XUYÊN NHANH: NAM THẦN LẶNG LẼ THÍCH TA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: nam thần lặng lẽ thích ta - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (31)

Edit: Ochibi

Hội trưởng thương hội trái lo phải nghĩ vẫn là không nhúng tay.

Trong lúc nhất thời ông cũng không biết lai lịch nam nhân Âu Mỹ, cho nên chuẩn bị tọa sơn quan hổ đấu*.

(*Tọa sơn quan hổ đấu: ngồi trên núi nhìn hổ đánh nhau)

Mà mặc kệ hội trưởng tính toán như thế nào, đều tạm thời không ảnh hưởng đến Tiên Tảo Tảo, cô đang cùng Tiểu Nhất thì thầm bò đường phòng cháy.

Sở dĩ đi đường phòng cháy, là bởi vì tương đối nhanh chóng, còn bởi vì toilet lầu một đang đặt bảng bảo trì, chỉ có thể đi lầu hai.

Chỉ là cô không chú ý tới sau khi cô lên lầu có người lộ ra tham niệm, tấm bảng bảo trì đặt ở lầu một cũng triệt bỏ trong yên lặng.

So sánh với lầu một náo nhiệt, đèn lầu hai tuy rằng cũng sáng, nhưng lại có vẻ phá lệ an tĩnh đối lập lầu dưới, trên hành lang cũng không có người.

Mục tiêu Tiên Tảo Tảo rất rõ ràng đó là đi tới toilet, nhưng cô đang đi tới thì bị người từ phía sau hung hăng đụng một cái, tiếp theo liền ngã vào phòng đen nhánh nào đó.

Tiên Tảo Tảo vững vàng đứng dậy, phản ứng đầu tiên là, trong phòng có toilet không ta?

Thứ hai mới là ai đụng.

Người đụng cô không có ý tứ dấu diếm, dường như cũng chắc chắn Tiên Tảo Tảo đánh không lại hắn, vì thế đèn phòng gần như mở lên ngay lúc đóng cửa.

Ánh đèn bừng sáng.

Tiên Tảo Tảo chưa thích ứng chớp chớp mắt, tiếp theo phát hiện có nhiều người trước mặt, vẫn là người quen ——

Trần Cường.

Là người lúc trước ép cô ăn thuốc lá bỏ thêm chất khác. Người xấu.

Thân thể Tiên Tảo Tảo dựa vào trên tường dán giấy dán tường cam vàng ái muội, cô bĩu môi không kiên nhẫn nhìn bốn phía, ý đồ tìm được toilet.

Cũng may tìm được rồi, ở góc Tây Bắc của căn phòng, nằm ngay góc chéo hướng cô vào.

Tìm được toilet Tiên Tảo Tảo lập tức nhẹ nhàng thở ra, tìm được thì tốt rồi, vậy vấn đề hiện tại nằm ở chỗ thu phục Trần Cường như thế nào.

Tiên Tảo Tảo ngẩng đầu nhìn về phía Trần Cường.

Trần Cường rất kích động, hắn sưng miệng rất tham lam nhìn Tiên Tảo Tảo, miệng sưng là kết quả sau khi Lệ Đình giáo huấn.

Ánh mắt hắn đọng lại trên sườn xám của Tiên Tảo Tảo, hận không thể lập tức ăn người.

“Tiểu mỹ nữ lại gặp mặt rồi,” hắn ghé vào bên người Tiên Tảo Tảo, vị rượu và nước hoa hỗn tạp ở bên nhau, rất khó ngửi.

Hắn từng bước đến gần Tiên Tảo Tảo, mắt tam giác đảo quanh đầy ngập không có hảo ý: “Biết tôi muốn làm cái gì không?” Tiên Tảo Tảo ngoan ngoãn lắc đầu.

“Tiểu Nhất, lúc này ta có thể đánh người không?” Trong đầu cô bình tĩnh dò hỏi Tiểu Nhất, nếu được thì bao cỏ tùy tiện trước mắt có thể giải quyết.

Tiểu Nhất: “Ta xem xét một chút ha.”

Tiên Tảo Tảo nghe vậy liền không nhúc nhích, chậm rãi chờ Tiểu Nhất trả lời, nhưng bộ dáng cô ngơ ngác đứng bất động, vô cùng kích thích Trần Cường, người sau đột nhiên nuốt một ngụm nước bọt.

“Muốn trách thì trách Lệ Đình của cô không bảo vệ cô thật tốt, hắn có thói ở sạch, nữ nhân đã qua tay tôi, hắn sẽ không muốn cho nên ——”

Hắn đỡ một thân bị thương, hỏi Tiên Tảo Tảo nói: “Theo tôi thì như thế nào?”

Tiên Tảo Tảo ghét bỏ huy động móng vuốt nhỏ giấu phía sau, giọng điệu người này nói chuyện quá chán ghét.

Trần Cường cười hắc hắc, cô gái nhỏ mềm mại gần đây hay làm khách trong mộng của hắn, tuy rằng cô gái nhỏ trong mộng sau đó xuất hiện cùng kẻ điên Lệ Đình kia, nhưng hiện tại Lệ Đình không ở đây.

Mà hắn chuẩn bị nhân cơ hội ăn vật nhỏ, bằng không tâm sẽ ngứa đến chết.

Nghĩ vậy, ngón tay hắn duỗi về phía tóc cô gái nhát gan chỉ biết lui về sau, cũng không dám hoảng loạn kêu la……

Tiểu Nhất còn chưa có trả lời, Tiên Tảo Tảo chỉ có thể tiếp tục chịu đựng con rệp chạm vào tóc cô, èo, cô muốn gội đầu.

Trần Cường thấy Tiên Tảo Tảo không mãnh liệt chống cự, liền cười ha hả, càng thêm trắng trợn táo bạo lên, thời điểm tay béo của hắn đã muốn chạm vào gương mặt Tiên Tảo Tảo, đồng thời cũng là lúc Tiên Tảo Tảo nhận được thông báo nói có thể đánh, không trừ phân ——

“Ầm” Cửa phòng bị phá mở ra.

22/2/2020

Chương 32: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (32)

Edit: Ochibi

Tiên Tảo Tảo khẽ meo meo thu hồi móng vuốt muốn đánh người, sau đó thật cẩn thận nhìn về phía cánh cửa đem Trần Cường chụp đến trên mặt đất ——

Cửa bị người nhẹ nhàng mở ra, đi vào là một nam nhân mang kính râm, nam nhân thoạt nhìn là gương mặt Châu Á.

Đối phương nhìn thấy Tiên Tảo Tảo đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo liền cứng đờ lễ phép gật gật đầu, sau đó nhặt Trần Cường hùng hùng hổ hổ từ trên mặt đất lên, đánh gục người rồi xách đi mất.

Cuối cùng còn không quên giúp Tiên Tảo Tảo đóng cửa lại.

Tiên Tảo Tảo ngốc ngốc nhìn một loạt thao tác của đối phương, sau đó nhìn theo người thận trọng kéo người rời đi:……

“Tiểu Nhất, đó là ai thế?” Một người thật khó hiểu!

“Không biết, có điều thời gian nhiệm vụ của bé ngoan sắp hết.” Âm thanh Tiểu Nhất lộ ra ý cười.

“A!” Tiên Tảo Tảo nhảy dựng lên giống như điện giật, toàn bộ tiểu hồ yêu giống nhau lao tới toilet, sau đó rửa rửa móng vuốt, khi ra toilet trong đầu hiện lên nhắc nhở “Đinh, nhiệm vụ hoàn thành”.

Hô ~ Tiên Tảo Tảo cào cào đầu nhỏ.

Mặc kệ, vừa rồi ái ai ai tiến vào đi, tích phân tới tay thì OK!

Trần Cường bị người âm thầm kéo đi, thẳng đến sau khi tiến vào một căn phòng, mới kịch liệt tỉnh lại trong thống khổ.

“Cô ấy rất đáng yêu phải không?” Nam nhân tựa như ác ma có khuôn mặt Âu Mỹ, đôi mắt xanh biếc âm lãnh tựa như rắn gắt gao nhìn chằm chằm hắn, Trần Cường nhịn không được che lại vị trí quan trọng kêu gào lên.

“Đem người nhốt lại,” Nam nhân lạnh giọng vứt bỏ gậy bóng chày trong tay, đứng dậy lau lau tay nhuộm đầy máu, tiếp nhận tư liệu thủ hạ đưa qua.
Nhẹ nhàng lật xem xong, tay hắn đưa ảnh chụp lên môi hôn xuống, ánh mắt bỗng đỏ đậm bất thường: “Tiên Tảo Tảo, tìm được em rồi, nhanh thôi chúng ta sẽ gặp lại.”

Nam nhân mang lên kính râm liền có thủ hạ huấn luyện nghiêm chỉnh đuổi kịp, hắn chuẩn bị tạm thời rời đi, chắc chắn sẽ có thời gian gặp Tiên Tảo Tảo, hắn có rất nhiều kiên nhẫn.

…… Lúc Mộc Phong chạy vội lên cầu thang, lơ đãng nhíu mày.

Từ trong không khí hắn cảm giác được mùi máu tươi, nhưng xoay người lại chỉ thấy bóng dáng đen rời khỏi cửa phòng yến hội lầu một.

Nghĩ đến Tiên Tảo Tảo, Mộc Phong tạm thời buông tha sự việc nhỏ xen giữa này, ngược lại theo định vị điện thoại Tiên Tảo Tảo đuổi tới.

Trong phòng lầu hai.

Tiên Tảo Tảo bắt được tích phân liền vô cùng muốn mở cửa phòng đi ra ngoài, đáng tiếc cửa phòng lại bị người bên ngoài đẩy ra lần nữa.

“Tiểu Nhất ngươi nói xem lần này là ai?” Tiên Tảo Tảo chậm rãi nghiêng đầu, đôi mắt nước suối thanh triệt nhìn chăm chú không ngừng cửa phòng bị đẩy ra, bẻ bẻ móng vuốt nhỏ.
Kỳ thật một vài tỷ tỷ trong tộc hồ yêu đã dạy cô như thế nào “giúp người”, chẳng hạn như một lần và mãi mãi lôi người ra khỏi vũng bùn sai lầm.

Vừa rồi cô còn muốn sử dụng với Trần Cường, đáng tiếc không có cơ hội.

Hiện tại, hãy cho cô một cơ hội đi!

Lại đáng tiếc trời cao không đứng về phía Tiên Tảo Tảo, bởi vì người đẩy cửa đi vào không phải Trần Cường, mà là một người quen khác ——

Vẻ mặt Mộc Phong cảnh giác đẩy cửa ra, lúc nhìn thấy Tiên Tảo Tảo vẫn vẹn toàn nháy mắt trộm nhẹ nhõm.

Quỷ mới biết lúc hắn hay tin Trần Cường cũng tới yến hội, quả thực bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh.

Ai cũng biết Trần Cường thích nhất mỹ nhân, bên người Tiên Tảo Tảo không ai bảo vệ, quả thực đúng là đưa đến thịt chín nóng đến miệng sói.

Lúc Boss thông báo cho hắn, hắn cảm giác được lo lắng đều tràn hết khỏi microphone, nếu không phải ngồi xe lăn nên không tiện, Mộc Phong nghi ngờ Boss sẽ tự mình ra trận.

A, tình yêu làm người ta không bình thường mà, Boss cũng không thể ngoại lệ.

Mà trong nháy mắt thấy rõ người đến là Mộc Phong, Tiên Tảo Tảo thu hồi móng vuốt biến thành kiều hoa, ngoan ngoãn che dấu nói: “Mộc Phong ca ca, anh tới rồi!”

“Khụ khụ.” Mộc Phong bất động thanh sắc quét mắt bốn phía, phát hiện không còn nguy hiểm nào, liền chuyển ánh mắt đến Tiên Tảo Tảo ngây thơ, hắn nghĩ nghĩ tìm từ, quyết định chấp hành nhiệm vụ hù doạ Tiên Tảo Tảo của Boss.

Tiên Tảo Tảo khẽ meo meo lui một bước, cảm giác ánh mắt trợ lý Mộc Phong không đúng lắm nha!

23/2/2020

Chương 33: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (33)

Edit: Ochibi

Bởi vì tìm được Tiên Tảo Tảo rồi, nên chuyện trước tiên Mộc Phong làm là báo cho Lệ Đình, thứ hai mới là giáo dục cô gái nhỏ phải cẩn thận phòng bị.

Kết quả, Mộc Phong giải quyết xong chuyện thứ nhất, khi giương mắt qua nhìn Tiên Tảo Tảo, cô gái nhỏ mềm mại đáng yêu dường như rất sợ hãi.

Vậy mà khẽ cười cười kéo lớn khoảng cách giữa hai người.

Mộc Phong cảm thấy buồn cười, nhát gan như vậy nơi nào dọa được đây, hắn còn chưa làm cái gì, đã bị dọa mất rồi.

“Tìm không thấy đường đi rất đáng sợ phải không?” Hắn tận lực mềm nhẹ giọng hỏi.

Đáng tiếc hắn quen luôn xụ mặt, nỗ lực cười vẫn như cũ rất nghiêm túc.

Cũng may Tiên Tảo Tảo không sợ hãi, cô chỉ nghĩ tới hành trình tìm toilet gian nan, sau đó vô cùng nghiêm túc gật gật đầu.

“Rất đáng sợ.” Đặc biệt là lúc cô muốn ăn đồ vật lại phải rời đi.

Mắt thấy hai người đạt thành sự đồng thuận, Mộc Phong rất vừa lòng, hắn quyết định tăng liều thuốc lớn một chút: “Nếu là trên đường gặp lại người xấu giống như Trần Cường……”

Liền đánh hắn một trận!

Tiên Tảo Tảo nắm chặt tay nhỏ, tiếp tục gật gật đầu.

“Vạn nhất lại có vấn đề gì……” Mộc Phong kiềm chế bàn tay muốn sờ đầu cô gái nhỏ, ân cần dạy dỗ nói, “Lần trước Trần Cường muốn mời em điếu thuốc, gặp được người như vậy, có phải đáng sợ lắm đúng không?”

Không đáng sợ nha, chỉ cần không trừ phân của cô, cô đánh người rất lợi hại, nhưng cô vừa muốn lắc đầu liền nhìn thấy ánh mắt Mộc Phong.

Sau đó lắc đầu lại lần nữa biến thành gật đầu, “Đáng sợ.”

Tích phân bị trừ, mà còn lãng phí ở trên người cặn bã, thật đúng là rất đáng sợ, Tiên Tảo Tảo run run đầu nhỏ thấp bé.
Mộc Phong:……

Mộc Phong nghĩ thầm còn biết hù dọa thế nào đây, chưa nói gì hết đã sợ run rồi.

Hắn nghiêm túc quan sát Tiên Tảo Tảo, cảm giác Trần Cường lưu lại bóng ma tâm lý cho cô gái nhỏ quá lớn, hắn muốn hòa hoãn nói.

Kết quả liền thấy cô gái nhỏ nhuyễn manh cúi đầu, hai cái búi tròn trên đầu cũng bơ phờ.

A, hình như đã nặng lời, sao chỉnh lại đây?

May mắn di động gọi tới, Mộc Phong nhìn là điện thoại của Boss, hắn thở ra một hơi thật dài, Boss nhanh mang tiểu khả ái này đi đi!

Bằng không hắn thật muốn vỗ vỗ đầu cô gái nhỏ, khắc chế không được an ủi người ta mất.

Khi Tiên Tảo Tảo trở lại phòng mình đã rời đi, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chính là đối tượng công lược, đối phương ngồi ở cửa sắc mặt âm trầm.

Chỉ là thời điểm nhìn thấy cô ánh mắt sáng lên, sắc mặt âm trầm còn lạnh hơn
Tiên Tảo Tảo sợ sệt dán cửa không dám tiến.

Lệ Đình nhíu mày.

Rõ ràng là hắn chuẩn bị hù dọa vật nhỏ, ai biết chính mình bị dọa ngược lại.

Sau khi biết được tin tức Trần Cường cũng ở trong yến hội, phản ứng đầu tiên của hắn là an nguy của vật nhỏ.

Nếu vật nhỏ lại bị ép thứ gì, hoặc là bị đám nữ nhân tốt kia của Trần Cường khi dễ……

Lệ Đình nghĩ mà sợ đến nỗi đầu ngón tay run, muốn làm thịt người nào đó.

Đặc biệt là Trần Cường, rồi đến những người khác.

Cũng may Mộc Phong tìm được người, bằng không…… Hắn không rõ lắm sẽ đối mặt với vật nhỏ thế nào, sẽ an ủi cô thế nào, lại trả thù đám người Trần Cường kia rồi lại trả thù bản thân như thế nào.

“Lại đây.” Lệ Đình áp xuống lửa giận trong lòng, hắn vẫy vẫy tay hướng Tiên Tảo Tảo, giọng được hắn khắc chế cuối cùng cũng không khiến người cảm thấy lạnh lẽo như vậy.

Sau khi nhận được tích phân Tiên Tảo Tảo ngoan ngoãn đi qua, cảm giác sắc mặt đối tượng công lược rất khó xem.

Trên thực tế Thơ Ngữ Lam muốn nói, trước lúc nhìn thấy Tiên Tảo Tảo, Lệ Đình còn khiến người ta sợ hãi hơn. Làm hại trong lúc nhất thời cô ta không biết hy vọng Tiên Tảo Tảo trở về, hay là không trở lại.

Mắt thấy trên mặt đối tượng công lược tiếp tục thêm khó coi, Tiên Tảo Tảo không rõ sao chọc giận đối phương đành phải rầu rĩ đi qua.

Câu đầu tiên nói chính là: “Em đói bụng.”

Lệ Đình chuẩn bị giáo dục người nghẹn thật mạnh:……

2/3/2020

Chương 34: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (34)

Edit: Ochibi

Lệ Đình cầm lấy bình giữ ấm của Tiên Tảo Tảo, vặn ra bình Bội Kỳ.

Tiên Tảo Tảo chậm rãi nhìn về phía trong bình, cô tò mò hỏi: “A, còn nước trái cây nha?”

Cứ tưởng rằng bị uống hết rồi chứ!

“Hiện tại không còn.” Lệ Đình đem bình nước ghé vào bên môi, không hề lưu tình chút nào uống hết, vậy còn không tính, thậm chí còn làm trò liếm liếm môi trước mặt Tiên Tảo Tảo.

Tiên Tảo Tảo ủy khuất:…… Đó là nước trái cây của cô!

Lệ Đình uống xong thì thu hồi bình nước, kệ ánh mắt quái dị của trợ lý Mộc Phong, Lệ lão ngồi chờ, hắn tiếp tục xụ mặt nhìn chăm chú Tiên Tảo Tảo.

Trong lúc nhất thời không khí yên tĩnh lại.

Lệ Đình nhìn Tiên Tảo Tảo.

Tiên Tảo Tảo không thể hiểu được quay đầu lại xem xét, phía sau cô đâu có ai, vậy đối tượng công lược tức giận ai?

Không có khả năng là cô đâu, cô cũng đâu có đi bắt nạt người khác.

Nhưng mà, cũng không thể mặc kệ người được.

Cho nên Tiên Tảo Tảo chỉ có thể gục đầu xuống, đầu ngón tay non mịn nhẹ nhàng chọc chọc cánh tay đối tượng công lược, cúi đầu mềm giọng hỏi: “Lệ ca ca anh đang giận ư?”

Theo vật nhỏ tới gần, còn có quan tâm rõ ràng kia, Lệ Đình cảm giác tức giận trong bụng “hưu” một tiếng liền bay mất

Hắn nhìn chằm chằm ánh mắt Tiên Tảo Tảo chân thành tha thiết rồi quay đầu đi ho khan một tiếng, bắt đầu nghĩ lại chính mình vừa rồi có phải hơi quá phận hay không.

Nhưng mà Lệ thiếu từ trước đến nay là người không để yêu đương làm chủ, suy nghĩ một hai giây liền từ bỏ, hắn còn nhớ rõ nguyên nhân tức giận là cái gì ——

Vật nhỏ không tuân thủ thời gian ước định. Hắn đáp ứng Tiên Tảo Tảo ra cửa ngoại trừ sẽ tìm người nhìn bên ngoài, còn quy định thời gian trở về của đối phương.

Yến hội không giống nơi khác, hắn không yên tâm.

Nghĩ kỹ này đó, mặt Lệ Đình liền tiếp tục trầm lạnh.

Tiên Tảo Tảo nhìn một lược biến hoá sắc mặt của đối tượng công lược, nghĩ thầm chẳng lẽ muốn nâng cao hơn, ôm ấp hôn hít mới có thể dỗ được người sao?

Nghĩ vậy, cô thò lại gần “moa” một tiếng, nhẹ nhàng hôn gương mặt đối tượng công lược.

Sau đó nhẹ nhàng lôi kéo tay người ta, tròn đôi mắt to trong veo như nước suối đáng thương cô cùng nói: “Cái kia, em sai rồi Lệ ca ca.”

Người nào đó đang chuẩn bị vạch lỗi theo hôn môi trên má, ánh mắt đột nhiên chấn động.

Đừng nói biểu tình tức giận, biểu tình gì hắn cũng chưa, cả người trong loại trạng thái khiếp sợ đến trống rỗng.

Cũng may chỉ ngắn ngủn thời gian một giây hắn đã khôi phục bình thường. Hắn nhìn về phía Tiên Tảo Tảo, mà Tiên Tảo Tảo còn không biết bản thân làm nhiều chuyện phạm quy, hại Lệ Đình cũng chỉ há miệng thở dốc không nói chuyện.

“Lần sau trở về sớm một chút, muốn tuân thủ thời gian ước định.”

“Dạ.”

“Còn có không được dùng chiêu này đối phó với người khác.”

“Dạ, được.”

“……” Nhìn hai người bên nói bên đáp đúng, người khác lại nổ tung trong lòng rồi.

Mộc Phong nhìn Tiên Tảo Tảo giống như đang nhìn đại kỳ tích thứ chín của thế giới.

Hắn không nghĩ tới tiểu đường bao giống nhuyễn manh này, thế nhưng vừa ra tay đã dễ như trở bàn tay bắt lấy khối băng Boss.

Mà rõ ràng, Boss không có lực đánh trả gì.

Ây, ăn đống cẩu lương này hắn cảm giác Boss bị quỷ nhập vào người.

Lệ lão cũng là vẻ mặt “Thằng này vẫn là đứa con trai khó ưa của tôi đấy ư? Ngọt đến không thể xem, cảm giác muốn mù mắt”.

Đến nỗi Thơ Ngữ Lam…… Cô ta đã muốn điên.

Ai có thể nói cho cô ta, vì sao Tiên Tảo Tảo trở lại hoàn hảo không hao tổn gì, lại còn làm trò này trước mặt vị hôn thê câu dẫn vị hôn phu của cô ta không?

Mà theo Tiên Tảo Tảo “moa” hôn Lệ Đình một cái, sợi dây trong đầu Thơ Ngữ Lam tên là “lý trí” hoàn toàn căng đứt.

5/3/2020

Chương 35: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (35)

Editor: Ochibi

Có điều không đợi động tác Thơ Ngữ Lam, cô ta liền bị người đè bả vai lại, đồng thời thân ảnh nam nhân cao lớn cũng chặn tầm mắt cô ta.

Nhìn không thấy Lệ Đình và tiểu tiện nhân, Thơ Ngữ Lam không kiên nhẫn nhíu mày.

“Không cần quấy rầy Boss yêu đương,” Giọng Mộc Phong thanh lãnh đến nỗi khiến người cảm thấy lạnh lẽo xương cốt, hắn che trước mặt Thơ Ngữ Lam, dư quang khóe mắt liếc hướng Tiên Tảo Tảo dỗ xong Boss đẩy người rời đi, hắn chậm rãi câu môi dưới.

Tiên Tảo Tảo làm tốt lắm.

Mắt thấy Boss rời đi, Mộc Phong quay đầu lại chuyên tâm đối phó Thơ Ngữ Lam, một tay hắn đặt trên vai Thơ Ngữ Lam, hạn chế động tác đối phương, đồng dạng cũng hấp dẫn lửa giận đối phương.

Bả vai Thơ Ngữ Lam bị giam cầm muốn tránh ra lại thất bại, bực tức muốn tìm Lệ lão giúp cô ta xuất đầu, thăm dò nhìn xem, lại phát hiện nơi nào còn có Lệ lão đâu?

Đừng nói Lệ lão, ngay cả Lệ Đình và tiện nhân kia cũng biến mất.

Đều do cô ta tức giận nên cái gì cũng không rảnh lo.

Thơ Ngữ Lam từ bỏ tìm kiếm viện binh, cô ta căm tức nhìn Mộc Phong lạnh lùng nói: “Tôi mới là vị hôn thê của Lệ thiếu, anh thì là cọng hành gì?”

“Giấc mộng vị hôn thê có thể buông xuống,” Mộc Phong bình tĩnh nhìn Thơ Ngữ Lam, “Tôi là trợ lý Lệ Đình, nga đúng rồi, Boss muốn tôi cho cô biết một chuyện.”

Thơ Ngữ Lam nhíu mày càng thêm khắc nghiệt, cô ta muốn cãi lại, nhưng cảm giác nam nhân trước mắt không đặt cô ta vào mắt, hắn và ông chủ hắn không hiểu thương hương tiếc ngọc giống nhau.

Cũng mắt mù giống nhau.

Mộc Phong tiếp tục bình dị nói: “Sự tình hôm nay tốt nhất Thơ tiểu thư không nhúng tay, bằng không Boss sẽ không bỏ qua cho cô,” hắn vừa nói vừa cẩn thận quan sát biểu tình Thơ Ngữ Lam, ý đồ tìm được một tia sơ hở.
Sau đó hắn liền phát hiện hai mắt Thơ Ngữ Lam chấn động.

Trong lòng Mộc Phong có so đo.

Xem ra Boss đoán không sai, khả năng hôm nay Tiên Tảo Tảo gặp phải nguy hiểm, Thơ Ngữ Lam xác thật có quạt gió thêm củi.

Thơ Ngữ Lam không dám nhìn thẳng Mộc Phong, trong lòng nhanh chóng hiện lên một đống chủ ý.

“Nói thân phận Tiên Tảo Tảo cho cô ta biết.” Giọng Boss không có cảm tình còn vang lên bên tai, vì thế Mộc Phong liền chuyển cáo những lời này cho Thơ Ngữ Lam đã hoảng loạn.

“Thơ tiểu thư, thân phận Tiên Tảo Tảo cô còn không biết đi,” Mộc Phong nói đến đây thì chú ý tới ánh mắt Thơ Ngữ Lam khinh thường, miệt thị, hắn suy nghĩ liền nghĩ ra nguyên nhân.

Đại khái vị này chính là đem Tiên Tảo Tảo trở thành người thường.

Cũng không biết gia chủ Tiên gia sau khi biết bị người khác xem thành người thường sẽ có biểu tình gì, Mộc Phong khó có được ác thú vị nghĩ, sau đó từ bỏ nghĩ lửa giận của người nữ nô kia.
“Tiên gia Châu Âu, nổi danh nhất kia…… Là gia đình Tiên Tảo Tảo, gia chủ chính là con gái nô nổi danh toàn cầu.” Hắn để sát vào Thơ Ngữ Lam nhỏ giọng nói, mắt thấy ngạo mạn trên mặt Thơ Ngữ Lam “răng rắc” rạn nứt, hắn lại lần nữa chậm rãi câu môi, khi Thơ Ngữ Lam lâm vào hoảng hốt không hề phản ứng, tiện đà xoay người rời đi.

Lưu lại mỗi Thơ Ngữ Lam hỗn độn trong gió:……

Cô ta không dám tin nhìn về phương hướng Mộc Phong rời đi, tên này chắc đang gạt người đi?

Tiên Tảo Tảo sao có thể xuất thân Tiên gia, cái kẻ lừa đảo kia rõ ràng rất có lòng tham, cô ta vì để đối phương không gần gũi Lệ thiếu quá, còn thương lượng cho đối phương 200 vạn……

Nhưng càng nghĩ Thơ Ngữ Lam càng không tự tin, đáng giận!

Cô ta bắt đầu hối hận trêu chọc Lệ Đình rồi, còn có nam nhân Âu Mỹ thần bí kia nữa, không biết đối phương có theo dõi Tiên Tảo Tảo không?

Cô ta hiện tại hối hận được chưa?

Đột nhiên điện thoại như quỷ đoạt mệnh kêu lên, Thơ Ngữ Lam mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn của bá tước, sau khi xem xong tin sắc mặt cô ta liền suy sụp.

Không được, cô ta muốn chạy trốn!

Bên kia, Tiên Tảo Tảo đẩy Lệ Đình ngồi trên xe lăn, thời gian không còn sớm bọn họ chuẩn bị dẹp đường hồi phủ.

Trên xe chỉ mở cái đèn nhỏ, ánh đèn không sáng rõ khiến bên trong xe ái muội lên, không gian bên trong xe cũng không lớn càng quạt gió thêm củi.

Tiên Tảo Tảo ôm bình giữ ấm tiểu hồ ly bắt đầu uống nước, cô cảm giác độ ấm không khí có điểm không đúng, mà cái nơi phát ra không thích hợp này còn là nam nhân bên người cô nhìn chăm chú cô hồi lâu.

8/3/2020

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau