XUYÊN NHANH: NAM THẦN LẶNG LẼ THÍCH TA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: nam thần lặng lẽ thích ta - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (6)

Edit: Ochibi

Vài người vây quanh Trần Cường, mà trên hành lang, Tiên Tảo Tảo đẩy xe lăn Lệ Đình.

Cô lại mặc vào áo khoác xấu màu đen.

Lệ Đình bình tĩnh nhìn Tiên Tảo Tảo, thấy đối phương thấp thỏm, hắn hỏi: “Giấu trong quần áo, em muốn như vậy sao?”

Ở hắn xem ra, ai cũng muốn quang minh chính đại xuất hiện, che che dấu dấu làm gì?

Tiên Tảo Tảo từ nhỏ đẹp đến hoàn hảo, cô sợ bị vây xem sao?

Tất cả chỉ là vì nhiệm vụ.

Cho nên, gặp vấn đề của Lệ Đình, cô ngây thơ chớp chớp mắt “Còn, còn tốt đi.”

Làm tiểu hồ yêu đẹp nhất, mỹ mạo cô không nói đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, ít nhất cũng có thể chiếm chút tiện nghi nhờ nhan sắc.

Chỉ là thiết lập nhân vật kiều hoa, cô giống như nhát gan đi, bị ánh mắt nóng rực của người khác vây xem sẽ khiếp đảm.

Lệ Đình: “Cởi áo khoác.”

Tiên Tảo Tảo nhìn về phía Lệ Đình, có chút ngây ngốc, “Cái gì cơ?”

“Em nói bảo vệ tôi” Lệ Đình nghiêng mắt nhìn, cười, “Bước đầu tiên, tháo mũ xuống, đứng phía sau tôi, em dám không?”

Cho mọi người biết em là người của tôi, để tôi giải quyết mấy phiền toái ngấp nghé vì dung nhan của em.

Tiên Tảo Tảo:…… Có cái gì không dám?

Nhưng miệng cô lại đáp là, “Muốn em cởi mũ, là nguyện vọng của Lệ ca ca sao?”

Nếu nói đúng vậy, cô lập tức là có thể hoàn thành nhiệm vụ, quả thực cơ trí quá xuất sắc!

“Nguyện vọng của tôi?” Lệ Đình bị Tiên Tảo Tảo chọc cười, ngay sau đó hắn giống như nghĩ tới cái gì, nửa là châm chọc, nửa là tự giễu cười nhạo, “Vật nhỏ, nguyện vọng của tôi không đơn giản như vậy.”

“Em không cần biết, cũng giúp không được.”

Nói xong, Lệ Đình biểu tình trầm lạnh xuống.
Tiên Tảo Tảo đụng phải nam tường, ván thứ nhất, hoàn toàn bại.

Tiên Tảo Tảo tháo mũ, cô làm lơ ánh mắt kinh diễm xung quanh, ngoan ngoãn đẩy Lệ Đình ngồi xe lăn đi ra khách sạn.

Trợ lý làm việc rất chu đáo, ba người vừa đến cửa khách sạn, lập tức có xe chạy lại.

Lên xe, ngồi xuống ổn định.

Lệ Đình bắt đầu đề ra nghi vấn với Tiên Tảo Tảo, một đống vấn đề xong, Lệ Đình cùng trợ lý mới hiểu Tiên Tảo Tảo trải qua những gì.

Sau khi đi phi cơ về nước, Tiên Tảo Tảo thế nhưng ngoài ý muốn ngồi cùng một chuyến xe với tiểu minh tinh tuyến mười tám.

Nửa đường, tiểu minh tinh bị người của Lệ Đình mời đi.

Xe taxi, Tiên Tảo Tảo còn chưa tới kịp, bên Trần Cường đã sớm nhận được tin tức tiểu minh tinh, vừa thấy xe Tiên Tảo Tảo đến, liền đem người đi vào khách sạn.

Mà Tiên Tảo Tảo bởi vì nghe được tên Lệ Đình, cũng rất phối hợp.

Chuyện sau đó, Lệ Đình cũng đều đã biết.

Đến nỗi quà cáp linh tinh của Tiên Tảo Tảo dành cho hắn, đều đặt hết trên xe taxi.

Lệ Đình nhìn chằm chằm Tiên Tảo Tảo, có điểm không biết nói gì. Tuy rằng đối phương về nước, mục đích đúng là gặp hắn, nhưng vật nhỏ có người kêu tên hắn liền đi theo……

Không có cảnh giác như vậy, thật sự làm lòng người ta run sợ.

Tiên Tảo Tảo âm thầm chọc 001: Hắn nhìn chằm chằm ta, ánh mắt thật đáng sợ.

001: Ngoan, hắn chính là dữ tợn với cô, mau khoe mẽ! Bán manh!

Tiên Tảo Tảo gục đầu, khẽ meo meo liếc mắt nhìn lén Lệ Đình một cái, người ta còn trừng cô, “Em sai rồi.”

Tiên Tảo Tảo đáng thương vô cùng chớp chớp mắt, “Em sửa.”

Lệ Đình còn chuẩn bị răn dạy người:…… Khụ khụ.

Mẹ chọn người, thật đúng là có thể trị hắn, vật nhỏ tính tình mềm mại như vậy, hắn thật đúng là không có biện pháp tức giận.

“Đừng tùy tiện tin vào người khác, cẩn thận hắn sẽ bán em đi,” Lệ Đình nghiêm túc dạy dỗ.

Trong lòng nhịn không được thở dài một tiếng.

Cũng không biết Tiên gia nuôi dưỡng Tiên Tảo Tảo thế nào, nuôi ra người đơn thuần như thế, còn nhuyễn manh.

“Vâng vâng, Lệ ca ca nói rất đúng.” Tiên Tảo Tảo ngoan ngoãn gật đầu, thái độ hết sức phối hợp, một chút manh mối phản kháng phản nghịch đều không có.

Lệ Đình vừa lòng gật đầu, nghĩ thầm sẽ nhìn kỹ người, miễn cho bị người khác khi dễ.

Tiên Tảo Tảo cũng rất vừa lòng, đối tượng công lược không tức giận, có lẽ cô rất nhanh sẽ biết nguyện vọng của hắn?

Không tồi không tồi, Tiên Tảo Tảo cô thật tuyệt! Cô khẳng định tự cho mình một ngón tay cái.

Chỉ là, cảm giác giống như đã quên điểm gì.

Là cái gì nhỉ?

2/12/2019

Chương 7: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (7)

Edit: Ochibi

“Là nãi nãi, làm cho bọn họ kêu lên nãi nãi!” 001 nhắc nhở.

“Phải ha!” Tiên Tảo Tảo đột nhiên vỗ mạnh một cái lên đầu.

Cô thiếu chút nữa đã quên, không được không được, phải trở về tính sổ!

“Tiên tiểu thư muốn trở về, có vật gì rơi ở đó sao?” Trợ lý tò mò hỏi.

Ở khách sạn hiện tại còn thu thập tốt, Tiên Tảo Tảo tiểu cô nương nhuyễn manh như vậy, chắc phải bị dọa hỏng.

Trợ lý cũng không dám dễ dàng đáp ứng.

Tiên Tảo Tảo lộ ra nhận ít thiệt thòi bĩu môi: “Bọn họ còn không có kêu nãi nãi, Lệ ca ca, trong nước không phải muốn xin lỗi phải kêu nãi nãi sao?”

“Vẫn là nói không được hả?” Tiên Tảo Tảo cuối đầu chậm rãi, đáng thương vô cùng.

Lệ Đình: Nhìn vật nhỏ khổ sở, hắn cũng không đành lòng trêu chọc đối phương.

Trợ lý:…… Tiểu cô nương từ nước ngoài tới này, quá ngây thơ rồi.

Nhưng trợ lý cho rằng đây là cái vui đùa, cười cười rồi cho qua, không nghĩ tới hắn nghe được BOSS phân phó.

“Cho người ghi âm phát lại đây,” Lệ Đình duỗi tay vỗ vỗ đầu Tiên Tảo Tảo, khó có được đề tài vật nhỏ không nhát gan nói, hắn cần thiết duy trì!

“Lúc trước bị Trần Cường trói đi, có bị thương hay không?” Sợi tóc mềm mại, sờ lên giống như tơ lụa bậc nhất, Lệ Đình sờ không đủ, cuối cùng đổi thành xoa loạn xạ.

Nuôi sủng vật nhỏ, đại khái cũng sẽ như vậy đi, còn rất không tồi.

“Không, không có, em rất phối hợp,” Tiên Tảo Tảo trả lời rất nghiêm túc, “Bọn họ cho rằng em xấu, nói em như vậy bồi anh lên giường anh sẽ ghét bỏ……”

“Khụ khụ!” Trợ lý đột nhiên ho khan lên.

Tiên Tảo Tảo tò mò nhìn về phía trợ lý, trợ lý vội vàng cúi đầu nhìn Boss, lại thấy Boss cũng bị những lời này làm cho phát ngốc.

Cũng may Lệ Đình khôi phục rất nhanh, hắn thu hồi tay nghiêng người, làm bộ lơ đãng ngăn cản tầm mắt Tiên Tảo Tảo, người sau quả nhiên lần nữa nhìn về phía hắn, mà không phải đi nghiên cứu trợ lý. Lệ Đình miễn cưỡng vừa lòng.

“Mộc Phong tập trung lái xe, bịt lỗ tai lại.”

“Vâng BOSS.”

Bên trong xe khôi phục bình thường.

Tiên Tảo Tảo không nhụt chí, đề tài lúc nãy, lần nữa để sát vào đối tượng công lược hỏi, “Lệ ca ca, anh sẽ ghét bỏ em sao?”

Lệ Đình: “Cái gì?”

Tiên Tảo Tảo: “Cùng anh lên giường.”

Trợ lý: “Khụ khụ, khụ khụ!”

Lệ Đình trừng trợ lý, người sau nhanh ngậm miệng lại, không dám quấy rầy.

Quay đầu lại, Lệ Đình liền đụng phải ánh mắt Tiên Tảo Tảo, người sau vẫn một mực đợi đáp án.

Đôi mắt thủy nhuận màu trà nhìn hắn. Bên trong tràn đầy hồn nhiên, Lệ Đình biết, sợ là vật nhỏ căn bản không biết ý tứ của lên giường.

Đối diện với ánh mắt ngây thơ như vậy, trong lòng hắn cảm giác có chút không thích hợp, nhưng lại không nói được cảm giác gì.

Nhưng hắn biết Trần Cường xác thật cần ăn đòn.

“Về sau không cần đề cập đến hai chữ lên giường này,” Lệ Đình nguyên bản muốn dùng hai chữ “không được”, nhưng nghĩ đến tính cách Tiên Tảo Tảo nhuyễn manh, vẫn nên đổi thành “không cần.”

Nói xong, Lệ Đình kinh hãi sức ảnh hưởng của Tiên Tảo Tảo đối với mình.

Trong khoảng thời gian ngắn như thế, hắn vậy mà chiếu cố tâm tình vật nhỏ.

Tiên Tảo Tảo cũng không biết tâm tư Lệ Đình, cô chỉ ngoan ngoãn gật gật đầu, “Không đề cập tới, về sau em chỉ nói ngủ. Không nói lên giường, cũng không nói lên giường ngủ.”

Lệ Đình:……

Trợ lý:…… Không cần khụ, không được khụ, giả bộ mình là không khí, không khí không tồn tại!

Biệt thự Lệ Đình ở ngoại ô thành phố, cách khách sạn khá xa, nhưng chạy xe một giờ đã tới.

Tiên Tảo Tảo đẩy xe lăn đi vào biệt thự.

Phòng khách đã sớm có quản gia giúp đỡ đang chờ, ban đầu cho rằng chỉ có Lệ thiếu trở về, đột nhiên không kịp phòng ngừa, bọn họ thấy được Tiên Tảo Tảo sau xe lăn.

Yên tĩnh.

Thất thần.

Một đám người ngơ ngẩn nhìn Tiên Tảo Tảo, xem làn da cô trắng nõn dưới đèn treo hào hoa xa xỉ, phát ra ánh quang như đồ sứ cao quý, xem dung nhan lóa mắt của cô lộ ra trong phòng khách.

Cô gái này…… Là ai a?

14/12/2019

Chương 8: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (8)

Edit: Ochibi

Trợ lý hoàn toàn hiểu lý do mọi người phát ngốc, đối mặt với thiếu nữ trước mặt, hắn cũng rất dễ dàng bị thất thần bởi mỹ mạo của đối phương.

Hơn nữa đến bây giờ vẫn chưa có thích ứng.

Chứ đừng nói người nơi này lần đầu tiên nhìn thấy thiếu nữ.

Đánh sâu vào thị giác quá lớn, thất thần cũng là chuyện không có biện pháp.

Chỉ là Boss…… Trợ lý nghĩ đến Lệ Đình, nghiêng đầu liền nhìn thấy Lệ Đình biểu tình khó chịu, mà biểu tình kia vì sao xuất hiện, lại quá dễ đoán.

Trợ lý có chút phát sầu.

Nhưng vào lúc này, thiếu nữ xinh đẹp mềm mại không giống chân nhân* tiến lên một bước, sau đó nhẹ nhàng giữ chặt tay áp suất thấp của Boss.

(*Chân nhân: người có thật)

Trợ lý khẩn trương nhìn chăm chú, thấy Lệ Đình đầu tiên là không quen nhíu mày, nhưng cũng không biết thiếu nữ có chú ý tới không, cô vẫn là không phản ứng.

Tóm lại thiếu nữ ngồi xổm một bên xe lăn của Boss, tay nhỏ giữ chặt tay nam nhân.

Ngay sau đó, Boss đầy mặt khó chịu, thế nhưng kỳ tích là thần sắc hòa hoãn xuống.

Hô ~ một người nhẹ nhàng thở ra.

“Bọn họ đều đang nhìn em,” muốn xây dựng bầu không khí nhẹ nhàng, Tiên Tảo Tảo đem tay đặt bên môi, để sát lỗ tai Lệ Đình xa cỡ một bàn tay, “Lệ ca ca, như vậy thật kì quái.”

Hô hấp ấm áp phà bên tai, âm thanh cực thấp, còn có mùi hương non mềm trên người thiếu nữ.

Hỗn hợp ở bên nhau phía sau, ngứa ý du nhảy theo một đường bên tai, Lệ Đình tự xưng là thờ ơ lãnh tình, lúc này cũng khó tránh khỏi yết hầu lăn lộn.

Dưới việc thiếu nữ vô thức làm nũng thân mật, thần kinh cả người hắn căng thẳng.

Hắn không có biện pháp sử dụng trêu đùa lúc trước với thiếu nữ.

Lệ Đình không trả lời, Tiên Tảo Tảo khó hiểu, chọc chọc 001: “Tiểu Nhất, đối tượng công lược hắn không phản ứng.” 001 cũng không hiểu lắm, nghĩ nghĩ kiến nghị: “Đại khái chắc không nghe rõ, Tiểu Ngoan, nếu không cô để sát vào một chút nói?”

Có lý, Tiên Tảo Tảo gật đầu.

Lúc nãy còn có khoảng cách với Lệ Đình, hiện tại nghe 001 nói xong, cô dứt khoát từ sườn xe lăn đứng lên một chút, tới bên tai Lệ Đình.

Âm thanh so lúc trước hơi lớn một chút nói: “Bọn họ đang nhìn em……”

Bởi vì gần nhau hơn, dòng khí nhỏ cuộn quanh, nhẹ nhàng đảo qua đảo qua lại trên da thịt ở tai, Lệ Đình đột nhiên nghiêng đầu ——

“……” Tiên Tảo Tảo im miệng.

Xác thực mà nói, không phải chủ động im miệng, mà là bởi vì bị dán một đôi môi ở trên, cho nên bị động im miệng.

Trước khi Lệ Đình quay đầu cũng không đoán được biến hoá đến thế, nhưng ngay sau đó, trên môi có cảm giác ấm áp.

Hắn bị vật nhỏ liếm một chút.

Lệ Đình sửng sốt.
Sau đó, từ trước đến nay biểu tình thờ ơ, miệng một chút triển khai nụ cười. Dán cánh môi mềm mại, hắn rũ mắt nhìn lại không tránh, thanh âm lười biếng, “Ăn ngon sao?”

Hắn hỏi.

Tiên Tảo Tảo bị cọ ngứa, thật đúng là muốn liếm nếm thử một miếng, đôi môi mỏng kia, khá tốt……

“Tiểu Ngoan, kiều hoa!” 001 vội vàng đánh thức Tiên Tảo Tảo.

Đói lả, cho nên Tiên Tảo Tảo muốn ăn vội vàng lui ra phía sau, bởi vì quá gấp, thậm chí đặt mông ở trên mặt đất.

Đau quá!

Nước mắt trào ra, Tiên Tảo Tảo hít ngược một hơi khí lạnh, “Đau muốn chết!”

Cô chính là một con tiểu hồ ly kiều khí, thời điểm đang là hồ ly, được toàn bộ Hồ tộc lão tổ để ý nâng niu từng chút.

Sau khi hóa thành người không nghĩ tới pháp lực không có, quăng ngã một chút lại đau như vậy.

Lúc đầu chính là trêu đùa người, Lệ Đình nhìn vật nhỏ ngây ngốc, ai biết trêu đùa một chút, thế nhưng ngã ở trên mặt đất.

Còn quăng ngã thành bộ dáng rất đau.

Hắn sững sờ ở trên xe lăn, đồ vật nhát gan sẽ sợ hãi hắn, không thích hắn sao?

Cô sẽ khóc, tức giận?

Không đợi hắn nghĩ ra nhiều phản ứng hơn, thấy Tiên Tảo Tảo ngồi dưới đất, chu môi, hắn vươn tay, “Đau.”

Miệng lưỡi làm nũng giống nhau, làm Lệ Đình đồng thời buông một cục đá lớn, môi cũng cong theo lên.

Hắn vươn tay với Tiên Tảo Tảo ——

29/12/2019

Chương 9: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (9)

Edit: Ochibi

Trước mặt Tiên Tảo Tảo ba bàn tay duỗi ra.

Một là quản gia, hai là trợ lý, còn có bàn tay thon dài đẹp ở giữa của Lệ Đình, tổng cộng là ba.

Quản gia và trợ lý muốn tiến lên giúp đỡ, là bởi vì Tiên Tảo Tảo bị quăng ngã quá đáng thương, vốn là đôi mắt thủy nhuận lại “hóa” đỏ.

Tiểu cô nương ngồi trên sàn cẩm thạch lạnh băng, ai nhìn cũng không đành lòng.

Hơn nữa khoảng cách hai người cũng gần.

Nhưng bọn họ không dự đoán được Lệ Đình sẽ ra tay.

Boss { Lệ Thiếu } không thích tiếp xúc với người khác, lại còn ngồi xe lăn, cho nên mới thành tình huống hiện tại.

Giữa ba người, Tiên Tảo Tảo lựa chọn Lệ Đình.

Cô đối với hai người kia xem cũng chưa nhìn qua, bàn tay nhỏ nắm lấy tay Lệ Đình, cô cười mi mắt cong cong, trên suối nước thanh triệt nhỏ vụn ánh hào quang, “Cảm ơn anh, Lệ ca ca.”

Âm thanh cô gái ngọt ngào, tinh tế non nớt.

Lệ Đình cảm thấy mình bị lấy lòng, trên xe lăn, hắn lôi kéo người đùa giỡn nói, “Em lại nợ tôi một lần.”

Tiên Tảo Tảo giữ tươi cười, cô do dự, tay nhỏ co rụt lại, quay đầu nhìn hai người phía khác:……

Hai người họ đã sớm lén thu hồi tay, cúi đầu không nhìn Tiên Tảo Tảo.

Giây tiếp theo, lực đạo lôi kéo tay truyền đến, Tiên Tảo Tảo bị lôi đứng lên.

“Còn muốn ngồi trên mặt đất bao lâu nữa?” Giọng Lệ Đình trầm trầm, mày cũng hơi hơi nhíu.

Tiên Tảo Tảo chọc 001: Ai nha, đối tượng công lược mặt lại xấu rồi!

001 hướng dẫn từng bước: Tiểu Ngoan, cô nói làm hắn tức giận, có phải hắn không phối hợp cô không?

Tiên Tảo Tảo gật đầu.

001: Đi, dỗ dỗ, cố lên ta cỗ vũ cô nha!
Tiên Tảo Tảo chớp chớp mắt, cảm giác hệ thống nói rất đúng.

Cô vốn dĩ đang đứng dựa gần trước người Lệ Đình. Lúc này nghe hệ thống nói xong, cô lui về sau một bước, trong khi sắc mặt Lệ Đình càng thêm xấu, cúi người.

“Như vậy,” ngón tay tinh tế triển khai ấn đường nam nhân, Tiên Tảo Tảo nghiêng đầu thưởng thức tay nghề của mình, “Đẹp.”

Trước kia cô chọc giận lão tổ, chỉ cần ôm cánh tay làm nũng, tiến lên chỉnh lại chân mày của lão tổ, lại khen thêm hai câu, lão tổ luôn luôn sẽ không giận nữa.

Ôm cánh tay Lệ Đình, cô cảm giác không thích hợp, vẫn là hai điều sau thích hợp hơn.

Nhưng mà, người này thật đúng là đẹp!

Lệ Đình chỉ cảm thấy chân mày truyền đến xúc cảm mềm mại, vật nhỏ nhát gan, thế nhưng chủ động xoa mày cho hắn?

Xoa xong còn nhìn hắn, với bộ dáng vui mừng.

Nói hắn đẹp.

Rõ ràng tính tình rụt rè như vậy, hiện tại lại còn cố chạm hắn, tâm tình Lệ Đình càng thêm rõ ràng, khuôn mặt xấu cũng hoàn toàn biến mất.

Những người khác vây xem:…… Tiểu cô nương tuyệt quá tuyệt, vậy mà lại hai ba lần giải quyết Lệ Thiếu { Boss }, lợi hại lợi hại.

“Lệ ca ca, em đói bụng,” Tiên Tảo Tảo mắt thấy thu phục Lệ Đình, trong lòng đồng thời buông lỏng một hơi, càng để ý đùi gà của cô đã xong chưa. Lệ Đình một tay còn lôi kéo Tiên Tảo Tảo, đến bây giờ vẫn như cũ không có ý định buông ra, “Quản gia, chuẩn bị bữa ăn.”

“Vâng,” quản gia trả lời, người khác phía sau còn ngây ngốc, theo sau quản gia nhích người, tất cả đều di chuyển.

Trợ lý cũng bị lưu lại ăn bữa tối.

Sau đó nhìn Boss lại nhíu mày lần nữa vì Tiên Tảo Tảo.

Tiên Tảo Tảo kén ăn, chỉ ăn thịt, cố tình việc nhỏ như vậy cũng chọc giận Lệ Đình.

Lúc trước hắn cũng không để ý, nhưng đột nhiên nhớ tới nụ hôn ngoài ý muốn kia, cho nên quan sát vật nhỏ, ai ngờ vật nhỏ không đem nụ hôn đó để ở trong lòng chút nào.

Lệ Đình trong lòng có chút phiền muộn, tiếp theo, liền thấy Tiên Tảo Tảo chính xác tránh đi rau xanh, ăn toàn là thịt.

“Ăn rau xanh,” Lệ Đình dùng đũa gấp cho Tiên Tảo Tảo, kiên quyết không thừa nhận đây là trả đũa.

Lắc đầu.

Lệ Đình híp mắt: “Không ăn thì không có đùi gà.”

Lắc…… Không cam lòng gật đầu, mềm mềm manh manh cúi đầu xuống, “Được rồi mà.”

“Ngaooo, hắn không cho ta ăn nhiều thịt, còn ép ta ăn cỏ!!!” Tiên Tảo Tảo bực tức đấm thẳng hệ thống.

“Tiểu Ngoan, cô hiện tại là nhân loại, nhân loại phải ăn rau xanh.” 001 kiên nhẫn khuyên.

Không vui, Tiên Tảo Tảo gắt gao cắn cải trắng, trừng mắt liếc Lệ Đình một cái, gương mặt lại phồng lên cắn một ngụm.

Đồ tham ăn chỉ yêu thịt, Lệ Đình ho nhẹ một tiếng, khóe môi khống chế không được nhẹ nhàng nhếch lên.

Dưỡng sủng vật cũng khá tốt, không có việc gì còn có thể bắt nạt bắt nạt.

Lệ Đình rất vừa lòng.

19/1/2020

Chương 10: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (10)

Edit: Ochibi

Ăn cơm xong bữa cơm được chuẩn bị cho Tiên Tảo Tảo, Lệ Đình gọi hai cuộc điện thoại.

Một cái là gọi cho cha mẹ Tiên Tảo Tảo, nói cho bên kia hắn đã nhận được Tiên Tảo Tảo, bên kia rất vui vẻ, dặn dò hắn chăm sóc tốt Tiên Tảo Tảo.

Hắn cười hẳn là.

Cúp máy, mặt hắn trầm xuống, Lệ Đình gọi cuộc điện thoại thứ hai.

“Đô đô……” Điện thoại vang lên hai hạ, sau đó tiếng hô liền truyền tới, “Ai khiến mày động vào Trần Cường!”

Nhích di động ra xa, Lệ Đình xoa xoa huyệt thái dương, không kiên nhẫn, “Còn có chuyện gì khác sao?”

Bên kia nghe một phen như vậy, đại khái là bị chọc tức không rõ, “Nghịch tử, tao là cha mày!”

“…… Không có việc gì con cúp máy.”

“Từ từ, ngày mai đến đây một chuyến, gặp mặt vị hôn thê Thơ Ngữ Lam của mày, dù sao đừng có bừa bãi.”

Vị hôn thê Thơ Ngữ Lam?

Lệ Đình nhíu mày, hắn khi nào có vị hôn thê, còn có cái tên Thơ Ngữ Lam quen tai này ——

“BOSS, tiểu minh tinh tuyến mười tám cũng tên Thơ Ngữ Lam.” Trợ lý một bên nhắc nhở.

Điện thoại bên kia: “Tao nói con bé là vị hôn thê của mày, con bé chính là vị hôn thê của mày, ngày mai đến đây một chuyến!”

Có kinh nghiệm đều bị Lệ Đình cúp điện thoại, rống xong liền cúp trước.

Lệ Đình chống cằm, dưới đèn treo thủy tinh trong phòng khách, hắn nhấc lên đôi mắt nhìn về phía trợ lý, “Tiểu minh tinh mười tám tuyến kia, tiễn đi chưa?”

Trợ lý đứng quy củ, “Tiễn đi rồi, cũng không khó xử cô ta.”
“Nhanh chóng sắp xếp người tìm quà của Tảo Tảo về, ngày mai ta muốn nhìn thấy,” Lệ Đình không rối rắm chuyện tiểu minh tinh mười tám tuyến, hắn căn bản không đem lời Lệ lão nói để vào mắt.

“Điện thoại và SIM điện thoại đều bổ sung tốt rồi, hiện tại cho ngài sao?”

“Ừ, cậu đi về trước đi.”

……

“Hắn không vui,” Tiên Tảo Tảo ghé vào chỗ ngoặt cầu thang, nghe lén ở vách tường, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Có vị hôn thê không phải chuyện tốt sao, Tiểu Nhất?”

001 không hiểu: “Không biết.”

“Hắn làm gì không vui? Ai, lúc này ta dùng kẹo, đổi hắn nói cho ta biết nguyện vọng, có phải gọi là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của hay không?”

“Ừ, cũng có chút, nếu không hôm nào?” 001 cũng hơi thất vọng, ký chủ đi dạo sau bữa ăn cũng không quên nhiệm vụ, cơ hội đáng tiếc này!

Tiên Tảo Tảo cùng hệ thống nhất trí thoả thuận, quay đầu chuẩn bị đi, cố tình mới đứng lên, liền đối mặt với một đôi mắt thâm thúy.

Tiên Tảo Tảo nắm chặt kẹo trong lòng bàn tay, cúi đầu vẫn không nhúc nhích: “Tiểu Nhất, ta bị bắt rồi.”
001 nắm tay: “Ừ, ngoan, lúc này chỉ có thể tiến lên!”

“Được!” Tiên Tảo Tảo ngẩng đầu, tiếp theo bước nhỏ chạy tới Lệ Đình, đứng yên trước xe lăn.

Biệt thự không có quần áo của cô, cho nên cô đang mặc áo sơmi của Lệ Đình, thân hình nho nhỏ trong cái áo sơmi, trắng nõn đáng yêu cực kỳ.

Lệ Đình nhìn không biết ai tìm quần áo cho cô, khóe môi liền khắc chế không được cong lên, nhưng không đợi hắn trêu đùa, vật nhỏ liền bước đi lên.

Tiếp theo, trong tay hắn nắm một viên kẹo đường.

Vẫn là kẹo que, mang theo một thanh nhựa màu hồng nhạt, bao bì là tiểu trư Bội Kỳ, vừa thấy chính là cái loại để dỗ con nít.

“Chỉ có một thôi, cho anh nha!” Tiên Tảo Tảo trong mắt sáng lấp lánh, tính trẻ con oán trách, “Cố ý chờ trợ lý đi, ai ngờ anh ấy ngây người lâu như vậy.”

Lệ Đình cầm kẹo que trên tay, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ dị, có điểm ngứa, còn có điểm nhiệt.

Nhưng hắn không bài xích.

“Từ đâu mà có?” mặt Lệ Đình làm trò với Tiên Tảo Tảo, xé mở bao bì nhựa của kẹo que, vị dâu tây.

“Đại thẩm trong phòng bếp thích em, cho em!” Tiên Tảo Tảo rất kiêu ngạo ưỡn ngực, áo sơmi nhộn nhạo ra đường cong tuyệt đẹp.

Lệ Đình lơ đãng ngó đến, ánh mắt tối sầm lại.

“Tôi nói quần áo,” ngậm kẹo đường, hắn ngồi ngay ngắn ở trên xe lăn, thân hình ngửa ra sau, từ trên xuống dưới nhìn quét Tiên Tảo Tảo, ánh mắt hài hước.

Đến nỗi vừa rồi không thoải mái, đã bị vật nhỏ làm cho hoàn toàn biến mất.

Nhưng nhịn không được muốn trêu đùa là chuyện như thế nào, ngón tay búng ra một phát, cảm giác có điểm ngứa.

20/1/2020

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau