đầu tới, theo bản năng Tống Triều Từ lui về sau, lưng rất nhanh đã đụng phải đầu giường lạnh lẽo trên mặt tường.

"Cô.." Biểu tình Tống Triều Từ hung dữ trừng nàng, lỗ tai đỏ lên giống như đang rỉ máu, "Cô làm gì!"

"Này, tôi nói này anh trai Tống."

"Ai là anh trai của cô!"

Ngôn La híp mắt, liếc nhìn đôi tai đỏ rực của anh, vui vẻ đến đáng đánh đòn giống như một con hồ ly vừa ăn vụng gà, "Tôi nói, không phải anh đang xấu hổ sao?"

Tống Triều Từ khẽ giật mình, rất nhanh liền thẹn quá hóa giận, tiện tay quơ lấy gối hướng phía đầu nàng mà đánh, "Bệnh tâm thần!"

"Trời ạ!" Ngôn La nhấc tay tiếp nhận cái gối, cường điệu ngửa mặt lên trời thở dài, "Tống Triều Từ, anh không phải chứ? Anh cũng hai mươi mấy rồi, thế mà còn thẹn thùng? Từ hồi tôi tám tuổi đã không còn biết thẹn thùng là cái quái gì rồi."

Nghe giọng điệu của nàng, hình như rất đắc ý.

Tống Triều Từ im lặng nghiến răng, "Cô!"

"Cô" đến "cô" đi "cô" nửa ngày, đột nhiên anh ý thức được rằng không biết danh tính của đối phương là một sự tổn hại không hề nhỏ.

Ví dụ đi, nếu anh làm người phụ nữ này tức giận, cô có thể cắn răng nghiến lợi lớn giọng mắng "Tống Triều Từ anh là cái đồ con rùa khốn khiếp, như vậy cả bệnh viện đều sẽ biết Tống Triều Từ anh là tên khốn.

Trái lại, nếu như người phụ nữ này khiến anh bực mình, anh còn có thể làm gì?

Nổi giận gầm lên một tiếng" Hồng Lĩnh Cân, cô là đồ con rùa khốn khiếp "?

Tống Triều Từ cưỡng ép buông hàm răng đang cắn chặt ra, cố gắng dùng giọng điệu tương đối khoan dung bình thản nói:" Cô chiếu cố tôi đã mấy ngày, tôi còn không biết tên của cô. "

Ngôn La lập tức nói:" Anh không phải đã biết rồi sao? Hồng Lĩnh Cân đó. "

Tống Triều Từ im lặng nuốt một ngụm nước bọt," Tôi nói là tên thật. "

" Người sống trên đời, tên chỉ là cái danh hiệu mà thôi. Giống như gọi anh là Tống Triều Từ, tôi cũng có thể gọi Tống Triều Từ, bác sĩ y tá đều có thể gọi Tống Triều Từ, nếu trên đời đồng thời xuất hiện nhiều Tống Triều Từ như vậy thì cái tên Tống Triều Từ này còn có ý nghĩa sao? "

Tống Triều Từ môi mỏng hé mở, vừa định trả lời, Ngôn La liền ngắt lời của hắn, tự hỏi tự đáp:" --- không có! "

" Tôi hiểu ý tứ của anh, anh muốn hỏi tên của tôi, chỉ là muốn nhanh chóng phân biệt những người khác với tôi, như vậy, tôi cũng trả lời cho anh, thấy việc nghĩa làm việc hăng hái hành thiện tích đức Hồng Lĩnh Cân, chính là kẻ bất tài tôi đây. "

Ngoài mặt Ngôn La nhìn tốt bụng nhưng bên trong thì ngược lại, gọi là mặt không đỏ tim không đập, dù vô lý nhưng rất hợp lý.

" Cho nên nói, anh làm gì nhất định phải vì một cái tên không có ý nghĩa gì mà tự tìm phiền não cho bản thân chứ? "

Nàng nói lý một hồi, Tống Triều Từ lựa chọn ngậm miệng lại.

Sau một lúc lâu, anh mới dùng giọng điệu như thấu hiểu một triết lý vĩ đại gì đó nói ra:" Cô nói có đạo lý. "

" Như vậy, bây giờ anh suy nghĩ cẩn thận chưa? "

Ngôn La không buông tha bất kỳ một cơ hội nào để thôi miên Tống Triều Từ, hai tay nắm lấy bờ vai của anh, mặt dán gần anh không đến hai centimét.
Khoảng cách này rõ ràng vượt qua kiểu xã giao bình thường mà Tống Triều Từ biết.

Anh rất không thoải mái nghiêng nghiêng đầu, mi tâm từ từ nhíu lại, nhưng không biết vì sao không đưa tay đẩy nàng ra.

" Đối với việc tôi thấy việc nghĩa làm việc hăng hái hành thiện tích đức đưa anh tới bệnh viện, người hào hiệp như anh không có chút bày tỏ gì sao? Ví dụ như ném cho tôi một cái thẻ có thể tùy tiện quẹt vô hạn. "Ngôn La nghĩ nghĩ, nói bổ sung," Đương nhiên, chủ tài khoản vẫn là anh. "

"... "

Tống Triều Từ ra sức hít thở sâu.

Anh cảm thấy, ông trời chính là phái người phụ nữ này đến trừng phạt anh.

" Tha thứ cho tôi nói thẳng. "Khuôn mặt tuấn tú của Tống Triều Từ dần mờ đi màu hồng nhạt, sắc mặt của anh lại lần nữa vừa đen vừa thối giống với lúc ban đầu mới gặp," Xin hỏi cô gái này, cô lái xe đụng tôi, còn muốn tôi đưa cô thẻ tài khoản, rốt cuộc đây là loại đạo lý gì? "

Thôi miên thất bại ×N.

Ngôn La thất bại buông tay, buồn rầu ngồi cuối giường, gục đầu xuống trông giống một con động vật nhỏ mệt mỏi, đột nhiên Tống Triều Từ sinh ra một loại xúc động muốn đưa tay vuốt ve mái tóc đen nhánh của nàng.

Thậm chí anh cảm thấy, bộ dáng này của Ngôn La có một chút đáng yêu.

Không đúng.

Suy nghĩ của anh thật không bình thường.

Tống Triều Từ kiềm chế những ý nghĩa kỳ quái xuất hiện bất thình lình này, khi còn bé anh đã từng xem qua những phim truyền hình ngôn tình bây giờ đang chạy loạn xạ trong đầu anh.

Chẳng lẽ, chẳng lẽ..

Theo Tống Triều Từ nghĩ tới khả năng này tim anh không khỏi đập bang bang kinh hoàng.

Anh không phát hiện, vì lời châm chọc của Ngôn La, tâm tư anh bất giác đã lệch ra khỏi trọng tâm quỹ đạo, mà quên đi cái đáng ra anh phải chú ý tới.

Đang lúc đầu đầy suy nghĩ lung tung, Tống Triều Từ bỗng nhiên cảm giác được trên thân mát lạnh, đáng lẽ cái chăn phải đắp trên người anh hiện tại đã bị lật lên.

Một đôi bàn tay nhỏ trắng nõn, cực nhanh lấy được phần chăn phía trên, một cách nặng nề, cách dưới bụng hắn ba tấc nắm một cái.Không sai, là nắm một cái.

Nắm!

"... "

"... "

Tống Triều Từ lúc này cảm thấy thực sụp đổ!

" Cô, cô này.. Không, không có liêm sỉ.. Nữ nhân điên.. "Thân thể anh đột nhiên run lên, nắm lấy cổ tay Ngôn La đẩy ra, gần như là từ trong hàm răng cứng rắn rặn ra mấy chữ này.

Ngôn La cũng cảm giác hỏng mất được hay không?

" Kích thích lớn như thế mà vẫn không có phản ứng, xem ra là phế thật rồi. "Vẻ mặt cô tỏ rõ nhân sinh không còn gì luyến tiếc," Xong luôn, lúc này đừng nói 60 vạn, coi như đập nồi bán sắt cả nhà cũng không trị được. "

Hai con người vạn phần sụp đổ, liếc nhìn nhau, lại rất nhanh dời ánh mắt.

Ngôn La: Chết, chết rồi, người này thật khó chơi, không bị thôi miên, còn bị hỏng cái chân thứ ba, khẳng định không có khả năng dễ dàng buông tha nàng.

Nàng nhìn một chút những thức ăn trên bàn bị bọn họ làm cho hỗn loạn.

Ôi, cô còn làm một việc khiến cho lòng người đầy căm phẫn -- ngay trước mặt bệnh nhân, ăn đồ ăn đầy dầu mỡ mỹ thực.

Cô có thể cảm nhận được ánh mắt Tống Triều Từ mãnh liệt, dường như có thể đâm hai cái lỗ đầy oán hận trên mặt cô!

Tống Triều Từ tức giận chỉ vào cửa, đầu ngón tay run lên, thanh âm cũng run rẩy, rất giống một người đàng hoàng bị phụ nữ đùa giỡn," Cút, lập tức cút cho tôi! "

Ngôn La cung kính không bằng tuân mệnh, lập tức cút ra khỏi phòng bệnh.

Không đợi Tống Triều Từ bình tĩnh, phía sau cửa đột nhiên thò vào một cái đầu dịu dàng ngoan ngoãn vô hại.

" Cái kia, để tôi nói cho xong rồi sẽ tự cút, về sau anh cũng không được tìm tôi gây phiền toái, nếu không nói.."

Cô hung tợn làm hành động bóp nát.

Tống Triều Từ đáp lại, cầm lấy chăn mền cuộn thành một đoàn, nặng nề ném tới chỗ cô.

Phía sau cửa, cái đầu rất nhanh rụt trở về, chăn mền đáng thương đập vào khoảng không, cô đơn nằm tại cửa ra vào, rất lâu sau đó, không có ai ra vào.

Tống Triều Từ ngày hôm đó đã được hai mươi ba tuổi hai tháng mười một ngày.

Cuối tuần, trời trong xanh, có gió Đông Nam.

Tâm tình Tống Triều Từ trước nay chưa từng nát bét như vậy.

Lần đầu tiên trong đời anh gặp phải nữ lưu manh.

Lại là một người ---

Nữ lưu manh, bỉ ổi và đáng giận nhất trong lịch sử.

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 14: Em gái họ không nóng vội (13)

Tống Triều Từ ở viện cũng tầm mấy tháng, trải qua khoa thần kinh, ngoại khoa và rất nhiều chuyên gia ở các phương diện khác nhau chuẩn đoán, nhận định có thể là do khi tai nạn phát sinh xe bị lật chèn ép gân cốt cùng dây thần kinh chân của anh.

Còn có khả năng chữa trị được hay không, nhóm chuyên gia y khoa lộ vẻ mặt khó xử.

Ý thức được tình cảnh không ổn, sắc mặt Tống Triều Từ vô cùng khó coi, oán hận ném đồ đạc lung tung như cơm bữa, hành hạ y tá và bác sĩ cùng với nhân viên điều dưỡng được mời đến mệt không thể tả, vừa nghe đến tên của hắn liền đau đầu.

Trong thời gian này, anh nhận được bốn món quà, mà mỗi lần đều làm anh tức giận không thôi, nhưng lại không có chỗ phát tiết.

"Chiếc xe lăn này được mệnh danh là xe lăn Rolls-Royce, chạy bằng điện không cần đẩy, vô cùng thích hợp cho bệnh nhân có địa vị cao bị liệt nửa người.."

Trước cửa phòng bệnh, nhân viên bán hàng tay giữ một chiếc xe lăn điện miệng thì ba hoa chích chòe, nước miếng văng tung tóe.

Tống Triều Từ trầm giọng nói: "Không cần, cảm ơn."

"Thưa anh, là như thế này, xe lăn là có người đặt cho anh, tổng cộng 40 vạn, đã giao qua tài khoản, hôm nay tôi đến giao hàng."

Tống Triều Từ hầu như không nhận ra mi tâm hắn đã nhăn lại, "Ai đặt?"

"Là một vị Hồng Lĩnh Cân không muốn lộ danh tính." Nhân viên bán hàng mang trên mặt một nụ cười hết sức thương mại.

"..."

Y tá đang thay thuốc cho anh tay dừng lại, lặng lẽ liếc nhìn thần sắc Tống Triều Từ, tốc độ thay thuốc đột nhiên trở nên nhanh hơn. Cô đưa tay đến cái khay đặt ở trên bàn muốn lấy đi, đáng tiếc vẫn chậm một bước.Bạn đang đọc truyện đăng trên dembuon chấm vn

Một giây đồng hồ sau, cái khay đáng thương bị một bàn tay thon dài nhợt nhạt nâng lên, sau đó ném ra phía cửa tạo thành một đường parabol tuyệt đẹp.

"Cút đi!"

Thái dương Tống Triều Từ gân xanh nổi lên.

"Tôi chưa bị tàn phế, càng không cần cái xe cao cấp chết tiệt đó."

"Cái này, đề phòng điều chưa xảy ra.." Nhân viên bán hàng trốn phía sau cửa, chỉ nhô ra một cái đầu, "Thưa anh, tiền đã trả rồi, nếu anh nhất quyết không nhận, tôi sẽ rất khó xử."

"Cút, đừng để tôi nói lần thứ ba."

Giọng điệu Tống Triều Từ cực kỳ lạnh lùng, nhân viên bán hàng cùng y tá sợ run cả người.

"Chuyện này, tôi nói trước, hóa đơn đã làm xong, bây giờ anh không nhận là trái với quy ước, tôi sẽ không trả lại tiền." Có thể là ánh nhìn chăm chú muốn giết người của Tống Triều Từ làm nhân viên bán hàng sợ hãi, anh ta cầu sinh rất mạnh mà bổ sung một câu, ".. Ít nhất không có khả năng hoàn trả hết tiền."

Đáp lại anh ta, là tiếng ống thủy tinh truyền nước bị đập vỡ một cách nặng nề.

Món quà thứ hai, là một bộ nạng chuyên dành cho mấy ông lão trung niên, cũng là đến từ vị "tiểu thư Khăn Quàng Đỏ không muốn lộ danh tính".

Tống Triều Từ trực tiếp ném chúng xuống cửa sổ, làm hỏng hoa của bệnh viện.

Món quà thứ ba, là một thùng dược phẩm bổ thận tráng dương bảo vệ sức khỏe.

Tống Triều Từ sắc mặt dữ tợn bóc hết tất cả số thuốc ra, xem như cái đầu của tiểu thư "Hồng Lĩnh Cân", một viên rồi lại một viên ép thành bột.

Món quà cuối cùng, chính là chuyển vào thẻ của hắn 200 vạn.

200 vạn!

Cái này, chính là thành ý cuối cùng của cô.

Cô gái Hồng Lĩnh Cân dường như đã chán ngấy cái việc dỗ dành tên bệnh nhân nắng mưa thất thường này.
Sau đó, Tống Triều Từ không còn nghe được một chút tin tức gì về cô.

Ban đầu phòng bệnh rất náo nhiệt ồn ào, lại đột nhiên yên tĩnh trở lại, Tống Triều Từ không nhúc nhích nằm ở trên giường, mí mắt rũ rất thấp, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Y tá đến kiểm tra phòng bệnh lén lút nhìn anh, không biết làm sao, trong giây lát thế mà lại cảm thấy anh hình như có chút đáng thương.

Ở trong viện lâu như vậy, ngoại trừ em họ của anh, không có bất kỳ họ hàng thân thích nào đến thăm anh.

Vậy mà bây giờ, ngay cả cô em họ tính tình tốt bụng kia cũng chạy mất.

"Nhìn cái gì vậy? Chưa từng thấy nam nhân à?"

Tống Triều Từ thình lình mở miệng, ánh mắt lạnh lùng nhìn qua, giống như nhìn ở đâu trên người cô cũng cảm thấy vô cùng chán ghét.

Tiểu y tá tức đến đỏ mặt, nhanh chóng viết xong kiểm tra ghi chép, ôm sổ chạy khỏi phòng bệnh.

Người này tính khí nóng nảy tâm lí vặn vẹo thật phí có một bộ dạng yêu nghiệt!

Cô nhất định là mù mới có thể cảm thấy anh ta đáng thương!

Tống Triều Từ lại nằm mấy ngày, xác định sẽ không nhận được món quà nào nữa, cũng không nhìn thấy người nào đó tới thăm viếng, rốt cục giật giật ngón tay, mở ra điện thoại đã được điều dưỡng sạc đầy, bấm một dãy số.Bạn đang đọc truyện đăng trên dembuon chấm vn

Sau một tiếng, trợ lý đến đón anh ngồi trên chiếc xe lăn từ công ty kia.

Anh ngồi trên xe lăn cô gái Hồng Lĩnh Cân mua, chống nạng cô gái Hồng Lĩnh Cân mua, vẻ mặt bình tĩnh về tới nhà.

Hiếm khi, trong nhà đông đúc như vậy, hôm nay cha mẹ anh đều ở đây.

Anh không nhớ được đã bao lâu rồi anh chưa nhìn thấy họ.

Hai tháng?

Ba tháng?
Hay là nửa năm?

Tống phụ đang ngồi ở trên ghế sô pha xem báo chí, nghe được tiếng mở cửa, ánh mắt từ tờ báo nâng lên, tùy ý nhìn hắn một cái, mày nhíu thật sâu thành một chữ "xuyên".

"Mấy ngày nay đi đâu quấy rối? Nhà không về, trường học cũng không đi."

Tống mẫu ngồi ở phòng khách cùng mấy bà cô chơi mạt chược, cuối cùng dời sự chú ý từ mạt chược, rơi vào trên người anh, tiêu điểm vẫn là không khí, không tập trung chỉ thuận miệng hỏi: "Bị thương sao? Đã đi bác sĩ khám chưa?"

Tống Triều Từ chẳng biết tại sao, đột nhiên cười một tiếng.

Một tiếng này, thành công để ánh mắt quý giá của hai vị trưởng bối nhìn anh lần nữa.

Anh đẩy trợ lý đang đỡ mình ra, cố hết sức chống nạng, thong thả mà kiên định đi đến trước sô pha, túm lấy túi quà tặng bổ thận tráng dương trên tay trợ lý, đưa đến phía cha anh.

"Lớn tuổi như vậy rồi, ông chú ý thân thể một chút, ít gặp gỡ các nữ nhân không đứng đắn ở bên ngoài." Anh tràn đầy ác ý mà nói, "Tôi không hi vọng lần sau đưa cho ông lại là thuốc trị liệu HIV."

Anh lại chống nạng, từng bước một chậm rãi đi đến trước bàn mạt chược trong phòng khách nhỏ, đem thẻ ngân hàng đưa ra.

"Mới có thêm 200 vạn, cho bà mẹ già cả của tôi đánh mạt chược."

Trên mặt anh mang theo tự giễu nhàn nhạt, "Bà nhìn xem, con trai của bà ngoại trừ gây chuyện thị phi bên ngoài, chí ít còn có thể bán thân kiếm chút tiền."

Bán thân?

Trong phòng hoàn toàn tĩnh mịch.

Trên bàn mạt chược mấy bà cô kia dừng chơi, xì xào đánh giá một nhà ba người kỳ quái này.

Rốt cục, Tống mẫu ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, bỏ qua bài mạt chược, có chút hốt hoảng đi tới muốn đỡ Tống Triều Từ.

"Triều Từ, con bị sao vậy? Làm sao lại bị thương thành bộ dạng như vậy? Con từ chỗ nào lấy được tiền? Chẳng lẽ là cùng cái tên công tử bột Vương gia kia cá cược đua ngựa?"

"Yên tâm, số tiền kia lai lịch chính đáng, sẽ không gây phiền toái cho mấy người." Tống Triều Từ hời hợt nói, "Đây là tiền bồi thường cho thương tật của con trai hai người."

Hai vị trưởng bối, kinh ngạc nhìn nhau một chút, đều cảm thấy mình nghe lầm.

"Tiền không nhiều, chỉ đủ bà đánh hai vòng mạt chược, cũng chỉ đủ để ông mua cho tình nhân mấy cái túi rách nát, hai người tuyệt đối đừng ghét bỏ."

Tống Triều Từ chống nạng lên lầu.

Sàn nhà là gạch men sứ bóng loáng, hắn leo lên vô cùng vất vả, trợ lý mấy lần muốn lên trước giúp đỡ đều bị cự tuyệt.

Lưng của hắn ưỡn rất thẳng, dù là dưới chân lại không có tý sức nào, bàn tay cũng hầu như có thể vững vàng bắt lấy tay vịn cùng nạng, mượn lực đi lên.

Dưới lầu, lão ông lão bà ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt có chút ngỡ ngàng.

"À đúng rồi."

Trước khi tiến vào phòng ngủ, Tống Triều Từ quay đầu, khóe môi hơi nhếch lên, ánh mắt lưu chuyển, hết sức đa tình.

"Quên nói cho hai người, lần này tôi bị thương tới tận gốc, đời này hai người khỏi phải nghĩ đến việc ôm cháu. Cho nên, vì sự tình này, hai người cũng nên ngừng đi, đừng làm chậm trễ con gái người ta."

Editor & Beta: Tân Sinh

Chương 15: Em gái họ không nóng vội (14)

Đầu bên kia, Ngôn La cuối cùng cũng gặp được tra nam Mã Hào.

"Hương Hương, cô bé này là em họ em à?"

Cái tên trung niên mà nàng đạp xuống lầu so với tuổi trẻ Mã Hào bây giờ đúng là ít đi mấy phần béo ú, nhưng so về tâm cơ thì đúng là nhiều hơn mấy phần, thoạt nhìn giống như tiểu bạch kiểm, khi hai mắt anh ta ngước nhìn khoảng 45 độ lên không trung, đáy mắt u buồn kia quả thực có thể làm người khác chết mê chết mệt.

Khó trách thân là một đại tiểu thư quyền quý Triệu Hương Phụ có thể vì hắn mà thần hồn điên đảo.

Ấn tượng của Ngôn La đối với Mã Hào còn dừng lại ở hình tượng bụng bia lớn còn mặt thì dữ tợn bóng loáng béo núc ních, đối với anh ta đưa tay chào hỏi cô làm như không nhìn thấy, tiếp tục cúi đầu ghi chép sổ tay nhập học.

Nhất thời, không khí xấu hổ đến cực điểm.

Triệu Hương Phụ thuận thế lôi kéo tay Mã Hào, nhanh chóng hòa giải: "Em họ vừa mới trúng tuyển chiêu sinh của Đại Nam, rất nhiều thứ đều không hiểu, đang bồi đắp lại kiến thức từ sách giáo khoa."Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Mỗi năm Đại Nam sẽ có một lần tuyển sinh độc lập, tháng 6 cũng là lúc thi đại học xong, số điểm tuyển sinh so với thi đại học Thống Chiêu thấp mấy chục phân, học sinh năng khiếu dự thi còn có thể cao hơn nữa.

Đương nhiên, những học sinh muốn tuyển sinh độc lập phải danh nghạch, có một bộ phận là do điều động liên quan đến nội bộ đơn vị

Ngôn La với tư cách là một nhân vật không tồn tại, đương nhiên không có hồ sơ thi đại học, may mà Triệu phụ đem thân phận của nàng sắp xếp gọn gàng, có như vậy nàng mới thoát khỏi hiềm nghi không hộ khẩu, nghênh ngang mà đi cửa sau, lấy được thông báo trúng tuyển của Đại Nam.

Ngôn La đi qua rất nhiều thế giới, kiến thức được tích lũy theo kiểu mưa dầm thấm lâu cũng không ít, nhưng tự mình vào đại học vẫn là lần đầu, cho nên biểu hiện có chút hưng phấn. Lôi kéo Triệu Hương Phụ hỏi cả buổi vào đại học nên làm cái gì.

Triệu Hương Phụ nghĩ một chút, "Trang điểm."

"Sau đó thì sao?"

"Mua quần áo, làm tóc, chơi game, những cái này kết hợp ở chung với nhau thường được gọi là sinh viên."

Ngôn La đợi chờ, có chút thất vọng, "Chỉ có thế thôi à?"

"Không.. Còn có yêu đương." Triệu Hương Phụ biểu tình nghiêm túc cực kỳ. "Tóm lại, tận tình hưởng thụ là được rồi."

Ngôn La vẻ mặt quái dị.

Khó trách ai cũng bảo đa số sinh viên học để lấyvăn bằng. Bốn năm cắp sách học xong họ tốt nghiệp ra ngoài xã hội làm việc, hiểu được có mấy người bạn cũ còn chưa tốt nghiệp cao trung đã bỏ học để đi làm sớm rất nhiều.

Người khác nỗ lực kiếm tiền mưu sinh, nhưng bọn họ lại bận rộn bốn năm "hưởng thụ cuộc sống", không cảm thấy chán nản sao?

Triệu Hương Phụ vừa thấy biểu tình của Ngôn La liền biết nàng đang suy nghĩ cái gì, cười cười giải thích: "Em không biết, trường Đại Nam của chúng ta không giống những trường đại học khác, trường ta thiết lập một khóa học bắt buộc, gọi là "Học yêu". Nếu học bốn năm trong đây mà em không có một mối tình nào thì lão sư sẽ không cho em tốt nghiệp.."

Ngôn La như thể ăn phải một kích đánh!

"Điều gì sẽ xảy ra nếu em không theo khóa học ấy?"

"Lưu ban, giống với một anh học trưởng cuối cấp năm ngoái." Triệu Hương Phụ nói, "Bất quá hiện tại anh ta rất có thiên phú về phương diện nghiên cứu, phó hiệu trưởng Trương giáo sư trực tiếp điểm tên cho anh ta làm nghiên cứu sinh, cứ như vậy được đặc cách cử đi học."

".. Nếu em chưa yêu ai thì sao?"

"Yên tâm đi, nếu lưu ban 3 năm còn bất mãn với khóa học này, trường học sẽ hoàn toàn từ bỏ trao tặng cho em bằng tốt nghiệp đại học chính quy tốt nghiệp cùng các học vị học sĩ sĩ, trực tiếp trao một bằng tốt nghiệp chuyên khoa nào đó để làm phần thưởng an ủi, em sẽ học cùng các khóa sau." Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Đây đâu gọi là học đại học, giống như học yêu thì đúng hơn, cư nhiên công khai kì thị cẩu độc thân!

Thật quá đáng!

Đầu năm nay, cẩu độc thân chẳng lẽ không có đường sống sao?"Em họ, cố gắng yêu đương, tranh thủ bình thường để tốt nghiệp!" Triệu Hương Phụ cười hí hửng vỗ vai Ngôn La, "Trường học chúng ta năm trước tỉ lệ lưu ban lên tới 70%. Bất quá, chị rất xem trọng em nha."

Ngôn La không cho là đúng, "Cái này có gì khó, thuê đại một tên bạn trai rồi đưa tới trước mặt lão sư ứng phó một chút không phải được rồi sao?"

"Em cho rằng sẽ đơn giản như vậy sao? Lão sư sẽ đối với hai bên chia ra để tiến hành khảo sát, nhận định xem có phải người yêu thật không?"

"Thật quá phiền toái." Ngôn La buồn rầu mà gãi gãi cằm.

Nàng có dự cảm, nàng không có khả năng lấy được mũ học sĩ.

Triệu Hương Phụ nhịn không được khoe khoang nói: "Lúc trước, Mã Hào nhà chị lúc tốt nghiệp được lão sư đánh giá hạng A nha!"

"Hạng A?"

"Thể hiện tình yêu chân thành của anh ấy đối với chị." Triệu Hương Phụ kiêu ngạo nâng cao cằm, mặt đỏ bừng mà liếc mắt nhìn trộm Mã Hào một cái.

Mã Hào hướng phía cô hơi hơi mỉm cười.

"À, thuyết minh cái thí nghiệm kia chẳng ra làm sao." Ngôn La lập tức khôi phục lại hình tượng, "Hắc hắc hắc đến lúc đó em quyết định đi thuê một bạn trai để ứng phó khảo sát."

Triệu Hương Phụ kéo Mã Hào, mang Ngôn La lần đầu tiên tiến vào hoàn cảnh đại học vườn trường cho quen thuộc.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Ngôn La nhìn cái gì đều cảm thấy mới lạ, gặp được địa phương nhiều người, cô nhất định chạy vào xem náo nhiệt.

Cô đứng ở phía trước, hai người yêu nhau ở phía sau nói nhỏ.

"Mã Hào, gần đây anh có cảm thấy bị theo dõi không?"

"Không có, vì cái gì hỏi như vậy?"

"Chính là, là chuyện của mấy tên lưu manh đấy.." Triệu Hương Phụ bất an mà xem xét bốn phía, hạ giọng nói.Mã Hào hào khí mà vỗ ngực nói, "Yên tâm, có anh ở đây, về sau bọn họ đừng nghĩ tới việc đụng vào nửa cọng tóc của em."

Triệu Hương Phụ trừng lớn mắt, "Chẳng lẽ thật sự là.."

"Suỵt!" Mã Hào làm động tác im lặng, đem cô ngắm nhìn thật kỹ, "Hương Hương, anh thật sự rất yêu em. Vì em, anh đều nguyện ý làm."

"Mã Hào.." Triệu Hương Phụ đỏ vành mắt, cảm động cực kỳ.

"Khụ khụ khụ, cảm động xong chưa?" Ngôn La cảm thấy mất hứng mà nhìn khung cảnh trước mắt, một bên ăn mì căn nướng, một bên mắt cũng không chớp mà nhìn chằm chằm hai người, "Cảm động xong chạy nhanh đi, lễ khai giảng sắp bắt đầu rồi."

Mã Hào đã tốt nghiệp, đương nhiên không cần tham gia buổi khai giảng, đem hai chị em đưa đến đại lễ đường sau đó liền rời đi.

Không biết như thế nào, hôm nay đại lễ đường náo nhiệt lạ thường, thậm chí còn có không ít sinh viên đại học bên cạnh thò mặt vào nhìn, không biết muốn làm gì.

Hai người rất vất vả mới chen vào được, vừa ngồi xuống, Triệu Hương Phụ cùng mấy bạn học hỏi thăm vài câu, mắt cô không ngừng quan sát đám đông ồn ào phía trước, rốt cuộc cũng biết nguyên nhân vì sao.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

"Em họ, em xem." Triệu Hương Phụ lắc lắc cánh tay Ngôn La, chỉ vào một góc gần đài chủ tịch. "Cái người mà chị nói bởi vì bất mãn với khóa học yêu mà phải lưu ban đấy."

Ngôn La ậm ờ lên tiếng, dáng vẻ không hứng thú lắm.

"Chị nghe nói anh ấy đã học nghiên cứu sinh năm thứ ba, trong năm nay nếu lại bất mãn với khóa "Học yêu" thì có nguy cơ anh ấy thật sự không tốt nghiệp được." Triệu Hương Phụ buôn chuyện mà nói, "Cho nên mới có nhiều nữ sinh đến đây xem náo nhiệt đó, ai ai cũng đều hy vọng có thể giúp hắn tốt nghiệp khóa học này."

"Em đoán hỗ trợ anh ta là giả chủ yếu họ muốn yêu đương là thật"

Ngôn La đang muốn nhìn xem cái tên học trưởng trêu hoa ghẹo nguyệt trông như thế nào, đột nhiên mấy nữ sinh ngồi hàng ghế phía trước nàng đứng lên, vừa vặn che đi tầm mắt nàng.

"Ê mày, sao Tống học trưởng lại ngồi trên xe lăn? Chẳng lẽ là chân bị thương à?"

Tống?

Xe lăn?

Chân bị thương?

Trong đầu thoáng có cái gì chợt lóe qua, Ngôn La mạnh mẽ đứng lên, nhìn thẳng về phía trung tâm lễ đường ---

Một người mặc áo sơ mi màu đen ngồi trên xe lăn đối diện khán đài, một nửa gương mặt lộ ra nét xinh đẹp như một trái đào đang cháy rực. Ngón tay thon dài sạch sẽ lần lượt gõ nhịp trên chiếc xe lăn, mi tâm hơi hơi khép lại, bộ dạng giống như cực kỳ không kiên nhẫn.

Mà lúc này, Triệu Hương Phụ cũng hậu tri hậu giác mà lẩm bẩm nói: "Này, chị cứ cảm thấy phía ót của học trưởng tại sao nhìn rất quen mắt? Luôn cảm thấy giống như đã gặp cái ót với bộ dạng đầu đầy máu.." Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Trong chớp mắt, người thanh niên ngồi xe lăn đột nhiên nghiêng đầu, nhẹ nhàng liếc mắt một cái, đáy mắt tỏa ra ánh sáng lung linh, cả sảnh đường trở nên rực rỡ.

Ngôn La "Oạch" một cái từ trên chỗ ngồi trượt xuống dưới, ôm đầu ngồi xổm đi xuống.

Triệu Hương Phụ quay đầu, "Em họ, cúi xuống làm gì thế?"

Ngôn La vẻ mặt trấn định mà trả lời: "Cột dây giày."

Editor & Beta: Tân Sinh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau