VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Trưởng lão dẫn đoàn

"Hử?".

Vân đô thống không khỏi nhướng mày, sắc mặt kinh nghi, ý lực của hắn tuôn ra nhắm vào Trần Phàm lại giống như đá chìm đáy biển, không chút tác dụng, đây là điều khiến hắn không sao có thể hiểu được, một tiểu tử chỉ có tu vi hư khí lấy đâu ra bản lĩnh lợi hại đến thế?

Có chút tà môn!

Đây là ý nghĩ lóe lên trong đầu gã thống lĩnh.

"Tiểu tử, là ngươi đã ra tay với công chúa điện hạ sao?".

Vân đô thống lạnh lùng hỏi, cặp mắt nhìn chăm chăm vào Trần Phàm, như thể muốn xem thấu từng tấc da thịt trên người hắn.

"Không sai, chuyện này chỉ có một mình ta làm, không liên quan gì đến mấy người bọn họ, nếu muốn tìm thì cứ tìm một mình ta".

Trần Phàm thản nhiên đáp.

"Ngươi tới từ đâu, tên là gì?".

"Thành Vân Long, Trần Phàm".

"Ha ha...Hóa ra là tới từ một nơi chim không thèm ỉa, thật không nghĩ tới ngươi dựa vào cái gì lại cuồng vọng phách lối tới như vậy?".

"Ngươi có biết mình vừa gây ra tội nghiệt lớn tới mức nào hay không?".

"Buồn cười! Chỉ là quét đi một ít rác rưởi mà thôi, vậy mà cũng bị xem như thành có tội? Ta thấy cái Thiên Uy đế quốc này quá nhiều rác rưởi rồi đấy".

"To gan! Ai cho ngươi gan chó nói như vậy? Ngươi quả nhiên tội đáng chết vạn lần! Tuy nhiên Cửu công chúa đại nhân đại lượng muốn để ngươi còn sống, vậy hôm nay bổn tướng quân trước phế hết tu vi cùng tứ chi của ngươi".

Vân đô thống giận tím mặt, vừa rồi nghe gã đội trưởng kia nói hắn còn có chút không tin, cho rằng gã đội trưởng này thêm thắt cường điệu câu chuyện, nhưng bây giờ chính tai nghe được ngữ khí kia của Trần Phàm, hắn cuối cùng đã hoàn toàn tin tưởng, tiểu tử này quả nhiên cuồng vọng tới cực điểm, cho dù là bình sinh một đô thống như hắn cũng chưa bao giờ gặp.

"Ta thấy gan chó là tên đô thống ngươi mới đúng, đường đường một tướng quân triều đình không phân biệt phải trái thị phi, vừa xuất hiện chỗ này đã hung hăng sủa bậy, cái đế quốc này thực sự hết thuốc chữa rồi sao?".

Trần Phàm khoanh tay mà đứng, vừa lắc đầu vừa nhàn nhạt nói.

"Tốt! Rất tốt! Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Lập tức bắt bốn tên phía sau kẻ nghịch tặc này, bọn chúng là đồng lõa, còn kẻ nghịch tặc kia để đích thân ta xử lý, bắt lại!".

Vân đô thống giận quá hóa cười, cánh tay vung lên ra lệnh cho đám thuộc hạ.

"Rõ!".

Mười một tên vệ binh sau lưng tên nào tên nấy đều là chân khí đỉnh phong, hậu kỳ, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén, đao kiếm sắc lạnh, như lang như hổ cùng nhau bước đến...

"Khoan!".

Trần Phàm đột nhiên giơ tay ngăn lại.

"Ha ha...Giờ ngươi mới biết sợ sao?".

Vân đô thống cười lạnh.

"Sợ? E là khiến ngươi thất vọng rồi. Năm người chúng ta là tân sinh của Vạn Linh Tông lần này, các ngươi chẳng nhẽ cũng muốn bắt hay sao?".

"Vạn Linh Tông?".

Vân đô thống khẽ nhíu mày một cái, sau đó khuôn mặt lại dãn ra mà cười:

"Chẳng trách ngươi cuồng vọng tới như vậy, hóa ra là ỷ vào cái danh tân sinh của Vạn Linh Tông, nhưng chẳng lẽ tiểu tử ngươi không biết cho dù là thánh địa cũng không thể can thiệp vào chuyện nội bộ của một đế quốc hay sao, các ngươi bây giờ chính là phản tặc, là bại hoại của đất nước, cho dù là Vạn Linh Tông cũng không che chở được các ngươi, huống hồ ta biết đám tiểu tử các ngươi vẫn chưa nhập tông, vẫn chưa chính thức được coi là người của Vạn Linh Tông đâu".Nói xong Vân đô thống cũng lập tức động thủ, chân khí trong người ào ạt tuôn ra, bàn chân bước lên phía trước một bước, tốc độ thiểm điện đưa tay xuất ra một trảo, một trảo ấn bằng băng lo lớn hiện ra, trắng xóa cực kỳ lạnh lẽo, năm cái móng sắc nhọn chộp về phía Trần Phàm...

"Dừng tay!".

Thế nhưng đúng vào lúc một trảo của Vân đô thống sắp sửa tóm được đối phương, đột nhiên trong không gian vang lên một đạo thanh âm từ tốn, chầm chậm mà đầy uy nghiêm, chỉ trong chớp mắt đã phá vỡ trảo ấn băng hàn của hắn.

"Người nào?".

Vân đô thống ánh mắt không khỏi co rụt lại, láo liên nhìn xung quanh, có cao thủ khác gần đây mà hắn lại không hề hay biết, hiển nhiên là thực lực cao hơn hắn rất nhiều.

"Thiên Uy đế quốc dạo này hành vi đúng là càng ngày càng bá đạo, cho dù là đệ tử của tông ta cũng không thèm nể mặt".

Một âm thanh già nua chậm rãi vang lên, từ trong đám đông bước ra hai đạo thân ảnh, đều là hai lão giả thân khoác trường bào, tuổi ngoài 60, bộ dáng đầy vẻ tiên phong đạo cốt, mà một trong số đó chính là vị trưởng lão quen thuộc đã dẫn Trần Phàm cùng Trần Thu Nguyệt tới Đế đô - Mạc Thanh Vân, còn người vừa lên tiếng lại là vị trưởng lão bên cạnh.

"Cao thủ kết đan cảnh! Trưởng lão nội môn của Vạn Linh Tông!".

Vân đô thống vừa nhìn thấy hai người, âm thầm nuốt ngụm nước bọt, ánh mắt lộ ra đầy vẻ kiêng kị, nhất là đối với lão giả bên cạnh Mạc Thanh Vân, gã lại nhìn về phía Cửu công chúa, chỉ thấy khuôn mặt nàng lạnh lùng như băng, không chút biểu cảm, Vân đô thống cắn răng một cái, biết việc ngày hôm nay khó mà có thể chu toàn, một bên là công chúa điện hạ thân phận cao quý, còn kia là hai vị trưởng lão Vạn Linh Tông, hắn thân là người ở giữa chẳng thể đắc tội được ai cả, mà hiện tại cũng không thể rút lui, bởi vì công chúa còn ở kia, nàng này được bệ hạ cưng chiều thế nào hắn cũng đã biết, hôm nay nếu như không xử lý cho tốt, vậy thì cái chức đô thống này cũng đừng mong tiếp tục, thậm chí hậu quả sẽ còn nặng nề hơn.

"Hóa ra là hai vị trưởng lão, không biết hai vị đại nhân tới nơi này có gì chỉ dạy?".

"Ngươi đã biết rồi còn cố hỏi, lão phu cũng không muốn nhiều lời, tiểu tử kia là người lão phu đưa đến đây, không biết đã phạm phải tội gì khiến cho đích thân đô thống phải ra tay độc ác như vậy?".

Mạc Thanh Vân lên tiếng hỏi, giọng điệu ôn tồn nhưng ai cũng có thể nghe ra trong đó đầy ý trách móc.

"Đại nhân, không phải bổn tướng cố ý gây khó dễ cho tiểu tử kia, nhưng ngài cũng đã nhìn thấy, hắn ra tay đả thương công chúa của chúng ta, còn ngang nhiên nhục mạ cả triều đình, tội lỗi đó chưa đủ để bắt lại hay sao?".

Vân đô thống cũng không nhượng bộ đáp lại, dù sao đây vẫn là Đế thành, cho dù là thánh địa tông môn đi chăng nữa cũng không thể cưỡng từ đoạt lý.

"Trần Phàm, chuyện có phải như vậy?".

Mạc Thanh Vân không thèm để ý đến gã đô thống nữa mà quay sang hỏi.
Trần Phàm từng bước đi tới, sắc mặt bình thản, đầu tiên là chắp tay hành lễ với hai lão giả này một cái:

"Đệ tử gặp qua hai vị trưởng lão".

"Ừm, giới thiệu với ngươi đây là Tiết trưởng lão, cũng là trưởng lão dẫn đoàn của chúng ta lần này, ngươi mau thuật lại cho ta và Tiết trưởng lão nghe đầu đuôi câu chuyện".

"Vâng, chuyện là thế này..."

Trần Phàm không nhanh không chậm bắt đầu kể lại một cách ngắn gọn, từ đầu hai gã thanh niên kia động thủ với hắn ra sao, công chúa ngang nhiên ra tay muốn lấy mạng hắn như thế nào...tất cả đều là có gì nói nấy, một chút cũng không thêm không bớt.

"Hóa ra là vậy, nếu thế thì tiểu tử ngươi chỉ là tự vệ chính đáng mà thôi, người của triều đình cũng không thể bắt ngươi đi được".

Mạc Thanh Vân gật đầu nói.

"Trưởng lão, ngài không thể thiên vị như thế, tại sao chỉ nghe lời một phía của tiểu tử này, ở đây ai cũng thấy rõ công chúa điện hạ đã bị thương, đây chính là bằng chứng xác thực nhất, còn nếu ngài vẫn chưa tin có thể hỏi mấy tên tu sĩ ở đây, rốt cục sự việc là thế nào".

Vân đô thống vừa nói ánh mắt sắc lạnh lập tức quét tới mấy người khi nãy đã đứng ở đây xem náo nhiệt, chỉ cần là kẻ không quá ngốc sẽ có thể nhìn ra ý tứ của hắn là, nếu như còn muốn sống trên mảnh đất này thì các ngươi nên biết mình cần phải trả lời ra sao.

Mà cũng vào lúc này, Cửu công chúa cũng đã chầm chậm bước tới chỗ hai vị trưởng lão đang đứng, nét kiêu căng trên mặt cũng đã dần dần thu lại, hướng phía hai trưởng lão hơi chút cúi mình hành lễ:

"Đệ tử gặp qua hai vị trưởng lão, gặp qua Tiết tiền bối".

Ý tứ này rõ ràng là muốn nói, Tiết tiền bối chính là người mà nàng quen biết.

"Ừm, lão phu đã từng là chủ khảo của tỷ võ chiêu sinh tại Đế thành, nha đầu ngươi biểu hiện quả thực không tệ".

Tiết trưởng lão gật đầu, tựa như xác nhận.

Đây chính là vị trưởng lão có tu vi cao nhất được cử đi dẫn đoàn lần này, trưởng lão nội môn của Vạn Linh Tông, cho dù công chúa ở đây địa vị tôn quý mức nào cũng không dám càn rỡ trước mặt người như thế, nàng cũng không phải là kiêu ngạo tới mức có thể coi thường tất cả, ít nhất trước mặt người của thánh địa tông môn vẫn phải tạm thời cúi đầu.

Thiên Uy đế quốc có cường đại cỡ mấy cũng chỉ là thần tử của Vạn Linh Tông mà thôi.

"Đa tạ tiền bối khen ngợi, sau này nhập tông còn cần người chiếu cố nhiều hơn".

Cửu công chúa ra vẻ lễ phép nói.

"Được rồi, các ngươi đều là những tân sinh lần này của tông ta, chuyện hôm nay coi như chỉ là một xích mích giữa các đệ tử với nhau, ngươi thân là công chúa một nước, giờ thân phận lại là đệ tử của thánh địa tông môn, tầm nhìn cũng phải cao hơn một chút, nếu như muốn giải quyết thì đợi sau này nhập tông rồi hẵng nói, các ngươi thấy thế nào?".

Tiết trưởng lão nhìn về phía Trần Phàm cùng Cửu công chúa rồi hỏi, giọng nói mang theo đấy thâm ý.

"Vâng, cứ theo ý của Tiết trưởng lão".

Trần Phàm thản nhiên gật đầu, mà Cửu công chúa sắc mặt vẫn có chút không cam tâm, nhưng chính miệng trưởng lão dẫn đoàn đã nói thế, cho dù là phụ hoàng ở đây cũng khó mà thay đổi được, nàng chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn mà thôi.

"Vâng, đệ tử đã hiểu".

"Tốt! Vậy chuyện hôm nay kết thúc ở đây, Mạc Thanh Vân, chúng ta đi thôi".

Hai vị trưởng lão sau đó đã nhanh chóng rời đi, để lại một đám người thẫn thờ ngơ ngác.

Đây chính là sức mạnh của thánh địa tông môn sao, chỉ là tùy tiện đưa ra vài câu nói đã thay đổi cục diện, cho dù là Cửu công chúa cao cao tại thượng cũng không dám có ý kiến, quả thực là nhất ngôn nặng tựa ngàn cân mà!

Chương 87: Thể chất đặc thù

"Công chúa điện hạ, chuyện này..."

Vân đô thống sắc mặt hết sức khó coi, hắn cũng đã làm tận lực rồi, ai mà ngờ được tiểu tử kia cũng là tân sinh của Vạn Linh Tông, ai mà ngờ trưởng lão dẫn đoàn lại xuất hiện ở chỗ này, lại còn có ý giải vây cho tiểu tử đó. Nếu như là ngày khác thì cũng thôi đi, hiện tại trong Đế thành có tới mấy vạn vị trưởng lão đang tá túc, nếu như phế bỏ tân sinh đệ tử vậy khác nào là đánh mặt họ, coi như cũng đánh mặt Vạn Linh Tông, triều đình sẽ không làm chuyện ngu ngốc tới như vậy.

Trong triều tuy rằng vẫn có người tu vi thực lực cao hơn vị Tiết trưởng lão vừa rồi, thế nhưng luận địa vị thì dù là hoàng đế cũng chỉ dám bình khởi bình tọa với lão mà thôi, đây chính là sức mạnh của uy quyền, chỉ là một trưởng lão nội môn cũng đã có địa vị sánh ngang với hoàng đế.

Cửu công chúa ánh mắt đã lạnh lại càng thêm băng hàn, quay ra nhìn chằm chằm vào Trần Phàm, miệng oán độc nói:

"Tiện dân, hôm nay coi như ngươi gặp may, bổn cung sẽ nhớ kỹ ngươi, chờ sau này vào trong tông ta xem ngươi còn may mắn như vậy nữa hay không, đến lúc đó ta nhất định cho ngươi sống không bằng chết!".

"Ôi trời! Tiện nhân, ta thì không giống ngươi đâu, lão tử nhìn mặt ngươi là thấy buồn nôn rồi, sức đâu mà nhớ với chả mong, ta sẽ chống mắt chờ xem thứ tiện nhân như ngươi có thể làm ra được chuyện ti tiện tới mức nào".

Trần Phàm đưa tay sờ mũi, bộ dáng đủng đỉnh đáp lời.

"Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi".

"Đã là tiện tỳ đừng đòi làm thánh nữ".

"A ha ha..."

Hạ Hoài An đứng gần đó nghe mà phì cười, không nhịn được phải phun ra thành tiếng, cảm thấy vế đối của Trần sư đệ thật sự không khỏi quá chuẩn đi, nhưng ngay sau đó hắn cũng vội lấy tay che miệng lại, bất quá sắc mặt vẫn có thể hiện rõ đang cố nén bụng cười.

"Tiểu tử, cái gì cũng có mức độ của nó thôi".

Vân đô thống khuôn mặt tối sầm lại, bàn tay nắm chặt nổi cả gân xanh, cố nén cơn thịnh nộ nhìn về phía Trần Phàm nói.

"Chúng ta đi!".

Cửu công chúa cũng không chịu nổi nữa, lập tức tức khoát tay quay ngoắt rời đi, nàng cảm thấy nếu còn ở lại đấu khẩu với tên này e rằng sẽ bị lửa giận thiêu thân mà chết.

Nhục nhã, quả thực là nhục nhã tới cực điểm, trong đời nàng chưa bao giờ phải chịu nhục như hôm nay, cho dù là phụ hoàng còn chưa bao giờ ra tay đánh nàng.

"Phế vật, ngay cả một tên hư khí cảnh cũng không thu phục nổi, ngày mai ngươi quấn gói cút về quê cho ta, bổn cung không muốn thấy cái mặt vô dụng của ngươi nữa, cút!".

Không biết phải chút giận vào ai, công chúa trên đường đi hung hăng đạp mạnh lên người gã đội trưởng tội nghiệp một cái, mở miệng quát tháo, sau đó mới bực dọc rời đi.

Một vở hài kịch cứ như vậy được kết thúc.

Trên đường lớn Đế thành, đám người Trần Phàm đang nâng chân rảo bước về khách sạn, trải qua sự việc vừa rồi, trong lòng của ai cũng dậy sóng chưa yên, cũng không còn ai hứng thú đi mua sắm gì nữa, duy chỉ có Trần Phàm vẫn là bộ dáng thong dong như cũ, tựa như chuyện khi nãy hoàn toàn không được hắn để ở trong lòng.

"Trần sư đệ, sư huynh thật sự là hâm mộ đệ đó, cho dù là công chúa cao cao tại thượng cũng chẳng thể làm gì được đệ!".

Hạ Hoài An ở một bên líu lo nói, có lẽ ngoài Trần Phàm ra chỉ có tên này là vẫn lạc quan được như vậy.

"Hôm nay náo như vậy đủ rồi đó!".

Dương Khôi khẽ thở dài một hơi, hắn tình tình hay lo xa, chuyện này e rằng không thể kết thúc đơn giản như vậy."Mọi người không cần lo lắng, tuy nhiên để an toàn hơn hãy rời khỏi khách sạn này đến gần khu vực có các vị trưởng lão đang ở đó, người của ả công chúa kia sẽ không dám làm gì".

Trần Phàm thản nhiên nói.

"Phải rồi sư đệ, không lẽ vừa rồi đệ đã biết trước sẽ có hai vị trưởng lão xuất hiện sao?".

Đột nhiên nhớ ra chuyện gì, Dương Khôi lại hỏi, bởi vì khi đó hắn thấy Trần Phàm bộ dáng mười phần bình tĩnh, tựa như là đã tính trước điều gì, không có vẻ giống một tiểu tử ngông cuồng làm việc thiếu suy nghĩ.

"Ừm, Dương sư huynh tinh ý đấy, đúng là như vậy, Mạc trưởng lão thì đúng là đệ có chút quen biết, còn vị kia thì là hơi có chút ngoài ý muốn, ta cũng là mới gặp lần đầu".

Trần Phàm gật đầu đáp, hắn không phải là người chỉ biết lỗ mãng mà hành động, làm việc đều có tính toán trước sau, hồi nãy quả thực đã cảm nhận được khí tức mơ hồ của Mạc trưởng lão ở gần đây, người này rõ ràng đã đến đây từ trước, lẳng lặng đứng ở một bên quan sát sự việc, có lẽ là muốn thử xem hắn sẽ xử lý chuyện này thế nào, xem ra vị trưởng lão này khá là hài lòng, làm đệ tử thánh địa tông môn không hung hăng càn quấy nhưng cũng không thể để mặc cho người ta khi dễ được.

Duy chỉ có vị Tiết trưởng lão kia là Trần Phàm hoàn toàn không chút phát hiện ra, tu vi của người này quả thực rất cao so với hắn, không hổ là cao thủ kết đan cảnh.

Nghĩ đến đây, Trần Phàm lại không khỏi cảm thán trong lòng, ban nãy Tiết trưởng lão chỉ là hời hợt nói ra hai chữ, nhưng ẩn chứa bên trong chính là lực lượng của chân khí hóa cương, khủng bố vô cùng, chỉ là một tia cực nhỏ cũng đã dễ dàng đánh tan trảo ấn của Vân đô thống. Trần Phàm cảm giác được nếu như một tia chân khí đó đánh vào mình, e rằng hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

"Theo như ta được biết, Cửu công chúa kia được Đế thượng hết sức cưng chiều, mà ta còn nghe nói một tin, vị công chúa này sinh ra đã thân mang thể chất đặc thù, thế cho nên mới được bệ hạ coi trọng đến thế"

Dương Khôi trầm ngâm nói.

"Thể chất đặc thù!".

Trần Phàm hơi ngạc nhiên nói, ánh mắt có chút hiếu kỳ, khái niệm về bốn chữ này hắn đã từng được đọc qua trong cuốn Thương Mang sử ký, không nghĩ rằng vừa tới đây nhanh như vậy đã gặp được một thể chất đặc thù, quả nhiên là ngọa hổ tàng long.

Thể chất đặc thù là thân thể từ khi sinh ra sẽ mang một loại năng lực đặc thù nào đó, ẩn chứa một thứ sức mạnh huyền bí phi thường, đây là thể chất trời sinh hiếm có, bất kỳ người nào sinh ra mà thân mang thể chất đặc thù đều là nhân trung chi long, long trung chi đế, được các thế lực lớn người người săn đón cùng tranh giành.
Trên đời này có rất nhiều loại thể chất đặc thù, mà năng lực tới từ đó cũng muôn hình vạn trạng, mỗi loại đều không giống nhau, có mạnh có yếu, vì vậy người ta phân chia các thể chất đặc thù ra làm linh thể, thánh thể và thần thể.

Linh thể là thể chất ngàn năm hiếm thấy, ai sở hữu nó cũng đều được coi là hiếm có thiên tài, mà thánh thể thì vạn năm cũng chưa từng thấy qua, chỉ có ở thời kỳ thượng cổ mới từng xuất hiện một số, đó đều là những tuyệt thế yêu nghiệt, nhưng đến nay nhân tài điêu linh, đã lâu lắm rồi chưa ai nghe qua có thánh thể xuất hiện, còn thần thể thì khỏi phải nói tới, đây chính là loại thể chất chỉ tồn tại trong truyền thuyết, sức mạnh vô song, là trời sinh có số mệnh sẽ trở thành thành thần, cho dù ở thời thượng cổ hưng thịnh bậc nhất cũng được xem như phượng mao lân giác, chứ đừng nói chi là thời đại bây giờ.

Mà mỗi một loại thể chất đặc thù muốn sinh ra năng lực tương ứng đều sẽ phải được thức tỉnh, thể chất khác nhau thì cách thức thức tỉnh cũng sẽ khác, linh thể thì đa số vừa sinh ra đã có, hoặc tu luyện đến một cảnh giới nhất định sẽ tự động thức tỉnh, còn thánh thể trở lên thì không có đơn giản như vậy, cần phải có một điều kiện đặc biệt nào đó mới có thể thức tỉnh được, cho nên thánh thể hết sức thần bí, thuộc loại chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

Tỷ như Chí Dương Linh Thể, trời sinh chí dương chí lực, thân thể cường hoành, vì là chí dương nên thể chất này chỉ có ở nam nhân mới có, một khi thức tỉnh thì từ trong cơ thể sẽ tự động sinh ra chí dương chi lực, tốc độ tu luyện nhanh hơn người thường không ít.

Ngự Hỏa Linh Thể, lấy lửa làm vũ khí, coi lửa là nhà, trời sinh có thể điều khiển tất cả lửa trong thiên hạ, tu luyện bất cứ công pháp võ kỹ hỏa hệ nào chính là làm chơi ăn thật, nước chảy thành sông.

Băng Cơ Ngọc Thể, da thịt như băng, xương cốt như ngọc, khi đã thức tỉnh trong cơ thể sẽ tự động sinh ra hàn khí, lạnh lẽo vô cùng, một hơi thở cũng có thể khiến cho vạn vật đóng băng.

"Trần sư đệ cũng biết về thể chất đặc thù sao?".

Lần này thì đến lượt Dương Khôi kinh ngạc.

"Đệ có nghe qua một chút, vậy Dương sư huynh, ả công chúa kia là loại thể chất gì thế?".

Trần Phàm lại hỏi.

"Ta chỉ nghe phong phanh thôi, cũng không chắc cho lắm, hình như là Huyền Âm Linh Thể".

"Ồ!".

Mọi người cùng ồ lên một tiếng, linh thể ở thời đại này rất là hiếm có, thảo nào mà Cửu công chúa kia được cưng chiều tới như vậy, hóa ra là sở hữu một loại thể chất thuần âm mà chỉ nữ nhân mới có - Huyền Âm Linh Thể.

Loại thể chất này trái ngược hoàn toàn với Chí Dương Linh Thể, trời sinh chí âm, một khi thức tỉnh thì trong cơ thể sẽ tự động sinh ra huyền âm chi lực cung cấp cho tu luyện, điều này cũng một phần giải thích tại sao Cửu công chúa kia tuổi còn nhỏ đã có tu vi cao như thế, huống hồ lại còn là công chúa của một nước, tài nguyên tu luyện hết sức dồi dào.

"Trần sư đệ, có phải đệ cũng là thể chất đặc thù?".

Bùi Đình từ đầu đến cuối không hề nói câu gì nay đột ngột lên tiếng.

"A!".

Hạ Hoài An ôm mặt kêu lên, vẻ mặt khiếp sợ, không chỉ có hắn, Dương Khôi với Trần Thu Nguyệt cũng là như vậy, tuy nhiên lại không phải vì Trần Phàm có thể cũng là thể chất đặc thù, mà chính là bởi cái tên họ Bùi này, từ trước tới nay cậy mồm cũng lắm mới bật ra được một hai chữ, vậy mà nay tự dưng hỏi người khác một câu dài tới như vậy, cái này không phải là chuyện bình thường a!

Bùi Đình thì không hề để ý tới thái độ của mấy người này, ánh mắt vẫn nhìn về phía Trần Phàm chờ đợi câu trả lời của hắn.

Trần Phàm lúc này mới mỉm cười, nói:

"Bùi huynh khéo đùa, đệ không phải là thể chất đặc thù gì cả, chỉ là có chút kỳ ngộ mà thôi".

Bùi Đình nghe thế cũng không hỏi thêm gì nữa, lại trở lại với bộ mặt đá ban đầu, nhưng nếu để ý ký vẫn thấy trong mắt hắn còn đọng lại một tia nghi hoặc.

Chương 88: Đế thượng nổi giận

"Phải rồi Dương sư huynh, không biết khi nào thì chúng ta sẽ được truyền tống đến thánh địa tông môn nhỉ?".

Trần Phàm thấy mọi người còn đắm chìm trong suy nghĩ liền lên tiếng đổi chủ đề.

"Ta cũng không rõ, nhưng nhanh cũng phải năm sáu ngày nữa, mà chậm thì có khi nửa tháng cũng nên, mà tại sao đệ lại hỏi như vậy?".

Dương Khôi suy tư một hồi rồi đáp.

Thánh địa chiêu sinh không phải tại thành trấn nào cũng giống nhau, nhân tài mỗi thành mỗi khác, tỷ võ có nơi diễn ra nhanh cũng sẽ có nơi chậm, chẳng ai biết được chính xác thời gian khi nào tất cả sẽ tập hợp đầy đủ tại Đế thành cả, chỉ có thể chờ đợi mà thôi.

"Cũng không có gì, chỉ là đệ muốn bế quan một chút, vậy nên muốn tìm một nơi tuyệt đối yên tĩnh, không ai có thể quấy rầy, trải qua sự việc ngày hôm nay nếu còn ở trong khách sạn tu luyện e là sẽ có đám ruồi nhặng vo ve phiền phức".

"Hả? Nói như thế là đệ sắp sửa đột phá sao?".

Không chỉ Dương Khôi mà mấy người còn lại đều là cặp mắt trợn to nhìn lấy Trần Phàm, sự đệ đã hư khí đại viên mãn, vậy đột phá chính là đạt tới chân khí cảnh rồi, hắn tuổi tác mới có bao nhiêu chứ?

"Ha ha...cũng chưa chắc sẽ đột phá, chỉ là thu hoạch có chút cảm ngộ nên muốn bế quan tìm hiểu một phen thôi, mọi người đâu cần phải kinh ngạc tới vậy".

Trần Phàm cười cười đáp, thực ra tu vi của hắn đã tích súc đầy đủ rồi, một tháng qua trên lưng linh thú hắn vẫn âm thầm hấp thu năng lượng từ yêu đan, trải qua mấy trận chiến ban nãy trong cơ thể lại càng thêm rục rịch, nay đã sát tới biên giới có thể đột phá, huống hồ hắn còn có thêm một viên Chân Nguyên Đan là phần thưởng của cuộc tỷ võ lần trước, hiện tại cũng đã đến lúc sử dụng rồi.

"Vậy thì đệ vào trong nội khu của Đế Thị Phường đi, ở đó có những cửa hàng lớn của thượng hội, bên trong có dịch vụ thuê phòng riêng biệt, có thể bế quan đó, đảm bảo tuyệt đối không ai dám quấy nhiễu, thương hội là một thế lực rất lớn, dù là đế quốc cũng không dám gây sự với họ đâu".

Dương Khôi sốt sắng giới thiệu, Trần Phàm càng mạnh mẽ trong lòng của hắn lại càng bớt lo ngại hơn.

"Còn có dịch vụ này sao, cám ơn Dương huynh".

"Vậy mọi người cứ về trước đi, ta sẽ đi luôn bây giờ, đến lúc tập hợp truyền tống chúng ta sẽ gặp lại nhau, trong thời gian đó mong mọi người hãy giúp ta chiếu cố đến tỷ tỷ".

"Được, đệ cứ yên tâm, kẻ nào dám đụng đến Thu Nguyệt muội muội phải bước qua xác của ta trước".

Hạ Hoài An vỗ ngực nói.

Trần Phàm gật đầu một cái chân thành rồi cũng quay người đi ngay, lại là quay lại hướng Đế Thị Phường ban nãy, nhìn theo bóng lưng của hắn Trần Thu Nguyệt cảm thấy hổ thẹn trong lòng, đệ đệ lúc nào cũng lo nghĩ cho mình, nhưng mình lại chẳng thể làm gì cho hắn, lúc nào cũng để cho hắn tới bảo vệ mình, vậy mà cũng dám nhận là tỷ tỷ sao, Trần Thu Nguyệt âm thầm hạ quyết tâm, nhất định dốc sức tu luyện hơn nữa, ít nhất cũng có thể thấy được bóng lưng của hắn, như vậy mới có tư cách đứng lên cạnh người nam nhân này.

...

Tại trung tâm của Đế đô, một cung điện nguy nga tráng lệ được xây lên sừng sững ở đó, lộng lẫy huy hoàng, kim quang rực rỡ, dù là đứng cách xa nơi đây cả trăm dặm vẫn có thể thấy rõ tòa cung điện này nổi lên ngay giữa đế thành rộng lớn, tựa như vị đế vương đang cưỡi trên lưng một con cự thú khổng lồ.

Sâu bên trong tòa cung điện ấy, trên chiếc long sàng tỏa ánh hào quang, đang có một thân ảnh trung niên ngồi đó, người mặc kim sắc long bào, hoa văn rồng bay phượng múa, sắc mặt thâm trầm nghiêm nghị, quanh thân tỏa ra một thứ khí tức vương giả cao quý, trên tay vị trung niên này còn cầm một quyển kinh thư chăm chú đọc, người này chính là hoàng đế của Thiên Uy đế quốc.

Bỗng nhiên lúc này có một thị nữ đang hớt hải chạy vào, đứng ở bên ngoài cửa điện dập đầu hô lớn:

"Đế thượng, nô tỳ có chuyện gấp cần bẩm báo!".

"Hử?".

Đế thượng đang đọc sách liền ngẩng đầu lên, khuôn mặt chậm rãi, hỏi:

"Bên ngoài có chuyện gì ồn ào vậy?".

Gã thái giám ở một bên cung kính đáp:

"Bẩm bệ hạ, hình như là thị nữ hầu hạ trong cung của công chúa".

"Vậy ngươi ra đó hỏi xem có chuyện gì".

"Dạ!".

Thái giám cung kính lui ra, một chốc lát sau đã nhanh chóng trở lại, cúi người trước mặt hoàng đế nói cái gì đó, chỉ thấy Đế thượng hơi nhíu mày một cái, lẩm bẩm nói:
"Đã sắp tiến nhập Vạn Linh Tông rồi còn nghịch ngợm gì nữa đây".

Miệng tuy nói thế nhưng sau đó vị hoàng đế cũng nhẹ nhàng đặt kinh thư xuống, đứng dậy đi ra khỏi điện...

Lạc Uyển Cung, nơi đây chính là tẩm cung của Cửu công chúa, hồ nước lung linh, bốn bề lộng lẫy, kỳ hoa dị thảo rực rỡ đủ loại, nhưng bên trong lúc này khung cảnh lại là mười phần bừa bộn.

"Cút...cút hết đi cho ta! Tất cả đều là một lũ phế vật!".

Cửu công chúa giờ phút này tựa như điên cuồng, không ngừng la hét đập phá, đồ đạc tung tóe, đổ nát khắp nơi, đám thị vệ thị nữ chỉ biết lặng im chịu trận, ai nấy đều lụp xụp quỳ rạp trên đất, không dám hé răng nửa lời, tính tính công chúa ai ở đây cũng biết, một khi điên lên may ra chỉ có bệ hạ mới làm nguôi được, bọn họ nếu muốn giữ mạng chỉ có thể ngậm chặt cái mồm.

"Đế thượng giá đáo!".

m thanh bán nam bán nữ của thái giám vang lên trong gió, nhưng vị công chúa vẫn làm như không nghe thấy gì, vẫn không ngừng la hét đập phá, dường như còn cố ý làm cho lớn hơn.

"Ồn ào như thế còn ra thể thống gì".

Thân ảnh Đế thượng thoáng cái đã xuất hiện trong Lạc Uyển Cung, đừng đó nhìn Cửu công chúa nghiêm nghị nói.

"Tham kiến Đế thượng!".

Đám tùy tùng ở đây đồng loạt hô lên cung kính, ai nấy đều giống như gặp được cứu tinh của mình.

Chỉ có công chúa vẫn là làm như không thấy, tiếp tục điên cuồng...

Đế thượng không khỏi thở dài, lắc đầu một cái liền bước vào trong gian phòng tẩm cung, nhìn qua khung cảnh tan hoang, giờ phút này lại giống như một người cha hiền từ, sắc mặt dịu xuống nhẹ nhàng hỏi:

"Làm sao, có chuyện gì nói cho ta nghe".

"Phụ hoàng!".

Cửu công chúa lúc này mới chịu dừng tay không đập phá nữa, nhưng khuôn mặt vẫn không khỏi phụng phịu, nước mắt ngắn dài nhìn sang phụ hoàng, tựa như vừa phải chịu đựng một sự ủy khuất vô cùng to lớn.

Đế thượng lúc này mới để ý đến, trên má trái con gái mình có một dấu tay đỏ au in lên đó, hai hàng lông mày lập tức cau lại, rồi như chợt nghĩ ra điều gì, hắn liền trầm giọng hỏi:

"Lam nhi, lẽ nào con đã đắc tội với trưởng lão của Vạn Linh Tông?".Lời vừa nói ra Đế thượng lại nhanh chóng gạt cái ý nghĩ đó ra khỏi đầu, tính cách của Bích Lam hắn đâu phải là không biết, dù có đôi khi tự đại ngông cuồng nhưng cũng không phải là không biết trời cao đất rộng, có lý nào lại đi bất kính với trưởng lão của thánh địa tông môn, cho dù là hắn còn chưa dám làm như vậy.

"Không phải".

Bích Lam công chúa lắc đầu quầy quậy.

"Vậy không lẽ là đệ tử chân truyền?".

Ngoài trưởng lão ra Đế thượng chỉ còn có thể nghĩ tới nhân vật bậc này, nếu quả thực là đệ tử chân truyền của Vạn Linh Tông vậy thì sự việc sẽ không hề đơn giản chút nào, người như thế địa vị đã không kém gì hắn.

Chỉ có điều một đệ tử chân truyền của thánh địa tông môn tại sao lại ở đây, nữ nhi của mình làm sao lại đắc tội với nhân vật như vậy?

Hàng loạt nghi vấn không khỏi xuất hiện trong đầu vị hoàng đế...

Đột nhiên Bích Lam công chúa lên tiếng liền cắt đứt toàn bộ dòng suy nghĩ của cha mình:

"Phụ hoàng, tất cả đều không phải".

"Hử?".

Đế thượng thần sắc lập tức đanh lại, khuôn mặt lại trở về với vẻ oai nghiêm như trước, không giận tự uy.

"Vậy thì là ai?".

Bích Lam lúc này mới từ từ kể lại cho cha nghe chuyện xảy ra hồi sáng, khi trông thấy chậu hoa kia, bởi vì trước đây nàng có tình cờ nhìn thấy trong một di tích cổ, hình vẽ trên đó lại có gốc linh dược y hệt như Tuyết Vân Thảo hôm nay bán trên đường, nó nhanh chóng đã hấp dẫn sự chú ý của nàng, tất nhiên Bích Lam không hề biết linh dược đó thực sự là gì, nhưng có thể khẳng định nếu đã được di tích cổ xưa kia nhắc đến vậy thì không thể nào là Tuyết Vân Thảo tầm thường được, cho nên mới dẫn tới việc đụng độ với Trần Phàm, sư việc về sau thế nào cũng đã được nàng nói ra toàn bộ, trên mặt còn toát ra vẻ nồng đậm hận ý.

"Đáng chết! Chỉ là một tên dân đen mạt hạng lại dám đánh nữ nhi của ta, quả thực là gan to bằng trời!".

Đế thượng nghe xong không khỏi lửa giận ngập trời, còn tưởng là nhân vật cự phách nào đó, hóa ra lại là một con dế nhũi không thể hèn mọn hơn, trong lúc nhất thời khiến Đế thượng có chút không tiếp thu nổi, cái này có khác gì một hoàng đế như hắn bị tên ăn mày ngoài đường vả vào mặt.

Nhưng dù sao thân cũng là hoàng đế một nước, sẽ không có chuyện bị lửa giận che mờ lý chí, ngay sau đó Đế thượng lại trầm giọng hỏi:

"Lam nhi, vừa rồi con nói có trưởng lão dẫn đoàn ra mặt thay cho hắn sao?".

"Vâng, nếu không cha nghĩ làm sao tên tiện dân đó thoát đi được".

Bích Lam vẫn ấm ức nói, sắc mặt vô cùng không cam lòng.

"Người đâu!".

"Đế thượng có gì phân phó".

"Truyền ý chỉ của trẫm, để cho Ngoại Hành Xưởng đến điều tra về một kẻ tên Trần Phàm, thành Vân Long, trong thời gian nhắn nhất toàn bộ tin tức về kẻ này ta đều muốn".

Trong triều đình của Thiên Uy đế quốc có tổng cộng bốn cơ quan giám sát do hoàng đế các đời thành lập, mỗi cơ quan lại phụ trách một công việc khác nhau, gồm có Cấm Vệ Quân chuyên trách bảo vệ an nguy trong hoàng thất, Đế Ninh Quân phụ trách an ninh trật tự tại Đế thành, Nội Giám Xưởng chuyên môn giám sát các quan lại trong triều, và Ngoại Hành Xưởng chính là cơ quan điều tra tình báo của đế quốc.

"Vâng!".

Tên thị vệ phụng mệnh nhanh chóng lui ra.

Đế thượng vẫn đứng đó, hai hay chắp sau lưng, khuôn mặt cùng ánh mắt uy nghiêm thâm thúy nhìn lên bầu trời, miệng lẩm bẩm:

"Thiên Uy đế quốc ta lại tồn tại một kẻ như vậy sao?".

Chương 89: Bế quan tu luyện

Đế Thị Phường nội khu, nơi này so với bên ngoài phải nói là còn xa hoa hơn gấp bội, chỉ nhìn thoáng qua mấy cửa hiệu hớn bên đường thôi đã đủ lóa hết hai con mắt, đài các đình lâu cái bình thường nhất cũng phải cao tới sáu bảy tầng, tựa như biệt phủ, lộng lẫy khang trang, cửa vào rộng rãi, mà ở đây không có xô bồ hỗn tạp như bên ngoài, người ra vào chốn này đều là khách nhân tao nhã, y phục cao sang, không phú cũng quý.

Mà lúc này Trần Phàm đang dừng chân trước một cửa hàng rất lớn, cao tận chín tầng lầu, kiến trúc cự đại mà hùng vĩ, phía trước biển hiệu đề ba chữ vàng lấp lánh tỏa sáng - Minh Bảo Các.

Cái tên nghe lạ mà quen, nếu Trần Phàm đoàn không lầm, đây chính là tổng bộ của cái Minh Bảo Lâu kia, một chi nhánh nhỏ của thương hội này ở Vân Long thành.

"Quả không hổ là tổng bộ, không những khí thế rộng lớn mà còn xa hoa gấp nhiều lần một chi nhánh nhỏ lẻ".

Bước vào bên trong, Trần Phàm âm thầm đánh giá xung quanh, nền nhà trắng tinh bóng loáng, vách tường điêu khắc chạm trổ, bậc thềm rộng lớn thênh thang, tỏa ra đầy sự cao sang cùng quý phái.

"Vị công tử này, ta có thể giúp gì được cho ngài?".

Một nam nhân viên nhìn thấy khách mới đi vào liền bước ra từ tốn hỏi.

"Ta muốn thuê phòng, ở đây có chỗ chuyên dùng để bế quan không?".

Trần Phàm đáp.

"Công tử muốn bế quan sao? Minh Bảo Các chúng ta có đầy đủ dịch vụ cho thuê phòng, có thể luyện đan, luyện khí, nếu chỉ bế quan thôi giá cả là 100 kim tệ một ngày, tuyệt đối thanh tịnh, hiện tại còn trống, để ta dẫn công tử đi qua".

Trần Phàm thản nhiên gật đầu, sau đó theo sau người nhân viên đi vào phía trong Minh Bảo Các.

Phòng bế quan là một nơi tuyệt đối an toàn, cho dù là tội phạm truy nã, phản tặc triều đình cũng có thể vào trong này dưỡng thương lẩn trốn, Minh Bảo Các là một trong những thượng hội lớn ở đế quốc Thiên Uy, chỉ nhận tiền không hỏi lai lịch, người nào cũng có thể tới, nhưng lại cực kỳ uy tín. Bởi vì bọn họ là một trong những thành viên của Liên Minh Thương Hội, cho nên mặc kệ là triều đình hay thậm chí thánh địa tông môn đi chăng nữa cũng chẳng thể ước thúc can thiệp được.

Tuy nhiên, nếu là kẻ có liên quan tới triều đình hay thánh địa tông môn, vậy thì giá cả sẽ không được "mềm" như lúc gã nhân viên kia nói với Trần Phàm rồi.

Nói tới Liên Minh Thương Hội, đây là một trong những thế lực trung lập, xưa nay quanh năm chỉ làm ăn buôn bán, sinh ý kiếm lời, không quan tâm tới tranh quyền đoạt thế gì cả, chính hay tà đều có thể trở thành khách hàng, địa bàn rải khắp cả Thương Mang đại lục, nội tình ít nhiều cũng tương đương với một thế lực cấp thánh địa, vô cùng thâm hậu, cũng chính vì thế mà chẳng có thế lực nào dám đụng tới bọn họ.

Sau khi làm thủ tục xong, Trần Phàm bước vào gian phòng, nhìn qua chỗ này một lát, đây chỉ là một cái gian bằng đá không có gì đặc biệt, diện tích chừng 30 mét, bên trong cơ sở đạm mạc, ngay chính giữa đặt một cái bồ đoàn nhỏ màu trắng, phía trước đặt một cái đỉnh đồng to lớn, cao bằng nửa thân người, mùi hương thanh thản tỏa ra từ đó.

Trần Phàm hài lòng khoanh chân ngồi xuống, từ trong người lấy ra một viên đan dược, chính là Chân Nguyên Đan dùng để hỗ trợ đột phá lên cảnh giới chân khí.

Dù sao cũng chỉ là hỗ trợ mà thôi, không phải cứ uống vào là có thể trở thành cao thủ chân khí được, tu luyện trên đời lấy đâu ra chuyện dễ dàng như thế, còn phải xem tư chất của ngươi thế nào, vận khí ra sao, một khi đột phá thất bại, nhẹ thì thân thể tổn hại nghiêm trọng, phải một thời gian lâu sau mới có thể tiếp tục đột phá, nặng thì biến thành phế nhân, đây chỉ là nói tới mấy cảnh giới thấp mà thôi, càng lên cao tu sĩ càng khó để đột phá, cùng với đó là cái giá phải trả khi đột phá thất bại sẽ càng thêm đáng sợ, đại giá hiển nhiên chính là cái chết, hơn nữa còn là vô cùng thê thảm. "Bây giờ đã có thể uống được rồi".

Trần Phàm nói xong liền lập tức bỏ viên Chân Nguyên Đan vào miệng, đan dược vừa được nuốt xuống, lập tức một dòng khí lưu nóng rực dâng lên trong người, hai mắt nhắm lại, thổ nạp từ từ, luồng khí này rất nóng, cứ giống như nước sôi vậy, chỉ chốc lát thôi mà trên trán của hắn đã rịn ra những giọt mồ hôi, từng hạt thi nhau lăn xuống, Trần Phàm có cảm giác thân thể của mình lúc này tựa như một chiếc lò.

Không để mất thời gian, hắn nhanh chóng vận khí, tranh thủ lúc dược lực vẫn còn đang phát huy tác dụng, dẫn dắt dòng khí lưu nóng bỏng này công phá lên bích chướng tu vi.

Tách tách tách...

Nương theo đó, trong cơ thể Trần Phàm có những tiếng kêu rất nhỏ vang lên, tí ta tí tách, đây là âm thanh của các tế bào đang được thức tỉnh, tế bào cực kỳ nhỏ bé, mắt thường hoàn toàn không thể thấy được, trừ khi tu luyện đến một cảnh giới nào đó, ý lực đạt tới một trình độ nhất định có thể quan sát được cả tế bào trong cơ thể.

Trước đây khi ở thời điểm vừa mới đột phá lên hư khí đại viên mãn, Trần Phàm tổng cộng có 5000 tế bào đã được thức tỉnh, trải qua hơn một tháng thời gian số lượng này đá nhanh chóng tăng lên tới gần một vạn, cũng may nhờ có vô số đan dược thu được Phương gia Trần gia, trong dó không thiếu mấy loại giúp đề thăng công lực, chưa kể đến rất nhiều linh dược nữa, cộng thêm năng lượng đến từ yêu đan, khiến cho tốc độ tu luyện của hắn dã nghịch thiên lại càng thêm kinh dị.

Đối với người bình thường, bích chướng tu vi là những hàng rào vô hình, còn đối với Trần Phàm lại chính là mấy hạt tế bào nhỏ bé trong cơ thể, thông qua tin tức truyền thừa trong não hải, tu luyện Vũ Trụ Vi Thể chỉ cần thức tỉnh đủ số lượng tế bào nhất định là có thể đột phá tu vi, cho nên việc mà Trần Phàm làm bây giờ chính là liên tục thức tỉnh tế bào.

8000...8800...9500...9999!

Lần lượt từng tế bào cực kỳ nhỏ bé được năng lượng tinh khiết bao trùm, chúng liên tục biến hóa, trở thành những viên ngọc quý siêu nhỏ, lấp lánh mà trong suốt, ẩn chứa bên trong một thứ lực lượng huyền bí của vũ trụ.

Chỉ cần có thể ngọc hóa thức tỉnh được một tế bào nữa, đạt tới con số một vạn, Trần Phàm sẽ chính thức bước vào cảnh giới chân khí, một tế bào này cũng đang là bích chướng hiện tại của hắn. Cũng chính vì thế mà cái thứ này có vẻ tương đối cứng đầu, cho dù đã có đủ năng lượng thức tỉnh nhưng hiện tại nó vẫn trơ lì ra không chịu nhúc nhích.

"Xem ra cần phải lĩnh ngộ được ý nghĩa của chân khí, mới có thể thức tỉnh được tế bào thứ một vạn này".

Trần Phàm lẩm bẩm một câu, ngay sau đó hắn đột nhiên mở ra hai mắt, cánh tay vung lên, đem tất cả nội lực tập trung đến đầu ngón tay trỏ, một chỉ xuất ra, cảm giác như có thứ gì đó muốn phá tan bàn tay của hắn thoát ra ngoài, rất mở hồ, tuy vô hình nhưng vẫn có thể cảm nhận được.

Trần Phàm lắc đầu, xem ra còn chưa đủ, sợi chân khí có bên trong Chân Nguyên Đan quá mức nhỏ bé, không đủ để tạo nên biến hóa về chất cho nội lực trong người hắn.

Hay nói cách khác, vì nội lực của hắn quá mức hùng hậu, tích lũy lại càng là vượt xa người thường, chỉ một viên Chân Nguyên Đan vẫn còn chẳng thấm vào đâu.

Tấn thăng lên chân khí cảnh là một quá trình thay đổi từ hư sang thật của nội khí trong đan điền, "hư" vốn dĩ không thể nhìn thấy, chỉ có thể cảm nhận, nhưng nếu hóa thành "chân" thì lại có thể vừa nhìn vừa cảm giác được, đây là một quá trình biến hóa về chất của khí, nội lực hóa chân, chân khí ly thể, đây mới thực sự được coi là cao thủ chân khí.

Trần Phàm tất nhiên không nản lòng, không được lần này thì làm lại lần khác, tuy nhiên cứ liên tục vận chuyển nội khí như vậy sẽ dẫn đến kinh mạch bị tổn thương, nhất là khi mỗi lần cố gắng dẫn khí ly thể, xương cốt nơi cánh tay đều kêu lên những tiếng răng rắc, hiển nhiên là rất khó có thể tiếp nhận được nữa, mỗi lần như vậy hắn đều phải nghỉ ngơi một lát để có thể bình phục lại, sau đó lại tiếp tục bài cũ.

Nếu người khác chứng kiến cảnh tượng Trần Phàm đang cố gắng đột phá chân khí cảnh, nhất định sẽ bị dọa cho kinh hồn bạt vía, thầm hô một tiếng quái vật, con mẹ nó ngươi đùa ta à, một lần không được còn có thể làm đi làm lại lần khác!

Tu sĩ bình thường, nếu như một lần dẫn khí ly thể bất thành, tuyệt đối không thể tiếp tục được nữa, bởi vì lúc này kinh mạch đã bị tổn hại, cơ thể đã bị tổn thương, nếu là ngoại thương còn dễ nói, nhưng kinh mạch vốn dĩ là thứ rất khó có thể chữa trị, e rằng không điều dưỡng vài năm thì đừng mong mà lành lặn được.

Nhưng Trần Phàm đâu phải là một kẻ bình thường!

Hắn có nội đan của yêu thú trong người, năng lượng tinh khiết từ đó tỏa ra khiến cho hắn sở hữu khả năng hồi phục siêu việt, chỉ cần vẫn còn lại một hơi thở thì dù thương tổn nghiêm trọng cỡ nào, cho dù là kinh mạch đứt đoạn vẫn có thể lành lại được, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Cũng không biết cái hệ thống kia làm thế nào mà thanh tẩy viên yêu đan khiến cho nó trở thành một thứ bảo bối thần kỳ đến thế.

Tuy nhiên cái gì cũng đều tồn tại hai mặt cả, Trần Phàm thực lực mạnh hơn người khác bao nhiêu thì độ khó khi đột phá cũng gian nan bấy nhiêu, đây mới chỉ là một cảnh giới thấp mà thôi, chân khí cảnh nếu đặt ở thành Vân Long còn được coi trọng, nhưng hiện tại Trần Phàm đã là một con cá bơi ra biển lớn, chân khí cảnh còn chưa tính là gì, vốn dĩ với tư chất của hắn có thể đột phá lên được cảnh giới này, đáng tiếc vì tu luyện Vũ Trụ Vi Thể mà hiện tại khó khăn sẽ ít nhất phải gấp 10 lần người khác.

Nhưng điều đó cũng chứng tỏ hắn mạnh mẽ gấp 10 lần tu sĩ bình thường!

Thời gian chậm rãi trôi qua, thoáng chốc mà Trần Phàm đã bế quan trong này được bảy ngày, gần như liên tục không nghỉ.

Cũng may trước đó hắn có chuẩn bị rất nhiều đồ ăn và nước uống, trong quang thời gian bảy ngày hắn chỉ nghỉ để ăn đúng một lần, sau đó lại tiếp tục đột phá.

Chương 90: Tấn cấp chân khí

"Lần này nhất định phải thành công!".

Trần Phàm âm thầm tự nhủ, hôm nay đã bước sang ngày thứ tám, thời gian qua hắn không biết đã cố gắng dẫn khí ly thể bao nhiêu lần, cứ mỗi lần thất bại, kinh mạch cùng cơ thể cứ liên tục bị tổn thương, rồi lại liên tục được chữa trị, cái này vô hình chung đã rèn luyện luôn cả nhục thân cùng kinh mạch của hắn, hiện nay kinh mạch của Trần Phàm đã chắc chắn tới một trình độ khó có thể tưởng tượng được, sau này thậm chí có thể chịu được cả chân khí có phẩm chất cao hơn công kích mà không hề hấn gì.

Cánh tay vung lên, Trần Phàm lại tiếp tục xuất ra một chỉ, lần này tập trung cao độ hơn trước, nội lực được áp súc tới mức cực hạn rồi bất ngờ giải phóng ra mãnh liệt.

Phanh!

Một đạo âm thanh bén nhọn vang lên, chỉ thấy từ ngón tay của Trần Phàm lao vút ra một thứ tựa như sương khói, tuy mờ ảo nhưng lại rất rõ ràng, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, dùng ý lực sẽ cảm nhận được lực lượng kinh khủng tỏa ta từ đó.

Vách tường cứng rắn lập tức bị đục ra một lỗ thủng to bằng nắm đấm, nứt toác ở xung quanh, phải biết chỗ này được dựng xây bằng vật liệu vô cùng kiên cố, e là vương khí bình thường cũng không thể để lại một vết xước trên này, vậy mà luồng khí kia chỉ phóng ra một cái đa đục thủng được vách tường.

"Đây chính là chân khí sao? Ha ha...ta cuối cùng cũng đã thành công rồi!".

Chỉ có trải qua khó khăn gian khổ mới biết được thành quả giá trị thế nào, Trần Phàm giờ phút này trong lòng vô cùng phấn khởi, ngửa mặt lên trời cười lên đầy sảng khoái, tựa như một nhà toán học mới giải xong bài toán hóc búa của thế kỷ. Người khác có thể bĩu môi bảo hắn khoa trương, chân khí cảnh chứ đâu có gì ghê gớm, nhưng đối với Trần Phàm mà nói, mỗi một đại cảnh giới sau khi đột phá đều sẽ phát sinh biến hóa lệch đất nghiêng trời.

Tách tách tách!

Giống như là tức nước vỡ bờ, thân thể của Trần Phàm khẽ rung lên một cái, khi tế bào thứ một vạn được thức tỉnh thành công, các tế bào khác của hắn cũng theo đó mà ầm ầm thức tỉnh, từng cái rồi lại từng cái thi nhau ngọc hóa, tế bào thứ một vạn chẳng khác nào cái chìa khóa mở ra một phản ứng dây chuyền, bích chướng một khi bị vỡ, năng lượng được tích súc trước đó sẽ ồ ạt tuôn ra.

10000...11000...13000...vẫn chưa hề có dầu hiệu dừng lại...

Thẳng đến khi tế bào thứ hai vạn được thức tỉnh, cơ thể của Trần Phàm lúc này mới bình thường trở lại, nhưng nếu có người ngoài nhìn vào bây giờ sẽ thấy hắn đã khác trước không ít.

Trần Phàm từ từ đứng dậy, vẫn là nét mặt khi xưa, khuôn mặt cứng cỏi mà không hề thô thiển, thân hình cao lớn mà chẳng phải thất phu, khóe miệng vẫn mang theo sắc thái tựa tiếu phi tiếu, nhưng mà ánh mắt đã tinh anh hơn rất nhiều lúc trước, tựa như hai vì tinh tú, khí tức sung mãn, doanh mà không tràn, da thịt như sắt, rắn mà không thô, hô hấp như rồng, uy mà không lộ, cả người lan tỏa ra một thứ sức mạnh cao thâm mạt trắc.

"Tấn cấp lên chân khí, kích hoạt hình thái tiếp theo của Đại Vũ Trụ Thuật, Vũ Trụ Dung Lô!".

"Hử?".

Trần Phàm đang nhắm mắt cảm nhận cơ thể của mình biến hóa, đột nhiên mở ra hai mắt, trong đầu lại nhiều hơn một đoạn thông tin, không ngờ lại là một hình thái mới của Đại Vũ Trụ Thuật, hắn lập tức tinh tế tìm hiểu một phen, tâm thần khẽ động, ý lực chìm vào trong cơ thể, chỉ thấy lúc này trong đan điền của mình đang trôi nổi một thứ vô cùng kỳ lạ, hóa ra là một cái dung lô (lò luyện).
Dung lô có kích thước rất bé, chỉ lớn bằng ngón tay, toàn thân một màu ám kim lấp lánh, nhưng hình dáng lại giản dị tới cực điểm, không có hoa văn điêu khắc, càng không có rồng bay phượng múa gì bám ở ngoài cả, hoàn toàn là một cái lò luyện trơn nhẵn, giống đỉnh mà không phải đỉnh, còn không đẹp bằng cái đỉnh đồng đặt trong phòng này.

Nhưng mà quanh nó tỏa ra một thứ khí tức vô cùng đáng sợ, huyền ảo mà thâm thúy, cùng với Trần Phàm hòa chung một nhịp, tựa như một bộ phận trong cơ thể hắn, tuy hai mà là một, không thể tách rời.

Vũ Trụ Dung Lô, trong truyền thuyết chính là có thể luyện hóa cả vũ trụ, đến vũ trụ bao la còn có thể đem ra luyện hóa, vậy thì còn thứ gì không thể thu được, có thứ gì có thể cưỡng lại được, vạn vật hút vào giống như trăm sông đổ về biển, hóa thành thứ năng lượng tinh thuần nhất, thôn phệ càng nhiều thứ, uy lực lại càng thêm kinh khủng.

"Cái này gọi là Vũ Trụ Dung Lô sao?".

Trần Phàm âm thầm suy nghĩ, đột nhiên ý niệm khẽ động, cái lò luyện nhỏ bé lập tức hiện ra trên bàn tay, xoay xoay chầm chậm, lơ lửng mà mờ mịt, hắn đưa ngón tay khẽ đụng một cái, phát hiện hóa ra lại chính là do chân khí của mình tạo thành, tựa như sương khói, cổ lão mà cực kỳ tang thương.

Theo như tin tức nhận được từ não hải, trạng thái hiện tại của Vũ Trụ Dung Lô mới chỉ là hình thức sơ khai nhất, tuy nhiên năng lực cũng đã vô cùng đáng sợ, đó chính là Trần Phàm có thể sử dụng nó để thôn phệ nguyên khí của sinh linh.

Con người hấp thu linh khí trong thiên địa, chuyển hóa thành chân khí. yêu thú hoặc linh thú ăn linh dược cũng chuyển hóa thành yêu lực, linh lực...mỗi một chủng tộc đù cường đại hay yếu đuối đều có cho mình một lực lượng như thế, và những cái này đều được gọi chung là nguyên khí của sinh linh vạn vật, cũng là cội nguồn sức mạnh của hết thảy muôn loài.

Chỗ đáng sợ khi tu luyện Vũ Trụ Dung Lô chính là ở đây, con người vốn dĩ không thể hấp thu yêu khí, hay bất cứ thứ chủng loại nguyên khí nào khác không phải của nhân tộc, mà cái dung lô này lại có thể thôn phệ mọi loại nguyên khí rồi từ đó chuyển hóa thành thứ khí tinh thuần nhất đến tăng cường tu vi.

"Chỉ bé bằng đầu ngón tay đã có năng lực như thế, không biết sau khi trở nên lớn hơn sẽ có sức mạnh thế nào nhỉ?".
Trần Phàm lẩm bẩm nói, có thể sau này hắn sẽ tìm một con yêu thú để thử nghiệm xem sao...

"Hửm?".

Đột nhiên, Trần Phàm cảm thấy vong ngã chủng trong đầu mình hình như vừa có động tĩnh, nó mới rung nhẹ lên một cái, hắn không khỏi nhíu mày, lại tập trung ý lực tĩnh tâm quan sát thứ hạt giống kỳ lạ này.

Chỉ thấy vong ngã chủng của mình hiện tại đã lớn hơn lúc trước một chút, ban đầu khi vừa mới xuất hiện, nó chỉ là một cái chấm nhỏ bé bằng hạt đậu, tỏa ra kim quang khi mờ khi tỏ. Thứ này thời gian qua đã cắn nuốt không biết bao nhiêu cảm xúc của hắn, vô số đau đớn mà hắn lẽ ra phải chịu đều như không còn tồn tại, Trần Phàm âm thầm cảm kích nếu như không có cái hạt giống này e rằng mình cũng không thể dễ dàng phát triển được tới tình trạng hư bây giờ. Hiện tại có vẻ như nó đã lớn bằng hạt táo, ánh sáng cũng càng trở nên lấp lánh hơn, kỳ dị hơn.

Tuy nhiên vong ngã chủng chỉ khẽ rung lên một cái sau đó cũng không còn phản ứng gì nữa.

"Hệ thống, đây là có chuyện gì?".

Không biết hỏi ai khác Trần Phàm chỉ có thể đi hỏi cái hệ thống này.

"Đây là dấu hiệu khi vong ngã chủng sắp sửa tiến giai lên hình thái mới, ký chủ nên cũng nên chuẩn bị tâm lý đi là vừa".

Hệ thống nhàn nhạt đáp.

"Chuẩn bị tâm lý...ý ngươi là sao?".

"Bởi khi thứ này lột xác ký chủ sẽ phải chịu một chút khổ sở đấy".

Nếu như hệ thống có hình thể thì lúc này người ta có thể thấy trên mặt nó hiện ra một tia tiếu dung nham hiểm.

"Hừ! Gian khổ càng nhiều thì thành quả càng cao, nghe ngươi nói vậy ngược lại khiến ta có chút mong chờ".

Trần Phàm nhếch mép cười một cái, bộ dạng không thèm quan tâm, lời hắn nói là thật, vong ngã chủng ẩn chứa sức mạnh tâm linh vô cùng huyền bí, ở giai đoạn đầu có thể cắn nuốt tất cả cảm xúc của chủ thể, theo như Trần Phàm được biết, sau khi tiến hóa lên có thể thoải mái điều khiển được hết thảy cảm xúc của mình, thậm chí còn chi phối được mọi cảm xúc của người khác.

Sau đó Trần Phàm đã gạt chuyện này sang một bên, chắp tay lẳng lặng đi tới cái lỗ thủng khi nãy mình vừa tạo, nhìn ngắm một lát, thần sắc không khỏi hài lòng, mặc dù chỉ là chân khí sơ kỳ nhưng uy lực một kích vừa nãy cũng đã vượt ra khỏi phạm trù mà cao thủ chân khí có thể làm rồi, hơn nữa đây mới chỉ là kích tùy tiện mà thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau