XUYÊN KHÔNG VỀ THỜI TRẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Xuyên không về thời trần - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đây là đâu

Gió thổi nhẹ,mặt trời treo cao, khí trời ấm áp, người đi đường đông như nước chảy, có người chọn gánh đi đường, có người dắt bò chở hàng.Cònvăn nhân nho sĩ nghỉ chân bên dòng sông, vừa thưởng thức cảnh đẹp của Sông Cái,bên đường là những ngôi nhà nối tiếp nhau san sát. Có quán trà, quán ăn, hiệu cầm đồ, các xưởng thủ công.Lúc này,ngay giữa ban ngày ban mặt,có một anh chàng đang như ngủ nhưng vậy thì chả ai nói gì.Nhưng chỉ thấy anh chàng này mặc một bộ quần áo kì lạ có tay áo ngắn. Cổ áo thì bẻ ra ngoài, chân đeo một đôi giày Vans trắng.Ở đối diện hắn là một tửu điếm nhỏ nhưng lạ thay đối lập với tửu điếm là ngựa xe như nước, phi thường náo nhiệt.Nhưng bên trong quán ăn lại vắng tanh vắng ngắt. Chỉ có mười mấy người mà thôi.Đại sảnh của tầng một chỉ đứng mười hai người. Một người là chủ quán, còn mười người còn lại là tiểu nhị. Vị chủ quán kia tuổi chừng bốn mươi tuổi, đầu bọc khăn the đen quấn tròn và nhỏ. Ông ta mặc một bộ áo dài bằng lụa màu vàng, để một bộ râu dài. Ông ta đứng ở trong quầy, một tay cầm bút lông, một tay kia không nghi chép liên tục. Chủ quán ghi được một lúc thì ngừng lại, như nghĩ tới cái gì đó, nhìn ra bên ngoài. Sau một lúc, chỉ thấy ông ta vẫy tay gọi người tiểu nhị kia:

- Lý Trân.

Tiểu nhị được gọi là Lý Trân kia, thấy chủ quán gọi đi tới, hỏi:

- Có chuyện gì không chú?

Chưởng quầy nhìn ra bên ngoài, nói:

- Cháu đi kiểm tra xem anh chàng kia đi chưa? Ban ngày ban mặt mà ăn mặc quái lạ nằm ngủ trước quán ta sao buôn bán gì được?

Lý Trân nói:

Để cháu đi xem thử

Lý Trân đi tới trước người anh chàng kia,ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lay động hắn, kêu lên:

-Này dậy đi ngươi có sao không không sao thì đi chỗ khác cho chúng ta buôn bán

Anh chàng lại xoay người về phía góc tường.

- Ngủ ngon thật đấy.

Lý Trân thấy cũng chỉ biết cười khổ lại gọi vài tiếng. Thấy hắn không có chút phản ứng, liền quay lại, nói với lão chưởng quầy:

- Tên ấy vẫn còn đang ngủ.

Lão chưởng quầy nghe thấy vậy, thở dài, nói:

- Thôi kệ, cháu đi làm việc đi.

.....

Đêm đã khuya, gió lạnh thổi từng cơn. Ngoại trừ những thanh lâu còn các quán trà, quán ăn đều đã đóng cửa.

Sau khi kiểm tra hết sổ sách, lão chưởng quầy không khỏi buồn ngủ mà thở dài. Cả ngày hôm nay, bọn họ mới có mấy vị khách quen thuộc, Sinh ý như vậy, thực khiến cho người ta buồn rầu

- Sắp canh hai rồi, chúng ta đóng cửa thôi!

Lão chưởng quầy phân phó xong, lại nói:

- Đúng rồi, Lý Trân, cháu đem thức ăn hôm nay đưa cho anh chàng kia đi.

- Vâng! Lý Trân đáp một câu, liền đi tới phòng bếp cầm số thức ăn đi tới trước anh chàng kia, bỏ thức ăn xuống đất, gọi:

- Này, này, ăn cơm.

Anh chàng kia hoạt động chút thân thể, đôi mắt mở ra, đột nhiên nắm lấy tay của Lý Trân, khẩn trương nói:

- Hôm nay là ngày bao nhiêu? Nơi này là nơi nào?

Lý Trân bỗng giật mình nhưng cũng đành thở dài và nói:

Nơi này là Long Phượng.Hôm nay là ngày mùng 2 tháng 3,năm Thiệu Bảo thứ hai

Từ bé đến giờ cậu ta còn chưa gặp một người kỳ quái như vậy.Sau khi tỉnh lại, lại giống như một kẻ điên, gặp người liền hỏi "Hôm nay là ngày bao nhiêu? Nơi này là nơi nào?". Đợi khi người khác nói cho hắn biết, hắn lại có vẻ rất buồn thảm.Lão chưởng quầy đầu tiên là phất tay hướng Lý Trân, bảo cậu ta đi vào trước.

LÝ Trân nhìn anh chàng kia một lát rồi thở dài xong đi vào

Lý Trân rời đi, lão chưởng quầy mới gọi:

- Này.

Anh chàng lại nhìn qua lão chưởng quầy, hỏi:

- Đại thúc, thúc gọi tôi à?

Một tiếng nói khiến cho lão chưởng quầy nở nụ cười, nói:- Ta mạo muội hỏi một câu, cậu tên gì? Nhà ở nơi nào?

- À, đại thúc, tôi tên là Trần Nguyên, nhà ở...

Nói tới đây, Trần Nguyên bỗng hốc mắt trở nên ẩm ướt.

Lão chưởng quầy thấy Trần Nguyên rất bi thương, như là có lời khó nói, liền hỏi:

- Ta thấy ngươi còn trẻ tuổi, vì sao lại đau thương như thế?

Trần Nguyên nhắm mắt, lắc đầu.

Không phải hắn không muốn nói, chỉ hắn không biết nên nói từ đâu.Cho dù hắn có nói ra, chỉ sợ cũng không ai tin.

Thực ra hắn là người của năm sau xuyên việt tới. Năm nay 16 tuổi, là học sinh trung học phổ thông. Mới 16 tuổi nhưng đã là một học sinh tài năng của trường.Có thể nói là tài năng nhưng cũng lắm tật vì ham chơi nên trong một lần về nhà sau buổi chơi khuya bị xe tải đụng nhưng lạ là không chết mà còn bị xuyên việt qua đây mang theo cả thể xác lẫn tâm hồn.Dù ở thời đại của hắn cũng xác thực không ít người muốn xuyên không nhưng hắn lại không muốn mà nghét gì gặp đó.

Vì thế hắn không cam lòng hắn lấy hết cái gì mà hắn có để đi bán lấy bạc bán để mua rượu uống. Cứ thế, uống rượu nằm ngủ, tỉnh lại tiếp tục uống. Liên tục mấy ngày, nhưng vẫn không được trở về thời đại của mình.

Chưởng quầy thấy Trần Nguyên không muốn nói, cũng không hỏi nhiều. Lấy một vài xâu tiền từ trong áo ra, đưa tới trước cho Trần Nguyên:

- Cầm số tiền này coi như là lộ phí, về nhà đi.

Ông ta thấy Trần Nguyên ngủ cái mấy ngày liền, cũng không có người thân. Bởi vậy muốn dùng một ít ngân lượng để đuổi hắn đi.

Dù sao ông ta còn muốn buôn bán. Suốt ngày có một người nằm trước cửa, cũng không phải là điều tốt đẹp gì.

Thực ra chưởng quầy này coi như là tốt tính. Gặp phải những chưởng quầy khác, thì đã sớm dùng gậy gộc đuổi Trần Nguyên đi rồi.

- Về nhà? Về nhà nào? Đi đâu để về được? Tôi không về được.

Trần Nguyên càng nói thì càng khóc. Nói hết câu liền khóc nức nở

Lão chưởng quầy thấy hắn một người nam nhân lại khóc như vậy, hơn nữa khóc rất lớn, nhất thời không biết làm như thế nào cho phải. Nhưng thấy hắn đáng thương. Trong lòng bỗng có một cảm giác thương hại, thở dài, nói:

- Ngươi khoan hãy khóc. Nếu ngươi không chê nhà ta đơn sơ, thì có thể ở đây tạm mấy ngày. Về sau tính.

Trần Nguyên nghe vậy, ngừng khóc, trong lòng rất cảm động. Ở thời của hắn, cho dù có người say bên đường, cũng không có ai ngó tới. Kinh ngạc ngước nhìn lão, hỏi: - Đại thúc, sao người lại tốt với ta như vậy? Lão chưởng quầy mỉm cười, nói: - -Được rồi, đừng hỏi nhiều, đi thôi. Hết Phần 1

Chú thích:Long Phượng(Năm 1243, nhà Trần tôn tạo sửa đổi và gọi Thăng Long là Long Phượng)

Chương 2: Cuộc sống mới

Lão chưởng quầy bèn dẫn Trần Nguyên về nhà mình.Nhìn vào bề ngoài ngôi nhà đơn sơ đến tồi tàn.Nhưng như thế cũng là đủ cho Trần Nguyên sống nương tựa một thời gian.Lão Chưởng Quầy đưa Trần Nguyên vào nhà và cho hắn một bộ quần áo nhìn như áo cổ tròm và quần bằng là trắng sau đó bảo Trần Nguyên mau đi thay đồ và nghỉ ngơi.Trần Nguyên thay bộ đồ học sinh của mình và thở dài trong đầu của hắn bây giờ là các mớ hỗn độn và cũng không thể chối bỏ sự thật hắn đã xuyên không đến thời Trần

Ngày hôm sau.

Trần Nguyên cùng với lão chưởng quầy đi đến tửu điếm làm việc,công việc đầu tiên của hắn ở thời Trần là tiểu nhị nghe có vẻ bần hàn nhưng đó là cái nghề giúp Trần Nguyên kiếm sống được

Bước vào tiểu điếm thì Trần Nguyên bỗng nhìn lên bảng hiệu nghi chữ hán hắn nhờ người đọc giùm thì ra bảng hiệu nghi là Mộng Xuân Cư,bước nhàn nhã vào trong Trần Nguyên thấy khung cảnh nhộn nhịp hẳn lên nào là người ra người vào tấp nập không kể xiết

Chưởng quầy bỗng kêu Lý Chân đến và nói:

Cháu giúp ta đưa Trần Nguyên đi phân công cho hắn làm việc đi

Lý Chân nói:

Dạ thưa chú

Lý Chân bỗng dẫn Trần Nguyên đi phụ bếp và công việc làm cùng với Lưu Sư Phó và cậu bắt đầu vào làm phụ Lưu Sư Phó.Khi thì phụ nấu thức ăn khi thì đi dọn quán phụ với Lý Chân công việc cứ thế mà Trần Nguyên vẫn yên lòng.Bỗng có hai vị khách nhân như văn nhân nho sĩ,Lý Chân bỗng ra tiếp thì Lưu Sư Phó bỗng nhiên bị ngất xỉu,Trần Nguyên hốt hoảng gọi Lý chưởng quầy(lão chưởng quầy)bỗng nhiên Lý Chưởng Quầy bèn kêu Trần Nguyên dìu Lưu Sư Phó vào phòng nhưng khi đến phòng thì bỗng nhiên tắt thở mà chết.Lý Chưởng Quầy hốt hoảng bèn kêu đại phu đến thì đã quá muộn.Lưu Sư Phó được đưa về nhà để lo hậu sự.Trần Nguyên bỗng trở thành đầu bếp chính.Hắn thầm nghĩ sao ông trời ưu ái cho ta đến mức này.Bỗng nhiên Lý Chân và nói:

Trần Nguyên ngươi mau nấu món gì sở trường của mình đi lẹ lên

Đây là vấn đề mà Trần Nguyên quan tâm nhất. Mặc dù rất có lòng tin với tài nấu nướng của mình. Hơn nữa hắn còn biết một chút về các món ăn. Nhưng hắn tối đa cũng chỉ là nghiên cứu các món ăn thường thôi, trên căn bản là không biết gì cả.

Trần Nguyên nói:

- Vậy thì tốt.

Lý Chân nghi ngờ hỏi:

- Tốt cái gì? Đúng rồi, ngươi thực sự biết nấu ăn chứ?

Trần Nguyên cười đáp:

- Cậu là người đầu tiên hỏi tôi vấn đề này.

Hắn mà không biết nấu ăn, thì trên đời này làm gì có ai biết nấu ăn nữa.

Trần Nguyên thấy Lý Chân bất an, vỗ bờ vai của cậu ta, cười nói:

- Được rồi, đùa với ngươi mà thôi. Ngươi nhanh đi chuẩn bị lửa là được. Những thứ khác liền giao cho ta.

Trần Nguyên ngay thầm tranh thủ thời gian, liền hỏi:

- Lý Chân, ngươi nhóm lửa xong chưa?

Lý Chân ôm một bó củi, ném xuống trước lò, không kiên nhẫn nói.

- Ách...

Sau khi nhóm lửa xong Lý Chân đứng lên, dùng tay áo lau mồ hôi trên mặt. Thấy Trần Nguyên vẫn còn đang ngẩn người, vội nói:

Trần Nguyên

Trần Nguyên thấy bếp lò đã chuẩn bị tốt, nói:

- Được rồi, ngươi đi chiêu đãi khách đi. Để ta bưng thức ăn lên. Lý Chân nghi ngờ liếc Trần Nguyên, có vẻ không yên, nói:

- Vậy nhanh lên đấy. Có chuyện gì cứ gọi ta.

Trong lòng Trần Nguyên đang suy nghĩ nên làm món gì, căn bản không nghe thấy, chỉ là gật đầu.

Lời mới nói ra khỏi miệng, Trần Nguyên bưng ba đĩa thức ăn từ trong phòng đi ra,đi đến đại sảnh giao cho Lý Chân

Lý Chân hưng phấn với giơ tay nhận lấy khay thức ăn trong tay Trần Nguyên.

Trần Nguyên cười, sau đó đi lên lầu.

Hai người một trước một sau đi lên lầu. Chỉ thấy vị công tử đang ngồi ở cái bàn gần cửa sổ. Ánh mắt chăm chú nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Người tùy tùng thì cung kính đứng bên cạnh. Hai chủ tớ cười nói, không có vẻ gì là thiếu kiên nhẫn.

Lý Chân để món ăn lên bàn, cười nói:

- Khách quan, mời dùng.

Công tử lộ vẻ kinh ngạc, nhìn chăm chú vào ba đĩa thứ ăn. Một đĩa thịt heo cắt miếng. Một đĩa cá chép nướng. Cuối cùng là một đĩa măng. Y ngạc nhiên hỏi:

- Những món này thật kỳ quái.

Nói xong, liền hướng Trần Nguyên hỏi:

- Tiểu huynh đệ, ba món ăn này đều do ngươi làm?

Trần Nguyên gật đầu:

- Đã khiến công tử chê cười.

Công tử nhìn lại ba món ăn, vẫn không phát hiện ra đầu mối gì. Khuôn mặt lộ tò mò, hỏi Trần Nguyên:

- Xin hỏi tiểu huynh đệ, có thể hay không nói cho ta biết, những món này có tên là gì?

Đầu tiên, Trần Nguyên chỉ vào đĩa thịt heo cắt miếng, nói:

- Đây là Thịt heo xào.

Sau đó chỉ vào đĩa măng:

- Đây là Măng ngâm dầu.

Cuối cùng chỉ vào đĩa cá chép:

- Đây là Cá chép rán bọc lá phong

Công tử khép quạt lại, cười nói:

- Thú vị, thú vị.

Người tùy tùng này lập tức cầm bát đũa, lần lượt gắp ba món thức ăn vào trong bát. Sau đó đặt trước mặt công tử:

- Công tử, mời dùng.

Công tử để chiếc quạt giấy lên bàn, cầm lấy đôi đũa, gắp miếng măng bỏ vào miệng. Nhẹ nhàng nuốt, đôi mắt sáng ngời, khen:- Thơm giòn dễ ăn, hương vị ngọt ngào.

Nói xong, lại gắp một miếng thịt heo bỏ vào miệng, nói:

Không thể tưởng tượng được, thịt heo có thể làm ra được như vậy. Rất ngon, rất ngon!

Trần Nguyên đứng một bên nghe thấy vị công tử kia tán thưởng, hưng phấn đến đôi mắt sáng ngời, mặt mũi đầy vẻ mừng rỡ.Thầm nghĩ

Trước khi nấu ăn chỉ có mẹ ta khen còn người ngoài thì chê, sao xuyên không lại được người ta tán thưởng đến thế này thật đúng là không gì tuyệt bằng

Vị Công tử có chút hưởng thụ, cười nói:

- Không thể tưởng được,tiểu huynh đệ không những trù nghệ cao,hôm nay có thể kết bạn với tiểu ca, chuyến đi này thật không tệ. Mạo muội hỏi cao tính đại danh của tiểu huynh đệ?

- Tại hạ Trần Nguyên.

Trần Nguyên nói.

- Nguyên lai là Nguyên huynh, hân hạnh, hân hạnh.

Vị Công tử chắp tay, chỉ vuốt cằm, ra hiệu cho tùy tùng.

Người tùy tùng lập tức móc ra hai thỏi bạc từ trong ngực đưa cho Trần Nguyên, nói:

- Đây là công tử của chúng ta thưởng ngươi.

Trần Nguyên thấy bạc trắng, hai mắt liền sáng lên. Chỗ đó phải tới 100 quan à.

Công tử áo tím nói:

- Một chút lòng thành, không đáng là bao. Mong rằng Nguyên huynh đừng cự tuyệt.

Trần Nguyên hoàn toàn không có ý định cự tuyệt. Ăn cơm trả tiền. Liền cười nói:

- Vậy tại hạ từ chối thì bất kính.

Nhận lấy bạc, giao cho Lý Chân.

Công tử thấy Trần Nguyên như vậy, ánh mắt lộ vẻ thưởng thức. Mời Trần Nguyên ngồi xuống, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, rất hợp nhau.

Sau khi cơm nước no nê, công tử áo thấy không còn sớm. Đứng dậy cáo từ. Trước khi đi, còn nói ngày khác nhất định lại tới.

Lý chưởng quầy bỗng kêu Trần Nguyên lại:

""Này Trần Nguyên ta đã kiếm được người làm sư phó rồi nhưng ngươi mai đi bán rượu đi""

Trân Nguyên bỗng nói:

-May mà hồi nãy cháu đã nghĩ ra ba món này không thì toi rồi

Lý Chưởng Quầy đột nhiên nói:

-Công việc bán rượu cũng hơi nặng đấy ngươi nghĩ ngơi mai còn đi bán nữa hai thỏi bạc hồi nãy cứ coi như là tiền vốn đi

Nói xong Lý Chưởng Quầy bèn đi vào đại sảnh chỉ huy các tiểu nhị dọn dẹp,Trần Nguyên kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi của mình và ngả lưng lên giường kết thúc một ngày bận rộn

Ngày hôm sau:

Trần Nguyên bắt đầu suy tính việc bán rượu của mình.Việc đầu tiên hắn làm là đến bên cạnh cái quán kia lôi con chó đi.Mặc kệ con chó kia có ảnh hưởng đến sinh ý quán rượu hay không, nhưng vẫn có một chút người là sợ chó, đặc biệt là trẻ con.

Mà tại niên đại này, phần lớn những người thường xuyên uống rượu kia là cu li làm việc cho người ta, làm một ngày, về đến nhà đều muốn uống rượu, còn phải nhờ trẻ con đi ra chạy mua cho mình.
Trần Nguyên phải cam đoan mọi thứ chung quanh quán không gây trở ngại cho những đứa trẻ con này, kể cả một con chó, có thể làm chúng sợ hãi.

Cái gọi là đầu tư thì ra là hao phí tiền vốn, tiền vốn hiện tại trên thân thể Trần Nguyên tổng cộng 2 thỏi bạc.

Đối diện có một nhà bán thịt, nhà hắn bán thịt phi thường ngon, bốn văn tiền một bàn, vật này dùng để nhắm rượu.

Trần Nguyên lấy bảy mươi quan tiền, thoáng một tý mua hết tất cả củ lạc của người bán, bởi vì cũng là bán sỉ.

Hôm nay, người muốn dùng củ lạc này nhắm rượu, chỉ có thể tìm đến Trần Nguyên, mà Trần Nguyên không bán củ lạc, chỉ tặng, điều kiện là mua rượu.

Đầu phố có người bán kẹo hồ lô, một đồng tiền một chuỗi.

Ba văn tiền bốn chuỗi, toàn bộ bán hay không?

Bán ngay, tổng cộng hơn năm mươi cái kẹo hồ lô, để dụ những trẻ con thay cha mua rượu kia.

Làm xong những việc này, còn có mười lăm văn tiền.

Trần Nguyên còn phải trông cửa hàng, không có khả năng tự mình đi đưa tin, hơn nữa bất kể là Trần Nguyên bây giờ đối với những quán rượu giá cao kia cũng không phải rất quen thuộc, cho nên Trần Nguyên quyết định dùng mười lăm tiền còn lại, mời người quen thuộc quán rượu giúp mình đưa tin.Trần Nguyên móc ra mười phong thư, lấy ra mười lăm văn tiền, rất khách khí nói: "Ta cũng là người nghèo, không có quá nhiều tiền, như vậy đi, đưa một phong thư, ta cho một đồng tiền, nếu như nói động đối phương mua rượu, một vò rượu ta cho chư vị huynh đệ năm văn tiền, như thế nào?"

Đám ăn mày đều nở nụ cười, tên ăn mày kia tiếp nhận thư, nói: "Ta sẽ làm! ngươi yên tâm là được, dù sao cũng đã sắp tối, ta vừa vặn muốn đi đến quán rượu nhìn xem có thể đòi một ít thức ăn hay không, thuận đường giúp ngươi đưa thư."

Trần Nguyên hành lễ lần nữa: "Đa tạ chư vị đại ca."

Bỗng một tên ăn mày nói từ sau lưng Trần Nguyên:""Một vò rượu năm đồng,ngươi thật sư cho ta sao""

Trần Nguyên trả lời dứt khoát:""Tất nhiên là cho ""

Tên ăn mày kia nhìn khoảng 16 đến 17 tuổi,làn da ngăm đen,thân hình cao lớn,có thể nói cao hơn Trần Nguyên một cái đầu,mặc y phục rách rưới, nói: "Ta đi trước."

Trần Nguyên nhìn tên ăn mày kia và bỗng nhiên hắn nói:""Ta về tắm rửa một chút,vì ta không muốn khi ta bán rượu,người ta nhìn vào ta y như nhìn một tên ăn mày,như thế không thể bán rượu được""

Trần Nguyên sững sờ chốc lát, hai mắt nhìn tiểu ăn mày kia nhiều hơn.

Từ đằng xa,sinh ý thứ nhất của Trần Nguyên cũng đã đến,đó là một tráng tử cao to dẫn theo một đứa bé khoảng chừng sáu đến bảy tuổi hình như là con hắn tiến đến chỗ Trần Nguyên và nói:

""Chủ Quán! Cho một bình rượu.""

Thanh âm của tráng tử rất lớn bất kể là dựa vào đâu cũng biết hắn dùng sức để ăn cơm

Trần Nguyên lên tiếng: "Đến đây khách quan! một bình rượu lập tức đến!"

Trần Nguyên bước nhanh chạy đến vạc rượu trước mặt, cầm lấy thìa nửa cân, múc đầy một cái bình đất, Trần Nguyên phát hiện con mắt tráng hán còn đang nhìn cái bình, lập tức không dừng tay, múc thêm một ít từ trong vạc: "Khách quan, ngài chính là người hào sảng! Ta cho ngài thêm chút nữa."

Ở thời đại này người ta cũng thuộc dạng như kẹo kéo,khi đến mua rượu thì Trần Nguyên múc thêm rượu đưa lên nhưng họ ngay cả đến một đồng cũng không trả thêm,nhưng tên tráng tử thấy Trần Nguyên như vậy thì bèn nói:""Thì ra hôm nay lão bản đã đổi,ngươi so với tên kia thì còn biết điều hơn đấy,thôi được kể từ ngày mai ta sẽ mua rượu ở chỗ ngươi""

Trần Nguyên bỗng nói:""Vậy thì còn gì bằng""

Nói xong thì tráng tử bèn bỏ đi cùng với đứa con nít,bỗng từ đâu ra thấy một cái tay nhỏ duỗi lên từ dưới quầy, Trần Nguyên chỉ nhìn thấy một cái đầu nho nhỏ.

""Lão bản,cho một bình rượu""

Trần Nguyên giơ tay xoa xoa đầu của đứa bé liền nói:""Tiểu Hào hôm nay lại thay cha ngươi đi mua rượu à""

Đầu của đứa bé bỗng gật một cái,bỗng xòe tay ra,trong đó có tám đồng tiền,hắn nắm chặt vì hiển nhiên tiền cha bàn giao không thể đánh mất, cho nên hắn nắm phi thường chặt.

Trần Nguyên thu tiền sau đó múc từ vạc rượu ra sau đó đổ vào bình rượu đưa cho đứa bé, sau đó cầm một cái kẹo hồ lô qua: "Đại ca thích trẻ con nghe lời nhất, trẻ con giúp cha mua rượu là ngoan nhất, đến đây, đây là đại ca thưởng cho ngươi."

Đứa bé bỗng cao hứng và vội cảm ơn Trần Nguyên xách bình rượu trở về,bỗng không bao lâu sao nhiều đứa trẻ chạy đến chỗ Trần Nguyên và bắt đầu nháo nhào nói:"Chủ quán! Mua rượu có phải là có kẹo hồ lô ăn?"

Trần Nguyên bèn tay thì lấy rượu trong vạc rượu đổ vào bình còn lại thì phân phát cho tụi nhỏ,sau đó phát kẹo hồ lô cho mỗi đứa,vì đối với Trần Nguyên nếu đuổi bọn chúng đi thì sinh ý sẽ giảm đi,sẵn tiện cho chỗ bán rượu của hắn có sự náo nhiệt hơn hẳn

Thời điểm mặt trời còn một chút ánh sáng le lói, vạc rượu,rượu đã thấy đáy.Sắc trời đã sắp đen, cái xe ngựa hào hoa đi vào khách điếm, trên xe vẫn là bốn người kia, thần sắc mập mạp có chút uể oải, Trần Nguyên đoán ra hắn là không tìm được khách điếm tốt hơn so với nhà này, chỉ có thể trở về.Một chuyến bốn người tiến thẳng vào đại sảnh gặp Lý Chưởng Quầy và được tiểu nhị phân phó phòng ở qua đêm.

Người đánh ngựa ở một phòng tận cùng bên trong, mập mạp và một nữ nhân ở gian phòng bên cạnh.

Một nữ nhân ở bên trong cái gian phòng ngoài cùng, nàng hiển nhiên là loại nhân vật nha hoàn, một ít tạp vụ ra ra vào vào đều để nàng làm.Chính lúc này,phía sau Trần Nguyên lại bỗng nhiên trông thấy một thân ảnh chạy tới đây, đợi tới gần, thân ảnh kia la lớn: "Công tử bán rượu ở nơi nào?"

Trần Nguyên vội vàng đứng dậy: "Kẻ hèn tại đây, xin hỏi là vị huynh đệ nào?"

Thân ảnh kia nhanh chạy tới, một phát bắt được bả vai Trần Nguyên: "Công tử, có tin vui, mười vò rượu!"

Mười vò! Trọn vẹn một vạc!

Trần Nguyên cẩn thận đánh giá bóng người trước mắt một phen, mới nhận ra là tiểu ăn mày vừa mới nói chuyện cùng chính mình kia.Sau đó Trần Nguyên cùng với tên ăn mày kia vội bắt một chiếc xe ngựa,tên ăn mày ngồi trên xe ngựa vịn bình rượu, hắn cảm thấy hứng thú đối với tên ăn mày giúp mình bán một vạc rượu: "Ngươi tên là gì?"

""Ta tên là Ngô Tinh,từ nhỏ cha mẹ ta đã phải bỏ ta cho đại thúc ta nuôi,nhưng do thời thế,đại thúc ta làm quan không bao lâu thì bị hãm hại khiến bây giờ ta và thúc ấy phải ra ngoài đầu đường xó chợ mà ăn xin""

Đôi mắt Trần Nguyên lúc này bỗng hiện lên một tia thương cảm và y bèn nói:

-Này Ngô Tinh à,ta cũng vậy nhưng ngươi có muốn thay đổi số mệnh mình không

Ngô Tinh bỗng nhìn hắn và hai đôi mắt hiện lên sự tò mò và nói:

-Thay đổi làm sao

Trần Nguyên bỗng cười lớn,hai mắt y lúc này đã hiện lên một sự kỳ bí và hắn bỗng nhiên nói:

-Ai là người đã hại đại thúc ngươi?

Ngô Tinh bỗng nói một cách giận dữ và phẫn nộ,hai tay y đấm chặt xuống mặt gỗ:

-Là tên cẩu quan Trần Kháng Tiên,hắn đã vu khống thúc phụ ta mưu phản khôi phục lại nhà Lý làm hoàng thượng nổi giận giáng chức thúc phụ ta xuống làm thứ dân,đợi sau khi ta có công danh thì sẽ giết hắn báo thù cho thúc phụ ta

Trần Nguyên bổng nói:

-Vậy ngươi phải làm theo kế hoạch của ta,là như vầy

.............

Chương 3: Mượn đường

Một ngày đẹp trời cũng như mọi hôm,những chú chim đã bắt đầu cất tiếng hót lanh lảnh trên những vòm cây,thì cũng là lúc Trần Nguyên dọn quầy rượu của mình ra, câu chuyện hôm qua hắn bàn với Ngô Tinh đang bắt đầu diễn ra,Sáng sớm Ngô Tinh đã đến và bắt đầu công việc của mình.Công việc buổi sáng thì cũng như thường lệ nhưng bỗng một xe ngựa chạy đến PHỉ Thúy Hiên,hai tiểu nhị sớm đã chờ ở nơi đó, thần sắc trên mặt phi thường sốt ruột, vạc rượu xuất hiện quả thực hóa giải lo nghĩ trên mặt tiểu nhị, tuy trong miệng trách cứ vì cái gì muộn như vậy mới đưa đến, nhưng là cái thần sắc vội vàng xao động kia cũng đã biến mất.

Trần Nguyên và Ngô Tinh giúp tiểu nhị chuyển rượu miệng luôn xin lỗi:""Xin lỗi chư vị đại ca, tiểu điếm cách nơi này xa một ít, vận chuyển qua lại mất một canh giờ, lại để cho chư vị đại ca đợi lâu."

Hai tên tiểu nhị quay sang người công tử bảnh bao trong bộ y phục nói:""Thiếu gia, không pha trộn nước."

Vị thiếu gia nọ quay sang Trần Nguyên hỏi:""Mạo muội cho hỏi huynh đệ đây tên là gì?""

Trần Nguyên đi đến trước mặt thiếu gia kia và nói:""Thưa thiếu gia,tôi họ Trần tên Nguyên,làm nghề bán rượu ở tiểu điếm này,ngài cứ yên tâm,mua rượu ở tiểu điếm này,không lo bị phát sinh chuyện gì""

Thiếu gia kia cười một chút: "Ta là Dương Trùng Khang, Ngũ Nhạc Điếm này là ta mở, về sau mỗi sáng ngươi đưa đến cho ta một vạc rượu."

Đây là người khách hàng lớn của Trần Nguyên.

Lúc này Ngô Tinh đã hào hứng như bị thổi tung,múa tay múa chân như mấy tiểu đồng không cũng không kém,hiển nhiên cũng tràn đầy đầy tự tin đối với tương lai của mình,vì trước đây mọi người cứ mắng hắn là tên""ăn mày thối"" phảng phất đó cũng là chuyện đương nhiên.Trong nội tâm của Ngô Tinh lúc này đã nung nấu một ý chí trả thù cho đại thúc của mình sau khi trả thù xong hắn có lẽ sẽ đi học tác phường làm đồ hay là những cái khác trừ quan trường

Ngô Tinh bây giờ bỗng nói với Trần Nguyên:""Này Trần Nguyên,tên Dương Trùng Khang này ngươi nghĩ hắn có thể là đầu mối nơi vụ án năm xưa của đại thúc ta không?""

Trần Nguyên đang đổ rượu vào vạc rượu,ngước đầu lên nhìn hắn:""Tên này ta đã bí mật theo sát hắn,hắn có lẽ là đầu mối cho kế hoạch của chúng ta,ngươi nghĩ coi một tên hành tung bí ẩn như vậy, quán rượu của hắn chỉ là ngụy trang đánh lừa thiên hạ mà thôi""

Ngô Tinh nhìn đăm chiêu về một nơi nào đó,một cái nhìn mơ hồ không thể nào đoán trước được ẩn ý trong mắt hắn.Trần Nguyên thấy cái ánh nhìn ấy bỗng nói:""Cứ theo kế hoạch mà làm",đảm bảo sẽ thành công""

Ngô Tinh bèn nhìn lên bầu trời và nói:""Hy vọng là sẽ thành công,không thì ta và ngươi chết không chỗ chôn thây""

Bỗng nhiên sự náo nhiệt bắt đầu đến từ tiểu điếm,các văn nhân nho sĩ bắt đầu nháo nhào bàn bạc.Một tên nho sĩ ngồi xuống bắt đầu nói:

-Các ngươi đã nghe gì chưa,nhà Nguyên đã cử sứ giả sang nước ta sắp qua biên giới rồi,nghe nói tên này nổi tiếng hống hách,đi đến đâu cũng tỏ vẻ mặt kiêu căng vì hắn đại diện bộ mặt thiên triều nên cứ đi đến đâu đánh người tới đó

Một tên nho sĩ khác đứng lên nói:

-Trong cuộc kháng chiến Nguyên Mông lần trước,khi nhà Nguyên cử sứ giả sang đây khi vào đến cung điện hống hách với hoàng thượng,cũng đã bị Thái Thượng Hoàng cho vào lao không cho ăn uống,tên này chắc cũng vậy thôi,chúng ta cứ chờ xem sao

Các tên nho sinh khác bèn gật đầu,có lẽ họ hy vọng bọn sứ giả Mông Nguyên không ngông cuồng nhưng có lẽ nó đã có trong máu của bọn họ dù gì bọn sứ giả ấy cũng sẽ bị một trận thích đáng nhớ đời cho bớt đi cái thói kiêu căng của mình.Sự náo nhiệt trong tiểu điếm bắt đầu hạ dần

Trần Nguyên và Ngô Tinh nhìn nhau khi các văn sinh bàn bạc cũng chỉ biết lắc đầu mà thôi vì họ mới chỉ là những chàng thanh niên mới lớn chưa biết gì về chính trị cả.Mà dù có biết thì họ giúp gì được nên chỉ biết đứng ngoài cho vui mà thôi

Trời cũng đã chạng vạng tối,Trần Nguyên cũng đã dọn quán rượu,bỗng Lý chưởng quầy kêu Trần nguyên lại,hình như nét mặt của lão ta rất khó coi như đang có gì đó khiến khuôn mặt lão ta đỏ bừng,lão liền bỗng nhiên nói:

-Trần Nguyên,ngươi nghe tin gì chưa?

Trần Nguyên bỗng thắc mắc và nói:

-Có việc gì mà đại thúc phải nói với cháu gấp vậy?

Lý Chưởng Quầy uống một ngụm nước lã và bỗng nói:

-Triều đình tuyển quân khắp kinh thành chuẩn bị thao luyện để làm gì thì ta không biết,nhưng nghe nói còn có thêm ngươi và Lý Trân phải tòng quân,đưa quân ra biên giới,và còn làm gì thì hiện tại ta không biết

Trần Nguyên bỗng bất ngờ và bắt đầu nói:

-Vậy đại thúc còn mấy ngày nữa là đến ngày mộ quân?

Lý Chưởng Quầy bỗng bất ngờ nói:

-Còn khoảng 5 ngày nữa,từ nay đến đó ngươi lo chuẩn bị đi

Nói xong một đoạn rồi bỏ đi,để lại Trần Nguyên đứng như trời trồng,Trần Nguyên giờ chỉ biết đứng thở dài,hắn nghĩ nếu như bây giờ mẹ hắn ở bên hắn thì có lẽ là tốt quá rồi,bà ấy có thể động viên tinh thần hắn không như bây giờ hắn phải đối mặt như thế này.

Trần Nguyên bước về giường của mình và ngủ một giấc tới sáng sau những ngày mệt mỏi

Giữa đêm tối tĩnh mịch,cung điện bắt đầu sôi nổi bởi những tiếng nghị luận,các quan nội thần bắt đầu tranh cãi với nhau bỗng một tiếng nói khiến tất cả quan lại im lặng.Vua Trần Nhân Tông ngồi trên ghế rồng,sắc mặt cực kỳ giận dữ,tay bóp chặt thành ghế,bỗng cất tiếng nói làm cho sự tranh luận của các quan im bặt, toát ra vẻ uy nghiêm của một thiên tử:

-Nay nhà Nguyên gửi sứ giả đến mượn đường đánh Chăm Pa,các khanh không lo mà nghĩ ra đối sách cứ ở đây mà tranh cãi thì được gì?

Từ trong hàng võ quan bỗng nhiên có một một người đứng ra giữa đại điện,thân thể cường tráng,phủ trên mình một lớp áo giáp uy nghiêm,quỳ xuống nói:

-Hoàng Thượng,nếu như người không chê thì để thần đón tiếp sứ giả nhà Nguyên

Vua Trần Nhân Tông lúc này lại rơi vào khoảng trầm tư,bỗng nhiên cất tiếng nói:

-Khanh đang là Quốc Công Tiết Chế chỉ huy quân đội,há chẳng phải vì một tên sứ thần nhỏ nhoi mà phải hạ mình ra đón tiếp tên cẩu tạp chủng ấy phải chăng khanh còn có dụng ý gì khác?

Trần Hưng Đạo bỗng khẽ cười,gương mặt mới đầu còn nghiêm nghị lúc sau bỗng vui vẻ nói:

-Để thần sẽ cho bọn sứ giả biết một bài học nhớ đời,và cũng như sẽ chuẩn bị quân đội để phòng thủ

Trần Nhân Tông bỗng gật gù và chỉ tay thẳng về Trần Hưng Đạo nói:

-Tướng quân nghe lệnh tiếp đón sứ giả nhà Nguyên một cách ""tử tế"" không được làm phật lòng sứ giả,nếu có gì sơ xuất xử theo quân pháp

Trần Hưng Đạo quỳ xuống hô to hai tiếng:

-Tuân mệnh

Trần Nhân Tông lúc này bỗng nói:

-Bãi Triều

Các quần thần quỳ xuống đất hô to:

-Hoàng thượng vạn tuế,vạn vạn tuế

Vua Trần Nhân Tông bước ra khỏi ghế rồng đi vào bên trong,lúc này bên dưới các quần thần bắt đầu bàn tán:-Ngươi nghĩ Thượng Tướng có thể đi tiếp sứ giả được à

Một quan nhị phẩm liền nói:

-Thượng Tướng năm mười tám tuổi đã đánh bại quân xâm lược Mông Cổ nên lần này Thượng Tướng đi là hợp nhất

Lúc này một vị võ tướng ăn mặc áo giáp vào và nói:

-Hôm nay thế là đủ rồi,việc này cứ để cho Thượng Tướng lo còn chúng ta thì lo về mà nghĩ cách đối phó với tên Sài Thung kia

Một tiếng nói làm cho tất cả các quan im bặt,tất cả như không nói mà hiểu được ý của nhau liền đi ra đại điện.Người võ tướng ấy là Trần Quang Khải lúc này uy nghiêm có thể khiến cho đám quan kia cũng phải im bặt,bỗng lúc này có một vị võ tướng đi đến và nói:

-Tướng quân nếu không phiền có thể đến phủ ta một lát chứ?

Trần Quang Khải lúc này bỗng nói:

-Được

Nói xong lúc này hai người cùng bước ra cùng đi đến vương phủ,ở trước cửa vương phủ có hai thị vệ đứng canh,khi thấy hai người đến bỗng chắp tay khom người cung kính,vị võ tướng kia bỗng nói:""Canh gác nghiêm mật nếu thấy ai có hành động gì bất thường thì vào báo cho ta""

Hai thị vệ bỗng đồng thanh cùng nói

-Tuân lệnh tướng quân

Trần Quang Khải cùng với vị võ tướng kia đi nhanh qua đại sảnh vào một căn phòng,trong căn phòng có một bộ bàn nghế phải nói là rất xa hoa,có hai thị vệ đi theo hai người bèn bị vị võ tướng kia kêu ra canh gác.Sau đó vị võ tướng bèn mời Trần Quang Khải ngồi xuống nghế và bắt đầu nói:

-Quốc Công đã từng bước được sự ân sủng của hoàng thượng giờ trong triều thế lực của ông ta có thể nói là đang mạnh lên trông thấy bây giờ ngài nghĩ đối sách như thế nào trong khi người phe ta ngày càng đang chưa có lòng tin đối với chúng ta

Trần Quang Khải nhăn trán trong mắt đang có những trầm tư mà ngay cả người đối diện có thể cảm nhận được,bỗng lên tiếng nói:

-Ta nghĩ bây giờ cứ tập trung vào việc chiêu mộ quân sĩ,còn việc còn lại đợi qua việc tiếp sứ giả rồi sau đó hẵng quyết định,coi như giang sơn ta sẽ cố giữ cho bằng được không cho bất cứ ai có mưu đồ tạo phản kể cả tên Trần Quốc Tuấn kia

Vị tướng kia gật gù và sau nói nó:

-Bây giờ cũng đã không còn sớm,chúng ta nên đi nghỉ ngơi để mai sáng đến doanh trại để chiêu mộ quân lính

Trần Quang Khải bèn nói:

-Cáo Từ

Nói Xong thì đi nhanh ra khỏi đại viện,ở trước phủ có một xe ngựa đợi sẵn,bèn lên xe ngựa đi về hướng Tây

Sáng hôm sau,Lý Trân và Trần Nguyên đã đến trước trại để bắt đầu tham gia vào quân đội.Trên đường đi Trần Nguyên bỗng hỏi Lý Trân:

-Lý Trân nếu như ta không đi lính theo lệnh có sao không

Lý Trân bỗng cười và nói như chế nhạo vào Trần Nguyên:

-Triều đình mộ binh, nếu ngươi dám không tuân thì lập tức sẽ xử phạt,còn nữa có thể làm thái giám nếu như nhẹ còn nặng thì ta cũng không nói cho ngươi nghe đâu nghe nói là chém đầu

Trần Nguyên bỗng nhiên nói:

-Hỏi chút cũng bị chọc,ngươi nghẹo ta đủ chưaBỗng nhiên Lý Trân bỗng nói:

-Đến doanh trại rồi ở phía trước kìa

Trần Nguyên nhìn theo và thấy ở cửa doanh địa có một đại kỳ lớn màu vàng, đang bay phần phật trong gió, càng toát lên không khí tiêu điều. Từ sau nhà Lý hưng khởi, dựa theo thuyết pháp âm dương, Trần tại phía nam, ngũ hành đắc thủy, thủy chủ hình sát, vì vậy mà nhà Trần trong vài mấy năm,điều sử dụng đại kỳ màu vàng này, chiến y giáp trụ màu vàng giống như hào khí Đông A mà Trần Nguyên đã được học trong Hịch Tướng Sĩ mà giờ đây hắn lại được cảm nhận chân thật có lẽ Trần Nguyên là người may mắn nhất trong những người may mắn

Trần Nguyên dừng chân và ngẩng mặt lên nhìn đại kì màu vàng bay phần phật trên không trung, cảm xúc đột nhiên dâng trào.

Đây là triều đại Trần!

Mặc kệ như thế nào thì Trần Nguyên đã tới thời đại này thì phải thích nghi với nó,thích nghi về cách sống,sinh tồn và cả kinh nghiệm của người cổ đại nếu Trần Nguyên không thích nghi thì sớm muộn gì một thằng nhóc trung học cũng phải bị đào thải ra khỏi cuộc sống.Đó là quy luật tất yếu trong thời đại này

Trong doanh địa,có từng tốp mười đến mười lăm người đang tụ tập lại nói chuyện với nhau.Lý Trân nhận ra người quen bèn lại bắt chuyện chào hỏi.Trần Nguyên đứng ở một góc ở doanh trại ngáp dài nhìn mọi người nói chuyện.Lúc này Lý Trân sau khi chào hỏi xong với người quen thì bỗng nói với Trần Nguyên:

- Lần này lệnh mộ binh là theo luật Trần, theo lý mà nói, Trần Nguyên ngươi còn chưa đủ mười tám tuổi, không nên đến đây đi lính. Nhưng trên lệnh mộ binh này, lại nói người từ mười bốn đến bốn mươi tuổi đều phải tham gia mộ binh. Theo ta được biết,thì sẽ tập trung lên biên giới để phòng bị quân Nguyên.

-Chẳng lẽ là còn lý do khác?

Trần Nguyên liếc nhìn Lý Trân liền nói:

-Chẳng lẽ là thiếu quân,nên mộ luôn con nít

Lý Trân bỗng nói:

-Do triều định quyết định ta chỉ làm theo

Đến giờ Thìn rồi, người trong doanh trại càng lúc càng nhiều lên ước chừng khoảng năm nghìn người.

Sau đó một nhóm người đi vào doanh trại thì Lý Trân bỗng hốt hoảng và nói với Trần Nguyên:

-Ngươi có thấy nhóm người kia không,cái tên đầu đoàn ấy lần trước ta cho hắn một vố đau đớn,lần này hắn chắc thấy ta lập tức sẽ động thủ ngươi giúp ta với

Trần Nguyên cười khổ và nói:

-Để coi!

Lúc này là một nam tử cao lớn tráng kiện đang khoanh tay đứng,lúc này một tên đứng sau như nói với tên nam tử điều gì đó. Nam tử tráng kiện xoay người lại để nhìn, thế nhưng lúc ánh mắt rơi vào Trần Nguyên thì lập tức trở nên sắc bén.Trần Nguyên như đã cảm thấy địch ý trong ánh mắt nam tử kia.Nam tử kia dẫn mấy người kia đi đến chỗ Trần Nguyên.Hai người Lý Trân,Trần Nguyên rõ ràng có chút khẩn trương, bất giác nắm chặt tay lai, mặc dù cố gắng nhìn thẳng đối phương nhưng vẫn có chút chột dạ.

Nam tử kia đến trước mặt Trần Nguyên và nói:

-Tại hạ là Nguyễn An nghe danh ngươi rất tinh thông võ nghệ,xin tỉ thí với ngươi một trận ra trò

Hai người Trần Nguyên và Lý Trân ngẩn ra sau đó Trần Nguyên đã bắt đầu định thần và nói:""Mời qua""

Nam tử lập tức không khách khí hét lớn một tiếng đánh về Trần Nguyên nhưng khi Trần Nguyên vừa mở miệng xong thì đã thủ thế võ trong Vovinam.Khi Nguyễn An còn chưa đánh thẳng về Trần Nguyên thì Trần Nguyên đã lao về phía trước Nguyễn An.Chân trái Trần Nguyên giơ lên,chân phải tung lên một cước vào ngực Nguyễn An.Nhưng Nguyễn An cũng không phải dạng vừa đâu nên đã khi thấy cước này của Trần Nguyên tung ra thì Nguyễn An dùng một quyền đánh đỡ.Một tiếng vang lên,Trần Nguyên và Nguyễn An điều lui ra sau.Trần Nguyên cảm thấy hai chân mình tê dại như kim chích còn Nguyễn An thì hai tay điều đã run bần bật.

Bất giác giờ Thìn đã đến

Vừa vào doanh địa Hùng Thắng đã nhận ra trong trại đã có chuyện nhưng nói về Hùng Thắng thì đây là một vị võ quan địa phương là một người công tư phân minh có thể nói rất là công bằng nhưng lại có thể là người vô tình giết người không chớp mắt,vừa nghe thấy tiếng hò reo,trợ uy thì Hùng Thắng trông thấy Trần Nguyên đang đấu với nhau thì đôi mắt sáng ngời, không kìm được khẽ gật đầu.

- Biết hai người kia không?

-Khởi bẩm tướng quân,hán tử cao to kia là Nguyễn An là được mệnh danh là đệ nhất dũng sĩ thành Loan Phượng tập võ từ nhỏ.Lại được sinh thêm thần lực trong thành này không ai sánh bằng

Có quan lại biết Nguyễn An đứng ra trả lời

Hùng Thắng bỗng cười khẽ:

-Vậy còn người thanh niên kia thì sao?

-Tên này là tiểu nhị của Mộng Xuân Cư

Hùng Thắng càng tỏ ra hứng thú với Trần Nguyên nên ra lệnh đợi một khắc sau mới đến ngăn hai người đánh nhau.Mà lúc này hai người Trần Nguyên và Nguyễn An đã bắt đầu lấy các vũ khí lạnh như Nguyễn Anh cầm giáo và Trần Nguyên cầm thương lao vào đánh với sự mãnh liệt y như muốn lấy mạng đối phương nhưng Trần Nguyên dù là người hiện đại nhưng khi xuyên không ông trời đã cho hắn tài biết sử dụng thương nên hắn dùng thương vô cùng thành thục chắc có lẽ trong cái xui có cái may.Trần Nguyên cầm thương đâm vào chỗ hiểm yếu Nguyễn An,chỉ nghe liên tiếp tiếng kim thiết vang lên bây giờ Trần Nguyên đã bị Nguyễn An đánh cho thối lui liên tục về phía sau

Trần Nguyên giờ đã bắt đầu kiệt sức nhưng may cho hắn.Bất giác giờ Thìn đã đến,hai gã Phi Ưng Vệ lao đến một người kèm một người chế trụ Nguyễn An và Trần Nguyên.

Mọi người giờ mới ngước lên phát hiện trên đài cao, Hùng Thắng đang quan sát.

-Đánh cho đến chết à, sao các ngươi giờ lại không đánh tiếp đi?

Hùng Thắng vẻ mặt y như muốn ăn tươi nuốt xuống Trần Nguyên và Nguyễn An bèn thét lớn đầy vẻ tức giận:

-Các ngươi coi nơi này là nhà mình sao?Dám làm càn đến mức không phép tắc như thế?Người đâu, đem hai tên côn đồ không biết trời cao đất rộng này,đánh chúng mỗi người hai mươi roi, sau đó quay về doanh trại.

Trần Nguyên giờ đã không còn sức lực mà Nguyễn An cũng vậy.Cả hai điều bị Phi Ưng Vệ kéo như chó chết đi tới cửa doanh địa, đánh cho bôm bốp, cũng may,hai tên Phi Ưng Vệ điều được Hùng Thắng dặn dò là không đánh chết, bằng không hai mươi roi này đánh xuống, hai người chí ít cũng phải tróc da thịt.

Lúc về doanh trại thanh niên trai tráng trong doanh điều đã xếp hàng đầy đủ.Hùng Thắng sau khi đã điểm danh xong hết bèn bảo tên phó tướng bên cạnh mình kiểm tra người nào có bệnh, thân thể gầy yếu thì loại ra ngoài, chỉ còn lại chưa tới sáu ngàn người.

-Từ hôm nay trở đi các ngươi sẽ phải ở đây huấn luyện trong vòng ba tháng thì sẽ đưa lên biên giới để phòng thủ trước sự xâm lấn quân Nguyên nếu có chiến tranh thì nhiệm vụ là phải trụ ở đó cho đến khi viện binh triều đình đến.Các người đã nghe rõ chưa?

Phía dưới không một tiếng nói tất cả điều thanh nói:

-Đã rõ

Chương 4: Cuộc huấn luyện máu

Tuy rằng nói huấn luyện ba tháng nhưng phải có bầu không khí huấn luyện ra dáng của quân đội.

Trần Nguyên,Lý Trần điều được giữ lại đồng thời sắp xếp cùng đội với Ngô Tinh.Năm người làm một đội, đầu mục được gọi là Ngũ trưởng, mười người làm một Thập, đầu mục được gọi là Thập Trưởng; Ngũ thập cũng chính là năm mươi người một Chúc, gọi là Chúc trưởng; Hai Chúc là một Lư, đầu mục là lư trưởng; cũng gọi thông thường là Bách phu trưởng.Tuy Trần Nguyên bị đánh hai mươi roi nhưng cái họa cũng có may do được vào mắt xanh của Hùng Thắng nên được cho làm Ngũ Trưởng

Trong ba người Lý Trân,Trần Nguyên,Ngô Tinh thì còn có một người tên là Hoàng Tài,cũng trở thành người dưới quyền Trần Nguyên,nhưng hắn chỉ là tính cách lúc nào cũng hơi nặng nề,ít nói khi nói là như bị đớt.Lúc này Trần Nguyên mới nhận ra người dưới quyền thì đủ loại thành phần nào là Lý Trân thì hơi hám gái,Ngô Tinh thì tính như Trương Phi còn Hoàng Tài thì bị ngọng nhưng được cái khỏe mạnh.Trần Nguyên nhìn thấy thế thì cũng chỉ cảm thán với ông trời.

Nhìn bốn người ở với nhau thì Trần Nguyên cũng đang dở khóc dở cười,Trần Nguyên đã bắt đầu định hình và phân công cho từng người

-Đưa khẩu phần ăn của bốn người chúng ta cho Hoàng Tài giữ đi

Trần Nguyên bắt đầu ngập ngừng nói:

-Trong bốn người chúng ta thì ngươi là khỏe mạnh nhất có thể giữ giùm đồ cho tất cả bốn người chỉ sợ trong doanh trại có người giở trò thôi

Hoàng Tài thì khuôn mặt như đã chấp thuận nếu như so sánh thì thể lực của hắn điều hơn hẳn cả ba người cộng lại đối với Trần Nguyên đây cũng là rất tốt không sợ bị ai giở trò sau lưng của bốn người

Hoàng Tài nói có phần hơi gượng gạo nói:

- Được rồi, không còn sớm nữa, ngày mai giờ dần điểm danh, tất cả mọi người nghỉ ngơi sớm đi.

Tất cả ba người đều gật đầu sau đó nằm xuống ngủ. Bận rộn cả ngày, thật sự là cũng mệt mỏi rồi, cho nên vừa nằm xuống là ngủ ngay.

Nhưng Trần Nguyên lúc này đang có cả một bầu tâm sự nên không ngủ mà đứng lên đi ra khỏi quân trướng.Tiếng dế kêu xung quanh.Bầu trời đầy những ngôi sao đang tỏa chiếu xung quanh.Trần Nguyên dựa vào cột gỗ suy nghĩ

Ở thời đại trước hắn tuy là một tên ham chơi nhưng không bao giờ làm cho bố mẹ thất vọng nhưng chỉ sau một đêm định mệnh ấy hắn đã mất hết tất cả và bị xuyên không đến thời đại này hắn cũng chỉ biết tự trách mình nếu như hắn không ham chơi thì đâu có như bây giờ.Ông trời có lẽ như đang hiểu tâm tư của hắn nên cũng như thổi những cơn gió như an ủi hắn.

Giờ Trần Nguyên cũng đã rất mệt mỏi hắn đi vào trong nằm lên giường và ngủ một giấc ngon lành tới sáng

***

Trong vòng ba tháng,Hùng Thắng đã huấn luyện đội quân chưa tới một vạn này trở thành một đội quân tinh nhuệ như cho tất cả luyện hết tất cả các bài thể lực,dùng kiếm và cách sinh tồn trên chiến trường.Trần Nguyên giờ đang bắt đầu có thể sử dụng thành thục những tuyệt chiêu lấy mạng người bất cứ lúc nào.Nhưng đó cũng chỉ chưa phải là mục đích của Hùng Thắng giờ đây hắn đang muốn cho quân sĩ hắn trải qua một cuộc huấn luyện bằng máu.

Lý Trần hốt hoảng chạy đến nói với Trần Nguyên:

-Trần Nguyên,tướng quân nói chúng ta ba ngày nữa phải đi tiễu trừ thổ phỉTrần Nguyên ngạc nhiên:

-Sao không nghe ai nói hết vậy mà ngươi nghe từ ai nói?

Lý Trân thở dốc một hồi rồi nói:

-Thì ta nghe tên lính đứng canh nói hình như phó tướng muốn dẹp thổ phỉ ở Châu Tích

Trần Nguyên giờ hốt hoảng tới mức mặt không còn giọt máu:

-Châu Tích chẳng phải là cái huyện được mệnh danh là Quỉ Môn Quan sao nhưng bây giờ thổ phỉ ở đó lớn mạnh như vậy sao mà đánh dẹp được nghe nói tên đại đầu lĩnh rất tàn ác bắt được tù binh một là ngũ mã phanh thây hai là tùng xẻo

Lý Trân giờ cũng như Trần Nguyên hốt hoảng nói:

-Thôi giờ cũng chỉ biết như vậy ta với ngươi nên về chuẩn bị rồi sau đó lên đường

Lúc này tiếng chiêng hội quân đã vang lên,Trần Nguyên và Lý Trân chạy nhanh ra giữa doanh trại ở đó đã tụ tập đủ hết quân.Mọi người đang xôn xao không biết chuyện gì thì Hùng Thắng đứng từ trên đài nhìn xuống và bỗng cất một giọng nói dõng dạc:

-Hiện giờ triều đình ban lệnh dẹp tan thổ phỉ ở Châu Tích,các ngươi đã được huấn luyện trong vòng ba tháng này thì kĩ năng giết người cũng không phải là loại xoàng,nên cứ tập trung vào việc hành quân sau đó sẽ vận chuyển lương thực nếu như trong vòng năm ngày mà không hành quân tới Châu Tích thì theo luật Trần toàn quân bị chém.Lời vừa ra khỏi miệng, bất luận là đám người trên đài cao hay là đám người Trần Nguyên dưới đài toàn bộ sắc mặt đều thay đổi.

Vì vậy, trong bầu không khí kỳ quái này, thời gian ba tháng trôi qua rất nhanh.

Lương thảo đã được dân tráng vận chuyển đầy đủ.Hùng Thắng đã ra chỉ thị cho phụ tá của mình,cũng chính là Trần Trinh cũng xuất thân từ Phi Ưng Vệ đảm nhiệm nhiệm vụ vận tải lương thực, mang theo đội áp lương khởi hành.

Trần Nguyên ở trong đội ngũ nhìn Trần Trinh cởi chiến mã tuổi cũng còn trẻ kia mà đã làm đến tướng thì quả thực là người không tồi chút nào

Hùng Thắng suất lĩnh Phi Ưng Vệ dưới trướng đứng ở đầu trấn nhìn theo đội ngũ đi xa.

Một tên Phi Ưng Vệ khẽ nói:

-Tướng quân,không phải ngài rất xem trọng tên tiểu tử kia sao?Sao lại muốn hắn đi mạo hiểm vậy?

Hùng Thắng khẽ cười và nói:

- Chính là bởi vì ta xem trọng hắn, cho nên mới để hắn tham gia hành động lần này. Nguyễn An chỉ là một đám ô hợp mà thôi, nếu như ngay cả một cửa này cũng không qua được, tương lai dựa vào đâu mà trở thành một Phi Ưng Vệ chứ?Phi Ưng bài này, không phải là ai cũng có thể nhận được đâu.Hơn nữa, năm xưa chẳng phải chúng ta điều phải trải qua cuộc chiến khốc liệt mới có thể trở thành Phi Ưng Vệ.Vì thế cứ để cho đám tiểu tử đi ra từ trận huyết máu thì mới mong đúng với sự kì vọng của ta

Phi Ưng Vệ nói:

-Tướng quân nói rất phải

- Được rồi, việc này dừng ở đây, không bàn lại nữa. Lập tức phái người đi thông tri Lý Tướng Quân, nói là "Mồi" đã thả ra ngoài, chuẩn bị hành động.

- Vâng.

Tên Phi Ưng Vệ khẽ khom người tuân mệnh,xoay người đi nhanh.

Hùng Thắng đứng ở đầu thành, nhìn lương đội dần biến mất bóng dáng, đột nhiên cười nói:

- Tiểu tử, cố gắng, đừng để ta thất vọng đấy!

Chương 5: Quỉ Môn Quan

Lý Trân với ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Trần Nguyên đi phía trước.Trần Nguyên trên đầu đội mũ Tứ Phương Bình Đính,phần áo giáp được làm từ da trâu và một miếng sắt chế thành bảo vệ phần thân,tóc được Trần Nguyên cắt ngắn đến cổ búi lên cao từ xa nhìn lại, không khác gì sĩ tốt nhà Trần trong truyền thuyết,tay cầm giáo,bên hông còn đeo thêm một thanh kiếm ngắn chừng bốn xích, lúc đi, ưỡn ngực ưỡn bụng, trong uy phong lẫm lẫm còn mang theo khí thế trang nghiêm.

Đám người Nguyễn An lúc này đang bì bõm đuổi theo đại quân nhưng rõ ràng là cũng được trang bị giống Trần Nguyên nhưng trên áo giáp chỉ có da trâu còn miếng sắt nhỏ để bảo vệ phần ngực trong tay cầm giáo,hai người đi theo Nguyễn An nãy giờ một người tên Võ Tòng người còn lại tên Võ Tánh hai người đều là hai anh em với nhau nhưng cùng cha khác mẹ.Hai người Võ Tòng và Võ Tánh cầm hai cây cung bức xúc nói:

- Dựa vào gì mà Trần Nguyên lại được phối giáp?

Nguyễn An châm chọc, nói:

- Muốn phối giáp, cũng dễ thôi mà người qua bên đó đánh tên Trần Nguyên đó một trận, đảm bảo sẽ có giáp cho ngươi mặc, lúc đó ngươi đi mà giương oai với đại tướng quân kìa

Nguyễn An nhìn hai tên dở hơi rồi khẽ cười song ánh mắt lại hướng về Trần Trinh,người duy nhất cưỡi ngựa trong đội ngũ,là người trong Phi Ưng Vệ năm nay hai mươi tuổi, cũng chinh chiến vô số lần, giết người như ma. Vì vậy có thể nói tương lai Trần Trinh có thể trở Hùng Thắng thứ hai.

Võ Tánh nói:

-Căn cứ theo luật Trần,chỉ có Ngũ Trưởng mới được phân phối giáp trụ.Nếu như ngươi muốn trang bị như Trần Nguyên thì cứ cầu mong chúng ta trên đường vận chuyển lương mà gặp chiến sự, đến lúc đó nếu như ngươi có thể giết được giáp sĩ đối phương, có thể giành được quân công, thăng làm Ngũ trưởng.

Võ Tòng phun một ngụm nước uống,nói:

- Miệng thối, đừng có nhắc điềm gở chứ. Ta mong muốn nhất chính là trên đường đi bình an, ngàn vạn lần đừng gặp phải phiền phức gì. Tốt nhất là chúng ta bình an, đến nơi đó rồi thì chiến sự cũng chấm dứt, sau đó có thể về nhà...Về phần công tước quân công gì đó, ta chẳng thèm. Hơn nữa, mặc giáp trụ, ít nhất cũng phải nặng trên hai mươi cần, trời thì nóng, ta cũng chẳng muốn có thêm phiền phức.

Nguyễn An bỗng nói:

-Thôi đi nhanh lên trời sắp tối rồi

Lúc chạng vạng, bầu trời đột nhiên có cơn mưa nhỏ tí tách, hơn nữa vào đêm, mưa không những ngừng mà càng lúc càng lớn. Nếu như là bình thường, mọi người sẽ vô cùng vui mừng vì có một trận mưa lớn như thế, sẽ giảm bớt đi nhiệt độ nóng bức. Thế nhưng hiện tại, tất cả mọi người bắt đầu chửi bới, nguyên nhân rất đơn giản, trận mưa to này tuy rằng khiến cho nhiệt độ không khí hạ xuống, nhưng đồng thời cũng làm đường xá càng thêm khó đi.

Hình như ông trời đang bắt đầu trêu đùa bọn họ.Mưa làm cho đất bùn kết lại khiến cho bánh xe gỗ càng khó đẩy hơn phải hơn mười người chụm lại mới có thể đẩy ra chỗ hãm trên đường.Nếu như mà mưa cứ tiếp tục rơi tầm tả thế này thì tốc độ vận chuyển đến Châu Tích sẽ bị hạn chế lại, nếu như mà như vậy thì toàn bộ người vận chuyển lương thực theo Luật Trần sẽ bị chém toàn quân.

Thoáng cái một bánh xe chở lương thực đã vỡ làm cho xe nằm nghiêng đổ bên đường, mười mấy người cố sức la lên, nhưng nâng kiểu gì cũng chỉ nâng được một nửa.Trần Nguyên, Hoàng Tài và Nguyễn An nhìn nhau không nói mà đi lên kêu quân lính tránh xa.Ba người, mỗi người nắm một càng xe, không nói hai lời kéo xe lương lên từ trong vũng bùn lầy.

Nhưng khi kéo xe lương lên sắc mặt Trần Nguyên bắt đầu biến sắc, không kìm được nhìn thoáng vào lương thực trên xe

Không đúng theo lý mà nói thì xe lương thực phải có trọng lượng khoảng bốn trăm cân thôi mà sao xe lương này sợ là còn vượt trên cả ngàn cân.Bánh xe là đã vượt qua cực hạn rồi.

- Nhanh lên một chút, thay bánh xe!

Người la lên là Ngũ Trường Trịnh Niệm

Trần Nguyên thừa dịp thay bánh xe trong nháy mắt, liền liếc nhìn Trần Trinh cách đó không xa. Kỳ lạ, theo lý mà nói thì Trần Trinh đã sốt ruột mới đúng,nhưng sao vẻ mặt của hắn vẫn bình thản đến thế kia? Nhìn tư thái của gã, rõ ràng là chẳng chút lo lắng cho hành trình bị lỡ dở cả.

Xe lương rất nhanh được sửa lại xong xuôi, đội lương lại tiếp tục tiến lên trên đường mưa lầy lội.Nguyễn An phía sau đột nhiên nhích lại gần, hai người Võ Tòng và Võ Tánh vô tình đã đứng ở sau lưng Trần Nguyên ngắn ba người Lý Trân ra, đồng thời cũng vây quanh Trần Nguyên.Trần Nguyên bắt đầu đề phòng tay nắm chặt giáo nhìn Nguyễn An:

- Ngươi muốn làm gì?

- Huynh đệ, ngươi không phát hiện có gì đó không bình thường sao?

Trần Nguyên nhăn mày:

- Có ý gì?

Võ Tánh vừa nói với ta,đồ trên xe rất có thể không phải lương thực.

Nguyễn An nói:

Hai ngày trước xe lương đâu có nặng đến thế đâu, nhưng sao lần này gặp mưa thì lại trở nên nặng như vậy?Chỉ sợ trên xe là bùn cát, cho nên gặp nước mới nặng như vậy. Huynh đệ, xem ra nhiệm vụ lần này có chuyện rồi.

Trần Nguyên giật mình, thoáng cả kịp phản ứng. Trên xe không phải là lương thảo, nói vậy, mục đích nhiệm vụ lần này

Trần Nguyên nhìn Nguyễn An nói khẽ:

- Ý ngươi là sao?

Nguyễn An gật đầu,nói:

- Nếu như ta đoán không sai, nhiệm vụ lần này của chúng ta, chỉ sợ là mồi câu cá

- Câu cá?

Nguyễn An nói:

-Huynh đệ theo ta thì chúng ta phải hỗ trợ lẫn nhau, hợp tác với nhau mới đúng.

- Hợp tác thế nào?

- Chúng ta... Nguyễn An nhìn bốn phía sau đó nói khẽ vào tai của Trần Nguyên:

- Nếu như tình hình không hợp thì trốn đi.

Trần Nguyên cười khổ:

-Trốn? Trốn đến đâu chứ?Trốn cả đời hay trốn không dám gặp người à nhưng rồi còn huynh đệ ta thì sao ta trốn đi họ có chuyện gì thì sao ta gánh được?

- Việc này...

- Đừng quên, trong luật Trần, có tội liên đới đấy.

Nguyễn An có chút xấu hổ,nói:

-Huynh đệ là một người trọng tình trọng nghĩa, ta nghĩ lần này triều đình muốn câu cá chỉ sợ không dễ đối phó,ngươi nghĩ tên đạo phỉ đó là người dễ đối phó à.Ngươi không biết đó thôi, tên đạo phỉ đó binh hùng tướng mạnh, không dễ dàng đối phó đâu.

Trần Nguyên xiết chặt nắm đấm,nói:

- Dù là cá lớn thế nào, không chừng sẽ bị mồi làm uất nghẹn. Có câu là binh đến tướng ngăn, nước đến đất chặn. Đại trượng phu sinh ra ở đời là làm nhân kiệt, chết cũng phải hy sinh oanh liệt.Ta cũng sẽ không vì bản thân mình ảnh hưởng đến huynh đệ của mình,, ta chẳng thà chịu chết. Nếu thật sự có nguy hiểm, thì liều mạng đánh một trận, không chừng còn có thể giành được đường sống. Cái gọi là trước chiến đấu mà khiếp sợ, không được coi là hảo hán, ta quyết định ở lại đánh một trận.

Ánh mắt của Nguyễn An đã sáng lên và xác định đây chính là bằng hữu mà hắn cần tìm,chợt nhìn thoáng qua Võ Tòng và Võ Tánh

Chỉ thấy cả hai điều gật đầu,nhưng trong đôi mắt thì lại sáng lên lộ ra tia tán thưởng, nhìn chằm chằm Trần Nguyên.

Nguyễn An bỗng nhiên nói lớn:

- Đã như vậy, mẹ nó liều mạng nào!

Từ đầu tới đuôi cũng chỉ là vài người nói ngay cả đám Lý Trân cũng không nghe Trần Nguyên và Nguyễn An nói gì,Trần Nguyên đương nhiên sẽ không nói, mà Nguyễn An cũng sẽ không nói cho bất cứ ai.

Chỉ từ thái độ của hai người Võ Tòng và Võ Tánh đối với Trần Nguyên mà có thể thấy địch ý của hai người này đối với Trần Nguyên ít nhiều gì cũng giảm đi địch ý đối với Trần Nguyên

Ngày thứ hai rời khỏi kinh thành đội lương sau một hồi bôn ba đã tới một nơi được mệnh danh là Quỉ MÔn Quan sở dĩ có cái tên này cũng là có nguyên nhân do thổ phỉ nơi này mỗi lần thấy thương đội nào đi qua điều giết hết lấy của cải,rồi sau đó chặt đầu mỗi người trong thương đội treo lên cây.Mỗi đêm điều nghe tiếng ru ai oán,tiếng thét thảm thương nên người dân mới đặt là Quỉ Môn Quan

Theo lý mà nói trước khi vào Quỉ Môn Quan thì Trần Trinh cũng phải cho quân sĩ nghỉ ngơi nhưng y cứ đốc thúc quân sĩ đi tiếp vì thế lý do y đưa ra cũng rất hợp lý:

- Hiện tại chúng ta đã trì hoãn lộ trình một ngày rồi, nên cần phải đẩy nhanh tốc độ.Nếu như ta đi qua được vùng Quỉ Môn Quan này sẽ đến được huyện Phù Long.Hơn nữa khi đến đó ta có thể nghỉ ngơi chỉnh đốn quân ngũ,không bằng chúng ta cứ đi suốt đêm qua Quỉ Môn Quan

Quỉ Môn Quan là địa hình phức tạp, đồi núi rậm rạp, đường lầy lội, rất dễ ẩn nấp.Trần Trinh muốn nơi này là nơi thu hút kẻ địch, sau đó tiêu diệt sạch.Tuy nói rằng Quỉ Môn Quan sẽ phát sinh ảnh hưởng đối với quân Trần, nhưng sự ảnh hưởng đối với kẻ địch cũng tồn tại như vậy. Chỉ cần kẻ địch xuất kích, dựa vào sức chiến đấu của quân Trần, đủ để tiêu diệt toàn bộ đối thủ, thu hoạch toàn thắng.

Trần Nguyên kiến nghị với Trần Trinh:

- Tướng quân, đêm đi qua đại trạch, cẩn phải cẩn thận xin tướng quân hãy cho tiền quân một trăm người đi đầu gồm ba trăm bộ để dò đường, hậu quân bốn trăm người đi chầm chậm để cảnh giới cho một trăm bộ quân, trung quân áp giải lương thảo kết trận mà đi, mới là kế sách tốt nhất. Từ khi nào có lẽ Trần Trinh đã coi Trần Nguyên là tâm phúc của mình, đương nhiên có đủ tư cách để nói.

Mà Hùng Thắng cũng đã căn dặn Trần Trinh cho nên cũng có vài phần thân cận,khi nghe Trần Nguyên nói vậy cũng đã có một vài phần tò mò về Trần Nguyên dùng ánh mắt mới mẻ hoàn toàn nhìn đánh giá một lượt.

Người mà Hùng đại ca coi trọng cũng không tầm thường nhỉ,quả nhiên là có chút bản lĩnh!

Ở trong lòng Trần Trinh, cách nhìn đối với Trần Nguyên đã tăng lên vài phần.

- Vậy ngươi cho là, nên phân công thế nào?

Trần Nguyên bắt đầu chỉ tay vào bản đồ nói:

- Trung quân hộ vệ, cần dũng sĩ tọa trấn, do tướng quân lĩnh quân là thích hợp nhất.Nguyễn An là người có uy vọng và dũng mãnh nhất trong quân lính có thể hiệp trợ tướng quân bảo vệ lương thảo;Võ Tánh, vũ dũng quả cảm, có thể làm hậu vệ, tiếp ứng trung quân.

Ánh mắt của Trần Trinh hiện lên vẻ tán thưởng nhẹ nhàng gật đầu

-Ai có thể làm quân tiên phong?

Trần Nguyên giơ tay,nói:

- Ta nguyện làm quân tiên phong, thăm dò đường đi.Nếu gặp phải địch tập kích cũng có thể quay về cứu viện, giáp công kẻ địch.

Trần Nguyên biểu thị sự không sợ chết của mình,Trần Trinh lệnh cho Trần Nguyên suất lĩnh trăm người làm tiên phong, tạm lĩnh chức Chúc trưởng, đi trước dò đường.

Trần Nguyên suất bộ xuất phát,Lý Trân đi bên cạnh hắn không kìm được cầm giáo trong tay khẽ hỏi nhưng Lý Trân chưa kịp nói thì Ngô Tinh đã nói:

- Ngu ngốc, lẽ nào đến bây giờ ngươi không nhìn ra được gì sao? Cái gì mà áp lương thảo, ta nhổ vào. Lúc này chỉ sợ chúng ta đã trở thành mồi câu hết rồi, dụ địch xuất động, sau đó một lưới bắt hết.

Trần Nguyên giật mình quay sang nhìn Ngô Tinh,nói:

- Ngươi...

- Đừng nhìn ta, là ta nhìn mà đoán ra được. Nhưng ta cũng không phải là không xuất lực, hôm nay lúc hành quân, ta dùng giáo không cẩn thận đâm vào một bao lương thực...Trần Nguyên, ngươi có nghĩ không, chuyện lớn như vậy mà lại không nói với chúng ta câu nào.

Trần Nguyên không kìm được nhìn về phía Lý Trân,Hoàng Tài,nói:

- Các ngươi... Không trách ta?

Lý Trân giở giọng cười gian thương,nói:

-Hồi đầu thì chúng ta có chút bất mãn đối với ngươi nhưng nghĩ lại thì nếu như lúc đó chúng ta thực sự đã biết thì chắc chắn sẽ là muốn rút lui rồi.Nhưng lại sợ liên lụy đến ngươi thật sự không phải là hành vi của đại trượng phu.

Hoàng Tài nở nụ cười, nói:

-Sống trên đời nhân kiệt,chết phải oanh liệt

Trần Nguyên, nói:

-Đúng vậy,đa tạ các ngươi

Lý Trân và Ngô Tinh đều đồng loạt nói:

-Chúng ta mãi là huynh đệ sống chết có nhau

Trần Nguyên giơ tay ra thành nắm đấm để giữa,ba người còn lại cũng đưa tay để ở giữa điều đồng thanh nói:

-Sống Chết Có Nhau,Có Phúc Cùng Hưởng,Có Họa Cùng Chia

Lý Trân liên tục gật đầu,nói:

-Trông cậy vào ngươi,Trần Nguyên

Đã như vậy ta và Hoàng Tài,Ngô Tinh đi mở đường trước. Người ở đây giao cho Lý Trân ngươi chỉ huy nếu gặp nguy hiểm,không cần quan tâm đến ta, lập tức lui về sau, hội hợp với trung quân. Mọi người cẩn thận một chút,nếu ta là kẻ địch cũng sẽ chọn đại trạch mà tấn công.

Đám người Ngô Tinh gật đầu,Lý Trân truyền mệnh lệnh xuống.

Hai người Trần Nguyên và Ngô Tinh đi trước,Hoàng Tài chỉ huy ở phía sau.Hai người cầm giáo từng bước tiến lên.Đại Trạch QUỉ Môn Quan vô cùng yên tĩnh, không có một tiếng động nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau