VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Mạnh Khải đấu Phương Lệ

"Kiếm pháp Lâm gia quả nhiên lợi hại!".

Ở dưới khán đài, Trần Phàm cũng gật đầu tán thưởng, hôm nay hắn mới được chứng kiến công phu của nhà họ Lâm, quả nhiên không hề tầm thường, đúng là một trong tam đại gia tộc có khác.

"Trong Lâm gia chúng ta đệ tử tinh anh đều được truyền cho bộ kiếm pháp này, nhưng không phải ai cũng lĩnh hội hết được, Phàm tiểu đệ thấy chiêu Kiếm Đốc Phong Hồi vừa rồi thế nào?".

Lâm Phi Yến ngồi cạnh nhoẻn miệng cười hỏi.

"Không thể không nói rất tinh diệu, nhưng hình như Lâm Cao kia chưa phát huy hết uy lực của chiêu này, nếu không tay phải của tên Trần Diên Mãnh đã bị chém đứt rồi".

"Ồ, vậy mà ngươi cũng nhìn ra sao?".

Lâm Phi Yến không giấu nổi sự kinh ngạc thốt lên, Đoạn Phong Thập Tam Kiếm nàng cũng được học từ nhỏ, sớm đã rất quen thuộc với bộ kiếm pháp này, có thể nhìn ra được là chuyện bình thường. Nhưng một người chưa từng tiếp xúc qua với nó sao lại có thể nhìn ra uy lực của chiêu vừa rồi chưa đủ mạnh? Sau đó nàng lại hỏi tiếp:

"Vậy nếu vừa rồi ngươi là tên Trần Diên Mãnh đó thì ngươi sẽ làm thế nào?".

"Ta sao? Nếu là là hắn sẽ không hấp tấp mà tấn công ngay đối thủ, Lâm Cao kia nhìn thì có vẻ như rơi vào thế yếu nhưng thực chất là đang mượn thế lùi của mình để phản công, nếu để ý kỹ sẽ thấy kiếm trong hắn vẫn nắm rất chặt, sắc mặt càng là không hề lúng túng. Nếu ta đoán không lầm thì điểm lợi hại của chiêu Kiếm Đốc Phong Hồi là mượn lực lượng của đối phương tạo ra một kiếm phản sát, kiếm đưa gió về, lực văng đi càng lớn thì kiếm chiêu lúc quay về càng mạnh".

"Cái gì? Ngươi...ngươi...ngươi đã từng học qua Đoạn Phong Thập Tam Kiếm của chúng ta?".

Lâm Phi Yến lắp bắp kinh hãi nói, nhìn Trần Phàm như đang nhìn một tên quái vật, bởi những điều mà hắn vừa nói gần như y hệt những gì nàng nghe được khi gia gia mình giảng giải về chiêu thức vừa rồi.

"Để ý kỹ một chút thì biết thôi, Lâm tiểu thư làm gì căng thẳng vậy? Ta lấy đâu ra bản lãnh mà học được kiếm pháp của Lâm gia?".

Trần Phàm vẫn thản nhiên đáp.

"Nếu vậy làm sao ngươi chỉ vừa nhìn đã biết được tinh túy trong đó? Cho dù nhị đệ ta thiên phú kinh người cũng phải luyện qua mấy lần mới hiểu hết được!".

"Ha ha. Không lẽ ý của tiểu thư là ta học lén võ công Lâm gia? Làm sao có thể? Nếu thực sự là vậy ta còn ung dung mà ngồi ở đây sao, còn nói với ngươi mấy câu như vậy?".

"Ngươi nói cũng có lý. Được rồi, mấy lời vừa rồi ngươi tuyệt đối đừng để người nào khác trong Lâm gia nghe được, nhất là phụ thân của ta, nếu không có thể ngươi sẽ gặp rất nhiều phiền toái đấy".

Lâm Phi Yến sắc mặt hơi dãn ra một chút, ngẫm lại cũng phải, nếu tiểu tử này có bản lĩnh tiến vào phủ đệ Lâm gia, lại còn học trộm được kiếm pháp gia truyền nhà nàng thì còn ở lại nơi này làm gì? Mà nói thật nàng cũng không tin hắn có bản lĩnh đó. Tuy nhiên ánh mắt vẫn chưa hết nghi hoặc, thỉnh thoảng lại len lén nhìn sang phía Trần Phàm.

Mà Trần Phàm thì vẫn thản nhiên như không, coi như mình vừa làm một chuyện vô cùng đơn giản, ánh mắt tiếp tục hướng lên võ đài chăm chú quan sát mấy trận đấu sau đó.

"Trận tiếp theo, số 15 Mạnh Khải đấu với số 27 Phương Lệ!".

Lão trọng tài lại móc ra hai tấm phiếu, chính là Mạnh Khải của Mạnh gia và Phương Lệ của Phương gia.

Hai thân hình theo tiếng hô lớn nhảy lên, là một nam tử thân cao cường tráng và một nữ tử phong thái nhẹ nhàng.

"Lão tử sẽ không đánh phụ nữ, ngươi tốt nhất nên chịu thua đi!".

Mạnh Khải hất hàm nói, nhìn nữ tử yếu đuối trước mặt, trong nội tâm âm thầm cao hứng, bản thân mình gặp phải người này xem như may mắn, nếu đụng phải cao thủ khác chưa chắc hắn đã kiêu ngạo như vậy.

"Đừng nói nhảm nữa, để xem đến lúc đó ai mới là người nói ra hai chữ này!".

Phương Lệ lạnh lùng đáp lại, nàng là một trong các biểu muội của Phương Thiên Phú, dù là nữ nhân trước mặt một nam tử cường tráng cũng tuyệt đối không tỏ ra yếu thế. "Hừ! Vậy thì đừng trách ta đây không biết thương hoa tiếc ngọc!".

Mạnh Khải hừ lạnh, cả hai sau đó lao vào giao chiến, vừa mới bắt đầu đã là những chiêu thức kịch liệt...

Thả người nhảy lên, động tác Mạnh Khải rất gọn gàng xuất ra một chiêu:

"Hổ Trảo Phân Thi!".

Trần gia có Toái Thạch Tam Công thì Mạnh gia cũng có Bá Hổ Kình. Chiêu vừa rồi là một trong ba thức của công phu Bá Hổ Kình Mạnh gia. Bàn tay hóa thành hổ trảo, trảo kình sắc nhọn cứng như sắt, có chút tương tự với Toái Thạch Trảo của Trần gia. Tuy nhiên biến hóa có phần ảo diệu hơn một bậc, nếu Toái Thạch Trảo là bóp nát thì Hổ Trảo Phân Thi sẽ xé vụn mục tiêu ra. Mạnh Khải không vì đối phương là nữ tử mà nương tay chút nào, vừa động thủ đã tung ra chiêu thức vô cùng mãnh liệt, bàn tay hung ác như muốn xé nát thân hình Phương Lệ ra làm mấy mảnh.

"Thằng cha này có cần độc ác tới vậy không?".

Trần Phàm ngồi dưới hơi nhíu mày, thấy tên Mạnh Khải ra tay như vậy cũng có phần cảm thán, không phải hắn lo lắng cho nữ tử kia mà là thấy không cần thiết phải ra tay như vậy. Họ Mạnh này ban đầu mồm nói không đánh nữ nhân và vừa bắt đầu đã muốn lấy mạng người ta rồi.

"Đúng là quá đáng mà, Mạnh gia tên nào tên nấy đều y như bọn man di mọi rợ!".

Lâm Phi Yến bất bình nói.

Không riêng gì Lâm Phi Yến, nhiều người ở đây cũng cảm thấy Mạnh Khải ra tay tàn độc. Nhưng trái ngược với suy nghĩ của mọi người, khi trảo kình của Mạnh Khải gần tới nơi Phương Lệ mới hành động. Thần sắc không có bao nhiêu biến hóa, mũi chân điểm nhẹ lên mặt đất, thân thể giống như lá rụng hoa bay, phiêu đãng lóe lên, trong chớp mắt xoay người một cách vô cùng uyển chuyển né đi chiêu thức hiểm ác kia. Đồng thời trong nháy mắt này, hai tay của nàng đưa ra phía sau rút ra một cặp chủy thủ sáng loáng, dài khoảng ba tấc, một đen một trắng, đây là vũ khí nàng vẫn đem theo bên người. Cổ tay trắng ngọc duỗi ra, tựa như én liệng trời cao, lập tức hình thành một thế song kiếm liên hoành cắt phá lên thân thể Mạnh Khải.

"Hay cho một chiêu Lưỡng Nghi Song Sát!".

Thành chủ Phương Thiên Hùng vừa mỉm cười vừa tấm tắc khen ngợi, hắn dù sao cũng là thành chủ, coi như là cả bộ mặt của thành Vân Long này, tộc nhân của mình thể hiện ra bản lĩnh như thế đương nhiên hắn phải cảm thấy cao hứng vui mừng.

"Phương thành chủ, chất nữ của ngài thiên phú thật cao, quả nhiên bất phàm! Đao pháp phải nói là xuất thần nhập hóa, khống chế tự nhiên, điểm này không phải kẻ thiên phú kém có thể làm được. Nếu tiểu đệ đoán không lầm kia có phải là Thái Cực Đao Pháp không?".

Trần Thương Hải ngồi cạnh đó buông lời nịnh nọt. "Ha ha. Không sai. Trần gia chủ quá khen rồi!".

Phương Thiên Hùng nghe vậy lại càng thêm đắc ý.

"Không tốt!".

Lúc này trên võ đài, Mạnh Khải không khỏi cả kinh, giờ hắn mới cảm giác được thực lực của đối phương không đơn giản chút nào. Nhưng dẫu gì cũng là tinh anh được tuyển chọn trong gia tộc, hắn gặp nguy không loạn, nhanh chóng lấy hai tay hợp lại, tạo thành song trảo kết hợp, kình lực hội tụ, vận dụng một chiêu Hổ Nha Toái Cốt trong Bá Hổ Kình tóm lấy chủy thủy của Phương Lệ, tựa như hàm răng mãnh hổ ngoạm chặt con mồi.

"Hừ! Ngươi tưởng có thể dễ dàng bắt được đao của ta sao?".

Phương Lệ hai mắt lóe sáng, đôi con ngươi co lại, như một sát thủ cũng đang đánh giá con mồi là Mạnh Khải, bàn tay nhanh như cắt xoay thanh chủy thủ trong tay vô cùng xảo diệu, tạo thành một góc hiểm hóc đâm tới.

"Hàn m Đột Kích!".

Soạt một tiếng, máu trên cổ tay của Mạnh Khải phun ra một tia nhỏ, như bị sợi chỉ cắt qua...

A!

Hắn lập tức giật mình kêu lên một tiếng, cổ tay bị cắt trúng động mạch, máu không ngừng tuôn chảy, ban đầu chỉ là một tia nhỏ, sao đó càng ngày càng lớn, có thể thấy thủ pháp của Phương Lệ kia không hề tầm thường.

"Ngươi đã muốn phân thây của ta, vậy lão nương cắt hết gân tay gân chân của tặc tử nhà ngươi! Nhớ kỹ, lần sau chớ có khinh thường nữ tử!".

Phương Lệ này cũng không phải dạng vừa, nàng ta nói là làm, cặp chủy thủ sắc lẻm tiếp tục lướt tới, không khiến cho Mạnh Khải này tàn phế quyết không dừng tay.

"Dừng lại! Mạnh gia chúng ta chịu thua...còn không mau dừng tay cho ta!".

Thấy kiếm ảnh vẫn tiếp tục cắt tới, một tiếng quát chói tai vang lên, có bóng người còn to lớn hơn Mạnh Khải phi thân lên võ đài, kình lực tỏa nơi tay, chỉ búng một cái gọn nhẹ đã đánh bay đôi chủy thủ của Phương Lệ, không ai khác chính là Mạnh Trường Sinh, gia chủ Mạnh gia, hắn thấy tộc nhân của mình sắp sửa bị phế bỏ, làm sao có thể không ra tay cho được.

"Mạnh gia chủ, đôi bên vẫn còn đang giao đấu, ai cho ngươi được phép phá hư quy củ? Lập tức lui xuống, nếu không chính là khiêu chiến với uy nghiêm của thành chủ!".

Lão trọng tài cũng tung người lên võ đài, miệng quát to.

"Hừ! Bộ ngươi không nghe rõ vừa rồi ta nói gì sao? Mạnh gia chúng ta đã chịu thua rồi, không lẽ thành chủ còn muốn phế đi tộc nhân ta?".

Mạnh Trường Sinh quắc mắt nói, không hề có ý nể nang chút nào.

"Được rồi, gia chủ có thể lên tiếng thay cho tộc nhân của mình, ngươi mau tuyên bố kết quả trận đấu đi".

Phương Thiên Hùng mặt không đổi sắc phất tay nói với cho trọng tài.

"Nếu đã vậy, ta tuyên bố trận đấu này người thắng là Phương Lệ!".

Lão trọng tài đương nhiên hiểu ý, gật đầu với thành chủ một cái rồi lớn giọng tuyên bố kết quả.

Chương 37: Tâm ý

"Trận tiếp theo, số 5 Trần Minh đấu với số 11 Mạnh Võ Thống!".

...

"Trần Minh thắng!".

"Tiếp tục, số 17 Lâm Tinh Duệ đấu với số 21 Phương Đạt!".

...

"Lâm Tinh Duệ thắng!".

"Số 8 Trần Tử Quang đấu với số 42 Lâm Thi Tịnh!".

...

"Số 54 Mạnh Tiểu Hổ đấu với số 36 Phương Kiếm Hàn!".

...

Cứ như vậy, mấy trận đấu sau đó liên tiếp được diễn ra. Mới chỉ là vòng thứ nhất mà giao phong đã vô cùng kịch liệt, quyền cước đao kiếm không ai nhường ai, người trọng thương kẻ thì bị phế bỏ...Bốn thiên tài của tứ đại gia tộc ai cũng nhẹ nhàng giải quyết đối thủ, thậm chí có người vừa gặp họ đã động đầu hàng. Cuối cùng, 38 trận đấu cũng đã chấm dứt, 38 thí sinh bị loại bỏ, may mắn là không có tộc nhân của gia tộc nào bỏ mạng. Trải qua lượt đầu tiên, Mạnh gia còn lại 8 người, Trần gia 9 người, Phương gia 10 người và Lâm gia còn lại nhiều nhất là 11 người.

Kết thúc 36 trận đầu thì sắc trời cũng đã tối, các thí sinh còn lại nghỉ ngơi nửa canh giờ sau đó sẽ tiến vào vòng hai. Cuộc tỷ võ lần này tất nhiên sẽ được tiến hành liên tục cho tới khi tìm được người mạnh nhất, có thể là hai ngày, ba ngày...thâu đêm suốt sáng. Khán giả cũng đương nhiên sẽ không ai bỏ về, ở đây nếu không phải là tu sĩ thì cũng là phàm nhân luyện thể cảnh, ngồi xem liên tục mấy ngày mấy đêm là chuyện quá cỏn con, chỉ là hao tổn chút ý lực để theo dõi trận đấu mà thôi. Tu sĩ có thể bế quan hàng năm trời là chuyện bình thường. Cỡ như Trần Phàm luyện đan liên tục ba ngày ba đêm mới cạn kiệt ý lực, nhưng xem trận sao có thể so sánh với việc luyện đan, một cái là lao động một cái là thưởng thức, hai việc chính là khác nhau một trời một vực, luyện đan hao tổn ý lực hơn rất nhiều.

"Giăng đèn!".

Tiếng của một vị nào đó từ khu vực thứ ba vang lên vọng khắp đại quảng trường, lập tức có hàng vạn chiếc đèn lồng, mỗi cái có thể nhét vừa một người vào trong đó. Ở xung quanh quảng trường có rất nhiều chiếc cột lớn cao vút, giữa chúng là những sợi dây bền chặt, đèn lồng chính là được treo trên đó. Không biết trong đèn có gì làm chất đốt mà phát ra ánh lửa sáng chói, cảnh tượng vô cùng rực rỡ, mấy vạn cái đèn lồng như vậy đủ để khiến cho quảng trường trở nên sáng hơn ban ngày.

"Bánh bao thịt, bánh bao chiên, màn thầu nóng hổi đây, mua zô mua zô..."

"Sủi cảo, vằn thắn, mì thịt bò đây..."

"Thịt xiên nướng, rượu ngon thượng hạng Nữ Nhi Hồng..."

...

Đèn lồng vừa giăng, ngay sau đó lại có vô số tu sĩ đi ra, tuy trên người họ không mang thứ gì nhưng trong túi trữ vật là vô số đồ ăn khói bay nghi ngút, mùi hương thơm nức lan tỏa khắp không gian, tràn ra cả ngoài túi, len lỏi vào mũi của từng người ngồi trên khán đài. Đây là những người tranh thủ làm công tác phục vụ khán giả có nhu cầu ăn uống, họ được gọi là các tiểu phiến nhân (người bán rong). Mọi người chỉ cần có tiền thậm chí có thể dựng một bàn tiệc ở đây, vừa ăn vừa theo dõi trận đấu, vô cùng thoải mái. Có cầu ắt sẽ có cung, dân chúng tất nhiên phải tranh thủ dịp này để kiếm chác chút ít.

"Phàm tiểu đệ, ngươi ăn gì? Cứ thoải mái đi, hôm nay ta mời!".

Lâm Phi Yến cười nói, nàng đang muốn vẫy tay gọi người gánh hàng thì Trần Phàm đã giơ tay cản lại.

"Cảm ơn Lâm tiểu thư, nhưng mà ta cũng có tiền, hay để ta mời đi!".

Trần Phàm hiện tại tuy tiền tài chưa thể sánh được với mấy đại thiếu gia trong thành, nhưng cũng coi như là một người giàu có, làm sao có thể để một nữ nhân mới mình được.

"Ngươi là đệ đệ của Thu Nguyệt thì cũng như tiểu đệ của ta, lẽ nào không thể để đại tỷ này mời một bữa cơm sao?".

Lâm Phi Yến tỏ vẻ không vui.

"Đại tiểu thư hiểu lầm, ta dù gì cũng là đệ tử tinh anh của đại gia tộc, trong túi cũng đâu thiếu gì tiền, mà nhất là một nam nhân nếu đã có tiền trong túi thì không thể để nữ nhân mời mình được".

Trần Phàm nói xong lập tức vẫy tay gọi:
"Ê, huynh đài!".

"Huynh đệ muốn ăn gì? Chỗ ta có bánh bao nhân được làm từ thịt của Hãn Huyết Trư".

Một tiểu phiến nhân chỉ trong tích tắc đã vụt tới, bộ dáng đon đả hỏi.

"Cho ta 20 cái và một bình Nữ Nhi Hồng!".

"Có liền!".

Tiểu phiến nhân nhanh nhẹn lấy từ trong túi trữ vật ra bánh và rượu đưa cho Trần Phàm, sau đó tươi cười tính tiền, tất cả hơn năm trăm lượng bạc. Sở dĩ đắt như vậy là vì nhân bánh bao không phải thịt bình thường mà là được làm từ thịt của yêu thú, rượu Nữ Nhi Hồng trong quá trình ủ còn được bỏ thêm một số loại thảo dược, nếu là linh dược giá sẽ còn cao hơn nhiều. Cái này là đương nhiên, thịt thú bình thường đối với tu sĩ mà nói gần như vô dụng, chỉ có ăn thịt yêu thú mới gia tăng được công lực của mình.

Nếu có thể bán hết số thức ăn trong túi hôm nay thì tiểu phiến nhân này cũng kiếm được không ít. Sau khi lấy tiền xong, hắn lại nhìn Trần Phàm cười cười:

"Huynh đệ còn cần gì nữa không? Ta thấy tiểu thư ngồi cạnh ngươi hình như chưa có gì cả".

"Lâm tiểu thư ăn gì cứ gọi đi, ta mời".

"Vậy cũng lấy cho ta giống như hắn đi".

Lâm Phi Yến nhìn tiểu phiến nhân rồi chỉ vào Trần Phàm.

"Được".

Sau khi tiểu phiến nhân kia đi khỏi, nàng mới quay sang thở dài một câu:

"Phàm tiểu đệ, hôm nay ta sẽ không tính toán, nhưng nếu có lần sau thì phải đến lượt ta, như vậy mới công bằng".

"Không thành vấn đề, nếu có lần sau sẽ để tùy ý đại tiểu thư".

"Có thể đừng gọi ta là tiểu thư nữa được không? Nghe xa lạ quá đấy. Đệ gọi Thu Nguyệt là nhị tỷ, vậy cứ gọi ta là Lâm đại tỷ đi, thế nào?".
"Được, vậy tiểu đệ bái kiến Lâm đại tỷ".

Trần Phàm tươi cười ôm quyền đáp, hắn cảm thấy cô nàng này cũng giống như Nguyệt tỷ, đối xử chân thành với mình nên mới có thái độ như vậy.

"Hì hì...Trước đây ở Trần gia ta cũng chỉ chơi thân với mỗi Thu Nguyệt muội muội, giờ lại có thêm đệ nữa rồi!".

Lâm Phi Yến che miệng cười khúc khích.

"Này, ngươi coi, kia có phải Lâm đại tỷ không?".

Lúc này một đám sáu bảy người đang tụ tập một chỗ đưa tay chỉ chỏ, một người trong đó nhận ra Lâm Phi Yến liền lên tiếng gọi to:

"Lâm tỷ, qua đây với bọn đệ này!".

"Các ngươi ăn đi, ta ở đây được rồi!".

Lâm Phi Yến đáp, sau đó lại quay sang nói với Trần Phàm:

"Mấy người đó đều là tộc nhân của Lâm gia!".

"Vậy sao tỷ không qua đó với bọn họ?".

"Vì...ta thích ngồi với đệ hơn!".

Lâm Phi Yến nói xong liền nhìn chằm chằm vào Trần Phàm, mặt thoáng đỏ lên. Đáng tiếc, mục tiêu lại chỉ nở một nụ cười nhạt không hơn không kém, ngoài ra chẳng còn biểu hiện nào khác.

Nói thực, Trần Phàm hắn hiện tại là một khúc gỗ, đừng nói là nữ nhân buồng lời tình tứ, cho dù lột hết y phục nằm trên giường thì hắn cũng tim không đoạn nhịp mặt không đổi sắc. Hạt giống vong ngã thực sự đã khiến hắn thay đổi quá nhiều, trở nên chai lì với các loại cảm xúc.

“Cảm ơn Lâm đại tỷ’”.

Trần Phàm chỉ cười cười rồi giơ bình rượu ra nói:

"Đại tỷ, cạn!".

Lâm Phi Yến vừa hụt hẫng vừa thất vọng, sau khi hai bình rượu chạm nhau nàng cũng quay mặt đi kéo theo một tia khó hiểu, cái tên ngồi bên cạnh mình đây liệu có phải nam nhân không vậy? Trong thành Vân Long này, nàng được mọi người coi là một trong hai hoa khôi đệ nhất, nam nhân theo đuổi nàng có thể nối đuôi nhau xếp thành mấy vòng quanh một tòa thành. Mà nữ hoa khôi còn lại chính là...Haiz...Vậy mà có nam nhân không thèm để ý tới.

Nghĩ tới đây, Lâm Phi Yến đột nhiên cầm bình Nữ Nhi Hồng đưa lên miệng tu ừng ực.

"Kỳ quái, đây là lần đầu tiên ta thấy đại tỷ ngồi cạnh một nam nhân với bộ dạng thân mật như vậy. Tiểu tử đó là ai?".

Một người trong đám tộc nhân Lâm gia hồi nãy tò mò hỏi. Đám người này thực ra nãy giờ vẫn chú ý sang chỗ của Trần Phàm và Lâm Phi Yến.

"Ai biết được, nhưng ta thấy thật ghen tị với tiểu tử đó!".

"Đúng, ta nhìn trang phục của hắn hình như là đệ tử Trần gia. Không phải chứ? Đại tỷ từ lúc nào qua lại với nam nhân Trần gia, trước giờ ngoài nhị tiểu thư của nhà đó ra đại tỷ không hề qua lại với bất kỳ người nào khác, càng đừng nói tới nam nhân".

"Có khi nào tỷ ấy muốn chơi trò mèo vờn chuột không?".

"Mặc kệ đi, chuyện của đại tỷ chúng ta không quản được đâu".

Chương 38: Trọng kiếm

"Nghỉ ngơi kết thúc, mời các thí sinh ra sân tiếp tục tiến hành so đấu vòng hai!".

Tiếng của lão trọng tài vang lên, 38 người còn lại lập tức bước ra đứng dưới võ đài. Không để mất thời gian, trọng tài cũng nhanh chóng thò tay vào hai thùng phiếu, lấy ra hai tấm phiếu đã được ghi tên trên đó, miệng lại hô to:

"Trận thứ nhất, số 9 Phương Thiên Phú đấu với số 30 Lâm Kiệt!".

Nghe thấy đọc tên mình, Phương Thiên Phú chỉ nhếch mép cười nhạt, bằng một động tác gọn lẹ thả người nhảy lên võ đài, trong nội tâm không khỏi khinh thường đối phương. Mấy trận trước hắn cũng đã chiến thắng những đối thủ khác vô cùng đơn giản, cái tên trước mặt này còn chưa đáng được hắn để vào trong mắt, nếu là Lâm Phong thì may ra.

Còn Lâm Kiệt sắc mặt lúc này đã trở nên có chút khó coi, trong nội tâm cũng biết bản thân không phải đối thủ của tên họ Phương này. Nhưng làm sao có thể biểu lộ sự sợ hãi trước mặt đối thủ, động tác của hắn vẫn thong thả mà đi lên võ đài.

Trần Phàm tập trung quan sát vào Phương Thiên Phú, tên này tuổi khoảng 24-25, một thân hoa phục đắt tiền, nhìn đời bằng nửa con mắt, bộ dáng sặc mùi khí tức của con ông cháu cha, nhưng Trần Phàm biết kẻ này cũng có tiền vốn để kiêu ngạo. Trong tay của hắn vẫn cứ phe phẩy một chiếc quạt như giấy mà không phải giấy, nhìn qua chẳng khác gì một chiếc quạt bình thường, nhưng uy lực thật sự chỉ có mình hắn mới biết được. Tu vi của Phương Thiên Phú không ngờ đã là hư khí đại viên mãn, thực lực phải trên Lâm Kiệt kia hai bậc, thảo nào hắn lại có vẻ kiêu căng như vậy.

"Lâm Kiệt, cút xuống cho ta! Bằng không ngươi sẽ rất thê thảm đấy!".

Phương Thiên Phú vẫn nhàn nhã phẩy quạt nói, đối thủ vừa lên võ đài hắn đã lớn tiếng nạt nộ, không kiêng nể chút nào.

"Hừ! Ngươi đừng tưởng mình là con trai thành chủ mà ai cũng sợ ngươi. Ta nghe nói Phương gia các ngươi có tuyệt kỹ Thiết Phiến Công lợi hại lắm hả? Hôm nay ta muốn xem nó lợi hại đến mức nào. Tiếp chiêu!".

Lâm Kiệt cũng không chút khách khí nói, hắn là tinh anh được gia tộc tuyển chọn kỹ càng, dù không địch lại cũng quyết không thể để cho đối phương sỉ nhục mình.

“Nhất Kiếm Kinh Phong!”.

Vừa dứt lời, Lâm Kiệt đã rút kiếm đâm tới, vận dụng cả mười thành công lực, bàn chân đạp mạnh xuống đất, tốc độ lần này trở nên mau lẹ hơn, không gian trước mặt như bị hắn xé rách, lao tới như tia chớp. Đây là một thức thứ tư trong Đoạn Phong Thập Tam Kiếm, hắn muốn tiên hạ thủ vi cường tung ra một kích mạnh nhất.

"Dựa vào ngươi mà xứng để ta phải dùng tuyệt kỹ gia tộc sao? Cái thứ kiếm pháp tầm thường của Lâm gia các ngươi, nếu là tên Lâm Phong kia may ra còn múa máy được chút trước mặt ta".

"Hừ!".

Gia chủ Lâm gia ngồi phía dưới nhíu mày, tay đột ngột nắm chặt vào thành ghế kêu tạo nên vài vết nứt, tiểu tử Phương Thiên Phú lại dám buông lời sỉ nhục tới kiếm pháp của Lâm gia, thật khiến cho người làm gia chủ như hắn không khỏi khó chịu.

"Ha ha. Ngọc Thụ huynh trớ trách, tuổi trẻ nông nổi mà thôi. Khi về ta sẽ dạy dỗ lại nhi tử của mình".

Thành chủ ngồi gần đó lên tiếng cười hòa.

Trở lại cuộc đấu, khi kiếm của Lâm Kiệt đâm tới, đây là một kiếm cực nhanh cực mạnh, nhắm thẳng vào mi tâm của Phương Thiên Phú, nhất kiếm điểm hồng, người xèm phía dưới cũng cảm thấy thót tim một màn này.

Đáng tiếc, tốc độ của Lâm Kiệt còn chưa đủ, kiếm của hắn vừa đến giữa trán đối phương, chỉ còn cách ấn đường hai ba phân thì bị vật gì đó cản lại, mũi kiếm lại bị một chiếc quạt giấy kẹp chặt. Thật không ngờ chỉ một chiếc quạt trắng nho nhỏ mỏng manh lại có thể kẹp chặt thanh kiếm không thể nhúc nhích.

Quạt trắng viền bạc, như giấy mà không phải giấy, bên trên sơn thủy họa tiết, hữu tình trùng điệp, nhìn qua có chút quý phái, nhìn kỹ lại mấy phần quỷ dị.

"Cái gì?".

Lâm Kiệt thất kinh, sắc mặt gấp gáp đến nỗi đỏ gay, muốn rút kiếm ra nhưng không sao làm được, cả hắn cùng với kiếm đã bị đối phương dùng nội lực giữ chặt, tựa như là bị phong ấn, không thể nào rút được mũi kiếm ra khỏi chiếc quạt mỏng manh kia. Giờ chỉ còn cách buông kiếm mới có thể thoát được, nhưng điều này đồng nghĩa với việc bỏ đi danh dự của mình, Lâm Kiệt không những thua mà còn thua một cách vô cùng nhục nhã. Người Lâm gia có câu "dù phải chết cũng không bao giờ thẹn với kiếm của mình", tên Phương Thiên Phú biết rõ điều này nên mới đánh vào điểm ấy, hắn rõ ràng là muốn thông qua việc này mà sỉ nhục cả Lâm gia.

"Sao nào? Không phải Lâm gia các ngươi rất coi trọng kiếm của mình sao? Bây giờ lại giống như con chó bị ta xích lấy cổ, ta muốn dắt ngươi đi đâu thì dắt...Ha ha ha!".

"Ngươi..."

Lúc này, không chỉ Lâm Kiệt mà toàn bộ tộc nhân của Lâm gia khi chứng kiến cảnh tượng này cũng cảm thấy giận sôi lên, gia chủ Lâm Ngọc Thụ hai hàm răng nghiến chặt, thành ghế bị rắn bóp vỡ kêu lên răng rắc, hận không thể lao lên vả cho tiểu tử họ Phương kia một nhát chết tươi. "Đáng chết!".

Lâm Phi Yến ngồi trên khán đài cũng giận tới tím mặt, Phương Thiên Phú nói với Lâm Kiệt chính là đang nói với cả Lâm gia nhà nàng.

"Cái tên họ Phương này vậy mà che dấu sâu như vậy".

"Đúng, trước giờ ta chỉ nghĩ hắn là một kẻ chỉ biết chơi bời ong bướm, không ngờ hôm nay lại thể hiện ra thực lực như vậy".

"Trận đấu trước đệ tử gia tộc khác gặp hắn đã chủ động nhận thua, ta còn tưởng là do tên kia sợ uy danh của thành chủ nên mới làm vậy, xem ra là hoàn toàn không phải".

"Phương Thiên Phú này quả nhiên kiêu ngạo tới cực điểm, Lâm gia dù sao cũng là một trong tam đại gia tộc, vậy mà bị hắn sỉ nhục trước mặt bao nhiêu người, nhưng mà công nhận hắn cũng có tiền vốn để kiêu ngạo".

Rất nhiều những tiếng nghị luận vang lên, ai cũng cảm thấy Phương Thiên Phú kia hoành hành ngang ngược. Chỉ riêng Trần Phàm vẫn mặt không biểu cảm, bình thản quan sát trận đấu, dù sao chuyện cũng đâu có liên quan gì tới hắn, kể cả tên bị sỉ nhục kia có là người của Trần gia cũng vậy.

Còn sắc mặt của Lâm Kiệt lúc này đã trở nên vô cùng khó coi, bộ dạng ngày càng chật vật, dù vận hết công lực cũng không làm sao rút được kiếm ra khỏi chiếc quạt bình thường kia. Mà trái ngược lại với hắn, Phương Thiên Phú kia vẫn thản nhiên cười cợt, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ và thách thức. Cuối cùng, Lâm Kiệt cắn răng làm ra quyết định cuối cùng:

"Chết tiệt! Ngươi muốn ta phải bỏ kiếm sao? Muốn sỉ nhục Lâm gia chúng ta sao? Ta cho ngươi biết hôm nay dù có phải đoạn đi cánh tay này ngươi cũng đừng hòng lấy đi danh dự của ta!".

Nói là làm, Lâm Kiệt ngưng tụ nội lực vào tay trái, bàn tay như đao vung lên chém xuống thật mạnh, hắn muốn một nhát phế đi cánh tay này. Người của Lâm gia quả nhiên trọng kiếm, dù phải hy sinh cánh tay cũng không bỏ rơi kiếm của mình, đoạn tay không đoạn kiếm, cánh tay rơi xuống nhưng vẫn nắm chặt kiếm trong tay.

Nhưng đáng tiếc Phương Thiên Phú lại không cho Lâm Kiệt được toại nguyện, hắn chỉ cười khẩy một cái nói:

"Muốn đoạn tay sao? Tốt! Vậy ta mở lòng từ bi sẽ giúp ngươi một chút".

Nói đoạn hai mắt của hắn bỗng lóe lên, chiếc quạt trong tay đột nhiên biến hóa, xoay tròn một cách vô cùng ảo diệu, chẳng ai nhìn rõ tên này xoay quạt như thế nào, chỉ thấy quạt trong tay hắn cứ mờ mờ ảo ảo, hư hư thực thực...Vèo...rồi nhanh như chớp Phương Thiên Phú đưa chiếc quạt của mình lướt đi, xẹt ngang qua bả vai của Lâm Kiệt một cái.

"A!" Chỉ thấy Lâm Kiệt kêu lên thảm thiết, một vòi máu tươi phụt ra, máu vẩy ngang trời, cánh tay cầm kiếm của hắn bay lên không trung rồi rơi xuống, quả thực kiếm vẫn còn nắm trong tay, đáng tiếc cánh tay này không phải do hắn tự đoạn mà là bị người khác cắt đứt.

Phương Thiên Phú ra tay cực nhanh, cũng chẳng ai thấy được động tác của hắn thế nào, chỉ thấy bóng người lướt đi một cái, ngang qua đối phương thì cánh tay Lâm Kiệt đã không còn trên người.

"Kiệt nhi!".

Một tiếng thét vang lên, một bóng người từ khu vực thứ ba phi thân vọt tới, đây là phụ thân của Lâm Kiệt, cũng là một vị trưởng lão trong Lâm gia, thấy nhi tử bị như vậy hắn làm sao còn ngồi yên được nữa, chỉ tiếc vẫn chậm một bước, đối thủ ra tay quá nhanh. Đi cùng với trưởng lão này còn có cả gia chủ Lâm gia nữa. Lâm Ngọc Thụ nhìn Phương Thiên Phú chằm chằm, sắc mặt đanh lại, tựa hồ như muốn động thủ, nhưng hắn vẫn nhịn xuống được, chỉ nói ngắn gọn vài câu:

"Trận này Lâm gia thua. Tinh trưởng lão, đưa người về".

"Hừ. Kiếm pháp Lâm gia cũng chỉ có vậy mà thôi. Còn không bằng một cái quạt giấy".

Phương Thiên Phú xòe quạt cái vù rồi lắc đầu nói, hắn vừa phẩy quạt vừa nhếch mép cười khẩy.

"Ngươi...Làm nhi tử ta ra nông nỗi này...Không cần biết ngươi là con của ai, hôm nay dù phải liều mạng ta cũng phải cho ngươi bài học!".

Tinh trưởng lão nhịn không nổi, đang oán hận muốn xông lên thi lập tức đã bị gia chủ giơ tay ngăn lại, Lâm Ngọc Thụ chỉ lạnh lùng nói:

"Tinh trưởng lão, trị thương cho nhi tử quan trọng hơn. Trận đấu đã kết thúc rồi!".

Trọng tài thấy vậy cũng không chần chờ gì nữa, miệng hô vang:

"Trận thứ nhất vòng hai, Phương Thiên Phú chiến thắng!".

Lâm Ngọc Thụ lặng lẽ bước xuống, Tinh trưởng lão cũng đành nghiến răng đưa nhi tử cùng với cánh tay đầy máu xuống võ đài, đi về chỗ của mình, Lâm Kiệt sắc mặt tái nhợt nói:

"Gia chủ, đệ tử vô dụng, đã làm mất hết mặt mũi gia tộc".

"Không, ngươi đã làm rất tốt, không hổ là con cháu Lâm gia. Đáng tiếc cánh tay kia của ngươi...hiện tại vẫn ổn chứ?".

"Đệ tử không sao, chỉ là một cánh tay mà thôi, còn lại một tay ta vẫn có thể cầm kiếm được".

Lâm Kiệt kiên định đáp.

Lâm Ngọc Thụ gật đầu, sau đó nói với Tinh trưởng lão:

"Trưởng lão mau đưa nhi tử về trị liệu đi, vào trong bảo khố của gia tộc lấy ra đan dược tốt nhất mà dùng".

"Đa tạ gia chủ!".

Lâm Kiệt này đúng là rất có chí khí!

Trần Phàm cũng âm thầm tán thưởng, nhưng cũng cảm thấy hình như người của Lâm gia quá cố chấp thì phải? Đoạn tay không đoạn kiếm? Nếu như hôm nay hắn là tên Lâm Kiệt kia sẽ không vì việc này mà chặt đi cánh tay của mình, kiếm ở trong tâm, tâm không bỏ kiếm thì vĩnh viễn vẫn là một kiếm khách.

Chương 39: Vòng ba kết thúc, vòng bốn bắt đầu

Vòng đấu thứ hai có vẻ diễn ra nhanh hơn so với vòng đầu, ngoài mấy trận diễn ra khá căng thẳng gay cấn giữa các đệ tử tinh anh trong đại gia tộc ra, những trận khác của bốn nhân vật tâm điểm lại không có bao nhiêu đặc sắc. Cũng dễ hiểu thôi, bốn người này đều được xem là bốn thanh niên mạnh nhất trong mỗi đại gia tộc, cũng là bốn thí sinh có tu vi và thực lực cao nhất, gặp đối thủ nào đều là dễ dàng giải quyết, đã số chỉ cần dăm ba chiêu là xong. Giống như Phương Thiên Phú trong trận vừa rồi, đơn giản chỉ như chơi đùa với Lâm Kiệt. Mạnh Tinh Đấu thì một quyền hai cước đập bay đối thủ. Trần Nhất Long chưởng kình nghiến ép đối phương. Đặc biệt là Lâm Phong kiếm còn chưa rút, chỉ dùng kiếm để trong bao đã làm đối thủ không sao thở nổi, phải tự động giơ tay đầu hàng...Có thể nói gần như bốn vị trí đầu cuộc tỷ thí này đã thuộc về họ, những tinh anh tộc khác chủ yếu tranh giành vị trí thứ năm mà thôi.

Trần Thu Nguyệt cũng gặp được một đối thủ khá là lợi hại của Phương gia, nhưng cuối cùng vẫn dành được chiến thắng, dù có hơi chật vật một chút, vẫn có thể tiếp tục tiến vào vòng sau rồi.

Kết thúc vòng đấu thứ hai, lại có thêm 19 người nữa bị loại, còn lại 19 thí sinh trụ vững, đây là những người có thực lực không tồi rồi. Trải qua nửa canh giờ sau, lão trọng tài bước lên võ đài, miệng hô to:

"Vì số thí sinh còn lại là lẻ nên hiện tại sẽ tiến hành bốc thăm đặc biệt, người được bốc trúng sẽ được vào thẳng vòng thứ tư, vòng ba này sẽ chỉ có 18 người thi đấu!".

Nói xong trọng tài nhanh chóng trộn tất cả số phiếu còn lại vào với nhau, cũng chẳng còn bao nhiêu tấm. Lão trọng tài này bốc thăm rất khéo, từ đầu tới giờ không để bốn nhân vật tâm điểm chạm mặt nhau lần nào. Lão làm vậy cũng phải, những người mạnh nhất nên để tới cuối cùng so tài với nhau mới thú vị, nếu ngay từ đầu tỷ thí với nhau rồi bị loại thì sự việc sẽ không được hay ho cho lắm. Cuối cùng trọng tài thò tay vào bốc ra một tấm phiếu, nhìn nhìn một lúc, miệng lại hô lớn:

"Trần Thu Nguyệt!".

"Ồ!".

Lâm Phi Yến ồ lên một tiếng, sau đó nói:

"Thu Nguyệt muội muội cũng may mắn đấy chứ, được vào thẳng vòng thứ tư".

"Cũng không thể nói lên điều gì được, vào vòng sau lại gặp phải nhiều cao thủ khó đối phó hơn, không biết tỷ ấy có thể lấy được hạng mấy đây?".

Trần Phàm lắc đầu nói. Đúng như vậy, cái này cũng chẳng xem như may mắn gì, bởi vì vòng bốn sẽ chỉ còn lại 10 người đấu với nhau, nhìn qua thì cứ nghĩ là gặp may nhưng thực tế là bị chuyển sang cửa ải khó hơn mà thôi.

"Đệ nói cũng phải, Thu Nguyệt vì lần thi đấu này đã khổ luyện rất nhiều, hy vọng muội ấy có thể lấy được hạng năm".

Lâm Phi Yến gật gật đầu.

Trần Thu Nguyệt đương nhiên cũng hiểu điều này, cho nên thấy mình được vào vòng sau cũng không tỏ vẻ vui mừng gì, nàng lẳng lặng lui về khu vực thứ ba, hiện tại dưới võ đài quyết đấu còn lại đúng 18 người.

"Giờ bắt đầu trận thứ nhất vòng ba, Trần Cương đấu với Phương Tiểu Mạn, mới hai thí sinh lên võ đài!".

Hai bóng người nghe gọi phóng lên, là một nam một nữ. Nam tuổi chừng 23, nữ tuổi khoảng 21, cả hai phong thái nhẹ nhàng.

"Phương tiểu thư, Mời!".

Trần Cương khách sáo nói nhỏ một tiếng, lập tức nắm tay đã ngưng tụ quyền kình, trở nên cứng như sắt thép, nắm đấm tỏa ra kình khí lăng lệ làm cho người ta không dám khinh thường. Hắn cũng tu luyện Khai Sơn Chưởng của gia tộc, đây là một môn công phu hệ thổ, Trần Cương đã đem nó áp dụng vào trong Toái Thạch Quyền, đây là hai võ kỹ cùng thuộc tính, quả nhiên uy lực đã xảy ra biến hóa, nắm đấm của hắn trở nên uy mãnh hơn nhiều.

"Mời!".

Phương Tiểu Mạn cũng ôm quyền đáp, nội lực trong người bắt đầu vận chuyển, bản thân là nhân tài trong gia tộc, tu luyện võ kỹ đâu phải loại yếu đuối gì, nàng cũng tinh thông Thái Cực Đao Pháp của Phương gia.

Cuối cùng nữ tử họ Phương xuất thủ ra tay trước, thân hình như mũi tên bắn về phía mục tiêu, ngay sau đó Trần Cương cũng không chịu yếu thế, bàn chân đạp mạnh súc lực tấn công, cả hai bắt đầu giao phong kịch liệt, khí kình của hai người tỏa ra làm không khí gần đó như có chút vặn vẹo. Mấy triệu khán giả xung quanh trở nên yên tĩnh hẳn, im lặng nhìn chằm chằm vào hai thân ảnh đang giao đấu.

...

Kết quả trận đấu là Trần Cương dành chiến thắng, dù sao thực lực tương đương nhau, hai người cũng phải giao phong gần trăm chiêu mới phân định được kết quả. "Trận tiếp theo, Trần Nhất Long đấu với Lâm Ngạn!".

Tiếng trọng tài hô vang một lần nữa.

Trần Nhất Long cũng như kiểu cùng một giuộc với Phương Thiên Phú, nghe gọi tới tên mình liền nhìn nhìn đối phương với ánh mắt mười phần coi thường, đí lên võ đài...

"Trần Nhất Long thắng!".

Quả nhiên hắn cũng có vốn để kiêu ngạo, tuy rằng mất thời gian hơn một chút so với vòng trước, đối thủ của hắn cầm cự được khá lâu, nhưng cũng chẳng làm nên chuyện gì, cuối cùng vẫn bị đánh bay. Trần Nhất Long tuy không tàn nhẫn như Phương Thiên Phú nhưng cũng đã khiến Lâm Ngạn không mấy dễ chịu, thương thế có lẽ phải tĩnh dưỡng vài tháng mới có thể lành lặn được.

"Tiếp theo, Phương Lập đấu với Mạnh Tinh Đấu!".

Thiếu chủ Mạnh gia quả nhiên là một trong bốn người tâm điểm, tuổi còn trẻ mà vạm vỡ vô cùng, ở hắn vừa có chút thô thiển lại pha thêm vài phần dũng mãnh, giống như một con hổ to lớn, dùng lực lượng quyền cước đập bẹp đối phương. Võ kỹ mà hắn sử dụng có tên là Long Hình Kim Cang Thủ, không sai khi nói đây chính là môn công phu lợi hại nhất của Mạnh gia. Long thủ vừa ra, đối phương không đứt gân thì gãy cốt, tên này ra tay cũng tàn độc không kém những kẻ còn lại.

Trần gia có Khai Sơn Chưởng, Phương Gia có Thiết Phiến Công, Lâm gia là Đoạn Phong Thập Tam Kiếm, và Mạnh gia có Kim Cương Long Trảo Thủ.

...

"Trận cuối cùng của vòng ba, Lâm Phong đấu với Mạnh Tiểu Tấn!".

Trong trận này, kiếm của Lâm Phong chỉ rút ra ba tấc, kề lên cổ đối phương liền dừng lại, chỉ thế đã khiến Mạnh Tiểu Tấn lạnh buốt tận sống lưng. Lâm Phong tuy lạnh lùng nhưng không phải người khát máu, điểm đến thì dừng, có thể nói là người dễ chịu nhất trong số bốn nhân vật trung tâm. Từ đầu đến giờ ai đấu với hắn đều là giơ tay xin hàng, bình yên mà lui xuống võ đài, cũng không có thương tích nhiều lắm, nhưng trong lòng đều là tâm phục khẩu phục.

"Mạc huynh, ngươi thấy trong số bốn tiểu tử kia ai là người nhiều khả năng trở thành đệ tử Vạn Linh Tông chúng ta nhất?".

Hàn trưởng lão là người ngồi bên trái trong ba vị chủ khảo lên tiếng hỏi. "Bốn người này có thể nói tư chất đều không tồi, tuy nhiên ta vẫn giữ nguyên nhận định lúc trước của mình, cảm thấy tiểu tử Lâm Phong kia là người đáng để tài bồi nhất".

Mạc trưởng lão ngồi giữa đáp.

"Ừm, xem ra ta và Mạc huynh đều giống nhau, tuy nhiên ta còn cảm thấy có tiểu tử Trần Nhất Long kia cũng là một hạt giống tốt. Từ đầu đến giờ vẫn chưa phải dùng tới lá bài tẩy của mình, nếu đánh với Lâm Phong có lẽ cũng phải ngang tài ngang sức. Đáng tiếc, tông môn chúng ta mỗi 10 năm chỉ có một cái danh ngạch".

"Quy định này cũng là để tăng thêm tính cạnh tranh giữa nhiều người mà thôi, có như vậy mới tìm ra được người đáng để tông môn bồi dưỡng. Nếu tăng thêm một danh ngạch không phải tính cạnh tranh sẽ giảm đi một phần sao?".

Tiêu trưởng lão ngồi bên phải cũng tham gia bình luận.

"Tiêu huynh nói rất phải".

Hai vị trưởng lão kia đều gật đầu.

Kết thúc vòng thứ ba, chín cao thủ tinh anh bị loại, chiến đấu đúng là đặc sắc mà gay cấn hơn hai trận kia nhiều, chẳng khó để biết bốn nhân vật trung tâm đã chiến thắng tuyệt đối và lọt vào vòng sau. Lúc này bầu trời cũng đã tang tảng sáng, bắt đầu một ngày mới, vậy mà đã qua một ngày một đêm diễn ra cuộc tỷ võ chiêu sinh rồi. Gần khu vực thứ ba hiện tại chỉ còn có chín người, cộng thêm Trần Thu Nguyệt nữa là mười cao thủ trẻ tuổi, cho dù sau đó kết quả thế nào thì hàng triệu khán giả ở đây cũng đã nhận định, đây chính là 10 tinh anh mạnh nhất của thành Vân Long.

Vòng thứ tư cũng đã sắp sửa được bắt đầu.

Lúc này, lão trọng tài đi lên võ đài lần nữa, cuộc tỷ thí đã gần đi đến những vòng chiến cuối cùng.

"Các thí sinh chú ý, hiện tại chỉ còn 10 người các ngươi mà thôi, tất cả sẽ có năm cặp đấu để tiến vào vòng cuối cùng của cuộc tỷ võ chiêu sinh lần này. Người vừa được vào thẳng vòng thứ bốn mau bước lên đây, ta sẽ đọc tên đối thủ của ngươi".

Trần Thu Nguyệt không nhanh không chậm, nhẹ nhàng thả mình lên lôi đài, chờ đợi đối thủ của mình trong trận đấu. Vừa rồi nàng đã được vào thẳng vòng này, đương nhiên phải là người đánh trận đầu tiên.

"Trận thứ nhất vòng bốn, Trần Thu Nguyệt đấu với Phương Thiên Phú!".

Nghe tới đây, không ít người ngồi trên khán đài đều than thở lắc đầu, có ai mà không biết danh hiệu của tên này, vừa là hung danh vừa là xú danh. Như trận đấu vòng trước mọi người đã biết Phương Thiên Phú tàn độc vô cùng, ra tay không chút kiêng nể, gần như chả ai làm gì được hắn, dù là đối với nữ nhân cũng vậy, chỉ là khi gặp nữ nhân hắn sẽ tàn độc theo cách khác mà thôi.

"Xong rồi xong rồi, đây là nhị tiểu thư của Trần gia đúng không? Tên Phương thiếu này nổi tiếng vùi hoa dập liễu, một mỹ nhân như vậy hôm nay không biết sẽ có kết cục gì?".

"Ta hình như nghe phong phanh được vị hôn thê tiếp theo của hắn chính là Trần Thu Nguyệt này mà, với lại dù gì cũng là nhị tiểu thư trong đại gia tộc, hắn không thể làm càn".

"Cúng khó nói lắm, trong thành Vân Long này ngoài cha hắn ra có ai quản được hắn, mà thành chủ lại dung túng để cho nhi tử của mình như vậy, thật là không còn thiên lý".

"Không hay rồi Phàm đệ, Thu Nguyệt không ngờ lại đụng mặt tên họ Phương kia, tuy không muốn chấp nhận điều này nhưng thực sự muội ấy không phải đối thủ của hắn đâu, làm sao bây giờ?".

"Không sao đâu Lâm tỷ, tùy cơ ứng biến. Nếu thực sự Phương Thiên Phú dám làm gì nhị tỷ, đến lúc đó...ta sẽ không bỏ qua cho hắn".

Trần Phàm mặt lạnh như băng, hắn vẫn thản nhiên nói, thế nhưng nội kình trong cơ thể đang dần dần hội tụ, như thể súc thế chuẩn bị làm một cái gì đó kinh thiên động địa.

Chương 40: Vô liêm sỉ

Trần Thu Nguyệt sắc mặt có phần biến hóa, mặc dù đã tính trước sẽ phải đối mặt với Phương Thiên Phú, nhưng hiện tại nghe gọi tới tên đối thủ là hắn nàng lại không tự chủ được khẽ giật mình một cái, nàng đương nhiên biết rõ xú danh của tên này, không phải sợ hắn ta mạnh hơn mà là sợ hắn sẽ giở trò bỉ ổi trên lôi đài. Chẳng lẽ lại phải chịu thua sớm vậy hay sao? Không thể được, nếu làm vậy nàng cũng sẽ phải chịu sự sỉ nhục không nhỏ.

"Ha ha ha. Nguyệt nhi, ta đã nói rồi mà, nàng sớm muộn cũng sẽ rơi vào tay ta. Thế nào? Không lẽ chưa đấu đã muốn đầu hàng rồi sao? Nếu vậy thì tiểu thư đại thế gia thật sự khiến ta quá thất vọng".

Phương Thiên Phú dường như nhìn thấu được suy nghĩ của Trần Thu Nguyệt. Hắn đã đợi thời khắc này từ lâu, ở trong thành Vân Long hắn giống như một thái tử vương triều, có nữ nhân nào dám cự tuyệt lời hắn, dù tiểu thư quyền quý cũng vậy, thế mà Trần Thu Nguyệt này không những công khai cự tuyệt, lại còn dắt tay người khác ngay trước mặt hắn, điều này khiến hắn vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

"Phương Thiên Phú, người cũng đừng có huênh hoang, bổn tiểu thư không hề sợ ngươi. Cái thứ tiểu nhân như ngươi mà cũng muốn lấy ta sao? Nằm mơ đi!".

Trần Thu Nguyệt nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nàng tuyệt đối sẽ không yếu thế trước mặt kẻ này.

"Tiểu nhân?".

Phương Thiên Phú ánh mắt lạnh lùng, rồi đột nhiên lại mỉm cười nói:

"Tốt, vậy hôm nay ta sẽ làm tiểu nhân cho chót! Lão trọng tài, ta hỏi lão, có phải luật thi đấu là nếu đối phương không mở miệng chịu thua sẽ không được rời khỏi lôi đài đúng không?".

"Đúng, tuy nhiên người đại diện là gia chủ có thể thay tộc nhân mình tuyên bố đầu hàng".

Trọng tài mặt không đổi sắc đáp.

"Nhưng với điều kiện là tộc nhân đó phải bị thương chứ gì? Nếu không hề bị thương thì gia chủ có quyền can thiệp không?".

"Theo luật mà nói, nếu đối thủ không đầu hàng, mà trên võ đài lại không bị thương tích gì thì đúng là gia chủ không thể lên tiếng thay cho tộc nhân đó của mình".

"Tốt!".

Nói đoạn hắn lại quay sang phía Trần Thu Nguyệt, quạt giấy kỳ dị xòe ra, ánh mắt mười phần gian xảo:

"Nàng đã nói ta như vậy, nếu mà hôm nay đánh không lại một kẻ tiểu nhân, lại còn bị ép phải đầu hàng, vậy thì sau này cũng đừng nên nhận mình là tiểu thư quyền quý nữa, nên gọi là tiện...thôi ta không nói tiếp".

"Ngươi..."

Trần Thu Nguyệt mặt đỏ lên vì giận, hàm răng ngọc cắn chặt, không còn phương pháp, nàng bắt buộc phải đánh thôi. Đối phương đã nói như vậy nếu nàng chưa đánh đã hàng thì tự nhận mình là loại người đó sao? Vận chuyển nội kình trong thân, thủ ấn trong tay nhanh chóng biến hóa, không khí xung quanh nóng lên tức thì, nàng tung mình nhảy cao đánh ra một thế Hàn Mai Nộ Phóng trong Di Hoa Thủ, thủ pháp tựa như trăm hoa đua nở, vũ mị nhưng tràn đầy căm phẫn công kích về phía Phương Thiên Phú. Tuy Trần Thu Nguyệt cũng tu luyện Khai Sơn Chưởng của gia tộc nhưng lại không phát huy ra được bao nhiêu uy lực của chưởng pháp này, chỉ có thể sở trường một môn công phu khác, tên là Di Hoa Thủ, đây cũng là một võ kỹ không tồi của Trần gia. Di hoa tiếp mộc, lấy lực tạo lực, dù không sánh bằng được Khai Sơn Chưởng nhưng uy lực không thể xem thường.

"Nếu ta là nàng sẽ không liều lĩnh vậy đâu".

Phương Thiên Phú thấy thế công tới chỉ lạnh lùng cười nhạt, chiếc quạt trong tay liên tục biến hóa, hộ thân kình bao phủ quanh người, chân đạp nhẹ một cái thả người về phía sau, chiêu thức của Trần Thu Nguyệt cứ thế bị hóa giải từng chút một, cuối cùng kình lực tiêu tán trong không trung, chẳng thể ảnh hưởng được tới hắn bao nhiêu.

Ngay khi hóa giải chiêu thức đối phương xong, Phương Thiên Phú cũng không hề dừng lại, động tác như nước chảy mây trôi, thân hình lướt tới như thiểm điện đánh thẳng vào Trần Thu Nguyệt. Tuy nhiên, quạt của hắn không làm nàng bị thương chút nào, chỉ cứa rách một đường trên áo, ngay phần bả vai, vết rách khá dài kéo gần tới ngực, lập tức để lộ ra một vùng da thịt trắng nõn của nàng.

"Ngươi...đồ hạ lưu!".

Trần Thu Nguyệt vừa thẹn vừa giận, vội vàng chủ động lùi lại mấy bước, bàn tay che lấy bờ vai, ánh mắt tóe lửa như muốn thiêu rụi Phương Thiên Phú.

"Ha ha...mới chỉ là món khai vị thôi nàng đã gấp tới vậy sao? Yên tâm, món ngon ở phía sau vẫn còn nhiều, ta sẽ từ từ chiêu đãi nàng. Có giỏi thì chịu thua đi, như vậy phải thừa nhận không bằng kẻ tiểu nhân rồi, sau này tốt nhất ngoan ngoãn làm vợ ta đi. Ha ha ha..."

Phương Thiên Phú chính là sợ Trần Thu Nguyệt chịu thua, vậy thì hắn sẽ không thể chơi tiếp được nữa, cho nên liên tục khích bác. Hắn đã tính được với tính cách của nữ tử này nhất định sẽ không dễ dàng đầu hàng như vậy.

"Vô liêm sỉ..." Lâm Phi Yến ngồi trên khán đài cũng cả đầu bốc khói, chuẩn bị phát hỏa tới nơi, miệng không ngừng chửi rủa.

Không chỉ nàng mà nhiều người xem ở đây cũng cảm thấy bất mãn, hành động của Phương Thiên Phú quả thực vô sỉ tới cực điểm. Nhiều người phẫn nộ nhưng chẳng ai dám lớn tiếng mà chửi hắn, chỉ dám mắng thầm trong lòng, sợ tên này nghe được thì lúc đó bản thân không xong rồi.

Duy chỉ có Trần Phàm vẫn trầm ngâm không biểu hiện gì cả, sắc mặt hắn tĩnh lặng như nước, hơi thở đều đặn, cả người bình thản, chẳng ai biết hắn sắp định làm cái gì.

"Thành chủ huynh, cái này...nhị tử của huynh có phải hơi quá đáng rồi không?"

Trần Thương Hải cảm thấy khó chịu, dù gì Thu Nguyệt cũng là con gái của hắn, thấy con gái bị như vậy hắn cũng không thể không lên tiếng.

"Được rồi, ta hiểu ý của Trần gia chủ. Ngươi yên tâm đi,Thiên Phú nó tự biết chừng mực. Có câu không đánh không thân thiết, để chúng nó như vậy biết đâu lại phát triển tốt thì sao? Sớm muộn Thu Nguyệt cũng là con dâu nhà họ Phương rồi. Hay Trần gia chủ chê kết thông gia với chúng ta?".

Phương Thiên Hùng giơ tay ra hiệu, trong giọng nói mang theo vẻ lạnh lùng uy nghiêm, vừa có ý ổn định nhân tâm vừa không cho người ta được phép từ chối.

"Tại hạ làm sao có ý này được, kết thân với thành chủ là vinh hạnh của Trần gia chúng ta, chỉ là ta cảm thấy ở trước mặt nhiều người như vậy..."

"Không sao. Trần gia chủ xem, không phải nữ nhi của ngươi vẫn rất lành lặn đó thôi? Với lại chỉ cần nó chịu thua vậy là trận đấu kết thúc rồi. Không lẽ ngươi muốn nhi tử ta chịu thua?".

"Không dám, không dám, thành chủ huynh nghĩ nhiều rồi".

Trần Thương Hải nghe tới đây làm sao dám nói gì thêm nữa, đành im lặng mà tiếp tục quan sát trận đấu, giờ chỉ mong sao nữ nhi của hắn sớm đầu hàng tiểu tử kia, như vậy là tốt nhất.

Lúc này trên lôi đài, Phương Thiên Phú càng là đắc thế không tha người, hắn cứ nhăn nhăn nhở nhở, thân hình lại lướt tới phía trước, giống như chim ưng săn mồi, lại vừa như lãng tử chơi hoa, chiếc quạt trắng trong tay không ngừng biến ảo xoay tròn.

"Nguyệt nhi, hôm nay ta cho nàng được mở rộng tầm mắt. Cây quạt này của ta gọi là Bạch Cương Phong Linh Phiến, được làm từ một loại bạch thiết quý hiếm vô cùng, chém sắt như bùn, cũng là pháp bảo gia truyền của Phương gia chúng ta, nàng phải cẩn thận đó".

Phương Thiên Phú vừa cười ha ha vừa nói, hắn cứ chạy vòng quanh Trần Thu Nguyệt khiến nàng lùi không thể lùi, tiến không thể tiến, chiếc quạt trong tay thỉnh thoảng lại xoẹt một cái vào y phục của nàng.

Mà Trần Thu Nguyệt giờ phút này cũng chật vật vô cùng, có thể nói là tiến thoái lưỡng nan, y phục trên người đã có rất nhiều chỗ rách, lộ ra da thịt trắng nõn ngọc ngà. Nàng cảm thấy như muốn khóc tới nơi rồi, giờ nếu đánh thì đánh không lại, chỉ còn có nước mở miệng đầu hàng, nếu không quần áo trên người có thể bị tên súc sinh kia lột sạch, mà hiện tại nếu như đầu hàng thì bao nhiêu công sức khổ luyện nhiều năm coi như vứt đi. Thà trên người nàng lúc này chằng chịt vết thương thì chẳng nói làm gì, đằng này hắn lại không hề khiến nàng có một vết xước nào cả, mà vừa rồi nàng còn nói là mình không sợ hắn, nếu phải mở miệng nhận thua vậy cũng chính là một sự sỉ nhục, thời gian qua tu luyện còn ý nghĩa gì nữa?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau