XUYÊN NHANH: NAM THẦN LẶNG LẼ THÍCH TA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: nam thần lặng lẽ thích ta - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (1)

Edit: Ochibi

"Quả nhiên là tiểu minh tinh tuyến mười tám*, cái áo khoác xám xịt trùm kín mít đó giá chỉ đáng vài đồng thôi à?"

(*Chỉ các nhân vật công chúng có mức độ nổi tiếng thấp, thông thường là sự chế giễu)

"Ai, nghe nói chẳng người nào thèm, cũng không biết cô ta xấu thành dạng gì, có lẽ không có tiền đi thẩm mĩ, nhưng vừa vặn xứng với tên què Lê gia kia……"

Là "tiểu minh tinh tuyến mười tám" được mấy anh công tử bàn tán, hồ yêu Tiên Tảo Tảo cúi đầu, ngồi trên ghế lô của khách sạn, trong hình ảnh phản chiếu trên sàn bóng loáng, cô xinh như một bông hoa nhỏ.

Vẫn là lần đầu nghe người ta nói cô xấu.

Mới mẻ.

Không được, sau khi hệ thống đồng ý cô liền cởi mũ áo khoác ra, dùng sắc đẹp làm cho bọn họ hét lên nãi nãi!

Nhân tiện, bị chế giễu còn có tên què kia, Tiên Tảo Tảo nghĩ vậy, dưới cái mũ trùm đầu nhìn nam nhân trên xe lăn.

Nam nhân ở trong một căn phòng, ngồi trên xe lăn tư với thế tùy ý và không tập trung, nhưng chính là không chút để ý tư thái, hắn như trộn lẫn vào một viên ngọc bích đắt tiền trong bụi bặm.

Không hợp nhau đồng thời lại hết sức thu hút.

Càng thu hút chính là, một đôi mắt hắc diệu thạch hẹp dài rất có thần thái, dường như có thể nhìn thấu nhân tâm.

Tiên Tảo Tảo ngoài ý muốn phát hiện, cặp mắt kia đang nhìn cô.

Nam nhân nghiền ngẫm nhếch một bên khóe môi, giữ cô trong tầm mắt, còn nâng ly rượu vang đỏ trong tay về phía cô.

Từ đầu đến cuối nam nhân đều không thèm liếc mắt đến bọn công tử ồn ào, không đem đối phương đặt vào trong đôi mắt kiêu căng.

Tiên Tảo Tảo dưới cái mũ áo choàng nhịn không được cười, người tên Lệ Đình này rất vui chơi, chân què là giả, hơn nữa vừa thấy liền biết là người yêu thích việc trả thù. "Suy nghĩ gì vậy?" Hệ thống 001 lặng lẽ ngoi đầu.

Tiên Tảo Tảo suy nghĩ về giá trị nhan sắc của Lệ Đình, đáp, "À, xem quần chúng nói ta với đối tượng công lược rất xứng đôi, cảm thấy…… Miễn cưỡng có thể chấp nhận được."

Còn chuyện người ta ghét bỏ nói cô xấu? Đợi lát nữa cô sẽ khiến bọn họ kêu lên nãi nãi!

Sau đó dựa theo hệ thống yêu cầu cô thực hiện nguyện vọng của Lệ Đình, qua mười cái thế giới nhỏ, là cô có thể đuổi đi âm độc trở lại thế giới thực, làm một con mỹ hồ yêu khỏe mạnh!

001: "…… Ngoan, cô cố lên."

"Suỵt, 001 xem kìa! Có biến!" Cô thấy có người đến gần Lệ Đình, Tiên Tảo Tảo không hề hạt bần cùng 001, cô nhìn chằm chằm phía đối diện, thấy người nọ cúi thân mình xuống trước mặt Lệ Đình, giọng như thể đang báo cáo lại điều gì đó ——

“Lệ thiếu, nên giáo huấn người, buổi họp kết thúc sẽ lập tức phá sản.” Nói xong, người báo cáo nhìn mấy công tử vừa nãy ồn ào phía bên Tiên Tảo Tảo vài lần.

Là vài vị lúc nãy cười nhạo Lệ Đình.

"Đã biết," thanh âm của đối tượng công lược trầm thấp, làm Tiên Tảo Tảo nhớ tới một loại nhạc cụ phương Tây, nhưng nghĩ mãi không ra. Dù sao thì cũng rất dễ nghe.

Bên này Tiên Tảo Tảo nghe lén, bên kia Lệ Đình cúi đầu nhìn tiểu minh tinh tuyến mười tám, ý cười trên khóe môi gia tăng.

Cũng không biết Trần Cường theo tìm, một không quần áo trang sức xinh đẹp, hai lá gan không huấn luyện, từ khi bước vào cửa đến bây giờ vật nhỏ cũng không dám động quá nhiều.

Quả thực giống như là đột nhiên bị trói, rốt cuộc tiểu minh tinh tuyến mười tám chân chính đã sớm bị người của hắn "thỉnh" đi rồi.

Tuy nhiên, vừa rồi nhìn thoáng qua hắn bất ngờ phát hiện, vật nhỏ có đôi mắt quá mức thanh triệt.

Ánh mắt Lệ Đình vẫn luôn dừng lại trên người Tiên Tảo Tảo, lúc đối thoại cùng trợ lý rất là không chú tâm, "Chuẩn bị xe lăn cho mấy người Trần thiếu cho tốt chưa?"

Trợ lý nói: “Đều an bài tốt, nhưng xe lăn của ngài……” Còn có muốn ngồi hay không?

Lệ Đình xua xua tay, hắn cúi đầu môi mỏng để sát vào rượu vang đỏ ly, nghĩ nghĩ lại buông, hắn quay đầu đi, thanh âm lười biếng đối trợ lý nói: "Xe lăn sẽ có người vui vẻ giúp ta đẩy."

Trợ lý vừa muốn hỏi là ai, thì thấy Boss nheo đôi mắt nhìn đến tiểu minh tinh tuyến mười tám đứng đối diện ngay cửa.

Tiểu minh tinh mặc áo khoác dài màu đen, mặt không dám để lộ khiếp đảm, trông rất khó coi đi?

Trợ lý nghĩ như vậy, liền nghe được thanh âm lạnh trầm của Boss, "Nhưng thật ra đôi mắt ấy làm người ta đau lòng."

Lệ Thiếu miêu tả tiểu minh tinh tuyến mười tám?

Trợ lý kinh ngạc muốn há mồm.

10/11/2019

Chương 2: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (2)

Edit:Ochibi

Trợ lý cũng không biết Lệ Đình đã phái người mang tiểu minh tinh tuyến mười tám đi.

Nhưng khi Boss xem nét mặt Tiên Tảo Tảo, hắn âm thầm nghiền ngẫm, nói không chừng tiểu minh tinh này là do Boss an bài?

Oa, không hổ là Boss!

Trợ lý tự giác hiểu hết thảy, thấy Boss nhà mình lúc tuổi trẻ càng thêm sùng bái, đáng tiếc hắn quay đầu thấy được ánh mắt khát máu của Boss, mà tầm mắt kia, như cũ hướng về tiểu minh tinh tuyến mười tám.

Trợ lý sau lưng phát lạnh, chờ hắn thấy rõ ràng hình tình sau Tiên Tảo Tảo, trong khoảnh khắc chỉ kịp thở dài đến tận cổ họng!

"Tiểu minh tinh nếm một tí không?" Trần Cường đưa cho Tiên Tảo Tảo điếu thuốc, hắn là người trong bàn cờ hôm nay.

Tiên Tảo Tảo còn đang nhìn chằm chằm đối tượng công lược, kết quả trước mắt thấy một một cây bậc lửa thuốc lá nữ sĩ, thậm chí vì phòng ngừa cô tránh né, quần áo cũng bị người kia kéo lấy.

"Hử?" Tiên Tảo Tảo nhìn về phía người kia, đôi mắt dưới mũ chớp chớp.

Đây là thuốc lá sao, cô trước kia chưa từng gặp qua, nghe nói hút thuốc sẽ nghiện, không biết thật hay giả nữa.

"Có được bỏ thêm một ít vào", hệ thống nhắc nhở.

Tiên Tảo Tảo nghe vậy run lên, cô nhìn Trần Cường, một ít bỏ thêm vào đó cô hiểu, là đồ vật gây nghiện có độc.

Người này thật hư mà, muốn cho cô nghiện rồi làm hỏng nhiệm vụ của cô sao, cô đang muốn đánh người phải làm sao đây?

"Tích! Thỉnh ký chủ chú ý thiết lập tính cách kiều hoa." 001 lạnh như băng vang lên, làm Tiên Tảo Tảo ngo ngoe rục rịch thu tay nhỏ trở về.

Nhưng một phen động tác của cô, người ngoài lại nghĩ, cô bị cưỡng bách sợ hãi, nên đang run rẩy.

Trần Cường để sát vào Tiên Tảo Tảo, cười không có ý tốt, "Mời cô, đừng không biết điều."

Nói xong liền cầm lấy thuốc lá, cứng rắn nhét vào miệng Tiên Tảo Tảo. "Tôi không cần," Tiên Tảo Tảo vội vàng đẩy hắn ra, thanh âm cô run rẩy như là sợ cực kỳ.

Có trời biết nắm tay cô nắm chặt, rất muốn đánh người, đáng tiếc chỉ có thể chịu đựng.

Hệ thống nói cô đánh người một chút, trừ đi 100 phân. Đáng thương cô hiện tại có 1000 phân, không dám lãng phí lên người tên tra nhân này.

"Trần ca tự mình mời cô, cô lại không cho người ta mặt mũi?" Đám người phía sau Trần Cường bắt đầu ồn ào.

Trần Cường nghe vậy, tươi cười cũng trầm xuống, thuốc lá mang theo lửa giận dữ đã tới bên miệng Tiên Tảo Tảo.

Tiên Tảo Tảo ngo ngoe rục rịch vươn móng vuốt ——

001: "Ký chủ chú ý, đối tượng công lược tiến đến đây, cô có thể xin đối tượng công lược giúp đỡ nha!"

Tiên Tảo Tảo lui về phía sau mấy bước chân, quả nhiên có tiếng xe lăn truyền đến, Tiên Tảo Tảo quay đầu nhìn, thấy khuôn mặt lạnh tuấn tú Lệ Đình.

Lệ Đình tiến đến chỗ Tiên Tảo Tảo, Trần Cường hiển nhiên cũng gặp được, hắn cười khẩy nói: “Lệ què, ngươi cần cái gì…… Chuyện?”

Trần Cường lời nói còn chưa ra hết miệng bắt đầu kêu rên. Tiên Tảo Tảo mở to hai mắt nhìn, trong miệng Trần Cường bị trợ lý Lệ Đình nhét thuốc lá, là điếu vừa rồi hắn muốn muốn đút cho cô.

Mà ác hơn, trợ lý còn giúp Trần Cường khép miệng, nên Trần Cường mới chỉ có thể ngao ngao kêu, nước mắt chảy ra.

Người phía sau Trần Cường muốn xông lên, đều bị trợ lý nhẹ nhàng giải quyết.

"Sợ sao?"

Tiên Tảo Tảo đang xem kịch, bên tai truyền đến giọng nam nhân trầm thấp rất dễ nghe.

Tiên Tảo Tảo nghĩ nghĩ, Trần Cường gây tai họa cho không ít người, đối với việc hắn làm với nữ nhân khác so với cái này ác hơn nhiều, nên cô không cảm thấy quá phận, cũng không sợ hãi.

Nhưng cô là kiều hoa, Tiên Tảo Tảo chỉ là nhẹ nhàng cúi đầu, ánh mắt lại không nghe lời ngó nhìn hộp thuốc lá.

Di ~ chỉ vì thuốc lá, thiếu chút nữa khiến cô phạm sai lầm, Tiên Tảo Tảo nhịn không được run lên, toàn bộ hồ yêu đều thực nghĩ mà sợ.

Lệ Đình chú ý động tác của Tiên Tảo Tảo, trong lòng nhịn không được cười, nói với trợ lý: "Mộc Phong, thuốc lá trên người Trần tổng, một cái cũng đừng cho rơi xuống, không ấy lại nói ta chiêu đãi hắn không chu toàn.”

Giọng nói nam nhân nhàn nhạt, lại làm Trần Tổng và mấy người khác tức khắc kinh sợ, thân chảy mồ hôi lạnh, bọn họ sôi nổi nhìn về phía trợ lý của Lệ Đình.

Trợ lý lại đối với bọn họ làm như không thấy, thỉnh thoảng, trong ghế lô lại vang lên kêu rên.

Nên! Hết tức điên, cô cuối cùng không cần phạm sai lầm, Tiên Tảo Tảo thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cô mới muốn ngẩng đầu, đối mặt với một đôi mắt thâm thúy, ẩn hàm ý cười, "Tôi giúp cô rồi, cảm tạ tôi đi."

Tiên Tảo Tảo sửng sốt:…… Ha?

11/11/2019

Chương 3: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (3)

Edit: Ochibi

"Cảm, cảm ơn." Tiên Tảo Tảo há miệng thở dốc, cuối cùng ngây người.

Đối tượng công lược của cô có phải có điểm ……hơi khó nói?

"Chỉ cảm ơn có vậy thôi sao?" Lệ Đình cầm ngón tay tinh tế của Tiên Tảo Tảo, mới chạm đến nơi da thịt mềm nhẵn lạnh lẽo kia, phát giác vật nhỏ cả người run lên, khuôn mặt nhỏ cũng chôn trong bóng râm.

Cái này, cặp mắt cô cũng không cho nhìn thấy.

Lệ Đình nghĩ thầm vật nhỏ trước mắt lá gan cũng quá nhỏ, bất quá, giọng nói tinh tế yếu ớt, rất dễ nghe.

"Uy, tôi muốn được tạ lễ," hắn ác thú lần nữa nhéo dưới lòng bàn tay nhỏ, nói sao cũng là hắn cứu đối phương, mà hắn là loại người không thích mua bán lỗ vốn.

Hắn vừa đe dọa vừa dụ dỗ, vật nhỏ đầu tiên là nhìn vào mắt Trần Cường, lúc này mới 囧 sợ nói: "Anh sẽ không đánh em sao?"

Lệ Đình thấy rõ tâm tư vật nhỏ, đại khái là lo lắng tìm không ra lễ vật xứng đáng, sợ hắn dùng phương thức giống Trần Cường xài trên người cô.

Hắn câu môi ác liệt cười, "Nghe lời sẽ an toàn, nhưng, cô cũng thấy rồi đó, tôi tính tình không được tốt cho lắm.”

Tiên Tảo Tảo mở to hai mắt nhìn.

Cô không nghe lời sao?

Cô không nghe lời, Trần Cường bọn họ đã sớm nằm sấp xuống!

Thêm nữa, nếu cùng trợ lý ca ca kia đánh nhau, cô cũng thắng được không chứ!

Nhưng lời này đó đều chỉ có thể im lặng không nói, bằng không một ngàn tích phân nào có đủ cho cô gây hoạ đánh nhau.

Tiên Tảo Tảo trong bụng một đống bực tức, nhưng trên mặt vẫn kiều hoa, cô có chút không tình nguyện nói: "Vậy anh muốn lễ vật thế nào? Đồ của em đều kém, không có tiền."

Tiên Tảo Tảo nói rút đôi tay ra, nhưng không tránh được. Hừ, người xấu!

Lệ Đình cảm giác thiếu nữ giãy giụa, cảm thấy càng thêm thú vị, hắn đè thấp thanh âm để sát vào thiếu nữ, "Tôi đây không giựt tiền, trước hết nói tên của cô."

Nói thật, Lệ Đình cũng thấy bản thân là người xấu, hắn thế nhưng lại trêu đùa người nhát gan trước mắt lâu như vậy.

"Tiên Tảo Tảo." Vật nhỏ không vui trả lời.

Lệ Đình nghe vậy sửng sốt, vật nhỏ là Tiên Tảo Tảo?

Là Tiên Tảo Tảo đó sao?

"Bỏ mũ xuống." Hắn nói.

"Thỉnh ký chủ hoàn thành hành động không cởi mũ, khen thưởng 100 tích phân." Đột nhiên, âm thanh lạnh băng hệ thống tuyên bố nhiệm vụ.

Ngón tay Tiên Tảo Tảo nâng lên tức khắc cứng đờ, 100 tích phân!

Đánh chết cô cũng không bỏ mũ! Bên kia Lệ Đình nói xong, lại thấy người đối diện nửa ngày không động đậy, hắn nhịn không được tiếp tục nhắc nhở, "Mũ."

"Xin lỗi Lệ ca ca," vật nhỏ quấy ngón tay thon gọn, do dự một lát, cuối cùng giọng rất nhỏ nói một tiếng, "Em sợ, sợ cởi mũ sẽ cho anh thêm phiền toái."

Cho hắn thêm phiền toái?

Lệ Đình nhịn không được nhíu mày, hắn suy tư có cái gì mà phiền toái, ánh mắt không tự biết liếc về hướng phía đoàn người Trần Cường.

Trần Cường bị ăn đánh, lúc này đối với ánh mắt Lệ Đình phía trên, trong lòng đầu tiên là đột ngột thoáng một phát, tiếp theo reo lên: "Trần ca, cô ta nhất định rất xấu xí!"

Trần Cường nhìn đến Tiên Tảo Tảo một thân áo khoác, hơn nữa cũng không xem xét giá trị dung nhan của tiểu minh tinh, lập tức cười nhạo nói: "Lệ Đình cậu xem, khó trách che đến kín mít thế kia!"

"Xấu xí thì chạy nhanh lăn trở về nhà, đừng ở bên ngoài mất mặt xấu hổ……"

Tiên Tảo Tảo siết chặt nắm tay, đáng ghét, bị người ta bôi nhọ xấu, muốn đánh người.

Nhưng mấu chốt là, cô sợ Lệ Đình còn sẽ ép cô cởi mũ, sẽ phải vứt bỏ 100 tích phân, nói không cởi, cô lại sợ Lệ Đình làm ra chuyện xấu khác.

Lệ Đình nhìn về phía Tiên Tảo Tảo, thấy người sau nắm chặt ngón tay, giống như bị áp lực, vật nhỏ như thế khiến hắn trong lòng khó chịu, hắn nói với Mộc Phong: "Mộc Phong, cho Trần tổng bọn họ câm miệng."

"Vâng, Boss."

Lệ Đình phân phó cho trợ lý xong mới nhìn về phía Tiên Tảo Tảo, thấy đối phương thở một hơi thật dài, như thả lỏng vì sợ hãi cực độ qua đi.

Chẳng lẽ thật sự rất xấu xí?

Lệ Đình tò mò nhướng mày.

11/11/2019

Chương 4: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (4)

Edit:Ochibi

"Chúc mừng ký chủ, 100 tích phân đã nằm trong tay!"

"Ừ ừ." Tiên Tảo Tảo cũng rất kích động.

"Cô không lộ mặt, làm sao cho bọn họ hét lên nãi nãi hả ký chủ?" Hệ thống đột nhiên tung ra một vấn đề.

Tiên Tảo Tảo sửng sốt.

Đúng nha, thiếu chút nữa quên mất chuyện này, sau khi cô suy nghĩ thì xoay người xem Lệ Đình, lại bắt gặp ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của hắn nhìn cô.

Tiên Tảo Tảo sợ tới mức chạy thật nhanh để bảo vệ mũ áo khoác, sợ có người cướp tích phân của cô.

Lệ Đình vẫn luôn nhìn chằm chằm Tiên Tảo Tảo, lúc này nhìn thấy động tác sợ hãi của vật nhỏ, từ trước đến nay tâm hắn luôn bình tĩnh thế nhưng hiện tại giống như bị lông vũ mềm mại trêu chọc.

"Đổi phương thức cảm tạ đi." Hắn nói.

Khó thành, nên Lệ Đình nhượng bộ.

Tiên Tảo Tảo giọng nói mềm mại, tính khí tốt thỏa hiệp: "Được được, hảo bá."

Lệ Đình bị Tiên Tảo Tảo mềm mụp đáp lại làm cho lòng có chỗ ngứa, hắn nghiêng đầu ho khan, khóe môi nhấp mở một tia nhỏ, không thể thấy ý cười, "Nơi này không thích hợp, trước cho em nhớ kỹ."

Tiên Tảo Tảo ngoan ngoãn gật đầu, dù sao thì cô cũng muốn quấn lấy đối tượng công lược, cô do dự, ngón tay tinh tế câu lấy góc áo Lệ Đình, "Lệ ca ca, em đói bụng."

Không chỉ đói thôi đâu, mà bụng đang gầm gừ đây, cô vô cùng đáng thương nói: "Em không có tiền."

Lệ Đình nhìn mình bị nhéo trụ góc áo, tâm tình vậy mà không tồi, hắn nhếch một bên khóe môi nhìn về phía Tiên Tảo Tảo, "Một lát giúp tôi đẩy xe lăn, coi như tiền cơm."

Tiên Tảo Tảo như gà con mổ thóc gật đầu, nắm tay lấy dũng cảm nói: "Em muốn mười cái đùi gà!"

001: "Ký chủ ngoan, chú ý giữ hình tượng kiều hoa!" Tiên Tảo Tảo vội vàng thu liễm ngữ khí, thập phần kiều hoa bổ sung thêm, "Lệ ca ca, mười cái đùi gà là chúng ta cùng nhau ăn."

Cô nói rất không tình nguyện.

Nhìn bộ dáng hưng phấn của Tiên Tảo Tảo, Lệ Đình yên lặng tặng cho Tiên Tảo Tảo cái nhãn: Đồ tham ăn.

Nhưng cô nói "chúng ta" nghe cũng không tệ lắm.

"Boss, sắp xếp chiêu đãi bảo tiêu của Trần thiếu đã xong xuôi." Bảo tiêu theo một hàng tiến vào ghế lô, trợ lý sửa sang lại quần áo đi đến Lệ Đình, "Ngài còn có gì muốn phân phó không ạ?"

"Trở về," Lệ Đình nghĩ rồi nói, "Kêu quản gia chuẩn bị tốt bữa tối, mang lên mười cái đùi gà."

Tiên Tảo Tảo:…… Hay quá.

Tiên Tảo Tảo chờ mong chảy nước miếng.

Lệ Đình tính cách dứt khoát, nói đi là đi. Tiên Tảo Tảo đẩy Lệ Đình đi ở phía trước, trợ lý bảo hộ đi phía sau Tiên Tảo Tảo. Đội hình như vậy là siêu cấp an toàn, không có vấn đề, nhưng trong khoảng khắc Tiên Tảo Tảo sắp gần đến cửa, đi ngang qua một nữ nhân vươn tay ra, trợ lý lại không hề phòng bị người này, tay cô ta túm chặt áo khoác Tiên Tảo Tảo đột nhiên kéo xuống ——

"Đồ xấu xí!"

Nghĩ đến thái độ của Boss đối với Tiên Tảo Tảo, thấy áo khoác Tiên Tảo Tảo bị kéo xuống, trợ lý đi cuối cùng hốt hoảng một phen!

Lệ Đình ngồi ở trên xe lăn cũng đột nhiên quay đầu lại, hắn dự cảm Tiên Tảo Tảo xảy ra vấn đề, chuẩn bị nếu đúng sẽ đem cô bảo vệ ở trong lồng ngực.

Thậm chí theo bản năng thiếu chút nữa đứng lên.

Vật nhỏ xấu xí, có bị doạ sợ hay không?

Mà khi áo khoác đen kia rơi xuống, gương mặt dưới áo khoác cũng lộ ra, ghế lô một mảnh an tĩnh.

Yên tĩnh, không tiếng động.

Trước mắt là thiếu nữ một thân váy dài màu trắng, dáng người nho nhỏ, tóc nâu quăn mềm mại, mỏng manh, da trắng muốt.

Trên hai má tinh tế nhỏ xinh, được khảm đôi mắt to tròn, trong sáng nhất trong trẻo như nước suối, lông mi dài ngây ngốc chớp chớp, khiến cho nhân tâm mềm nhũn ra.

Mặt như vậy, gọi là xấu sao?

Người phía trước kêu gào, xấu hổ bịt kín miệng, còn thấy bị mỹ mạo của Tiên Tảo Tảo vũ nhục.

Trợ lý luôn luôn bình tĩnh mở to hai mắt nhìn, thiếu nữ trước mắt có loại cảm giác mối tình đầu, thanh thuần, đẹp đẽ, giống dòng suối khe núi đầu mùa xuân.

Nhu thuận lại mềm mại.

11/11/2019

Chương 5: Bá Tổng Tiểu Khả Ái (5)

Edit:Ochibi

Tiên Tảo Tảo sốt ruột: “001, mũ rớt mà không trừ phân, hơi sợ đó.”

“Sẽ không đâu, nhiệm vụ đã qua rồi, hơn nữa là người khác cởi được mũ ký chủ, ký chủ cứ tiếp tục sắm vai kiều hoa nha, xem trọng cô nga!”

Hô ~ Tiên Tảo Tảo rốt cuộc cũng yên tâm, khẽ meo meo nhìn người dưới ghế lô, phát hiện một đám người đang sưa sưa với sắc đẹp của cô.

Tuyệt, Tiên Tảo Tảo vừa nhấc cằm nhỏ, thì nhớ tới thiết lập kiều hoa nên lập tức thu hồi lại.

Không thể OOC, chịu đựng, cô là giỏi nhất, cố gắng lên!

Trái với tâm tình tốt của Tiên Tảo Tảo, Lệ Đình cực kỳ khó chịu.

Một đống người há hốc mồm nhìn Tiên Tảo Tảo.

Dưới sự công kích mỹ mạo của Tiên Tảo Tảo, nguyên một đám trở thành quân lính tan rã.

Mà vật nhỏ bị vây xem như là đã làm chuyện sai lầm, nắm ngón tay đứng ngoan ngoãn, trong mắt tràn đầy sững sờ, hoảng loạn.

“Khụ khụ,” Lệ Đình ho khan một tiếng thật mạnh, đám người cũng hồi thần lại.

Ngay sau đó, Lệ Đình thấy vật nhỏ từ sau xe lăn tới gần hắn, thanh âm nhút nhát sợ sệt run rẩy.

“Em, em có phải đã gây hoạ hay không, dì Lệ với mẹ nói anh không thoải mái, mẹ muốn em đến thăm anh, nhưng em gây thêm phiền toái cho anh đúng không?”

Âm thanh ủy khuất yếu ớt, quả thực muốn chui vào lòng người.

Ý chí sắt đá như Lệ Đình, mà cũng chỉ có thể vuốt cái mũi, trả lời một câu, “không có.”

Hắn thậm chí còn cảm kích quyết định của mẹ, thời điểm gian nan đưa Tiên Tảo Tảo đến đây, đánh tan sự tức giận vì cha của hắn.

Một bên khác, thiếu nữ dường như được an ủi, nhẹ nhõm thở một hơi thật dài, như cũ ghé vào bên người Lệ Đình không rời đi.

Theo Tiên Tảo Tảo lơ đãng để sát vào, sợi tóc màu nâu của thiếu nữ bắt đầu phát ra hương thơm. Không rõ là hương vị gì, nhưng rất dễ ngửi.

Lệ Đình đắm chìm trong mùi hương, chỉ cần nghiêng đầu là có thể hôn lên làn da phấn hồng nhéo ra nước, vật nhỏ vậy mà một chút cảnh giác cũng chả có.

Hắn nhịn xúc động muốn hôn xuống, nhíu mày nói: “Em đối với người khác cũng không cảnh giác như vậy sao?”

Vật nhỏ có một đôi mắt màu trà, ánh mắt mờ mịt, cất giấu một tia nhút nhát.

Nhưng sau khi nghe Lệ Đình hỏi chuyện, đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo cảnh giác nhìn khắp bốn phía.

Tự cho là nhận thấy được hàm nghĩa lời nói của Lệ Đình, Tiên Tảo Tảo nắm lấy tay Lệ Đình, nghiêm túc nói, “Anh nói là có người muốn hại anh? Đừng sợ, em bảo vệ anh”

Lệ Đình:……

Tay hắn bị Tiên Tảo Tảo lôi kéo, có thể cảm nhận rõ ràng vật nhỏ run rẩy, không biết sợ hãi thành thế nào, mới có thể run như vậy.

Nhưng ngữ khí đối cô trịnh trọng, thập phần nghiêm túc.

Sợ như vậy còn muốn bảo vệ hắn sao? Lệ Đình trong lòng hơi dao động, hắn nhẹ nhàng nhếch môi, vật nhỏ nói chuyện sao mà dễ nghe như vậy.

Khó trách mẹ nói, hắn phải chiếu cố tốt tiểu khả ái mẹ đưa tới.

Bộ dáng Tiên Tảo Tảo, thật đúng là rất đáng yêu.

Lệ Đình nhẹ nhàng ho khan một chút, lại lơ đãng liếc bốn phía, liền thấy tất cả mọi người ngơ ngác nhìn Tiên Tảo Tảo, ánh mắt tham lam hoặc ghen ghét.

Lệ Đình thấy được Trần Cường, đối phương sắc mị nhìn chằm chằm Tiên Tảo Tảo, ánh mắt kia đỏ rực, trần trụi, như thú, rối loạn, như là muốn lột quần áo người ta.

Lệ Đình sắc mặt trầm xuống, hắn nhịn không được nghĩ đến vừa rồi Trần Cường ép Tiên Tảo Tảo hút thuốc lá, thuốc lá kia bị bỏ thêm nguyên liệu khác, một khi Tiên Tảo Tảo dùng hết — —

Cô ấy nhất định sẽ nghiện, về sau dù là cai cơn nghiện, hay là khuất phục trước nó, đều sẽ huỷ hoại cô.

Mà hiện tại, Trần Cường hèn, ánh mắt toả ra càng chọc giận hắn.

Trần Cường cùng đám bạn xấu ngày thường chơi không ít, làm cho nữ nhân, trong đó không ít bị hủy dung, bị kéo đi chiêu đãi khách giàu, còn có một người bị cưỡng bách hái được tử cung*, cuối cùng tự sát.

(*???)

Nếu Tiên Tảo Tảo cũng bị đối đãi như vậy……

Lệ Đình trên mặt âm trầm đáng sợ, nhưng trong nháy mắt, trên mặt hắn khôi phục lại bộ dáng ngày thường tản mạn*, “Mộc Phong, cho vài người tiếp đón Trần tổng thật tốt, còn có lấy quần áo cho Tảo Tảo tới, vị kéo áo kia đặc biệt chú, ý, chiếu, cố.”

(*Tản mạn: Ở tình trạng rời rạc, không có sự liên hệ với nhau, không tập trung)

Mộc Phong vội vàng đồng ý, sau lưng lại là cả kinh.

Boss lần này thật sự tức giận.

12/11/2019

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau