VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Chủ khảo tức giận

"Vậy không biết vừa rồi chiêu mà Phàm huynh dùng để đối phó với ta tên là gì?".

Lâm Phong cũng tò mò hỏi.

"Ha ha, không phải chiêu thức gì đâu, ta chỉ là dùng ý lực của mình đánh lừa Phong huynh một chút thôi. Cái này gọi là dĩ trọng phá khoái (lấy nặng phá nhanh), thực tế cũng không phải là "trọng" thực sự, mà tạo cho còn người ta ảo giác giống như đang bị đè nặng".

Trần Phàm cười giải thích.

"Dĩ trọng phá khoái? Thì ra là như vậy, thảo nào ta cứ cảm giác có cái gì không đúng, hóa ra là ý lực của ngươi đã mạnh đến mức này, có thể đánh lừa cảm giác của ta, ý lực như thế ít nhất cũng đã sánh ngang với cao thủ chân khí cảnh rồi".

Lâm Phong gật gù rồi sau đó lại nói, đây cũng là lần đầu tiên hắn nói nhiều với một người mới gặp như vậy:

"Hôm nay ta thua Phàm huynh, hy vọng ngày sau còn có dịp gặp lại, ta sẽ lấy ngươi làm mục tiêu phấn đấu, đến lúc đó nhất định phải phân cao thấp một trận, ta tuyệt đối sẽ không thua ngươi nữa".

Lâm Phong lời lẽ rất thẳng thắn, như thanh lợi kiếm thẳng tắp mà cương nghị, nghĩ sao nói vậy, mà nói là sẽ làm. Trần Phàm nghe thế cũng chỉ mỉm cười, đáp:

"Có chí khí là tốt, nhưng là một kiếm khách hay võ giả cũng vậy, phải có con đường riêng cho mình, ngươi sao có thể để vì người khác mà định hướng còn đường của ngươi chứ?".

Lâm Phong nghe vậy cau mày ngẫm nghĩ một lát, rồi đột nhiên như sực tỉnh, chắp tay cúi người nói:

"Phàm huynh nói không sai, xin đa tạ".

Sau đó Lâm Phong xoay người bước xuống lồi đài, bản thân Trần Phàm cũng vô cùng tán thưởng người như hắn. Thất bại không đáng sợ, đáng sợ nhất chính là thất vọng. Lâm Phong từ nhỏ đã cầm kiếm trong tay, lại bị đánh bại bởi một kẻ vô danh như Trần Phàm, nếu là người khác nhất định sẽ sinh ra chán nản tuyệt vọng, nhưng Lâm Phong lại không hề, đủ thấy người này rất có tương lai sẽ trở thành cường giả, giờ lại được Trần Phàm nhắc nhở như vậy, xem ra hắn đã ngộ ra được con đường chính xác để đi rồi.

Toàn trường thêm một lần nữa lặng ngắt như tờ, nhưng vốn dĩ đã bị những biểu hiện khủng bố trước đó của Trần Phàm làm cho chai sạn nên không còn những bộ dạng mắt chữ o mồm chữ a nữa. Mạc trưởng lão lúc này mới từ từ đứng dậy, tiếng nói trầm đục mà uy nghiêm lại vang lên khắp đại quảng trường:

"Không còn ai nữa phải không? Vậy ta nhân danh chủ khảo chính thức tuyên bố Trần Phàm là người đứng đầu đại chiêu sinh lần này. Những người khác giờ có thể lên tranh đoạt thứ hạng phía sau".

Lâm Ngọc Thụ và vợ sắc mặt như bánh đa nhúng nước, người của Lâm gia ai nấy đều tâm trạng não nề, vậy là Lâm Phong của họ đã hết hy vọng, nhưng cũng có người nghĩ ít nhất còn hơn rơi vào tay Trần Nhất Long hoặc Phương Thiên Phú kia, nếu không chẳng biết chúng còn hống hách tới mức nào. Duy chỉ có mỗi Lâm Phi Yến là không buồn không vui, bởi đối với nàng ai thắng trận ai thua không quan trọng, mà quan trọng là không ai bị làm sao, như vậy mới là tốt nhất.

Lâm Phong thản nhiên bước về phía gia tộc mình, sắc mặt lại trở nên lạnh lùng như xưa, hắn hỏi một câu với phụ thân:

"Hài nhi có khiến người thất vọng không?".

Lâm Ngọc Thụ thở dài lắc đầu:

"Không, ta và mẫu thân của con rất tự hào, chỉ là tự dưng ở đâu nhảy ra tiểu tử quái thai đó, haiz...có lẽ là ý trời!".

"Gia gia đã từng nói với con, biết nắm được thì phải biết buông ra, hôm nay tuy thất bại nhưng con đã học được không ít, xem ra ngày lĩnh ngộ trọn vẹn đệ thập tứ kiếm cũng không còn xa nữa rồi".

Những trận so tài sau đó đối với người xem đã không còn bao nhiêu hấp dẫn nữa, Trần Nhất Long và Phương Thiên Phú bị đánh cho thê thảm, mà kẻ gây ra náo loạn cho cuộc tỷ võ cũng đã không còn đối thủ nào nữa rồi, giờ chỉ còn lại Lâm Phong và Mạnh Tinh Đấu là đủ tư cách tranh đoạt vị trí thứ hai mà thôi.

Trần Thu Nguyệt nước mắt chảy ròng ròng, nhưng là nước mắt của sự vui sướng, bản thân nàng nếu giành được hạng nhất chưa chắc đã hạnh phúc đến mức này. Người của Trần gia có lẽ chỉ còn lại mình Trần Thu Nguyệt còn ở lại quan sát những trận đấu, phụ thân trước khi đi cũng không quên giải huyệt đạo cho nàng, nhìn Trần Phàm giành được hạng nhất mà nàng cảm thấy như đây là một giấc mơ.

Trần Phàm vẫn còn ở lại trên lôi đài, điều này khiến cho lão trọng tài không khỏi nghi hoặc. Ngươi đã chiến thắng toàn bộ rồi còn đứng trên chỗ này để làm gì? Lão đang định hỏi thì Trần Phàm đã lên tiếng: "Thưa mấy vị chủ khảo, vãn bối có điều muốn nói".

"Nói đi".

Nhìn cái bộ dạng của Trần Phàm, Mạc trưởng lão thầm nghĩ tiểu tử này không biết lại sắp giở trò quỷ gì nữa đây.

"Thực ra ngay từ đầu vãn bối đã nói rồi, ta chỉ là lấy danh nghĩa của tỷ tỷ ta thay nàng thi đấu, cho nên bây giờ người giành được hạng nhất thực ra là Trần Thu Nguyệt mới đúng, mong chủ khảo tuyên bố lại".

"Cái gì?".

Mạc trưởng lão cau mày, sau đó đã bắt đầu trở nên tức giận, nói:

"To gan, ngươi cho rằng tỷ võ lần này là cái chợ sao, muốn làm gì thì làm, chức quán quân mà ngươi muốn nhận thì nhận muốn cho ai thì cho? Lão phu thấy ngươi là một nhân tài nên mới nhân nhượng vài lần, nhưng cái gì cũng nên có chừng mực thôi".

Vị chủ khảo tức giận như thế cũng phải, Trần Phàm từ đầu nhảy lên sàn đấu vốn đã không theo quy củ, rồi sau đó cũng lại thi đấu chẳng hề theo quỷ củ chút nào, cứ như thể hắn mới là chủ khảo ở đây vậy, giờ lại nói giành được quán quân là một người khác, quả thực là đã làm loạn quá mức rồi, đây chính là hành vi khinh thị Vạn Linh Tông, thân là trưởng lão ngoại môn, cũng là chủ khảo cuộc tỷ võ lần này, Mạc chủ khảo sao có thể để cho tiểu tử này muốn nhào nặn đại chiêu sinh thành kiểu gì cũng được.

"Chủ khảo hiểu lầm ý ta rồi, vãn bối làm sao muốn làm sao thì làm được, với lại ta nhớ không sai thì trong quy tắc đâu có nghiêm cấm việc nhường danh ngạch cho người khác chứ?".

Trần Phàm bình tĩnh giải thích.

"Hừ! Vậy là ngươi đang khinh thường việc trở thành đệ tử của Vạn Linh Tông sao?".

Mạc trưởng lão nghiêm mặt nói.

"Trở thành đệ tử đại tông môn là ước mơ của bao nhiêu thanh niên tài tuấn, vãn bối cũng không ngoại lệ, nhưng con người của ta lại thích được tự do, Vạn Linh Tông chỉ không cho phép kẻ chưa đủ thực lực bước qua cửa, chứ đâu ép buộc người ta phải trở thành đệ tử tông môn, trưởng lão thấy ta nói có đúng không?".
"Tiểu tử ngươi đã giành được hạng nhất, dựa theo quy tắc tông ta là đủ tư cách để gia nhập rồi, ngươi làm vậy chẳng phải không theo quy củ hay sao?".

"Đá không có duyên vãn bối chỉ có thể ngậm ngùi chấp nhận, Mạc chủ khảo hãy để nhị tỷ của ta gia nhập Vạn Linh Tông đi".

Trần Phàm thở dài não nuột, bộ dạng như kiểu không được trở thành đệ tử của cái tông môn này thì tiếc nuối lắm ấy, nhưng thực ra chỉ là làm bộ làm tịch mà thôi, đỡ cho mấy vị chủ khảo kia nghĩ mình đang kinh thường môn phái rồi nổi khùng lên thì chết.

"Trần Phàm, đệ đang nói linh tinh cái gì vậy?".

Trần Thu Nguyệt hốt hoảng chạy lên võ đài, nàng vội kéo tay sự đệ:

"Đệ điên rồi sao? Trở thành đệ tử của Vạn Linh Tông cơ hội tốt như vậy lại còn nhường cho ta? Một kẻ vô dụng yếu đuối như tỷ không đáng cho đệ làm vậy đâu".

"Tỷ tỷ ngốc, không phải tỷ vẫn luôn mong muốn trở thành đệ tử của Vạn Linh Tông sao?".

"Ta tất nhiên là muốn, nhưng không phải là bằng cách này, huống hồ danh ngạch này là do đệ dùng thực lực của mình lấy được, ta có làm được cái gì đâu".

"Không nói nữa, ý đệ đã quyết, nhị tỷ đừng có nhiều lời, nếu không ta sẽ cho tỷ nếu mùi điểm huyệt lần nữa".

Trần Phàm nói một cách dứt khoát, dường như không hề có ý cho sẽ Trần Thu Nguyệt từ chối.

"Không được!".

Trần Thu Nguyệt cũng tỏ thái độ không nhượng bộ, nàng quay sang nói với chủ khảo:

"Đại nhân, là sư đệ ta ăn nói lung tung, không hiểu được tầm quan trọng của việc được trở thành đệ tử Vạn Linh Tông vinh dự thế nào, xin chủ khảo đừng chấp nhặt đệ ấy, coi như sư đệ tiểu nữ chưa nói gì đi".

"Hai tiểu tử các ngươi đang giỡn mặt với ta sao?".

Mạc trưởng lão phẫn nộ thực sự rồi, nói ra thì thật tức cười, danh ngạch đệ tử của Vạn Linh Tông người người mơ ước lại bị hai đứa nhóc miệng còn hôi sữa đưa qua đẩy lại, cứ như thể chẳng đáng một xu, Mạc trưởng lão làm sao không tức giận cho được, đang định ra tay cho hai đứa này một bài học thì bỗng nhiên Tiêu trưởng lão giơ tay ngăn lại.

"Mạc huynh, từ từ đã".

Tiêu trưởng lão sau đó lại nhìn về phía Trần Phàm, nói:

"Này tiểu tử, nha đầu mà ngươi nói tư chất rất tầm thường, nếu như là ở thành Vân Long còn có thể coi là tài năng một chút, nhưng khi so với Vạn Linh Tông chúng ta thì quả thực gọi là phế vật cũng không sai biệt lắm đâu, ngươi đem danh ngạch đẩy cho người như thế không phải sỉ nhục chúng ta thì là gì? Ta cho tiểu tử ngươi một cơ hội cuối, mấy câu vừa rồi ngươi coi như chưa nói câu gì, đã hiểu chưa?".

Trần Phàm nghe vậy thì vẫn giữ một thái độ bình thản, hắn lễ phép thưa:

"Các vị chủ khảo, mọi người thực sự đã hiểu lầm vãn bối mất rồi, ta đã nói con người của ta thích tự do, không muốn bị ai ràng buộc, việc thi đấu lần này chỉ là bất đắc dĩ mà thôi. Còn về việc tư chất của tỷ tỷ ta sao? Con người ta quan trọng là nỗ lực phấn đấu, chứ tư chất có quan trọng gì, một thiên tài thực sự thì tư chất chưa chiếm tới một phần đâu".

Trần Phàm chính là đang mô phỏng theo câu nói nổi tiếng của Edison: "Thiên tài chỉ có 1% là bẩm sinh, còn lại là 99% mồ hôi và nước mắt". Chẳng biết mấy vị chủ khảo kia có hiểu hay không, nhưng hắn vẫn muốn nói, vì quan điểm từ trước tới nay của hắn cũng chính là như vậy. Trần Phàm từ khi sinh ra chỉ là một kẻ hết sức bình thường, bình thường tới mức không thể bình thường hơn, mặc dù nói hắn nhờ có khí vận to lớn mới được như ngày hôm nay, nhưng nếu bản thân không nỗ lực phấn đấu, vào sinh ra tử chiến đấu liên tục thì hắn cũng không đạt được thành quả như bây giờ.

Chương 57: Ngựa quen đường cũ

"Quan trọng là nỗ lực và phấn đấu sao? Mấy điều này nói thì bao giờ chẳng dễ hơn làm. Mà cũng buồn cười thật, lão phu sống gần trăm năm nay lần đầu tiên mới thấy có kẻ từ chối làm đệ tử của Vạn Linh Tông. Không nói nhiều nữa, ta hỏi ngươi lần cuối, có tiếp nhận danh ngạch này hay không?".

Tiêu trưởng lão đang nói đột nhiên nghiêm mặt lại hỏi.

"Haiz! Xem ra các vị đây không cho phép ta được từ chối rồi. Nếu thế vãn bối có một chủ ý này, không biết ba vị thấy sao?".

Trần Phàm vẫn điềm tĩnh nói.

"Lại cái gì nữa đây?".

Tiêu trưởng lão vẻ mặt mất kiên nhẫn hỏi.

"Vãn bối muốn xin thêm một danh ngạch nữa có được không?".

"Ngươi..."

"Ta xin tiếp thêm một chưởng nữa của ba vị".

"Dẹp đi, loại quái thai nhà ngươi lại muốn mượn cơ hội để đột phá chứ gì, tưởng mấy lão già chúng ta là đồ ngốc chắc?".

"Làm gì có chuyện dễ như vậy, điều này chắc mấy vị chủ khảo cũng biết, đây là lấy mạng ra đánh cược, nếu không thì tu sĩ trên đời này còn đáng mấy đồng nữa chứ, lần trước nếu không phải vãn bối may mắn thì cũng đã toi mạng từ lâu rồi".

Trần Phàm đủng đỉnh đáp, hắn không có nói dối chút nào, lần tiếp một chưởng trước đó của Tiêu trưởng lão quả đúng là thập phần nguy hiểm, giống như căng sợi chỉ đi trên vực sâu vạn trượng, sẩy chân một cái là vạn kiếp bất phục ngay.

Ba vị chủ khảo nhìn nhau không nói gì, hình như cũng hiểu ý tứ lời nói của Trần Phàm, tiểu tử này nói không sai, việc làm của hắn đúng là đang đem sinh mạng ra đánh cược, cũng không biết vì cái gì mà hắn lại liều mạng tăng lên tu vi như thế, Tiêu trưởng lão trầm ngâm một hồi rồi nói:

"Mạc huynh Hàn huynh, chúng ta hội ý một chút".

Nói đoạn lão cánh tay vung lên, lập tức một lớp màng chân khí tỏa ra bao bọc lấy ba người, giống như một bức tường bằng nước, người bên ngoài hoàn toàn không hay biết bên trong xảy ra chuyện gì.

"Ta thấy Trần Phàm này quả thực không giống người thường, toàn là làm mấy việc ngược đời quái quỷ, nếu có thể bồi dưỡng biết đâu lại tỏa sáng thì sao?".

"Ý của Tiêu huynh là làm theo lời tiểu tử này, cho nó thêm một danh ngạch nữa sao? Việc này không thể nào, tuy chúng ta là chủ khảo nhưng cũng đâu có cái quyền đó chứ? Nên nhớ chỉ có duy nhất người đạt quán quân trong tỷ võ chiêu sinh mới có tư cách được ban cho danh ngạch này mà thôi".

Hàn trưởng lão lắc đầu nói.

"Hàn huynh, ngươi còn nhớ chúng ta trước khi tới đây trưởng lão dẫn đoàn đã dặn dò những gì không?".

Tiêu trưởng lão hỏi.

"Sao lại không, ngài ấy có nói điều quan trọng nhất là phải tìm được thiên tài chân chính cho tông ta, nhưng sao Tiêu huynh lại hỏi ta như vậy?".

"Trưởng lão dẫn đoàn đã nhấn mạnh ba chữ quan trọng nhất, hai vị huynh đài có hiểu ý không? Tức là chỉ cần tìm ra thiên tài thực sự thì quy định có bị bóp méo cũng chẳng sao. Huống hồ việc này tính ra chúng ta đâu có thiệt thòi gì, chỉ là thêm một miệng ăn mà thôi, ta thấy hình tiểu tử đó hình như có ý với nha đầu kia thì phải, nếu đưa vào tông môn chúng ta lại càng dễ dàng khống chế tiểu tử này hơn, như vậy cũng tốt. Một kẻ tu vi mới chỉ có hư khí cảnh có thể tiếp hai chưởng của cao thủ ngưng dịch mà không chết, chẳng lẽ tông môn lại không muốn hay sao?".

Tiêu trưởng lão từ từ phân tích, từng câu từng chữ đều khiến cho hai người còn lại phải suy ngẫm. Đúng vậy, Trần Phàm kia nếu có thể tiếp thêm một chưởng nữa của một trong ba người vậy thì quả thật quá mức dọa người rồi, thiên tài như thế Vạn Linh Tông không thể dễ dàng buông tha được.

"Ta hiểu ý của Tiêu huynh, nhưng chuyện này có nên hỏi ý của trưởng lão dẫn đoàn trước rồi mới quyết định không?".

Hàn trưởng lão nói.

"Không cần, khi đến gặp người chúng ta bẩm báo rõ ràng là được. Với lại tiểu tử kia có sống sót sau một chưởng này không vẫn chưa biết mà. Được rồi, nếu tất cả đã đồng ý vậy trong chúng ta ai sẽ lên đây?".

Tiêu trưởng lão nói. Hàn trưởng lão gật đầu sau đó lại quay sang phía Mạc trưởng lão, hỏi:

"Mạc huynh thấy sao?".

Câu hỏi này cũng là có ý để cho Mạc trưởng lão lên thử sức tiểu tử kia, ở đây tu vi lão giả này là cao nhất, trước đó là Tiêu trưởng lão đã ra tay rồi, mà Hàn trưởng lão tu vi thực lực cũng chỉ ngang ngửa với Tiêu trưởng lão mà thôi, để Mạc trưởng lão là cao thủ ngưng dịch trung kỳ ra tay là tốt nhất, như vậy sau này ba vị chủ khảo cũng dễ bề ăn nói với phía trên hơn.

Mạc trưởng lão nãy giờ vẫn trầm ngâm không nói, chỉ lẳng lặng nghe mấy ông bạn già bên cạnh phân tích, không biết có đồng tình hay là không, lúc này lão mới bắt đầu lên tiếng:

"Được, Tiêu huynh nói cũng có lý, nhưng nếu tiểu tử này tiếp không nổi vậy lúc đó danh ngạch lần này sẽ giao cho kẻ nào đây?".

Câu hỏi này đúng là đã đề cập tới trọng tâm vẫn đề, chẳng ai đảm bảo Trần Phàm sẽ sống sót sau một chưởng này cả, tu vi của tu sĩ càng cao thì chênh lệch giữa các cảnh giới nhỏ sẽ càng lớn, Mạc trưởng lão có tu vi ngưng dịch cảnh trung kỳ, so với sơ kỳ chênh lệch ít nhất cũng là con số trăm vạn cân lực lượng, khả năng tiểu tử đó tiếp một chưởng mà không chết là cực kỳ thấp.

"Điều này ta cũng đã nghĩ đến rồi, nếu vậy chỉ có thể xem hai tiểu tử còn lại kia có bản lĩnh thế nào mà thôi, nhưng ta thấy Mạnh Tinh Đấu chắc chắn không phải là đối thủ của Lâm Phong được đâu".

Tiêu trưởng lão đáp.

"Được, quyết định vậy đi".

Hai người còn lại đều gật đầu.

Không để lãng phí thời gian, Mạc trưởng lão nói xong là liền bước xuống lôi đài, tựa như trong không gian có bậc thang cho vị chủ khảo này đi xuống, theo lão đạp không mà đến, mỗi một bước rơi xuống trong hư không đều nổi lên một đạo sóng gợn, tựa như giẫm trên mặt nước, chòm râu bạc bay lơ phơ trong gió, quanh thân tỏa ra khí tức để cho người ta nhìn vào có cảm giác tiên phong đạo cốt.

"Tiểu tử, ngươi thực sự muốn đánh cược mạng sống của mình như vậy sao? Ngươi đã là quán quân của tỷ võ lần này, danh ngạch này cũng là của ngươi rồi, vốn dĩ đâu cần phải thế, xem ra nha đầu kia đối ngươi rất quan trọng phải không?".

Mạc trưởng lão bồng bềnh hạ xuống đứng trước mặt Trần Phàm hỏi.

"Nhị tỷ chính là người thân của ta, đương nhiên là phải quan trọng rồi, càng huống hồ vãn bối thiếu nàng một cái ân tình, đây cũng là dịp để ta báo đáp ân tình đó".

Trần Phàm mặt không biểu cảm đáp. Thế nhưng lời nói đầy tự nhiên của hắn lại giống như làn gió man mát buồn thổi vào tâm can Trần Thu Nguyệt. Nghe hai chữ người thân ấy đáng lý ra nàng phải vui mừng mới phải, nhưng chẳng hiểu sao cảm xúc lại hoàn toàn ngược lại.

"Không được đâu, đệ vì cứu ta mà ban nãy đã tiếp một chưởng rồi, coi như ta cầu xin đệ, đừng làm gì thêm nữa..." Trần Thu Nguyệt vội vàng ngăn cản, nhưng chưa kịp nói thêm gì đã bị một chỉ của ai đó như điện quang điểm tới, tốc độ còn nhanh hơn của phụ thân nàng rất nhiều. Trần Phàm không nói hai lời, đơn giản là điểm huyệt đưa cô nàng này xuống lôi đài, trở thành tu sĩ tất nhiên ai cũng biết phải điểm vào đâu để thân thể không động đậy được, hoặc có thể phong ấn tạm thời một giác quan nào đó của đối phương, như trước đây Trần Thương Hải điểm vào huyệt câm của con gái mình. Cái này ở kiếp trước Trần Phàm chỉ được chứng kiến trong những bộ phim kiếm hiệp, giờ đến kiếp này đã được thực hành rồi, hơn nữa còn làm rất trôi chảy.

Trần Phàm trước giờ làm việc gì cũng đều có tính toán, lần này cũng không ngoại lệ, nếu là trước đây hắn tuyệt đối không dám tiếp một chưởng của Mạc chủ khảo, nhưng sau khi đột phá lên hư khí đỉnh phong thì mọi chuyện đã khác, hắn lại ngựa quen đường cũ muốn mượn tay mấy vị chủ khảo này giúp mình thăng cấp tu vi.

"Mạc chủ khảo, người có thể bắt đầu được rồi".

Trần Phàm nói.

"Một chưởng này sẽ không giống như lần trước đâu, tu vi của ta tuy chỉ cao hơn lão Tiêu một kỳ, nhưng ngươi có biết điều đó có ý nghĩa là gì không?".

Mạc trưởng lão nói, dường như vẫn có ý muốn Trần Phàm dừng ý đồ này lại, quả thực nếu tiểu tử này chết lão cũng cảm thấy rất đáng tiếc.

"Đa tạ tiền bối nhắc nhở, cái này ta cũng hiểu được phần nào, nhưng những tu sĩ như chúng ta lấy thực lực để quyết định, nếu hôm nay ta chết dưới tay của một cao thủ ngưng dịch cảnh cũng không còn gì đáng tiếc".

"Rất tốt! Ngươi nói không sai, trên đời này thực lực chính là quy tắc, một chưởng này nếu tiểu tử ngươi còn sống được thì tặng ngươi thêm một cái danh ngạch nữa cũng chẳng sao".

"Vẫn như lần trước, vãn bối chỉ dám tiếp bốn thành công lực của người thôi, xin tiền bối nương tay".

"Ha ha, ngươi nếu mà tiếp được năm thành công lực của ta thì muốn mười cái danh ngạch nữa cũng được, nhưng sẽ không có chuyện lão già này nương tay đâu".

Mạc trưởng lão cười lên ha hả, thế rồi đột nhiên ngưng bặt lại, sắc mặt trầm hẳn xuống, cặp mắt lóe lên tinh quang, ngay sau đó là một chưởng ấn khiếp đảm nhân tâm.

Vị trưởng lão này vừa nói là làm ngay, quả nhiên không hề nương tay chút nào, chân khí tuôn ra cuồn cuộn, y phục trên người không gió tự bay, xuất thủ như sấm sét, bàn tay kia tưởng chừng có thể dễ dàng đập bẹp ngọn núi, cả võ đài bị chưởng kình của lão làm cho rung chuyển không ngừng, mắt thường có thể thấy không khí xung quanh liên tục bị nghiền ép. Cái thân thể già nua yếu đuối bây giờ mới bộc phát ra sức mạnh kinh người, bàn tay gầy guộc kia như một bàn tay của thần chết, năm ngón tay xòe ra như phật như quỷ, sẵn sàng nghiền nát bất cứ sinh linh nào đang đứng trước mặt của nó.

Trần Phàm khẽ cau mày, cảm thấy lần này nguy hiểm vô cùng, áp lực tỏa ra từ bàn tay kia khiến cho hắn hít thở không thông, lồng ngực bị ép lại không ngừng, chưởng còn chưa tới mà uy lực đã khủng bố như vậy, đứng trước bàn tay gầy guộc ấy mà hắn cảm tưởng mình nhỏ bé như một con kiến đang đứng trước một tòa đại sơn hùng vĩ vậy. Trần Phàm chắc chắn nếu trước đây mình chỉ có tu vi là hư khí hậu kỳ nhất định đã bị một chưởng này đập chết, tuyệt đối không có nửa hy vọng sống được.

Nhưng áp lực càng cao không ngờ lại khiến cho hắn càng thêm hứng khởi.

Đối mặt với bàn tay gầy guộc chẳng lớn hơn mình được bao nhiêu, nhưng lại tỏa ra áp lực khôn cùng, Trần Phàm chiến ý sục sôi, như hồ nước nóng sắp sửa bùng nổ, hình như đối thủ càng mạnh lại khiến cho hắn càng thêm thích thú. Nếu có người nào đó hỏi ngươi không sợ chết hay sao? Trần Phàm có thể thản nhiên nói có, trên đời này ai mà lại không sợ chết, nhưng hắn sẽ nói thêm một câu rằng mình còn sợ hơn chính là đối phương không đủ mạnh.

"Cảm giác cuồng bạo âm ỷ này là gì?".

Trần Phàm không có thời gian mà thắc mắc, bởi chưởng ấn đã ập tới trước mặt mình, cũng chẳng thể làm gì hơn là tung quyền ra đỡ, lập tức kết quả lại giống như lần trước khi tiếp một chưởng của Tiêu chủ khảo, chỉ là lần này có vẻ khó khăn hơn rất nhiều.

Bàn tay của Mạc trưởng lão đập mạnh lên nắm đấm của Trần Phàm, hắn như một con diều đứt dây bị đánh văng đi tít tắp, không biết đã tông gãy bao nhiêu cây cột trên đại quảng trường, chân khí của đối phương lập tức tràn vào cơ thể, tàn phá một cách không thương tiếc, luồng lực lượng cuồng bạo hỗn loạn này đang không ngừng phá hủy kinh mạch của hắn, lục phủ ngũ tạng sắp sửa bị nghiền nát tới nơi.

Phụt!

Trần Phàm phun ra một ngụm máu tươi xen lẫn cả nội tạng, lần này quá mức nghiêm trọng, năng lượng từ yêu đan vẫn đang liên tục truyền ra chữa trị thương thế của hắn, thế nhưng đáng tiếc tốc độ hư tổn còn nhanh hơn tốc độ trị liệu, cho nên hiện tại hắn đang phải đối mặt với cái chết cận kề.

Tuy nhiên nhìn bộ dạng của Trần Phàm người ta lại giật mình kinh hãi, không phải bởi vì khắp người hắn máu me đầm đìa, mà lý do là vì hắn đang...cười.

Tại sao bị thương nghiêm trọng như thế mà hắn vẫn cười được, không lẽ tiểu tử này phát điên rồi?!!

Đây là suy nghĩ của nhiều người xem xung quanh, nhưng chỉ có mình Trần Phàm mới hiểu được, hắn vốn đã là người không biết đau đớn, lại càng không biết sợ cái chết đến là gì, khẽ nhoẻn miệng cười chỉ đơn giản là vì lực lượng kia đang giúp hắn tiết kiệm không ít thời gian mà thôi.

Nhưng có vẻ vẫn không đủ để đột phá bích chướng đại viên mãn kỳ, vẫn còn thiếu một chút nữa. Nói giỡn sao? Trần Phàm hắn mới chỉ tấn cấp lên hư khí đỉnh phong cách đây không lâu, thời gian còn chưa tới một ngày, nếu giờ lại đột phá tiếp chắc không cho người khác sống nữa quá!.

Chương 58: Chiến ý kỳ lạ

Trần Phàm mặc kệ thương thế khoanh chân ngồi xuống, lực lượng bá đạo không ngừng tán phá trong cơ thể hắn nhưng cũng không ngừng được hắn dẫn dắt công kích lên bích chướng tu vi. Cơ thể Trần Phàm hiện ra những vết nứt đầy ghê sợ, tưởng chừng như sắp bị nổ tung, máu tươi len lỏi chảy qua kẽ nứt, nhỏ tong tong xuống đất, nhưng cũng chẳng khiến hắn mảy may quan tâm chút nào, nhìn bộ dạng của hắn vô cùng thê thảm nhưng đối nghịch với đó là sự điềm tĩnh thản nhiên tới dọa người.

Mạc trưởng lão chăm chú quan sát nhất cử nhất động của Trần Phàm, bất kể một chi tiết nhỏ nào cũng không bị lão giả này bỏ sót, ý lực vô hình thẩm thấu vào từng tấc không gian như muốn xuyên thấu tận nơi sâu nhất bên trong con người tiểu tử này, xem rốt cục nó có bí mật gì. Một chưởng ban nãy cho dù là cao thủ chân khí đỉnh phong nếu đụng phải như vậy cũng đã thịt nát xương tan, chết ngay lập tức rồi, nhưng Trần Phàm kia vẫn còn chưa chết, trong khi hắn mới chỉ là hư khí cảnh, mặc dù tình trạng hiện tại không được tốt cho lắm nhưng xem ra tiểu tử này khó mà chết được, thật sự là vượt ngoài tưởng tượng của Mạc trưởng lão, đừng nói là nó lại lợi dụng mình để đột phá tiếp đấy!!?.

Nửa canh giờ sau, Trần Phàm vẫn khoanh chân ngồi đó, mọi người cũng nín thở theo dõi xem chuyện gì sẽ xảy đến với hắn, mặt đất quanh chỗ tên này ngồi đã thấm đầy máu tươi, nếu không phải cái cơ thể kia còn hô hấp thì người ta đã nghĩ đây là một cỗ thi thể rồi.

Sau cùng, hắn bỗng nhiên thình lình mở ra hai mắt, làm cho mấy kẻ hiếu kỳ xung quanh giật hết cả mình, khán giả đúng là đã bị tên này dọa cho không ít, nhưng tròng mắt rớt ra cảm thấy còn có thể nhặt lại, huyết áp tăng vọt cũng có thể từ từ hạ xuống, bởi vì trải qua mấy chuyện kinh thiên động địa trước đó thì mọi người cũng đã sinh ra chút đề kháng với những việc làm của hắn rồi.

Trần Phàm sau khi khôi phục lại thương thế, vết máu đã khô, cơ thể không còn vết nứt, hắn thở hắt ra một hơi rồi từ từ đứng dậy, nhưng đột nhiên hai chân run rẩy như sắp ngã.

"Đệ không sao chứ?".

Lâm Phi Yến đến bên đỡ lấy cánh tay hắn, bộ dạng ân cần quan tâm hỏi.

"Cám ơn, đệ không sao".

Trần Phàm khẽ mỉm cười rồi quay sang chắp tay với Mạc chủ khảo:

"Đa tạ tiền bối".

"Lão phu thấy ngươi có gì thay đổi đâu, đa tạ ta cái gì?".

Mạc chủ khảo nghi hoặc.

"Là tiền bối đã giúp ta tiết kiệm không ít thời gian".

"Hừ! Ta rốt cục cũng hiểu được tâm trạng của lão Tiêu lúc đó rồi. Ngươi đúng là một tiểu tử quái thai".

Mạc chủ khảo lừ mắt nhìn Trần Phàm rồi lẳng lặng quay về chỗ, mặc dù biết mình bị tiểu tử này lợi dụng nhưng bản thân lão không hề giận chút nào, bởi lần này đã tìm được một hạt giống tuyệt vời cho môn phái, một hư khí cảnh đỉnh phong có thể tiếp hai chưởng của cao thủ ngưng dịch không chết, nói ra kể cả mấy lão quái vật trên đời còn chẳng tin được nữa là.

Sau khi trở về an tọa, Mạc chủ khảo lại phẩy tay nhàn nhạt nói:

"Đã lâu lắm rồi chưa có ngoại lệ như năm nay, ta lấy thân phận chủ khảo tuyên bố tỷ võ đại chiêu sinh lần này sẽ có tất cả hai danh ngạch, còn ai có ý kiến gì không?".
Tất nhiên là Mạc chủ khảo chỉ hỏi thế cho có lệ mà thôi, làm gì còn ai có ý kiến gì nữa, dù sao tiểu tử Trần Phàm đó cũng tiếp được hai chưởng của hai vị chủ khảo, trong đó có một người là cao thủ ngưng dịch trung kỳ, ở đây còn có ai làm được như hắn, cái này gọi là hợp lý hợp tình, ngoại lệ thì đã sao, ở thế giới này nắm đấm chính là luật lệ.

"Về nghỉ ngơi đi, ba ngày sau hai người các ngươi cùng chúng ta lên đường".

Mạc chủ khảo nói.

Trần Phàm lúc này mới chậm rãi đi đến giải huyệt đạo cho Trần Thu Nguyệt, nhìn cô nàng này lệ ngấn doanh tròng, hắn chép miệng lắc đầu, hình như ngày hôm nay nhị tỷ khóc hơi nhiều thì phải, biết mình không nên nán lại đây lâu, nếu không rất có thể bị nước mắt của cô nàng này dìm chết, cho nên giải huyệt xong là hắn lập tức té ngay, chỉ bỏ lại bên tai nàng ba chữ "đệ đi trước".

Trần Thu Nguyệt cảm giác không khỏi hụt hẫng, vốn nàng có rất nhiều điều muốn nói với Trần Phàm, nào ngờ hắn giải huyệt xong là chạy bay chạy biến, người đẹp chỉ kịp ơ lên một tiếng, nước mắt vẫn đọng lại trên mi, thật sự là giờ phút này muốn khóc nữa cũng không được, kịp định thần lại thì thân ảnh của hắn đã không cánh mà bay, đến đã nhanh mà đi còn nhanh hơn gấp bội, bên tai nàng chỉ còn văng vẳng lại câu nói "ba ngày sau gặp lại".

Cuộc tỷ võ đối với Trần Phàm như vậy là kết thúc, hắn cũng không cần nán lại đây làm gì, tìm một quán trọ lớn nhất trong thành, Trần Phàm nhanh chóng lên phòng nghỉ ngơi, thông qua ánh mắt của Trần Thương Hải đối với mình trước đó thì có điên mới trở về Trần gia lần nữa. Nhưng trước đó hắn cũng không quên lấy đi phần thưởng quán quân giành cho mình, đây chính là thứ hắn xứng đáng được nhận, sao có thể không lấy, huống hồ viên đan dược đối với hắn mà nói cũng rất là quan trọng.

Hự!

Vừa khép cánh cửa phòng, Trần Phàm lại nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt. Lần này quá nguy hiểm, lực lượng của cao thủ ngưng dịch cảnh quả thực đáng sợ, hắn coi như hai lần được kiểm chứng, nếu không có nội đan của yêu thú duy trì hắn đã chết thảm từ lâu rồi, sau này khi không còn thứ đó nữa tuyệt đối không dám làm như vậy, thực lực quan trọng nhưng phải giữ được mạng mới có thể bước tiếp.

Khẽ lau vết máu trên khóe miệng, Trần Phàm lấy ra chiếc hộp gấm, nhỏ cỡ bàn tay, mở ra nắp hộp là một mùi hương dược bốc lên, có thứ sương khói như lờ mờ phảng phất, đặt ngay ngắn trên lòng vải đỏ là một viên đan màu vàng nhạt lớn bằng ngón cái, đây chính là đan dược trung cấp Chân Nguyên Đan.

Loại đan dược này mặc dù ở đây có thể được xem như cực phẩm, nhưng trên thực tế trong giới tu chân nó chỉ được xếp vào háng trung đẳng mà thôi, đan dược chuyên dùng cho cảnh giới từ luyện thể đến hư khí sẽ được xem là sơ cấp, còn từ chân khí đến ngưng dịch đều được xếp vào hàng trung phẩm.
"Đáng tiếc ta vẫn chưa đạt tới hư khí đại viên mãn, vẫn không thể phục dụng viên đan dược này".

Trần Phàm lắc đầu chép miệng.

Chân Nguyên Đan là đan dược trân quý giúp cho tu sĩ hư khí cảnh đột phá lên cảnh giới chân khí, bên trong có chứa một tia chân khí cực kỳ tinh thuần để người sử dụng nó có thể lĩnh ngộ, từ dó lấy hư hóa thật đột phá lên chân khí. Tại thành Vân Long mỗi một viên như thế đều có giá trị trên trời, mà phải đấu giá mới có thể mua được. Tuy nhiên ít nhất tu vi phải là hư khí đại viên mãn, gần như đã bước một chân vào cảnh giới chân khí mới dám phục dụng đan dược này, nếu không dược lực mạnh mẽ bên trong sẽ khiến kẻ uống nó bạo thể mà chết. Trần Phàm tất nhiên biết điều này nên mới không dám sử dụng, mặc dù bây giờ thực lực của hắn đã tương đương với cao thủ chân khí, nhưng có gì đảm bảo sau khi uống viên đan này sẽ không xảy ra vẫn đề gì, cẩn thận vẫn hơn, hắn cũng chỉ có một cái mạng mà thôi, cơm có thể ăn bừa nhưng thuốc thì không thể uống lộn.

"À phải, hệ thống cho ta hỏi một chút?".

Đột nhiên nhớ ra cái gì đó, Trần Phàm liền câu thông với hệ thống trong đầu.

"Ký chủ cần biết điều gì?".

Hệ thống nhàn nhạt đáp lại.

"Vừa nãy khi chiến đấu ta có cảm giác rất lạ, như thể đối phương càng mạnh thì có điều gì đó đó lại càng thôi thúc ta phải đương đầu chiến đấu, nó là một thứ chiến ý vô cùng kỳ quái, lẽ nào do công pháp mà ta tu luyện sao?".

"Cái này có gì mà lạ? Lúc đánh nhau với yêu thú ký chủ cũng rất phấn khích đó thôi".

"Đúng là vậy, nhưng lần này mãnh liệt hơn rất nhiều, nếu không phải đầu óc còn đủ tỉnh táo có khi ta đã lao tới tấn công Mạc chủ khảo rồi, cái này không phải chuyện gì tốt à nha, làm thế không phải ta tự tìm chết hay sao?".

Trần Phàm phản bác lại, hắn cảm thấy rất khó hiểu. Đúng như hệ thống kia nói lúc đối đầu với yêu thú bản thân hắn đúng là phấn khích thật. Nhưng đấy chỉ là cảm giác hào hứng bình thường mà thôi, còn cái cảm giác vừa rồi trên võ đài gần như đã che mờ lý trí của hắn, đây mới chính là điều đáng nói nhất. Phải biết hắn có vong ngã chủng trong đầu, mọi cảm xúc của bản thân đều được khống chế một cách hoàn hảo, vậy mà vừa rồi lại suýt chút nữa không kiểm soát được, hiện tượng này chưa bao giờ xảy ra với hắn, cái này phải thật cẩn thận tìm hiểu, ngộ nhỡ về sau gặp phải người có thực lực vượt xa mình mà bản thân lại nổi máu điên lên thì chết.

"Ta cũng không biết, Đại Vũ Trụ Thuật là công pháp do chủ nhân thực sự của ta sáng tạo ra, rồi được truyền thừa lại cho chủ nhân ký danh hiện tại là người, nhưng điều về nó ta không được phép biết".

Hệ thống nói, nếu nó có hình dáng con người thì bây giờ có thể thấy cái hệ thống này đang lắc đầu quầy quậy.

"Vậy sao, đến cả ngươi cũng không biết thì xem ra không ai có thể giúp ta được rồi".

Nếu đã không nghĩ ra được thì không cần nghĩ tiếp nữa làm gì, Trần Phàm biết chuyện này cũng không thể miễn cưỡng. Có thể là vong ngã chủng sắp sửa tấn cấp lên hình thái mới? Có thể là ta kế thừa công pháp của người sáng tạo thì cũng kế thừa luôn cả tinh hoa ý chí của kẻ này? Nếu vậy trước đây người sáng tạo kia nhất định là một chiến thần rất kinh khủng, một cuồng nhân có khát vọng chiến đấu không bao giờ dứt.

Nghĩ vậy, Trần Phàm cũng chẳng muốn hỏi thêm gì nữa mà ngả lưng ra giường bắt đầu nghỉ ngơi một giấc, dù sao hôm nay hắn cũng làm không ít việc dọa người rồi.

Chương 59: Âm mưu quỷ kế

Buổi chiều, Trần Phàm thong thả bước xuống tầng trệt tửu lâu, ý định làm một bữa no say thịnh soạn. Hắn bây giờ chính là đang rủng rỉnh trong túi. Hơn một ngàn vạn lượng bạc, tuy vẫn chưa thể so sánh với mấy cái như Trần gia Lâm gia nhưng so với một gia tộc trung lưu có thể ưỡn ngực ta đây được rồi.

Thả người xuống ghế, một tên tiểu nhị đã nhanh chân chạy đến, khăn vắt ngang vai, tiểu nhị vớ lấy chiếc khăn vừa lau bàn vừa hỏi:

"Khách quan dậy rồi sao, ngài muốn dùng gì?".

"Có thứ gì ngon mang hét lên đây, mỗi thứ một món".

"Vâng vâng, công tử chờ lát đồ ăn sẽ tới"

Mà giờ mới để ý, lúc Trần Phàm đi xuống hình như đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía hắn, như dò xét rồi lại bắt đầu rì rầm. Nhưng Trần Phàm chẳng cần nghe cũng biết mấy tên khách nhân kia đang bàn tán cái gì, mình bây giờ chính là tâm điểm của sự chú ý, không bị chỉ trỏ mới là lạ.

"Thấy gì chưa? Quán quân tỷ võ mười năm một lần đó, đúng là chẳng ai có thể ngờ".

"Thật không tưởng tượng nổi, hắn là quái vật từ đâu rơi xuống vậy?".

"Ta nghe nói tiểu tử này vốn là một tên nô bộc của Trần gia, con mẹ nó người với người đúng là tức chết nhau mà".

"Nhưng sao hắn lại ở trong tửu lâu này nhỉ? Ta tưởng phải ở trong phủ đệ Trần gia chứ?".

"Ngươi không đến xem trận tỷ võ hay sao mà hỏi ngu thế? Hắn đánh cho đại thiếu gia của Trần gia sống dở chết dở, nếu là ngươi ngươi còn dám về Trần gia hay sao?".

"Hóa ra là vậy".

...

Mọi người cứ không ngừng xì xào bàn tán, còn Trần Phàm vẫn thản nhiên rung đùi. Một lát sau đồ ăn dọn lên, tất cả đều là sơn hào hải vị, tửu lâu này chuyên phục vụ tu sĩ, cho nên các món ăn đa phần là từ thịt yêu thú mà ra, không những thơm ngon mà còn vô cùng bổ dưỡng. Trần Phàm nâng đũa lên thưởng thức mỹ vị, miệng thế gian giống như làn sóng biển, tại sao hắn phải quan tâm làm gì.

Cùng lúc đó, khi mà Trần Phàm vẫn đang đánh chén no say, có một bóng người đang lẳng lặng trên đường phố, bộ dáng thần thần bí bí, áo mũ trùm đầu, gã rẽ vào một con hẻm nhỏ. Sau một hồi rẽ trái rẽ phải, hết ngoẹo đông ngoẹo tây, cuối cùng gã cũng dừng bước trước cửa một tiệm bán quan tài nằm sâu trong con hẻm đó, kỳ lạ ở chỗ ban ngày ban mặt mà cái quán này vẫn đóng cửa im lìm.

Cốc...cốc...cốc!

"Mời vào".

Một giọng nói già nua khàn khàn vọng ra, cánh cửa tự động hé mở, bóng người kia cũng từ từ bước vào, có thứ khí lạnh âm u như tỏa ra từ địa ngục phả vào mặt, bên trong cửa hàng không rộng lắm, đặt chình ình mấy cỗ áo quan vừa đen vừa xám, lớn nhỏ đủ loại, chỉ nhìn qua cũng đủ khiến người ta sởn da lạnh gáy.

"Khách quan muốn đặt quan tài?".

Ngồi trông cửa hàng là một lão giả lưng gù gầy sọm, cái đầu chỉ còn lưa thưa vài sợi tóc trắng, bộ dáng hết sức tiều tụy, duy chỉ có cặp mắt là sáng quắc lạ thường, khiến cho người khác nhìn vào không rét mà run, giọng nói khàn khàn ban nãy chính là của lão.

"Đúng!".

Người thần bí kia đáp.

"Loại nào?".

Lão giả gù vẫn chậm rãi hỏi.

"Loại dành cho người sống". "Khà khà...Vậy thì theo ta!".

Lão giả gù nói như thở ra từng chữ, khẽ nhe hàm răng trắng ởn cái còn cái mất ra nhoẻn miệng cười, sau đó thì chắp tay bước lững thững tới một cánh cửa khác sau tiệm, người thần bí kia cũng lập tức đi theo không chút sợ hãi, những chuyện sau đó thì cũng chỉ có hai người này mới biết mà thôi.

Buổi tối hôm đó, trời đã về khuya, bên trong một biệt viện khang trang rộng lớn, màn đêm thanh tịnh, trăng sáng hoa soi, lúc này đang có một thân ảnh ngồi im lặng trong phòng.

Mà khuôn mặt của hắn lại đối lập hoàn toàn với không khí hiện tại xung quanh, hàm răng cắn chặt, nét mặt hầm hầm, tưởng chừng như sắp sửa đại khai sát giới, người này không ai khác chính là thành chủ thành Vân Long - Phương Thiên Hùng.

Một bóng người khác đang đi vào biệt viện, thân hình oai dũng, mày rộng trán cao, dáng vẻ như một người chỉ huy quân đội, đây là đại thống lĩnh thành vệ quân cũng là thân tín đắc lực nhất của thành chủ, hắn bước vào phòng khom người nói:

"Thưa ngài, thiếu chủ tới bây giờ vẫn còn hôn mê chưa tỉnh, phu nhân vẫn đang ở bên cạnh chăm sóc, thương thế lần này e là..."

Đại thống lĩnh chỉ nói đến đó thì ngập ngừng dừng lại, nhưng ý tứ trong lời nói cũng đủ rõ ràng rồi.

Choang!

Phương Thiên Hùng quăng mạnh ấm trà trên tay một cái khiến cho nó vỡ tan tành, hàm răng nghiến vào nhau ken két:

"Đáng chết, không chặt đầu thằng nhãi đó ta sao nuốt trôi cơn giận này!".

"Chủ nhân phải bình tĩnh, bây giờ tiểu tử đó thân phận không phải là tầm thường, tất cả nên cẩn thận thì hơn".

Đại thống lĩnh từ tốn khuyên can.

"Cái này còn cần ngươi phải dạy ta sao? Mà chuyện ta giáo phó ngươi làm tới đâu rồi?".

Phương Thiên Hùng khuôn mặt vẫn chưa hết đỏ giận dữ hỏi.
"Đã làm xong thưa ngài, sau khi tra ra được nơi ở của tiểu tử kia, thuộc hạ cũng lập tức tự mình đi liên lạc, hắn ta bảo đêm nay sẽ tới".

"Ừm".

Phương Thiên Hùng gật đầu rồi trầm mặt xuống im lặng, giường như đang toan tính điều gì đó, bỗng nhiên cảm giác có khí tức ẩn hiện, cặp mắt gã hướng ra phía cửa rồi cười khẩy một cái, lạnh nhạt nói:

"Trần gia chủ, đã tới rồi sao còn không vào? Vừa đúng lúc ta có khá nhiều chuyện muốn hỏi ngươi đấy".

"Phương huynh quả nhiên tinh tường".

Trần Thương Hải chẳng biết từ bao giờ đã đứng ở ngoài sân, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên một cái, nghe tiếng nói của thành chủ hắn mới thản nhiên bước vào.

"Ngươi thì hay rồi, ta nghe nói nữ nhi của ngươi đã trở thành đệ tử Vạn Linh Tông, bản thân ta không biết phải chúc mừng ngươi thế nào đây?".

Phương Thiên Hùng trong giọng điệu không hề che dấu đi bực tức, ánh mắt không một chút thiện cảm nhìn vị khách vừa tới này.

"Haiz! Phương huynh, người đã thực sự hiểu oan cho ta rồi. Cái này phải gọi là gia môn bất hạnh mới đúng, có gì đáng để chúc mừng?".

Trần Thương Hải cố nặn ra một bộ mặt ảo não, hắn diễn xuất rất tài tình, người khác nhìn vào còn tưởng cả nhà tên này mới bị tru di cửu tộc xong, còn hắn thì may mắn thoát chết.

Nhưng trong mắt của Phương Thiên Hùng thì hình ảnh đó càng ngày càng thêm ngứa cả con ngươi, khóe miệng không khỏi giật giật, hắn hừ lạnh một tiếng, nói:

"Hừ! Bất hạnh cái rắm! Tiểu tử kia cũng là người của Trần gia các người, con trai ta thì thảm thương nằm đó, còn các ngươi thì sao? Trong gia tộc có tới hai danh ngạch làm đệ tử đại tông môn, một bước lên trời, nói không chừng sau này ngươi gặp ngươi ta còn phải hành lễ cũng nên!".

Phương Thiên Hùng bực quá phun ra một tràng, nói như tát nước vào mặt, Trần Thương Hải cũng biết thân biết phận, không dám làm trò trước mặt kẻ này nữa làm gì, hiện tại Trần gia suy cho cùng cũng không thể đối đấu với Phương gia được.

Sau một lát hắn mới trầm giọng nghiêm túc nói:

"Thành chủ, nhi tử người bị thương thì con trai ta cũng khá hơn chút nào? Hiện giờ nó cũng coi như một phế nhân rồi. Đêm nay ta tới không hề có ý ra vẻ gì với ngài cả, chính là để bàn xem đối phó với Trần Phàm kia như thế nào. Nói thật với thành chủ, ta sớm đã khai trừ tiểu tử đó ra khỏi gia tộc rồi, nó không phải là người của Trần gia chúng ta nữa".

"Hừ! Ngươi phủi tay cũng nhanh thật. Coi thành chủ ta là trẻ lên ba đấy à? Nhân tài như thế bồi dưỡng còn không kịp, ngươi lại nỡ khai trừ nó ra khỏi tộc sao?".

"Ta biết thành chủ không tin, nhưng làm gì có ai để cho kẻ làm hại con trai mình ở lại trong gia tộc. Nói nhiều vô ích, đã vậy thì cứ dùng hành động chứng minh đi, ta tin tưởng thành ý của mình sẽ khiến cho Phương huynh tin tưởng".

"Thành ý sao?".

Phương Thiên Hùng nhíu mày, ánh mắt có chút tò mò hỏi. Dù sao cũng đều là những kẻ đứng đầu trong gia tộc, tâm cơ của đối phương không thể không nắm được chút nào, hắn tất nhiên không hoàn toàn tin tưởng những lời của Trần Thương Hải, nhưng cảm thấy cũng có vài phần là đúng, nếu là hắn cũng sẽ không chấp nhận lưu lại một kẻ đã khiến nhi tử mình thê thảm.

"Có câu hổ không nếu nuôi tất phải tìm cách mà diệt, thành chủ hiểu ý ta rồi chứ?".

Trần Thương Hải lại tiếp.

"Đừng có vòng vo nữa, ngươi có cái gì thì nói đi".

Phương Thiên Hùng phất tay, nói vậy nhưng gã cũng đang tò mò muốn biết kẻ này sắp có âm mưu quỷ kế gì.

Chương 60: Huyết Dạ

Trần Thương Hải chỉ mỉm cười không nói, cũng chẳng đợi cho đối phương mời mọc câu gì, hắn nhẹ nhàng kiếm ghế rồi ngồi đối đối diện với Phương Thiên Hùng, cặp mắt lóe lên từng tia gian xảo.

"Có lẽ thành chủ còn chưa biết, sau lưng Trần Phàm kia có một nhân vật rất lợi hại, nhưng bản thân ta không mấy tin tưởng cho lắm, tuy nhiên cũng không chắc chắn là giả, nếu thành chủ muốn ám toán tiểu tử đó thì không thể không đề phòng vị cao nhân này".

"Hừ! Vậy kế hoạch của ngươi là gì? Không phải ngươi cũng muốn lấy mạng tiểu tử đó đấy chứ?".

Phương Thiên Hùng cười nhạt.

"Không sai, ta chính là muốn lấy mạng thằng nhãi đó, nếu có thể được bằm thây nó ra thì càng tốt".

Trần Thương Hải thay đổi giọng điệu một cách đột ngột, từ ôn hòa nhã nhặn bỗng chốc như muốn nổi khùng lên, hắn gằn ra từng chữ, vẻ mặt của hắn lúc này vô cùng đáng sợ, cặp mắt sắc lạnh như muốn ăn tươi nuốt sống một ai đó. Điều này khiến cho Phương Thiên Hùng có chút giật mình, cảm giác như tên này đã hoàn toàn biến thành người khác. Nhưng chỉ một giây sau là bộ mặt đáng sợ đó đã hoàn toàn biến mất, giống như chưa hề tồn tại. Sâu trong nội tâm thành chủ lập tức dâng lên một ý nghĩ "kẻ này không thể xem thường".

"Thật ngại quá, tiểu đệ đúng là thất lễ! Vì nghĩ đến nhi tử ở nhà bị Trần Phàm kia khiến cho sống dở chết dở mà ta không nhìn được, mong thành chủ thứ lỗi cho!".

Trần Thương Hải lại biến thành bộ dạng như lúc mới vào, quả thực là thay mặt còn nhanh hơn lật sách.

"Bỏ đi, nói ta nghe xem kế hoạch của ngươi".

Phương Thiên Hùng phất tay, sâu trong nội tâm vẫn hết sức đề phòng.

"Trước ta muốn hỏi thành chủ câu này, có phải chiều nay ngài đã phái người liên lạc với Ám Ảnh Môn không?".

"Cái gì?".

Lần này thì Phương Thiên Hùng đã thực sự giật mình, mà không chỉ riêng hắn, ngay cả đại thống lĩnh vẫn đứng cạnh đó nãy giờ cũng giật mình không kém. Thành chủ nuốt ngụm nước miếng hỏi lại:

"Làm sao mà ngươi biết?".

Phương Thiên Hùng và thuộc hạ sao có thể không giật mình cho được. Ngay sau khí nghe được tin tức về tiểu tử Trần Phàm, thành chủ trong lòng chỉ có duy nhất một ý niệm là báo thù cho nhi tử, kể cả phải trả bất cứ giá nào đi chăng nữa, vậy nên việc đầu tiên là phái thân tín nhất của mình đi liên lạc với Ám Ảnh Môn, sự việc được làm vô cùng cẩn mật, tại sao vẫn có kẻ thứ ba biết được, hơn nữa còn biết nhanh như thế? Quả thực cứ như nhất cử nhất động của hắn đều bị nắm trong tay, điều này không khỏi khiến cho thành chủ toát mồ hôi lạnh.

Ám Ảnh Môn, tổ chức sát thủ mà mới chỉ nghe tên đã gieo giắc nỗi ám ảnh cho biết bao kẻ không may trên đời này, cho dù một quái vật như Vạn Linh Tông cũng phải ba phần kiêng kị. Phạm vi hoạt động của chúng không biết trải rộng tới đâu, có bao nhiêu thành viên, càng là không biết kẻ đứng đầu là thần thánh phương nào? Chỉ biết một khi bị sát thủ của Ám Ảnh Môn nhắm tới thì tuyệt đối không còn đường sống nổi.

"Ha ha...Cái này không quan trọng, quan trọng là chúng ta đều có chung mục đích. Thành chủ có thể yên tâm, giờ chúng ta đã đứng trên cùng một con thuyền, tiểu đệ sao có thể làm ra chuyện bất lợi với Phương huynh được chứ?".

Trần Thương Hải cười lên đắc ý, bộ dáng ngày càng thân thiện, nhưng có quỷ mới biết tâm địa hắn có máu sắc thế nào.

"Ngươi theo dõi ta sao?".

Đại thống lĩnh không nhìn được bèn hỏi. Hắn chính là người thần bí đến cửa tiệm bán quan tài lúc chiều. Hiện giờ nghe Trần Thương Hải nói vậy thì cảm thấy vô cùng nghi hoặc, thực lực của hắn so với tên gia chủ này không kém hơn là mấy, làm sao có chuyện bị theo dõi mà hoàn toàn không mảy may phát giác? Trừ khi tên này có bí pháp ẩn thân đặc biệt.

"Phải thì sao mà không phải thì sao? Cách thức liên lạc của Ám Ảnh Môn cũng đâu phải là không ai biết. Nói thật chuyện này ta chỉ tình cờ mà thôi, ngươi không cần bận tâm làm gì".

Trần Thương Hải ra vẻ thần bí đáp.

Đại thống lĩnh và thành chủ hai mặt nhìn nhau, Phương Thiên Hùng vừa tính mở miệng định nói gì đó...Thì đột nhiên đúng lúc này...

"Haiz! Nghe mấy con kiến nói chuyện mà ta sắp buồn ngủ tới nơi rồi".
Một giọng nói không biết từ đâu vọng đến, ba người có mặt trong phòng lúc này sửng sốt ngồi bật dậy, thành chủ theo bản năng lớn tiếng quát:

"Ai?".

Khi tất cả kịp định thần lại mới phát hiện tiếng nói vừa nãy hóa ra được phát từ trên trần nhà, cả đám đều lắp bắp kinh hãi, ngay cả Trần Thương Hải vừa rồi điềm tĩnh là thế cũng không khỏi gai người, tên này nằm trên xà nhà nghe ba người nói chuyện mà tuyệt nhiên chẳng ai hay biết, nếu như hắn muốn ra tay lấy mạng người nào ở đây chỉ sợ là không một ai thoát được.

"Đây là vẻ mặt mỗi khi tiếp khách của ngươi sao, thành chủ Vân Long thành?".

Người mới đến kia...không, phải nói là hắn đã đến đây từ sớm rồi. Kẻ này sau khi xuất hiện vẫn nằm vắt vẻo trên cây xà lớn bắc ngang mái nhà, bộ dáng thản nhiên, hắn cất cái giọng điệu từ tốn mà âm u như ma quỷ dưới địa ngục lên mà hỏi. Lấy một tay làm gối, tay kia của hắn đang chầm chậm xoay một thứ gì đó trên ngón trỏ, không ai nhìn rõ là vật gì, khuôn mặt tên này vẫn hướng lên trần nhà, hình như còn chưa có ý định đi xuống.

"Khách thì phải từ cửa chính bước vào, ngươi từ trên trời rơi xuống ta thật không hiểu là loại khách gì đây".

Đại thống lĩnh khó chịu nói, hắn nheo mắt cố nhìn xem vật mà tên kia đang xoay là gì. Kỳ lạ là vật đó dù có quay chậm nhưng hắn vẫn không sao biết được rốt cục đó là thứ gì.

"Hừ!".

Người mới đến kia không nói không rằng, chỉ hừ nhẹ một cái, vật quái dị trên tay khẽ rung lên, xoay một vòng một liệng xuống sàn nhà, theo một quỹ tích vô cùng quỷ dị lướt qua đầu đại thống lĩnh, đơn giản là cắt đi một lọn tóc trên đầu, mái tóc dài vốn được búi gọn bỗng chốc xỏa ra.

Đại thống lĩnh bị tấn công bất ngờ, thậm chí còn chẳng kịp phản ứng, lúc nhận ra thì một nhúm tóc đã rơi nhẹ xuống đất, hắn theo phản xạ giật mình lùi lại, nhìn vào lọn tóc dưới đất mà không khỏi cả giận nói:

"Ngươi..."

Đại thống lĩnh sấn sổ muốn lao lên động thủ, dù sao hắn cũng là thống lĩnh dưới một người trên vạn người, hôm nay lại bị một kẻ lạ mặt trêu đùa bỡn cợt như thế, mặc kệ tên này là ai hắn cũng không thể nín nhịn.

Tuy nhiên một cánh giơ lên đã ngăn cản đại thống lĩnh, thành chủ trở nên điềm tĩnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi xà nhà, hắn từ tốn hỏi:

"Các hạ là người của Ám Ảnh Môn?".
Người được hỏi khẽ nghiêng đầu liếc mắt một cái xuống dưới, sau đó lại ngửa lên trần nhà, hắn thở ra một hơi...

"Ám Ảnh Môn Huyết Dạ, ta đến để xem kẻ được đặt quan tài".

Ba người ở đây lại khiếp vía thêm lần nữa, bởi vì lúc này cái tên kia rõ ràng là đã đứng ở cửa ngoài, không biết làm cách nào nhưng đúng là như vậy, mắt ai ở đây cũng không hoa, có thể nhìn ra được đó chính xác không phải là ảo ảnh, người nằm trên xà ngang đã biến mất, nói đúng hơn là hắn vừa nhảy xuống rồi lại đi vào từ phía cửa, nhưng động tác nhanh tới mức như người vừa thuấn di (dịch chuyển tức thời) vậy.

Ực...

Cả ba người đồng thời nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi lạnh túa ra, da gà thay phiên nhau nổi lên từng đợt. Giờ mới có cơ hội nhìn kỹ tên này, là một nam nhân toàn thân hắc y, khuôn mặt được che đi bởi một chiếc mặt nạ kỳ quái, có màu đỏ sẫm giống như huyết dịch đã đông kết lâu ngày, một đôi con ngươi như ưng như sói, sắc nhọn vô cùng, trên người tản mát ra một loại khí tức tử vong lạnh lẽo. Không ai biết đằng sau lớp mặt nạ kia là khuôn mặt ra sao? Chỉ biết khi nhìn vào chiếc mặt nạ quỷ đỏ sẫm ấy sẽ khiến người khác luôn có một cảm giác tanh tưởi.

"Nếu ngươi đã chọn làm ăn với Ám Ảnh Môn hẳn phải biết rõ quy củ rồi chứ?".

Kẻ tự xưng là Huyết Dạ không thèm để ý đến thái độ của ba người trước mặt, thân hình dựa bên mép cửa, hắn thản nhiên khoanh tay hỏi.

"Các hạ mời ngồi".

Phương Thiên Hùng chỉ tay vào một chiếc ghế đối diện.

Huyết Dạ đột nhiên quay sang nhìn, ánh mắt đỏ tươi màu máu xoáy vào tên thành chủ một cái rồi mỉm cười nhàn nhạt, nói:

"Bỏ đi, nay giờ ta nằm chơi cũng nghe các ngươi nói chuyện rồi, lẽ nào là muốn ta đi ám sát một thằng nhóc sao?".

"Tiểu tử đó không phải tầm thường, nó là quán quân của tỷ võ chiêu sinh lần này, tên Trần Phàm, hiện tại có thể xem như một đệ tử của Vạn Linh Tông".

Phương Thiên Hùng đáp.

"Ồ! Đệ tử của danh môn chính phái sao? Nếu vậy ta đúng là có thể suy nghĩ một chút. Máu của bọn chúng mới khiến ta cảm thấy hứng thú".

Huyết Dạ khẽ liếm mép một cái rồi nói tiếp:

"Nhưng ta muốn nhắc nhở ngươi một câu, Ám Ảnh Môn xưa nay làm việc luôn đặt hai chữ lợi ích lên đầu. Chỉ cần có đủ lợi ích thì cho dù là thiên vương lão tử chúng ta cũng có thể đắc tội, bằng không thì một con kiến cũng chẳng thèm đụng tới, ngươi hiểu rồi chứ?".

"Cái này đương nhiên, ta cũng đã chuẩn bị một phần hậu lễ dành cho Huyết Dạ đại nhân".

Phương Thiên Hùng mỉm cười rồi đưa tay luồn vào ống áo, một cái hộp ngọc vuông nhỏ được hắn từ từ lấy ra, khẽ mở nắp hộp, hóa ra là một viên đan dược có màu trắng thủy tinh óng ánh, như một viên dạ minh châu tỏa sáng trong đêm. Sát thủ của Ám Ảnh Môn từ xưa tới nay luôn có một quy tắc không thay đổi, đó là không nhận tiền chỉ nhận bảo, lấy bảo mua mạng, cho nên kẻ không biết lại cứ lấy tiền ra mua chuộc bọn chúng thì coi như đã làm một việc ngu ngốc rồi. Thành chủ đương nhiên biết điều đó nên đã có chuẩn bị từ trước món đồ này.

Quả nhiên, chỉ vừa nhìn thấy viên đan dược kia là đôi con ngươi đỏ máu của Huyết Dạ lập tức sáng rực, có một cảm xúc muốn lao lên cướp lấy, tuy nhiên hắn vẫn có thể dằn xuống được. Ám Ảnh Môn không chỉ khét tiếng về hai chữ =ám ảnh= mà còn về một thứ nữa, đó chính là uy tín. Nếu như ngày hôm nay Huyết Dạ cướp được viên đan kia đi thì chỉ e là bản thân hắn không có phước mà dùng, bởi sự việc đồn ra ngoài thì hắn sẽ bị chính người trong tổ chức thanh lý môn hộ.

Sở dĩ tên Huyết Dạ trở nên kích động như vậy là vì viên dược mà Phương Thiên Hùng vừa lấy ra đó chính là Dịch Nguyên Đan, một loại đan mà đối với hầu hết người trong thành này đã sớm coi nó là thứ xa không thể với.

Dịch Nguyên Đan có bản chất và tác dụng cũng giống như Chân Nguyên Đan, chỉ khác ở chỗ là nó dành cho cao thủ cảnh giới chân khí đột phá lên Ngưng Dịch cảnh, cho nên xét về mặt giá trị thì Chân Nguyên Đan hoàn toàn không thể so sánh. Một viên Dịch Nguyên Đan thậm chí có thể đổi lấy cả một tòa thành như thành Vân Long còn là rẻ. Vốn dĩ Phương Thiên Hùng muốn để dành đan dược này chờ khi lên tới chân khí đại viên mãn sẽ đem ra phục dụng, đến lúc đó nói không chừng hắn có thể tấn thăng lên cảnh giới Ngưng Dịch, đây chẳng khác nào là trái tim thứ hai của hắn, thế mà giờ phải lấy ra làm cái giá giết chết Trần Phàm, đủ thấy thành chủ này căm hận tiểu tử đó như thế nào.

Còn Trần Thương Hải giờ phút này cảm thấy đầu óc mình sắp hỏng tới nơi, tên thành chủ này có phải hận quá hóa điên rồi không? Hắn tưởng rằng Phương Thiên Hùng cũng căm hận Trần Phàm như hắn, nào ngờ nỗi hận của tên này còn lớn hơn mình gấp trăm lần, bởi nếu là Trần Thương Hải thì tuyệt đối sẽ không bỏ ra cái giá lớn như thế. Phải biết một nơi tài nguyên nghèo nàn như thành Vân Long thì cảnh giới chân khí chính là cực hạn, đột phá lên ngưng dịch cảnh là mơ ước của bất cứ tên sừng sỏ nào ngự ở đây, có thể chân chính trở thành chúa tể một vùng, người người kính sợ, mà thứ để thực hiện giấc mơ đó không gì khác chính là Dịch Nguyên Đan, loại đan dược mà dù ở trong Vạn Linh Tông cũng được xem như bảo vật.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau