XUYÊN NHANH: CẢM HOÁ NỮ PHỤ ÁC ĐỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Xuyên nhanh: cảm hoá nữ phụ ác độc - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thế giới thứ nhất (1)

Edit: Bonie

Beta: Xanh + TH

"Reng reng."

Chuông tan học vừa vang lên, các học sinh bắt đầu rục rịch, không ít nam sinh đã thu dọn cặp sách chỉ chờ giáo viên cho tan học. Các nữ sinh cũng lặng lẽ thu dọn hộp bút, sợ giáo viên trên bục giảng chú ý nên không dám đánh tiếng động quá to.

Giáo viên nhìn xuống dưới thấy học sinh trở nên nóng nảy, một đám ngồi mà cứ như trên ghế đóng đinh, không chịu ngồi yên thì bất đắc dĩ hô lên: "Tan học."

"Yeah~" Bọn chúng hoan hô một tiếng, mới vài giây thôi mà không ít người đã chạy ra khỏi phòng học.

Lý Ngọc An bước lên phía trước vỗ bả vai chàng thiếu niên, cười sáng lạn như chỉ hận không thể lộ ra mười sáu cái răng.

"Anh Hồng! Chơi bóng không?"

Tô Cẩn Hồng quay đầu, trước mắt là một thiếu niên tuấn tú, mặt mũi tinh tế, khóe môi cong lên ba phần.

Môi cậu hơi cong: "Hôm nay không được, các cậu cứ chơi đi."

Nói chuyện với Ngọc An nhưng ánh mắt lại âm thầm quan sát nữ sinh đang thu dọn cặp sách ở tổ một: Lâm Miên Miên, nữ phụ của thế giới này. Thấy cô đã dọn đồ xong chuẩn bị bước ra khỏi phòng học, Tô Cẩn Hồng vội vàng túm cặp sách ném lên lưng, theo cô ra ngoài.

Nụ cười trên mặt Lý Ngọc An tắt dần, mặt như đưa đám giữ chặt cậu lại: "Chuyện gì vậy anh Hồng? Bóng cũng không chơi, hôm nay em có hẹn với mấy đứa lớp 1 đấy. Em còn nói với tụi nó, anh đột nhiên thông suốt rồi, chơi bóng cực kì lợi hại, cho nên muốn cho chúng nó mở mang tầm mắt một chút mà."

"Nhà có việc, hôm nay phải về sớm nên các cậu cứ chơi trước đi, mai sẽ chơi cùng mọi người." Tô Cẩn Hồng vỗ vai Lý Ngọc An an ủi, đầu cũng không quay lại mà chạy ra phía cửa

Lý Ngọc An nhìn Tô Cẩn Hồng đi liền một mạch thì ủ rũ cụp đuôi đứng tại chỗ: Thảm rồi, ba hoa chích chòe xong kết quả anh Hồng không đi, chắc chắn cậu sẽ bị bọn họ cười đến chết.

Tô Cẩn Hồng theo sau Lâm Miên Miên ra khỏi phòng học, để tránh bị phát hiện, cậu ước chừng khoảng cách, không gần không xa theo sau, lại hỏi hệ thống: "Cầu Cầu, liệu với khoảng cách này nữ phụ có phát hiện ra tôi không?"

"Sẽ không đâu!" Cầu Cầu ở trong đầu Tô Cẩn Hồng kích động nhảy lên, ký chủ của mình đã đến thế giới này được 13 ngày, rốt cuộc cũng bắt đầu tiếp xúc với nhiệm vụ chính rồi!

Tô Cẩn Hồng nhớ lại cốt truyện: Cốt truyện kế tiếp là bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời nữ phụ, bởi vì tài xế trong nhà xin nghỉ một ngày cho nên lúc Lâm Miên Miên trên đường về nhà bị một đám côn đồ chặn lại, ép chụp hình khỏa thân. Tuy rằng hệ thống không mở phần tiếp theo nhưng mà tình tiết này nhất thiết phải thay đổi...

Tô Cẩn Hồng so sánh số lượng côn đồ trong cốt truyện với sức lực của cơ thể này một chút, móc di động ra gọi điện thoại: "Chú Vương, hôm nay chú không cần đón con ở cổng trường, hai mươi phút sau đón con ở ngõ Cao Cảng."

Tô Cẩn Hồng cố tình đi chậm lại, kéo dài khoảng cách và tốc độ bước với Lâm Miên Miên, cho đến khi tới biển hiệu ngõ Cao Cảng.

Lâm Miên Miên không dừng bước, đi tiếp...

Khoan đã, không dừng lại??

Tô Cẩn Hồng không hiểu chuyện gì hỏi hệ thống: "Cốt truyện không phải xảy ra ở ngõ Cao Cảng sao? Sao cô ấy không vào?"

"Cốt truyện xảy ra ở ngõ Cao Cương, đây là ngõ Cao Cảng."

Tô Cẩn Hồng mặt đầy dấu hỏi: "??? Không phải ở ngõ Cao Cảng sao?"

"Ngõ Cao Cương! Là chữ Cương. Là một cái ngõ nhỏ ở bên cạnh ngõ Cao Cảng."

Cầu Cầu: Lỗ tai ký chủ không tốt còn đổ thừa cho tui:)

Bấy giờ Tô Cẩn Hồng mới thấy trên bức tường cách đó không xa là tấm biển xiêu vẹo, phủ kín bởi bụi bẩn, trên mặt là ba chữ rất nhỏ: "Ngõ Cao Cương".

Hai mắt Tô Cẩn Hồng tối sầm, thấy Lâm Miên Miên muốn rẽ vào liền nói: "Chú Vương! Lúc nãy con nói nhầm, là ngõ Cao Cương. Là chữ Cương! Chú đừng đến nhầm nhé."

"Được rồi Cẩn Hồng, trên đường bị kẹt xe, có lẽ chú sẽ đến muộn vài phút."

Tô Cẩn Hồng đứng ở phía xa nhìn thấy một đám người cả trai lẫn gái trông giống côn đồ đi đến ngõ nhỏ liền tắt điện thoại. Đang chuẩn bị chạy qua thì Tô Cẩn Hồng đột nhiên nghĩ: Nếu chú Vương đến không kịp thì tiêu đời. Nghĩ vậy, cậu vội vàng gọi điện thoại. "Ở ngõ Cao Cương đang có một nữ sinh bị đám lưu manh chặn lại, phiền các anh tới mau lên, là chữ Cương!" Nói xong câu đó, không đợi đối phương trả lời, Tô Cẩn Hồng cúp điện thoại, tiến tới ngõ Cao Cương.

Lâm Miên Miên đáng thương đang đứng cạnh quán nhỏ bên trong ngõ, bị vài nam thanh niên vây quanh, mà người bán hàng rong lúc này đang hoảng loạn dọn đồ rồi đẩy xe đi ra bên ngoài, thể hiện rất rõ ràng bản thân không muốn liên quan tới mấy tên côn đồ.

Lúc Tô Cẩn Hồng đi vào, Lâm Miên Miên đã bị một đám người ép vào góc, cô ôm cặp sách ở trước ngực, né tránh mấy người đang có ý đồ sờ mặt và tay cô. Thế nhưng sau lưng là vách tường, không còn đường lui nữa rồi. Cô tuyệt vọng nhìn bóng dáng người bán hàng rong cuống quít rời đi.

Tô Cẩn Hồng hít sâu hai hơi để dịu lòng mình: Aiz, cùng lắm là đánh một trận, nghĩ lạc quan thì nếu chú Vương tới sớm thì chỉ cần đánh một nửa thôi.

Tô Cẩn Hồng có chút khẩn trương, hít sâu một hơi, vừa đi vừa hét: "Mấy người không được ức hiếp..."

"Bịch!"

Tô Cẩn Hồng còn chưa nói xong, chân trái đạp trúng một miếng gạch không biết ở đâu ra làm cho đứng không vững, cả người lao xuống đất. Cậu quỳ rạp trên mặt đất, nhìn đám côn đồ đang bước về phía mình, xấu hổ cười cười, muốn chống người dậy: "Xin lỗi, quấy rầy rồi."

Đám côn đồ vây quanh Tô Cẩn Hồng đều cười, một nam sinh trong đó dẫm một chân lên người Tô Cẩn Hồng mới ngóc đầu được một chút: "Bố bảo mày đứng lên sao?"

Đau hết cả người...

Tô Cẩn Hồng cảm thấy toàn thân không có chỗ nào là không đau, những đòn đấm đá và gậy rơi như mưa xuống người anh.

"Cầu Cầu! Ký chủ không có bàn tay vàng sao? Kiểu như trong thời gian ngắn có thể trở nên lợi hại hoặc là giảm cảm giác đau đớn?"

"Xin lỗi ký chủ, không có!"

Tô Cẩn Hồng cắn răng chịu đựng nỗi đau trên người, quỳ rạp trên mặt đất không nhúc nhích, mặc cho đám côn đồ đánh, tay phải lặng lẽ sờ đến cục gạch trên mặt đất, trong lòng còn mắng Cầu Cầu: "Thế tôi còn cần anh làm quái gì!"

Anh căng chặt cơ bắp, sức mạnh bùng nổ trong nháy mắt, tay trái chống người dậy, tay phải lập tức vung gạch lên quơ loạn xạ những người xung quanh. Bọn chúng bị hành động này làm cho hết hồn, lùi lại hai bước.

Tô Cẩn Hồng đứng thẳng, nhìn những thiếu niên trước mặt. Cậu bị bảy tám người có vẻ lưu manh với đủ kiểu tóc kỳ quái vây quanh. Lâm Miên Miên cũng bị cả trai lẫn gái vây lấy, rúc ở trong góc vừa lo lắng vừa kinh ngạc nhìn Tô Cẩn Hồng.

Trong đó có một tên ngậm thuốc lá: "Ôi trời, thằng công tử bột này còn học đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân tới cứu con bé cơ à. Bọn tao cũng không làm khó mày, bây giờ mày quỳ xuống hô lên ba lần câu ông ơi con sai rồi, để con bé kia lại là mày được đi ngay lập tức. Anh ưu ái mày đến thế còn gì."

Mấy tên cồn đồ mặc quần áo xộc xệch, tóc nhuộm vàng khè nhìn Tô Cẩn Hồng cười gian, lộ ra hàm răng ố vàng vì thuốc lá. Đứa nào đứa nấy lộ ra vẻ mặt chờ xem kịch vui, đợi xem thằng công tử bột kia nhục nhã quỳ xuống trước mặt nữ sinh. Tô Cẩn Hồng đứng càng lâu càng có thể cảm nhận được sự đau đớn mà bọn kia để lại sau trận đánh vừa rồi. Tay cầm gạch run lên, hai đùi cũng rất đau, cảm giác như không đứng được, chân trái vừa mới bị thương nên không thể ra sức đuợc nữa.

Khi Tô Cẩn Hồng còn ở thế giới thực, mặc dù thời gian tiếp xúc với nữ sinh không nhiều lắm, nhưng vì gia giáo nên từ trước đến nay lễ phép và tôn trọng họ mười phần. Anh thực sự không nỡ bỏ cô gái này lại. Cho nên đành phải...

Trong ngõ nhỏ âm u, có thiếu niên áo sơ mi đồng phục dính đầy dấu chân. Trên mặt đầy những dấu chân cùng vết thương, trên quần lộ ra vết máu. Cậu đứng đó, tay phải cầm gạch, đầu hơi nghiêng còn ánh mắt thì nhìn về phía nữ sinh sợ hãi và lo lắng đang ngồi xổm ở góc tường.

Nữ sinh rúc ở góc tường, nhìn ánh mắt trấn an của thiếu niên cách mình mấy tên côn đồ.

Thiếu niên gầy gò xoay đầu dứt khoát, chuẩn bị tâm lý đánh nhau, trên mặt vẫn là sự bình tĩnh, thậm chí cậu còn trào phúng chúng:

"Tôi không phải anh hùng thế nhưng mấy kẻ bắt nạt con gái các người chỉ là đồ bỏ đi." Tô Cẩn Hồng cầm gạch trên tay, tươi cười nói lời châm chọc.

Lời còn chưa dứt, tay cầm gạch của Tô Cẩn Hồng đập hết sức tên lưu manh trước mặt, cướp một cây gậy từ trên người tên lưu manh mới đánh anh, cố gắng đánh mấy tên xung quanh. Mỗi chỗ gậy rơi xuống đều có người kêu thảm thiết.

Nhưng trong lòng Tô Cẩn Hồng rất rõ ràng trên người đã bị thương không nhẹ. Bị đánh lâu như vậy, mặc dù sức lực bùng nổ trong nháy mắt nhưng thân thể này cũng không chống đỡ được bao lâu. Đã thua còn bị đánh, sao không xuống tay mạnh một chút dọa cho họ sợ?

Hai người che bụng kêu thảm ngã xuống. Mặt khác mấy tên côn đồ bị bất ngờ, đứng như trời trồng, thấy đồng bọn ngã xuống mới sực tỉnh. Đám người lúc đầu cầm gậy hung ác đánh Tô Cẩn Hồng đột nhiên sững sờ, cho đến khi một người có vẻ như là tên cầm đầu hô lên: "Mẹ kiếp chúng mày đơ ra làm cái gì, đánh thằng nhãi này! Đánh chết con mẹ nó!"

Tô Cẩn Hồng cố hết sức dùng lưng chịu đựng trận đòn ngày một hung ác như muốn lấy mạng cậu của chúng.

Gậy trong tay sắp không cầm được, mỗi bộ phận trên người đều bị gậy đập trúng. Tô Cẩn Hồng chịu đựng đòn roi, ánh mắt luôn nhìn đến nữ sinh đang rúc ở góc tường, nơi có ánh mắt khẩn trương, hoảng sợ lại mang theo một chút mong đợi.

Trong lòng Tô Cẩn Hồng âm thầm kêu khổ: "Sao chú Vương còn chưa tới? Mình sắp không chịu nổi nữa rồi." Nhưng lúc đối mặt với đòn roi, Tô Cẩn Hồng không lui lại nửa bước, kiên định lấy thân bảo vệ cô gái phía sau.

Chân phải Tô Cẩn Hồng mượn lực nhảy lên, hết sức đập đám lưu manh trước mặt.

Chiến cuộc từ từ bị Tô Cẩn Hồng liều mạng thay đổi, nhưng Tô Cẩn Hồng cũng chỉ là duy trì cân bằng, ưu thế không hề nghiêng về phía cậu.

Mấy tên lưu manh ôm bụng dựa vào trên tường, còn lại bốn năm thiếu niên bất lương đứng trước mặt Tô Cẩn Hồng.

"Chúng mày làm gì vậy!"

Chú Vương thân hình cao lớn, mặt râu quai nón thoạt nhìn so với bọn họ càng không giống người tốt, khiến cho bốn năm tên côn đồ không khỏi có ý rút lui. Bọn chúng liếc nhìn nhau rồi cất bước chạy, không chút nào quan tâm mặc kệ đồng bọn còn nằm kêu rên trên mặt đất.

Chú Vương lo lắng đỡ lấy Tô Cẩn Hồng, "Cẩn Hồng, sao con lại bị bọn họ đánh? Chú sẽ báo ngay cho ba mẹ con rồi đưa con đi bệnh viện!"

Hệt như trên phim, sau khi kết thúc thì cảnh sát mới từ từ xuất hiện, mặt mũi đầy vẻ chính nghĩa chỉ vào mấy tên côn đồ còn dư lại trên mặt đất hét: "Không được nhúc nhích! Toàn bộ ôm đầu ngồi xổm xuống!"

Tô Cẩn Hồng dùng chút sức lực cuối cùng nói với chú Vương: "Trước tiên chú đưa cô gái đang dựa tường về nhà rồi hãy đi bệnh viện."

Sau khi tỉnh lại, Tô Cẩn Hồng phát hiện cốt truyện trong đầu xuất hiện ngày càng nhiều.

- --

Lời tác giả:

Tô Cẩn Hồng tỏ vẻ: Vì sao tôi lại không giống như nam chính khác, xuất hiện trong ánh đèn vàng lấp lánh rồi được ôm mỹ nhân về?

Tác giả nhìn trời.

- ----

*Meow*: Vì cậu không có "bàn tay vàng", khổ thân thanh niên best thảm hại trong làng nam chính.

Chương 2: Thế giới thứ nhất (2)

Edit: Reeu

Beta: Xanh, TH

Sau khi tỉnh lại, Tô Cẩn Hồng phát hiện cốt truyện trong đầu xuất hiện ngày càng nhiều.

Nguyên chủ cũng tên là Tô Cẩn Hồng. Hoàn cảnh gia đình được đối đãi trọng hậu, thành tích xuất sắc, mặt mũi tuấn tú, tính tình ngay thẳng thật thà. Nguyên chủ cũng là vì ngăn cản bạn nữ cùng lớp bị bắt nạt mà bị đám côn đồ đánh đến chết.

Nữ phụ tên là Lâm Miên Miên, học cùng lớp với Tô Cẩn Hồng, là thanh mai trúc mã với nam chính Chu Nghiêu Bân, vẫn luôn yêu thầm nam chính. Cho đến một ngày bị tên côn đồ chụp ảnh được, chúng lấy bức ảnh ra để uy hiếp, ép Lâm Miên Miên từng bước, từng bước một vào đường cùng.

Ban đầu, nam chính Chu Nghiêu Bân là cọng rơm cứu mạng của Lâm Miên Miên, mặt mũi tuấn tú, tính tình trăng hoa. Hắn không chê cảnh ngộ của Lâm Miên Miên, hơn nữa còn xem cô như là em gái khiến Lâm Miên Miên càng thêm mê đắm. Mà thái độ của Chu Nghiêu Bân vẫn luôn vô cùng mập mờ. Mãi cho đến khi chị họ của Lâm Miên Miên là nữ chính xuất hiện, nam chính đối với nữ chính là vừa gặp đã yêu, dần dần sự chú ý đối với Lâm Miên Miên giảm bớt. Cọng rơm cứu mạng cuối cùng của Lâm Miên Miên cũng bị nữ chính cướp mất, vì thế bắt đầu trở nên độc ác, trở thành vật cản của nữ chính.

Tô Cẩn Hồng tiếp nhận xong câu chuyện này....

"Cầu Cầu, cậu có biết vì sao tôi lại muốn tham gia vào cái loại thế giới tiểu thuyết ngôn tình 18 kiểu máu chó ba xu này không?"

"Vì có cơ hội được trở về thế giới của chính mình."

Tô Cẩn Hồng mặt không cảm xúc: "Không, là não tôi bị úng nước."

Cầu Cầu: "..." QAQ bị kí chủ ghét bỏ phải làm sao bây giờ!

Tô Cẩn Hồng nằm trên giường, mở to mắt không nghĩ tới việc hệ thống lại chọn cho mình cái thế giới máu chó ba xu trong ngôn tình này.

"Cho nên kí chủ, hiện tại anh có manh mối gì sao?"

"Có, mặc dù sau này nữ phụ lật tung trời đất lên nhưng nguyên nhân chủ yếu anh biết là ở đâu không?"

"Anh đừng lải nhải nữa!"

Tô Cẩn Hồng tràn đầy tự tin nói: "Ở chỗ cô ấy quá ỷ lại nam chính, cho nên về sau lúc nam chính yêu người khác cô ấy mới tức giận. Chuyện này giải quyết rất dễ."

Cầu Cầu: "???" (Đơn giản như vậy sao?)

Ánh mắt Tô Cẩn Hồng kiên định, tay nắm chặt, còn múa may một chút.

"Cho nên tôi muốn cho cô ấy nhận thức được trên thế giới này không chỉ có tình yêu, mà còn có những phong cảnh đẹp khác đáng cho cô ấy thưởng thức. Đợi cô ấy trải qua đủ mọi thứ tuyệt vời trong cuộc sống này, tự nhiên sẽ không còn cố chấp với yêu đương."

Cầu Cầu: "???" Tôi phải nhắc nhở kí chủ anh ấy lấy lời thoại trong kịch bản tình yêu sao!

"Hiện tại cô ấy nghĩ nhiều như vậy là bởi vì quá nhàn. Làm việc nhiều, mục tiêu cao, mỗi ngày đều bận thì sẽ không bị hormon tuổi dậy thì quấy nhiễu, bởi vì không có thời gian."

Cầu Cầu:...

Trời ơi, đây là kí chủ nam thẳng cứng rắn học tập là nhất sao? Cầu Cầu dám lấy 18 năm kinh nghiệm ra mà đảm bảo rằng cậu chưa bao giờ gặp ký chủ nào kỳ lạ như vậy.

Tô Cẩn Hồng mở mắt ra, nhìn thấy ba mẹ nguyên chủ đang lo lắng vây quanh người mình.

"Ba mẹ."

"Con tỉnh lại là tốt rồi... Tỉnh là tốt rồi!" Mẹ nguyên chủ nghẹn ngào nói: "Mẹ đi hỏi xem thím Trương có đem canh gà không?"

Ba Tô Cẩn Hồng sắc mặt u ám, râu ria xồm xoàm. Ông nhìn con trai mặt mũi tái nhợt đang nằm trên giường: "Con không việc gì là tốt rồi, đàn ông con trai nên dũng cảm, có trách nhiệm nhưng có điều vẫn nên tự lượng sức mình. Lần sau đừng lỗ mãng giống như lần này, phải chú ý an toàn của chính bản thân."

"Đúng rồi, ba xin cho con một chiếc vòng, vòng này giúp con tĩnh dưỡng thân thể, còn có thân thể này của con quá yếu! Con trai nên khỏe mạnh chút, ăn nhiều, rèn luyện nhiều, gầy gò thế này ra thể thống gì!"

"Cảm ơn ba!"

Tô Cẩn Hồng nằm trên giường suy nghĩ: Ảnh hưởng thay đổi lớn đến tính cách của Lâm Miên Miên đã bị mình hóa giải, chắc là trong khoảng thời gian ngắn cốt truyện sẽ không có biến động quá lớn, nhưng thật ra còn có kì thi sát hạch của tháng sau. Chỉ sợ với Tô Cẩn Hồng hiện tại đây mới là khó khăn lớn nhất phải đối mặt.

Suy cho cùng ai có thể biết mình đã tốt nghiệp trung học* mà mười năm sau còn phải về học lại. Học! Từ! Đầu!

(*) Là cao trung bên Trung Quốc, tương đương với cấp trung học phổ thông ở Việt Nam. Bản edit hoàn thiện nhất được cập nhật tại wattpad Meow_team (https://www.wattpad.com/user/Meow_team) và wordpress (https://meowteam.home.blog/)

Cuộc đời mà, phong ba bão táp cứ đột ngột mà ập xuống.

"Kí chủ...kí chủ! Về thi cử tôi có thể cung cấp cho anh bàn tay vàng! Bên trong tôi có rất nhiều tài liệu học tập có thể cung cấp cho anh!"

"Bàn tay vàng?"

"QAQ Đương nhiên lúc kiểm tra thì không thể tra cứu, dù sao nếu tôi tham gia vào quá nhiều thì sẽ bị thế giới này loại trừ."

"... Thế rốt cuộc anh có tác dụng gì?"

Cầu Cầu tủi thân tự ôm lấy mình, suốt ngày bị kí chủ ghét bỏ.
Hồi còn trẻ Tô Cẩn Hồng đi học cũng được coi là xuất sắc, nhưng tốt nghiệp cao trung đã mười mấy năm rồi. Bây giờ lại phải tiếp xúc với những kiến thức đó, tuy rằng 5 năm thi đại học, 3 năm làm bài thi nhưng nhìn lại vẫn có chút không quen.

Tô Cẩn Hồng truy cập hệ thống cơ sở dữ liệu học tập, mở sách ảo, cầm bút ảo. Tay trái lật sách giáo khoa, tay phải mở tài liệu tham khảo, đối chiếu đề bài tương ứng. Đại não suy nghĩ, thấm nhuần tri thức cũng như nghĩ cách giải đề.

......

Sau đó, Tô Cẩn Hồng rời giường chuẩn bị đi học.

7 giờ sáng, ánh mặt trời chiếu rọi, thiếu niên có làn da trắng trẻo, dáng người cao gầy yếu ớt đứng ở cửa lớp xem sơ đồ lớp mới.

Không giống các cậu nhóc khác cùng tuổi thích đeo cặp chéo, Tô Cẩn Hồng đeo cặp sau lưng, cẩn thận tìm kiếm tên mình.

Bỗng nhiên Lí Ngọc An nhào tới ôm lấy bả vai Tô Cẩn Hồng, nhìn quanh các bạn học đang cãi nhau ầm ĩ mượn bài tập về nhà để chép hét lên: "Ôi, anh Hồng đã trở lại!"

Nháy mắt mấy nam sinh vốn dĩ đang chép bài tập trên bàn cũng đi đến, cười đùa cợt nhả: "Anh Hồng, nghe nói anh với Lâm Miên Miên là anh hùng cứu mĩ nhân. Có phải anh có ý tứ với bạn ấy không ha ha ha."

"Đúng vậy anh Hồng, anh nói thật với chúng em đi, dù sao chúng em cũng sẽ không ngại."

Tô Cẩn Hồng nhìn mấy nam sinh trước mặt, trên mặt chỉ thiếu viết hai chữ buôn chuyện.

"Chép bài tập xong rồi sao?"

Những lời này tựa như một nhát đao, mấy nam sinh vừa mới còn cười đùa cợt nhả lập tức sợ hãi rụt rè chạy về vị trí cũ.

Trong đó có một học sinh nam đang vội vàng chép bài vẫn còn tranh thủ ngẩng đầu lên nháy mắt ra hiệu với Tô Cẩn Hồng: "À đúng rồi, chỗ ngồi mới của anh ở ngay bên cạnh Lâm Miên Miên, có phải là rất khéo hay không!"

Tô Cẩn Hồng: "..."

Cậu không phản ứng lại nam sinh kia, bắt đầu tự mình đi tìm chỗ ngồi.

Mặc dù bình thường Tô Cẩn Hồng không nói nhiều nhưng bạn học hỏi vấn đề gì đều sẽ rất nhiệt tình giải đáp, ngày thường tìm cậu mượn bài tập về nhà cũng không keo kiệt, cho nên mối quan hệ với bạn bè trong lớp cũng không tệ.

Rất nhanh đã có bạn học chỉ cho Tô Cẩn Hồng: "Anh Hồng ngồi đây nè, chỉ cách em một lối đi nhỏ. À đúng rồi, anh và Lâm Miên Miên ngồi cùng bàn, lớp học chỉ có 2 đôi nam nữ ngồi cùng bàn nha, trong đó một đôi chính là hai người."

Nghe được âm cuối của nam sinh phơi phới, khóe miệng Tô Cẩn Hồng không nhịn được rút lại.

Quanh cậu, các bạn học đang vùi đầu chép bài tập cũng tranh thủ ngẩng đầu liếc mắt với Tô Cẩn Hồng, dù sao thời gian học tập nhàm chán, chuyện khiến mấy cô cậu này hứng thú cũng chỉ có thể là chuyện tình cảm nam nữ mập mờ như có như không, đặc biệt là kiểu nữ sinh xinh đẹp giống Lâm Miên Miên.

Lúc buổi học sắp bắt đầu, Lâm Miên Miên bước vào phòng học, lại dẫn đến một trận xôn xao. Không ít bạn học âm thầm quan sát hành động của Lâm Miên Miên và Tô Cẩm Hồng, chuẩn bị quấy rối.

Lâm Miên Miên nhìn nam sinh đang đọc sách trước mặt, có chút do dự: "Phiền cậu một chút!".

Tô Cẩn Hồng đứng lên, trong nháy mắt trán Lâm Miên Miên chỉ tới vai cậu. Áo sơ mi trống không bay lên xẹt qua chóp mũi Lâm Miên Miên.
Lâm Miên Miên không nhịn được hơi ngây người, thoạt nhìn rõ ràng là một nam sinh yếu ớt, ngày đó đứng phía sau cậu, nhìn cậu đối mặt với nhiều người như vậy mà không hề có ý rút lui. Giống như anh Nghiêu Bân vậy, đều có thể cho cô cảm giác an toàn.

Cô nhìn nam sinh bên cạnh đang chăm chú đọc thuộc bài Tì bà hành, trong chốc lát bỗng thấy bối rối nên quyết định đi đọc sách. Nói lời cảm ơn... Lúc sau sẽ tìm cơ hội.

Mà Lâm Miên Miên không hề hay biết, nam sinh kế bên vẻ mặt lạnh nhạt dường như đang chăm chú với sách giáo khoa, vậy nhưng âm thanh trong lòng thì...

"Kí chủ, kí chủ!!! Nữ phụ lại ngắm trộm anh! Rất nhanh nữ phụ sẽ đối với anh có ấn tượng tốt. Sau đó sẽ không thích nam chính nữa! Sau đó chúng ta liền thay đổi cuộc sống bị ép buộc đau thương nguyên gốc của nữ phụ, hoàn thành nhiệm vụ! Thành công!"

"... Trong lúc tôi học bài, anh còn nói thêm câu nào tôi lập tức đi giúp nữ phụ và nam chính được ở bên nhau."

Cầu Cầu tủi thân không dám nói lời nào, suốt ngày bị kí chủ uy hiếp, thật là mệt.

Ánh mắt của Lâm Miên Miên luôn vô thức hướng về phía bạn cùng bàn bên cạnh. Thơ cổ trước mặt càng thêm nhạt nhẽo, nhìn một cái là không muốn nhìn thêm. Cô làm cách nào cũng không thể tập trung được.

"Ờm..."

"Thuộc Tì bà hành rồi?"

"Chưa trôi chảy lắm." Lâm Miên Miên mờ mịt trả lời.

"Tiết ngữ văn đầu tiên kiểm tra đọc thuộc lòng, không được thì phải chép năm lần, tan học còn phải đến văn phòng của giáo viên."

"Sao cậu biết?"

"Trên bảng đen viết."

Lâm Miên Miên khẩn trương nắm quai cặp sách, nhìn nam sinh bên cạnh cúi đầu đọc sách, mí mắt cũng không nâng, lời cảm ơn tới miệng mà không có cách nào nói ra.

"Học đi. Lát nữa cậu bị gọi, giáo viên đứng ở bên cạnh tôi không có cách nào nhắc đâu."

Lâm Miên Miên bỗng nhiên khẩn trương, vô cùng lo lắng rồi lấy bài ra học. Cô nhanh chóng mở bài văn ra: Vừa muốn nói gì, lập tức đã quên. Quên đi, nhanh chóng học thuộc lòng đã.

Tới giờ ngữ văn, thầy Vương tay trái cầm sách, tay phải chống eo: "Tổ ba, Lâm Miên Miên lên bảng, lần trước điền vào chỗ trống thơ cổ, em một chữ cũng không đúng."

Các bạn học nhỏ giọng cười, khuôn mặt trắng nõn của Lâm Miên Miên nháy mắt trở nên đỏ bừng, ngại ngùng đứng lên, đầu óc trống rỗng. Một câu văn cô cũng không nhớ rõ, toàn bộ phòng học đều vô cùng yên tĩnh, hầu như ánh mặt của tất cả mọi người đều tập trung trên người Lâm Miên Miên.

Lâm Miên Miên cảm giác được mọi người đều đang nhìn mình, nhưng một câu cũng không nhớ nổi, lại càng thêm bối rối. Cô cúi đầu, tay nắm góc áo đồng phục, suy nghĩ lung tung: Đọc không được chắc chắn sẽ bị giáo viên phê bình trước lớp, tan học còn phải ở lại chép phạt.

"Bến Tầm Dương canh khuya đưa khách...[1]"

Tô Cẩn Hồng ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở, mặt dày làm bộ ngây thơ vô tội như không phải cậu nhắc, ánh mắt của giáo viên ở đằng sau phóng tới, anh vẫn thản nhiên đặt bút viết.

"Bến Tầm Dương, canh khuya đưa khách.

Quạnh hơi thu, lau lách đìu hiu...[2]"

[1], [2] Bản edit sử dụng bản dịch thơ "Tỳ bà hành" của Phan Huy Thục.

Lâm Miên Miên đọc tiếp, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Thuộc câu đầu, đoạn sau cứ tự động tuôn ra.

"Mở đầu đọc cũng không thuộc lắm, tiếng Tô Cẩn Hồng nhắc tôi đều nghe thấy được. Dù sao thì vẫn có học qua, lần sau học thuộc hơn một chút. Ngồi xuống đi, Tô Cẩn Hồng, em không phải vừa mới nhắc bạn sao? Tôi xem em học như nào?"

"Cạch."

Tô Cẩn Hồng để bút xuống bàn, vẻ mặt vô tội đứng lên:

"Thưa thầy, phần sau em còn chưa kịp học!"

___

Lời tác giả: Thầy Vương cầm thước trên tay: Được lắm, bản thân không thuộc còn đi nhắc bài.

Tô Cẩn Hồng mặt vô tội: Xin lỗi thầy, em sai rồi.

Thầy Vương: Lần sau còn tái phạm không?

Tô Cẩn Hồng ngoan ngoan cúi đầu nói: Còn ạ.

Thầy Vương tức giận đến choáng váng.

Chương 3: Thế giới thứ nhất (3)

Edit: Reeu

Beta: TH + Sun

"Cạch."

Tô Cẩn Hồng ném chiếc bút xuống bàn, vẻ mặt vô tội đứng dậy: "Giáo sư, mặt sau em còn chưa thuộc!"

"Bản thân chưa thuộc mà còn đi nhắc bài cho người khác?" Thầy Vương suy nghĩ nhìn Tô Cẩn Hồng: "Về nhớ học thuộc bài, còn cả chép lại bài năm lần nữa, đừng có quên!"

Lâm Miên Miên vừa biết ơn vừa áy náy nhìn Tô Cẩn Hồng: "Cảm ơn, còn có thật xin lỗi... Làm liên lụy đến cậu rồi."

Tô Cẩn Hồng không cho là phải, nhún vai: "Có gì mà xin lỗi. Dù sao lúc thi sát hạch cũng kiểm tra, sớm muộn gì cũng phải học thuộc."

"Năm lần kia... Mình chép giúp cậu nhé."

Tô Cẩn Hồng ngoài ý muốn nhướn mày: "Không cần, chép năm lần cũng không nhiều lắm, vừa vặn học thuộc luôn." Cậu ở trong lòng gọi hệ thống: "Cầu Cầu, không đúng, không phải nói nhiệm vụ là cảm hóa nữ phụ độc ác sao? Lâm Miên Miên thoạt nhìn còn rất biết cách báo đáp ân nhân?"

Cầu Cầu giảng giải nói: "Kí chủ, bất kể tính cách cô ấy như thế nào nhưng thế giới này đã định là nữ phụ độc ác, không phải tất cả mọi người ai cũng đều thực sự độc ác."

"Haizz, nghe có phần hơi thảm, từ nhỏ đã bị định trước là độc ác. Nhưng mà kí chủ vĩ đại của anh sẽ cứu vớt các cô ấy khỏi nước sôi lửa bỏng." Tô Cẩn Hồng tự tin nói.

"Tôi cũng cảm thấy kí chủ cực kì giỏi nha!"

Trong lòng Cầu Cầu: Loài người kiêu ngạo quá!

Chuông tan học vang lên: "Đi thôi anh Hồng, cùng đi lấy nước!". Lý Ngọc An nói rồi ôm lấy bả vai của Tô Cẩn Hồng, ánh mắt còn liếc liếc Lâm Miên Miên, tựa như trêu chọc nhìn Tô Cẩn Hồng.

Tô Cẩn Hồng đứng lên, chuẩn bị đi qua hành lang, cả người bỗng chốc thả lỏng. Mới ra khỏi cửa phòng học, cậu liếc mắt một cái liền nhìn thấy mặt Chu Nghiêu Bân đang đứng ở trước cửa phòng học lớp mình.

"Kí chủ... Kí chủ!! Nam chính xuất hiện!" Cầu Cầu kích động không nhịn được bắt đầu nhảy xuôi nhảy ngược.

"Đây là nam chính hả?"

"Cao thì cũng cao chỉ có điều không cao bằng tôi, đẹp trai thì cũng rất đẹp trai nhưng tiếc là cũng không đẹp trai bằng tôi. Thoạt nhìn so với tôi thì khỏe mạnh hơn một chút, nhưng mà không việc gì, tôi hàng ngày tập luyện cũng sẽ vạm vỡ hơn."

Tô Cẩn Hồng nghiêm túc đánh giá nam chính từ đầu đến cuối: Ừm, cũng được, có điều so với bản thân mình còn kém một chút.

Chu Nghiêu Bân: "Có thể gọi Lâm Miên Miên lớp các bạn giúp tôi một chút được không? Cảm ơn!"

Xung quanh các nam sinh vốn dĩ đang cười đùa cợt nhả và lấy nước đều sửng sốt, âm thầm nhìn thoáng qua vẻ mặt Tô Cẩn Hồng. Cả lớp đều biết Chu Nghiêu Bân và Lâm Miên Miên cùng nhau lớn lên từ nhỏ, quan hệ rất tốt nhưng người anh em của mình có vẻ như thích Lâm Miên Miên. Việc này rất vội, không thể giúp!

Mấy nam sinh đều xấu hổ đứng ở đó không biết nên nói gì lúc này, chỉ có Tô Cẩn Hồng hướng mặt vào trong phòng học gọi: "Lâm Miên Miên, có người tìm."

Sau khi Lâm Miên Miên đi ra, Chu Nghiêu Bân lo lắng quan sát cô: "Miên Miên, em không sao chứ? Lúc trước anh ở chỗ khác, vừa trở về liền nghe thấy chuyện này. Em không bị thương chứ?"

"Em không sao, đúng lúc bạn cùng lớp em đi ngang qua đã cứu em. Đây là anh Nghiêu Bân, còn đây là Tô Cẩn Hồng." Lâm Miên Miên hơi ra hiệu về phía Tô Cẩn Hồng.

"..." Tô Cẩn Hồng gật gật đầu, không để ý vẫy tay một cái, mấy nam sinh vây quanh đang lôi kéo cậu đi lấy nước.

Chu Nghiêu Bân nhìn bóng lưng Tô Cẩn Hồng vừa cao vừa gầy, không hiểu sao có cảm giác nguy hiểm: "Đây là Tô Cẩn Hồng đứng trong top 20 à? Nhìn qua không giống người tốt bụng lắm. Cậu ta không phải là thích em chứ Miên Miên? Hiện tại em không thể vừa học vừa yêu đương! Tuy rằng cậu ta cứu em, nhưng mà..."

Lâm Miên Miên cau mày, không nghe Chu Nghiêu Bân lải nhải suy đoán lung tung: "Anh Nghiêu Bân, cậu ấy không thích em, chỉ là học cùng lớp mà thôi." Nhớ tới hôm nay cậu đã giúp đỡ môn ngữ văn, lại nói thêm: "Nhưng mà bình thường cậu ấy rất thích giúp đỡ mọi người." Trong lòng Lâm Miên Miên nghĩ: Tô Cẩn Hồng đối với mình lạnh nhạt như vậy, giúp đỡ chắc hẳn cũng là vì tình cảm bạn bè, sao có thể có hứng thú với mình. Nhưng thật ra anh Nghiêu Bân... Mặc dù khuyên mình không nên yêu đương, vậy mà chính anh ấy lại suốt ngày có bạn gái.

Lâm Miên Miên nghĩ vậy, đột nhiên tâm tình trở nên không tốt, có chút bực bội vẫy vẫy quyển sách trên tay: "Anh Nghiêu Bân, anh còn có việc gì sao? Nếu không có việc gì em đi về trước đọc sách đây."

Chu Nghiêu Bân rất biết điều nói: "Ừ, Miên Miên em về đi. Rảnh chúng ta nói chuyện sau."

Trong lòng lại nghĩ: Miên Miên chắc sẽ không coi trọng cái người yếu ớt, cậy có thành tích tốt đó đấy chứ? Ỷ vào khuôn mặt liền đi khắp nơi trêu chọc nữ sinh. Nếu thật là như vậy, mặc dù cứu Miên Miên cũng phải tìm cơ hội cảnh cáo hắn cách xa em ấy một chút.

Mà lúc này: "Kí chủ!! Nhắc nhở nhắc nhở!! Giá trị độc ác của nữ phụ Lâm Miên Miên tăng thêm 10%!!!"

Tô Cẩn Hồng xách theo bình nước đang trên đường về phòng học, cả người cứng đờ: "Rốt cuộc Chu Nghiêu Bân đã nói với cô ấy cái gì? Lúc này mới có vài phút? Cầu Cầu anh có thể điều tra không?"

"Chờ một lát kí chủ! Tôi chuyển cái này qua cho anh xem."

Tô Cẩn Hồng nghe đoạn đối thoại một lần, không hiểu ra sao, đoạn đối thoại này... Thoạt nhìn không có gì không đúng mà? Tại sao độ độc ác lại đột nhiên tăng lên?

"QAQ kí chủ làm sao bây giờ, giá trị độc ác tăng đến 100%, anh sẽ trực tiếp bị hồn phi phách tán đó."

Tô Cẩn Hồng đắm chìm trong mục tiêu nhiệm vụ đột nhiên giá trị tức giận tăng thêm 10%, suy nghĩ rất lâu... Nhưng mà lại cân nhắc việc không hiểu rõ tâm tư của nữ sinh.

"Nếu không rõ nguyên nhân đột nhiên độ độc ác tăng lên, chỉ có thể thử cố gắng giảm hết mức thời gian ở chung của nam chính và nữ phụ... Xem có hiệu quả hay không?"

Cầu Cầu có chút chán nản nói: "Thực xin lỗi kí chủ. Tôi quá vô dụng, ngay cả nguyên nhân cũng không tra được."

"Không sao...Tôi để anh làm cảnh là được." Tô Cẩn Hồng nhìn Cầu Cầu nửa ngày vẫn không nhúc nhích thân hình, nghẹn nửa ngày mới nói ra một câu an ủi.

"Kí chủ đang nói tôi vô dụng hay là đang nói tôi đáng yêu vậy?"

"Không có gì, vốn dĩ lúc đầu cũng không trông cậy vào anh có tác dụng.." Nhìn Cầu Cầu nhỏ bé lại đột nhiên nhụt chí, anh vội vàng bổ sung: "Có ích có rất nhiều, nhưng nhìn anh giống như vậy lại hơi ít đáng yêu."

Cầu Cầu lại mơ màng một lúc, kí chủ nam thẳng cứng rắn hình như là đang khen mình! Không sai! Khát vọng sống cực mạnh trong Tô Cẩn Hồng thở phào nhẹ nhõm, thật không quen nhìn cái vật nhỏ không đáng tin cậy này có bộ dạng uể oải.

Giữa trưa tan học, Chu Nghiêu Bân ở cửa giống như mọi ngày chờ Lâm Miên Miên cùng đến nhà ăn ăn cơm.

Tô Cẩn Hồng cau mày nhìn về phía hai người bọn họ, chung quy không thể để hai người bọn họ ở cùng một chỗ, nói không chừng một lát nữa độ độc ác liền tăng lên 100%, bản thân mình trực tiếp ngỏm luôn.

Tô Cẩn Hồng nhìn Lâm Miên Miên bên cạnh đang chuẩn bị ra ngoài ăn cơm: "Tôi không mang phiếu ăn. Có thể giúp tôi soát một chút không?"

"Được". Lâm Miên Miên có chút kì quái nhìn cậu một chút, không tìm anh em giúp đỡ lại tìm cô... Nhưng mà những nam sinh đó cũng chạy rất nhanh, có thể là không kịp nói với bọn họ chăng?

Lâm Miên Miên không biết là hôm nay mấy anh em tốt của Tô Cẩn Hồng còn đang cảm thấy kì quặc, nơi mọi người thường hay ăn cơm cố định với nhau sao còn chưa thấy Tô Cẩn Hồng tới.

Chu Nghiêu Bân nhíu mày, nhìn thấy một nam một nữ đi ra: "Miên Miên, đây là?"

"Anh Nghiêu Bân, hôm nay Tô Cẩn Hồng không mang phiếu ăn, em giúp cậu ấy soát một chút."

"Đúng vậy, cảm ơn Lâm Miên Miên đã nhiệt tình giúp đỡ, không biết bạn Chu có để ý tôi và hai người ăn cùng nhau không?" Tô Cẩn Hồng làm bộ làm tịch giật nhẹ khóe môi, một lòng xấu hổ vì quấy rầy bọn họ.

"Đương nhiên là không ngại." Chu Nghiêu Bân mỉm cười gật đầu, mặt không biến sắc. Trực giác nói cho hắn biết Tô Cẩn Hồng đối với Lâm Miên Miên quan tâm quá mức. Hắn vẫn luôn miệng nói những chuyện mà Tô Cẩn Hồng không biết, làm cậu ngượng nói không nên lời.

Trong lúc đó, Lâm Miên Miên kẹp ở giữa Tô Cẩn Hồng và Chu Nghiêu Bân, lần đầu tiên cảm giác được nói chuyện cùng anh Nghiêu Bân thật xấu hổ, liếc qua nam sinh bên cạnh không nói một lời, biểu tình lãnh đạm.

Một lát sau, trên đường đi, câu nói đầu tiên của Tô Cẩn Hồng làm Lâm Miên Miên cực kì hoảng sợ: "Lâm Miên Miên, cậu có thể cho tôi mượn vở ghi bài môn toán học một lát được không? Buổi chiều tiết bảy, tám hình như có một bài trắc nghiệm nhỏ, tôi muốn nhìn một chút, lúc trước thầy cô giảng tôi không có nghe nội dung."

"Buổi chiều phải kiểm tra?" Lâm Miên Miên cắn chặt môi, sợ nhất chính là kiểm tra toán học, cái này rất thảm.

"Không có việc gì, Miên Miên. Một bài kiểm tra mà thôi, làm không tốt cũng không sao, chú dì cũng sẽ không mắng em." Chu Nghiêu Bân vỗ bả vai Lâm Miên Miên, không chút để ý.

Lâm Miên Miên nhìn nam sinh bên cạnh mặt không chút thay đổi bỗng nhiên cười một cái, đôi mắt đen láy phát sáng, trên má dần dần xuất hiện hai cái má lúm đồng tiền. Ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống nhìn trông cậu thêm vài phần tươi sáng, nhưng lại nói ra lời vô cùng tàn nhẫn với Lâm Miên Miên: "Nhiều lắm chỉ bị giáo viên môn toán hàng ngày gọi trả lời mà thôi!"

Đột nhiên Lâm Miên Miên không có tâm tư nói chuyện phiếm, dưới bóng ma của việc kiểm tra vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này. Hình như anh Nghiêu Bân cũng đột nhiên mất đi hơn nửa sức hấp dẫn. Sắc mặt cô nghiêm trọng bước nhanh hơn, còn thúc giục hai nam sinh bên cạnh đi nhanh lên một chút, trong lòng tính toán: Ăn cơm trưa xong sớm một chút còn có thời gian xem lại vở ghi chép.

Tô Cẩn Hồng hài lòng nhìn khuôn mặt lo lắng của Lâm Miên Miên, toán học quả là khắc tinh của bọn học sinh.

Ngăn cản nữ phụ bị nam chính hấp dẫn (Hoàn thành).

Tâm trạng Tô Cẩn Hồng vô cùng vui vẻ: "Như vậy mới đúng, thời gian học tập còn không đủ, làm sao có thời gian yêu đương."

"..."

Cầu Cầu: Lần đầu tiên tôi gặp được người không cấu kết với nữ phụ ngăn cản độ độc ác, ngược lại mỗi ngày thúc giục nữ phụ học tập thật tốt, kí chủ làm sao bây giờ? Chờ online, gấp!!

Sau khi mượn vở, Tô Cẩn Hồng cấp tốc cầm vở ghi của Lâm Miên Miên xem lướt qua một lần. Bình thường câu hỏi trong đề toán hình học và phương pháp giải cậu đều biết đại khái. Nhìn Lâm Miên Miên bên cạnh nôn nóng lật đi lật lại sách và vở ghi, gấp đến độ giống như giây tiếp theo có thể nhảy từ trên ghế xuống, Tô Cẩn Hồng âm thầm lắc đầu, trả lại vở ghi chép cho Lâm Miên Miên, nhẹ giọng nói lời cảm ơn.

Nhìn tình trạng của cô ấy trước giờ thi và không nắm vững được phương pháp ôn tập trọng điểm, Tô Cẩn Hồng cho rằng: Lần kiểm tra này, Lâm Miên Miên tám phần là chán nản.

"Tô Cẩn Hồng, kiểm tra buổi chiều, cậu có thể... cho mình mượn bài thi xem được không?"

Chương 4: Thế giới thứ nhất (4)

Edit: Reeu, Bonie

Beta: Xanh + TH

Tô Cẩn Hồng tay trái chống đầu, tay phải nghịch bút, nhìn nữ sinh bên cạnh dè dặt đưa ra lời đề nghị.

Hệ thống kích động nhắc nhở: "Kí chủ! Đây là cơ hội tốt giúp anh với nữ phụ kéo quan hệ với nhau!!! Anh nhất định không được từ chối!!!"

Nghe hệ thống nói như vậy, Tô Cẩn Hồng nhịn không được bắt đầu giảng giải: "Lâm Miên Miên dễ đem người khác thành vị cứu tinh như vậy, yên tâm ỷ lại mỗi người mà cô ấy cho rằng có thể dựa vào. Tính cách này nếu không thay đổi, cho dù cuộc đời cô ấy may mắn không bị nam chính hủy hoại, thì rất có thể là người khác. Bất kể ai cô ấy ỷ lại phá hoại. Cho nên tôi đương nhiên..."

Tô Cần Hồng lười biếng chuyển bút: "Xin lỗi, tôi không thể cho cậu xem."

Trong nháy mắt Lâm Miên Miên mở to hai mắt, không thể tin được Tô Cẩn Hồng lại từ chối mình.

"Sao thế? Trông cậu giống như rất bất ngờ? Cậu chắc chắn tôi sẽ đồng ý?" Tô Cẩn Hồng liếc mắt, cười như không cười nhìn Lâm Miên Miên, ánh mắt sắc bén giống như nhìn thấu tâm tư của cô. Lâm Miên Miên không nói lại, vùi đầu vào trong sách, tai đỏ bừng, vô cùng ngượng ngùng.

Buổi chiều giữa giờ kiểm tra, Tô Cẩn tạm ngừng chốc lát, sau đó ngòi bút và giấy thi cọ xát ra tiếng. Loại âm thành này làm Lâm Miên Miên càng thêm thấp thỏm, nghĩ ngợi lung tung. Lúc trước cậu ấy giúp đỡ vài lần quả nhiên chỉ vì tình cảm bạn bè, bản thân mình đối với cậu ấy cũng không có nhiều đặc biệt.

Lâm Miên Miên làm bài được một nửa thời gian, Tô Cẩn Hồng đã làm xong.

Sau khi làm xong bài thi, tâm trạng Tô Cẩn Hồng rất tốt.

Trên cơ bản đều là viết ra được, quả thật có sử dụng chút tiểu xảo, đa số vẫn sử dụng phương pháp của trung học, cá biệt có một ít đề dùng đến kiến thức đại học, cũng không biết có cho hay không... Tô Cẩn Hồng nộp bài. Lúc đi qua Lí Ngọc An, hạ giọng nói: "Tôi đợi mọi người ở sân bóng."

Trên sân bóng, Tô Cẩn Hồng nghiêm túc cùng các đội viên phối hợp, chuyền bóng, tiến công, phòng thủ.

Từ sườn mặt tuấn tú, môi mỏng mím lại đến đường cong cơ bắp hiện ra khi ném rổ, không thứ gì không phô ra mị lực của cậu, ngay cả giọt mồ hôi trên mặt đất cũng tản ra mùi hormone.

Bất giác nữ sinh vây quanh xem bóng rổ ngày càng nhiều, mấy nữ sinh thì thầm với nhau, thường chỉ chỏ cậu, xô đẩy nhau cười.

Lâm Miên Miên cùng bạn thân của mình là Trần Vũ Hàm đúng lúc đi qua sân bóng rổ, nhìn thấy Tô Cẩn Hồng vừa ném vào một quả ba điểm, tiếng nữ sinh cười nói ngày càng lớn.

Cuối cùng đến giờ nghỉ, có nữ sinh mạnh dạn đi qua nhét vào tay Tô Cẩn Hồng một chai nước rồi lại chạy về với bạn. Mọi người xung quanh bắt đầu ồn ào: "Wow~!"

Tô Cẩn Hồng nhìn chai nước khoáng bị nhét vào tay, cùng với nữ sinh đã chạy về trong đám người, cất tiếng cười về phía cô bạn nữ ấy đang đứng: "Cảm ơn nha!"

Lâm Miên Miên ở sau đám người nhìn thấy Tô Cẩn Hồng hiếm khi nở nụ cười xán lạn, thấy rõ hai lúm đồng tiền, nhưng lại là với nữ sinh khác.

Đắm chìm trong ánh nắng mặt trời khiến thiếu niên có vẻ phấn chấn, vặn nắp chai ra uống một hơi hết nửa chai, bóp bóp cái chai rồi lại vào sân.

Tô Cẩn Hồng chơi bóng làm tâm hồn khoan khoái, từng chút nhớ lạicảm xúc khi chơi bóng năm đó, cơ thể lúc trẻ thoạt nhìn rất yếu ớt nhưng thực tế cũng tràn đầy sức sống. Tùy ý chạy, cả người đồ đầy mồ hôi thật tốt!

Ngay lúc Tô Cẩn Hồng đang có tâm trạng sung sướng: "Kí chủ, không hay rồi!! Giá trị độc ác của Lâm Miên Miên tăng lên 30%!"

Trên sân bóng còn rất nhiều nữ sinh đang đứng xem, thiếu niên vừa mới tươi cười rực rỡ bỗng nhiên cả người u ám, tấn công ngày càng sắc bén, lập tức xuống dưới lấy cặp sách chuẩn bị về nhà.

Một nữ sinh đột nhiên tiến lên đứng trước mặt Tô Cẩn Hồng hỏi: "Tô Cẩn Hồng, có thể cho mình xin QQ của bạn không?"

"Xin lỗi, tôi không hay lên QQ." Tô Cẩn Hồng lắc đầu xin lỗi, lễ phép từ chối.

"Vậy cậu phải nhớ kĩ, mình là Vương Du Bối lớp 1. Sau này còn tìm cậu." Nữ sinh nghịch ngợm hướng Tô Cẩn Hồng chớp chớp mắt.

Tô Cẩn Hồng rất hiếm khi gặp được nữ sinh vừa to gan vừa nhiệt tình như vậy, không biết nên nói gì. Cậu gật đầu lễ phép, từ trong đám người đi ra ngoài.

"Sao lại như vậy? Cô ấy lại bị Chu Nghiêu Bân kích thích sao? Tại sao lại đột nhiên tăng lên?"

"Kí chủ, tôi vừa mới kiểm tra một chút, cô ấy sau khi tan học cùng bạn thân về nhà, chỉ đi qua sân bóng rổ, cũng không có gặp nam chính Chu Nghiêu Bân."

Tâm tình sảng khoái của Tô Cẩn Hồng do vừa mới chơi bóng bị phá hỏng toàn bộ rồi.

Tại sao... Lại tăng...

Cầu Cầu đồng cảm nhìn kí chủ nam thẳng cứng rắn: "Kí chủ, anh đừng buồn, tôi cho anh nghe một bài hát!"

"Anh đừng đoán lòng con gái~

Đoán tới đoán lui cũng không đoán được

Không biết vì sao em khóc

Cũng không biết vì sao em cười ~" [1]

...Tô Cẩn Hồng quả thực bị cái hệ thống bỏ đá xuống giếng còn cười nhạo cậu, hơn nữa chỉ biết chọn cho cậu cái thế giới ngôn tình máu cho ba xu này làm cho tức chết.

Mấy ngày liền, Tô Cẩn Hồng và Lâm Miên Miên hầu như không nói chuyện với nhau.
Tô Cẩn Hồng đắm chìm trong cảm giác thất bại do độ độc ác của Lâm Miên Miên đã tăng đến 40%, sau đó lại thấy lo lắng vì giá trị độc ác ngày càng tăng.

Rõ ràng gần đây nam chính với nữ phụ gần như không gặp nhau, vậy mà giá trị độc ác lại tăng, con gái đều là ma quỷ sao.

Mà Lâm Miên Miên chỉ là cảm thấy, mình với Tô Cẩn Hồng chỉ là bạn học bình thường, không hơn. Cho nên cũng không cần đặc biệt chú ý đến cậu ta, tuy rằng cậu ta đã từng giống như anh hùng cứu cô ra khỏi hoàn cảnh khó khăn.

Tiết toán, trong phòng học im lặng vang vọng tiếng thầy giáo báo điểm. Học sinh thì có đủ loại tư thế. Người thì ngồi thẳng, nằm bò, cá biệt có người ngủ. Có người nghiêm túc, có người sống không còn gì luyến tiếc, có mấy người nắm chắc điểm cao trong tay.

Bất hạnh thay, Lâm Miên Miên thuộc về loại người sống không còn gì luyến tiếc kia. Cô bực bội chờ đợi tên của mình, mỗi lần trả bài thi đối với cô là một loại cực hình.

Tô Cẩn Hồng ở bên cạnh âm thầm quan sát, cảm thấy cô gái này thật thú vị. Mặt Lâm Miên Miên không cảm xúc, nhìn qua thấy vẻ mặt nghiêm túc lại bình tĩnh, nhưng tay lại không ngừng. Lúc thì cầm túi bút, lúc thì lại rút bút ra, lúc thì miết miết tờ giấy trên tay.

Cô như vào trạng thái chiến đấu, dựng thẳng đuôi thật cao lại lộ ra phần thịt phía dưới non nớt mềm mại, trên thực tế lại không có sức chiến đấu... Mèo con. Vậy mà lại cảm thấy có chút đáng yêu.

Mải nghĩ, thình lình đã đến tên Tô Cẩn Hồng. Người run lên, đứng dậy đi lấy bài thi.

"Tô Cẩn Hồng, 140, không tệ lắm. Tuy nhiên có chút kiến thức không hợp với hiện tại, em phải chú ý, trừ của em một điểm. Nhưng mà tự học vẫn tốt, cứ tiếp tục duy trì thái độ học tập!"

"Cảm ơn thầy."

"... Lâm Miên Miên, 78 điểm, thứ tám từ dưới lên! Hai em ngồi cùng bàn đấy! Em không thể học tập Tô Cẩn Hồng sao?! Tan học lên văn phòng gặp tôi."

Lâm Miên Miên nhìn thầy dạy toán vừa nãy còn tươi cười bây giờ đã nghiêm khắc, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Dạ thưa thầy."

Trả xong bài thi, giáo viên dạy toán bắt đầu giảng: "Các em lật đến trang cuối, trước tiên là bài cuối."

Giữa tiếng giảng bài, Lâm Miên Miên lặng lẽ đem bài thi đỏ chót giấu đi, so sánh với điểm 140 của Tô Cẩn Hồng, cảm thấy cực kỳ xấu hổ, cho rằng cậu ở trong lòng cười nhạo cô.

Tô Cẩn Hồng nhìn nữ sinh bên cạnh mới nhận xong bài thi đỏ mắt gục trên bàn không nhúc nhích, do dự một chút, nhẹ nhàng chọc chọc bả vai của cô.

"Cái gì?!" Nhìn nữ sinh đôi mắt đỏ hồng, thái độ hung dữ nói chuyện với mình, lại thêm giọng nói nghẹn ngao càng giống như chú mèo nhỏ vừa khóc vừa múa may móng vuốt. Nội tâm Tô Cẩn Hồng không hề gợn song, thậm chí còn thấy buồn cười.

"Đưa bài thi cho tôi mượn."

Lâm Miên Miên đột nhiên nổi giận, thi được 140 điểm là có thể làm nhục bạn học sao?

"Xem thử cậu sai ở đâu."

Hung khí trong mắt Lâm Miên Miên vẫn còn, cô không tự nhiên đem bài thi đưa cho cậu.

"A a a a a! Độ độc ác của nữ phụ giảm 5%!!! Độ độc ác hiện tại là 35%! Ký chủ cậu giỏi quá!"

Tô Cẩn Hồng cười trộm trong lòng một chút, cô gái này cũng chỉ giỏi nói thôi. Tay lại không ngừng nghỉ nhanh chóng đánh dấu chỗ sai cho cô, đại khái là ghi chú kiến thức bị sai cho cô rồi đem bài thi trả lại cho Lâm Miên Miên.
Tô Cẩn Hồng hiện tại cực kỳ tự tin! Cảm thấy là đã tìm được bí quyết làm giảm độ độc ác của nữ phụ.

Tô Cẩn Hồng cực kỳ tin rằng: Chỉ cần mình đối xử với cô thật tốt, sau đó lại thay đổi một cách vô tri vô giác bồi dưỡng ý thức độc lập của nữ phụ, rất nhanh có thể cải thiện tính cách luôn ỷ vào người khác của cô! Đi lên đỉnh cao của cuộc đời! Nhận chức CEO! Thế giới hoà bình!

Về phần 35% trước mắt, chỉ là chuyện nhỏ. Chờ ngày mai anh đem điểm sai sửa lại thành ghi chú rồi đưa cho cô, Lâm Miên Miên nhất định cực kỳ cảm động. Mức độ độc ác ít nhất cũng giảm bớt 10%. Không khéo còn có thể lập tức giảm 20%!

Tô Cẩn Hồng đối với tương lai sau này cực kỳ lạc quan.

Buổi tối lúc 11 giờ, "Cẩn Hồng, con nên đi ngủ rồi." Dì Trương tiến vào nhắc nhở.

"Con viết xong nhanh thôi." Tô Cẩn Hồng đầu cũng không ngẩng lên trả lời.

12 giờ, "Cẩn Hồng? Còn không ngủ sao?"

"Đây ạ."

Hai giờ sáng, Tô Cẩn Hồng xoa đôi mắt nhức mỏi, nhìn thành quả của mình, cực kỳ hài lòng. Gần nửa kiến thức giải toán hình trọng điểm của kì này được viết rành mạch. Cậu mắt nhắm mắt mở lên giường, kéo đại cái chăn che thân, rất nhanh, trên giường đã vang lên tiếng thở đều đều...

Ngày hôm sau, "bụp".

Lâm Miên Miên nhìn thiếu niên có hai quầng thâm mắt đen xì, đặt tờ ghi chú ở trước mặt cô.

"Cái gì đấy?"

"Cậu tự xem đi. Tôi ngủ một lát, giáo viên tới thì kêu tôi."

Tô Cẩn Hồng lập tức gục xuống bàn, đầu chôn giữa cánh tay, đắc ý nghĩ đến việc lúc tỉnh dậy được thu hoạch thành quả.

Lâm Miên Miên mở ghi chú ra, nhìn đề toán có chút quen thuộc cũng có phần xa lạ, phía dưới ghi ra cách giải rõ ràng, bên cạnh thậm chí còn có các bước tối thiểu để được điểm.

Lâm Miên Miên đã xem qua bài thi của Tô Cẩn Hồng, trên bài thi thường thì nhảy cóc, nhưng mà trong quyển ghi chú này lại viết kỹ càng tỉ mỉ như vậy... Cô lại nghĩ tới cậu ngày hôm qua tươi cười xán lạn với nữ sinh khác, lại lắc lắc đầu.

Tô Cẩn Hồng... Không có khả năng thích mình.

Tô Cẩn Hồng gục trên bàn ngủ một buổi sáng, lúc tan học, cảm giác giống như chưa có làm chuyện gì.

"Cầu Cầu, cậu có phải quên nhắc nhở tôi chuyện gì hay không?"

Cầu Cầu vẻ mặt mơ màng, "Không có ký chủ, cậu nói chuyện gì?"

"Mức độ độc ác của Lâm Miên Miên không có giảm sao?"

"Không có, tôi vừa mới tra lại một chút, vẫn là 35%..."

"..."

Tô Cẩn Hồng hết chỗ nói rồi. Mình chơi bóng rổ tăng 10%, làm cho cô một cái ghi chú sửa bài, rốt cuộc một chút cũng không giảm??

Con gái rốt cuộc là nghĩ gì vậy???

- ---------

Lời tác giả: [1] Trích từ bài hát: "Tâm tư con gái anh đừng đoán".

*Bài này chưa có vietsub.

Kịch nhỏ:

Tô Cẩn Hồng: Nữ sinh thường nghĩ gì vậy???

Cầu Cầu: Hì hì tui biết nè, nhưng mà không nói cho cậu đâu.

Tô Cẩn Hồng: Phiền tác giả đổi hệ thống thông minh khác cho tôi cái, cảm ơn.

Tác giả: Nam thẳng sắt thép hãy tin tưởng bản thân mình! Chỉ cần cậu đủ cứng rắn, nhất định sẽ có sức mạnh vô địch.

Tô Cẩn Hồng tỏ vẻ: Bà mới là nam thẳng sắt thép, cả nhà bà đều là nam thẳng sắt théppp!

Tác giả bình tĩnh tỏ vẻ: Cảm ơn đã khích lệ, cả nhà tui thật sự đều là nam thẳng sắt thép.

Chương 5: Xuyên nhanh: Cảm hoá

Edit: Bonie

Beta: Xanh + TH

Con gái rốt cuộc nghĩ gì vậy???

Cầu Cầu thử đoán vài phần: Hôm qua, lúc ký chủ lấy bài thi của Lâm Miên Miên, có thể cô ấy đã đoán được ký chủ muốn giúp cô sửa lại bài, độ độc ác mới giảm xuống 5%. Hôm nay chỉ là thực hiện suy đoán của cô ấy. Nhưng mà nó cảm giác được nếu mà nói ra thì ký chủ nam thẳng cứng rắn cũng sẽ không tin đâu, nói không chừng còn cười nhạo nó, hừ! Tốt nhất là không nói! Để cho cậu ấy tự đoán đi!

Tô Cẩn Hồng đợi suốt một ngày phát hiện: Độ độc ác của Lâm Miên Miên một chút thay đổi cũng không có.

Cậu có chút buồn bực. Mình thức đêm cực khổ giúp cô sửa lại bài thật tốt tới lúc trả lại còn không giảm được 5%, mà hôm qua lúc chơi bóng rổ không biết làm sao lại tăng lên 10%??

Tô Cẩn Hồng bình tĩnh một chút, quyết định đem mọi chuyện nhớ lại một lượt: Ngày hôm qua lúc cậu chơi bóng rổ, có một nữ sinh khá xinh đẹp đưa nước cho cậu, sau đó cậu nhận nước rồi tiếp tục chơi bóng, hệ thống đột nhiên nhắc nhở: Độ độc ác của Lâm Miên Miên đột nhiên tăng lên 10%. Hơn nữa Lâm Miên Miên mới đi ngang qua sân bóng rổ...

Chẳng lẽ là nữ sinh kia ảnh hưởng tới Lâm Miên Miên? Hai người có thù oán gì sao?

"Cầu Cầu cậu giúp tôi tra một chút..."

Tô Cẩn Hồng đột nhiên sững lại, nữ sinh ngày hôm qua tên gì ấy nhỉ?

"Ký chủ cậu kêu tôi tra cái gì vậy!" Cầu Cầu vui sướng nhảy cẫng lên, ký chủ nam thẳng ngu ngốc rốt cuộc cũng nhờ nó giúp rồi!!

"Ờm... Chính là nữ sinh hôm qua đưa nước cho tôi, cô ta tên gì ấy nhỉ?"

"Ký chủ sao cậu có thể thay lòng đổi dạ nhanh như vậy! Lúc đầu thì nói sẽ toàn tâm toàn ý đối xử tốt với nữ phụ mãi không thay đổi, quả nhiên đàn ông đều là đồ Sở Khanh, có hệ thống liền thay đổi blablabla."

Cầu Cầu ở trong lòng Tô Cẩn Hồng tức giận, ký chủ thật xấu xa! Thế mà lại muốn cấu kết với nữ sinh khác!

Tô Cẩn Hồng có chút không hiểu, không kiên nhẫn ngắt lời của hệ thống: "... Dừng lại! Cậu nghĩ cái gì vậy? Bây giờ mau nói xem cậu có thể tra được tên của cô ta không."

"Có thể!" Cầu Cầu bực bội trả lời, không nghĩ đến nói lý với ký chủ hai lòng này.

"Thế cô ta tên gì?"

"Tôi không nói cho cậu! Cậu có hệ thống liền trở nên hư hỏng! Hừ! Đàn ông mấy người!"

Tô Cẩn Hồng: "???"

"Không phải, tôi chỉ muốn biết cô ta ở cốt truyện gốc có xuất hiện hay không thôi, xuất hiện như thế nào? Sao lại biến tôi thành chân trong chân ngoài???"

"Hừ (ノ=Д=)ノ┻━┻ đừng nghĩ bổn hệ thống nói, cậu chính là cái tên đàn ông thúi, đứng núi này trông núi nọ!"

Cầu Cầu ấm ức rúc vào trong ý thức của Tô Cẩn Hồng: Xong rồi, ký chủ bắt đầu cảm thấy hứng thú với nữ sinh khác rồi, nhất định sẽ không muốn hoàn thành nhiệm vụ. Nhiệm vụ này là loại đơn giản nhất, nếu mà không hoàn thành được thì lần sau lúc mình xét cấp bậc ngay lập tức sẽ biến thành F. Nếu biến thành F thì nhiệm vụ tiếp theo chắc chắn sẽ không tốt, không có nhiệm vụ tốt thì...

Tâm Tô Cẩn Hồng thật mệt, nhìn cái hệ thống cảm xúc đột ngột hạ xuống, hơn nữa còn không nhúc nhích giống như rất oan uổng không bằng... Anh không còn lời nào để nói: Tôi đây bị oan còn chưa nói! Cậu không trả lời tôi còn chưa tính thế mà còn tự dán cho tôi cái nhãn đàn ông thối???

"Cậu không nói thì thôi... Dù sao sau này tôi cũng biết cô ta tên là gì." Tô Cẩn Hồng vừa nói vừa đi đến sân bóng.

"Ký chủ, chẳng lẽ cậu muốn đi tìm cô ta sao??? Không được!!"

"Sao tôi phải đi tìm cô ta?" Tô Cẩn Hồng cảm thấy mình càng ngày không thể hiểu được hệ thống này rồi.

"Tôi đi chạy bộ ở sân thể dục mà."

"Cốt truyện bị làm sao à?" Hệ thống cực kỳ lo lắng ký chủ ngu ngốc đùa chết nó.

"Yên tâm, tôi tự hiểu rõ, cốt truyện sẽ không thay đổi một chút nào đâu."

Hệ thống nhìn bộ dáng tự tin của ký chủ nam thẳng cứng rắn... Đến cả mình còn không có đếm được chứ huống gì là cậu ta.

Tô Cẩn Hồng vừa chạy vừa suy nghĩ, mặc dù mục đích lúc đầu khi vào thế giới này là vì thay đổi đường đời của nữ phụ, chính là vì không cam nguyện lấy cuộc đời của mình sống vì người khác. Làm tốt chuyện nên làm, cho dù bất đắc dĩ không hoàn thành nhiệm vụ mà hồn phi phách tán cũng không cảm thấy tiếc nuối.

"A a a a a a." Tô Cẩn Hồng vừa chạy vừa trút hết tức giận hét to, cảm nhận được tốc độ và sức lực mà cái thân thể tràn ngập sức sống thanh xuân này cho cậu.

Anh cực kỳ tự tin: Mình còn trẻ lại khỏe, thanh xuân còn dài, còn sợ cái nhiệm vụ nho nhỏ này sao?? Khó khăn tồn tại giống như trong game có thêm một con BOSS, sinh ra đã định trước là bị mọi người đạp dưới chân!Tô Cẩn Hồng từ hai lần bị đả kích bởi độ độc ác của Lâm Miên Miên đột ngột tăng lên đã từ từ khôi phục lại.

Lâm Miên Miên còn có thời gian rảnh để tự mình trở nên độc ác? Xem ra việc học chưa gây đủ áp lực cho cô.

Đã khai giảng được một thời gian, tiết tự học buổi tối trong trường cũng chính thức bắt đầu. Trước khi chuông reo năm phút, Tô Cẩn Hồng chạy chậm về phòng học, ngồi ở trên ghế bắt đầu uống nước uống nước điên cuồng.

Lâm Miên Miên bị mùi của nam sinh bên cạnh làm cho ngạt thở. Nhìn cái người bên cạnh đang đổ mồ hôi đầm đìa, thở dài: Tô Cẩn Hồng nhìn trắng nõn sạch sẽ như vậy mà sao lúc ra mồ hôi cũng khó ngửi vậy.

Lâm Miên Miên không thể tập trung làm bài tập, cô cảm thấy bốn phía đều bị cái mùi thối này vây quanh, khóc không ra nước mắt...

Cô thật sự nhịn không nổi nữa, bịt mũi lại bắt đầu dịch sang bên cạnh: Không được... Nam sinh này thật sự... Cực kỳ hôi!

Tô Cẩn Hồng cầm bút nhanh chóng viết đề, đối với tâm tư nhỏ của nữ sinh bên cạnh hoàn toàn không biết gì cả. Cho đến lúc vô tình thấy Lâm Miên Miên bên cạnh một chút lại một chút dịch vào phía trong.

Lâm Miên Miên thật cẩn thận dịch ghế, dịch một chút... Lại dịch một chút... Lại dịch một chút.

"Cậu làm gì thế?" Tô Cẩn Hồng cau mày chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhìn Lâm Miên Miên không làm bài tập mà đang làm gì đó.

Thành tích không tốt còn không biết nỗ lực! Anh đưa cho cô quyển ghi chú chi tiết như vậy cũng không hề nhìn qua sao! Hơn nữa, độ độc ác còn không giảm!

Lâm Miên Miên nhìn vẻ mặt không kiên nhẫn của Tô Cẩn Hồng. Vẻ mặt đau khổ nhỏ giọng giải thích, "Là... Cậu quá hôi."

"Hả? Cậu nói gì? Ai hôi?" Tô Cẩn Hồng khó tin được tự nhiên có người nói mình hôi? Excuse me? Không khen cậu đẹp trai, tiêu sái, thành thục lại thông minh còn không nói, mà còn nói anh hôi?

Lâm Miên Miên nhăn mặt cẩn thận chỉ một ngón vào Tô Cẩn Hồng, "Cậu."

Tô Cẩn Hồng nhìn ngón tay trắng nõn đang chỉ mình, hít thở không thông, chưa kịp nói gì đã nghe thấy tiếng của bạn bàn sau.

"Phụt!" Tiết tự học buổi tối yên tĩnh đột nhiên rộ lên một trận cười "Ha ha ha ha ha ha ha ha!"

Quản nhiệm đang ngồi ở trên bục giảng lớn tiếng quát: "Lý Ngọc An! Sao không làm bài tập? Như vậy bảo sao tôi không nhớ tên!"

"Ha ha ha ha xin lỗi em không nhịn được, ha ha ha ha Lâm Miên Miên nói Tô Cẩn Hồng quá hôi ha ha ha ha ha!"

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha." Đến đây cả lớp cùng cười, phòng học bỗng hóa thành biển sung sướng. Quản nhiệm cũng không nhịn được nở nụ cười, đột nhiên lại nghiêm trang lại, "Trật tự trật tự!"

Tiếng cười nhỏ dần, để lại những ánh mắt trêu chọc vây lấy Tô Cẩn Hồng.
Sau khi tin nóng được tung ra, Lâm Miên Miên giống như đà điểu, vùi đầu vào sách giáo khoa, đầu cũng không dám nâng, giống như làm vậy có thể tránh ánh mắt phẫn nộ của Tô Cẩn Hồng.

Cô tuyệt vọng nghĩ: Đến cả tên ngốc cũng biết Tô Cẩn Hồng bây giờ cực kỳ tức giận! Tiêu rồi, hiện tại toàn bộ phòng học đều đang cười cậu hôi, cậu nhất định hận mình...

Tô Cẩn Hồng vô cùng tức giận: Ngần này tuổi, từ trước đến nay đều là tấm gương cho người khác, hình mẫu ưu tú. Lần đầu tiên bị nhiều người cười nhạo như vậy! Cười vì mình hôi?

Khứu giác Lâm Miên Miên nhất định là có vấn đề! Hôm nào phải để bác trai đưa cô đi khám, sao cậu có thể hôi! Anh bình tĩnh lại, lần nữa quay về thế giới bài tập, một đề bài thôi mà suốt nửa ngày cũng không ra được một chữ.

Một lát sau, Tô Cẩn Hồng không nhịn được: "Cầu Cầu, tôi rất hôi sao??"

Hệ thống nhìn ký chủ cố tỏ ra là mình ổn, làm như không bị trò khôi hài kia làm cho bối rối, thực tế thì... Nó cố gắng dùng ngôn ngữ uyển chuyển nhất trả lời: "Ờm... Ký chủ, cậu phải biết rằng, luôn có một số người đối với mùi hormone trên người cậu có tí xíu... Không chịu được."

"Thế cuối cùng là tôi hôi hay không???"

"Hôi." haizz, ký chủ đúng là không hiểu được mình khổ tâm như nào mà chỉ nghe được lời thô tục.

Tô Cẩn Hồng xiết chặt cây bút... "Cậu mới hôi! Cậu biết cái gì? Đây chính là mùi hormone của đàn ông!"

Cầu Cầu bất lực nhìn ký chủ mạnh mẽ biện minh cho bản thân: "..." (Rõ ràng rất hôi, còn nói tui cái gì cũng không biết (=_=))

Tô Cẩn Hồng cố gắng để cho bản thân tránh xa Lâm Miên Miên một chút. Thôi quên đi, ngày mai cho cô giải đề nhiều hơn một chút, mình gần chút nữa là cả sách bài tập của cô cũng "hi sinh".

Cuộc sống khó khăn, cần phải kiên cường.

Về nhà, Tô Cẩn Hồng nhớ lại cảnh xấu hổ ban ngày, quyết định đổi giờ chạy bộ buổi tối, một lần nữa lên kế hoạch chạy bộ, cùng thời gian chống đẩy. Anh nghĩ đến bộ dáng của Lâm Miên Miên vào tiết tự học buổi tối, tim đóng băng.jpg.

Ngày hôm sau, tiết tự học buổi tối, Lâm Miên Miên nhạy bén phát hiện Tô Cẩn Hồng hôm nay không chạy bộ, trên người không có mùi mồ hôi nữa.

Cô khẽ thở ra, lạc quan nghĩ: Hôm nay có thể làm bài tập thật tốt rồi!

Đột nhiên trên mặt bàn xuất hiện mấy quyển sách phụ đạo.

"Tôi sửa trước năm trang trong ghi chú cho cậu, xem hết trong hôm nay đi. Sau đó làm đề dạng tương tự trong sách phụ đạo, hôm nay làm xong nếu trong vở có gì không hiểu thì hỏi tôi."

Lâm Miên Miên nhìn một chồng sách phụ đạo, tuy biết là vì tốt cho mình, nhưng mà...

"Tô Cẩn Hồng, cậu dựa vào đâu mà dạy bảo tôi?"

Tô Cẩn Hồng thong thả ung dung: "Bởi vì tôi không nghĩ rằng cậu ngồi cạnh tôi vậy mà thành tích không lên chút nào. Chắc cậu cũng biết vì sao chúng ta lại được xếp ngồi cạnh nhau chứ."

Cầu Cầu đồng cảm nhìn chồng sách phụ đạo dày cộp trước mặt nữ phụ, dường như còn thấy được trên đầu ký chủ mọc ra hai cái sừng gian ác. Bên ngoài còn ra vẻ nghiêm túc mà lừa dối con gái nhà người ta. Nó yên lặng thắp một cây nến cho Lâm Miên Miên.

"Chỗ ngồi mới sẽ rất nhanh được xếp lại, chúng ta cũng không phải ngồi cùng bàn nữa. Thành tích của tôi cho dù không lên cũng sẽ không ảnh hưởng thanh danh của cậu."

"Ồ? Vậy chờ tới thứ hai có sơ đồ lớp mới. Nếu chúng ta không cùng bàn thì thôi, nhưng nếu vẫn cùng bàn mà cậu còn chưa làm xong những đề đó, sau này những câu hỏi trên lớp hay viết chính tả, nghe viết, thì cậu tự mà làm đi."

Tô Cẩn Hồng cúi đầu tiếp tục làm bài tập, mặc kệ ánh mắt của nữ sinh bên cạnh đang nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống cậu. Trong lòng yên lặng lập kế hoạch một trăm phương pháp đốc thúc Lâm Miên Miên học tập.

Độc ác độc ác à! Tôi sắp xếp cho cậu nhiều đề như vậy để xem cậu có thời gian mà độc ác hơn không.

Lời tác giả:

Lâm Miên Miên: Tô Cẩn Hồng! Cậu dựa vào cái gì mà dạy bảo tôi!

Tô Cẩn Hồng mặt thành thật: Không dám giấu cậu, thật ra cậu rất giống con gái kiếp trước chưa ra đời của tôi ~

Hệ thống nhỏ giọng hỏi: Kiếp trước cậu đến cả đối tượng hẹn hò còn không có thì con gái từ đâu chui ra vậy?

Tô Cẩn Hồng: Câm miệng!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau