VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Ba tên thợ săn

Trần Phàm vác cái xác to lớn trên vai, thân hình hắn nhỏ bé hơn con yêu thú này nhiều, trông như con kiến đang khiêng quả đào vậy. Lần này có ngu mới đổi cho thằng hệ thống mắc dịch kia, hôm nay phải tự thưởng cho mình một bữa thịnh soạn mới được.

Trần Phàm lấy từ trong tay nải ra mấy chiếc lọ nhỏ, đây không phải bảo bối gì mà chính là...muối tiêu và các loại gia vị tẩm ướp. trước khi vào sơn mạch hắn đã tính toán đem theo mấy lọ gia vị. Thịt yêu thú tuy ngon nhưng nếu không có gia vị thì thật uổng phí khi được ăn loại thịt này. Hắn cầm đao lên bắt đầu xẻ thịt Hãn Huyết Trư, thân hình nó rất lớn, từng này thịt chắc khỏi lo bị đói trong hai ngày.

"Tuyệt vời!".

Trần Phàm vừa ăn vừa tự khen lấy, đây đúng là món thịt lợn nướng ngon nhất trong đời mà hắn được thưởng thức, không hổ là mỹ vị nhân gian.

Thịt yêu thú vô cùng bổ dưỡng, nếu ăn vào sẽ có tác dụng cường thân kiện thể, bởi cuộc đời chúng đã ăn vào không ít linh dược. Tuy nhiên không thể ăn quá nhiều, thịt của yêu thú tất nhiên sẽ có chứa yêu khí, nếu ăn liên tục trong thời gian dài thì cơ thể nhân loại sẽ dần bị đồng hòa thành yêu thú, mất đi nhân tính của mình.

Con người có thể ăn thịt yêu thú, thì yêu thú cũng có thể xơi tái con người. Thịt người đối với chúng mà nói cũng có tác dụng tăng cường tu vi không nhỏ, bởi vậy một kẻ đi săn rất có thể sẽ trở thành một con mồi. Là đi săn hay bị săn? Tất cả đều phải dựa vào hai chữ thực lực mà nói.

Sau khi ăn uống no nê, Trần Phàm lại tiếp tục lên đường. Đi được một đoạn, hắn cảm giác phía trước hình như đang có người. Hiện tại các giác quan của hắn mạnh hơn người thường rất nhiều, ở khoảng cách xa như vậy vẫn có thể nghe được tiếng nói chuyện. Đây là một nhóm thợ săn vào núi cũng đang kiếm linh dược và săn giết yêu thú như hắn.

Trần Phàm leo lên một cái cây xum xuê cành lá, hắn ghé mắt ra nhìn, phía trước quả nhiên có ba tên thợ săn đang đứng, tên nào cũng cơ bắp vạm vỡ, trên người da thú quấn thân, gương mặt cùng nhau có chút tương đồng, nhìn có vẻ giống như là ba huynh đệ. Một tên trong đó cầm cây cung khá lớn, hông dắt theo dao, tên khác lưng đeo một cây đao dài, còn tên cuối cùng vác trên vai cây chiến phủ cực bự.

Trong Cổ m sơn mạch, ngoài các thế lực như đệ tử gia tộc hay tông môn ra, thì còn có rất nhiều thợ săn và dong binh cũng hay vào đây tìm kiếm tài liệu, sau đó đem vào các thành trấn lân cận bán đi kiếm tiền mưu sinh.

Thợ săn và dong binh hầu hết đều là tu sĩ. Thực tế đây chỉ là một cách gọi, thợ săn cũng không khác dong binh là bao. Chỉ khác ở chỗ thợ săn thường hành động một mình, có khi là hai ba người. Còn dong binh hay tụ tập thành nhóm lớn, có tổ chức đoàn đội đàng hoàng, tuy nhiên thỉnh thoảng cũng có lúc dong binh vẫn đi một mình.

Tên cầm cung trong số ba thợ săn mở miệng nói:

"Đại ca, chúng ta vào đây cũng được bảy tám ngày rồi, đến hôm nay vẫn chưa kiếm được gốc linh dược nào, có phải có kẻ khác nhanh chân hơn rồi không?".

"Đệ vội cái gì, linh dược đâu phải thứ dễ kiếm!".

Tên cầm đao trả lời, nhưng hắn không phải đại ca mà là nhị ca.

"Được rồi các đệ, mau đi tiếp thôi, ta cảm thấy phía trước có linh khí hội tụ đó, phải nhanh chân lên!".

Tên đại ca lúc này mới lên tiếng.

Ba người không nhiều lời lập tức đi tiếp, hướng đi của họ quả nhiên giống với Trần Phàm. Nơi này vốn là vậy, hàng năm có không ít thợ săn và dong binh vào đây kiếm trác, giết người, cướp giật, loại nào cũng đều có đủ cả.

Linh dược chính là thảo dược có chứa linh khí bên trong, thường dùng làm tài liệu chính của nhiều loại đan dược, cũng là thức ăn ưa thích của hầu hết mọi loại yêu thú. Chúng được các thợ săn và dong binh săn tìm rầm rộ, bởi loại tài liệu này dễ lấy hơn tài liệu từ yêu thú. Bởi nếu muốn lấy được tài liệu từ yêu thú thì gần như phải giết nó mới có thể, còn linh dược thì chỉ cần nhổ lên rồi rửa sạch là xong, trừ một số loại linh dược đặc thù mới cần có những thủ đoạn đặc thù để lấy. Tuy bên cạnh linh dược rất hay có yêu thú canh giữ, để lấy được cũng phải tốn ít công phu, nhưng ít nhất cũng không khó khăn như phải giết chết một con yêu thú.
Trần Phàm âm thầm đánh giá, tên cầm chiến phủ có vẻ là thực lực cao nhất, đã tới hư khí cảnh đại viên mãn, còn hai đệ đệ của hắn đều là hư khí đỉnh phong. Nơi này cũng không chỉ có một hướng là có linh khí hội tụ, ba tên kia tới đây trước mấy ngày rồi mà chưa tìm được gì. Trần Phàm cũng là rộng lượng chuyển qua hướng khác tìm kiếm, không cần giành giật với mấy thợ săn này làm gì.

"Ồ, quả nhiên có múi dược liệu ở gần đây!".

Đi được một đoạn, lúc này đã vào sâu bên trong sơn mạch, đột nhiên Trần Phàm ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng bay tới, chính là mùi của linh dược, nếu không nhờ khứu giác nhạy bén khó lòng mà hắn đã ngửi được.

Trần Phàm nhanh chân chạy tới, trước mặt hắn hiện ra một con suối chảy róc rách rất đẹp, con suối này khá lớn, hai bên bờ cỏ mọc um tùm, xa xa trong đám cỏ đó ẩn hiện một nhánh cỏ hình dáng kỳ lạ. Trần Phàm nhẹ nhàng bước đến một cách thận trọng, nơi này nguy hiểm hơn ở vùng ngoài nhiều, rất có thể sẽ có yêu thú lợi hại lởn vởn quanh đây, hắn tuy không sợ nhưng nếu có thể tránh được thì nên tránh.

Vén nhẹ lùm cỏ, một cái cây toàn thân có màu vàng nhạt óng ánh đã hiện ra trước mắt, lá cây hình trứng, nhìn giống như mấy cái vảy nhỏ. Màu sắc của nó hoàn toàn trái ngược với đám cỏ lục bên cạnh, càng làm nổi bật lên sự cao quý của một gốc linh dược.

"Đây là...Long Lân Thảo!".

Trần Phàm tất nhiên nhận ra bởi hắn có đọc Sơ Cấp Luyện Đan Chi Lộ, bên trong có ghi chép không ít về các loại linh dược. Long Lân Thảo là linh dược trung cấp và là tài liệu chính dùng để luyện chế ra Long Hổ Cường Thân Đan, loại đan dược cao cấp hơn Tráng Thể Đan một bậc.

Linh dược đương nhiên cũng phân chia cấp bậc, giới tu sĩ ở đây chia nó ra làm các nhóm là sơ, trung, cao cấp, trên nữa là linh dược cực phẩm. Đan dược vì vậy mà cũng có phân loại cấp tương tự, bởi nó chính là thành phẩm của linh dược. Ngoài ra còn có lời đồn về loại linh dược cấp bậc tuyệt thế, đây được coi là linh dược chỉ có trong truyền thuyết mà thôi.

Trần Phàm hết sức nhẹ nhàng nhổ lên gốc linh dược, đây chính là linh dược đó nha, toàn thân đều là dược liệu, mất đi một cọng rễ cũng sẽ giảm đi giá trị. Bên cạnh đó còn có ba bốn cây Long Lân Thảo nữa, xem ra chỗ này là một khóm linh dược. Mải mê nhìn ngắm mấy cây thuốc xinh đẹp, hắn không để ý đã có ba bóng người đang đi về hướng này. Nhưng rất nhanh đã phát hiện ra, hắn vội lấy tay phủi chút bụi đất còn vương lại rồi bỏ linh dược vào trong túi.

Đây chính là ba tên thợ săn khi nãy, bọn chúng đi hướng kia tuy nhiên đáng tiếc chỗ đó đã có một đám dong binh nhanh chân hơn tới trước. Vừa tới đây thì cũng đã trông thấy Trần Phàm, tên tam đệ cầm cung trong đó liền cất tiếng dò hỏi:

"Vị huynh đệ này cũng tới đây để tìm linh dược sao?". Trần Phàm chỉ nhàn nhạt gật đầu rồi thản nhiên rời khỏi, nhưng mới đi có vài bước thì tên cầm cung kia lại gọi với theo:

"Xin chờ một chút!".

Trần Phàm cũng dừng lại, hắn muốn xem mấy tên này tính làm gì đây.

"Không biết các hạ xưng hô thế nào?".

"Ta họ Trần!".

"Thì là ra là Trần huynh đệ, ngươi vào đây chỉ có một mình sao?".

"Phải, có chuyện gì không?".

Tam đệ cầm cung cười nói:

"Đâu có gì, nếu như các hạ không chê có thể cùng chúng ta tìm kiếm linh dược, trên đường còn có thể hỗ trợ lẫn nhau, ngươi thấy thế nào?".

"Cảm ơn ý tốt của ba vị, nhưng ta đi một mình là được rồi!".

Trần Phàm nói xong liền cáo từ đi thẳng, ba tên kia cũng không có nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn theo. Được một lát, tên nhị ca vội nói:

"Đại ca, hồi nãy sao không ra tay?".

"Vì ta không có nắm chắc phần thắng, ngươi nói xem một người đơn thương độc mã có thể vào tận trong này vẫn bình an vô sự, nói không phải cao thủ ngươi có tin hay không?".

"Đại ca nói cũng có lý, nhưng ba người chúng ta liên thủ chẳng lẽ không thắng được hắn sao?".

"Cẩn thận vẫn hơn, giờ chúng ta bám theo tên họ Trần này, xem hắn có tìm được thứ gì giá trị không, lúc đó phục kích bất ngờ cũng chưa muộn!".

Ba tên thợ săn nhất trí rồi lẳng lặng làm theo kế hoạch.

Chương 27: Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng rình

Trần Phàm đang đi trên đường lập tức phát giác ra có người theo dõi, lại là ba tên thợ săn hồi nãy. Hắn chỉ nhếch mép cười thầm, các ngươi nghĩ ta là ai mà dám theo dõi chứ? Lại dám đánh chủ ý lên ta, vậy thì đừng trách ta ra tay độc ác.

Đột nhiên Trần Phàm gia tăng tốc độ, thoắt cái đã biến mất trước mặt ba tên thợ săn kia. Bọn chúng không khỏi kinh ngạc.

"Sao nhanh quá vậy?".

"Đại ca...!".

Tam đệ cầm cung quay sang nói:

"Xem ra hắn đã phát hiện ra chúng ta rồi, không nghĩ chúng ta ẩn thân tốt như vậy vẫn bị phát hiện, lẽ nào là cao thủ Chân Khí như đại ca sao?".

"Không thể nào, hắn còn trẻ như vậy, làm sao đã đạt tới cảnh giới đó, cái này quá dọa người rồi. Trừ khi hắn là một đệ tử nào đó trong đại tông môn, nhưng một kẻ như vậy sao phải tới nơi tầm thường này?".

Đại ca chiến phủ nhận định:

"Cho dù thế nào thì người này cũng không thể dây vào được đâu, chúng ta đi thôi!".

Trong số ba huynh đệ thì tên được gọi là đại ca có vẻ khôn ngoan nhất, hắn biết lúc nào nên tiến lúc nào nên lùi, nếu không cũng không thể lăn lộn trong nghề này lâu như vậy.

Thật may cho ba tên thợ săn khi làm như vậy, vì khi chúng nói chuyện Trần Phàm đã ở ngay trên đầu chúng nhìn xuống rồi, không tên nào phát hiện ra được, chỉ cần động một tí sát cơ nữa là cả ba lập tức được Trần Phàm “chăm sóc” ngay.

Phía bắc của Cổ m sơn mạch lúc này đang có một đội dong binh đi tìm kiếm tài liệu. Tổng số 14 người, tất cả đều là tu sĩ, tên có tu vi cao nhất đã là chân khí cảnh trung kỳ, thấp nhất cũng đã là cảnh giới hư khí. Đám người này đang chuẩn bị lấy một thứ gì đó trong sơn động lớn đằng trước kia, bên trong nhất định có bảo vật giá trị.

"Báo cáo Vương đội trưởng, theo thám thính cho biết bên trong sơn động kia có yêu thú chân khí cảnh canh giữ, nhiều khả năng bên trong có linh dược bậc cao!".

Một tên trong số đó báo cáo.

"Tốt, chuyến này đi nếu có thể lấy được linh dược bậc cao thì chúng ta sẽ kiếm bộn!".

Vương đội trưởng gật gật đầu, sau đó lại hỏi:

"Có biết yêu thú trong đó là gì không?".

"Dạ là một con Hắc Sơn Yêu Hùng!".

"Ừm, chúng ta dụ nó ra khỏi hang rồi cứ tấn công theo đội hình, đây là yêu thú có thực lực tương đương với cao thủ Chân Khí hậu kỳ, mọi người phải hết sức cẩn thận!".

"Vâng đội trưởng!".

...

Vào lúc này, ở một bụi rậm cách xa chỗ đám dong binh.

"Đại ca, lần này ra tay chứ?".

"Tất nhiên, nãy đã để tên họ Trần kia xổng mất, lần này ta đã tính toán kỹ, chúng ta làm ngư ông đắc lợi xem đám dong binh kia kiếm được thứ gì, tới lúc đó sẽ một mẻ hốt gọn!".

"Đại ca anh minh, không hổ danh lão đại của chúng ta!".

"Hắc hắc hắc!".

Lại là ba tên thợ săn quen thuộc, lúc này có lẽ không thể gọi chúng là thợ săn thú nữa, mà là thợ săn người thì đúng hơn. Biết Trần Phàm là cao thủ nên giờ này lại chuyển hướng sang đám dong binh, đây cũng là đội tìm kiếm đã hớt tay trên của chúng lúc trước, chúng nghĩ mình không tìm được linh dược là lỗi của đội dong binh này.

"Đại ca, kế hoạch thế nào, nói chi tiết một chút đi!".

Tam đệ lên tiếng hỏi.

"Đơn giản thôi, có gì mà phải chi tiết. Chúng ta cứ ngồi đây, lợi dụng thuật ẩn mình xem bọn chúng chiến đấu với Hắc Sơn Yêu Hùng. Đây là yêu thú chân khí cảnh trung kỳ, tuy 14 tên kia liên thủ có thể may mắn hạ được nó. Nhưng đảm bảo giết địch một ngàn tổn thất chín trăm, lúc đó thì đến phiên chúng ta động thủ rồi".

"Ồ, cái này phải gọi là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng rình rồi, đại ca lợi hại!".
"Hắc hắc hắc!".

Cả ba tên cùng nhau cười âm hiểm, giống như ba con chuột lần mò đêm tối, bắt đầu quan sát nhất cử nhất động của đội dong binh kia. Ba tên này quả nhiên có thuật ẩn nấp không tồi, đội dong binh vậy mà không một ai phát hiện, sẽ không ngoa nếu nói sát thủ cũng là nghề tay trái của chúng.

Ba tên thợ săn quả thực rất kiên nhẫn, bọn chúng vậy mà rình rập chỗ đó tới sáng ngày hôm sau, lúc này trong sơn mạch đang nổ ra một cuộc chiến kịch liệt.

Phía trước một con gấu đen to như cái nhà lớn, đứng bằng hai chân, cao tới bảy tám mét đang gầm thét điên cuồng lao vào mấy dong binh gần đó. Trong số đám dong binh có một gã cầm cây đao to trông có vẻ rất lợi hại, nếu không có cây đao kia có lẽ cả đám này bị con gấu xé xác từ lâu rồi, đây chính là Vương đội trưởng có tu vi cao nhất trong đội.

"Gầm....!".

Hắc Sơn Yêu Hùng rống lên giận dữ, nó bị đám người kia vây đánh từ nãy đến giờ đã bị thương khá nặng, nếu không phải vì thanh đao kia quá lợi hại nó cũng không ra nông nỗi này.

"Súc sinh, ta xem ngươi còn chịu nổi không. Vương Khoan, đệ giúp ta cầm chân con gấu này một lát!".

Vương đội trưởng hét lớn, đánh từ nãy tới giờ hắn cũng mệt lắm rồi. Con yêu thú này thân thể quá cường hãn, buộc hắn phải sử ra tuyệt chiêu của mình. Mọi người xung quanh cũng đã bị thương hết, không thể trì hoãn lâu hơn được nữa.

"Ca, đệ không chịu nổi nữa rồi...Hự!".

Vương Khoan cố gắng cầm chân đã bị con gấu vả cho một nhát vào mặt làm hắn văng ra xa, miệng không ngừng phun máu.

"Nhị đệ!”.

Vương đội trưởng hét lên, vừa rồi bị đánh chính là em trai hắn. Cả khuôn mặt đỏ lên đầy oán hận, hắn nắm chặt đại đao bổ tới một chiêu:

“Súc sinh, chết đi cho ta!".

Hắc Sơn Yêu Hùng bị đao pháp quỷ dị chém trúng, máu tuôn như suối, nó cũng gầm lên căm hận.

"Gào...oooooo....!".

"Nguy rồi, mọi người mau tản ra, con súc sinh này muốn đồng quy vu tận!".

Vương đội trưởng thân mang nhiều kinh nghiệm, vừa nhìn là biết yêu thú đang muốn liều mạng.

Mười bốn người nhanh chóng dùng toàn lực chạy ra xa, nhưng đáng tiếc vẫn hơi chậm một bước, đại trảo của con gấu vung tới, tất cả đều bị trọng thương ngã văng đi tứ tán, sống chết khó mà nói được.

"Ha ha ha!". Lúc này đây ba tên đóng vai "ngư ông" cảm thấy đã đến lúc ra tay rồi, bọn chúng bắt đầu xuất hiện, ba tên còn cẩn thận mang theo khăn che mặt. Tên đại ca của chúng cười lớn:

"Yêu thú chân khí cảnh đúng là mạnh thật! Nhưng các ngươi quả nhiên đã không làm bọn ta thất vọng!".

"Hừ! Các ngươi là ai, sao lại có thể vô sỉ như vậy? Đây là con yêu thú chúng ta vất vả lắm mới hạ được!".

Vương đội trưởng lau máu trên khóe miệng cố gắng gượng dậy nói, không nghĩ tới quanh đây còn có kẻ rình lén.

"Thế thì đã sao? Cái gì mà vô sỉ, đây gọi là mưu kế. Các ngươi lợi hại như vậy không phải giờ cũng đều nằm chờ chết hay sao?".

"Ngươi..."

Vương đội trưởng uất hận lại phun ra một ngụm máu, lúc này đã không còn sức nói tiếp được nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn ba tên khốn kia lấy đi tất cả. Những đội viên còn lại có vài người đã chết vì sát chiêu của yêu thú ban nãy, người thì chỉ còn thoi thóp, mạng sống vô cùng mong manh.

"Ba vị, trên người chúng ta cũng có không ít tài liệu giá trị, giờ chúng ta có thể đưa hết túi trữ vật cho các ngươi, chỉ cần tha mạng cho mấy người chúng ta là được!".

"Ha ha. Tha mạng? Giết hết các ngươi rồi thì tất cả cũng đều thuộc về chúng ta mà thôi".

Tên đại ca ra lệnh:

"Hai người các ngươi, mau lột hết thứ có giá trị trên người chúng đi, nhớ trước đó hãy để chúng ra đi thật thanh thản một chút".

"Yên tâm đi đại ca!".

Hai tên kia gật đầu rồi lạnh lùng tiến tới.

Vương đội trưởng cắn răng, hắn cố chống cây đao lên định liều mạng, cùng lắm thì cá chết lưới rách. Đột nhiên đúng lúc này lại có tiếng cười của ai đó từ phía trước vọng lại:

"Hắc hắc, đúng là bọ ngựa bắt ve chim sẻ đứng sau rình, đáng tiếc các ngươi đã quên mất còn có người cầm ná nữa cơ!".

Một bóng người từ đằng xa đi tới, vẻ mặt mang theo đầy sự khinh bỉ, không ai khác chính là Trần Phàm. Ba tên thợ săn kia bàn mưu tính kế người khác đâu ngờ chính mình lại bị tính kế như vậy, Trần Phàm vốn dĩ cũng chỉ tình cờ đi đến hướng có đội dong binh kia, vừa đến nơi đã thấy ba tên thợ săn lúc trước gặp đang nấp trong bụi rậm thì thầm gì đó, hắn mới nhảy lên cây cao mà nhìn xuống nghe ngóng, những gì bọn này nói chuyện đều lọt vào tai của hắn, nếu như ba tên thợ săn kia là chim sẻ vậy Trần Phàm chính là thằng bé cầm ná bắn chim.

"Là ngươi!".

Ba huynh đệ thợ săn kinh hãi nhìn Trần Phàm, bọn chúng cứ nghĩ mình đã ẩn náu tốt lắm rồi vậy mà có kẻ còn cao minh hơn bọn chúng. Tên đại ca nhanh chóng trấn tĩnh lại rồi lạnh giọng nói:

"Các hạ, ngươi tốt nhất đừng nên lo chuyện bao đồng, nếu giờ ngươi lập tức rời đi chúng ta sẽ không tính toán gì với ngươi!".

Trần Phàm chỉ cười khẩy đáp lại, sau đó không thèm để ý đến tên này, hắn nhẹ nhàng đi tới gần đội trưởng dong binh kia rồi hỏi:

"Nếu ta giúp các ngươi giải quyết ba tên kia ngươi có thể trả cho ta cái gì?".

Vương đội trưởng ngước mắt lên nhìn Trần Phàm, người này có thể đơn thương độc mã đi vào nơi đây chứng tỏ lời vừa rồi của hắn không hề nói giỡn. Với lại tình huống hiện tại cũng đâu còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể tin tưởng vào cao thủ thần bí trước mắt này.

"Nếu các hạ có thể giết được ba người bọn chúng, chúng ta nguyện đưa tất cả những gì hiện có trên người cho ngươi!".

"Ta không cần nhiều đến vậy đâu, chỉ là ba tên nhãi nhép mà thôi, các ngươi có ngân lượng chứ?".

"Có, chúng tôi có!".

"Vậy thì ba vạn lượng bạc đi, số tiền này đổi lấy mạng ba tên thợ săn đó, thế nào?".

"Ta trả cho ngươi sáu vạn lượng bạc!".

Vương đội trưởng lập tức đồng ý, tuy nhiên trong lòng cũng không mấy yên tâm cho lắm. Có câu gọi là tránh vỏ dưa sẽ gặp vỏ dừa, có thể thoát được ba tên thợ săn chưa chắc thoát được kẻ mới đến này. Có khi nào số phận của mình cũng như ba tên thợ săn kia?.

Chương 28: Một chấp ba

"Tốt! Thành giao!".

Trần Phàm nhẹ nhàng gật đầu rồi quay lại, khuôn mặt bất động thanh sắc, hướng phía mục tiêu của mình đi tới, những gì hắn và đội trưởng kia nói chuyện ba tên thợ săn đều nghe rõ mồn một, tên đại ca trong số chúng giận quá hóa cười nói:

"Thứ không biết sống chết, ngươi dám coi bọn ta là hàng hóa hay sao? Cho rằng một mình ngươi có thể giết được ba huynh đệ chúng ta?".

"Ngươi nói coi?".

Trần Phàm lạnh giọng, ngay sau đó mũi chân điểm xuống, toàn thân phát lực, phóng mình lao đi, tốc độ cực nhanh, gần như biến mất tại chỗ, Cô Tinh Tuyệt Sát như ánh sao bay chết người đánh về phía tên cầm cung, đây là tên yếu nhất trong nhóm.

"Nằm mơ!".

Tên đại ca hét lớn, vội vàng vung lên cây chiến phủ của mình, một búa bổ ra, đây là một binh khí phàm cấp hạng nặng, nếu bị nó bổ trúng Trần Phàm mặc dù có Đế Vương Chiến Khải có thể không chết nhưng nhất định cũng chẳng dễ chịu gì, chiến phủ kia nhiều khả năng là loại đỉnh phong trong phàm cấp, hơn hẳn những binh khí được làm từ sắt thép bình thường.

Trần Phàm đương nhiên biết rõ, lập tức nghiêng người tránh đi cú bổ như trời giáng kia, sau đó uyển chuyển vòng ngược lại đánh mạnh vào hông của kẻ địch, nắm đấm tựa thiết chùy. Nhưng tên này phản xạ cũng rất nhanh, ngay lập tức đưa cây búa ra đón đỡ. Keng, binh khí va đập với quyền đầu vậy mà lại phát ra một âm thanh như vậy, cả hai người bị lực phản chấn đều tạm thời lùi lại.

"Bàn tay của ngươi...Trong đó có giấu thứ gì vậy? Làm sao có thể ngạnh kháng với chiến phủ của ta!".

Tên đại ca nghi hoặc nói, hắn rất tự tin vào chiến phủ của mình, làm sao có thể lấy da thịt bình thường đỡ được, lẽ nào tên họ Trần kia tu luyện một môn thể thuật lợi hại nào đó.

"Một người sắp chết thì biết nhiều để làm gì?".

Trần Phàm lên tiếng đáp.

"Hừ! Ta mặc kệ ngươi tu luyện thể thuật hay dùng tà công gì, hôm nay ngươi đã kết thù với huynh đệ chúng ta, dù có phải trả giá đắt bao nhiêu ta cũng không thể để ngươi sống sót!".

Tên đại ca đã bắt đầu cảm thấy kiêng kị, điều hắn lo sợ là đối phương rất có thể là đệ tử một đại tông môn nào đó, đến nơi này lịch lãm. Nếu chẳng may điều này là sự thật, kẻ này có thể thoát được thì ba huynh đệ hắn từ nay chắc chắn không còn đường sống, bị một đại tông môn truy sát không phải là điều bọn hắn có thể thoát được.

"Ta nghĩ mình mới là người nên nói câu này, các ngươi có giá tận sáu vạn lượng bạc đó, là một số tiền không nhỏ đâu".

Trần Phàm cố ý nhấn mạnh mấy chữ "sáu vạn lượng bạc". Số tiền này mặc dù nhiều nhưng nếu để mua mạng một tên cao thủ chân khí, hai tên hư khí thì đúng là quá mức rẻ tiền. Hắn chính là muốn nói mấy kẻ này là loại rẻ mạt rác rưởi.

"Ngươi..."

Ngay sau đó hai bên lại lao vào nhau, tiếng binh khí va chạm nảy lửa. Tên đại ca là người giao thủ trực tiếp với Trần Phàm, còn nhị đệ hắn cầm đao hỗ trợ phía sau, tùy thời ra tay, cuối cùng là tên tam đệ thi thoảng lại bắn ra một mũi tên nhắm ngay chỗ hiểm của Trần Phàm. Đây quả thật là một chiến thuật không tồi. Bọn chúng phối hợp với nhau rất ăn ý, vốn dĩ người chiếm thế thượng phong phải là Trần Phàm nhưng giờ phút này lại trở nên cân bằng. Trần Phàm vừa lo đối phó với tên đại ca, vừa phải lo đối phó với những mũi tên hiểm độc, định tấn công tên bắn cung nhưng lại bị tên cầm đao cản lại, vai trò của hắn có lẽ cũng là bảo vệ cho tên tam đệ này yên tâm bắn tên.

Vút!

Đột nhiên một mũi tên phóng tới, nhưng kỳ lạ là nó không nhằm vào Trần Phàm mà là mấy người phía sau, điều này khiến cho Trần Phàm thoáng chút phân tâm. Tên tam đệ bắn cung đúng là rất gian xảo, hắn biết cho dù cả ba người liên thủ cũng không chiếm được bao nhiêu tiện nghi, chỉ có thể đánh hòa, vậy thì làm đối phương phân tâm bằng một hành động mà hắn không ngờ tới, đó là bắn vào mấy dong binh đằng kia. Tên đại ca không bỏ lỡ thời cơ thừa dịp bổ xuống một phủ, Trần Phàm buộc phải đưa hai tay lên đón đỡ.

"Phách sơn!".

Một phủ bổ xuống, trầm trọng mà lăng lệ, tựa như núi sập, nhanh như tật phong, mãnh liệt vô cùng.

Keng!

Hai tay Trần Phàm chắp lại kẹp lấy lưỡi búa, năm ngón tay như thép nguội, cứng như tinh cương, chiến phủ kia dù có ghê gớm bao nhiêu cũng không thoát ra được.

Nhưng đúng vào lúc này, tên nhị ca cũng tranh thủ cơ hội, nhanh như chớp cầm đao chém một nhát về phía hắn. Nhưng Trần Phàm đâu phải người chỉ vì một chút yếu thế mà nao núng, hắn đã từng chiến đấu với không biết bao nhiêu yêu thú, dù chưa tính là nhiều nhưng vẫn đủ xài rồi.

Trần Phàm vẫn là bình thản như nước, thong dong như mây. Lập tức rút thanh đoản đao cản lại thế chém của tên nhị ca. Tiếp theo dùng lực lượng 20 vạn cân gạt phăng cây chiến phủ của tên lão đại, xuất ra Bách Liệt Lưu Tinh như vũ bão về phía hắn. Hiện tại chiêu này của Trần Phàm trong một phần mười giây đã có thể xuất được 900 quyền ảnh, gần như tới mức đỉnh cao nhất.
Tên đại ca chỉ kịp tiếp được mấy trăm quyền, nhưng quyền ảnh cứ dồn dập mà đến quá nhanh, quyền kình như đạn đã phóng tới nơi mà âm thanh vun vút lát sau mới theo kịp.

Bụp...bụp...bụp...

Vai trái của tên đại ca bị trúng một quyền nặng, khi đã thất thủ thì liền sau đó nhiều nơi khác trên người hắn cũng dính chiêu, xương cốt vang lên răng rắc, máu rỉ ra đầm đìa, đủ thấy mỗi quyền của Trần Phàm mạnh như thế nào. Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, trên người lúc này đầy những vết thương to bằng nắm đấm.

"Đại ca!".

Hai huynh đệ kia thấy lão đại bị thương vội vàng chạy đến. Trần Phàm tranh thủ ngay lúc này lướt tới như một cơn gió, tên tạm đệ lập tức bắn ra một mũi nhằm làm giảm tốc độ của đối thủ.

Tên nhị ca căm hận nhìn Trần Phàm, chỉ gặp hắn bỗng nhiên bước ra một bước, cả người trong nháy mắt bộc phát lực lượng kinh khủng, dường như muốn liều mạng, hai tay giơ cao trường đao, vô cùng hung ác một đao trảm xuống.

"Đoạn Sơn!".

Một đao giáng xuống, hung hãn tới cực điểm, nhanh tới khiếp người, ẩn chứa cả đời công lực của hắn, nhất trảm đoạn sơn hà.

Nhưng lúc này Trần Phàm đã gia tăng tốc độ đến sát người của tên này, vẻ mặt không có lấy một tia rung động, nhanh như thiểm điện nghiêng người né đi thế đao đối phương, lấy một tốc độ không gì sánh kịp rút ra đoản đao của mình chém tới một nhát. Đao quang lóe lên, tốc độ còn nhanh hơn đao pháp của tên nhị ca này không ít, khoảng cách quá gần khiến cho hắn không thể tránh né được.

"A!".

Một cánh tay rớt bịch xuống đất, máu tươi vảy tung trời, kèm theo cả tiếng leng keng của binh khí, tên nhị ca kêu thảm một tiếng thì cánh tay đã nằm trên mặt đất, trong bàn tay vẫn nắm chặt thanh đao.

Trần Phàm làm một thế liên hoàn công kích, không để cho tên này kịp định thần, kế tiếp cánh tay thì mục tiêu chính là cái cổ. Thanh đoản đao của hắn lướt ngang một đường, tên nhị ca giờ này đâu còn thứ gì để đỡ, chỉ có thể tuyệt vọng trơ mắt nhìn, một dòng máu nóng phụt ra từ cổ họng kéo đi sinh mệnh cuối cùng của hắn. Một kẻ chuyên dùng đao đã phải chết dưới một cây đao khác.

Nói thì vẻ dài dòng nhưng từ lúc Trần Phàm giao thủ cho đến lúc giết được một tên thì tất cả chỉ vẻn vẹn diễn ra trong vài nhịp hơi thở, thời gian có lẽ chỉ đủ pha ấm trà đã có một tên trọng thương một tên tắt thở.

"Quá nhanh!".

Vương đội trưởng khiếp sợ nhìn Trần Phàm, người này có năng lực chiến đấu thật quá kinh người. Hồi nãy khi thấy Trần Phàm có chút thất thế, bị ba huynh đệ thợ săn vây công, hắn định ném bảo đao của mình cho Trần Phàm sử dụng. Nhưng đối phương thậm chí còn ra hiệu không cần, ý tứ rõ ràng muốn nói là ta không cần dùng đến thứ đó cũng có thể giải quyết được bọn chúng.
"Nhị đệ!".

Tên đại ca thét lên một tiếng thê lương, nhưng hắn không có đau lòng được bao lâu thì Trần Phàm đã vọt tới. Thế liên hoàn chưa dứt, một đao phập xuống, đoản đao của Trần Phàm đã găm thẳng vào tim của hắn. Tên đại ca hai mắt trợn lên, vẻ mặt vừa bi thống vừa không cam lòng, cuối cùng đổ gục xuống đi theo nhị đệ của mình, chết không nhắm mắt.

"Tới lượt ngươi rồi, cái thứ chỉ biết đứng sau bắn lén, đi theo hai huynh đệ của ngươi đi!".

Trần Phàm thản nhiên tiến tới, vẻ mặt không chút sóng gợn, khuôn mặt hiền từ nhưng mang theo giọng nói lạnh lẽo từ địa ngục vang lên.

"Đại hiệp tha mạng...xin tha mạng...cầu xin người...xin hãy tha cho ta!".

Tên tam đệ toàn thân run rẩy nói, hắn quỳ rạp xuống dập đầu liên tục. Người thanh niên này nhìn còn trẻ tuổi hơn hắn tại sao lại có bản lĩnh kinh khủng như vậy? Giờ phút này hắn cũng chẳng thèm quan tâm hai ca ca của mình đã chết, có thể sống mà rời khỏi đây là tốt rồi.

"Vừa rồi đám dong binh kia cũng cầu xin các ngươi, sao không thấy tên nào động lòng? Mà thôi, hai vị đại ca của ngươi đang vẫy gọi ngươi kìa!".

Phựt!

Trần Phàm nói xong thì đoản đao lập tức hạ xuống, rồi một cái đầu người bay lên không trung kèm theo một vòi máu đỏ tươi vọt theo nó. Cặp mắt trên cái đầu vẫn mở trừng trừng, miệng há hốc, cái đầu rơi bịch xuống đất rồi lăn lông lốc như nói lên sự đoàn tụ của ba huynh đệ thợ săn..

Giải quyết xong xuôi, Trần Phàm bình thản thu lấy chiến phủ của tên cầm đầu, cái này là một thanh binh khí không tồi, giờ thành chiến lợi phẩm của hắn rồi, sao có thể lãng phí được. Ngoài ra còn có ba túi trữ vật loại nhỏ, bên trong chứa mười mấy vạn lượng bạc, một ít linh dược, đan dược, tài liệu yêu thú...Trần Phàm đều thu lấy cả, xem ra ba tên này lâu nay đã cướp bóc được không ít, nên gọi chúng là đạo tặc chứ thợ săn cái nỗi gì. Vốn dĩ định trao đổi ba cái thi thể này lấy điểm năng lượng, nhưng hiện tại có rất nhiều người ở đây đang nhìn chằm chằm, hắn chỉ có thể bỏ qua.

Lúc này Trần Phàm mới đi tới chỗ đám dong binh kia, hướng phía đội trưởng, nói:

"Xong rồi đó, thù lao của ta đâu?".

Vương đội trưởng thở dài lấy ra một xấp ngân lượng giao cho Trần Phàm, lần này đi vào Cổ m sơn mạch cũng kiếm được không ít, số tiền này nếu đem ra đổi mạng đã là quá rẻ rồi. Với bản lĩnh của cao thủ trước mặt này cho dù có cướp sạch của bọn họ thì hiện tại họ cũng có thể làm được gì? Vương đội trưởng là thầm nghĩ mình vẫn còn may mắn. Lúc này dù đang bị thương nặng vẫn cố đứng dậy ôm quyền nói:

"Tại hạ Vương Định, đa tạ ân nhân ra tay cứu mạng! Xin hỏi quý tính đại danh của đại hiệp?".

"Ta là Trần Phàm, ngươi không cần đa lễ, đây đơn thuần chỉ là giao dịch thôi, với lại ta cũng thu được lợi ích không nhỏ rồi!".

Trần Phàm mặt không biểu tình đáp, sau đó đột nhiên lại hỏi:

"Trong sơn động kia có cái gì vậy?".

Vương Định thành thật trả lời:

"Không giấu gì Trần đại hiệp, đội chúng ta thăm dò nơi này đã nhiều ngày, phát hiện bên trong sơn động kia có một con Hắc Sơn Yêu Hùng cư ngụ. Tuy chưa xác định được bên trong có thứ gì nhưng ta đoán ít nhất cũng phải là linh dược trung cấp!".

"Ừm, hiện tại các ngươi bị trọng thương hết cả rồi, có thể tự lo được chứ?".

"Đa tạ đại hiệp quan tâm, chúng ta đều có mang theo đan dược trị thương, chỉ có điều trong đội đã có vài người mất mạng!".

"Vậy các ngươi mau phục dụng đan dược đi, ta có thể ở đây thủ hộ cho các ngươi một lát!".

Trần Phàm gật gù rồi rộng lượng nói, đã giúp thì giúp cho chót, dù sao chuyến này đi vào đây cũng đã đạt được không ít lợi nhuận. Mới có một loáng đã kiếm được từng này tiền, hắn chợt hiểu ra một điều đó là, con đường làm giàu nhanh nhất chính là đi ăn cướp.

Vương Định nghe thế liền cảm động, lập tức bảo mấy người còn lại trong đội cúi đầu đa tạ, sau đó nuốt đan dược khoanh chân ngồi xuống trị liệu thương thế.

Chương 29: Lâm Phi Yến

Trần Phàm chia tay với Vương đội trưởng, hỏi ra mới biết đám người này là dong binh tới từ thành Phúc Long, một thành trì tiếp giáp với Vân Long thành.

Đúng như lời Vương Định nói, bên trong hang ổ của Hắc Sơn Yêu Hùng quả nhiên có mấy gốc linh dược trung cấp, ngoài ra linh dược sơ cấp cũng có không ít, Vương Định hào phóng muốn chia cho Trần Phàm một phần coi như để tạ ơn cứu mạng nhưng hắn thẳng thừng từ chối. Đây dù sao cũng không phải công sức của hắn, từ đầu đến cuối đều là đám dong binh kia vất vả mới hạ được yêu thú, còn hi sinh mất mấy người, Trần Phàm chỉ lấy thứ đáng thuộc về mình mà thôi.

Sau khi chia tay, Trần Phàm vẫn tiếp tục ở lại trong núi tu luyện. Hắn tìm một sơn động hẻo lánh bí mật, vẫn như mọi khi, bố trí một ít bẫy báo động bên ngoài, sau đó yên tâm ngồi xuống, hắn đang chuẩn bị đột phá hư khí cảnh trung kỳ lên hậu kỳ.

Trải qua mấy phen chiến đấu, nhất là cuộc chiến với ba tên thợ săn vừa rồi, Trần Phàm cảm thấy đã đến lúc đột phá rồi, đây dù sao chỉ là từ trung kỳ lên hậu kỳ, cho nên đột phá không mấy khó khăn cho lắm, chỉ cần tích súc đủ nội công là được. Người khác tất nhiên phải tích súc qua mấy năm, tư chất kém thì mấy chục năm mới đủ để đột phá, còn hắn có năng lượng yêu đan nên mới có thể nhanh được như vậy.

Ầm

Khoảng ba canh giờ sau, trong đan điền khí hải của Trần Phàm có tiếng động nhỏ vang lên, rốt cuộc cũng lên được hư khí cảnh hậu kỳ. Công lực trong người lại được đề thăng lên một bậc.

Các tế bào trong cơ thể lại rục rịch thức tỉnh.

Mỗi khi lên một cấp độ, dù lớn hay nhỏ, các tế bào của hắn cũng sẽ được thức tỉnh, cấp độ càng cao thì số lượng tế bào thức tỉnh được càng nhiều, và tất nhiên là càng tốn nhiều năng lượng hơn người khác.

Hiện tại sau khi đột phá lên hư khí hậu kỳ Trần Phàm đã thức tỉnh được 3000 tế bào trong cơ thể, lực lượng là 30 vạn cân, cái này chính là tương đương với cao thủ chân khí hậu kỳ, quả thật quá mức nghịch thiên. Nếu để cho người ta biết được trên đời có loại công pháp như vậy, e rằng toàn bộ giới tu chân sẽ dấy lên một hồi gió tanh mưa máu khủng khiếp. Phải biết rằng, tu sĩ lên được chân khí cảnh mới có lực lượng 10 vạn cân, đây là loại bình thường, tùy vào tư chất mà có người đạt được mười mấy vạn, thậm chí là 20 vạn, 30 vạn cũng có, đó đều là thiên tài vạn năm yêu nghiệt. Nhưng chẳng có ai như Trần Phàm, chỉ là cảnh giới hư khí đã có lực lượng vượt hắn một đại cấp bậc, cái này đã không phải có thể dùng hai chữ thiên tài để hình dung nữa.

"Bây giờ đã không phải sợ tên Trần Thương Hải kia nữa rồi!".

Trần Phàm đắc ý hài lòng, sau đó lấy từ trong người ra hai thanh binh khí, một phủ một đao, chính là chiến lợi phẩm thu được từ hai gã thợ săn. Hắn khoanh chân lại rồi đặt cây đao lên hai tay, miệng lẩm bẩm mấy câu gì đó như đang đọc thần chú, đây là khẩu quyết của Đế Vương Chiến Khải.

“Ta là đế vương, thân mang chiến khải, vạn khải thần phục, vạn thế thần uy, hiệu triệu thiên vương, vạn binh triều bái, vạn khải triều tông...”

Đột nhiên hai tay hắn bóp lại, nắm chặt vào thanh đao, kỳ quái là chẳng có chút máu nào rỉ ra ngoài, chỉ thấy bảo đao ngày càng bị xói mòn đi, giống như bàn tay hắn đang tiết ra axit vậy. Thực tế thì mô giáp trong cơ thể Trần Phàm đang ngưng tụ lại trên tay, chỉ cần vận dụng theo tâm pháp và khẩu quyết của Đế Vương Chiến Khải, khi tiếp xúc với bất kỳ binh khí nào thì chúng đều sẽ bị hòa tan, tất cả tinh chất đều bị thu vào làm thứ bổ dưỡng cho bộ giáp kỳ dị này. Tuy nhiên quá trình này diễn ra cực chậm, cho nên không thể áp dụng vào trong chiến đấu được, áng chứng để “ăn” hết hai kiện binh khí này thì hắn phải mất tới hai ba ngày.

Sau khi thôn phệ xong hai thanh binh khí, Trần Phàm lại phóng người ra khỏi sơn động tiếp tục săn giết yêu thú. Hắn không động tới cây cung của tên thợ săn tam đệ vì nó được làm từ một loại gỗ nào đó, cái này vô dụng với hắn, chỉ có thể bán đi lấy tiền.

Một đường tiến lên, Trần Phàm liên tục chiến đấu, giết chết được không ít yêu thú, thu thập được khá nhiều linh dược, quả nhiên càng vào sâu trong sơn mạch thì linh khí càng nồng đậm, linh dược phát triển càng mạnh. Nhưng hắn cũng chỉ dám lởn vởn ngoài ria mà thôi, nơi càng có lắm linh dược thì càng nhiều yêu thú, hiện giờ nếu gặp phải con có cảnh giới chân khí trung kỳ hắn có thể giải quyết, nhưng từ hậu kỳ trở lên thì chỉ có thể co chân mà chạy.

Năm tháng sau, Trần Phàm quyết định quay về. Chỉ còn một tháng nữa là tới ngày đại chiêu sinh của Vạn Linh Tông rồi, hắn cũng muốn xem xét một chút có gì hay ho. Đồng thời bắt đầu sử dụng thật nhiều điểm năng lượng để rèn giũa thuật luyện đan.

Trải qua khoảng thời gian này, tổng số năng lượng mà hắn thu được lên tới mười năm ngàn điểm có dư, đủ để cho hắn làm rất nhiều việc. Cái này cũng không có gì lạ, yêu thú mà hắn săn giết chủ yếu toàn là chân khí cảnh trở lên, mỗi con là vài chục điểm, cao hơn nhiều so với yêu thú hư khí, do vậy mà mỗi ngày hắn phải kiếm được trung bình hơn trăm điểm năng lượng, mỗi tháng vài ngàn, từ đó cộng lại mới nhiều như vậy.

Trở về thành Vân Long, Trần Phàm không về phủ ngay mà lại đi thẳng tới cửa hàng. Tất nhiên rồi, kiếm được nhiều tài liệu như vậy phải bán đi chuyển hết thành tiền mới được, hơn nữa hắn cũng muốn mua một ít nguyên liệu luyện chế đan dược.

Bước vào Minh Bảo Lâu, lần này nhân viên giới thiệu cho hắn một chấp sự khác, không phải cái tên Hà chấp sự lần trước, người này tuổi tác lớn hơn, là một lão giả đã có tuổi, nhân viên gọi lão là Lý chấp sự.

Ngoài số ngân lượng thu được ra, bán hết tất cả tài liệu trong người hắn, chủ yếu là linh dược vì yêu thú đều đưa cho hệ thống cả, có được hơn 30 vạn lượng bạc.

"Lấy cho ta những loại dược liệu này, tất cả 10 phần".

Trần Phàm nói với Lý chấp sự, hắn đưa ra một tờ giấy nhỏ, bên trong có ghi năm loại dược liệu luyện chế Tráng Thể Đan.

"Ồ! Công tử muốn mua dược liệu luyện đan sao?".

Lý chấp sự ánh mắt lóe ra vài phần khôn khéo, chăm chú nhìn Trần Phàm, khuôn mặt hơi có chút kinh ngạc. Mua dược liệu luyện chế đan dược, chẳng lẽ thanh niên này là một đan sư, hoặc là một đan sư tập sự. Một lát sau, lão giả này lại hỏi:

"Lão phu mạn phép xin hỏi ngài có phải là...?"

"Ta được người khác nhờ vả thôi. Sao vậy, không lẽ phải là đan sư mới được phép mua dược liệu à?".

"Không...đương nhiên không có chuyện đó rồi! Dược liệu thì bất kỳ ai cũng có thể mua được. Lão phu chỉ là tò mò chút thôi, mong công tử đừng để bụng!".

Lý chấp sự vội cười hòa nói:

"Công tử xin chờ ta một lát, lão phu đi đưa đơn dược của người cho dược sĩ trong cửa hàng".

"Được".
Trong Minh Bảo Lâu còn có dược sĩ, đây là những người rất có hiểu biết về các loại linh dược. Khác với đan sư, dược sĩ chỉ biết các kiến thức liên quan về linh dược, cũng như chúng có tác dụng ra sao, có thể luyện chế ra những loại đan dược nào...Điều này có phần giống với bác sĩ và dược sĩ ở thế giới kiếp trước mà Trần Phàm đã sống.

Những dược sĩ ở dị giới cũng có triển vọng trở thành một đan sư, đáng tiếc tư chất lại không đủ, hoặc có thể họ là những người có sở thích đặc biệt về nghiên cứu linh dược. Về sau được các tổ chức thương hội như Minh Bảo Lâu tuyển dụng vào làm, với kiến thức khá chuyên sâu về linh dược của họ, muốn có một chỗ đứng trong những cửa hàng lớn cũng không phải là việc gì khó.

"Vị công tử này, dược liệu mà ngài cần có rồi đây".

Minh Bảo Lâu làm việc vô cùng nhanh chóng, chỉ một lát sau Lý chấp sự đã mang theo một cái bao nhỏ đựng vật phẩm giao cho Trần Phàm.

"Tất cả hết bao nhiêu?".

Trần Phàm nhận dược liệu của mình rồi hỏi.

"Công tử, mười phần tài liệu luyện chế Tráng Thể Đan của ngài, mỗi phần 100 lượng bạc, tổng cộng là 1000 lượng".

Lý chấp sự đáp.

Trần Phàm lẳng lặng móc ngân phiếu ra đưa cho Lý chấp sự.

"Ủa đây chẳng phải sư đệ hôm đó của Thu Nguyệt muội muội sao?".

Lúc này bên ngoài cửa lớn Minh Bảo Lâu có hai nữ tử đang đứng, một người trong đó nhìn thấy Trần Phàm liền lên tiếng tự hỏi.

"Tiểu thư, người quen hắn à?".

"Không tính quen, chỉ là biết thôi. Cách đây mấy tháng ta có cùng Thu Nguyệt muội muội tới đây mua chút đồ, tình cờ gặp hắn".

Nữ tử vừa lên tiếng không ai khác chính là Lâm Phi Yến, đại tiểu thư của Lâm gia mà lần trước Trần Phàm đã gặp qua một lần ngay tại cửa hàng này.

"Muội thấy tướng mạo hắn cũng thường thôi mà, nếu so với nhị thiếu gia thì còn kém xa".

Nữ tử có vẻ là nha hoàn của Lâm Phi Yến cười cười nhận xét.

"Ngươi thì biết cái gì? Mỗi người một vẻ, hắn trông thế thôi nhưng không tầm thường chút nào đâu, so với hai tên tra nam (loại nam nhân bỉ ổi, đê tiện) xấu xa kia thì tốt hơn nhiều".

"Tra nam? Ý tiểu thư là..." Nha hoàn ngơ ngác không hiểu.

"Là hai tên Trần Nhất Long và Phương Thiên Phú chứ còn ai vào đây. Ngươi biết không? Tiểu tử kia đã từng đắc tội với cả hai tên đó, đến cả ta cũng không dám làm vậy đâu".

"Hả? Người không đùa ta chứ? Làm sao có thể có người to gan như vậy được!".

Nha hoàn há hốc mồm kinh ngạc, cứ ngỡ tiểu thư mình đang đùa. Có ai mà không biết đến uy danh của hai vị đại thiếu gia kia, một người được mệnh danh là đệ nhất thiên tài Vân Long thành còn một kẻ là đệ nhất ăn chơi, vậy mà giờ tiểu thư nói có người dám "vả mặt" hai người này.

"Ta lừa ngươi thì được cái gì? Ngươi xem, đối với ta tướng mạo như vậy mới gọi là đẹp. Khuôn mặt không hề yếu đuối lại chẳng phải thất phu thô tục, so với khối tên mặt trắng khác vẫn ưa nhìn hơn nhiều!".

Lâm Phi Yến nói xong, ánh mắt mang theo vài phần thưởng thức lại nhìn về phía Trần Phàm.

"Tiểu thư! Người đừng nói với ta là..."

"Đừng nghĩ lung tung, ta chỉ là thưởng thức hắn thôi, không phải như ngươi đang nghĩ đâu".

Lâm Phi Yến lập tức phủ nhận, sau đó lại nói:

"Đi! Đi vào trong đó xem tiểu tử này mua gì?".

Nàng cùng nha hoàn chậm rãi đi vào Minh Bảo Lâu. Lâm Phi Yến năm nay 24 tuổi, dáng người lồi lõm, toàn thân uyển chuyển, lộ ra những đường cong trẻ trung hấp dẫn, cũng làm cho không ít nam nhân rạo rực trong lòng. Có mấy nhân viên nhận biết được nàng liền cung kính chào hỏi:

"Lâm đại tiểu thư! Người hôm nay tới đây ta có thể giúp được gì?".

"Ta chỉ tới gặp người quen thôi, các ngươi cứ làm việc đi".

Trần Phàm cũng nhận ra có người đang nhìn mình, ánh mắt hơi chếch về phía cửa, thì ra là vị đại tiểu thư lần trước đã gặp, lần này nàng còn đi cùng nha hoàn.

"Trần Phàm tiểu đệ, thật là có duyên, chúng ta lại gặp nhau rồi".

Lâm Phi Yến cười nói.

"Thì ra là Lâm đại tiểu thư, đúng là có duyên thật. Tiểu thư tới đây mua gì vậy?".

"Không có gì, ta chỉ là tình cờ đi ngang qua đây, nhìn thấy ngươi nên ghé vào xem thôi, còn ngươi thì sao?".

"Tại hạ mua ít đồ cho một vị tiền bối trong tộc".

Trần Phàm biết có thể vị tiểu thư này đã trông thấy nhân viên đưa dược liệu cho mình, cũng không nên quanh co làm gì.

Quả nhiên sau đó Lâm Phi Yến đã nói:

"Vừa rồi ta nghe ngươi nói dược liệu cái gì đó, không lẽ vị tiền bối kia chính là đan sư trong Trần gia sao?".

"Đúng vậy".

"Tiểu đệ thật là có phúc, được một vị đan sư nhận làm đệ tử, Thu Nguyệt muội muội có biết việc này hay không?".

"Không không...Ta chỉ là được người đó để mắt tới, sai đi làm mấy chuyện lặt vặt thôi, đan sư đó cũng không phải sư phụ của ta".

Trần Phàm vội vã xua tay, hắn cũng chỉ có thể đẩy hết lên người vị đan sư chưa từng gặp mặt kia.

"Thật vậy sao? Nhưng mà để mắt tới là tốt rồi, địa vị đan sư trong thành cũng không khác thành chủ là bao đâu. Nhà ta cũng có một vị đan sư cung phụng, nhưng ta thì không đủ tư chất, mà nhị đệ thì lại càng không có hứng thú với việc luyện đan".

Chương 30: Tỷ lệ hoàn mỹ

"Nghe nói sắp tới ngày đại chiêu sinh trên khắp vương triều rồi, Lâm tiểu thư đã có chuẩn bị gì chưa?".

Trần Phàm lái câu chuyện sang một hướng khác, tránh cho cô nàng này tò mò nhiều chuyện.

"Ta ư? Ha ha...Cái này phải xem tu vi và thực lực, cả hai thứ đó bổn tiểu thư đều không đủ, sao có thể tranh giành được vị trí đó. Phàm tiểu đệ cũng nuôi hy vọng này sao?".

"Tại hạ có lẽ chỉ tới góp vui thôi. Nói thật, cái Vạn Linh Tông gì đó ta đây còn chưa để vào trong mắt".

"Hả?".

Lâm Phi Yến hoa dung thất sắc nhìn Trần Phàm. Không chỉ có mình nàng, tất cả mọi người trong cửa hàng dù là đang làm gì khi nghe thấy hắn nói như vậy đều kinh hãi mà giật mình nhìn sang.

Danh tiếng của Vạn Linh Tông như sét đánh bên tai, dù là hoàng đế nghe được cũng phải cung kính xưng thần, không đâu không khiếp sợ. Vậy mà bây giờ có một kẻ đứng đây nói không để tông môn này vào trong mắt, kẻ trước mặt này bị điên hay sự ngông cuồng đã vượt qua cực hạn.

Trần Phàm hình như cũng cảm thấy mình vừa lỡ miệng, dù sao đâu có ai biết hắn có hệ thống trong tay, đây là một bí mật lớn nhất, hiện tại cũng không nên trang bức quả kẻo lại rước họa vào thân thì khổ. Cái lời vừa xong phát ra từ miệng hắn nếu để cho người của Vạn Linh Tông nghe được thì hắn có ngàn cái mạng cũng không đủ chết.

"Ờm...Ý của ta là...một đại tông môn như Vạn Linh Tông, danh chấn đại lục, thì làm sao mà một cặp mắt tầm thường như ta có thể chiêm ngưỡng chứ? Lâm tiểu thư thấy có đúng không?".

"Thì ra là ý này, vừa rồi ta còn tưởng mình nghe lầm cơ".

Lâm Phi Yến thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó sắc mặt bất chợt trở nên nghiêm túc, nói với Trần Phàm:

"Nếu ngươi muốn tham gia đại chiêu sinh lần này, thì nên cẩn thận với nhị đệ của ta một chút, tên nó là Lâm Phong. Từ khi bắt đầu biết tu luyện nó suốt ngày cũng chỉ biết vùi đầu vào kiếm thuật, lần này cũng tham gia đại hội chiếu sinh. Cả tên Trần Nhất Long kia nữa, hắn cũng không phải loại tầm thường đâu".

"Đa tạ Lâm tiểu thư nhắc nhở, ta đã nói rồi, chỉ là đến xem góp vui thôi, không quan trọng có đạt được danh ngạch hay là không".

"Ừm. Vậy là ngươi cũng giống ta rồi, trong gia tộc của ta cũng chỉ đặt hết hy vọng vào nhị đệ ta thôi. À phải, lâu rồi ta không thấy Thu Nguyệt muội muội đâu, không lẽ đang tu luyện để chuẩn bị cho ngày này sao?".

"Chắc là vậy, dạo này ta cũng không hay gặp tỷ ấy".

...

Đứng đó nói chuyện thêm một lúc, Trần Phàm cáo từ rời đi. Rẽ trái quẹo phải qua mấy con đường trong thành, cuối cùng đã về tới Trần gia phủ, bước vào trong đình viện của mình. Lần này phải sử dụng thật tốt số điểm năng lượng mà hắn đã thu được.

"Hệ thống, giờ ta vào trong không gian giả lập một thời gian. Khi nào cần cứ tự động trừ điểm năng lượng cho ta, được chứ?".

"Không thành vấn đề, mỗi giờ một điểm năng lượng, khi số điểm dùng gần hết ta sẽ thông báo cho ký chủ".
Trần Phàm nhắm mắt rồi tiến vào trong. Không để lãng phí thời gian, hắn nhanh chóng tưởng tượng ra đan lô, dược liệu. Bắt đầu một quá trình luyện tập điên cuồng.

Đã có chút kinh nghiệm từ lần thử trước đó, hắn mất tơi tận ba ngày mới luyện chế xong một viên phế đan. Lần này tất nhiên phải nhanh hơn, thời gian chỉ mất có một ngày đã hoàn thành.

"Tiếp tục".

Hắn không dừng lại, lần trước là một ngày thì lần sau tổng quá trình lại càng được rút ngắn.

Một ngày...mười canh giờ...tám canh giờ...sáu canh giờ...

Cuối cùng, tốc độ nhanh nhất mà hắn có thể luyện chế ra một viên phế đan là hai canh giờ. Đây chính là thời gian chuẩn mà một đan sư mới vào nghề có thể luyện ra được. Tuy nhiên cái này còn phụ thuộc vào tu vi nội công của người luyện, tu vi càng cao thâm thì thời gian luyện đan càng được rút ngắn, nếu là chân khí cảnh giới thì ban đầu sẽ phải mất ít nhất hai ba canh giờ để luyện chế một viên Tráng Thể Đan. Đây chỉ là tính riêng với đan dược này mà thôi, các loại đan khác càng cao cấp thì thời gian luyện chế càng dài.

Tu vi đan sư nếu đủ cao thâm thậm chí còn không cần dùng tới đan lô, trực tiếp sử dụng nội công ngưng tụ ra hỏa diễm, trong nháy mắt có thể luyện chế ra được một viên đan dược hoàn chỉnh. Tất nhiên Trần Phàm hắn còn chưa mơ tưởng đến cảnh giới có thể làm được như vậy, nhưng hắn có tự tin mình sớm muộn sẽ làm được. Tuy bây giờ vẫn chỉ luyện ra được phế phẩm nhưng bước đầu coi như đã thành công rồi. Một đan sư tập sự khi mới bắt đầu học luyện đan có ai mà không luyện ra phế phẩm, cho dù là thiên tài cũng phải trải qua mấy lần thất bại mới có thể đạt tới thành phẩm được.

Rút ngắn thời gian đạt đến tối đa xong, Trần Phàm bắt đầu bước vào giai đoạn luyện chế liên tục sao cho đạt tỷ lệ thành đan hoàn mỹ mới thôi.

Trong số những lần luyện chế ra một loại đan dược, đan sư sẽ có tỷ lệ thất bại nhất định. Ví dụ có người trong mười lần luyện đan thì thất bại năm lần, như vậy tỷ lệ thành đan của người này sẽ là 50 phần trăm, với tỷ lệ như thế đã có thể miễn cưỡng trở thành một đan sư rồi. Về sau đan sư sẽ phải không ngừng luyện tập để nâng cao cái tỷ lệ này lên, cho tới khi đạt tới mức trong 10 lần luyện chế đan thì cả 10 lần đều thành công, không có lấy một lần thất bại, người ta gọi tỷ lệ như vậy là tỷ lệ thành đan hoàn mỹ.

Đạt được tỷ lệ hoàn mỹ nói thì dễ nhưng thực chất khó khăn vô cùng, từ 50 phần trăm trở lên muốn tăng lên tiếp sẽ khó càng thêm khó. Luyện đan sư vốn đã là nhân vật hiếm có, mà đan sư có tỷ lệ thành đan hoàn mỹ lại càng là phượng mao lân giác trên đời. Bất cứ một vị luyện đan sư nào cũng đều mong muốn mình đạt tới tỷ lệ này, nếu có thể đạt tới tám chín mươi phần trăm tỷ lệ thành công đã là cực kỳ tốt rồi, đây chính là thiên tài luyện đan không thể nghi ngờ, còn đạt tới 100 phần trăm thì chắc phải gọi là tuyệt thế yêu nghiệt.

Mất hai canh giờ luyện chế một viên Tráng Thể Đan, thì một ngày Trần Phàm tối đa có thể luyện được sáu lần.
Trong 10 lần luyện chế đầu tiên, hắn không có thành công một lần nào, cứ 10 lần sẽ gọi là một đợt.

Đến đợt thứ hai vẫn là thất bại.

Cuối cùng đến 10 lần luyện chế thứ ba Trần Phàm cũng đã có một viên Tráng Thể Đan thành công, đây là viên đan dược đầu tiên thành công do chính tay hắn luyện chế.

Ngắm nghía viên đan trên tay, Trần Phàm mỉm cười hài lòng. Viên Tráng Thể Đan này có màu nâu sậm, chứ không đen xì như mấy viên lần trước. Nói lên rõ ràng một điều rằng đây chính là đan dược hoàn chỉnh chứ không phải phế đan.

"Lại tiếp tục thôi!".

Hứng khởi tăng lên trông thấy, Trần Phàm lại bắt đầu với đợt luyện chế thứ tư, đáng tiếc lần này vẫn là một viên đan thành công, đợt năm cũng không có gì thay đổi, tỷ lệ thành đan của hắn vẫn dừng ở mức 10 phần trăm.

Qua thêm mấy đợt sáu, bảy, tám...Tỷ lệ thành đan tăng lên 20 phần trăm.

Đến đợt thứ 15, trong 10 lần luyện chế đó, hắn đã thành công được 3 lần.

Ngày qua ngày, trải qua việc chế luyện không ngừng nghỉ, dù sao đây cũng là không gian giả lập, không phải thực tế, hắn muốn nghĩ sao thì nó là như vậy. Không cần nghỉ ngơi điểu tức, cũng chẳng cần bận tâm gì ngày đêm, hắn chỉ có luyện và luyện. Cuối cùng, trải qua hai tháng luyện chế liên tục, tức là đợt luyện đan thứ 36, Trần Phàm đã đạt tỷ lệ thành đan là 50 phần trăm, hay có thể gọi là năm trên mười. Hắn cuối cùng cũng miễn cưỡng được coi là một vị đan sư, dù chỉ là đan sư non tay nhất, nhưng như vậy cũng đã rất kinh người rồi.

Hai tháng này, đối với người khác mà nói có khi là mười mấy năm học tập chế luyện mới có thể đạt được tỷ lệ như Trần Phàm. Bởi hắn cứ không ăn không ngủ mà luyện liên tục như vậy, cộng thêm việc có hạt giống vong ngã trong đầu, tinh thần lúc nào cũng luôn ở trong trạng thái hoàn hảo nhất, thì người khác làm sao mà so được với hắn.

Nếu để có người trông thấy cảnh tượng mà Trần Phàm luyện đan, rất có thể sẽ bị hù cho chết tươi, cũng may đây chỉ là giả định, không có thật trên đời. Thực tế nếu như hắn ra khỏi không gian này, cho dù có dược liệu cung cấp vô hạn đi chăng nữa cũng làm sao mà trong hai tháng đã đạt được tỷ lệ như vậy.

"Vẫn phải tiếp tục, tỷ lệ này đối với ta mà nói làm sao mà đủ".

Trần Phàm lẩm bẩm, mồm nói rồi tay lại bắt đầu làm. Đúng vậy, hắn có Hệ Thống Giả Lập Vô Hạn, lại còn thêm cả hạt giống vong ngã nghịch thiên, nếu không làm được đan sư có tỷ lệ thành đan hoàn mỹ thì đập đầu vào gối chết cho rồi. Không gian giả lập chỉ cần có đủ điểm năng lượng thì một con heo đần độn nhất cũng có thể trở thành đan sư thiên tài, chứ đừng nói chi là người như hắn.

Mười lần thứ 70...lần thứ 71...lần thứ 72...Tỷ lệ thành đan của Trần Phàm tiếp tục đạt tới 80 phần trăm.

Đợt thứ 106...107...

Hắn liên tục luyện chế thêm bốn tháng trời nữa, tổng cộng sáu tháng, cuối cùng đến đợt luyện đan thứ 108, toàn bộ cả 10 lần trong đợt đó đều là đan dược hoàn chỉnh.

"Thành công! Cuối cùng ta cũng đã thành công! Trải qua 108 lần luyện đi luyện lại, Trần Phàm ta cuối cùng cũng đạt được tỷ lệ thành đan hoàn mỹ! Là tỷ lệ hoàn mỹ! Ha ha ha!".

Trần Phàm không kìm nén được cười lên sảng khoái. Sáu tháng trời, 108 lần luyện chế, nói ngắn không ngắn, nói dài không dài, chỉ có trực tiếp trải qua mới có thể thấu hiểu. Đây là tỷ lệ mà biết bao đan sư mơ ước, mà giờ hắn đã làm được. Bước đi đầu tiên bao giờ cũng là bước đi khó khăn nhất, chỉ cần vượt qua được thì những chông gai phía trước có là gì. Hiện tại đã đạt được tỷ lệ này, về sau nếu hắn luyện chế một loại đan dược khác sẽ không còn vất vả cật lực như vậy nữa, có thể không đạt được tỷ lệ hoàn mỹ ngay tức khắc nhưng cũng sẽ nhanh hơn trước rất nhiều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau