XUYÊN NHANH: NAM THẦN LẶNG LẼ THÍCH TA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: nam thần lặng lẽ thích ta - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Bá tổng tiểu khả ái (36)

Editor: Ochibi

Tiên Tảo Tảo bị Lệ Đình càng xem càng khát, ôm bình nước uống uống điên cuồng, cuối cùng không nhịn được, vẫn thật cẩn thận hỏi đối tượng công lược: “Anh muốn uống?”

Nói xong đưa bình nước qua.

Tiểu tiếng nói hỏi phá lệ vô tội.

Lệ Đình không nói chuyện nhìn bình giữ ấm tiểu hồ ly trước mắt, chọc Tiên Tảo Tảo lại tò mò liếc hắn một cái, thậm chí xấu hổ kéo bình nước về……

Nhưng mà bình nước mới kéo về một nửa đã bị người cầm, Tiên Tảo Tảo:…… Hử?

Lệ Đình cầm bình nước hồ ly phim hoạt hình trong tay Tiên Tảo Tảo nhấp một ngụm, uống xong hắn cũng không buông tay, tay Tiên Tảo Tảo ở giữa tay hắn và bình nước, chỉ có thể tiếp tục khó hiểu nhìn về phía hắn.

Tâm Lệ Đình lập tức mềm nhũn bởi cái nhìn ngấn nước, hắn nhướn mày, chuyển sang nhìn điện thoại để tránh công kích “đáng yêu”.

“Chuyện 0.3 mét giải thích một chút.” Hắn đạm thanh nói, nói xong ý xấu nhìn Tiên Tảo Tảo.

Tiên Tảo Tảo: “Phụt!”

Lúc ấy vì cô giận Thơ Ngữ Lam, nói gì ta?

Đã quên rồi.

“Tiền a, tôi muốn. Cô muốn tôi cách Lệ ca ca rất xa sao? Hiện tại chúng tôi cách nhau……0.3 mét.” Lệ Đình dùng thanh tuyến không hề cảm tình đọc diễn cảm đoạn lời nói này.

Sau đó tiếp tục nhìn chăm chú……

Tiên Tảo Tảo bắt đầu cảm giác trên chỗ ngồi như mọc đầy đinh, cô vặn quay người, moi móng vuốt.
Xong đời rồi, hình tượng người xấu bị đối tượng công lược phát hiện rồi, có ảnh hưởng hình tượng của cô hay không, có phải đối tượng công lược không nói cho cô tâm nguyện nữa không?

Tiên Tảo Tảo thật thấp thỏm.

Nhưng ngay sau đó, cô nghe đối tượng công lược nghiền ngẫm hỏi: “Cũng không biết khoảng cách với tôi, Tiên tiểu thư em bán bao nhiêu tiền?”

Lúc hỏi đối tượng công lược tương đối gần, Tiên Tảo Tảo theo bản năng cần phải uống nước, nhưng bình nước còn bị tay khớp xương hữu lực của Lệ Đình cầm, vì thế Tiên Tảo Tảo nuốt nuốt nước miếng.

Bắt đầu lắp bắp vươn một ngón trỏ.

“1 vạn?” Lệ Đình nhìn chăm chú ngón tay run rẩy có thể sẽ run đến hư bất cứ lúc nào, khóe môi cười xấu xa gia tăng, hắn chống cằm làm bộ ghét bỏ nói: “Ít như vậy?”

Ánh mắt Tiên Tảo Tảo hoảng loạn.

Đang định vòng ngón trỏ thành 0 thì bị dao động, nếu cô nói một chút tiền cũng không có, đối tượng công lược có phải sẽ tức giận hay không?

Thơ Ngữ Lam quá keo kiệt, hừ!
“Bé ngoan, cô có thể giải thích là bảo vật vô giá, không bán!” Âm thanh Tiểu Nhất vang lên trong đầu, Tiên Tảo Tảo giật mình, lập tức tỉnh.

Cô quyết định chọn dùng kiến nghị của Tiểu Nhất.

Vì thế, nhón trỏ thon nhỏ, cùng ngón cái đáp bên nhau, vòng thành số 0, hơn nữa trước khi Lệ Đình ra tiếng cô khẩn cấp giải thích nói: “Tuy rằng là 0, nhưng bởi vì tình cảm với Lệ ca ca là bảo vật vô giá, không thể bán tuyệt đối không thể bán!”

Nói có chút gấp, giọng cũng cao độ hơn so với bình thường.

Lệ Đình:……

Còn có mới vừa mở cửa xe, không biết có nên ngồi vào ghế điều khiển hay không, Mộc Phong:…… Có phải hắn tới không đúng lúc rồi chăng?

Xem này, dưới kiểu thổ lộ “lừng lẫy” sao hoả đâm vào địa cầu, mặt Boss khối băng của hắn sắp chống đỡ không nổi nữa.

A, nếu hắn được cô gái nhỏ xinh đẹp như vậy thổ lộ, có lẽ hắn đã ngã lăn xuống.

Cảm giác Mộc Phong tồn tại vẫn phải có, Tiên Tảo Tảo sau khi phát hiện Mộc Phong liền ngoan ngoãn chào hỏi: “Mộc Phong ca ca đã về rồi!”

Mộc Phong cứng đờ gật đầu, hắn có thể cảm giác được ánh sáng của Boss khiến người cảm thấy lạnh lẽo, mát lạnh đến tận xương cốt.

Bị xem nhẹ một bên Boss đen thui mặt, lạnh lùng nhìn chăm chú vào kiện tướng đắc lực của mình.

Mộc Phong bắt đầu hối hận vì tới quá sớm, nhưng vẫn trèo lên xe dưới con mắt sắc bén của Boss, làm bộ bản thân không tồn tại.

Cảm giác mình vừa dư thừa vừa chướng mắt, haiz.

26/3/2020

Chương 37: Bá tổng tiểu khả ái (37)

Editor: Ochibi

Xe bắt đầu rời yến hội, Tiên Tảo Tảo đoan chính ngồi ở sau xe, nhưng giữ không được luôn buồn ngủ.

Giọng Lệ Đình từ bên trái truyền đến: “Trong yến hội……”

“Em sai rồi, về sau nhất định ngồi canh thời gian!” Tiên Tảo Tảo phối hợp nhận sai ngoan ngoãn cực kỳ, bởi vì cơ thể mệt rã rời nên bắt đầu hoảng.

Ngồi canh?

Lệ Đình thầm cảm thấy buồn cười, hắn ngước mắt: “Không cho tự em hành động, là do có người xấu……” Em lớn lên lại có hơi nguy hiểm.

“Hung dữ với em lại không đi hung dữ với người xấu, người xấu mới sai.” Đầu óc Tiên Tảo Tảo sắp thành hồ nhão, không phục trong lòng thuận miệng đi bộ ra.

Một ít tức giận chạy ra.

Mộc Phong:…… Khụ khụ, hắn không tồn tại, hắn không thấy được có người chống đối Boss, hắn là máy móc điều khiển xe.

Lệ Đình:……

Tay Lệ Đình vươn đi hộ ở sau đầu vật nhỏ cứng đờ, nhưng trên mặt phản ứng, một nụ cười như ẩn như hiện trên khóe môi hắn.

Vật nhỏ còn rất mang thù.

Nhưng mà người xấu thật sự hắn sẽ không bỏ qua.

…… Xe chạy vô cùng êm, Tiên Tảo Tảo ngủ một giấc trên xe, tỉnh lại đã thấy biệt Lệ Đình.

Lão quản gia ở biệt thự cửa dưới đèn chờ, nhìn thấy Tiên Tảo Tảo xoa đôi mắt xuống xe liền cười.“Tiên tiểu thư đã trở lại?”

“Dạ dạ,” Tiên Tảo Tảo hoàn toàn thanh tỉnh, gương mặt cô tươi cười chào hỏi.

Nghĩ đến cái gì, cô đi qua nhỏ giọng khẽ nói: “Quản gia thúc thúc đưa nước trái cây ngon lắm, cháu có giám sát Lệ ca ca uống nha, anh ấy còn cướp của cháu uống.”

Cô cũng không đề cập tới nguyên nhân Lệ Đình cướp uống.

Lão quản gia nghe vậy, gật đầu cười càng thêm hiền từ, “Phải không, có thể khuyên Lệ thiếu Tiên tiểu thư cũng rất lợi hại đó, ngày mai sẽ tiếp tục chuẩn bị nước trái cây.”

Tiên Tảo Tảo vừa lòng gật đầu, sau đó sờ soạng bụng, mắt trông mong nhìn quản gia nói: “Đói bụng quá, muốn ăn đùi gà làm sao bây giờ?”

Bị Tiên Tảo Tảo chọc cười, quản gia cũng tính trẻ con khoa tay múa chân giơ số 3: “Hư, có để cho cháu ba cái đùi gà.”

Đôi mắt Tiên Tảo Tảo lập tức sáng, cô thật sự quá đói.Một già một trẻ nói chuyện rất vui vẻ, rốt cuộc Lệ Đình không phải thích người nói chuyện, mà Tiên Tảo Tảo lại y hệt con nít, cho nên lão quản gia thật sự rất thích tiểu khả ái này.

Nhưng đang nói vui vẻ, lão quản gia cảm giác được tầm mắt quen thuộc.

Quay đầu về một bên quả nhiên gặp được Lệ thiếu nhà mình, mà hướng Lệ thiếu xem đúng là Tiên Tảo Tảo.

Lão quản gia suy nghĩ, nói với Tiên Tảo Tảo: “Bữa ăn khuya còn có ba cái đùi gà, Tiên tiểu thư chuẩn bị xử lý thế nào đây?”

Lúc nói chuyện giọng ông cũng lớn hơn chút, thuận tiện không quên nháy mắt với Tiên Tảo Tảo, ý bảo cô chú ý Lệ Thiếu phía sau.

Tiên Tảo Tảo quả nhiên nhận được tín hiệu, cô chống đỡ tầm mắt xem kỹ phía sau, ngoan ngoãn nói: “Muốn mời Lệ ca ca cùng ăn, đúng rồi, Lệ ca ca anh muốn mấy cái đùi gà?”

Cô xoay người mềm oặt dựa vào sau xe lăn, khom lưng, mặt ghé vào mặt Lệ Đình, đây là di chứng cô mới vừa tỉnh lại ——

Không kiều hoa như vậy.

Lệ Đình chú ý điểm này, khuôn mặt hắn là thanh hương mềm mại của Tiên Tảo Tảo, vừa rồi vắng vẻ trong lòng không cân bằng tiêu tán rất nhiều.

Hắn nhéo nhéo khuôn mặt tiểu khả ái, nói: “Buổi tối ăn dễ béo.”

“Để em béo chết đi,” Tiên Tảo Tảo nhụt chí đặt cằm trên vai Lệ Đình, cô bĩu môi làm nũng nói: “Đói quá rồi!”

Lệ Đình:…… Quên đi, béo chết đi!

15/4/2020

Chương 38: Bá tổng tiểu khả ái (38)

Editor: Ochibi

Cuối cùng vẫn là Tiên Tảo Tảo xử lý hết ba cái đùi gà.

Sở dĩ xử hết, chủ yếu là do Lệ Đình nghĩ đến vật nhỏ nói câu đáng thương vô cùng kia, nói làm sai không phải cô mà là người xấu, hắn không nên hung dữ với cô.

Trong lòng người Lệ nào đó có hơi hổ thẹn, thế nên mới không đoạt đùi gà của cô gái nhỏ.

Đương nhiên, ánh mắt trêu chọc của lão quản gia cũng là lý do nhất, trước kia Lệ Đình bị lão quản gia thấy làm trò đoạt lấy kẹo của Tiên Tảo Tảo ăn, nếu lần này lại giành đùi gà, giống như có hơi không ra gì.

Tiên Tảo Tảo ăn cảm thấy mỹ mãn, cô xoa chân Lệ Đình, chân ngồi lâu nên máu tuần hoàn chịu ảnh hưởng.

Tiên Tảo Tảo xoa rất hăng say, còn không quên nghe lén điện thoại Lệ Đình, Lệ Đình ngồi trên sô pha, ngón trỏ thon dài ấn đè lại cái trán của tiểu hồ yêu đang ngẩng đầu lên, sau đó tiếp tục nói chuyện: “Được, ngày mai tôi dẫn người qua.”

Lệ Đình cúp điện thoại nhìn Tiên Tảo Tảo, đôi mắt sắc khói bụi ẩn tàng một tia vui sướng: “Ngày mai em đi theo tôi.”

Tiên Tảo Tảo sửng sốt:…… Hử, đi làm gì?

Rất nhanh Tiên Tảo Tảo đã biết đi làm gì—— Chủ nhân cầm hành về nước.

Thời điểm rời biệt thự Lệ Đình, quản gia như cũ tới cửa nhìn theo, Tiên Tảo Tảo ôm hai bình giữ ấm Bội Kỳ và hồ ly tạm biệt quản gia, ngón tay trộm chỉ chỉ Lệ Đình, nhỏ giọng nói: “Cháu sẽ giám sát.”

“Vậy thì tất cả nhờ cháu.” Quản gia cười tủm tỉm chắp tay trước ngực, giống như lão ngoan đồng.

Lệ Đình ngồi trên xe lăn nghe hai người đối thoại hệt như mưu đồ bí mật, nhịn không được nghiêng đầu tránh đi.

Còn không phải là làm hắn uống nhiều nước sao, chứ gì nữa!

Môi từ trước đến nay thích mím chặt, lại áp chế không được nâng lên.

Xe nhanh chóng chạy đi.

Tiên Tảo Tảo ôm bình nước bắt đầu uống, hôm nay cô mặc hán phục cải tiến thích hợp đánh đàn, hán phục màu bạc có hoa văn tùng bách màu xanh lục là Lệ Đình tìm người chuyên môn thiết kế riêng cho cô, mặc trên người cô có vẻ không lớn giống bình thường.

Trên người cô gái nhỏ càng thêm xa cách.

Nhưng cô ôm bình nước hăng hái mời uống, lại có hơi mâu thuẫn với cảm giác xa cách.Lệ Đình cố tình thích khí sinh hoạt trên người Tiên Tảo Tảo, làm hắn cũng cảm giác được vị khói lửa nhân gian.

Đương nhiên, bá tổng “miễn cưỡng” cảm thấy vật nhỏ hiện tại hắn không chán ghét là được.

Tảo Tảo không chỉ tự mình uống nước, mà còn không ngừng khuyên Lệ Đình, hại Lệ Đình cũng theo lấy bình nước phim hoạt hình không hợp hắn khí chất hắn uống nước trái cây ấu trĩ.

Hai người bạn nhỏ ngồi xếp hàng, uống nước trái cây.

Tảo Tảo: “Lệ ca ca, anh nói chủ nhân cầm hành đã trở lại, em có thể nhìn thấy cầm phổ đúng không?”

Lệ Đình gật đầu.

Tảo tảo tiếp tục truy vấn, đôi mắt to to nhấp nháy nhấp nháy, lần này hỏi cô không xác định lắm: “Vậy hắn có thể cho em chạm vào cổ cầm sao?”

Lệ Đình rũ mắt nhìn qua, không hiểu lắm vấn đề của Tiên Tảo Tảo từ đâu mà đến.

Tiên Tảo Tảo thấy thế lập tức nhỏ giọng giải thích: Em không mang cổ cầm, nhưng em muốn diễn tấu cho Lệ ca ca nghe……”

Lúc đầu Lệ Đình còn không chuyên chú nghe giải thích, đến khi nghe được câu cuối cùng, đôi mắt sắc khói bụi của hắn đột nhiên chấn động, ý cười trên khóe môi lại lần nữa hiện lên, nhưng hắn nhanh chóng khắc chế.
Hắn phát hiện ra, vật nhỏ hình như ngày càng thích hắn, thế mà mỗi ngày tỏ tình hắn.

Cái gì diễn tấu này nọ cho hắn nghe, nể tình cô chân thành như vậy, hắn cho phép.

“Không thành vấn đề……” Lệ Đình định nói gì đó với Tiên Tảo Tảo thì nhận được điện thoại, tên người gọi là chủ nhân cầm hành.

Tiên Tảo Tảo thăm dò nhìn điện thoại đối tượng công lược, sau khi xem xong lại câu nệ ngồi trở về, mắt thấy đối tượng công lược muốn cúp máy, cô ngăn cản: “Điện thoại của chủ nhân cầm hành mà!”

Điện thoại của chủ nhân cầm hành thì làm sao, Lệ Đình nhướng mày.

Lệ Đình: “Thích chơi cổ cầm?”

Tiên Tảo Tảo: “Thích.”

Lệ Đình chú ý tới lúc vật nhỏ trả lời "thích", đôi mắt sáng lấp lánh, tựa như thủy tinh long lanh dưới ánh mặt trời, chọc ghẹo nhân tâm ngứa.

“Thích như vậy được rồi,” hắn tránh đi người kia sáng ngời, nghiêng đầu lạnh mặt nhận điện thoại.

Tiên Tảo Tảo:…… Như vậy đã có thể sao?

“Nhạc phổ cổ cầm, tôi sẽ cô cậu bản gốc với một yêu cầu.

Ừ…… Cái gì? Dùng cổ cầm của tôi?!!

Cậu cho rằng tôi chết rồi hả?

Nói cho cậu biết Lệ Đình, cầm bảo bối của tôi cũng không phải là thứ người ngoài các cậu tùy tiện chạm vào, dám chạm vào nó tôi liều mạng với cậu……”

“Đinh” điện thoại ồn ào bị Lệ Đình dứt khoát cắt đứt.

“Đã xong,” hắn nhìn về phía Tiên Tảo Tảo, nói chém đinh chặt sắt.

Lúc nói, lương tâm cũng không đau tí xíu nào.

Chương 39: Bá tổng tiểu khả ái (39)

Editor: Ochibi

Tiên Tảo Tảo rất mờ mịt.

Đối tượng công lược nói xong rồi, nhưng sao cô nghe như không phải cùng một chuyện vậy?

Lệ Đình nghĩ đến gì không nói thêm nữa, nhưng Mộc Phong lái xe lại biết chút nội tình.

Ví như chủ nhân cầm hành xem cầm và những nhạc phổ cổ cầm như bảo bối, tên kia keo kiệt lắm, người bình thường cũng đừng nghĩ đến việc nhìn xem.

Mà trước đó, chủ tiệm đã điện thoại cho hắn, mục đích là để hỏi thăm về người muốn xem nhạc phổ cổ cầm, hắn cũng không dễ trả lời.

Thật ra hắn đã âm thầm hỏi qua Tiên Tảo Tảo đánh đàn thế nào, đáng tiếc chưa kịp nghe Tiên Tảo Tảo trả lời, người đã bị Boss kêu đi rồi.

...... Cuối cùng, hắn chỉ có thể khuyên đối phương chuẩn bị tinh thần cổ cầm sẽ hư. Dù sao thì Tiên gia cũng tốt, Boss cũng tốt, sẽ không ai bủn xỉn mấy cái cổ cầm.

Xe rời khỏi nội thành chậm rãi uốn lượn lên núi, nguyên nhân là do chủ nhân chọn vị trí cầm hành gần núi xanh.

Đầu mùa hạ cây cối xanh um, Tiên Tảo Tảo ngồi trong xe nhịn không được suy nghĩ chủ tiệm là kiểu người thế nào, chắc là sắp tới nơi rồi?

Sự thật chứng minh, thật sự sắp tới rồi.

Cửa hàng cầm hành màu sắc cổ xưa nằm trong một tòa kiến trúc như cung điện.

Tiên Tảo Tảo đẩy xe lăn đối tượng công lược chậm rãi tiến vào, một vị nam nhân đứng trước quầy chỗ sâu trong đại điện.

Nam nhân mặc trường bào xanh nhạt, đưa lưng về phía cửa, lúc nhất thời từ sau lưng nhìn qua không biết đối phương đang làm gì.

"Đừng nói với tôi, cậu nghĩ một người đã đủ giữ quan ải." Khi xe lăn dừng lại, Lệ Đình hài hước trêu chọc nam nhân.
"Nhạc phổ cổ cầm đã là nhượng bộ rồi, cổ cầm của tôi tuyệt đối không được!" Giọng nam nhân trẻ trung ngoài ý muốn, tới khi quay đầu Tiên Tảo Tảo mới phát hiện đối phương thì ra là một mỹ thiếu niên.

Là mỹ thiếu niên trong cơn giận dữ.

"Nhận thầu đỉnh núi xây tiệm cầm hành, mục đích chính của cậu là giấu kĩ cầm của cậu sao?" Lệ Đình câu môi cười, chế giễu trong giọng nói sắp phá tan phía chân trời.

Mỹ thiếu niên bị khó thở: "Thương nhân thúi như cậu sao có thể hiểu được tôi......"

Lệ Đình: "Ừ, tự cho mình thanh cao sao? Không hiểu."

"......" Hai người đấu khẩu.

Tiên Tảo Tảo đứng sau Lệ Đình nhận ra, khi ở bên mỹ thiếu niên này, đối tượng công lược hình như cũng rất "hoạt bát".

Thất thần không bao lâu, Lệ Đình "hoạt bát" chuyển hướng về phía Tiên Tảo Tảo: "Hắn rất đẹp?"

"Hả?" Tiên Tảo Tảo ngây ngốc cúi đầu nhìn về Lệ Đình, cô không thấy cái gì nha?
Lệ Đình quét mắt chủ tiệm xù lông, trong lòng rất bực bội.

Hắn mang Tiên Tảo Tảo tới cầm hành, vì muốn thỏa mãn nguyện vọng của cô, nhưng hắn lại quên chủ tiệm cầm hành cũng là một mỹ thiếu niên, mỹ thiếu niên rất có lực hấp dẫn thiếu nữ.

Chính là đang xù lông, chọc hắn muốn đánh người.

Lệ Đình nhìn chăm chú Tiên Tảo Tảo không ra tiếng, trong lúc nhất thời chủ tiệm xù lông cũng ngừng nói, lúc này hắn mới phát hiện phía sau Lệ Đình còn một người.

Còn là một em gái đặc biệt đặc biệt đặc biệt...... Xinh đẹp.

Chủ tiệm khẽ meo meo thu liễm:......

Ừm, người vừa rồi xù lông là tên kia không phải hắn, hắn chậm rãi đình chỉ sống lưng, xuất ra phong thái đối mặt với những người khác mới có.

Thái độ hoàn toàn trái ngược với lúc cãi nhau cùng Lệ Đình hỏi: "Người muốn đàn tấu cổ cầm của tôi là em sao?"

Giọng nói so với vừa rồi, nhiều ôn nhu miễn bàn.

Tiên Tảo Tảo:...... Mặt người này đại biến kìa!

Nhưng ánh mắt đối tượng công lược một bên làm lưng cô như kim chích.

Tiên Tảo Tảo không biết lại chọc tới nơi nào của đối phương, chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu: "Em muốn đàn một khúc cho Lệ ca ca nghe, nếu không mượn được thì thôi vậy."

Chủ tiệm nhìn Lệ Đình, lại thấy lạnh mặt người sau được hòa tan, đối phương nhìn phía hắn ngạo mạn nói: "Nhạc phổ cổ cầm lấy được rồi thì chúng ta đi, nghe cầm ở chỗ khác sẽ thích hợp hơn."

"...... Ấy, từ từ!" Chủ tiệm nhìn Tiên Tảo Tảo, đột nhiên đổi chủ ý.

Chương 40: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (40)

Editor Ochibi

Tiểu khả ái khó gặp lại lễ phép này, giọng nói còn ngọt, dáng vẻ giống như rất hiểu chuyện, nếu không cho cô nhìn cổ cầm bảo bối của hắn một tí?

Chỉ xem không sờ, ừ.

Chủ tiệm đỡ đầu tóc xoăn màu vàng, đôi mắt xoay chuyển sửa lại chủ ý.

Tuyệt đối không thừa nhận hắn đang khoe khoang trước mặt mỹ nhân, tuy rằng hắn lén lút quyết định, không được thì hắn sẽ đàn một khúc, khiến tiểu khả ái ngưỡng mộ.

Chủ tiệm mỹ thiếu niên nghĩ vậy thì tâm tình tốt rất nhiều, hắn giơ tay từ tủ ngầm lấy ra một hộp gỗ đặt trên quầy, mở ra lấy nhạc phổ cổ cầm.

…… Thừa dịp chủ tiệm lấy cầm phổ, Tiên Tảo Tảo đánh giá bốn phía, lúc này mới phát hiện hai hướng nam bắc của đại điện đều có vài căn phòng, các phòng đối hướng nhau, mỗi căn phòng đều có hai cửa sổ không lớn không nhỏ khắc hoa viên.

Trong phòng dường như có vài người đang ngồi.

Nhưng cũng không có tiếng đàn phát ra, thật ra hương trà theo cửa sổ bay ra ngoài, người bên trong cũng nhỏ giọng, tựa như sợ quấy nhiễu người khác.

Tiên Tảo Tảo nhìn chút thì hoàn hồn, chủ tiệm mỹ thiếu niên đang tiếp đón cô xem cầm phổ.

“Đó là nhạc phổ cổ cầm em muốn,” Chủ tiệm theo thói quen tính nói thêm một câu “Xem không hiểu thì đừng xem”.

Mà sau khi nhìn khuôn mặt xinh đẹp đến sáng lên của Tiên Tảo Tảo, hắn cứng rắn khắc chế, mỹ thiếu niên cười tủm tỉm, cố tình chỉnh giọng ôn nhu hỏi: “Xem hiểu không?”

Bộ dáng rất cẩn thận, giống như sợ quấy nhiễu động vật nhỏ.

Có bệnh!

Lệ Đình chuyển qua bên cạnh Tiên Tảo Tảo, thuận tiện liếc mắt chủ tiệm một cái.
Người sau bỗng cảm giác cả người chợt lạnh, sau đó bĩu môi thầm mắng một câu, còn ghé vào trên quầy nhìn Tiên Tảo Tảo.

Ai nha, tiểu khả ái này, thật đúng là xinh đẹp.

Thật muốn đàn một khúc《 Phượng Cầu Hoàng 》cho cô!

Tiên Tảo Tảo cảm giác được đối tượng công lược tới gần, theo thói quen uống nước trái cây trước, sau đó mới cầm lấy nhạc phổ cổ cầm khom lưng cùng hắn xem.

“Lệ ca ca, anh cũng phải uống nhiều nước nha!” Tiên Tảo Tảo giúp Lệ Đình mở bình nước ra, sau đó đưa cho đối phương, mãi đến khi thấy đối phương uống một ngụm, lúc này mới nghiêm túc xem nhạc phổ cổ cầm.

Đương nhiên, bản nhạc đặt ở giữa cô và Lệ Đình.

Lại lúc sau, cô lâm vào sự mỹ diệu của cầm phổ.

Chủ tiệm:…… Aiz, tiểu khả ái em cho hắn xem làm gì, hắn xem cũng có hiểu đâu!

Nhưng nhìn người nào đó thích thú xem cầm phổ, chủ tiệm vẫn nhẫn nại, hắn không lên tiếng nữa.
Nói thế nào đây?

Hắn là không vừa mắt Lệ Đình, nhưng tiểu khả ái xem nghiêm túc như vậy, là người thích cổ cầm, hắn hiểu rất rõ tình yêu thương với cổ cầm.

Hắn luyến tiếc cắt ngang.

Tiếp theo còn có ánh mắt đề phòng của đại ma vương Lệ Đình, giống như là nếu hắn dám nói bậy, liền sẽ cho trợ lý cao lớn phía sau đánh hắn.

Chủ tiệm lựa chọn không cương, sợ sệt lui xuống.

Tiên Tảo Tảo xem hồi lâu mới xong, chủ tiệm không hổ là có tiền có nhân mạch, nhạc phổ cổ cầm không chỉ có một hai mà rất nhiều, cho nên tốn chút thời gian.

Thế nhưng xem xong cô ngứa tay muốn đánh đàn làm sao đây?

Tiên Tảo Tảo đáng thương vô cùng nhìn Lệ Đình, cô không chú ý tới phản ứng đầu tiên là tìm kiếm trợ giúp từ Lệ Đình.

Lệ Đình đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của vật nhỏ, trong lòng rất tuyệt trên mặt cũng rất ổn, hắn đạm thanh nói: “Tôi cũng muốn mua cầm.”

Chủ tiệm thà chết chứ không chịu khuất phục.

Hắn bán cầm, nhưng chỉ bán cho người yêu cầm và sẽ chơi cầm!

“Cô ấy chơi cầm,” Lệ Đình chỉ chỉ Tiên Tảo Tảo, “Bán hay không?”

Sau một câu ẩn hàm ý hiếp bức, tóc vàng xoăn trên đầu chủ tiệm thiếu chút nữa dựng lên.

Hắn nhìn mắt Tiên Tảo Tảo mới áp lửa giận xuống, nhưng vẫn lẩm bẩm gì đó, sau đó trân trọng trở về phòng làm việc, lấy một cây cổ cầm ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau