XUYÊN NHANH: NAM THẦN LẶNG LẼ THÍCH TA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Xuyên nhanh: nam thần lặng lẽ thích ta - Chương 41 - Chương 44

Chương 41: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (41)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor Ochibi

Đàn cổ lấy tới trong nháy mắt, đôi mắt Tiên Tảo Tảo liền bừng sáng.

Cô kiềm chế không được muốn duỗi tay chạm một chút, chủ tiệm mỹ thiếu niên “vụt” muốn trốn, nhưng trốn không thoát, hắn quay đầu lại ——

“Đừng trốn.” Giọng Mộc Phong nghiêm túc, lại ẩn chứa uy hiếp giống như Lệ Đình.

Chủ tiệm mỹ nhân bị hạn chế di chuyển:…… Đồ cường đạo!!

Nhưng khi hắn định thần, lại phát hiện đồ trong lòng ngực đã không còn, bảo bối của hắn cổ cầm không có!!!

Bên kia.

Lệ Đình chạm chạm cằm, nói với Tiên Tảo Tảo: “Đàn đi.”

Tiên Tảo Tảo nhìn cổ cầm trong lòng ngực, vẫn hơi phát ngốc, cô khẽ meo meo nhìn mắt chủ tiệm đang dựng lông, tiếp theo lại nhìn đối tượng công lược đang nghiêm túc.

Giữa ngón út ngứa lên, ừm, cô quyết định…… Nghe theo đối tượng công lược.

“Em sẽ dùng cầm của anh cẩn thận,” Tiên Tảo Tảo lễ phép gật đầu với chủ tiệm mỹ thiếu niên, khi đối phương vẫn đang ngây ngốc không phản ứng, cô đã dọn xong cổ cầm chuẩn bị đàn tấu.

Khoảng khắc đầu ngón tay chạm đến dây đàn, Lệ Đình chú ý tới vật nhỏ nháy mắt như biến thành người khác.

Nếu nói ngày thường Tiên Tảo Tảo đáng yêu, náo nhiệt, vậy thì khi ngồi trước cổ cầm vật nhỏ hoàn toàn trái ngược.

Hương vị mềm như bông kia tức khắc tiêu tán, ngay cả sống lưng cũng thẳng lên rất nhiều.

Đôi mắt suối nước từ trước đến nay làm ấm nhân tâm tan đi độ ấm, giống như binh lính chinh chiến sa trường, trông vô cùng xa cách, thanh lãnh.

Còn có chút hàn ý không dính khói lửa phàm tục.

“Tinh!”
Tiếng đàn lảnh lót đột nhiên cắt qua yên tĩnh, chủ tiệm mỹ thiếu niên còn đang giẫy giụa chẳng quan tâm Mộc Phong, trong mắt bỗng nhiên xẹt qua kinh diễm.

Sau đó môi cũng chậm rãi nhếch lên, hắn phát hiện tiểu khả ái xinh đẹp này thì ra lại biết đàn tấu.

Còn đàn không tồi.

Môn đạo trong nghề xem, hắn nhìn dáng ngồi Tiên Tảo Tảo đoan chính như thể đang trầm mê ở một thế giới khác, không tình nguyện ban đầu dần dần tiêu tán.

Chỉ cần một âm, hắn liền biết đối phương là cao thủ.

Một bên khác Lệ Đình lại nghiêng tai lắng nghe tiếng đàn chinh chiến sa trường dần nhanh, đôi mắt sắc khói bụi chậm rãi híp lại.

Thì ra trong xương cốt vật nhỏ đáng yêu lại là như vậy…… Dũng cảm sao?

Thật đúng là nhiều kinh hỉ hơn.

Tiếng đàn cổ vận xuyên qua tiệm cầm hành, không ngừng truyền vào trong tai nhiều người, nhân viên cửa hàng vốn an tĩnh cũng nhịn không được nhón chân mong chờ, muốn biết là ai đang đàn.

Gian phòng hai bên đại điện vốn đang nhẹ lải nhải cũng an tĩnh lại.

“Là chủ tiệm đang đàn tấu sao, thật hiếm thấy đấy!”“…… Hừ, phong cách nghe không giống, phong cách này cảm giác như là tay già đời tang thương.”

“Là lão cầm sư sao?”

“Không biết, từ từ nghe đã.”

…… Khách nhân, nhân viên cửa hàng và chủ tiệm đắm chìm trong nhạc khúc, hắn nhìn đầu ngón tay non mịn của Tiên Tảo Tảo đang nhảy đánh trên dây đàn, trong lòng liền nhịn không được ngứa nghề.

Sau khi lấy được một cái sanh* bên cạnh, hắn chậm rãi bước tới, âm thanh sanh xa xưa, thê lương dung nhập tiếng đàn, hai âm thanh phối hợp càng tăng thêm sức mạnh.

Chủ tiệm siêu cấp vừa lòng, cũng không để bụng mình chỉ làm nền, hắn hưởng thụ hết thảy.

Mà đối với nhạc cụ khác gia nhập, Tiên Tảo Tảo không giật mình chút nào, đầu cô thậm chí cũng không nâng, mặt vô biểu tình đàn tấu, trong lòng nghĩ đến Yêu tộc của cô.

Trước khi bị hệ thống trói định, trong tộc bị kẻ thần bí khơi mào đại chiến, mà cô cũng bị thương trong đại chiến, toàn bộ Tộc Hồ Yêu đều thất bại.

Lão tổ thậm chí vì bảo vệ cô, tu vi bị mất cả ngàn năm.

Mỗi lần Tiên Tảo Tảo nghĩ vậy liền rất tức giận.

“Bé ngoan đừng tức giận, làm xong nhiệm vụ là được rồi!” Tiểu Nhất đúng lúc xuất hiện, tuy rằng nó là hệ thống, nhưng tiểu hồ yêu đáng yêu nghe lời như ký chủ, nó vẫn rất thích.

Tiên Tảo Tảo hoàn hồn, cô nhàn nhạt “ừ” một tiếng.

Dù sao sớm hay muộn cô cũng muốn đánh trả, hừ!

_______________________

*Sanh(笙): nhạc cụ thổi bằng miệng của Trung Quốc

Chương 42: Bá tổng tiểu khả ái (42)

Editor Ochibi

Nghĩ đến cô rất nhanh sẽ đánh bại kẻ thần bí, Tiên Tảo Tảo lập tức có tinh thần hơn rất nhiều.

Nhất định phải cho đối phương biết, cô không phải dễ chọc!

Tiếng đàn chậm rãi kết thúc, cả người Tiên Tảo Tảo lại lần nữa trở nên đáng yêu, cô nghiêng đầu nhìn về phía đối tượng công lược, người kia cũng đang nhìn cô.

Đôi mắt nam nhân lộ ra thưởng thức hiếm có, thấy Tiên Tảo Tảo đàn xong liền đi đầu vỗ tay, tư thế đẹp lại soái khí.

Tiên Tảo Tảo nghe được vỗ tay, khói mù trong lòng tức khắc tan biến.

Cô đứng dậy đi đến đối tượng công lược, khom lưng ghé vào bên người nam nhân, nhỏ giọng nói: “Lệ ca ca anh thích không, em đây sẽ đàn nhiều cho anh nghe ha.”

Lệ Đình:…… Đầu tiên là hắn liếc mắt người nào đó muốn nhào lên tới, lúc này mới quay đầu duỗi tay xoa xoa đầu vật nhỏ.

“Chỉ đàn cho tôi nghe?” Hắn hỏi.

Lời này không biết nói cho ai nghe, âm điệu cũng cao hơn so với bình thường.

Chủ tiệm nhếch khóe môi, mẹ kiếp, là bá tổng bộ ghê gớm lắm sao?

Công khai khoe ra cẩu lương gì chứ, thật phiền!

Người nào đó nghĩ đến sẽ còn bị ăn cẩu lương nhiều hơn, hắn quay đầu nhìn lại, người sau nhẹ giọng nói một câu: “Xin không quấy rầy Boss yêu đương.”

Chủ tiệm mỹ thiếu niên:…… Ha ha, yêu đương còn cần thủ hạ giúp đỡ, bá tổng yêu đương quả nhiên không giống người thường!

Tiên Tảo Tảo không nhận ra giọng điệu Lệ Đình khác trước, cô đỡ lấy bàn tay to khớp xương rõ ràng, ngốc ngốc gật đầu.

Sau đó, cô phát hiện đối tượng công lược cười.Người vốn dĩ lớn lên vạn nhất chọn một, mặt lạnh dài lâu, đột nhiên cười rộ lên, lực công kích dĩ nhiên không nhỏ.

Tiên Tảo Tảo: Nha, thì ra chỉ cần đánh đàn cho đối tượng công lược, là có thể làm đối phương vui vẻ, cô cảm giác khả năng bắt được tâm nguyện đối phương lại tăng lên.

Vì thế, cô cũng đi theo Lệ Đình cười ngây ngô, tâm tình rất tốt, nhưng đột nhiên cả người Tiên Tảo Tảo phát lạnh.

Sau lưng, có người theo dõi với ý đồ không tốt, đang dò xét.

Là ai?

Cô cảnh giác quét mắt bốn phía, trong đại điện im ắng, cứ như cảm giác vừa rồi lưng như kim chích, chẳng qua là ảo giác của cô.

Tiên Tảo Tảo không phát hiện bất kì dị thường gì.

“Làm sao vậy?” Lệ Đình cảm giác được bả vai căng thẳng của Tiên Tảo Tảo, đôi mắt màu khói bụi tức khắc sắc bén, phản ứng đầu tiên của hắn là nhìn chủ tiệm.

Đôi mắt chủ tiệm mỹ thiếu niên sáng ngời, hận không thể vẫy đuôi với Tiên Tảo Tảo:…… Nhìn tôi làm gì, tôi vẫn chưa làm cái gì đâu!Lệ Đình:……

Hắn xoa bóp giữa mày, có lẽ người này cũng không dám làm gì, hắn quay đầu lại tiếp tục nhìn về Tiên Tảo Tảo, người sau lắc lắc đầu với hắn.

Tiểu biểu tình kia tràn ngập ỷ lại, còn có một chút khẩn trương.

Hắn không nói gì, dường như cũng nói không nên lời.

“Không có việc gì, có thể là gió núi,” Tiên Tảo Tảo cũng lo lắng là mình lầm, cho nên lần nữa lắc đầu với Lệ Đình, nhưng làm như vậy cô lại nhịn không được để sát vào đối tượng công lược.

Lệ Đình chú ý tới, đây là động tác tìm kiếm bảo vệ, hơn nữa là theo bản năng.

Trong lòng hắn đột nhiên bị nhu tình nào đó lấp đầy, chưa kịp suy nghĩ, tay đã kéo lấy người đáng yêu.

Cảm giác được tay bị giữ chặt, Tiên Tảo Tảo ngẩng đầu: “A?”

“Chúng ta đi,” Lệ Đình nghiêng đầu ho nhẹ một tiếng, quay đầu nhìn phía chủ tiệm giọng liền lạnh đi nói: “Nếu đã nhìn trúng cầm, cũng mang theo đi.”

“Tôi không đồng ý!” Đây là chủ tiệm mỹ thiếu niên rống giận.

“Nếu không đồng ý, người cũng mang theo đi,” những lời này là Lệ Đình nói với Mộc Phong, Mộc Phong lập tức làm bộ dáng muốn mang người đi.

“Muốn mang tôi theo ở cùng tiểu khả ái sao?” Ai biết chủ tiệm mỹ thiếu niên không phản không, mắt sáng lên hứng thú nhìn Tiên Tảo Tảo, nhờ nhân viên trông cửa hàng, hắn tự đóng gói đi theo đi rồi.

Lệ Đình xem xong vẻ mặt chán ghét, hắn xua xua tay nói: “…… Bỏ đi, không mang người theo nữa.”

Chủ tiệm:…… Kẻ lừa đảo! Cho cậu trói, cậu mau trói tôi theo đi!!

Chương 43: Bá tổng tiểu khả ái (43)

Editor Ochibi

Tiên Tảo Tảo rời đi không bao lâu, cửa sổ phòng nào đó của hai sườn đại điện đột nhiên mở ra, lộ ra khuôn mặt nam nhân Âu Mỹ.

“Lại gặp mặt rồi, Tiên Tảo Tảo,” ba chữ cuối cùng lướt qua đầu lưỡi nam nhân, hắn nhìn theo phương hướng Tiên Tảo Tảo rời đi.

Đôi mắt xanh biếc nhẹ nhàng nheo lại.

Tiểu cừu non của hắn vẫn giỏi như vậy.

Nam nhân nhắm mắt dư vị lại tiếng đàn phía dưới, âm điệu mê người khiến người say mê, cuối cùng, nam nhân nhịn không được vỗ tay cho màn biểu diễn xuất sắc.

Mà thời điểm nam nhân làm như vậy, trong phòng hắn lặng ngắt như tờ.

“Dễ nghe không?” Nam nhân đột nhiên quay đầu lại hỏi một câu.

Trong phòng vang lên âm thanh người nào đó đảo hút không khí.

“…… Vâng, dễ nghe,” Trong phòng, Trần Cường quỳ gối dưới chân nam nhân nơm nớp lo sợ trả lời.

Thật sự hắn không biết đã trêu chọc người nam nhân ác mộng này thế nào, trước kia hắn cũng biết chút thông tin về nam nhân ——

Ví như đối phương là bá tước của một nước Châu Âu nào đó, Tư Nội Khắc.

Còn có…… Hiện tại hắn còn hiểu thêm gì đó, ví như đối phương hình như theo dõi Tiên Tảo Tảo.

Cô gái của Lệ Đình.

“Còn cô, cô nghĩ thế nào?” Đôi mắt ám lục của Tư Nội Khắc âm lãnh xẹt qua Trần Cường, dừng trên người cô gái duy nhất trong phòng.Thơ Ngữ Lam:……

Ý thức được là hỏi cô, cô đột nhiên run run, sắc mặt “vụt” tái nhợt.

Mắt thấy sắc mặt Tư Nội Khắc từng chút lạnh xuống, Thơ Ngữ Lam vội trả lời: “Dễ nghe, siêu cấp dễ nghe.”

Trần Cường nghiêng đầu quét mắt Thơ Ngữ Lam, hắn không ngờ tới đối phương sẽ khen Tiên Tảo Tảo, lại còn thêm hai từ để bổ ngữ cho “dễ nghe”.

Phải biết rằng chút dư thừa hắn cũng không dám nói.

Hắn nào biết đâu, Thơ Ngữ Lam cũng là muốn sống nên mới bạo dạn nói ra, Thơ Ngữ Lam tốt xấu cũng là người xem sắc mặt, dĩ nhiên có thể cảm giác Tư Nội Khắc thích Tiên Tảo Tảo.

Cho nên, tuy rằng sợ hãi, nhưng cô vẫn tráng lá gan bỏ thêm từ bổ ngữ, mục đích chính là tâng bốc Tiên Tảo Tảo.

“Nhưng tôi nghe nói, cô từng có bất hoà với hoa hồng của tôi,” Tư Nội Khắc nói thong thả ung dung, hắn nói tiếng Trung rất giỏi, nghe lưu loát không nhận ra chút cường điệu ngoại quốc.“Không, không có bất hòa, tôi cảm thấy hoa hồng của ngài siêu cấp xinh đẹp,” Thơ Ngữ Lam vừa nói vừa nhìn sắc mặt Tư Nội Khắc, thấy đối phương nhấc lên mí mắt, tròng mắt màu xanh biếc nhìn qua, cô lập tức giật mình, tiếp tục nói: “Nói chuyện cũng dễ nghe, đàn cổ cũng……”

Thơ Ngữ Lam sắp hận chết Tiên Tảo Tảo.

Cô chưa từng thảm như vậy, một bên chán ghét người nào đó, một bên còn muốn nịnh nót đối phương!

Vẫn là tư thế bị phạt đứng.

Cuối cùng không còn lời gì để nói, Thơ Ngữ Lam cũng dừng lại, không khí nháy mắt an tĩnh.

Mắt thấy Tư Nội Khắc lại nhìn qua, Thơ Ngữ Lam lần nữa há miệng thở dốc, kết quả vẫn không nghĩ ra được gì để nói, ngay cả Tiên Tảo Tảo mặc quần áo đẹp, hiểu lễ phép, lông mi đẹp, nhan sắc đẹp…… Cô đều nói hết, thật sự không còn gì để nói.

“Ừ, nghe cô nói vậy hình như rất thích hoa hồng của tôi,” Tư Nội Khắc thưởng thức ảnh chụp trong tay, hắn quét mắt Thơ Ngữ Lam đang gật đầu lia lịa vô cùng chân thành, động tác thủ hạ đột nhiên dừng lại.

Thơ Ngữ Lam tức khắc căng thẳng trong lòng, cảm giác không có chuyện tốt.

Sau đó cô liền thấy nam nhân mắt lục nhíu mày nói: “Nhưng tôi không hy vọng người khác cũng thích người tôi thích, làm sao bây giờ?”

“Tôi đây……” Thơ Ngữ Lam muốn nói tiếp, lại bị nam nhân xua tay cắt ngang.

Tư Nội Khắc câu môi, cười âm trầm: “Huống chi, từ biểu tình Thơ tiểu thư mà nói, cô có chút khẩu thị tâm phi.”

“Không! Tuyệt đối không có!!” Thơ Ngữ Lam vừa thấy sắc mặt Tư Nội Khắc âm trầm đi, bị dọa sợ run.

Cô đã thấy qua nam nhân giáo huấn Trần Cường, hình ảnh kia khiến da đầu cô tê dại không dám thấy lần hai, hiện tại…… Cô sợ trêu chọc nam nhân, cô cũng bị đối đãi như vậy.

Chương 44: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (44)

Editor Ochibi

Trong không gian yên lặng như chết chóc, Tư Nội Khắc hỏi một câu: “Người ở cùng hoa hồng của tôi, Thơ Ngữ Lam cô quen không?”

Thơ Ngữ Lam chú ý tới hắn dùng từ “của tôi”, lại nghĩ đến thái độ Lệ Đình đối với Tiên Tảo Tảo, cô đột nhiên không rõ cảm giác của mình với Tiên Tảo Tảo là ghen ghét, hay là vui sướng khi người gặp họa.

Trải qua hai ngày này cô đã biết, trêu chọc nam nhân trước mắt đây cũng không phải là chuyện tốt.

Rốt cuộc, đây là kẻ điên hơi không hài lòng liền sẽ phát cuồng.

Tư Nội Khắc đợi Thơ Ngữ Lam một hồi, không chờ trả lời, mặt hắn nháy mắt lạnh xuống.

“Vấn đề của tôi, nghe không hiểu sao?” Hắn lại lần nữa kéo dài âm thanh dò hỏi, mắt là cười, đáng tiếc ngữ khí kia lại lạnh có thể đông chết người.

Thơ Ngữ Lam đổ mồ hôi lạnh, cô lập tức hoàn hồn chuẩn bị tìm từ, cũng may cô sớm có chuẩn bị với vấn đề này.

“Biết, biết……” Cô tiến lên một bước chuẩn bị trả lời, đền bù thất thần vừa rồi, ai ngờ thế nhưng bị người khác cướp trả lời.

Ngữ tốc Trần Cường cực nhanh: “Tôi cũng biết!”

Đôi mắt xanh biếc của Tư Nội Khắc âm lãnh ngắm liếc Trần Cường, hắn nhấp môi chưa nói cái gì, nhưng độ ấm không khí rõ ràng thấp đi mấy độ.

Tiếng “cộc, cộc” theo ngón tay nam nhân gõ mặt bàn vang lên, Thơ Ngữ Lam chú ý bảo tiêu mặc đồ đen phía sau Tư Nội Khắc động đậy.

Dự cảm sắp có chuyện phát sinh, Thơ Ngữ Lam nhắm mắt lại, cùng lúc đó, tiếng Trần Cường đau gào vang lên!

“Cho hắn câm miệng,” Tư Nội Khắc ra lệnh, bảo tiêu liền bịt kín miệng Trần Cường, thân thể người sau bắt đầu run rẩy vì đau, dù là tên có tiền giàu có, thì cũng là tên giàu có không thoát tội. Đau hô “a, a” nặng nề vang bên tai, Thơ Ngữ Lam cảm giác chân đều bị dọa nhũn, thật sự cô nhịn không được, sau đó nhéo chân mình mở mắt.

Ai ngờ mới mở, liền đâm tiến một đôi mắt xanh biếc hung ác nham hiểm.

Thơ Ngữ Lam thiếu chút nữa bị nước miếng sặc chết.

“Tiếp tục,” âm thanh nam nhân lạnh băng như xà, không có chút độ ấm.

Thơ Ngữ Lam lập tứ ngâm nga tư liệu Lệ Đình như đọc sách.

Trong lúc đó có vài lần cô muốn xem Trần Cường, nhưng không dậy nổi lá gan.

“Nói như vậy, hoa hồng của tôi rất thích người tên Lệ Đình kia?” Tư Nội Khắc hỏi.

Thơ Ngữ Lam chần chờ gật gật đầu, cô sợ người trước mặt từ đáy lòng, sợ một chút không cẩn thận sẽ chọc đến bạo điểm của đối phương. Tư Nội Khắc thật ra không giận, hắn chỉ lại lần nữa cầm lấy ảnh chụp trong tay, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó lật xem.

Thơ Ngữ Lam chú ý tới rất nhiều ảnh chụp đều là chụp lén, mà nhân vật chính trong ảnh chụp từ đầu đến cuối chỉ có một ——

Tiên Tảo Tảo.

Thơ Ngữ Lam run sợ trong lòng nhìn nam nhân cầm ảnh chụp, trân trọng cẩn thận hôn môi, dáng vẻ si mê kia quả thực biến thái tới cực điểm.

“Lệ Đình là vị hôn phu của cô đúng không, tôi đi gặp hắn.” Thật lâu sau, nam nhân giống như thở dài nói.

Thơ Ngữ Lam cúi đầu, không dám ra tiếng.

“Hắt xì!” Trên xe đang chạy, Tiên Tảo Tảo nhịn không được hắt xì một cái, ai đang nhắc cô mãi vậy?

Chủ tiệm chen lên xe ngồi ghế phụ bắt đầu xum xoe, “Có phải trong xe lạnh quá rồi không, mau mau, Mộc Phong cậu tắt máy lạnh đi, tiểu khả ái em cần áo khoác không, anh đây có nè……”

“Không cần áo khoác của cậu,” giọng Lệ Đình đánh gãy chủ tiệm, hắn cũng mặc kệ người sau nhiều kháng nghị nhiều ầm ĩ, ngược lại quay đầu nhìn mắt Tiên Tảo Tảo.

“Mộc Phong tắt máy lạnh đi,” một bên hắn hạ mệnh lệnh, một bên bắt tay đặt ở trên trán cô gái nhỏ.

Trên trán có cảm giác lạnh lẽo, Tiên Tảo Tảo thoải mái cọ cọ.

Đầu ngón tay Lệ Đình hơi nóng, đáy mắt loé lên một tia ám quang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước