VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Ám Thiên sơn mạch

Cổ Âm sơn mạch mênh mông rộng lớn, trải dài qua rất nhiều cương thổ trên Thương Mang đại lục, cứ lấy Thiên Uy đế quốc làm ví dụ, cai quản năm vạn sáu ngàn tòa thành, rộng lớn là thế nhưng đem so với Cổ Âm sơn mạch vẫn chưa thấm vào đâu, bởi phạm vi của nó ít nhất cũng đã tương đương với một 100 cái đế quốc như vậy rồi, có thể nói là mênh mông vô tận. Bởi vì quá mức rộng lớn mà ngay bên trong Cổ Âm sơn mạch cũng tồn tại rất nhiều những khu vực khác nhau, không có chỗ nào mà không phải là rừng thiêng nước độc, nguy hiểm trùng trùng, cho dù là cường giả bất tử nếu không cẩn thận cũng có thể vạn kiếp bất phục, và Ám Thiên sơn mạch cũng chính là một nơi như thế.

Gọi là một góc nhưng thực tế cũng đã tương đương với hơn mười cái đế quốc cộng lại, Ám Thiên sơn mạch là một khu vực rất gần với Vạn Linh Tông, đệ tử tông môn vẫn thường hay tiến vào trong đó để lịch lãm rèn luyện, thu thập điểm cống hiến. Yêu thú nơi đây nhiều vô kể siết, đông không đếm xuể, có thể nói một cách đơn giản như sau, tại Ám Thiên sơn mạch, thứ tồn tại nhiều nhất chính là đá, thứ nhì là lá cây trong rừng, và thứ ba chính là nhưng con yêu thú hung bạo khát máu, qua đó có thể thấy được bên trong sơn mạch này đáng sợ tới mức nào.

Cổ thụ mọc san sát, từng quả núi xám đen cao chọc trời, cây cối rậm rạp phủ xuống đại địa một màu xanh u tối, nơi đây ngày cũng như đêm, ánh sáng có rực rỡ cách mấy cũng vô pháp xuyên qua được, toàn bộ đều chìm trong một vẻ huyền bí đến quỷ dị, bởi thế cho nên mới có cái tên là Ám Thiên sơn mạch.

Đám người Trần Phàm ra khỏi sơn môn, từ đây tới đó đường đi cũng không phải là gần, đi qua khoảng năm sáu thành trấn, cuối cùng đám người dừng chân tại một tòa thành trì nằm ngay gần sơn mạch, sau khi nghỉ ngơi tất cả cùng nhau tiến vào bên trong.

Giờ phút này cả nhóm đã có mặt tại Ám Thiên sơn mạch, mọi người ai nấy sắc mặt đều vô cùng nghiêm túc, không dám biểu hiện ra chút xem thường nào cả, như đã nói ở trên, bởi vì gần một nơi như thánh địa tông môn nên yêu thú ở đây thực lực cũng phi thường khủng bố, có những loài thường tập trung thành từng đoàn khổng lồ, số lượng có thể lên tới hàng ngàn hàng vạn con, cùng với đó là đủ các loại kỳ hoa dị thảo, cơ duyên luôn tỉ lệ thuận với hung hiểm, đạo lý này không ai ở đây là không biết, cho nên tất cả đều cực kỳ cẩn thận.

"Đúng rồi Bùi Đình, ta có cái này muốn đưa cho ngươi".

Khi tất cả chuẩn bị tiến vào bên trong phạm vi sơn mạch, đột nhiên Trần Phàm quay sang nói với Bùi Đình, ngay sau đó cũng không đợi cho tên này trả lời, Trần Phàm đã đưa một đạo ý niệm truyền vào trong đầu hắn.

Bùi Đình có chút bất ngờ, nhưng cũng không hề chống cự, bởi vì đối phương là người mà hắn vô cùng tin tưởng, thức hải của hắn chỉ khẽ rung lên một chút, trong đầu lúc này đã nhiều thêm ra một luồng thông tin.

"Sư huynh..."

Ngưng thần xem qua một lát, ánh mắt của Bùi Đình không giấu nổi vẻ sửng sốt cùng kinh ngạc.

"Đây là một bộ mà ta từ bên trong Tàng Kinh Các ghi nhớ được, tên là Vô Ảnh Đao Pháp, biết xưa nay ngươi vẫn một lòng hướng đao, hiện tại truyền cho ngươi là cực kỳ thích hợp".

Trần Phàm mỉm cười nói, hắn từ trong Tàng Kinh Các ghi nhớ được 13 cuốn bí kíp, trong đó có bao gồm một bộ đao pháp này, lúc đó liền nghĩ tới "mặt đá tảng" Bùi Đình, đưa cho tên này là thích hợp nhất. Đáng tiếc thời gian có hạn, Trần Phàm chỉ có thể vơ được cuốn nào là học thuộc cuốn đò mà thôi, không có thời gian đi lựa chọn nhiều, bộ Vô Ảnh Đao Pháp hoàn toàn là ngẫu nhiên đạt được, nếu không hắn cũng đã chọn cho mỗi người một bộ rồi.

Kinh ngạc thoáng chốc qua đi, Bùi Đình nội tâm giờ phút này không khỏi dâng lên một cỗ xúc động, tìm hiểu mới biết đây là bộ huyền cấp trung giai võ kỹ, hơn nữa lại là đao pháp, vượt xa cấp độ đao pháp mà hắn đang tu luyện, khuôn mặt như đá rưng rưng muốn khóc, muốn nói gì lại không thốt ra nổi thành lời.

"Đa...đa tạ sư huynh".
Khó khăn lắm Bùi Đình mới bật ra được một câu.

"Được rồi, mấy lời sến súa dẹp đi cho ta, mau mau ngồi xuống tĩnh tâm tìm hiểu, ta cùng mọi người ở đây sẽ hộ pháp cho ngươi một lát".

Trần Phàm khoát tay nói, vẻ mặt khẳng khái, có vẻ như đã rất hiểu Bùi Đình, rồi ngay sau đó lại nhìn về phía Trần Thu Nguyệt tươi cười:

"Ta cũng có cái này cho muội".

Nói rồi cũng để cho Trần Thu Nguyệt kịp phản ứng gì, một đạo ý lực mang theo tin tức về Bàn Ti Nhu Linh Ấn đã xâm nhập vào bên trong thức hải của nàng.

"Đây là..."

Trần Thu Nguyệt thoáng chút kinh ngạc, nhưng ngay đó cũng nhận ra trong đầu mình mới nhiều thêm một bộ võ kỹ, Bàn Ti Nhu Linh Ấn - là một bộ công phu rèn luyện nội lực, cũng bao gồm cả tấn công chiêu thức, phẩm cấp tuy chỉ là huyền cấp sơ giai nhưng cũng đã vượt xa bất cứ môn công phu nào nàng ở Trần gia trước đây từng học.

"Cám ơn sư huynh!".
Trần Thu Nguyệt đỏ mặt thẹn thùng.

"Ay ya lão đại, huynh thiên vị quá rồi đó nha, cho nữ nhân yêu quý của mình thì cũng thôi đi, lại còn cho cả cái tên Bùi thạch diện bí kíp mà không cho bọn đệ".

Hạ Hoài An mặt nhăn mày nhó nói, nhưng bộ dáng lại cười cười cợt cợt, hiển nhiên chỉ là đùa cợt mà thôi.

Trần Thu Nguyệt nghe gã họ Hạ nói như thế, sắc mặt lại càng thêm đỏ lựng.

"Bụp!".

"A!"

"Họ Dương kia, ngươi cớ gì lại đánh ta?".

Đang nhăn nhăn nhở nhở, tức thì lúc này có một bàn tay từ phía sau vỗ mạnh một cái vào gáy của Hạ Hoài An, khiến cho tên lắm mồm này không khỏi đau điếng, hắn căm tức quay phắt lại nhìn trừng trừng lấy Dương Khôi.

Nhưng mà đối phương chỉ là nhàn nhạt nhìn hắn, khe khẽ lắc đầu, ra chiều thất vọng lắm, cũng không thèm để ý đến Hạ Hoài An chút nào, Dương Khôi sau đó quay ra nói với Trần Phàm:

"Lão đại, đệ nhớ là trở thành đệ tử ngoại môn lần đầu tiên sẽ được miễn phí một lần tham quan tại Tàng Kinh Các, sao huynh không dùng cơ hội đó mà học tập công pháp cho mình, chúng ta về sau lên ngoại môn đệ tử cũng sẽ có đủ hết cả thôi mà?".

Dương Khôi tất nhiên không giống như tên họ Hạ này, mở miệng ra là đùa đùa cợt cợt, cũng không động não nào xem đây là tình nào, hắn thấy Trần Phàm đưa cho Bùi Đình một bộ võ kỹ, hơn nữa có vẻ không phải là loại tầm thường, nếu như vậy thì bí kíp của lão đại đâu, phải biết thời gian trong Tàng Kinh Các vô cùng quý giá, làm gì có ai rảnh rỗi đi ghi nhớ công pháp võ kỹ cho người khác.

"Yên tâm, ta đã có một bộ công phu khác cho mình rồi, tên là Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ, trí nhớ của ta tốt hơn người khác, có thể trong một canh giờ học thuộc được nhiều công pháp hơn, vì thế nên tranh thủ thời gian một canh giờ nhớ được bao nhiêu thì nhớ, nếu không phải hạn chế về thời gian ta đã tìm cho mỗi người các ngươi đây một bộ bí kíp như ý rồi".

Trần Phàm ung dung giải thích, lời hắn nói là thật, ngay từ đầu hắn đã chú ý tới Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ, môn công phu này nếu phối hợp với Liệt Hỏa Lưu Tinh Quyền quả thực chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh, lúc đó lôi hỏa tương dung, cả tốc độ lẫn công kích đều được tăng mạnh, thực lực của Trần Phàm sẽ lại tăng lên một tầm cao mới.

Chương 152: Vô ảnh đao pháp

"Hóa ra là vậy, nếu thế thì đệ yên tâm rồi".

Dương Khôi gật đầu nói.

Mà mọi người ở đây cũng đồng dạng như vậy, Hạ Hoài An lúc này cũng đã hiểu ra, sắc mặt ngại ngùng nhìn về phía Trần Phàm, như ẩn chứa một lời xin lỗi, lão đại đã dùng cơ hội vào trong Tàng Kinh Các của mình để ghi nhớ bí kíp cho bọn họ, đây vốn dĩ là quyền lợi của hắn, nhưng lại san sẻ cho mọi người, thế là tốt lắm rồi còn đòi hỏi gì nữa, trong khi đám người Dương Khôi đã giúp ích được bao nhiêu đâu.

Cũng không dám lại lải nhải lắm lời, đoạn Hạ Hoài An cùng với mọi người nhắm mắt tập trung tinh thần, mỗi người ngồi ở một phương trấn thủ xung quanh Bùi Đình, nơi này dù sao cũng là địa phận của yêu thú, mặc dù sáu người còn ở bên ngoài, nhưng cũng không thể không đề cao phòng bị cảnh giác.

Bùi Đình cũng nhanh chóng thu lại cảm xúc, tĩnh tâm ngưng thần, bắt đầu tinh tế tìm hiểu Vô Ảnh Đao Pháp, gái gú chỉ là phù du, có lẽ ngoài tình huynh đệ ra trong lòng tên mặt đá này cũng chỉ có đao là tri kỷ mà thôi.

Mà Trần Phàm lúc này cũng nhân cơ hội để lĩnh ngộ công phu Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ của hắn, lần trước chỉ là học vẹt, đem từng câu từng chữ khẩu quyết trong kinh thư ghi nhớ nhất nhất không hề sai biệt, bây giờ chính là lúc hắn phải từ từ tiêu hóa chúng.

Mấy canh giờ sau.

Bùi Đình đang nhắm mắt dưỡng thần liền đột ngột mở ra, dường như đã lĩnh hội được điều gì đó, quanh thân hắn khí thế đại thịnh, trường đao sau lưng bất chợt rung lên một cái, ngay sau đó bắn nhanh ra khỏi vỏ, Bùi Đình tay nắm bảo đao, cả người vọt lên không trung thuận thế chém ra một nhát.

"Phù Đao Lược Ảnh!"

Một đao này giống như đem không khí trước mặt bổ làm đôi, uy lực khiếp người, nhưng vẫn còn chưa dừng lại ở đó, đao quang trong chớp mắt đã diễn hóa ra muôn vàn bóng ảnh, từng đao từng đao liên tục chém ra, ánh đao như chớp, mang theo một cỗ khí thế ngang tàng, giờ phút này mọi người đã không thể trông rõ được bảo đao trên tay của Bùi Đình nữa rồi, chỉ có thể thấy từng đạo đao quang như mờ như ảo, ẩn rồi lại phát, liên miên bất tuyệt, thân hình của hắn cũng linh hoạt vô cùng, một người một đao ăn khớp nhịp nhàng với nhau, khiến cho tốc độ của Bùi Đình trong tích tắc cũng tăng lên khủng bố.

Không hổ là thiên tài luyện đao, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, người bình thường có lẽ phải mất tới 10 ngày nửa tháng mới làm được như hắn.

Mọi người trông thấy cảnh này cũng không khỏi kinh ngạc, ai nấy đều mở to con mắt ra cố gắng quan sát, đáng tiếc nhãn lực có hạn, cũng không thể trông rõ được bao nhiêu, duy chỉ có Trần Phàm là lặng lẽ gật đầu, ánh mắt mang theo vài phần tán thưởng, nhìn về phía thân ảnh Bùi Đình đang vung tay múa đao, hắn mỉm cười nói:

"Rất tốt! Nhanh như thế đã có thể lĩnh ngộ được chiêu thức đầu tiên trong Vô Ảnh Đao Pháp rồi!".

Đoạn ngay sau đó hai mắt của Trần Phàm chợt lóe lên tinh quang, thân thể chớp động, thoắt cái đã biến mất tại chỗ, tốc độ cực nhanh, hướng phía Bùi Đình đánh tới một quyền.

Lần này khác với mọi khi, nắm đấm của hắn được bao bọc bởi một đoàn lôi quang lập lòe, y như tia điện, đây là hiệu quả sau khi tu luyện Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ tạo nên, mặc dù mới chỉ lĩnh ngộ tới cảnh giới nhập môn, nhưng khiến cho sát thương cùng tốc độ của Trần Phàm cũng tăng lên một mảng lớn.Quyền kình đỏ như thép nung, bao quanh chốc chốc lại có tia điện, uy lực như sấm sét, chỉ trong chớp mắt đã cuồng bạo đánh tới, không khí xung quanh cũng bị cho oanh tạc nổ tung.

Biết là lão đại đang muốn thử mình, Bùi Đình thần thái bình tĩnh, cánh tay cầm đao xoay chuyển một vòng, đao quang sơ hiện, động tác cũng là cực nhanh, một đao bổ ra không ngại nghênh đón.

Oành!

Ầm vang một tiếng, hai thân ảnh trong tích tắc đã đụng độ với nhau, dư ba lan tỏa ra bốn phía, đất đá bay mù mịt, đám người Dương Khôi không khỏi giật mình hoảng hốt, cứ ngỡ Trần Phàm với Bùi Đình đang huynh đệ tương tàn, còn đang định hét lên thì bất chợt khựng lại...

Mịt mù qua đi, chỉ thấy Trần Phàm với Bùi Đình đang đứng yên tại đó, hoàn toàn không phải như mấy người đã lo ngại, Trần Phàm một quyền sát ngay trước mặt của Bùi Đình, mà tên mặt đá cũng một đạo kề vào cổ hắn, hiển nhiên hai người đến điểm đến là dừng, khống chế lực lượng cực kỳ tinh xảo.

Nhìn thấy một màn này đám người Dương Khôi liền thở ra một hơi nhẹ nhõm, ai nấy đều nhìn nhau cười khổ, cũng khó trách, hai người kia tốc độ quá nhanh, vừa rồi mọi người cũng chỉ nhìn đến tàn ảnh của họ, chẳng biết đã giao thủ với nhau bao nhiêu chiêu, mà lực lượng tỏa ra lại cực kỳ khủng bố, cứ như hai đối thủ một sống một còn trên chiến trường, khiến cho bốn người bên ngoài thiếu chút nữa đã hiểu lầm nhảy dựng lên, nhưng mà bây giờ đã có thể yên tâm được rồi.

"Ha ha ha...Hóa ra đây là Vô Ảnh Đao Pháp sao, tốc độ quả nhiên kinh người".

Trần Phàm lúc này cũng đã thu tay lùi về, hắn nhìn Bùi Đình rồi cười lên sảng khoái nói, trong lòng cũng là cảm khái không thôi, vừa rồi tất nhiên hắn chưa có xuất sử ra toàn lực, tốc độ cũng chưa phải là tối đa nhất, mục đích chỉ để thử vị sư đệ này xem sao, thế nhưng tuyệt đối không hề chậm chút nào, phải biết Trần Phàm cũng đã mới luyện thành Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ, tốc độ của hắn đã nhanh hơn trước không ít, ấy vậy mà Bùi Đình kia vừa nãy vẫn có thể theo kịp được, không hổ là Vô Ảnh Đao Pháp, được biết đây là võ kỹ rất khó tu luyện, nhưng trong thời gian ngắn Bùi Đình đã học được chiêu thứ nhất, đây không thể nghi ngờ là một thiên tài đao đạo.
"Sư huynh quá khen, đệ...vẫn còn chưa đạt tới cảnh giới vô đao vô ảnh".

Bùi Đình gãi gãi đầu, cũng có chút ái ngại nói, vừa rồi chiến đấu hăng say quá, mang theo tâm như một người vừa mới giải xong bài toán khó, lúc đó hắn đã xém chút nữa không thu tay kịp, cũng may phút cuối cùng có thể thu lại thế đao, nhưng điều này cũng khiến cho hắn không thể hài lòng với mình.

"Vô đao vô ảnh, giờ ngươi mới chỉ nghiên cứu đao pháp này có một buổi thôi, không cần gáp gáp quá, nhưng ngươi có tự tin như vậy cũng là chuyện đáng mừng".

Trần Phàm vỗ vai Bùi Đình nói, vô đao vô ảnh là cảnh giới cao nhất khi tu luyện Vô Ảnh Đao Pháp, lúc đó người thi triển đao có mà như không, không thấy đao chỉ thấy máu, không phải ai cũng có thể dễ dàng lĩnh hội được, tên họ Bùi này vừa mới tu luyện được bao lâu chứ, nếu là người khác nhất định đã mắng hắn cuồng ngạo khoa trương rồi, nhưng nhìn vẻ mặt tự tin kiên định kia Trần Phàm biết tên này là nói được làm được, trong lòng lại không khỏi càng thêm tán thưởng, muốn trở thành cường giả tất phải có cái phong thái như vậy.

Đoạn Trần Phàm lại quay sang nhìn Trần Thu Nguyệt hỏi:

"Bàn Ti Nhu Linh Ấn đó muội thấy thế nào?".

Trần Thu Nguyệt gật gật đầu, đáp:

"So với công pháp trước đây của muội cao thâm hơn rất nhiều, phương pháp tu luyện cũng rất là ảo diệu, thiết nghĩ không phải một sớm một chiều là có thể luyện thành".

Bàn Ti Nhu Linh Ấn thích hợp với người có tính cách ôn nhu mềm mại, lấy nhu chế cương, cho nên đa phần đều là nữ tử đi tu luyện, Trần Phàm khi nhìn đến bí kíp này cũng đã nghĩ ngay đến Trần Thu Nguyệt, quả nhiên vô cùng thích hợp với nàng. Tuy nhiên yêu cầu tu vi thấp nhất là chân khí sơ kỳ mới có thể phóng thích ra chiêu thức, cho nên hiện tại Trần Thu Nguyệt chỉ có thể tu luyện tâm pháp của Bàn Ti Nhu Linh Ấn mà thôi.

"Được rồi mọi người, bây giờ chúng ta sẽ chính thức tiến vào trong Ám Thiên sơn mạch, tất cả đã chuẩn bị xong chưa?!".

Trần Phàm ánh mắt quét qua năm người một lượt rồi hỏi.

"Sẵn sàng rồi lão đại".

Đám người Dương Khôi đồng loạt gật đầu.

"Xuất phát!".

Chương 153: Lục Mãng Tinh

Giờ phút này nhóm của Trần Phàm đã chính thức vào bên trong Ám Thiên sơn mạch.

"Lão đại, đệ...có ý kiến thế này, chúng ta sẽ bắt đầu với những con yêu thú ở phía ngoài sơn mạch này trước nha".

Đi giữa nhóm người chính là Đỗ Mậu, hắn lúc này bộ dạng thấp tha thấp thỏm nói, mặc dù đang đi ở ngay giữa mấy người, thế nhưng cái đầu của tên béo cứ hết ngó đông lại ngó tây, xoay ra đằng sau lại hướng tới phía trước để nhìn, có thể thấy được một tia sợ sệt vừa thoáng qua trong mắt hắn, cũng không biết có phải là trước nay chưa bao giờ tới những nơi như thế này hay không.

"Ha ha...Ta biết ngay mà, nhìn ngươi là biết mới lần đầu tiên vào trong sơn mạch lịch lãm phải không, nếu sợ sao từ đầu không nói để lão đại cho ngươi ở nhà ngủ khỏe đi?".

Hạ Hoài An không bỏ lỡ cơ hội, lập tức cười lên ha hả rồi giở giọng châm chọc.

"Hừ! Con mắt nào của huynh thấy ta đang sợ, hả? Ta đây chỉ là lo lắng cho an nguy của mọi người nên mới hỏi lão đại như thế, là lo lắng cho mọi người huynh hiểu chưa? Mà để xem lát nữa ai vô dụng hơn ai".

Đỗ Mậu bực bội đáp trả.

"Ha ha...cả hai mắt của ta đều có thể thấy được hết mà. Đỗ sư đệ mũm mĩm của ta, yên tâm, lát nữa sư huynh đây sẽ bảo vệ đệ an toàn".

Hạ Hoài An phá lên cười hô hố, bộ dạng mười phần hưởng thụ, một tay đưa ra vỗ vỗ vai của Đỗ béo, hưởng thụ cái cảm giác trêu chọc tên mập này.

"Đáng ghét, cầu cho lát nữa có con yêu thú nào vả vào cái miệng đáng ghét của huynh một phát, để cho nó sưng vù lên, tới lúc đó đừng có xin đệ linh đan diệu dược đấy".

Đỗ Mậu cả khuôn mặt tức tối đỏ gay.

Mấy người Trần Phàm sau đó cũng không để ý tới hai tên bà tám này, tiếp tục cất bước, đi sâu hơn vào bên trong Ám Thiên sơn mạch, ai nấy đều tập trung quan sát xung quanh, thần sắc cẩn trọng, Hạ Hoài An vừa nãy cũng chỉ là vui đùa với Đỗ Mậu một chút mà thôi, giờ phút này vẻ mặt hắn cũng rất là nghiêm túc, khác hẳn với ngày thường.

"Chúng ta chia ra làm hai nhóm đi, ta một mình một nhóm, các đệ năm người tập trung một tổ, thế nào?".

Đang đi Trần Phàm đột ngột dừng lại nói.

"Vậy cũng được, nhưng huynh phải cẩn thận đó".

Nhóm Dương Khôi đều không có ý kiến gật đầu, dù sao có Truyền Tấn Phù trong tay, mọi người đều có thể trong tích tắc liên lạc, Trần Phàm đưa chỉ là lấy danh nghĩa đệ tử ngoại môn đưa bọn họ tới đây mà thôi, ký thực năm người này di chung với nhau nếu như không tiến quá sâu vào sơn mạch cũng không có gì quá lo ngại, huống hồ làm sao có thể cứ dựa dẫm vào lão đại được, Trần Phàm cũng là thấy được điều này nên mới chủ động đề xuất muốn tách khỏi đám người, hắn cũng sẽ ở gần đây thôi, nếu có dị biến vẫn có thể trong thời gian ngắn nhất kịp thời tương trợ.

Cũng không nói thêm nhiều lời, Trần Phàm thân ảnh thoắt cái đã biến mất.

"Được rồi mọi người, chúng ta không thể để cho lão đại sư huynh thất vọng".

Nhìn bóng lưng Trần Phàm đã khuất hẳn, Dương Khôi lúc này mới quay ra khoát tay nói với bốn người còn lại.

Trong đây ngoại trừ Đỗ béo ra, còn lại người đều là đã từng ít hoặc nhiều vào trong sơn lâm lịch lãm rèn luyện, giao chiến với yêu thú, cho nên dù có Trần Phàm hay không bọn họ cũng không có vấn đề gì.

Đỗ Mậu đang tính mở miệng nói câu gì đó rồi lại thôi, âm thầm nuốt lấy ngụm nước bọt, lật đật chạy theo sau đám người, nói thẳng ra thật xấu hổ, hắn kỳ thực đúng là mới lần đầu đi vào trong một nơi như thế này, càng đừng nói là đã đụng độ trực tiếp với một yêu thú hay chưa, bất quá nhớ tới trong người mình cũng không thiếu tài phú bảo vật, hắn ít nhất trong lòng đã có thể yên tâm hơn phần nào.

...
Sơn mạch âm u, giờ phút này chỉ có Trần Phàm cất bước độc hành, khung cảnh xung quanh tối đen như mực, ngụy dị vô cùng, hiếm hoi lắm mới có được một tia nắng xuyên qua cành lá, tạo nên những vệt sáng ảm đạm lờ mờ, người yếu bóng vía chắc chắn không ai dám bước vào nơi đây, nhưng Trần Phàm vốn dĩ đâu phải người thường, huống hồ hắn cũng đã mang danh một đệ tử của thánh địa tông môn.

Ánh mắt mười phần bình tĩnh, mang theo một loại phong thái như dạo chơi trong vườn nhà, Trần Phàm cứ thế đi sâu hơn vào trong Ám Thiên sơn mạch, bên ngoài đa phần chỉ là yêu thú chân khí cảnh, giết loại đó hắn không có cảm giác thành tựu cho lắm, hy vọng có thể gặp được con yêu thú nào tu vi cao cao một chút.

Có lẽ trời xanh như muốn toại nguyện ý hắn, ngay tại lúc Trần Phàm xâm nhập nơi này, chỗ hắn đang đi qua là một bãi cỏ dại hoang vu, xung quanh cây cối um tùm vượt quá đầu người, đột ngột từ góc trái bên trên cây đại thụ, một đầu mãng xà cự đại kích thước bằng mấy cái vại nước đang chằm chằm nhìn hắn, toàn thân lân phiến màu xanh, cái lưỡi chẻ đôi thò ra thụt vào, mãng xà đột nhiên khẽ động, thình lình mở ra răng nanh, đôi mắt cực độ âm hàn, cái miệng to màu máu hung bạo cắn tới, dường như muốn đem tên nhân loại trước mặt nó một ngụm nuốt chửng.

Thân hình mãng xà tuy lớn nhưng tốc độ lại hoàn toàn tỷ lệ thuận, tựa như một chão dây thừng khổng lồ, tốc độ cực nhanh, chỉ trong chốc lát đã tới sát Trần Phàm, cái đầu của hắn lúc này so với miệng rắn chẳng khác nào một quả chanh nhỏ bé chờ người tới hái.

"Hừ!"

Tích tắc thời gian, Trần Phàm chỉ là khẽ hừ nhẹ một tiếng, hai chân phía dưới theo một góc ảo diệu xoay tròn, đưa thân thể của hắn phù điệu lướt ngang, vừa vặn tránh thoát đi một kích trí mạng này.

Chưa dừng lại ở đó, Trần Phàm đồng thời xoay ngược người trở lại, chân trái vẽ lên một vòng trong không khí, chân phải thuận thế bổ xuống một đường, hiển nhiên là một chiêu trong Liệt Sơn Đại Địa Cước:

"Thái Dương Thượng Sơn".

Cước pháp khủng bố trầm trọng, một chân như nặng tựa thái sơn, đây tuyệt kỹ mạnh nhất trong cước pháp của hắn, người thi triển tung cước theo một hình bán nguyệt, giống như hình dáng của mặt trời mới mọc nhô lên sau núi, chỉ lộ ra có một nửa quang mang.

Thái sơn trầm trọng, nhật lệ huy hoàng!

Cước kình trong chớp mắt bổ vào cái đầu lớn của yêu thú, cũng bởi do tốc độ của Trần Phàm quá nhanh, mãng xà khổng lồ không kịp đề phòng, ấy thế mà theo bản năng sống còn nó vẫn nhanh đuôi vụt tới một cái, kinh khủng uy lực, cái đuôi to như cột đình mạnh mẽ quất lên thân thể của hắn.

"Đế Vương Chiến Khải".

Thân hình Trần Phàm bị một kích đánh bay, nhưng cũng chẳng có mảy may hề hấn, hiện giờ chiến khải của hắn kể cả hoàng binh còn không nhất định làm gì được, con yêu thú kia mặc dù lợi hại, chỉ đáng tiếc đối thủ của nó quá mạnh mà thôi.Quả đúng như vậy, trúng phải một cước phi thường khủng bố, mãng xà to lớn rít lên một hồi thê thảm, cái đầu bị nện lúc này lõm xuống, giống như là bị ai lấy búa tạ đập vào, thân hình của nó giãy giụa trên không trung rồi bay ngược ra xa, bộ dáng vô cùng thống khổ.

Lúc này Trần Phàm mới có dịp nhìn kỹ con yêu thú, hắn lông mày hơi hơi nhíu lại:

"Lục Mãng Tinh!".

Mới vừa đi sâu vào một chút đã gặp được yêu thú lợi hại thế này, quả nhiên là Ám Thiên sơn mạch, con Lục Mãng Tinh trước mặt hắn đây tu vi cũng đã là ngưng dịch hậu kỳ rồi, yêu thú so với nhân loại đồng cấp mạnh hơn nhiều lần, cho dù một cao thủ ngưng dịch đỉnh phong gặp được nó cũng phải đi đường vòng mà thôi.

Chỉ đáng tiếc đối thủ của Lục Mãng Tinh lại là Trần Phàm!

Hắn khóe môi hiện lên một đường cong rõ rệt, ngay sau đó cũng không để mất thời gian, đã bị trúng ăn một cước của hắn vẫn chưa chết, quả nhiên là phòng ngự cường hoành, Trần Phàm thân thể chớp mắt đã biến mất tại chỗ, chân khí cuồn cuộn ngưng tụ, một quyền oanh ra hướng phía của Lục Mãng Tinh còn chưa kịp rơi xuống, tựa như đạn pháo bắn ra phát bắn mạnh nhất.

Uỳnh!

Không có bao nhiêu bất ngờ, tựa như tồi khô lạp hủ, quyền kình đem không khí xung quanh bạo tạc, mặt đất phía trước bị oanh ra thành một cái hố lớn, cát bụi qua đi, hiện ra dưới hố chính là thân hình đồ sộ của mãng xà, giờ phút này máu tươi be bét, nhiều chỗ đã khét lẹt cháy đen, xương cốt cũng không còn nguyên vẹn, nó uốn éo lấy vài cái rồi đổ ầm xuống im bặt, một con yêu thú ngưng dịch hậu kỳ cứ như vậy chết đến không thể chết hơn.

"Hệ thống, trao đổi cho ta thi thể của con yêu thú này".

Trần Phàm đứng trên miệng hố to nhìn xuống dưới, hai tay chống hông nói.

"Lục Mãng Tinh tu vi ngưng dịch hậu kỳ đổi được 1600 điểm năng lượng, ký chủ xác nhận muốn đổi?".

"Xác nhận!".

"Trao đổi thành công, tổng số năng lượng hiện giờ của ký chủ là 2250 điểm".

Trần Phàm gật đầu hài lòng, mới đó mà đã thu được nhiều điểm như thế, quả nhiên nơi đây so với sơn mạch gần Vân Long thành ghê gớm hơn nhiều, điểm năng lượng từ đó cũng dồi dào hơn.

Đoạn thân hình khẽ động, hắn xoay người tiếp tục đi sâu vào bên trong tìm kiếm yêu thú, mặc dù hiện tại thực lực của hắn đã tương đương với kết đan sơ kỳ nhưng cũng không dám ngông nghênh mà đi quá sâu, hy vọng có thể gặp được vài con như Lục Mãng Tinh hồi nãy thì tốt.

"A..."

Thế nhưng đúng lúc Trần Phàm chuẩn bị rời đi nơi này, bất chợt bên tai hắn vang lên một đạo thanh âm, tiếng hét không hề lớn, hiển nhiên là cách khá xa nơi này, nếu không để ý cũng không thể nào nghe thấy, nhưng tu sĩ cao thủ giác quan cực kỳ nhạy bén, nhất là với một người như Trần Phàm, dù một tiếng lá rơi cách xa hàng trăm mét hắn vẫn có thể nghe được rõ mồn một.

"Đỗ Mậu!".

Nhân ra chủ nhân của thanh âm, Trần Phàm không khỏi nhíu mày, tên béo này lại xảy ra cái chuyện gì đây, ở ngoài đó yêu thú cùng lắm chỉ có thể là cảnh giới chân khí, thế mà nghe giọng tên này như thể gặp phải thứ gì đó đáng sợ lắm vậy, Trần Phàm hiện tại cách đám người Dương Khôi lúc chia tay cũng không xa, chỉ khoảng hai ba dặm, cho nên nếu có chuyện gì xảy ra đều có thể nhanh chóng quay về.

Khẽ thở dài một hơi, Trần Phàm thân hình thoắt cái đã quay ngược trở lại phía rìa ngoài sơn mạch.

Chương 154: Địa Ma Trùng

Cách đây khoảng một khắc đồng hồ!

Đám người Dương Khôi giờ phút này cẩn thận từng li từng bước, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh, trên đầu là bóng tối âm u, dưới đất thì lá mục ẩm ướt, đi đầu không ai khác chính là Dương Khôi, ở giữa là Đỗ Mậu và Trần Thu Nguyệt, hai người này hiện tại tu vi yếu nhất, cuối hàng là Hạ Hoài An cùng với Bùi Đình, hai tên này được phân công phụ trách bọc hậu, nếu có gì bất ngờ cả nhóm đều có thể tùy cơ ứng biến. Trần Phàm không có ở đây, cho nên Dương Khôi với tư cách người lớn tuổi và có thực lực cao nhất đã nghiễm nhiên trở thành nhóm trưởng, chỉ huy mọi người, cũng không ai có ý kiến điều gì, bởi vì ngày thường mọi người đều biết hắn là một người rất lo xa và cực kỳ cẩn thận.

Đi được một lát thì đột nhiên Đỗ Mậu đứng khựng lại, cảm giác như gặp phải thứ gì đó kỳ quái, tên béo theo bản năng giật mình, cái đầu bất giác ngẩng lên trên, bởi hắn phát hiện ra đất dưới chân mình khi nãy hình như mới vừa động một cái, giống như có con gì đó luồn qua luồn lại, rất nhanh thôi, chỉ xẹt qua rồi lại không thấy nữa.

"Gì thế béo?".

Hạ Hoài An thấy tên này biểu hiện khác thường liền mở miệng hỏi, cũng không có ý tứ trêu đùa gì nữa.

"Đệ hình như vừa dẫm phải con gì đó, nó..."

Đỗ Mậu còn chưa kịp nói hết câu, Dương Khôi phía trước có vẻ như đã nhận ra được thứ này, hắn lập tức tung chân đạp cho tên béo một cái, khiến cho thân hình tên này bắn văng ra ngoài, thế rồi đúng lúc đó, một vật khủng bố đã từ dưới đất vọt lên, đúng ngay chỗ Đỗ Mậu mới vừa đứng, nếu không phải nhờ một cước khi nãy hiển nhiên tên béo đã bị yêu thú xơi gọn rồi.

Thứ vừa từ dưới đất phóng lên là một con gì đó như trùng như rắn, kích thước cực lớn, tựa như một con sâu khổng lồ, toàn thân màu xám nâu, phân ra thành ngấn đốt, mắt mũi không có, chỉ có một hàm răng tua tủa kết thành vòng tròn xung quanh khoang miệng, tựa như một cái hố chông, theo mỗi nhịp thở phì phì của con trùng, hàm răng kinh dị ấy lại khẽ xòe ra cụp vào, trông cực kỳ đáng sợ.

"Má ơi quái vật!".

Đỗ Mậu thét lên một tiếng hãi hùng, sắc mặt trắng bệnh, cắt không còn giọt máu, từ bé đến giờ hắn chưa gặp phải con vật nào đáng sợ như vậy.

Mà con quái trùng sau cú vồ hụt vẫn không hề từ bỏ ý đồ, ngay lập tức triển khai thế công, tựa như trước mặt nó có một miếng mồi ngon béo bở, cái miệng lớn đầy răng tua tủa bổ nhào tới, mục tiêu đương nhiên chính là Đỗ Mậu.

"Là Địa Ma Trùng, mọi người hợp lực tiêu diệt yêu thú".

Dương Khôi sắc mặt bình tĩnh hơn cả, vừa nhìn là nhận ra ngay lai lịch của quái trùng, ngay sau khi cảnh báo cho cả nhóm, hắn cũng từ trong người lấy ra một cây trường thương, mũi thương sáng loáng, thân thể khẽ động, lúc này đây thiếu niên tinh anh mới hiển lộ ra thực lực của mình, bằng một tốc độ nhanh nhất đâm ra một kích, nhất kích toàn lực.

"Xung Phong Phá Trận!".

Dương gia thương pháp, bá đạo kinh người, là tuyệt học gia truyền của nhà họ Dương, người tu luyện đạo tâm cương trực liêm chính, y như ngọn thương thà gãy không cong!

Dương Khôi toàn lực đâm ra một kích, mũi thương tựa như một đạo lưu tinh, dường như có thể xuyên phá tất cả, chỉ nghe "phập" một tiếng, Địa Ma Trùng tránh né không kịp, bị Dương Khôi một xỉa đâm vào, máu tươi xanh lét tung tóe bắn ra, nó rít lên một tiếng chói tai rồi rùng mình chui nhanh xuống đất.

Bất quá Địa Ma Trùng tu vi dù sao cũng là chân khí trung kỳ, thực lực ít nhất cũng tương đương với cao thủ hậu kỳ chân khí, thậm chí là đỉnh phong, một kích của Dương Khôi mới rồi chỉ là xẻo qua mảng thịt dày của nó mà thôi, chưa phải trí mạng, nhưng cũng có thể thấy thương pháp của hắn không hề tầm thường, một kích vừa rồi cũng đã cứu thoát Đỗ Mậu trong gang tấc.Địa Ma Trùng biết khó mà lui, thân hình thoắt cái đã biến mất dưới lòng đất, bên trên phủ lá mục dày cộm, loài yêu thú này thường hay sinh tồn ở những nơi ẩm ướt, lấy đất làm nhà, hành tung thoắt ẩn thoắt hiện, rất khó đề phun, thói quen săn mồi chính là luôn ẩn mình dưới lòng đất, chờ lúc mục tiêu không để ý sẽ lao lên tấn công. Chưa kể đến máu của nó cũng là một chất kịch độc với nhân loại, vừa rồi chất dịch màu xanh lét kia nếu để dính vô người nếu như cảnh giới chân khí sẽ khó bề thoát chết, Dương Khôi cũng biết điều này nên trong tức khắc đã lách người thoát khỏi, không để cho thứ độc kinh khủng đó dính lên thân mình.

Đỗ Mậu giờ phút này mặt mày tái mét, mồm miệng méo xệch, làm như sắp khóc tới nơi vậy, ban nãy đúng là hú hồn hú vía, lần đầu đã gặp phải yêu thú đáng sợ như thế, vừa rồi thiếu chút nữa hắn đã bị cái miệng gớm ghiếc kia xơi tái rồi.

"May cho nhà ngươi, nếu vừa rồi ta không kéo ngươi lại kịp cho dù họ Dương có đâm trúng người Địa Ma Trùng ngươi cũng sẽ mất một mảng thịt đấy".

Hạ Hoài An đứng ở phía sau lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm, đúng như lời của hắn, ban nãy vì đứng sau lưng Đỗ Mậu nên đã nhanh tay kéo người tên mập này lại, thoát đi cứ vồ hiểm ác kia, chứ thực tế tốc độ của yêu thú đó cực nhanh, Dương Khôi vì tu vi chưa đủ mạnh nên trong thời gian ngắn chưa thể uy hiếp tới nó được.

"Mọi người hết sức đề cao cảnh giác, Địa Ma Trùng chỉ là tạm thời bỏ đi mà thôi".

Dương Khôi sắc mặt ngưng trọng cảnh báo cho mọi người, tinh thần ý lực lan tỏa ra bốn phía, ánh mắt không khỏi dáo dác nhìn xung quanh, yêu thú này quá mức quỷ dị, nếu là một mình hắn có lẽ không phải là đối thủ của nó.

"Run rẩy đủ rồi đấy, lập tức đứng thẳng lên cho ta, vậy mà còn nói sẽ đi theo lão đại sao?".

Hạ Hoài An lắc đầu chán nản, lấy chân đá thẳng vào người của Đỗ Mậu rồi nói:

"Ngươi có rất nhiều bảo bối cơ mà, việc quái gì phải sợ con trùng xấu xí đó chứ, mạnh mẽ lên!".

Nghe nhắc tới như vậy, lúc này Đỗ Mậu mới có thể hoàn hồn, một tia thanh tỉnh khiến cho hắn phải nghiền ngẫm suy nghĩ, chợt Đỗ Mậu nắm chặt hai tay hạ quyết tâm, đem tất cả nỗi sợ trong tâm trí ném ra ngoài, tên lắm mồm kia nói đúng, trên người lão tử đây bảo bối đầy mình, há lại phải sợ con yêu trùng chết tiệt đó, vừa rồi chẳng qua bị hình thù gớm ghiếc của nó dọa cho nhất thời quên mất mà thôi.Huống hồ như lời trước đó của tên lắm mồm họ Hạ, mình đã từng nói sẽ đi theo lão đại, dáng vẻ ngày đó đã từng kiên định như thế nào, vậy mà bây giờ chỉ một con trùng trước mặt thôi cũng đã bị hù tới như vậy, cảnh tượng này nếu để lão đại nhìn thấy sẽ thất vọng về ta như thế nào.

Đám người còn lại thấy vậy cũng âm thầm gật đầu, coi bộ tên béo lấy lại tinh thần cũng nhanh, Dương Khôi ánh mắt tán thường nhìn về phía Đỗ Mậu rồi nói:

"Đệ với Thu Nguyệt cứ đứng ở nguyên tại chỗ, đừng di chuyển lung tung, Địa Ma Trùng chắc chắn vẫn còn ở gần đây, loài yêu này tuy thị giác không có, nhưng thính và khứu giác lại cực kỳ nhanh nhạy, chúng ta cứ lấy tinh chế động là..."

Hai chữ "tốt nhất" còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng, đúng lúc này nơi mặt đất dưới chân Dương Khôi đang đứng, Địa Ma Trùng soạt một tiếng lao vút lên, nó nãy giờ vẫn luôn tiềm phục trong lòng đất, hiện tại đột ngột tấn công, mục tiêu không ngờ lại chính là Dương Khôi mới vừa rồi đã khiến nó thương tổn.

Tốc độ cực nhanh, lại không hề có dấu hiệu báo trước nào, khiến cho Dương Khôi không kịp phản ứng, có vẻ như một kích vừa nãy của hắn đã khiến con yêu trùng này nổi điên lên rồi, dưới chân hắn lúc này như có một bầy chông kinh tởm chuẩn bị xé hắn ra làm nhiều mảnh.

"Cẩn thận!"

Hạ Hoài An hét lớn, trên tay một thanh trường kiếm bạo khởi mà ra, đừng thấy ngày thường tên này chỉ biết lắm mồm, hắn dù sao cũng dã bằng vào thực lực chính mình đi tới thánh địa tông môn, hiển nhiên cũng là dạng thiên tài hiếm có, tu luyện chính là kiếm pháp trấn tộc, Hạ Hoài An cánh tay vung lên, nhất kiếm quét ngang một đường trong không khí, sắc bén vô ngần, thủ pháp nhanh gọn thần tốc, dường như có thể đem không khí cắt ra thành từng mảnh nhỏ.

Bùi Đình cũng không hề chậm trễ, bảo đao trong tay bất chợt lóe lên, tựa như một đạo thiểm điện, tốc độ còn nhanh hơn hai người, xuất sử chính là một thức Phù Đao Lược Ảnh vừa mới học được, đao quang ầm ầm bổ tới, giống như muốn đem con yêu trùng trước mắt thiên đạo vạn quả.

Dương Khôi khẽ hừ nhẹ một tiếng, mới vừa rồi cũng có chút giật mình, nhưng trong tích tắc hắn đã lấy lại bình tĩnh, gặp nguy không loạn, thân hình chớp động, cấp tốc xoay chuyển, một thân chiến lực được đẩy lên như chưa bao giờ có, trong đường tơ kẽ tóc tung người thoát đi một kích trí mạng của Địa Ma Trùng.

Đáng tiếc vẫn là hơi chậm một bước, yêu trùng vẫn là ngoạm được vào chân của hắn, nếu không phải Dương Khôi phản ứng nhanh có lẽ đôi chân này đã mất đi rồi.

Một dòng máu đỏ phun ra, đúng lúc này công kích của Hạ Hoài An và Bùi Đình cũng từ hai phía ập tới.

"Xoạc...xoạc..."

Lợi kiếm cùng với bảo đao thế không thể đỡ, kiếm ảnh đao quang, ầm ầm chém lên thân thể của Địa Ma Trùng, lập tức lại là máu thịt văng tung tóe, đáng tiếc con yêu thú này da béo thịt dày, nó chỉ rít lên mấy tiếng gai người rồi lại chui tọt xuống lòng đất, vô tung vô ảnh.

"Đáng chết!"

Hạ Hoài An tức giận mắng to, chân dẫm uỳnh uỵch lên mặt đất, cái thứ yêu trùng này đúng là quá mức khó chịu, cứ tưởng như sắp bắt được rồi lại phải trơ mắt nhìn nó chạy mất, nếu chính diện giao phong bọn hắn hoàn toàn không sợ, nhưng đáng ghét là nó ở trong tối, được địa thế ủng hộ, còn mình thì lại ở ngoài sáng, rất khó đề phòng.

Chương 155: Tạc nát

"Không sao chứ?".

Bùi Đình tiến lại chỗ Dương Khôi hỏi, khuôn mặt sắt đá không khỏi lộ ra một chút quan tâm, Địa Ma Trùng thân mang kịch độc, cao thủ chân khí bị nó cắn e là khó mà qua khỏi.

"Ta không sao, cũng may có Diệu Linh Đan trong người".

Dương Khôi xua tay nói, đoạn cũng nhanh chóng lấy ra một viên đan dược bỏ vào miệng, ngồi xuống khoanh chân điều tức, linh đan của Vạn Linh Tông công hiệu vô cùng, không những có thể tăng cường công lực, lại còn có thể trị độc trị thương, linh đan vừa đi qua cổ họng, lập tức một đoàn dược lực ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể của Dương Khôi, đem độc tính của Địa Ma Trùng dần dần đẩy lùi, bất quá trong mấy canh giờ tiếp theo hắn cũng khó mà có thể điều động được chân khí.

"Mọi người tập trung lại một chỗ đi, có gì còn có thể tùy thời tiếp ứng".

Hạ Hoài An khoát tay nói với ba người còn lại, hiếm khi nào lại thấy vẻ mặt của hắn nghiêm túc đến thế:

"Chúng ta sẽ hộ pháp cho ngươi".

Cả bốn người đồng tâm gật đầu, ngồi ở bốn góc, ngay sát cạnh nhau, Đỗ Mậu không biết là đang suy nghĩ cái gì, chỉ thấy khuôn mặt của hắn lúc này đã trở nên âm trầm tới lạnh lẽo, kia đôi tay mập mạp đang nắm vào nhau thật chặt.

Con Địa Ma Trùng tinh quái vẫn đang ẩn nấp dưới lòng đất, chờ đợi thời cơ, và đám người Dương Khôi cũng là một dạng như vậy, giờ phút này không ai muốn lâm trận bỏ chạy hết, nói đùa, chỉ là một con yêu trùng chân khí cảnh mà thôi, đáng để cho những người như họ phải bỏ chạy hay sao?

Quả nhiên chỉ nửa khắc sau đó!

Địa Ma Trùng ngựa quen đường cũ, làn thứ ba tiếp tục vọt lên từ dưới đất tấn công mọi người, loài yêu thú này tuy lực phòng ngự khá yếu nhưng đổi lại có khả năng hồi phục rất mạnh, phải biết lần nào đụng độ với nhóm người Dương Khôi nó cũng đều là máu me tung tóe, nhưng chỉ cần chui xuống đất là lại sinh long hoạt hổ như thường, bởi vậy chúng được coi là một trong những loại yêu thú khó chịu nhất trong Ám Thiên sơn mạch.

Mà lần này mục tiêu của Địa Ma Trùng lại chính là Trần Thu Nguyệt, có lẽ nó phát hiện ra đây là người yếu nhất trong cả nhóm.

"Mẹ kiếp! Lần này yêu nghiệt ngươi nhất định phải chết!".

Hạ Hoài An bật dậy thét lên, hắn đã để ý từ nãy giờ rồi, tinh thần phải nói là căng như dây đàn, rốt cục đợi được con Địa Ma Trùng này xuất hiện, dám làm bị thương huynh đệ của hắn, điều này là không thể tha thứ được.

Nhanh như chớp lấy ra trường kiếm của mình, Hạ Hoài An kiếm quang lóe lên, không có chút nào giữ lại chém ra một nhát, quyết sát yêu trùng.

Thế nhưng đúng lúc này...

"Để nó cho đệ!".

Một tiếng hét còn lớn hơn của Hạ Hoài An bất chợt vang lên, mọi người bất giác quay nhìn lại, hóa ra là Đỗ Mậu, hắn nét mặt hầm hầm, dường như rất là giận giữ, chẳng biết từ lúc nào đã lấy ra một tấm phù lục, quang mang lấp lóe, Đỗ Mậu đưa tay bóp mạnh.

Là một tấm Cường Lực Phù ẩn chứa nhất kích toàn lực của tu sĩ ngưng dịch đại viên mãn!

Trên thế giới này, ngoài các loại phù chú có công năng đặc biệt ra, thì sẽ tồn tại những loại vô cùng đơn giản, trực tiếp, hơn nữa cũng không cần phải am hiểu về phù văn lắm vẫn có thể chế tạo ra được, đó chung quy gọi là Cường Lực Phù, cao thủ hoặc cường giả sẽ đem tự thân lực lượng lớn nhất của mình ngưng tụ vào bên trong một tấm phù, về sau chỉ cần một chút lực lượng nhỏ cũng có thể đem kích phát, tuy nhiên làm như vậy rất hao tốn nguyên khí pháp lực, lại đối với bản thân không có bao nhiêu chỗ tốt, cho nên chỉ dùng để ban cho đệ tử con cháu làm bùa bảo mệnh mà thôi.

"Tránh ra!"
Đỗ Mậu thét lớn, mọi người thấy hắn như vậy cũng vội vàng tránh lui, rồi ngay sau đó, lấy hắn làm điểm xuất phát, một quả năng lượng hình cầu phóng vụt ra ngoài, tựa như đạn pháo, nhanh như điện xẹt, đem không khí xung quanh bạo tạc đẩy lui, mục tiêu nhắm tới chính là Địa Ma Trùng mới vừa thò đầu lên mặt đất.

Bùm!

Lực lượng khủng bố trong tích tắc đập lên người của yêu trùng, tốc độ cực nhanh, phải biết đây là một kích toàn lực của cao thủ ngưng dịch đại viên mãn, đã bước một chân vào kết đan cảnh.

Địa Ma Trùng bị lực lượng bao phủ, chỉ là một con yêu trùng chân khí cảnh, sẽ không có bao nhiêu biến hóa xảy ra, cả người như một quả bóng bay nước được gắn thuốc nổ, bùm một tiếng nát thịt tan xương, như một quả pháo hoa màu lục, yêu thú cả người bị kình lực giảo xoắn nát bấy, ngay cả cặn bã cũng không còn thừa lại, đã chết đến không thể chết hơn.

"Mọi người tránh xa ra, đừng để máu của nó dây vào".

Dương Khôi cũng gào lên cảnh báo, đáng tiếc vẫn là hơi chậm, vụ nổ xảy ra quá nhanh, chưa tới một cái hô hấp Địa Ma Trùng đã hôi phi yên diệt, để lại chất kịch độc trong máu bắn tới xung quanh năm người.

Máu của yêu trùng tựa như a xát dính vào da thịt sẽ lập tức ăn mòn, độc tính cực cao, trong số mọi người ở đây chỉ có Bùi Đình là tốc độ nhanh nhất, trên người không có dính tí máu nào, mà bốn người còn lại cũng nhanh chóng lấy ra Diệu Linh Đan bỏ vào miệng, cũng may chỉ là bị dính một chút, thương thế sẽ không có gì đáng ngại.

Mà lúc này đây cách chỗ đám người Dương Khôi không xa lắm, có một thân ảnh đang chậm rãi gật đầu, thần sắc tàm tạm hài lòng, Trần Phàm nãy giờ vẫn đang quan sát bọn họ.

Khi nghe thấy tiếng của Đỗ Mậu hét lên, hắn đã nhanh chân chạy tới chỗ này, nhưng nhìn thấy toàn cảnh lại không hề ra tay vội, chỉ lặng yên một chỗ theo dõi kỳ biến, đối thủ chỉ là một con yêu thú chân khí trung kỳ mà thôi, nếu đám người này hợp sức lại còn không có giải quyết được, vậy thì cũng khiến cho Trần Phàm quá thất vọng rồi.

"Cũng không tồi!"

Trần Phàm thong thả từ chỗ khuất đi ra, ánh mắt hài lòng nhìn về phía mọi người, nói.

"Lão đại!"

Đám người Dương Khôi không khỏi giật mình, bởi vì phát hiện hóa ra nãy giờ vẫn có người đang dõi theo bọn họ, vậy mà không ai mảy may phát hiện gì hết, nhưng sau khi biết là Trần Phàm mới thở nhẹ nhõm phào, Dương Khôi lên tiếng nói:"Hóa ra huynh vẫn ở đây sao?".

Trần Phàm lắc đầu:

"Không phải, là ta nghe được tên béo kia hét lớn nên mới chạy qua đây, biết được các ngươi đang bị Địa Ma Trùng tập kích"

"Mà Đỗ Mậu, ngươi đánh con trùng đó nát bét thế kia thì còn đâu thứ gì nộp lên lấy điểm cống hiến nữa".

Đoạn Trần Phàm nhìn về phía Đỗ Mậu, khoanh tay cười nói, vừa rồi thấy tên béo này bắn ra một kích như vậy, hắn cũng là có chút ngạc nhiên, đúng là thân gia giàu có, không nghĩ tới người tiêu diệt Địa Ma Trùng lại là tên mập này, mặc dù có sử dụng ngoại vật, nhưng ngoại vật cũng có thể coi là một loại thực lực a.

" y ya đúng rồi, lão đại nói đệ mới nhớ, cái tên béo chết tiệt, ngươi vừa làm mất đi hơn trăm điểm cống hiến đó có biết hay không, Cường Lực Phù của ngươi không có loại nào yếu hơn một chút à?".

Hạ Hoài An há mồm nhớ ra, quắc mắt hướng về phía Đỗ Mậu, mọi người lúc này cũng là một vẻ như vậy, bên trong cơ thể của Địa Ma Trùng có một tuyến kịch độc, giống như mật rắn, nếu cẩn thận đào ra có thể đổi được cống hiến 120 điểm, coi như bằng mấy tháng khổ cực làm nhiệm vụ của tân sinh bọn họ, nhưng hiện đã bị tên mập kia một kích làm tan biến cả rồi.

Bất quá phần nhiều chỉ là giả bộ trách cứ mà thôi.

"Cái này...quả thực đệ đùng là chỉ có cái đó là yếu nhất, với lại lúc đó cũng đâu nghĩ được nhiều, chỉ cảm thấy con trùng đó quá đáng ghét mà thôi".

Đỗ Mậu gãi đầu giải thích.

Nghe được tên béo lời này, dám người Dương Khôi không khỏi lắc đầu, vẻ mặt ngao ngán, yếu nhất sao, vậy thì trong người hắn không biết còn có cái gì thủ đoạn bảo mệnh hơn nữa, thế mà từ đầu nhìn thấy Địa Ma Trùng thì lại sợ hết hồn.

"Nè sư huynh đây hỏi thật nhé, người rốt cục có bao nhiêu tấm Cường Lực Phù, tối đa mạnh đến bao nhiêu?".

Hạ Hoài An choàng tay qua vai Đỗ Mậu, bộ dáng không mặn không nhạt hỏi.

"Hừ! Ta có bao nhiêu mắc mớ gì đến huynh".

Đỗ Mậu lườm lườm tên họ Hạ rồi nói.

"Nếu từ đầu ngươi lấy ra có phải chúng ta đỡ tốn công tốn sức vậy không, lấy ra rồi kết quả cũng chẳng thu được cái gì, giờ không biết phải khen ngợi hay là chê trách ngươi nữa, haiz!".

Hạ Hoài An chép chép miệng thở dài.

Đỗ Mậu cũng là im lặng không nói, tên lắm lời kia nói cũng phải, haiz! biết thế lúc trước khi đi mình cứ xin phụ thân mấy tấm Cường Lực Phù chân khí cảnh có phải tốt hơn không.

Cường Lực Phù, thấp nhất cũng đã tương đương một kích toàn lực của cao thủ chân khí, cao nhất thì vẫn chưa ai kiểm chứng được, Đỗ Mậu trời sinh nhát tính, sợ ngày sau vào tông môn sẽ bị người bắt nạt, cho nên trước khi đi đã chuẩn bị rất nhiều đồ bảo mệnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau