XUYÊN NHANH: CẢM HOÁ NỮ PHỤ ÁC ĐỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Xuyên nhanh: cảm hoá nữ phụ ác độc - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thế giới thứ nhất (16)

Edit: Bonie, Xanh xui xẻo

Beta: Xanh xui xẻo, TH

Kỳ thì cuối kỳ đúng hạn giáng xuống.

Sau khi nhanh chóng trải qua hai ngày cực khổ nhất, hầu hết học sinh đều vui mừng phát điên. Cuối cùng cũng có thể có một kỳ nghỉ dài tận hai tháng! Nỗi đau khổ của học sinh dường như bay đi hết.

Kết quả cũng nhanh chóng được trả, thành tích của Tô Cẩn Hồng và Lý Ngọc An đều không tệ. Trải qua nửa học kỳ không có bóng rổ mà nỗ lực, thành tích của Lý Ngọc An đột nhiên tăng vọt, miễn cưỡng đủ điểm vào lớp chọn ban tự nhiên để học cùng một lớp với Tô Cẩn Hồng.

Mà Lâm Miên Miên, Chu Nghiêu Bân thì được phân vào lớp chọn của ban xã hội. Cha mẹ hai nhà đều cực kỳ vui vẻ, hẹn sẵn với nhau sẽ cùng đi du lịch ở Mỹ vào kỳ nghỉ, đưa hai đứa nhỏ đi thư giãn một chút.

Tô Cẩn Hồng ngoại trừ việc luyện tập bên ngoài thì hầu như mỗi ngày đều ở trong nhà.

Ngày đầu tiên không đi học... Chán

Ngày hôm sau... Vẫn chán

Ngày thứ ba... Chán như con gián.

Ngày thứ tư... "Ký chủ!!! Nữ phụ đi du lịch cùng với nam chính QAQ"

"Ồ, bây giờ cậu có thể thực hiện nguyện vọng được rồi."

Cầu Cầu: "???"

"Không phải cậu vẫn luôn nghĩ ký chủ tôi đây lạnh nhạt à? Bây giờ... Tim tôi, phổi tôi, não tôi! Tất cả đều lạnh."

Cầu Cầu nhìn ký chủ mình nằm thẳng cẳng trên giường, mặt không cảm xúc mà tưởng tượng cảnh phim thần tượng.

Tuy rằng nó có chút đau lòng cho cậu nhưng mà giọng điệu của ký chủ sao như muốn ăn đập vậy.

Cầu Cầu không khách khí, cất cao giọng hát: "Ba đời ba kiếp cô quạnh chợt bừng tỉnh như giấc mộng~" *

(*) Được trích từ bài Lạnh Lẽo (凉凉) do Trương Bích Thần và Dương Tông Vỹ trình bày (OST Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa)

Tuy tình hình bây giờ có vẻ rất bất lợi với ký chủ nhưng Cầu Cầu tin rằng bằng da mặt dày và EQ xì trây, ký chủ nhất định sẽ chuyển bại thành thắng! Cầu Cầu vẫn tràn ngập tin tưởng với ký chủ nhà nó như cũ.

"Cầu Cầu, sao lần này cậu bình tĩnh vậy? Rõ ràng tình hình sau này ngày càng bất lợi."

"Tôi tin tưởng ký chủ! Ký chủ là số một!"

Trong lòng Tô Cẩn Hồng đột nhiên có chút cảm động, tuy hệ thống này bình thường ngốc ngốc, còn hay phán đoán sai, nhưng mà nó lại rất tin tưởngmình.

"Suy cho cùng, để cho nam thẳng xuất hiện thì có là thần cũng bị đẩy lùi! Hơn nữa da mặt ký chủ cũng dày! Cậu là vô địch!"

"... Tốt nhất cậu vẫn nên câm miệng đi." Một tia cảm động mới xuất hiện trong lòng Tô Cẩn Hồng ngay lập tức biến mất dạng.
Quả nhiên không thể ôm bất kỳ kỳ vọng gì với cái hệ thống rác rưởi này.

Đối mặt với độ độc ác không ổn định lúc trước của Lâm Miên Miên, lần này trong lòng Tô Cẩn Hồng một chút kế hoạch cũng không có. Nếu phải nôn ra một cái thì kế hoạch tốt nhất mà cậu nghĩ ra được thì có thể tổng kết thành một câu chính là: Đến đâu hay đến đó.

Tô Cẩn Hồng lạc quan nghĩ: Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng. Nếu thẳng không được, cong không xong, đành thuận theo tự nhiên đi.

Mà bên này, chuyến đi của hai nhà Lâm Miên Miên và Chu Nghiêu Bân cũng kết thúc tốt đẹp. Khi đi du lịch, đối mặt với sự ga lăng và quan tâm chăm sóc trước sau như một của Chu Nghiêu Bân, Lâm Miên Miên dần dần quên mất tổn thương mà Chu Nghiêu Bân mang đến lần đó ở công viên sinh thái.

Qua lăng kính "người mình thích", Lâm Miên Miên cố chấp cho rằng: Anh Nghiêu Bân chỉ là không biết nhìn người, cho rằng bạn gái cũ của anh ấy rất tốt. Điều này cũng thể hiện anh Nghiêu Bân rất biết bảo vệ bạn gái.

Cô vui vẻ ảo tưởng: Làm bạn gái của anh Nghiêu Bân nhất định rất hạnh phúc. Nếu cô trở thành bạn gái của anh Nghiêu Bân nhất định sẽ rất vui.

Nhưng mà trong nhà nhanh chóng có khách không mời mà đến làm Lâm Miên Miên không có thời gian để nghĩ lại điều đó nữa.

Thời gian nghỉ hè đã trôi qua một nửa, tối hôm nay cha mẹ Lâm nghiêm túc gọi Lâm Miên Miên vào phòng sách nói chuyện.

"Miên Miên, chuyện là như vậy, mấy hôm trước cô ba dượng ba của con đã xảy ra chuyện, chỉ còn lại chị họ của con." Cha Lâm vẻ mặt đau buồn, giọng trầm thấp lên tiếng.

Nghe thấy tin tức này, Lâm Miên Miên sợ hãi không biết làm sao nhìn cha mẹ.

"Ba mẹ quyết định nhận nuôi chị họ của con, cho nên từ nay về sau chị họ con sẽ ở tại nhà của chúng ta. Miên Miên, hy vọng con có thể thông cảm cho tâm lý của chị họ con khi mất đi cha mẹ, chúng ta có lẽ cũng sẽ chú ý tương đối nhiều với chị của con, hy vọng con có thể hiểu được." Mẹ Lâm vỗ vỗ vai cha Lâm, tiếp tục tiếp nhận câu chuyện mà nói.

Lâm Miên Miên hiểu chuyện nói: "Ba mẹ yên tâm, con nhất định sẽ thông cảm với chị họ, không gây thêm phiền toái cho chị ấy. Chị ấy gặp chuyện như vậy, chúng ta nhất định phải tốt với chị."

Cha mẹ Lâm thấy con gái ngoan như vậy, vui mừng. "Miên Miên đã trưởng thành rồi."

Mẹ Lâm ôm lấy Lâm Miên Miên, vỗ về lưng cô: "Con yêu của mẹ lớn rồi!"
Lâm Miên Miên ôm chặt mẹ mình, ôm cả cha mình, ý muốn an ủi họ: "Chúng ta phải tốt với chị họ nhiều hơn, để chị sớm vượt qua chuyện này."

Mấy hôm sau, nhà họ Lâm bận bịu lo việc hiếu. Ngay sau đấy, Ngô Niệm Đồng chuyển vào nhà họ Lâm.

Ngô Niệm Đồng làm nữ chính nguyên tác, có vầng sáng nữ chính, được người đọc nguyên tác cực kỳ yêu thích cũng không phải vô cớ. Vẻ ngoài thanh khiết, tính tình lương thiện lại chăm chỉ, thích giúp đỡ người khác. Các phương diện khác như năng lực lớn, biến cố cuộc đời không trở thành chướng ngại, ngược lại còn khiến người đọc đồng cảm hơn.

Mà bây giờ Lâm Miên Miên không bị đám côn đồ dùng ảnh khoả thân uy hiếp, vì vậy không ghen tị với sự thiên vị của cha mẹ dành cho Ngô Niệm Đồng, ngược lại cực kỳ hiểu chuyện, với Ngô Niệm Đồng cũng là hoàn toàn cảm thông. Hai người sống với nhau cũng coi như tốt đẹp.

Còn về phía Tô Cẩn Hồng, Cầu Cầu hết sức buồn bực về ký chủ của nó. Ngày nào cũng chỉ biết làm bài tập với học từ, hệt như thằng cha này quên mất nó còn nhiệm vụ vậy!

Cầu Cầu gào thét trong ý thức của Tô Cẩn Hồng: "Nữ chính nguyên tác xuất hiện rồi, cậu đi làm việc của mình đi!!!"

Tô Cẩn Hồng đang làm đề, vừa có ý tưởng, nháy mắt đã bị sự ầm ĩ của Cầu Cầu đuổi mất. Cậu mê mang: "Cậu nói gì cơ?"

Nhìn ký chú toàn tâm toàn ý bơi trong biển đề, Cầu Cầu rầu thúi ruột: Có ký chủ nhà ai đi đến thế giới vườn trường lại thật sự biến mình thành học sinh cấp ba như này chứ!

Thực tế, nếu không có Cầu Cầu nhắc nhở, Tô Cẩn Hồng thật sự suýt quên mất mình còn có nhiệm vụ. Mỗi ngày cậu vui sướng bơi lội trong biển tri thức, nhất thời không phản ứng lại lời Cầu Càu.

"À, cậu nói đến nhiệm vụ hử, tôi đã có ý định, cuối cùng nữ chính cũng xuất hiện rồi."

Cầu Cầu nghi ngờ nhìn Tô CẨn Hồng, cảm thấy ký chủ của nó dường như mới nhớ ra chuyện này: "Cậu không lừa tôi chứ?"

... Tô Cẩn Hồng hơi xấu hổ, hệ thống là hệ thống, cái vụ lừa lọc nhau này tôi với cậu rõ như ban ngày, sao lại nói toạc hết cả ra thế?

Cầu Cầu nhạy bén phát hiện ký chủ không tiếp được lời. Nó cực kỳ tức giận: "Đàn ông đều là đồ lừa đảo!"

Tô Cẩn Hồng vội vàng móc di động ra, vẻ mặt vừa vô tội vừa đau đớn: "Rõ ràng tôi đang định hẹn Lâm Miên Miên mà, sao cậu lại bôi nhọ tôi như vậy?"

___

Lời tác giả:

Vở kịch nhỏ:

Cầu Cầu: Cậu nói dối đúng không!

Tô Cẩn Hồng nghĩ thầm: Trời ạ, cái hệ thống ngu ngốc này thông minh đột xuất.

Ngoài mặt lại cười hì hì: Sao lại có chuyện đó được? Rốt cuộc thì trừ con người ra cậu là thứ thân thiết nhất với tôi mà.

Cầu Cầu ngây thơ xoa đầu tròn, sao lại có cảm giác có gì đó sai sai.

Lâm Miên Miên đi ngang: Ôi, đàn ông.

Chương 17: Thế giới thứ nhất (17)

Edit: Reeu

Beta: Xanh xinh đẹp, TH

Tô Cẩn Hồng ấn điện thoại thật nhanh, chỉ sợ chậm một giây lại bị Cầu Cầu chỉ trích cậu lừa đảo.

Ôi, ngay cả hệ thống cũng trở nên thông minh như vậy, cuộc sống này thật khó khăn.

Cậu đang suy nghĩ thử xem nên lấy lí do gì để hẹn Lâm Miên Miên. Dù sao trước kia cũng chưa từng hẹn một mình cô, bây giờ đột nhiên hẹn cô ấy không lý do thế này dường như có chút hơi kì quái.

Có rồi! Tô Cẩn Hồng cười xấu xa nghĩ: Ha ha ha Lâm Miên Miên nhất định không thể ngờ được.

Cậu nhấp vào QQ hỏi Lâm Miên Miên: "Có ở đó không?"

Lâm Miên Miên trả lời lại trong một giây: "???" Đằng sau còn kèm theo một khuôn mặt hỏi chấm màu đen.

Tô Cẩn Hồng mỉm cười, giữ hình ảnh để lưu nó vào kho biểu tượng cảm xúc.

"Buổi chiều cậu rảnh không?" Tô Cẩn Hồng trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nói thẳng mục đích của mình.

Lâm Miên Miên kinh ngạc, đã lâu rồi không liên lạc với nhau vậy mà đột nhiên hôm nay Tô Cẩn Hồng lại tìm cô? Cô nghĩ nghĩ, dù sao thì buổi chiều cũng không có việc gì nên hỏi xem cậu ta định làm gì.

"Tôi có rảnh, có việc gì vậy?"

"Mời tôi đi ăn cơm đi!"

"???"

Lâm Miên Miên kinh hãi, tại sao lại có nam sinh mở miệng nói ra là yêu cầu nữ sinh mời cậu ta đi ăn cơm vây? Tuy rằng thường ngày Tô Cẩn Hồng da mặt hơi hơi dày nhưng cũng không đến nỗi như vậy chứ!

Tô Cẩn Hồng phấn khích, ha ha ha hiện tại Lâm Miên Miên nhất định rất kinh ngạc, cảm giác thỏa mãn không hiểu sao tràn ngập trong lòng.

Cầu Cầu vẫn đứng ngoài quan sát có chút cạn lời: Nam thẳng đều như vậy sao? Cảm thấy trêu người khác hoặc là làm cho người khác kinh ngạc đều sẽ cảm thấy rất sung sướng???

"Lúc trước không phải cậu luôn nói muốn cảm ơn vì tôi giúp cậu sao? Tôi đã đợi một học kì rồi!!!" Tô Cẩn Hồng tìm trong bảng icon của mình và gửi cho cô một vẻ mặt tủi thân.

Bỗng nhiên Lâm Miên Miên có chút ngượng ngùng, hình như là vậy. Dù sao cô vẫn luôn nói sẽ hậu tạ Tô Cẩn Hồng nhưng hình như chưa bao giờ thực hiện. Thôi thì hôm nay dẫn cậu ta đi chơi vậy!

Lâm Miên Miên khí phách cao ngút gõ chữ: "Không thành vấn đề, ăn cơm hoặc làm gì cũng được, hôm nay tôi bao."

Tô Cẩn Hồng: "Được, 4h chiều gặp nhau được không? Đi sớm một chút đi? Tôi cần mua một ít đồ."

"OK."
Tô Cẩn Hồng đắc ý khoe với Cầu Cầu: "Thấy không? Loại chuyện nhỏ này, dễ ợt."

Cầu Cầu: "Còn không phải là anh ỷ vào lừa được Lâm Miên Miên sao, có gì mà đắc ý chứ!!

Buổi chiều lúc 3h50, Tô Cẩn Hồng tới chỗ hẹn và ngồi chờ Lâm Miên Miên. Cậu bước vào một cửa hàng đồ uống lạnh bên cạnh, chán muốn chết nhìn ra ngoài cửa sổ, đồng thời vẫn luôn chú ý Lâm Miên Miên có tới hay không?

Nghe nói hình như con gái đều đến muộn hơn so với thời gian hẹn một chút, không phải là Lâm Miên Miên bốn rưỡi hoặc năm giờ mới tới chứ?

Tô Cẩn Hồng bị cái ý nghĩ này làm cho hoảng sợ, vội vàng vào QQ nhắn cô: "Cậu đến chưa?"

Lâm Miên Miên đang chơi game mobile, đột nhiên trên màn hình xuất hiện khung chat làm cô bị phân tâm một giây, mà trong chính một giây này cô bị quân địch đuổi theo và bắn phát chết luôn.

Cô mở QQ và nheo mắt nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, tranh thủ thời gian đang được hồi sinh trả lời: "Lát nữa tôi đến." Sau đó lại vội vàng quay về giao diện trò chơi.

Đúng 4h, Tô Cẩn Hồng nhìn thấy một nữ sinh từ xe hơi xuống và cầm ô đi đến điểm hẹn.

Cậu vội vã chạy nhanh ra ngoài, chỉ sợ chậm một giây là bỏ lỡ.

"Lâm Miên Miên."

Cô vừa mới nghe có người gọi tên mình, giây tiếp theo ô của cô đã có thêm một người.

Lâm Miên Miên: "..."

Tô Cẩn Hồng cúi người dưới ô, rất tự nhiên cầm lấy: "Để tôi cầm cho, cậu lùn quá. Tôi không đứng thẳng được."Lâm Miên Miên tức giận đánh cậu ta một cái, làm gì có người nào cầm ô của cô lại còn cười nhạo cô lùn!

Cô cố ý trêu chọc cậu: "Con trai như cậu cũng biết che ô á? Tôi còn tưởng rằng mấy thằng con trai các cậu đều xấu hổ khi che ô chứ."

"Thì xấu hổ khi che ô nên mới ước có bạn gái, như vậy thì có thể giả bộ là cô ấy che ô mặc dù chính mình che ô." Tô Cẩn Hồng vẻ mặt đau đớn bày tỏ: "Hôm nay nóng ghê gớm."

Lâm Miên Miên: "..." Có lẽ Tô Cẩn Hồng là người duy nhất muốn có bạn gái để quang minh chính đại che ô chăng???

Thật tiếc là Tô Cẩn Hồng không biết được suy nghĩ của Lâm Miên Miên. Nếu không cậu nhất định phải sửa lại câu nói của cô: Ai bảo chỉ có mình tôi! Rõ ràng rất nhiều thằng khác cũng đều nghĩ như vậy, cậu tưởng chỉ có con gái mới sợ phơi nắng sao? Trời nóng như vậy, để một con rùa dưới ánh mặt trời, vỏ nó cũng bị phơi đến nứt ra!

Đi được vài phút, Tô Cẩn Hồng đứng dưới mái hiên thu ô lại: "Tới rồi."

Lâm Miên Miên không còn gì để nói nhìn vào nhà sách Tân Hoa, quả nhiên không nên mong đợi bất cứ điều gì Tô Cẩn Hồng nói! Cô điên rồi mới có thể nghĩ là đi dạo phố!

Tô Cẩn Hồng nhìn Lâm Miên Miên cứ đứng ở cửa nhắc nhở: "Đi vào đi." Cậu có chút buồn bực nghĩ: Sao lại có cảm giác như Lâm Miên Miên đang tức giận nhỉ?

"Cậu ở trên mạng cũng có thể mua được sách tham khảo rồi, sao còn chạy ra đây mua?"

Tô Cẩn Hồng đi trước, không trả lời vấn đề này, đi thẳng đến khu sách tham khảo cho học sinh cấp ba mới xoay người lại, nghiêm túc nói: "Chọn một quyển sách tham khảo phù hợp với mình đi, nhớ chú ý phương pháp."

Lâm Miên Miên ngây thơ nhìn Tô Cẩn Hồng đột nhiên đứng đắn, cho rằng cậu ta muốn truyền thụ kinh nghiệm học tập cho cô, cũng chấn chỉnh lại thái độ, vểnh tai lắng nghe.

Tô Cẩn Hồng cầm lấy một quyển sách tham khảo bên cạnh, xoa xoa bìa cuốn sách, nói với vẻ mặt say mê: "Muốn chọn được một quyển sách tham khảo hợp với mình thì phải lựa chọn tỉ mỉ, cậu xem, đây là tôi đang giao tiếp với nó."

Lâm Miên Miên nhìn vẻ mặt say mê của Tô Cẩn Hồng, tại sao lại cảm thấy tay có chút hơi ngứa.

Cậu mở ra một trang: "Cậu xem! Tôi đây là đang vượt qua ngăn cách và giao tiếp với nó từ trái tim."

Tô Cẩn Hồng nhìn bộ dạng Lâm Miên Miên giống như sắp đánh mình một trận vội vàng giải thích: "Được rồi, nghiêm túc nào, nếu chọn sách thì phải tự mình nhìn xem, ví dụ như cuốn sách này xem đại khái một chút là biết không hợp với tôi."

Lâm Miên Miên vốn tưởng rằng cậu ta chỉ đang lừa mình, không nghĩ tới hình như thật sự có phương pháp.

Tô Cẩn Hồng nghiêm trang giải thích: "Tôi xem hai trang này liền biết độ khó của quyển sách này quá thấp, không phù hợp với tôi."

Lâm Miên Miên: "..." Tuy rằng đã không còn phải học nhưng tưởng tượng mình đã từng bị toán, lí, hóa, sinh chi phối thì lập tức sợ hãi. Cô sai rồi, cô không nên cùng học sinh giỏi đi dạo ở hiệu sách QAQ.

-

Tuần vừa rồi mình bận nên đăng truyện hơi trễ.

Chương 18: Thế giới thứ nhất (18)

Edit: Reeu

Beta: Xanh không ăn hành, TH

Từ nhỏ Tô Cẩn Hồng đã là người tốt bụng, vậy nên sau khi mua xong cậu còn cẩn thận chọn giúp Lâm Miên Miên.

Nhưng mà cậu cũng không biết học khoa xã hội dùng tài liệu gì hay bèn lấy di động tra Baidu.

Tác giả Vương Hậu Hùng? Mua mua mua!

Sách vàng của thời đại? Lấy lấy lấy!

Tô Cẩn Hồng hai mắt sáng lên, là mấy cuốn sách tham khảo cực hay, cậu nhanh nhẹn ôm vào lòng.

Lâm Miên Miên khóc không ra nước mắt nhìn cậu đi tới đi lui giữa các gian sách tham khảo, nhanh chóng chọn được năm sáu quyển.

Chỉ thấy cậu ta lưu luyến không nhìn nữa, dáng vẻ hệt như còn chưa thỏa mãn. Tô Cẩn Hổng cầm sách trong ngực đưa cho Lâm Miên Miên, nói với giọng đầy tiếc nuối: "Trước tiên cậu cứ làm chỗ này đã, nếu cậu làm nhanh thì còn có thể đi mua thêm nữa."

Lâm Miên Miên nghiến răng nghiến lợi, chậm rãi phun ra mấy chữ: "Cảm ơn cậu!" Cô âm thầm thề trong lòng: Không bao giờ ra ngoài cùng Tô Cẩn Hồng nữa! Thật đáng sợ!

Tô Cẩn Hồng phớt lờ giọng điệu của cô, nở một nụ cười xán lạn, lộ ra hàm răng thẳng tắp dưới ánh đèn lấp lánh, cậu vui vẻ nói: "Đều là bạn bè với nhau, giúp đỡ nhau là điều đương nhiên mà." Nói rồi kéo Lâm Miên Miên đến quầy thu ngân xếp hàng.

Lâm Miên Miên đứng ở phía sau cậu ta, nhất thời nói không nên lời. Cậu ta thật sự nghe không hiểu ý của cô sao?

Con ác ma trong lòng Tô Cẩn Hồng cười tà ác: Ai bảo cậu đi xã hội! Hừ, loài người ngu xuẩn, hãy run rẩy đi!

Lâm Miên Miên ngây thơ quen bị cậu ta nô dịch, hoàn toàn quên rằng hiện tại mình có thể không cần nghe theo Tô Cẩn Hồng nói, ngoan ngoãn đi theo cậu ta trả tiền.

Ra khỏi nhà sách Tân Hoa, Lâm Miên Miên cảm thấy cả thế giới đều u ám, buồn bã ỉu xìu nói: "Chúng ta đi ăn cơm ở đâu vậy?" Cô đã mang theo thẻ ngân hàng nên rất tự tin nghĩ: Dù đi ăn ở đâu thì mình hoàn toàn có thể trả được.

Tô Cẩn Hồng sải bước: "Cứ đi theo tôi là được, không được lạc đó."

Lâm Miên Miên đi theo phía sau cậu, khoảng cách càng ngày càng xa.

Sau khi đi được một đoạn, Tô Cẩn Hồng bất giác quay lại phát hiện Lâm Miên Miên không theo kịp liền chạy lại hỏi: "Đồ nặng lắm sao?"

Lâm Miên Miên ngoài nói: "Không nặng." Nhưng ở trong lòng khóc thút thít: Nhưng mà cậu có thể đi chậm lại một chút được không. Tôi không theo kịp bước chân của cậu.

Tô Cẩn Hồng gật đầu nói: "Tôi cũng cảm thấy không nặng lắm, mà cậu cũng không phải là một cô gái yếu đuối." Sau đó xoay đầu đi tiếp.

Lâm Miên Miên: "..." Mệt tim quá, tại sao cô lại muốn ra ngoài cùng Tô Cẩn Hồng, lại còn muốn nói chuyện phiếm cùng cậu ta.

Nhưng cũng may là Tô Cẩn Hồng dường như nghe thấy tiếng lòng của cô nên bước chậm lại, cuối cùng cô cũng đuổi kịp cậu ta.

Tô Cẩn Hồng dẫn cô vào một cái hẻm nhỏ, ngõ nhỏ uốn lượn ngoằn nghèo, rẽ trái rẽ phải một lúc, người cậu đầy mồ hôi, nhìn thấy trên mặt Lâm Miên Miên cũng hơi đổ mồ hôi, an ủi: "Sắp tới rồi."

Lúc này Lâm Miên Miên mới phát hiện: Đây chắc không phải là đường đến một nhà hàng cao cấp.

Quả nhiên Tô Cẩn Hồng dừng ở một cửa tiệm mì thịt bò, vừa đẩy cửa kính ra, trong nháy mắt cảm giác mát mẻ ngập tràn cả người.

Cậu kéo cửa ra và nhắc Lâm Miên Miên vẫn còn đứng quan sát biển số nhà: "Mau vào đi."

Lâm Miên Miên giả vờ như không có việc gì đi vào nhưng trong lòng đang gào thét: Thảm rồi, mình chỉ mang theo thẻ mà không mang theo tiền mặt!

Tô Cẩn Hồng chào ông chủ quán một cách quen thuộc: "Ông chủ Dương! Tôi muốn gọi món."

"Lâm Miên Miên, cậu có ăn cay và ăn rau thơm không?"

Lâm Miên Miên lắc đầu nói: "Không ăn cả hai." Cô vẫn đang suy nghĩ nên nói với Tô Cẩn Hồng chuyện cô không mang theo tiền mặt thế nào.

Tô Cẩn Hồng nói với chủ quán: "Cho ba tô mì thịt bò, hai tô cay, một tô không cay, cả ba không rau thơm.""Được rồi!"

Ngay sau đó, mì đã đến.

Không giống các quán mì thịt bò khác, mì quán này có rất nhiều thịt. Những lát thịt bò lớn được xếp trên mặt, hương thơm nức mũi.

Tô Cẩn Hồng cầm đôi đũa lên đảo tô mì không cay, vừa đảo vừa nói: "Món này nên đảo trước đã." Sau đó cầm tô đã đảo xong đẩy đến trước mặt Lâm Miên Miên, tô của cậu cũng tùy ý đảo một chút và bắt đầu ăn.

Lâm Miên Miên thất thần nghĩ lát nữa trả tiền thì phải làm sao, thịt bò mềm và béo trong miệng đều không có vị gì.

Tô Cẩn Hồng phát hiện ánh mắt cô không tập trung, cái miệng nhỏ ăn như không thể vực dậy nổi tinh thần của cô vậy.

Cái này sao có thể được! Danh dự của mì thịt bò không thể bị khiêu khích!!

"Làm sao vậy, cậu không thích ăn sao?"

Lâm Miên Miên do dự một chút, nhỏ giọng nói với cậu: "Tôi nghĩ rằng cậu sẽ đi nhà hàng cao cấp ăn, cho nên... Tôi chỉ mang thẻ, không mang theo tiền mặt."

Tô Cẩn Hồng nhún nhún vai: "Đừng sợ, cùng lắm thì lát nữa cậu ở lại rửa bát cho ông chủ quán thôi."

"???" Lâm Miên Miên sợ ngây người, sao cậu ta có thể vô tình như vậy được!!

Tô Cẩn Hồng nhìn ánh mắt lên án của cô, cười nói: "Đừng nghĩ nữa, tôi có mang theo tiền mà. Còn có thể để cậu ở lại rửa chén được sao?"

Lâm Miên Miên còn chưa kịp cảm động, giây tiếp theo đã bị câu nói Tô Cẩn Hồng ném tới Bắc Cực.

"Nếu mà cho cậu đi rửa bát thì chắc ngày mai quán không mở cửa nổi mất."

"Tại sao?"

"Bát đũa đều bị cậu làm vỡ hết ha ha ha."

Nội tâm Lâm Miên Miên không hề dao động, cũng không tức giận, giận thành bệnh chỉ tổ hại thân. Cuối cùng cô cũng không còn gánh nặng khi ăn mì, nháy mắt đã bị mùi vị lôi cuốn.
"Ngon thật."

Tô Cẩn Hồng ăn xong một tô, lại bắt đầu ăn thêm tô thứ hai. Lâm Miên Miên lẳng lặng ngồi đợi Tô Cẩn Hồng ăn xong, nhân tiện tiêu hóa một chút, cô cũng ăn no căng bụng.

Sau khi cậu ăn xong, thoải mái tựa lưng vào ghế ngồi: "Thật sảng khoái."

Cầu Cầu nhìn đến giờ mà Tô Cẩn Hồng vẫn chưa có ý nói đến chuyện chính, nôn nóng nhắc nhở cậu: "Kí chủ! Anh đừng quên vì sao lại đến đây!"

Vì sao ư? Vì nữ chính đã xuất hiện.

Tô Cẩn Hồng quyết định thăm dò ẩn ý, thăm dò xem nữ chính là người như thế nào.

"Nghe nói chị họ cậu đến nhà cậu?" Nói xong, Tô Cẩn Hồng chăm chú nhìn vẻ mặt của Lâm Miên Miên, cố gắng nắm bắt tâm lí chân thực của cô.

Lâm Miên Miên đầy đồng tình: "Đúng vậy, cô ba và chú ba tôi xảy ra tai nạn giao thông nên ba tôi quết định nhận nuôi chị ấy." Sau đó vẻ mặt lại kiêu ngạo: "Chị họ tôi rất giỏi nhé, để tôi nói cho cậu nghe, blalala..."

Tô Cẩn Hồng có chút đau đầu nghe Lâm Miên Miên nói sự tích huy hoàng của chị họ cô, lại không nhẫn tâm ngắt lời. Con bé ngốc này, còn không biết tình địch quan trọng nhất cuộc đời mình đã xuất hiện.

Lâm Miên Miên vẫn nói liên tục, còn chuẩn bị bắt đầu nói tính cách Ngô Niệm Đồng tốt như nào. Tô Cẩn Hồng nhanh chóng chuyển đề tài.

"Tôi muốn hỏi cậu một câu, vì sao lại chọn ban xã hội? Có khả năng đỗ đại học cao à?"

Lâm Miên Miên hơi do dự, ngượng ngùng nói cho cậu biết là bởi vì Chu Nghiêu Bân.

Tô Cẩn Hồng cũng đoán ra được nên không làm khó cô.

"Cậu ở ban xã hội phải học tập thật tốt đấy, nếu không rất lãng phí."

Lâm Miên Miên ngoan ngoãn gật đầu, như thường lệ nghe Tô Cẩn Hồng dạy bảo.

Tô Cẩn Hồng vẫn không từ bỏ dụ dỗ cô tới lớp tự nhiên, đồng thời cũng coi như cho cô một đường lui sau khi bị thương: "Nếu không thích học ở đó thì tới ban khoa học tự nhiên nhé, tôi ở lớp bảy chờ cậu." Nói xong thì cậu đi tính tiền.

Hơn mười phút sau, hai người từ ngõ nhỏ ra, lái xe của Lâm Miên Miên đã dừng ở ven đường chờ cô.

Tô Cẩn Hồng níu đuôi tóc cô: "Cậu về đi." Nói xong bèn xoay người đi.

Lâm Miên Miên gọi cậu lại: "Để tôi đưa cậu về."

"Không cần, tôi đi bộ một chút coi như xuôi bụng."

Cậu thiếu niên cũng không quay đầu lại, xua xua tay, không biết vì sao, đôi mắt Lâm Miên Miên có chút ấm áp, cúi đầu bước vào xe.

Tô Cẩn Hồng giao tiếp với Cầu Cầu trong ý thức của mình: "Hôm nay mì thịt bò ăn ngon thật!"

Cầu Cầu không muốn nói chuyện, ra ngoài lâu như vậy chủ đề chỉ thế thôi sao? Kí chủ thực ra chỉ muốn ăn mì phải không???

-

Lời tác giả: Vở kịch nhỏ:

Lâm Miên Miên: Thực ra Tô Cẩn Hồng vẫn đối xử tốt với tôi.

Tô Cẩn Hồng: Mì thịt bò ngon thật đấy.

Tuần này chỉ có một chương.

Chương 19: Thế giới thứ nhất (19)

Edit: Reeu

Beta: Xanh, TH

Qua một kì nghỉ, quan hệ giữa Lâm Miên Miên và Ngô Niệm Đồng ngày càng tốt đẹp.

Nhà họ Lâm nhờ quan hệ để Ngô Niệm Đồng được học cùng lớp với Lâm Miên Miên, hi vọng hai chị em có thể chung sống vui vẻ, giúp đỡ lẫn nhau trong học tập cũng như trong cuộc sống. Vì vậy đến ngày nhập học, Lâm Miên Miễn dẫn theo Ngô Niệm Đồng đến trường, dọc đường đi giới thiệu cấu trúc của trường cùng các nhân vật nổi tiếng trong lớp cho cô.

Ngô Niệm Đồng nhìn Lâm Miên Miên nói ríu rít không ngừng cũng bị lây nhiễm vài phần niềm vui của cô ấy, khuôn mặt lạnh lùng hơi nhiễm ý cười, nghiêng tai nghiêm túc lắng nghe từng câu của cô, thỉnh thoảng lại gật đầu đáp lại.

Lâm Miên Miên kéo tay Ngô Niệm Đồng, cùng nhau vào lớp học mới. Cô liếc mắt một cái liền nhìn thấy Chu Nghiêu Bân.

"Anh Nghiêu Bân."

Lâm Miên Miên hào hứng vẫy tay với Chu Nghiêu Bân.

Vốn dĩ Chu Nghiêu Bân đang ở cùng với các anh em để thảo luận về trận bóng, nghe tiếng gọi liền xoay người, thời điểm chuẩn bị chào hỏi Lâm Miên Miên thì lại thấy có một nữ sinh đang đứng bên cạnh cô.

Khuôn mặt lãnh đạm nhưng vẫn không che được sự dịu dàng, cổ mảnh khảnh trắng nõn và thon dài, xương quai xanh đẹp đẽ bị cổ áo che đậy như ẩn như hiện.

Chu Nghiêu Bân kinh ngạc nhìn Ngô Niệm Đồng, trong nháy mắt phảng phất như mọi người đều biến mất, trong mắt chỉ có cô gái này...

Hai ba giây sau, Chu Nghiêu Bân mới ổn định lại tinh thần, nở một nụ cười xán lạn lộ ra hàm răng trắng thẳng tắp, có chút ngượng ngùng tiến lên chào hỏi: "Chào buổi sáng, Miên Miên! Bạn học này là bạn thân của em sao?"

Lâm Miên Miên tự hào nói bằng giọng khoe khoang: "Anh Nghiêu Bân, đây là chị họ của em Ngô Niệm Đồng, cũng học chung lớp với chúng ta, chị ấy rất giỏi."

Ngô Niệm Đồng, đối với Chu Nghiêu Bân có mắt không tròng, mặt không cảm xúc gật đầu. Cô thấu hết thái độ thân thiện của Lâm Miên Miên đối với Chu Nghiêu Bân vào mắt, trong lòng âm thầm suy đoán hình như em họ mình thích chàng trai trước mặt này.

Nếu Lâm Miên Miên thích cậu ta, cô vẫn nên giữ khoảng cách một chút là tốt nhất. Ở trong lòng Ngô Niệm Đồng, em họ này thật xinh đẹp, đáng yêu lại còn biết chăm sóc người khác. Cô không đành lòng nhìn em ấy bị tổn thương, càng đừng nói là do mình.

Ngô Niệm Đồng kéo Lâm Miên Miên ngồi vào hai chỗ trống, kiên nhẫn nghe cô ấy tràn trề hứng thú kể những lời đồn về các thầy cô trong lớp, trên mọi phương diện gồm cả tính cách.

Cách đó không xa, Chu Nghiêu Bân đang lặng lẽ quan sát cô nữ sinh vừa đối mặt với hắn thì lạnh lùng mà hiện tại vẻ mặt dịu dàng nghe Lâm Miên Miên nói chuyện. Cũng không biết tại sao Chu Nghiêu Bân không thể dời mắt khỏi Ngô Niệm Đồng.

Nếu lúc này Tô Cẩn Hồng ở đây, cậu nhất định sẽ thân mật nói cho hắn biết: Bởi vì cậu là nam chính còn cô ta là nữ chính chứ sao!
Chu Nghiêu Bân nhắm mắt lại một lúc, trong lòng cười nhạo chính mình: Gái xinh cũng gặp qua không ít lần rồi, lần đầu tiên thấy một cô gái mà mình lại ngây ngẩn cả người, thật là mất mặt mà! Cậu bình tĩnh lại, kiềm chế ánh mắt luôn muốn nhìn về phía Ngô Niệm Đồng, đi về phía đám bạn của mình.

Vương Du Bồi đi lấy nước về đã thấy trước chỗ mình có hai nữ sinh rất đẹp đang ngồi. Cô khẽ nheo mắt lại, khóe miệng hơi cong lên, thật trùng hợp, đó có phải là cô gái có quan hệ thân thiết với Tô Cẩn Hồng không nhỉ?

Cô quyết định thăm dò một chút mối quan hệ giữa Lâm Miên Miên và Tô Cẩn Hồng. Vì vậy cô để cốc nước xuống, tiến lên vỗ vai Lâm Miên Miên, cười thân thiện: "Hi, còn nhớ tôi không vậy? Tôi là Vương Du Bồi, lần đó chúng ta có gặp nhau một lần ở sân bóng, không nghĩ tới trùng hợp như vậy, lần này lại học cùng một lớp."

Lâm Miên Miên vừa quay đầu lại cũng nhận ra nữ sinh này, lần đầu tiên gặp là khi cậu ấy đến đưa nước cho Tô Cẩn Hồng, lần thứ hai là khi đang nói chuyện với Tô Cẩn Hồng.

Tâm tình có chút phức tạp, cũng không biết là mình đang nghĩ cái gì. Cô lịch sự mỉm cười, gật gật đầu: "Tôi là Lâm Miên Miên, đây là chị họ của tôi Ngô Niệm Đồng." Ngô Niệm Đồng cũng lịch sự gật đầu ra hiệu.

Vương Du Bồi có chút khoa trương ngạc nhiên nói: "Thì ra hai người là chị em họ, chẳng trách mối quan hệ lại tốt như vậy. Tôi ngồi ở sau hai người, về sau có gì chỉ bảo nhiều hơn nha!"

Lâm Miên Miên cười "ừ" một tiếng, sau đó lôi kéo Ngô Niệm Đồng xoay người sang chỗ khác.

Vương Du Bồi lại kéo áo Lâm Miên Miên một lần nữa. Lâm Miên Miên cảm thấy có chút không thể hiểu được.

"?"

Vương Du Bồi có chút ngượng ngùng hỏi: "Cái kia... Cậu có biết Tô Cẩn Hồng học lớp nào không?"

Lâm Miên Miên nhớ tới dáng vẻ thân thiện của cô ấy đối với Tô Cẩn Hồng lập tức hiểu ra được vấn đề, nhìn trông rất thân với Tô Cẩn Hồng mà không biết cậu ta học lớp nào, xem ra là tình đơn phương."Lớp bảy, ngay lớp bên cạnh."

Vương Du Bồi nhìn Lâm Miên Miên không chút để ý nói ra đáp án, không hề có thái độ thù địch nào, ngay lập tức lòng đề phòng cũng buông hơn nửa. Tươi cười so với lúc trước thêm vài phần nhiệt tình: "Cảm ơn cậu nha!"

Nhìn Vương Du Bối vui vẻ ra mặt, Lâm Miên Miên không nhịn được âm thầm đồng cảm với cô: Tô Cẩn Hồng là trai thẳng, nói không chừng sau này chỉ có mình cô ấy chịu được. Trong lòng lại càng thêm vài phần thiện cảm với cô ấy.

Hai nữ sinh nhìn nhau cười, bầu không khí vô cùng hòa hợp.

Ngô Niệm Đồng nghe các cô nói chuyện, trong lòng âm thầm ghi nhớ tên "Tô Cẩn Hồng" này, định bụng lát nữa hỏi Lâm Miên Miên xem người này là ai.

Lâm Miên Miên trả lời Vương Du Bồi xong, gấp gáp xoay người lại, dáng vẻ muốn tiếp tục tám nhảm.

"Miên Miên, cô ấy vừa mới nhắc đến Tô Cẩn Hồng, đấy là ai vậy?"

Nhắc đến Tô Cẩn Hồng, Lâm Miên Miên quả thực một lời khó nói hết. "Tô Cẩn Hồng lúc trước ngồi cùng bàn với em, là người khá tốt tính, nhưng mà...Chị hiểu bọn trai thẳng mà, rất nhiệt tình, trông cũng không tồi, có rất nhiều nữ sinh thích cậu ta."

Nói đến đây, Lâm Miên Miên đè thấp tiếng nói, thần thần bí bí kéo Ngô Niệm Đồng ý bảo cô lại gần: "Nữ sinh vừa mới kia cũng thích Tô Cẩn Hồng, chắc là tưởng em là tình địch."

Sau đó cô giống như mở ra máy hát, thao thao bất tuyệt kể về Tô Cẩn Hồng, thời điểm kể đến hắn đi mua băng vệ sinh, gương mặt vừa ngượng ngùng lại phẫn nộ: "Chị không biết cái tên trai thẳng kia quá đáng như nào đâu!"

"Hắn lại có thể đi mua băng vệ sinh cho em!"

"Em vốn dĩ đã lặng lẽ nhờ bạn thân đi mượn hộ vì sợ nam sinh nghe thấy, kết quả không những hắn nghe được mà hắn còn đi mua cho em! Thật sự lúc ấy em xấu hổ muốn chết!"

Ngô Niệm Đồng nghe Lâm Miên Miên say sưa nói rất nhiều, cảm thấy buồn cười đồng thời lại dâng lên vài phần tò mò. Không biết tình cảm của em họ đối với nam sinh này như thế nào?

Mà lớp khoa học tự nhiên bên này, Tô Cẩn Hồng vừa bước vào cửa liền thấy một đám đông nam sinh rất ồn ào. Mười mấy nữ sinh ngồi rải rác ở các góc, nhân số nhìn càng thêm có vẻ thưa thớt đến đáng thương.

Tô Cẩn Hồng tùy tiện chọn một vị trí gần cửa sổ rồi ngồi xuống, hơi thở dài: Theo cốt truyện thì các nhân vật chính đều tụ tập ở bên ban xã hội, một người muốn học đại học kĩ thuật như cậu thật sự là ngoài tầm với, không thể nắm bắt được cốt truyện tiếp theo.

Cậu nghiêng đầu dựa vào tường, mặc kệ bụi bẩn trên tường có dính vào quần áo hay không. Lạnh lùng nhắm mắt lại, dường như tất cả mọi thứ xung quanh đều không liên quan đến mình.

Chương 20: Thế giới thứ nhất (20)

Edit: Reeu

Beta: Xanh, TH

"Anh Hồng!" Lý Ngọc An ném cặp sách lên bàn, phấn khích khoác vai Tô Cẩn Hồng, vẻ mặt hào hứng nói về những trải nghiệm thú vị của mình trong kì nghỉ vừa qua. Cậu đã đi những đâu, hẹn hò với bạn gái bao nhiêu lần, vẻ mặt khoa trương cùng với từ ngữ hài hước đã kéo Tô Cẩn Hồng về với thực tại.

Tô Cẩn Hồng kéo cánh tay Lý Ngọc An xuống, ghét bỏ đẩy cậu ta ra, ngồi nghe một cách bất đắc dĩ.

"Anh Hồng, anh nói xem tại sao cô ấy lại tức giận?" Lý Ngọc An kết thúc màn thao thao bất tuyệt bằng một câu hỏi, buồn rầu gãi gãi đầu.

"Cậu nhìn tôi giống người hiểu được tâm tư con gái sao?" Tô Cẩn Hồng ghét bỏ nhìn Lý Ngọc An, nhìn cậu ta như đang nhìn một cái đầu heo. Hai thanh niên trai thẳng nhìn nhau say đắm.

"Quên đi, dù sao hỏi anh cũng như không!"

"Dù sao thì ngay cả yêu đương anh cũng chưa bao giờ trải qua." Lý Ngọc An bổ sung thêm một câu, giọng nói mang theo vài phần kiêu ngạo và khinh bỉ.

"?!" Tô Cẩn Hồng kinh ngạc, Lý Ngọc An luôn bảo gì nghe nấy lại dám khinh bỉ mình?

"Dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh..." Tô Cẩn Hồng vẻ mặt đờ đẫn ngồi niệm ra châm ngôn xã hội chủ nghĩa.

"???"

"Tôi yêu Đảng và Nhân dân, tôi với tổ quốc không thể chia lìa, tôi và nhân dân cùng chung một lòng, tôi nguyện vì sự nghiệp của Đảng mà phấn đấu cả đời. Mà cậu chỉ biết đắm chìm trong việc bạn gái không để ý đến mình." Tô Cẩn Hồng cố ý rung đùi đắc ý thở dài, không giấu dáng vẻ giận dữ.

"?!!" Lý Ngọc An sợ ngây người, cậu ta yêu đương như này thật có lỗi với Đảng và Nhà nước?

Tô Cẩn Hồng hận rèn sắt không thành thép nhìn Lý Ngọc An, giả bộ động viên vỗ vỗ vai cậu ta: "Không sao, giác ngộ tư tưởng có thể từ từ bồi dưỡng, không phải tất cả mọi người đều có thể cao như tôi."

"..."

Lý Ngọc An: Thật đáng giận! Lần đầu tiên thấy có người nói độc thân như một việc lớn, sâu sắc như vậy, nhưng rõ ràng là không tìm được bạn gái!

Cậu ta đột nhiên nghĩ đến thời điểm mỗi lần Tô Cẩn Hồng chơi bóng rổ, xung quanh có rất nhiều nữ sinh vây xem, say mê Tô Cẩn Hồng, thỉnh thoảng còn có nữ sinh nhờ cậu ta đưa thư tình....

Quên đi, Tô Cẩn Hồng chính là cái đầu gỗ không sáng suốt được.

Thời gian trôi qua, lực hấp dẫn của Ngô Niệm Đồng đối với Chu Nghiêu Bân càng ngày càng lớn, Chu Nghiêu Bân ngày càng khó cưỡng lại ý muốn đi tiếp cận cô ấy.

Giữa giờ học, ngày nào Chu Nghiêu Bân cũng lấy cớ tìm hội bạn để đi qua bàn các cô, còn ân cần giúp các cô lấy nước. Thường thường còn chủ động qua thảo luận một chút về chủ đề địa lý.

Ngô Niệm Đồng nhạy bén phát hiện, chỉ cần Chu Nghiêu Bân đến, tâm trạng của Lâm Miên Miên sẽ vô cùng vui vẻ. Cô âm thầm khẳng định suy đoán: Lâm Miên Miên thích Chu Nghiêu Bân.

Nhưng mà khiến Ngô Niệm Đồng khó xử chính là, cô nhận thấy Chu Nghiêu Bân chú ý đến cô nhiều hơn Lâm Miên Miên nhưng Lâm Miên Miên hình như không nhận ra điều đó. Cô không nhịn được thở dài, đúng là một cô bé ngốc, có thời gian phải tìm cô ấy nói chuyện mới được. Đang nghĩ ngợi thì Chu Nghiêu Bân lại đi đến.

"Miên Miên, Niệm Đồng, muốn đi lấy nước không?"

"Em muốn! Làm phiền anh Nghiêu Bân rồi!" Lâm Miên Miên cười tủm tỉm đưa bình nước còn một nửa nhét vào tay Chu Nghiêu Bân.

Chu Nghiêu Bân tính tình rất tốt mỉm cười nhận lấy và hỏi: "Còn Niệm Đồng?"

"Không cần, cảm ơn."

Không có gì bất ngờ, Chu Nghiêu Bân lại nghe được lời từ chối, trong lòng âm thầm cười khổ. Hắn không rõ vì sao, mình càng muốn tiếp cận cô ấy, cô ấy lại càng cự tuyệt.

Buổi tối, trong phòng học ở nhà họ Lâm, Lâm Miên Miên đã làm xong bài tập về nhà, chuẩn bị ôn tập nội dung bài học hôm nay rồi đi ngủ.

Ngô Niệm Đồng thất thần nhìn quyển sách trước mặt, thỉnh thoảng liếc về phía Lâm Miên Miên thấy cô đang nghiêm túc ôn tập, muốn nói lại thôi.

Lâm Miên Miên đã hoàn thành xong bài tập và chuẩn bị xong bài cho ngày mai, duỗi người một cái, xoa bóp cổ đau nhức, thoải mái nghĩ: Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi! Ngay sau đó cô đứng lên, động tác nhẹ nhàng thu dọn hộp bút và sách giáo khoa.

"Chị, 12 giờ rồi mà chị vẫn chưa ngủ à?" Lâm Miên Miên nghi hoặc nhìn Ngô Niệm Đồng.

Ngô Niệm Đồng thoát ra khỏi suy nghĩ của mình, cười dịu dàng với Lâm Miên Miên: "Miên Miên, em tắm trước đi, chị dọn xong rồi đi tắm sau."

"Vâng, chị đi ngủ sớm đi, ngủ ngon." Lâm Miên Miên bước nhanh về phía cửa.

"Miên Miên, chờ một chút." Ngô Niệm Đồng vội vàng gọi cô lại, quyết tâm nói ra suy nghĩ đã do dự nửa ngày.

"Lát nữa chị có thể ngủ cùng em không? Chị có chuyện muốn tâm sự với em."Lâm Miên Miên kinh ngạc nhìn, thấy được nét do dự cùng chần chờ hiếm khi thấy được trên mặt Ngô Niệm Đồng, trong lòng hiện lên một tia tò mò cùng thấp thỏm: Không biết chị ấy định nói với mình chuyện gì.

Lâm Miên Miên mặc áo ngủ màu trắng, đang ngồi ở mép giường sấy tóc.

"Cốc cốc cốc."

"Miên Miên, chị vào được không?"

"Chị cứ vào đi, cửa không khóa đâu."

Lâm Miên Miên dừng tay, tò mò cùng nghi hoặc nhìn Ngô Niệm Đồng: Chị họ vẫn luôn ở một mình, không thích tiếp xúc gần gũi với người khác, mỗi lần đều là mình chủ động gần gũi với chị ấy, hiếm thấy lần này lại chủ động, không biết là có chuyện gì....

Ngô Niệm Đồng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Miên Miên, đôi mắt sáng lấp lánh giống như mèo con đang xin thức ăn, không kiềm được cười cười sờ đầu cô, tóc đen trong tay cô ướt sũng, Ngô Niệm Đồng lấy máy sấy trong tay Lâm Miên Miên.

"Miên Miên, để chị sấy tóc cho em."

"Vâng, cảm ơn chị."

Ngô Niệm Đồng một tay cầm máy sấy, giữ khoảng cách để Lâm Miên Miên không bị nóng, tay kia khẽ vuốt tóc cô, nhẹ nhàng ấn vào các huyệt.

Lâm Miên Miên không kiềm nổi thoải mái phát ra tiếng "ưm ~" rồi cọ cọ vào tay Ngô Niệm Đồng.

Ngô Niệm Đồng nhìn Lâm Miên Miên thoải mái làm nũng cọ trên tay mình, giống như mèo con tìm kiếm sự an toàn từ chủ nhân, trong lòng thương cô nhiều hơn, do dự về những gì cô sẽ nói.

Tóc trong tay đã khô hơn một nửa, Ngô Niệm Đồng tắt máy sấy, nhẹ nhàng vỗ bả vai Lâm Miên Miên: "Sấy khô hẳn hại tóc nên chỉ sấy cho em khô một nửa thôi."

Lâm Miên Miên đã mơ mơ màng màng, cô xoay người qua, làm nũng ôm lấy Ngô Niệm Đồng: "Nhưng mà chị ơi, em mệt quá. Ngày mai chúng ta nói chuyện được không~"

Ngô Niệm Đồng đỡ cô dậy, nhìn đôi mắt dính chặt, có chút mềm lòng.

"Để chị sấy tóc khô cho em, tóc ướt đi ngủ không tốt."

Lâm Miên Miên mơ mơ màng màng "dạ" một tiếng, trực tiếp gối lên đùi Ngô Niệm Đồng, gáy hướng lên trên cho cô sấy.

Ngô Niệm Đồng bất đắc dĩ cười, nhẹ nhàng véo khuôn mặt mềm mại của Lâm Miên Miên: Giống như heo con vậy.

Sau khi sấy tóc xong, Ngô Niệm Đồng chu đáo chuyển cô đến giữa giường, đắp chăn cẩn thận sau đó tắt đèn. Cô nói thầm trong lòng: "Miên Miên, ngủ ngon."

Ngày hôm sau, trong giờ thể dục, các nam sinh hăng say chơi trên sân bóng còn nữ sinh ai nấy lười biếng đứng ở phía dưới bóng cây, từng tốp nói chuyện phiếm.Lâm Miên Miên kéo Ngô NIệm Đồng cùng nhóm bạn tốt của mình vào chung một chỗ, mắt không kiềm được nhìn xung quanh: Quái lạ, anh Nghiêu Bân đi đâu rồi?

Ngô Niệm Đồng nghe Lâm Miên Miên trả lời không tập trung, trong lòng vô cùng rõ ràng: Chỉ có Chu Nghiêu Bân mới khiến cho Lâm Miên Miên hoảng hốt như vậy.

Vừa nghĩ như vậy, Chu Nghiêu Bân đã xách theo hai bình nước chanh đến, trêu trọc: "Miên Miên đang nhìn cái gì vậy?"

Mắt Lâm Miên Miên sáng lên: "Anh Nghiêu Bân! Sao anh lại không đi chơi bóng?"

"Không, anh đi mua nước cho hai nàng tiên nhỏ." Chu Nghiêu Bân vừa nói vừa cầm hai bình nước đưa cho Lâm Miên Miên và Ngô Niệm Đồng.

Lông mày Lâm Miên Miên giãn ra, mắt mang theo ý cười, vui vẻ nhận đồ uống. Còn Ngô Niệm Đồng lễ phép từ chối: "Không cần, cảm ơn."

Lâm Miên Miên đã quen nghe tiếng từ chối của Ngô Niệm Đồng, tùy tiện nói: "Anh Nghiêu Bân, lần sau anh không cần mua đồ uống cho chị ấy nữa đâu, chị ấy chỉ uống nước khoáng thôi."

"Ừ, tôi không thích uống nước ngọt như này." Ngô Niệm Đồng giải thích thêm một câu để làm giảm bớt sự xấu hổ.

Chu Nghiêu Bân lúng túng hạ tay xuống, âm thầm ghi nhớ sở thích của Ngô Niệm Đồng, tiếc nuối gãi gãi đầu cười: "Không sao, lần sau tôi sẽ mua nước khoáng."

Ngô Niệm Đồng đã âm thầm hạ quyết tâm muốn giữ khoảng cách với Chu Nghiêu Bân, cho dù Chu Nghiêu Bân mua nước khoáng thật thì cô cũng sẽ không nhận.

"Cảm ơn, không cần phiền đến cậu." Ngô Niệm Đồng âm thầm quyết định về sau sẽ luôn mang nước đi, tránh cho Chu Nghiêu Bân luôn tìm lí do để xun xoe.

Lâm Miên Miên chậm tiêu cũng cảm giác được bầu không khí giữa Chu Nghiêu Bân và Ngô Niệm Đồng có gì đó không bình thường nên không giống như trước kia hay lôi kéo Chu Nghiêu Bân lại nói chuyện. Nói được vài câu, Chu Nghiêu Bân thức thời rời đi.

Lâm Miên Miên chần chừ mở miệng: "Chị họ, chị cùng anh Nghiêu Bân..."

Ngô Niệm Đồng đã sẵn sàng chờ bị cô phát hiện, chuẩn bị giải thích mình căn bản không có thích cậu ta, lời nói đã tới bên miệng...

"Có phải có mâu thuẫn với nhau không?"

"..."

Ngô Niệm Đồng vẻ mặt phức tạp liếc mắt nhìn Lâm Miên Miên một cái, không khỏi thở dài trong lòng: Cô em họ này của mình... chỉ số EQ hơi bị khiếm khuyết.

Lâm Miên Miên có chút không biết làm sao, buồn rầu nghĩ: Một bên là người mình thích, một bên là chị yêu. Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, nếu bọn họ có mâu thuẫn thật sự rất khó lựa chọn...

"Không có."

Ngô Niệm Đồng thấy ánh mắt mờ mịt của Lâm Miên Miên, lại mở miệng giải thích lần nữa: "Chị với cậu ta không có mâu thuẫn, chỉ là không thân."

Lâm Miên Miên hạ xuống trái tim vẫn đập nhanh, khoa trương hít vào: "Làm em sợ muốn chết, em còn tưởng hai người có mâu thuẫn, nếu hai người có mâu thuẫn em thật sự không biết giúp ai nữa."

Ngô Niệm Đồng suy nghĩ, cảm thấy không thể bỏ qua cơ hội hỏi cô: "Có phải em..."

"Này, Lâm Miên Miên." Tô Cẩn Hồng ở phía xa gọi to, nhanh chóng chạy tới.

"Tô Cẩn Hồng, sao cậu lại ở đây?" Lâm Miên Miên kinh ngạc nhướng mày, tự hỏi vì sao cậu ta giống như bị quái thú đuổi theo chạy như điên đến đây.

Tô Cẩn Hồng có nỗi khổ không nói nên lời.

Sau khi vào lớp 11, lớp Vương Du Bồi sát bên lớp cậu, thường xuyên bị Vương Du Bồi gọi lại, lúc thì đưa nước, đồ uống, lúc thì đưa trái cây hoặc đồ ăn vặt linh tinh.

Tô Cẩn Hồng nhận vài lần, có ngốc cũng biết Vương Du Bồi có ý gì. Mỗi lần ra chơi cậu thường lang thang ở ngoài, mãi đến khi có chuông mới vào phòng học vì sợ bị cô ấy bắt được.

-

Lời tác giả:

Nếu mấy người thấy nữ chính cùng chị họ có gian tình, chắc chắn là do con mắt mê bách hợp của mấy người thấy gian tình ha ha ha ha ha ha.

Mị vô tội!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước