VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Trần Phàm đấu Trần Nhất Long

Trần Phàm đánh bại Mạnh Tinh Đấu một cách không thể dễ dàng hơn, anh tài đệ nhất của Mạnh gia lại bị hắn chơi đùa như vậy, thực sự không còn gì để nói nữa. Khán giả ngồi xem ngày càng thêm khiếp sợ với thực lực của Trần Phàm, đôi con ngươi tiếp tục được trợn lên với mức độ cao, giờ phút này mà có ai cầm kim dí thẳng vào mắt họ cũng chưa chắc đã chớp lấy một cái.

Trần Nhất Long nhìn sang phía bên Lâm Phong, vẫn thấy kẻ này vẫn không có động tĩnh gì, thần thái vẫn thế, khuôn mặt vẫn vậy, cảm giác như hoàn toàn thờ ơ với trận đấu. Xem ra đến lúc bản thân mình phải xuất thủ ra tay rồi.

Trần Nhất Long vốn dĩ được nhiều người trong thành ca ngợi là thiên tài đệ nhất nơi đây, nào ngờ sau khi tiểu tử Trần Phàm kia đừng trên lôi đài thì coi như đã chiếm hết uy phong của hắn, điều này đã khiêu khích hắn một cách nghiêm trọng, sao dễ dàng tha thứ cho được.

Cuối cùng không chờ đợi gì thêm nữa, Trần Nhất Long phi thân nhảy lên lôi đài, đứng đối diện với Trần Phàm, mặt đối mặt, nói:

"Tiểu tử, từ lần đó gặp ngươi ở Minh Bảo Lâu, bổn thiếu gia đã muốn cho ngươi một trận. Ngươi khá lắm, hôm nay lại có thể đứng trước mặt ta như vậy, ngay tại cuộc tỷ võ này, nhưng để xem ngươi có thể đứng như thế được bao lâu?".

Trần Phàm nghe vậy chỉ cười khẩy một cái:

"Ta đứng ở đây bao lâu thì ngươi không thể biết được đâu. Ngươi nên lo cho bản thân mình thì tốt hơn".

"Khẩu khí lớn thật, ngươi nghĩ rằng chiến thắng được hai tên vô dụng kia thì có thể huênh hoang như vậy sao? Tốt lắm, vậy thì tới đây đi, để ta xem đến lúc đó ngươi còn lớn tiếng được mấy hồi".

Trần Nhất Long dường như định xông tới động thủ, nhưng đột nhiên nghĩ thế nào hắn lại muốn cho đối phương ra tay trước.

"Vậy sao, ta thấy hay là ngươi ra tay trước đi. Ở trong Trần gia khi xưa ta mới chỉ từng chăn ngựa thôi, chưa có thử qua chăn người, hôm nay chính là muốn thử một chút xem cảm giác sẽ thế nào?".

Trần Phàm đưa ngón tay lên ngoắc ngoắc, như kiểu mời gọi đối thủ. Ngụ ý của hắn chính là muốn cho tên Long thiếu này no đòn.

Nhưng có vẻ như Trần Nhất Long không hiểu ý câu này cho lắm, nhíu này một lúc hắn cũng không nghĩ tiếp nữa:

"Mặc kệ ngươi có được kỳ ngộ gì, hôm nay cũng sẽ phải làm kẻ bại tướng dưới tay ta mà thôi, vị trí của ngươi chính là phải làm một tên nô bộc ti tiện".

"Hừ! Phương Thiên Phú cũng đã từng nói với ta như vậy, kết cục của hắn ai ở đây cũng được chứng kiến rồi. Trần Nhất Long, hôm nay ta sẽ biến ngươi thành Trần Nhất Tiện".

"Chết đi cho ta!".

Trần Nhất Long không muốn nhiều lời nữa, tên tiểu tử trước mặt này đích thực võ mồm cũng phải sàn sàn với võ công của hắn. Trần Đại thiếu gia tiến thêm một bước, bàn chân dẫm mạnh xuống đất, kình lực ngưng tụ vào bàn tay, một chưởng vỗ tới, ẩn ẩn quanh thân hắn có khí thế của núi non hùng vĩ lớn lao, giống như muốn đập bẹp đối phương thành bánh thịt. Chưởng kình phóng tới, nhất thời khí lưu mãnh liệt như cự sơn áp đỉnh, người nào nếu bị một chưởng này oanh kích khó tránh khỏi kết cục huyết nhục tứ tung, tuyệt khí bỏ mình.

"Khai Sơn Lập Địa".
Là một chiêu thức trong Khai Sơn Chưởng của Trần gia, khí thế như một đỉnh núi cao sừng sững, trầm tĩnh và nặng nề, bàn tay nhỏ bé mà nặng tựa thái sơn. Trong cơ thể của Trần Nhất Long, chiến ý cùng huyết tinh đã bùng lên mãnh liệt, hận không thể lập tức phách bẹp Trần Phàm cùng uy phong từ nãy tới giờ của tiểu tử này. Vì thế, trong nháy mắt hắn liền xuất ra một chiêu mạnh nhất, toàn bộ công lực được triển khai, khí thế như vũ bão không hề giữ lại chút nào.

"Khai Sơn Chưởng sao?".

Trần Phàm đối mặt với chưởng kình chỉ lẩm bẩm vài từ, vẻ mặt thản nhiên, thần thái ung dung như đang đánh giá một màn biểu diễn nghệ thuật nào đó, mà màn biểu diễn này hắn cảm thấy cũng bình thường mà thôi, không có gì đặc sắc cho lắm. Cũng phải, hắn đã từng tiếp một chưởng của Tiêu trưởng lão, dó là cao thủ ngưng dịch cảnh, dù chỉ là bốn thành công lực nhưng nếu đem so sánh với cái chưởng ấn này của Trần Nhất Long thì quả thực như đại lão gia đem so với tiểu hài tử vậy.

Hắn hơi động một cái, nội lực khổng lồ từ trong người bùng nổ, da thịt toàn thân phát ra những tiếng nổ ì ùng như viễn cổ cự thú phục sinh, hung hãn mà huy hoàng, kim quang ẩn bên trong, vừa là bạo thú vừa như một vị đế vương sắp sửa thức giấc tỉnh, đơn quyền của hắn xuất ra tông thẳng vào chưởng ấn đối phương, nếu Trần Nhất Long là một ngọn núi lớn thì Trần Phàm chính là cự thú khổng lồ tạt bay ngọn núi.

Bành!

Một tiếng nổ lớn phát ra, là âm thanh tạo ra do lực lượng hai bên va chạm, dư ba như gợn sóng lan tỏa, những người đứng xem gần đó cảm giác như có cơn gió vừa táp vào mặt mình.

A!

Trần Nhất Long thét lên một tiếng chói tai, thân thể chấn động liên tiếp lùi lại, bàn tay bị lực lượng khủng bố của Trần Phàm công kích, xông phá thẳng tới cánh tay khiến cho nó đau điếng, khí tức to lớn như sơn kia đã bị đánh vỡ bốn bề, cơn đau còn không ngừng lan tỏa ra thân thể hắn, cổ họng ngòn ngọt, thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu tươi, nhưng hắn cố gắng dùng nội lực áp chế được.

"Giờ đến lượt ta".

Trần Phàm nhàn nhạt nói ra bốn từ, hắn tất nhiên sẽ không để cho tên này được ngơi nghỉ chút nào, vừa đập lui đối phương đã tiếp tục công kích ngay. Chỉ thấy bóng dáng của hắn lóe lên một cái rồi biến mất, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Trần Nhất Long đánh ra một quyền, một quyền này tựa đại pháo khai hỏa, chỉ cần gặp mục tiêu là phát nổ dữ dội, uy lực tuyệt luân.
Sắc mặt Trần Nhất Long đại biến, trong nháy mắt liền vận chuyển công lực ngăn cản, cánh tay co lại một cái rồi đẩy mạnh. Đáng tiếc, một quyền này của Trần Phàm mạnh mẽ tới đâu, giống như tay không mà lại muốn bắt pháo, quả thực là si tâm vọng tưởng. Cả người Trần Nhất Long đã lập tức bị lãnh một quyền, thân thể bay vèo lên không vẽ ra một đạo đường cong thẳng tắp từ trong võ đài ra tới bên ngoài. Cánh tay phải vừa đưa ra đỡ quyền của hắn nhất tề gãy đoạn, ngụm máu vừa rồi cố nuốt vô bụng cuối cùng lại phải trào ra.

Khán giả đa phần đều nghĩ tên Long thiếu gia này sẽ bị đánh bay khỏi võ đài. Nhưng không, khi tới gần mép của sàn đấu hắn vẫn cố chút sức lực cuối cùng, có lẽ tự tôn đã tiếp thêm sức mạnh cho hắn, thân hình xoay chuyển một cái 180 độ, cánh tay trái tống ra một chưởng xuống mặt sàn đấu được lát bằng đá tảng, khiến cho cả người hắn có đà bật lên. "Bịch" một tiếng, Trần Nhất Long không ngờ đã có thể rơi lại vào bên trong võ đài, mặc dù chưa có văng ra khỏi đó nhưng cú bay vừa rồi đã dọa hắn chết khiếp, mắt trợn lên nhìn Trần Phàm chằm chằm.

"Làm sao có thể? Ngươi rốt cục vì sao lại có thể mạnh tới như vậy? Ta không tin".

Trần Nhất Long như thể gặp phải chuyện gì kinh khủng lắm, đúng là hắn không thể tiếp nhận được sự thật này, mặc dù những gì Trần Phàm từng thể hiện qua trên võ đài hắn đã được chứng kiến nhưng vốn dĩ chỉ cho rằng đây chỉ là nỏ mạnh hết đà mà thôi, tiểu tử này chẳng qua chỉ muốn cố gắng thể hiện, giờ trực tiếp đấu mới thấy Trần Phàm đáng sợ tới mức nào.

"Trên đời này có cái gì mà không thể, chuyện không thể đối với ngươi chưa chắc đã là chuyện không thể đối với ta, lão tử chính là muốn làm những chuyện không thể đó".

Trần Phàm thản nhiên đáp.

Chẳng lẽ lại phải dùng tới con bài cuối cùng để đối phó với tiểu tử này sao? Trần Nhất Long âm thầm nghĩ, thứ đồ mà cha hắn đưa cho vốn dĩ hắn định để dành để đối phó với Lâm Phong kia, lý ra trong cuộc tỷ võ lần này người mà Trần Nhất Long kiêng kị nhất chính là tên đó, nào ngờ tự nhiên ở đâu chui ra một tên tiểu tử vô danh nhưng lại không hề tiểu tốt Trần Phàm, hóa ra đây mới chính là kẻ mà hắn cần phải kiêng kị.

"Hừ! Vốn dĩ ta muốn dùng thứ này để đối phó với tiểu tử họ Lâm kia, không ngờ gặp ngươi trận này ta đã lại phải lấy ra dùng. Trần Phàm, hôm nay ta sẽ cho được được chứng kiến sức mạnh thực sự của ta".

Trần Nhất Long lau máu trên khóe miệng, ánh mắt nhìn Trần Phàm một cách đầy hận thù, bàn tay đưa vào trong túi lấy ra một thứ gì đó, rõ ràng là một cái hộp gỗ màu vàng nhạt vuông thành vức cạnh, thoạt nhìn hết sức thần bí.

Người xem xung quanh đều căng mắt lên xem tên này định giở trò gì.

Chỉ sau đó hai mắt Trần Nhất Long lóe lên tinh quang, bàn tay vỗ một cái khá mạnh lên mặt chiếc hộp. "Phốc" một tiếng, hộp gỗ tựa như có cơ quan bỗng nhiên xòe ra như một đóa hoa lớn, đóa hoa kỳ lạ này sau đó hơi biến hóa một hồi rồi toàn bộ cánh hoa đều nhoáng lên, nhao nhao bám lên bàn tay, cánh tay của Trần Nhất Long, cuối cùng lan tỏa ra toàn thân hắn.

Sau một hồi thanh âm lách cách, trên người Trần Nhất Long bỗng nhiên có thêm một chiếc áo giáp màu bạc sáng lấp lánh, quang mang bàng bạc tỏa ra xung quanh, chiến khải này dường như được tạo thành bởi những phiến long lân, trước ngực và hai vai đều có hình đầu rồng dữ tợn, Trần Nhất Long lúc này thoạt nhìn như một chiến sĩ nửa người nửa rồng vậy.

"Ngân Long Chiến Giáp! Trần gia các ngươi từ đâu mà có được thứ này vậy?".

Gia chủ Lâm gia Lâm Ngọc Thụ khá là hiểu biết, vừa nhìn đã nhận ra ngay lai lịch của món đồ mà Trần Nhất Long vừa lấy ra, hắn lập tức quay sang phía gia chủ Trần gia hỏi, ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc cùng kiêng kị, hiển nhiên đây là một thứ đồ vật không tầm thường.

"Cũng thường thôi! Dù sao 10 năm chỉ có một lần, sao có thể không chuẩn bị cho tốt được? Ta tin rằng Ngọc Thụ huynh cũng không thể không chu đáo cho nhi tử của mình chứ?".

Trần Thương Hải mặt không biểu tình đáp.

Chương 52: Chiến giáp và tà công

"Hóa ra thủ đoạn áp đáp hòm của tiểu tử đó là một bộ cơ quan chiến đấu".

Trên ghế chủ khảo, Hàn trưởng lão vẻ mặt đăm chiêu nói.

"Thật không ngờ một gia tộc nhỏ bé như Trần gia cũng có thể mua được thứ này, nếu ta đoàn không lầm thì Ngân Long Chiến Giáp kia là một kiện pháp bảo đã sắp tiếp cận hoàng cấp rồi".

Mạc trưởng lão nhận xét.

"Vốn dĩ cứ nghĩ tiểu tử Trần Phàm đã chiếm ưu thế tuyệt đối trong trận này, giờ đối thủ lại đưa ra một con bài như vậy, cục diện xem ra đã khó mà đoán định được".

Tiêu trưởng lão cũng nói.

Cơ quan chiến đấu trong lời của mấy vị chủ khảo thực tế là một loại pháp bảo vô cùng lợi hại, chẳng những biến hóa linh hoạt, lại có công dụng đồng thời phòng ngự và công kích. Bên trong loại pháp bảo này thường có rất nhiều cơ quan phức tạp, một khi kích hoạt sẽ có thể biến hóa thành nhiều loại hình dạng tùy theo hoàn cảnh chiến đấu, hết sức tiện lợi.

Mà trong lời nói của Mạc trưởng lão, cái chiến giáp của Trần Nhất Long phẩm chất đã gần đạt tới hoàng cấp, vậy thì không ngoa khi nói đây là loại đỉnh phong nhất trong hàng ngũ vương cấp rồi.

Lúc này Trần Phàm trên lôi đài vẫn khoanh tay bình thản đứng nhìn, cứ mặc cho đối phương chuẩn bị xong xuôi. Hắn cảm thấy bộ giáp kia của Trần Nhất Long đúng là có chút lợi hại, nếu là cao thủ chân khí mặc vào e là bản thân hắn sẽ không còn bình tĩnh được như vậy nữa, pháp bảo càng cao cấp uy lực càng lớn thì tất nhiên sẽ càng tiêu hao nhiều nội lực để thúc dục. Cái cơ quan chiến đấu này nhất định là thứ cực kỳ xa xỉ, xem ra tên Trần Thương Hải kia vì muốn cho nhi tử của mình lấy được hạng nhất mà đã bỏ ra số vốn không hề nhỏ chút nào.

"Đây là con át chủ bài của ngươi sao, ta có nên cảm thấy vinh hạnh không nhỉ? Dù sao cũng cảm ơn ngươi vì đã khiến cho trận đấu trở nên thú vị hơn, chứ nếu đánh với ngươi như trước ta cảm thấy giống như đang chơi cùng tiểu hài tử vậy".

Trần Phàm nói, sắc mặt không đổi, trong mắt còn lóe lên một tia trào phúng.

"Hừ! Bổn thiếu gia sẽ nghiền nát con chuột nhắt như ngươi!".

Trần Nhất Long khuôn mặt trở nên đanh lại. Nhãn quang lóe lên, đúng lúc này cánh tay của hắn chợt vỗ vào phần eo một cái, không biết đã kích hoạt cơ quan nào mà cả bộ giáp đột nhiên phát sáng, phần giáp sau lưng biến hình một hồi, không ngờ lại biến ảo thành một đôi cánh, ngoài ra toàn thân của hắn còn được bao phủ bởi một tầng sáng màu bạc nhạt, tầng sáng này có chức năng phòng hộ rất cao.

Trần Nhất Long khẽ vỗ cánh một cái liền bay vọt lên không trung, tốc độ như chớp, bộ áo giáp này của hắn không những có thể gia tăng tốc độ cho bản thân mà còn có công năng phi hành hết sức linh hoạt. Trần Nhất Long đang chao qua liệng lại trên bầu trời một lúc, nhìn xuống Trần Phàm bên dưới giống như diều hâu đang nhìn ngắm con mối, rồi đột nhiên lao vút xuống mang theo một cú đấm cực mạnh, nắm đấm của hắn có bọc giáp hình đầu rồng hung dữ, uy lực tựa như ác long phẫn nộ, khủng khiếp vô cùng.

"Lợi hại thật, còn cả bay được nữa cơ đấy, xem ra cha ngươi tốn không ít tiền của để mua nó cho ngươi nhỉ?".

Trần Phàm thấy thế công như sấm sét lao tới chẳng những không hề nao núng mà còn lấy làm hứng khởi, đối với hắn mà nói giao đấu với giới cảnh hư khí quả thực không có một chút thú vị gì, giống như đại hán chơi đùa cùng tiểu hài tử vậy, giờ cái tên Long thiếu này lấy đồ chơi ra chơi với hắn, trận đấu đã trở thú vị hơn vài phần, coi như bản thân mình cũng không mang tiếng là bắt nạt trẻ con.

Đế Vương Chiến Khải nhanh chóng hội tụ lại nơi đầu quyền của Trần Phàm, đối phương có giáp chẳng lẽ hắn lại không có sao? Chẳng qua là không có nhiều công năng như cái Ngân Long Chiến Giáp kia thôi, nhưng chiến khải của hắn là thứ thuần về phòng ngự còn của của đối phương là cơ quan chiến đấu, tất nhiên phải có nhiều chức năng hơn rồi, nhưng sức phòng ngự liệu có cao hơn nổi không?.

"Đế Vương Diệt Rồng".

Trần Phàm như một vị đế vương uy phong lẫm liệt, trở tay một cái là núi chuyển sông dời. Như một con cự thú nằm im súc thế, đột ngột chồm lên hủy diệt tất cả, một quyền đẩy ra đánh thẳng vào cú đấm của Trần Nhất Long, hắn lấy cái uy nghiêm trầm ổn để phá đi sự hung bạo của đối thủ, quả thực không sai khi gọi đó là Đế Vương Diệt Rồng.

Nhìn thấy Trần Phàm dùng tay không mà dám đối kháng trực tiếp với chiến giáp của mình, Trần Nhất Long nhe răng cười liên tục:

"Ha ha ha. Tiểu tử, với thân thể tầm thường của ngươi là dám trực tiếp đỡ thiết quyền này của ta, ngươi có hiểu cái gì gọi là châu chấu đá xe hay không?".

Ầm ầm!

Nhưng hắn đâu biết rằng ngay khi vừa nói xong, cú đấm của Trần Phàm đã đập vào thiết quyền của hắn, thế đánh từ dưới xuất lên mà giống như sấm sét dội ngược. Đây là Trần Phàm đã dùng tới lực lượng thực sự, không còn là hời hợt chơi đùa, lực lượng 40 vạn cân tương đương với cao thủ chân khí đỉnh phong.

Một một kích mãnh liệt này khiến cho Trần Nhất Long giống như bị điện giật, toàn bộ khí kình bị đánh tan, cái gì mà cơ quan? cái gì mà chiến giáp? tất cả chỉ giống như đồng nát sắt vụn mà thôi, thế nhưng nếu không có món đồ chơi này bảo vệ có lẽ cú đấm vừa rồi đã lấy mạng của hắn rồi. Cũng may Trần Phàm còn chưa có xuất sử toàn lực, chỉ dùng tới một nửa sức mạnh mà thôi, mục đích là để thăm dò bộ giáp này một chút, để xem nó so với Đế Vương Chiến Khải của mình thì thế nào, bằng không kể cả có chiến giáp bảo hộ thì Trần Nhất Long cũng vẫn bị đập chết như ruồi.

Vèo vèo... Thân hình của Trần Nhất Long bị đánh bay, tuy không có văng ra khỏi lôi đài nhưng cũng phải lộn mèo mấy vòng trên không mới ổn định thân hình được, mới vừa rồi còn khí thế bừng bừng như long hổ mãnh ưng, giờ quả thực chẳng khác nào con ruồi bị người ta dùng vỉ đập cho một phát, nếu không có đôi cánh sau lưng hắn nhất định đã rất thảm rồi. Nhưng tình cảnh hiện tại cũng không khá khẩm cho lắm, cả cánh tay của hắn tê bại, run rẩy tới mức hoàn toàn không khống chế nổi, xương cốt đã có vài chỗ rạn nứt, khí huyết lộn ngược, may nhờ có hộ giáp đã hấp thu bớt đa phần lực lượng công kích cánh tay này của hắn mới còn nguyên vẹn như vậy.

Khán giả ngồi xem thiếu chút nữa bị hù cho huyết áp tăng vọt, đột tử tại chỗ, tên Trần Nhất Long kia mới đầu uy phong là vậy, bầu trời sải cánh tung hoành, nào ngờ vẫn chẳng là cái gì so với Trần Phàm, bị một quyền của đối phương đập cho tắt điện.

"Cái gì?".

Trần Thương Hải cảm thấy như lồng ngực bị người ta lấy búa nện vào, cái bộ cơ quan chiến đấu đó hắn đã phải dốc hết gia sản, cùng với mấy năm chi tiêu của cả gia tộc mới mua nổi nó từ phòng đấu giá thương hội, vậy mà trước mặt tiểu tử Trần Phàm lại chỉ như một món đồ chơi thế sao? tên tiểu tử đó rốt cục đã mạnh tới mức nào rồi?.

"Không thể nào, ngươi sao có thể ngạnh kháng được Ngân Long Chiến Giáp của ta?".

Mà kẻ bị dính đòn là Trần Nhất Long thì giờ phút này hai mắt trợn lòi cả lên, mặt đỏ như máu, hắn bay tà tà một lúc rồi cuối cùng cũng hạ xuống lôi đài, cú đánh vừa rồi đã khiến cho nội lực của hắn tiêu tán, lấy đấu ra sức mà bay nổi nữa, chỉ có thể dùng vẻ mặt khiếp sợ mà đối diện với Trần Phàm.

"Ngân Long Chiến Giáp mặc dù tốt nhưng ngươi chưa lại chưa đến tuổi dùng. Sao thế, hồi nãy ta thấy ngươi giống như đại bàng dang cánh cơ mà, giờ đột nhiên lại biến thành một con ruồi vo ve vậy?".

Trần Phàm đứng khoanh tay lắc đầu nói.

"Tại sao lại như vậy? Cơ quan chiến đấu này có thế tăng lực lượng của ta lên gấp ba lần cơ mà, ngươi không thể nào là đối thủ của ta mới đúng. Ngươi...ngươi rốt cục đã tu luyện công pháp gì?".

Trần Nhất Long mồm miệng lắp bắp, ngữ điệu hoảng loạn, dường như đã không còn tỉnh táo nữa, sắp sửa phát điên tới nơi rồi.

"Có đánh nữa hay không, nếu không thì lăn xuống võ đài cho ta, còn ở trên này kêu gào cái gì?".

"Ta không tinnnnn...!"

Trần Nhất Long thét lên điên dại, công lực đột nhiên bạo phát, giống như con người ta khi bị dồn tới đường cùng, trở nên cuồng loạn, hung ác. Hắn không tin, nói đúng ra là không chấp nhận sự thật này, sự thật mà một tên nô bộc lại có thể mạnh hơn hắn. Đại thiếu gia bị chình tên gia nô trong phủ đánh bại, thể diện của hắn còn đâu, từ nay về sau còn ngẩng đầu lên kiểu gì được nữa.

Sự phẫn nộ lên tới đỉnh điểm, Trần Nhất Long nảy sinh ra suy nghĩ ác độc, hắn khẽ cắn đầu lưỡi rồi bất ngờ phun ra một ngụm máu tươi, lấy tất cả nội công còn lại thúc dục, một tiếng nổ vang lên, hình như vừa thi triển một công phu cấm kỵ nào đó, máu trên người hắn rỉ ra qua từng khe áo giáp, nhìn bộ dạng thê thảm vô cùng. "Bạo Huyết Tà Công!".

Đây là bí thuật mà Trần Nhất Long trong một lần lịch lãm tại Cổ m sơn mạch đã tình cờ có được, hắn tìm thấy nó trong bụng một con yêu thú, đây là cơ duyên lần đó mà hắn vẫn chưa hề tiết lộ cho biết, kể cả phụ thân của hắn. Bí thuật này sau khi vận dụng có thể trong phút chốc tăng lên gấp hai đến ba lần lực lượng bản thân, nhưng sẽ phải đánh đổi bằng tinh huyết trong cơ thể, tinh huyết càng mất đi thì thọ nguyên cũng ngày càng giảm xuống, cho nên cái giá phải trả chính là tuổi thọ của chính mình. Vì vậy mà bí thuật này còn được gọi là tà công, không vào thời khắc sinh tử tồn vong tuyệt không ai muốn dùng, Trần Nhất Long quả thực cũng bị rơi vào thảm cảnh giống như Phương Thiên Phú, vì sĩ diện của bản thân mà chẳng quan tâm gì tới tính mạng của mình.

"Nhất Long nó đang làm cái gì vậy?".

Trần Thương Hải sắc mặt không khỏi khẩn trương, hắn chưa bao giờ thấy nhi tử tu luyện công pháp nào như thế này cả, nhưng nhìn bộ dạng đầy máu me kia thì nhất định không phải thứ tốt đẹp gì rồi.

"Tên tiểu tử Trần Nhất Long đó không ngờ lại dám tu luyện tà công".

Mạc trưởng lão là người của đại tông môn đương nhiên là hiểu rộng biết nhiều, đã nhận ra được Trần Nhất Long kia đang làm cái gì.

"Tà công, như vậy là sao Mạc chủ khảo?".

Trần Thương Hải hốt hoảng quay sang hỏi.

"Ngươi làm cha mà lại không biết con trai mình tu luyện công pháp tà ác hay sao? Tuy ta không biết chính xác đó là tà công gì, nhưng nhìn vào biểu hiện của tiểu tử đó thì đúng là đã vận dụng một loại bí thuật cấm kỵ, nhất định là trong thời gian ngắn muốn đề thăng lực lượng lên. Theo một số điển tịch trong bản tông ghi lại thì loại tà công như vậy sau khi thi triển đúng là có thể giúp người ta tăng lên rất nhiều sức mạnh, nhưng cái giá phải trả cũng rất lớn, có thể là tuổi thọ, tu vi, hoặc thậm chí là cả mạng sống của mình, mà hầu như loại nào cũng để lại di chứng không thể chữa trị cho người dùng. Ngươi tốt nhất nên cản tiểu tử đó lại đi".

Mạc trưởng lão đáp.

Trần Thương Hải nghe vậy liền lập lao lên võ đài như tên bắn, hắn đúng là không biết chút gì về việc nhi tử tu luyện tà công, những chuyện xảy ra nãy giờ đã nằm ngoài mọi tính toán của hắn, giờ cũng không quan tâm gì đến kết quả trận đấu nữa, hiện tại ngăn cản Nhất Long làm điều dại dột mới là chuyện quan trọng.

Đáng tiếc tên Trần Nhất Long đã sớm thi triển ra môn tà công kia rồi, giờ phút này hắn như một đầu sư tử bị điên, toàn thân đầy máu, hai mắt đỏ ngầu nhìn vào đối thủ.

Mà Trần Phàm thì vẫn rất bình tĩnh quan sát tình hình, hắn cũng cảm nhận được Trần Nhất Long quả thực đã phát điên, hoàn toàn không còn tâm trí tỉnh táo nữa, nếu vậy thì có gì đáng sợ, yêu thú điên khùng trong sơn mạch hắn cũng gặp không ít rồi. Tuy nhiên Trần Phàm không dám khinh thường, đối phương có bộ giáp kia vốn lực lượng đã tăng lên gấp ba lần, giờ thêm trò quỷ này nữa thì sức mạnh cũng phải hơn lúc bình thường chín mười lần, vậy là lực lượng đã ngang ngửa với mình rồi.

Đúng lúc này thì Trần Thương Hải lao lên đứng chắn trước mặt nhi tử mình, chân khí vận chuyển, hai tay như thép tóm lấy bả vai Trần Nhất Long.

"Đủ rồi Long nhi, dừng lại cho ta!".

Thế nhưng tên này hình như không nghe Trần Thương Hải nói gì cả, chỉ hướng cặp mắt đỏ ngầu nhìn hắn như với một người xa lạ, hàm răng nhe ra dữ tợn, gạt phăng bàn tay đang tóm lấy bả vai mình, Trần Nhất Long bất chấp tất cả lao lên tấn công luôn cả phụ thân.

"Cái gì? Long nhi, là cha đây. Con đã bị cái gì vậy?".

Trần Thương Hải sững sờ như không thể tin vào mắt mình, hắn chưa bao giờ thấy nhi tử mình bị như thế, nhưng thân là cao thủ phản ứng cũng rất nhanh, hắn không dám chậm trễ lập tức dùng kình lực vòng tay qua khóa lấy nhi tử.

"Vô ích thôi, giờ thực lực của hắn còn cao hơn cả ngươi nữa đó".

Trần Phàm ở phía sau lên tiếng. Hắn nói không sai, lực lượng của Trần Nhất Long bây giờ đã xấp xỉ hắn, thì làm sao một người ở cảnh giới chân khí trung kỳ như Trần Thương Hải có thể khống chế được.

"Để cho ta".

Giọng nói phát ra là của Mạc trưởng lão, vị chủ khảo này nói xong liền thả mình bước xuống lôi đài, nhẹ nhàng phất tay lên, một luồng chân khí uốn lượn xộc thẳng tới Trần Nhất Long, luồng khí như một bàn tay trong suốt nhanh chóng chộp lấy đầu hắn, nhìn có vẻ rất yếu đuối nhưng ai cũng có cảm giác mình tuyệt đối không thể kháng cự được bàn tay này, cũng may nó không có nhằm mục đích công kích mà chỉ đánh ngất đối phương.

Chương 53: Trần Phàm đấu Lâm Phong (1)

Trần Nhất Long như một con dã thú điên cuồng bị thuần thú sư điều trị, luồng chân khí bá đạo mà ôn hòa của Mạc trưởng lão xâm nhập vào trong óc đã khiến hắn chân tay bủn rủn, thân hình mềm oặt đi, như một quả bóng xì hơi ngã xụi lơ xuống sàn đấu.

"Nhất Long, con sao rồi?".

Trần Thương Hải vội vàng đỡ lấy con trai mình, không ngừng đem chân khí truyền vào, lay lay gọi, nhưng lúc này Trần Nhất Long đã hôn mê bất tỉnh. Nhìn bộ dạng đáng thương của nhi tử, quả nhiên vừa mới thi triển ra môn bí thuật tà công kia là đứa con của hắn đã già đi mấy chục tuổi, lúc này có lẽ tuổi tác chắc phải ngang với hắn rồi. Cõi lòng Trần Thương Hải nhói lên đau đớn, rốt cuộc cũng cảm nhận được tâm trạng của Phương thành chủ lúc đó thế nào, còn may là ra tay kịp lúc, nếu không nhất định nhi tử của hắn đã thọ nguyên cạn sạch, lão hóa thân vong.

"Đưa con ngươi về trị dưỡng đi, trận đấu này Trần Phàm chiến thắng".

Mạc trưởng lão khoát khoát tay, sắc mặt không biểu tình nói.

Trần Thương Hải im lặng không nói gì, ánh mắt băng hàn tới cực điểm chỉ khẽ liếc về phía Trần Phàm một cái, sau đó sai người đưa nhi tử về phủ, có lẽ chẳng cần nói thì ai cũng biết trong lòng hắn căm hận Trần Phàm đến mức nào, nếu như ánh mắt có thể giết người thì có lẽ Trần Phàm đã phải chết đến cả trăm ngàn lần. Mọi thứ phía trước giống như sụp đổ, tất cả hy vọng của hắn đều đã hết, khi nhi tử mình ngã xuống thì hắn đã biết được kết quả ra sao. Vốn dĩ mọi kỳ vọng đều đặt lên người đứa con trai này, vì để cho nhi tử của mình có thể bái nhập Vạn Linh Tông, hắn đã phải trả giá đại lượng tâm huyết cùng cố gắng, nguyên bản mọi chuyện đều rất tốt, nếu như thành công, Long nhi có thể một bước lên trời, thẳng tiến mây xanh, mà hắn cũng được nhờ vậy mà vô cùng vinh hiển, phụ bằng tử quý. Nhưng mà...hết thảy cuối cùng đều bị tiểu tử Trần Phàm kia phá đi tất cả, bảo sao Trần Thương Hải không phẫn hận cho được!

Lúc này khán giả bên dưới lại thêm được dịp bàn tán xôn xao, hiện tại chỉ còn một người nữa là chưa đấu với tên Trần Phàm này mà thôi, đó chính là Lâm Phong của Lâm gia, đây có lẽ cũng là trận đấu được mọi người mong chờ nhất lần này.

"Ê này, ngươi nói xem Lâm Phong thiếu gia có thắng được tiểu tử Trần Phàm kia không?".

"Nếu là trước đây ta có thể nói ra một chữ thắng chắc nịch, nhưng mà ngươi xem, Trần Phàm này giống như là một con hắc mã không thể ngăn cản, ngay cả Trần Nhất Long cũng không thoát khỏi số phận bi thảm, Lâm thiếu gia đánh ngang tay với hắn hay không còn khó nói, huống hồ là giành được chiến thắng".

"Chưa chắc đâu nha, ngươi xem Lâm Phong vẫn khí định thần nhàn kìa, nhất định là phải có thủ đoạn của mình".

"Trần Nhất Long và Trần Phàm vừa rồi không phải là cùng một gia tộc hay sao?".

"Quản nhiều làm gì, trong tỷ thí ai có thực lực thì kẻ đó ra uy, cái gì mà cùng một gia tộc hay không chứ?".

Quả nhiên ở khu vực thứ ba, thần thái của Lâm Phong vẫn rất chi bình tĩnh, nói đúng ra là vô cảm lạnh lùng, hắn không vì đối phương quá mạnh mẽ mà tỏ ra lo sợ chút nào, nhưng có quỷ mới biết được trong lòng Lâm Phong lúc này tâm trạng ra sao.

Cuối cùng, sau ba cái hô hấp qua đi, hắn thở dài một tiếng chậm chậm bước lên lôi đài.

Còn Lâm gia chủ và phu nhân của mình thì khác, đây là trận đấu và cũng là một cơ hội cuối cùng, nếu nhi tử của họ thắng thì chính là quán quân cuộc tỷ võ lần này, còn thua thì tất nhiên phải lui xuống hạng sau rồi. Vạn Linh Tông xưa nay chỉ lấy người đứng thứ nhất, hơn nữa 10 năm chỉ tiến hành chiêu sinh có một lần, năm nay Lâm Phong đã 19 tuổi, đợi đến lần sau thì tuổi của Lâm Phong đã không còn được nữa, bởi vì Vạn Linh Tông quy định đệ tử nhập môn cảnh giới hư khí thì độ tuổi không được vượt quá 25, cho nên nếu thất bại thì nhi tử họ sẽ không còn cơ hội nào.

Mà Lâm Phi Yến gần đó tâm trạng cũng hết sức rối bời, như trong lòng có mớ tơ vò lẫn lộn đan xen, nàng không biết phải cổ vũ cho ai, bởi vì một bên là người thân còn một bên là nam nhân trong lòng, người nào cũng đều rất quan trọng, nàng không muốn ai chiến thắng trong trận này cả, nhưng lại chẳng muốn ai thua.

"Nếu được kết quả hòa nhau là tốt nhất". Lâm Phi Yến lẩm bẩm.

Lâm Phong đã đứng ở trên lôi đài, thân hình thẳng tắp giống như một thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ, kiếm để sau lưng, cả người với kiếm như đang buộc chung một mối liên hệ mật thiết, khuôn mặt lạnh lẽo, giống như con quái thú ẩn mình trong băng đàm. Hắn chắp tay nói:

"Tại hạ Lâm Phong".

Trần Phàm dùng ánh mắt bình thản đánh giá đối phương, đây là một thanh niên cũng trạc tuổi hắn, chắc khoảng 19-20 rồi. Lâm Phi Yến đã từng cảnh báo mình nên cẩn thận với đệ đệ của nàng, vậy đây là hắn sao, kẻ chưa biết nói đã biết dùng tay vung kiếm? Thảo nào mà cả người hắn cứ toát ra một cỗ khí tức lạnh lùng sắc lẻm, giồng như được tạc từ một thanh kiếm ra vậy. Trần Phàm cũng ôm quyền đáp lễ:

"Tại hạ Trần Phàm, thỉnh".

"Kiếm của ta có tên là Hàn Phong Kiếm, từ đầu tới giờ chưa xuất vỏ lần nào, đơn giản vì ta chỉ xuất kiếm với người nào mình xem như đối thủ mà thôi, các hạ chính là đối thủ của ta".

Ngữ khí của Lâm Phong vẫn ngắn gọn lạnh lùng.

"Vậy thì ta sẽ không để cho ngươi thất vọng".

Trần Phàm còn ngắn gọn hơn, hắn như đã nói tiếp ý của đối phương. Hai con người cứ thế đứng trên lôi đài, không nói thêm bất kỳ lời nào nữa, một kẻ lạnh lùng vô cảm còn một người lại bình thản ung dung. Thế nhưng chỉ trong giây lát bàn tay của Lâm Phong chợt động, lấy một tư thế đẹp mắt vòng ra phía sau vỗ nhẹ lên bao kiếm, trường kiếm dường như không thể chờ đợi thêm nữa lập tức lao ra khỏi vỏ. Kiếm dài ba thước (1m), rộng khoảng hai ngón tay, còn chưa rót nội lực vào mà đã ẩn ẩn sáng lên, trên thân tỏa ra hàn khí vô cùng lạnh lẽo, vừa nhìn đã biết là một thanh bảo kiếm rồi.

Đồng thời trong nháy mắt đó thân ảnh của Lâm Phong cũng bắn về phía trước, kiếm theo người mà động, khán giả chỉ thấy cả hắn cùng kiếm trong tay đồng thời lao vút đi như tia chớp, vẫn là một chiêu Nhất Kiếm Kinh Phong, tuy nhiên uy lực và tốc độ thì không một đệ tử tinh anh nào trước đó của Lâm gia có thể đem ra so sánh, mà điều đáng ngạc nhiên là vốn dĩ tốc độ như vậy nhất định kiếm ảnh phải kèm theo gió thổi vù vù, thế nhưng không hề có gì cả, ngay cả tiếng gió cũng hoàn toàn không có, tĩnh lặng như không, quả thực Lâm Phong này đã luyện kiếm tới trình độ vô ảnh vô thanh rồi.

"Rất nhanh!".

Ngay cả một người như Trần Phàm cũng phải công nhận như vậy, ánh mắt của hắn trở nên nghiêm túc hẳn lên, đối phương rất nhanh thì hắn cũng cực lẹ, đôi mắt nhắm lại âm thầm cảm nhận, hắn nhận ra một kiếm này chỉ là để thăm dò mình mà thôi, không hề mang theo sát khí, vậy mà tốc độ đã đạt tới như thế, quả thực không thể xem thường tên này. Đầu của hắn lập tức né qua một bên, nhanh tới mức để lại cả tàn ảnh.

Người xem kinh hãi, nhất là trần Thu Nguyệt và Lâm Phi Yến ai nấy đều hét lên khiếp sợ, trái tim không khỏi giật thót thình thịch, nhìn qua cứ như thể kiếm vừa rồi đã xuyên qua đầu Trần Phàm vậy, nhưng sau khi định thần lại mới biết đó chỉ là ảo ảnh mà thôi, cả hai mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Lâm Phong hình như cũng đoán được điều này từ trước, sắc mặt của hắn không chút biểu tình, nhưng kiếm trong đã lập tức xoay chuyển, một chiêu thức mới được biến hóa ngay sau đó, tiếng gió u u tự nhiên nổi lên bốn phía, lần này không ngờ hắn xuất chiêu kiểu gì lại có cơn gió nhẹ nổi lên, nhưng đây tuyệt đối không phải là một chiêu Kiếm Khởi Phong Lai.

Lâm Phong bất chợt đâm ra một kiếm, trường kiếm trong tay đột nhiên chẳng thấy đâu, chỉ nghe thấy tiếng gió vang rền, trong không khí gió vẫn thổi như trước, một đạo kiếm quang bỗng theo gió mà ra, một kiếm này, tựa hồ xuất hiện ở bất luận nơi nào trong gió, rồi lại đột nhiên biến mất như chưa từng tồn tại. Ai nhìn thấy một màn này cũng cảm thấy hoa hết cả mắt, kiếm cứ ẩn rồi lại hiện, làm cho người ta không biết kiếm tới từ đâu, quả thực là vô pháp ngăn cản một kiếm này.

"Kiếm Phong Tương Hý!".

Cũng là một thức trong Đoạn Phong Thập Tam Kiếm, một kiếm này như cả gió với kiếm cùng nhau giao hòa, vui vẻ đùa nghịch, nhìn mấy đường kiếm có vẻ như hời hợt kia, người khác không thể phân biệt được rốt cục Lâm Phong đang chơi đùa hay là đang chiến đấu với đối thủ.

Nói thì nhiều nhưng thực tế chỉ diễn ra trong chớp mắt, thân ảnh của Lâm Phong cùng với kiếm chiêu đã tới sát người Trần Phàm, không biết là muốn công kích hắn hay là muốn rủ hắn cùng chơi đây, bởi vì động thái hết sức ôn hòa, không mang bất kỳ chút sát khí nào cả.

Trần Phàm âm thầm cảm thán, hắn biết rằng một kiếm này không hề đơn giản như vẻ ngoài của nó chút nào, người khác có thể không biết, chứ riêng bản thân hắn sao có thể không tỏ được, nhìn làn gió hiu hiu nhẹ nhàng thế kia nhưng ẩn chứa trong đó là sát khí khôn lường, thanh kiếm như ẩn như hiện trong gió, không biết tùy thời sẽ đâm ra ở góc độ nào, một kiếm này vây bốn phương tám hướng quanh người mình, tất cả đường lui đều ở trong phạm vi công kích của Lâm Phong. Nhưng tất nhiên là Trần Phàm chỉ cảm thán thế thôi, chứ chiêu thức này không thể làm khó được hắn. Lấy tĩnh chế động, hậu phát chế nhân, thân hình của hắn vẫn dửng dưng đứng nguyên tại chỗ, mặc kệ ngươi muốn chơi thì chơi muốn đùa thì đùa.

Khán giả ngồi xem cứ nghĩ Trần Phàm đã bị một kiếm này mê hoặc, khiến cho thần trí ngơ ngác mất rồi, trên thực tế từng lỗ chân lông trên người hắn đều có mắt cả, không chỗ nào là không đề phòng.

Nhìn Lâm Phong một kiếm phá không mà đến, Trần Phàm vẫn lạnh lùng nhàn nhạt, không nhanh không chậm, bàn tay đột nhiên nắm lại thành quyền. "Keng" một tiếng thanh thúy vang lên, nắm đấm của hắn đánh trúng cạnh thân kiếm.

Lâm Phong cảm giác được cỗ lực lượng khổng lồ từ thân kiếm truyền đến, trường kiếm lệch sang một bên, bàn chân của hắn dẫm mạnh xuống đất rồi bất chợt xoay chuyển, lấy lực tạo lực tung mình nhảy lên cao một cách cực kỳ linh hoạt, lúc này không ngờ đã ở ngay sau lưng Trần Phàm, đồng thời trong sát na đó đâm ra một kiếm thẳng tắp về phía hậu tâm của đối phương.

Thế nhưng như đã nói, từng cọng chân lông trên người Trần Phàm đều giống như một con mắt của hắn, cho dù có vòng ra sau, chui xuống đất hay trên đỉnh đầu cũng vậy mà thôi. Thấy kiếm sau lưng hiểm hóc đâm tới, Trần Phàm lập tức uốn cong người lại theo hình cầu vồng, động tác như thiểm điện, quyền đầu như đạn pháo tống mạnh một cú ngược dòng về sau, trúng ngay đầu mũi kiếm của Lâm Phong.

Chương 54: Trần Phàm đấu Lâm Phong (2)

Keng!

Một âm thanh giòn giã vang lên, nắm đấm va chạm cực mạnh lên mũi kiếm, có ánh sáng như tia lửa điện xì xèo chợt lóe.

Cú đánh này khiến cho Lâm Phong mất thăng bằng rơi về phía sau, nhưng hắn không có ngã, chỉ là trong đôi mắt hiện lên sự kinh ngạc, khuôn mặt lạnh như băng kia cuối cùng cũng có chút biến hóa, không phải vì tốc độ và phản xạ siêu phàm của đối phương mà là Trần Phàm đã dùng tay không đấm thẳng vào kiếm của hắn. Hàn Phong Kiếm là một kiện binh khí cấp vương, cho dù phàm cấp đỉnh phong ở trước mặt nó cũng chỉ giống như đậu hủ mà thôi, vậy thì làm sao bàn tay của một tu sĩ cảnh giới hư khí lại có thể ngạnh kháng trực tiếp như vậy, lại còn ngay đầu mũi kiếm? Lâm Phong đúng là đã bị kinh ngạc không nhỏ, nhìn kỹ thế nào vẫn chỉ thấy đó là một bàn tay bình thường, bên trong chỉ là huyết nhục cùng xương cốt, vậy thì rốt cục đối phương đã dùng thủ đoạn gì?.

Phanh phanh phanh...

Thế nhưng không có thời gian cho Lâm Phong để ý nhiều, vì ngay lúc này Trần Phàm đã chủ động đánh tới, vừa rồi hắn đã để cho đối phương thi triển hai chiêu rồi, nếu bản thân không đáp lại thì thật là thất lễ. Thân hình vừa chuyển, quyền kình đã đến, song thủ đỏ rực như sắt thép vừa nung, Bách Liệt Lưu Tinh tựa như hàng trăm vì sao đang tranh nhau về đích, dũng mãnh và cuồng bạo, uy lực chẳng khác nào mưa bom bão đạn ồ ạt trút về phía Lâm Phong, vây kín một khoảng lớn trước mặt như thể muốn nuốt chửng người này.

Sắc mặt Lâm Phong trở nên nghiêm trọng, nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh vốn có của mình, trường kiếm trong tay vung lên đâm về phía trước, thanh kiếm đột nhiên biến hóa với muôn vàn mũi nhọn, đây là hắn đã liên tục đâm kiếm ra với tốc độ cực nhanh mới tạo nên hiệu ứng như vậy, cũng tương tự như Trần Phàm khi thi triển Bách Liệt Lưu Tinh.

"Phong Qua Tán Diệp!".

Lưỡi kiếm như những dải lụa luồn qua kẽ lá, số kiếm ảnh có lẽ phải gần bằng với số lượng quyền ảnh, đủ thấy tốc độ ra đòn của Lâm Phong cũng không kém Trần Phàm là bao, tuy nhiên có vài cú vẫn đánh được vào người hắn. Hai ánh mắt lạnh lùng nhìn nhau, kiếm và quyền cứ thế đối chọi không ngừng, âm thanh sát phạt vang lên chát chúa, tạo nên một màn hoa lửa vô cùng đặc sắc trên võ đài.

Giờ phút này, hai người bọn hắn trở tiêu điểm chú ý nhất đại quảng trường!

Khán giả bị màn trình diễn quang mang của Trần Phàm và Lâm Phong làm cho lóa hết cả mắt, tốc độ của hai người trên võ đài nhanh đến mức họ chẳng nhìn thấy động tác gì, chỉ thấy những tia lửa lóe lên, những tiếng keng keng giòn tan vang vọng, hai người này không những muốn thi đấu chiêu thức mà còn muốn so bì về tốc độ hay sao?.

Nói thì lâu nhưng trên thực tế hai người họ đối chọi với nhau cũng chỉ qua vài nhịp hô hấp mà thôi, đột nhiên trong chớp mắt Lâm Phong bằng một động tác bất ngờ lui người về sau, thân hình hơi nghiêng, trường kiếm trong tay tức khắc bắn ra một kích.

Đây là một kích trí mạng, nhanh tới khiếp người, Lâm Phong lại có thể trong khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy biến chiêu ngay lập tức, hắn chính là muốn lấy chất lượng đấu với số lượng, dùng một kiếm đấu với ngàn quyền. Một kiếm này đâm ra tựa như thần tiễn vút đi, không khí gần đó nhất thời cũng bị chẻ làm hai nửa, mũi kiếm lóe lên tinh quang, nghiêng nghiêng mà đâm tới, mục tiêu chính là cái cổ của đối phương. Thấy thế công hiểm hóc như vậy, Trần Phàm chỉ bình tĩnh đưa tay ra kẹp lấy, tốc độ so với ánh chớp cũng chẳng kém bao nhiêu. Thế nhưng không ngờ dị biến nổi lên, Lâm Phong chỉ đâm kiếm gần tới lại lập tức giật về, thân hình xoay vòng rồi lại đưa ngay mũi kiếm trở lại. Hóa ra vừa rồi chỉ là hư chiêu của hắn, mục đích khiến cho đối thủ phân tâm, bây giờ mới là chiêu thật, đường kiếm nhọn hoắt như muốn xuyên thủng mọi thứ nhằm ngay giữa yết hầu Trần Phàm đâm tới.

Một kiếm đánh lừa khi nãy của Lâm Phong đã làm vô cùng tốt, phía dưới nguyên một đám lớn người xem đều chấn động không ngừng, tất cả đều mở to cặp mắt, vẻ mặt hồi hộp pha lẫn sự kinh hãi trong lòng, để xem Trần Phàm kia sẽ ứng phó thế nào đây?.

"Ghê đấy!"

Trần Phàm lẩm bẩm, tuy nhiên mũi kiếm khi chỉ còn cách yết hầu của hắn một phân đã lập tức phải khựng lại. Lâm Phong đánh lừa rất tốt nhưng Trần Phàm còn tỉnh hơn, trong sát na đó hắn đã nhận ra nhát kiếm đầu tiên sau khi lùi về của đối phương không có ý định nhắm vào mình, cho nên cũng chỉ giả bộ đưa tay lên đỡ mà thôi. Nhát kiếm thứ hai mới là thật, Trần Phàm liền tức khắc thả người về sau, nhẹ nhàng mà vững chãi, hai tay chắp lại thành hình chữ thập kẹp chặt thanh kiếm, tựa như một vị cao tăng sắp sửa niệm phật. Hàn khí trên thân kiếm lập tức truyền tới tay Trần Phàm, những luồng khí lạnh buốt như thổi vào tận trong xương tủy, lan ra khắp người như muốn đóng băng cả cơ thể hắn, nhưng kiếm của đối phương lạnh lẽo bao nhiêu thì bàn tay của hắn nóng rực bấy nhiêu, giống như vừa gặp phải khắc chế, cũng chẳng gây được chút bất lợi nào.

Kiếm của Lâm Phong đã bị giữ chặt lại, muốn kéo muốn xoay thế nào cũng không thể, tình thế lúc này có phần giống với Phương Thiên Phú và Lâm Kiệt ở trận trước, Lâm Phong rất có thể phải buông bỏ kiếm trong tay mình. Tuy nhiên Trần Phàm đâu phải là loại người như Phương Thiên Phú, hắn không hề có ý định sỉ nhục hay chơi đùa đối phương cái gì mà chỉ đơn giản là phòng ngự mà thôi.

Kiếm bị giữ giữa hai bàn tay như vậy một lúc, thế rồi đột nhiên Lâm Phong thả lỏng cánh tay mình, không có ý thu kiếm lại cũng không muốn làm gì phản kháng, bàn tay chỉ nắm hờ chuôi kiếm rồi thở dài một câu khiến nhiều người ngỡ ngàng:
"Tại hạ chịu thua, ta biết nãy giờ ngươi vẫn không có dùng hết lực lượng của mình, chỉ dùng tốc độ và chiêu thức so đấu với ta, nếu ngươi đánh hết sức thì trận đấu đã sớm phân định rồi, nên dừng tại đây thôi".

Quyết định vừa ra khiến nhiều người nghe được không khỏi thảng thốt, đây là thanh niên kiệt xuất nhất của Lâm gia hay sao? Ít nhất cũng phải chiến một trận oanh oanh liệt liệt rồi đầu hàng cũng chưa muộn, đằng này lại chóng vánh như vậy. Vốn dĩ họ cứ nghĩ trận đấu phải đặc sắc lắm cơ, nào ngờ Lâm Phong chưa mới múa được vài chiêu đã nhận thua, mà hắn đâu có rơi vào hạ phong lắm đâu cơ chứ? Điều này thật khiến cho bao nhiêu người xem không khỏi thất vọng.

Nhất là hai người Lâm Ngọc Thụ cùng phu nhân bên cạnh mình, đây hoàn toàn không hề giống tác phong của con trai họ chút nào, ngày thường cho dù là đánh với phụ thân Lâm Phong cũng đâu có dễ dàng mà chịu thua như vậy? Vị gia chủ Lâm gia nhíu mày, đang định nói câu gì đó thì lúc này trên lôi đài Lâm Phong đã tiếp:

"Nhưng mà cuộc đời ta cả đời vì kiếm, bao lâu nay vẫn tu luyện Đoạn Phong Thập Tam Kiếm của gia tộc, ta chợt nhận ra bộ kiếm pháp này không chỉ có 13 thức mà còn có thức thứ 14 nữa, tuy ta chưa thể lĩnh ngộ ra hết huyền diệu trong chiêu này nhưng bấy lâu nay cũng đã thu được chút tâm đắc, Phàm huynh có thể cho ta được toại nguyện không? Vừa rồi ta đã đã nhận thua rồi, bất kể ngươi có tiếp được hay không thì lời của ta vẫn sẽ như thế".

Ý tứ trong lời nói của Lâm Phong đã vô cùng rõ ràng, tức là cho dù Trần Phàm có tiếp không được đệ thập tứ kiếm kia của hắn thì cuối cùng người thắng vẫn là Trần Phàm, điều này đúng là càng làm cho người ta thêm sửng sốt, nếu vậy sao trước đó Lâm Phong không thi triển luôn tuyệt kỹ của mình đi, đầu hàng vội vã như vậy để làm gì?.

Lúc này Trần Phàm đa buông tay không kẹp lấy lưỡi kiếm lạnh buốt kia nữa, ánh mắt lại một lần nữa đánh giá đối thủ của mình, nếu như không có mình xuất hiện thì có lẽ đây chính là người mạnh nhất trong cuộc tỷ võ lần này rồi, ba tên kia Trần Phàm đều đã từng giao thủ qua, không ai có được tốc độ như Lâm Phong cả, thật sự mà nói nếu như hắn có lực lượng ngang với mình thì chiến thắng được người này là việc cực kỳ khó, Trần Phàm không hề có một chút nắm chắc nào.

"Phong huynh đệ khách sáo quá rồi, mấy trận trước của ta chắc ngươi cũng đã từng chứng kiến, ai đấu với ta ta cũng sẽ để kẻ đó dùng tận khả năng của mình, nếu không thì thắng còn có ý nghĩa gì? Phong huynh đệ hãy đánh ra chiêu thức mạnh nhất của mình đi, nếu không tiếp được thì tại hạ nguyện là người thua trong trận này".

"Không, thực lực của ngươi cao hơn ta, thua chính là thua, sao có thể lẫn lộn được, ngươi hãy sẵn sàng cho một kiếm này của ta".

Lâm Phong vẫn kiên quyết.

"Được thôi".

Trần Phàm gỏn gọn đáp, hắn biết tên này thuộc loại lạnh lùng cứng đầu, nói một là một hai là hai, tuyệt không thay đổi, vậy nên bản thân mình có nói thêm mấy cũng vô dụng, tốt nhất cứ đồng ý là xong.

Chương 55: Nhân Kiếm Phong

"Đoạn Phong Thập Tam Kiếm có tất cả 13 chiêu thức, chiêu thứ 13 cũng là chiêu mạnh nhất trong bộ kiếm pháp này, nhưng ta thiết nghĩ dùng nó với Phàm huynh chỉ tốn thời gian mà thôi".

Lâm Phong vừa nói xong, bàn tay cầm kiếm bỗng nhiên nắm chặt lại, tinh khí như kiếm, ý lực như phong, một luồng tinh khí từ trên đỉnh đầu hắn phóng lên trời, khí thế mạnh mẽ trong nháy mắt liền bao phủ toàn bộ lôi đài, trong không khí dường như có những ánh kiếm vô hình xẹt qua xẹt lại, chạm vào da thịt khiến cho con người ta tê tê lạnh buốt. Cánh tay của hắn bất chợt vung lên, trường kiếm lóe sáng, gió từ đâu bỗng nhiên hội tụ vào trong thanh kiếm, Hàn Phong Kiếm vốn đã lạnh lẽo lại càng thêm băng hàn, tư thế như sắp chuẩn bị tung ra một kích tuyệt thế.

Hai chân của Lâm Phong đạp lên mặt đất một cái, đột nhiên nhảy lên không trung, ước chừng phải hơn 10 mét, cả người tựa như gió cuốn mây bay, toàn bộ thân hình trở nên nhẹ nhàng một cách quỷ dị. Kiếm quang của hắn khi thì tựa như mây bủa đầy trời, bầu trời tưởng chừng như có cơn giông sắp đến, lúc lại tản mát hư vô không nơi nương tựa, gió như đứa trẻ mồ côi chẳng còn đâu để về.

Ở trong không khí, khắp nơi đều là gió, đều là kiếm, khắp nơi đều có bóng dáng của Lâm Phong.

Một kiếm này, vô cùng nhanh...Nhanh...lại không giống bình thường chút nào!

Đoạn Phong Thập Tam Kiếm, cần nhất chính là kiếm thế như phong, tốc độ như gió, một khi thổi tới giống như cuồng phong ồ ạt, không thể kháng cự. Thế nhưng, một kiếm này của Lâm Phong khi xuất ra lại không có bá đạo như trong tưởng tượng của mọi người. Vốn nghĩ tuyệt kỹ của một người phải vô cùng ghê gớm, khí thế vừa ra sẽ khiến cho tất cả trầm trồ, nhưng ngoài cảm giác rét lạnh đang vờn qua da thịt ra thì hình như lại không còn gì khác.

Điều này khiến cho người xem có chút không sao hiểu nổi, duy chỉ Lâm Ngọc Thụ cùng phu phân là biết, thằng bé này trong cứng ngoài mềm, bề ngoài lạnh lùng cứng cỏi nhưng trên thực tế bên trong lại yếu đuối, thế nhưng một khi chiến đấu lại biết dùng cái yếu đuối của mình để che đi sát cơ tiềm ẩn trong từng chiêu từng thức, nếu như nói có kẻ biết biến nhược điểm thành ưu điểm thì đó chính là Lâm Phong, đây cũng là điều mà vị gia chủ Lâm gia tự hào nhất về đứa con trai của mình.

Ngoài ra còn có một người nữa, tất nhiên là Trần Phàm, khán giả không biết trong mỗi chiêu thức của Lâm Phong ẩn chứa nguy hiểm cực độ, còn hắn thân là đối thủ của tên này sao lại không biết cho được.

"Hảo kiếm pháp!".

Trần Phàm thốt lên ba chữ, nhìn thế kiếm của đối phương chém tới, kiếm lúc này như đã hòa làm một cùng gió, kiếm như phong mà phong lại như kiếm, cái này không phải cứ dùng lực lượng cường đại mà triệt tiêu được. Gió vốn không cánh nào nắm bắt, mà cái tên Lâm Phong này cứ như thể đang nắm gió trong tay. bất luận sức mạnh của mình đánh ra, uy lực lớn tới cỡ nào, gió của hắn cũng sẽ nương theo rồi từ từ hóa giải, thật sự là kiếm pháp quỷ quái. Lần đầu tiên Trần Phàm cảm thấy nguy hiểm trực chờ trong cuộc tỷ võ lần này, trước đây trên thực tế hắn chỉ đánh như chơi đùa với đối thủ mà thôi, nhưng bản thân biết rõ nếu lúc này mà còn làm vậy nữa e rằng sẽ lãnh đủ hậu quả, huống hồ Lâm Phong là một đối thủ mà hắn rất tôn trọng.

Thế nhưng điều đó không có nghĩa là Trần Phàm nao núng, hắn vẫn là chỉ cảm thán kiếm pháp của đối phương mà thôi, nếu Lâm Phong đã dùng sự yếu đuối mà quỷ dị để đưa vào chiêu thức này, vậy thì hắn sẽ dùng sự trầm ổn mà cương mãnh để đáp lại, đối phương động thì ta tĩnh, tĩnh thì ta động, lấy cái bất biến để ứng phó vạn biến.

Trần Phàm như một quả núi cao lập tức hiện ra, giống như thiên nhân tọa đỉnh, bất di bất dịch, tinh khí như thép, ý lực như đại địa, gió có thổi tới cỡ nào cũng không thể mảy may lay động.

"Thương thiên nằm dưới gót, đại địa vắt ngang vai!".

Trần Phàm tự nhiên lẩm bẩm mấy từ, cũng không hiểu sao lại thế, chỉ là bỗng dưng luồng ý niệm này lóe lên trong thức hải của hắn, và cứ thế bất tri bất giác đọc theo. Giống như một chiến thần sinh ra để chiến đấu, lấy tĩnh chế động, lấy chậm thắng nhanh, bản thân hắn không phải không có tốc độ để đem ra so bì với đối phương, mà là lĩnh ngộ của Trần Phàm không giống người thường. Người khác một lòng hướng tới đỉnh cao, mà hắn lại thích hướng tới những điều quỷ bí nhất, thần kỳ nhất.

Khí thế của Trần Phàm khiến cho người xem như muốn nghẹt thở, không khí giống như đang bị hắn bóp lại...tất cả đều có cảm giác như đang ở dưới biển sâu vạn thước, bị áp lực của nước làm cho lồng ngực thắt lại. Một thế này, vô cùng chậm...Chậm...lại không giống bình thường chút nào! Bởi không những chậm mà nó còn rất trầm!

Trường kiếm trong tay Lâm Phong lúc này đã nhanh tới mức chỉ thấy từng chuỗi kiếm ảnh lưu lại, đã không cách nào phân biệt được đâu mới là kiếm thật, đâu là hư ảnh, tốc độ của kiếm cực nhanh, so với Trần Phàm khi thi triển Cô Tinh Tuyệt Sát thì không hề thua kém chút nào.

Mà đối lập lại với Lâm Phong, Trần Phàm lại chậm chạp một cách khó hiểu, giống như con ốc sên lù đù trong gió, một số người xem bắt đầu xôn xao bàn tán:

"Cái tên này không lẽ bị đối phương dọa cho sợ tới ngây người rồi sao, nhìn hắn lúc nãy nhanh lắm cơ mà?".

"Đúng vậy, trước giờ công phu của nhà họ Lâm luôn chú trọng về tốc độ, mà tên Lâm Phong kia lại càng nhanh đến không tưởng, lần đầu tiên ta thấy một người có thể so tốc độ với hắn, đó chính là Trần Phàm. Nhưng tại sao bỗng dưng tên này lại chậm chạp như vậy?".

"Chưa chắc đâu, các ngươi để ý kỹ sẽ thấy kình lực của Lâm Phong hình như đang bị thứ gì kéo tụt xuống kìa".

Một vị khán giả tuổi tác đã cao có vẻ tinh tế nói.

Mọi người nghe thế lập tức dùng ý lực để cảm nhận, ở đây có ai không phải là tu sĩ, tuy hư cảnh chỉ chiếm ba phần mười khán giả ở đây, còn lại đa số là cảnh giới luyện thể, nhưng con số cũng không phải là nhỏ, người nọ truyền tai người kia, ai có ý lực để nhìn thì mới thấy, quả thực khí thế của Lâm Phong giống như đá chìm đáy biển, bị một thứ áp lực vô hình trầm thấp tới đáng sợ đang từ từ nhấn xuống. Nhưng Lâm Phong cũng đâu phải dạng vừa, cũng không có chuyện hắn bị khí thế của đối phương chấn nhiếp, ngược lại khí thế của bản thân hắn càng lúc càng thịnh, tốc độ của kiếm càng lúc càng nhanh.

Lấy khoái ý của bản thân, dung nhập tất cả vào trong một kiếm. Chữ "khoái" này vừa đại biểu cho chữ nhanh, lại vừa mang ý nghĩa vô cùng sắc bén, chỉ có cực nhanh cực bén mới có thể phát huy tối đa bộ kiếm pháp gia truyền này, xứng danh với hai chữ "đoạn phong".

Kiếm của Lâm Phong như đạt được tiên cơ, vút một cái, một đạo kiếm quang thoáng hiện, ánh sáng nhanh như chớp từ trên cao đâm xuống, tốc độ lên tới cực điểm, tựa như ngôi sao lạc bầy đang rơi xuống mặt đất.

Tuy nhiên nhanh thì nhanh vậy, nhưng vẫn thủy chung không sao phá được áp lực trầm trọng đó, áp lực kinh khủng kia vẫn cứ luôn đè nặng lên kiếm thế của Lâm Phong, tựa như một bức tường thành khổng lồ. Kiếm pháp của hắn mặc dù chí nhanh chí khoái, nhưng khi ở trước mặt Trần Phàm lại hoàn toàn không phát huy được bao nhiêu tác dụng, lại còn bị gắt gao áp chế. Từ đầu nhìn thì có vẻ như Lâm Phong đã chiếm thế chủ động, nhưng có cái gọi là hậu phát chế nhân, cho nên ra tay trước không hẳn sẽ chiếm được ưu thế.

Keng!

Điều gì đến cũng phải đến, chiêu thức của cả hai cuối cùng cũng "giáp lá cà" với nhau. Một đạo âm thanh nổ mạnh vang lên, kiếm trong tay của Lâm Phong trong sát na không ngờ đã bị đánh bay, bắn sang một bên, thậm chí xuyên qua cả mấy cây cột đá gần đó rồi cắm sâu vào chiếc cột thứ ba mới chịu dừng lại. Một cú đấm trong nháy mắt đã phóng tới trước mặt của hắn, cả khuôn mặt như bị một cơn gió mạnh táp thẳng vào.

Lâm Phong thở hắt ra một hơi, gương mặt vẫn hồng nhuận như thường, không có vẻ gì là tức giận cả, tâm trạng của hắn lúc này chẳng hiểu sao lại rất tốt, giống như vừa hoàn thành được một điều mình tâm nguyện bấy lâu, ai cũng nhìn ra được vừa rồi Trần Phàm thoáng cái đánh bay Hàn Phong Kiếm trong tay hắn, vậy mà trong lòng chẳng những không hề chán nản, trái lại lại vô cùng nhẹ nhõm.

"Được đấu với người như huynh quả thực ta đã không còn gì nuối tiếc, ta thua rồi!".

"Huynh đệ không cần phải nói vậy, bản thân ta lại cảm thấy tiếc nuối vì một chiêu vừa rồi ngươi chưa lĩnh ngộ ra hoàn toàn, thành thử vẫn còn chưa được trọn vẹn, không biết tên chiêu thức đó là gì?".

Trần Phàm thu công, hắn với Lâm Phong đứng đối diện với nhau như hai người bạn.

"Nhân...Kiếm...Phong!".

Lâm Phong nhấn mạnh từng chữ.

"Nhân Kiếm Phong! Người như kiếm, kiếm như phong, phong lại như người, tên rất hay!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau