VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Hung hăng làm nhục (1)

Phương Thiên Phú không muốn nói thêm gì nữa, nếu không chưa đánh đã bị tiểu tử này làm cho tức chết. Sắc mặt lạnh lùng ẩn sau lớp vải, khí kình vận chuyển, bàn tay cùng ngón tay kết hợp với nhau tạo thành một thủ ấn phức tạp, Bạch Cương Phong Linh Phiến được hắn biến hóa ảo diệu vô cùng, thân hình như thiểm điện mang theo tiếng xé gió đánh thẳng tới mục tiêu.

Nhìn thấy thế công đối thủ, Trần Phàm chỉ cười khẩy một cái, tựa tiếu phi tiếu đưa thân lùi lại, bóng hình như lá thu gió cuốn, vận công biểu hiện ra một tầng hộ kình bao phủ quanh người, công kích hung bạo của đối phương thực sự chỉ giống như gió thổi qua tấm lụa, đã không chạm được bao nhiêu vào người hắn mà tới được thì lực lượng cũng tiên tan không còn.

"Ngươi tưởng ta chỉ có bấy nhiêu thôi sao?".

Phương Thiên Phú lạnh lùng nói, chiếc quạt trong tay đột nhiên biến đổi, như khổng tước xòe đuôi chém tới với một góc độ khó lường, chiếc quạt của hắn cứ như sương như khói, như mờ như ảo, quả thực càng khiến cho người ta thêm khó mà đề phòng.

"Thiết Họa Phi Yên!".

Đây là một chiêu trong Thiết Phiến Công của Phương gia, Phương Thiên Phú đã xuất ra thực lực thật sự của mình.

"Chiêu thức của ngươi công nhận là đẹp mắt thật, như là vũ công trên sân khấu vậy, nhưng mà đáng tiếc võ công không phải dựa vào chiêu số, mà là tốc độ, ta nói tốc độ của ngươi chưa đủ".

Trần Phàm lạng người né tránh, tinh thần như gương sáng, bình tĩnh vô cùng, chiêu thức của đối phương có biến hóa thế nào cũng không ảnh hưởng gì đến hắn, với vong ngã chủng trong đầu thì thứ hắn không sợ nhất chính là hư chiêu. Chân đạp xuống đất, thân hình bay lên, xong thủ công tới, quyền kình xuất ra như pháo đạn rời nòng, dũng mãnh uy phong, xuất ra chiêu thức đơn giản mà cuồng bạo, hắn chính là muốn lấy cái đơn giản phá đi phức tạp.

"Bách Liệt Lưu Tinh!".

Hiện tại Trần Phàm đã tu luyện chiêu này tới mức lô hỏa thuần thanh, trong một phần mười giây tung ra một lúc 999 quyền, chỉ thiếu chút nữa là đạt tới thiên quyền tề xuất, chiêu Thiết Họa Phi Yên giống như gió cuốn mây tàn, nhanh chóng bị hắn đánh tan, bàn tay va chạm với thiết phiến tạo nên những tiếng keng keng đầy sát phạt, ánh lửa tóe ra, quyền kình tiếp tục công tới.

"Hóa ra đây mới là uy lực thực sự của võ kỹ này, tiểu tử ngươi quả nhiên che giấu thật sâu".

Trần Thương Hải ngồi trên quan sát, tâm tình bất định, có chút hối hận tại sao mình không tự mình xuất thủ bắt lấy tiểu tử này, giờ hắn đã lớn mạnh, muốn không chế đã không phải chuyện dễ dàng gì nữa.

"Trần gia chủ, gia tộc ngươi che giấu cũng thật sâu, từ khi nào Trần gia có được vũ kỹ hỏa hệ vậy, lại còn cưỡng hãn như thế?".

Phương Thiên Hùng ánh mắt bất thiện quay sang hỏi, tiểu tử kia là người Trần gia, hắn đương nhiên cũng sẽ giận lây sang phía này.

"Thành chủ minh giám, Trần gia chúng ta làm gì có võ kỹ hỏa hệ nào, nếu có thì nhi tử của ta Trần Nhất Long nó đã học được rồi, là tiểu tử đó che giấu chúng ta mà thôi, đúng là gia môn bất hạnh".

"Hừ! Là tiểu tử kia che giấu hay là ngươi thâm tàng bất lộ đây?".

"Thành chủ bớt giận, chúng ta vẫn đang ngồi chung một thuyền, Nguyệt nhi nhà ta không phải sắp về làm dâu nhà họ Phương rồi sao?".

Trần Thương Hải cười hòa giả tạo.
"Hừ!".

Phương Thiên Hùng hừ lạnh quay đi không nói gì thêm, lửa giận chưa nguôi, ở đâu chui ra một thằng nhóc làm loạn lôi đài, đánh cho con trai hắn không còn mặt mũi, mà hiện tại chủ khảo hình như có chút ưu ái với tiểu tử này, cơn giận của thành chủ hắn không chút lên Trần gia thì chút vào đâu.

Lúc này trên võ đài, sắc mặt Phương Thiên Phú đã trở nên không khỏi nghiêm trọng, cũng không dám ngạnh kháng cơn mưa quyền mà Trần Phàm đang trút xuống, thân hình lập tức lùi lại, hắn thấy đối phương xuất quyền như vậy nhất định sẽ tiêu hao không ít, chỉ có chờ tới khi nội lực tiêu hao quá nhiều thì mình mới có cơ hội ra tay.

"Chạy đi đâu, ta đã nói là tốc độ của ngươi chưa đủ".

Trần Phàm quát lên, cánh tay xoay nhẹ, động tác chớp nhoáng, kẻ nào mắt kém chỉ thấy được ảnh chết mà thôi, nhìn giống như mấy trăm bóng quyền tụ vào làm một, bóng người lao tới đuổi theo đối phương, một quyền xuất ra tựa như lưu tinh chớp giật.

"Sao có thể nhanh như vậy?".

Phương Thiên Phú hoảng hốt kêu lên, nhưng hiện tại đâu có thời gian cho hắn nghĩ nhiều, tốc độ đối phương đã vượt qua dự liệu của hắn, hiện tại thì không thể tiếp tục rút lui được nữa.

Hắn cắn răng, không còn cách nào, Phương Thiên Phú nhanh chóng vận chuyển nội lực, công lực 10 thành ngưng tụ vào tay phải, chiếc quạt trong tay xoay tròn một cái thoáng chốc xếp lại, chân quạt đưa ra, cánh tay mạnh mẽ vung lên điểm tới một chiêu.

"Thư Sinh Chỉ Lộ!".

Chân chiếc quạt va chạm với quyền kình của Trần Phàm, keng một tiếng thật mạnh, chủ nhân nắm đấm không sao mà kẻ cầm quạt lại văng đi một đoạn. Phương Thiên Phú loạng choạng lùi lại mười mấy bước, chống tay cắm quạt xuống đất mới có thể bình ổn được thân hình, lực phản chấn khiến cho hắn suýt đã rớt khỏi lôi đài lần nữa.

"Sao thế? Vừa rồi chỉ là món khai vị thôi, giờ ta cho ngươi ăn món chính". Trần Phàm nhàn nhạt nói, nếu hắn thực sự ra tay thì tên này đã bại từ lâu rồi, chẳng qua Phương Thiên Phú quen thói chơi đùa người khác, hôm nay hắn phải cho tên này nếm thử mùi vị bị người khác chơi đùa.

Phương Thiên Phú lửa giận công tâm, hắn cũng nhận ra được Trần Phàm kia đang bắt chước giọng điệu của mình, ánh mắt giết người nhìn chằm chằm kẻ địch, giờ phút này đã tức giận tới thiếu chút thổ huyết, nói không ra lời...

Đáng tiếc hắn cũng không "ngắm nhìn" được đối phương bao lâu, thân ảnh Trần Phàm đã vụt tới như chớp, một quyền xuất ra nhằm ngay thẳng mặt đánh tới, Phương Thiên Phú lập tức khiếp vía, theo bản năng đưa tay lên che mặt, thế nhưng quyền kình chỉ đến điểm rồi dừng, không có làm tổn thương tới hắn, ngay sau đó là một câu nói truyền vào trong tai:

"Vừa rồi ngươi cắt xé y phục người khác, thú vị lắm hả? Giờ ta muốn xem bản thân ngươi bị như vậy sẽ có cảm tưởng thế nào?".

Trần Phàm nói xong là ngay tức khắc hành động, quyền ảnh như mưa như đạn phóng tới, bao phủ lên khắp người đối phương, làm cho Phương Thiên Phú tối tăm mặt mũi. Kẻ này trước nay quen thói hà hiếp người khác, gặp người mạnh hơn là dúm dó như con cua gặp ếch. Hôm nay quả nhiên nhân ngoại hữu nhân, Trần Phàm vốn dĩ là kẻ thích lấy đạo người để trị người, vừa rồi tên thiếu gia này làm gì với nhị tỷ hắn tất nhiên nhớ kỹ, hiện tại trả lại y nguyên chẳng thiếu một phân.

Thật không ngờ Bách Liệt Lưu Tinh còn có thể sử dụng như vậy, Trần Phàm không hề làm bị thương Phương Thiên Phú mà chỉ đánh nát quần áo bên ngoài của hắn, khả năng khống chế lực lượng khó còn từ ngữ nào có thể hình dung. Lấy ví dụ một cách đơn giản thế này, phía trước có một quả trứng đang buộc con kiến rất nhỏ trên đó, quyền kình của hắn tung ra đập bẹp con kiến nhưng trứng lại không hề hấn chút nào, chỉ vừa đủ giết chết con kiến mà thôi.

"Khả năng khống chế lực lượng của tiểu tử này thật bất phàm".

Mạc trưởng lão ngồi ghế chủ khảo nhận xét.

"Đúng, cho dù là chúng ta không phải tu luyện không biết bao lâu mới làm được như vậy, hắn mới chỉ bao nhiêu tuổi chứ?".

Tiêu trưởng lão gật đầu.

"Nội lực rất tinh thuần, tiểu tử này thật khiến cho người ta không khỏi hiếu kỳ. Mạc huynh Tiêu huynh, xem ra chúng ta đều nhìn sai hết cả rồi, tiểu tử này mới đúng là hạt giống tốt nhất lần này".

Hàn trưởng lão cũng nói.

"Không phải nhìn lầm mà là tiểu tử đó ngọa hổ tàng long, ẩn mình trong hàng triệu người rồi mới tìm cơ hội bộc phát".

"Tư chất thế này nếu ở trong tông môn ta bồi dưỡng nhất định có thể chân chính hóa rồng, chúng ta cũng được tông môn ban thưởng công lao".

"Để xem đã, vẫn còn nhiều thí sinh chưa bộc lộ hết con bài mà, hắn có thể đi đến cuối hay không vẫn chưa thể khẳng định được".

"Đúng vậy".

Chương 47: Hung hăng làm nhục (2)

Trên lôi đài, Phương Thiên Phú đang bị Trần Phàm dùng hỏa quyền thiêu đốt y phục, quần áo của hắn quả thực sắp bị đốt cháy sạch sẽ tới nơi, đáng tiếc hắn lại không có biện pháp nào, đánh thì đánh không lại, muốn chạy thì Trần Phàm còn nhanh hơn, quyền kình vây kín người hắn không một kẽ hở, lửa nóng từ bên ngoài truyền vào cộng thêm lửa giận của bản thân khiến cho hắn sắp nổ tung mà chết, Phương Thiên Phú thét lên căm hận:

"Ngươi...ngươi lại dám làm nhục bổn thiếu gia?".

"Ta chính là muốn làm nhục ngươi đó. Làm sao? Có giỏi thi ngươi đầu hàng đi. Thiếu thành chủ Vân Long thành đỉnh đỉnh đại danh thất bại trong tay một tên nô bộc, lại còn bại nhục nhã như vậy, ha ha ha...ta xem mặt mũi ngươi sau này còn nhét được vào đâu?".

Trần Phàm cười to, liên tục khích bác, hắn lặp lại y như những gì Phương Thiên Phú đã từng làm với nhị tỷ của mình ban nãy.

"Đáng chết!".

Phương Thiên Hùng ngồi quan sát không nén nổi phẫn nộ, mặt mũi đỏ gay, mắt trợn lên trừng trừng, hận không thể lao lên một chưởng đánh chết tên tiểu tử đang hành hung như tử mình.

Lúc này cũng có không ít người xem cảm thấy hả hê, tên Phương thiếu kia trước nay vì có phụ thân làm thành chủ mà luôn chỉ biết ỷ thế hiếp người, giờ lại bị người ta đập cho lên bờ xuống ruộng, tối tăm mặt mũi, thể diện mất sạch, thật sự là sảng khoái trong lòng.

"Ngươi xem, Phương đại thiếu gia uy danh một cõi giờ bị làm cho nhục nhã thế kia, ta là đang nằm mơ sao?".

"Báo ứng, đứng là báo ứng! Con trai ta có lần thấy hắn đi ngang qua chỉ không kịp quỳ xuống, đã bị hắn sai người chặt đứt hai chân, giờ chỉ còn là một phế nhân sống khổ sở, ta mong sao vị thiếu hiệp kia có thể khiến tên họ Phương đó làm một kẻ tàn phế, vậy thì sau này chết cũng cam lòng".

"Suỵt, nói khẽ thôi, không nên để người nhá họ Phương nghe thấy, bọn chúng độc bá thành Vân Long hàng trăm năm rồi, chúng ta phận con sâu cái kiến tốt nhất là nên sống an phận thì hơn".

Còn có những người cảm thấy hả hê không kém, đó chính là mấy tộc nhân của Lâm gia, Phương Thiên Phú mới cách đây không lâu còn sỉ nhục người của bọn họ, thậm chí phế đi một cách tay, bọn họ cũng không ai có cách nào làm gì được hắn, giờ có người đứng ra trị tên này ai không cảm thấy thống khoái cho được. Đặc biệt là gia chủ Lâm Ngọc Thụ, giờ phút này nhìn tiểu tử họ Phương bị đánh mà trong lòng như trút được gánh nặng, thoải mái vô cùng, Trần Phàm coi như đã xả giận cho Lâm gia, tộc nhân của mình giành chiến thắng có lẽ cũng chỉ vui mừng đến vậy.

"Phàm đệ, cứ đánh đi, đánh chết hắn, đừng có nương tay!".

Lâm Phi Yến phía dưới hò hét không thôi, chẳng thèm kiêng nể gì cứ thế reo la cổ vũ, chưa bao giờ cảm thấy sảng khoái như hôm nay, nàng cũng ngứa mắt tên họ Phương kia lâu rồi, hôm nay cuối cùng cũng có người chút giận thay mình. Trở lại với sàn đấu, đây không còn là một cuộc chiến nữa mà là hung hăng làm nhục, Trần Phàm vừa chơi đùa vừa hành hạ đối phương không thương tiếc. Phương Thiên Phú cố gắng chạy ra rồi nhanh chóng rút lấy một bộ y phục, đáng tiếc là hắn làm sao kịp mặc vào, bộ quần áo lại nhanh chóng bị thiêu đốt, hiện tại trên người hắn chỉ còn duy nhất một cái quần cụt màu trắng, khăn che vẫn còn đeo trên mặt, tay phải vẫn cầm Bạch Cương Phong Linh Phiến, bộ dạng giống như một tên ất ơ biến thái, không khỏi khiến người ta phì cười.

"Ha ha ha, trời ơi Phương thiếu gia, da dẻ ngươi cũng trắng trẻo mịn màng gớm! Giờ ta chợt phát hiện ra một thiên phú mới của người rồi đấy, đó chính là làm một con kỹ nữ...à nhầm kỹ nam! Ngươi nếu cầm cái quạt này đứng trước cửa Hương Xuân Viện mà múa nói không chừng lại trở thành đệ nhất kỹ nữ Vân Long thành cũng nên, hôm nay ngươi hãy ở đây múa quạt mua vui cho mọi người đi".

Trần Phàm vừa cười nhe răng vừa lớn tiếng nói, Hương Xuân Viện trong lời của hắn chính là một kỹ viện nổi tiếng nhất trong thành, đây chính là nơi mà nữ tử phải bán thân phục vụ đàn ông, đã số các con em quyền quý, công tử đại thế gia cũng thường xuyên đến nơi này tìm thú vui khoái lạc, trong đó đương nhiên cũng có Phương Thiên Phú, đây cũng là nơi hắn thường xuyên ghé thăm chơi đùa. Trần Phàm hôm nay chính là muốn biến tên Phương thiếu này trở thành một kỹ nữ, khiến hắn trở thành thứ mà mình khinh rẻ nhất. Cũng vì tên này hiện tại vẫn mang khăn che mặt, da dẻ lại trắng trẻo, bộ dáng mảnh mai cho nên Trần Phàm mới cố ý nói như vậy để chọc tức hắn.

"Phụt!".

Quả nhiên, giống như dầu được thêm vào lửa, Phương Thiên Phú tức giận tới nỗi ra một ngụm máu tươi, Trần Phàm lời nói tựa như búa tạ, từng câu tưng chữ nện vào trong ngực hắn, cố tình xoáy sâu vào lòng tự trọng, để cho hắn lửa giận công tâm, lập tức bị tức giận đến hộc máu, đầu óc sắp sửa hôn mê, nhưng cuối cùng Phương Thiên Phú vẫn là cố trấn tĩnh lại được, hàm răng không thể nghiến chặt thêm nữa, cặp mắt đầy tơ máu nhìn đăm đăm vào Trần Phàm gằn lên từng chữ:

"Súc sinh, một chiêu này bổn thiếu gia vốn dĩ muốn để dành cho tên Lâm Phong, không đến vạn bất đắc dĩ cũng không lấy ra dùng, ngươi phải chết, nhất định phải chết".

"Hừ! Tiện nhân, ngươi quả nhiên là một con kỹ nữ đầy triển vọng, mồm miệng lại chua ngoa như vậy. Không sợ khách nhân của ngươi chạy hết sao? Ha ha ha..." Trần Phàm vẫn cười cợt ăn miếng trả miếng, không chịu kém câu nào.

"Chết đi!".

Phương Thiên Phú thét lên, công lực 10 thành trút cả vào chiếc quạt trắng không mảy may giữ lại chút nào, ngay sau đó phất mạnh theo những đường cong vô cùng quỷ bí, nhất thời một trận gió lốc nổi lên vù vù, trong vòng trăm bước cát bay đá chạy, một con vật uốn lượn mờ ảo hiển hiện ra, tuy chưa rõ ràng lắm nhưng ai cũng có thể nhận ra đó chính là một con rồng. Có thể dùng nội lực khống chế gió, đây chính là ngự phong thuật, hắn không ngờ có thể múa quạt tạo nên một cơn gió lốc hình con rồng. Luồng long quyển bá đạo kia ngưng tụ nội lực cả đời của Phương Thiên Phú thổi hướng Trần Phàm quét tới.

"Cuồng Long Tịch Quyển!".

Phương Thiên Hùng biến sắc kinh hãi:

"Chết tiệt! Phú nhi, con điên rồi sao? Chiêu này chỉ khi nào đạt tới chân khí cảnh mới có thể thúc dục được, miễn cưỡng như vậy sẽ khiến kinh mạch toàn thân đứt hết đó!".

Thành chủ muốn phi thân lên võ đài ngăn cản nhị tử của mình, đáng tiếc lý vị chủ khảo họ Mạc kia đã đằng hắng một tiếng nhìn hắn chằm chằm, trầm giọng nói:

"Phương thành chủ, bổn tọa cảnh cáo ngươi, hiện tại nhi tử của ngươi vẫn chưa đầu hàng đối thủ, quy củ ngươi chắc chắn phải biết, đừng để đến lúc sự việc không cứu chữa nổi".

Phương Thiên Phú lúc này đúng thật là bị cơn giận làm cho phát điên, lửa giận bao trùm lên toàn bộ lý trí, tóc trên đầu xõa ra tung tóe rối bời. Chưa bao giờ hắn cảm thấy nhục nhã như hôm nay, cho dù có phải trả bất kỳ giá nào cũng không tiếc, chỉ cần kẻ làm nhục mình phải chết là được.

"Ồ! Đây chẳng lẽ là tuyệt kỹ của ngươi sao? Ta nên cảm thấy vinh hạnh hay thất vọng đây? Nếu ta đoàn không lầm chiêu này cần phải chân khí ly thể mới phát huy ra hết uy lực thực sự của nó, ngươi lại ngu xuẩn đi lấy hư khí thúc giục, hư là hư chân là chân, xem ra ngươi đúng là bị chọc cho hỏng não rồi".

Trần Phàm lắc đầu nói, vẻ mặt pha chút thất vọng, một chiêu thức lợi hại như thế bị tên ngu ngốc này biến thành tệ hại. Đúng như lời tên thành chủ, chỉ khi nào đạt đến cảnh giới chân khí, có thể dẫn khí ly thể mới tạo ra được long ảnh thực sự trong chiêu này. Phương Thiên Phú mới chỉ là hư khí cảnh đã muốn làm như vậy, một là lực lượng không đủ, hai là hư khí với chân khí hoàn toàn khác nhau, chất lượng khác biệt, điều này chẳng khác gì một đứa trẻ con cầm cung lại muốn thi triển ra kiếm pháp.

Chương 48: Bá đạo cường thế

Hư khí và chân khí hoàn toàn khác nhau, tựa như khúc củi mục so với thanh sắt, một cái là hư một cái là thật, nhưng Phương Thiên Phú giờ phút này hai tai ù ù, đấu óc ong ong, đâu còn có thể nghe được câu gì, hiểu được cái gì, cho dù biết thì khi hắn vẫn như một kẻ điên lao tới, Trần Phàm chỉ bằng chút mánh khóe đã thật sự khiến tên này muốn liều mạng rồi.

Một luồng long quyển cao chừng ba bốn mét, chỉ trong phút chốc đã ập tới trước mặt Trần Phàm, cơn lốc sắc lẻm được chiếc quạt của Phương Thiên Phú dẫn dắt dường như cọ sát với nhau tạo nên thanh âm chói tai phả vào mặt. Bên trong cơn lốc có một con rồng như mờ như ảo, hơi khó để nhìn ra, tuy nhiên uy lực không thể xem thường, nó kết hợp với kình phong xung quanh tạo nên một cái cối xay lớn bằng gió, muốn cuốn bay tất cả vào trong rồi hung hăng nghiền nát. Cho dù cao thủ chân khí nếu bị dính một chiêu này khẳng định trọng thương, buộc phải tạm lánh phong mang không dám ngạnh kháng, còn là cảnh giới hư khí thì khó tránh khỏi kết cục khuôn mặt và toàn thân sẽ bị cái cối xay gió kia xay cho nát bấy.

Người xem chung quanh cũng bị chiêu này của Phương Thiên Phú làm cho hoảng sợ, có người chờ mong, có người lo lắng, không biết Trần Phàm sẽ đối kháng lại chiêu thức của đối phương như thế nào?.

Nhưng bản thân Trần Phàm khi thấy con rồng mang theo cối xay kia cuốn tới chỉ rung mình một cái, hộ thân kình mang tên Đế Vương Chiến Khải bao phủ toàn thân từ bên trong, thân hình bé nhỏ mà sừng sững như núi, hắn đứng ở trung tâm cơn lốc mà không chút sứt mẻ, nếu ai có thể nhìn thấy được nội thể Trần Phàm thì giờ phút này sẽ thấy một kim nhân đang tỏa ra hào quang chói lọi. Cánh tay phất lên, lập tức một luồng lực lượng hùng hậu đem cái cối xay kia đập nát, con rồng bên trong bị hắn tóm lấy cổ, tựa như chiến thần tóm lấy một con giun, chỉ giãy giụa ngoe nguẩy được vài hơi rồi tắt lịm. Gió lặng sóng êm, Trần Phàm chẳng tốn chút hơi sức nào đã đem một tuyệt kỹ nổi danh của Phương gia đơn giản phá vỡ.

"Hừ, chiêu thức vốn dĩ bá đạo, đáng tiếc ngươi lại chỉ gọi được ra một con rồng chết, uy lực chưa tới 3 phần. Mà nói thật, cho dù ngươi phát huy được hết 10 phần thì cũng chẳng thể làm gì được ta".

Trần Phàm không phải đang phô trương thanh thế, thực lực của hắn hiện giờ đã tương đương với cao thủ chân khí đỉnh phong kỳ, cho dù Phương Thiên Phú lúc này có đột phá lên chân khí cảnh, thúc dục được trọn vẹn uy lực của Cuồng Long Tịch Quyển thì cũng chỉ như gió tạt qua núi mà thôi, không chút lay chuyển, nếu là phụ thân của hắn Phương Thiên Hùng may ra có chút phân lượng.

Ngay sau đó, Trần Phàm cũng không để cho đối phương kịp cảm thán điều gì, hắn chỉ nghiêng người một cái lập tức bắn về phía trước, cánh tay hơi co, quyền đầu nắm chặt, thân hình tựa như lưu tinh thiểm điện tung ra một đấm.

"Phanh!".

Một tiếng nổ lớn vang lên, Phương Thiên Phú cơ hồ còn chưa kịp phản ứng thì quần áo toàn thân đã nổ tan tành, chiếc quạt văng đi, cả người không mảnh vải che thân, cứ thế trần truồng bay ra ngoài.

Quyền của Trần Phàm còn chưa có chạm vào người hắn, chỉ cách đúng nửa phân là dừng, nhưng chính vì thế mà dư kình tạo ra vừa đủ nghiền nát toàn bộ y phục sót lại trên người hắn, cuối cùng bị Trần Phàm một cước đạp bay xuống đài.

Nhìn tên Phương Thiên Phú thảm hại kia rơi xuống mặt đất, Trần Phàm phủi phủi đi bụi bặm trên quần áo, khinh bỉ nói:

"Phế vật, cút đi! Thực lực có vậy mà cũng dám ở trước mặt ta kiêu ngạo. Nhớ cho kỹ, bản thân ngươi còn thấp kém hơn cả một tên nô bộc".

Bá đạo vô song, cường thế vô đối, sau khi đánh bại đối phương còn không quên tiếp tục sỉ nhục, cho dù đó có là con trai của thành chủ. Trần Phàm bây giờ mặc dù thân cô thế cô, không có thế lực lớn nào sau lưng hậu thuẫn, nhưng cũng chính vì thế mà hắn trên không sợ trời dưới chẳng sợ đất. Hiện tại hắn có thể nhìn ra được tu vi của thành chủ là cao nhất ở đây, nhưng cũng chỉ là cảnh giới chân khí hậu kỳ, nếu động thủ tuyệt đối ngậm "hành", đến thành chủ Trần Phàm còn không sợ thì trong thành Vân Long này còn ai có thể làm gì được hắn.

Phương Thiên Phú bị đạp bay xuống lôi đài như chó chết, lại ở trong tình trạng không mảnh vải che thân, mặt mũi mất sạch, cả người đầy máu, chân tay bủn rủn, đây là hệ quả của việc cưỡng ép nội lực quá mức mà ra, tình cảnh thê thảm vô cùng. Thực tế từ đầu đến cuối Trần Phàm không có ra tay làm kẻ này bị thương chút nào, tất cả thương tích đều là do hắn tự chuốc lấy, lửa giận công tâm cuối cùng đẩy bản thân mình vào hoàn cảnh như vậy. "Phụt!".

Nghe thấy Trần Phàm nói ra mấy lời với mình, Phương Thiên Phú đầu óc sắp sửa hôn mê lại tiếp tục bị kích động, hắn phun ra một ngụm máu tươi, cuối cùng không nói nổi lời nào duỗi thẳng cẳng nằm trên mặt đất, sống chết không rõ.

"Phú nhi!".

Phương Thiên Hùng thét lên, từ trên ghế khán đài lập tức nhào tới, vội vàng móc ra một viên đan dược nhét vào miệng nhi tử của mình, phát hiện ra con trai vẫn còn thở, hắn mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Thế nhưng ngay sau đó thành chủ cũng nhận ra kinh mạch toàn thân nhi tử đã đứt hết, có sống cũng chỉ còn là phế nhân. Không nén nổi đau đớn và căm hận, quay phắt đầu lại nhìn Trần Phàm một cái thật sâu gằn lên từng chữ:

"Ngươi...làm nhi tử ta ra nông nỗi này, tiểu súc sinh để mạng lại!".

Phương Thiên Hùng không chịu nổi nữa, nhìn nhi tử bị đánh bay mà lòng như dao cứa, hắn cũng không quản nhiều nữa làm gì, trực tiếp lấy thế sét đánh không kịp bưng tai một kích lấy mạng Trần Phàm, quả thực đã không còn quan tâm tới quy củ gì cả.

Nhưng đáng tiếc, còn có ba vị chủ khảo ngồi phía trên, Mạc trưởng lão kia là tu vi gì? Chân khí ngưng dịch cảnh lập tức phất lên, chỉ đơn giản một cái đã hất văng thân hình tên thành chủ còn chưa kịp động tay động chân làm gì, Phương Thiên Hùng bị luồng lực lượng không thể kháng cự, như con gà con bị người ta xách đi, lảo đảo lùi lại mười mấy bước mới có thể đứng vững, sau đó là một tiếng trầm thấp uy nghiêm vang lên cảnh cáo hắn:

"Bổn tọa nhắc nhở ngươi lần cuối, lần này ngươi vì nhi tử mà hành động dại dột ta có thể bỏ qua, nếu còn dám làm bậy trên lôi đài lần nữa chính là khiêu chiến với uy nghiêm của bổn tông, lúc đó thì ngươi tự hiểu đi!". Phương Thiên Hùng mặt mày tái mét, lúc xanh lúc đỏ, vừa sợ vừa giận, nhưng không thể làm gì khác, khiêu chiến với đại tông môn như thế đừng nói là hắn, cho dù cả người đứng đầu vương triều này cũng chẳng dám, kết cục chỉ có một, đó chính là diệt tộc. Một ngón tay của cường giả Vạn Linh Tông cũng có thể diệt cả Phương gia hắn ngàn vạn lần, đây chính là quyền uy tuyệt đối của bề trên không cho phép kẻ nào khinh thị.

"Là ta thấy nhi tử bị như vậy nên mới giận quá mất khôn, mong Mạc trưởng lão của Vạn Linh Tông rộng lượng tha thứ".

Phương Thiên Hùng dù sao cũng là bá chủ một phương, vì tính mạng vì gia tộc, cho dù cơn giận có lớn đến mức nào cũng chỉ có thể nuốt ực xuống bụng. Hắn biết nếu hiện tại chỉ cần mình có thêm một thái độ không đúng nữa là lập tức lãnh án ngay.

"Hừ! Trọng tài còn không mau tuyên bố kết quả trận đấu".

Mạc trưởng lão nói xong thì cũng lạnh lùng quay trở về chỗ.

Lão trọng tài run rẩy đi lên võ đài, tất cả tình hình diễn ra vừa rồi tất nhiên lão cũng được chứng kiến, đây là lần đầu tiên thấy thiếu chủ bị người ta đánh cho thê thảm như vậy, trong lòng cũng không khỏi khiếp sợ người thanh niên đang đứng trên lôi đài kia, sau khi trấn tĩnh lại được lão mới cố gắng nghển cổ miệng hô to:

"Trận này...người chiến thắng...Trần Phàm!".

"Hừ!".

Phương Thiên Hùng vẻ mặt đanh lại, sai người khiêng nhi tử về phủ, sau đó chắp tay quay ra nói:

"Ba vị chủ khảo, vãn bối xin phép được cáo lui, trở về chăm sóc cho nhi tử".

"Đi đi".

Mạc trưởng lão phất tay.

Chương 49: Mình ta chấp hết

Lão trọng tài cũng không để cho chủ khảo nhắc nhở gì thêm, nhanh chóng tuyên bố trận tiếp theo của cuộc tỷ thí:

"Trận đấu tiếp theo, Lâm..."

"Khoan đã!".

Đột nhiên Trần Phàm giơ tay ngắt lời.

"Ngươi muốn làm gì?".

Trọng tài có vẻ hơi dè chừng hỏi.

Trần Phàm không trả lời lão mà hướng về phía ba vị chủ khảo chắp tay nói lớn:

"Thưa các vị chủ khảo, vãn bối cảm thấy cuộc tỷ thí lần này có vẻ sẽ còn kéo dài khá lâu, thiết nghĩ cần phải khiến cho nó diễn ra nhanh hơn, không biết ba vị thấy thế nào?".

"Ồ! Vậy ngươi có ý tưởng gì?".

Tiêu trưởng lão cảm thấy hứng thú hỏi.

"Rất đơn giản, hiện tại danh sách tham gia thi đấu vãn bối thấy chỉ còn lại tám người, để cho nhanh gọn ta thấy không cần tỷ thí từng cặp làm gì nữa, trực tiếp để cho tất cả lên đây đánh một trận đi, chính là tám đánh một, một mình ta...chấp hết".

"Cái gì?".

Ba vị trưởng lão lại được một phen trợn mắt, Hàn trưởng lão lên tiếng:

"Tiểu tử, quy tắc là từng cặp sẽ thi đấu so tài với nhau, bây giờ ngươi nói là một mình ngươi muốn đánh với tám người còn lại một lúc?".

"Vâng thưa chủ khảo, ta đương nhiên là biết quy tắc, nhưng không phải mục đích cuối cùng của quy tắc là để tìm ra người mạnh nhất sao? Nếu như vãn bối đánh không lại bọn họ thì ta cũng không muốn tiếp tục dự thi làm gì, còn nếu tám tên kia cũng không phải đối thủ của ta vậy còn chưa đủ rõ ràng ta là quán quân so tài lần này hay sao?".

Trần Phàm phân tích hết sức đơn giản. Với thực lực của hắn hiện tại nếu cứ đánh với từng tên một ở đây thì vừa mất thời gian mà lại còn rất chi là nhàm chán, không bằng làm một phát cho xong, hắn tin rằng mấy vị chủ khảo cũng đồng ý với quan điểm của mình.

Lời vừa nói ra, lập tức các cao thủ còn lại dùng ánh mắt giận dữ hướng tới Trần Phàm. Khinh thường, đây rõ ràng là trắng trợn khinh thường bọn họ. Cái gì mà tám tên kia cũng không phải đối thủ của ta? Thực sự là ngông cuồng tới cực điểm, không còn coi ai ra gì.

Khán giả cũng lại được dịp nữa mở banh con ngươi, há banh cái miệng, cảm giác cứ như toàn bộ cuộc tỷ thí lần này hình như đã bị Trần Phàm tóm gọn vào trong tay, hắn muốn vo tròn hay bóp méo thì tùy, cứ như thể hắn mới là chủ khảo của trận đấu này vậy, mọi người tới là để xem hắn làm gì chứ không phải xem bất kỳ ai thi đấu. Mẹ nó!! Ngươi trang bức cũng một vừa hai phải thôi, còn định để cho người khác sống nữa hay không!!? Hết đánh bay Phương Thiên Phú, tiếp chưởng Tiêu chủ khảo, rồi lại đập cho tên họ Phương bay thêm lần nữa, giờ là đến tiến hành một chọi tám, mà trong tám người kia chính là ba thanh niên tài tuấn đứng đầu của Vân Long thành, về sau không biết hắn còn làm thêm chuyện kinh thiên động địa gì nữa đây?.

"Hừ! Tám người sao?".

Trần Nhất Long ở dưới lôi đài vẻ mặt hằm hằm, ngày hôm nay vốn dĩ mọi uy phong phải thuộc về hắn, thế nhưng không ngờ bị tên nô bộc này đi lên cướp sạch, hắn được mọi người công nhận là đệ nhất thiên tài ở đây, há lại để cho một tên thấp kém, đã từng là gia nô trong phủ nhà mình làm cho không còn mặt mũi.

Đang muốn phóng lên võ đài để cho Trần Phàm kia một trận, đột nhiên có bàn tay đã ngăn hắn lại:

"Không vội, cứ bình tĩnh quan sát đi".

Người ngăn cản không ai khác chính là phụ thân Trần Thương Hải:

"Tiểu tử đó muốn thể hiện thì cứ để nó thể hiện, đằng nào cũng sẽ đấu, tại sao phải làm người tiên phong làm gì?". Trần Nhất Long nghe cha nói thế cũng biết người có đạo lý của mình, đành hậm hực lui lại, ánh mắt tóe lửa vẫn cứ nhìn lên Trần Phàm chằm chằm, như muốn thiêu đốt tiểu tử này thành tro mới hả được cơn giận.

"Ha ha! Tốt! Ngươi nói không sai, quy tắc của cuộc tỷ thí chính là để tìm ra người mạnh nhất mà thôi, nếu ngươi đã có tự tin như vậy ta cũng có thể cho ngươi được toại nguyện. Có điều đây là lựa chọn của ngươi, một khi thất bại vậy thì ngươi tuyệt đối sẽ không còn cơ hội nào nữa, kể cả có tiếp thêm bao nhiêu chưởng cũng vậy, ta thấy đại chiêu sinh năm nay bị ngươi làm loạn hơi nhiều rồi đó, cũng không biết là đại chiêu sinh hay chiêu mình tiểu tử ngươi đây?".

Mạc trưởng lão vuốt vuốt chòm râu, nụ cười như có như không, trong giọng điệu vừa như có vẻ đồng ý lại vừa mang theo một ý tứ khiển trách.

"Vâng, nếu vãn bối đã lựa chọn dù xảy ra chuyện gì cũng tuyệt không hối hận, ta cũng chỉ muốn tiết kiệm thời gian cho các vị mà thôi".

Trần Phàm khom người đáp.

"Trọng tài, ngươi lên đây một lát".

Mạc trưởng lão đột nhiên vẫy tay gọi, lão trọng tài mập mạp không dám chậm trễ lập tức chạy tới, mọi người chỉ thấy lão cúi người ghé tai lại gần mấy vị chủ khảo như đang nghe lệnh gì đó, Mạc trưởng lão nói vài câu vào tai chỉ thấy lão gật gật đầu ra chiều đã hiểu, sau đó lại chạy về lôi đài.

"Các thí sinh còn lại nghe đây, cuộc tỷ võ có chút thay đổi, giờ tám người các ngươi lần lượt lên đây đấu với tiểu tử này, ai thắng được hắn lập tức sẽ trở thành người hạng nhất của đại chiêu sinh năm nay, nhớ là lần lượt giao đấu, người này vừa bị đánh bại lập tức người khác sẽ lên, kẻ thua vẫn có thể tiếp tục tranh tài để giành các vị trí phía sau".

Lão trọng tài nghển cổ tuyên bố quy tắc mới, lời vừa nói ra lập tức khiến cho toàn bộ đại quảng trường dao động.

"Hả? Có nhầm không vậy, đánh thắng hắn là thành luôn hạng nhất sao?".

"Loạn rồi, loạn thật rồi! Tỷ võ năm nay rõ ràng là được tạo ra cho tên tiểu tử kia. Hắn xuất hiện cái, bốn nhân vật trung tâm là cái gì? Hắn mới thực sự là trung tâm đây này".

"Cũng không có gì lạ, tiểu tử đó tiếp bốn thành công lực của Tiêu chủ khảo vẫn không sao, kẻ có thể chiến thắng hắn vậy thì đúng là có tư cách giành được hạng nhất rồi".

"Tỷ võ năm nay đúng là đặc sắc chưa từng thấy".
Ngay cả Trần Phàm cũng không khỏi ngạc nhiên, chỉ biết lắc đầu âm thầm cười khổ, ba vị chủ khảo kia đúng thật là biết biến hắn thành cái đích cho mọi người cùng nhắm tới. Nhưng như vậy cũng được, làm thế cũng coi như là hợp ý với hắn.

"Điều này là thật sao? Đúng là nhanh chóng thật, để ta lên".

Mạng Tinh Đấu của Mạnh gia cảm thấy bừng bừng khí thế, xắn quần xắn áo chuẩn bị lao lên thì cha hắn đã vội vã cản lại.

"Ngươi hấp tấp cái gì? Ba tiểu tử của mấy nhà kia còn chưa tên nào có động tĩnh, để cho những người khác lên trước đi".

Ngoại trừ ba thanh niên tài tuấn đứng đầu đại gia tộc, ở trong năm người còn lại có ba nam hai nữ, Trần gia, Phương gia, Mạnh gia mỗi nhà đều có một người, chỉ riêng Lâm gia vẫn còn hai. Năm thí sinh còn lại cả đám đều nhìn nhau một cái, không ai ở đây không biết thực lực của Trần Phàm rất đáng sợ, bọn họ tự nhận mình không phải đối thủ của Phương Thiên Phú, mà kẻ này lại bị hắn chơi đùa, đánh thắng được người như thế nói dễ vậy sao? Cuối cùng, một thí sinh thuộc Lâm gia cầm kiếm nhảy lên, người này tuổi chừng 21-22, đứng trên lôi đài ôm quyền nói:

"Tại hạ Lâm Thanh, thật không ngờ trong thành Vân Long còn có cao thủ như Trần Phàm huynh đệ, vừa rồi cảm ơn ngươi đã giúp gia tộc chúng ta hả giận, ta biết mình không phải đối thủ của ngươi nhưng vẫn muốn được so chiêu một chút, xin được lãnh giáo".

"Kiếm pháp của Lâm gia ta đã được chứng kiến qua rồi, thực sự rất lợi hại. Lâm Thanh huynh không cần phải khách khí làm gì, cứ dùng toàn lực đi".

Trần Phàm cũng đáp lễ.

"Cái đó là đương nhiên, một chiêu này của ta gọi là Nhất Kiếm Kinh Phong, toàn bộ lực lượng đều tập trung lên đầu mũi kiếm, xem chiêu!".

Lời vừa dứt sắc mặt của Lâm Thanh liền trầm xuống một cách nghiêm nghị, kình lực vận chuyển, trường kiếm trong tay đưa lên, vút một tiếng, mũi kiếm như chọc thủng không khí, mang theo âm thanh bén nhọn xé gió đâm tới.

Tốc độ cực nhanh, trường kiếm lướt qua tia nắng chói chang làm cho ánh dương phản chiếu, vốn dĩ với tốc độ cùng ánh sáng lóa mắt như vậy đối phương nhất định trúng chiêu. Nhưng đáng tiếc nội tâm Trần Phàm còn sáng hơn ánh nắng, kiếm vừa gần mi tâm khoảng một tấc hắn liền bình tĩnh mà nhanh chóng nghiêng đầu qua một bên tránh đi thế kiếm nguy hiểm này, đồng thời tay vận kình lực làm một động tác đánh mạnh vào thân kiếm vừa xẹt qua, khiến cho thanh kiếm trật hướng.

Mà Lâm Thanh cũng phản ứng rất nhanh, trường kiếm hơi đảo một cái rồi lại quét một đường, mục tiêu là vai phải Trần Phàm, thế nhưng đường kiếm còn chưa đi hết đã phải dừng lại mất rồi, bởi vì lúc này quyền của đối phương đã kề trên cổ hắn, như đao không phải đao, như quyền không phải quyền, chỉ kề như vậy đã khiến cho Lâm Thanh lạnh gáy.

"Tốc độ và lực lượng của các hạ đều vượt xa ta, quả thực là thua không còn gì hối tiếc, tại hạ xin cam bái hạ phong!".

Lâm Thanh sững sờ vội vàng lui người thu kiếm, chỉ một hai chiêu mà bản thân đã biết mình chênh lệch với đối phương thế nào, còn cần phải đánh tiếp hay sao? Tuy nhiên sau khi cam bái thì trong lòng vẫn còn điều nghi hoặc, hắn liền hỏi:

"Vừa rồi là ta lợi dụng ánh nắng làm lóa mắt của ngươi, thực tế cũng không phải vẻ vang gì, chỉ là biết lợi dụng thiên thời một chút, vậy mà cũng chẳng thể làm gì được các hạ. Tuy nhiên ta thấy khi ánh sáng chiếu vào mắt ngươi có hơi nhíu lại, rõ ràng là vẫn bị tia sáng đó ảnh hưởng, thế nhưng vẫn có thể nhẹ nhàng tránh được một kiếm của ta không vấn đề gì, ta có thể hỏi tại sao không?".

Trần Phàm nghe đối phương hỏi vậy thì ung dung mỉm cười đáp:

"Huynh đệ quá lời rồi, trong chiến đấu phải biết lợi dụng mọi thứ xung quanh mình gặp được, cho nên làm gì có cái gọi là vẻ vang hay không? Còn về việc ta làm sao tránh được một kiếm đó thì đơn giản là ta nhìn thấy nó rồi tránh thôi".

"Nhìn thấy? Không lẽ ngươi từng luyện tập bịt mắt nghe động, chỉ nghe âm thành cũng đoàn được vật tới từ hướng nào?".

"Không, ta đã nói là nhìn thấy thì đó tức là nhìn. Mắt bị mờ nhưng tâm vẫn còn sáng, đây chính là nhìn bằng tâm, huynh đệ muốn hiểu thế nào cũng được".

"Nhìn bằng tâm? Hóa ra ý lực của Phàm huynh đã lợi hại tới như vậy, tại hạ khâm phục".

Lâm Thanh lại chắp tay cúi người lần nữa, sau đó bước xuống khỏi lôi đài. Cái gọi là nhìn bằng tâm chính là sử dụng ý lực để cảm nhận sự vật. Theo lẽ thường thì cao thủ cảnh giới càng cao lực lượng này sẽ càng trở nên mạnh mẽ, tuy nhiên một số thiên tài lại có tốc độ phát triển ý lực nhanh hơn người thường, cho nên cảnh giới mặc dù thấp cũng đã sở hữu ý lực rất cao. Lâm Thanh chính là tưởng Trần Phàm thuộc loại quái thai như vậy mới có thể tránh được một kiếm đó của mình.

Trần Phàm nghe vậy cũng không hề phản đối, thực tế cái này đều là nhờ vào vong ngã chủng trong đầu hắn mà thôi, đơn giản là cảm nhận sát khí từ đối phương sau đó né tránh, cái này là năng lực đặc biệt của hắn chứ không có vận dụng tới ý lực. Tuy nhiên lời của Lâm Thanh cũng có phần đúng, Trần Phàm sinh ra không phải yêu nghiệt quái thai nhưng sau khi tu luyện Đại Vũ Trụ Thuật thì đã biến thành một người như vậy. Vong ngã chủng có thể coi là một hình thái tu luyện ý lực bằng cách cắn nuốt các loại cảm xúc, thôn phệ cảm xúc càng nhiều thì ý lực của hắn lại càng mạnh.

Chương 50: Nhẹ nhàng áp đảo

Bốn người tiếp theo kẻ thì một chiêu, người thì hai thức, đơn giản chính là bị Trần Phàm đánh bại, quả thực thế như chẻ tre, không gì cản nổi, điều này cũng không nằm ngoài dự đoán của mọi người ở đây. Trần Phàm như một con hắc mã vô địch trong tỷ võ lần này, hiện tại đối thủ của hắn chỉ còn ba thanh niên tài tuấn đứng đầu Mạnh gia, Lâm gia, Trần gia, khán giả đều vô cùng chờ mong ai sẽ là người lên võ đài khiêu chiến với Trần Phàm trước.

"Ba người các ngươi ai lên trước, hay là cả ba cùng lên đi".

Trần Phàm thấy ba cao thủ kia vẫn đứng đó không động đậy mới chắp tay sau lưng nhàn nhạt nói.

"Ta đến!".

Mạnh Tinh Đấu cuối cùng không nhịn được, dậm chân một cái tung mình lộn vòng đã đứng ở trên lôi đài, tư thế dũng mãnh mà không kém phần nhẹ nhõm. Tên này năm nay 24, thân hình hắn có phần cao to thô kệch nhưng dù sao cũng là người kiệt xuất nhất trong tộc, chút phong thái của cao thủ đương nhiên phải có.

"Tiểu tử, ngươi khá lắm, nhưng ta không giống tên họ Phương ẻo lả kia, từ lúc thấy ngươi một quyền đánh bay tên đó là ta đã rạo rực một chiến một trận với tiểu tử ngươi rồi. Quyền pháp mà ngươi sử dụng có tên là gì?".

"Liệt Hỏa Lưu Tinh Quyền. Sao, so với Long Hình Kim Cang Thủ của Mạnh gia các ngươi thì thế nào?".

"Hừ! Chỉ biết đấm với đấm hoài, không có biến hóa gì cả, so với tuyệt kỹ nhà chúng ta còn kém xa, vậy mà ngươi cũng dám đem ra so sánh ư?".

Mạnh Tinh Đấu biểu thị sự khinh miệt rõ ràng.

"Ha ha ha, quyền không dùng để đấm chẳng lẽ để vẽ tranh cho ngươi xem chắc? Võ kỹ này của ta không cầu biến hóa, chỉ cầu một chữ nhanh, để xem ngươi tiếp nổi mấy quyền?".

Lời vừa dứt xong thân ảnh đã đến, Trần Phàm tiên hạ thủ vi cường, không muốn đứng đây nói nhảm với con trâu ngốc này làm gì.

Vụt!

Một đạo quyền kình cực mạnh bắn tới chỉ trong chớp mắt, khiến cho Mạnh Tinh Đấu phải giật mình vì tốc độ của đối phương, viên đạn bắn đi chắc cũng phải theo sau một quyền này. Khí kình xé rách không khí, ầm ầm chấn động, nơi nó đi qua không khí cũng hoảng hốt chạy trốn, giống như gặp phải khắc tinh. Nắm đấm nhỏ bé mà cảm giác như đại chùy cực nặng, chỉ sợ là tấm thép dày cũng bị một quyền này đấm thủng, nếu như đập trúng thân thể con người không biết sẽ sinh ra hiện tượng gì đây?.

"Con mẹ nó nhanh vậy sao?".

Mạnh Tinh Đấu khiếp sợ than, nhưng thời gian không cho phép hắn biểu đạt cảm xúc, quyền mà đến là mạng hắn sẽ đi, nếu bị đánh trúng trên ngực hắn nhất định sẽ có cái lỗ tròn rất đẹp. Mạnh Tinh Đấu không dám xem thường, công lực 10 thành vận lên lập tức xuất ra một chiêu ngăn cản:

"Kim Cang Tầm Long!".

Trảo kình như có thể bóp vụn sắt đá ra thành bột vừa hay chộp được nắm đấm của Trần Phàm. Đáng tiếc, chộp được thì đã sao, có giữ được hay không mới điều trọng yếu? Trảo của Mạnh Tinh Đấu giống như bàn tay chộp phải hòn than, theo phản xạ vội vàng rút trở về, cái này là do công lực hắn không đủ để áp chế hỏa kình phát ra trên nắm đấm, nếu là cao thủ có nội lực tương đương tất nhiên không có chuyện như vậy. Nhưng tên này phản ứng cũng rất nhanh, cách tay vừa lùi về lại lập tức biến hóa thành công kích. Hắn gầm lên một tiếng như mãnh hổ thị uy, song chảo đẩy về phía trước, một chảo phá đi thế công của Trần Phàm còn trảo kia nhắm vào trái tim chộp tới, nhìn cũng biết là tốc độ cực nhanh, khí kình mãnh liệt như cự thú sơn lâm, vừa mạnh mẽ lại không kém phần linh hoạt, tựa như trái tim đối phương dù ẩn sâu tới mấy cũng bị hắn dễ dàng móc được.

"Mãnh Hổ Thâu Tâm!".

Đây là một chiêu trong công phu Bá Hổ Kình của Mạnh gia, cũng là chiêu thức lợi hại nhất, tâm ở đây không phải đơn giản chỉ là trái tim mà là điểm yếu của đối thủ, diệu dụng của chiêu này chính là tìm ra nhược điểm của kẻ địch rồi nhanh chóng phản kích. Mạnh Tinh Đấu quả nhiên đã làm rất tốt, nếu cao thủ hư khí đại viên mãn đối mặt một chiêu này khó tránh khỏi kết cục thê thảm, chỉ có điều người mà hắn muốn "thâu tâm" lại là Trần Phàm. "Hừ! Cần nhiều hơn một cái vuốt mèo để đoạt tim ta đấy".

Trần Phàm chẳng hề nao núng, bằng một động tác thiểm điện nhích người về sau, kéo ra một khoảng cách rất nhỏ, tuy nhiên với hắn chỉ thế là đủ rồi, bàn tay như chớp đấm ngược lên, tạo thành một cú móc phải hoàn mỹ. Đây là một trong bốn đòn thế cơ bản của boxing, ở kiếp trước thỉnh thoảng có xem mấy chương trình quyền anh trên tivi, giờ đã hắn được ứng dụng vào trong từng trận chiến ở kiếp này. Chiêu thức của đối phương nhanh chóng bị đập bay, Trần Phàm thuận thế tung thêm một cú chọc thẳng "Cô Tinh Tuyệt Sát", trúng ngay một bên mắt của Mạnh Tinh Đấu, khiến cho tên này choáng váng đầu óc, lảo đảo lùi lại, trời còn chưa tối mà sao giăng đã đầy.

Sau khi đánh lui đối thủ Trần Phàm cũng không thèm công tiếp. Mạnh Tinh Đấu dù sao cũng là thanh niên số một số hai trong thành, cho hắn chút mặt mũi chứ không phải đến mức như tên Phương thiếu xấu số kia, thêm nữa mình và Mạnh gia không thù không oán, đến điểm mà dừng là được rồi. Chỉ là vừa rồi tên họ Mạnh này khinh thị hắn thì cũng nên đáp lễ lại một chút, như thế mới phải đạo của Trần Phàm.

"Ngươi...ngươi dám sỉ nhục công phu của gia tộc ta?".

Mạnh Tinh Đấu nghe đối phương gọi Mãnh Hổ Thâu Tâm của mình là vuốt mèo thì không khỏi giận dữ, mắt phải giờ phút này sưng húp lên, thâm như mắt gấu trúc, hiển nhiên là vừa rồi bị ăn một đấm của Trần Phàm.

"Làm sao? Vừa rồi không phải ngươi nói quyền pháp của ta không có biến hóa gì, không thể so sánh được với công phu gia tộc ngươi sao? Mới có một hai chiêu mà ngươi đã thế kia rồi, thật khiến cho ta thất vọng đấy".

"Ngươi".

Mạnh Tinh Đấu phẫn nộ 10 phần, đột nhiên gầm lên một tiếng:

"Ta thừa nhận là ngươi rất mạnh, nhưng hôm nay dù có thế nào bổn thiếu gia cũng muốn tung ra một kích mạnh nhất, như vậy mới không uổng phí việc tham gia tỷ võ lần này".

"Tốt! Có chí khí! Đến đây di, cho ta xem tuyệt kỹ của Mạnh gia lợi hại tới mức nào".

Trần Phàm gật đầu tán thưởng, cái này là tán thưởng thật sự, hắn cảm thấy tên Mạnh thiếu này đúng là có chút khí khái, ít nhất không vô sỉ như Phương Thiên Phú kia. "Tiếp chiêu!".

Mạnh Tinh Đấu trong nháy mắt ra tay, nhãn mục trở nên cực kỳ dữ tợn, công lực bùng nổ như sấm giữa giông bão xuất ra một chiêu. Khí kình thật hung bạo, trong đó phảng phất có bóng dáng vừa hổ vừa rồng, thét gào mãnh liệt, cương dũng vô bì. Tay phải là rồng, tay trái là hổ, hai con thú hung bạo ấy như muốn đem đối thủ xé tan thành nhiều mảnh vụn. Gân guốc nổi lên, từng thớ thịt như đều ẩn chứa bạo lực, kình khí bên trong sôi sục không ngừng, một chiêu đánh ra khiến cho người xem có cảm giác kinh khủng tột cùng, giống như đang bị cuồng long và mãnh hổ bủa vây xé xác.

"Long Hổ Song Tướng Kim Cang Bạo!".

Đây là một chiêu kết hợp cả tinh túy của Bá Hổ Kình và Long Hình Kim Cang Thủ, cũng không phải do Mạnh Tinh Đấu nghĩ ra mà là lão tổ tông năm xưa Mạnh gia nghiên cứu mà sáng tạo nên cho con cháu mình sử dụng. Mạnh Tinh Đấu thực tế còn chưa phát huy ra được bao nhiêu uy lực của nó, cũng giống như Cuồng Long Tịch Quyển, chiêu này cần phải đạt tới chân khí cảnh mới xuất ra hoàn mỹ được, nhưng hắn không có liều mạng như Phương Thiên Phú mà chỉ là mượn ý cảnh trong chiêu thức thôi, không có cưỡng ép nội lực để tạo ra long hình hổ hình.

"Cũng không tệ!".

Trần Phàm thấy thế công ác liệt của đối phương chỉ thong thả nhếch môi cười, nếu là cao thủ chân khí xuất ra chiêu này thì còn thú vị một chút, còn là Mạnh Tinh Đấu thì không đủ phân lượng, nhưng dù sao với tu vi và thực lực tầm đó mà làm được như vậy là tốt lắm rồi, quả không hổ danh anh tài kiệt xuất của Mạnh gia.

Trần Phàm nhẹ nhàng xoay thân né đi một đòn hổ kích, lại khéo léo lạng người tránh đi một thế long hoành, thân hình vừa nhẹ như gió cuốn lại thong thả như mây trôi, đúng là lấy nhu chế cương, hóa giải chiêu thức của đối thủ một cách đơn giản. Bản thân hắn cũng không biết tại sao mình lại bá đạo tới vậy? Chỉ là một phàm nhân thời hiện đại mà qua đây lại cảm giác như lão quái vật ngàn năm đầu thai chuyển kiếp, ban đầu không để ý cho lắm, dần dần khi chiến đấu mới phát hiện ra, quả thực là vô cùng kỳ lạ. Chẳng lẽ tất cả đều do công pháp kỳ quái kia?.

Thân thể vừa né tránh đòn thế của đối phương thì cách tay cũng đồng thời phản kích, lực lượng của mấy ngàn tế bào sau khi được thức tỉnh đánh ra, uy lực khỏi nói cũng biết, đá trên mặt lôi đài bị dư lực tỏa ra làm cho nứt vỡ, Bách Liệt Lưu Tinh như mưa trút về phía Mạnh Tinh Đấu, bóng quyền xuất ra quá nhanh để lại vô vàn ảnh chết, quả thực nhìn y như mấy trăm cú đấm cùng đồng thời lao tới, bạo liệt oanh kích không gì cản nổi.

"Làm sao có thể?".

Mạnh Tinh Đấu sợ hãi kêu lên, chiêu thức lợi hại nhất của mình đánh vào đối thủ như đánh vào không khí, chẳng có chút tác dụng gì, quyền ảnh lao đến khiến cho hắn hoa hết cả mắt, không biết cái nào là thật cái nào là giả, chỉ còn biết cuống cuồng vận hộ thân kình lên chống đỡ.

Tuy nhiên khi gần một ngàn bóng quyền sắp sửa đập vào người Mạnh Tinh Đấu, Trần Phàm đột ngột dừng tay, 999 cú đấm biến trở lại thành một, quyền chỉ dừng bất động trước người đối phương rồi lại nhẹ nhàng thu về.

"Chiêu mạnh nhất của ngươi đã được xuất sử ra rồi, có thể xuống được chưa?".

Trần Phàm thu công thản nhiên nói, quả thực hắn chỉ đến điểm là dừng, đắc tội với Phương gia là đủ rồi, cũng không cần kéo thêm nhiều kẻ thù nữa làm gì.

"Không ngờ tuyệt kỹ của ta cũng chẳng làm gì được ngươi chút nào. Được, ta chịu thua. Tuy nhiên chiêu này của ta còn chưa phát huy ra hết, nếu sau này có thể đột phá lên chân khí cảnh ta rất mong có thể lại đánh cùng ngươi một trận".

Mạnh Tinh Đấu thở dài nói.

"Được, nếu có duyên gặp lại ta nhất định tương bồi".

Trần Phàm gật đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau