VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Mua đan lô (1)

Cửa hàng trong thành Vân Long nhiều vô số, hầu hết đều là nơi buôn bán của các đại gia tộc, lớn nhỏ chẳng thiếu loại nào.

Trong thành cũng có không ít con đường, có đường dành cho phàm nhân, cũng có đường dành cho tu sĩ, không thể lẫn lộn. Tuy nhiên tu sĩ lại có thể thoải mái đi vào đường dành cho người phàm, nhưng phàm nhân mà đi vào đường dành cho tu sĩ sẽ gặp phải không ít thiệt thòi, cái này gọi là phân biệt đẳng cấp thực lực.

Ngay tại trung tâm của thành, nơi đây chính là khu vực mà các tu luyện giả thường hay tụ tập. Đây là một con đường rộng lớn, trên đường kẻ qua người lại hối hả, người hô cái này, kẻ hỏi cái kia, có người lại cò kè mặc cả...không khí náo nhiệt vô cùng. Thỉnh thoảng còn mấy đội tuần tra đi qua, đao kiếm chỉnh tề, đây chính là thành vệ quân của thành chủ, chịu trách nhiệm về an ninh trong thành. Hai bên đường hiện lên một vài cửa hàng buôn bán dược liệu, binh khí và đan dược.

Trong thành Vân Long, mặc dù cửa lắm hàng nhiều, hàng hóa san sát, nhưng cửa hàng mua bán dược liệu lại rất ít, mà Trần gia cũng là một trong số đó. Thế lực ở đây được chia thành ba gia tộc, là tam đại thế gia, gồm có Trần gia, Mạnh gia và Lâm gia. Cũng chỉ có mấy đại gia tộc như vậy mới kinh doanh dược liệu mà thôi.

Tuy nhiên vẫn ở đây còn có thế lực khác nữa, đó là một vài thương hội ở vương thành cũng mở chi nhánh ở đây, những chỗ này mới thực sự là cửa hàng lớn. Cửa hàng của tam đại thế gia chỉ mua bán dược liệu, mà cửa hàng của thương hội thì có cả thành phẩm đan dược, hơn nữa còn bao gồm cả binh khí, tài liệu chế tạo đủ kiểu.

Minh Bảo Lâu, đây chính là một cửa hàng thuộc thương hội có tổng bộ nằm ở vương thành, bên trong có khá nhiều khách nhân đang lựa chọn vật phẩm, số lượng khoảng mấy trăm người.

Lúc này đang có một thân ảnh từ tốn đi vào, là một thanh niên y phục màu xanh, cặp mắt tinh anh, tóc búi cao sau đầu, phía trước có lơ thơ vài lọn tóc, khuôn mặt cứng cỏi mà không hề thô thiển, thân hình cao lớn mà chẳng phải thất phu, khóe miệng mang theo sắc thái tựa tiếu phi tiếu, trên vai người thanh niên còn vác một cái bao rất lớn, không biết là dùng để làm gì?

"Vị công tử này, ta có thể giúp gì được cho ngài?".

Ngay lúc thanh niên này đi qua cửa lớn Minh Bảo Lâu thì một giọng nói nhẹ nhàng từ phía sau truyền đến. Là một nữ tử ăn mặc chỉn chu, có vẻ là nhân viên cửa hàng này.

"Ở đây có thu mua các loại tài liệu trên người yêu thú phải không?".

Người thanh niên hỏi.

"Hóa ra công tử đến để bán hàng, mời ngài đi theo ta!".

Nữ nhân viên lập tức cung kính dẫn đường. Thanh niên này không ai khác chính là Trần Phàm, mấy ngày trước hắn vào Cổ m sơn mạch săn được không ít yêu thú, chỉ lấy một số bộ phận bán được. Cũng nhờ việc hắn đã tốn trăm điểm năng lượng để mở một cuốn Đại Cương Sơ Cấp Yêu Thú trong thư viện, là cuốn sách ghi lại rất nhiều kiến thức về yêu thú, còn mô tả thêm bằng hình ảnh, nhưng chỉ là các loài cấp thấp từ Kết Đan cảnh trở xuống mà thôi. Cho nên hắn có thể nhận biết rất nhiều yêu thú ở thế giới này, cũng dễ dàng biết được bộ phận nào có giá trị từ chúng.

Da lông cùng nhiều bộ phận của yêu thú có thể dùng làm tài liệu để chế tạo binh khí, pháp bảo và cả đan dược. Bất kỳ một cửa hàng lớn nào phục vụ tu sĩ cũng đều thu mua loại tài liệu này.

Vừa theo sau nhân viên cửa hàng, Trần phàm vừa âm thầm đánh giá Minh Bảo Lâu, diện tích của cửa hàng này đúng là không nhỏ, chỉ sợ phải lên đến mấy ngàn mét vuông. Đồ trưng bày bên trong muôn màu muôn vẻ, muôn loại muôn sắc, nhìn xung quanh có thể nhận ra nào là binh khí, áo giáp, phù lục, tài liệu luyện đan, tài liệu luyện bảo...đều là những thứ thiết yếu đối với tu sĩ khi hành tẩu giang hồ.

"Hà chấp sự, có vị công tử này muốn tới bán tài liệu từ yêu thú, mời người giám định qua!".

Đi qua mấy gian hàng, nữ nhân viên để Trần phàm lại cho một trung niên khoảng bốn mươi tuổi, sau đó cáo lui.

"Quý khách cần bán những thứ gì? Xin mời để ra!".

Hà chấp sự bình thản nói, trước mặt hắn là một cái bàn gỗ lớn.

Trần Phàm lần lượt lấy những thứ trong túi ra đặt lên bàn. Nào là nanh heo, lông nhím, mấy tấm da báo, vài cái răng hổ...còn có cả mấy cây linh dược, trong đó có cả loại dùng làm nguyên liệu cho Tráng Thể Đan mà hắn cũng đang cần, nhưng trước mắt vẫn nên bán hết đi để gây vốn đã.

Hà chấp sự mặt không biểu tình, lấy từ trong người ra một vật giống như kính lúp, đây là một loại pháp khí có tác dụng chuyên để giám định vật phẩm của cửa hàng. Quả thực rất giống cái kính lúp cầm tay mà ở Trái Đất vẫn hay sử dụng, chỉ có điều nó được chạm trổ cầu kỳ tinh xảo hơn, hình như được làm từ một loại trân kim nào đó.

Chấp sự cầm kính soi đi soi lại liên tục từ trên xuống dưới mấy cái da lông yêu thú. Một tay hắn vừa soi, tay kia thì thoăn thoắt gảy bàn tính, miệng không ngừng lẩm bẩm, động tác cực kỳ chuyên nghiệp, tựa như có thể nhất tâm nhị dụng vậy.

"Một bó gai lông Nhím Yêu hư khí sơ kỳ, tổng số 50 cái giá 2500 lượng bạc".

"Ba tấm da Lôi Vân Báo hư khí sơ kỳ, giá 300 lượng". "Mười sáu cái răng nanh của Hắc Vân Chiến Hổ hư khí trung kỳ, giá 3600 lượng".

"Năm cặp sừng của Thiết Giáp Man Ngưu hư khí trung kỳ, giá 2000 lượng".

...

Sau đó Hà chấp sự mới xem đến mấy gốc linh dược, cũng chỉ có dăm ba gốc, đều là linh dược cấp thấp, giá bán được vài trăm lượng bạc. Trần Phàm chủ yếu là săn giết yêu thú, số linh dược này chỉ là do hắn may mắn thu được.

Sau khi tính toán xong xuôi, chấp sự này mới ngẩng đầu lên nói với Trần phàm:

"Những đồ vật mà quý khách mang tới đây, gồm da lông yêu thú và linh dược, giá tổng cộng hai vạn năm ngàn lượng bạc, ngài có ý kiến gì không?".

"Không có, ta đồng ý cái giá này".

Trần phàm gật gật đầu, Minh Bảo Lâu là một cửa hàng lớn, vốn nổi tiếng về uy tín, dĩ nhiên sẽ không làm chuyện gian lận với khách hàng, hắn vốn tin tưởng điều này nên cũng không hề do dự mà đồng ý.

Hà chấp sự lúc này mới mỉm cười, lấy tay kéo ngăn bàn lôi ra một xấp ngân phiếu đưa cho Trần Phàm, nói:

"Đây là hai vạn lượng ngân phiếu, xin mời nhận lấy!".

"Cám ơn!".

Trần Phàm chỉ nhìn lướt qua rồi đút ngay xấp bạc vào túi.

"Không biết công tử còn muốn mua thứ gì ở cửa hàng nữa không? Mọi thứ ở đây từ nguyên liệu cho đến thành phẩm đều có đủ, chất lượng tuyệt đối đảm bảo, ngài cần thứ gì ta có thể sai người giới thiệu".
"Ừm. Vậy đan lô ở đây chắc là có chứ?".

"Đan lô? Công tử muốn mua thứ này sao?".

Hà chấp sự hết sức kinh ngạc, bắt đầu quan sát từ đầu đến chân Trần Phàm. Đối phương mở miệng lại muốn mua đan lô, tiểu tử này thoạt nhìn còn chưa đến 20 tuổi, vậy thì không thể nào...

"Ta mua giúp một vị tiền bối trong tộc, ngươi không cần phải nhìn ta như vậy".

"Ồ! Thì ra là vậy. Ta thất lễ rồi, mong công tử đừng trách!".

Hà chấp sự khuôn mặt dãn ra. Có thế chứ, một tiểu tử mới có 17-18 tuổi mà đã là một vị luyện đan sư, nói ra quả thực quá dọa người rồi.

Luyện đan sư hay đan sư, nếu như muốn chính thức đạt được danh xưng này, được mọi người công nhận, cũng phải có ít nhất mấy chục năm kinh nghiệm. Là một luyện đan sư, không chỉ cần có kiến thức uyên bác về các loại dược liệu, mà còn có khả năng luyện chế thành công mọi loại đan dược từ thấp đến cao, từ đơn giản đến phức tạp, nếu không sao xứng với hai chữ "đan sư" cao quý này.

"Lưu Tam, ngươi qua đây thay ta một lát, ta phải dẫn vị công tử này đi làm một ít sinh ý tại cửa hàng!".

Hà chấp sự không dám chậm trễ, đây là tới mua đan lô, rất có thể đối phương là một luyện đan sư. Cái nghề này dù là ở đâu cũng đều nhận được kính trọng vô cùng. Minh Bảo Lâu không sợ có bao nhiêu địch nhân, chỉ sợ có ít bằng hữu là luyện đan sư. Cho nên khi có cơ hội phải tìm mọi cách kết giao với những nhân vật như vậy.

"Công tử, mời theo ta lên tầng hai, nơi đó có bày bán một số loại đan lô mà người cần, chủ yếu là phàm cấp, nếu ngài muốn vương cấp cũng có, tuy nhiên..."

"Phàm cấp là đủ rồi".

Trần Phàm khoát tay, đan lô vương cấp là khái niệm gì, bây giờ làm sao hắn có thể với tới. Mà giờ mới để ý là cửa hàng này có tất cả ba tầng lầu. Tầng một bày bán một số vật phẩm cấp thấp, tầng trên là các loại pháp bảo, binh khí cấp cao, tầng ba thì chắc là cực phẩm đối với tu sĩ ở thành Vân Long này rồi.

"Nếu ta đoán không lầm thì công tử đây nhất định là đệ tử tinh anh trong Trần gia rồi, không biết quý danh của người là gì?".

Hà chấp sự vừa dẫn khách lên lầu vừa bắt chuyện hỏi.

"Ta là Trần Phàm".

Bản thân Trần Phàm không bất ngờ chút nào, trên người mình mặc trang phục đệ tử của gia tộc, trong thành này có ai mà không biết tới Trần gia? Chấp sự này làm việc ở đây cũng đã lâu, đệ tử của đại thế gia mà hắn không thể nhận biết mới là lạ.

"Thì ra là Trần Phàm công tử. Hân hạnh hân hạnh! À phải, ta nhớ là trong Trần gia cũng có một vị luyện đan sư đúng không? Vậy công tử đây nhất định là đệ tử của vị tiền bối đó rồi!".

Bỏ mẹ! Hồi nãy mình bịa chuyện tới đây mua dùm đan lô cho một vị tiền bối, không ngờ tên chấp sự trước mặt kia lại hói tới điều này, phải trả lời thế nào đây? Chém gió không cẩn thận coi chừng bị trúng gió như chơi.

Trần Phàm tới bây giờ mới biết trong Trần gia cũng có một vị luyện đan sư, xem ra nội tình không hề đơn giản chút nào.

"E hèm! Thực ra ta chỉ là một chân sai vặt bình thường thôi, sao có thể coi là đệ tử được?".

"Trần công tử thật khiêm tốn!".

Hà chấp sự cười cười, biết đối phương không muốn nói tới nên cũng không hỏi nữa làm gì.

Chương 17: Mua đan lô (2)

Bước lên lầu hai, nơi này sang trọng hơn phía dưới không ít, bày biện toàn là vật phẩm cao cấp cả...Khách nhân ở tầng này ít hơn so với tầng dưới, nhưng Trần Phàm biết đây đều là những người rất có tiền tài địa vị.

Hắn lập tức để ý đến một dãy đan lô lớn nhỏ đủ loại hình dáng đang được trưng bày trên kệ, phía dưới có vải đỏ kê chân, phía ngoài là lồng kính che chắn, y như một buổi triển lãm các loại bảo vật quý giá vậy.

Hắn thấy có đan lô giống như được làm từ hắn thiết, có cái lại như đồng xanh, còn có cái giống gỗ mà không phải gỗ, giống đồng mà không phải đồng...Tất cả đều được trạm trổ tinh xảo, vừa cao sang lại mang theo nét thăng trầm cổ kính.

"Cái lô này giá bao nhiêu?".

Trần Phàm chỉ vào một đan lô bằng đồng xanh hỏi.

"Đây là Cổ Đồng Thanh Lô, được làm từ thanh đồng có niên đại đã vài trăm năm tuổi, có thể chịu được mọi loại phàm hỏa nhiệt độ cao, giá mười hai vạn lượng bạc. Công tử thấy thế nào?".

"Không tồi! Vậy còn cái này?"

Hắn lại chỉ vào cái đan lô nửa gỗ nửa đồng kia.

"Ồ! Công tử thật tinh mắt, đây chính là cái tốt nhất ở tầng lầu này đấy! Cái này gọi là Trầm Mộc Hương Lô, người chế tạo ra nó phải vào tận sâu trong sơn mạch mới tìm được loại trầm mộc quý giá này, sau đó đem về chế luyện, phối hợp cả luyện đan sư và luyện bảo sư lại cùng nhau nghiên cứu chế tác mới thành công, đây chính là sản phẩm của sự giao thoa đan bảo, Đáng tiếc, khúc trầm mộc này chưa đủ năm tuổi, mới chỉ được hơn năm ngàn năm nên chỉ có thể luyện chế thành một cái đan lô phàm cấp, nhưng đã siêu việt tất cả phàm cấp rồi. Công tử đừng nghĩ đây chỉ là cái đan lô bằng gỗ mà coi thường nó, loại trầm mộc này thậm chí có thể chịu được cả dị hỏa thiêu đốt một thời gian, cho nên nó có thể coi là một cái đan lô bán vương cấp ở cửa hàng này. Đặc biệt, mỗi lần khi luyện đan thì cái lô này sẽ phát ra một mùi trầm hương vô cùng dễ chịu, có tác dụng tĩnh tâm an thần, bình tâm tĩnh khí, làm tăng lên hiệu quả trong quá trình luyện đan của đan sư".

Dị hỏa ở trong lời Hà chấp sự là một loại lửa cao cấp hơn phàm hỏa, uy lực cũng mạnh hơn rất nhiều. Phàm hỏa hay dị hỏa đều là thứ cần thiết khi luyện đan. Đương nhiên rồi, không có lửa thì sao đốt được lò, sao luyện được đan. Phàm hỏa chính là loại lửa bình thường nhất mà ai cũng có thể vận dụng. Nhưng dị hỏa thì hoàn toàn khác, đây là loại lửa đã sinh ra một chút linh tính, tức là có thể từ động hấp thu hỏa linh khí trong thiên địa để tăng cường sức mạnh, giống như tu sĩ biết tu luyện vậy. Tùy vào linh tính cao hay thấp mà uy lực sẽ khác nhau. Cho nên chỉ có đan lô phẩm chất vương giả trở lên mới chịu được dị hỏa thiêu đốt mà thôi. Cái Trầm Mộc Hương Lô kia chỉ là phàm cấp mà có thể chịu được di hỏa thiêu đốt một thời gian không sao đã là tốt lắm rồi, vì thế mới được coi là bán vương cấp.

"Thế cuối cùng thì giá của nó là bao nhiêu?".

"Trầm Mộc Hương Lô này có giá 90 vạn lượng bạc, ta nghĩ dành cho vị tiền bối đan sư kia dùng là thích hợp nhất đó. Công tử thấy sao?".

Cái gì?

Trần Phàm lè lưỡi, giá mắc như vậy sao? Cùng là phàm cấp mà một cái chỉ có vài vạn, một cái gần trăm vạn. Nhưng nghe tên chấp sự kia liến thoắng một hồi hắn cũng cảm thấy hợp lý, đây là bán vương cấp, chỉ thiếu bước nữa là thành một cái vương lô rồi. Nếu thế không biết một cái vương lô chân chính sẽ có giá thế nào đây? Nghĩ đến đây hắn bâng quơ làm bộ nhìn đi nơi khác, sau đó chỉ vào cái đan lô bằng hắc thiết, hỏi:

"Còn cái này?".

"Đây là Hắc Thiết Dung Lô, làm từ thép đen tinh luyện, có giá đúng tám vạn lượng bạc. Tuy nhiên...ta nói thật, cái này có hạn sử dụng không cao cho lắm. Công tử muốn chọn cái nào?".

Hà chấp sự nói như vậy vừa có thể thể hiện ra “lương tâm nghề nghiệp” lại vừa khiến khách nhân muốn mua loại tốt hơn, tăng thêm lợi ích cho cửa hàng.

Đan lô Phàm cấp đa số sẽ có hạn sử dụng của nó, là do trong quá trình luyện đan tiếp xúc liên tục với nội lực, phàm hỏa...và một số nguyên nhân khác, tinh chất bị mài mòn đi dần dần, dẫn đến đan lô bị nứt vỡ không còn dùng được nữa. Thông thường nếu đã hết hạn sử dụng thì đan lô sẽ không thể tiếp tục dùng, buộc phải vứt bỏ trở thành một phế lô. Dù vậy mà giá của nó cũng phải gần chục vạn lượng bạc một cái, đủ thấy đan lô có giá trị cao như thế nào.

"Haiz! Ở đây không có cái nào giá rẻ hơn sao?".

Trần Phàm cảm thấy chán nản, trong túi hắn hiện giờ cộng cả tiền tiêu vặt và tiền bán tài liệu chỉ có vẻn vẹn hơn hai vạn lượng.

"Rẻ hơn?".

Hà chấp sự nghi hoặc nhìn Trần Phàm, sau một lát lại cười cười, nói:

"Trần công tử khéo đùa, tám vạn để mua một cái đan lô là giá không thể thấp hơn nữa rồi, cho dù người có đi bất kỳ cửa hàng nào cũng không có giá rẻ hơn đâu! Ta nói thật, loại đan lô dăm ba vạn chỉ dành cho mấy tên tập sự mới học luyện đan sử dụng thôi, dùng được một thời gian là hỏng, nếu là đan sư chân chính thì nên chọn loại tốt tốt một chút! Công tử nói có đúng không?".

Hà chấp sự cũng không phải đang khoa trương, trên thực tế nếu đã là đan sư chân chính sẽ chẳng ai còn sử dụng loại đan lô phàm cấp, ít nhất phải là vương trở lên, phẩm cấp bậc này gần như không tồn tại hạn sử dụng, thế mới có thể đáp ứng được công việc nghiên cứu luyện đan của đan sư.

"Ta biết, nhưng có vẻ tiền bối của ta không đưa đủ tiền rồi. Thôi vậy, vài ngày nữa ta lại đến".

Trần Phàm nói xong liền quay lưng bỏ đi luôn, nếu đã không đủ tiền còn ở lại đây làm gì? Thực ra lần này hắn chỉ tới đây để thăm dò giá cả mà thôi, cũng không hy vọng cho lắm, lần trước vào sơn mạch vội quá nên chưa kịp tham khảo giá cả đan lô. Không phải hắn không muốn kiếm thêm tài liệu từ yêu thú để có thêm tiền, mà là không thể mang thêm về bán, bởi vì sức chứa của hắn có hạn. Nếu như có được một cái túi trữ vật thì thật là tiện lợi...

Mà Hà chấp sự cũng có chút hụt hẫng, càng ngày càng cảm thấy kỳ quặc, tiền bối kia sai tiểu tử này đi mua đồ dùm chẳng lẽ lại không biết giá trung bình của vật phẩm sao?.

Đúng lúc Trần Phàm đã đi xuống lầu một, đang chuẩn bị bước ra khỏi Minh Bảo Lâu thì có một tiếng nói vọng đến:

"Ủa? Trần Phàm, là đệ sao?".

"Nguyệt tỷ!".

Trần Phàm vừa quay lại đã nhận ra, giọng nói truyền đến là của Trần Thu Nguyệt, nàng đang đứng ở một gian hàng có bán binh khí. Trông thấy hắn, Trần Thu Nguyệt cũng từ đằng xa đi đến. Trước khi đi còn nói cái gì đó với mấy người bên cạnh, có vẻ là những người cùng nàng đi tới đây, hai nam một nữ. Nghe thấy nàng nói, ba người này cũng thong thả bước theo sau tới chỗ Trần Phàm.

"Thật là trùng hợp, hóa ra đệ cũng ở đây à?".

Trần Thu Nguyệt tươi cười nói.

"Vâng nhị tỷ, đệ hiếu kỳ nên vào đây xem chút thôi. Mấy vị này là...?".

"À, để ta giới thiệu một chút với đệ, đây là đại tiểu thư của Lâm gia Lâm phi yến, vị này là con trai thành chủ, thiếu gia Phương Thiên Phú, còn đây là..."

"Ngươi là Trần Phàm? Đệ tử tinh anh với gia nhập Trần gia gần đây sao?".

Không đợi Trần Thu Nguyệt nói hết câu, nam tử sắp được giới thiệu kia đã ngắt lời nàng, trong giọng nói mang theo vẻ cao ngạo như bề trên đang nói với hạ nhân.

Đây là một nam tử khoảng ngoài 20 tuổi, một thân hoa phục, anh tuấn tiêu sái, hai đầu lông mày mang theo rất đậm ngạo khí, ánh mắt lạnh lùng đang nhìn Trần Phàm đánh giá, khuôn mặt còn hiện lên chút tiếu ý nhàn nhạt.

"Đúng, còn ngươi là ai?".

Trần Phàm lạnh lùng hỏi lại, ánh mắt cũng từ trên xuống dưới đánh giá đối phương.

"Ha ha. Long huynh, tộc nhân của ngươi thật chẳng lễ phép chút nào. Gặp thiếu gia chủ không những không hành lễ còn hỏi như vậy? Bộ hắn từ trên trời rơi xuống sao?".

Nam tử gọi là Phương Thiên Phú vẻ mặt giễu cợt nói. Hắn chính là con trai thành chủ Phương Thiên Hùng. Ở trong thành Vân Long ngoài thế lực tam đại gia tộc ra tất nhiên còn có thành chủ, thậm chí thế lực của phủ thành chủ còn cao hơn cả mấy gia tộc kia. Nhưng ở đây có một quy tắc là thành chủ không được can thiệp vào nội bộ của tam đại gia tộc, nếu không cả ba gia tộc sẽ liên hợp lại đối kháng. Cho dù thành chủ nội tình có mạnh hơn đi nữa thì làm sao có thể chống lại một lúc cả ba gia tộc lớn hợp lại, cho nên điều này sẽ tạo thành một cục diện cân bằng.

"Trần Phàm, đây là đại ca của ta Trần Nhất Long, cũng là đại sư huynh của đệ, lần trước ta quên vẫn chưa kịp nói với đệ".

Trần Thu Nguyệt vội vàng nói.

Trần Nhất Long, đại thiếu Trần gia, năm 18 tuổi đã bước vào hư khí cảnh, ở thành Vân Long vẫn được coi là thiên phú tuyệt thế, là kỳ tài ngút trời, cái này là mấy lời trong miệng một số kẻ bợ đỡ hoặc sự cái uy của gia tộc họ Trần, người đi đường bình thường chỉ là nhìn thấy hai lỗ mũi của hắn, kiêu căng tới cực điểm, vô pháp vô thiên, mà bởi cái danh đệ nhất thiên kiêu hắn đúng là có vốn để làm như vậy.

"À...hóa ra là Long sư huynh. Xin chào".

"Gọi ta là thiếu chủ. Ở đây là Minh Bảo Lâu, với lại cũng là lần đầu gặp, nên ta sẽ không tính toán gì với ngươi, nhưng lần sau gặp lại thì tốt nhất ngươi nên cung kính hơn một chút. Đã biết chưa?".
Thấy Trần Phàm thái độ dửng dưng, đối với một kẻ như Trần Nhất Long hiển nhiên không hề vừa mắt.

Trần Phàm không buồn đáp lại, cũng chẳng thèm để ý tới tên này làm gì, hắn quay sang cười nói với Trần Thu Nguyệt:

"Nhị tỷ, hôm nay tỷ tới đây mua gì?".

"Ta đang tìm mua một món binh khí, còn đệ thì sao?".

"Đệ chỉ tới xem thôi, không có định mua cái gì cả, cửa hàng này công nhận lớn thật!".

Thấy Trần Phàm dám thản nhiên bơ mình, Trần Nhất Long nhíu mày, hắn hừ lạnh một tiếng:

"Tiểu tử, bộ ngươi coi lời ta nói là gió thoảng bên tai sao? Ngươi chỉ là một tên nô bộc mà dám có thái độ với ta như vậy?".

"Nguyệt tỷ, đại huynh của chúng ta có vẻ không được như bề ngoài cho lắm, ta đã chào rồi còn muốn cái gì nữa đây?".

Trần Phàm cười khẩy đáp.

"Tốt! tốt lắm! Một tên nô bộc mà thôi! Dù sao ngươi cũng vẫn đang sống ở Trần gia, ta không sợ ngươi chạy đằng nào. Thiên Phú huynh, ta xin phép, hôm nay thật mất hứng!".

Trần Nhất Long mặt đanh lại, nói vài câu rồi quay lưng đi thẳng ra khỏi cửa hàng.

"Ta bất ngờ quá nha! Còn tưởng ngươi là con cháu trưởng lão hay có họ hàng xa gì đó với gia chủ, không nghĩ tới chỉ là một nô bộc hèn kém, lại có thể leo lên vị trí đệ tử trong gia tộc, nhưng mà nô bộc mãi mãi chỉ là nô bộc mà thôi!".

"Phương Thiên Phú hả?".

"Làm sao?".

"Tuy ta không biết ngươi được trời phú cho cái gì nhưng hình như ngài đã ban cho ngươi khả năng rất đặc biệt, đó là có thể nói tiếng của động vật. Không tồi!".

Trần Phàm còn gật gật đầu tỏ vẻ tán thưởng.

"Ngươi! Ngươi vừa mở miệng nói cái gì? Nhắc lại ta nghe lần nữa!".

Phương Thiên Phú giận dữ, tên kia nói thế khác nào chửi hắn là súc sinh. Hắn lừ lừ tiến lại phía Trần Phàm như thể muốn động thủ.

"Phương thiếu gia, hi vọng miệng ngươi cũng sạch sẽ một chút, đây là đệ đệ của ta!".

Trần Thu Nguyệt lập tức đứng ra ngăn cản.

"Nguyệt nhi, nàng dám bảo vệ tiểu tử này?".

"Im miệng! Ai là Nguyệt nhi của ngươi?".

"Hừ! Sớm muộn gì nàng cũng là nữ nhân của ta thôi, gọi Nguyệt nhi thì có gì không đúng chứ?".

"Cha ta còn chưa đồng ý chuyện hôn sự này, ngươi đừng có ở đây ăn nói bậy bạ!".

"Vậy sao? Nhưng mà ta nghe phụ thân ta nói lại, cha nàng đã nói rồi, trước ngày đại chiêu sinh lần này sẽ tổ chức hôn lễ gả nàng cho ta đấy!".

"Không thể nào? Ngươi đừng có mơ! Sư đệ, chúng ta đi thôi".

Trần Thu Nguyệt hơi sửng sốt một chút, sau đó kéo tay Trần Phàm đi nhanh ra khỏi cửa hàng.

Phương Thiên Phú hai hàm răng nghiến chặt, khuôn mặt đỏ lên vì giận dữ, hắn thấy Trần Thu Nguyệt lại cầm tay một nam nhân khác ngay trước mặt mình, lại còn là một tên nô bộc, hận không thể lao lên chém tên nô bộc kia ra làm trăm mảnh.

Chương 18: Mua đan lô (3)

"Thu Nguyệt muội muội, vị tiểu đệ này của muội đúng là thú vị thật đấy! Lần đầu tiên ta thấy có người đắc tội một lúc với cả hai tên khó ưa kia, bọn hắn tuy là khó ưa thật nhưng ngay cả ta cũng không dám đắc tội đâu!".

Một nữ tử đi theo Trần Thu Nguyệt lên tiếng, chính là đại tiểu thư Lâm Phi Yến được giới thiệu vừa rồi. Nàng là con gái đầu của gia chủ Lâm gia, nãy giờ chỉ lẳng lặng quan sát cuộc đối thoại, lúc này mới mở miệng nói, ánh mắt còn mang theo nét thưởng thức đối phương.

"Trần Phàm, vừa rồi thật xin lỗi! Đại ca ta từ nhỏ tính tình đã vô cùng cao ngạo, không coi ai ra gì. Đệ đừng để ý".

Trần Thu Nguyệt vẻ mặt áy náy quay sang nói với Trần Phàm.

"Bỏ đi, đệ để ý làm gì".

"Vừa rồi hình như ta thấy ngươi từ lầu hai đi xuống, muốn mua thứ gì trên đó hả?".

Lâm Phi Yến đột nhiên hỏi.

"Lâm đại tiểu thư, hân hạnh. Ta vừa rồi chỉ là hiếu kỳ thôi, tầng hai là nơi nào chứ, người như ta làm sao mua nổi thứ gì".

"Thật không?".

Ánh mắt của nàng vẫn mang theo chút ngờ vực.

"Đại tiểu thư nói vậy là ý gì, bộ trên người ta có giấu bảo vật sao?".

Trần Phàm cười cười đáp.

"Ta chỉ đùa thôi. Được rồi muội muội, không làm phiền hai người nữa, ta về trước đây!".

Lâm Phi Yến cũng nhoẻn miệng tủm tỉm, sau đó quay lưng rẽ sang một hướng khác bước đi.

"Yến tỷ về nhé!".

Trần Thu Nguyệt sau đó cùng Trần Phàm về phủ, hai ngươi vừa đi vừa nói chuyện, nàng lúc này mới hỏi:

"Trần Phàm, giờ chỉ có ta ở đây, đệ phải nói thật cho ta biết, đệ rốt cục muốn mua thứ gì vậy?".

Trần Thu Nguyệt tuy đơn thuần nhưng không phải người ngốc, nàng cũng thấy Trần Phàm đi từ lầu hai xuống. Làm gì có người nào tới Minh Bảo Lâu, đã lên cả tầng lầu rồi mà lại không có chủ ý muốn mua gì?

"Nhị tỷ thật muốn biết sao? Đúng là đệ có chủ ý mua nhưng mà không có đủ tiền nên bỏ qua rồi, tỷ không cần bận tâm đâu".

"Thế thật ra đó là thứ gì? Đệ cứ nói ra nghe thử, chẳng lẽ đến ta đệ cũng không tin tưởng hay sao?".

"Cái này..."

Trần Phàm biết chuyện ngày hôm nay có lẽ không thể giấu được nữ tử trước mặt này rồi, hắn đành phải nói:

"Thôi được rồi, ta có thể nói cho tỷ biết. Nhưng ở đây không tiện, về chỗ của ta đi".

Trần Thu Nguyệt gật đầu, sau đó cùng hắn bước nhanh về phủ gia tộc.

Về tới đình viện của Trần Phàm, vừa mới ngồi xuống ghế trong phòng hắn là nàng đã hỏi ngay:

"Đệ nói đi, làm ta tò mò quá đấy! Đây nhất định không phải vật tầm thường rồi".

"Có thể nói là vậy, nhưng trước hết ta muốn tỷ hứa với ta sẽ không nói chuyện này ra ngoài, bất kể là ai. Thực ra không phải ta muốn giấu giếm gì gia tộc cả, mà là khi chưa thành công thì không thể nói ra".

"Ừm, ta hứa với đệ!",

Trần Phàm liền ghé sát tai nàng định nói gì đó, điều này khiến Trần Thu Nguyệt hơi bối rối, nàng nói:

"Đệ...đệ làm gì vậy?".
"Có gì đâu, ta chỉ nói thầm thôi mà".

Sau đó hắn lại tiến tới, miệng ghé sát tai ngọc, mùi hương thơm ngát từ trên người nữ nhân tỏa ra ập vào mũi. Trần Thu Nguyệt ngồi im, sắc mặt thoáng ửng hồng, đây là lần tiên có nam nhân đến gần nàng như vậy.

Tuy nhiên khuôn mặt nàng chỉ hồng lên trong giây lát, ngay sau đó là sửng sốt, tưởng như không tin được vào tai mình. Bởi vì Trần Phàm trong lời nói đã nhắc tới hai chữ "đan lô".

"Hả? Đan lô!"

Trần Thu Nguyệt giật mình kêu lên.

"Suỵt. Tỷ nhỏ giọng một chút".

"Cái gì...đệ không đùa ta chứ?".

"Trông đệ giống như đang đùa tỷ sao?".

"Đệ muốn mua đan lô, chẳng lẽ là muốn làm..."

"Đúng, đệ sẽ trở thành một luyện đan sư".

Trần Phàm nói rất tự tin.

"Sự việc này...Không lẽ là vị cao nhân kia đã truyền cho đệ bí quyết gì. người đó cũng là một đan sư phải không?".

Trần Thu Nguyệt cố lấy lại bình tĩnh, trái tim vẫn đập thình thịch. Nàng là tiểu thư con nhà quyền quý, dĩ nhiên biết khái niệm đan sư là gì. Chẳng nói đâu xa, ngay trong phủ gia tộc cũng có một vị luyện đan sư còn gì. Gia tộc đã phải tốn không biết bao nhiêu tài phú mới mời về được, hàng tháng còn phải cung phụng bao nhiêu là tài nguyên tài liệu để người đó luyện chế đan dược cho gia tộc sử dụng, nuôi một vị đan sư tốn kém tới mức nào nàng có thể hình dung ra.

Luyện đan khó khăn tới mức nào nàng cũng từng được trải nghiệm. Trước đây cha phải năn nỉ vị đan sư kia nhiều lần lắm mới được hắn ta cho phép nàng và đại ta một cơ hội, xem có thể có duyên với cái nghề này không. Nhưng kết quả thật sự thất vọng rồi, cả đại ca và nàng đều không thể làm một luyện đan sư được. Trước chưa nói đến tư chất và sự kiên trì, đốt lò khai hỏa thì nàng có thể làm được không vấn đề, nhưng đến những bước sau thì mới biết không hề dễ một chút nào. Hơn nữa còn cần một số lượng cực lớn linh dược liệu để làm tài liệu trong quá trình học tập, cho dù là Trần gia cũng không chịu nổi loại tiêu hao này.

Bây giờ sư đệ trước mặt nói muốn làm một đan sư, nếu là người khác nàng chắc chắn cười hắn quá cuồng vọng. Nhưng nhìn vẻ mặt tự tin kia, cộng thêm việc còn có người bí ẩn sau lưng Trần Phàm, nàng thấy việc này có thể có hi vọng. Nếu chuyện này thành công mà nói thì đúng là lợi ích không tưởng tượng nổi với gia tộc. Vị đan sư cung phụng kia cũng không phải là người của Trần gia, với lại một vị đan sư cũng đâu thể luyện chế đan dược cho tất cả đệ tử trong tộc được, Trần gia vẫn phải nhập thêm đan dược về mới đủ dùng. Nhưng nếu có thêm Trần Phàm thì khác, hai vị đan sư tất nhiên tốt hơn một vị, mà Trần gia coi như sẽ có được một đan sư cho riêng mình.

"Có thể nói là vậy, thế cho nên nhị tỷ trước hết hãy giữ kín chuyện này, đệ muốn khi nào trở thành đan sư hẳn hoi mới thông báo cho gia tộc biết".

"Được đệ yên tâm, ta sẽ không nói với ai cả".

Trần Thu Nguyệt sau đó sốt sắng hỏi: "Thế đệ còn thiếu bao nhiêu tiền để mua đan lô? Đúng rồi, theo ta được biết học luyện đan tốn kém vô cùng, đệ lấy đâu ra được nhiều linh dược như thế chứ?".

"Cái vấn đề tài liệu ta tạm thời chưa cần lo, trước mắt vẫn là tìm một cái đan lô đã. Thiếu bao nhiêu sao? Việc này ta tự nghĩ cách được, tỷ không cần bận tâm".

Vấn đề tài liệu luyện tập, đây cũng là cái mà Trần Phàm quan tâm. Nhưng hắn dù sao còn có hệ thống kia, tuy nó đòi hỏi phải có năng lượng để làm giao dịch nhưng nếu hỏi một ít gợi ý chắc không vấn đề gì. Biết đâu trong đó còn có bí kíp gì giúp được mình thì sao? Hắn không tin hệ thống này chỉ đơn giản như vậy.

"Trần Phàm, đệ vẫn không coi ta là người một nhà đúng không?".

"Sao nhị tỷ lại hỏi như vậy? Tỷ chính là tỷ tỷ của ta".

"Nếu vậy tại sao nói ta không cần quan tâm? Đệ còn coi ta là tỷ tỷ thì mau nói cần bao nhiêu tiền, linh dược thì không dám nói, chẳng lẽ một cái đan lô tỷ cũng không thể giúp cho đệ được sao?".

Trần Thu Nguyệt bắt đầu cảm thấy không vui, đây là cảm xúc thật của nàng. Ngay từ đầu không hiểu sao nàng đã thấy Trần Phàm rất thân thiết, có lẽ là bởi vì hắn là người nàng đã giới thiệu, từ khi hắn là đệ tử của gia tộc nàng đã coi hắn như người trong nhà rồi.

"Nhị tỷ hiểu lầm. Thôi được, nếu tỷ đã nói thế thì ta cũng nói thẳng, ta còn thiếu hơn năm vạn lượng bạc để mua một cái đan lô phàm cấp".

"Ta còn tưởng nhiều nhặn gì cơ, chỉ có mấy vạn mà đệ lại khách sáo với ta như vậy. Đệ hãy tìm một loại tốt nhất phàm cấp đi, theo ta được biết phẩm chất đan lô cũng ảnh hưởng đến tỉ lệ thành đan đấy".

"Năm vạn rưỡi là đủ rồi, nhưng mà nhị tỷ định cho đệ vay hay sao?".

"Cái gì mà vay với trả, đây là ta cho đệ. Dù sao lúc đệ trở thành đệ tử tinh anh ta cũng chưa có quà gặp mặt, giờ coi như dùng bạc thay quà đi".

"Nếu thế ta không dám nhận đâu, tỷ cứ cho ta vay, sau này có tiền ta trả lại cho tỷ".

Trần Phàm dứt khoát nói, đồng thời cũng có chút cảm động, nữ tử này đối với một người quen biết chưa lâu như hắn lại nhiệt tình tới vậy.

"Cái tên cứng đầu nhà đệ...Được rồi, vay thì vay, đệ cầm lấy".

Trần Thu Nguyệt thở dài, nhìn bộ dạng dứt khoát kia nàng biết có nói thêm cũng vô dụng.

Đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, nàng lại hỏi:

"À phải, ta thấy đệ chưa có túi trữ vật đúng không? Cái này tặng cho đệ!".

Nói đoạn nàng đưa cho Trần Phàm một cái túi, bé bằng bàn tay, đây chính là túi trữ vật có chứa không gian riêng bên trong.

Túi trữ vật là một loại vật phẩm đặc thù, tác dụng duy nhất chính là để chứa đồ, nhưng chỉ chứa được vật chết, không thể chứa vật sống. Đây là thứ rất cần thiết đối với một tu sĩ thường xuyên hành tẩu giang hồ, khi có quá nhiều thứ cần mang theo bên người đương nhiên phải để vào trong túi trữ vật mới có thể gọn nhẹ mang đi.

Tùy vào từng cấp độ mà túi trữ vật sẽ có không gian khác nhau, cấp độ càng cao thì không gian càng lớn. Nhưng cũng có giới hạn của nó, lớn nhất có thế có sức chứa 100 mét không gian, điều này có nghĩa là không gian trong túi có chiều dài, rộng, và cao đều là 100 mét.

"Tặng cho đệ? Còn tỷ thì sao?".

Trần Phàm thấy nàng chỉ có một cái túi trữ vật trên người, tự nhiên lấy ra đưa cho mình mới hỏi như vậy.

"Ta tất nhiên vẫn còn một cái. Sao nào, tiền đã không chịu nhận rồi giờ đến món quà này cũng không muốn nhận sao?".

Thấy Trần Phàm vẫn còn lưỡng lự, Trần Thu Nguyệt làm bộ không vui nói.

"Được. Vậy món quà này của tỷ, ta nhận".

"Như vậy mới phải".

Trần Phàm biết lúc này không nên từ chối nữa. Hắn cũng biết túi trữ vật là cái gì, hầu như ai cũng chỉ cần một cái là đủ, nếu không thì thay cái khác lớn hơn, nhị tỷ chắc chắn đã lấy túi của mình ra đưa cho hắn.

Chương 19: Đan lô tới tay

Đưa tinh thần lực vào trong, đây là cách để sử dụng túi trữ vật. Chỉ có trở thành tu sĩ mới sinh ra tinh thần lực, cho nên phải là tu sĩ hư khí cảnh trỏ lên mới có thể vận dụng được thứ này. Tinh thần lực chính là ý lực, do ý niệm biến hóa rồi sinh ra, đây cũng là một loại lực lượng. Ví dụ khi ta nhắm mắt vốn không thể nhìn thấy thứ gì, nhưng dùng ý lực thì chẳng cần mắt cũng có thể nhìn rõ mồn một mọi thứ. Có thể nói, ý lực đủ mạnh thì dù bị mù lòa câm điếc cũng chẳng sao, nó hoàn toàn có thể thay thế mắt, tai, mũi, miệng của tu luyện giả. Tuy nhiên ý lực của tu sĩ hư khí cảnh chỉ là hình thức sơ khai nhất của loài lực lượng này mà thôi, nhỏ yếu đến thương cảm, tu vi tăng lên mới có thể có nhiều biến hóa hơn, nhưng dùng để thăm dò vài thứ đơn giản thì cũng đủ dùng rồi.

Trần Phàm phát hiện không gian bên trong cái túi này có sức chứa là 20 mét, còn có sáu vạn lượng bạc mà nhị tỷ đã để trong đó.

Giờ có cái túi này thì công việc của Trần Phàm sẽ thuận tiện hơn trước nhiều. Đan lô cũng có kích thước không nhỏ, có cái bằng chậu rửa mặt, có cái nửa thân người...Nếu như sau này sắm được một cái đan lô mà cứ ôm khư khư bên mình thì làm sao mà được. Tuy không biết túi trữ vật này có giá bao nhiêu nhưng nhất định là không rẻ, nhị tỷ có thể thoải mái tặng cho mình đủ thấy được tấm lòng của nàng. Phần nhân tình này hắn nhất định sẽ ghi nhớ.

Cùng là anh em mà sao khác nhau nhiều tới vậy. Tên đại ca kia của nàng lúc mới gặp hắn đã thấy ngứa mắt, ý niệm thì "khai" như nước tiểu. Còn Trần Thu Nguyệt thì ngược lại, tiếp xúc với nàng hắn chỉ thấy một mùi "thơm" như nước hoa, cũng chỉ có ai đối tốt với hắn thật lòng mới xuất hiện cái "mùi" này.

"Phải rồi nhị tỷ. Ta nhớ lúc nãy trong cửa hàng tên Phương Thiên Phú có nói cái gì mà ngày đại chiêu sinh, là ý gì vậy?".

Cất cái túi đi cẩn thận, lúc này Trần Phàm chợt nhớ ra câu nói của tên thiếu gia kia làm hắn để ý.

"Đệ không biết sao? À...ta quên mất, thân phận của đệ trước đây có lẽ không được tiếp xúc nhiều nên không biết cũng phải? Ngày đại chiêu sinh chính là ngày mà Vạn Linh Tông tổ chức chiêu mộ đệ tử đó".

"Vạn Linh Tông?".

"Ta nói đệ biết, đây chính là nơi mà bất kỳ ai sinh ra trên đế quốc này đều mơ ước được được tiến vào đó đấy! Đương nhiên cả ta cũng vậy!".

Trần Thu Nguyệt vừa nói, ánh mắt không giấu nổi vẻ ước ao.

"Nghe như có vẻ là một đại tông môn gì đó nhỉ?".

"Đúng vậy. Đệ chắc là biết đế quốc mà chúng ta đang sống chứ?".

"Biết chứ, là đế quốc Thiên Uy. Phải rồi, ta một lần có nghe qua hình như ngoài đế quốc chúng ta còn bốn đế quốc khác nữa thì phải?".

"Không sai. Vậy đệ có biết đế quốc ta có bao nhiêu tòa thành không?".

"Cái này ta chịu, tiểu đệ kiến thức quá ít, xin nhị tỷ chỉ giáo!".

"Được rồi, hôm nay tỷ sẽ giảng giải cho đệ một chút, dù sao đệ cũng là đệ tử Trần gia, những thế lực xung quanh cũng nên biết chút ít mới tốt!".

Trần Thu Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng, như ánh trăng mùa thu đang tỏa sáng êm dịu, nàng bắt đầu nói:

"Thành Vân Long này của chúng ta nhìn thì có vẻ lớn, nhưng thực tế chỉ là một tòa thành nhỏ của đế quốc mà thôi. Tổng cộng đế quốc Thiên Uy có tới năm vạn sáu ngàn tòa thành như thế, mà mấy đế quốc lân cận khác có lẽ còn nhiều hơn".

"Ừm, đúng là nhiều thật!".

Trần Phàm cảm thán nói. Tòa thành này so với thành phố ở kiếp trước của hắn đã rộng hơn vô số lần, mà đế quốc kia lại có tới mấy vạn cái thành như thế, vậy thì không biết đất nước này phải mênh mông tới mức nào? Quả là dị giới có khác, hắn thật khó mà tưởng tượng.
"Ngoài đế quốc Thiên Uy ra, chúng ta còn có bốn nước láng giềng khác là Thiên Dũng, Thiên Đức, Thiên Võ, Thiên Long. Bản thân ta thực tế cũng chỉ loanh quanh ở mấy tòa thành gần đây thôi, nói gì tới những đế quốc khác. Nhưng mà đệ biết không, năm quốc gia lớn như vậy mà đều chỉ là thuộc địa của một tông môn duy nhất, đó chính là Vạn Linh Tông. Hàng năm thành chúng ta phải cống nạp cho đế quốc thế nào, thì năm đế quốc kia cũng phải cống nạp cho tông môn đó như vậy".

"Khủng bố vậy sao?".

Trần Phàm gật đầu. Hóa ra là vậy, chuyện công nạp của thành tất nhiên là hắn biết, không ngờ bên trên còn có Vạn Linh Tông nữa. Đây là chuyện hiển nhiên mà thôi, thành trì được quốc gia bao bọc, mà đại tông môn thì bao bọc quốc gia. Nhưng muốn được bao bọc đương nhiên phải tiến cống, đây là quy luật bất di bất dịch.

"Vạn Linh Tông cứ cách 10 năm sẽ tổ chức một cuộc chiêu mộ đệ tử trên quy mô lớn, tất cả thanh niên tại mỗi tòa thành trong năm đế quốc sẽ cùng nhau thi đấu để chọn ra người xuất sắc nhất, bởi mỗi thành chỉ có duy nhất một danh ngạch trở thành đệ tử của Vạn Linh Tông mà thôi, cho nên cạnh tranh không phải chuyện đùa".

"Hóa ra là vậy, nếu ai có thể trở thành đệ tử Vạn Linh Tông chính là một bước lên trời rồi".

"Không sai. Chính là một bước lên trời!".

Trần Thu Nguyệt cũng cảm thán gật đầu, cho dù là nàng hay bất kỳ ai đều mong muốn điều đó. Thành Vân Long này quá nhỏ, với tâm trí của nàng đương nhiên sẽ không chịu cả đời phải ở lại nơi đây.

"Chỉ có một người được chọn thôi sao? Nếu vậy ta xin chúc nhị tỷ sẽ đạt được danh ngạch lần này!".

"Chắc không thể đâu, chính ta mới là người phải nói câu đó với đệ mới đúng, đệ cũng là người của Trần gia, nếu có thể trở thành đệ tử đại tông môn thì gia tộc tất nhiên được thơm lây không ít. Nhưng mà cạnh tranh lần này e rằng không dễ đâu, nhất là đại ca của ta, huynh ấy cũng rất muốn có danh ngạch này".

Trần Phàm chỉ cười nhạt, tên đó hắn còn chưa để vào trong mắt, thậm chí cả cái danh ngạch này cũng vậy. Nói đùa sao, có thứ gì trên đời này sánh được với hệ thống trong tay hắn? Những thứ chứa đựng trong đó nhiều hơn bất cứ một tông môn nào ở thế giới này. Hắn cần phải vào đại tông môn làm gì nữa? Nhưng mà...có được cái danh phận này cũng không tồi, có thể giúp hắn bước nhanh trên con đường cường giả hơn không ít, đáng để cân nhắc một chút.

"Chỉ còn thời gian sáu tháng nữa là tới ngày đại chiêu sinh rồi, từ giờ tới lúc đó đệ hãy luyện tập chăm chỉ hơn, biết đâu lại có thể đạt được kỳ tích, ta cũng sẽ chăm chỉ luyện tập".

Trần Thu Nguyệt căn dặn. "Đệ biết rồi".

Trần Phàm ậm ừ cho qua, thực tế bây giờ tâm trí hắn đều đang đặt ở mục tiêu luyện đan. Hiện tại đã có đủ tiền rồi, có thể đi mua một cái đan lô trong cửa hàng kia, bắt đầu hoàn thành bước thứ nhất trên con đường đan sư của hắn.

...

Trần Phàm sau đó cầm tiền lại đi tới Minh Bảo Lâu. Đang hào hứng bước trên đường lớn, đột nhiên hắn cảm thấy có một luồng ba động rất nhỏ do ý niệm phát ra, ý niệm này nhằm vào hắn mà sinh.

"Hử? Có kẻ theo dõi sao?".

Hạt giống vong ngã bây giờ rất nhạy, bất cứ chủ ý nào nhằm vào hắn sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Đối phương có vẻ là một sát thủ chuyên nghiệp, che dấu cực tốt, nếu là người khác thì tuyệt đối không thể nhận ra chút khác thường nào.

"Ta nhớ mình đâu có thù oán gì với ai? Sao đột nhiên lại bị theo dõi? Hình như cũng không phải, đối phương chỉ đơn giản theo chân mình mà thôi, trong luồng ý niệm không mang theo sát khí".

Trần Phàm âm thầm nghĩ, bộ dạng vấn thản nhiên như mình chưa phát hiện ra điều gì. Hắn đi một đoạn nữa rồi rẽ sang hướng khác, đây là một con đường dành cho phàm nhân.

Khi đi ngang qua một con ngõ nhỏ Trần Phàm liền nhanh như cắt rẽ ngay vào, kẻ bám đuôi thấy vậy cũng nhanh chóng chạy theo, nhưng khi vừa tới đã không thấy mục tiêu đâu nữa rồi, trên mặt hắn còn đọng lại nét kinh ngạc không nhỏ.

Tên theo dõi này sau khi để mất dấu cũng không tiếp tục ở lại. Trần Phàm lúc này mới ở một góc khuất đi ra, miệng lẩm bẩm:

"Mờ mờ ám ám. Mặc kệ ngươi là ai ta cũng không sợ".

Hắn cũng lười để ý chuyện này. Giờ thì chẳng còn ai theo sau nữa, Trần Phàm lại quay lại đường cũ bước vào Minh Bảo Lâu...

Cuối cùng cũng mua được một cái đan lô, đây chính là Hắc Thiết Dung Lô mà Trần Phàm đã nhìn thấy trước đó trong cửa hàng. Đan lô này có màu đen huyền, chỉ lớn bằng chậu rửa mặt, trên đỉnh lô là một cái nắp hình tròn, tổng khối lượng khoảng hai ba trăm cân, khá là nặng nếu so với một người bình thường, nhưng nếu so với tu sĩ thì cũng chẳng là gì. Xung quanh thân lô được điêu khắc những đồ án cầu kỳ cùng với một con hổ uy phong dũng mãnh.

Mang lô về đến nhà, Trần Phàm lập tức đóng cửa phòng lại, bên ngoài còn cẩn thận treo thêm tấm biển "Đang bế quan tu luyện, xin chớ làm phiền".

"Hệ thống, hiện giờ ta sẽ bắt đầu học luyện chế đan dược. Nếu ta trở thành một đan sư thì tốc độ cống hiến điểm năng lượng cho ngươi sẽ tăng lên không ít đâu đấy. Nhưng theo ta được biết, học luyện đan ngoài cần thiên phú ra còn phải chuẩn bị rất nhiều linh dược để tập luyện trong quá trình luyện đan. Hiện tại ta rất nghèo, không đủ sức kiếm đâu ra lắm tài liệu như thế, ngươi có biện pháp gì thì nói ta nghe nào".

Trần Phàm câu thông với hệ thống và bắt đầu kể lể.

"Ký chủ làm việc gì đều không có liên quan đến hệ thống, cho dù có xảy ra bất cứ vấn đề gì ta cũng sẽ không chịu trách nhiệm. Tuy nhiên nếu ký chủ đã hỏi ta có thể nói cho người biết một biện pháp. Đây thực tế là một hình thức giao dịch mới mà hệ thống có thể mở ra cho ký chủ, là giao dịch công bằng, cho nên cũng xem như không vượt quá phạm vi giúp đỡ của ta, bởi vì ta không phải người bảo hộ, ký chủ nên..."

"Dừng, dừng, dừng...Ngươi có thể nói vào trọng tâm được không?".

Chương 20: Hệ Thống Giả Lập Vô Hạn

"Được. Đó là ký chủ có thể mở ra Hệ Thống Giả Lập Vô Hạn".

"Giả Lập Vô Hạn?".

"Đúng. Để ta giải thích một chút quy tắc hoạt động của hệ thống này".

"Hệ Thống Giả Lập Vô Hạn cũng giống như Hệ Thống Đại Thư Viện, là một trong các hệ thống con của ta, mà ta chính là Hệ Thống Chi Phụ. Đây là một hệ thống có chức năng như tên gọi, nó có thể giả lập ra mọi thứ trên đời này, tuy nhiên ký chủ cần có đủ điểm năng lượng để sử dụng. Ta lấy ví dụ, giờ người không có đủ linh dược làm tài liệu học tập, nhưng nếu có hệ thống này rồi thì vấn đề thật đơn giản. Chỉ cần vào trong và yêu cầu nó giả lập ra các loại tài liệu mà mình muốn, bất cứ thứ gì cũng được. Cho dù luyện đan thất bại? Không sao, với số lượng tài liệu vô cùng vô tận được giả lập ra thì chẳng lẽ người còn không làm nổi một luyện đan sư ư? Nhưng mong ký chủ cần phải nhớ kỹ, đây hết thảy chỉ là giả lập, cho dù là thời gian bên trong cũng là giả, bên trong dù trôi qua bao lâu thì ở ngoài vẫn chỉ là một cái chớp mắt. Duy chỉ có một thứ là thật, đó chính là những kinh nghiệm thu được khi người thực hiện việc gì đó".

"Ha ha ha. Nghe hay quá nhỉ? Nói như vậy đây giống như kiểu ta đang nằm mơ, trong giấc mơ ta có thể thực hiện mọi thứ mình muốn nhưng khi tỉnh lại thì tất cả đều là giả, nhưng ta vẫn nhớ được những gì mình đã mơ?".

"Chính xác! Ký chủ hiểu chuyện nhanh đấy! Cho nên hệ thống này còn có mấy cái tên khác như là Hệ Thống Mộng Đạo, Hệ Thống Đại Ảo Thuật, Hệ Thống Diệu Kỳ Chi Mộng, Hệ Thống Giả Lập Ngộ Đạo, Hệ Thống Thí Luyện Giả Lập, Hệ Thống..."

"Dừng...Dạo này ngươi bị cái gì vậy? Ta cảm thấy sau khi càng ăn chút điểm năng lượng vào thì hình như ngươi càng không còn khô khan như trước?".

Điểm năng lượng mỗi khi dùng để khai mở một phong ấn nào đó thì cái hệ thống kia cũng sẽ hấp thu một chút, cái này kiều như nó đang ăn phần trăm “hoa hồng” của mình vậy.

"Vì điểm năng lượng có thể giúp cho hệ thống tăng cường thêm linh trí, trước đây ta chỉ được người sáng tạo lập trình sẵn cho thôi, mọi thứ đều là nhất nhất tuân theo lập trình, bây giờ cũng là như vậy. Chỉ có điều giờ ta có thể dựa theo tình hình của ký chủ mà đưa ra một số gợi ý nằm trong phạm vi cho phép. Ví như vừa rồi nếu ký chủ không hỏi thì có thể một lúc sau ta sẽ nói cho người biết về hệ thống mới kia".

"Tốt! Ngươi lại còn có thể phát triển như vậy. Ta càng ngày càng thấy hiếu kỳ về cái tên gọi là sáng tạo giả kia rồi".

Trần Phàm gật đầu tàn thưởng, thật không thể hiểu cái người sáng tạo kia là cao nhân thể loại gì? Lại có thể tạo ra một hệ thống lợi hại thế này, còn mang theo chút phong cách ở thế giới kiếp trước của ta. Khẳng định sáng tạo giả kia đã đưa mình tới đây, hoặc ít nhất việc này có liên quan tới hắn. Nói như vậy nếu gặp được người này mình có thể tìm cách trở về nhà rồi?.

"Vừa nãy ngươi nói sử dụng hệ thống giả lập cần tiêu hao điểm năng lượng? Vậy tiêu hao như thế nào?".

"Hiện tại sẽ tính theo giờ, cứ mỗi một tiếng ký chủ ở trong không gian giả lập sẽ tốn một điểm năng lượng, tuy nhiên số năng lượng này về sau sẽ còn tăng lên theo tu vi của người".

"Ừm. Xem ra điểm năng lượng đối với ta ngày càng quan trọng, cần phải tích lũy thật nhiều mới được. Hệ thống, điểm năng lượng hiện tại của ta còn bao nhiêu?".

"Còn tổng cộng 76 điểm, đủ để vào trong không gian giả lập 3 ngày".

"Ba ngày chắc chắn không đủ rồi, ít nhất phải mấy tháng thì may ra..."

Trần Phàm thở dài lắc đầu, học luyện đan là một quá trình lâu dài và tốn kém, về phần tốn kém hắn đã không còn bận tâm nữa, nhưng vẫn cần phải có thời gian. Nhiều người phải mất hàng năm trời luyện chế mới có thể quen tay quen việc, hắn không quá tự tin tới mức nghĩ mình là thiên tài luyện đan mà chỉ trong vài tháng đã trở thành đan sư được, nhưng hắn có hệ thống kia hỗ trợ, và còn cả hạt giống vong ngã nữa. Cái hạt giống này sẽ giúp Trần Phàm có được trạng thái tốt nhất khi làm bất cứ việc gì. Luyện đan cũng là một loại tu luyện, chỉ khi tâm tình thanh tịnh, ý niệm thanh khiết thì việc tu luyện mới có thể thuận buồm xuôi gió, cái này đã là chân lý muôn thuở rồi. Cho nên hắn cũng rất có niềm tin vào việc này.

"Vậy trước tiên ta sẽ dùng số điểm năng lượng còn lại để vào trong không gian giả lập kia thử xem, để xem rốt cục có cái gì kỳ diệu? À...mà cách để vào đó cũng giống như hệ thống thư viện hả?".

"Không sai, cách thức vào bất kỳ hệ thống con nào của ta cũng đều như nhau, ký chủ chỉ cần động ý niệm là được".

"Vậy ta vào".

Trần Phàm nhắm mắt lại, vẫn là cảm giác thoáng chốc quay cuồng như mọi khi. Mở mắt ra thì hắn đã ở trong một không gian hoàn toàn trống rỗng, không khác gì lúc ở trong thư viện cả.

"Chào mừng ký chủ đến với Hệ Thống Giả Lập Vô Hạn, hiện tại hệ thống đã kết nối với tư tưởng của người. Muốn có cái gì chỉ cần nghĩ tới là được, tất cả suy nghĩ của ký chủ đều sẽ được hệ thống hiện thực hóa. Tuy nhiên chỉ giới hạn trong tiềm thức của người mà thôi, nếu như là những thứ ký chủ không biết thì hệ thống cũng không thể giả lập ra được, cho nên hết thảy đều phụ thuộc vào suy nghĩ của ký chủ".

"Được rồi, hãy cho ta một cái Trầm Mộc Hương Lô!".

Trần Phàm kích động hô lên, đây là cái đan lô tốt nhất mà hắn có thể tưởng tượng ra, khi đến cửa hàng hắn đã từng được quan sát nó nên hiện tại có thể hình dung ra, còn cao cấp hơn thì chịu vì đã được thấy lần nào đâu. Biết thế này đã lên hẳn lầu ba xem có gì hay ho rồi, nếu vậy giờ hắn có thể có một cái đan lô cấp vương để luyện chế đan dược.

Tinh! Khi hắn vừa nghĩ thì lập tức một cái đan lô giống gỗ mà không phải gỗ, giống đồng mà không phải đồng rơi ầm một cái xuống ngay trước mặt, đây chính là Trầm Mộc Hương Lô, không khác tẹo nào so với cái hắn đã từng trông thấy.

"Tốt! Giờ tiếp theo cho ta một gốc Hổ Bì Thảo...à mà thôi...mười gốc luôn đi, thêm một ít dược liệu phụ trợ nữa".

Tinh tinh tinh...

Mấy chục gốc dược liệu lần lượt cứ thế rơi xuống trước mắt hắn, tổng cộng 50 gốc dược liệu các loại, đây chính là những tài liệu để luyện chế ra Tráng Thể Đan. Nguyên liệu trung tâm là Hổ Bì Thảo, một loại linh dược có những phiến lá vằn vằn như da hổ, cùng với nó là bốn loại thảo dược phụ trợ khác, đây chỉ là thảo dược bình thường. Năm cái này gộp lại sẽ tạo nên một phần dược liệu hoàn chỉnh để luyện chế Tráng Thể Đan.

Linh dược thực chất là thảo dược có chứa linh khí, chất lượng dĩ nhiên là hơn xa thảo dược bình thường, giống như phàm nhân với tu sĩ vậy.

"Được rồi, giờ bắt đầu luyện chế thôi. Chỉ có ba ngày ở trong này, ta cần phải tranh thủ thời gian".

Trần Phàm xoa xoa tay, bắt đầu căn cứ theo những gì đã đọc được trong cuốn Sơ Cấp Luyện Đan Chi Lộ.

Trong sách có viết, bước đầu tiên khi bắt đầu luyện chế đan dược chính là phải khai hỏa đốt lò. Đem nội khí trong cơ thể tập trung lại truyền vào trong đan lô, cho đến khi bên trong xuất hiện một ngọn lửa, đây cũng là chức năng của đan lô, thụ khí sinh hỏa. Bước này có thể coi là một bước làm đơn giản nhất, tu sĩ bình thường nào cũng có thể dễ dàng làm được.

Khi đã điều khiển và khống chế lửa trong lò một cách thuần thục rồi mới có thể bắt tay vào học tập luyện chế đan.

Trầm Mộc Hương Lô sau một lúc đã nóng lên hừng hực, ánh lửa bập bùng, xung quanh thân lò dần dần tỏa ra một mùi hương thơm dịu như thảo mộc, nhẹ mà không gắt, hít vào một hơi đã khiến đã khiến cho con người ta thần thanh khí sảng, tâm linh phấn chấn, đúng như lời Hà chấp sự trước đó đã từng ca ngợi

Trần Phàm mở nắp, đem Hổ Bì Thảo, bốn loại dược liệu bỏ vào trong đan lô, điều khiển nội lực để khống chế và duy trì ngọn lửa. Đến bước này thì không còn dễ dàng như vậy nữa, sẽ phải khống chế ngọn lửa thật tốt, tốt mười phần, mục đích là loại bỏ tạp chất bên trong dược liệu đồng thời hòa tan nó, tạo thành dược dịch. Lửa quá nhỏ thì không đủ để luyện hóa, lửa quá lớn sẽ làm dược liệu giảm đi dược chất, cho nên ngọn lửa phải hết sức ổn định.

Trước khi dược liệu bị hòa tan phải đem tạp chất có trong đó loại bỏ sạch sẽ, càng sạch càng tốt, bước này còn gọi là tinh lọc. Tạp chất có ảnh hưởng rất lớn đến chất lượng đan dược, quyết định giá trị của viên đan đó cao đến đâu. Người dụng đan nếu như ăn phải một viên đan dược còn tồn tại tạp chất sẽ gây ảnh hưởng không tốt tới căn cơ sau này. Hơn nữa cơ thể sinh còn ra kháng tính, tức là sau khi dùng loại đan đó lần nữa hiệu quả sẽ giảm đi rõ rệt, tạp chất càng lớn thì kháng tính càng cao. Mà đan dược tinh khiết không có chút tạp chất nào thì tu sĩ có thể yên tâm sử dụng, không sợ sinh ra kháng tính.

Dùng mắt thường vốn không thể biết được tình huống bên trong lô thế nào, cho nên lúc này mới phải dùng tới ý lực để cảm nhận.

Trần Phàm tinh tế dùng ý lực theo dõi tình hình trong Trầm Mộc Hương Lô, không dám xao nhãng một chút nào, đây cũng là một cách rèn luyện tinh thần lực rất tốt. Hạt giống vong ngã ngoài việc căn nuốt cảm xúc ra thì cách bồi dưỡng nó tốt nhất chính là tăng lên tinh thần lực.

Hắn làm việc rất bình tĩnh, khống chế ngọn lửa cháy lên đều đều, tạp chất bên trong dược liệu đang từ từ bị rút ra, nhìn như những sợi tóc đen xì xì, sau đó bị nhiệt hỏa hừng hực thiêu đốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau