XUYÊN NHANH: NAM THẦN LẶNG LẼ THÍCH TA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: nam thần lặng lẽ thích ta - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (26)

Edit: Ochibi

Ở đây hầu như ai cũng đã gặp qua Lệ Đình, nhưng đối với Tiên Tảo Tảo thì bọn họ xa lạ.

Quá xinh đẹp.

Thiếu nữ như là vật phát sáng thật lớn, đẹp đến nỗi làm người ta hít thở không thông, một cái nhăn mày một nụ cười đều khiến người ta hoài nghi đôi mắt của bọn họ.

Đó là một loại khiến tất cả mọi người nhượng bộ, đẹp cực hạn, vẻ đẹp kia tựa như một con dao găm hung hăng đâm vào tim bọn họ.

Thiếu nữ chậm rãi đi tới, cô đẩy xe lăn Lệ thiếu, cũng một thân trắng bạc giống Lệ Đình.

Sườn xám màu trắng bạc dán sát thiếu nữ bày ra thân hình lả lướt hấp dẫn, trên sườn xám có vụn vặt màu xanh lục, hoa hồng nhạt tô điểm phía trên.

Sợi tóc dài búi lên, lộ ra cái cổ lịch sự tao nhã của thiếu nữ.

Tiên Tảo Tảo đẩy xe lăn Lệ Đình, đôi mắt nước gợn giống nhau nhìn khắp xung quanh, tìm kiếm đùi gà.

Lệ Đình thu vào trong mắt kinh diễm cùng ghen ghét của mọi người đối với Tiên Tảo Tảo, hắn chiếm hữu chế trụ tay Tiên Tảo Tảo, đảo mắt lạnh lùng quét xung quanh.

Người còn lại nhìn thấy động tác Lệ Đình, lập tức hoàn hồn.

Người ghen ghét, kinh diễm thu liễm biểu tình, người tham lam cũng ước lượng cân lượng bản thân.

Mọi người lựa chọn một lần nữa trở về làm người.

Lệ Đình gợi lên khóe môi cười lạnh lùng, lúc này mới quay đầu lại trêu chọc Tiên Tảo Tảo: “Sẽ không có đùi gà.”

Tiên Tảo Tảo:……

Cô còn đắm chìm trong bi thương không có đùi gà.

“Đùi gà thôi mà cũng không có,” Tiên Tảo Tảo thất vọng rũ đầu nhỏ xuống, sau đó thật tự nhiên duỗi tay.

Lệ Đình câu môi, vặn bình nước tiểu trư Bội Kỳ trong lòng ngực ra, sau đó đưa qua.
Tiên Tảo Tảo ôm bình nước uống một ngụm, bên trong còn có quả tròn tròn, quản gia đặc biệt chuẩn bị cho, mát lạnh đặc biệt uống ngon.

Những người khác nhìn tổ hợp kỳ quái này, còn có động tác hai người ăn ý cực kỳ.

Tất cả đều trợn tròn mắt.

Lệ thiếu khi nào sẽ giúp người cầm bình nước, lúc đưa bình còn vặn nắp ra trước.

Còn thổi thổi một chút vì sợ nước nóng.

Nhưng mà này vẫn chưa xong.

Bởi vì, Tiên Tảo Tảo uống xong, tiếp theo tự nhiên đưa bình nước cho Lệ Đình cầm.

Âm thanh hiếu nữ nhuyễn manh, ngọt ngào: “Cảm ơn Lệ ca ca.”

“Ừ,” tay nam nhân thon dài tiếp nhận bình nước, giọng nói nam sĩ nhàn nhạt, trầm thấp mê hoặc người.

Những người khác thấy thế đều thở hốc vì kinh ngạc, kia chính là Lệ thiếu, Lệ lão nói cũng chưa chắc nghe Lệ thiếu sao?

Vậy mà lại cầm bình nước cho thiếu nữ? Nhưng mà sự thật chính là sự thật, Lệ Đình xác thật lấy bình nước.

Mà thiếu nữ làm Lệ thiếu lấy bình nước, cũng không cảm thấy cô làm chuyện đại sự gì.

Nhưng người vây xem bị đánh sâu vào đến choáng váng.

Phải một lúc lâu sau bọn họ mới hoàn hồn.

Sau đó, liền nhớ tới Thơ Ngữ Lam khoe trong vòng bạn bè.

Vị trí vị hôn thê của Lệ thiếu, Thơ Ngữ Lam thật sự có thể ngồi ổn?

Có người nói vị hôn thê là do Lệ lão định, Lệ thiếu không đồng ý, huống chi Lệ thiếu còn có lựa chọn tốt hơn.

Bọn họ lại lần nữa nhìn về phía Tiên Tảo Tảo, da thịt thiếu nữ dưới ánh đèn thủy tinh, mềm mịn trắng nõn có thể phản xạ ánh sáng.

Đẹp, chính là vũ khí có lực sát thương lớn nhất.

Thơ Ngữ Lam không phải không đẹp, nhưng so sánh với thiếu nữ, mười Thơ Ngữ Lam cũng không sánh bằng thiếu nữ.

Mà người vây xem tìm kiếm một chút, liền thấy được Thơ Ngữ Lam sắc mặt khó coi, vẻ mặt ghen ghét, nháy mắt hiểu rõ.

“Lệ thiếu, xin hỏi ngài vị này chính là……” Hội trưởng phu nhân tò mò tiến lên nhìn về phía Tiên Tảo Tảo, ánh mắt dừng trên trang phục tình lữ giống nhau của hai người chớp một cái, theo sau hiểu rõ hơi mỉm cười, “Thơ tiểu thư nói qua Lệ thiếu rất có tình thú, ta hiện tại cảm giác cô ấy nói rất đúng.”

Chỉ tiếc, đối tượng tình thú không phải cô ta Thơ Ngữ Lam mà thôi.

Phía sau hội trưởng phu nhân, Thơ Ngữ Lam nắm chặt tay bộ mặt dữ tợn chợt lóe lên.

Hiện tại cô ta chật vật, tất cả nhờ ơn Tiên Tảo Tảo ban tặng.

4/2/2020

Chương 27: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (27)

Edit: Ochibi

Thơ Ngữ Lam lòng tràn đầy thô bạo, há miệng thở dốc muốn nói chuyện, đáng tiếc lại bị Lệ lão đoạt mất, “Lệ đình, nơi này còn có vị hôn thê của mày.”

Ông ta nhìn mặt Tiên Tảo Tảo, nhíu nhíu mày, cuối cùng cũng không nói quá nghiêm khắc.

Thơ Ngữ Lam đứng thẳng lưng cười châm chọc.

Còn lại hội trưởng phu nhân hơi sửng sốt xoay người nhìn về phía Lệ Đình.

Mà Lệ Đình, hắn trực tiếp làm lơ cha của hắn, quay đầu khẽ kéo tay Tiên Tảo Tảo, thấy vật nhỏ nhìn qua, khóe môi hắn cong lên.

“Hội trưởng phu nhân hỏi em là gì của tôi, em còn chưa có trả lời.”

Lệ lão bị làm lơ trước mặt mọi người:…… Tức chết rồi!

Nhưng tức giận thì tức giận, Lệ lão vẫn giống những người khác, đem ánh mắt chuyển hướng sang Tiên Tảo Tảo.

Lệ Đình từ nhỏ đã cố chấp, nếu hắn đã lựa chọn Tiên Tảo Tảo thì gần như sẽ không đổi, cho nên mấu chốt nằm ở quyết định của Tiên Tảo Tảo.

Tiên Tảo Tảo:……

Tiên Tảo Tảo quét mắt nhìn người bốn phía, sau đó đối diện với tầm mắt Lệ Đình, thật muốn trả lời “Anh chính là đối tượng công lược của em a!”

Nhưng khi đối diện với đôi mắc đen trầm sâu không thấy đấy kia của Lệ Đình, cô lại không có dũng khí trả lời như vậy, mà đột nhiên ôm ly nước uống một ngụm.

Không được, có hơi khát.

Nhưng uống nước xong, Lệ Đình vẫn còn nhìn chằm chằm cô, nhìn Tiên Tảo Tảo luống cuống.

“Tiểu Nhất! Toi mạng rồi!! Mau mau, trả lời sao?”

001 nghe động tĩnh của Tiên Tảo Tảo nghĩ rằng đã xảy ra gì, vội vàng online: “Bé ngoan làm sao vậy?”

Tiên Tảo Tảo: “Đối tượng công lược hỏi ta là gì của hắn.”
001 đang suy nghĩ:…… Ừ, vấn đề này, chẳng lẽ đối tượng công lược có phòng bị với ký chủ? Cũng không giống, nó che dấu tốt, đối tượng công lược nhất định không biết mục tiêu của ký chủ.

Nhưng cái kia trả lời sao giờ?

“Em lúc trước nói thích tôi,” mắt thấy Tiên Tảo Tảo ngây ngốc, Lệ Đình lôi kéo tay vật nhỏ nhẹ nhàng vỗ một cái, “Có phải hay không?”

Ánh mắt hắn tràn ngập bất đắc dĩ với Tiên Tảo Tảo, khóe môi lại đắc ý nhếch lên.

Tiên Tảo Tảo khó hiểu gật gật đầu, tại sao cô bỗng cảm thấy đối tượng công lược kiêu ngạo vậy?

Nhưng mà lại không thể nói đối phương kiêu ngạo cái gì.

“Em mỗi ngày đi theo phía sau tôi, ánh mắt cứ đảo quanh theo dõi tôi.”

Tiếp tục gật đầu.

“Em còn không hy vọng tôi đính hôn,” Lệ Đình nói đến đây đột nhiên dừng lại, hắn quét mắt Thơ Ngữ Lam trên mặt chưa thu hồi dữ tợn đáng ghê tởm, người kia giật mình một cái run run núp sau đám người.

Lệ Đình che dấu không sạch, tiện đà cười nhìn về Tiên Tảo Tảo đối với chuyện này hoàn toàn không biết gì cả: “Mà tôi đồng ý không đính hôn, em nói em có ý tưởng gì đó với tôi?”

Tiên Tảo Tảo ngây thơ mờ mịt nghĩ một nửa thì dừng lại, không phải, cô có thể có ý tưởng gì? Nhưng Lệ Đình tràn ngập thú vị nhìn cô.

001 còn đang trong xử lý dữ liệu.

Vì thế Tiên Tảo Tảo thử trả lời: “Em nghĩ…… Làm anh càng ngày càng thích em,” thích đến mức có thể nói cho cô rốt cuộc có nguyện vọng lớn nhất gì.

Lệ Đình dừng lại, ý cười trên khóe môi khắc chế không được gia tăng, hắn nhấp môi làm bộ bất đắc dĩ gật đầu, “Làm đi, tôi cho phép.”

Mặt khác người vây xem cảm giác bị nhét cẩu lương đầy họng, mà người nhét cho bọn họ là bá tổng cao lãnh, thật sự là……

Tiểu cô nương quá xinh đẹp!

Lệ Đình vừa nói xong liền nhìn về phía Tiên Tảo Tảo, lại thấy người sau cúi đầu, khóe mắt vật nhỏ hơi mang áy náy chợt nhìn Lệ lão nói: “Ừm…… Em đây cũng không ngăn cản Lệ ca ca đính hôn.”

Ở Tiên Tảo Tảo xem ra, nếu đối tượng công lược ra vẻ nhượng bộ, hiện tại dĩ nhiên đến phiên cô nhượng bộ.

Tuy rằng Thơ Ngữ Lam vừa thấy liền biết sẽ tìm việc cho cô, nhưng cô cũng không phải trị không được, chính là quá phiền phức.

Thôi được rồi, vì sinh hoạt hài hoà của đối tượng công lược, cô cần nhọc lòng một chút.

Tiên Tảo Tảo ngẫm lại bỗng cảm thấy mình vĩ đại, nhưng lời này lọt vào tai Lệ Đình liền thay đổi hương vị, hắn nhìn Lệ lão thái độ hung dữ còn có Thơ Ngữ Lam làm bộ làm tịch, lại nhìn Tiên Tảo Tảo nhát gan lo sợ.

Đột nhiên hiểu rõ ngay.

Khụ khụ, vật nhỏ nhất định là ghen nên nói ngược với lòng mình.

Nhưng ghen còn hiểu chuyện như vậy.

Trong lòng khó chịu cũng ngoan ngoãn đến thế, chết tiệt, tâm động tay cũng ngứa làm sao bây giờ?

6/2/2020

Chương 28: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (28)

Edit: Ochibi

Lệ Đình không nhịn xuống, tay vẫn là vuốt vuốt dưới mái tóc Tiên Tảo Tảo, chọc người phía sau mộng bức* nhìn qua, đôi mắt nước suối thấu triệt vô cùng ngốc manh.

(*Mộng bức: đại khái là kinh ngạc đứng hình)

Ánh mắt Lệ Đình tối sầm lại, hắn cảm giác lòng mình đang ngo ngoe rục rịch, nhưng rốt cuộc vẫn ráng nhịn xuống, “Không có đính hôn.”

Bởi vì kiềm chế cho nên âm thanh hắn đặc biệt thấp và khàn, nghe ra rất nghiêm túc.

Tiên Tảo Tảo:…… Vâng?

Không có đính hôn sao, vì sao không giống cô tưởng.

Nhưng Lệ Đình không có ý định giải thích, hắn một phen kéo Tiên Tảo Tảo qua sau đó nhìn về phía Lệ lão, “Cha nói có việc muốn thương lượng, bây giờ thế nào?”

“Chuyện đính hôn cần bàn lại,” Lệ lão chuẩn bị lát nữa nói với con trai, dù sao đính hôn hay không đính hôn đại biểu cho mặt mũi của ông ta.

Sau đó ông ta nhìn Tiên Tảo Tảo, nói với Lệ Đình: “Chuyện cần trao đổi rất quan trọng, những người khác không cần đi theo.”

Lệ Đình nhìn về Lệ lão, hắn ngả người dựa vào trên xe lăn, cười: “Cha có ý gì?”

“Đây là cơ mật thương nghiệp cùng Thơ gia.” Lệ lão nói, ông ta cảm giác mặt mũi mình đã bị con trai xé thành cặn bã.

“Nha,” Lệ Đình liếc mắt nhìn Thơ Ngữ Lam, ngay sau đó cười ý vị sâu xa, không nói gì.

Nhưng hắn kéo tay Tiên Tảo Tảo không buông, vì thế, cuộc giằng co dày đặc im lặng giữa hai cha con Lệ gia diễn ra, những người khác bị không khí quỷ dị bao trùm muốn chạy trốn.
Nhưng vào lúc này, Thơ Ngữ Lam bên cạnh Lệ lão đột nhiên chen vào nói nói: “Hai nhà Thơ, Lệ trao đổi, Tiên tiểu thư đúng thật không thích hợp có mặt,” nói câu này cô ta nhìn về phía Mộc Phong đứng sau Lệ Đình: “Đúng rồi, Mộc trợ lý có phải cũng phải đi hay không?”

Lệ Đình đôi mắt lạnh lùng, ánh mắt như đao thổi qua Thơ Ngữ Lam.

Thơ Ngữ Lam cảm giác phía sau lưng phát lạnh, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Tiên Tảo Tảo, đáng tiếc người sau căn bản là không thấy cô ta, chọc cô ta càng tức giận.

Lệ lão một bên nghe vậy lại gật đầu, ông nhìn về phía Mộc Phong: “Mộc Phong cũng vậy.”

Mộc Phong không nhúc nhích, hắn đứng tại chỗ biểu tình kính cẩn, đang chờ mệnh lệnh của Boss.

Mà Lệ Đình như cũ không nói chuyện, ngón trỏ tay phải hắn quy luật gõ tay vịn xe lăn, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Thơ Ngữ Lam, thẳng đến khi người sau bối rối sợ hãi lùi về phía sau một bước.

…… Cuối cùng Tiên Tảo Tảo mờ mịt vô tội vẫn bị mang đi theo trao đổi.

Trong lúc bị Lệ lão nhìn chằm chằm, Tiên Tảo Tảo cũng làm bộ không thấy được.
Cô ôm tiểu trư Bội Kỳ ngồi phía sau Lệ Đình, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Thơ Ngữ Lam muốn chơi xấu lại chỉ có thể nghẹn, sau đó uống nước trái cây, tiểu hồ yêu nhàn nhã vô cùng, mãi đến khi cô uống nhiều quá muốn đi toilet ——

“Để Mộc Phong tìm người dẫn em đi,” Giọng Lệ Đình nhàn nhạt, nhưng tầm mắt nhìn qua lại cực kỳ áp lực.

Tiên Tảo Tảo khó hiểu nghiêng nghiêng đầu, cô chỉ là đi toilet mà thôi, không có gì ghê gớm…… Ừ? Từ từ!

Âm thanh 001 máy móc vang lên: “Thành công một mình đi toilet, khen thưởng 150 tích phân. Không đi trừ 50 phân, thất bại trừ 100 phân.”

Móng vuốt Tiên Tảo Tảo lập tức siết chặt, ha, thế nhưng tiến cử cơ chế trừ điểm nhánh?

Muốn đi muốn đi, cô cần tự mình đi, ai cũng đừng ngăn cản!

Chỉ là thành công một mình đi toilet?

001: “Ký chủ không thể tìm đồng bạn, hơn nữa hoàn hảo ra vào toilet…… Một lần.”

Tiên Tảo Tảo gật đầu, không rõ lắm đi toilet thưởng nhiều tích phân như vậy làm gì, nhưng cô hận không thể tích góp nhiều điểm.

“Bé ngoan nghe hiểu chưa?” Đây là Tiểu Nhất khôi phục bình thường.

Tiên Tảo Tảo gật đầu, lúc Tiểu Nhất ban bố nhiệm vụ âm thanh đều giống như máy móc vậy, ban bố nhiệm vụ xong thì tốt rồi.

Cô cũng đã quen, tay nhỏ lúc lắc nhiệt tình thực thoả mãn: “Hiểu rồi, đi thôi!”

8/2/2020

Chương 29: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (29)

Edit: Ochibi

Vì một mình đi toilet, Tiên Tảo Tảo làm nũng bán manh còn có vuốt mông ngựa…… Chiêu nào có thể sử dụng đều dùng hết, lúc này mới thuyết phục được đối tượng công lược để cô tự mình đi.

Chỉ là di chứng cũng có chút mãnh liệt, ví như ánh mắt Lệ Đình nheo lại nhìn cô không ngừng cân nhắc, Lệ lão kia sắc mặt như khổ qua, còn có Thơ Ngữ Lam kia hận muốn nhào lên tới nghiến răng.

Đáng tiếc trong mắt Tiên Tảo Tảo, những thứ đó so với tích phân…… Bỏ đi, coi như cô không thấy được ánh mắt của đối tượng công lược.

Chỉ là trước khi rời đi, Tiên Tảo Tảo nghĩ nghĩ, vẫn là chậm rãi đi đến chỗ đối tượng công lược.

“Nghĩ thông suốt rồi, muốn người dẫn đi hay không?” Ngón tay Lệ Đình thon dài như ngọc thưởng thức bình giữ ấm hồ ly màu trắng, giọng điệu trước sau như một vô tư lự.

Hắn ngồi giữa ánh sáng và bóng tối, nhìn đôi mắt Tiên Tảo Tảo ngấn nước, âm thanh lười biếng lộ ra vui sướng chính hắn cũng chưa chú ý tới.

Sự thật chứng minh Lệ thiếu tự mình đa tình, Tiên Tảo Tảo chỉ là đem bảo bối bình giữ ấm Bội Kỳ giao cho hắn, sau đó vui vẻ một mình ra cửa.

Quả thực giống như tiểu bằng hữu đi học, muốn đi làm tác nghiệp gì đó.

Lệ Đình nghiêm mặt nhìn theo tiểu bằng hữu đi học, thẳng đến khi bóng dáng Tiên Tảo Tảo hoàn toàn biến mất ở cửa, sau đó liền lạnh xuống.

Hắn luôn luôn lạnh mặt, chỉ là thời điểm có Tiên Tảo Tảo sẽ hòa hoãn chút, hiện tại không có Tiên Tảo Tảo, đôi mắc sắc khói bụi của nam nhân liền khôi phục xa cách như cũ.

Đại khái khí người sống chớ tới gần của Lệ Đình quá mạnh, Thơ Ngữ Lam chú ý tới Lệ lão ngồi gần Lệ Đình cũng dịch ra bên ngoài vài lần.

Trao đổi kế tiếp, Lệ Đình ôm bình giữ ấm tiểu trư hồng nhạt, thất thần nghe chuyện hợp tác với Thơ gia, thỉnh thoảng nâng hai mắt xem đồng hồ.

Chỉ là không nhìn nữa, hắn liền quắt tay gọi Mộc Phong, lúc này khoảng cách Tiên Tảo Tảo rời đi mới hai phút.

Mộc Phong khom lưng tiến lên: “Boss?” Lệ Đình nhìn hướng cửa, âm thanh rất ổn bàn giao, Mộc Phong nghe xong chủ ý của hắn, vẫn ngây ngốc không nói chuyện.

Lệ Đình ngước mắt, thì thấy Mộc Phong ngốc ngốc, ánh mắt nhìn hắn cũng thay đổi.

“Làm theo những gì ta nói.” Hắn nói.

Mộc Phong cứng đờ gật đầu:…… Rất tốt, thao tác của Boss hắn thậm chí cũng không nghĩ được.

…… Tự biên tự diễn hù doạ cô gái nhỏ sớm trở về một chút gì đó, Boss phúc hắc lên quả nhiên rất xấu nha.

Có điều nghĩ lại cũng đúng, Boss để ý Tiên tiểu thư, mà Tiên tiểu thư lại là cái thể chất trêu chọc người xấu.

Mộc Phong nhớ rõ lúc Tiên Tảo Tảo xuất hiện, chính là bị trói đến trước mặt Boss, hơn nữa trong tòa biệt thự này rất nhiều người muốn gả cho Boss, cũng có không ít người là kẻ thù của Boss.

Huống chi…… Boss nói Tiên tiểu thư là cái đồ tham ăn. Trong đầu Mộc Phong hiện ra bản đồ biệt thự lớn cỡ cung điện thì phát hiện, trên đường đến toilet còn không phải là một đống đồ ăn sao?

Nếu Tiên tiểu thư đang ăn cái gì mà bị người lừa đi, vậy thật đúng là rất phiền toái.

Lúc này mà nói, làm thoả mãn Boss anh hùng cứu mỹ nhân **, được cô gái nhỏ nhuyễn manh ôm ôm cảm động rồi vân vân…… Cẩu độc thân hắn đây cũng muốn a!

Ầy, thèm ghê.

Mộc Phong nhận nhiệm vụ ra cửa ngay.

Thơ Ngữ Lam tò mò nhìn theo người rời đi, kỳ thật cô ta vô cùng muốn theo sau giáo huấn Tiên Tảo Tảo, đáng tiếc Lệ Đình cứ nhìn chằm chằm cô ta.

Là cái loại nhìn không chớp mắt.

Nhưng thật ra một phần trùng hợp với mục tiêu dụ hoặc đối phương mà cô ta chờ mong, nếu bỏ đi ánh mắt tràn đầy cảnh cáo của đối phương mà nói.

Thơ Ngữ Lam hít sâu một hơi, cảm giác bị kích thích trong miệng đều là mùi thuốc súng.

Lúc Thơ Ngữ Lam lại tức giận mà không có cách, đột nhiên WeChat thông báo, chống đỡ ánh mắt hoài nghi của Lệ Đình, Thơ Ngữ Lam vẫn cầm lấy điện thoại.

Sau đó…… Cô ta nghĩ tới một cái chủ ý.

Một cái chủ ý cũng không biết là tiện nghi cho Tiên Tảo Tảo, hay là tra tấn Tiên Tảo Tảo.

19/2/2020

Chương 30: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (30)

Edit: Ochibi

Sự tình là thế này, gần đây Thơ gia có kinh doanh ở nước ngoài, trong đó hợp tác kinh doanh lớn nhất là cùng một nam nhân thần bí ở Âu Mỹ

Thân phận đối phương cao quý, dáng người như người mẫu, còn có dung nhan tuấn mỹ không thua gì Lệ Đình.

Đương nhiên, chân…… Là tốt, không què.

Mà hiện tại vị bá tước này muốn tới yến hội.

Cái Thơ Ngữ Lam hiểu biết là, vị lai khách Châu Âu này yêu nhất đùa bỡn gái phương Đông, đặc biệt si mê loại mềm mại ngây thơ vụng về như Tiên Tảo Tảo.

Vừa vặn, cô ta có thể nương theo tay nam nhân thần bí, làm Tiên Tảo Tảo nhanh chóng bị loại trừ.

Còn nữa, vì sao cô ta không thử bắt lấy trái tim bá tước ư?

Một phương diện là cô ta hiếu thắng, thân là vị hôn thê của Lệ Đình cô ta không thể chịu đựng người khác giương oai ở trên đầu.

Sự tồn tại của Tiên Tảo Tảo chính là điểm mấu chốt khiêu chiến cô ta.

Cô ta cần bắt được Lệ Đình để tìm về mặt mũi, đồng thời cũng muốn trả thù Lệ Đình, chia rẽ hắn và bit/ch, mà càng quan trọng là nam nhân kia chướng mắt cô ta.

Cô ta đã sớm dụ hoặc nam nhân kia khi vừa mới nhìn thấy, đáng tiếc đối phương xem cô ta như không có gì.

Về phần Lệ Đình và nam nhân đều coi trọng Tiên Tảo Tảo…… Thơ Ngữ Lam không suy nghĩ vấn đề này, rốt cuộc thì cô ta tự nhận mình dư dả xứng với Lệ thiếu què chân, ngay cả khi giữa hai người có vấn đề cũng là do Tiên Tảo Tảo dùng thủ đoạn.

Thơ Ngữ Lam quyết định xong chủ ý liền nói lộ tuyến của Tiên Tảo Tảo cho nam qua điện thoại, nam nhân nói thẳng câu “được”, thì không nghe tiếp nữa.
Nhưng nghĩ đến những thủ đoạn của đối phương không ai nhận ra, Thơ Ngữ Lam cảm giác Tiên Tảo Tảo mười phần có thì có tám chín phần sẽ không xuất hiện trước mặt cô ta nữa.

Vị hôn phu của cô ta cũng sẽ không vì một nhân vật nhỏ bé mà đi tranh đấu với bá tước. Có điều nếu nói Lệ Đình thế thì hơi ngược, mà phải là Tiên Tảo Tảo không đáng.

Nghĩ vậy cô ta nhìn về phía Lệ Đình, sau đó liền đâm vào đôi mắt sắc khói bụi sâu không thấy đáy, Thơ Ngữ Lam cong cong môi.

Nhanh thôi, người nam nhân này sẽ là của mình.

Đại sảng yến hội ánh đèn lấp lánh.

Tiên Tảo Tảo giống như vật phát sáng, vừa xuất hiện liền hấp dẫn ánh mắt mọi người, đặc biệt là mấy người Âu Mỹ hội trưởng đang tiếp đãi, bọn họ gắt gao vây quanh nam nhân ở giữa dáng người như người mẫu.

Đôi mắt nam nhân sau cặp kính râm xanh biếc âm lãnh như xà, chạm chạp liếm liếm môi đỏ khi Tiên Tảo Tảo đi ngang qua, một nụ cười khát máu nhợt nhạt hiện lên.

Lại gặp mặt, bé cừu con của hắn.
Hội trưởng chú ý tới tầm mắt nam nhân, cũng nhịn không được xoay người nhìn qua, sau đó thấy được Tiên Tảo Tảo một thân sườn xám mềm mại ngon miệng.

Xuất phát từ ích lợi hợp tác với Lệ Đình, hội trưởng bất động thanh sắc mở miệng, “Vị khách nhân này, cậu là đang nhìn vị kia tiểu thư kia sao?”

Nam nhân nghe vậy không động thanh sắc buông ly rượu vang đỏ, nhìn cũng như không nhìn hội trưởng, ngạo mạn nâng lên cằm, thanh tuyến âm lãnh tựa như rắn nói: “Ông biết cô ấy?”

Hội trưởng: “Vị kia là bạn của Lệ thiếu, vẫn không nên trêu chọc là được.”

Ít nhất không cần chọc phiền toái ở địa bàn của ông, ông không thiếu kiến thức khi Lệ Đình tức giận, tin chắc cũng không kém so nam nhân trước mắt.

Hội trưởng phát hiện sau khi ông dứt lời sắc mặt nam nhân lạnh vài độ.

Sau đó cặp mắt khát máu kia liền chuyển hướng về phía ông, áp lực che trời lấp đất nghênh diện mà đến, ẩm ướt và lạnh lẽo khi đó chỉ loài động vật máu lạnh mới có, hội trưởng nhịn không được run lập cập.

Nam nhân này thật đáng sợ.

Nếu mà Lệ Đình ở đây, chắc là đỡ hơn rồi, ông già như ông đây thật đúng là có chút ứng phó không nổi.

Nhưng không đợi ông biết lửa giận thật sự của nam nhân này thế nào, thì thấy nam nhân như ý thức được cái gì đột nhiên chuyển đầu qua, “Mau đi tìm cô ấy.”

Hội trưởng mơ hồ nghe được tiếng Anh của nam nhân, sau đó nam nhân liền lạnh mặt bỏ ông rời đi, mà phương hướng nam nhân rời đi, vừa đúng là phương hướng vừa rồi của Tiên Tảo Tảo.

Hội trưởng:…… Có chuyện xấu rồi.

21/2/2020

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau