VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Bạch Linh Hoa

Cộc cộc cộc!

"Trần Phàm, dậy chưa vậy?".

Đến hẹn là tới, bảy tám giờ sáng hôm sau đám người Dương Khôi đã đứng trước cửa phòng của Trần Phàm.

Nghe thấy tiếng gõ cửa đều đều cùng giọng nói quen thuộc của Dương Khôi, Trần Phàm đang khoanh chân tu luyện trong phòng chậm rãi mở ra hai mắt, giọng điệu bình thản:

"Tới đây".

Mở cửa ra đã thấy hai khuôn mặt thân thiện đừng ngoài, cùng một cái bản mặt vẫn không hề thay đổi chút, vẫn là cái "cục đá lì" ngày hôm đó.

"May quá Trần sư đệ còn ở đây, ta còn tưởng đệ quên mất mà đi trước rồi chứ? Vậy chúng ta qua bên phòng Thu Nguyệt sư muội gọi đi luôn một thể".

Vừa thấy Trần Phàm, Hạ Hoài An liền nhanh nhảu nói.

Vì Trần Phàm là nhỏ tuổi nhất trong nhóm, nên đám người Dương Khôi đều quyết định gọi hắn là sư đệ.

"Được, để đệ sang gọi tỷ tỷ, nàng chắc cũng dậy rồi".

Trần Phàm gật đầu nói, sau đó đóng cửa lại đi ra khỏi phòng, phòng của Trần Thu Nguyệt ở ngay sát phòng hắn, đúng như dự đoán nàng lúc này cũng đang ngồi trong đó tu luyện, nghe được tiếng Trần Phàm gọi mới nhẹ nhàng đi ra mở cửa.

Thế là năm người cùng nhau đi tới Đế Thị Phường.

Đế Thị Phường là một nơi nằm ở phía tây bắc tại Đế đô, danh như ý nghĩa, chính là khu buôn bán lớn nhất, sầm uất nhất tại nơi này, đủ các loại kỳ trân dị bảo, linh dược binh khí...tất cả đều được bày bán ở đây, cấp độ cao thấp đều có, thượng vàng hạ cám, gần như chẳng thiếu thứ gì.

Qua lời giới thiệu của Dương Khôi, Trần Phàm biết được Đế Thị Phường được chia làm hai khu vực là nội khu và ngoại khu, nội khu thì bên trong đều là những cửa hàng lớn có danh tiếng, bày bán toàn là cực phẩm thượng hạng, chỉ dành cho những kẻ tài đại khí thô bước vào, còn ngoại khu tất nhiên bình thường hơn, là nơi dành cho các tu sĩ dong binh bày bán, thường là sạp hàng nhỏ lẻ, quầy đơn quầy tạm nay thấy mai không, bày bán chủ yếu những vật phẩm tầm trung, hợp với túi tiền của nhiều người.

Thế nhưng Dương Khôi đã từng rỉ tai với Trần Phàm, ngoại khu mặc dù tầm thường không đáng chú ý, nhưng nếu vận khí tốt mà nói vẫn có thể vớ được bảo vật!

Bởi vì nơi đây chính là vàng thau lẫn lộn, có tìm được "vàng" trong đó hay không còn phải xem cặp mắt và khí vận của ngươi có đủ lực tinh tường.

Chỉ chốc lát sau nhóm người Trần Phàm đã tới được ngoại khu của Đế Thị Phường, đây là một khu vực rộng rãi, dù chỉ là bên ngoài thôi nhưng khung cảnh vẫn là cực kỳ nhộn nhịp, từng đợt huyên náo ùa vào mắt, từng tiếng ồn ào đập vào tai, bên trong người đến người đi náo nhiệt vô cùng, hai bên đường quầy hàng san sát, bày bán đủ loại đồ.

"Xem đi xem đi, Hoài Sơn Thảo sáu trăm năm tuổi, có thể trực tiếp phục dụng không cần luyện chế thành đan, ăn một gốc bổ cân tráng cốt, cường kiện vô song, người nào là luyện thể sĩ tuyệt không nên bỏ lỡ, giá hữu nghị chỉ có một ngàn kim tệ, mua đi mua đi, nhanh chân thì được chậm chân thì hết!".

"Dạ Miêu Cung, thân cung chế tác từ huyền thiết thượng hạng, dây cung được làm từ gân của Dạ Nguyệt Linh Miêu, siêu nhẹ cực bền, tầm bắn ba ngàn mét, uy lực vô bì, là thứ vũ khí tốt nhất để săn giết yêu thú, lão phu không muốn nói nhiều, tám vạn kim tệ không bớt một xu!".

...

Liên tục là những tiếng rao bàn, hò hét hỗn tạp từ hai bên đường truyền vào trong tai năm người Trần Phàm, kẻ nào cũng giới thiệu như hát hay, biểu hiện ra hàng của mình là tốt nhất.

"Hừ! Nực cười, Dạ Nguyệt Linh Miêu là linh thú cực kỳ hiếm thấy, quỷ dị mười phần, nào có chuyện giá rẻ mạt như thế, sư đệ ngươi đừng có để bị lừa nha".
Dương Khôi trên đường nhìn ngắm, thấy cảnh lão bán cung vừa rồi liền nhìn lão giả này bằng ánh mắt khinh bỉ, khóe miệng không khỏi nhếch lên, quay sang nói với Trần Phàm.

"Đa tạ sư huynh nhắc nhở, ta hiện tại cũng không có hứng thú với binh khí cho lắm".

Trần Phàm mỉm cười đáp, hắn đương nhiên cũng nhận ra lão bán cung kia chỉ là một tên lừa đảo, xem ra ở đây đúng là thật giả lẫn lộn, không thiếu loại người nào.

"Đúng rồi, Thu Nguyệt sư muội nhìn trúng thứ gì cứ nói với ta, đừng ngại".

Hạ Hoài An ra vẻ hào phóng nói, ngoại trừ Trần Phàm ra, mấy người ở đây đều có xuất thân từ danh gia vọng tộc, tài phú trên người trước khi đi cũng được gia tộc chu cấp cho đầy đủ.

"Cám ơn sư huynh, ta hiện tại cũng không cần mua thứ gì".

Trần Thu Nguyệt nhẹ nhàng đáp, trải qua cuộc trò chuyện hôm qua nàng cũng đã xem ba người này như sư huynh của mình.

"Ầy, vậy thì sư muội không biết rồi, để ta nói muội nghe, sau khi chúng ta gia nhập Vạn Linh Tông thì bao nhiêu tài nguyên cũng không đủ đâu, hiện tại mua được gì thì cứ tranh thủ mà mua đi".

Hạ Hoài An lại ra vẻ đàn anh, thấy Trần Thu Nguyệt vẫn còn lơ ngơ không hiểu, hắn lại tiếp tục nói:

"Thế này nhé, sau khi nhập tông, mấy người chúng ta đều chỉ là ký danh đệ tử, cái này chắc sư đệ sư muội cũng biết rồi, nhưng thánh địa tông môn là một nơi cá lớn nuốt cá bé, địa vị nhỏ yếu thì phải biết dựa vào một cái núi lớn hơn, mà muốn làm như vậy thì đương nhiên sao có thể thiếu cái này...muội đã hiểu chưa?".

Hạ Hoài An cặp mắt híp lại, vừa nói vừa đưa hai ngón tay lên vê vê làm dấu, ai nhìn vào đều biết ý mà hắn nói là gì, duy chỉ có Trần Thu Nguyệt vẫn là ngây thơ lắc đầu:

"Là sao cơ, muội không hiểu?".

Nghe thấy thế, Hạ Hoài An không khỏi có chút dở khóc dở cười, cảm giác bó tay, không nghĩ tới vị sư muội này lại ngây thơ đến như vậy, chẳng lẽ cái gì cũng phải nói toạc móng heo ra mới hiểu sao.Trần Phàm thấy như vậy liền khẽ nhoẻn miệng cười, nói:

"Được rồi, chúng ta hiện khoan nói tới vấn cái này nữa, đi tiếp xem ở đây có thứ gì hay ho không, thế nào?".

"Ừm".

Mọi người đều đồng thanh gật đầu, sau đó tiếp tục dạo quanh, vừa đi vừa ngắm nghía hai bên đường.

Đột nhiên, khi Trần Phàm vừa đi ngang qua một sạp hàng nhỏ, ban đầu vì không để ý lắm, chỉ đến khi vừa lướt người qua hắn bất chợt đứng khựng lại, ngoảnh đầu lại nhìn, dương như phát hiện thứ gì đó, ánh mắt chợt chăm chú vào một chậu cây nhỏ đang đặt trên bàn quầy.

Chậu chỉ là chậu gốm rất đỗi bình thường, màu nâu đỏ, cái khiến hắn chú ý là cái cây được trồng trên đó kìa, nó có một bông hoa rất đẹp, cánh trắng như tuyết, lá xanh nhỏ thon dài, thân cây chỉ cao khoảng ba tấc, xung quanh ẩn ẩn có làn sương lạnh tỏa ra từ đó.

"Gì thế sư đệ?".

Thấy Trần Phàm bỗng nhiên dừng lại, đám người Dương Khôi cũng hiếu ký tiến đến chỗ sạp hàng mà hắn đang xem.

Đứng bán hàng là một nam tử trung niên khoảng ngoài 40 tuổi, vóc dáng cao lớn, tu vi chân khí cảnh, có vẻ là một dong binh, bên trên chiếc bàn gỗ nhỏ chỉ bày bán mấy thứ vụn vặt như là da móng lông xương của vài loại yêu thú, mấy khối tinh thiết dùng để chế luyện binh khí phẩm chất không cao...

"Tuyết Vân Thảo! Trần sư đệ muốn mua thứ này sao?".

Dương Khôi thấy ánh mắt Trần Phàm nãy giờ vẫn tập trung vào cái chậu hoa kia, liếc nhìn liền biết là vật gì, lúc này mới lên tiếng hỏi.

Trần Phàm im lặng không nói, chỉ cười thầm trong bụng, đây mà là Tuyết Vân Thảo sao, coi bộ đã không còn có ai nhận ra được cây hoa này thực sự là cái gì.

Nếu như không phải từng đọc qua Sơ Cấp Luyện Đan Chi Lộ, Trần Phàm có lẽ cũng giống như mấy người kia, hoàn toàn nghĩ rằng đây là Tuyết Vân Thảo, một loại linh dược sơ giai bình thường.

Đan dược chia làm sơ-vương-hoàng-đế-thánh phẩm, thì linh dược cũng được chia làm sơ-vương-hoàng-đế-thánh giai, linh dược cấp bậc nào chính là có thể điều chế ra đan dược cấp bậc đó.

Sơ Cấp Luyện Đan Chi Lộ không phải là một cuốn sách nhập môn về luyện đan thông thường, mà bên trong nó còn ghi chép rất nhiều các loại tài liệu linh dược phẩm cấp từ vương giai trở xuống, đặc biệt, có một số loại linh dược chỉ xuất hiện vào thời thượng cổ nay đã gần như tuyệt tích trên đời.

Mà Bạch Linh Hoa chính là một trong số đó, vào thời thượng cổ đây là một gốc linh dược vương giai, không hề hiếm có, vào thời đại đó linh dược vương giai có thể nói là mọc như cỏ dại ven đường, cho nên Bạch Linh Hoa vào thời thượng cổ chỉ được xem như một thứ linh dược tầm thường mà thôi. Nhưng nên nhớ, thời kỳ thượng cổ là giai đoạn hưng thịnh nhất trong lịch sử, thứ mà thời đó không được coi trọng nếu như đặt ở vào thời đại suy tàn này lại có thể trở thành báu vật vô giá.

Bạch Linh Hoa là tài liệu chủ yếu để luyện chế ra Dưỡng Thần Đan có tác dụng tăng cường ý lực rất tốt, vô cùng trân quý, nhưng điều đáng nói ở đây là có một loại linh dược khác lại có hình thù bên ngoài giống hệt với nó, đó chính là Tuyết Vân Thảo, loại linh dược sơ giai này một khi nở hoa sẽ có hình dáng giống với Bạch Linh Hoa như đúc, nhìn qua chẳng ai có thể phân biệt, tuy nhiên chất lượng lại là khác nhau một trời một vực, Tuyết Vân Thảo tuy rằng sau khi nở hoa thì chất lượng sẽ tăng lên không ít, nhưng cùng với Bạch Linh Hoa vẫn là không thể so sánh, Tuyết Vân Thảo chỉ là tài liệu để luyện chế đan dược gia tăng công lực cho tu sĩ mà thôi, hiệu quả cũng không cao cho lắm.

Bởi vì Bạch Linh Hoa gần như đã biến mất sau thời kỳ thượng cổ, đã không còn ai biết tới nó nữa, hiện tại lại thêm một Tuyết Vân Thảo giống nhau như đúc, cho nên người bình thường có thể phân biệt được ra mới là lạ.

Nhưng Trần Phàm đâu phải người bình thường!

Hắn có trong tay Hệ Thống Đại Thư Viện, bên trong ghi chép vô tận thông tin, bao hàm toàn diện, chỉ cần có đủ điểm năng lượng là có thể khám phá thoải mái, hiện tại tuy mới chỉ sở hữu một cuốn Sơ Cấp Luyện Đan Chi Lộ, nhưng đã đủ để Trần Phàm có thể khẳng định chắc chắn, thứ trước mặt mình là Bạch Linh Hoa chứ hoàn toàn không phải cái gì Tuyết Vân Thảo.

Chương 82: Phân thì đời nào cũng có

"Ông chủ, cái này bán bao nhiêu?".

Trần Phàm sau khi đã xác nhận chắc chắn liền lập tức chỉ tay vào chậu hoa kia hỏi.

"Như ngươi đã thấy, gốc linh dược này của ta là Tuyết Vân Thảo đã ra hoa, chất lượng đã không còn là sơ giai nữa rồi. Vậy đi, lấy rẻ ngươi ba ngàn kim tệ".

Người trung niên thản nhiên đáp, hiển nhiên cũng không biết mình đã lấy về một gốc Bạch Linh Hoa.

"Cái gì, vậy mà còn nói là rẻ? Ngươi nghĩ chúng ta là nhà quê lên tỉnh sao? Mặc dù đây là Tuyết Vân Thảo đã ra hoa nhưng cùng lắm cũng chỉ là nửa bước vương giai mà thôi, không có cái giá đó đâu".

Dương Khôi ở một bên nghe thế lập tức trợn mắt nói, cái giá mà gã chủ hàng này đưa ra rõ ràng đã tương đương với một gốc linh dược vương giai thực thụ rồi, vậy mà còn dám mở miệng hô rẻ, thật khinh bọn họ ở đây không ai biết gì sao.

"Hừ! Đúng là thứ không biết nhìn hàng, gốc linh dược này của ta tuổi đã có hơn ba trăm năm, nếu chân khí cảnh phục dụng ngay ít nhất có thể gia tăng mười năm công lực, còn nếu luyện chế thành đan có thể tăng được hai mươi năm, nếu không phải ta đang cần tiền cũng sẽ không bán với cái giá đó đâu, mua thì mua không mua thì biến để cho lão tử còn bán hàng!".

Trung niên bán hàng cau mày hừ lạnh, khoanh tay nói, bộ dáng vắng mợ thì chợ vẫn đông.

"Hừ! Vậy ngươi cứ giữ lại mà từ từ dùng! Sư đệ, chúng ta đi".

Dương Khôi cũng cười khẩy đáp lại, sau đó quay ra khoát tay với Trần Phàm đi khỏi chỗ này.

"Chờ đã sư huynh, không phải chỉ là mấy ngàn kim tệ thôi sao? Tiền của ngươi đây".

Trần Phàm nhàn nhạt lắc đầu, số tiền này đối với hắn có đáng là bao, nhất là nó lại dùng để mua một thứ linh dược chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, từ trong người lấy ra ba tờ kim phiếu một ngàn lượng, Trần Phàm thản nhiên đặt lên bàn nói với người trung niên kia.

"Sảng khoái, tiểu huynh đệ quả nhiên không giống với một số kẻ hay tính toán so đo, gốc Tuyết Vân Thảo này là của ngươi".

Trung niên bán hàng thấy Trần Phàm rộng rãi như thế sắc mặt liền lập tức dãn ra, nhanh chóng cầm tiền thu vào túi, tựa như là sợ Trần Phàm đổi ý vậy.

"Chậm đã!".

Đúng lúc Trần Phàm chuẩn bị thu chậu hoa vào trong túi, đột nhiên có đạo âm thanh từ phía sau vang lên.

Trần Phàm quay người nhìn lại, chỉ thấy trước mắt mình có vài đạo thân ảnh đang chậm rãi đi tới, người cầm đầu là một thiếu nữ tuổi chỉ tầm 16-17, xiêm y váy dài màu tím, lấp lánh ánh kim, thân đeo đồ trang sức quý giá, chân mang một đôi giày trắng xa hoa, nhìn vào khiến cho người ta có cảm giác vô cùng quý phái, gương mặt xinh đẹp nhưng lại mang theo một vẻ kiêu căng ngạo mạn.

Sau lưng của thiếu nữ này là hai tên thanh niên khác mặc cẩm bào, hông giắt ngọc bội, lưng đeo trường kiếm, y phục đều được may từ thứ tơ lụa hảo hạng đắt tiền, vừa đẹp đẽ lại thêm phần cao quý.

Ba người nghênh ngang bước đi trong ánh nhìn soi mói của mọi người.

"Này tiểu tử, có phải ngươi vừa mới mua chậu hoa này?".

Một gã thanh niên đi tới trước, đứng trước mặt của Trần Phàm lạnh lùng hỏi, ánh mắt như từ trên cao nhìn xuống, ngạo mạn tới cực điểm.

Trần Phàm thấy kẻ đến không mang theo chút hảo ý nào, vừa mới mở miệng không cần quan tâm đối phương là ai liền khinh khỉnh như vậy, đây là cái thái độ mà hắn ghét nhất, sắc mặt Trần Phàm cũng không khỏi trở nên đạm mạc, đáp:

"Có chuyện gì?".

"Ta cũng không muốn nhiều lời, chậu hoa có gốc linh dược này vừa nãy ngươi mua bao nhiêu, bổn công tử trả cho ngươi gấp mười, mau bán nó cho ta".

Gã thanh niên sẵng giọng nói, bộ dáng vô cùng phách lối, mang theo vẻ không cho đối phương được phép cự tuyệt mình.

Lần này thì đến lượt Trần Phàm khóe miệng dương lên, nhìn tên thanh niên này một cái rồi nhàn nhạt lắc đầu, giống như nhìn ngắm một kẻ tâm thần nào đó, chỉ ném cho tên này hai chữ cộc lốc không chút cảm tình:

"Không bán".

Sau đó thản nhiên quay lưng rời đi.

Mà người trung niên bán hàng khi nãy nghe được thanh niên kia nói muốn mua lại gốc linh dược của Trần Phàm với giá gấp mười, khuôn mặt không khỏi ngốc trệ, hắn có cảm giác như mình vừa làm một điều dại dột ngu xuẩn nhất trong đời.

Tại sao lại như vậy, chuyện này là thế nào? Chậu hoa đó không phải chỉ là một gốc linh dược bình thường thôi sao?

"Hừ!". Gã thanh niên thấy thái độ của Trần Phàm như vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống, ngay sau đó thân hình nhoáng lên, như một cơn gió thoáng chốc đã vọt tới đứng chắn ở trước mặt năm người, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Trần Phàm, lạnh giọng nói:

"Vừa rồi ngươi nghe không hiểu ý của ta?".

"Các hạ muốn làm gì, không phải vừa rồi sư đệ ta nói không bán sao, hà cớ còn chặn đường?".

Dương Khôi tính cách cẩn thận, nhìn cách ăn mặc của đối phương cũng biết đây tuyệt không phải nhân vật tầm thường, lập tức bước lên phía trước từ tốn hỏi.

Nhưng người thanh niên kia dường như không thèm để ý tới Dương Khôi chút nào, ánh mắt vẫn chỉ nhìn thẳng vào Trần Phàm, chờ đợi câu trả lời từ hắn.

"Ta thấy hình như kẻ không hiểu ý là ngươi mới đúng, vừa rồi ta đã nói rất rõ ràng, không bán, ngươi rốt cục bị cái gì vậy?".

Trần Phàm đứng ở đó khoanh tay nhàn nhạt đáp.

"Được rồi, nếu hắn muốn tiền thì cứ đưa cho hắn đi, mau lên một chút, bổn cung không có nhiều thì giờ ở đây".

Thiếu nữ phía sau thanh niên kia giờ phút này mới mở miệng lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng, sau đó khuôn mặt chậm rãi quay đi chỗ khác, bộ dạng như không để ai vào trong mắt.

"Bổn cung?".

Dương Khôi nghe được hai chữ này bất chợt khẽ giật mình, thần sắc kinh nghi bất định, không lẽ...

Mà gã thanh niên kia nghe thiếu nữ nói xong, tựa như chợt hiểu ra điều gì, lập tức ngửa cổ cười lên ha hả:

"Ha ha ha...Hóa ra là vậy, ta hiểu rồi! Ngươi muốn bao nhiêu, cứ việc nói ra một con số, bổn công tử bố thí ngươi là được, gấp 20, 30 hay là 40 lần?".

"Haiz!".

Trần Phàm khẽ thở dài, ánh mắt đạm mạc nhìn người thanh niên một cái, tại sao đi đâu cũng gặp mấy loại không hiểu tiếng người thế này, trong lòng hắn không khỏi cười lạnh, sau đó hai mắt mở to, làm bộ hỏi:

"Nói như thế, ngươi hẳn là phải có nhiều tiền lắm nhỉ?".

"Hừ! Kim tệ đối với bổn công tử chỉ là một con số mà thôi, sao nào, hồi nãy tiểu tử ngươi làm bộ làm tịch, giờ muốn bao nhiêu mới chịu bán?".
Thanh niên khuôn mặt đắc ý đáp.

"Nếu ngươi đã muốn mua chậu hoa này, cũng được, ta đây không cần nhiều".

"Bao nhiêu?".

"Tiền ngươi dùng để mua cha mẹ ngươi là bao nhiêu, thì nó đáng giá bấy nhiêu".

"Mọi người, chúng ta đi".

Trần Phàm nhếch mép cười nhạt, sau đó không thèm để ý đến khuôn mặt đang ngốc ra của gã thanh niên kia, cùng với đám người Dương Khôi cất bước vượt qua hắn.

Gã thanh niên có chút ngây người, cũng không phải là chưa hiểu ra ngụ ý trong lời nói của Trần Phàm, chỉ là hơi bị bất ngờ mà thôi

"Ngươi...muốn chết!".

Nghiến răng một cái, gã thanh niên lập tức động thủ, tiểu tử này lại dám chơi hắn.

Động tác của hắn vô cùng nhanh, trường kiếm sau lưng rút ra một cái, kiếm quang lóe lên, không ngờ lại muốn ra tay lấy mạng Trần Phàm, khiến cho ánh mắt của không ít tu sĩ ở đây ngưng lại.

Người này nhìn qua cũng chỉ 20-21 tuổi mà thôi, nhưng thực lực ít nhất cũng đã chân khí cảnh trung kỳ rồi, thật là khó mà tưởng tượng nổi, cũng không biết là thiên tài nhà ai nữa.

Chỉ nói mấy câu liền lập tức động thủ, quả thực vô pháp vô thiên, nơi này dù sao cũng là Đế thành, kẻ này ngang nhiên muốn giết người ở chỗ này sao?

Một kiếm này, nhìn qua thì có vẻ rất bình thường không gì đáng nói, thực ra uy lực hết sức kinh người. Nếu như bị một kiếm này chém trúng, khẳng định đầu lâu của Trần Phàm sẽ bị chém rụng, chết ngay tại chỗ.

"Không tốt!".

Động tác nhanh tới khủng khiếp, đám người Dương Khôi thậm chí còn chẳng ai kịp phản ứng gì, chỉ kịp thất kinh hô lên một tiếng, trong lòng vô cùng khiếp sợ, bọn họ cũng không ngờ gã thanh niên kia lại ngang ngược càn rỡ tới như vậy, một lời không hợp liền ra tay hạ sát chiêu.

Nhưng mà đối diện với kiếm quang đang chém tới, Trần Phàm lại là thản nhiên mười phần, giống như đã biết từ trước, hắn đơn giản chỉ dùng hai ngón tay dễ dàng kẹp lấy, tựa như tồi khô lạp hủ, sau đó ngón tay khẽ vuốt ngang thân kiếm búng ra một cái, động tác thiểm điện, nhìn thì nhẹ nhõm mà ẩn chứa uy lực lại khủng bố vô cùng.

Keng!

Trường kiếm giống như bị một vật gì rất nặng đánh trúng văng ra, mà gã thanh niên chủ nhân của nó cũng giật mình lùi lại, thần sắc không sao tin nổi, cánh tay cầm kiếm vừa nãy vẫn đang run lên không ngừng, thiếu chút nữa đã bật khỏi tay hắn.

"Làm sao có thể?".

Sắc mặt gã thanh niên giờ phút này trở nên khó coi, hắn làm sao cũng ngờ tới Trần Phàm lại có lực lượng như vậy, hời hợt một cái liền búng bay một kiếm của hắn, phải biết tuy vừa rồi hắn chỉ là dùng tới năm thành công lực, nhưng nhìn tiểu tử kia thế nào cũng vẫn chỉ là hư khí cảnh giới, làm sao có thể phá được một kiếm đó của hắn.

Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng lướt qua trong đầu gã thanh niên, sau đó lập tức được hắn gạt ra khỏi đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn lấy Trần Phàm, gằn giọng nói:

"Tiện dân khá lắm, không nghĩ tới thánh địa chiêu sinh lần này lại xuất hiện một tiểu tử như ngươi, nhưng ngươi nghĩ rằng mình có thể may mắn như vừa rồi sao?".

"Tiện dân?".

Trần Phàm lông mày nhíu lại, sau đó không khỏi hừ lạnh, nói:

"Hừ! Đi tới Đế đô chưa được bao lâu đã gặp phải loại rác rưởi tự cho mình là đúng, quả nhiên phân thì đời nào cũng có, chỗ nào cũng sẽ không thiếu có một vài đống phân xuất hiện mà".

"Hỗn xược!".

"Muốn chết!".

Lúc này thì một gã thanh niên khác bên cạnh thiếu nữ vừa rồi cũng đã không nhịn được động thủ, hai gã thanh niên đồng thời gầm to một tiếng, soạt một cái rút ra bảo kiếm sau lưng, trong nháy mắt đồng loạt đâm về phía Trần Phàm.

Chương 83: Người người đều có thể đánh!

Chân khí tuôn ra, kiếm quang chưa lên mà khí kình đã tới, chân khí vô hình ở phía trước, mũi kiếm sắc lạnh ở phía sau, thủ đoạn tầng lớp, cho dù đối phương có may mắn thoát được chân khí công kích, vậy còn có lực tiếp được nhát kiếm phía sau sao, hai gã thanh niên này xem ra không phải chỉ là cao thủ chân khí bình thường.

Vừa rồi khi Trần Phàm xuất thủ, tuy chỉ là hời hợt cũng đã khiến cho hai tên này biết rõ lợi hại, cho nên vừa ra tay liền không hề giữ lại chút nào, bảo kiếm đâm ra liền huyễn hóa ra từng đạo kiếm ảnh, hiển nhiên là một bộ kiếm pháp vô cùng cao cấp, kiếm quang lấp lóe, kiếm ảnh lập lòe, mũi kiếm bao phủ hết tất cả yếu huyệt toàn thân của Trần Phàm, khiến cho tu sĩ xung quanh hết thảy kinh hô.

Nhiều người thấy đánh nhau lập tức xúm lại vây xem, trong phút chốc chỗ mà đám người Dương Khôi đang đứng đã vây quanh chật kín người, ai nấy đều không khỏi mồm miệng há hốc.

Bằng vào thứ kiếm pháp kia bọn họ có thể khẳng định, hai gã thanh niên này nhất định có lai lịch tuyệt không hề nhỏ.

Thế nhưng trước ánh mắt bao người, Trần Phàm lại là bình thản như không, phong khinh vân đạm, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi trước hai chiêu kiếm đang đâm về phía mình.

"Đúng là hai gã đàn bà, mềm yếu tới đáng thương, chẳng trách chỉ có thể làm nô tài cho một con nhóc".

Lời này vừa ra chẳng khác nào một cái tát quất thẳng vào mặt hai gã thanh niên nọ, khiến cho bọn chúng thiếu chút nữa phun ra một máu tươi, gầm lên giận dữ:

"Ngươi nói ai đàn bà, ai là nô tài hả?".

Ngay cả thiếu nữ đi cùng bọn chúng lúc này cũng đã chú ý tới Trần Phàm, sắc mặt không khỏi biến hóa...

Vút!

Nói thì nhiều nhưng thực tế chỉ diễn ra trong nháy mắt, hai gã thanh niên lúc này đã cầm kiếm vọt tới, kiếm quang sáng chói, chân khí lan tỏa ra nồng đậm, bao phủ lấy toàn thân Trần Phàm, thề phải chém tiểu tử này ra làm trăm mảnh.

"Thôi xong, tiểu tử này như vậy là xong rồi, chỉ có tu vi hư khí làm sao có thể là đối thủ của hai gã thanh niên kia".

"Đừng nói chỉ là hư khí cảnh, ta cảm thấy cho dù chân khí hậu kỳ cũng không tiếp nổi một lúc hai kích kia".

"Tội nghiệp, nhìn hắn có vẻ cũng là một nhân tài, nhẫn nhịn một chút thì có sao, xem ra đã đắc tội với một thế gia đại phiệt nào đó".

Vô số người xem xung quanh bắt đầu bàn tán rì rầm, ai ai cũng đều cho rằng hôm nay Trần Phàm chết chắc.

"Nguy rồi Dương huynh, chúng ta phải làm sao đây?".

Hạ Hoài An sắc mặt khẩn trương nói, trong lòng lo lắng mười phần, tất cả những người còn lại cũng đều là như vậy.

"Mọi người không để ý sao? Trần sư đệ vừa mới ra hiệu cho chúng ta không cần nhúng tay vào".

Dương Khôi sắc mặt cố giữ vẻ bĩnh tĩnh đáp, nhưng trong lòng hắn lúc này đã dậy sóng không thôi, hai gã thanh niên kia thực lực vượt xa đám người bọn họ, xông lên cũng chỉ là chịu chết, vốn định liều mạng tiếp lấy một kiếm giúp sư đệ, chỉ có điều Trần Phàm đã có ý như vậy hắn cũng không tiện can thiệp vào.

Mà lúc này, Trần Phàm rốt cuộc cũng đã động thủ, cánh tay nâng lên, một cỗ lực lượng khủng bố đột nhiên xuất hiện, hắn nhẹ nhàng đấm ra một quyền.

Chỉ một quyền, nhìn như nhẹ nhõm, nhưng nương theo đó là mấy ngàn quyền ảnh, tốc độ như sấm sét lưu tinh, trong tích tắc đã đánh nát hai luồng chân khí hung dữ kia, như đánh vào túi giấy, tiếp theo là hàng loạt kiếm ảnh cũng bị đập cho gãy vụn. Chưa dừng lại ở đó, quyền ảnh như mưa tiếp tục trút xuống, bao phủ lấy người hai gã thanh niên nọ, phủ kín cả người chúng, không một kẽ hở.

"Cái gì?".

Hai gã thanh niên sắc mặt đại biến, cảm thấy một cỗ nguy hiểm trước nay chưa từng có, hàng ngàn ánh lửa lóe lên như muốn xé nát bọn họ, mà ngay sau đó thì mắt mũi đã tối sầm...

A...a...a...

Chỉ thấy những tiếng kêu đau đớn thảm thiết vang lên, hai gã thanh niên máu miệng cuồng phun, máu tươi cuồng xuất, cả người bê bết toàn máu là máu văng ra tít tận xa, dễ phải đến trăm mét, tựa như hai miếng giẻ rách, bịch bịch hai tiếng té mạnh xuống đất, lăn trên đá nền mấy vòng mới có thể dừng lại được, bất động mà nằm đó, không biết đã “củ tỏi” hay chưa.

Tĩnh...toàn bộ người xem ở đây đều là chết tĩnh!

"Ta đang nằm mơ sao, tiểu tử đó là ai, làm sao lại có thể mạnh đến như vậy?".

Trung niên vừa mới bán cho Trần Phàm gốc linh dược khuôn mặt đã ngốc lại càng thêm ngu người, khóe miệng lẩm bà lẩm bẩm nói.

Không chỉ riêng gì hắn, tất cả những người có mặt ở đây đều là âm thầm kinh hãi, cặp mắt mở to, mồm như có thể nhét được mấy quả trứng gà.

Tu vi hư khí chỉ với một chiêu đã đánh cho hai tên chân khí trung kỳ thê thảm như chó chết, kẻ vừa mới làm được điều đó, hắn còn là con người sao!!?

"Không nghĩ tới Trần sư đệ lại mạnh đến như vậy!". Đám người Dương Khôi cũng thiếu chút bị hù cho ngất xỉu, Bùi Đình trước giờ luôn luôn bất động thanh sắc cũng không khỏi nhíu mày, sắc mặt liên tục biến hóa, hiển nhiên thực lực của Trần Phàm đã vượt quá tầm tưởng tượng của bọn họ.

Chỉ có Trần Thu Nguyệt là không quá ngạc nhiên cho lắm, bởi vì trước đây cũng đã chứng kiến nhiều phen nghịch thiên từ Trần Phàm rồi, thay vào đó là ánh mắt như si như say nhìn vào thân ảnh bá đạo phía trước.

"Hừ!".

Giờ phút này trông thấy hai gã thanh niên kia bị đánh cho tơi tả như vậy, thiếu nữ đi cùng bọn chúng cũng đã không nhịn được nữa, sắc mặt tối sầm lại, chỉ tay về phía Trần Phàm quát lên:

"Tiện dân to gan, ngươi có biết mình vừa làm cái gì không?".

"Hửm?".

Trần Phàm đang định phủi tay quay lưng bước đi, nghe thấy kia tiếng quát lập tức quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào thiếu nữ, thản nhiên nói:

"Các ngươi hay thật đấy, phải một câu trái một câu tiện dân, bộ nghĩ mình cao quý lắm sao, có là con trời đi chăng nữa cũng không có quyền nói người khác như vậy đâu".

"Tiện dân chính là tiện dân, ngươi tên là gì, bổn cung nhất định phải nhớ kỹ ngươi!".

"Ha ha ha...thứ tiện nhân xấu xí như ngươi không xứng biết tới tên ta".

Trần Phàm ngửa mặt lên trời cười sau đó trầm xuống mà nói.

"Tiện nhân...xấu xí? Ngươi...ngươi vừa nói cái gì, ngươi có biết bổn cung là ai không?".

Thiếu nữ tưởng như không tin vào tai của mình, một đôi mắt đẹp trợn trừng lên, hàm răng ngọc nghiến vào nhau ken két, nói.

"Tiện nhân chính là tiện nhân, lão tử cần phải biết ngươi là cái giống gì?".

Giờ phút này thiếu nữ hai tai đã ù đi, cặp mắt đờ đẫn, cảm giác như sắp sửa hôn mê tới nơi rồi, thân thể run lên vì giận giữ.

"Tạp chủng, ta phải giết ngươi!".

Thiếu nữ gầm lên một tiếng, chân khí ồ ạt tuôn ra, hai ngón tay đột nhiên hóa thành kiếm, ngón tay điểm tới, tựa như kiếm quang, cực kỳ sắc bén, muốn đâm thủng hai mắt của Trần Phàm.
Một chiêu này độc ác âm hiểm, không những muốn hủy đi cặp mắt của Trần Phàm mà còn muốn xuyên thủng đầu của hắn.

Tốc độ nhanh tới khiếp người, chỉ kiếm trong tay vô cùng lăng lệ, tu vi của thiếu nữ vậy mà đã là chân khí cảnh hậu kỳ, hiển nhiên mạnh hơn hai gã thanh niên ban nãy không ít, thậm chí cho dù hai tên đó hợp lại cũng hoàn toàn không phải đối thủ của nàng ta, điều đáng nói là thiếu nữ này mới chỉ 16-17 tuổi, ở tuổi đó đã có thực lực bậc này, thật khiến cho người ta không khỏi kinh ngạc.

"Hay cho một con tiện nhân rắn rết, tuổi còn nhỏ đã độc ác như vậy, cho rằng lão tử không dám xuống tay với ngươi sao?".

Trần Phàm hai hàng lông mày nhíu lại, cặp mắt tỏa ra hàn khí, hắn với thiếu nữ kia căn bản không hề có thù oán gì, thậm chí là càng không quen biết, có chăng cũng chỉ là nói vài câu với hai gã thanh niên nọ mà thôi, huống hồ là bọn chúng vô cớ sinh sự trước, nói là muốn mua lại mà giống như là ăn cướp, xuất thủ tàn độc, đối với Trần Phàm mà nói không cần biết đối phương là ai, dám động tới hắn đều sẽ phải trả một cái giá thật đắt.

Nghĩ là làm, bằng một động tác thiểm điện, Trần Phàm thân hình lóe lên, trong tích tắc đã tới vọt trước mặt của thiếu nữ kia, lật tay một cái, xuất thủ như sấm sét, tựa như linh dương móc sừng, không chút sơ hở, nháy mắt liền bắt lấy cổ tay của nàng.

(linh dương móc sừng: ám chỉ hành động vô cùng tinh tế, điêu luyện)

Một tháng qua ngồi trên lưng linh thú, Trần Phàm cũng đâu phải là ngồi không, hắn cứ thế từ từ suy ngẫm, diễn dải, tiêu hóa từng trận đánh trong dĩ vãng, từ đó đúc kết ra hàng loạt kinh nghiệm, hiện tại nội lực trong người cô đọng tinh thuần, tu vi đã được củng cố tới cực điểm, dưới ngưng dịch cảnh tuyệt đối không có kẻ nào là đối thủ của hắn.

Cổ tay trong tích tắc bị nắm chặt, thiếu nữ không khỏi cả kinh, chân khí trong người bộc phát liên tục, cố gắng giãy giụa thoát ra khỏi bàn tay của Trần Phàm, nhưng năm ngón tay của đối phương tựa như kim thiết, muốn làm gì đều vô dụng, nàng có thể so với người khác là thiên tài, nhưng so với quái thai Trần Phàm thì vẫn còn chưa đủ phân lượng.

"A...tiện dân, thả ta ra!".

Thiếu nữ phẫn nộ thét lên.

Trần Phàm nhếch mép cười nhạt, làm như không hề nghe thấy, một cỗ lực lượng không gì kháng nổi đem thiếu nữ kia cả người kéo tới, năm ngón tay vẫn tóm chặt lấy cổ tay của nàng, xung quanh chỗ bị nắm đã sưng lên đỏ ửng, chỉ cần hắn dùng lực thêm chút nữa là cổ tay trắng muốt của thiếu nữ sẽ lập tức bị bóp nát.

"Ngươi muốn làm gì?".

Thiếu nữ bị Trần Phàm bắt lấy, toàn thân trở nên vô lực, chân khí trong cơ thể không thể điều động được chút nào, bởi nếu nàng dám động dù chỉ một tí xíu, cả cánh tay sẽ lập tức bị chấn cho nát vụn, giờ phút này thiếu nữ đành phải dùng ánh mắt sắc lạnh băng hàn nhìn chằm chằm vào đối phương, vẫn là cái vẻ khinh miệt nồng đậm như cũ.

"Làm gì sao? Ha ha...để đại ca đây dạy cho tiểu muội biết, phàm là tiện nhân thì sẽ bị trừng phạt như thế nào".

Trần Phàm cười mà như không cười lạnh lùng nói.

"Ngươi..."

Thiếu nữ ánh mắt co rụt lại:

"Ngươi có biết bổn cung là ai hay không? Nếu ngươi dám đụng tới một cọng tóc của ta, cả nhà của ngươi sẽ bị chu di cửu tộc, là chu di cửu tộc!".

Thiếu nữ thét lên chói tai, cố gắng tìm kiếm một cảm xúc sợ hãi hoặc chột dạ nào đó từ đôi mắt của Trần Phàm.

Nhưng mà khiến nàng thất vọng là, trong đôi mắt của hắn một tia dao động cũng không có, hoàn toàn bình tĩnh, không chút cảm tình.

"Ta nhớ câu này nha đầu ngươi khi nãy vừa mới nói qua rồi, bộ không thể đổi một đề tài nào mới mẻ hơn sao?".

Trần Phàm lắc đầu nói, nhìn thiếu nữ trong tay như nhìn một con nhỏ tội nghiệp, loại này chính là cha mẹ quá mức nuông chiều sinh ra cái thói coi trời bằng vung.

"Thứ nhất, lão tử tứ cố vô thân, làm gì có cái gia tộc nào để cho ngươi đến chu di cửu tộc. Thứ hai, lão tử ghét nhất kẻ nào dám giở giọng ra huy hiếp lão tử".

"Trần Phàm ta bình sinh không thích đánh nữ nhân, nhưng những kẻ ti tiện thì trong mắt ta chưa bao giờ được tính là nữ nhân cả, mà chính là tiện nhân".

"Phàm là tiện nhân, thì người người đều có thể đánh!".

"Ngươi..."

Bốp!

"A!"

Chương 84: Cửu công chúa

Thiếu nữ còn chưa kịp nói gì, chỉ nghe một tiếng bốp thanh thúy vang lên, bàn tay của Trần Phàm như chiếc quạt hương bồ tát mạnh lên mặt nàng, thiếu nữ chỉ kịp kêu lên một tiếng, cả người xoay một vòng 360 độ rồi bay ra ngoài, chật vật ngã xuống đất, khóe miệng trào máu tươi, tóc tai bù xù tán loạn, nào đâu còn bộ dáng quý phái khi vừa đến.

Thiếu nữ một tay ôm má, khuôn mặt lúc này đã trở nên sưng vù, cặp mắt không khỏi trợn lên, bên trong hiện lên từng đường tơ máu, vẻ mặt không dám tin, nàng gắt gao hung tợn nhìn chằm chằm vào Trần Phàm, nếu ánh mắt có thể giết người đảm bảo Trần Phàm đã chết đến hàng trăm ngàn lần rồi, ánh mắt như hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.

"Nhìn cái gì hả tiện nhân? Lão tử một chút hứng thú với ngươi cũng không có".

Trần Phàm nhếch mép lạnh lùng nói, sau đó phủi tay quay lưng bước đi, tựa như vừa làm một việc hết sức bình thường.

Có những kẻ luôn cho rằng mình có thể tùy ý nhục mạ người khác, còn người khác chỉ có thể tùy ý bị chúng nhục mạ, nhưng lại không biết rằng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, gieo nhân nào thì sẽ phải gặt quả đó!

Những người vây xem xung quanh sững sờ nhìn lấy Trần Phàm, không nghĩ tới tên này lại một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có, thiếu nữ vừa rồi cũng là một mỹ nhân quốc sắc thiên hương a, lại bị hắn hành hung thành ra bộ dạng thê thảm đến thế.

"Trần sư đệ, không nghĩ tới đệ lại bá đạo tới như vậy!".

Đám người Dương Khôi chạy theo phía lưng Trần Phàm, Hạ Hoài An lên tiếng cảm thán nói, ánh mắt mang theo ngập tràn hâm mộ, mà Dương Khôi thì giờ phút này vẫn chưa hết cả kinh.

"Sư đệ, không phải là ta nhiều chuyện gì đâu, nhưng ta cảm thấy thân phận của thiếu nữ kia tuyệt đối không tầm thường, hình như...hình như là người trong hoàng tộc, theo ta thấy, ngày hôm nay đệ gây ra họa lớn rồi đó".

Dương Khôi vẻ mặt lo lắng nói.

"Binh đến thì tướng ngăn, nước tới thì đê đỡ, Dương sư huynh không cần phải lo, tất cả cứ tính lên trên đầu ta là được".

Trần Phàm thần thái ung dung thản nhiên đáp, hoàng tộc thì đã sao, trong mắt của hắn vẫn chẳng là cái gì, cho dù có là con đẻ của thiên vương lão tử đi nữa hắn cũng tuyệt đối không sợ.

Mà ngay tại lúc năm người Trần Phàm chuẩn bị đi ra khỏi ngoại khu Đế Thị Phường thì...

Rầm rập...rầm rập...rầm rập...!

Đột nhiên có từng trận tiếng bước chân dồn dập vang lên, tựa như một đám quân đội đang diễu hành, nhìn lại hóa ra là một tốp binh sĩ, giáp trụ sáng choang, đao kiếm lập loè, sắc mặt nghiêm túc vội vàng chạy tới, tu sĩ vây xem nhìn thấy họ lập tức tản ra nhường đường.

Đây chính là Đế Ninh Quân, là đội quân đảm bảo an ninh trật tự của Đế thành, bất kể người nào tới đây đều phải tuân luật thủ pháp, bằng không chắc chắn sẽ bị đám quân đội này trừng trị thê thảm. Trước đây từng có một tên cao thủ ngưng dịch cảnh cả gan náo loạn ở trong thành, kết quả vẫn bị quân đội trấn áp, treo xác ngoài cửa thành ba ngày ba đêm, sau đó chặt đầu thị chúng, vì vậy có thể thấy được Đế Ninh Quân kinh khủng cỡ nào, dù là ngưng dịch cảnh cũng không thể chống lại.

"Chuyện gì thế này? Vừa rồi là kẻ nào gây gổ ở đây?".

Người đội trưởng dẫn đầu dáng dấp cao to, khôi ngô lực lưỡng, mắt sáng mày ngài, nghe thấy xung đột lập tức chạy tới đây, vừa mới xuất hiện liền nghiêm giọng quát tháo, cặp mắt lạnh lùng nhanh chóng quét qua toàn bộ khu vực, đột nhiên, khi nhìn đến thiếu nữ đang ôm mặt ngồi dưới đất, cùng với hai người thanh niên một sấp một ngửa nằm trên mặt đường, gương mặt nghiêm túc của hắn trong nháy mắt liền biến sắc, nhất là khi nhìn ra được thiếu nữ kia, trong lòng không khỏi kinh sợ, cảm giác như đại họa lâm đầu.

Đội trưởng thân hình vội vàng bước tới, đứng trước mặt thiếu nữ, trong lúc nhất thời có chút luống cuống không biết phải làm sao, nhưng ngay sau đó đã vội vàng đỡ nàng dậy, khóe miệng không khỏi run run hỏi:

"Công...công chúa điện hạ...sao người lại ở đây?".

Thấy công chúa vẫn im lặng không nói, đội trưởng vội vàng đi ra trước mặt, một chân quỳ xuống, cúi đầu chắp tay cung kính nói:

"Thuộc hạ tham kiến Cửu công chúa!".Mấy chục quân binh đứng sau đội trưởng, cũng theo đó mà đồng loạt quỳ xuống, miệng đồng thanh hô:

"Tham kiến Cửu công chúa!".

Thanh âm vang vọng khắp không gian, người người có mặt đều nghe được rõ ràng.

"Hả?".

"Cửu công chúa, đó là Cửu công chúa sao?".

Tu sĩ xung quanh lại được dịp xôn xao, ai nấy đều ánh mắt mở to đầy kinh ngạc, hiển nhiên không ai nghĩ tới một vị công chúa cao cao tại thượng lại xuất hiện ở chỗ này.

"Cửu công chúa...quả nhiên...thật không thể nào ngờ được!"

Dương Khôi lẩm bẩm nói, nét lo lắng trên mặt đã chuyển thành kinh sợ, trong lòng thầm than không tốt, mặc dù trước đó đã có suy đoán, nhưng hắn cũng chỉ đoán thiếu nữ kia cùng lắm là một vị quận chúa, là con cái của một thân vương nào đó mà thôi, không ngờ được tới lại là Cửu công chúa đỉnh đỉnh đại danh, con gái của hoàng đế bệ hạ.

Đế thượng là người đứng đầu Thiên Uy đế quốc, cai trị lức vạn sinh linh, nắm trong tay hàng vạn thành trì, tương truyền sinh ra được chín người con, tám trai một gái, mà người con thứ chín không ai khác chính là Cửu công chúa, vì chỉ có một mình nàng là con gái, cho nên được Đế thượng hết sức cưng chiều, lần này có lẽ nhân dịp Vạn Linh Tông tổ chức chiêu sinh đại hội nên muốn cho nữ nhi của mình tham gia.

Khác với các thành trấn bình thường, Đế thành dù sao cũng là trung tâm của toàn bộ đế quốc, được thánh địa ưu ái mà ban cho tới năm cái danh ngạch đệ tử lần này, Cửu công chúa tư chất hơn người, là thiên tài ngàn năm hiếm có, mới 16 tuổi đã tu luyện đến chân khí cảnh hậu kỳ, lực áp quần hùng, là quán quân của tỷ võ chiêu sinh năm nay.

"Bắt tên đó lại cho ta...bắt sống hắn!".

Giờ phút này cuối cùng vị Cửu công chúa kia cũng đã mở miệng nói, tay phải bưng lấy mặt, tay kia chỉ về phía thân ảnh Trần Phàm, gằn lên từng chữ, thanh âm lạnh như băng, ánh mắt âm tàn tới cực điểm, tựa như một con rắn độc.
Toàn bộ người vây xem hiện tại cũng đã dạt hết cả ra, tránh xa Trần Phàm như là tránh ôn dịch, cả gã bán hàng trung niên khi nãy cũng đã nhanh chân dọn hàng bỏ chạy, sợ rằng nếu còn nán ở đây thêm một giây nào nữa e rằng sẽ không tránh khỏi liên lụy.

Cho nên hiện tại lúc này đứng gần Trần Phàm ngoài bốn người sư huynh tỷ tỷ ra, xung quanh không hề có một ai cả, có thể nói năm người bọn họ là tiêu điểm chú ý nhất.

Sắc mặt của đội trưởng kia cũng trở nên hết sức lạnh lùng, trở về với bộ dạng uy nghiêm trước đó, mặc dù chưa hiểu hết đầu đuôi câu chuyện, nhưng nhìn vẻ mặt phẫn nộ kia của công chúa, hiển nhiên là mấy tên này đã gây ra tội lớn tày trời, đưa mắt nhìn về phía đám người Trần Phàm, gã đội trưởng vung tay quát lên:

"Bắt hết lại cho ta!".

Xoàn xoạt một tiếng, đám vệ quân nghe lệnh lập tức tiến tới, hơn 50 binh sĩ Đế Ninh Quân thoáng chốc rút ra vũ khí bên hông, hùng hổ bao vây lấy năm người Trần Phàm, khí thế hung hăng bá đạo, khiến cho tất cả những tu sĩ xung quanh đều hoảng sợ thối lui, miệng im thin thít, một tiếng xì xào bàn tán cũng không có.

"Ngoan ngoãn giơ tay chịu trói, theo chúng ta trở về, nếu dám có nửa điểm phản kháng, giết không cần hỏi".

Giọng nói của đội trưởng kia vang dội mà lạnh lùng.

"Khoan đã!".

Dương Khôi khoát tay bước ra, mặc dù trong lòng còn có chút e ngại, nhưng tình huống lúc này không cho phép hắn được lùi bước, nhìn về phía tên đội trưởng Đế Ninh Quân kia, Dương Khôi không nhanh không chậm, nói:

"Các ngươi vừa mới tới đây, không phân phải trái thị phi đã tự tiện bắt người, vậy mà còn tự xưng là giữ gìn an ninh trật tự, đây chính là trật tự của các ngươi sao, luật pháp của đế quốc ở đâu?".

"Hừ! Còn dám nói luật pháp với ta, các ngươi thậm chí còn không biết mình tội lớn ngập trời như thế nào, cả gan xúc phạm tới công chúa điện hạ, chính là tội đáng chết vạn lần!".

Gã đội trưởng hừ lạnh nói.

"Công chúa thì sao, là ả ta ra tay với sư đệ ta trước, sư đệ chỉ là phòng vệ chính đáng mà thôi, nếu muốn bắt thì các ngươi đi mà bắt ả công chúa kia kìa, cho dù là hoàng đế phạm pháp cũng cùng tội với thứ dân".

Hạ Hoài An cũng bước về phía trước nói, thanh âm dõng dạc, không có vẻ gì là run sợ uy quyền, tuy lúc bình thường hắn có hay cợt nhả, nhưng một khi liên quan đến huynh đệ của mình lại là xả thân không chút nề hà.

"Hỗn xược! Các ngươi tính là vật gì, dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy, ta đến đây chỉ thấy các ngươi đã làm Cửu công chúa bị thương...Không nói nhiều nữa, lập tức gô cổ năm tên này lại, kẻ nào phản kháng giết không tha".

"Rõ!".

Một đám vệ quân nghe lệnh lập tức nhào lên, khí thế như lang như hổ, trong đây kẻ có tu vi yếu nhất cũng là hư khí đại viên mãn, còn gã đội trưởng kia đã là nửa bước ngưng dịch, đây chỉ là một tiểu đội nhỏ trong Đế Ninh Quân mà thôi, nếu đặt vào một thành trấn khác có thể đủ để xóa xổ bất cứ gia tộc lớn nào, thế mới biết quân đội của triều đình là vô cùng khủng bố.

Xem ra hôm nay đám người Trần Phàm khó mà thoát được!

- -----

(PS: Có vẻ hơi ít người đọc nhỉ, đạo hữu nào cho xin cái đề cử để tác lên tinh thần cái:v)

Chương 85: Hảo huynh đệ

"Ha ha ha!".

Thế nhưng đúng lúc này, Trần Phàm đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn.

"Cửu công chúa thì như một ả tiện nhân, quân đội thì như một lũ lưu manh đầu đường xó chợ, hóa ra đây là cái được gọi là Thiên Uy đế quốc, hôm nay lão tử quả thực đã được mở mang tầm mắt".

"Đáng chết!".

Gã đội trưởng giận dữ gầm lên, tên tiểu tử kia lại ngang nhiên nhục mạ cả công chúa lẫn triều đình, bản thân hắn từ khi sinh ra đến nay chưa bao giờ thấy qua kẻ nào cuồng vọng tới như vậy, bảo sao hắn có thể không động thủ. Chân khí vận chuyển, thân hình trong nháy mắt biến mất tại chỗ, gã đội trưởng vừa mới xuất hiện đã đứng ngay trước mặt Trần Phàm, tốc độ cực nhanh, cánh tay vươn ra đập tới một chưởng, bởi vì khi nãy công chúa đã nói phải bắt sống Trần Phàm, cho nên một chưởng này hắn cũng không có dùng quá sức, chỉ đủ để phế đi toàn bộ tu vi của tiểu tử này mà thôi, bằng không với loại người này hắn nhất định sẽ là một kích tất sát.

Chỉ là gã đội trưởng đã đánh giá quá thấp mục tiêu của mình.

"Hừ!".

Trần Phàm hừ nhạt một tiếng, ánh mắt trở nên thâm thúy, nội lực toàn thân ngưng tụ vào tay phải, cánh tay vung lên đấm ra một quyền, coi như dốc cả mười thành công lực, không hề có nửa điểm khinh địch, gã đội trưởng kia tu vi dù sao cũng đã nửa bước ngưng dịch cảnh, thực lực hoàn toàn tương đương với hắn, Trần Phàm tuy không hề sợ nhưng cũng chẳng làm gì được đối phương.

Bất quá do tên này quá mức xem nhẹ hắn, lại không có dùng toàn lực ứng phó, vậy thì kết quả sẽ khác rồi!

Gã đội trưởng thấy Trần Phàm lại dám ngang nhiên dùng tay không tiếp lấy một chưởng của mình, trong lòng không khỏi cười lạnh liên tục, thứ không biết tự lượng sức, bộ ngươi không biết chênh lệch giữa chúng ta lớn tới mức nào sao?

Bất quá ý nghĩ của hắn đã hoàn toàn sai lầm!

Ầm!

Quyền chưởng chạm nhau, trong tích tắc cả khuôn mặt mới đó còn đắc ý của gã đội trưởng đã trở nên kịch biến, tròng mắt trợn to như muốn lồi hẳn ra ngoài.

"Cái gì?".

Gã đội trưởng cũng chỉ kịp thốt ra được hai chữ trong miệng, sau đó lập tức phun ra một ngụm máu tươi, xương cốt nơi cánh tay vừa xuất chưởng không chịu nổi kình lực đã nhất thời gãy vụn, vang lên những tiếng kêu răng rắc, da thịt cháy đen thui, cả người như diều bị đứt dây bay ngược ra sau, văng đi một đoạn mấy chục mét, thân hình to lớn đập mạnh xuống đất.

Mà Trần Phàm thân hình mới chỉ phải lùi lại hai bước mà thôi.

"Đội trưởng!".

Diễn biến xảy ra quá mức bất ngờ, đám vệ quân còn đang hùng hùng hổ hổ chuẩn bị lao lên bắt lấy mấy người bằng hữu của Trần Phàm, thấy đội trưởng của bọn họ bị một quyền đánh bay thì không khỏi khựng lại, đồng loạt đều là ánh mắt tràn ngập không dám tin.

Đội trưởng của họ mạnh mẽ thế nào, tất cả chỉ có những người đã tiếp xúc với hắn mới biết, cho dù cao thủ ngưng dịch cảnh cũng không thể một kích đánh cho hắn thê thảm đến vậy, huống hồ tiểu tử kia...

"Chết tiệt! Phản tặc, trong thành xuất hiện phản tặc, lập tức thông tri các đội khác tới đây, vây bắt phản tặc!".

Gã đội trưởng lúc này đã lồm cồm bò dậy, sau một hồi trấn định lại, hắn mới nghiến răng rồi hét lớn, cặp mắt long lên sòng sọc, ánh mắt nhìn vào Trần Phàm mang theo đầy vẻ thù hận cùng không sao có thể tưởng tượng đến.

Giờ phút này Gã đội trưởng mới biết khi nãy mình đã sai lầm tới mức nào.

Làm sao...làm sao một tiểu tử chỉ có tu vi hư khí lại bộc phát ra lực lượng đáng sợ đến thế, mặc dù vừa rồi biết mình chủ quan khinh địch, nhưng cũng không phải là một tên tu sĩ hư khí cảnh có thể chống đỡ, chứ đừng nói chi là đem hắn đánh bay!

Đám vệ quân nghe thấy đội trưởng gào lên cũng lập tức định thần lại, một tên trong đó lấy từ trong người ra một quả đạn tín hiệu, không chút chần chờ đưa tay kéo mạnh một cái.

Phiuuu...bùm!
Quả đạn bay vút lên không trung rồi đột ngột nổ tung, từng tia sáng đỏ bắn ra tung tóe, tựa như pháo hoa, âm thanh vang vọng khắp cả một vùng...

Tiếp theo đó, như được huấn luyện từ trước, toàn bộ vệ quân lập tức triển khai đội hình vây chặt lại đám người Trần Phàm như nêm cối, giáo mác lăm lăm chĩa ra tua tủa, một con kiến cũng không thể chui qua.

"Nguy rồi sư đệ, sự việc càng lúc càng nghiêm trọng, mấy tên trước mặt này chỉ là một góc nhỏ của Đế Ninh Quân mà thôi, hiện giờ chúng phát đạn tín hiệu như thế, chỉ chốc lát nữa sẽ có những tên khác lợi hại hơn nhiều tới!".

Dương Khôi thần sắc khẩn trương vạn phần:

"Đệ mau dẫn Thu Nguyệt cô nương rời khỏi nơi này, ba chúng ta ở đây cầm chân bọn chúng, núi xanh còn lo gì không có củi đốt, đệ mau đi".

"Hảo huynh đệ!".

Trần Phàm cảm thán trong lòng, không nghĩ tới mới chỉ quen biết chưa được bao lâu mà đám người này đã vì mình mà xả thân như vậy, bọn họ vốn dĩ không có liên quan trong chuyện này, từ đầu đến cuối đều là Trần Phàm ra tay, ba người họ rõ ràng có thể vạch ra ranh giới với hắn, nhưng cả ba đều không ai làm vậy, giờ phút này vẫn là cùng chiến tuyến với mình, mặc dù Trần Phàm cảm nhận được trong lòng họ vẫn còn có sợ hãi.

Thực sự đáng quý!

"Dương sư huynh, đa tạ, nhưng ta đã nói huynh không cần phải lo, yên tâm, ta ngược lại muốn xem xem đám Đế Ninh Quân kia còn có thể hùng hổ được tới mức nào?".

Trần Phàm ung dung bình thản mà đáp, khí định thần nhàn, nửa điểm lo lắng trong mắt cũng hoàn toàn không có.

"Đệ..."

Dương Khôi ánh mắt hoài nghi nhìn lấy Trần Phàm, bộ dáng của sư đệ sao lại có thể bình thản được tới vậy, tựa như là đã tính trước hết thảy, chẳng lẽ ngay từ đầu sư đệ đã có dự tính trong lòng?

"Dương sư huynh không cần phải lo, Trần Phàm đã nói như vậy tức là sẽ không có chuyện gì cả".

Trần Thu Nguyệt ở một bên lúc này cũng đã lên tiếng, trong lòng của nàng không biết từ khi nào đã hình thành một cỗ niềm tin mù quáng vào Trần Phàm.

Mà lúc này, quả đan tín hiệu đã phát huy ra tác dụng của nó, chỉ một loáng sau đã có mười mấy thân ảnh chạy đến đây, số lượng mặc dù ít hơn so với ban nãy, nhưng chỉ nhìn thôi cũng khiến mọi người ở đây ai nấy đều phải run rẩy.Mười hai người này, cầm đầu là một nam tử trung niên, ánh mắt thâm thuý, sắc mặt thâm trầm, khí tức quanh thân tỏa ra lạnh lẽo, chỉ đứng đó thôi đã toát ra một cỗ hàn khí hết sức dọa người.

Cao thủ ngưng dịch cảnh!

"Là ai vừa mới phát đạn tín hiệu?".

Nam tử trung niên kia trầm giọng hỏi, nhưng mà sau đó cũng giống như gã đội trưởng ban nãy, khi ánh mắt quét nhìn đến công chúa đã lập tức biến đổi ngay, vội vàng đi đến trước mặt thiếu nữ khom người nói:

"Vi thần tham kiến công chúa!".

Có lẽ do thân phận người này cao hơn gã đội trưởng, thực lực cũng vượt xa, cho nên khi gặp Cửu công chúa chỉ hơi cúi người chứ không phải quỳ xuống.

Tuy vậy vẫn có thể thấy rõ nét cung kính trên mặt hắn.

Cửu công chúa giờ phút này trở nên đắc ý vô cùng, khóe miệng nhếch lên, bộ dáng cao cao tại thượng, con mắt vẫn tràn đầy oán độc nhìn chằm chằm lấy Trần Phàm, nàng chính là muốn tìm kiếm lấy một sự hối hận, run sợ, lo lắng từ sâu trong mắt hắn.

Chỉ đáng tiếc, nàng lại là thêm một lần nữa thất vọng, bởi vì trong mắt Trần Phàm những cảm xúc ấy đều hoàn toàn không có, có chăng chỉ toàn là khinh miệt mà thôi.

Điều này không khỏi khiến cho vị công chúa hận đến nghiến răng nghiến lợi!

Nam tử trung niên vừa ngẩng lên nhìn thấy bộ dạng của công chúa, hai hàng lông mày không khỏi nhíu chặt lại, khí thế quanh thân đã lãnh lại càng thêm băng hàn.

"Công chúa điện hạ, là kẻ nào to gan dám xúc phạm đến người?".

Gã đội trưởng lúc này đã nhanh chân chạy đến, một tay còn ôm lấy cánh tay bị thương đang bốc mùi khét lẹt, sau khi hành lễ với nam tử trung niên liền lập tức nói:

"Khởi bẩm Vân đô thống, chuyện là thế này..."

Đội trưởng chỉ mất vài câu đã kể ra đại khái toàn bộ sự việc, không biết hắn nói thế nào, chỉ thấy nam tử trung niên nghe xong cả khuôn mặt nhất thời đanh lại vì giận giữ, miệng quát to:

"Lớn mật, lá gan của các ngươi thật lớn!".

Vân đô thống lập tức xoay người, vẻ mặt rét căm căm, đi về phía mấy người Trần Phàm, một cỗ uy áp bành trướng trong nháy mắt liền tràn ra trên không.

Không khí xung quanh lúc này trở nên vô cùng lạnh lẽo, dường như đang bị đông kết lại, từng tảng băng trong nháy mắt lan tiến đến ngay dưới chân mấy người Trần Phàm, tu sĩ có mặt ở đây vội vàng né đi thật xa, chỉ hơi đứng đó thôi mà vẫn cảm thấy toàn thân run lên vì lạnh.

Mấy người Dương Khôi, Hạ Hoài An, Bùi Đình, Trần Thu Nguyệt, da gà da vịt thi nhau nổi lên, hai hàm răng không khỏi va vào nhau cầm cập, Vân đô thống kia càng bước tới gần thì bọn họ lại càng cảm thấy có một cỗ uy áp nặng nề đang ép họ phải quỳ xuống, tựa như quả núi đè trên vai.

"Hừ!".

Duy chỉ có Trần Phàm là không bị làm sao cả, sắc mặt của hắn trở nên thâm trầm xuống, ý lực như làn sóng vô hình bắt đầu lan tỏa ra, đối kháng lại với uy áp do Vân đô thống đang ép tới, đồng thời bao phủ lấy bốn người còn lại, lập tức áp lực đè lên vai họ đã từ từ giảm bớt.

Thứ nhất là Trần Phàm vốn dĩ tu luyện võ kỹ hỏa hệ Liệt Hỏa Lưu Tinh Quyền, cứ cho là cấp độ không cao bằng công pháp của Vân đô thống kia, nhưng đừng quên căn cơ của hắn là Đại Vũ Trụ Thuật, bao hàm cả vũ trụ bên trong, siêu việt bất cứ loại công pháp nào trên đời, từ đó thôi động hỏa kình trong cơ thể chí ít vẫn thừa sức kháng lại được hàn khí tỏa ra từ trên người đối phương.

Thứ hai là ý lực của hắn đã cực kỳ mạnh mẽ, hiện tại đã có thể so với cao thủ ngưng dịch cảnh sơ kỳ, tuy nhiên gã đô thống kia tu vi có lẽ phải hơn thế, nhưng mà trong đầu Trần Phàm lại có vong ngã chủng tồn tại, chỉ cần ý lực ngoại lai không quá mức chênh lệch với hắn, như vậy có thể bị vong ngã chủng dễ dàng hóa giải, thậm chí còn có thể bị cắn nuốt ngược lại, đây chính là chỗ đáng sợ của Vũ Trụ Vong Ngã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau