VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Vàng lạnh sắt nóng

"Tốt! Ngươi có thể lấy ra được thứ này quả thực khiến ta có chút ngạc nhiên đấy. Vụ này ta nhận".

Vẻ lạnh nhạt thờ ơ của Huyết Dạ rốt cục cũng đã phải thay đổi, chỉ là chiếc mặt nạ quỷ kia đã che giấu đi điều đó. Cũng đúng thôi, đan dược như Dịch Nguyên Đán đối với hắn có sức hấp dẫn cực lớn, bởi hắn đã kẹt ở cảnh giới chân khí này rất lâu rồi, mãi không thể đột phá được gông cùm xiềng xích đó, nay cuối cùng cũng đã có cơ hội.

"Chỉ cần các hạ có thể lấy được đầu tiểu tử kia đem về đây thì viên Dịch Nguyên Đan này ta xin hai tay dâng trọn".

Phương Thiên Hùng trầm giọng nói. Có lẽ cũng chỉ có người trong cuộc mới hiểu, nhi tử hắn hiện tại đã trở thành một phế nhân, điều này so với cái chết còn khó chịu hơn nhiều. Phương Thiên Hùng chỉ có duy nhất một đứa con trai, người làm cha như hắn có thể không căm hận Trần Phàm đến tận xương tủy hay sao.

"Ha ha ha...Thành giao. Có điều một viên Dịch Nguyên Đan chi đủ để mua mạng tiểu tử đó mà thôi, còn mạng tên thuộc hạ của ngươi lẽ nào không muốn cứu?".

Huyết Dạ hất ánh mắt về phía đại thống lĩnh nói, Phương Thiên Hùng không hiểu tên này đang có ý gì, gã bèn hỏi:

"Ý của ngươi là..."

"Vừa rồi chỉ chút cảnh cáo nhỏ của ta, nhưng nếu như không chữa kịp thời thì e rằng tên này không thấy được ánh mặt trời ngày mai đâu".

"Ngươi...ngươi đã hạ độc ta".

Đại thống lĩnh lắp bắp kinh hãi, hắn không thể ngờ cái thứ kỳ dị ban nãy chỉ lấy đi vài sợi tóc trên đầu mình mà thực tế đang dần cướp đi mạng sống của hắn.

Phương Thiên Hùng thở dài một hơi, chắp tay nói:

"Thuộc hạ của ta vừa rồi không hiểu chuyện đã mạo phạm ngài, mong Huyết Dạ đại nhân rộng lượng bỏ quá, ở đây có một ít kim tệ coi như tiền mua giải dược".

Kim tệ là vàng được chế tác thành tiền, giá trị cao gấp 10 lần ngân lượng, cho nên một đồng kim tệ sẽ tương đương với 10 lượng bạc trắng, chỉ thấy Phương Thiên Hùng đưa lên một xấp kim phiếu khá dầy, cũng không biết là bao nhiêu nhưng hiển nhiên có giá trị rất lớn.

"Ta nếu không rộng lượng thì giờ này thuộc hạ của ngươi đã thành một vũng máu rồi".

Huyết Dạ tỏ vẻ hài lòng rồi cầm lấy số kim phiếu, nói đoạn y lấy ra một viên đan dược đỏ lòm rồi ném cho đại thống lĩnh:

"Không muốn chết thì uống đi".

Đại thống lĩnh sắc mặt liên tục biến hóa, trong lòng như đang bị tảng đá đè nặng. Không biết hắn có cảm thấy mình bị sỉ nhục hay không? Nhưng có lẽ là không, vì dù sao thì thế giới này luôn là vậy. Thực lực vi tôn, tên sát nhân trước mặt kia đến thành chủ cũng phải cung kính thì một tên hạ cấp như hắn tinh là gì.

"Ta xin mạo muội hỏi Huyết Dạ đại nhân cái này, bây giờ ngài sẽ đi lấy đầu Trần Phàm kia sao?".

Trần Thương Hải bây giờ mới lên tiếng.

"Ngươi là ai?".

Huyết Dạ hờ hững hỏi, ánh mắt nhìn người như đang đánh giá một con kiến tầm thường.

"Gia chủ Trần gia Trần Thương Hải, nếu như ngài muốn ám sát tiểu tử đó thì ta khuyên chưa nên làm lúc này".

Trần Thương Hải tất nhiên không để ý gì đến thái độ của tên sát thủ, dù sao hắn cũng có lý do để kiêu ngạo.

"Ngươi cũng muốn mạng của tiểu tử đó?".

"Đúng vậy".

"Nếu thế thì hãy bỏ một cái giá ra đây rồi lúc đó muốn ba hoa cái gì cũng được, bây giờ tên Phương Thiên Hùng mới là thân chủ của ta chứ không phải ngươi, nếu còn lải nhải như thể muốn chỉ dạy ta thì tên vừa rồi chính là tấm gương của ngươi đấy".

Huyết Dạ cất giọng lạnh nhạt mà đầy sát khí nói.

"Điều này..."

Trần Thương Hải có chút không biết phải làm sao, tên này tính tình cổ quái đã thế lại còn là một con quỷ hám tài, hắn đâu có tài đại khí thô như thành chủ mà làm vừa lòng tên này được, Trần Thương Hải mặc dù khó chịu nhưng tuyệt đối không dám thể hiện ra bên ngoài.
"Ta hiểu ý của ngươi Trần gia chủ, tiểu tử Trần Phàm kia chỉ ở lại nơi này ba ngày nữa, chúng ta không có nhiều cơ hội, nếu ra tay ở ngoài e là sẽ kinh động đến mấy lão chủ khảo kia, ta nói đúng chứ?".

Phương Thiên Hùng nói.

"Thành chủ anh minh".

"Vậy ngươi nói nốt chuyện vừa rồi với ta đi, nếu ý kiến của ngươi được ta sẽ chuyển lại lời cho Huyết Dạ đại nhân".

"Được".

Sau đó Trần Thương Hải ghé sát tai thì thầm gì đó với Phương Thiên Hùng, chỉ thấy gã thành chủ gật gù mấy cái, có vẻ như là đã tán thành, sau cùng mọi chuyện cứ thế tạm thời lắng xuống, Huyết Dạ rời đi, thân ảnh của hắn hòa tan vào trong bóng đêm tịch mịch, không một ai biết hắn đi như thế nào giống như việc hắn đã từng tới đây, chỉ biết chắc rằng tên máu lạnh này sớm sẽ còn quay trở lại.

...

Buổi sáng tinh mơ, ánh nắng mặt trời kéo Trần Phàm thức dậy.

Hắn đi trên đường lớn mà bao cặp mắt cứ đổ dồn chỉ chỏ, hết bàn ra lại tán vào. Đúng là bực bội, ở trong quán trọ đã không thể yên thân, ra đến ngoài phố cũng chẳng khá hơn gì. Trần Phàm mong cho mau chóng qua ba ngày để khởi hành đi khỏi cái nơi ao tù nước đọng này. Thành thật mà nói, dù có không trở thành đệ tử của Vạn Linh Tông thì hắn cũng quyết định sẽ khăn gói quả mướp ra đi, dù sao nơi này đối với hắn đã quá nhỏ bé rồi, người như hắn phải vươn ra biển lớn mới có thể vẫy vùng phát triển được.

Cảm thấy không khí ngột ngạt Trần Phàm liền rẽ vào con đường dành cho phàm nhân, mặc dù là cùng nằm trong một tòa thành nhưng ở đây gần như tách biệt hoàn toàn với khu phố dành cho tu sĩ, chuyện tỷ võ chiêu sinh mười năm một lần còn chưa chắc đã có người hay biết, huống chi là nhận thức ra người giành được hạng nhất là hắn.

"Lão bản, cho mấy cái màn thầu nóng đi".

Trần Phàm ngồi xuống một quán nhỏ ven đường, phất tay gọi một chút gì đó để lấp đầy cái bụng. Lại nhớ tới ngày xưa, đúng là đã xưa thật rồi, hồi còn ở kiếp trước mẹ cũng rất hay dậy sớm làm cho cả nhà món màn thầu nóng nhân thịt, chúng thật ngon làm sao, đáng tiếc...

Nếu không có vong ngã chủng thì giờ phút này khóe mắt Trần Phàm đã có thứ gì đó quen thuộc chảy xuống, chỉ có điều ngoài chút nao nao trong lòng ra, hắn không còn biểu cảm gì khác cả.

"Có ngay".

Trả lời Trần Phàm là một lão giả đã ngoài 60 tuổi, cái lưng hơi còng, cánh tay xắn áo, dáng vẻ lam lũ lại khiến cho vẻ già nua càng thêm đậm nét. Lấy bàn tay gầy guộc mở ra cái lồng bánh nhiều tầng bằng gỗ, ông lão trông già yếu thế mà động tác vẫn còn khá nhanh nhạy, làn hơi từ đó tỏa ra nghi ngút, mùi bánh màn thầu thật là thơm.

"Chàng trai trẻ, mời dùng".

Lão giả đặt khay màn thầu nóng hổi trước mặt Trần Phàm rồi tươi cười nói.
"Lão đã ngần này tuổi mà vẫn phải đi làm mấy việc này sao, con cháu lão đâu?".

Trần Phàm hỏi.

"Haiz...chẳng giấu gì công tử, cháu ta bệnh nặng, mà phụ mẫu nó thì đã không may qua đời hết rồi, chỉ còn lại mình ta là ngoại công (ông ngoại) nó cưu mang, nhà cũng chỉ có cái nghề hấp màn thầu này, ta không làm thì lấy ai ra nuôi nó?".

Lão màn thầu nói đến đây liền trở nên buồn rầu khôn tả, khuôn mặt từng nếp nhăn khô chắc vì đã khóc than tới cạn.

Trần Phàm không nói gì, chỉ lặng lặng đưa miếng màn thầu lên cắn nhẹ một miếng, vừa nhai vừa cảm nhận, đây chỉ là bánh chay không nhân nhưng khi ăn lại vừa ngọt vừa mềm, tuy không tới mức được xem như mỹ vị nhưng đối với Trần Phàm lại tạo cho hắn cảm giác đặc trưng quen thuộc.

"Màn thầu này rất ngon, lão bản có thể gói thêm cho ta mang về không?".

"Được chứ, công tử muốn lấy bao nhiêu cái?".

"Lão còn bao nhiêu cứ gói hết lại".

"Hả?".

Lão màn thầu không khỏi kinh ngạc, bởi bánh mình làm ra cũng không phải ngon lắm, người thanh niên trước mặt này ăn mặc có vẻ như con cái nhà quyền quý, tới quán của lão đã là một điều khó hiểu rồi, giờ lại muốn mua hết bánh ở đây sao?.

"Sao thế, không được à?".

Trần Phàm nghiêng đầu hỏi lại.

"À được...được chứ, công tử xin chờ cho một lát!".

Lão màn thầu hai mắt đột nhiên sáng lên, vậy là hôm nay có thể về sớm mua thuốc thang cho đứa cháu ở nhà rồi.

Lão giả nhanh chóng trút hết màn thầu vào trong túi vải bọc lại, sau đó khệ nệ bưng ra cho Trần Phàm, cái túi khá lớn, ít nhiều cũng khoảng 100 cái màn thầu, đặt túi bánh lên bàn lão giả nở một nụ cười hiếm hoi, nói:

"Của công tử tất cả hết năm đồng ba cắc, nhưng vì người mua hết nên lão chỉ lấy đúng năm đồng thôi".

Cắc là loại tiền được làm từ sắt thép, mười cắc là một đồng, mười đồng mới tương đương một ngân lượng, phàm nhân ở đây đa số đều tiêu tiền đồng và cắc, đối với họ vài lượng bạc đã là một số tiền không nhỏ rồi.

Trần Phàm đưa tay sờ soạng tìm túi bạc trên người mình, rồi một lát như sực nhớ ra điều gì đó, hắn mỉm cười nói với ông lão:

"Thật ngại quá, dạo này đầu óc cứ làm sao ấy, ta lại để quên túi bạc của mình ở nhà rồi".

Lão màn thầu khẽ nhíu đôi lông mày, cảm giác như vừa bị tạt cho một gáo nước lạnh, mới sáng sớm mà chẳng lẽ...

Thế nhưng chưa đợi cho lão kịp phản ứng gì thì Trần Phàm đã lấy từ trong người ra một cái lọ nhỏ, hắn lại nói:

"Nhưng ta có thứ này có thể đem ra thay tiền, chẳng phải lão nói ngoại tôn của mình bị ốm sao? Cầm thứ này về đưa cho cháu mình uống đi, không những khỏi bệnh mà sau này nó sẽ có thể giúp được lão nhiều hơn đấy".

Thấy lão giả còn đan ngơ ngác Trần Phàm liền dúi luôn chiếc lọ vào tay ông rồi bảo:

"Yên tâm, không phải độc đâu mà sợ".

Lão màn thầu cúi xuống mở nắp ra xem, bên trong là ba viên đan dược đang tỏa hương nhè nhẹ, chỉ ngửi mùi thôi đã cảm thấy vô cùng thư thái, lão giả tưởng như mình vừa được trẻ ra vài tuổi.

Ngẩng đầu lên định hỏi gì đó thì thân ảnh Trần Phàm đã biến mất tự bao giờ, lão màn thầu không khỏi kích động, chẳng biết là họa hay là phúc, nhưng hiển nhiên nếu như người này muốn hại lão thì cũng chẳng cần phiền phức thế làm gì. Vài giây qua đi, lão màn thầu mới run rẩy quỳ xuống, miệng không ngừng lẩm bẩm:

"Cao nhân...đa...đa tạ!".

Chương 62: Mặt mỏng

(Tác có một vài chi tiết cần thay đổi như sau, hệ thống phân loại đan dược từ sơ-trung-cao cấp, cực phẩm, truyền thuyết, nay lần lượt đổi lại thành phàm-vương-hoàng-đế-thành phẩm, theo đó linh dược cũng được đổi lại thành sơ-vương-hoàng-đế-thánh giai)

Chia tay với lão giả bán màn thầu, Trần Phàm đã quay trở lại quán trọ, thứ mà hắn vừa đưa cho ông là ba viên Tráng Thể Đan do bản thân mình luyện chế, người bình thường ăn vào hoàn toàn có thể tiêu trừ ách bệnh phổ thông, nếu như tư chất của đứa cháu lão không quá tệ mà nói, ít nhất số đan dược đó có thể giúp nó đạt tới luyện thể cảnh ngũ tầng, sau này có thể xin vào làm gia nô trong phủ đại gia tộc, coi như là đã chân chính đổi đời. Trần Phàm vốn định đưa cho lão màn thầu ít ngân phiếu nhưng nghĩ lại hắn đã thay đổi quyết định, họ vốn dĩ chỉ là một phàm nhân hết sức bình thường, y như bản thân hắn khi mới đầu đến với thế giới này vậy, nếu có trong tay một số bạc lớn như thế có thể không khiến người khác chú ý sao? Nói không chừng không phải là giúp mà đang là hại, thà đưa cho ông cháu họ thứ thiết thực hơn mới là cách giúp họ tốt nhất.

Vừa bước vào quán trọ, không ngờ đã có hai thân ảnh kiều diễm đứng chờ ở đây, thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt thèm thuồng của mọi hán tử tại đó, nhưng chẳng có tên nào dám manh động cả vì biết đây không phải là nhân vật tầm thường, Trần Phàm vừa nhìn là đã nhận ra ngay hai bóng dáng quen thuộc ấy, e hèm...hóa ra là Nguyệt tỷ và Lâm đại tiểu thư, họ chắc không phải là đến tìm mình đâu nhỉ?

"Phàm đệ".

Lâm Phi Yến mỉm cười bước tới, giọng nói mang theo bảy phần ngọt ngào cùng ba phần vũ mị:

"Cuối cùng cũng tìm được đệ, ta đến hỏi mà chưởng quầy nói đệ vừa mới ra ngoài, làm cho tỷ cứ nghĩ là đệ đã đi mất rồi chứ, lẽ nào biết trước ta đến nên cố ý lảng tránh sao?".

Lâm Phi Yến thì líu lo là thế, mà Trần Thu Nguyệt thì lại một thoáng ửng hồng, không hiểu sao vừa gặp Trần Phàm là nàng liền cảm thấy có chút ngại ngùng bẽn lẽn, trái tim đập mạnh, khuôn mặt thoáng đỏ lên giống như người vừa phạm lỗi bị bắt quả tang vậy.

"Lâm tỷ khéo đùa, đệ chỉ ra ngoài đi dạo một chút thôi".

Trần Phàm cũng tươi cười đáp lại, sau đó cả ba đi lên lầu tìm một chiếc bàn thanh nhã ngồi xuống.

"Đệ...thương thế...không sao chứ?".

Khẽ cắn môi son, Trần Thu Nguyệt cũng ấp úng nặn ra được một câu mà mình cho là hợp tình hợp lý.

"Đệ khỏe lắm, tỷ xem, đâu có giống chỗ nào bị thương đâu".

"Thật không, ngày hôm qua ta thấy đệ bị thương nặng lắm mà? Vốn dĩ còn muốn mang cho đệ một ít dược trị thương của gia tộc, nhưng thiết nghĩ hình như đã có người muốn làm việc này rồi, mình làm chỉ thêm dư thừa mà thôi, phải vậy không Thu Nguyệt muội muội?".

Lâm Phi Yến lộ rõ vẻ quan tâm hỏi, sau đó liền đánh ánh mắt sang bên phía Trần Thu Nguyệt, Trần Phàm cũng theo đó mà nhìn, điều này không khỏi khiến cho cô nàng khuôn mặt đã phiến hồng lại càng thêm ửng đỏ, một lát sau khi loay hoay lấy ra thứ gì đó, Trần Thu Nguyệt nhỏ giọng gần như lí nhí nói:
"Đây là Liệu Thương Đan, đệ lấy mà dùng".

"Ồ! Đa tạ nhị tỷ!".

Trần Phàm đưa tay đỡ lấy chiếc bình ngọc nhỏ, cái hắn nhận là tấm lòng của nàng, hơn nữa Thượng Liệu Đan là đan dược trị thương vương phẩm có tác dụng rất tốt, có thể điều trị cả ngoại thương lấn nội thương nghiêm trọng, tu sĩ nếu như muốn mạo hiểm việc gì tuyệt không thể thiếu. Tuy nhiên giá cả của loại đan này rất đắt, so với Long Hổ Cương Thân Đan còn cao hơn mấy lần, chỉ có những gia chủ đại gia tộc hay thành chủ mới có vài viên trong người, cho nên thường thì người ta chỉ sử dụng hai loại cấp thấp là Tiểu Liệu Đan và Trung Liệu Đan mà thôi, tác dụng cũng như Thượng Liệu Đan nhưng hiệu quả lại kém hơn không ít. Tiểu Liệu Đan chỉ trị được ngoại chứ vô dụng với nội thương, Trung Liệu Đan dược tính mạnh hơn có thể nội ngoại cùng trị tuy nhiên chỉ là ở mức độ thương thế không quá nghiêm trọng, còn Thượng Liệu Đan thậm chí dù là lục phủ ngũ tạng dập nát nếu như kịp thời nuốt xuống vẫn có thể bình phục như thường, tu sĩ dong binh đa số toàn là Tiểu Liệu Đan mà thôi, khá giả hơn mới thủ sẵn một ít Trung Liệu trong người.

Trần Thu Nguyệt lấy Thượng Liệu Đan trân quý như thế đem cho Trần Phàm, chứng tỏ nàng rất quan tâm tới hắn, muốn cho người mình quan tâm có được những thứ tốt nhất, trong lòng nàng bây giờ hắn thực sự là vô cùng quan trọng.

Lúc đưa tay không biết có phải là cố ý hay không, Trần Phàm khẽ đụng vào bàn tay búp măng trắng muốt của Trần Thu Nguyệt, lập tức y như có dòng điện chạy qua, trái tim vốn đã thình thịch không ổn nay lại càng giống như con nai chạy loạn, Trần Thu Nguyệt sắc mặt đỏ bừng lên, như là đụng tay phải bỏng vội vàng rụt một cái trở về.

Lâm Phi Yến ngay cạnh đương nhiên là chứng kiến tất cả, dù sao cũng là nữ nhân ngoài 20, nàng thành thục hơn Thu Nguyệt không ít, chỉ là vẻ tíu tít bên ngoài như đang cố tình che đi sự buồn tủi trong lòng, quân tử mến giai nhân, mỹ nữ mộ anh hùng, Lâm Phi Yến cũng chỉ là nữ nhi thường tình như bao người con gái khác mà thôi.

"Vậy thôi đệ cũng nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đi nhé, nhìn thấy người không sao là tỷ yên tâm rồi! À phải, ta còn quên chưa chúc mừng đệ, giờ đã là đệ tử của Vạn Linh Tông rồi còn gì. Ta đi đây".

Lâm Phi Yến nhanh chóng đứng dậy cáo từ, đột nhiên đang bước dở vài bước nàng bất chợt dừng lại, quay người tiến lại thì thầm gì đó vào tai Trần Phàm, chỉ thấy hắn gật đầu một cái nói hai từ "được chứ", sau đó nàng mỉm cười quay gót đi thẳng, cũng không đợi Trần Thu Nguyệt về cùng, thực tế hai người này chỉ là tình cờ gặp nhau trên đường tới đây.
Trần Thu Nguyệt vẫn còn ngồi ở đó, ánh mắt lúc này đã dần chuyển sang nghi hoặc, nếu là lúc trước nàng chắc chắn sẽ không để ý gì đâu, nhưng hiện tại chẳng hiểu sao tính tò mò lại bất chợt trỗi dậy một cách ghê gớm khiến cho nàng không nhịn được bèn hỏi:

"Lâm tỷ tỷ vừa nói gì với đệ vậy?".

Trần Phàm tức cười nhìn cô nàng này một cái, đột nhiên lại nổi lên tâm tư muốn trêu đùa, hắn ngoắc ngoắc ngón tay nheo mắt nói:

"Cái này là bí mật, có điều nếu nhị tỷ muốn biết thì đệ có thể nói cho nghe, lại đây".

Trần Thu Nguyệt bối rối không sao tả nổi, nhìn bộ dạng kia đoán chừng lại muốn cùng cái tên nam nhân này gần gần gũi gũi, nhưng mà trí tò mò liên tục thôi thúc, nàng thực sự muốn biết rốt cục Lâm tỷ tỷ đã nói gì với Trần Phàm, cuối cùng chỉ đành kéo chiếc ghế xích lại gần nghe xem.

Trần Phàm đơn giản là từ từ thở ra mấy chữ:

"Lâm tỷ tỷ nói là...Nguyệt tỷ hình như đang có tình ý với đệ".

Mấy chữ này tựa hồ ngọt ngào êm ái nhưng mang lực lượng đả kích cực mạnh, như một mũi thương kích trúng tâm can, Trần Thu Nguyệt hít vào một hơi thật sâu, nét đỏ hồng nhanh chóng lan tràn tới tận mang tai, trùm kín cả khuôn mặt, hoa dung lúc này y hệt như một quả táo chín mọng...

"A..."

Trần Thu Nguyệt hốt hoảng kêu lên một tiếng, nàng vội vàng đẩy Trần Phàm ra rồi chạy bay chạy biến, tựa như tên trộm bị bắt quả tang phải chạy nhanh còn kịp, trước khi đào tẩu còn không quên ném lại mấy từ:

"Đệ...đệ nói linh tinh".

Thế rồi thoáng cái đã biệt tăm biệt tích.

Trần Phàm phì cười lắc đầu, cô nàng này da mặt cũng quá là mỏng đi, còn nhớ Lâm Phi Yến đã từng chủ động bày tỏ tình cảm với hắn, mà Trần Thu Nguyệt vừa mới nói một câu thế thôi đã bỏ chạy mất vía. Thực tế thì khi nãy Lâm Phi Yến đâu phải nói như vậy, nàng chỉ là hỏi buổi tối ngày mai Trần Phàm có rảnh rỗi hay không mà thôi, nàng thế mà lại muốn gặp riêng hắn, không biết là có gì muốn nói đây.

Chương 63: Lợi dụng

Trần Thu Nguyệt lúc này đang cắm mặt chạy thục mạng trên đường, nét đỏ hồng trên mặt còn chưa tan, quay đầu rẽ vội sang một con ngõ nhỏ, nàng dựa lưng vào tường, hai tay bưng ngực thở hổn hển, lồng ngực cứ thế liên tục phập phồng. Làm sao...làm sao hắn có thể nói ra câu đó một cách thản nhiên như vậy, lại còn ở nơi đông người ra vào như thế? Mặc dù nhiều khả năng chẳng ai nghe được nhưng thực sự là lúc đó Trần Thu Nguyệt chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống, da mặt cô nàng này quả nhiên là mỏng manh tới cực điểm.

Lùi về khoảng thời gian cách đây không lâu...

Buổi tối hôm đó, đêm đã thanh nhưng lòng người chưa vắng, Trần Thu Nguyệt nằm trên giường trằn trọc mãi không sao ngủ được, nghĩ lại những gì xảy ra cứ tựa như một giấc chiêm bao, nàng chưa bao giờ tưởng tượng mình lại có thể trở thành đệ tử của Vạn Linh Tông, nhưng bây giờ điều đó đã trở thành sự thực, mà đây hết thảy cũng đều là do một người ban cho.

Lấy từ trong người ra chiếc khăn tay ngắm nghía, cũng không biết đây là lần thứ mấy lấy nó ra rồi, đây chính là món quà mà Trần Phàm đã tặng cho nàng cách đây không lâu, khăn rất đỗi bình thường nhưng đối với nàng nó là một thứ cực kỳ quý giá, đem khăn nhẹ ép vào lòng, nghĩ lại hắn còn từng bế mình trong tay, Trần Thu Nguyệt hoa dung không khỏi nổi lên một vòng ửng đỏ.

Đang mơ mơ màng màng đột nhiên bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa nhè nhẹ:

"Nguyệt nhi, con ngủ chưa?".

Phụ thân, sao bỗng nhiên người lại tới vào giờ này? Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Trần Thu Nguyệt, ngay sau đó nàng nói:

"Cha"

"Ta có thể vào được chứ?".

Trần Thu Nguyệt lật đật chạy ra mở cửa, người tới không ai khác chính là phụ thân Trần Thương Hải, ánh sáng trong phòng lại được thắp lên, tuy nhiên chưa đợi cho hắn nói câu gì Trần Thu Nguyệt đã lên tiếng trước:

"Tình hình đại ca thế nào rồi ạ?".

Mặc dù là không ưa lắm tính cách con người của đại ca, nhưng dù sao cũng là máu mủ ruột thịt cả, với lại thấy ca ca cũng đã thê thảm như vậy, Trần Thu Nguyệt cũng không thể hoàn toàn ngó lơ được.

"Cũng may tính mạng đã không còn gì uy hiếp, nhưng mà tu vi của nó...Haiz! coi như không hạ xuống đã là may lắm rồi, còn về sau e là vĩnh viễn không thể tiến thêm được nữa".

Trần Thương Hải hoàn toàn giấu đi sát cơ trong lòng, chỉ để lộ ra bên ngoài là một sự bi thương xen lẫn vô cùng ảo não.

"Cha lần này đến đây là...?".

"Có phải con cho rằng ta rất hận tiểu tử Trần Phàm đó phải không?".

Thấy nữ nhi im lặng không nói, Trần Thương Hải lại tiếp:

"Không sai, ban đầu ta đúng là rất hận nó, dù gì tiểu tử đó cũng đã làm nhi tử ta ra nông nỗi này. Nhưng ngày hôm nay ta cũng đã suy nghĩ kỹ lại, tương lai của Trần gia đặt trên vai đại ca con coi như đã hết, nếu giờ không ai gánh vác trọng trách này thì Trần gia về sau chắc chắn lụn bại không thể nghi ngờ, mà ta thân là một người gia chủ, Trần gia không thể nào chỉ đến đây là kết thúc, con có hiểu không?".

"Cha...không lẽ ý của người là...?".

Trần Thu Nguyệt ánh mắt có chút khó tin nhìn phụ thân của mình, trong lòng còn xen lẫn mừng vui.

"Ta muốn đem trần tộc chi bảo của Trần gia truyền cho Trần Phàm".

Trần Thương Hải trầm giọng nói.

Trần Thu Nguyệt lập tức kinh hãi, sắc mặt kinh nghi, nàng vốn chỉ tưởng cùng lắm phụ thân sẽ không oán hận Phàm đệ, như vậy đối với nàng cũng đã tốt lắm rồi, không ngờ đến ngay cả trấn tộc chi bảo mà phụ thân cũng muốn đem ra, điều này là thật sao? Cho dù một người có tâm tính đơn thuần dễ lừa gạt như Trần Thu Nguyệt cũng rất khó để tin được chuyện này. Hồi nhỏ nàng đã từng được nghe qua trong gia tộc có một bảo vật từ thời tổ tiên truyền lại, Trần gia hàng trăm năm nay vẫn luôn gìn giữ coi nó là trấn tộc chi bảo, mặc dù không biết đây cụ thể là thứ gì nhưng Trần Thu Nguyệt có thể khẳng định đây tuyệt đối là vật không hề tầm thường, nếu không sao được gọi là trấn tộc chi bảo.

"Cha...người thật sự muốn giao trấn tộc chi bảo cho sư đệ?". Trần Thu Nguyệt hai mắt lóe lên tia mừng rỡ, trước đây phụ thân luôn kỳ thị ngoại tộc, cho dù Trần Phàm đã là đệ tử trong tộc cũng không được người quan tâm chút nào, tỷ võ đại chiêu sinh cũng không hề cho Trần Phàm tham gia, điều này khiến cho nàng vô cùng áy náy, nhưng bây giờ nhìn thấy biểu hiện của sư đệ trên lôi đài có lẽ phụ thân đã hiểu ra rồi.

Trần Thương Hải làm ra vẻ bất đắc dĩ nói:

"Ta đã suy nghĩ rất kỹ rồi, nắm trong tay trấn tộc chi bảo coi như nắm giữ vận mệnh của Trần gia chúng ta, vốn dĩ sau khi ta già rồi sẽ truyền lại cho Long nhi, đáng tiếc nó tài không bằng người, bị như vậy cũng không thể trách ai được. Chỉ có điều..."

"Là sao ạ?".

"Chỉ có điều không biết Trần Phàm có chịu gánh vác trọng trách này hay không, trải qua chuyện lần này ta e nó đã từ bỏ Trần gia chúng ta rồi".

Tiếp tục phô ra một bộ mặt tiếc hận, Trần Thương Hải lúc này đã y như một tên diễn viên lành nghề.

"Vậy cha lần này đến đây là muốn con đi khuyên đệ ấy sao?".

Trần Thu Nguyệt mặc dù tâm tính đơn thuần nhưng cũng không phải là kẻ ngốc, lập tức minh bạch ý tứ của cha lần này đến đây là muốn mình đứng ra khuyên nhủ Trần Phàm, dù sao trong Trần gia cũng chỉ có nàng là có quan hệ tốt với hắn nhất.

"Không sai, con nhanh như vậy mà đã hiểu được ý cha rồi".

Trần Thương Hải hài lòng gật đầu, nhưng ngay sau đó khuôn mặt đang tươi lại lập tức ỉu xìu xìu xuống:

"Chỉ là không biết tiểu tử kia có chịu tha thứ cho Trần gia hay không? Trước đây là ta quá thiển cận rồi’".

Trần Thu Nguyệt nhanh chóng đã bị bộ mặt giả tạo kia thuyết phục, nàng dù sao vẫn chỉ là một cô gái đơn giản chưa từng trải sự đời, với lại đây chính là phụ thân của nàng, có người cha nào lại đi lừa gạt con gái của mình hay sao?

Sau khi suy nghĩ một lát, Trần Thu Nguyệt mỉm cười nói:
"Vậy để con thử nói chuyện với đệ ấy xem sao".

Trần Thương Hải chỉ chờ có vậy, nhãn quang sáng lên nhưng ngay lập tức đã bị hắn thu hồi, hòa ái nhìn nữ nhi của mình nói:

"Cảm ơn con Nguyệt nhi, Trần gia ta lại có hy vọng rồi".

Sau đó tiếp tục là vẻ mặt không mấy lạc quan:

"Trần Phàm chỉ còn ở lại thành Vân Long ba ngày nữa mà thôi, cha hi vọng trước lúc đó con có thể thuyết phục nó quay về Trần gia một lần, nhưng nếu nói đây là ý của cha thì tiểu tử đó tuyệt đối sẽ không về đâu, con hiểu ý của ta chứ?".

Kế hoạch của Trần Thương Hải chính là như vậy, trước đem trấn tộc chi bảo ra làm cái cớ, lại lợi dụng nữ nhi của mình khiến cho Trần Phàm không nảy sinh nghi ngờ, nếu tiểu tử này còn ở bên ngoài thì hắn cố kỵ mấy vị chủ khảo, bởi chuyện này lộ ra thì cả gia tộc sẽ lập tức diệt vong, cho nên nhất định phải lừa nó trở lại phụ đệ Trần gia một lần nữa, và ở đó chỉ có thiên la địa võng đang chờ mà thôi, làm gì có cái trấn tộc chi bảo gì. Hắn cũng đương nhiên biết rõ ở trong Trần gia quan hệ tốt nhất với Trần Phàm chỉ có con gái mình mà thôi, chỉ có Nguyệt nhi mới có thể khiến tiểu tử này rơi vào bẫy. Quả nhiên vì để đạt được đích Trần Thương Hải đã đang tâm lợi dụng chính nữ nhi của mình, đây cũng không hẳn chỉ là báo thù cho nhi tử nữa nữa mà thực tế hắn cũng là vì Trần gia trừ đi một tai họa ngầm.

"Nữ nhi đương nhiên hiểu, nhưng cũng không dám nói trước là đệ ấy có đồng ý không?".

Trần Thu Nguyệt nhỏ nhẹ đáp.

"Con có lòng là được rồi, tin rằng tiểu tử đó sẽ nhìn ra".

Trần Thương Hải mỉm cười, sau đó lại lấy ra từ trong người một bình ngọc nhỏ đưa cho Trần Thu Nguyệt:

"À phải, bên trong này có ba viên Thượng Liệu Đan, công dụng trị thương rất thần kỳ, con cầm lấy đưa cho Trần Phàm giúp cha, nhớ đừng nói là cha đưa nếu không nó nhất định không nhận đâu".

Trần Thu Nguyệt rưng rưng cảm động, nàng đương nhiên là biết Thượng Liệu Đan vô cùng trân quý, đây chẳng khác nào một tấm bùa hộ mệnh, vậy mà phụ thân vẫn lấy ra đưa cho sư đệ, xem ra trước đây nàng đã nghĩ sai về phụ thân không ít rồi.

Trần Thương Hải thấy vậy, biết mình đã hoàn toàn thuyết phục được con gái mình, hắn lúc này mới mặt đầy thâm ý nói:

"Tính ra thì Nguyệt nhi cũng đã sắp tròn 20 rồi, không biết có tiểu tử nhà nào may mắn lọt vào mắt xanh của con gái ta chưa?".

"Cha...người tự nhiên nói đi đâu vậy?".

Trần Thu Nguyệt sắc mặt thoáng cái đỏ bừng, trong tâm lại không ngừng hiện lên hình ảnh ấy.

"Được rồi, nghỉ ngơi đi, cha không làm phiền nữa".

Trần Thương Hải mặt đầy trìu mến, cười ha ha xoay người rời đi, nhưng ngay sau đó là một khuôn mặt băng lãnh với cặp mắt lóe ra từng tia quỷ dị.

...

Trở lại với hiện thực, nghĩ tới đây Trần Thu Nguyệt không khỏi trở nên luống cuống, tiến thoái lưỡng nan, vốn dĩ sáng nay tới đây muốn nhẹ nhàng nói chuyện với Trần Phàm, dựa theo ý của phụ thân tối qua, tất nhiên vì sợ hắn cự tuyệt nàng sẽ không nói đây là ý của cha mình. Thế nhưng...thế nhưng tự nhiên hắn lại nói ra mấy lời như vậy, làm cho tâm trí nàng đột nhiên trống rỗng, chẳng còn nhớ được trời chăng gì nữa, lúc đó thực sự chỉ muốn nhanh chân chạy khỏi đó mà thôi.

"Chẳng lẽ bây giờ phải mặt dày quay về đó hay sao?"

Trần Thu Nguyệt một mình lẩm bẩm, vừa mới từ ở đó chạy như ma đuổi, giờ nếu đột nhiên quay lại đối với người có da mặt mỏng như nàng đương nhiên không thể chấp nhận được, mà Trần Phàm chỉ còn ở lại đây mấy ngày nữa thôi, thời gian đối với nàng đâu còn nhiều, ngộ nhỡ không hoàn thành việc phụ thân kỳ vọng thì biết làm sao bây giờ? Haiz’ Thôi thì đành chờ một lúc nữa vậy.

Chương 64: Phát giác âm mưu

Buổi chiều, Trần Phàm đang nhắm mắt tu luyện trong phòng.

Cốc cốc cốc!

"Ai đó?".

Cốc cốc cốc!

"Ai?".

Vẫn không có ai trả lời mà chỉ có tiếng cốc cốc vang lên mỗi ngày một gấp...

"Là tên dở hơi nào rảnh rỗi quá vậy?".

Trần Phàm gắt nhẹ, nhưng giọng điệu vẫn rất thản nhiên, không có vẻ gì là bực mình cả.

"Có đệ dở hơi thì có! Còn không ra mở cửa cho ta!".

Một người bực mình đứng dậm chân ngoài cửa, không ai khác chính là Trần Thu Nguyệt, nàng phải đợi cho tới đầu giờ chiều mới tới, nhưng thiết nghĩ lúc này một nam một nữ trong phòng, mà bản thân mình lại chủ động tới đây, cho nên trong lúc nhất thời không thể lên tiếng gọi.

Trần Phàm cười tủm tỉm, hắn đương nhiên biết là có người đến, mà chính cái vị này Nguyệt nhị tỷ, tới cảnh giới này ý lực của hắn đã không như tu sĩ bình thường, có thể bao quát ở phạm vị rất xa.

Bước ra ngoài mở cửa, với một bộ dạng ngạc nhiên, Trần Phàm hỏi:

"Ấy chết Nguyệt tỷ, đến đây sao không lên tiếng gọi đệ một câu?".

"Hừ!".

Trần Thu Nguyệt cũng chẳng biết phải nói làm sao, chỉ có thể hừ nhẹ một tiếng rồi mang nỗi hậm hực không tên bước thẳng vào trong, còn chưa đợi cho chủ phòng nói tiếng mời vào nữa.

Căn phòng bài trí trang nhã, tiện nghi đầy đủ, chính giữa phòng đặt một bộ bàn ghế chân cong, nước sơn bóng loáng tưởng như có thể soi gương được, bên cạnh bàn còn đặt một chiếc lư đồng cỡ bằng đầu người, tràm hương nhè nhẹ tỏa ra từ đó, thơm ngát cả gian phòng...

Trần Thu Nguyệt không nói không rằng, kéo lấy cái ghế đặt mông ngồi xuống, nét đỏ hồng trên mặt còn chưa tan, hiển nhiên trong lòng vẫn còn chút hậm hực.

"Ấy nhị tỷ, trong nay chỉ có minh đệ với tỷ, đệ thì không sao, nhưng mà tỷ thì...chủ động đến đây như vậy, thực sự không sao chứ?".

Trần Phàm đối với những người mặt mỏng như thế này hắn chính là rất thích trêu đùa.

"Đệ..."

Trần Thu Nguyệt cố nén nộ khí, nhưng mà dù sao đến thì cũng đã đến rồi, mà Trần Phàm nói không sai, nàng đúng là chủ động đến đây thật.

"Ta có chuyện muốn nói với đệ".

Nhìn thấy vẻ mặt mười phần nghiêm túc của Trần Thu Nguyệt, Trần Phàm cũng không có tâm tư đùa nữa làm gì, hắn bèn hỏi:

"Có chuyện gì vậy?".

Trần Thu Nguyệt không nói, chỉ thờ dài rồi im lặng ngồi xuống ghế, ánh mắt xa xăm, qua một hồi lâu nàng mới mở miệng than thở:

"Thật không nghĩ tới ta lại có thể trở thành đệ tử đại tông môn, hết thảy đều nhờ có đệ, ta thật không biết phải cảm ơn đệ như thế nào".

Trần Phàm nghe thế phất tay cười nói: "Ta còn tưởng có chuyện gì nghiêm trọng lắm cơ, hóa ra là chuyện này, không có gì, chỉ là tiện tay mà thôi".

Trần Thu Nguyệt ngước mắt lên nhìn, cặp mắt long lanh, khuôn mặt tròn trĩnh tựa trăng rằm, dung nhan phảng phất như hòa với thiên nhiên làm một thể, xinh đẹp vô cùng, môi son mấp máy nàng khẽ khàng liền hỏi:

"Sao...sao đệ lại tốt với ta như vậy?".

"Chúng ta là tỷ đệ, ta coi tỷ như tỷ tỷ ruột của mình, không tốt với tỷ thì tốt với ai?".

"Chỉ là tỷ đệ thôi sao?".

Trần Thu Nguyệt cúi gằm mặt lí nhí nói, tiếng như muỗi kêu, sắc mặt không khỏi đượm buồn.

"Hả, nhị tỷ nói cái gì cơ?".

Trần Phàm nhíu mày hỏi.

"À không không...không có gì".

Trần Thu Nguyệt rối rít xua tay, ngay sau đó nàng vội vàng chuyển đề tài:

"Thực ra hôm nay đến đây ta còn có một chuyện".

"Nhị tỷ cứ nói, nếu giúp được ta nhất định sẽ giúp".

"Đệ...không định về lại Trần gia một lần nào nữa sao?".

Trần Phàm hơi trầm mặc một lát, bỗng dưng lại hỏi đến vấn đề này, cô nàng này có ý gì đây, hắn thản nhiên đáp:

"Nếu ta đoán không lầm có lẽ phụ thân của tỷ đã gạch tên ta ra khỏi tộc phả rồi đi".

"Không, đệ hiểu lầm rồi, cha ta không hề làm như vậy, đệ mãi mãi vẫn là người của Trần gia chúng ta". "Thế rốt cục là tỷ muốn nói cái gì?".

Trần Phàm không muốn tranh luận tới vấn đề này nữa, nhắc tới Trần gia là hắn lại chỉ càng thêm chán ghét, là Trần gia từ bỏ hắn chứ không phải hắn từ bỏ Trần gia, chút tình nghĩa cuối cùng còn vương lại chỉ là nhị tỷ là người duy nhất đối xử với hắn thật lòng mà thôi.

"Ta...ta chỉ muốn hỏi là đêm nay đệ có rảnh hay không thôi".

"Hả?".

Trần Phàm hơi sững người nhìn vị sư tỷ của mình một cái, không nghĩ tới cô nàng này lại có thể nói ra mấy lời này, câu này nghe quen lắm, hình như hắn đã từng được nghe rồi, mới buổi sáng nay chứ đâu, nhưng là từ một người khác.

Mà Trần Thu Nguyệt lúc này cũng không khỏi ngượng chín mặt, nàng cũng đâu có muốn nói như vậy, nói đúng ra là không dám nói, nhưng đây là vì để hàn gắn tình cảm của Trần Phàm với gia tộc, bởi vì hai bên ở giữa còn có hiểu lầm không nhỏ, nàng cũng không thể nói là do phụ thân muốn gặp mặt hắn được.

"Tối nay đệ rảnh, nhị sư tỷ có chuyện gì?".

Trần Phàm cảm thấy vừa khéo là Lâm Phi Yến hẹn hắn vào tối ngày mai.

Hít thật sâu vào một hơi, Trần Thu Nguyệt áp chế trái tim đang loạn nhịp của mình, nói:

"Tối nay...đệ...có thể...có thể...đến đình viện của ta được không?".

Trần Phàm ánh mắt híp lại, nhìn chằm chằm hướng Trần Thu Nguyệt một cái, giống như cười mà không phải cười, cô nàng này thế mà có gan hẹn hắn đến tận nhà, lại còn vào ban đêm, kiểu con gái thế này coi trọng lễ tiết lắm à nha, thế mà cô nàng này...chẳng lẽ...lại muốn làm một cái sự tình không người biết hay sao?

Trần Thu Nguyệt cả khuôn mặt đỏ như trái táo mọng, nhìn thấy Trần Phàm cứ thế nhìn chằm chằm mình, ánh mắt thì đầy thâm ý vị, cứ như thể đang đọc ra trong tâm can từng ý nghĩ của nàng.

"Sao đệ lại nhìn ta như vậy".

"Nhị tỷ...tỷ...đang bị sốt sao?".

Trần Phàm vừa chầm chậm nói, ánh mắt bình thản vừa tiến dần về phía nữ tử đang mặt đầy bối rối kia.

Thấy Trần Phàm tiến lại gần, Trần Thu Nguyệt sắc mặt càng ngày càng đỏ, cuối cùng chịu không nổi đành vùng dậy chạy ra khỏi phòng, nhưng vẫn không quên thả lại sau lưng một câu:

"Đệ nhất định phải tới đó".

Trần Phàm cười tủm tỉm, không khỏi lắc đầu, mặt mỏng chính là như vậy, cô nàng này mà còn ở lại có lẽ cũng bị hắn ép cho bỏ chạy mà thôi. Nhưng ngay sau đó Trần Phàm bỗng nhiên trầm ngâm suy nghĩ, biểu hiện của nhị tỷ vừa rồi hình như có chút kỳ quái.

Tại sao sư tỷ lại muốn nói dối mình?

Hắn có thể tinh tế cảm nhận được, mặc dù là vừa rồi Trần Thu Nguyệt rất thành tâm, nhưng ẩn ẩn bên trong lại có điều không muốn cho hắn biết, bất quá cũng không hề có ý định gây bất lợi gì, hình như là muốn cho mình một bất ngờ nào đó thì phải.

Sắp xếp lại một chút, Trần Phàm chợt cảm thấy tựa như có một âm mưu đang nhằm vào hắn, mà nhị tỷ này của mình chính là bị đem ra lợi dụng. Nghĩ lại sẽ thấy, Trần Thu Nguyệt da mặt mỏng vô cùng, hồi sáng bị chọc cho chạy như ma đuổi thì làm sao còn có gan dám quay lại đây gặp hắn nữa, có cảm giác như cực kỳ miễn cưỡng, say này trở thành đệ tử Vạn Linh Tông thời gian gặp nhau còn rất nhiều, tại sao lại phải gấp gáp như vậy? Cho nên nếu như hắn đoán không sai thì nhiều khả năng là có kẻ đứng sau lưng giật dây nàng.

Bây giờ ở thành Vân Long chỉ có hai người là căm thù mình nhất, Trần Phàm đương nhiên biết rõ, chỉ có gia chủ Trần gia Trần Thương Hải và thành chủ phương gia Phương Thiên Hùng, nếu có kẻ nhắm vào mình thì ngoài hai tên này ra còn ai được nữa? Nhi tử bọn chúng bị mình làm cho thành ra như vậy, biến thành phế vật không sai biệt lắm, hai tên này không hận mình mới là lạ. Trần Thương Hải là một con cáo già, tâm tư thâm trầm, Trần Thu Nguyệt đã ở đây vậy chứng tỏ kẻ giật dây chính là hắn, bởi vì trong trong gia tộc cũng chỉ có nhị tỷ là quan hệ tốt nhất với mình mà thôi, cũng là người mà mình tin tưởng nhất.

Trong phủ Trần gia hiện tại chính là đầm rồng hang hổ, Trần Phàm đâu phải kẻ ngốc, tự mình chui đầu vào rọ làm gì. Còn về phần nhị tỷ...Haiz! Có lẽ chỉ có thể để cho nàng đêm nay leo cây mà thôi. Hắn cũng không trách gì nàng, bởi đây chẳng qua là nàng bị lợi dụng, bị chính phụ thân mà nàng tin tưởng lợi dụng mà không biết thôi.

Nghĩ tới đây, Trần Phàm lại thản nhiên nhắm mắt tu luyện, linh khí trong thiên địa bị hắn dẫn dắt cứ thế từ từ dung nhập vào trong người...

Chương 65: Kẻ tài cao thì lá gan cũng lớn

Ánh chiều qua đi, rất nhanh, sắc trời liền hoàn toàn tối lại.

Màn đêm tiến đến, khắp nơi trong không trung chỉ còn lại một mảnh tối đen như mực, cùng với bầu trời đầy sao, tuy rằng lóng lánh, nhưng không cách nào chiếu sáng được đại địa rộng lớn, nhìn qua một mảnh đen kịt, ánh sao chỉ như những chấm nhỏ rất yếu.

Đêm khuya, nhiều hộ dân trong thành đã dần dần tắt đèn, phàm nhân là vậy, mà tu sĩ cũng không ngoại lệ, tu luyện rồi thì cũng phải đến lúc nghỉ ngơi, nhân chi thường tình, không thể có chuyện liên tục không ăn không ngủ mà tu luyện được.

Lúc này khoảng hai ba giờ sáng, trong thành một mảnh đen kịt, chỉ có thể loáng thoáng trông thấy những bóng cây cực lớn, lá xanh hòa cùng với đêm tối, cành lá xỏa ra, tạo nên một khung cảnh có mấy phần ngụy dị.

Thổi tới trong gió đêm, bỗng nhiên có hương vị của máu.

Cách đó không xa có tiếng gió rất nhỏ vang lên, nhìn kỹ lại là một đạo bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, thân ảnh của hắn tựa như âm hồn đang du đãng trong đêm tối.

Thân thể hệt như linh miêu, lặng yên không một tiếng động, bộ pháp so với gió còn nhẹ hơn mấy phần...

Rất nhanh, đạo bóng đen này đã chui vào một tửu lâu lớn nhất trong thành, người không biết quỷ không hay, phóng vút lên phòng đầu tiên bên tay trái lầu hai, người phía trước trong tay đột nhiên lóe lên hào quang, nhiều hơn một thanh trường kiếm đỏ thẫm, kiếm quang như máu, chọt vào trong khe cửa, cửa phòng liền lặng yên không một tiếng động mở ra.

Lại thoắt cái lách vào trong phòng, thẳng đến bên giường.

Trong tích tắc này một đạo kiếm quang đẹp mắt thình lình xuất hiện, sát khí tỏa ra khiến cho người không rét mà run, lưỡi kiếm sắc lẻm đỏ như máu, rõ ràng là nhằm vào cái cổ của kẻ xấu số đang nằm trên giường. Nhát kiếm cực nhanh, như lưu tinh thiểm điện, kể cả một người vẫn mở to mắt ra nhìn cũng khó mà tránh được, chứ đừng nói chi là đang ngủ trên giường kia.

Kẻ vừa xuất kiếm chính là Huyết Dạ, hắn lúc đầu theo kế hoạch vốn dĩ là ẩn nấp trong phủ Trần gia, chỉ chờ Trần Phàm sa đầu vào lướt ra ra tay xử lý, nhanh gọn và dứt khoát, bên trong phủ là thiên la địa võng, cho dù tiểu tử này có mọc cánh bay cũng không thể thoát được. Phương thành chủ cũng đến, hai bên còn cẩn thận bày ra Tỏa Không Chi Trận, ngăn cản mọi khí tức cũng như ba động truyền ra bên ngoài, tránh cho mấy vị chủ khảo có thể phát giác ra. Kế hoạch vốn dĩ là rất hoàn hảo, chỉ còn chờ Trần Phàm tới đây nữa mà thôi. Nào ngờ...tiểu tử đó...không đến!!!

Huyết Dạ không còn cách nào đành phải đến tận nơi đây để ám sát Trần Phàm, bực mình vì bị tên gia chủ Trần gia làm mất thời gian, hắn vốn đã có thể xong việc này từ tối hôm qua rồi, Trần Thương Hải tất nhiên đã hứng chịu của Huyết Dạ một chưởng, cũng may chỉ là cảnh cáo, và cộng thêm có Phương thành chủ nói đỡ cho, nếu không rất có thể Trần gia đã rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục rồi.

Một kiếm đắc thủ, để cho Huyết Dạ khóe miệng không khỏi nhếch lên một đường. Cũng đúng, dù sao chỉ là một tiểu tử hư khí cảnh, dù là yêu nghiệt thì đã sao, có thể so với kẻ đi lên từ trong gió tanh mưa máu là hắn sao.

Nhưng chính vào lúc này, bỗng một cỗ cảm giác mát lạnh xuất hiện từ phía sau, như bị lưỡi dao sắc bén cắt qua, cảm giác lạnh léo kia chốc lát liền lan khắp toàn thân Huyết Dạ.

"Hừ!".

Trần Phàm bám ở trên xà nhà, hắn hừ lạnh một tiếng, hai tay cầm đao một trảm giáng xuống thật mạnh. Trong sát na, một đạo đao quang khủng bổ từ trên cao bổ xuống, thình lình xuất hiện, mang theo lực lượng không thể ngăn cản, tưởng chừng như núi cao trước mặt một đao này cũng có thể bị chém làm hai nửa.

Ngay từ khi có người tới đây Trần Phàm đã biết, đêm hôm khuya khoắt, lai giả bất thiện, hắn vốn ý lực đã cực kỳ mẫn cảm, lại thêm vong ngã chủng trong đầu có thể nhận được biết bất kỳ sát ý nào, tên này tới đây rõ ràng là muốn lấy mạng của mình, có thể hắn che dấu cực kỳ tốt, cao thủ ngưng dịch cảnh cũng có thể bị tên này qua mặt, nhưng ý định giết người trong tâm khảm của hắn thì không cách nào có thể dấu đi được, cho nên ngay từ khi hắn đặt chân vào tửu lâu thì hành tung đã bại lộ cả rồi.

Trần Phàm vừa ra tay đã là hạ xuống sát chiêu, đối với kẻ có sát ý với mình hắn tuyệt đối sẽ không nương tay làm gì, huống hồ người này tu vi rất cao, nếu chính diện giao đấu bản thân mình cũng không phải là đối thủ.

Huyết Dạ hơi chấn động, trên mặt lóe lên một kia kinh nghi, nhưng bản thân hắn là sát thủ chuyên nghiệp có thừa, phản ứng cực kỳ linh mẫn, Trần Phàm mặc dù một đao cực nhanh cực hiểm, lại lựa chọn thời cơ vô cùng chính xác, đúng vào lúc tên sát thủ này đang đắc ý, tinh thần có một tia xao nhãng. Nhưng chừng đó vẫn là chưa đủ, âm thanh xé gió trên đỉnh đầu khiến Huyết Dạ trong chốc lát phản ứng lại kịp, cảm giác được thế đao công tới nhanh như chớp né người qua một bên.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn thanh thúy vang lên, sàn nhà lập tức bị xẻ làm hai nữa, một đao không trúng, Trần Phàm cũng không hề nao núng, hắn cũng đã dự liệu được, tên này hoàn toàn không tầm thường, mình cho dù có nhanh hơn nữa cũng khó mà có thể một kích đắc thủ. Trong nháy mắt xoay người một cái, Trần Phàm tung ra một chưởng, vận dụng 10 thành công lực triển khai hướng phía tên sát thủ, giống như liên hoàn xuất kỳ bất kỳ (đánh nhân lúc đối phương không phòng bị) một đao lại một chưởng, tốc độ nhanh tới mức tưởng chừng như cả hai chiêu đồng thời tung ra một lúc.

"Hừ!"

Huyết Dạ hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt không giấu nổi nét kinh ngạc, kinh ngạc là bởi vì sao tiểu tử này lại có thể phát hiện được ra hắn, phải biết thuật che giấu khí tức của hắn cho dù cao thủ mới bước vào ngưng dịch cảnh cũng không thể phát giác ra được, mà tiểu tử này tu vi chỉ có hư khí.

Cho nên, đối với một sát thủ như Huyết Dạ đây không thể không nói là một loại sỉ nhục. Nếu như để cho bên ngoài biết được hắn ngay cả một thằng nhóc cũng không thể qua mặt, vậy sau này còn lăn lộn ra sao? Chưởng kình đã đến, Huyết Dạ mặc dù kinh ngạc nhưng cũng không mất đi bình tĩnh, dù sao vẫn chỉ là một tên hư khí cảnh mà thôi, hắn cũng vung tay tống ra một chưởng nghênh tiếp, một chưởng này hội tụ bảy thành công lực, hắn chính là muốn một lần đánh chết tên tiểu tử này.

Nhưng ngay sau nó Huyết Dạ đã lập tức phải kinh hãi rồi.

Tiểu tử kia tuy là bị đánh văng đi, nhưng bản thân hắn cũng phải lùi lại mấy bước mới có thể ổn định thân hình. Phải biết rằng Huyết Dạ đã là chân khí cảnh đại viên mãn, đã một chân bước vào cảnh giới ngưng dịch, vậy mà dùng tới bảy thành công lực vẫn bị ép cho phải lùi lại, bảo sao không khiến hắn chấn kinh cho được.

Trần Phàm bị lực phản chấn đập bay, vừa rồi hắn đã xuất sử ra toàn lực của mình, hiện tại khí huyết nhộn nhạo, ngòn ngọt yết hầu, một ngụm máu tươi được hắn cưỡng ép nuốt trở lại, ngay sau đó cắn răng nhảy lên một cái phi thân bay ra ngoài, thực tế mục đích của hắn chỉ là thoát thân đi mà thôi, không thể đối cứng với tên sát thủ này được.

Huyết Dạ sau khi lấy lại được bình tĩnh thì thân ảnh Trần Phàm đã biến mất tự bao giờ, cửa sổ rách toang, hiển nhiên tiểu tử này đã lợi dụng một chiêu vừa nãy thoát khỏi tay mình, Huyết Dạ sắc mặt lập tức âm trầm xuống:

"Ngược lại là coi thường tiểu tử ngươi!"

Thoắt một cái, thân hình tên sát thủ cũng lập tức biến mất, trong đêm tối lúc này đang có hai đạo bóng đen một đuổi một chạy...

Chẳng mấy chốc đã tới ngọn núi phía sau thành, Trần Phàm đột nhiên đứng lại.

"Hắc hắc, tiểu tử, sao không chạy nữa đi".

Thấy Trần Phàm đột nhiên không còn chạy nữa, Huyết Dạ cười lên đắc ý, ánh mắt băng lãnh nhìn chằm chằm con mồi của mình, cũng dễ hiểu thôi, Trần Phàm mặc dù nghịch thiên nhưng dù sao tu vi có hạn, vừa rồi khoảng cách chạy đuổi cũng là ngày càng thu hẹp, tiểu tử này không dừng lại thì sớm muộn cũng vẫn bị hắn tóm được mà thôi. Nhưng khiến Huyết Dạ có phần thất vọng là, Trần Phàm lại không có tỏ ra sợ sệt chút nào, vẻ mặt kia vô cùng bình thản, điều này không khỏi khiến cho hắn hơi chột dạ, có khi nào tiểu tử này cố ý dẫn mình tới đây không? Phải biết nó có mấy lão gia hỏa kia dựa vào. Nhưng lập tức Huyết Dạ gạt bỏ ngay ý nghĩ này, tiểu tử đó làm sao biết được hắn sẽ tới ám sát mà chuẩn bị mai phục như vậy?

"Đừng lo, ở đây không có mấy vị chủ khảo".

Dường như đoán được suy nghĩ của tên sát thủ, Trần Phàm nhếch mép cười nhạt nói, khuôn mặt của hắn lúc này thâm thúy như giếng cổ không đáy, vân đạm phong khinh, rõ ràng tính thế cực kỳ nguy hiểm nhưng hắn vẫn không hề e ngại chút nào, ngược lại cảm thấy đây càng là một cái cơ hội.

Cơ hội để tấn cấp lên hư khí cảnh đại viên mãn!

Vừa rồi khi đối kháng một chưởng với tên sát thủ, Trần Phàm có thể cảm nhận được bính chướng tu vi của mình đã lung lay sắp đổ, vốn dĩ lần trước Mạc chủ khảo ra tay đối với hắn, lực lượng có đã gần đủ để đột phá hư khí đỉnh phong rồi. Lần này mặc dù vô cùng hung hiểm, bởi kẻ trước mặt hoàn toàn là muốn lấy mạng của hắn, nhưng kẻ tài cao thì lá gan cũng lớn, Trần Phàm chính là một người như vậy. Nguy hiểm càng nhiều thì lợi ích đạt được càng cao, không phải sao? Huống hồ, hắn còn có át chủ bài đủ để dựa vào, đó chính là ba viên Thượng Liệu Đan, đan dược trị thương thượng phẩm, dù là không thể trong nháy mắt khôi phục thương thế, nhưng dưới tình huống nguy kịch nhất định là một sự trợ giúp không nhỏ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau