XUYÊN NHANH: NAM THẦN LẶNG LẼ THÍCH TA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: nam thần lặng lẽ thích ta - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (16)

Edit: Ochibi

Nhưng trước khi gặp Lệ Đình, Thơ Ngữ Lam gặp Lệ lão trước, còn có quản gia Lệ gia.

Lệ lão năm mươi mấy tuổi cũng không hiện vẻ già, bản mặt rất uy nghiêm.

Khi ông xuất hiện nháy mắt Thơ phu nhân liền lôi kéo con gái đứng lên, “Lệ lão, đây là con gái của tôi, Ngữ Lam.”

“Ngồi đi,” Lệ lão tùy ý xua xua tay, liếc mắt quét Thơ Ngữ Lam mặc sườn xám thoạt nhìn đoan trang, ông ta không lạnh không nhạt nói, “Lệ Đình lát nữa sẽ tới đây, quản gia mang trà lên.”

Lão quản gia mang trà, thái độ đối đãi với hai mẹ con này cũng lãnh đạm, không thèm mở mắt nhìn, càng không có khen tặng.

Thơ Ngữ Lam đối với thái độ hai người cực kỳ khó chịu, trong bụng nghẹn một đống lửa, nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng.

Rốt cuộc, gương mặt Lệ lão kia làm cô ta không dám lỗ mãng.

Cô ta chỉ có thể gửi hy vọng Lệ Đình mau xuất hiện.

Cô ta sẽ dùng khuôn mặt và dáng người của mình chinh phục đối phương……

Lúc Lệ Đình đến, mẹ con Thơ Ngữ Lam đang cùng Lệ lão trò chuyện vui vẻ, ít nhất là Thơ phu nhân đơn phương vui vẻ.

Đầu tiên là nghe được âm thanh động cơ thắng xe, tiếp theo Thơ Ngữ Lam liền thấy trên mặt lão quản gia kia lộ ra biểu tình kinh hỉ, sau khi bẩm báo Lệ lão, lão quản gia sai khiến người hầu khác ra cửa nghênh đón.

Thơ Ngữ Lam nghĩ thầm trận chiến này không quá lớn, đâu giống mẹ con cô ta đợi nửa ngày, Lệ lão mới lại đây.

Đồng thời cô ta cũng rất tò mò Lệ đình rốt cuộc là nhân vật thế nào, đang nghĩ như vậy Thơ Ngữ Lam liền cảm giác bị đẩy nhẹ một cái.

“Mẹ?” Cô ta tò mò quay đầu đi nhìn Thơ phu nhân.
“Vị hôn phu của con đã đến rồi mà còn không đi nghênh đón?” Thơ phu nhân cười tủm tỉm nói, chỉ là trong nháy mắt Thơ Ngữ Lam đứng dậy, bà ta nhẹ nhàng kéo con gái lại, hạ giọng nói: “Ra cửa nhớ tư thế khoe điểm mạnh!”

Thơ phu nhân nghĩ chính là, con gái ra cửa nghênh đón Lệ Đình, cũng có thể để lại một cái ấn tượng tốt.

Thơ Ngữ Lam ra vẻ rụt rè đùa nghịch phía dưới tóc, vặn vẹo thân hình đi ra sân.

Nhà cũ Lệ gia ở vùng ngoại thành, sân rất lớn, bởi vậy chờ Thơ Ngữ Lam đi tới cửa, xe Lệ Đình bên kia cũng vừa vặn dừng lại.

Xuống xe trước chính là trợ lý Mộc Phong, Thơ Ngữ Lam vội vàng tạo ra tư thế đẹp, người kế tiếp xuống xe hẳn là Lệ Đình đi?

Xem bộ dạng lão quản gia ân cần đi lên, nhất định là Lệ Đình không sai!

Thơ Ngữ Lam vội vàng bày ra gương mặt tươi cười bình hoa của mình, chuyên tâm chờ đợi Lệ Đình xuống xe, một lần dùng tốt dáng người duyên dáng của cô ta là bắt được Lệ Đình.

Thơ Ngữ Lam cười rồi cười, kết quả chờ cửa xe mở ra, cô ta nhìn thấy lại là một vạt góc váy màu trắng, kèm theo thanh thúy “Quản gia bá bá tốt bụng,” một vị thiếu nữ trong xe bước xuống.

Trên mặt Thơ Ngữ Lam cười không nhịn được.
“Đừng sợ, Lệ thiếu không thích người khác,” không biết khi nào Thơ phu nhân đã lại đây, bà ta dùng ánh mắt bắt bẻ liếc mắt thiếu nữ một cái, nói với con gái: “Lại nói, cho dù vậy có thể xinh đẹp hơn con sao?

Thủ đoạn có thể chơi đùa bằng con?”

Thơ Ngữ Lam trong lòng hơi định, đầu ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua sợt tóc bên tai, người xinh đẹp hơn cô ta đâu có thấy nhiều lắm.

Tiên Tảo Tảo còn không biết, có người bản lãnh lấy cô làm xong đối lập, còn chướng mắt cô.

Cô lúc này đưa lưng về phía mẹ con Thơ Ngữ Lam, cẩn thận giúp Lệ Đình xuống xe.

Rõ ràng xe lăn có thể tự động hành động, Lệ Đình cố tình ăn vạ cô, mà nghĩ đến giao lưu nhiều hơn có thể tăng tiến cảm tình, tăng tiến cảm tình có thể giúp cô biết tâm nguyện của Lệ Đình.

Tiên Tảo Tảo cũng liền chấp nhận.

Còn chấp nhận rất vui vẻ.

“Boss bên này, vậy mà còn muốn phiền Tiên tiểu thư,” Mộc Phong cung kính đối với Tiên Tảo Tảo nói, hắn ở một bên có nhìn thấy lão quản gia ghé mắt với Tiên Tảo Tảo, lo lắng sẽ chọc Boss tức giận, cho nên trước tiên cùng lão quản gia đánh cái châm dự phòng.

“Lắm miệng,” Lệ Đình trên xe lăn xuống xe xong, chuyện thứ nhất đó là trở tay kéo tay Tiên Tảo Tảo lại, “Vật nhỏ đừng lười biếng, giúp tôi đẩy xe lăn.”

Lúc nói ngữ khí bình đạm, nhưng khoé môi Lệ Đình lại là dấu không được cười.

Nói xong còn không quên cảnh cáo liếc mắt lão quản gia một cái, ý vị cảnh cáo che chở rất mạnh mẽ.

Gừng càng già càng cay, lão quản gia tức khắc sáng tỏ.

22/1/2020

Chương 17: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (17)

Edit:Ochibi

Nghĩ đến hôm nay lão gia bắt thiếu gia đính hôn, mà thiếu gia cố tình mang theo thiếu nữ mấu chốt này lại đây, lão quản gia lo lắng nhất chính là lão gia sẽ tức giận.

Đến nỗi mẹ con Thơ Ngữ Lam có khó xử hay không, cũng không ở trong phạm vi suy nghĩ của ông, so sánh với Lệ gia, thương giới của Thơ gia mới chỉ xa xa chưa đủ nhìn.

“Tiên tiểu thư bên này mời,” lão quản gia chỉ huy người phía sau tránh đường, nhưng đợi mãi vẫn thấy người bên cạnh ngốc ngốc không nhúc nhích.

Lão quản gia chuẩn bị quát lớn, tiếp theo liền nghe được âm thanh không khí đồng thời đảo hút, theo tầm mắt mọi người lão quản gia quay đầu lại.

Sau đó, cũng một đám ngây ngẩn cả người.

Thiếu nữ đi cùng thiếu gia ngay từ đầu không lộ mặt, mà hiện tại đối phương ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt quá non mềm như được thượng đế hôn môi.

Đó là một khuôn mặt xinh đẹp cỡ nào!

Xinh đẹp đến không thể tưởng tượng, ngoan ngoãn đến không thể tưởng tượng.

“Quản gia, mong ông tránh người ra.” Âm thanh Lệ Đình lạnh băng nổ vang bên tai lão quản gia, làm người sau rốt cuộc hồi thần, đám người hầu phía sau quản gia cũng tránh đường.

Nhưng biểu tình trên mặt như cũ hoảng hốt.

Vị Thơ tiểu thư trước cửa kia đã đủ xinh đẹp, không ngờ người trước mắt còn xinh đẹp hơn.

Xinh đẹp đến nỗi một cái nháy mắt đủ hạ gục mười cái Thơ tiểu thư.

Hơn nữa Lệ thiếu đối với thiếu nữ đặc biệt ôn nhu, bọn họ không cần tự hỏi, đã nghĩ đến Thơ tiểu thư quăng mũ cởi giáp.

Có đám người lão quản gia nhường đường, Tiên Tảo Tảo liền đẩy Lệ Đình đi đến cửa lớn, “Lệ ca ca, giữa trưa em có thể ăn năm cái đùi gà hay không?”

Kiêng dè hình tượng kiều hoa, Tiên Tảo Tảo cố tình đè thấp thân mình ghé vào bên tai Lệ Đình, nhỏ giọng đến không thể nhỏ giọng hơn.

Lệ Đình xác thật đáp ứng Tiên Tảo Tảo rồi, rời nhà cũ liền cho cô ăn đùi gà. Hắn cười thầm, cái đồ tham ăn này.

“Có thể, em không phải muốn cầm phổ sao, sau khi có được đầu tiên là đàn một khúc cho tôi nghe.”

“Vâng…… Được thôi.” Tiên Tảo Tảo ngẫm lại sau đó gật đầu, ngoan ngoãn khiến Lệ Đình lần nữa giơ lên khóe môi.

Hai người lơ đễnh nói chuyện với nhau, thậm chí không chú ý tới bọn họ có thân mật đặc biệt, nhưng quần chúng vây xem lại nhìn ra.

Nói nghe, Lệ thiếu khi nào cùng người khác thân mật như vậy?

Nhưng không đợi đám người lão quản gia suy nghĩ cẩn thận, Tiên Tảo Tảo bên kia đã đẩy Lệ Đình tới cửa.

Mẹ con Thơ Ngữ Lam đứng ở cửa, hai người bên ngoài bị Tiên Tảo Tảo làm cho sốc tại chỗ.

Thơ phu nhân miễn cưỡng còn có thể duy trì tươi cười, bà ta không nghe nói khi nào có một vị vưu vật như vậy, còn phải xác định quan hệ thiếu nữ với Lệ Đình trước, không thể nháo quá nhiều.

Mà Thơ Ngữ Lam liền bất đồng, mỹ mạo thiếu nữ là vũ khí có sát thương cường đại nhất của cô ta, dưới sự đánh sâu vào của mỹ mạo đối phương, cô ta ghen ghét tròng mắt đỏ cả lên.

Sao lại có thiếu nữ xinh đẹp đến như vậy? Đẹp đến khiến cô ta không chịu nổi, làm cô ta muốn huỷ hoại đối phương!

Thơ Ngữ Lam lòng tràn đầy ghen ghét, thậm chí tạo hình đều đã quên, chỉ có tràn đầy ghen ghét trong đầu!

Càng ghen ghét, Thơ Ngữ Lam càng thầm hạ quyết tâm, cô ta nhất định phải cướp đi Lệ Đình!

Tiên Tảo Tảo lễ phép cười với hai mẹ con Thơ Ngữ Lam, nhưng nhận về chỉ là ánh mắt lạnh.

Trong đó ánh mắt Thơ Ngữ Lam quả thực có thể phun hỏa.

Tiên Tảo Tảo suy nghĩ một chút: “Tiểu Nhất! Có người hung dữ với ta.”

Người này còn không phải là minh tinh trên xe taxi sao, tính tình rõ xấu.

Nhưng Tiên Tảo Tảo lúc trước che mặt, cô nhận ra Thơ Ngữ Lam, chứ Thơ Ngữ Lam không nhận ra cô.

001: “Đánh cô ta! Không, không đúng, bé ngoan a, cô phải nhớ kỹ mình là kiều hoa, lúc này có thể nhờ đối tượng công lược hỗ trợ, nhờ đối phương hỗ trợ cũng là cách gia tăng cảm tình nha!”

Tiên Tảo Tảo: “Phải…… Cách nghĩ không tồi!”

001 kiêu ngạo gật gật đầu: “Chứ sao!”

Tiên Tảo Tảo tìm được biện pháp giải quyết tâm tình liền chuyển tốt, cô quay đầu lại nhìn Thơ Ngữ Lam một cái, chọc chọc Lệ Đình: “Vị tiểu tỷ tỷ kia là ai vậy?”

Nghĩ đến hai mẹ con Thơ gia kia, mặt Lệ Đình nháy mắt lạnh xuống, “Là người không liên quan.”

Hắn không đặt mẹ con Thơ Ngữ Lam ở trong mắt, thậm chí cũng chưa liếc mắt nhìn một cái, cho nên không có thấy ánh mắt đối phương nhìn vật nhỏ.

24/1/2020

Chương 18: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (18)

Edit: Ochibi

Nhưng ở phía sau Lệ Đình và Tiên Tảo Tảo, lão quản gia cùng một đám người hầu lại thấy mẹ con Thơ Ngữ Lam.

Còn có ánh mắt bất thiện hai người dành cho Tiên Tảo Tảo.

Lệ gia cũng không phải là dễ dàng bắt lấy như vậy, lão quản gia từ từ cười lạnh.

Đặc biệt là loại chỉ vì ích lợi mà chạy đến này, cũng là xứng đáng.

Còn về Thơ Ngữ Lam và Tiên Tảo Tảo ai có thể lưu tại bên người thiếu gia…… Ánh mắt lão quản gia ngừng ở trên tay Lệ Đình lôi kéo Tiên Tảo Tảo.

Thế nhưng bảo vệ thành như vậy!

Tiên Tảo Tảo cuối cùng cũng không thành công cáo trạng, sau đó tiến vào phòng khách thì gặp được Lệ lão.

Lệ lão ngồi ngay ngắn trên sô pha, lưng rất thẳng, nhìn qua ánh mắt rất sắc bén.

Ngay từ đầu còn định răn dạy Lệ Đình, nhưng tiếp theo liền thấy được phía sau Lệ Đình, thiếu nữ kia rực rỡ lóa mắt.

Hoa chiêu mới Lệ Đình dùng cự tuyệt đính hôn sao? Vậy mà tìm được người xinh đẹp đến hiếm gặp, đáng tiếc ông ta tâm lãnh, chuyện đính hôn không có khả năng sửa đổi.

Mà bên kia, thiếu nữ giơ lên gương mặt tươi cười: “Xin chào Lệ bá bá, cháu là Tiên Tảo Tảo.”

Tươi cười ngoan ngoãn lại đáng yêu.

Lệ lão nghẹn nghẹn, thật sự không phát ra hỏa đối với gương mặt tươi cười.

Lệ lão rũ mắt thấp xuống, đối diện với biểu tình đề phòng của con trai, như thể ông ta sẽ ăn tiểu cô nương vậy. Lệ lão một bụng hỏa khí trực tiếp phun ra, “Hôm nay bảo mày tới đính hôn, mày mang theo đứa con gái khác đến, cố ý chọc giận tao hả?”

Lệ Đình không chút để ý nói: “Cố ý chọc giận cha, cha à người cũng quá đem chuyện mình làm quan trọng. Về phần đính hôn, cha thích thì cha cùng Thơ gia đính, chuyện của con cha đừng quản.”

Lệ lão quả thực tức điên!

“Bộ dáng mày nói chuyện giống cái gì?!” Lệ lão tức đứng lên bước vài bước đến trước mặt Lệ Đình, “Chuyện đính hôn không cần thương lượng, còn có, tao hỏi mày, chuyện tối hôm qua mấy nhà hào gia phá sản, có phải do mày làm hay không?”

“Còn có Lý Cường, tao đã cảnh cáo mày, hắn còn hữu dụng còn hữu dụng! Ai khiến mày động vào hắn?!”

Lệ lão rống giận vang vọng phòng khách, lửa giận của ông ta gần như làm tất cả mọi người ngây người.

Trừ bỏ Lệ Đình và Tiên Tảo Tảo.

Bổn yêu Tiên Tảo Tảo cũng không nhát gan, đầu tiên là cô tò mò nhìn mắt Lệ lão, lại lo lắng nhìn mắt đối tượng công lược bị hung dữ.
Tay nhỏ nóng hầm hập kéo Lệ Đình lại, cô cúi người đặc biệt đứng đắn ngoan ngoãn nói: “Anh đừng sợ.”

Hơi thở nóng hổi cọ qua gương mặt, Lệ Đình sửng sốt.

Trước khi kịp phản ứng lại, khóe môi liền lơ đãng nâng lên.

Khuỷu tay vật nhỏ thật biết xoáy vào nơi nào, khi nhìn qua, bộ dáng ngoan ngoãn mềm mại kia thật khiến người ta vui, chọc đến Lệ Đình nắm lấy tay nhỏ của cô.

Mắt phượng hẹp dài đối mặt với một vũng nước suối: “Em đang thực hiện hứa hẹn hửm?”

Tiên Tảo Tảo nghĩ nghĩ, cong con mắt gật đầu thật mạnh, tóc rong biển nhu mỹ trong không trung dạng ra độ cong mỹ lệ.

Cô còn nhớ rõ ước định ở trung tâm thương mại, đến bảo vệ đối phương.

Đối diện với biểu tình trịnh trọng lạ thường của cô, lúc quay đầu đi khóe môi hắn nhấp ra một mạt cười, tay lại đáp ở trên đầu vật nhỏ, ra vẻ đứng đắn nói: “Ngoan lắm, buổi tối cũng có đùi gà.”

Hai người nói chuyện nhỏ giọng không coi ai ra gì, như là hai bạn học nhỏ trong trường trộm kề tai nói thầm khi đang được giảng bài.

Không biết người khác như thế nào, dù sao Mộc Phong là xem mắt choáng váng, hắn đi theo bên người Boss lâu như vậy, cũng chưa thấy qua Boss mặt lạnh cười nhiều đến thế.

Mà mẹ con Thơ gia, các cô chỉ ghen ghét quan hệ Tiên Tảo Tảo và Lệ Đình, chàng trai Lệ Đình tài tuấn xác thật không tồi, có cô gái như Tiên Tảo Tảo tranh đoạt, Thơ Ngữ Lam càng là muốn bắt lấy Lệ Đình!

Còn Lệ lão, Lệ lão cảm giác mặt mũi mình bị tiểu cô nương dẫm dưới lòng bàn chân, mà tiểu cô nương này còn không phải cái loại công khai, cô là kiểu ngoan ngoãn đáng yêu nhất.

Cũng không biết mượn lá gan từ nơi nào, dám ngay trước mặt ông ta tình chàng ý thiếp.

24/1/2020

Chương 19: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (19)

Edit: Ochibi

Tiên Tảo Tảo “tình chàng ý thiếp” cảm giác đã trấn an đối tượng công lược tốt, hiện tại là lúc thích hợp nhất là rèn sắt khi còn nóng để bắt lấy thêm nhiều hảo cảm, vì thế mũi nhọn chỉ thẳng vào Lệ lão.

001: “Bé ngoan mau giáo dục hắn, bé ngoan kiều hoa cố lên!”

Tiên Tảo Tảo: “Được!”

Khi mọi người còn đang trợn mắt há hốc mồm, Tiên Tảo Tảo bước lên ngăn cản giữa hai cha con Lệ gia.

Động tác cô như vậy đừng nói những người khác, ngay cả Lệ Đình cũng ngây người chớp mắt một cái.

Tiếp theo, hắn liền nghe được âm thanh vật nhỏ, nhẹ nhàng tinh tế, thậm chí còn có điểm khiếp đảm run rẩy, “Cái kia, Lệ bá bá mong bác đừng hung dữ với anh ấy.”

“Đôi mắt nào của cô thấy ta hung dữ với nó?” Lời nói là như thế này, nhưng đối mặt với một tiểu cô nương mềm mại nhỏ nhắn, tiểu cô nương còn là bảo vệ con của ông ta trước mặt ông ta, ngữ khí Lệ lão cũng yếu đi.

Mà Lệ lão chuyển biến, cũng làm Lệ Đình cùng lão quản gia cả kinh.

Phải biết rằng đây chính là Lệ lão, đối với Lệ Đình trước nay chỉ có rống, ở nhà cũng là không bán hai giá, chưa từng yếu thế với người khác.

Mà hiện tại…… Thế nhưng bởi vì một tiểu cô nương mà tính tình chuyển biến tốt?

Nhưng mà dù vậy, Tiên Tảo Tảo vẫn bị Lệ Đình kéo lại bên cạnh, Lệ Đình không cần người khác thay hắn ra mặt, lúc trước chẳng qua là trêu đùa Tiên Tảo Tảo mà thôi.

Bị Lệ Đình kéo về bên người, Tiên Tảo Tảo còn đang sững sờ, đây chính là cơ hội tốt để cô biểu hiện, đối tượng công lược tại sao lại xả chân sau của cô?

Lệ Đình không biết suy nghĩ của Tiên Tảo Tảo, nếu mà biết đoán chừng sẽ chấn động.

Không còn Tiên Tảo Tảo ngăn cản ở giữa, cha con Lệ gia cuối cùng mới đối mặt chính diện.

“Sao không tiếp tục tránh phía sau tiểu cô nương nữa đi?” Đối với Lệ Đình, lời nói Lệ lão trước nay đều rất khó nghe. “Cứ cho là trốn, con cũng chỉ lựa chọn tránh phía sau duy nhất một tiểu cô nương, không giống như cha nữ nhân tùy tiện nào cũng chọn được.” Lệ Đình đánh trả cũng là kẹp dao giấu kiếm.

Một câu không ngừng tổn hại việc Lệ lão ly hôn với phu nhân kết tóc, liên quan tới chuyện đính hôn Lệ lão sắp xếp hôm nay cũng đều tổn hại.

Thơ Ngữ Lam một bên sắc mặt cũng bắt đầu khó coi, Lệ Đình nói, giống như cô ta cũng là một trong những nữ nhân tùy tiện.

Lệ lão bị lời nói Lệ Đình khiến sắc mặt tối sầm.

Khúc mắc sâu nhất giữa ông ta và Lệ Đình chính là đây, tiếp theo mới là phong cách xử sự bất đồng giữa hai người, nhưng nam nhân hoa tâm* là chuyện bình thường bình thường, ai mà không hoa tâm?

(*Hoa tâm: dùng để so sánh nam nhân hoặc nữ nhân đối tình yêu không chuyên nhất- Baidu)

Lão quản giúp Lệ lão định định tâm, ông ta nhìn Tiên Tảo Tảo một cái, nói với Lệ Đình: “Mày nói cho tao nghe trước, tiểu cô nương này là ai, có quan hệ gì với mày?”

Nghe vậy, mẹ con Thơ Ngữ Lam cũng dựng lỗ tai lên.

Thơ Ngữ Lam đột nhiên xen mồm, cô ta đi lên trước, nỗ lực giả bộ nhu nhược đáng thương, “Tiên tiểu thư có phải thích Lệ thiếu hay không?” Tốt xấu gì cô ta cũng người Lệ lão nhận định, cô ta tự nhận nắm chắc khí chất hỏi.

Tiên Tảo Tảo khó hiểu, cúi đầu lại đối diện với đôi mắt hứng thú của Lệ Đình, người sau đưa cằm nhìn qua, “Thích tôi sao?”

Dường như chắc chắn cô thích, bởi vì khóe môi kia nâng lên.

Tiên Tảo Tảo nghĩ nghĩ, sau đó dưới cái nhìn chắm chú của đám người Lệ Đình, cô gật đầu, “Đúng vậy.”

Tiểu Nhất có bảo, để hoàn thành nhiệm vụ cần thiết thôi miên bản thân, làm chính mình thích đối tượng công lược, như vậy sẽ có lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng mà, hiện tại cô không chán ghét đối tượng công lược.

Để nói lời thích, cũng không khó khăn.

Tiên Tảo Tảo trả lời xong, Lệ Đình lại nghiêng đầu qua, đôi mắt từ trước đến nay thâm thúy giống như chứa đầy đàn tinh, rất sáng.

Ngay cả tim đập cũng không theo nhịp, cảm giác kỳ quái.

Mà bên kia, sắc mặt Thơ Ngữ Lam khó coi muốn chết, tươi cười cũng khó có thể duy trì, cô ta tiếp tục chất vấn nói: “Thế Tiên tiểu thư có biết vì sao hôm nay Lệ Thiếu tới nhà cũ không?”

Tiên Tảo Tảo sửng sốt, cô thật đúng là không biết.

Vì cái gì nha?

Cô nhìn về phía Lệ Đình.

25/1/2020

Chương 20: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (20)

Edit: Ochibi

“Cha kêu tôi tới đính hôn,” Lệ Đình không chút che dấu nhìn Tiên Tảo Tảo, ánh mắt và ngữ khí đều rất thẳng thắn thành khẩn, nhưng cố tình hắn làm thì luôn có loại hương vị xấu xa.

Hắn kéo Tiên Tảo Tảo qua, hai người mặt kề mặt, hắn hạ giọng hỏi: “Chuyện tôi đính hôn, em cảm thấy như thế nào?”

Lệ Đình là cười, nhưng đôi mắt hắn quá thâm thúy, sâu không thấy đáy, dường như ẩn dấu thứ gì ở bên trong, Tiên Tảo Tảo đọc không hiểu ánh mắt đối phương nên có chút do dự.

“Không được!” Âm thanh 001 ở trong đầu Tiên Tảo Tảo vang lên, bởi vậy cũng đánh gãy Tiên Tảo Tảo ngây người.

“Vì, vì sao?” Không biết vì sao Tiên Tảo Tảo cảm giác giọng mình có chút ách, ngay cả khi âm thanh này chỉ có thể xuất hiện trong đầu cô.

Cô che dấu ho khan hai cái, ánh mắt nheo lại, không nhìn Lệ Đình.

Ánh mắt đối tượng công lược thật sáng, xem xong cô có chỗ khô nóng, còn có chỗ khát.

Nhất định là cô sinh bệnh, thiếu nước.

Mà trong đầu, âm thanh 001 còn đang tiếp tục, “Thơ Ngữ Lam là người không tốt, cô ta đính hôn với đối tượng công lược, nhất định sẽ gây sự! Mau nói không với đối tượng công lược, không thể đính hôn.”

Đầu óc Tiên Tảo Tảo còn choáng váng, nhưng cô biết Tiểu Nhất sẽ không hại mình, vì thế theo Tiểu Nhất trả lời nói, “Lệ ca ca, anh không thể không đính hôn sao?”

Lệ Đình vốn là bị động tác rũ mắt của Tiên Tảo Tảo mê muội, lúc này nghe được Tiên Tảo Tảo nói, ý cười trên khóe môi càng thêm sâu, hắn làm bộ đang ở hoàn cảnh khó khăn nói, “Không đính hôn, thương nghiệp tổn thất thì làm sao bây giờ?”

Nói xong, ánh mắt Lệ Đình rất có thú vị nhìn Tiên Tảo Tảo, hắn muốn nghe xem vật nhỏ nói thế nào. Tổn thất?

Vui sướng trên mặt Tiên Tảo Tảo đột nhiên dừng lại, cô thật cẩn thận quét mắt nhìn Thơ Ngữ Lam một cái, sau đó quay đầu nhỏ giọng hỏi Lệ Đình: “Cần rất nhiều tiền?”

Lệ Đình gật gật đầu, cũng học theo tiến đến bên tai Tiên Tảo Tảo nhỏ giọng trả lời, “Đúng vậy, cần rất nhiều đùi gà.”

Theo Lệ Đình dứt lời, trong đầu Tiên Tảo Tảo liền xuất hiện một hình ảnh: Đùi gà chất núi lóe ánh vàng rực rỡ, nhưng ba chữ không đính hôn nện xuống, sau đó núi đùi gà liền rối tinh rối mù giảm bớt, cuối cùng một cái cũng không còn.

Tiếp nữa, ba chữ to đùng đen nghìn nghịt thổi qua không trung: Xong đời rồi.

“Nếu không, nếu không em ăn ít lại?” Tiên Tảo Tảo cúi đầu, đáng thương vô cùng nói, “Ba mẹ thật ra có cho em tiền, đáng tiếc em đều mất hết rồi.”

Lệ Đình thiếu chút nữa phun ra.
Hắn thật sự không thể tưởng được, vật nhỏ thế nhưng nói ra đáng thương như vậy, cô có phải cũng không nhận thức chính xác được giá trị con người mình hay không?

Cô là con gái duy nhất của Tiên gia, Tiên gia ở nước ngoài là quý tộc, tiền nhiều đè chết người, còn có thể đè chết rất nhiều người.

Cần tiền mà nói, chỉ cần cô lên tiếng, Tiên gia lập tức cho một đống tiền ngay, nào cần dùng đùi gà để cứu hắn?

Nhưng mà, tâm ý kia của Tiên Tảo Tảo, hắn vẫn thu nhận.

Dù sao người nói những lời này, chính là cái đồ tham ăn, thân là đồ tham ăn còn giảm ăn chừa tiền cho hắn, nói không cảm động là giả.

Lệ Đình trong một khoảng khắc, lòng có điểm ấm.

Bị vật nhỏ đả động thật sự quá dễ dàng.

Đẹp, mềm mại ngoan ngoãn, còn có một trái tim ấm áp như mặt trời mới mọc.

Ánh mắt Lệ Đình ý vị có chút sâu xa nóng rực, Tiên Tảo Tảo bị hắn nhìn cảm giác mình lại thiếu nước, không được, một lát rời đi cô muốn uống nước trước, nếu không sẽ mang theo ly nước tùy thân.

Thiếu nước sẽ sinh bệnh, sinh bệnh sẽ rất phiền toái, sẽ ảnh hưởng tới chấp hành nhiệm vụ.

Lệ Đình nhìn ra Tiên Tảo Tảo hoảng loạn, hắn nhẹ nhàng thở dài sau đó vỗ đầu vật nhỏ, quay đầu lại chém đinh chặt sắt với Lệ lão: “Con không đính hôn, không còn chuyện gì con đi trước.”

25/1/2020

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau