VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Coi như ta nợ nàng một tiếng nói yêu thương

Rất nhanh, sắc trời đã hoàn toàn tối lại, hiện tại là bầu không khí của thành Vân Long vào đầu buổi tối.

Ánh trăng dịu nhẹ, ban đêm ở đây cũng nhộn nhịp không kém ban ngày là mấy, dân chúng bắt đầu giăng đèn kết hoa, giữa không trung, ngọn ngọn đèn lồng trôi nổi, lớn nhỏ đủ loại, chỉ một thoáng mà đường phố đã tràn ngập ánh đèn lồng rực rỡ. Bên bờ hồ cành liễu đong đưa, nước mặt hồ lăn tăn gợn sóng, thi thoảng lại có mấy chiếc hoa thuyền xuôi theo dòng trôi nhẹ, chở đi từ xa mà đến khách nhân, người ở bên trong, có thì uống rượu ngâm thơ, có thì thưởng hoa thưởng trà, tựa như nhàn vân dã hạc (chỉ sự tự tại, không ham danh lợi). Mà xa xa, còn có những thân hình nóng bỏng, mặt hoa da phấn, chiếc khăn lụa hồng đưa ra không ngừng vẫy vẫy mời chào, buông lời ong bướm...Tất cả tạo nên cảnh tượng vừa thanh tịnh mà lại hỗn tạp xô bồ.

Nhưng mà, trong thành Vân Long còn có một điểm nhấn khiến cho người ta không thể nào quên, nhất là với những đôi nam nữ đương tuổi thanh xuân, họ thường tìm đến đây vì một mục đích đơn giản mà không kém phần phức tạp, đó chính là hẹn hò.

Bởi thế cho nên, người dân trong thành đã gọi địa điểm đó bằng một cái tên đầy mỹ cảm - Uyên Ương Kiều.

Là một cây cầu cổ kính hình vòm cung, tựa như một dải cầu vồng, đạm mạc mà trang nhã, cổ kính mà hoa lệ, cả thân hình như con giao long uốn cong bắc ngang qua mặt hồ bàng bạc, cầu có diện tích rộng chừng 30m, dài hơn 300m, ánh trăng soi chiếu cộng với ánh đèn lồng hội tụ khiến cho cây cầu đã thơ trông lại càng thêm như mộng.

Kiều duyên dưới ánh nguyệt tình,

Uyên ương e ấp tựa mình hòa nhau.

Mà lúc này đây thân ảnh của Lâm Phi Yến đang đứng lặng yên ở đó, lưng tựa thành cầu, hai tay ôm lấy bờ vai, bàn tay xoa lấy tựa như đang lạnh, ánh mắt cô đơn nhìn về một nơi, mái tóc ôn hương khẽ bay về một hướng, như chờ như mong, phía trên Uyên Ương Kiều hiện tại cũng có vài cặp đôi đang gần nhau thủ thỉ, ý mặn tình nồng, duy chỉ có mình nàng là bơ vơ lạnh lẽo...

"Yến tỷ, chờ đệ lâu chưa?".

Trần Phàm lúc này cũng đã tới điểm hẹn, số là Lâm Phi Yến ngày hôm đó hẹn hắn tới Uyên Ương Kiều, với ký ức của tiền thân, hắn tất nhiên không còn xa lạ gì với ba chữ này, có ai sinh sống ở thành Vân Long mà lại không biết, nghe cô nàng này nói là hắn đã hiểu ngay, trong lòng chỉ có thể khẽ thở dài một tiếng, đến thì vẫn phải đến, nhưng không biết đến lúc gặp lại phải nói cái gì đây.

Lâm Phi Yến hơi giật mình quay lại, thấy Trần Phàm đã đứng cạnh mình tự bao giờ, vẫn là thân ảnh ấy, khóe miệng mỉm cười, khuôn mặt hòa ái, nhưng nàng có chăm chú nhìn ra sao cũng không tìm ra được một tia tình cảm nào ở trong mắt hắn cả.

Nghĩ tới đây, Lâm Phi Yến đáy lòng cũng không khỏi tuôn ra một tiếng thở dài, nhưng thâm tâm cũng không có chút gì oán trách, sắc mặt thoáng đượm buồn, nàng nói:

"Trần Phàm, hôm nay hẹn đệ ra đây, ta chỉ là muốn nói lời tạm biệt, ngày mai là đệ đã phải đi rồi, không biết...khi nào mới có thể lặp lại"

"Cám ơn tỷ! Có duyên nhất định sẽ còn".

"Đệ...không có gì muốn nói với ta sao?".

Lâm Phi Yến ngước đôi mắt long lanh hỏi.

"Ta..."

Trần Phàm có chút khó xử, nói thật là ở kiếp trước hắn cũng chưa từng yêu đương lần nào, nói đúng ra là chẳng có ai yêu, mà đến kiếp này không chỉ có một mỹ nhân vì hắn rung động, nhưng trong lòng lại không sinh ra được chút tình cảm nào, haiz! âu cũng là một loại bi ai.

Nhưng mà Trần Phàm biết đây chỉ là vấn đề hiện tại, vốn dĩ đây không phải bản tính thật sự của hắn, sau này khi vong ngã chủng tiến hóa, hắn nhất định sẽ không còn lãnh cảm như bây giờ.

Nhưng ít nhất cái vấn đề hiện tại này lại đang làm khó hắn.

"Ta biết, đệ chính là nhân trung chi long, còn ta chỉ là một nữ tử tư chất tầm thường, đệ không cần phải cảm thấy khó xử gì đâu".

"Yến tỷ hiểu lầm rồi, trong mắt ta tư chất không quan trọng, cho dù là Cửu Thiên Thần Nữ nếu có lòng dạ bất chính thì ta cũng chỉ coi như rác rưởi mà thôi, chỉ là..."

"Ta hiểu chứ, cảm ơn đệ đã nói với ta những lời như vậy, ta tin tưởng đệ".

Lâm Phi Yến giơ tay ngăn lại, sau đó lại nói, ánh mắt mang theo chút cầu khẩn:

"Ta có thể xin đệ một chuyện được không?". "Yến tỷ cứ nói, làm được đệ nhất định sẽ làm".

"Có thể...đừng gọi ta là Yến tỷ?".

Trần Phàm trầm ngâm trong thoáng chốc, hơi suy nghĩ mấy giây, một lát sau hắn mới khẽ mỉm cười, nói:

"Vậy gọi là...Yến nhi?".

Lâm Phi Yến bất chợt sững người, sắc mặt si ngốc, nàng vốn chỉ là ôm hy vọng mong manh mà thôi, không có bao nhiêu vọng tưởng Trần Phàm sẽ đồng ý, giờ phút này nghe người nam nhân trước mặt gọi mình thân mật như vậy, đáy lòng Lâm Phi Yến không khỏi dâng lên một cỗ xúc động đến ngọt ngào, so với bất cứ thứ gì đều vô cùng ngọt ngào!

Rồi đột nhiên, nàng cả người dướn về phía trước, hai chân kiễng lên, cánh tay choàng tới...

Cái này?

Trần Phàm chỉ cảm thấy môi mình được lấp đầy bởi một đóa anh đào chín mọng, tỏa ra hơi thở như lan, dịu dàng thanh khiết, hắn cũng không có ngăn cản, bàn tay khẽ đặt lên eo nàng.

Chỉ là nếu có người nhìn vào được trong thức hải của hắn sẽ thấy vong ngã chủng lóe lên một cái rồi xoay tít, toàn bộ cảm xúc sinh ra lập tức bị cắn nuốt hoàn toàn, để tâm tư Trần Phàm toàn bộ lại bình ổn trở xuống.

Hai người cứ như thế khoảng thời gian một chén trà.

Lát sau, Lâm Phi Yến chủ động rời ra đôi môi của mình, khuôn mặt ửng đỏ, trái tim vẫn chưa nguôi thình thịch, nàng nghiêng đầu dựa khẽ lên lồng ngực Trần Phàm, cất giọng thủ thỉ:

"Trần lang! Cảm ơn chàng, thực sự đêm nay ta rất vui, rất mãn nguyện, cho dù sau này vĩnh viễn không gặp lại được chàng nữa ta cũng mãn nguyện!".

Trần Phàm không nói gì, cánh tay vẫn đang ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn của Lâm Phi Yến, ánh mắt nhìn về xa xăm, sau một lát hắn mới bắt đầu lên tiếng:

"Chờ ta, bây giờ ta chưa thể giải thích rõ ràng cho nàng hiểu được, nhưng hãy cho ta thời gian, ta sẽ còn quay lại, đến lúc đó..." Nói đến đây Trần Phàm đột nhiên mỉm cười:

"Hy vọng nàng chưa phải là hoa đã có chủ".

Lâm Phi Yến trong lòng xúc động khôn tả, cặp mắt lúc này đã ngân ngấn lệ doanh, tựa như thủy tinh, ngước lên đôi mắt long lanh ấy nàng không thể tin được mà hỏi:

"Chàng...chàng vừa nói gì cơ?".

"Hoa đã có chủ".

"Không, từ đầu tiên ấy".

"À...Chờ ta".

Lâm Phi Yến không nói gì nữa, chỉ cảm thấy như đây là một trận giấc mơ, nếu là mơ, xin hãy cho ta được mơ như thế cả đời.

Hai hàng nước mắt đã lăn dài xuống má, nhưng là những giọt nước mắt của hạnh phúc, tuy không biết Trần Phàm còn giấu mình điều gì nhưng đối với nàng hai chữ "chờ ta" vậy là quá đủ.

23 tuổi mới bắt đầu biết yêu, hóa ra đây chính là mối tình đầu mà người ta thường nói tới sao?

Mối tình đầu, có thể nó không phải là mối tình đẹp nhất, nhưng chắc chắn đó là mối tình quý giá nhất!

"Ta nhất định...nhất định sẽ chờ chàng, nhưng mà, mới vừa rồi có một câu mà chàng nói sai đấy".

"Ta...vốn dĩ đã là hoa đã có chủ".

Trần Phàm nghe vậy cũng không khỏi cảm thấy ấm áp, giờ phút này đột nhiên có một loại mong muốn mình chưa từng tu luyện Vũ Trụ Vong Ngã.

Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, có được thì phải có mất, nếu như không có vong ngã chủng thì chắc bản thân hắn đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

"À phải, ta cũng muốn hỏi nàng một câu?".

"Chàng nói đi".

"Nàng thích ta từ khi nào vậy?".

Lâm Phi Yến có chút ngạc nhiên, nghĩ không ra Trần Phàm lại hỏi mình câu ấy, sau giây lát nàng lắc đầu mỉm cười, nói:

"Ta cũng không biết, có thể là vừa gặp đã yêu, có thể sau lần đó trong tâm trí cứ luôn nghĩ về chàng, tóm lại hết thảy đều do duyên phận, ta chỉ biết là ta yêu chàng!".

"Cám ơn nàng, Yến nhi!".

Trần Phàm giờ phút này cũng chỉ đành phải nói như vậy, bởi vì hiện tại trong tim hắn không có chút cảm xúc nào cả, nếu như nói ta cũng yêu nàng vậy đó chính là một lời nói dối, cho nên hắn chỉ có thể nhủ thầm trong lòng mình rằng: "Coi như ta nợ nàng một tiếng nói yêu thương".

Chương 72: Có thù tất báo

Sau khi tạm thời chia tay với Lâm Phi Yến, Trần Phàm cũng trở lại quán trọ, ngồi một mình trong phòng, hắn trầm ngâm suy nghĩ, chợt nghĩ tới một câu nói rất hay trong truyện tiên hiệp mà mình từng nghe: “Đôi khi duyên phận cả đời, chỉ vì năm đó một hồi gặp nhau.”

"Ta lại cảm thấy ký chủ có số đào hoa ghê gớm đấy".

Hệ thống không biết từ lúc nào bắt đầu hiện lên, dường như đọc được ý nghĩ của hắn, giở giọng trêu chọc.

"Biến đi!".

Trần Phàm vừa cười vừa mắng.

Lắc đầu không nghĩ thêm nữa, nếu đã gieo nhân, vậy quả ra sao hãy cứ để cho thời gian quyết định, thực ra đêm nay hắn vẫn còn có một việc cần phải làm.

Ban đêm, Phủ thành chủ.

Bên trong một biệt viện to lớn yên tĩnh, màn đêm thanh tịnh, trăng sáng hoa soi.

Chỉ là...cảnh sắc thanh minh nhưng lòng người không tịnh!

Phương Thiên Hùng lặng im ngồi đó, sắc mặt nghiêm túc, khí tức thâm trầm, bên cạnh hắn chiếc lư đồng vẫn đang tỏa khói nhè nhẹ, mùi linh dược lan tỏa khắp gian phòng, nhưng lại không có khiến hắn có được chút thư thái nào hết, ngón tay liên tục gõ lộc cộc trên bàn, hiển nhiên nội tâm đang trăm ý ngổn ngang.

"Tại sao tên Huyết Dạ đến giờ này còn chưa có tin tức gì?".

Trong lòng Phương Thiên Hùng vẫn không ngừng suy nghĩ tới mọi loại khả năng, hôm đó kế hoạch ám hại Trần Phàm không thành, chỉ có thể để cho Huyết Dạ trực tiếp đến tận nơi của tiểu tử đó ra tay, vốn dĩ với tác phong của Ám Ảnh Môn phải xong từ tối đó mới phải, hoặc trễ nhất là sáng nay, tại sao đến bây giờ còn chưa có kết quả gì?

Đột nhiên lúc này có thân ảnh như gió đi vào, y phục thường dân, một chân quỳ xuống phía trước thành chủ, chắp tay nói:

"Chủ nhân!".

"Mau nói, có tin tức gì của tiểu tử kia?".

Nam tử này là người của Phương Thiên Hùng phái đi nghe ngóng tin tức của Trần Phàm.

"Thuộc hạ đã nghe ngóng rất kỹ, Trần Phàm này hiện tại vẫn ở trong quán trọ Quý Nhân".

"Ngươi khẳng định?".

"Tuy ta không nhìn thấy bóng dáng của hắn, nhưng thiết nghĩ chưởng quỹ ở đó có một trăm lá gan cũng không dám bịa chuyện".

"Được rồi, ngươi lui đi".

"Vâng".

Sau khi tên thuộc hạ lui ra, Phương Thiên Hùng sắc mặt kinh nghi bất định, không thể nào, chẳng lẽ tên Huyết Dạ đó vẫn chưa động thủ?

"Hừ! Chỉ còn đêm nay thôi là Trần Phàm kia sẽ rời đi nơi này rồi, nếu như ngươi còn chưa chịu ra tay, vậy sau này cũng đừng mong lấy được Dịch Nguyên Đan nữa".

Phương Thiên Hùng lẩm bẩm nói, thần sắc kinh nghi bất định, hắn tất nhiên nằm mơ cũng đâu nghĩ tới tên sát thủ vốn đã chết một cách triệt để từ hôm qua rồi.

Bỗng nhiên ánh mắt của hắn cảnh giác nhìn xung quanh một lượt, hướng về phía gian phòng mình đi tới.

Gian phòng tuy không lớn, nhưng lại có vẻ vô cùng tinh xảo.

Phía trước có một chiếc giường ngủ khá lớn, được làm từ gỗ quý ngàn năm tuổi, chế tác cầu kỳ, chăn nệm nhung mao màu đỏ thẫm, quý phái mà sang trọng, Phương Thiên Hùng đưa chân bước tới, thoát đi ngoại phục, nhẹ nhàng kéo màn, bộ dáng mệt mỏi giống như muốn lên giường đi ngủ sớm.

Nhưng với tâm trạng như thế hắn lại muốn đi ngủ? Câu trả lời chỉ có hắn mới biết được mà thôi.

Phương Thiên Hùng lúc này đã yên vị trên giường, giữa hắn với bên ngoài hiện tại đã được một tấm màn tối che kín, cho dù là ai nhìn thấy cũng sẽ chỉ nghĩ giờ phút này thành chủ đã lên giường đi ngủ, mà chẳng người nào nghĩ bên trong lại có bố trí một cỗ máy móc cơ quan.

Chỉ thấy Phương Thiên Hùng đưa tay lần xuống một đạo hoa văn được điêu khắc trên thành giường, ngón tay nhấn xuống, lập tức một cái cơ quan nắm xoay hình tròn lồi lên, hắn nắm lấy cơ quan xoay một vòng lại một vòng, trái rồi lại phải, theo quy luật nhất định. Chỉ vài giây sau, có tiếng cách cách rất nhỏ vang lên, chiếc giường lập tức phân làm hai nửa, để lộ ra một cái cửa hang đen nhánh dẫn thẳng xuống lòng đất.

Phương Thiên Hùng chỉ chờ có vậy, ngay khi mật thất mở ra, thân hình của hắn cũng nhanh chóng trượt xuống, chiếc giường tách đôi cũng nương theo đó mà từ từ khép lại. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, ngay vào lúc đó, có một thân ảnh còn nhanh hơn Phương Thiên Hùng vô số lần, nhẹ như gió cuốn, u linh quỷ dị, khiến cho vị thành chủ không hề mảy may phát giác chút nào, trước khi cửa hang khép lại lập tức nhảy theo xuống dưới.

Thân ảnh này không ai khác chính là Trần Phàm.

Hắn đã đến đây từ nãy, thân hình hòa quyện với đêm đen, dù xung quanh đèn sáng cũng vô dụng, đứng ở trong phòng mà Phương Thiên Hùng hoàn toàn không hề phát hiện, Ám Vân Dạ Hành quả nhiên vào ban đêm mới có thể phát huy ra được hiệu quả cao nhất.

"Không hổ là thành chủ, ngụy trang kỹ thật, nếu là người khác nhiều khả năng đã bị ngươi lừa rồi".

Trần Phàm thầm nghĩ trong lòng, nếu không phải hắn phát giác ra gã thành chủ này có gì đó không đúng, dường như đang muốn làm một việc gì đó quan trọng, Trần Phàm có lẽ cũng chỉ cho rằng tên này muốn lên giường nghỉ ngơi.

Thân ảnh của Trần Phàm như một đám sương mờ ảo, phiêu linh nhẹ nhàng, tưởng chừng bàn chân không chạm đất, nhìn hắn giờ phút này có chút giống như linh hồn vất vưởng, cứ thế bám theo phía sau Phương Thiên Hùng.

Cũng không lâu cho lắm, "hai người" bước đi ước chừng được một khắc thời gian, Phương Thiên Hùng đột nhiên dừng lại, hiển nhiên là đã đến điểm cuối cùng.

Cuối hang động này hóa ra còn xây dựng một gian thạch thất, không lớn không nhỏ, phía trước có một cánh cửa sắt, nhìn có vẻ khá lâu rồi, trên cửa treo một khóa sắt khá lớn cỡ đầu người.

Chỉ thấy Phương Thiên Hùng lấy từ trong người ra một chiếc chìa khóa, nhẹ nhàng tra vào ổ, lách cách, cánh cửa sắt nặng nề và dày bịch từ từ được hắn mở ra.

Đằng sau cánh cửa không ngờ lại chính là một bảo khố!

Bảo khố có phương viên khá rộng, ước chừng mấy trăm mét, bên trong nào là linh đan diệu dược, thiên tài địa bảo, các loại tài liệu, linh thảo, binh khí, vàng bạc châu báu chất đầy rương, nhiều vô số kể...Hiển nhiên vị thành chủ này lâu nay đã tích cóp được không ít.

Phương Thiên Hùng lúc này bắt đầu đi vào cuối gian bảo khố, đột nhiên hắn bước chân dừng lại, đầu hơi ngẩng lên, miệng lẩm bẩm nói:

"Quái lạ, sao cứ cảm thấy hôm nay sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra!".

Được một lát hắn chép miệng lắc đầu, vừa nãy bỗng dưng khóe mắt giật giật, dù sao hắn cũng là một vị thành chủ, quản lý ngàn vạn dân chúng, trải qua bao nhiêu sóng gió lớn lao, cho nên khi bước vào đây trực giác mách bảo hắn sẽ có chuyện không hay xảy ra với mình. Nhưng nghĩ lại, nơi này tuyệt mật như thế, mà hắn lại cẩn thận như vậy, ngoài hắn ra không ai biết, cũng không ai có thể vào được chỗ này, chẳng lẽ còn có thể xảy ra chuyện gì sao?

Nhưng mà...thường những việc mà con người ta không ngờ tới nhất lại chính là việc dễ xảy ra nhất!

Trong không gian mật thất bỗng vang lên một đạo thanh âm lạnh lùng:

"Trực giác của ngươi không có sai đâu".

"Ai?". Phương Thiên Hùng thất kinh nói lớn.

Chỉ là, còn không để cho hắn kịp phản ứng thêm điều gì, một đạo huyết quang hiện ra, như một ánh chớp, tốc độ viễn siêu tưởng tượng, đường kiếm lướt ngang xẹt qua cổ của vị thành chủ xấu số.

Xoẹt!

Diễn biến xảy đến quá nhanh, thậm chí Phương Thiên Hùng còn không kịp kêu thảm tiếng nào đã đầu lìa khỏi cổ, chỉ thấy hai mắt hắn trợn to, bên trên chằng chịt tơ máu, cái đầu tạm biệt thân thể bay lên không, kéo theo một vòi máu đỏ tươi tuôn ra, tựa như mưa rào tầm tã...

Hắn...Phương Thiên Hùng...thành chủ của thành Vân Long...bá chủ một phương...chết không nhắm mắt...càng là chết không cam tâm...thậm chí...còn không biết ra tay với hắn rốt cục là kẻ nào...để mà đem lòng oán hận!

Có lẽ đây là tất cả những ý nghĩ cuối cùng xẹt qua trong đầu vị thành chủ trước khi hắn hoàn toàn vĩnh biệt thế gian này.

Mà Trần Phàm cũng không quản tên này nghĩ sao, sau khi một kiếm đắc thủ, lúc này thân ảnh của hắn mới từ từ hiện ra, giống như bước ra từ trong hư không vậy, nhìn kia thi thể không đầu của Phương Thiên Hùng, hắn mặt không biểu tình nhàn nhạt nói:

"Niệm tình ngươi có công dẫn ta vào đây, cho ngươi một cái chết nhanh gọn nhất".

Đối với địch nhân, đặc biệt là kẻ đã có sát ý với mình, Trần Phàm tuyệt đối không bao giờ nương tay, hắn có thù tất báo, phương châm luôn là lấy đạo của người trả lại cho người.

Ban đầu vốn ý định của Trần Phàm tới đây là để nghe ngóng, mặc dù đã tám chín mười phần xác định, nhưng hắn vẫn muốn xem thực sự sát thủ là do kẻ nào phái tới, tất cả đều trong dự đoán của Trần Phàm, kẻ phái sát thủ đi giết mình chính là Phương thành chủ, mà nhất định gã gia chủ Trần gia kia cũng có tham dự vào chuyện ám hại hắn lần này.

Chỉ là không nghĩ tới lại có thu hoạch ngoài ý muốn, đó chính là bảo khố trước mắt đây!

Trần Phàm nhìn qua toàn bộ đồ vật trong bảo khố, hết sức hài lòng gật gật đầu, sau đó vung tay lên một cái, nói:

"Hệ thống, trao đổi cho ta cái thi thể này".

"Tu vi chân khí hậu kỳ, trao đổi với hệ thống sẽ nhận được 300 điểm năng lượng, ký chủ xác nhận muốn đổi?".

"Xác nhận".

"Trao đổi thành công, nhận được 300 điểm năng lượng, tổng số năng lượng hiện tại của ký chủ là 730 điểm".

Leng keng!

Ngay khi thi thể của Phương Thiên Hùng biến mất, một chiếc nhẫn trữ vật cũng theo đó rơi ra, hệ thống chỉ thu thi thể, đồ vật ngoại thân sẽ được tự động đẩy ra ngoài.

"Coi bộ nơi này lớn quá, nhẫn của ta cũng không đủ để chứa hết, cũng may đã có thêm cái nhẫn này".

Trần Phàm cúi xuống nhặt lên xem, chiếc nhẫn cũng cùng một loại với nhẫn của hắn, bên trong ngoài đan dược và kim phiếu ra, thứ quý giá nhất chính là một chiếc quạt, như giấy mà không phải giấy, nhìn kỹ sẽ có chút quỷ dị, nếu Trần Phàm đoán không sai đây chính là Bạch Cương Phong Linh Phiến mà Phương Thiên Phú lần trước ở đại hội tỷ võ đã dùng, tài phú tuy không thể so được với tên Huyết Dạ lần trước nhưng cũng là một bút số lượng không nhỏ.

"Đồ tốt! Đáng tiếc là ta lại không thích dùng quạt".

Trần Phàm chép miệng lắc đầu, sau đó bỏ vào lại vào trong nhẫn, không dùng được làm vũ khí thì lại đem đi thôn phệ thôi.

"Còn cái hộp nhỏ này?".

Phát hiện bên trong còn có một hộp ngọc màu lục nhỏ nhắn, đặt ở một góc, Trần Phàm lấy mở ra xem hóa ra lại là một viên đan dược.

"Đây là...Dịch Nguyên Đan!".

"Ha ha ha...phát tài!".

Thật không nghĩ tới gã thành chủ này vậy mà có thứ đan dược quý giá như vậy, nhờ xem qua Sơ Cấp Luyện Đan Chi Lộ, căn cứ vào đặc điểm màu sắc, dược lực, dược hương mà Trần Phàm vừa nhìn đã có thể khẳng định, đây chính là Dịch Nguyên Đan cực kỳ trân quý, dùng cho tu sĩ đột phá lên ngưng dịch cảnh tu vi.

Sau đó hắn lại bắt đầu xem xét kỹ xung quanh bảo khố, phát hiện nơi đây quả thực không thiếu đồ tốt, binh khí phàm cấp khoảng vài trăm cái, vương binh ba bốn kiện, tuy phẩm chất không bằng chiếc quạt kia, càng không thể so sánh với huyết kiếm, nhưng dù sao cũng là vương cấp, giá trị tất nhiên không nhỏ...Trần Phàm đơn giản là cánh tay vung lên, thu gom sạch sẽ mọi thứ vào trong nhẫn.

Chương 73: Nói chuyện phiếm

Trần gia phủ đệ.

Lúc này trong nội phủ, trên con đường lát đá xanh bóng loáng, hai bên hoa lá hàng rào, đang có hai thân hình sóng vai đi tới, một lớn một nhỏ, vừa đi vừa trò chuyện, nhìn cách ăn mặc có vẻ là hạ nhân trong phủ.

"Đại thiếu gia lần này xem ra thật thảm, chẳng những không có đạt được thứ gì, tu vi lại còn bị thụt lùi giảm xuống".

Một thiếu nữ tuổi chừng 16-17 đang nhỏ giọng thì thầm, bộ dáng len lén như sợ ai nghe thấy, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ cười trên nỗi đau của người khác.

"Coi chừng cái miệng! Nha đầu ngươi cái gì cũng tốt, chỉ có cái miệng là không yên chút nào. Nếu để cho người ngoài nghe được thì người thê thảm chính là ngươi đó!".

Người vừa lên tiếng là một phụ nhân trung niên, ánh mắt lườm lườm nhìn về phía thiếu nữ gắt giọng mắng.

"Ta biết rồi cô cô, nhưng mà, thiếu gia trước giờ nhìn ai cũng bằng nửa con mắt, những người như con với cô cô trong mắt hắn không khác gì súc vật, lần này bị như vậy liệu có phải là báo ứng hay không?".

"Haiz! Báo ứng hay không cũng không phải chuyện mà đám hạ nhân như chúng ta có thể quản, quản cho tốt chuyện của mình là được rồi, đừng ăn nói lung tung nữa".

Phụ nhân trung niên khẽ thở dài một tiếng, sau đó lập tức chuyển đề tài:

"À đúng rồi, tối nay nha đầu ngươi có phải được sang hầu hạ nhị tiểu thư phải không?".

Nghe phụ nhân trung niên nói nữ nha hoàn kia khuôn mặt bất chợt ỉu xìu xìu, nhưng ngay sau đó ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ ước ao, nàng cảm thán nói:

"Vâng cô cô! Nhưng mà con chỉ còn được hầu hạ tiểu thư một đêm nay nữa thôi, ngày mai là người sẽ rời khỏi đây rồi".

"À đúng cô cô, người có biết có một người tên Trần Phàm không?".

"Có, nghe nói trước đây từng là nô bộc ngoại phủ".

"Giá như...giá như có nam nhân chỉ bằng một phần mười của Trần Phàm ca ca tới đây đón ta đi, ta cũng vô cùng mãn nguyện, nhị tiểu thư đi rồi con cũng không muốn ở lại nơi này nữa".

Trần Phàm hiện tại đã trở thành một sự tích của thành Vân Long, nhất là ở trong Trần gia phủ, không ai là không biết đến người này, hành động choáng ngợp của hắn trên võ đài cách đây vài ngày đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất, thậm chí đi tới đâu người ta cũng chỉ nghe thấy hai chữ Trần Phàm.

Nam nhân kẻ ghen ghét người thì kính nể, trong khi đa phần các chị em phụ nữ toàn là một lòng sùng bái, thiếu nữ nha hoàn vừa rồi cũng không phải ngoại lệ.

Bộp!

Nhưng trong lúc nha hoàn còn đang ánh mắt mơ màng, đột nhiên chỉ nghe bụp một tiếng, phụ nhân trung niên đi cùng nàng bỗng dưng cả người ngã lăn ra đất bất tỉnh, hiển nhiên là bị người đánh ngất.

"Cô cô!".

Thiếu nữ nha hoàn sợ hãi kêu lên, nhưng còn chưa đợi cho nàng kịp phản ứng, một đạo chỉ pháp nhanh như chớp đã điểm vào huyệt nàng, khiến cho nha hoàn chỉ có thể ú ớ trong miệng, không thể động đậy.

"Không sao, cô cô ngươi chỉ là bị ta đánh ngất thôi".

Một đạo âm thanh vang lên, rõ ràng ở ngay chỗ này, nhưng lại không hề thấy bóng người nào cả, giống như ma quỷ, điều này khiến cho nha hoàn sợ tới toàn thân run lẩy bẩy.

"Giờ ta có thể giải khẩu huyệt cho ngươi, nhưng phải hứa là không được la lên, bằng không ngươi lập tức mất mạng".

m thanh lại vang lên cảnh cáo.

Thiếu nữ nha hoàn gật đầu lia lịa, bờ môi mím chặt, trên khóe mắt đã sắp có nước mắt chảy xuống.

Sau khi huyệt đạo được giải, nha hoàn vội thở ra một hơi, nhưng vẫn không thể động đậy, nàng chỉ có thể nói được mà thôi.

"Ta hỏi ngươi, giờ này Trần gia chủ đang ở đâu, làm gì?".

"Ta...ta không biết...ngươi là ai?".

Nha hoàn run giọng hỏi.

"Không phải mới vừa rồi nhắc tới tên ta sao?".

Lúc này Trần Phàm mới hiện ra trong đêm tối, đứng trước mặt thiếu nữ, thần sắc không biểu tình cũng không lãnh cảm nhìn nàng.

"Trần Phàm!".

"Suỵt".

Nha hoàn hai mắt sáng lên, ngạc nhiên tới cực độ, có nằm mơ nàng cũng không nghĩ tới mình vừa nhắc tới người người tới ngay. Nhưng sau đó Trần Phàm lập tức đưa ngón tay lên miệng làm dấu, nàng liền hạ giọng tới mức thấp nhất, khe khẽ nói:

"Huynh...thực sự là Trần Phàm sao?".

"Ừm".

"Tại sao huynh lại ở đây?".

"Muốn tìm gia chủ nói chuyện phiếm thôi, tiểu muội giúp ta chứ?".
"Ừm, muội giúp huynh".

"Muội nghe nói gia chủ hiện giờ đang ở chỗ đại thiếu gia".

Nữ nhân mà, vừa thấy thần tượng trong lòng là đầu óc cũng theo gió mà bay, hồi nãy còn nói không biết. Dù sao nàng cũng là tộc nhân của Trần gia, người đến không biết có ý đồ gì, cho nên không thể làm ra chuyện phản bội gia tộc được.

Nhưng nghe Trần Phàm nói chỉ muốn gặp gia chủ trò chuyện, nàng liền lập tức tin tưởng là thật, thế là cứ như vậy biết gì nói nấy.

"Tiểu muội dẫn ta đi được chứ?".

"Được".

Thiếu nữ gật đầu sau đó dẫn Trần Phàm tới nơi cần đến, trên đường thi thoảng ngoái lại nhìn, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng người đâu cả, chỉ nghe thấy âm thanh đáp bên tai mà thôi.

Qua một hồi trái phải rẽ ngang rẽ dọc, khoảng một khắc sau, cuối cùng nha hoàn dừng bước trước một định viện khang trang lộng lẫy, chỉ dám đứng cách xa nơi đó, không dám đến gần.

"Trần Phàm ca ca...Trần Phàm ca ca!".

"Ta vẫn ở đây".

"Phía trước chính là nơi ở của đại thiếu gia rồi".

"Cám ơn tiểu muội nhé! Muội tên là gì?".

"Muội tên Trần Hoa Hoa, huynh cứ gọi muội là Tiểu Hoa được rồi".

"Tiểu Hoa muội muội, nếu có người hỏi, tuyệt đối đừng nói tối nay đã gặp ta, kể cả cô cô của muội cũng vậy".

"Ừm, muội biết rồi".

Mặc dù không hiểu ý của Trần Phàm nhưng Tiểu Hoa vẫn liên tục gật đầu, nàng tin tưởng ca ca trước mặt không bao giờ làm hại mình.

"Còn nữa, ta tặng muội cái này".

Trần Phàm lấy từ trong người ra một cái túi trữ vật, bên trong đựng khá nhiều kim ngân phiếu, đan dược, dù sao bây giờ tài phú trong hai cái nhẫn kia đã chật ních, hắn cũng không keo kiệt giúp đỡ tiểu cô nương trước mặt này, huống chi người ta cũng giúp hắn.

"Đây là..."

Tiểu Hoa còn đang nghi hoặc vì sao Trần Phàm lại đưa túi trữ vật của mình cho nàng thì hắn đã nói tiếp:

"Mau cất đi, trở về hãy mở, còn nữa, nếu sau này muội cảm thấy nơi này không tốt có thể tìm tới Lâm gia Lâm Phi Yến, cứ nói là Trần Phàm ca ca giới thiệu, nàng nhất định sẽ nhận muội".

"Đi đi, nhớ kỹ, coi như hôm nay chưa từng xảy ra chuyện gì".

"Ừm...vậy muội đi đây".
Tiểu Hoa nghe vậy gật đầu, lầm lũi quay đi, đi được mấy bước nàng chợt ngoái cổ lại nhìn, nhưng thân ảnh của Trần Phàm đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt thiếu nữ nhìn vào khoảng không như muốn níu giữ chút gì đó, sau cùng chỉ có thể khẽ thở dài:

"Tạm biệt Trần Phàm ca ca!".

Lúc này Trần Thương Hải đang ngồi trong gian phòng của nhi tử, xung quanh hào nhoáng, bài trí xa hoa, trầm hương tỏa nghi ngút, bên cạnh hắn còn có một thân ảnh đang nằm, chính là Trần Nhất Long, hiện tại nhỉ tử của hắn khuôn mặt trắng bệch, khí tức cực kỳ suy yếu, tóc trên đầu đã có vài sợi bạc trắng, tu vi từ hư khí cảnh đại viên mãn tụt xuống chỉ còn hậu kỳ, bộ dáng mười phần thê thảm, nào đâu còn có đại thiếu gia hào quang chói sáng, đệ nhất thiên tài vạn người chú mục.

Mở ra đôi con ngươi vẩn đục, Trần Nhất Long khuôn mặt nhăn nhó khẽ cựa mình một cái, Trần Thương Hải thấy thế vội vàng hỏi:

"Long nhi, con thế nào rồi?".

Mấy ngày nay quên ăn quên ngủ, sắc mặt của Trần Thương Hải cũng không khá khẩm là bao, tận tình tìm hiểu đủ mọi cách, cuối cùng mới khiến cho nhi tử của hắn coi như nhặt về nửa cái mạng, nhưng tu vi sau này coi như vô pháp tiến thêm. Huống hồ lần trước ăn một chưởng của Huyết Dạ, tuy tên sát thủ không hạ xuống sát chiêu, nhưng cũng khiến cho tới bây giờ Trần Thương Hải vẫn nội thương chưa khỏi, nghĩ tới đây, hận ý trong lòng của hắn đối với Trần Phàm lại càng thêm sâu đậm, dù có dốc hết nước biển đông cũng không sao rửa sạch.

"Cha...Trần Phàm...hắn chết chưa?".

Trần Nhất Long lắc đầu nói, hiện tại trong lòng của hắn chỉ có một ý niệm đó là Trần Phàm kia phải chết.

"Yên tâm, người của Ám Ảnh Môn đã nhắm vào hắn, tiểu súc sinh đó nhất định phải chết rồi".

"Cha...con...nhất định phải đem đầu hắn dẫm dưới chân".

"Được, ta đem đầu hắn đặt dưới chân cho con".

Trần Thương Hải an ủi con trai mình.

Nhưng đúng vào lúc này, một đạo âm thanh lạnh lùng cất lên trong không khí, vang vọng khắp gian phòng:

"Đúng là cha nào con nấy, hai cha con các ngươi quả nhiên là rác rưởi".

"Kẻ nào?".

Trần Thương Hải sắc mặt kinh hãi, có thể vô thanh vô tức tiến vào tận nơi đây mà hắn không hề hay biết, điều này khiến hắn không khỏi kinh hoàng, kẻ đến thì không thiện, mà kẻ thiện thì không bao giờ đến.

"Gia gia của ngươi".

Chỉ thấy một đạo thân ảnh lướt qua mặt, tựa như ánh chớp lóe lên, Trần Thương Hải còn chưa kịp phản ứng đã bị đạp bay ra cửa, loạng choạng lùi lại mấy bước, nhưng khi ổn định lại được thân hình thì phải tiếp tục chứng kiến cảnh tượng khiến cho hắn thiếu chút hộc máu.

Chỉ thấy một khuôn mặt quen thuộc lúc này đã đứng ngay cạnh giường của con trai hắn, trên tay nắm lấy một thanh huyết kiếm, trường kiếm đang kề nhẹ lên cổ của Trần Nhất Long, tựa như đang nắm không phải là kiếm, mà là sinh mạng của nhi tử mình, chỉ nhẹ một cái thôi là đầu lìa khỏi cổ.

Mà khuôn mặt quen thuộc kia không phải ai khác, chính là người mà hắn căm hận nhất - Trần Phàm.

"Ngươi...làm sao có thể?".

Trần Thương Hải cặp mắt long lên sòng sọc, phẫn hận tuôn ra ào ạt khiến cho toàn thân hắn trở nên run rẩy.

Không phải tiểu súc sinh này đã bị Huyết Dạ kia đến lấy mạng rồi sao? Tại sao giờ phút này nó còn ở đây? Đúng rồi...thanh huyết kiếm kia...chẳng lẽ...

"Làm sao lại không bị tên huyết gì gì đó giết đúng không?".

Trần Phàm nhếch mép cười lạnh, nói tiếp lời của đối phương.

"Súc sinh, thả con ta ra!".

Trần Thương Hải gầm lên.

"Đừng có giống chó thế, kiếm của ta sắp không kiên nhẫn được nữa rồi đấy, hắn là ngươi cũng nhận ra lai lịch của nó đi".

Trần Phàm mặt không biểu tình, trường kiếm trong tay khẽ đập nhẹ lên trên cổ Trần Nhất Long, lúc này đã bị điểm huyệt cứng đờ, chỉ có thể trơ ra cặp mắt muốn bật máu mà trừng trừng nhìn lên thân ảnh Trần Phàm, một cảm giác bất lực chưa từng có từ trước tới nay bao trùm hắn.

"Được rồi, là ta sai, ngươi làm ơn thu kiếm lại, có gì từ từ nói".

Trần Thương Hải dù sao cũng là người thông minh, biết lúc này đại thế đã mất, vì tính mạng nhi tử hắn không thể không cúi đầu, cố gắng nuốt lấy một cục tức khổng lồ đang tắc nghẹn trong cổ.

"Tốt! Nghe lời như vậy có phải tốt hơn không".

Trần Phàm thản nhiên kéo lấy cái ghế, đặt mông ngồi xuống, bắt chân chữ ngủ, nhưng tay cầm kiếm kia vẫn gác lên trên cổ mục tiêu.

"Kiếm thì không thể thu, nếu muốn ta thu, vậy phải xem biểu hiện của ngươi rồi".

"Ngươi muốn gì?".

"Đơn giản lắm, dẫn ta tới bảo khố của ngươi".

Chương 74: Tàn đồ

Trần Phàm đi thẳng vào vấn đề, mục đích của hắn chỉ có thế, trải qua việc vừa mới đây thôi chứ đâu, tài phú của thành chủ kia đã để cho hắn lợi ích vô số, giờ nếu như thêm Trần gia vào nữa, khà khà...

"Được, ta có thể dẫn ngươi đi, nhưng trước tiên hãy thả nhi tử ta ra đã".

Trần Thương Hải sắc mặt trầm xuống nói.

"Ngươi coi ta là đồ ngốc sao, thả hắn ra để ngươi lật lọng?".

"Hừ! Với bản lĩnh của ngươi hiện tại còn sợ ta giở trò gì sao?".

"Ha ha...bớt giỡn đi, ai biết được loại người như người còn giữ lại thủ đoạn gì, chỉ có nắm nhi tử ngươi trong tay ta mới yên tâm được. Một câu thôi, ngươi có đi hay không? Đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta".

Trần Phàm khóe miệng dương lên, nhưng ngay sau sắc mặt nghiêm lại, tay kiếm nắm chặt, vung lên chém xuống một cái, chỉ còn cách cổ họng của Trần Nhất Long đúng nửa li...

"Dừng tay, ta dẫn ngươi đi là được".

Trần Thương Hải cắn răng, không còn cách nào, nhi tử hắn đang ở trong tay kẻ thù, cho dù hiện tại có âm mưu quỷ kế gì đi nữa cũng vô dụng mà thôi.

"Đi thôi".

Trần Phàm nói xong liền nắm lấy cổ của Trần Nhất Long nhấc lên, đơn giản mà nhẹ nhàng, tựa như nhấc một con cá chết, sau đó vắt tên này lên vai thản nhiên đi theo sau Trần Thương Hải.

Cũng không biết bảo khố của Trần gia đặt ở đâu, "ba người" đi lòng lòng một lúc, qua rất nhiều ngã rẽ quanh co, đường ngang lối dọc, mà mỗi khi gặp phủ vệ đi tuần, không cần Trần Phàm lên tiếng nhắc nhở, Trần Thương Hải sẽ chủ động tìm cách né tránh, dù sao đều là người thông minh, quả nhiên biết điều.

Mất khoảng nửa giờ sau, vị gia chủ này mới dừng lại ở phía trước mấy tảng đá khá lớn.

Nơi này có thể nói là một khu thạch viên (vườn đá), cạnh bên có hồ nước trong veo, từng tảng từng tảng đá lớn được dựng nên san sát, chân cắm sâu lòng đất, đỉnh nhọn hướng lên trời, tựa như những trái núi nhỏ, mỗi tảng đá phải cao tầm tám chín mét, rộng ba bốn mét, xung quanh ước chừng có đến trăm cái như vậy.

Ngay trước thạch viên có một lối nhỏ được lát gạch màu xám, hình như đều bằng đá cả, Trần Thương Hải không nói gì chỉ im lặng bước vào.

Trần Phàm cũng không hề chậm trễ tiến theo sau, nhìn qua thạch viên này có chút quỷ bí, nhưng hắn không hề sợ tên gia chủ kia giở trò, dù sao người nắm đằng chuôi là vẫn hắn, ném chuột vỡ bình, Trần Thương Hải sẽ không ngốc như vậy.

Lối đi vào trong hết sức ngoằn ngoèo, bước vào đây Trần Phàm mới sực phát giác một điều, thạch viên này hóa ra lại chính là một mê cung, mỗi tảng đá nhìn như lộn xộn, trên thực tế đều được sắp xếp theo một quy luật nào đó, nếu không biết đi vào đảm bảo chỉ có thể bị lạc mà thôi, hơn nửa Trần Phàm còn ẩn ẩn cảm giác được mấy tảng đá đen sì kia không chỉ có thế, dường như toàn bộ cấu thành một trận pháp rất lợi hại, không thể xem thường.

Cũng may có Trần Thương Hải dẫn đường, cho nên trên đường đi rất thuận lợi, không xảy ra vẫn đề gì cả.

Mất thêm khoảng 10 phút ba người đã đến một cửa động khá nhỏ, chỉ bằng cỡ thân người, bên ngoài bịt kín cửa đá, Trần Thương Hải lần tìm tới một khối đá nhỏ ngay gần, khẽ xoay một cái, cửa đá mở ra.

"Phía dưới chính là bảo khố của Trần gia ta".

"Đi tiếp đi chứ, sao dừng lại?".

Trần Phàm hất hàm về phía cửa động, ý tứ của hắn rất rõ ràng, chính là bảo Trần Thương Hải chui vào trong trước dẫn đường.

"Hừ!".

Trần Thương Hải hừ lạnh một tiếng, sắc mặt vô cùng không cam lòng, cùi đầu đi vào trong động.

Phía dưới có bậc thang dẫn xuống, không mất bao lâu sau, một mật thất có diện tích rộng như cái bảo khố trước đây trong phủ thành chủ mà Trần Phàm đã tiến vào, giống như một cái động ngầm dưới đất, lúc này hiện ra trước mặt hắn.

Đền đuốc đã được thắp lên tự bao giờ, xung quanh ánh sáng đủ để nhìn rõ mọi vật...

Không nằm ngoài dự đoán, mặc dù nhìn qua có chút kém hơn so với tài phú của Phương Thiên Hùng, nhưng cũng không xê xích bao nhiêu, Trần Phàm tương đối hài lòng.

"Đưa đây".

Trần Phàm ngón tay hướng về phía Trần Thương Hải ngoắc ngoắc."Đưa cái gì?".

Trần Thương Hải một bộ dạng không hiểu, mà đúng là hắn không hiểu thật, mình đã dẫn tên khốn này vào tận đây, hắn còn muốn lấy cái gì trên người mình.

"Đưa túi trữ vật chứ còn cái gì, nhiều đồ như thế ngươi nghĩ ta đựng vào đâu?".

Trần Phàm trợn mắt lên nói, bộ dạng như đang làm một việc hết sức thiên kinh địa nghĩa (cái lẽ rất đúng xưa nay, không có gì phải nghi ngờ).

Nhưng mà...mắt Trần Phàm trợn một thì Trần Thương Hải còn trợn mười, con mẹ nó, ngươi đây là đang ăn cướp hay đang ban phát ân huệ! Trên đời này còn có loại vô sỉ như ngươi sao?

Thế nhưng mặc kệ Trần Thương Hải trong lòng có gào thét cỡ nào, hắn cũng phải cắn răng mà lấy ra túi trữ vật của mình, dù Trần Thương Hải là gia chủ một đại gia tôc, nhưng hắn cũng vẫn chỉ có túi trữ vật mà thôi, có lẽ cả thành Vân Long này ngoài Phương Thiên Hùng ra cũng không người thứ hai sẽ có nhẫn trữ vật.

"Ấy, đừng có động tay lén lút bỏ thứ gì lại, cái túi đó bây giờ đã không phải của ngươi nữa đâu".

Trần Phàm tiếp tục không biết xấu hổ nói.

Trần Thương Hải cả khuôn mặt đã sắp sửa phóng ra lửa, nếu như ánh mắt có thể giết người có lẽ Trần Phàm đã chết không biết bao nhiêu lần rồi, bàn tay bóp chặt lại hư muốn bóp vỡ cả xương cốt, cánh tay vung lên ném mạnh túi trữ vật về phía Trần Phàm.

Mà đối với ánh mắt tràn ngập căm thù kia Trần Phàm tuyệt nhiên không thèm để ý, sau khi tiếp nhận cái túi hắn cũng chẳng cần kiểm tra làm gì, miệng nói thế thôi chứ dưới ánh mắt của hắn Trần Thương Hải sao có thể giở được trò gì nữa.

Chưa dừng lại ở đó, Trần Phàm đưa tay lên người Trần Nhất Long, khi vào tới đây hắn đã để tên này nằm ra đất, lúc này đã tựa như một cái xác không hồn, lần mò một lúc Trần Phàm lại lấy ra cái túi trữ vật khác, chính là của Trần Nhất Long, chỗ này tài phú nhiều như thế, một túi trữ vật làm sao mà đủ.

Xong xuôi, lúc này Trần Phàm mới vung tay lên, chuẩn bị thu tất cả mọi thứ vào trong hai chiếc túi, nhưng hình như phát giác ra điều gì, hắn đột nhiên ngừng tay lại, ánh mắt nhìn về một góc nhỏ trong hang động.

Chỉ thấy ở một góc tối không ai để ý tới, bên trên một phiến đá nhỏ phẳng lì, nằm lẻ loi một tấm da cũ kỹ, màu sắc tang thương, phủ đầy bụi bặm, hiển nhiên là rất lâu rồi không có ai thèm đụng tới.

Trần Phàm nhẹ nhàng bước tới, đem tấm da cầm lên, miệng thổi phù một cái, khói bụi bay mù, bên trên bắt đầu hiện ra một số hình ảnh.

Tấm da hình tam giác, chỉ lớn cỡ chiếc khăn tay mà nữ nhân hay dùng, điều đặc biệt là thứ này không phải được làm từ loại da bình thường, mà là da của yêu thú, hơn nữa phẩm cấp cực cao, cực hiếm thấy, đây cũng là lý do mà Trần Phàm đột nhiên chú ý tới nó.

"Cái này...là một tấm bản đồ?".
Trên mặt tấm da không có gì đặc biệt, cũng chẳng phải võ kỹ công pháp gì ghê gớm, chỉ là vẽ mấy hình núi non sông ngòi bình thường mà thôi, cho nên Trần Phàm mới phán đoán đây là một tấm bản đồ.

Không, cũng không thể coi là một tấm bản đồ, mà thực tế chỉ là một tấm tàn đồ!

Mấy hình vẽ trên tấm da đã bị đứt đoạn, một bên mép có dấu vết bị ngoại lực xé đi, rõ ràng chỉ là một phần không hoàn chỉnh, cũng không biết còn có bao nhiêu phần nữa, càng không biết đây là bản đồ dẫn tới đâu, liên quan tới cái gì?

"Tiểu tử, đây chỉ là một tấm tàn đồ rất đỗi bình thường, không có gì đặc biệt cả, không phải ngươi cũng định lấy nó đi chứ?".

Trần Thương Hải ở một bên nói, không ai nhìn ra được sắc mặt của hắn hơi có chút biến hóa, dường như không muốn để cho Trần Phàm lấy đi tấm tàn đồ.

Trần Phàm mặt không biểu tình, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trần Thương Hải, muốn soi kỹ biểu lộ của hắn, bình thường mà ngươi lại cất nó trong này, bình thường mà lại làm từ da của yêu thú cấp cao?

Nhưng hắn cũng không có nói những điều này ra khỏi miệng mà chỉ lạnh lùng hỏi:

"Vậy đây là cái gì, bản đồ kho báu sao?".

"Ta không biết, đây là vật từ đời tổ tiên truyền lại, ngay cả lão tổ Trần gia khi tìm được nó cũng không biết, chứ đừng nói là ta, bao nhiêu năm qua các đời gia chủ đều đã nghiên cứu tìm hiểu nhưng không tìm được chút manh mối nào, chỉ có thể đem nó phủ bụi nơi đây".

Trần Thương Hải lắc đầu, hắn nói là sự thật, bao nhiêu năm qua hắn cũng đã cố gắng tìm hiểu, dò hỏi hiểu nhiều nơi nhiều người về tấm tàn đồ này, nhưng không hề thu được bất cứ kết quả nào cả, ai cũng chỉ cho rằng nó được làm từ một loại chất liệu không tệ mà thôi, lửa đốt không cháy, đao chém không hư, ngoài ra không còn gì khác.

Tuy nhiên, dù không tìm hiểu được cái gì nhưng Trần Thương Hải vẫn có thể khẳng định đây là một vật không tầm thường chút nào, nếu không thì đời trước cũng sẽ không hao tâm tổn trí như vậy.

"Ngươi còn tấm nào như thế này nữa?".

Trần Phàm lại hỏi.

"Không có, đó là tấm duy nhất rồi".

"Thật chứ?".

"Tùy ngươi".

Trần Phàm nhìn thật kỹ biểu hiện của Trần Thương Hải, phát hiện tên này thực sự không nói dối, có lẽ chỉ khi nào tìm đủ các phần còn thiếu của bản đồ mới có thể biết được chân tướng.

Nghĩ tới đây Trần Phàm cũng không nghĩ thêm làm gì nữa, lúc này mới bắt đầu thu hết những thứ có ở đây vào hai cái túi, sau đó thản nhiên nói với Trần Thương Hải:

"Được rồi, cảm ơn sự hợp tác của ngươi, tuy nhiên vẫn phải làm phiền Trần gia chủ đích thân đưa ta ra khỏi đây lần nữa".

Trần Phàm nét mặt tươi cười, thân tình hòa ái, nhưng ở trong mắt Trần Thương Hải lại khiến hắn thiếu chút phun ra một ngụm máu tươi, bao nhiêu năm tích lũy gây dựng, giờ bị tên ác tặc này vơ vét sạch sẽ, trong bụng Trần Thương Hải có cảm giác như nội tạng mình đang đứt ra từng khúc.

"Ngươi...làm sao ta biết ngươi sẽ bỏ qua cho hai cha con chúng ta?".

"Hừ! Ngươi tưởng ai cũng giống như ngươi sao? Đứng có lấy bụng tiểu nhân mà đo lòng quân tử. Với lại...bây giờ ngươi có tư cách mặc cả với ta sao?".

"Ngươi...được, nhưng nếu như ngươi dám làm hại con ta, Trần Thương Hải ta thề có làm quỷ cũng không tha cho ngươi!".

Trần Thương Hải gằn giọng nói, cắn răng quay người đi.

Trần Phàm nhếch mép cười nhạt, cũng không nói gì thêm, lại thản nhiên vác cái xác không hồn Trần Nhất Long lên vai, như vác một con cá chết, trước khi bước chân ra khỏi Trần gia phủ, cái này vẫn là tấm bùa hộ mệnh tốt nhất, thực tế hắn cũng không hề sợ tên gia chủ kia chút nào, chỉ là muốn sự việc được nhanh gọn hơn mà thôi.

Nói thật, nếu như không phải niệm tình Trần Thu Nguyệt, với tính cách của hắn làm sao sẽ để cho hai cha con Trần Thương Hải còn sống nữa, dù sao hai người này cũng là ruột thịt của nàng, Trần Phàm nếu giết đi, Trần Thu Nguyệt biết được, cứ cho là nàng không trách hắn, nhưng tình cảm chắc chắn cũng không còn được như xưa, đây là điều mà Trần Phàm không muốn nhìn thấy nhất.

Chương 75: Tạm biệt Vân Long thành

Thời gian chậm rãi trôi qua, tờ mờ sáng, hôm nay đã là ngày thứ tư sau khi tỷ võ đại chiêu sinh diễn ra ở Vân Long thành, cũng chính là ngày Trần Phàm phải lên đường rời đi nơi đây, tiến tới một phương trời mới bao la hơn, rộng lớn hơn rất nhiều.

Lúc này mới khoảng sáu giờ sáng, ánh mặt trời lấp ló sau mây, Trần Phàm thu hồi công lực đình chỉ tu luyện, há mồm phun một ngụm trọc khí, hai mắt từ từ mở ra.

Hôm nay phải đi tới Vạn Linh Tông, sau khi sửa soạn một phen, Trần Phàm đứng dậy ra khỏi phòng, tối qua hắn cũng không có ngủ, chỉ khoanh chân nhắm mắt tu luyện, không phải là không ngủ được, mà thực tế chỉ là...nghĩ đến sắp phải đi xa, không biết khi nào mới có thể còn quay lại, ba năm, mười năm, hai mươi năm...đến lúc đó sẽ có thay đổi những gì? Người ta ở lại có còn đợi được mình không?

Thanh toán tiền trọ xong xuôi, bước ra khỏi cửa đã gặp một dáng hình quen thuộc.

"Trần Phàm, đệ chuẩn bị xong chưa, chúng ta đi thôi".

Trần Thu Nguyệt đã tới trước quán trọ Quý Nhân đợi từ sớm, nàng hôm nay một thân váy dài màu lam, khuôn mặt thanh tú động lòng người, mái tóc buông dài như suối chảy sau lưng, cả người tỏa ra khí tức trang nhã lại thêm phần cao quý.

Trần Phàm nhìn qua Trần Thu Nguyệt, hiển nhiên nàng này đêm qua hoàn toàn không hay biết những chuyện đã phát sinh trong phủ, mà cái này cũng không có gì lạ, dù sao sự tình chỉ diễn ra trong âm thầm lặng lẽ, hắn cũng không gây ra động tĩnh lớn gì cả.

Còn nói Trần Phàm đối mặt với nàng có cảm thấy áy náy hay không? Tất nhiên là không, nói đùa sao, hắn không giết hai người kia đã là khoan dung lắm rồi, bảo khố trong Trần gia phủ coi như là tiền bồi thường cho việc Trần Thương Hải có sát ý với hắn, và cũng là tiền mua mạng cho hai cha con bọn họ.

"Ừm Nguyệt tỷ, chúng ta xuất phát thôi".

Trần Phàm gật đầu nói.

Hai người sánh vai bước đi đến trung tâm quảng trường, nơi trước đó đã từng diễn ra đại hội tỷ võ, bước chân của họ cũng kéo theo sự chú ý của không ít dân chúng xung quanh, mọi người lại được dịp bàn tán xì xào.

"Thấy không, đó chính là Trần Phàm, tu vi hư khí cảnh, thực lực khủng bố quét ngang toàn trường, tất cả thiên kiêu, cái gì mà Trần Nhất Long, Phương Thiên Phú, Lâm Phong...đều là bại dưới tay của hắn cả".

"Cái này đã là gì, nói ra sợ các ngươi không tin, đến cả ta dù tận mắt chứng kiến còn không thể tin nổi, trên đời này còn có người tiếp hai chưởng của cao thủ ngưng dịch cảnh mà không chết".

"Cái gì, lời ngươi nói là thật?".

"Thật hơn cả trân châu!".

"À phải rồi, mỹ nữ đang đi bên cạnh hắn là ai?".

"Ngươi từ nơi khác tới phải không, đó là nhị tiểu thư của Trần gia, Trần Thu Nguyệt, lần này nàng cũng trở thành đệ tử Vạn Linh Tông".

"Ủa, ta tưởng Vạn Linh Tông mỗi lần chỉ lấy một người thôi mà?".

"Là đi ké thôi, tiểu tử kia nhờ tiếp được một chưởng của chủ khảo cho nên mới có thêm một danh ngạch".

"Ra là vậy, có được một nam nhân như thế thật là cực kỳ may mắn!".

...
Ở quảng trường lớn lúc này đã đứng đó ba đạo thân ảnh, chính là ba vị chủ khảo lần trước, cũng là trưởng lão ngoại môn của Vạn Linh Tông, toàn thân vận trường bào, sắc mặt thâm trầm bình thản, bộ dáng già nua mà chẳng thiếu uy nghiêm, khí tức của cao thủ ngưng dịch cảnh tỏa ra không hề che dấu.

"Gặp qua ba vị trưởng lão (2)!".

Trần Phàm cùng Trần Thu Nguyệt sau khi đến nơi, trông thấy ba vị lão giả cả hai liền lập tức khom người hành lễ.

Xung quanh đại quảng trường lúc này cũng không có ai, vốn dĩ người của Trần gia hôm nay phải tới đây đưa tiễn Trần Thu Nguyệt, nhưng tuyệt nhiên không có một bóng người nào, mà Trần Thu Nguyệt trước đó cũng đến chỗ phụ thân, định bụng chào cha lần cuối, nhưng khiến nàng ngạc nhiên là Trần Thương Hải cho người ở ngoài nói mình không khỏe, từ chối muốn gặp nàng, khiến cho Trần Thu Nguyệt không khỏi cảm thấy kỳ quái, rối cục phụ thân có chuyện gì, dù khó hiểu nhưng sau đó nàng cũng chỉ có thể nói vọng ở ngoài tiếng tạm biệt cha rồi quay lưng bước đi.

"Ừm, tới rồi sao, vậy khởi hành thôi".

Mạc trưởng lão gật đầu một cái, ánh mắt không khỏi nhìn nhiều về phía Trần Phàm, có chút giật mình, tiểu tử này...vậy mà tu vi lại có đột phá!

Không chỉ có mình Mạc trưởng lão, hai người còn lại cũng là như vậy.

Nội lực tinh thuần, căn cơ vững chắc, không hề có chút dấu hiệu của việc lạm dụng đan dược tăng lên tu vi, mới có ba ngày chứ mấy, tiểu tử này rốt cục là tu luyện kiểu gì, chẳng lẽ là lão quái vật nào đó chuyển thế hay sao!!?

Ba vị lão giả ánh mắt phức tạp nhìn nhau, sau cùng chỉ có thể cười khổ lắc đầu.

Huýt!

Mạc trưởng lão không biết muốn làm cái gì, hai ngón tay bỗng nhiên đưa lên miệng huýt một tiếng, thanh âm thanh thúy vang vọng ra khắp đại quảng trường.

Quécccc...

Chỉ thấy trên không trung có tiếng thú rống nổi lên, từng tràng khi lưu thổi qua vù vù, nương theo đó, người ta chỉ thấy một con chim khổng lồ vỗ cánh bay đến, dương đôi cánh lớn xoay vòng trên bầu trời.Kích cỡ ước chừng phải gấp đôi một chiếc máy bay bự nhất thế giới tại kiếp trước của Trần Phàm!

Hai cánh giang rộng, thân hình to lớn, toàn thân màu xám đen, mỏ nhọn cứng rắn, móng vuốt sắc nhọn, gió mạnh ngược qua khiến cho lông trên đầu nó như được chải chuốt, trong mắt bắn ra từng ánh hào quang lăng lệ.

"Yêu thú, là yêu thú phi hành!".

"Trời ạ! Trong đời ta chưa bao giờ thấy con chim nào lớn như thế này!".

"Là của mấy vị chủ khảo sao?".

Dân chúng trong thành lại được dịp xôn xao inh ỏi, chỉ trỏ không ngừng, dường như đã quên cả chuyện về Trần Phàm hồi nãy, đây chính là yêu thú phi hành, trong thành Vân Long số người nhìn thấy yêu thú không tuy không phải là ít, nhưng mà yêu thú phi hành chỉ chẳng mấy ai được thấy qua, lúc này tất nhiên đều vô cùng kinh ngạc.

Yêu thú phi hành, danh như ý nghĩa, chính là loại yêu thú chuyên dụng để hành tẩu trên không, khỏi nói cũng biết là tốc độ cực cao, hơn nữa khả năng công kích cũng không phải chuyện đùa.

Tu sĩ thì ánh mắt trầm trồ, phàm nhân thì run lên lẩy bẩy, hiển nhiên là sợ hãi nhiều hơn kinh ngạc.

"Một đám quê mùa, linh sủng của ta lại bị các ngươi coi thành yêu thú!".

Mạc trưởng lão lắc đầu nói, sau đó ra hiệu cho linh sủng, con chim vỗ cánh vài lần rồi từ từ hạ xuống quảng trường, gió mạnh thổi qua khiến cho áo quần mọi người bay lên phần phật, cái bóng khổng lồ của nó bao phủ một khoảng lớn, mà bản thân chủ nhân thì nhẹ như cơn gió nâng người nhảy lên, rơi vào trên lưng linh sủng, hai lão giả còn lại cũng làm một động tác tương tự. Mạc trưởng lão ngồi ngay đầu, Tiêu trưởng lão cùng Hàn trưởng lão phân biệt trái phải ngồi phía sau, ba người tạo thành một thế chân vạc, lúc này Mạc trưởng lão mới quay đầu nhìn về phía Trần Phàm cùng Trần Thu Nguyệt, cất giọng nói:

"Mau lên đi, còn cả một chặng đường dài phía trước đó".

Trần Phàm sắc mặt không có nhiều biến hóa, chỉ là trong nội tâm tương đối hiếu kỳ, mà Trần Thu Nguyệt thì ánh mắt trầm trồ, thầm nuốt ngụm nước miếng, trong lòng không khỏi khiếp sợ, nàng có cảm giác linh điểu kia chỉ cần khẽ phẩy cánh một cái cũng khiến mình tan thành tro bụi.

"Tỷ tỷ không cần lo lắng, ta giúp tỷ lên".

Trần Phàm mỉm cười nói, hai tay nhanh chóng ôm lấy eo Trần Thu Nguyệt nhấc lên, khiến cho nàng sắc mặt lại không khỏi đỏ bừng, sợ hãi cũng vơi bớt đi không ít, cuối cùng cũng yên vị trên lưng linh thú.

Mà Trần Phàm ngay sau đó cũng phi thân nhảy phóc lên, ngồi ngay cạnh nàng, phía sau ba vị trưởng lão.

"Đi!".

Mạc trưởng lão ra lệnh cho linh sủng của mình, lập tức gió mạnh nổi lên, linh điểu lần nữa vỗ cánh, chỉ một loáng đã bay về phía trước, càng bay càng cao, thân hình to lớn hòa vào mây xanh trên bầu trời.

Trần Phàm quay đầu nhìn xuống phía dưới lần cuối, cả tòa thành như thu vào trong mắt, bầu trời bao la, lúc này trông nó thật vô cùng bé nhỏ, hắn khóe miệng lẩm bẩm:

"Tạm biệt...Vân Long thành!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau