XUYÊN NHANH: NAM THẦN LẶNG LẼ THÍCH TA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: nam thần lặng lẽ thích ta - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (21)

Edit: Ochibi

Lệ lão nghiêm thanh hỏi: “Đính hôn trước không đề cập tới, còn chuyện mấy nhà hào gia phá sản thì sao?”

Khoé môi Lệ Đình không chút để ý khơi mào, giọng điệu hắn mang chế giễu: “Phiền quá, nói cho bọn họ, con hoan nghênh bọn họ đánh trả, thêm nữa cha không cần nhúng tay.”

……

Hai cha con nói chuyện không tính là vui vẻ, mẹ con Thơ gia cũng chưa nói mấy câu, liền thấy Lệ Đình mang theo Tiên Tảo Tảo nhanh chóng rời đi.

Nhìn xe Lệ Đình chở quỷ nghèo Tiên Tảo Tảo rời đi, lòng hiếu thắng của Thơ Ngữ Lam bị kích mở, cô ta đã phát báo trước với bạn bè, sao có thể nhường Lệ Đình cho quỷ nghèo?

Quỷ nghèo còn không phải là có khuôn mặt có thân hình sao?

Cô ta cũng có, cô ta còn có tiền!

Nhưng Thơ Ngữ Lam không nhớ tới, lúc trước cô ta cũng kiêu ngạo về khuôn mặt, dáng người mình.

Rời nhà cũ Lệ gia, Tiên Tảo Tảo liền liên hệ cầm hành*, bên kia nói ông chủ nửa tháng sau mới trở về, vì thế Tiên Tảo Tảo chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi cầm phổ.

(*Cầm hành: là một hoạt động thương mại tích hợp việc tiêu thụ và đào tạo nhạc cụ- Baidu)

Ba ngày sau, văn phòng Lệ Đình.

Lệ Đình như cũ công tác trước bàn làm việc, nhưng hôm nay văn phòng lại khác trước, hắn chuyển mắt nhìn về phía trước cửa sổ sát sàn.

Trong văn phòng rộng lớn nhiều màu sắc tươi sáng, nhiều ghế sô pha lười màu vàng nhạt, trên sô pha là Tiên Tảo Tảo váy đồng dạng màu vàng nhạt.

Thiếu nữ đưa lưng về phía Lệ Đình, người nằm lười biếng trên sô pha.

Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ sát sàn chiếu vào trên người cô và trên mái tóc rong biển xoã tung, mạ một tầng vầng sáng nhàn nhạt lên làn da trắng nõn của thiếu nữ.

Phụ trợ người càng thêm mềm mại, đáng yêu.
Quả thực giống như rực sáng.

Mà trong lòng ngực thiếu nữ ôm bình nước hồng nhạt, hình vẽ bên trên là tiểu trư Bội Kỳ, đây cũng là thói quen mới sau khi cô rời nhà cũ.

Trước khi kịp phản ứng, Lệ Đình cong khóe môi, vật nhỏ mấy ngày nay cứ dính hắn, bỏ cũng bỏ không ra.

Có lẽ, vật nhỏ thật sự thích hắn?

Tiên Tảo Tảo không biết Lệ Đình nghiền ngẫm, cô chỉ là sau khi phát hiện mình bị bệnh, càng thêm ở một chỗ với đối tượng công lược.

Cô cần biết, tại sao nhìn thấy đối tượng công lược, cô liền ngứa giọng khát nước?

Hại cô đến chỗ nào cũng phải ôm bình nước, khỏi cho khát chết.

Cô ôm điện thoại mới suy tư…… Ừm, nghĩ không ra.

“Quen điện thoại mới chưa?” Âm thanh Lệ Đình bên kia truyền đến, Tiên Tảo Tảo lập tức bò dậy ngồi.

Không được tự nhiên kéo kéo váy, cô trả lời nói: “Khá tốt, cảm ơn Lệ ca ca đưa điện thoại.”
“Tuy rằng quà đều tìm được rồi, nhưng điện thoại em lại hư, chỉ có thể đưa em cái mới,” Lệ Đình ngồi trước bàn làm việc, câu môi nhàn nhạt nói.

“Ừm ừm, cũng không có gì trong điện thoại cũ, di động mới cũng khá tốt,” Tiên Tảo Tảo ôm bình nước uống một ngụm, sau đó mới ngoan ngoãn đánh giá.

Không được, nhìn đến đối tượng công lược vẫn là khát nước.

Lại uống một ngụm.

Lệ Đình thấy một màn như vậy nhấp môi cười, tiếp theo vừa lòng gật đầu.

Chỉ là trên bàn trước mặt hắn đặt hai cái điện thoại, một cái màu đen giống kiểu màu trắng trong tay Tiên Tảo Tảo, vừa vặn là kiểu cặp đôi.

Lúc Mộc Phong mua cho hắn, Lệ Đình còn không cảm thấy hai cái điện thoại giống cặp đôi, nhưng hiện tại hắn lại cảm thấy khá tốt.

Về phần một cái điện thoại hồng nhạt khác, chính là cái điện thoại của Tiên Tảo Tảo bị “hư”, đang đóng máy nguyên vẹn nằm đó.

Lệ Đình mắt nhìn điện thoại phấn hồng, sau đó cầm lấy khóa ở trong ngăn kéo.

Ừ ~ tâm tình không tồi.

Biết Tiên Tảo Tảo thích điện thoại, Lệ Đình tiếp tục làm việc, Tiên Tảo Tảo tiếp tục nằm chơi điện thoại.

Sau một hồi chơi cười cười vui vẻ, đột nhiên có một cuộc gọi tới xa lạ, Tiên Tảo Tảo nhìn Lệ Đình đang làm việc, quay đầu lại quyết định không nghe.

Vì thắng được hảo cảm của đối tượng công lược, cô chơi điện thoại đều tắt âm, gọi điện thoại…… Quá ồn ào.

Thế nhưng bên kia bám riết không tha tiếp tục gọi tới, Tiên Tảo Tảo bắt máy: “Tôi không có tiện gọi điện, là ai đó, có chuyện gì hả?”

_________________

26/1/2020

Chương 22: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (22)

Edit: Ochibi

Sau một lúc lâu bên kia không nhúc nhích nữa, Tiên Tảo Tảo tiếp tục chơi Anipop, cô đều nhanh qua cửa đến màn cuối cùng.

001 tùy thời cổ động: Bé ngoan chơi trò chơi giỏi quá!

Tiên Tảo Tảo gật gật đầu: Chứ sao.

Cô ném điện thoại xuống, móc ra cái kẹo que từ trong túi bỏ vào miệng, điện thoại đột nhiên bắn ra một cái tin nhắn.

“Tôi là Thơ Ngữ Lam, cũng là vị hôn thê của Lệ thiếu, cô nếu muốn giữ mặt thì mau rời Lệ thiếu.”

Hừm…… Thế nhưng uy hiếp cô? Xem xong tin nhắn Tiên Tảo Tảo cũng không chơi trò chơi nữa.

Cô cầm điện thoại suy nghĩ về Thơ Ngữ Lam, tiếp theo nâng đầu nhỏ lên bắt đầu gõ 001: “Tiểu Nhất Tiểu Nhất! Có biến a, có người muốn ta rời bỏ đối tượng công lược.”

001: “Dù sao tôi cũng không rời đi.”

Tiên Tảo Tảo gật đầu: “Ừ ừ, ta đây nhắn gửi lại cô ta.”

“Mặt tôi đẹp hơn cô, đương nhiên muốn, còn có…… Tôi sẽ không rời đi, hừ hừ.” Đầu ngón tay mảnh khảnh gõ gõ điện thoại, Tiên Tảo Tảo ghi vào mấy chữ như vậy.

Bên kia dường như rất kích động, trả lời rất nhanh, nhưng điện thoại Tiên Tảo Tảo lại nhận được tin nhắn mới khác.

Tiên Tảo Tảo vừa thấy, là mẹ của thân thể này gửi thư.

Vì thế cô trước đem tin của Thơ Ngữ Lam ném sang một bên, ngược lại đi xem của mẹ.

Mẹ Tiên trước tiên hỏi Tiên Tảo Tảo có ổn không, Tiên Tảo Tảo đáp thanh “Mẹ, cho mẹ một cái moah moah, mẹ không cần lo lắng”, tiếp theo bên kia liền bắt đầu ——

Tặng bao lì xì!

Chuyển khoản, chuyển khoản các loại.

Bởi vì Tiên Tảo Tảo nói muốn tiền tiêu vặt, mẹ Tiên tựa như tìm được một bước đột phá yêu thương rồi, nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng nghe được con gái yêu cầu tiền tiêu vặt.

Bộ không được cho cho cho sao!

Tiên gia nhiều tiền như vậy, chính là cho con gái phung phí!! Tiên Tảo Tảo nhận bao lì xì mẹ đưa, bên kia ba Tiên nối theo tiếp tục đưa tiền, đưa tiền, đưa tiền……

Hành động tặng bao lì xì còn chưa có xong, dường như kinh động trưởng bối khác, mấy lão nhân khác cũng chơi trò chơi ném bao lì xì cho tiểu tiên nữ.

Vì thế các loại thu nhận tin nhắn không ngừng bắn ra.

“Cần bao lì xì nhớ rõ phải tìm thúc thúc nha!”

“Còn có bà, bà nội yêu Tảo Tảo lắm nha!”

“…… Chị chị, còn có em còn có em, yêu chị lắm yêu yêu ~”

Tiên Tảo Tảo:…… Từng cái “Yêu lắm nha, yêu yêu”, trêu chọc một đám trưởng bối tiểu bối vui vẻ không chịu được.

Mọi người đều cảm thấy bao dưỡng tiểu tiên nữ duy nhất của Tiên gia, vui vẻ ~

Lại nói, thu được nhiều bao lì xì như vậy, hẳn là đủ bồi thường tổn thất hủy bỏ đính hôn của Lệ Đình đi?

Cô ngậm kẹo que, quay đầu tựa lưng vào sô pha, trộm ngắm Lệ Đình tự hỏi.

Đột nhiên cảm thấy, nếu tâm nguyện đối tượng công lược là đòi tiền thì thật tốt, cái đó cô hẳn là có thể thỏa mãn.
Haiz!

Lệ Đình đang vội công tác nhéo nhéo bút máy:…… Vật nhỏ lại trộm nhìn hắn, động tác nhỏ như vậy so với quang minh chính đại nhìn còn câu người.

Quả nhiên, vật nhỏ thích hắn.

Hơn nữa là rất thích hắn.

Quá thích hắn mà nói…… dư quang đuôi mắt Lệ Đình quét nhìn cái đầu nhỏ phía sau sô pha: Khụ khụ, vì mặt mũi mẹ hắn, hắn cố mà làm chuẩn đi!

Mà Tiên Tảo Tảo bên kia lại bò trở về trên sô pha, ừm…… Thật không biết đối tượng công lược có tâm nguyện lớn nhất gì.

“Đinh ——” tin nhắn điện thoại tiếp theo vang lên.

Như cũ là số xa lạ, như cũ là Thơ Ngữ Lam, Tiên Tảo Tảo chán đến chết mở điện thoại.

“Nói đến cùng cô còn không phải là vì tiền, có thể đòi tiền, cô rời đi Lệ thiếu, tiền tôi cho cô!”

Tiên Tảo Tảo xem xong mắt sáng lên, cô nhìn về phía ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ một mảnh sáng ngời.

Hôm nay mọi người đều cho cô tiền, tuyệt ghê!

“Tiền a, tôi muốn.

Cô muốn tôi cách Lệ ca ca rất xa sao? Hiện tại chúng tôi cách nhau……”

001 kịp thời bổ sung: “6.3 mét.”

Tiên Tảo Tảo nghe vậy chớp chớp mắt với 001, sau đó tiếp tục ghi vào văn tự, “Cách nhau 0.3 mét, nói, cô muốn tôi cách anh ấy bao xa?”

001:…… Ha, cô nghịch ngợm quá.

Tiên Tảo Tảo cười hắc hắc, sau đó nắm chặt điện thoại.

27/1/2020

Chương 23: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (23)

Edit: Ochibi

Thơ Ngữ Lam bên kia quả thực tức điên, 0.3 mét, gần như vậy?

Khoảng cách gần như vậy là muốn hôn môi sao, còn không phải là hôn môi sao, quỷ nghèo thế nhưng khoe khoang với cô ta?

Còn có ——

Thơ Ngữ Lam tức đến nỗi ngón tay đều run run: “Cô cho rằng tôi sẽ không làm cô rời đi, là ý tứ này đi?”

“…… Không phải sao?”

Ngu ngốc!

Thơ Ngữ Lam thật không nghĩ tới sẽ gặp được ngu ngốc, cô ta tiếp tục ghi vào: “Hai trăm vạn, cút xa một chút cho tôi……”

Nhưng mà, tin tức như cục đá rơi vào biển rộng không có hồi âm.

Ngu xuẩn!

Thơ Ngữ Lam “bang” quăng rớt điện thoại, cô ta thật sự tức điên rồi, một con quỷ nghèo mà cũng dám làm lơ cô ta?

Vậy thì đừng trách cô ta dùng thủ đoạn khác.

Tiên Tảo Tảo:……

Tiên Tảo Tảo xác thật nhận được tin nhắn của Thơ Ngữ Lam, sau khi xem đến hai trăm vạn, cô bĩu môi, sau đó cho vào danh sách đen.

001 hơi mang đồng tình nói: “Thơ Ngữ Lam nhất định tức điên.”

Tiên Tảo Tảo gật gật đầu nhỏ, nắm tay ghé vào trên sô pha nói: “Ngày đó ở nhà cũ cô ta hung dữ ta, hiện tại…… Ta thắng, tiền cô ta không nhiều bằng ta, tuyệt vời!”

Tiểu bộ dáng đáng yêu không chịu được.

001:…… Bé ngoan, cô vui vẻ là tốt rồi.

Tiên Tảo Tảo chơi vui vẻ, thỉnh thoảng cười một tiếng, hoặc là lắc lắc đôi chân trắng nõn, câu dẫn Lệ Đình thỉnh thoảng ngắm một cái.
Càng xem mày hắn nhăn càng chặt, vật nhỏ rốt cuộc chơi với ai?

Còn chơi vui vẻ như vậy?

Lệ Đình rất không vui, biểu tình bởi vậy cũng biểu hiện ra một chút, Tiên Tảo Tảo vẫn luôn quan sát hắn dĩ nhiên phát hiện.

Tiên Tảo Tảo:…… Này! Đối tượng công lược đang nhìn cô, hơn nữa ánh mắt còn rất bất mãn.

Cô ngốc ngốc sờ sờ gương mặt, chẳng lẽ cô vừa mới bắt nạt người, biểu tình tà ác bị phát hiện?

Không được!

Cô là kiều hoa!

Tiên Tảo Tảo sốt ruột muốn từ sô pha bắn ra, nhưng chỉ tưởng tượng vậy thôi chứ cô vẫn chậm rãi ôm làn váy đứng dậy.

Cô ngoan ngoãn nâng bình nước Bội Kỳ, đỡ ánh mắt Lệ Đình đi qua, sau khi đứng yên bên người nam nhân, đầu ngón tay trắng nõn chọc chọc cánh tay nam nhân.

“Sao thế, Lệ ca ca anh không vui hả?”

Giọng nói nhỏ mềm mại, bộ dáng rất quan tâm.
Lệ Đình nghe xong hỏa khí liền vơi đi một nửa.

Mà Tiên Tảo Tảo nói xong, nâng bình nước lên miệng uống ngay, không được, đối mặt với đối tượng công lược cô vẫn là khát.

Lệ Đình nghiêng đầu, ánh mắt không tự giác lưu tới trên môi hồng nhuận của đối phương, hắn không nói chuyện.

Mãi đến khi Tiên Tảo Tảo sắp chịu không nổi, hắn mới đè nặng âm thanh hỏi: “Vừa rồi chơi rất vui vẻ hửm?”

Ánh mắt Tiên Tảo Tảo chột dạ quơ quơ, sau đó cúi đầu, âm thanh rầu rĩ: “Cũng không hẳn vậy.”

“Tiểu Nhất, xong rồi, đối tượng công lược quả nhiên thấy được!”

“Mỉm cười, lúc này chỉ nên mỉm cười!” 001 bắt đầu ra chủ ý.

Tiên Tảo Tảo lập tức chấp hành, cô ngẩng đầu, bày ra mỉm cười mà hết cái Tiên gia đều cự tuyệt không được, “Vừa rồi chơi không phải rất vui vẻ đâu, Lệ ca ca muốn cùng chơi không?”

Lệ Đình nghiêng đầu:…… Khụ khụ.

Hắn cũng cầm lấy ly nước uống một ngụm, cà phê lạnh đắng đắng, nhưng hắn lại không nếm ra vị.

“Chơi cái gì?” Hắn nhướng mày.

Tiên Tảo Tảo vòng tay móc điện thoại ra, sau đó đưa cho Lệ Đình: “Điện thoại rất thú vị.”

Lệ Đình nghe xong cúi đầu, nhưng lúc nhìn thanh tin nhắn điện thoại ngây ngẩn cả người.

Tin nhắn hiện ra trên điện thoại tất cả đều là chuyển khoản, còn có bao lì xì, số tiền một đám đều không nhỏ.

Tiên Tảo Tảo tiến lên click mở ví tiền, ý bảo Lệ Đình xem: “Mẹ em, bọn họ cho bao lì xì, giúp anh bồi thường tổn thất.”

Người cô nhỏ xinh tiến lên nằm sấp, cánh tay Lệ Đình đặt trên mặt bàn, quả thực nhìn như ôm người ở trong lòng ngực.

Hắn cong cong môi.

29/1/2020

Chương 24: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (24)

Edit: Ochibi

“Nhiêu đó có đủ hay không?” Tiên Tảo Tảo nhéo một cái ngón tay của Lệ Đình, tự mình gật đầu: “Bồi thường tổn thất hủy bỏ đính hôn, chắc không sai biệt lắm đâu?”

Lệ Đình nhìn ngón tay bị nhấc lên, khóe môi không tự giác khẽ nhếch, nhưng lời nói ra lại tràn đầy nghiền ngẫm: “Tất cả cho tôi hết?”

Hắn cúi đầu, mắt đen nặng nề nhìn gương mặt trắng nõn gần trong gang tấc.

Thiếu nữ trong lòng ngực có hương vị hạnh phúc, tươi mát, ánh mặt trời.

Là một chùm ánh sáng được Tiên gia nâng niu trên đầu quả tim, mà hiện tại ánh sáng ấy chiếu rọi tới trên người hắn.

Lệ Đình nháy mắt hiện lên biểu tình hoảng hốt, hiện tại, hắn muốn hôn môi người trong lòng ngực.

Tiên Tảo Tảo ngửa đầu, cảm giác giọng nói đối tượng công lược không đúng, cũng thiếu nước sao?

“Lệ ca ca, muốn uống nước không?” Cô hỏi.

Lệ Đình nháy mắt ngồi thẳng, mất tự nhiên cầm lấy bình nước rồi uống, tay vòng ở ngoài người Tiên Tảo Tảo cũng thu hồi về.

Hắn cầm điện thoại Tiên Tảo Tảo, làm bộ cái gì cũng không phát sinh, trêu đùa Tiên Tảo Tảo nói: “Tiền cho tôi hết, em có luyến tiếc không?”

Tiên Tảo Tảo ngây ngẩn cả người, ngay sau đó âm điệu đều nhịn không được cất cao: “Đây là nguyện vọng của anh sao?”

Môi hơi mở ra, nghiêm túc dị thường, bàn tay non mịn cũng gắt gao nắm lấy hắn.

Lệ Đình cảm giác ý cười trên mặt mình tan đi, không rõ sao cảm thấy không vui, hắn tránh đối phương, cũng tránh vấn đề của đối phương.

Nhưng Tiên Tảo Tảo lại một mực chờ đợi……

“Không phải,” Lúc Lệ Đình trả lời âm thanh lãnh ngạnh, hắn nói: “Muốn biết nguyện vọng của tôi?”

Tiên Tảo Tảo mất mát chớp mắt một cái, nghe vậy kinh hỉ gật đầu, “Phải phải!”
Lệ Đình khò khè dưới đầu Tiên Tảo Tảo, hắn nhàn nhạt cười, dưới ánh mắt mong đợi của Tiên Tảo Tảo, câu môi nói: “Ừ…… Không nói cho em.”

Tiên Tảo Tảo chôn đầu xuống, cả người đều héo: “Hiểu rồi, 036***.”

Lệ Đình khó hiểu, đẩy đẩy vật nhỏ đang gục trên bàn.

Tiên Tảo Tảo: “Mật mã, tiền cho anh hết, sau đó em muốn được ăn thật nhiều đùi gà!”

Khí phách vô cùng.

Lệ Đình búng búng ngón tay, ngay sau đó bắn ót vật nhỏ một cái.

Tiên Tảo Tảo khó hiểu ngẩng đầu, mái tóc xoã tung nâng lên, có vẻ càng thêm ngốc manh, cô hỏi: “Như thế nào?”

Lệ Đình nhích lại gần, đôi mắt đen nhánh thâm thúy gắt gao nhìn chằm chằm vật nhỏ, âm thanh hắn trầm thấp có loại dụ hoặc khác: “Tiên Tảo Tảo……”

“Vâng?” Tiên Tảo Tảo nuốt một ngụm nước miếng, rồi uống một ngụm nước trong bình.

Lệ Đình buồn cười, sau đó xoa xoa khóe môi Tiên Tảo Tảo, tiếp tục đè nặng âm thanh hỏi, “Nếu người khác đòi tiền, em sẽ cho sao?”
Thời điểm hỏi đến câu này, đôi mắt hẹp dài màu khói bụi của Lệ Đình chậm rãi nheo lại, ngay cả chính hắn cũng không biết, hắn nhìn qua có bao nhiêu nguy hiểm.

Nhưng đối diện với hắn, Tiên Tảo Tảo lại cảm giác thấy.

Giống như một chữ trả lời không tốt, lập tức sẽ mang mưa rền gió dữ tới.

“Nghiêm túc suy nghĩ một chút,” Đầu ngón tay Lệ Đình xẹt qua gương mặt Tiên Tảo Tảo, dừng ở trên đầu cô, nhẹ nhàng xoa.

Cảm giác thực tốt.

Tiên Tảo Tảo ngây thơ lắc lắc đầu, không hiểu lắm thâm ý của đối tượng công lược.

Lệ Đình vừa lòng cười, sau đó còn đưa điện thoại cho Tiên Tảo Tảo, “Tiền em giữ giúp tôi, khi cần tôi sẽ tìm em.”

Tiên Tảo Tảo lại nuốt nước miếng, ánh mắt còn có miệng lưỡi của đối tượng công lược nữa, ôn nhu dọa người quá.

Hô ~ không hiểu sao cảm thấy tránh được một kiếp.

……

Phát hiện Tiên Tảo Tảo thích uống nước, quản gia liền chuẩn bị nước bưởi mật ong cho cô.

Vì thế ở biệt thự, mỗi ngày Tiên Tảo Tảo ôm bình giữ ấm hồng nhạt tiểu trư Bội Kỳ, đi bộ theo phía sau cái mông Lệ Đình.

Cuối cùng, không biết là tại nước uống ngon, hay là Lệ Đình ảnh hưởng quá lớn với cô, tóm lại Tiên Tảo Tảo uống nước ngày càng nhiều.

Sau đó ——

Tiên Tảo Tảo nhận được một nhiệm vụ từ quản gia.

30/1/2020

Chương 25: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (25)

Edit: Ochibi

Yến hội ngày hôm sau, cần phải để Lệ thiếu cũng mang theo bình nước, uống nhiều nước thân thể mới khỏe mạnh.

Đây là nguyên lời nói của quản gia.

Mà thẳng trước khi đến yến hội, Lệ Đình đều phản đối mang bình nước, Tiên Tảo Tảo liền ôm tiểu trư Bội Kỳ ở phía sau hắn, cũng không nói lời nào, chỉ dùng đôi mắt to tròn nhìn hắn.

Cuối cùng ——

Trước lúc dự tiệc, đình viện rộng lớn, Lệ Đình ngồi ngay ngắn trên xe lăn, ánh mắt hư không nhìn qua vô cùng cao lãnh.

Mà ở trong tay hắn, bình nước hồ ly màu trắng trong phim hoạt hình ngốc manh, vô tội, mắt màu lam của hồ ly cong thành nụ cười tủm tỉm.

Một tí xíu cũng không cao lãnh.

“Tiên tiểu thư, thiếu gia nhờ cô chăm sóc,” quản gia đứng ở cửa tặng người, ánh mắt nheo lại, giảo hoạt giống hồ ly.

Thừa dịp Lệ Đình không chú ý, lão nhân gia khẽ meo meo dựng thẳng ngón cái với Tiên Tảo Tảo.

Tiên Tảo Tảo chớp chớp mắt, đầu ngón tay câu lấy vạt áo sườn xám đáp lễ, nghiêng đầu cười rộ lên, đáng yêu không chịu được.

“Quản gia bá bá gặp lại sau.”

“Thiếu gia, Tiên tiểu thư gặp lại sau,” lão quản gia vẫy vẫy tay với hai người, nụ cười trên mặt vẫn luôn không biến mất.

Lệ Đình:……

Lệ Đình mặt lạnh cầm bình nước, chỉ huy Tiên Tảo Tảo đẩy hắn rời đi, nhưng khí chất khó tiếp cận lại bị bình nước hồ ly huỷ hoại.

Thế cho nên Mộc Phong, được rồi, Boss đang ôm ấp cái bình phim hoạt hình?

Không có gì đâu, từ sau khi nhìn thấy sô pha lười trong văn phòng Boss, hắn nhìn cái gì khác nữa cũng không thấy sợ hãi.

Biệt thự nơi yến hội xa hoa.

Sảnh yến hội rất lớn và sang trọng, thang cuốn màu trắng kiểu Âu xoay quanh đi lên ở chính giữa đại sảnh, đèn treo thủy tinh trong suốt thật lớn lộng lẫy bắt mắt, dưới ánh đèn nam nữ ăn uống linh đình chói lọi.
Người hầu bưng champagne và rượu không ngừng xuyên qua.

Người tổ chức là hội trưởng thương hội, đồng thời cũng là thế giao* của Lệ gia, bởi vậy dù chỉ có mặt cũng đều là nhân vật có uy tín danh dự, cũng không phải ai cũng đáng giá để hội trưởng và phu nhân đi nghênh đón.

(*Thế giao: Quan hệ thân thiết mấy đời)

Thẳng đến ——

Người hầu nhắc nhở hội trưởng phu nhân, “Phu nhân, Thơ Ngữ Lam tiểu thư tới.”

Hội trưởng phu nhân: “Lệ thiếu đâu?”

“Lệ thiếu vẫn chưa ở bên người Thơ tiểu thư,” người hầu kính cẩn trả lời.

Hội trưởng phu nhân trên mặt sửng sốt, ngay sau đó hiểu rõ, tiếp theo vẫn là tìm đến Thơ Ngữ Lam để qua chào đón.

“Xin chào Thơ tiểu thư,” hội trưởng phu nhân là người rất có khí chất, bởi vì khí chất, bởi vì thân phận, làm hành động của bà khiến cho không ít người chú ý.

Mà hiện tại, bà đứng trước mặt Thơ Ngữ Lam.

“Xin hỏi Lệ thiếu cũng không đi cùng sao?” Bà nhìn Thơ Ngữ Lam trước mắt ăn diện lộng lẫy, ôn thanh dò hỏi.
Thơ Ngữ Lam vừa nghe vấn đề như vậy liền rất không kiên nhẫn, nhưng sau khi nhìn người đang hỏi chuyện chính là hội trưởng phu nhân, cô ta khẽ vuốt làn váy che dấu ngạo mạn, cắn răng làm bộ thẹn thùng nói: “Khụ khụ, ngài biết đó, người Lệ thiếu này tương đối có tình thú……”

Nhưng mà trên thực tế là, Thơ Ngữ Lam thân là vị hôn thê của Lệ Đình, lại chưa gặp được Lệ Đình, lần nào cũng bị cự tuyệt.

Lệ thiếu người này có tình thú?

Hội trưởng phu nhân nhướng mày, bà quét mắt nhìn kỹ Thơ Ngữ Lam, không nói nữa.

Thơ Ngữ Lam giao lưu cùng hội trưởng phu nhân, những phu nhân và tiểu thư nhà giàu khác đều nghe vào trong tai, tự nhiên đều chú ý tới Thơ Ngữ Lam làm bộ làm tịch.

Ở đây không ít cô gái hướng tới Lệ Đình, thấy thế không khỏi vui sướng nhếch lên khoé môi khi người gặp họa.

“Phu nhân vẫn trẻ tuổi xinh đẹp như vậy,” nhưng vào lúc này, Lệ lão đi tới, đầu tiên chào hỏi hội trưởng phu nhân, sau đó mắt nhìn Thơ Ngữ Lam một mình tiến đến.

Nghĩ đến Lệ Đình không phối hợp, sắc mặt Lệ lão lạnh xuống.

Hội trưởng phu nhân vội tiến lên tiếp đón, Thơ Ngữ Lam cũng không cam chịu gắt gao đuổi kịp phía sau.

Lệ lão gật đầu với hai người, quay đầu hỏi trợ lý: “Tiểu tử kia khi nào tới?”

“Mộc trợ lý nói, còn mười phút nữa,” trợ lý kính cẩn trả lời.

Lệ lão sắc mặt lập tức xấu.

Mười phút sau, Lệ Đình tới.

Nam nhân lười biếng ngồi ở trên xe lăn, một thân đường trang màu trắng cách tân, vô cùng soái khí, nhiều phần ưu nhã.

Lệ Đình vừa ra trận, liền hấp dẫn tất cả ánh sáng, và sự chú ý của mọi người.

Thẳng đến Tiên Tảo Tảo phía sau hắn ngẩng đầu lên.

Ánh sáng bắt đầu chuyển hướng, vẻ đẹp lộng lẫy khiến người thất ngữ.

1/2/2020

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau