VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Thành quả

Trần Phàm vốn tính cẩn thận, sau đó hắn còn luyện thêm ba đợt nữa, cuối cùng thấy tỷ lệ vẫn là như vậy hắn mới chắc chắn hài lòng.

Trải qua sáu tháng, lần này việc học tập luyện đan đã ngốn của hắn hơn bốn ngàn điểm năng lượng, hiện tại vẫn còn hơn một vạn điểm nữa, Trần Phàm đang suy nghĩ xem nên dùng số điểm này để làm gì.

"Hệ thống, lần trước ta quan sát thấy đan phương Long Hổ Cường Thân Đan có giá một vạn điểm năng lượng phải không?".

"Đúng, đan phương này trong hệ thống thư viện cần có một vạn điểm năng lượng để khai mở. Ký chủ muốn đổi lấy đan phương này sao?".

"Phải, ta muốn đổi".

Trần Phàm gật đầu xác nhận. Long Hổ Cường Thân Đan là đan dược có tác dụng tương tự như Tráng Thể Đan, tuy nhiên phẩm chất cao hơn, hiệu quả tốt hơn, do đó mà giá trị của nó cũng nhiều hơn không ít. Trước đó Trần Phàm cũng đã chú ý tới loại đan dược này, chỉ là lúc đó chưa đủ điểm năng lượng để đổi mà thôi.

Thân thể chính là căn cơ gốc rễ của con người, khi tu vi tăng lên tất nhiên trình độ thân thể cũng sẽ được tăng theo. Tuy nhiên cái này còn phụ thuộc vào thể chất của mỗi người, thể chất càng cao mỗi khi lên cấp thì lực lượng tăng theo càng nhiều, đổi lại sẽ càng khó đột phá. Thân thể phải vững chắc mới có thể chịu được các loại lực lượng khác chứa trong cơ thể, tiêu biểu như lực lượng của khí. Nếu cơ thể không đủ mạnh, khi bộc phát khí kình sẽ rất dễ dẫn tới bạo thể, lúc đó chưa làm gì được đối thủ đã tự hại chính mình rồi. Bởi vậy có thể thấy trình độ thân thể cũng là một yếu tố rất quan trọng đối với tu sĩ.

Một vạn điểm năng lượng nhanh chóng đã tiêu tan không còn, thay vào đó là một tờ đan phương dung nhập vào trong thức hải Trần Phàm, chính là phương pháp luyện chế Long Hổ Cường Thân Đan.

Vì loại đan dược này có tác dụng lớn hơn, cho nên giá cả trên thị trường cũng sẽ cao hơn nhiều so với Tráng Thể Đan mà vừa rồi hắn luyện chế, nếu đổi cho hệ thống sẽ có được hai điểm năng lượng trên một viên. Tài liệu trọng tâm là hai loại linh dược Hổ Bì Thảo kết hợp với Long Lân Thảo, cùng với năm loại thảo dược khác làm phụ trợ, cho nên mới có tên gọi là Long Hổ Cường Thân Đan.

Sau khi đổi được đan phương mới xong, Trần Phàm chỉ còn lại gần một ngàn điểm năng lượng, hắn quyết định dùng nốt số điểm để luyện chế cho thành công loại đan dược này, đạt tới tỷ lệ hoàn mỹ.

Bởi vì đã tích lũy kinh nghiệm không ít trong việc luyện chế Tráng Thể Đan, Trần Phàm có lẽ chỉ cần một hai tháng là có thể hoàn toàn nắm giữ được Long Hổ Cường Thân Đan này. Thực tế các loại đan dược, từ sơ cấp tới cao cấp đều trải qua các bước luyện chế giống nhau (khai lò, tinh lọc, hòa tan, phân tách, dung hợp, ngưng kết), chỉ khác về cách điều phối trong bước dung hợp thành phần.

Quả nhiên sau hơn một tháng, Trần Phàm lại luyện chế ra được Long Hổ Cường Thân Đan với tỷ lệ thành đan hoàn mỹ.

Hắn mở ra hai mắt, thở phù một hơi. Tám tháng "nằm mơ" quả nhiên công hiệu thần kỳ, vậy mà đã nắm giữ được thành công hai loại đan dược khá thịnh hành ở thành Vân Long. Hiện tại Trần Phàm trên cơ bản có thể coi là một đan sư rồi. Tuy nhiên hắn còn cần phải luyện chế nhiều loại đan dược hơn nữa để nâng cao tay nghề, một vị đan sư chân chính phải là người có thể luyện chế ra được trăm ngàn loại đan dược.

"Bây giờ ta phải bắt đầu luyện chế một lô Tráng Thể Đan mới được".

Rèn sắt khi còn nóng, Trần Phàm đứng dậy đi ra khỏi phòng. Hắn không có ý sẽ ở trong này làm việc đó, trong đình viện này hắn cảm thấy có chút không an toàn. Từ lần trước đã có thể thấy người của Trần gia quả thực không nói quy củ, việc luyện đan cũng giống như bế quan tu luyện, hết sức tối kị bị kẻ khác làm phiền. Mặc dù đã sắp tới ngày chiêu sinh thi đấu, sẽ chẳng có mấy ai rảnh mà đi tìm hắn gây phiền phức, nhưng biết đâu được ấy. Với lại còn gã gia chủ tâm địa xấu xa kia, rất có thể biết hắn trở về sẽ lại nhìn chằm chằm vào hắn.

Cách đây không xa, phía sau thành Vân Long có một ngọn núi khá lớn, xung quanh cây cỏ um tùm rậm rạp, không khác là bao một góc nhỏ bên trong Cổ m sơn mạch. Nơi này không có yêu thú, chỉ có một vài loại dã thú sinh sống ở đây, tu sĩ rất ít khi lui tới, là một nơi thích hợp để làm những chuyện không muốn ai biết. Trần Phàm chính là đang đi về phía ngọn núi này để tiến hành luyện chế đan dược, đây là lần luyện chế thực sự, không còn phải giả lập gì nữa.

Hắn tìm một sơn động thật kín đáo trong núi, sau khi xác định đây là một nơi yên tĩnh an toàn Trần Phàm mới yên tâm chui vào, chuẩn bị luyện chế đan dược. Ngồi xuống lấy ra Hắc Thiết Dung Lô và tài liệu luyện chế Tráng Thể Đan từ trong túi trữ vật. Trần Phàm đặt đan lô ngay ngắn trước mặt, hai tay hợp lại đánh ra vài chiêu thủ ấn, tập hợp hỏa linh khí trong thiên địa ngưng tụ ra hỏa diễm rót vào đan lô, ngọn lửa nóng bỏng trong lò lập tức xuất hiện.

Sau khi khai hỏa, dược liệu lần lượt được bỏ vào đan lô, Trần Phàm bắt đầu tiến hành các bước luyện đan như mình đã từng làm.

Cái này thì đối với hắn đã quá quen thuộc rồi, trong không gian giả lập vốn đã làm đi làm lại hơn trăm lần, đã có kinh nghiệm luyện chế, khi bắt đầu luyện chế một lần nữa không thể nghi ngờ là rất thuận lợi, hiện giờ để luyện ra một viên Tráng Thể Đan đối với hắn mà nói đã không còn phải việc gì khó.

Hai canh giờ sau, Trần Phàm mở nắp đan lô, mùi dược liệu phả ra xông vào mũi, xung quanh viên đan còn có khói tỏa lờ mờ, như một món ăn nóng hổi vừa được ra lò vậy.

"Thêm một viên nữa".

Quen tay quen việc, thuận lý thành chương, Trần Phàm mặt không đổi sắc tiếp tục luyện ra mấy viên còn lại. Trước đó hắn đã mua 10 phần tài liệu Tráng Thể Đan, tất nhiên phải thu được 10 viên đan dược mới có thể hài lòng.

...

"Ha ha ha!".

Nhìn 10 viên đan dược sáng bóng trên tay, mùi thuốc thật thơm, Trần Phàm mỉm cười gật đầu. Vậy là tốt rồi, từ nay trở đi không lo thiếu tiền chi nữa, hắn đã là một luyện đan sư. Còn cái chuyện hiến tế cho hệ thống thì tạm thời quên đi, mỗi viên được có một điểm năng lượng, không bằng hắn vào trong sơn mạch săn giết yêu thú còn hơn. Chờ sau này khi tu vi tăng cao, trở nên thâm hậu, mỗi ngày có thể luyện chế được khoảng vài trăm viên hắn mới tính đến chuyện đưa cho tên hệ thống. "Ta cũng nên thưởng thức thành quả của mình một chút".

Trần Phàm nói xong liền bỏ một viên Tráng Thể Đan vào miệng, mùi vị không tệ, thanh thanh ngọt ngọt, đây có lẽ không phải mùi vị thực tế của viên đan mà là mùi vị tới từ thành quả của hắn.

Lúc này, Trần Phàm có thể tinh tế cảm nhận được, lực lượng thân thể của mình hình như đã tăng lên một chút, chỉ một chút xíu mà thôi, cũng không đáng kể cho lắm. Cũng không có gì lạ, hắn tuy chỉ là hư khí cảnh nhưng thực lực đã là chân khí, ở cảnh giới này thì tác dụng của Tráng Thể Đan đối với tu sĩ nhỏ đến thương cảm, hầu như chẳng có mấy ai còn dùng nó nữa, mà chuyển sang loại cao cấp hơn, đó là Long Hổ Cường Thân Đan.

Có hai lý do mà tu sĩ chân khí cảnh sẽ rất ít người còn dùng Tráng Thể Đan.

Thứ nhất, như đã nói, tác dụng quá thấp thì còn dùng để làm gì? Cao thủ cảnh giới chân khí có lực lượng tới mấy chục vạn cân, nếu chỉ tăng được có vài ba cân lực lượng, thì chẳng bằng dành dụm tiền mua loại khác tốt hơn.

Thứ hai, loại đan dược như thế này sẽ luôn tồn tại giới hạn của nó, khi dùng đến một số lần nhất định nào đó thì hiệu quả sẽ biến mất không còn. Làm gì có chuyện cứ dùng thì lực lượng sẽ tăng lên vĩnh viễn được, như thế chẳng phải loạn rồi sao? Tráng Thể Đan tùy vào từng thể chất mà sẽ có giới hạn sử dụng khác nhau, thể chất càng tốt thì số lần có thể dùng càng ít đi và ngược lại. Mà đa số tu sĩ khi đã đạt tới chân khí cảnh đều đã phục dụng loại đan dược này đến giới hạn của nó rồi, có dùng thêm cũng vô dụng, cho nên đâu còn mấy ai sử dụng nữa.

Đã có đan dược trong tay, dĩ nhiên việc tiếp theo sẽ là mang đi bán, Trần Phàm nhanh như một cơn gió lao ra khỏi sơn động, hướng về phía Minh Bảo Lâu mà tới.

"Hoan nghênh Trần công tử, hôm nay người tới mua dược liệu nữa sao?"!

Một nhân viên cửa hàng cung kính đi đến hỏi, đây là một hán tử. Sở dĩ hắn nhận ra Trần Phàm bởi vì lần trước đã từng trông thấy người này trò chuyện rất thân mật với Lâm đại tiểu thư. Ở trong thành Vân Long, Lâm gia là một trong bốn thế lực lớn nhất, ai mà không biết. Có thể quen biết với đại tiểu thư của Lâm gia thì nhất định là một nhân vật không nhỏ, dĩ khách vi phú quý, nhân viên cửa hàng này làm sao lại không biết điều đó.

"Ừm, tiện thể ta có chút đồ muốn bán".

Trần Phàm gật đầu đáp.

"Vâng công tử, mời đi theo ta!".

Nam nhân viên lập tức dẫn Trần Phàm tới một gian hàng đã có người ngồi ở đó, thì ra là Hà chấp sự lần trước đã giới thiệu với hắn mấy cái đan lô. Nhân viên thì thầm vào tai chấp sự vài câu, người này gật gật đầu ra vẻ đã hiểu, sau đó nhìn Trần Phàm rồi mỉm cười nói:

"Thì ra là Trần công tử, người muốn bán thứ gì?".

Hà chấp sự đương nhiên sẽ không nhớ ra được Trần Phàm, chỉ là nghe nam nhân viên kia nói lại mới biết đây là Trần công tử có quan hệ không tồi với Lâm đại tiểu thư. Vì ngày thường ở đây đón tiếp hàng trăm ngàn lượt khách, người mua có thể nhớ được người bán chứ mấy khi có chuyện ngược lại, đây cũng là chuyện bình thường mà thôi.

Chương 32: Đại chiêu sinh gần kề

Trần Phàm lấy ra cái lọ nhỏ đựng chín viên Tráng Thể Đan đã chuẩn bị từ trước, đặt trước mặt nói với Hà chấp sự:

"Ngươi xem số đan dược này có chất lượng thế nào, giá cả bao nhiêu?".

"Tráng Thể Đan?".

Hà chấp sự chỉ cần nhìn là nhận ra được ngay, hai mắt của hắn sáng ngời, nhận lấy đan dược bắt đầu xem xét cẩn thận.

"Tráng Thể Đan có tác dụng tăng cường lực lượng rất tốt đối với người có tu vi từ luyện thể đến hư khí, mặc dù chỉ là đan dược sơ cấp nhưng lại được không ít tu luyện giả ưa chuộng. Trình độ luyện chế mấy viên Tráng Thể Đan này đã đạt đến thượng đẳng, chất lượng rất tốt, hoàn toàn có thể so sánh với đan dược cùng loại do thương hội chúng ta buôn bán. Trần công tử, tại hạ mạn phép xin hỏi, đan dược này là do vị đan sư nào luyện chế ra vậy?".

Hà chấp sự đương nhiên sẽ không tin việc một người trẻ tuổi như vậy lại có thể là một luyện đan sư. Đúng như lời hắn vừa nói, Tráng Thể Đan tuy chỉ là đan dược sơ cấp nhưng tại những nơi như thành Vân Long lại bán được rất chạy. Đơn giản vì cư dân ở đây người có tu vi luyện thể chiếm số lượng đông đảo nhất, sau đó mới đến hư khí, chân khí thì chẳng được bao nhiêu người, mà Tráng Thể Đan chỉ có tác dụng tốt nhất với tu vi luyện thể và hư khí mà thôi.

"Ta có nhất thiết phải trả lời không?".

Trần Phàm lạnh lùng hỏi lại.

"Tất nhiên là không rồi, tại hạ chỉ tò mò mà thôi. Nếu công tử không muốn nói ta đây làm sao dám ép buộc. Như vậy đi, Tráng Thể Đan này có chất lượng ngang với Minh Bảo Lâu chúng ta, cho nên ta lấy đúng giá thu mua của cửa hàng là 500 lượng bạc một viên, Trần công tử thấy thế nào?".

"Được".

Trần Phàm gật đầu đồng ý, giá như vậy là cao rồi. Bỏ ra có 100 lượng bạc mua dược liệu về luyện chế, khi tạo ra thành phẩm bán đi lời lãi thu được gấp năm lần, có thể thấy cái nghề đan sư này hốt bạc như thế nào. Sau đó hắn cũng không quên nói với Hà chấp sự:

"À phải, cửa hàng có thể giữ bí mật chuyện hôm nay ta bán đan được không? Đây là chuyện cá nhân của ta, hiện tại chưa muốn ai khác biết. Ta thấy Minh Bảo Lâu uy tín không tồi nên mới tới đây để làm ăn, nếu như sau này nghe thấy lời đồn nào về chuyện hôm nay thì ta tuyệt đối sẽ không bước vào đây này một lần nào nữa".

"Ha ha. Trần công tử yên tâm! Minh Bảo Lâu chúng ta làm ăn bao nhiêu năm rồi, sao lại không biết quy củ? Cho dù người không nói ra yêu cầu này thì chúng ta vẫn sẽ giữ bí mật. Thông tin của khách hàng làm sao chúng ta có thể tùy tiện tiết lộ được? Nhất là đối với người như công tử".

Hà chấp sự cười cười, hắn nói không sai. Minh Bảo Lâu là cửa hàng làm ăn lớn, có tổng bộ ở vương thành, trải qua kinh doanh vô số năm, uy tín đã được minh chứng rõ rệt. Kể cả là hàng hóa phi nghĩa thì cửa hàng bọn họ cũng có thể tiếp nhận mà không vấn đề gì. Cái họ quan tâm chỉ là làm sao để cửa hàng đạt được lợi nhuận tốt nhất. Huống hồ, người có thể mang đan dược ra bán thân phận không thể xem thường, Minh Bảo Lâu đắc tội với khách nhân như vậy thì được lợi ích gì?.

"Tốt! Ta cũng tin tưởng cửa hàng sẽ không làm chuyện như vậy".

Trần Phàm tuy miệng nói thế nhưng hắn làm sao tin tưởng hoàn toàn, chỉ cần có đủ ích lợi thì việc gì con người ta cũng có thể làm ra. Nhưng hiện tại hắn chưa cần để tâm quá, chỉ là đan dược sơ cấp mà thôi, cũng không thể gây nên oanh động lớn gì. Nếu về sau luyện chế ra đan dược cao cấp hơn nhất định phải che dấu thân phận cho thật tốt. Một kẻ thân cô thế cô như hắn mà để cho người khác biết mình là một đan sư, lại còn là đan sư có tỷ lệ thành đan hoàn mỹ, chắc chắn sẽ bị không biết bao nhiêu thế lực lớn nhắm tới, chuyện này chẳng hề hay ho chút nào.

Sau khi đưa cho Trần Phàm ngân phiếu 4500 lượng, Hà chấp sự lại nói:

"Công tử, nếu người còn có đan dược muốn bán xin mới cứ đến đây, cửa hàng chúng ta luôn đưa ra giá tốt nhất với từng loại đan dược, nếu như có số lượng lớn chúng ta sẽ thu mua với giá cao hơn bình thường".

"Được, có thể lần sau ta lại đến".

Trần Phàm tiếp tục mua thêm 80 phần dược liệu luyện chế Tráng Thể Đan và 20 phần dược liệu Long Hổ Cường Thân Đan, tất cả hết 16 ngàn lượng bạc, sau đó mới ra về.

Số dược liệu này vậy là đủ cho hắn luyện chế trong một tháng, mà sức của hắn cũng chỉ có thể làm đến mức đó. Tráng Thể Đan nếu không ăn không ngủ thì một ngày cũng chỉ luyện chế được sáu viên, mà Long Hổ Cường Thân Đan một ngày chỉ được hai viên mà thôi. Huống hồ đây đâu phải không gian giả lập, làm gì có chuyện không ăn không ngủ mà làm được, hắn đương nhiên vẫn cần phải nghỉ ngơi.

Tối đến, Trần Phàm lại tới sơn động ở sau núi, tiếp tục luyện chế đan dược.

Một buổi sáng tinh mơ, Trần Phàm trở về của phòng mình, ngả lưng ra giường, trong đầu còn đọng lại chút suy nghĩ vẩn vơ.

Với ý lực của ta, tối đa chỉ có thể luyện chế liên tục ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ, sau đó phải tĩnh dưỡng nguyên một ngày mới có thể hồi phục hoàn toàn, tiếp tục luyện chế. Giá như có được một loại đan dược có tác dụng tăng cường hoặc bổ sung ý lực thì tốt biết bao.

Tuy nhiên đây chỉ là suy nghĩ mà thôi. Đan dược có tác dụng đối với ý lực là khái niệm gì? Cho dù bất kỳ tu sĩ ở cảnh giới nào cũng đều cần dùng đến, cung không bao giờ đủ cầu, không những thuộc loại hiếm có khó tìm mà để luyện chế ra được cũng phức tạp vô cùng, đây thuộc về loại đan dược cao cấp. Bên trong hệ thống tất nhiên có đan phương nhưng số năng lượng cần để khai mở khiến Trần Phàm choáng váng đầu óc. Hiện tại chưa thể tính đến mấy thứ xa vời này được, hắn muốn bắt đầu với những cái đơn giản trước.

Ý lực là loại lực lượng thần bí nhất trên đời, vô hình mà hiện hữu. Cho dù bất kỳ cao thủ, cường giả nào cũng đều khao khát đề thăng loại lực lượng này lên, tu vi càng cao thâm sẽ càng cảm thấy lực lượng này đáng sợ tới mức nào. Có thể giết người trong vô hình, công kích trực tiếp vào linh hồn địch nhân...Ý lực đủ mạnh có thể nắm được vạn vật trong tay, vươn tới những điều không thể với, làm được những thứ không thể làm. ...

Thời gian thấm thoắt lại qua, chớp mắt cái đã tới gần một tháng, cũng đã sắp sửa đến ngày đại chiêu sinh với quy mô trên toàn bộ năm đại vương triều.

Sáng sớm hôm nay, Trần Phàm cũng đã luyện chế thành công lô đan dược cuối cùng, giờ trong người hắn đang có 100 viên đan dược, nếu đem bán sẽ kiếm được tám vạn lượng bạc, số tài phú này không phải là nhỏ. Con đường về sau của hắn coi như không phải lo vấn đề về tiền nữa.

Vừa mới nghỉ ngơi được một lát, đột nhiên có người đến gõ cửa, tiếng nói nhỏ nhẹ vang lên:

"Trần Phàm, đệ có trong đó không?".

Người tới là Trần Thu Nguyệt, thời gian qua nàng cũng tu luyện vô cùng chăm chỉ, tu vi đã đột phá lên hư khí cảnh hậu kỳ. Tuy hy vọng trong lòng chẳng có bao nhiêu nhưng nàng vẫn muốn nỗ lực cố gắng để không mang theo chút tiếc nuối nào cả, dù sao bản thân cũng đã làm hết sức.

"Nguyệt tỷ".

Trần Phàm nghe giọng đã nhận ra ngay, hắn đứng dậy đi ra mở cửa, một thân ảnh xinh đẹp bước vào phòng. Sau khi Trần Thu Nguyệt ngồi xuống ghế, hắn lại hỏi:

"Sao tỷ lại tới đây?".

"Phàm đệ, còn hai ngày nữa là tới hội tỷ võ chiêu sinh của Vạn Linh Tông rồi, đệ có chuẩn bị gì không?".

"Đệ sao? Cũng không có hứng thú lắm. Đơn giản vì đệ cảm thấy thực lực chưa đủ, cho nên đâu cần chuẩn bị cái gì".

Trần Thu Nguyệt nghe vậy chỉ thở dài một hơi, nói:

"Tuy ta không biết bây giờ tu vi của đệ thế nào, nhưng nhất định phải cao hơn ta, đệ cần gì khiêm tốn như vậy?".

"Không lẽ hôm nay tỷ tới đây chỉ để nói với ta chuyện này sao?".

"Nói thật với đệ, hôm nay ta tới là để nói lời xin lỗi, mấy lần trước ta có đến nhưng mà không thấy đệ trong đình viện". "Hả? Nhị tỷ đang nói linh tinh gì vậy? Tỷ đâu có làm gì có lỗi với ta. Hơn nữa, ta còn phải cám ơn tỷ mới đúng, nếu không có nhị tỷ cho vay tiền ta làm sao tiến bộ nhanh như vậy được".

Trần Phàm ngơ ngác không hiểu.

"Đệ không hiểu đâu, là gia tộc có lỗi với đệ, cho nên ta đây cũng có một phần trách nhiệm. Đệ biết không? Lần chiêu sinh này gia tộc không có ghi tên đệ vào danh sách tham gia thi đấu".

Trần Thu Nguyệt lắc đầu nói.

"Danh sách tham gia thi đấu?".

"Đúng vậy, bất kể gia tộc nào muốn cho con em tham gia lễ chiêu sinh, đều phải nộp lên một danh sách cho giám khảo tới kiểm tra, giám khảo này là người của Vạn Linh Tông. Chỉ có ai ở trong danh sách mới được phép tham gia cuộc tỷ võ chiêu sinh lần này. Thực lực của đệ như vậy mà cha ta lại không hề ghi tên trong danh sách, ta thật cảm thấy bất công dùm cho đệ, nhưng đáng tiếc không thể lay chuyển ý của phụ thân".

"Ha ha. Ta còn tưởng chuyện gì to tát, hóa ra là vậy. Cũng chỉ là một cái danh sách mà thôi. Không phải đệ đã vừa nói rồi sao? Đệ đâu có hứng thú với hội chiêu sinh lần này. Nhị tỷ đừng có tự trách mình nữa".

Trần Phàm cười lên thành tiếng, thấy cô nàng này vẻ mặt âu sầu, hắn còn tưởng nàng đã tiết lộ bí mật việc luyện đan của mình cho Trần gia rồi cơ, hóa ra chỉ là vì chuyện gia tộc không mình cho tham gia thi đấu.

"Trần Phàm, có phải đệ thất vọng về gia tộc lắm không?".

Trần Thu Nguyệt đột nhiên hỏi.

"Nếu như ta nói không thì chính là nói dối. Nhưng ta cũng nói thật với tỷ, ở đây ta vẫn thấy có một người đối xử với ta rất tốt, đó chính là nhị tỷ, khiến cho ta luôn cảm thấy ấm áp".

"Cảm ơn đệ!".

"Có gì mà phải cảm ơn. À đúng rồi, lần trước tỷ cho ta vay sáu vạn lượng bạc, lần này ta sẽ trả lại cho tỷ".

Trần Phàm nói xong liền lấy hẳn ra 26 vạn lượng đưa cho Trần Thu Nguyệt, tính cả số tiền túi trữ vật trước đó nàng tặng cho hắn.

"Đệ nếu còn coi ta là tỷ tỷ thì làm ơn cất đi, lẽ nào mấy lời vừa rồi đệ nói với ta đều là nói dối cả sao?".

"Cái này...Thôi được, đệ hiểu rồi. Nhưng phần ân tình kia của tỷ đệ nhất định sẽ ghi nhớ".

Trần Phàm suy nghĩ một lát rồi mỉm cười cất tiền đi, nhị tỷ đã nói như thế nếu hắn còn miễn cưỡng nữa thì hai người sẽ trở thành xa lạ rồi.

"Đã là người một nhà thì đệ không nên nói tới ân tình. À phải, việc học tập luyện đan của đệ dạo này thế nào, có tiến triển gì không?".

"Đệ vẫn đang cố gắng, thời gian qua cũng đã tiếp thu được chút kiến thức rồi".

Trần Phàm làm sao có thể nói mình đã trở thành một đan sư, mới được có bao lâu chứ? Còn chưa tới một năm. Tất cả đều nhờ vào hệ thống giả lập kia. Nếu mà nói ra e rằng nhị tỷ có thể bị dọa cho hôn mê bất tỉnh.

"Ừm. Đệ cố gắng học tập cho tốt, mấy tháng nay chắc đệ đi tới chỗ cao nhân kia học luyện đan hả?".

Trần Thu Nguyệt gật đầu hài lòng, đệ đệ có tiến triển khiến nàng cũng cảm thấy vui lây.

"Đệ biết rồi".

Chương 33: Không khí khẩn trương

Sau khi trò chuyện với Trần Thu Nguyệt, Trần Phàm lại lăn ra ngủ một giấc. Ly bì tới tận chiều ngày hôm sau, hắn mới bò dậy đi bán số đan dược đang có trong người.

Bên trong Minh Bảo Lâu, khách nhân ra vào nườm nượp, sinh ý vẫn nóng bỏng như thường, người lựa chọn mua sắm trong đây chỉ tăng không giảm, dường như hôm nay khách nhân lại nhiều hơn một chút.

Nhìn thấy tất cả, trong lòng Trần Phàm cũng có điều suy nghĩ, chính mình luyện đan cả tháng cũng không kiếm được bằng Minh Bảo Lâu thu nhập mỗi ngày, quả là phi thương bất phú. Hắn tu luyện Đại Vũ Trụ Thuật cần có lượng tài nguyên cao gấp nhiều lần người khác. Xem ra nếu có cơ hội bản thân cũng nên tạo một thế lực mới được, có câu gọi là "kiến nhiều cắn chết voi, bản thân ta yếu nhưng huynh đệ ta đông". Thực lực một người cho dù mạnh mẽ hơn nữa cũng có hạn so với thế lực, mặc kệ ở nơi nào, không nên làm một anh hùng thân cô thế cô.

Trong khi Trần Phàm còn bận đi bán đan dược, không khí trong mấy đại gia tộc của thành Vân Long đã vô cùng khẩn trương. Chỉ còn vài ngày nữa là tới tỷ võ chiêu sinh của Vạn Linh Tông rồi, đây là sự kiện 10 năm chỉ có một mà thôi, ai ai cũng đều cảm thấy hào hứng, nhiệt huyết dâng trào, đặc biệt là lớp thanh niên trai tráng trong thành. Đây là dịp để tất cả thanh niên thiếu nữ trổ hết tài nghệ, chỉ cần có thể trở thành đệ tử Vạn Linh Tông, tương lai của người đó sẽ thay đổi, từ nay một bước lên trời, chân chính hóa rồng, có ai mà lại không muốn.

Trần gia cách đây bảy ngày đã tổ chức lễ niên giác gia tộc hàng năm, lần này là dịp đặc biệt nhất, bởi vì nó có liên quan đến danh sách dự thi tỷ võ chiêu sinh. Trong gia tộc có khoảng 1200 đệ tử tinh anh, hầu hết đều là con cháu họ hàng, trưởng lão...Tu vi thấp nhất cũng là hư khí sơ kỳ, nhưng sau cuộc niên giác chỉ có 21 người được chọn làm đại diện thay gia tộc đi thì đấu. Hai người trong đó đương nhiên có Trần Nhất Long và Trần Thu Nguyệt, dù sao đây cũng là nhị tử của gia chủ, hai người họ thậm chí khỏi cần tiến hành niên giác cũng có tên trong danh sách rồi.

Riêng Trần Phàm thì vẫn dửng dưng như không, hắn cầm số tiền lớn thoải mái đi ra từ cửa hàng. Mặc kệ các ngươi, việc ta ta cứ làm, kiếm thật nhiều tài phú mới gọi là vương đạo.

Màn đêm buông xuống, sau khi đánh chén một bữa no say tại tửu lâu, hắn mới trở lại đình viện của mình, nhắm mắt dưỡng thần, nghênh đón một ngày mai sẽ đến. Còn về phần cái tỷ võ chiêu sinh kia Trần Phàm chẳng mấy quan tâm cho lắm, ngày mai có khi tới làm khán giả cũng hay.

Mà một đêm này, đối với không ít người trong thành Vân Long mà nói nhất định là một đêm khó ngủ. Đúng vậy, làm gì có ai còn tâm trạng để mà thoải mái ngủ như Trần Phàm.

Bên trong một đình viện to lớn yên tĩnh, cảnh sắc khang trang, xa hoa lộng lẫy, có ba đạo thân ảnh hiện diện trong phòng, đèn đuốc sáng trưng, một người trong đó nếu Trần Phàm có mặt ở đây, hẳn là có thể nhận ra chính là Phương Thiên Phú đã từng xảy ra chút xung đột nhỏ với hắn tại Minh Bảo Lâu.

Ngồi đối diện với Phương Thiên Phú không ai khác chính là phụ thân của hắn, thành chủ Phương Thiên Hùng. Đây là một nam tử trung niên mặc trường bào, khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt thâm thúy, quanh thân tỏa ra khí tức thâm trầm, vừa nhìn đã biết là người có nhiều từng trải. Cạnh vị trung niên còn có một đại hán đang đứng, dáng vẻ hùng dũng oai phong, trán cao mày rộng, người này là đại thống soái thành vệ quân và cũng là thuộc hạ trung thành nhất của thành chủ.

"Phú nhi, ngày mai con phải chú ý một chút, không được khinh địch, lần này nhất định phải đạt được quán quân, nếu có thể trở thành đệ tử của Vạn Linh Tông thì Phương gia chúng ta mới có thể phát dương quang đại".

Phương Thiên Hùng lên tiếng, trong giọng nói mang theo ý tứ vừa nghiêm khắc vừa quan tâm.

"Cha, con biết rồi. Che giấu nhiều năm như vậy, lần này để xem còn ai ở đây dám coi con là kẻ chỉ biết chơi bời lêu lổng?".

Phương Thiên Phú phe phẩy chiếc quạt, hắn rất tự tin đáp. Mấy năm qua người trong thành luôn xem hắn là một tên phá gia chi tử, thật không biết lâu nay hắn luôn âm thầm tu luyện, thực lực đã không phải kẻ tầm thường có thể nắm được.

"Thiếu chủ cũng không nên chủ quan, theo như ta được biết, Trần gia có Trần Nhất Long, Mạnh gia có Mạnh Tinh Đấu, còn Lâm gia thì có Lâm Phong, đây toàn là những thanh niên xuất sắc nhất trong thành, người phải cẩn thận".

Đại thống soái sau lưng thành chủ nói.

"Trần gia và Mạnh gia đều có sở trường về quyền cước, chỉ có Lâm gia là thiên về kiếm pháp, ta thừa nhận tên Lâm Phong kia có chút khó đối phó, nhưng đối thủ càng mạnh lại càng khiến ta cảm thấy hứng thú!".

"Có tự tin như vậy là tốt!".

Phương Thiên Hùng vẻ mặt hài lòng, gật đầu mỉm cười, đứa con này quả nhiên rất giống hắn năm xưa.

...

Tại một đình viện lớn khác trong thành, đèn đuốc sáng trưng, trang nhã mà lộng lẫy, trong phòng có mấy đạo thân ảnh đang ngồi, một trong số đó không ngờ lại có cả Lâm Phi Yến. Cùng nàng còn có ba người khác, hai người trong đó có một mỹ phụ và một trung niên, người mỹ phụ khuôn mặt có vài phần tương tự với nàng. Đối diện Lâm Phi Yến là một thiếu niên tuổi còn trẻ, chỉ khoảng 16-17, nhưng thần thái mang theo vẻ chững chạc và mấy phần cao lãnh, đây chính là nhị đệ của nàng Lâm Phong.

"Phong nhi, ngày mai con nắm chắc được bao nhiêu phần thắng?".

Một trung niên mặc cẩm bào lên tiếng hỏi, đây chính là gia chủ của Lâm gia Lâm Ngọc Thụ. Con trai giống cha con gái giống mẹ, Lâm Phong lại có nhiều nét giống với cha của mình.

"Phụ thân, ngày mai con chỉ biết sẽ dốc toàn lực, một không để Lâm gia ta mất mặt, hai không thẹn với kiếm của mình, người cứ yên tâm".
Lâm Phong khuôn mặt vẫn giữ một vẻ lạnh lùng đáp.

"Tốt! Nói rất hay! Người của Lâm gia dù phải chết cũng không bao giờ thẹn với kiếm trong tay mình!".

Lâm Ngọc Thụ gật đầu tán thưởng.

"Hai cha con các người...làm như ngày mai sẽ đi tử chiến xa trường không bằng!".

Mỹ phụ ngồi cạnh vị gia chủ này lắc đầu nói, không phải gia chủ phu nhân thì còn có thể là ai.

"Đáng tiếc, không ngờ lần này bên Trần gia lại không có Trần Phàm tiểu đệ, không thể hiểu nhà đó nghĩ cái gì mà không cho hắn tham gia cuộc tỷ võ lần này?".

Lâm Phi Yến lúc này chợt mở miệng.

"Trần Phàm? Yến nhi, con đang nói tới ai vậy?".

"Là một người con tình cờ quen biết, hắn là đệ tử tinh anh của Trần gia, tuổi chắc cũng chạc tầm nhị đệ, có lẽ hơn một hai tuổi gì đó".

"Đệ tử nhà đó cũng đâu hơn gì được đệ tử nhà ta mà khiến con phải để ý như vậy?".

"Không phải để ý, chỉ là con thấy khó hiểu thôi, tiểu tử này có chút xung đột với Trần Nhất Long thì phải..."

Sau đó Lâm Phi Yến kể ngắn gọn cho cha mẹ nghe về việc phát sinh ở Minh Bảo Lâu lần trước.

"Ồ! Chỉ là một nô bộc lại có thể leo lên tới vị trí đó, xem ra không phải loại tầm thường. Nhưng mà cái chuyện Trần gia không cho hắn tham dự tỷ thí thì dễ hiểu thôi, gia tộc đó trước nay vốn là như vậy".

Lâm Ngọc Thụ gật đầu nói, là đối thủ bao nhiêu năm, các gia tộc lớn trong thành trước giờ luôn là minh tranh ám đấu, sao có thể không hiểu rõ bản chất của nhau được.
...

Trong một phủ đệ rộng lớn khác, nơi đây là Mạnh gia phủ, bóng bẩy mà uy nghiêm, một trong tứ đại thế lực Vân Long thành, ban đêm ở đây cũng sáng không kém mấy gia tộc lớn còn lại.

"Cha, người biết ngày mai ai sẽ tới làm giám khảo trận đấu không?".

Một thanh niên cao to vạm vỡ, tuổi chỉ 19-20 mà thân hình như hộ pháp, đây là Mạnh Tinh Đấu con trai gia chủ Mạnh gia.

"Theo tin tức ta nhận được thì sẽ có ba vị trưởng lão của Vạn Linh Tông tới đây, ngày mai cũng nên chuẩn bị đón tiếp họ cho tốt".

Phụ thân Mạnh Tinh Đấu tên là Mạnh Trường Sinh, tuổi tác cao hơn mấy vị gia chủ còn lại nhưng không có bất kỳ điểm già yếu nào, cũng thuộc loại lưng hùm vai gấu, hắn vừa vân vê chòm râu quai nón rậm rạp vừa đáp.

"Không biết bọn họ có tu vi thế nào nhỉ?".

"Cái này còn cần phải hỏi sao? Chỉ cần một người cũng đủ quét ngang thành Vân Long này rồi. Ngươi nếu gặp họ thì tốt nhất nên cung kính một chút, ngày mai cũng đừng để cho gia tộc thất vọng, biết chưa?".

"Vâng!".

...

Các gia tộc lớn trong thành, nhà nào cũng có không khí vừa khẩn trương vừa háo hức, không ai là không có chuẩn bị cho con em của mình. Vậy còn Trần gia thì sao?

"Long nhi, cầm lấy đi, lần này ta đã phải bỏ ra số vốn rất lớn, hy vọng con có thể khiến cho gia tộc nở mày nở mặt".

Tại phủ đệ Trần gia, bên trong một đình viện to lớn mà hào nhoáng, Trần Thương Hải cầm một cái hộp gấm đưa cho con trai của mình, chiếc hộp hình chữ nhật, dài khoảng một mét, rộng hai tấc, không biết bên trong có chứa đựng cái gì.

"Cha, đây là..."

Trần Nhất Long đỡ lấy chiếc hộp tò mò hỏi.

"Con mở ra thì biết, nhớ từ từ thôi! Vật này không khó sử dụng nhưng uy lực rất lớn, tốt nhất nên cẩn thận một chút!".

Thấy phụ thân thần thần bí bí như vậy, Trần Nhất Long cảm thấy vô cùng kích động. Trên hộp gấm có một lỗ khóa nhỏ, đã được cha hắn mở sẵn từ trước. Nghe lời dặn dò, Trần Nhất Long cẩn thận từng li từng tí mở ra nắp hộp, một luồng hào quang tỏa ra, tia sáng chiếu vào mặt hắn, đích thị là một bảo vật không tầm thường.

"Ồ..."

Trần Nhất Long chỉ thốt lên được chữ này, trong hai mắt hiển hiện một bảo vật kỳ lạ, sau đó hắn càng thêm kích động nói:

"Phụ thân, cảm ơn người! Hài nhi tuyệt đối sẽ không để cho người và gia tộc thất vọng!".

"Tốt lắm! Ngày mai là tới tỷ võ đại chiêu sinh rồi, vốn dĩ ta muốn đưa vật này cho con sớm hơn, nhưng chỉ sợ tai mắt của mấy gia tộc khác. Đêm nay con hãy chuyên tâm mà làm quen với nó đi".

"Vâng thưa cha!".

Chương 34: Đông không đếm xuể

Gà bắt đầu gáy, báo hiệu một ban mai lại đến. Khi mặt trời kéo theo tia nắng đầu tiên, thành Vân Long sáng ngày hôm nay không ngừng có người tiến tới trung tâm. Dòng người nô nức còn hơn đi trẩy hội, tựa như thác lũ ùa về phía một quảng trường rộng lớn, đây chính là nơi các đại gia tộc tiến hành tỷ võ, nếu đi trễ tới lúc đó sẽ không còn chỗ mà ngồi.

"Đi đi...đi coi đi...nếu chậm thì không còn chỗ nào đâu".

"Mười năm chỉ có một lần thôi, nếu không được xem lại phải đợi tới 10 năm sau mất!".

"Nè chờ ta với!".

Thời điểm bầu trời bắt đầu sáng tỏ, trên đại quảng trường đã có vô số người ra vào tấp nập, nhìn qua ít nhất phải tới mấy triệu người. Từ nông dân cho tới thổ hào, từ thất phu cho tới văn nhân, nam nữ già trẻ, loại nào cũng có...Không ít người đang vội vã chạy tới, cảnh tượng vô cùng nhộn nhịp hoành tráng. Xung quanh quảng trường còn có rất nhiều thành vệ quân đứng đó, bộ dạng nghiêm túc, xếp hàng chỉnh tề, nếu có kẻ làm loạn sẽ lập tức ra tay, một ngày như thế này thành chủ tất nhiên phải huy động hết lực lượng vệ quân trong thành rồi.

"Mới sáng tinh mơ mà ồn ào thế nhỉ?".

Trần Phàm bị tiếng huyên náo bên ngoài làm cho thức giấc, hắn dụi dụi đội mắt lười biếng ngồi dậy, ngáp một cái thật dài rồi đưa chân xuống giường.

"Hóa ra đã đến thời điểm mà mấy nhà kia tranh nhau đánh đấm".

Hắn đứng dậy một cái, làm vài động tác vươn vai khởi động rồi bước chân ra khỏi phòng. Hôm nay coi bộ rất là náo nhiệt, dù sao 10 năm chỉ có một lần, ta cũng nên tới đó xem một chút.

Thời gian vẫn trôi qua từ từ, giữa không trung có ánh mặt trời vàng chiếu xuống. Không khí thật trong lành, trời quang mây đãng, trên những cành lá xanh tươi còn đọng lại vài hạt sương dịu nhẹ, ngẫu nhiên có xuân phong thổi qua khiến cho lòng người mát mẻ. Đông giá vừa qua xuân lại đến, hương khí xanh tươi của hoa cỏ đã lan tỏa đến khắp mọi ngõ ngách trong thành.

Nhưng cũng chỉ có Trần Phàm là thưởng thức được mấy cảnh sắc này mà thôi.

Bầu trời trong xanh nhưng lòng người nhuốm đỏ!

Hắn âm thầm cảm thán một cái, hôm nay trời đẹp như vậy mà lại chém chém giết giết, cảnh vật và con người lại sinh ra một sự đối nghịch không nhỏ.

Sau một lát, Trần Phàm cũng theo dòng người đông nghịt tiến vào đại quảng trường, gần tới nơi mới thấy cửa vào chỗ này bị tắc nghẽn, chen chúc xô đẩy bắt đầu diễn ra, cảnh tượng giống như một bầy ong khổng lồ bị võ tổ, mà đây mới chỉ là một trong số mấy trăm cửa vào mà thôi. Quảng trường tuy rất lớn nhưng số lượng người tới còn lớn hơn, không bị tắc nghẽn mới là lạ, chắc phải mở thêm một cái quảng trường nữa thì may ra mới đủ, người nơi này đúng là đông không đếm xuể.

Mất một thời gian, thành vệ quân phải dùng tới vũ lực để giải quyết, cuối cùng đám đông chen lấn mới hết, Trần Phàm cũng đã vào được quảng trường.

Bên trong đại quảng trường được chia ra làm ba khu vực chính, đầu tiên là chỗ ngồi dành cho khán giả, đây cũng là khu vực có diện tích lớn nhất, thứ hai là võ đài ở trung tâm quảng trường, và thứ ba là chỗ của chủ khảo cùng mấy đại gia tộc đưa con em tới đây tham gia tỷ võ.

"Ha ha. Trường Sinh huynh tới sớm vậy? Dạo này vẫn khỏe chứ?".

Trần Thương Hải đưa 21 đệ tử của gia tộc tiến vào khu thứ ba, nhìn thấy Mạnh gia chủ đã ngồi ở đó, sau lưng cũng có mười mấy thanh thiếu niên đang đứng.

"Là ngươi tới muộn thì đúng hơn".

Mạnh Trường Sinh liếc mắt nhìn qua, chỉ nhàn nhạt đáp. Cũng không hỏi han gì thêm. Cho thấy hai gia tộc này có vẻ không được thân thiết cho lắm.

Trần Thương Hải cũng nhếch mép cười nhạt, hắn hướng tới phía đài cao đi tới, đây là chỗ ngồi của ba vị chủ khảo cuộc tỷ võ lần này, bọn họ đã đến đây từ sớm.

Ba vị trưởng lão chủ khảo, thân khoác trường bào màu vàng, đây chính là ba cao thủ ngưng dịch cảnh. Người ngồi giữa tu vi cao nhất, đã đạt tới trung kỳ, là một lão giả dáng người gầy gò nhưng rất khỏe khoắn, chòm râu đã hơi ngả màu bạc. Ngồi bên cạnh là hai lão giả khác, tu vi ngưng dịch sơ kỳ, một người có khuôn mặt nhăn nheo, người còn lại thì mang theo dáng vẻ thô kệch. Cả ba đều là trưởng lão ngoại môn của Vạn Linh Tông, lần này được môn phái giao nhiệm vụ tới đây tuyển chọn đệ tử.

"Vãn bối tham kiến ba vị trưởng lão chủ khảo!".

Trần Thương Hải cung kính hành lễ, lập tức đám đệ tử phía sau cũng đồng thanh hô: "Tham kiến ba vị trưởng lão!".

"Ừm, các ngươi là Trần gia của Vân Long thành hả?".

Trưởng lão có khuôn mặt nhăn nheo hỏi.

"Vâng, chính là tiểu tộc, lần này ba vị trưởng lão đại giá quang lâm tới đây, thật khiến cho tiểu tộc chúng ta mở rộng tầm mắt, không kịp tiếp đón từ xa xin ba vị thứ tội!".

"Không cần đa lễ, ngươi đã nộp danh sách lên cho thành chủ rồi chứ?".

"Đã nộp rồi ạ!".

Một lát sau thì Lâm gia cũng đã tới. Lần này tham gia tỷ võ chiêu sinh, Mạnh gia dẫn theo 18 người, Trần gia 21 người, Lâm gia 22 người, mà thành chủ phủ chỉ có 15 người. Tổng cộng là 76 thí sinh tham dự. Thành Vân Long tuy dân cư đông đúc là vậy, các gia tộc cũng nhiều vô kể, nhưng hầu hết chỉ là những gia tộc vừa và nhỏ. Không nói tới thành chủ phủ, chỉ có ba đại gia tộc như trên mới đủ thực lực để tham gia tỷ võ chiêu sinh mà thôi, mấy gia tộc nhỏ khác chung quy đều phải dựa dẫm vào gia tộc lớn, tham gia tỷ võ chẳng phải tự tìm đường chết hay sao? Huống hồ bọn họ cũng không có thực lực này.

Vào lúc này, ở khu vực thứ ba đã có không ít thanh niên nam nữ tập trung, hầu như đều đã tới đông đủ, những người này hơn phân nửa có thực lực hư khí trung kỳ, một phần nhỏ thậm chí là hậu kỳ, đỉnh phong.

Trần Phàm tất nhiên đang ngồi ở khu thứ nhất, hắn với tư cách là khán giả cũng chỉ cần tìm một chỗ mà ngồi là xong. Khán đài đông tới dọa người, nhưng bản thân hắn vẫn bất động giữa dòng người vạn biến, tiếng bàn luận huyên náo từ khắp mọi nơi liên tục truyền vào trong tai...

"Các ngươi biết tin gì chưa? Ta nghe nói cuộc tỷ thí năm nay người đoạt hạng nhất ngoài trở thành đệ tử của Vạn Linh Tông ra còn được thưởng một số tiền rất lớn từ các đại gia tộc, nghe đâu còn có cả một viên Chân Nguyên Đan nữa đó!".

"Cái gì? Chân Nguyên Đan? Ngươi không đùa ta đấy chứ?".

"Ta đùa ngươi thì được cái gì? Người quen của ta làm nô tài trong phủ thành chủ đó".

"Nghe nói loại đan dược này sau khi phục dụng sẽ gia tăng ba thành tỷ lệ đột phá lên Chân Khí cảnh, vậy thì phần thưởng năm nay thật lớn!".
"Các ngươi nói xem hôm nay ai sẽ dành được hạng nhất, trở thành đệ tử Vạn Linh Tông?".

"Ngoài Trần đại thiếu gia của Trần gia ra, ta nghĩ chỉ có Lâm nhị thiếu của Lâm gia thôi, hai người này có khả năng lấy được danh ngạch lần này nhất".

"Ta thì lại thấy còn có Phương thiếu nữa cơ".

"Tên bại gia đó ngoài phẩy quạt vung tiền ra còn biết đánh đấm sao?".

"Mạnh gia cũng phải ngồi không đâu, ngươi xem Mạnh Tinh Đấu nhà họ kìa, thân thể thật cường tráng, y như một con mãnh hổ vậy".

"Ủa? Trần Phàm, hóa ra ngươi ngồi ở đây à?".

Trong khi Trần Phàm vẫn đang trầm ngâm im lặng, một bóng người thướt tha lướt tới, mang theo mùi hương nồng đậm xộc vào mũi hắn và mấy khán giả ngồi cạnh.

"Lâm tiểu thư, sao ngươi ở đây, ta nghĩ ngươi phải ở khu thứ ba chứ?".

Trần Phàm kinh ngạc ngước mắt lên, Lâm gia cũng có chân trong lần tỷ võ chiêu sinh này, thân là đại tiểu thư nhà đó sao lại ở chỗ khán giả thế này được.

"Thế nào? Phàm tiểu đệ muốn đuổi ta đi chỗ khác sao?".

Lâm Phi Yến mang theo tiếu ý mỉm cười nói.

"Ha ha. Sao có thể? Nhưng Lâm tiểu thư ngồi cạnh ta không sợ mất mặt sao?".

"Ta trước giờ chưa hề quan tâm tới ánh mắt người khác, ngươi không sợ thì ta sợ cái gì?".

Lâm Phi Yến nói xong cũng lập tức phủi ghế, ngồi xuống bên cạnh Trần Phàm, nhiều người ở đây đương nhiên nhận ra nàng, hai mắt không khỏi trợn lên trừng trừng...

"Phàm tiểu đệ quả nhiên không gạt ta, ban đầu ta cứ nghĩ ngươi chỉ làm bộ khiêm tốn mà thôi, không ngờ ngươi lại không tham gia thật".

"Ta cũng rất ngạc nhiên đấy, Lâm tiểu thư đường đường là đại tiểu thư của Lâm gia, tại sao không tham gia tỷ võ lần này?".

"Ta đã nói rồi mà, tu vi và thực lực không đủ, còn tham gia làm gì cho phí công".

"Lâm tiểu thư hình như còn khiêm tốn hơn ta đấy!".

"Lời ta nói là thật, ngươi không biết đâu, tỷ võ lần nào cũng đều đẫm máu cả, chết người là chuyện bình thường".

Lâm Phi Yến thở dài.

"Công nhận, dù sao chỉ có duy nhất một danh ngạch mà thôi, cạnh tranh hẳn sẽ hết sức kịch liệt".

Trần Phàm gật đầu nói.

Chương 35: Trận đấu đầu tiên

Trên khu vực chủ khảo, ba vị trưởng lão thấy các gia tộc đều đã đến đông đủ, vị trưởng lão có dáng vẻ thô kệch quay sang ra hiệu cho thành chủ ngồi phía dưới, Phương Thiên Hùng gật đầu, sau đó phất tay một cái, lập tức một lão giả mập mạp từ trong khu vực này nhảy lên võ đài. Đây thực ra chính là đại quản gia trong phủ thành chủ, lần này được thành chủ giao cho trọng trách làm người dẫn chương trình kiêm trọng tài cuộc tỷ thí, lão dùng nội lực thúc dục âm thanh, miệng dõng dạc hét to:

"Cuộc tỷ võ chiêu sinh mười năm một lần chính thức bắt đầu!".

Phía dưới khán đài bắt đầu hưng phấn hẳn lên, chờ cho toàn bộ lắng lại một chút, lão trọng tài lại nói:

"Hiện tại tiến hành so đấu, các thí sinh chia làm bốn tổ tất cả bước lên phía trước. Đệ tử các gia tộc dự thi nghe cho kỹ, luật thi lần này rất đơn giản, cuộc tỷ thí sẽ tiến hành loại trừ dần, ai thắng sẽ tiến vào vòng sau cho tới khi tìm được người thắng cuộc duy nhất. Ngoài ra, để tăng thêm tính hấp dẫn của cuộc tỷ thí năm nay, thành chủ cùng tam đại gia tộc đã chung tay góp thêm phần thưởng dành cho năm người đạt được thứ hạng cao nhất trong trận đấu. Cụ thể như sau, hạng nhất ngoài trở thành đệ tử của Vạn Linh Tông ra sẽ nhận được ngàn vạn lượng bạc và một viên Chân Nguyên Đan làm phần thưởng, hạng hai được thưởng 800 vạn lượng, hạng ba 600 vạn, hạng bốn 400 vạn và hạng năm 200 vạn. Quy tắc trong trận đấu là không được phép sử dụng đan dược phụ trợ hay phù lục để tăng lên thực lực, nếu phát hiện sẽ lập tức hủy đi tư cách vĩnh viễn, ngoài ra bất kỳ binh khí pháp bảo gì đều có thể đem ra sử dụng. Quy tắc dành chiến thắng là đối phương rơi xuống võ đài, chủ động bỏ cuộc hoặc mất đi hoàn toàn sức chiến đấu. Đã rõ cả chưa?".

"Rõ!".

Bảy mươi sáu người đồng thanh hô.

"Giờ ta bắt đầu bốc thăm, để tránh cho người trong cùng một gia tộc chạm mặt, ta đã để phiếu bốc thăm vào từng chiếc hộp, gọi tới tên ai thì người đó phải lên võ đài thi đấu".

Trước mặt lão trọng tài có bốn cái hộp gỗ, tượng trưng cho mỗi đại gia tộc trong thành, trên hộp có một cái lỗ bằng nắm tay, bên trong đựng sẵn những tấm phiếu đã được đánh số thứ tự, lão bắt đầu thò tay vào hai cái hộp tượng trưng cho Lâm gia và Trần gia bốc thăm.

"Lần này thành Vân Long xem ra nhân tài không tệ, 76 người này đều là tinh anh được chọn lựa từ bốn đại gia tộc. Mạc huynh, ánh mắt của ngươi cao minh nhất, có nhìn ra được trong số này đứa nào là nhân trung chi long không?".

Trên ghế chủ khảo, vị trưởng lão có khuôn mặt nhăn nheo quay sang hỏi người ngồi giữa, chính là trưởng lão râu bạc có tu vi cao nhất ở đây.

"Ha ha, để cho Tiêu huynh chê cười. Ta cảm thấy tiểu tử lưng đeo kiếm kia, sát cơ che giấu rất tốt, giống như một thanh lợi kiếm chưa ra khỏi vỏ, không biết là đệ tử nhà nào?".

Mạc trưởng lão vuốt vuốt chòm râu mỉm cười đáp.

"Hồi bẩm Mạc chủ khảo, đó là Lâm Phong của Lâm gia, gia tộc đó xưa nay vẫn nổi danh về kiếm pháp!".

Thành chủ Phương Thiên Hùng ngồi gần đó lên tiếng trả lời.

"Ừm, không tệ!".

"Còn tiểu tử kia ta thấy hình như cũng đang che giấu con át chủ bài nào đó, là người Trần gia đúng không?".

Vị trưởng lão dáng vẻ thô kệch hỏi. Cao thủ ngưng dịch cảnh ý lực đã phát triển thêm một bậc, tự nhiên nhìn ra được trong người ai có cất giấu bảo vật.

"Vâng, đó là Trần Nhất Long của Trần gia thưa Hàn chủ khảo!".

Ba vị trưởng lão sau đó cũng không ai bàn luận gì thêm nữa, trận đấu thứ nhất đã sắp sửa được bắt đầu.

"Vòng thứ nhất, trận đấu đầu tiên, số bảy Lâm Cao đấu với số hai Trần Diên Mãnh!".

Lúc này trọng tài lấy ra hai tấm phiếu, chỉ đích danh hai tộc nhân của Lâm gia và Trần gia lên tỷ thí.

Vèo vèo... Hai thân ảnh nhảy như bay lên võ đài, thần sắc tự nhiên nhưng cũng không kém phần ngưng trọng, Lâm Cao và Trần Diên Mãnh cả hai đều có tu vi hư khí trung kỳ, đều được gia tộc tuyển chọn kỹ lưỡng, thực lực sàn sàn như nhau, nhưng phải đấu mới có thể biết được ai hơn ai kém.

"Ra tay đi, ngươi không dùng kiếm, người của Lâm gia không bao giờ chiếm tiện nghi của người khác, ta nhường ngươi ba chiêu".

Lâm Cao rút kiếm chỉ vào đối phương nói.

"Ha ha, người của Lâm gia xưa nay chỉ biết dựa vào ngoại vật, còn muốn khoa trương như vậy sao? Dựa vào ngươi mà dám nói chữ nhường với ta? Hôm nay ta sẽ cho ngươi đẹp mặt!".

Trần Diên Mãnh cười to, vẻ mặt ngạo mạn.

"Nói nhảm!".

Cả hai không cần nhiều lời, lập tức lao vào nhau sống mái một trận, tuy là không thể giết chết đối phương, nhưng cụt tay đứt chân là chuyện bình thường.

"Tiếp một chiêu Kiếm Khởi Phong Lai của ta!".

Lâm Cao truyền lực vào kiếm, đường kiếm lướt ngang, trường kiếm trong tay bắn ra ánh sáng như cắt một vết sâu vào không khí, xiu xiu xiu...trong không trung hình như có tiếng gió vi vu thổi tới, kiếm chiêu sau đó biến đổi, quét thẳng từ dưới lên nhắm vào Trần Diên Mãnh.

"Hừ!".

Trần Diên Mãnh tuy miệng vừa rồi nói thế nhưng hắn cũng không dám khinh địch, kiếm pháp của Lâm gia đâu phải chuyện đùa. Bàn chân dậm mạnh lên đất, tạo đà đưa thân hình lướt nhẹ về phía sau, tránh đi một kiếm nguy hiểm này.

Trong phút chốc, hắn lại nhanh như cắt nghiêng người một cái, dùng thế cận chiến áp sát đối phương, nội công trên người đạt thịnh, gân tay nổi lên, cánh tay huy động một nắm đấm cực mạnh lao thẳng về phía Lâm Cao, chính là một chiêu Toái Thạch Quyền trong Toái Thạch Tam Công của Trần gia.
Keng keng keng...bụp bụp bụp...

Chỉ trong nháy mắt, hai người liên tục giao thủ với nhau liên tiếp hơn 30 chiêu, kiếm ảnh đưa lên hạ xuống, quyền kình đánh ngang đập dọc...hai người không ai chịu ai, kẻ đâm người đấm, liên tục không ngừng...

=Hừ’ Đoạn Phong Thập Tam Kiếm có gì hay ho, tiếp một chiêu Khai Sơn Phá Thạch của ta đây’=.

Đột nhiên, Trần Diên Mãnh tung ra một chưởng, đây là tuyệt chiêu của hắn, tuyệt học nổi danh nhất của Trần gia, Khai Sơn Chưởng. Trận đấu dù sao cũng không nên kéo dài thêm nữa.

Sắc mặt Lâm Cao trầm xuống, kẻ địch ra tay quá nhanh, hơn nữa uy lực không thể xem thường, chưởng phong ập tới khiến hắn chỉ kịp đưa kiếm ra trước ngực đón đỡ.

Ba!

Lực lượng va chạm khiến Lâm Cao bay ngược về sau, nhưng trước đó hắn đã kịp quét ra một đường kiếm sắc lạnh về phía kẻ địch. Chiêu này có tên là Kiếm Đốc Phong Hồi, thuộc thức thứ sáu trong Đoạn Phong Thập Tam Kiếm vô cùng lợi hại của Lâm gia.

Trần Diên Mãnh không kịp đề phòng, hắn còn đang đắc ý muốn xông lên để thừa cơ công kích, ai ngờ đối phương còn có hậu chiêu này. Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, bả vai bị lãnh một nhát chém khá sâu, máu tươi phụt ra ướt đẫm y phục.

Mà vào lúc này, thân ảnh Lâm Cao lóe lên lần nữa, mũi kiếm bay tới như tên bắn, sắp sửa cho Trần Diên Mãnh ăn thêm một đòn chí mạng.

Nhìn thấy một màn này, không ít người của Trần gia cũng đổ mồ hôi lạnh, khán giả ngồi xem hơi có chút tiếc nuối, xem ra kinh nghiệm thực chiến của Trần Diên Mãnh còn non kém, cho rằng đối phương không thể phản chiêu, đáng tiếc, đáng tiếc, thực lực trên thực tế còn kém đối phương một mảng lớn.

"Ta đầu hàng!".

Trần Diên Mãnh cảm thấy nguy hiểm cận kề, nếu một kiếm kia đâm trúng hắn không chết thì cũng sẽ tàn phế cả đời, miệng vội vã hô to, nào có còn chút oai phong lúc trước.

Lâm Cao nghe thế liền dừng lại, lạnh lùng thu kiếm tra kiếm vào vỏ, đối phương chủ động nhận thua hắn coi như đã thắng, không nên tiếp tục đắc tội với Trần gia làm gì.

"Trận thứ nhất Lâm Cao thắng!".

Lão trọng tài dõng dạc tuyên bố.

Thân hình của Lâm Cao nhanh chóng rời khỏi võ đài, tiến về chỗ đám người trong gia tộc mình. Thắng trận này chính là vào được vòng hai. Gia chủ Lâm gia gật đầu hài lòng, giống như đã dự đoán được kết quả này từ trước.

"Rất tốt! Kiếm Đốc Phong Hồi chính là phải dùng như vậy!".

Lâm Ngọc Thụ mở miệng khen ngợi, cũng là để nói với mấy đệ tử còn lại trong tộc.

"Đa tạ gia chủ khích lệ!".

Trận đấu đầu tiên diễn ra tương đối chóng vánh, chỉ vài ba chiêu đã phân định kết quả, dù sao đây cũng chỉ là mấy trận khởi động, khán giả phía dưới đa phần đều chú ý tới bốn thiên tài của bốn đại gia tộc, đó chính là Trần Nhất Long, Lâm Phong, Mạnh Tinh Đấu và Phương Thiên Phú, bốn người họ mới thực sự là tâm điểm cuộc tỷ võ lần này, những người khác chủ yếu để các gia tộc thăm dò lần nhau mà thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau