VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Luyện đan

"Rồi, bây giờ tăng nhiệt độ lên để hòa tan dược liệu".

Trần Phàm cẩn thận từng li từng tí, tinh thần căng ra. Bước này phải vô cùng cẩn thận, ngọn lửa trong lò phải được được tăng lên một cách từ từ, khống chế hết mức điều độ, chậm mà không được ngắt, nhanh mà không được loạn, chỉ cần một chút sơ hở cũng có thể thành công dã tràng ngay tức khắc.

Năm gốc linh dược dần dần bị tan ra, giống như cục nước đá đang phơi dưới ánh nắng, từ trên thân chúng rỉ ra từng giọt chất lỏng đùng đục màu xanh. Mà khuôn mặt của Trần Phàm hình như cũng cùng chung cảnh ngộ, mồ hôi cũng đang chảy từng giọt trên trán.

Hắn bắt đầu cảm thấy mệt mỏi ghê gớm, cái này khác với luyện thể rất nhiều, ý lực và nội lực bị tiêu hao nhanh như cống thoát nước, luyện chế đan dược quả là một công việc hao tổn cực độ.

Phù...phù...

Cuối cùng thì dược liệu cũng được hòa tan toàn bộ, giờ đây ở trong đan lô chỉ còn năm dòng chất lỏng màu xanh nhạt, trôi nổi trong đó, lúc thì hợp lại thành một đoàn, khi thì tản ra lung tung lộn xộn. Nhưng cả người Trần Phàm gần như đã kiệt quệ.

Hắn đình chỉ công việc, không tài nào tiếp tục nổi nữa, cả người đổ gục xuống đất. Tinh thần và nội lực gần như tiêu thất toàn bộ, cảm giác đầu óc mệt mỏi như 10 ngày 10 đêm liên tục không ngủ vậy. Hắn mới chỉ là hư khí cảnh thôi, còn chưa đạt tới cảnh giới có thể tu luyện không ăn không ngủ. Cũng may còn có khóa yêu đan kia cung cấp năng lượng không dứt, nhưng ý lực thì hắn lại chẳng có gì bổ sung cả.

"Mới mấy bước đầu sao đã mệt như vậy? Không được rồi, sau bước hòa tan dược liệu chính là bước quan trọng nhất, dung hợp dược dịch. Tuyệt đối không thể dừng lại giữa chừng, nếu không mọi công sức sẽ đổ sông đổ bể hết!".

Cũng khó trách, Trần Phàm bây giờ mới chỉ là hư khí cảnh, nội công chưa được cao cường cho lắm. Hầu hết nếu muốn học cái nghề luyện đan này trước hết phải đạt tới tu vi chân khí mới được, khi đó nội lực đã chuyển thành chân khí, chất lượng khí cao hơn, nội công thâm hậu, mới có thể đủ sức làm được việc này. Bây giờ hắn mới chỉ có cảnh giới hư khí đã làm được như thế này đã là rất nghịch thiên rồi.

"Hãy tưởng tượng đi, coi như mình là một kẻ không biết mệt mỏi. Ký chủ hãy nhớ đây là không gian giả lập, chỉ cần người có thể nghĩ được thì có gì không làm được".

Hệ thống đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.

"Đúng...đúng rồi! Sao ta lại quên khuấy đi mất chứ, đây đâu phải ngoài đời thật đâu, chỉ cần có thể nghĩ được thì có gì không làm được! Thực sự cảm ơn ngươi rất nhiều!".

Trần Phàm mừng rỡ reo lên, mọi thứ trong đây đều có thể giả lập ra, bao gồm cả bản thân hắn, vậy thì mọi chuyện được giải quyết rồi. Ngay sau đó hắn bắt đầu tưởng tượng:

"Ta là kẻ không biết mệt mỏi, tinh thần và nội lực vô cùng vô hạn, cứ hết lại đầy, không bao giờ cạn".

Tinh!

Hai mắt lờ mờ của hắn bất chợt mở to, sáng rực như tinh tú, tinh thần và nội lực đột nhiên sung mãn một cách không ngờ, toàn bộ mệt mỏi tiêu tan như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

"Quẩy lên!". Trần Phàm không dám chậm trễ, súng đã đủ đạn phải lập tức lên nòng, bắt tay ngay vào công đoạn tiếp theo, dung hợp dược dịch.

Linh dược sau khi bị hòa tan thành dịch thì chính là lúc cần phải dung hợp lại, đây là một quá trình khó khăn bậc nhất của việc luyện đan, đòi người luyện phải có sự tinh xảo tuyệt đối. Các loại linh dược đều có dược tính khác nhau, mỗi loại đều có đặc tính riêng biệt, vốn dĩ rất khó để dung hợp làm một. Đây giống như việc có một đám người, mỗi người lại mang một tính cách khác nhau, vì vậy đan sư phải biết cách khiến họ làm sao đồng tâm nhất trí, trở thành một đoàn thể trên dưới như một. Quá trình dung hợp bao gồm hai bước, một là phân tách thành phần, thứ hai mới đến dung hợp.

Dược dịch từ một dòng lớn sau đó được tách ra từng phần nhỏ một, những phần nhỏ này chính là thành phần bên trong dược liệu, thực ra việc hòa tan dược liệu trước đó là để phục vụ cho quá trình này, dược liệu sau khi đã hòa tan mới có thể dễ dàng phân tách thành phần. Vận dụng công thức trong đan phương ghi lại, điều phối tỉ lệ thành phần sao cho phù hợp nhất, cuối cung mới dung hợp lại.

Mỗi dòng dược dịch lớn bên trong có rất nhiều thành phần. Sau khi được phân tách ra, đan sư sẽ dựa theo đan phương mà dung hợp thành phần của dược liệu này với thành phần của dược liệu kia. Tất cả đều tuân theo một tỉ lệ nhất định, tuyệt đối không được có sai sót, nếu không đan dược có thể trở thành độc dược.

Trần Phàm đã có đan phương trong đầu, bước này cứ thế theo sách mà làm. Nhưng khi đến bước dung hợp, cái này lại khó khăn vô cùng.

Nội lực lại được rót vào trong lò, ý lực được triển khai. Hắn sử dụng thuật ngự mộc dẫn dắt mộc linh khí trong thiên địa đi vào trong đan lô, từ từ tiếp xúc với những phần dược dịch đang trôi nổi lung tung kia, giống như người mẹ nhân từ liên tục vỗ về những đứa con của mình.

Lúc này thuật ngự mộc mới chính thức phát huy công dụng của nó, có mộc linh khí điều hòa thì những thành phần dược liệu mới hợp làm một với nhau được. Tuy nhiên nói bao giờ cũng dễ hơn làm, Trần Phàm cứ loay hoay mãi vẫn không làm sao dung hợp được các thành phần lại với nhau. Cái này giống như kiều gặp phải một đám người kiệt ngạo bất tuân, chúng cứ không chịu phối hợp với nhau làm hắn hết sức đau đầu. Thành phần được hợp lại chỉ như một nắm cơm rời rạc, bỏ tay ra sẽ lại tan rã, thật khó để tạo ra một chỉnh thể vĩnh viễn.

Cuối cùng, với sự tập trung cao độ chưa từng có, Trần Phàm cũng dung hợp thành công các thành phần dược liệu lại với nhau. Hiện tại bên trong đan lô đã có một đoàn dược dịch hoàn chỉnh, không còn trôi nổi lung tung như trước nữa. Hắn đã phải rất vất vả, cứ mỗi lần các thành phần hợp lại là sau đó chúng lại tự động tách ra, cái này đã hợp thì cái kia lại tách. Nhưng hắn rất bình tĩnh, không hề nản chí, cứ làm đi làm lại cho đến khi toàn bộ được dung hợp thành công mới thôi. Đây là một sự bình tĩnh hiếm có, nếu là người khác đã sớm bỏ cuộc hoặc vì sự nóng nảy của mình mà làm hỏng toàn bộ quá trình rồi. Ngoài ra cũng phải kể đến một số kinh nghiệm tâm đắc trong cuốn Sơ Cấp Luyện Đan Chi Lộ, nếu không hắn chưa chắc đã có thể hoàn thành.

Tất cả những việc trên đã hao tốn mất một ngày rưỡi của hắn. Chỉ còn lại một nửa thời gian trong không gian giả lập này, Trần Phàm muốn hoàn thành một quá trình luyện đan nguyên vẹn trước khi thời gian kết thúc. Bước cuối cùng chính là ngưng kết dược dịch thành đan. Dược dịch sau khi đã dung hợp thành công sẽ được ngưng kết cô đọng lại thành một viên đan dược hoàn chỉnh.

Đây là bước quyết định đan có thành hay không. Trần Phàm cho lửa to lên, đạt tới cực hạn...đoàn dược dịch bắt đầu trở nên sền sệt, cứ thế đặc dần rồi quánh lại, tạo thành hình dáng ban đầu của một viên đan dược. Bước này mặc dù không khó như dung hợp thành phần nhưng lại hao tổn tinh thần và nội lực một cách khủng khiếp. Cũng may hắn đã có được hệ thống giả lập, tinh thần và nội lực coi như cuồn cuộn không dứt, chứ nếu ở ngoài đã thất bại từ lâu rồi.

Cũng do đây là lần đầu tiên Trần Phàm luyện đan, cho nên trong quá trình còn lóng ngóng chưa quen tay quen việc, mới dẫn đến tình trạng hao tổn nhanh như vậy, chỉ khi ngày càng thuần thục thì sự tiêu hao này mới ngày càng giảm xuống.

...

Ba ngày sau, Trần Phàm mở mắt, sắc mặt hắn không được vui cho lắm, mặc dù đã hoàn thành được tất cả các bước luyện đan nhưng đan luyện ra lại hỏng.

"Haiz! Mất ba ngày mà chỉ luyện ra một viên phế đan, nhưng thu hoạch cũng không tồi chút nào!".

Hắn rất nhanh đã phấn chấn trở lại, đây dù sao mới chỉ là lần đầu, có ai mà không gặp phải trường hợp như vậy. Người khác khi mới bắt đầu luyện tập như hắn chỉ cần đến bước dung hợp là đã thất bại hoặc bỏ cuộc rồi. Rất hiếm có ai có thể hoàn thành đầy đủ các bước, tạo ra được thành phẩm, dù chỉ là phế phẩm cũng xem như một bước đi không tệ.

Nhớ lại từng thứ ở trong "giấc mơ". Sau khi mở nắp lò, Trần Phàm chỉ thấy một viên đan dược màu sắc đen thui, giống như khuôn mặt nhọ nhem của hắn vậy. Xung quanh viên đan bốc lên mùi khen khét, xung quanh còn có mấy vết nứt tưởng chừng như sắp vỡ. Đây chính là viên phế đan hắn đã vất cả luyện ra.

Nguyên nhân thất bại thì có rất nhiều, như quá trình tinh lọc tạp chất của hắn chưa được tốt, quá trình phân tách và dung hợp cũng không được hoàn hảo, đan dược lúc được ngưng tụ không làm trôi chảy cho lắm, nhiệt độ cũng không được giữ cho ổn định...Mỗi bước nhỏ trong đó nhìn thì có vẻ hắn đã làm tốt nhưng trên thực tế còn tồn đọng vô số sai sót, cho nên thất bại cũng là chuyện thường.

Tuy nhiên hắn lại có được một ít kinh nghiệm thực hành, biết được công việc luyện đan vất vả và khó khăn như thế nào. Giờ tổng kết lại thì luyện đan bao gồm các bước sau:

Đầu tiên là khai hỏa đốt lò. Sau đó thì tinh lọc tạp chất, hòa tan dược liệu. Tiếp đến sẽ phân tách và dung hợp thành phần trong dược dịch. Cuối cùng là ngưng kết cô đọng dược dịch lại thành đan. Tổng cộng chính là có sáu bước cơ bản như vậy.

Những bước này trong sách mặc dù cũng có ghi lại, nhưng chỉ khi bắt tay vào làm mới biết gian nan tới mức nào.

"Ba ngày qua thật chẳng khác nào một giấc mơ phức tạp của ta, có vui có buồn. Đúng là đời người tựa giấc chiêm bao, cảm giác này cũng thật là vi diệu!".

Trần Phàm trong lòng không khỏi sinh ra cảm thán.

Khi còn ở trong không gian giả lập, hắn có được sức mạnh vô cùng vô tận, bây giờ ra ngoài thì tất cả mọi thứ đều đã không còn, trầm mộc hương lô, các loại dược liệu, cả viên phế đan đầu tiên của hắn cũng đã hoàn toàn biến mất. Đúng ra thì mọi thứ đã trở lại như bình thường, nhưng hắn lại cứ thấy không bình thường, cảm giác giống như là lên rồi lại xuống, thật là kỳ diệu.

Chương 22: Sinh sự

"Xem ra lại phải vào trong sơn mạch chuyến nữa rồi, điểm năng lượng bây giờ đối ta đúng là bao nhiêu cũng không đủ".

Trần Phàm quyết định tiếp tục sẽ vào trong Cổ Âm sơn mạch kiếm thêm điểm năng lượng. Đúng vậy, chỉ riêng hệ thống thư viện đã cần không ít năng lượng rồi, giờ lại thêm cái món giả lập kia nữa. Không biết sau này còn những hệ thống gì nữa đây? Cái này hắn cũng đã hỏi hệ thống "lão đại" kia nhưng chỉ nhận được một câu trả lời hết sức đơn giản: "cái gì đến sẽ đến".

Đang trầm ngâm suy nghĩ, bất chợt cảm thấy như có người đến, hình như có bảy tám tên đang đứng tụ tập trước sân nhà hắn. Tên nào cũng là hư khí cảnh sơ kỳ, trung kỳ...Người vừa đến nơi thì tiếng quát tháo đã ngoài cửa vọng vào:

"Trần Phàm, còn không lăn ra đây bái kiến các vị sư huynh của ngươi!".

Trần Phàm mắt liếc ra ngoài cửa, rõ ràng là có kẻ tới kiếm chuyện. Không phải cái tên đại ca Nhất Long Nhị Long gì đó sai khiến thì là ai, ta vừa mới vỗ mặt hắn cách đây không lâu, muốn tìm người tới thăm dò hay làm khó dễ ta đây?.

"Sư huynh, hình như tên này đang bế quan tu luyện gì đó? Còn đề cả biển ngoài cửa kìa".

"Hừ! Cái gì mà tu với luyện, các sư huynh đến tận nhà là nể mặt hắn lắm rồi. Còn không định ra bái kiến sao?".

"Ngươi, Trần Ngọc, ra đập cửa hắn cho ta, nếu vẫn không mở thì cứ phá cửa mà vào".

"Dạ".

Tên được gọi là Trần Ngọc hung hăng bước tới, tay đập lên cửa ầm ầm, giống như xã hội đen đến đòi nợ nhà dân:

"Mở cửa, Trần Phàm, mở cửa ra! Các sư huynh hạ cố đến chơi mà ngươi còn tu luyện cái gì hả? Mau mở cửa..."

Đập một lúc vẫn không có ai trả lời, Trần Ngọc giận dữ giơ chân đạp mạnh lên cánh cửa. Hắn dù sao cũng là một tu sĩ, cánh cửa gỗ bình thường tuyệt đối không thể ngăn nổi dù chỉ là một chút.

Rầm!

Cửa lớn bị đạp tung, thế nhưng đúng lúc này đột nhiên có nắm đấm lóe lên, như sao băng tên lửa đụng thẳng vào ngực Trần Ngọc, tốc độ quá nhanh khiến cho hắn không kịp phản ứng, cả người bay ngược ra sau, máu tươi phun cuồng, xương ngực đã có mấy cái bị gãy.

Cú đấm đó dĩ nhiên là của Trần Phàm, lúc này hắn mới ung dung từ trong phòng bước ra, thản nhiên nói:

"Các vị sư huynh hạ cố đến chơi, không thể tiếp đón từ xa thật là có lỗi. Tuy nhiên tiểu đệ đang bế quan tu luyện một môn công pháp, vừa rồi đột nhiên có chút lĩnh ngộ, không kiềm lòng được mới tung ra một chiêu vô thức, vị sư huynh kia có sao không vậy?".

"Hả? Ngươi..."

Thấy tên Trần Ngọc đã nằm xụi lơ trên đất, miệng còn không ngừng rên rỉ, cũng không còn sức mà hé răng được câu gì. Mấy tên còn lại đầu tiên là vẻ mặt kinh ngạc cực độ, sau đó trở nên hung tợn giận dữ, một tên đứng ra chỉ mặt Trần Phàm quát lớn:

"Trần Phàm, các sư huynh chỉ đến thăm hỏi ngươi một chút, ngươi lại tùy tiện đả thương người, ngươi là đệ tử Trần gia, trong mắt ngươi còn có gia tộc hay không?".

"Trong mắt ta lúc nào chẳng có gia tộc, nhưng hình như các ngươi không nói lý lẽ thì phải, tên kia làm hỏng cửa của ta, giờ tính sao đây?".

"Tính bà mẹ ngươi! Đã đả thương đệ đệ ta còn tính toàn cái gì, nghe nói luyện được một chiêu gọi là Cô Tinh Sát hả? Hôm nay ta muốn dạy dỗ ngươi một bài học!".

Kẻ lên tiếng gọi là Trần Minh, hắn với Trần Ngọc kia là con trai của một người họ hàng trong tộc, cũng là cháu của một vị trưởng lão. Trần Minh gầm lên một tiếng:

"Tiếp thử một chiêu Toái Thạch Trảo của ta!".

Tên này nói đánh liền đánh, hoàn toàn không có chút nương tay nào, trảo kình như lang như hổ bổ mạnh về phía trước, uy thế như mãnh hổ xuất động. Hắn cũng tu luyện Toái Thạch Tam Công, nhưng tinh thông nhất vẫn là Toái Thạch Trảo. Thế công tàn bạo rõ ràng là không giết cũng phải làm đối phương tàn phế.
"Ngươi muốn phế ta?".

Trần Phàm lông mày nhíu lại, tên này ra tay quả nhiên tàn độc, không chút tình người nào, nếu hôm nay hắn không đủ thực lực nhất định đã phải nhận kết cục thê thảm rồi.

Ánh mắt của hắn trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, một cỗ khí thế bộc phát tỏa ra trên người, nếu tên này đã ra tay như vậy hắn cũng không cần nương tay làm gì.

"Đây là Toái Thạch Trảo của ngươi sao? Hừ, ngón tay cong lại chẳng khác nào mèo con múa vuốt, ta thấy nên gọi là Tiểu Miêu Trảo thì đúng hơn".

Trần Phàm nhanh nhẹn né sang một bên rồi đầy vẻ giễu cợt nói, trước tiên hắn muốn chọc tức tên này.

"Ngươi lại dám sỉ nhục ta, sỉ nhục võ công gia tộc, muốn chết!"

Ánh mắt của Trần Minh càng thêm dữ tợn, nội lực trong người lập tức tuôn ra không hề giữ lại, lực lượng trảo kình càng tăng thêm vài phần. Hai tay co lại rồi nhanh như chớp chộp về phía Trần Phàm, sau đó bất ngờ đổi hướng, mục tiêu là đôi chân, một chiêu này nếu như đánh trúng thì phỏng chừng có thể bóp nát đầu gối của đối phương ngay lập tức.

Trần Phàm bình tĩnh rụt chân về, đồng thời xoay người xuất ra một quyền, gạt bay thế công của Trần Minh, công kích đơn giản bị hóa giải, tiếp đó bồi thêm một đấm về phía tên này, tốc độ còn nhanh hơn.

Trần Minh sắc mặt đại biến, không nghĩ tới đối phương đơn giản như vậy có thể phá được Toái Thạch Trảo của mình. Nhưng không đợi cho hắn kịp định thần, một cú đấm như thép nung nóng chảy đã giáng xuống lồng ngực hắn.

"A!".

Trên ngực của Trần Minh xuất hiện một cái dấu to hình nắm đấm. Phụt một tiếng, máu tươi cuồng phun như mưa rào, lồng ngực dập nát. Hắn cũng bị một quyền đập cho bắn ngược ra sau, y như đệ đệ của mình, nhưng thương thế lại nghiêm trọng hơn nhiều.

"Bố láo bố lếu! Đã tới nhà ta còn dám hung hăng như vậy, nếu đây không phải bên trong Trần gia ta đã lấy mạng ngươi lâu rồi".

Trần Phàm khinh bỉ bồi thêm một câu.

"Thằng khốn, ngươi chán sống rồi, tất cả cùng lên cho tiểu tử này sống không bằng chết!".
Sáu tên còn lại mặt mày dữ tợn, lao lên vây quanh Trần Phàm cùng nhau động thủ.

"Tốt lắm! Mấy kẻ như các ngươi ở trong gia tộc chỉ làm lãng phí lương thực mà thôi, hôm nay để ta giúp Trần gia dọn dẹp một chút!".

Trần Phàm nói xong cũng lập tức động thủ. Cảnh tượng sau đó giống như hổ lạc bầy dê. Bây giờ lực lượng của hắn đã tương đương cao thủ chân khí trung kỳ, đám đệ tử yếu đuối này quả thực không đủ làm nóng người.

"A...a...a..."

Tả xung hữu đột, giữa đám người đang ẩu đả có một thân ảnh dũng mãnh trong đó, chính là Trần Phàm. Vẻ mặt hắn so với uống trà còn muốn thản nhiên hơn. Bàn tay nắm chặt, tựa như thiết thủ, đỏ rực tới đáng sợ. Đấm thẳng, đấm ngang, đấm móc...đủ thể loại giáng vào người mấy tên đệ tử tội nghiệp. Trúng mặt thì vỡ mặt, trúng ngực thì ngực nát, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng xương vỡ như bản nhạc vang lên, những đệ tử tinh anh này đã không ai còn lành lặn.

"Nghiệt súc! Mau dừng tay!".

Đúng lúc này, một bàn tay to lớn ập tới, tựa như muốn đập hắn ra thành thịt vụn. Trần Phàm quét mắt cũng nhanh nhẹn tung ra một quyền đối kháng với bàn tay kia. Song chưởng đụng nhau, hai bên đều bị dạt ra, hắn và đối phương đều lùi lại mấy chục bước mới đứng vững. Nhưng trên mặt kẻ vừa đến hiện lên nét kinh hãi cực độ.

Đây là một lão giả, tuổi ngoài 60, thân hình cao lớn, ánh mắt tựa như diều hâu hung ác đang nhìn chằm chằm vào Trần Phàm.

"Phi Dương trưởng lão!".

Tám tên đệ tử bị đánh mồm miệng đầy máu cố gắng nói, móc ra đan dược trị thương nuốt vào, tên nào tên nấy đều lấy tay che ngực, bộ dáng chật vật vô cùng. Thấy được cứu tinh đến, bọn chúng rên rỉ kêu lên:

"Trưởng lão, tiểu tử này không biết trên dưới, chúng đệ tử chỉ tới luận bàn cùng hắn thôi, hắn lại ra tay độc ác như vậy, người nhất định phải làm chủ cho chúng ta!".

Lão giả này chính là Trần Phi Dương, trưởng lão phụ trách các nội quy trong gia tộc, chuyên xử phạt những đệ tử phạm vào gia pháp. Ngày thường tính tình lão nóng nảy vô cùng, chỉ cần có đệ tử nào mắc tội là sẽ nếm mùi đau khổ ngay.

"Hừ! Trần Phàm, ngươi vừa mới vào Trần gia đã gây chuyện như vậy, dám đả thương bao nhiêu tộc nhân trong tộc, quả là tội ác tày trời! Hôm nay ta lấy danh nghĩa trưởng lão gia pháp phải gô cổ ngươi lại, tránh để ngươi tiếp tục gây họa. Ngươi còn gì để nói không?".

Trần Phi Dương ánh mắt tàn khốc nói, từ lần đầu gặp mặt lão đã muốn bắt tên tiểu tử này rồi, rất muốn từ trên người hắn moi được bí kíp võ công kia.

"Trưởng lão gia pháp sao? Vốn ta còn tưởng ngươi người chí công vô tư. Thân là người nắm giữ luật pháp gia tộc vậy mà vừa đến chưa nghe phải trái đã chụp mũ cho ta như vậy?".

Trần Phàm vẫn rất bình tĩnh ung dung, lão giả này là cao thủ chân khí, có lẽ là sơ kỳ, thực lực của mình con cao hơn lão, cớ gì phải sợ. Nói thực, kể cả gia chủ có tự mình đến đây hắn còn không sợ. Thực lực của hắn hiện tại e rằng đã gần như vô địch ở trong thành Vân Long rồi.

"Không lẽ cảnh tượng mà ta nhìn thấy đây đều là ảo giác cả sao?".

"Mấy tên này biết ta đang bế quan mà còn dám đạp cửa xông vào. Xin hỏi trưởng lão, có nội quy nào trong tộc cho phép đệ tử khác phá rối tộc nhân đang bế quan tu luyện hay không?".

"Ngươi nói láo! Chúng ta làm sao biết ngươi đang bế quan hay làm gì? Cánh cửa kia rõ ràng là lúc ngươi đánh bọn ta rồi vô tình làm hỏng, ngươi ở trước mặt Phi Dương trưởng lão còn dám già mồm sao?".

Một tên đệ tử gần đó lên tiếng.

"Haiz! Không nghĩ tới lại có loại vô sỉ như vậy! Biển ta viết rõ rành rành, trong số các ngươi có tên nào bị mù mà lại không biết?".

"Câm miệng! Ta không có biết ngươi có phải đang bế quan bị phá rối hay không? Chỉ biết hiện tại nhân chứng vật chứng rành rành, dám đánh người của Trần gia, còn là đệ tử tinh anh chính là phạm phải trọng tội. Lập tức buông tay chịu trói, bằng không hôm nay ta sẽ phế bỏ ngươi!".

Chương 23: Chủ nhân của Trần gia (1)

"Hừ! Trưởng lão già rồi nên đầu óc lẩm cẩm, hay luyện công lắm quá bị tẩu hỏa nhập ma đây?".

Trần Phàm nghe mấy lời dọa nạt chỉ nhếch mép hừ lạnh, thực lực hắn không hề dưới tên trưởng lão này, nếu còn gây rắc rối hắn sẽ cho tên già này nếm mùi.

"Hỗn xược! Ngươi lại dám nói với ta như vậy. Tốt! Hôm nay cộng thêm cả tội bất kính của ngươi cũng đủ để ta phế hết toàn bộ võ công ngươi rồi, sau đó giam ngươi vào ngục, đến lúc đó ngươi sẽ hiểu thế nào là giày vò thống khổ".

Trần Phi Dương lao tới định tung ra một chưởng...

"Dừng tay!".

Đúng lúc lão chỉ còn cách Trần Phàm vài bước, đột nhiên có bóng người xuất hiện quát to.

"Gia chủ!".

Tất cả mọi người đều hô lên.

"Đủ rồi đấy! Phi Dương trưởng lão, chỉ là các đệ tử luận bàn với nhau thôi, tiền bối như ngươi xen vào thì không tiện cho lắm đâu".

Trần Thương Hải xuất hiện một cách bất ngờ, nhàn nhạt nói vài câu, tựa như đang muốn bao che cho Trần Phàm, điều này khiến cho chẳng ai có thể hiểu nổi.

"Gia chủ, chuyện này sao có thể gọi là luận bàn? Tám đệ tử kia đều đã bị thương hộc máu, là chính mắt ta chứng kiến, thân là người phụ trách gia quy ta cần phải bắt tiểu tử ngông cuồng này lại, nếu không sau này làm sao phục chúng?".

Trần Phi Dương ánh mắt khó hiểu nhìn gia chủ, nhưng lão vẫn kiên quyết nói:

"Huống hồ, tiểu tử kia vừa rồi còn buông lời bất kính với ta. Chiếu theo gia quy, tội bất kính với bề trên phải vả miệng rồi đánh gãy hai chân mới được!".

"Không phải chỉ là bị thương thôi sao? Cũng chưa có nguy hiểm gì tới tính mạng, tĩnh dưỡng một thời gian xem như xong. Quyền cước vốn dĩ không có mắt. Trưởng lão, không lẽ vừa rồi lời ta nói ông không nghe được gì sao?".

Trần Thương Hải sắc mặt trở nên nghiêm nghị.

"Cái này...Gia chủ?".

"Hử?".

"Được...được...lão hủ này hiểu rồi! Nếu gia chủ đã nói vậy thì là như vậy đi. Lão hủ xin phép!".

Trần Phi Dương lửa giận phừng phừng, mang theo vẻ mặt cau có không cam lòng rời đi, trước khi đi còn ném lại ánh mắt sắc lạnh về phía Trần Phàm. Ở trong gia tộc quyền lực của gia chủ là tuyệt đối, nếu không đã không gọi là gia chủ, lão mặc dù lớn tuổi hơn nhưng cũng không thể trái ý.

"Các ngươi cũng mau về nghỉ ngơi đi!".

Trần Thương Hải quay sang nói với tám tên đệ tử, sau đó cứ thế quay lưng rời đi, cũng không hề nói với Trần Phàm câu nào. Một chuyện tưởng như sắp sửa bùng nổ trong gia tộc đã bị hắn dập tắt đơn giản như vậy.

"Đứng là gia chủ có khác!".

Trần Phàm âm thầm nhận xét, chủ nhân của Trần gia giống như vua vậy, nói một là một, hai là hai. Cho dù là trưởng lão được xem như tiền bối của hắn cũng không dám trái lời, phải hậm hực bỏ đi như vậy. Mà vừa rồi Trần Phàm cảm thấy cho dù mình dốc toàn lực thì cùng lắm chỉ đánh ngang tay được với người này, có khi còn rơi vào thế hạ phong. Vậy nhất định tu vi phải là chân khí trung kỳ trở lên, tuyệt đối không thể xem thường.

"Xem ra ta không nên ở đây lâu nữa, tên gia chủ kia không hề đơn giản chút nào!". Hắn có thể nhận ra được, ban nãy tuy rằng Trần Thương Hải ngoài miệng thì nói giúp cho mình, ai nhìn vào cũng nghĩ gia chủ đang bao che dung túng cho hắn. Nếu là người khác nhất định đã bị làm cho cảm động rồi, tưởng gia chủ bắt đầu quan tâm đến mình. Nhưng sự thật hoàn toàn trái ngược hẳn, Trần Phàm chỉ thấy kẻ này ngày càng cảnh giác với mình hơn mà thôi, chẳng có lấy chút tình cảm nào trong đó cả.

Nghĩ tới đây, Trần Phàm cũng lập tức khăn gói lên đường, hướng về sơn mạch, Trần gia coi như đã không phải nơi đặt chân của hắn rồi. Nghe nói ngày đại chiêu sinh còn sáu tháng nữa, thời gian này hắn quyết định ở trong Cổ m sơn mạch tôi luyện thêm một phen. Cái việc này không bao giờ thừa, kinh nghiệm thực chiến phải tích lũy càng nhiều càng tốt. Hiện tại tu vị của hắn là hư khí trung kỳ, hi vọng đến ngày đó có thể đột phá tới đỉnh phong hoặc hậu kỳ cũng được, vậy là tốt nhất.

...

Chính giữa nội phủ Trần gia, nơi này là trung tâm của gia tộc, có một đình viện to lớn nằm đó, khang trang hơn bất cứ đình viện nào trong phủ, đây chính là nơi ở của gia chủ Trần gia Trần Thương Hải.

Hắn đang ngồi trong thư phòng đọc sách, đột nhiên một thân ảnh như gió như mây bay vào phòng, quỳ xuống trước mặt vị gia chủ này, nói:

"Tham kiến gia chủ!".

Trần Thương Hải hơi ngẩng đầu lên, giọng điệu trầm tĩnh:

"Thế nào? Việc ta giao cho ngươi làm đến đâu rồi?".

"Thuộc hạ vô dụng, vừa rồi đã để mất dầu tiểu tử kia. Xin gia chủ trách tội!".

"Cái gì? Ngay cả ngươi cũng bị mất dấu?".

Trần Thương Hải sắc mặt biến hóa, hắn chưa có biểu hiện gì nổi giận mà chỉ tiếp tục hỏi:

"Ngươi đã là chân khí sơ kỳ, tiểu tử kia chỉ mới có tu vi hư khí mà thôi. Bình thường cho dù chân khí trung kỳ cũng không thể phát hiện ra hành tung của ngươi được. Vậy tiểu tử làm sao có thể?".

"Thuộc hạ cũng không biết hắn làm cách nào biết được có người đang theo dõi, hắn đầu tiên có tình dẫn dụ ta đi chỗ khác, sau đó nhanh chóng đã cắt đuôi thuộc hạ. Ngay cả chính ta cũng không thể tin được, một tiểu tử chỉ mới 17-18 làm sao đã có linh cảm nhạy bén đến thế, giống như cao thủ đi ra từ trong núi thây biển máu vậy?".
"Lẽ nào người đứng sau lưng hắn ra tay sao...?"

Trần Thương Hải kinh nghi bất định, con mắt xoay xoay liên hồi, trong đầu không ngừng tính toán. Một lúc sau hắn mới ngẩng đầu lên, sắc mặt nghiêm lại, nói với tên thuộc hạ vẫn đang quỳ dưới đất:

"Lần này tuy ta không trách ngươi nhưng làm không tốt vẫn phải bị phạt. Trong ba tháng tới mọi tài nguyên trong gia tộc của ngươi ta sẽ cắt hết. Nghe rõ chưa?".

"Vâng! Đa tạ gia chủ khoan hồng!".

Tên thuộc hạ không dám chậm trễ, vội vàng cúi xuống, chỉ bị cắt ba tháng bổng lộc như thế đã là nhẹ lắm rồi. Hắn đứng lên rồi xin phép cáo lui.

"Tên Trần Phàm này...đúng là càng ngày càng khiến người khác không thể hiểu nổi".

Trần Thương Hải miệng lẩm bẩm. Tên thuộc hạ kia của hắn vừa rời khỏi thì lại có một người khác tới, muốn bẩm báo gì đó, dáng vẻ trông như một lão quản gia.

"Lão gia! Nhị tiểu thư có chuyện muốn gặp người!".

"Cho nó vào đây".

"Dạ!".

Trần Thu Nguyệt nhẹ nhàng bước vào trong thư phòng, nàng cung kính hành lễ:

"Nữ nhi tham kiến phụ thân!".

"Nguyệt nhi! Con có chuyện gì?".

"Hôm nay con tới là muốn hỏi rõ một chuyện. Cha, có phải người đã nói sẽ gã con cho Phương Thiên Phú không?".

Trần Thu Nguyệt ấm ức nói, đã không còn bộ dáng như lúc mới vào nữa.

"Ồ! Hóa ra con tới là vì chuyện này. Ừm, không sai, ta đúng là có hứa như vậy với thành chủ. Vốn dĩ ta đang tìm cơ hội để nói với con, nhưng nếu con đã biết chuyện rồi thì cũng tốt".

"Tìm cơ hội...Là lúc nào thế ạ? Có phải đến tận lúc cử hành hôn lễ mới cho con biết đúng không?".

"Con đang chất vấn ta sao?".

Trần Thương Hải nhíu mày.

"Nữ nhi không dám. Nhưng hôn nhân đại sự là chuyện cả đời của con, làm sao cha có thể tùy tiện sắp đặt như vậy, thậm chí chưa từng hỏi qua con một câu!".

"Tùy tiện sao? Hóa ra con vẫn nghĩ ta đang tùy tiện. Trần Thương Hải ta nếu mà tùy tiện thì đã không thể ngồi lên chức gia chủ như ngày hôm nay đâu!".

"Vậy thì tại sao chứ? Thành chủ kia đã cho cha những gì? Con trai của hắn như thế nào chẳng lẽ người còn không biết sao?".

Chương 24: Chủ nhân của Trần gia (2)

"Ngồi đi! Ta sẽ kể cho con nghe mọi chuyện".

Trần Thương Hải chỉ tay vào ghế nói.

Trần Thu Nguyệt nghe lời, ngồi xuống chiếc ghế trước mặt, im lặng chờ đợi câu trả lời của phụ thân.

"Chắc con cũng đã biết, chỉ còn nửa năm nữa là đến ngày Vạn Linh Tông chiêu sinh rồi..."

"Vâng".

"Vậy con nói xem trong thành Vân Long này ai là người có khả năng đoạt được danh ngạch duy nhất đó?".

"Cái này nữ nhi không dám nói bừa, trong thành Vân Long đâu phải chỉ có mỗi gia tộc ta là mạnh nhất".

"Vậy để ta nói cho con nghe, trong ngày đại chiêu sinh chỉ có Lâm gia và thế lực của thành chủ là có uy hiếp lớn nhất với chúng ta thôi, Mạnh gia thì tạm thời chưa cần để ý tới. Kiếm pháp của Lâm gia không thể xem thường, nhất là tên tiểu tử Lâm Phong kia, là đối thủ đáng gờm nhất của đại ca con, sau đó mới đến Phương Thiên Phú. Đây chính là ba người có khả năng đoạt được danh ngạch lần này nhất".

"Cha, con thấy còn có một người nữa đấy, chính là..."

"Dừng lại, ta biết con muốn nói cái gì. Tiểu tử đó sẽ không có trong danh sách dự thi lần này của gia tộc đâu".

"Cái gì? Cha, người nói vậy là ý gì? Đệ ấy là người do chính con giới thiệu, thực lực như thế còn gì phải bàn cãi nữa, tại sao trong danh sách tham gia lại không có đệ ấy?".

Trần Thu Nguyệt cảm thấy rất bất mãn, tựa như nàng mới là người không được tham gia lễ chiêu sinh lần này.

"Đây không phải vấn đề về thực lực, nếu tiểu tử đó thực sự là con cháu gia tộc ta, có lý gì ta lại không cho nó tham gia, nhưng ngoại nhân vĩnh viễn chỉ là ngoại nhân thôi, con đã hiểu chưa?".

"Con gái không hiểu, đệ ấy mặc dù trước đây chỉ là nô bộc, nhưng nhờ có cơ duyên và bản lĩnh mà đạt được thành tựu ngày hôm nay, từ nhỏ cũng đã ở trong Trần gia ta rồi, cũng xem như là người của gia tộc, tại sao cha lại có thể nói như vậy? Với lại, biểu hiện của đệ ấy đối với gia tộc không phải như cha nghĩ đâu, thực ra..."

Trần Thu Nguyệt suýt chút nữa thì nói ra việc Trần Phàm đang bí mật học thuật luyện đan, nhưng sực nhớ mình đã hứa với hắn rồi nên nàng kìm lại được. Nếu như phụ thân mà biết liệu còn có thể nói như vậy nữa không?.

"Biểu hiện, biểu hiện gì? Chính vì kẻ đó là nô bộc nên mới không được phép, con nghĩ gia tộc ta là thứ gì? Nếu để cho hắn tham gia lần này. Ngộ nhỡ...ta chỉ nói ngộ nhỡ thôi, tiểu tử đó đoạt được danh ngạch, thế thì không những cả gia tộc sẽ bị cười cho thối hết mặt mũi, mà còn bị một tên gia nô đề đầu cưỡi cổ sao? Ta tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra được".

Trần Thương Hải nói như chém đinh chặt sát, hắn xưa nay chính là người bảo thủ như vậy. Trong gia tộc thì chỉ có người có huyết thống mới có thể tin tưởng, một kẻ ngoại tộc thì vĩnh viễn sẽ không được hắn thừa nhận, đây là cái máu đã ăn sâu vào nhiều thế hệ của Trần gia từ xưa tới nay. "Nhưng mà cha..."

"Được rồi, không cần nói thêm. Hôm nay ta nói với con nhiều như vậy không phải để nghe con nài nỉ. Con chỉ cần nhớ cho kỹ, trong Trần gia chỉ gia chỉ có đại ca con mới có tư cách làm đệ tử của Vạn Linh Tông, ta nói thế cũng không phải là trọng nam khinh nữ, nếu như con có thể làm được thì cha cũng rất vui mừng, cả hai đứa đều là con của ta. Nhưng mà nếu thực sự có chuyện đó, ta hy vọng con biết lấy đại cục làm trọng".

"Đại cục, có lẽ trong mắt cha chỉ có đại cục, con gái hiểu rồi. Nhưng mà cha yên tâm đi, với thực lực của con làm sao có thể dành được hạng nhất cơ chứ".

Trần Thu Nguyệt chua chát nói, ý tứ của phụ thân làm sao nàng nghe không hiểu. Nàng chỉ là nữ nhân, cho dù có cơ hội lấy được hạng nhất thì ý của cha là phải đem danh ngạch ấy nhường lại cho đại ca, đây chính là cái gọi là biết lấy đại cục làm trọng của phụ thân nàng.

"Ta chỉ nói là nếu thôi, con đừng hiểu lầm".

"Được rồi, nhưng nãy giờ cha nói như vậy thì có liên quan gì đến chuyện hôn sự lần này?".

"Là như vậy, thành chủ đã nói với ta nếu như con trai hắn có thể dành được vị trí thứ nhất, đoạt được danh ngạch lần này thì hắn sẽ tìm cách cho Trần gia chúng ta thêm một cái danh ngạch nữa, nhưng với điều kiện là con phải thành thân với nhi tử của hắn. Con đã hiểu chưa?".

"Cái gì? Còn có thể có được danh ngạch thứ hai sao? Làm sao có chuyện đó được?".

Trần Thu Nguyệt kinh ngạc thốt lên. Đây chính là quy tắc do Vạn Linh Tông đặt ra, thành chủ kia là thứ gì mà có thể thay đổi được? Cái này giống như việc một tên dân đen thấp hèn nhất lại có thể sai khiến hoàng đế tối cao vậy.

"Ha ha ha. Trên đời này cái gì chẳng có ngoại lệ, Vạn Linh Tông cũng thế mà thôi. Tên thành chủ kia nói là hắn có cách, cha đây mặc dù cũng không tin tưởng kẻ này nhưng biết đâu được, với lại nếu hắn làm không xong thì cũng không có chuyện con trai hắn kết hôn với con đâu. Đây cũng chính là một phương án dự phòng của ta". Trần Thương Hải xảo quyệt nói, tựa như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay của hắn.

"Dự phòng?".

"Đúng. Con nói xem, nếu đại ca con giành được vị trí lần này, thì đây là chuyện tốt nhất không phải bàn cãi gì nữa. Nhưng ta vẫn phải đề phòng vạn nhất tên thành chủ kia giở trò gì. Nếu hắn giúp con trai mình chiếm được danh ngạch lần này thì còn có lời hứa kia với ta, đến lúc đó ta không nghĩ hắn lại dám nuốt lời, kiểu gì mà danh ngạch năm nay chẳng có người của Trần gia chúng ta".

"Nhưng mà còn Lâm gia nữa mà?".

"Lâm gia sao? Đoạn Phong Thập Tam Kiếm của nhà đó rất lợi hại, ta còn phong phanh nghe đồn tiểu tử Lâm Phong kia đã lĩnh ngộ ra đệ thập tứ kiếm. Nhưng Khai Sơn Chưởng của Trần gia ta cũng không kém đâu, ta đương nhiên phải có chuẩn bị, đại ca của con tuyệt đối sẽ không yếu thế trước Lâm Phong nhà đó".

"Vậy nếu như đai ca đạt được hạng nhất thì con sẽ không phải gả cho tên Phương Thiên Phú kia đúng không?".

"Cái này...thực ra có thể kết thân với Phương gia cũng không tồi, bộ con không thấy tiểu tử kia có chỗ nào tốt sao?".

Trần Thương Hải có vẻ hơi khó nói, hắn biết con gái mình không hề thích thiếu chủ Phương gia, nhưng hết thảy vẫn phải lấy gia tộc làm trọng. Thế lực của thành chủ cao hơn Trần gia một bậc, nếu có thể kết thông gia thì địa vị gia tộc trong thành sẽ vượt lên trên hai gia tộc lớn òn lại.

"Ý cha là dù kiểu gì con cũng phải lấy loại người như hắn sao?".

Trần Thu Nguyệt càng trở nên ấm ức nói. Thật không ngờ vì gia tộc cha có thể đang tâm gả nàng cho tên Phương Thiên Phú, tên này không chỉ nổi tiếng ăn chơi trác táng trong thành mà còn là loại lòng lang dạ sói.

"Nguyệt nhi, con phải biết nếu làm thông gia với thành chủ sẽ có được bao nhiêu lợi ích, cha thấy Phương thiếu gia cũng đâu đến nỗi nào, tình cảm có thể từ từ vun đắp mà!".

"Lợi ích sao? Nữ nhi hiểu rồi...Vậy con không làm phiền phụ thân nữa!".

Trần Thu Nguyệt đứng dậy đi như chạy ra khỏi cửa, cặp mắt ươn ướt, nàng biết có nói nữa cũng vô dụng mà thôi.

Trần Thương Hải nhìn theo lắc đầu hở dài:

"Nha đầu này...Tính cách y hệt như mẫu thân của nó!".

Chương 25: Sơn mạch mênh mông

"Bách Liệt Lưu Tinh!".

Phanh phanh phanh...Ầm...

Trần Phàm trăm quyền tề xuất, nắm đấm như mưa như đạn trút lên người một con yêu thú, máu văng tung tóe...Cuối cùng cũng khiến nó đổ gục. Hắn đi đến lấy chân dứ dứ vào người một con trâu lớn, dáng vẻ không khỏi chật vật. Đây là con Thiết Giáp Man Ngưu thứ hai hắn gặp được ở trong sơn mạch, tu vi chân khí cảnh sơ kỳ, đưa cho hệ thống sẽ đổi được 20 điểm năng lượng.

Loài yêu thú này có lớp da cứng và dày như sắt thép, trâu chó vô cùng. Cũng may nhờ có cuốn Đại Cương Sơ Cấp Yêu Thú, hắn có thể hiểu rõ hơn về một số tập tính của nhiều loài yêu thú. Biết Thiết Giáp Man Ngưu thích ăn nhất là Hồng Lạc Quả, hắn bèn hái một đống rồi dụ nó ra khỏi hang, yêu thú này tuy lực phòng ngự kinh người, cặp sừng nhọn hoắt có thể xuyên thủng sắt thép, nhưng lại có điểm yếu là rất ngốc, linh trí phát triển chậm hơn các loài khác, đúng là ngốc như trâu.

Mặc dù vậy, Trần Phàm cũng không phải dễ dàng mà giết được. Hắn phải vật lộn với nó suốt một ngày một đêm, con trâu này trông to xác vậy mà lại chạy cực nhanh, hắn cứ phải hết đánh lại đuổi, hết đuổi lại đánh mới có thể hạ gục được con yêu thú này.

Với thực lực của hắn bây giờ thì phải là yêu thú chân khí sơ kỳ mới bỏ công săn giết, trung khí thì có vẻ không nổi nhưng có thể bảo mạng được. Còn cảnh giới hư khí thì đến bao nhiêu hắn đập bấy nhiêu, yêu thú luyện thể thì dùng làm thức ăn qua ngày.

Điều đáng ngạc nhiên là Trần Phàm chỉ dùng tay không đấm chết yêu thú, ngay cả với Thiết Giáp Man Ngưu cũng vậy, đây là một cách tôi luyện thực chiến điên cuồng của hắn, cũng chỉ có hắn mới làm được như vậy.

Trên thực tế thì Trần Phàm phần lớn đều dựa vào Đế Vương Chiến Khải trong người, hiện tại đã hình thành một mô mỏng trong cơ thể, nằm ngay giữa da và thịt, có thể điều động tự nhiên không khác gì tay chân của mình. Hắn dồn tất cả mô giáp lại hai đầu nắm tay, tuy các bộ phận khác đã mất đi bảo vệ nhưng vì thế mà song quyền của hắn trở nên cực kỳ đáng sợ, phối hợp với Liệt Hỏa Lưu Tinh Quyền thì dù là thiết giáp của yêu ngưu cũng không thể chịu nổi.

"Xem ra chỉ có thôn phệ binh khí pháp bảo thì chiến khải của ta mới nhanh chóng tấn cấp được".

Trần Phàm ngồi xuống điều tức, hắn âm thầm ngẫm nghĩ. Đúng vậy, theo tin tức nhận được khi tu luyện hình thái này, Đế Vương Chiến Khải cần thôn phệ càng nhiều binh khí càng tốt, điểm yếu là chỉ tiêu hóa được kim loại mà thôi, những tài liệu khác chắc phải tấn cấp lên cao hơn mới có thể "ăn" được. Nếu chỉ hấp thu kim linh khí trong thiên địa thì còn lâu mới đủ, thực sự chỉ như muối bỏ bể mà thôi. Tuy nhiên hiện tại Trần Phàm chưa có đủ khả năng đi làm điều này, đi mua binh khí pháp bảo về ăn. Vấn đề chung quy vẫn chính là tiền, binh khí giá cả đã không rẻ, mà pháp bảo thì còn đắt đỏ hơn nhiều.

Binh khí hay pháp bảo cũng vậy, đều chia thành các loại phẩm cấp giống như đan lô (phàm, vương, hoàng, đế, thánh). Nhưng điểm khác biệt giữa binh khí và pháp bảo chính là: Binh khí chỉ có một công dụng duy nhất dựa theo loại hình của chúng. Ví dụ như đao, thương, kiếm...chỉ là binh khí chuyện về công kích, còn áo giáp, hộ thuẫn lại là binh khí chỉ chuyên về phòng ngự. Cho nên binh khí chỉ xoay quanh hai tác dụng cơ bản nhất là tấn công và phòng thủ mà thôi. Còn pháp bảo thì lại khác, chúng đa dạng hơn về chức năng rất nhiều so với binh khí, không chỉ có thể dùng làm vật vừa công kích vừa phòng ngự, mà còn có các tác dụng đặc thù khác như tăng tốc độ di chuyển - pháp bảo phi hành, dùng để luyện khí luyện đan - pháp bảo dung lô...Thậm chí có loại pháp bảo bao gồm tất cả chức năng kể trên. Tóm lại binh khí và pháp bảo chỉ khác nhau ở chỗ một cái thì chuyên về một tác dụng, còn cái kia thì bao hàm nhiều tác dụng hơn. Cho nên pháp bảo cũng có thể gọi là binh khí, mà binh khí cũng có thể trở thành pháp bảo, hai cái này có thể gộp chung với nhau.

"Sắp sửa lên được hư khí hậu kỳ rồi, có lẽ chiến đấu với vài con yêu thú chân khí cảnh nữa là ta có thể đột phá".

Trần Phàm trước khi trở về thành, rồi gia nhập Trần gia cũng đã có tu vi hư khí trung kỳ. Bây giờ mới qua có một hai tháng, đối với người khác thì loại tốc độ này có thể hù chết họ rồi. Nhưng đối với hắn mà nói cũng bình thường thôi, đơn giản vì hắn có yêu đan cung cấp năng lượng liên tục. Một ngày tu luyện của hắn gấp hang chục lần người thường. Tuy nhiên sau khi xài hết quả yêu đan kia thì tốc độ chắc chắn sẽ chậm lại, hơn nữa còn chậm chạp đến cực điểm. Bởi công pháp mà hắn tu luyện, chưa kể những hình thái khác, chỉ riêng Vũ Trụ Vi Thể đã ngốn rất nhiều tài nguyên rồi, đến lúc đó hắn sẽ phải tính đường khác.

Trần Phàm cẩn thận đi sâu hơn vào trong sơn mạch một chút, so với lần đầu tu luyện trong này. Nhưng đối với Cổ Âm sơn mạch thì đây thực sự chỉ như một lớp "áo" cực mỏng mà thôi, nghe đồn nếu như gộp chung năm cái đế quốc lại với nhau rồi ném vào Cổ Âm sơn mạch thì cái tổ hợp đó cũng nhỏ đến thương cảm, có người còn nói sơn mạch này áng chừng phải rộng bằng trăm cái đế quốc Thiên Uy. Một cái đế quốc to lớn thế nào hắn có thể hình dung ra, sở hữu năm vạn sáu ngàn tòa thành, vậy nên có thể thấy Cổ Âm sơn mạch mênh mông tới mức nào, bên trong không biết ẩn chứa bao nhiêu điều huyền bí và đáng sợ?
"Hãn Huyết Trư!".

Hai mắt Trần Phàm Lúc này sáng lên hình ngôi sao, hắn đã phát hiện ra một con yêu thú. Đây thoạt nhìn giống như một con lợn rừng nhưng trông đồ sộ hơn nhiều. Nó có hai cặp răng nanh, cặp phía trước chĩa ra cong vút, to gấp rưỡi cặp phía sau, nhọn hoắt như ngà voi, trên đầu còn có cái bờm như bờm ngựa, cả thân hình giống như một con voi lớn, thậm chí nên nói là to hơn voi mới đúng.

Nghe nói thịt của Hãn Huyết Trư thơm ngon vô cùng, so với thịt lợn nhà mà nói chính là một trời một vực, chắc chắn còn ngon hơn cả thịt nhím yêu tối qua hắn ăn vô số lần. Nghĩ tới đây Trần Phàm không khỏi nuốt nước miếng đánh ực, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm về phía Hãn Huyết Trư như nhìn một con mồi béo bở. Đồng thời cũng có chút hơi phân vân, nên hiến cho hệ thống hay để bản thân sử dụng đây?.

Con Hãn Huyết Trư này tu vi không tệ, đã đạt tới hư khí hậu kỳ, nhưng nếu so với Thiết Giáp Man Ngưu thì thực không đáng để so sánh. Giờ chỉ có yêu thú chân khí mới khiến Trần Phàm phải e dè đôi chút, nếu không từ hư khi trở xuống hoàn toàn chỉ có số phận bị hắn làm thịt.

Hãn Huyết Trư lúc này đang súc thế sắp sửa tấn công, nó hơi cúi cái mõm xuống thấp, một chân trước cào cào lên mặt đất, cuối cùng rống lên lao về phía Trần Phàm, tốc độ như một đầu siêu xe. Tiếng rống của nó khiến nó trở nên là một con vật có thân hình của lợn rừng chứ chẳng phải lợn, vì đây rõ ràng không phải tiếng lợn kêu, mà là một thanh âm vừa chói vừa trầm.

Trần Phàm tốc độ cũng đâu phải dạng vừa, cái này nên né trước thì hơn, hắn lách người nhảy sang một bên tránh thế xung phong ủi đất của Hãn Huyết Trư, con lợn này đâm ngay vào một gốc cây lớn, gốc cây lập tức toác ra rồi đổ ầm xuống, quả là lực công kích ghê gớm.

"Cô Tinh Tuyệt Sát!".

Trần Phàm tống ra một quyền cực mạnh. Da thịt của nó vậy mà khá chắc chắn, bị trúng một chiêu vừa rồi chỉ bị đánh văng ra xa. Tuy nhiên lực lượng của hắn là mạnh mẽ thế nào, Cô Tinh Tuyệt Sát giờ không khác gì một phát bắn của đại pháo, Hãn Huyết Trư tuy không chết cũng đã bị thương nặng.

Biết gặp phải đối thủ mạnh hơn, yêu thú vội quay người thục mạng bỏ chạy, Trần Phàm làm sao lại để con mồi thoát được, một tiếng éc dài vang lên, mấy ngày tới là có thịt ngon để ăn rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau