XE BÁNH RÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Xe bánh rán - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Biên tập: Jane

“Nghe, nghe nói cậu thích con trai…”

Lục Lộ cởi khuy áo ra, tuột áo sơ mi trắng chất lượng không hề tốt xuống.

Doãn Lương đứng trước mặt cậu, vừa chơi bóng rổ xong, mồ hôi chảy đầy người.

“Tớ thích con trai.” Sau khi tan trường phòng học chỉ còn mỗi bọn họ, hắn tiện tay thảy bóng rổ xuống mặt đất, “Sao tớ chẳng biết nhỉ?”

Hắn xoay người định rời đi.

Lục Lộ gọi hắn lại: “Bố của cậu là thị trưởng có đúng không!”

Khốn kiếp, Doãn Lương ghét nhất là người khác nhắc đến chuyện bố hắn làm thị trưởng, bèn ngoái đầu lại.

“Xe bánh rán của mẹ tớ bị quản lí đô thị tịch thu, ba ngày rồi.” Lục Lộ cúi đầu, “Cầu xin cậu…”Doãn Lương nhìn cậu chằm chằm: “Chỉ vì một chiếc xe tồi tàn mà đòi ngủ với người ta, đậu má cậu cũng quá rẻ tiền.”

Lục Lộ chưa mặc áo vào, xương quai xanh tinh tế cực kì nổi bật.

“Nếu như tớ là bố cậu, tớ sẽ đập chết cậu.” Doãn Lương giơ bóng rổ lên trước mặt, làm một động tác ném bóng, đóng sập cửa mà đi.

Bóng rổ nện vào người Lục Lộ, bịch một tiếng, lăn xuống dưới gầm bàn.
Cậu thều thào nói: “Tớ không có bố.”

Hoàng hôn ngả về phía tây, bầu trời ngoài cửa sổ dần phủ sắc đỏ tím.

Khoảng vài ngày sau, Doãn Lương bắt gặp Lục Lộ đang đứng chung với Hoàng Hải lớp tám, nhà cậu ta mở một ngân hàng tư nhân bí mật, cũng đa cấp bán cả siêu xe second-hand.

Khoảnh khắc chạm vai ngay trên hàng lang, Doãn Lương khom lưng hỏi Lục Lộ: “Xe bánh rán đã lấy về rồi, lòng tự trọng vẫn còn đó chứ?”

Lục Lộ chẳng lên tiếng, Hoàng Hải quẹo ra từ phòng giáo viên phía trước, trông thấy bóng lưng Doãn Lương, nhỏ giọng hỏi: “Thả thính được gì chưa, là thằng nhóc đó hả?”

Lục Lộ trợn trắng mắt: “Éo chịu đớp thính.”

“Tớ đã nói cái xe bánh rán của cậu chả được tích sự gì đâu.” Hoàng Hải choàng vai cậu, “Để tớ bán chiếc porsche giúp cậu nhá, đêm nay đến Jasmine phương nam uống rượu chứ?”

Lục Lộ lười biếng nhếch miệng: “Đi thôi.”

Chương 2

“Tiếp rượu à?”

Doãn Lương đứng trước mặt Lục Lộ, ngay băng ghế dài dưới tầng một Jasmine phương nam, tình cờ gặp.

Hoàng Hải vừa đi rửa tay, Lục Lộ chậm rãi đứng lên.

Trên bàn có vài đĩa hàu, hai chai Saga Bordeaux.

“Người kia đâu?” Doãn Lương hỏi.

Lục Lộ cúi đầu xuống.

“Ăn chút hàu sống đã tưởng mình là tầng lớp thượng lưu rồi à?”

Lục Lộ không lên tiếng.

“Chẳng phải có xe bánh rán sao, cút về nhà ăn bánh rán đi!”

Doãn Lương đẩy cậu một cái, giống hệt đẩy cục bông vậy, chưa hết giận, lại đẩy thêm cái nữa, đẩy thêm cái nữa nữa, đẩy đến nỗi Lục Lộ bỗng nhiên túm lấy tay hắn, hung hăng cắn mạnh lên gan bàn tay.

Là cắn thật, Doãn Lương đau đớn rút tay về: “Đậu má cậu là chó à!”Lục Lộ dùng một đôi mắt đỏ bừng nhìn hắn chằm chằm.

Doãn Lương kiểm tra tay mình, vết cắn màu hồng.

“Nếu như cậu đồng ý, tớ sẽ không thế này…”

Khe khẽ, Lục Lộ nói.

“Hừ.” Doãn Lương cười trào phúng, “Đều là ngủ, với người kia hay với tớ thì khác nhau chỗ nào chứ…”
Hắn chợt khựng lại, có khác nhau chỗ nào không ta?

Lục Lộ trầm tư.

Doãn Lương đỏ mặt.

“Ê, bro.” Hoàng Hải trở về từ phòng vệ sinh, trông thấy Doãn Lương, bèn giả vờ quan sát đồng phục của hắn, “Cũng cao mét bảy à?” Sau đấy rất là ghen tuông hỏi Lục Lộ, “Sao đấy, cục cưng, cưng quen hả?”

Doãn Lương quay đầu bước đi, hắn ngại bẩn.

Bố tổ sư, hắn siết chặt tay, gan bàn tay đau vãi.

“Đệt.” Hoàng Hải ngồi xuống, cầm lấy dao tách hàu sống, “Sao cái thằng đó lại tới đây?”

Lục Lộ nhận dao từ trong tay cậu ta: “Nhóc Hải” Cậu tách hàu ra giúp cậu ta, cười rất dâm, “Tìm gấp cho anh một chiếc xe bánh rán, đồ second-hand.”

Hoàng Hải nhìn cậu y chang nhìn quỷ.

Thịt mềm hấp dẫn, vị nước biển mặn chát, Lục Lộ liếm dao một chút: “Anh thấy ca này có hi vọng rồi đấy.”

Chương 3

Hoàng Hải đi về nhà, chợt trông thấy một chiếc xe bánh rán đỗ ven đường, ở trong lồng thủy tinh bẩn thỉu có dán tấm bìa cứng: Chuyển nhượng.

Cậu ngẩng đầu, dừng xe bên ngoài tiệm mát xa chân, đọc bảng hiệu: “Cưng lại đến.”

Trùng hợp có một cô nàng đi tới, tóc dài, mang áo ngủ màu hồng, hút thuốc lá, liếc nhìn Hoàng Hải: “Học sinh hả? Xùy xùy xùy, đây không phải là chỗ cho con nít chơi.”

Hoàng Hải cực kì ghét người khác gọi cậu là con nít, thế là lập tức bày ra dáng vẻ thiếu gia độc đoán sở hữu ngân hàng tư nhân ngầm, chỉ vào xe bánh rán: “Của người nào?”

Cô nàng nhìn xe chốc lát, rồi nhìn cậu, cầm tàn thuốc chỉ trỏ tiệm mát xa.

Hoàng Hải đi vào cái chỗ quân lại đến ấy, mặt tiền vừa phải, có một người đàn ông thật cao xoay lưng về phía cậu, mái tóc vàng nhạt hơi dài, tấm lưng đầy hình xăm xanh đậm, hình xăm chính là khe suối Tùng Hải, hổ dữ xuống núi.

Hoàng Hải có chút sợ sệt, lập tức trừng mắt lên, nặn ra một chữ xuyên ở giữa trán, mỗi lần thuộc hạ của bố cậu đi đòi nợ đều y như vậy, cực kì hung dữ luôn. (Chữ xuyên: 川)

“Ê, bồ tèo.” Cậu gọi.

“Hổ dữ xuống núi” khẽ ngoái đầu, khuôn mặt giống hệt minh tinh, đôi mắt màu xanh nước biển.

Vãi chưởng, Hoàng Hải ọe, đậu má đào đâu ra xã hội đen đeo kính áp tròng vậy!
“Chiếc xe bánh rán ngoài kia, là của anh hả?”

“Hổ dữ xuống núi” gật đầu.

“Tôi muốn mua.” Hoàng Hải móc tiền ra khỏi ba lô, mấy đồng bạc lẻ lộn xộn, tổng cộng một ngàn tệ, ném lên trên quầy.

Anh trai kính áp tròng còn chẳng thèm nhìn: “Tôi không bán xe, đó là…”

“Cho anh thêm một ngàn nữa.” Hoàng Hải nhìn lên tủ bày hàng, chả có bút, bèn vớ đại thỏi son fake, “Ngày mai gọi điện cho tôi.”

Nói xong, cậu vặn son môi ra, màu gì mà sến súa diêm dúa, viết số điện thoại lên cơ ngực xăm hình mặt trăng trắng bạc của anh trai kính áp tròng.Còn sờ soạng chốc lát: “Cửa tiệm nhà ai, tha thu tỉ mỉ khiếp!”

Anh trai kính áp tròng sững sờ nhìn cậu.

Hoàng Hải ném thỏi son trở về tủ bày hàng, xoay người ra ngoài đẩy xe bánh rán đi.

Cô nàng đứng sau quầy kéo dài giọng hỏi: “Còn chụp hình nữa không, thưa ngài nghệ sĩ?”

Anh trai kính áp tròng vừa định nói chụp, di động nhét trong túi bỗng nhiên đổ chuông, gã nhận: “…Chiếc xe đó hết xài được rồi, tuần này tạm hoãn để đổi chủ đề đi… Tôi lỡ bán ra, hai ngàn… Nhân dân tệ.”

Lập tức nghe thấy đầu dây bên kia quát to một tiếng: “Chú có bị hâm không hả Địa Tạng?! Linh kiện nghệ thuật có giá khởi điểm chín trăm ngàn đô la, chú bán ra với giá hai ngàn tệ?!”

Anh trai kính áp tròng khẽ nhướng mày, kết thúc cuộc gọi.

Sau đấy dựng đứng điện thoại, chụp dãy số ghi bằng son môi trên ngực mình, up lên insta, kèm cap: Naughty cat.

Đó là một tài khoản cá nhân nổi tiếng của một nghệ thuật gia sở hữu ba mươi triệu fan hâm mộ, người sử dụng tên là Ksitigarbharaja, tên tiếng Trung: Địa Tạng.

Chương 4

Lục Lộ dừng xe bánh rán ngay trên đoạn đường Doãn Lương về nhà, Hoàng Hải lôi một cái tạp dề ra khỏi ba lô, đưa cho cậu.

“Sao vành mắt của cậu đen sì vậy?” Lục Lộ hỏi.

“Cũng chả biết đụng trúng ác quỷ phương nào.” Vẻ mặt Hoàng Hải sắp chịu hết nổi, “Cứ đến nửa đêm lại có người gọi điện thoại cho tớ, đcm còn tiếng anh xí xa xí xồ!”

Lục Lộ mang tạp dề vào, cúi đầu nhìn hình vẽ: “Sao tự dưng lấy mông con chó thế?”

Tạp dề nhỏ màu vàng, ở giữa in hình cái mông corgi to đùng.

“Trai thẳng bây giờ thích kiểu này lắm, cute hột me.”

“Thật hả?” Lục Lộ khẽ liếc nhìn cậu, liếm môi một chút, “Trai thẳng các cậu đều ngây thơ như thế sao?”

“Mau thu lại biểu cảm dâm dê đó cho bố…” Hoàng Hải đẩy cậu, “Nếu không…”

“Đến rồi!” Lục Lộ xoay người, nháy mắt với Hoàng Hải, “Nhanh lên, ôm tớ, cái kiểu đặc biệt bá đạo ấy!”

“Tớ đi bây giờ ——” Hoàng Hải bất đắc dĩ, rất là ngả ngớn mà ôm lấy cậu.

“Kịch liệt thêm chút nữa.” Lục Lộ yêu cầu, “Điệu bộ giống ép người ta làm gái điếm ấy, dùng sức ức hiếp tớ!”

“Kịch liệt thêm chút nữa 110 tới hốt đầu tớ mất!” Hoàng Hải cạn lời, nhưng tay vẫn miễn cưỡng nhấc cầm cậu lên.

Lục Lộ mỉm cười, nhướng lông mày xinh đẹp nhìn cậu ta, nhỏ giọng nói: “Giỏi lắm nhóc Hải, rất biết nắm bắt trọng điểm.”

Mặt Hoàng Hải lập tức đỏ lên: “Phắn mẹ cậu đi, còn lắm mồm bố đi thật á…”

Bỗng nhiên, có người xông ra từ sau lưng Lục Lộ đẩy mạnh cậu, là Doãn Lương.

“Làm gì thế hả?” Mặt thiếu niên ấy đen sì.

Lục Lộ lập tức ngoan ngoãn cúi thấp đầu.“Lại là mày.” Hoàng Hải vô cùng tận tụy với trò hề này, “Ông đây dạy dỗ người của mình, mắc mớ gì tới mày?”

Dạy dỗ người của mình, từng chữ một chữ cậu ta thốt ra Doãn Lương đều chả nghe lọt: “Không nhìn thấy cậu ấy chống cự hay sao?”

Đậu xanh rau má diếp cá rau dăm, Hoàng Hải gào thét ở trong lòng, đm con mắt nào của đằng ấy thấy thằng nhóc kia chống cự?

Cậu ta dùng đầu ngón tay chọt chọt Doãn Lương, phun vài câu cục súc, rồi xoay đầu rời đi.

Bên cạnh xe bánh rán chỉ còn lại hai thiếu niên, một cao một thấp.

“Cảm… Cảm ơn.” Lục Lộ nhỏ giọng nói.

Doãn Lương rất khinh bỉ liếc cậu: “Chẳng phải được ăn hàu sống rồi à, sao còn ra chỗ này làm gì?”

Lục Lộ mở bình gas: “Tớ… Không ở cùng cậu ta mà.”

Trong lòng Doãn Lương thoáng run rẩy.

Lục Lộ còn nói: “Mẹ tớ bị trặc chân, cần nghỉ ngơi.” Cậu múc một muôi bột, đổ vào mặt chảo, “Hai ngày nay phải để tớ buôn bán hộ.”Đổ bột xong, Lục Lộ mới phát hiện cậu không diễn được trò này, dùng xẻng đảo qua đảo lại, đảo đến nỗi khiến bánh trở nên vô cùng thê thảm.

“Cậu… Nhà mở hàng bánh rán thật hả…”

Trái tim Lục Lộ đập thình thịch, đang muốn bịa lời giải thích, Doãn Lương đã giật lấy cái xẻng từ tay cậu, chẳng nói lời nào, bắt đầu tráng bánh giúp cậu.

Đôi bàn tay trông rất đẹp đẽ, Lục Lộ nhìn chốc lát, lập tức đỏ mặt.

Hai người lặng thinh.

“Cái hôm ấy…” Doãn Lương đột nhiên cất tiếng, “Cậu nói nếu như với tớ… Thì sẽ không thế này.”

Hoàng hôn vẫn ngả về phía tây, Lục Lộ ngước nhìn gò má hắn.

Chẳng biết có phải do bếp quá nóng hay không, khuôn mặt Doãn Lương cũng hơi ửng hồng.

“Với tớ… Là loại nào?” Hắn hỏi, vờ như mình đang nói chuyện phiếm.

Lục Lộ bỗng chốc mở to hai mắt.

Sau đó cúi đầu xuống, trộm cười ngây ngô.

Doãn Lương chờ mãi chả thấy đáp án, cánh tay cầm xẻng buông lỏng rồi căng cứng, căng cứng rồi buông lỏng.

Khẽ thôi, Lục Lộ nói rằng: “Lại chưa từng thử với cậu… Sao tớ biết được.”

Doãn Lương liền triệt để im lặng.

Mãi đến khi có một bác gái tản bộ đi ngang qua, đẩy cánh tay của hắn: “Nè chàng trai, suy nghĩ cái gì thế, bánh sắp cháy thành than rồi kìa!”

Chương 5

Hoàng Hải đứng ngoài cổng cưng lại đến, xác nhận tin nhắn trên điện thoại di động: [Tầng hai rẽ phải phòng đầu tiên.]

Cậu đi vào, cô nàng mặc áo ngủ hồng phấn lần trước trông thấy cậu, quen thuộc mà bắt chuyện.

Lên tầng rẽ phải, đứng trước cửa phòng đầu tiên, bên cạnh truyền tới tiếng động long trời lở đất, Hoàng Hải nghe năm giây, đỏ mặt.

Cậu vuốt thẳng tóc ra phía sau, cố gắng rặn hình chữ xuyên (川), trợn hai mắt vặn cửa.

“Hổ dữ xuống núi” ngồi trên ghế sô pha màu hồng lẳng lơ, đang hút thuốc, vẫn là mắt xanh, buộc hờ mái tóc vàng lên đỉnh đầu, có mấy sợi rơi xuống, nói không rõ là thời thượng hay gợi cảm nữa.

Áo sơ mi trắng, cổ áo phanh lớn để lộ hết cơ ngực, hình xăm sơn thủy thoắt ẩn thoắt hiện, quần jean đáy xệ, là thời trang Nhật Bản, thêm cả một đôi bốt dài, chân gì thẳng vcl.

Hoàng Hải cảm thấy trừng mắt cũng chả trấn áp được gã, bèn móc một ngàn tệ ra khỏi ba lô, đưa qua: “Sao lại hẹn ở chỗ này, sào huyệt của anh hả?”

Địa Tàng nhả một vòng khói: “Gần đây phải ở chỗ này làm việc.” Gã chẳng thèm nhận tiền, đứng lên, đánh giá toàn thân cậu, “Vóc dáng cậu rất khá.”

Được thể loại trai bao chân dài như anh trai kính áp tròng khen vóc dáng tốt, Hoàng Hải có chút tự luyến: “Tàm tạm thôi, mấy hôm nay chăm luyện khúc côn cầu.”“Về chuyện trao đổi.” Địa Tàng dụi thuốc lá vào gạt tàn, “Tôi không cần số tiền này, cậu làm mẫu một cuộn phim giúp tôi là được.”

Xã hội đen, tiệm mát xa chân, cuộn phim… Hoàng Hải xù lông: “Đừng có mơ, đậu má tôi còn lứa tuổi học sinh!”

“Nhiêu lớn rồi?”

“Mười bảy.” Hoàng Hải cảm thấy tự khai mình chưa thành niên thì nom hơi hèn, bèn bổ sung thêm, “Cuối năm mười tám.”

“Cậu yên tâm, không lộ mặt.” Địa Tàng lấy máy ảnh DSL ra khỏi túi đồ nghề, “Không cho chụp, vậy trả xe cho tôi.”Hoàng Hải vừa phát hiện là chụp ảnh chứ không phải quay phim, thì đỡ sợ hơn: “Thế cũng éo được, xe lỡ dùng rồi, vả lại tôi cũng trả anh một ngàn đấy thôi, chỉ với chiếc xe bánh rán cùi của anh, còn bày đặt đòi hỏi hả?”

Địa Tàng khẽ liếc cậu: “Không chụp thì không chụp, con nít con nôi còn chưa nảy nở, về nhà chơi đi.”

Lời này Hoàng Hải ghét nghe nhất: “Anh nói ai là con nít, nói ai chưa nảy nở!”

Cậu ném ba lô xuống, tự nhận là rất đàn ông mà vạch áo ra, vai rộng, eo mi nhon, muốn cơ ngực có cơ ngực, muốn cơ liên sườn có cơ liên sườn, chính là vẫn hơi ngây ngô xíu xiu thôi, “Chờ thêm mấy năm nữa, đảm bảo chả kém anh đâu!”

Tách tách, Địa Tàng ấn nút chụp.

Trước mắt Hoàng Hải lóe sáng, một loại cảm giác xấu hổ như bị người khác xem trộm, lửa giận bùng cháy ngay: “Đậu má anh ——”

Cậu nhào tới cướp máy ảnh: “Không hổ danh là xã hội đen! Lưu manh mà bày đặt giả danh tri thức hả, chụp choẹt cái gì!”

Địa Tàng chỉnh chế độ chụp liên tục, hai người xô xô đẩy đẩy ngã xuống bàn mát xa, bấy giờ bên ngoài bỗng vang một tiếng ồn đinh tai nhức óc, tiếp theo cánh cửa lập tức bị đá văng, bảy tám người đàn ông xông vào phòng, ấn cả hai xuống hô to: “Cảnh sát đây! Càn quét tệ nạn!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau