VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Dị biến trên lôi đài

"Ha ha ha. Da thịt của đệ nhất mỹ nhân quả nhiên khiến ta đại khai nhãn giới. Bổn thiếu gia nhất định phải có được nàng!".

Phương Thiên Phú không ngừng nham nhở, lời hắn nói không sai, Trần Thu Nguyệt với Lâm Phi Yến là hai đệ nhất mỹ nhân Vân Long thành, hắn trước giờ vẫn muốn thu hai mỹ nữ vào trong tay, đáng tiếc bên cạnh Lâm Phi Yến có tên nhị đệ Lâm Phong luôn nhìn hắn chằm chằm, thực lực của tiểu tử này khiến Phương Thiên Phú hơi chút kiêng kị, cho nên trước tiên nhắm tới Trần Thu Nguyệt, đại ca của nàng lâu nay vẫn là bằng hữu tốt hợp cạ với hắn.

Trần Thu Nguyệt lúc này tức giận tới nỗi không nói nên lời, nàng cắn mạnh bờ môi cho chảy máu để khỏi bật ra tiếng khóc, khóc trước mặt tên khốn kia cũng là sự sỉ nhục đối với nàng. Hai tay đưa lên che đi những vùng kín đáo, giờ phút này nàng đã có tâm tư muốn chết, đúng, có lẽ chỉ còn cách này mới giải thoát cho nàng khỏi tình trạng bây giờ.

"Vẫn còn che được sao? Vậy ta cắt nốt những phần còn lại, để cho nàng biết đối đầu với bổn thiếu gia sẽ có kết cục thế nào, ta cũng không ngại để nàng phơi bày trước mặt dân chúng".

Phương Thiên Phú biến thái vô cùng, hắn đúng là muốn lột sạch nàng trước mặt tất cả mọi người, đê cho tất cả phải ghen tỵ khi hắn chiếm được thân thể tuyệt mỹ như vậy.

"Nguyệt nhi, mau nhận thua cho cha, con đã không phải đối thủ của Phương thiếu thì còn cố chấp làm gì? Đầu hàng rồi xuống ngay cho ta!".

Trần Thương Hải cũng không nhịn được nữa, đứng phắt dậy gào lên, hắn dù nhẫn tâm tới đâu cũng làm sao để con gái phải nhục nhã như vậy trước mặt vạn người.

"Nguyệt nhi, đã nghe thấy chưa? Giờ ta cho nàng một cơ hội, đồng ý làm nữ nhân của ta, trở thành thiếu chủ phu nhân, nếu vậy ta sẽ cho nàng được thất bại theo đúng ý của mình, bảo tồn được danh dự, nếu không thì nàng vẫn phải thua mà còn thua mười phần thê thảm đó".

Phi!

Trần Thu Nguyệt không thèm nói gì cả, chỉ phun ra một bãi nước bọt, nếu ánh mắt có thể giết người thì tên họ Phương kia đã chết cả trăm ngàn lần rồi.

Phương Thiên Phú lông mày hơi nhíu lại, sau đó cười lạnh, nói:

"Tốt! Ta hiểu rồi, đây là do nàng lựa chọn".

Nói xong hắn vung lên chiếc quạt trong tay, lực lượng ngưng tụ, tựa như gió cuốn mây trôi tung ra một chiêu cực mạnh, không hề giống như chơi đùa lúc trước.

"Thiết Phiến Tật Phong!".

Phương Thiên Phú hét lên sau đó cười lớn:

"Nguyệt nhi, trúng một chiêu này ta đảm bảo y phục trên người nàng không còn lấy mảnh nào nữa đâu".

"Phương Thiên Phú, đây là ngươi ép ta! Dù có làm mà ta cũng sẽ không tha cho ngươi".

Trần Thu Nguyệt nghiến chặt hàm răng run run nói, hôm nay dù phải chết cũng quyết không chịu nhục, nàng đã đưa ra quyết định, lưỡi nhỏ kê lên, hàm răng chuẩn bị cắn phập một cái thật mạnh...

Đúng vào lúc này, Lâm Phi Yến còn ngồi trên khán đài, nàng cũng đang giận dữ tới cực điểm, hận không thể lao lên chém tên vô sỉ kia ra làm ngàn khúc, nhưng biết là mình không thể. Đột nhiên có dị biến xảy ra, ầm một cái...chỗ ngồi gần đó hình như có cái gì làm cho đổ sụp, Lâm Phi Yến và nhiều người cả kinh nhìn sang, cũng không kịp nhìn thấy cái gì, chỉ thấy có cái bóng từ chỗ đó vụt ra, tựa như lưu tinh, nhanh như điện xẹt, đường kính khoảng bốn năm mét trên mặt khán đài bị lực lượng của bóng người này làm cho nứt toác ra như mạng nhện, y như có vật gì vừa thô vừa nặng đập mạnh vào, khói bụi bay lên mù mịt. "Ơ...Phàm...Phàm đệ!".

Lâm Phi Yến ngơ ngác nhìn một màn này, khi trấn tĩnh lại nàng mới biết chỗ đó là nơi mà Trần Phàm đã ngồi, không lẽ vụ nổ vừa rồi là...nghĩ tới đây nàng bất chợt nhìn thẳng lên lôi đài...

Bóng người đó chính xác là của Trần Phàm, hắn thực ra nãy giờ vẫn tích súc lực lượng, mục đích muốn sinh ra một cú bật mạnh nhất, tạo ra tốc độ nhanh nhất phóng tới phía trước, nội lực chín phần dồn vào đối chân, điều này khiến cho thân ảnh hắn bắn đi còn nhanh hơn tốc độ một viên đạn, lực lượng còn lại ngưng tụ vào nắm đấm xuất ra một quyền nhằm ngay Phương Thiên Phú đánh tới.

Cô Tinh Tuyệt Sát!

Với tốc độ như vậy cho dù cho tên họ Phương phản xạ có cao hơn mấy lần nữa cũng đừng mơ mà tránh được, ngay cả mấy vị gia chủ và ba vị trưởng lão ỏ khu vực chủ khảo chủ cũng chẳng ai phản ứng kịp.

"Hả?".

Phương Thiên Phú đang đắc ý xuất chiêu, ý đồ một lần này thổi bay toàn bộ y phục trên người Trần Thu Nguyệt, đáng tiếc dị biến phát sinh, hắn chỉ kịp nhìn thấy có cái gì đập thẳng vào mặt, mắt mũi tối sầm, lập tức bay ngược ra sau như diều bị đứt dây, phun ra một ngụm máu tươi cùng vài cái răng cửa đã gãy.

Mà Trần Thu Nguyệt cũng bị giật mình không nhỏ, còn chưa kịp cắn lưỡi tự vẫn, chỉ thấy có chiếc áo bay tới phủ lên người nàng, ngay sau đó là tiếng quát chói tai vọng lại:

"Đồ ngu, muốn chết hay sao? Không đánh lại thì không đánh lại, bộ danh dự đối với tỷ quan trọng đến vậy à? Đúng là một nữ nhân ngốc!".

Trần Phàm sau khi đập cho tên kia bay đi không biết phương trời nào, lúc này đã đứng trên lôi đài, hắn quay mặt lại phía cô nàng nhị tỷ của mình nghiêm mặt hét lớn.
Trần Thu Nguyệt không nói gì, chỉ khụy xuống một cái, khuôn mặt ấm ức nhìn lên Trần Phàm giống như một đứa trẻ con sắp khóc, ánh mắt ươn ướt, đôi môi bặm lại, cuối cùng không nhịn được nữa, nàng òa lên khóc nức nở, cảm giác như thể tích tụ một núi ủy khuất bao lâu nay được giải tỏa, như người chết đuối tìm được phao cứu sinh.

"Bao nhiêu tuổi rồi còn khóc nhè như vậy? Nè cầm đi, vốn dĩ định tặng cho tỷ sau cuộc tỷ võ lần này, nhưng mà giờ để lau nước mắt cũng không tồi".

Trần Phàm đưa cho nàng một chiếc khăn tay nhỏ, cũng không phải quý giá gì, chỉ là một món đồ thủ công bình thường ngoài chợ, tuy nhiên trên đó có thêu hình ánh trăng in bóng dưới mặt hồ, hắn thấy hợp với nhị tỷ nên mua về. Trần Phàm lấy khăn lau đi một giọt nước mắt trên mi nàng, sau đó cười nhẹ nói:

"Đừng có khóc nữa, cái áo này ta còn chưa mặc lần nào đâu, nhị tỷ bôi hết nước mắt nước mũi lên đó ta lại phải đi giặt sao?".

Trần Thu Nguyệt ngừng khóc, nàng khụt khịt mấy cái, thiếu chút đã bật cười, nhưng kịp nhận ra nếu vừa khóc vừa cười thì còn ra thể thống gì nữa, cuối cùng nàng chỉ run run hỏi một câu:

"Sao...sao đệ lại lên đây?".

Lần này đến lượt Trần Phàm không nói gì, hắn chỉ im lặng đến bên cạnh Trần Thu Nguyệt, bàn tay chạm vào da thịt qua lớp vải xộc xệch, sao đó nhanh tay bế xốc nàng lên đi xuống lôi đài, trước mặt bao nhiêu ánh mắt vẫn đang ngây ra chưa thể định thần.

"Đệ...đệ làm cái gì vậy? Mau buông ta xuống!".

Bị làm cho bất ngờ, khuôn mặt áp sát ngực nam tử, Trần Thu Nguyệt sắc mặt đỏ lên, tim đập thình thịch, muốn giãy giụa khỏi vòng tay nam nhân này nhưng nghĩ thế nào lại thôi, chỉ hơi lí nhí nói.

Sau khi bế nàng xuống, Trần Phàm thản nhiên đáp:

"Không có gì, tỷ có thể xuống đài được rồi, chuyện còn lại cứ giao phó cho ta".

"Cái này...không được đâu, ta hiện tại vẫn chưa chịu thua Phương Thiên Phú, không thể tự ý rời khỏi đây được".

"Ta nói được là được, cũng đâu có gì khó, ta thay danh nghĩa của nhị tỷ đấu với hắn".

"Nhưng mà..."

"Không nói nữa, tỷ còn nữa thì từ nay chúng ta là người xa lạ".

Trần Phàm nhanh chóng chặn họng cô nàng này, không cho nói thêm câu gì nữa, hắn cứ thế ung dung đi thẳng tới chính giữa lôi đài.

Trần Thu Nguyệt nhìn theo thân ảnh nam nhân trước mặt, ánh mắt không chớp mà nội tâm rung động, cảm giác như có một hình bóng vừa được khắc sâu vào tận trái tim mình.

Chương 42: Hoành không xuất thế

Trần Phàm hoành không xuất thế, khiến cho toàn trường rúng động thật sâu, khắp đại quảng trường là một mảnh nghẹn ngào, ai cũng không thể tưởng tượng nổi lại xảy ra một màn như vậy, Phương Thiên Phú thì chẳng biết thân ảnh nơi nào...

"To gan! Ngươi là tiểu tử nhà nào lại dám lên đây làm loạn trận đấu? Đi xuống cho ta!".

Lát sau cũng đã có nhiều người trấn tĩnh lại, trong đó có lão trọng tài, lão giả mập thét to một tiếng rồi lao mình vụt lên, không nói hai lời tung ra một chưởng đầy uy lực, mục đích đánh bay Trần Phàm, chưởng ấn mang theo sáu thành công lực, nếu hư khí cảnh viên mãn trúng phải không chết cũng tàn phế. Lão trọng tài dù sao cũng là người của thành chủ, Phương Thiên Phú chính là thiếu chủ của lão, thấy thiếu chủ bị đánh như vậy lão đương nhiên phải xuất thủ ra tay, nhưng ai nhìn vào cũng thấy đây là lão với cương vị trọng tài ra tay trấn áp kẻ làm loạn võ đài, điều này cũng rất hợp tình hợp lý.

Nhưng Trần Phàm là nhân vật thế nào? Lão mập kia tu vi chỉ là chân khí sơ kỳ mà thôi, cách đây một năm hắn đã có thể dễ dàng đánh bại, huống hồ là bây giờ, kể cả thành chủ hắn cũng có gan chiến một trận.

Trần Phàm nhìn cũng chẳng thèm nhìn, chỉ giơ tay vung quyền một cái, dùng chưa tới năm thành công lực, lấy quyền tiếp chưởng, nắm đấm như thép đỏ va chạm cùng bàn tay to béo của lão giả này.

Ba!

Quyền chưởng đụng nhau, Trần Phàm không chút hề hấn, mà lão trọng tài lại bị lực phản chấn sinh ra đánh cho thiếu chút thổ huyết, lão cũng bay ngược ra sau giống như thiếu chủ của mình, sau giây lát vội lồm cồm bò dậy, bàn tay phải bỏng rát đau đớn, ánh mắt kinh ngạc nhìn Trần Phàm thốt lên:

"Ngươi...điều này sao có thể? Ngươi cũng là cao thủ chân khí?".

"Cái gì?".

Giờ phút này, ba vị trưởng lão, bốn vị gia chủ, tất cả mọi người đều đã đồng thời trấn tĩnh, kinh ngạc này qua đi lại nhanh chóng tới một ngạc nhiên khác, hầu như ai cũng nghe rõ lời nói của lão trọng tài kia.

Khán giả có nhiều người tưởng mình nghe lầm, một màn vừa rồi thực sự khiến tất cả người xem ngây dại, miệng há hốc, mắt mở to như sắp rớt ra ngoài, Phương thiếu gia đỉnh đỉnh đại danh, cao thủ đùa giỡn đối thủ như trở bàn tay bị một quyền đánh bay không rõ tung tích, tuy nhiều người không ưa Phương Thiên Phú nhưng cũng phải công nhận tên này có thực lực kinh người, vậy mà lại bị một chiêu đơn giản đập cho mất xác.

Lâm Phi Yến lúc này cũng sắc mặt thẫn thờ, nhìn thân ảnh Trần Phàm oai phong đừng đó, trong nội tâm vô cùng phức tạp, có kinh ngạc, vui mừng, lại như hơi có chút gì đó ghen tị.

Trần Thương Hải kinh nghi bất định, không ngờ tiểu tử này lại ngông cuồng như vậy, đến cả hắn dù là gia chủ cũng không dám đánh nhi tử của thành chủ, vốn tưởng rằng Phương Thiên Phú đã là kẻ cực kỳ ngông cuồng, không ngờ còn có người hơn hắn một bậc. Mà đặc biệt vị gia chủ Trần gia cũng giật mình kinh hãi trước thực lực của Trần Phàm, bản thân hắn bây giờ không còn nhìn ra được tiểu tử này rốt cục đã tới tu vi gì nữa, quả thực là sâu không lường được, vừa rồi lời của trọng tài nói hắn cảm giác thực lực của người này còn cao hơn thế rất nhiều, ít nhất bây giờ Trần Thương Hải cảm thấy mình dốc toàn lực cũng vẫn bại dưới tay Trần Phàm.

Ba vị chủ khảo ngạc nhiên vô cùng, ở đâu ra một tiểu tử bá đạo như vậy, trực tiếp xông lên võ đài đánh bị thương thí sinh, quả thực vô pháp vô thiên, điều này còn coi ba người bọn họ vào đâu nữa, Hàn trưởng lão hai mắt mở to hỏi:

"Phương thành chủ, tại sao xảy ra chuyện như vậy? Tiểu tử kia là ai?".

"Bẩm chủ khảo, bản thân ta cũng không hiểu đang có chuyện gì?".
Phương Thiên Hùng lúc này phẫn nộ tới cực điểm, nhi tử hắn bị đánh bay văng tít ra xa, người làm cha như hắn làm sao có thể chấp nhận, vị thành chủ vội vã bật khỏi ghế chạy tới chỗ con trai của mình.

Còn Phương Thiên Phú, hắn hiện tại vẫn đang dúi dụi trong đống gạch đá ngổn ngang, một thân bị đánh bay đập gãy hai cây cột đá trên đại quảng trường, răng cửa rụng hết, máu mồm máu mũi chảy ra lênh láng, hiện tại nếu hắn mở miệng sẽ trông tức cười vô cùng. Bật dậy mở miệng phun ra thêm vài cái răng nữa bị gãy, cảm giác như đang thưởng thức mỹ vị lại bị người ta xách cổ quăng ra ngoài, hắn tức giận nổi điên gầm lên một tiếng:

"Ai? Là tên chó chết nào đánh lén ta? Hôm nay lão tử không bằm thây kẻ đó sẽ không mang họ Phương nữa".

"Phú nhi, con không sao chứ?".

Phương Thiên Hùng chạy đến nơi hỏi.

"Cha, hắn là ai? Hôm nay hài nhi không giết cả nhà hắn thề không làm người".

Phương Thiên Phú nghiến răng nói, hắn đứng bật dậy đi thẳng tới lôi đài, mặt đằng đằng sát khí, đâu còn cái vẻ nhàn nhã dạo chơi như trước nữa, hiện tại nếu có kẻ đụng vào hắn nhất định sẽ bị hắn một chưởng đập chết.

"Thiên Phú ơi Thiên Phú, lâu rồi không gặp. Thiên phú của ngươi ta không biết đã tăng lên một bậc hay là giảm xuống một cấp nữa? Lần trước gặp ta ngươi đã biết nói tiếng động vật, lần này gặp lại sao chỉ có sủa tiếng chó thôi vậy?".

Trần Phàm thấy tên này đi lên đây chỉ chầm chậm lắc lắc đầu.
"Lần trước? Ngươi là..."

Phương Thiên Phú vừa mới nhảy lại lên võ đài, đang định xuất thủ ra tay đột nhiên nghe đối phương nói chuyện như kiểu đã từng gặp nhau, hắn chững lại nhíu mày suy nghĩ một lát.

Bởi vì chuyện Trần Phàm va chạm với hắn ngày trước trong Minh Bảo Lâu thực sự không đáng nhắc tới, sau đó gần như đã quên hẳn, có chăng chỉ là hắn vẫn nhớ chuyện Trần Thu Nguyệt dắt tay kẻ khác trước mặt hắn mà thôi. Đơn giản sự việc ngày hôm đó Phương Thiên Phú chỉ nghĩ là nữ tử kia mượn tay kẻ khác để ra vẻ trước mặt hắn mà thôi, cho nên khi về nhà hắn đã gạt tiểu tử đó ra khỏi đầu. loại người thấp kém như Trần Phàm hắn có thể nhớ tới hay sao?.

Tuy nhiên sau khi suy nghĩ một hồi hai mắt hắn liền mở to, chợt nhớ tới cái câu của Trần Phàm bào hắn nói tiếng động vật, cuối cùng cũng nhớ lại tiểu tử ngày trước ngang nhiên chửi mình là súc sinh, hắn lập tức gằn lên từng chữ:

"Là ngươi...hình như ngươi tên là Trần Phàm".

"Tốt! Cuối cùng cũng nhớ ra được, xem ra ngươi có một cái miệng chó nhưng lại có một cái đầu không óc chó cho lắm".

Trần Phàm vỗ tay khen ngợi.

"Ngươi...đồ tạp chủng nô tài ti tiện, hôm nay bổn thiếu gia phải giết cả nhà ngươi".

"Chó sủa kinh gớm, nhưng mà rất lấy làm tiếc, nhà ta hiện tại có mỗi mình ta thôi, thật khiến ngươi phải thất vọng rồi".

"Vậy ta phải băm nát ngươi ra!".

Phương Thiên Phú đã thực sự nổi giận rồi, lập tức nghiến răng hùng hổ xông tới, hắn hiện tại không muốn chơi đùa làm gì, trực tiếp làm gỏi tên trước mặt này để phát tiết sự phẫn nộ trong lòng cái đã.

"Đứng lại!".

Đột nhiên Mạc trưởng lão trầm giọng thét lớn, giọng nói già nua nhưng chứa đầy uy lực, một tiếng trầm thấp mà khủng bố tới cực điểm, âm thanh vọng khắp toàn bộ đại quảng trường, nếu như tu sĩ hư khí đứng gần rất có thể bị tiếng thét chấn cho vỡ mật chết tươi, thực lực của cao thủ ngưng dịch cảnh tuyệt đối không thể xem thường.

"Các ngươi đang làm trò gì vậy? Coi chủ khảo chúng ta như không khí sao? Hai tiểu tử miệng còn hôi sữa kia đứng nguyên tại chỗ, đứa nào nhúc nhích đừng trách bổn tọa ra tay".

Phương Thiên Phú giật mình dừng lại, nghe thấy như vậy nào dám có hành động gì nữa, lập tức im thin thít không dám hó hé lấy một từ. Hắn mặc dù kiêu ngạo hống hách nhưng không đến mức đầu óc điên cuồng, ba vị chủ khảo kia chỉ cần một người cũng đủ lấy mạng cha hắn không hề tốn sức, huống hồ là hắn.

Chương 43: Tiếp chưởng (1)

Không chỉ có mình Phương Thiên Phú, toàn bộ những người có mặt ở quảng trường mới vừa rồi còn bán tán xôn xao lúc này đều không ai dám thở mạnh, tất cả đều bị tiếng nói uy nghiêm của Mạc trưởng lão làm cho khiếp sợ, lập tức im thin thít như ve sầu mùa đông. Ở thế giới này nắm đấm ai to thì người đó có quyền lên tiếng, hiển nhiên ở đây vị chủ khảo này là người có thực lực mạnh nhất, làm sao ai dám coi thường một nhân vật như vậy.

Thấy toàn bộ đều đã yên tĩnh, lúc này Mạc trưởng lão mới từ từ đứng lên, vẫn là đứng tại chỗ ngồi, mang theo uy nghiêm tuyệt đối nói:

"Giờ ta hỏi đến phiên ai kẻ đó trả lời, kẻ không phận sự đừng có lên tiếng, đã hiểu chưa?".

Sau đó vị trưởng lão quay sang nhìn Trần Phàm hỏi:

"Ngươi tên là gì?".

"Vãn bối là Trần Phàm".

Trần Phàm vẻ mặt bình thản ôm quyền cúi xuống đáp, không ngông cuồng cũng chẳng xu nịnh, thực lực lão giả này đúng là có thể giết chết hắn nhưng thiết nghĩ một người như vậy sẽ không vô duyên vô cớ ra tay với tiểu bối.

"Ai cho phép ngươi làm loạn võ đài?".

Mạc trưởng lão lại tiếp tục.

"Là vì vừa rồi tên họ Phương hành vi vô liêm sỉ với nhị tỷ của ta, nàng thiếu chút nữa là cắn lưỡi tự tử, vãn bối không thể không ra tay. Làm loạn võ đài là do vãn bối không đúng, nhưng chẳng lẽ có thể trơ mắt nhìn người thân bị hại hay sao?".

"Tỷ thí buộc phải có thắng có thua, ta không quan tâm nha đầu kia là gì của ngươi, nếu chưa đầu hàng thì trận đấu vẫn phải tiếp tục, sống hay chết là do mình lựa chọn. Ngươi đã phá hư quy củ vậy thì hôm nay ta không thể không trừng phạt, ngươi còn lời gì để nói không?".

"Không, tiền bối! Đây là do đệ đệ ta không hiểu chuyện mới làm vậy, tiểu nữ cầu xin người đại nhân đại lượng, nếu phải phạt xin chỉ phạt một mình tiểu nữ thôi..."

Trần Thu Nguyệt nghe thấy như vậy, vẻ mặt khiếp sợ vội vàng quỳ xuống, dập đầu lia lịa, vị chủ khảo này nói trừng phạt chính là muốn lấy mạng người ta, hoặc ít nhất Trần Phàm từ nay coi như thành người tàn phế, vừa rồi đệ đệ ra tay nàng cảm kích vô cùng, nếu vì chuyện này mà Trần Phàm bị phế bỏ thì chính nàng cũng ân hận cả đời.

Tuy nhiên còn chưa nói hết câu, Trần Thu Nguyệt đã bị một luống lực lượng vô hình nhấc bổng lên hất về phía sau, tựa như ném một viên đá nhỏ. Mạc trưởng lão chỉ phất tay áo một cái, chân khí lan tỏa đã bao trùm lấy nàng, đây là cách không nhiếp vật, chỉ là một thủ đoạn nhỏ của tu sĩ ngưng dịch cảnh mà thôi, ai đến cảnh giới này cũng đều làm được, thế nhưng chỉ vậy đã đủ thể hiện ra uy nghiêm không thể khinh nhờn.

"Nói thêm một câu nữa bổn tọa sẽ phế ngươi trước".

"Nhưng..."

Trần Thu Nguyệt mặc dù sợ đến toàn thân run rẩy nhưng vẫn như muốn nói thêm gì đó, đột nhiên bị một chỉ lực nhanh như chớp điểm vào khẩu huyệt, khiến nàng cứng họng không thể nói thêm, người ra tay chính là phụ thân của nàng Trần Thương Hải.

"Nha đầu con muốn chết hay sao? Đứng im đây cho ta".

Trần Thương Hải lừ mắt nói, sau đó tiếp tục quay lên quan sát diễn biến.

Trần Phàm nghe vị chủ khảo này nói vậy cũng không hề sợ hãi chút nào, hắn ung dung tự tin nói:

"Vãn bối muốn thay tỷ tỷ của ta là Trần Thu Nguyệt chiến đấu, với tư cách là thí sinh cuộc tỷ thí này, không biết làm vậy có được hay không?".

"Tỷ thí đã diễn ra đến vòng thứ tư rồi ngươi mới xuất hiện, tự tiện nhảy lên lôi đài rồi nói muốn đấu là đấu sao?". "Vậy...hay là thế này, vãn bối coi như là chịu phạt, tình nguyện tiếp mỗi người một chưởng của ba vị chủ khảo, nếu chết đi coi như ta đoản mệnh vô dụng, còn nếu vẫn không sao vậy ta có tư cách tham gia tỷ võ lần này rồi chứ?".

"Ngươi nói cái gì?".

Mạc trưởng lão sắc mặt hơi biến, không khỏi mất bình tĩnh nhìn chằm chằm vào tiểu tử trước mặt hỏi:

"Ngươi thử lặp lại một lần nữa ta nghe?".

"Ha ha, đúng là tiểu tử ngông cuồng, nghĩ mình là ai mà dám nói với chúng ta như vậy?".

Hàn trưởng lão ngồi ngay cạnh bật cười thành tiếng.

Ba vị chủ khảo này người yếu nhất tu vi cũng đã là ngưng dịch cảnh sơ kỳ, dù là chân khí đại viên mãn cũng chẳng dám bạo mồm mà nói sẽ tiếp mỗi người của bọn họ một chưởng. Hai cảnh giới này tuy là viên mãn với sơ kỳ nhưng chính là khác nhau một trời một vực, hoàn toàn không thể đem ra so sánh. Vậy mà có kẻ tu vi chỉ là hư khí lại dám nói tiếp của cao thủ ngưng dịch cảnh ba chưởng, mấy vị chủ khảo biểu hiện như vậy cũng không có gì kỳ lạ.

Không riêng gì ba vị chủ khảo, hàng triệu khán giả, mấy chục thí sinh, ba vị gia chủ, một vị thành chủ, ai nấy đều là mắt mở trừng trừng, hít vào một ngụm khí lạnh, nội tâm bị dọa cho khiếp sợ không nói nên lời, trên đời có kẻ ngông cuồng tự đại đến vậy hay sao?.

"Này, tiểu tử kia uống nhầm thuốc rồi phải không? Vừa rồi hắn nói cái gì vậy?"

Một người xem trên khán đài thì thầm nói với người ngồi bên cạnh.

"Chắc là bị điên đó, đầu tiên là bay một phát lên lôi đài đấm vỡ mặt Phương thiếu, sau đó lại nói tiếp ba chưởng của ba vị chủ khảo, không phải bị điên thì là gì?".

"Đúng, bộ hắn nghĩ vừa rồi đánh bay Phương Thiên Phú và cả trọng tài thì là thiên hạ vô địch sao?".
Khá nhiều người bắt đầu rì rầm rỉ tai nhau bàn tán, cũng không dám nói lớn sợ bị Mạc chủ khảo nghe được, uy nghiêm của giọng nói vừa rồi vẫn còn vang vọng trọng đầu bọn họ.

Phương Thiên Phú trong nội tâm vừa hả hê vừa tiếc nuối. Đúng, ngươi cứ tiếp tục khiêu khích mấy vị chủ khảo đó đi, để họ xử lý ngươi dùm ta. Chỉ đáng tiếc là không thể tự tay làm thịt tiểu tử này, nỗi uất hận trong lòng khó mà giải tỏa một lúc hết được.

Lâm Phi Yến cũng lo sợ tới đừng ngồi không yên, hiện tại nàng đã không còn ngồi ở chỗ khán đài nữa mà chạy về khu vực thứ ba nơi có người của Lâm gia đang ngồi.

"Yến nhi, sao giờ con mới tới?".

Mẫu thân của nàng thấy con gái tới liền hỏi.

"Con đến đây từ đầu rồi mà, chỉ là ngồi ở phía khán đài nên mọi người không biết thôi, là ngồi cạnh cái người trên lôi đài kìa".

Lâm Phi Yến chỉ tay về phía Trần Phàm nói.

"Ồ vậy sao? Ta còn nhớ con từng nói với chúng ta về tiểu tử này, trước nay không để ý lắm, giờ không ngờ mới biết là một kẻ liều lĩnh như vậy, nhưng mà thực lực cũng rất cao, thành Vân Long từ khi nào lại xuất hiện một thanh niên như vậy?".

Lâm Ngọc Thụ cũng lập tức hỏi.

Lâm Phi Yến chỉ kể cho cha mẹ nghe sơ qua về tính hình lúc đó, mà thực tế nàng cũng đâu nhìn thấy Trần Phàm ra tay như thế nào, chỉ ầm một cái người đã ở trên lôi đài rồi. Mọi người sau đó lại tiếp tục nhìn về phía thanh niên đã làm gián đoạn cuộc tỷ thí.

Trần Phàm nghe chủ khảo nói như vậy cũng thản nhiên lặp lại lời của mình:

"Đã gây rối đương nhiên phải chịu phạt, mỗi vị trưởng lão đánh ta một chưởng không phải là được rồi sao? Vãn bối cũng không phải quá mức ngông cuồng, chỉ dám tiếp bốn thành công lực của mỗi người mà thôi".

"Tiểu tử khá lắm! Bốn thành công lực? Ngươi có biết chừng đó đối với ngươi nghĩa là gì không? Ta nhìn ngươi tu vi còn chưa đến cảnh giới chân khí, dù chỉ là bốn thành công lực của một người bất kỳ trong chúng ta cũng đủ lấy mạng ngươi rồi. Vốn dĩ bổn tọa chỉ định phạt ngươi một chút thôi, nhưng giờ ngươi nói như vậy là muốn chịu chết sao?".

Mạc trưởng lão đột nhiên cười lên nói, ánh mắt nhìn tiểu tử trước mặt cũng có chút thay đổi, ban đầu chỉ nghĩ là một thằng nhóc điên cuồng muốn thể hiện mà thôi, nhưng nhìn ánh mắt kia hiện tại xem ra đúng là có vài phần khí khái, lão có thể nhận ra tiểu tử này không phải đang đùa.

"Trên đời này có ai mà không phải chết, có cái chết nặng tựa thái sơn, cũng có cái chết nhẹ như lông hồng, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục đây?".

Trần Phàm lặng lẽ đáp, đây là một câu nói hay hắn sưu tầm được khi đọc những tác phẩm tiên hiệp ở kiếp trước, giờ đem ra xài cũng không tồi chút nào.

"Hay cho câu ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, nói rất hay! Trong Vạn Linh Tông cũng có không ít kẻ ngông cuồng nhưng người có được khí khải như ngươi thì lại cực kỳ ít ỏi. Được, lão phu lấy danh nghĩa chủ khảo của cuộc tỷ võ chiêu sinh năm nay cho ngươi một cơ hội, không cần tiếp ba chưởng, chỉ cần ngươi tiếp được một chưởng trong số hai người bên cạnh ta đây thì ta tuyên bố ngươi là thí sinh của cuộc tỷ võ lần này, mấy vòng trước ta coi như ngươi đã dành chiến thắng".

Mạc trưởng lão vuốt vuốt chòm râu bạc nói, cũng không xưng là bổn tọa nữa mà xưng hô lão phu với Trần Phàm, thực sự coi mình như một tiền bối đang đàm đạo với tiểu bối vậy.

"Đa tạ trưởng lão chủ khảo!".

Trần Phàm khom người nói.

Chương 44: Tiếp chưởng (2)

Mạc trưởng lão sau đó quay sang nói với hai lão giả ngồi cạnh:

"Hàn huynh Tiêu huynh, thực lực hai người tương đương nhau, một trong hai ngươi ai lên cũng được, ta cảm thấy tiểu tử này nếu không chết mà nói thì đúng là hạt giống tốt nhất lần này rồi đấy".

Hai vị chủ khảo nhìn nhau một lát, cuối cùng Tiêu trưởng lão đứng dậy:

"Để ta lên đi, tiểu tử này đúng là có chút thú vị".

Vị trưởng lão này sau đó lăng không bước lên lôi đài, tựa như trong không gian có bậc thang vô hình dưới chân, thân ảnh nhẹ nhàng như lá khô trong gió, ẩn trong khuôn mặt già nua nhăn nheo này là một cỗ lực lượng kinh người.

"Tiểu tử, ba người chúng ta đều là chủ khảo của cuộc chiêu sinh lần này, chỉ cần ngươi có thể tiếp được một chưởng của ta, vậy thì những lời vừa rồi của Mạc trưởng lão cũng chính là lời của ba người, ta sẽ chỉ dùng ba thành công lực thôi, ngươi tiếp được coi như qua cửa".

"Đa tạ tiền bối nương tay, nhưng mà vãn bối đã nói rồi, sẽ tiếp bốn thành là bốn thành, lời đã nói ra tuyệt không thay đổi".

Trần Phàm dứt khoát nói, hiện tài thực lực của hắn tương đương với cao thủ chân khí hậu kỳ, nếu vị chủ khảo kia dùng ba thành công lực thì hắn hoàn toàn có thể đỡ được. Nhưng Trần Phàm đã có tính toán của hắn, hiện tại cần nhanh chóng đề thăng thực lực. Tu sĩ bình thường phải đưa năng lượng trong thiên địa vào cơ thể, ngưng luyện rồi tích cóp từng chút một, sau đó tiến hành trùng kích bích chướng. Chẳng qua đây chỉ cách thông thường, tốc độ rất chậm, bản thân hắn khởi điểm đã trễ hơn người khác rất nhiều, nếu như còn làm theo cách đó thì biết năm nào tháng nào mới bằng được người ta, chỉ có nước bị đè đầu cưỡi cổ mà thôi. Cho nên cách tốt nhất chính là mượn áp lực để đột phá, khi còn ở trong sơn mạch hắn cũng thường làm như vậy rồi, chỉ có điều lần này nguy hiểm hơn nhiều, vì đối phương có thực lực vượt xa hẳn rất nhiều.

Hiện tại chỉ còn thiếu chút nữa thôi là đột phá lên kỳ tiếp theo, nếu chỉ có ba thành công lực của cao thủ ngưng dịch cảnh sẽ không đủ cho Trần Phàm lên được hư khí đỉnh phong. Nên nhớ là trong người hắn có yêu đan của yêu thú kết đan cảnh, viên yêu đan này không ngừng cung cấp năng lượng cho hắn, để hắn gia tăng tu vi, nếu kích thích bên ngoài càng cao thì năng lượng tiết ra sẽ càng nhiều. Cho nên hắn mới liều lĩnh muốn tiếp ba chưởng của ba vị chủ khảo như vậy.

Một tháng qua tuy không có tu luyện gì, tu vi không có tiến triển nhưng Trần Phàm lại luyện đan liên tục, thực lực không ngừng được củng cố, cái này thực tế so với tu luyện không khác là bao, thậm chí còn là một cách đặc biệt tốt. Luyện đan chính là một trong những cách tinh luyện nội lực và ý lực hữu hiệu nhất, bởi trong quá trình luyện hóa dược liệu sẽ phải không ngừng sử dụng hai loại lực lượng này, cho nên nội lực và ý lực sẽ không ngừng được mãi dũa, trở nên ngày càng tinh thuần.

Độ tinh thuần có ảnh hưởng không nhỏ tới thực lực của tu sĩ, có liên quan trực tiếp tới chất lượng của khí hay tinh thần lực trong cơ thể, khí càng tinh thuần thì lực lượng càng cao. Ví dụ như hai cao thủ có tu vi ngang bằng nhau, nếu người này có độ tinh thuần của khí cao hơn đối phương thì công lực chắc chắn sẽ mạnh hơn không ít. Ngoài ra, độ tinh thuần còn ảnh hưởng tới khả năng khống chế lực lượng của tu sĩ, từ đó vận dụng chiêu thức càng thêm thuần thục, nhuần nhuyễn. Cho nên đây là một yếu tố rất quan trọng.

"Hảo tiểu tử, đã như vậy ta sẽ tôn trọng quyết định của ngươi, nếu có chết vậy cũng không thể oán trách ai được. Bốn thành công lực này của ta ngươi phải cẩn thận đó!".

Tiêu trưởng lão gật đầu một cái, trong lòng lại càng thêm tán thưởng tiểu tử này.

"Mời tiền bối ra tay".

Trần Phàm ôm quyền đáp.

"Được".

Tiêu trưởng lão vừa mới nói xong, bàn tay phải đột nhiên cứng lại như sắt, gân tay nổi lên, chân khí tỏa ra rồi nhanh chóng hội tụ, hình thành một chưởng ấn đáng sợ đầy uy lực, y phục trên người không gió tự bay. Đây chỉ là lực lượng chân khí thuần túy mà thôi, không dùng tới bất kỳ võ kỹ công pháp nào, nếu không biến hóa sẽ không chỉ đơn giản như vậy. Vị chủ khảo này cũng chỉ đơn giản muốn thử xem tiểu tử này có làm được như khí khái của hắn hay không, công lực vận dụng chỉ vừa đúng bốn phần, không hơn không kém, đủ thấy khả năng khống chế lực lượng của lão giả này không phải tầm thường. Chưởng ấn mang theo lực lượng khủng bố, ầm ầm lao tới, tựa như thái sơn áp đỉnh, chưởng còn chưa đến mà khí thế đã kinh tâm động phách, bàn tay của Tiêu trưởng lão chỉ như một bàn tay bình thường, nhưng lực lượng tỏa ra lại như một quả núi đang lao nhanh xuống vực. Bằng mắt thường có thể thấy được không khí chung quanh như đang bị nghiền ép, không ngừng bị đẩy dạt ra ngoài, chưởng kình như muốn bóp nát cả không khí, chưa tới mục tiêu đã khiến con người ta hít thở không thông.

Cảm giác được chưởng kình hung mãnh, Trần Phàm nào dám chủ quan, toàn thân rung lên một cái, Liệt Hỏa Lưu Tinh Quyền được đánh ra với tốc độ cao nhất, va chạm với bàn tay khủng bố kia. Ngay lập tức, lực lượng chân khí của Tiêu trưởng lão mang theo sức mạnh cường hoành trút xuống người hắn như dòng thác lũ.

Bành!

Một tiếng nổ cực lớn vang lên trên quảng trường, lôi đài xuất hiện khe vô số khe nứt, so với động tĩnh ban nãy mà Trần Phàm phóng lên còn lớn hơn không ít, khí kình quét tới, đá vụn bay tứ tung, khói bụi tỏa ra xung quanh mù mịt.

Thân hình Trần Phàm bị đánh bay, thân thể vừa tiếp đất lại lảo đảo lui ra sau, thẳng tới ngoài võ đài mười mấy mét mới có thể chậm rãi dừng lại, chỉ thiếu chút nữa là sẽ ngã xuống.

Phụt!

Sắc mặt của hắn tái nhợt, cổ họng ngòn ngọt, sau đó không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, bước chân run lảo đảo như không còn đứng vững. Không hổ là cao thủ ngưng dịch cảnh, Trần Phàm thầm nghĩ một chiêu này ít phải tương đương với một kích toàn lực của cao thủ chân khí cảnh đỉnh phong. Lực lượng của đối phương đang không ngừng tàn phá cơ thể hắn...

Phụt!

Tiếp tục phun ra thêm một ngụm máu, lần này còn lớn hơn, Trần Phàm cảm giác được lục phủ ngũ tạng sắp sửa bị nghiền nát. Đây là sức mạnh của chân khí sao? Lúc này nếu hắn không áp chế nổi nhất định phải chết không thể nghi ngờ, lực lượng này đã vượt quá giới hạn mà hắn có thể chịu đựng. "Phàm đệ!".

Lâm Phi Yến ở bên này lo lắng không thôi, trong nội tâm khẩn trương vạn phần, nàng đang muốn chạy tới chỗ Trần Phàm hỏi han xem hắn có sao không thì bị một bàn tay giữ lại.

"Yến nhi, sao vậy? Con quan tâm tiểu tử này sao?".

Lâm Ngọc Thụ nhìn ra con gái có biểu hiện khác thường tất nhiên phải hỏi cho rõ.

"Ơ...dạ...con..."

Lâm Phi Yến hơi chút lúng túng, sắc mặt đỏ lên, bước chân đột nhiên do dự không biết có nên chạy tới hay không?.

Mà Trần Thu Nguyệt phía bên kia nước mắt chảy ra ào ào, trái tim thắt lại, nàng bị phụ thân điểm huyệt không sao nói được, cũng không thể di chuyển, chỉ biết đau đớn khóc một cách tức tưởi, cảm giác vô cùng bất lực, hận không thể lao lên gào tên người ấy.

Năng lượng yêu đan bị kích thích đang không ngừng tiết ra cuồn cuộn, không ngừng chữa trị thương tổn của Trần Phàm, hắn lúc này chỉ còn biết cắn răng vận dụng lực lượng cuồng bạo của đối phương xông phá cửa ải, đồng thời nội lực của bản thân cũng lập tức vận chuyển không ngừng.

Ầm ầm!

Lực lượng chân khí cường đại dưới sự dẫn dắt của hắn đánh thẳng vào bích chướng kiên cố như sóng dữ dội bờ. Nếu như hành động này của Trần Phàm mà bị người ta biết được chỉ e là toàn bộ thế giới đều hãi hùng khiếp vía, đây chẳng khác nào là hành vi tự sát. Lợi dụng chân khí của người khác để giúp mình trùng kích cảnh giới, việc này cũng giống như đi thăng bằng trên dây, phía dưới sợi dây là vực cao vạn trượng, sẩy chân một bước là hối hận muôn đời. Một khi không khống chế tốt, nhẹ thì kinh mạch thương tổn, bản thân tàn phế, nặng thì kinh mạch đứt hết, thổ huyết thân vong. Cũng may hắn có nội đan yêu thú cung cấp trị liệu, nếu không cũng chẳng dám có hành động điên khùng như vậy.

Toác!

Từng hồi từng hồi trung kích, bích chướng kiên cố của Trần Phàm rốt cuộc chịu không nổi, toác ra như tờ giấy mỏng manh bị người ta đánh rách, đây dù sao chỉ là một tiểu cấp độ nằm trong cảnh giới hư khí mà thôi, cũng không tính là gì. Tuy nhiên Trần Phàm khác với người khác bởi hắn tu luyện công pháp quái dị khác người, thực lực trung bình gấp 10 lần một cao thủ đồng cấp, điều này cũng có nghĩa là mỗi bích chướng của hắn so với người khác cũng kiên cố gấp 10 lần, được cái nọ thì mất cái kia, đây cũng là điều hiển nhiên mà thôi.

Bức tường vững chãi của hư khí cảnh đỉnh phong rốt cuộc cũng sụp đổ dưới một kích này, năng lượng ào ào như thác đổ tiến vào bên trong kinh mạch, cuối cùng tập trụng tới đan điền của Trần Phàm, chuyển hóa thành nội lực của hắn.

Nước lên thuyền lên, các tế bào trong người lại không ngừng thức tỉnh, trở thành ngọc quý, 100...200...300...thẳng đến 1000 mới dừng lại, cộng với số tế bào trước đó là tổng cộng hắn đã thức tỉnh được 4000 tế bào.

Trần Phàm thành công điên cuồng tấn cấp lên đỉnh phong đệ tứ kỳ hư khí.

Chương 45: Tỷ võ tiếp tục

"Hả?".

Tiêu trưởng lão lúc này có thể nhìn ra được Trần Phàm đang làm cái gì, khuôn mặt nhăn nheo không giấu nổi vẻ hoảng sợ, hai mắt mở to đầy kinh ngạc, miệng kích động thốt lên:

"Tiểu tử ngươi lại dám mượn chân khí người khác để đột phá sao?".

m thanh tuy không lớn nhưng cũng lọt vào tai của rất nhiều người gần đó, quả thật giống như sấm nổ giữa trời quang, ai nghe được câu này đều là ngây ra tại chỗ, mắt trợn lên hãi hùng, miệng mở to như có thể nhét được quả trứng, trong nội tâm đều là khiếp sợ tới mức khó mà hình dung được. Mẹ nó, tên này là quái vật hay quái thai!!? Mượn lực lượng người khác đột phá cửa ải, đây thật giống như người si nói mộng, so với đâm đầu vào chỗ chết có khác nhau gì.

Mà trong lòng hai vị chủ khảo còn lại cũng đang không ngừng dậy sóng, mặc dù trong Vạn Linh Tông có không ít thiên tài liều lĩnh nhưng dám vận dụng cách này để đột phá tu vi thì liệu có một ai? Bởi tu vi càng cao lại càng quý trọng mạng sống của mình, chỉ có người điên bị dồn đến đường cùng mới dám làm như vậy. Vẻ mặt của Mạc trưởng lão nhìn tiểu tử trước mặt lại càng thêm thuận mắt, chuyến đi lần này không ngờ tìm được hạt giống tốt như thế, nếu tìm được nhân tài cho bổn tông tất nhiên những trưởng lão như bọn họ cũng sẽ được ban thưởng công lao không ít.

Trần Phàm lúc này mới mở mắt, chậm rãi thở ra một ngụm trọc khí, nhìn thấy vẻ mặt chấn kinh của những người xung quanh hắn chỉ chép miệng nhìn bâng quơ, nhẹ nhàng đứng lên, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Đa tạ Tiêu chủ khảo, nếu không nhờ có lực lượng của ngài không biết đến đời nào vãn bối mới đột phá được, thực sự cảm kích vô cùng!".

Việc đầu tiên của Trần Phàm tất nhiên là phải đi cảm tạ người vừa giúp mình rồi, lời hắn nói là thật lòng thật dạ, lấy đâu ra một cơ hội tốt thế này, nếu như ở trong Cổ m sơn mạch, gặp phải yêu thú làm gì có chuyện chúng nương tay với hắn, gặp phải yêu thú ngưng dịch cảnh coi như hắn xong đời luôn chứ nói gì đến chuyện giúp mình trùng kích cảnh giới.

"Lão già như ta đúng là bị tiểu tử ngươi lợi dụng rồi!".

Tiêu trưởng lão lừ mắt nói, nhưng trong giọng điệu lại không có nửa phần tức giận, chỉ nhẹ nhàng xoay người một cái lăng không bước lên vị trí của mình, nhìn hai vị chủ khảo khác rồi gật đầu ngồi xuống.

"Tốt! Rất tốt! Thật không ngờ tỷ võ chiêu sinh lần này lại xuất hiện tiểu tử như ngươi, ở đâu chui ra dùng tiếng hót kinh động lòng người. Vừa rồi ta đã nói, ngươi tiếp được một chưởng coi như qua cửa, cho nên hiện tại ngươi chính là thí sinh cuộc tỷ võ này. Bắt đầu đi, khi nãy ngươi đã đánh bay tiểu tử kia xuống đài, vậy coi như là người chiến thắng".

Mạc trưởng lão đứng dậy, vuốt vuốt chòm râu sau đó dõng dạc tuyên bố.

"Cái này...Mạc chủ khảo, sao lại có thể như vậy? Vừa rồi là tiểu tử kia đánh lén nhi tử ta mới văng xuống lôi đài, làm vậy đâu công bằng chứ?".

Thành chủ Phương Thiên Hùng nghe thế vẻ mặt bất mãn nói, hắn làm sao cam tâm để con trai mình thất bại như vậy.

"Cái gì là đánh lén? Cái gì là công bằng? Một kẻ khi giao đấu nếu không biết cảnh giác xung quanh thì chết thế nào cũng không biết đâu. Nhi tử của ngươi trúng chiêu là do không đủ phản ứng, còn trách ai được?".

"Không cần đâu chủ khảo, vãn bối cảm thấy trận đấu vừa rồi vẫn còn nhiều tiếc nuối, cứ cho Phương Thiên Phú đánh với ta đi, coi như vừa rồi một quyền kia không tính".

Trần Phàm cao giọng nói lớn.

"Vậy sao? Được, nếu đã thế thì đối thủ của ngươi sẽ là hắn. Nhưng ta phải cảnh báo với ngươi, quy định vẫn như cũ, nếu ngươi thua vậy thì tự biết rồi chứ?".

Mạc trưởng lão nghiêm nghị nói.
"Cái này đương nhiên ta hiểu".

"Được, trọng tài đâu, tuyên bố trận đi, cuộc tỷ thí vẫn sẽ tiếp tục như cũ".

"Vâng".

Lão trọng tài bị văng ra lúc nãy giờ đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại, không phải bị cú đánh làm cho choáng váng mà biểu hiện của Trần Phàm quá mức dọa người, nghe thấy chủ khảo ra lệnh không dám chậm trễ lập tức hô lên:

"Trận tiếp theo Trần Phàm đấu với Phương Thiên Phú!".

Vậy là cuộc tỷ thí lại được tiếp tục, vốn dĩ ai cũng tưởng Trần Phàm sẽ bị chủ khảo trừng phạt, Phương Thiên Phú tiếp tục tiến vào vòng trong, nào ngờ lại có một trận đấu như vậy. Một tên vô danh tiểu tốt đột ngột xông lên võ đài làm loạn rồi biến thành thí sinh tham gia thi đấu, đại chiêu sinh lần này quả nhiên đặc sắc vô cùng.

"Trần gia chủ, một nhân tài như vậy ta vẫn thắc mắc tại sao ngươi không cho vào danh sách đại diện gia tộc, tiểu tử đó lẽ nào không phải người Trần gia sao?".

Hàn trưởng lão đột nhiên quay sang hỏi.

"Khởi bẩm Hàn chủ khảo, đương nhiên đó là đệ tử của gia tộc ta, chỉ là thân phận của hắn không rõ ràng nên vãn bối không dám tùy tiện cho vào danh sách, với lại đến giờ ta cũng mới biết tiểu tử đó có thực lực như vậy, là trước nay hắn vẫn luôn che dấu chúng ta".

Trần Thương Hải vội lấp liếm cho qua, sự việc xảy ra thế này cũng là nằm ngoài dự liệu của hắn, lời hắn nói cũng có nửa phần là thật. Đúng là đến bây giờ vị gia chủ này mới biết Trần Phàm kia cường hãn như vậy, nếu biết sớm hắn nhất định đã tìm cách diệt trừ, đáng tiếc giờ phút này đã quá muộn rồi. Tuy nhiên hắn vẫn hy vọng vào nhi tử của mình rất lớn, với thứ đồ kia trong tay chưa chắc đã thua tiểu tử Trần Phàm.

"Ồ! Thế nào là thân phận không rõ ràng?".
Hàn trưởng lão tò mò hỏi tiếp.

Trần Thương Hải từ từ kể cho mấy vị chủ khảo ở đây nghe qua tiểu sử của Trần Phàm, với thân phận nô bộc trở thành đệ tử của Trần gia, rồi gặp cơ duyên được cao nhân thu nhận...Cũng không còn cách nào, hiện tại đã đến nước này hắn cũng chỉ có thể thành thật khai báo.

"Cao nhân sao? Vậy thì người kia lẽ nào chưa từng đến Trần gia các ngươi?".

Lần này đến lượt Mạc trưởng lão cũng không nén được tò mò.

"Dạ phải, mọi chuyện ra sao ta cũng chỉ được nghe tiểu tử kia thuật lại mà thôi, cũng không nắm được rõ ràng, có gì người cứ hỏi trực tiếp hắn là được".

"Ha ha ha. Thiệt là thú vị, nói không chừng gã cao nhân kia là đệ tử hoặc trưởng lão nào đó của Vạn Linh Tông ta cũng nên".

Tiêu trưởng lão cười lên thành tiếng, nói.

"Ta cũng cảm thấy như vậy, có thể giết chết yêu thú lợi hại như lời Trần gia chủ nói thì ít nhất định phải là người có bối phận không nhỏ trong tông. Xem ra phải chú ý tiểu tử này hơn mới được".

Mạc trưởng lão gật gù.

Lúc này trên lôi đài, Phương Thiên Phú vẫn nhìn Trần Phàm với ánh mắt căm hận không thôi, rồi đột nhiên hắn nhếch mép cười độc địa, nói:

"Cái tên nô bộc thấp kém nhà ngươi, ta không thể không thừa nhận ngươi đúng là có chút bổn sự, nhưng nếu chỉ có vậy thì trước mặt ta vẫn là một tên nhãi nhép mà thôi, hôm nay bổn thiếu sẽ cắt hết gân tay gân chân của ngươi, sau đó mới từ từ chơi đùa".

"Phương thiếu gia, răng lợi không sao chứ? Ta khuyên ngươi không nên nói nhiều trước khi răng được mọc lại, nếu không sẽ khiến ta mắc cười chết mất, làm sao đánh với ngươi được nữa đây. A ha ha ha....".

Trần Phàm cũng nhếch mép cười nhạt, sau đó thì ôm bụng cười ngặt nghéo, giọng điệu vừa đùa cợt vừa tràn đầy mỉa mai. Mà quả thực bộ mặt của tên thiếu gia này lúc nói chuyện trông rất chi là buồn cười, răng cửa của hắn hiện tại chỉ còn lại hai ba cái.

"Ngươi..."

Nghe thấy thế Phương Thiên Phú lại nhớ tới một quyền vừa rồi, lửa giận trong người trào lên không ngớt, định mở miệng nói câu gì đó bất chợt phanh lại, hắn rút từ trong người ra một tấm vải xanh buộc lên che mặt, lúc này mới chỉ vào Trần Phàm nghiến răng nói:

"Hôm nay bổn công tử thề phải phanh thây ngươi".

"Khuyển chân đen, răng quả nhiên lợi hại, tới đây".

Trần Phàm ngoắc ngoắc ngón tay khiêu khích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau