XUYÊN NHANH: NAM THẦN LẶNG LẼ THÍCH TA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: nam thần lặng lẽ thích ta - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (11)

Edit: Ochibi

Tiên Tảo Tảo nắm góc áo âm thầm nghẹn khuất:…… Hắn ăn kẹo que của ta, vậy mà còn không cảm ơn ta!!!

001: “Sờ sờ, ngoan ha, vì nhiệm vụ!”

Tiên Tảo Tảo bĩu môi, ngay sau đó liếc mắt nhìn sườn mặt tuấn mỹ của Lệ Đình một cái, cô hít sâu một hơi.

“Quần áo, cũng là đại thẩm giúp tìm, khá xinh đẹp.” Cô còn nhớ rõ vấn đề của Lệ Đình, lập tức trả lời.

Âm thanh vật nhỏ tinh tế nho nhỏ, lộ ra ủy khuất nhàn nhạt.

Lệ Đình dừng động tác ăn kẹo que lại, hắn nhấc mí mắt lên nhìn về phía thiếu nữ, đặc biệt là áo sơmi nam quá lớn trên người thiếu nữ.

Phần lớn quần áo hắn đều được định chế* tại Ý, bất luận là kiểu dáng hay chất liệu vải đều là tuyển chọn loại tốt nhất, quần áo làm từ các bậc thầy đẹp tự nhiên, nhưng khi hắn mặc mới có cường tráng cùng tuấn nhã.

(*Định chế: Hàng đặt theo yêu cầu)

Mặc trên người tiểu gia hỏa, thế nhưng cũng ngoài ý muốn thoả đáng.

Lệ Đình chống cằm, xem áo sơmi màu trắng đơn giản của mình bị Tiên Tảo Tảo mặc thành váy ngủ, còn bị vật nhỏ đánh giá đẹp.

Không thể không nói, hắn bị lấy lòng mất rồi.

Tiên Tảo Tảo cũng không biết Lệ Đình nghĩ gì, lực chú ý của cô tất cả đều đặt trên kẹo que.

Mắt to tròn xoe liếc nhìn môi Lệ Đình, lại liếc nhìn một cái.

Mắt thấy bộ dáng người sau ăn kẹo que thật thích, cô giận dỗi nhẹ nhàng thở dài một tiếng, rũ dầu xuống.

Ngón tay vuốt linh tinh chơi quần áo.

Hừ hừ, đối tượng công lược giống như rất thích cô đưa kẹo que cho, nhưng là…… Một chút cũng không biết chia sẻ cho cô ăn. Tiên Tảo Tảo liếm liếm môi, kẹo que hồng nhạt, cô cũng muốn ăn.

Lệ Đình cảm nhận được ánh mắt lên án của tiểu gia hỏa, môi hắn trộm gợi lên, ngoài ý muốn phát hiện ra kẹo que gì đó, cũng không khó ăn lắm.

Hắn thưởng thức đôi mắt nhỏ rối rắm của Tiên Tảo Tảo, ăn càng chậm, sau một lúc lâu nói: “Cảm ơn kẹo que của em, tôi được an ủi rồi.”

Nói xong, duỗi cánh tay khò khè trên tóc Tiên Tảo Tảo.

Người sau đột nhiên bị động tác này làm cho thân thể nghiêng một cái, nhưng rất nhanh ổn định thân hình.

Tiên Tảo Tảo sờ sờ đầu, cảm giác quan hệ với Lệ Đình càng gần, khoảng cách cô biết nguyện vọng đối phương càng gần rồi.

Được ý nghĩ như vậy khích lệ, lại nhận được cảm ơn, cô nghĩ nghĩ, đứng song song sát với Lệ Đình.

Sau đó khom lưng.

Ngón tay tinh tế chọc chọc vai đối phương, mặt mày cong lên cười tủm tỉm nói, “Kia Lệ ca ca, lần sau em sẽ lại cho anh ăn đường.” Phải, lần sau cô nhất định phải dùng kẹo que, đổi lấy nguyện vọng đối phương.

Nắm tay, cố lên!

Lệ Đình ngẩng đầu, hắn dễ dàng nhìn ngay đến nghiêm túc trong mắt vật nhỏ.

Ban đầu hắn ăn kẹo que chính là trêu vật nhỏ, vốn định ăn hai ngụm rồi thôi, không nghĩ tới người kia nghiêm túc, vì thế trả lời: “…… Được.”

Hai người một người ăn, một người mắt trông mong nhìn, không khí cũng phá lệ hài hòa, thẳng đến ——

Quản gia dọn dẹp xong, mắt thấy thời gian đã muộn, Lệ Thiếu vẫn chưa nghỉ ngơi, liền xuống lầu nhìn một cái, ai ngờ thấy được một màn ấm áp như vậy.

Lão nhân nhịn không được cười hiền lành.

Ông đi theo Lệ Đình đã nhiều năm, vẫn là lần đầu tiên thấy một mặt trẻ con của Lệ thiếu như thế.

Thế nhưng ăn kẹo que, còn làm tiểu cô nương người ta ở một bên trông mong nhìn.

Quản gia biết lai lịch của kẹo, đầu bếp nữ cho Tiên Tảo Tảo đúng lúc ông nhìn thấy, chỉ là không nghĩ tới, cuối cùng người ăn là Lệ thiếu.

Vị này nhưng không thích ngọt, tiểu thiếu gia luôn luôn lãnh khốc cao lãnh, không hợp với hồng nhạt vị dâu tây.

Nhưng hiện tại, ông được xem đại hài tử ăn kẹo que, ông cảm thấy thật không tồi.

Lệ Đình trêu đùa Tiên Tảo Tảo rất thích thú, kết quả kinh ngạc không thôi khi quay đầu, ánh sáng khóe mắt liền bắt giữ được trong một góc, lão quản gia đang rất được an ủi.

Lệ Đình:……

20/1/2020

Chương 12: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (12)

Edit: Ochibi

Lệ Đình ho nhẹ một tiếng, cũng thu liễm biểu tình, nhưng trong miệng còn ngậm kẹo que, hắn nghĩ nghĩ, lấy ra.

Hắn ở trên xe lăn nghiêm trang ngồi thẳng, nghiêng người đưa cho Tiên Tảo Tảo, cũng không thèm nhìn tới quản gia một cái, “Giúp em nếm xong rồi, vị dâu tây.”

Tiên Tảo Tảo:…… Gì?

Nhưng vẫn cúi đầu nhìn thoáng qua, hay lắm, còn dư lại một nửa, kẹo hình cầu hồng nhạt ướt dầm dề.

Kẹo bị ăn qua.

Ngẫm lại đây là đối tượng công lược chia sẻ cho cô, Tiên Tảo Tảo một chút cũng không chê.

Ngay sau đó trực tiếp nắm chặt tay Lệ Đình, sau đó đi lên “Ngoàm” cắn một ngụm.

Tiên Tảo Tảo cười ngọt ngào, mặt mày cong thành trăng non: “Lệ ca ca, ăn ngon!”

Trên mặt Lệ Đình trước sau như một lãnh khốc, trong lòng lại kéo đều kéo không ngừng bắt đầu cân nhắc.

Nghĩa mà vật nhỏ nói khác rất lớn, là nói hắn ăn ngon, hay kẹo que ăn ngon?

Nếu để người biết Lệ thiếu tự đem mình và kẹo que đặt ở hai đầu cán cân, không biết bao nhiêu người sẽ kinh ngạc đến ngây người.

Cũng may trên mặt Lệ Đình rất ổn, chỉ là hắn nghĩ nghĩ, bỗng nhiên lại bắt gặp quản gia cười vui vẻ một bên, vì thế, lại lần nữa xụ mặt, thập phần đứng đắn ho khan một tiếng, “Lý thúc, có việc sao?”

Giọng nói thiếu gia không tự nhiên, lại khó có được tinh thần phấn chấn của tuổi tác.

Quản gia biết Lệ thiếu không được tự nhiên, lúc này phải nói không có việc gì, làm bộ cái gì cũng chưa nhìn thấy, sau đó rời đi.

Nhưng ông vẫn là tiến lên vài bước, trong ánh mắt tò mò của Tiên Tảo Tảo, đứng yên trước hai người Tiên Tảo Tảo và Lệ Đình.

Nhẹ nhàng khom người chào, ông cười tủm tỉm nói, “Thiếu gia, buổi tối ăn đường làm tâm tình vui vẻ, yêu cầu lại chuẩn bị kẹo vì ngài và Tiên tiểu thư sao?”

Kẹo?

Lệ Đình nhíu mày, “Không cần.”
…… Hắn đã biết, nhất định bị thấy được.

Cũng không biết, đối phương nhìn được bao nhiêu.

Hắn tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía quản gia.

Lão nhân cười tủm tỉm nhìn Lệ Đình, chẳng sợ ánh mắt người sau không kiên nhẫn, cũng cười nhìn thiếu gia, chính là không đi.

Mà Tiên Tảo Tảo, nguyên nhân bởi vì lão tổ, cô đối với người già từ trước đến nay tính tình luôn tốt, ngậm kẹo thiếu một nửa, cười tủm tỉm ngoan ngoãn dùng sức gật đầu: “Cháu muốn! Cháu muốn!!”

Đồ tham ăn.

“Cho một viên,” Lệ Đình không quên nhắc nhở, nhìn đến vật nhỏ gật đầu, mái tóc dài mềm mại xẹt qua lòng bàn tay hắn, đầu ngón tay có điểm ngứa.

Quản gia đang muốn trả lời Tiên Tảo Tảo, nghe được thiếu gia quan tâm nói một câu, cười tủm tỉm nhìn mắt thiếu gia.

Thiếu gia từ trước đến nay lãnh tình thế nhưng quan tâm người khác, tiến bộ ghê gớm luôn!

Mà hết thảy này, đều là ghê gớm do Tiên Tảo Tảo mang đến.

Lão nhân cười tủm tỉm thả chậm ngữ khí nói với Tiên Tảo Tảo: “Kia một hồi đưa vào trong phòng cho ngài, sau khi ăn đường nhớ rõ đánh răng cẩn thận nha.”
Tiên Tảo Tảo cầm kẹo que ngoan ngoãn gật đầu, sau một lúc lâu vẫn thấy quản gia còn đang cười mị mị không đi, đột nhiên lĩnh ngộ, cô quay đầu lại nhìn Lệ Đình, đối phương không trả lời quản gia, cô cũng không mang thù, chọc chọc nhắc nhở, “Lệ ca ca, nhớ rõ đánh răng nha!”

Cô cười điềm mỹ, âm thanh mềm mại, lá gan lại nhỏ.

Lệ Đình không phản bác, gật gật đầu.

Quản gia vừa lòng, ánh mắt nhìn Tiên Tảo Tảo càng thêm hiền lành.

Đây là có thể là người sẽ thay đổi thiếu gia.

Quản gia rời đi, để lại Tiên Tảo Tảo bởi vì ăn kẹo que “Lệ đình”, bị bắt làm một chuyện.

Cùng Lệ Đình sáng sớm đi nhà cũ Lệ gia.

Ngồi ở trong xe, Tiên Tảo Tảo kéo kéo váy ngày hôm qua, cô không có tiền mặt cũng không còn tiền trên di động, quần áo chỉ có thể tiếp tục mặc lại ngày hôm qua.

Tiểu hồ yêu từ trước đến nay luôn xinh đẹp tỏ vẻ, không vui.

Lệ Đình ngồi cạnh Tiên Tảo Tảo, yên lặng xem vật nhỏ phồng má, ngón tay non mịn nghịch nghịch váy, bộ dáng rất ghét bỏ.

Tuy rằng đã giặt, nhưng là cùng một bộ quần áo.

Lệ Đình xem ở trong mắt động tác nhỏ của Tiên Tảo Tảo, hắn hôm nay thay đổi một thân áo sơmi màu trắng, tây trang màu xanh lá đỉnh cấp định chế, nút tay áo kim cương dưới nắng sớm chiếu rọi xuống rực rỡ lấp lánh.

Sau đó, hắn vươn cánh tay cố ý thoảng qua trước mắt Tiên Tảo Tảo.

Động tác lớn như vậy quả nhiên hấp dẫn lực chú ý của Tiên Tảo Tảo, ánh mắt tiểu cô nương đều dính trên quần áo Lệ Đình.

Biểu tình Lệ Đình vẫn như cũ lạnh nhạt, nhưng quản gia tiễn đưa thấy một màn như vậy, lại che dấu không được khóe môi cười.

Thiếu gia thật đúng là thích trêu đùa Tiên tiểu thư.

Tiểu cô nương này, là một tin mừng!

20/1/2020

Chương 13: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (13)

Edit: Ochibi

Xe rời đi biệt thự Lệ Đình, Tiên Tảo Tảo hâm mộ nhìn quần áo hắn.

“Quần áo mới đẹp ghê,” Tiên Tảo Tảo cổ động khen.

Chỉ là, khi cô cúi đầu nhìn quần áo của mình, khuôn mặt nhỏ trở nên ảm đạm.

Hừ hừ, cô vẫn là quần áo cũ, không vui.

Lệ Đình trong lòng buồn cười, hắn vốn dĩ muốn mang vật nhỏ đi mua quần áo, cảm giác chỉ có tự mình đi mua, mới có thể mua được quần áo càng hợp ý.

Hắn ngoài ý muốn mà thích sắp xếp như vậy, cũng không chê lãng phí thời gian.

Nhưng không biết vì sao, hắn thích trêu chọc vật nhỏ trước khi mua quần áo.

Chỉ là không nghĩ tới, vật nhỏ không nháo muốn hắn mua quần áo, cũng không oán giận, mà là khen quần áo hắn đẹp.

Hưởng thụ ánh mắt hâm mộ của Tiên Tảo Tảo, khuỷu tay Lệ Đình đặt trên tay vịn ghế ngồi, hắn thò người ra tiến lên, mắt phượng hẹp dài nhìn về phía Tiên Tảo Tảo, “Suy nghĩ cái gì?”

Mặt soái khí chợt phóng đại, Tiên Tảo Tảo thiếu chút nữa đem người đẩy ra.

Nhưng giá trị nhan sắc Lệ Đình đánh sâu vào vẫn còn, cho nên, trong lúc nhất thời cô ngốc ngốc không rời được mắt, ngây ngẩn cả người.

“Hắn đẹp trai quá đi, Tiểu Nhất!”

001: Ngoan, cô cũng đẹp.

Tiên Tảo Tảo nghe vậy, cảm giác cũng đúng, cô cũng đẹp.

Chỉ là, Lệ Đình còn đang đợi cô trả lời, vì thế sau khi hoàn hồn Tiên Tảo Tảo phồng má, nhỏ giọng lặp lại một lần: “Quần áo của anh đẹp.”

Ngữ khí chân thành, mềm mụp.

Lệ Đình cảm giác bị sự đáng yêu đánh bại.

Đặc biệt là, bị ánh mắt Tiên Tảo Tảo nhìn quá giống nước tẩy, bụi bặm trong lòng đều bị gột rửa không còn. Lệ Đình trong lòng thở dài một tiếng.

Vật nhỏ ngoan ngoan ngoãn ngoãn, cảm giác không bỏ trêu đùa được.

“Thích loại quần áo thế nào?” Hắn hỏi.

“Như anh vậy!” Đẹp, còn quý, còn có phẩm vị!

“Khụ khụ,” Lệ Đình hiếm khi thấy Tiên Tảo Tảo lớn mật nên sặc, hắn nhịn không được hài hước thò người ra, ánh mắt nghiền ngẫm nhìn quét trên dưới Tiên Tảo Tảo: “ Quần áo của tôi em mặc không thích hợp, tuy rằng tối hôm qua lúc em mặc áo sơmi rất mê người……”

Trợ lý: “…… Khụ khụ!!”

Hắn nghe được gì, Boss tiến triển với Tiên tiểu thư nhanh đến thế sao?

“Mộc Phong, giọng nói có vấn đề nhất định phải trị liệu,” Âm thanh Lệ Đình không lớn, lại lộ ra cảnh cáo.

Mộc Phong hẳn là vội vàng, không dám lại nghe lén, hết sức chuyên chú lái xe!

Chính là, lực chú ý rốt cuộc nhịn không được đi bộ đến sau xe.
Rồi sau đó ghế sau xe, Tiên Tảo Tảo không hiểu chút nào gợn sóng giữa Mộc Phong và Lệ Đình, cô thân là tiểu hồ yêu đẹp nhất, mặc là đẹp, mặc là mê người!

Đối tượng công lược nói, không sai!

Mà tiểu bộ dáng kiêu ngạo của Tiên Tảo Tảo, dừng ở trong mắt Mộc Phong và Lệ Đình, chỉ có thể nảy sinh run động.

Sao lại có thể đáng yêu như vậy?

Mà căn cứ người được khen cũng muốn lễ phép khen trở về, Tiên Tảo Tảo cũng chọc chọc cánh tay Lệ Đình, ánh mắt tinh lượng, “Lệ ca ca, anh cũng rất mê người!”

Lệ Đình:……

Trợ lý: Phụt!

Boss bị tiểu khả ái đùa giỡn đã trở lại, trời ạ, đây chính là lần đầu tiên có người dám trực diện đùa giỡn Boss.

Boss biểu tình mộng bức…… Khó gặp nha, cần phải nhớ kỹ!

Trong lòng Mộc Phong cảm thấy buồn cười, đặc biệt là cô khen người ta ngoan ngoãn đến không được, làm người ta không đành lòng trách móc nặng nề.

Mà được khen một lời khó nói hết, tiểu cô nương Tiên Tảo Tảo này quả nhiên ghê gớm.

Tiên Tảo Tảo cũng không biết mình làm chuyện nhiều ghê gớm, cô còn đang đợi Lệ Đình cảm ơn cô khích lệ.

Mà chờ đến cuối cùng, cô chỉ chờ tới đối phương vô ngữ chăm chú nhìn, còn có một câu cảnh cáo.

“Nghe, không được tùy tiện khen người khác mê người,” Âm thanh Lệ Đình ép tới rất thấp, ghé vào bên tai cô rất là ám ách, “Dễ bị trở thành quấy rầy.”

Tiên Tảo Tảo: “Hử.”

Ai?

21/1/2020

Chương 14: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (14)

Edit: Ochibi

Kia chẳng phải là nói, cô vừa rồi bị đối tượng công lược quấy rầy?

Nhưng chờ Tiên Tảo Tảo đi xem Lệ Đình, thân thể người nọ đã ngồi thẳng, tựa lưng vào ghế ngồi, tư thái tự phụ lại đứng đắn.

Khiến cho Tiên Tảo Tảo cảm thấy vừa rồi đều là ảo giác của cô.

Xe chạy rất nhanh, trên đường nhựa rộng lớn dòng xe cộ chậm rãi dày lên, người đi đường cũng dần dần tăng nhiều, thẳng đến khi quẹo vào giao lộ ồn ào náo động, tiến vào phố buôn bán.

Tiên Tảo Tảo cảm thấy hứng thú ghé vào trên cửa sổ xe, cảm thụ bầu không khí náo nhiệt ập vào trước mặt.

Mộc Phong chọn chính là khu vực hàng xa xỉ, người tương đối ít.

“Ông chủ, tới rồi.” Mộc Phong dừng xe, mở cửa sau xe, mới định đẩy người xuống dưới đã bị ngăn lại.

Lệ Đình quay đầu nhìn về phía Tiên Tảo Tảo, Tiên Tảo Tảo vừa nhìn bên ngoài xe, a?

Nhà cũ Lệ gia ở nơi trung tâm thương mại này sao, không phải đâu nhỉ?

Ngón trỏ Lệ Đình thon dài nhẹ nhàng chạm chạm xe lăn, nhẹ nhàng hấp dẫn lực chú ý Tiên Tảo Tảo.

Tiên Tảo Tảo thấy thế nháy mắt đã hiểu, cười ngoan ngoãn, ngay sau đó tiếp nhận Lệ Đình từ trong tay trợ lý, “Mộc Phong ca ca vất vả rồi, cứ để em.”

Khuôn mặt thiếu nữ điềm mỹ cười sáng lạn, Mộc Phong lại cảm giác cả người lạnh run, nghĩ đến nguyên nhân cả người hắn lạnh, hắn lập tức giao xe lăn ra.

Quả nhiên xe lăn qua tay, lạnh lẽo cũng biến mất theo.

Trợ lý nhìn bóng dáng Tiên Tảo Tảo đẩy Boss rời đi nhịn không được lắc đầu, BOSS nhà hắn giống như vẫn luôn có dục vọng chiếm hữu rất mạnh, đây là đem thiếu nữ thành đồ vật của mình rồi?
Cũng không biết như vậy đối với hai người là tốt hay xấu.

Mặc kệ là tốt hay xấu, Tiên Tảo Tảo đã đẩy Lệ Đình đi vào trung tâm thương mại, “Lệ ca ca anh muốn mua đồ hả?”

Âm thanh mềm mại, dung nhan xinh đẹp đến siêu việt chân thật, hơn nữa khí chất tự phụ của Lệ Đình kia, Tiên Tảo Tảo cùng Lệ Đình tiến vào trung tâm thương mại, gần như nháy mắt liền khiến cho oanh động.

Đối mặt với đám người ùa lên, Tiên Tảo Tảo bước chân tới.

Phải rồi, đây mới là trận chiến nghênh đón cô, khi còn ở hồ yêu tộc, có khi nào cô đi ra ngoài mà không kéo gió?

Tiên Tảo Tảo kích động bắt đầu run rẩy.

“Đừng sợ,” Mặt Lệ Đình lạnh lùng, đối mặt mọi người, hắn trở tay cầm tay Tiên Tảo Tảo đặt trên xe lăn.

Tiên Tảo Tảo hoàn hồn.

Giọng nói Lệ Đình khó được mềm nhẹ như lúc này, hắn đỡ tay Tiên Tảo Tảo nhìn về phía lầu hai, “Tảo Tảo, đẩy tôi đi lên lầu.”
Mộc Phong một bên vội vàng sắp xếp bảo tiêu duy trì trật tự, bảo an ở trung tâm thương mại cũng nghe tới mệnh lệnh, tiến đến chi viện.

Mà trải qua lời nói của Lệ Đình, Tiên Tảo Tảo cũng từ trong kích động bình tĩnh lại, cô hiện tại là người, là kiều hoa, cho nên……

“Người thật nhiều quá, Lệ ca ca.” Tiên Tảo Tảo nhát gan nỉ non.

Âm thanh mềm mại thật nhỏ, bao phủ trong tiếng người ríu rít, rõ ràng không dễ phân biệt, Lệ Đình lại vẫn bắt giữ được.

Tới trung tâm thương mại trước, hắn sớm đoán được Tiên Tảo Tảo sẽ dẫn phát oanh động, nhưng không nghĩ tới vẫn còn xem nhẹ lực ảnh hưởng.

Cho nên, xuất hiện nhiễu · loạn như vậy, hắn rất bực bội.

Nhưng bực bội thì bực bội, đối với Tiên Tảo Tảo hắn lại ngoài ý muốn có kiên nhẫn.

“Sợ sao?” Lệ Đình cầm tay Tiên Tảo Tảo, xe lăn cũng dừng lại theo, hắn đang đợi vật nhỏ một đáp án.

Hắn muốn đối phương quang minh chính đại đi ra ngoài, nhưng nếu vật nhỏ nhát gan, sợ bị người vây xem, kia hắn cũng có thể dẫn người về trên xe.

Tiên Tảo Tảo đối mặt với ánh mắt Lệ Đình nghiêm túc, ngừng lại, khóe môi cô hơi nhếch lên, giống cái móc nhỏ dễ dàng cướp đi nhân tâm.

Lệ Đình ngừng lại hô hấp rồi, ngồi ở trên xe lăn ngửa đầu chờ cô trả lời.

Vẫn là âm thanh nhỏ bé yếu ớt, vẫn là Tiên Tảo Tảo nhát gan sẽ phát run, nhưng cô nói chính là: “Không sợ, Lệ ca ca chúng ta nói rồi, em—— bảo vệ —— anh.”

Cô vỗ vỗ ngực mình, đầu ngón tay xoay ngược lại, chọc chọc bả vai Lệ Đình, tươi cười mềm ấm sáng lạn, choáng váng mắt Lệ Đình.

21/1/2020

Chương 15: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (15)

Edit: Ochibi

Duỗi tay sờ sờ đầu Tiên Tảo Tảo, Lệ Đình nỗ lực áp xuống lồng ngực nhảy không bình thường, xoay người nhìn về phía trợ lý.

Khác với ôn nhu lúc đối đãi với Tiên Tảo Tảo, lúc này, đôi mắt hắn đen nhánh như mực, lạnh lẽo như đao, nhìn lướt qua mọi người vây xem.

Thấy người còn lại thu liễm âm thanh, Lệ Đình lúc này mới nói: “Tiếp tục, đi lên lầu hai.”

Mộc Phong thấy thế, ánh mắt sau khi đảo qua Tiên Tảo Tảo, trong lòng tức khắc hiểu rõ.

BOSS là thật sự để ý vị thiếu nữ này.

Mộc Phong lập tức an bài người mở đường, cố tình dặn dò muốn duy trì trật tự và yên tĩnh, Tiên Tảo Tảo lúc này mới đẩy Lệ Đình đi trước.

Lầu hai cửa hàng hàng xa xỉ dành cho con gái.

Người trong tiệm đều bị đuổi đi hết rồi, nhưng cửa sổ trong suốt sát đất vẫn là trêu chọc đám người vây xem.

Tiên Tảo Tảo ngốc ngốc nhìn Lệ Đình, đối tượng công lược chẳng lẽ là muốn mua quần áo cho cô sao?

“Lời em nói vừa rồi,” Lệ Đình ngồi trên xe lăn, ánh đèn sáng ngời của cửa hàng trang phục đánh vào trên mặt hắn có vẻ phá lệ tự phụ cao lãnh, hắn quay đầu lại đối với Tiên Tảo Tảo nói: “Tôi còn tính vừa lòng, cho nên cho em chọn quần áo.”

Sau khi nhìn thấy Tiên Tảo Tảo nhếch khóe môi lên, hắn lại ý xấu bổ sung một câu, “Chọn ba bộ.”

Tiên Tảo Tảo:……

Nhưng mà, Tiên Tảo Tảo rất hưng phấn: Tiểu Nhất Tiểu Nhất! Đối tượng công lược thế nhưng mua quần áo cho ta, đó có phải rất nhanh liền sẽ nói cho ta biết nguyện vọng hay không? 001 phất cờ hò reo: Rất nhanh, Tiểu Ngoan thật sự siêu giỏi!

Tiên Tảo Tảo cũng cảm thấy cả người tràn ngập năng lượng, “Phải phải, bước tiếp theo, muốn chiếm được càng nhiều cảm tình, cố lên thôi!!”

Tiên Tảo Tảo quả nhiên chọn ba bộ quần áo, nhưng kỳ quái chính là chờ cô đi ra phòng thử đồ lại phát hiện quần áo mặc thử biến mất.

Thần kỳ, bán nhanh như vậy sao?

Hiệu suất Tiên Tảo Tảo và Lệ Đình đều rất nhanh, vì thế xe tiếp tục chạy đến nhà cũ Lệ gia.

Nhà cũ Lệ gia.

Phòng khách to như vậy, một đôi mẹ con ngồi chờ trên sô pha thật sự sang quý, đúng là Thơ Ngữ Lam và Thơ phu nhân.

“Ngữ Lam đừng nghịch điện thoại nữa,” Thơ phu nhân hơi mang trách cứ chạm chạm con gái, hiện tại Lệ lão còn chưa đến, cho nên bà phải công đạo vài câu. “Đợi lát nữa,” Thơ Ngữ Lam đem chuyện đính hôn cùng Lệ Đình đăng tải cho bạn bè, lại răng rắc chụp mấy tấm ảnh nhà cũ Lệ gia, sau khi khoe khoang khiêm tốn với bạn bè hỏi thăm, lúc này mới buông điện thoại

Cô ta nhìn về phía Thơ phu nhân.

Thơ phu nhân nhìn khuôn mặt con gái nhà mình xinh đẹp, nghĩ đến mỹ mạo của con gái mới xuất đạo là có thể làm bình hoa, trong lòng càng thêm nắm chắc.

“Ngữ Lam con nghe mẹ nói,” Thơ phu nhân lôi kéo tay con gái, “Lệ Đình là người què, con gái dư dả xứng với hắn, nhưng mà ——”

Nói đến đây, Thơ phu nhân hơi chút dừng lại, thấy lấy được lực chú ý của Thơ Ngữ Lam bà ta mới tiếp tục nói, “Công ty nhà mình giá thị trường vẫn luôn không tồi, thực sự cũng cần củng cố, Lệ Đình có năng lực lại không có lăng nhăng, vì công ty lần này liền ủy khuất con gái rồi.”

Thơ Ngữ Lam không sao cả gật đầu, cô ta vẫn là rất ăn giá trị nhan sắc Lệ Đình, bạn bè rất nhiều người đều cười Lệ Đình, nói hắn đáng tiếc là người què.

Nhưng mà, là người què mà nói, bằng diện mạo và thân thế cô ta, hẳn là rất dễ dàng bắt lấy.

“Mẹ à đừng lo lắng, mẹ luôn nói con dư sức xứng với hắn,” Thơ Ngữ Lam trên mặt ngụy trang ra hào phóng cười tới, rụt rè lại đắc ý nói: “Huống chi còn có Lệ lão ủng hộ, Lệ gia về sau khẳng định là của con!”

Đáng tiếc, thời điểm lần trước cùng Trần Cường hợp tác, chưa thể chính mắt gặp Lệ Đình, đã bị người của Lệ Đình mang đi rồi.

Kia…… Có thể là bởi vì Lệ Đình đã biết cô ta hay không, bởi vậy lúc đối mặt với Trần Cường, hắn bảo vệ cô ta?

Càng nghĩ, trên mặt Thơ Ngữ Lam càng nắm chắc thắng lợi, cô ta có chút gấp không chờ nổi muốn gặp Lệ Đình.

21/1/2020

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau