VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Mặt trời và bóng tối

Quay trở lại với cuộc chiến của hai người.

Oành một tiếng, Trần Phàm và Doãn Lập Thành sau một chiêu giáp lá cà liền dạt sang hai bên, hai ánh mắt nhìn nhau đầy sát phạt, giống như hai con mãnh thú cùng hung cực ác, Doãn Lập Thành bỗng nhiên lại cười lên một điệu cười quái dị, nói:

"Hắc hắc...sư đệ, ngươi khá lắm, đánh với ta lâu như vậy mà vẫn không rơi vào thế hạ phong, ngươi thực sự chỉ là một tên đệ tử ngoại môn sao?".

Tiếng cười thực tế đang che đi sự ngưng trọng trong lòng hắn. Mạnh, chỉ có trực tiếp giao thủ mới biết tiểu tử này mạnh tới mức nào, mặc dù Doãn Lập Thành không muốn thừa nhận điều đó, mà dường như Trần Phàm kia còn chưa dốc hết toàn lực, thậm chí tu vi mới chỉ là chân khí cảnh mà thôi, tông môn từ khi nào xuất hiện một tiểu tử biến thái tới độ này?

"Mặt ngươi dày hơn ta tưởng đấy, Doãn sư đệ".

Trần Phàm nhếch mép cười nhạt:

"Ngươi chỉ có vậy thôi sao?".

"Hừ! Vậy ta cho ngươi toại nguyện".

Doãn Lập Thành trầm giọng nói, thân hình hơi động, trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ, tựa như thiểm điện, trong không khí lúc này ẩn ẩn có từng đạo lôi quang xẹt qua, chân khí trong người vận chuyển ầm ầm, cả người lẫn thương như được bao phủ bằng lôi điện, tốc độ so với trước đó đã nhanh hơn không chỉ vài lần, hiển nhiên nãy giờ hắn cũng chỉ đánh thăm dò mà thôi, lúc này mới thể hiện ra thực lực chân chính của mình.

"Khoái Thương Xạ Nhật!".

Thương ảnh tựa như một đạo lưu quang đâm thủng không khí, ngoài ra còn kết hợp cùng Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ gia trì lên thân thương, khiến cho từng đòn công kích của hắn lại càng tăng thêm uy lực, ẩn bên trong còn có ba đạo thương khí, đúng vậy, chính là thương khí, Doãn Lập Thành là thiên tài hiếm có của tông môn, một thân thương pháp đã tu luyện tới cảnh giới xuất quỷ nhập thần, ngưng tụ ra bá khí, kết hợp với lôi điện tăng phúc, sức mạnh của Doãn Lập Thành lúc này đã cực kỳ kinh khủng.

"Vậy mới đúng".

Trần Phàm tán thưởng một câu, nhưng ánh mắt cũng đã trở nên ngưng trọng hẳn, gã này thực lực ít nhất phải tương đương với kết đan sơ kỳ rồi, đúng là cao thủ bài danh thứ năm Địa Anh Bảng có khác, nhưng cũng không có gì lạ, thiên tài yêu nghiệt vượt cấp khiêu chiến cũng là chuyện bình thường thôi.

Chân khí toàn thân vận chuyển, cánh tay hơi co, thân hình Trần Phàm trong tích tắc cũng biến mất tại chỗ, tựa như thuấn di, lâu rồi không được tung hết sức mình như vậy khiến cho chiến ý trong lòng hắn sôi lên sùng sục, cánh tay vung lên đấm ra một quyền, tựa như khai sơn đại pháo bắn ra, chứa đựng bên trong là một chiến ý mãnh liệt chưa từng có.

Vẻn vẹn chỉ một quyền, không có quyền ảnh nương theo, toàn bộ sức mạnh tập trung vào một điểm, bá đạo quyền khí giao nhau cùng hội tụ, nắm đấm của hắn được nung nóng đỏ rực lên, lúc này trông y như một vầng mặt trời nhỏ, chói chang mà bá đạo, thiêu đốt hết thảy, huỷ diệt toàn bộ.

Uỳnh!

Quyền kình đánh cho không khí nổ tung, nguyên một phạm vi lớn trước mặt bị lực lượng của Trần Phàm quét sạch không còn, cây cối nát bấy, dư ba như một vòng tròn lớn tỏa ra, vòng tròn hủy diệt như muốn phá đi tất cả mọi thứ.

Nói thì nhiều nhưng thực tế chỉ diễn ra trong chớp mắt, lúc này có một thân ảnh bay ngược trở ra trong vụ nổ, không ai khác chính là Doãn Lập Thành, khóe miệng trào máu tươi, thân hình của hắn đập mạnh lên một vách đá gần đó.

"Ngươi..."

Doãn Lập Thành ánh mắt trợn trừng, dường như không thể tin được vào con ngươi của mình, sắc mặt tái nhợt, cánh tay cầm thương run rẩy không ngừng, bên trong cơ thể lục phủ nhộn nhạo, ngũ tạng xốn xáo, khiến cho hắn muốn ộc ra thêm một bụm máu tươi nữa, cũng may dùng nội lực chấn áp lại được, nhưng dù sao thì thương thế không khiến hắn dễ chịu chút nào.

Một kích vừa nãy là một trong những tuyệt chiêu của hắn, làm nên tên tuổi của Khoái Thương Doãn Lập Thành, vậy mà không làm gì được Trần Phàm trước mặt kia, sao lại có thể như vậy, một chiêu đó dù là kết đan sơ kỳ cũng phải tạm lánh phong mang, vậy mà gia hỏa này...
Trần Phàm bị lực lượng phản chấn cũng không khỏi lùi lại về sau mười mấy bước, quyền đầu tê dại, nếu ai tinh ý có thể nhận ra lúc này trên nắm đấm của hắn đã có một giọt máu tươi bé xíu rỉ ra, vừa nãy hắn cũng phải chịu một áp lực không nhỏ, cổ họng có thứ gì ngòn ngọt, nhưng được hắn gắng gượng nuốt xuống, giờ mới biết tên này ghê gớm mức nào, phải biết vừa rồi mình đã ngưng tụ cả Đế Vương Chiến Khải vào bàn tay, lực phòng ngự là kiên cố mức nào, thế mà một kích kia vẫn có thể làm tổn thương được hắn, xem ra phải tích cực mau chóng thôn phệ thêm nhiều binh khí hơn nữa thôi, cái chiến khải này của hắn vẫn còn quá yếu.

Một pha vừa nãy cũng đủ chứng minh ai hơn ai kém!

Nhưng khác với Doãn Lập Thành, Trần Phàm chỉ càng cảm thấy hưng phấn mà thôi, hắn càng đánh càng hăng, thương tích bên ngoài chỉ khiến hắn càng thêm mạnh mẽ.

"Doãn sư huynh!".

Bích Lam công chúa hấp tấp chạy lại, thần sắc phức tạp vô cùng, trong lòng chợt nổi lên một cỗ cảm giác bất an, lấn át đi phần lớn sự giận giữ trong lòng, hiện tại nàng chỉ cảm thấy kinh hoàng, hoảng sợ, tại sao đến Doãn sư huynh cũng không làm gì được hắn, tại sao chỉ ngắn ngủi mấy tháng không gặp hắn đã trưởng thành tới mức này.

Hoàng Viên Hạo hai chân run lẩy bẩy, dường như đang có định muốn thoát lui, hắn sợ rồi, thực sự sợ cái tên quái vật biến thái kia rồi, đệ tử bài danh thứ năm Địa Anh Bảng cũng bị đánh thành như thế, vậy chẳng phải là hắn thực lực đã đủ sánh với mấy tên đầu bảng rồi sao, ta rốt cục chọc phải cái thứ gì thế này.

"Ha ha ha...Tiếp đi Doãn sư đệ".

Trần Phàm cười lên sảng khoái, thân hình lao tới muốn tiếp tục giao phong, vừa rồi đánh rất là đã, cái cảm giác đối thủ càng mạnh ta lại càng hưng phấn hôm nay lại bùng lên dữ dội trong hắn, mà dường như ẩn ẩn có cảm giác đến từ Đại Vũ Trụ Thuật, nhưng giờ phút này Trần Phàm không có quan tâm cho lắm, hắn chỉ đang quan tâm tới cuộc chiến này mà thôi.

"Chậm đã!".

Doãn Lập Thành thấy Trần Phàm hùng hổ như vậy vội giơ tay ra phía trước rồi nói, như thể sợ hãi tính đầu hàng vậy, hắn sắc mặt đanh lại, nuốt một ngụm nước bọt rồi nói:

"Vừa rồi ngươi đã sử dụng công pháp quái quỷ gì, sao ta chưa từng gặp bao giờ".

Nói hắn câu giờ cũng được, sợ hãi cũng được, nhưng thực sự bản thân Doãn Lập Thành đang hết sức tò mò, vừa rồi Trần Phàm dùng tay không đấm vào đầu thương của hắn, bởi vì diễn biến xảy ra quá nhanh cho nên chăng ai ở ngoài có thể thấy, nhưng gã họ Doãn với tư cách là mục tiêu làm sao không thấy rõ cho được, đây là một kiện hoàng binh trung phẩm a, một trong những niềm tự hào của Doãn Lập Thành, vậy mà có kẻ tay không ngạnh kháng được với nó, nói ra chắc có người sẽ cười vào mặt bảo hắn điên rồi.

"Ngươi biết để làm gì, đây tuyệt kỹ sư tôn truyền thụ cho ta, có nói nhà ngươi cũng hiểu được sao, chuẩn bị tiếp chiêu đi".Trần Phàm mặt không biểu cảm đáp, có thể khiến ta chảy máu vậy coi như ngươi cũng có thể tự hào được rồi.

Đoạn cũng không chờ cho Doãn Lập Thành lải nhải thêm gì nữa, Trần Phàm nhanh như chớp đã nhao vọt tới, tốc độ nhanh tới không gì sánh nổi, cánh tay lại lần nữa vung lên đấm ra một quyền, tựa như thiên thần giáng thế,, ngàn vạn quyền ảnh trong tích tắc tuôn ra, chẳng khác nào ngàn vạn đạo lưu tinh sáng chói, cả ánh mặt trời dường như cũng bị nắm đấm của hắn thay thế.

"Quần Tinh Loạn Vũ!".

Chiêu thức mạnh nhất của Liệt Hỏa Lưu Tinh Quyền, uy lực ngày sau lại càng mạnh hơn ngày trước.

"Chết tiệt!".

Doãn Lập Thành cắn răng một cái, cũng không còn cách nào hơn là phải đánh tới cùng, hắn vội vã nuốt vào trong bụng một viên đan dược, hiển nhiên là một viên thuốc trị thương, ngay sau đó cũng không dám chậm trễ, bàn chân đạp mạnh xuống mặt đất, thân hình theo đó nhảy bật lên, trường thương một kích đâm ra, tựa hồ lại biến hóa thành muôn vàn mũi nhọn, lần này là một kích vô cùng hoa mỹ:

"Thiên Vũ Lệ Sầu Địa Đồng Bi!"

Trời có tình trời cũng sẽ sầu, đất có ưu đất cũng trầm tư, mỗi một thương ảnh của Doãn Lập Thành đâm ra đều tựa như một giọt nước mắt của trời, tựa như lão thiên đang khóc, thấm vào lòng đất, cả đất trời như cùng nhau khóc than, chứa đựng vô vàn bi thương cùng sầu khổ.

"Tiểu tử, có thể buộc ta phải ra chiêu thức này, Doãn Lập Thành ta thừa nhận ngươi là đối thủ mạnh nhất".

Doãn Lập Thành ho ra một ngụm máu, sắc mặt lại càng thêm tái nhợt, giống như là nỏ mạnh hết đà, nhưng không thể phủ nhận đây là một kích từ trước tới nay chưa từng có của hắn, vốn dĩ Doãn Lập Thành âm thầm khổ luyện để tranh phong cùng những thứ bậc cao hơn trên Địa Anh Bảng, không nghĩ tới hôm nay lại phải đem ra dùng với một tên đệ tử ngoại môn, nhưng hắn không hề hối hận, đã chính miệng thừa nhận Trần Phàm hắn đương nhiên cảm thấy một kích này là hoàn toàn xứng đáng.

"Hảo thương pháp!".

Ngay cả Trần Phàm cũng không khỏi gật đầu tán thưởng, gã họ Doãn kia không ngờ đã tu luyện thương pháp tới trình độ trời sinh dị tượng, thiên địa hô ứng, nếu như ở vào một hoàn cảnh khác có lẽ đã trở thành bằng hữu của mình, chỉ đáng tiếc lại đạo không cùng đường mà thôi.

Mà lúc này đây hai chiêu thức tuyệt kỹ cũng đã ầm ầm va chạm!

Quyền ảnh của Trần Phàm giống như mặt trời, một vầng thái dương chói chang mãnh liệt, sinh sinh bất tức, tượng trưng cho khát vọng và chiến ý vô cùng vô tận, mà ngược lại thương ảnh của Doãn Lập Thành lại nhuốm màu u tối, sầu thảm bi ai, đại diện cho nỗi buồn vô biên vô hạn.

Cả hai bất chợt lao vào nhau, tựa như mặt trời đụng độ cùng bóng tối.

Uỳnh!

Một đạo thanh âm khủng khiếp vang lên, dư ba như một vòng tròn lớn lan tỏa ra tứ phía, cây cối thi nhau gãy vụn, đất đá thi nhau bể nát, mà trong vụ nổ kinh thiên động địa đó có hai thân ảnh vừa bắn dạt ra ngoài.

Trần Phàm lảo đảo suýt ngã, cả người giật lui lại mấy chục bước mới có thể ổn định được thân hình, đất dưới chân bị hắn dẫm cho lún xuống cả tấc, chiếc áo trên người đã bị hủy tự bao giờ, để lộ ra một nửa tấm thân trần đầy săn chắc, bắp thịt cuồn cuộn, mà trên đó đầy những vết thương mắt thường có thể nhìn thấy, máu tươi chảy ra, nhưng khuôn mặt của hắn lại không chút biểu cảm, giờ phút này trông Trần Phàm như một vị chiến thần vừa đi ra từ gió tanh mưa máu.

Mà Doãn Lập Thành thì có vẻ thê thảm hơn nhiều, áo quần rách nát, toàn thân thấm đẫm máu tươi, xương cốt nhiều nơi gãy vụn, hắn cố chống cây thương xuống đất cho thân thể không gục ngã, nhưng ngay sau đó đã không thể chịu nổi mà loạng choạng ngã gục, cả người đổ ập xuống đất, khóe miệng không khỏi phun ra một ngụm máu xen lẫn nội tạng của mình, hiển nhiên thương thế đã cực kỳ nghiêm trọng.

Chương 147: Hủy dung

"Hừ! Giờ sao hả, tiện nhân?".

Mặc kệ Doãn Lập Thành đang nằm bẹp trên đất, Trần Phàm lúc này mới lừ lừ bước đến chỗ công chúa Bích Lam, nhìn nàng bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, tuổi còn nhỏ mà đã ác độc như rắn rết, lại chỉ biết dựa vào vốn tự có để giương oai, Trần Phàm đã ngứa mắt con ả này từ lâu rồi, cái gì mà thương hoa tiếc ngọc, ả tiện nhân này mà là hoa là ngọc sao.

"Ngươi...ngươi muốn làm gì?".

Bích Lam công chúa giờ phút này sợ hãi vô cùng, đã không còn bộ dáng cao cao ngạo ngạo khi nãy, khóe môi mím lại, cặp mắt ươn ướt chớp nhẹ lấy vài cái, dường như có nước mắt sắp chảy ra, cả người mềm nhũn, bộ dáng mười phần yểu điệu, pha lẫn chút yếu đuối nhỏ bé tới yêu kiều, vừa khẩn khoản lại van lơn, khiến cho ai nhìn vào cũng không khỏi động lòng thương cảm.

Bích Lam công chúa từ nhỏ đã là cành vàng lá ngọc, xinh đẹp mỹ miều, từ khi sinh ra đã được nuông chiều hết mực, ăn trắng mặt trơn, không có kẻ nào dám cả gan làm trái ý nàng cả, nhưng hiện tại trước mắt lại như một chú mèo con mười phần xinh xắn, phô ra một bộ đáng thương mảnh mai hết mức có thể, bởi dù sao nàng cũng phải người ngu, biết giờ phút này nếu vẫn tiếp tục cái vẻ cao quý như trước chắc chắn sẽ bị tên gia hỏa trước mặt này thẳng tay trừng trị.

Nàng không tin Trần Phàm lại không biết thương hoa tiếc ngọc.

Chỉ đáng tiếc, Bích Lam công chúa đã hoàn toàn tính sai rồi!

"Phi!"

Trần Phàm phun ra một ngụm nước miếng, chán nản lắc đầu, sắc mặt hơi chút nhăn nhó, nhìn thiếu nữ trước mặt như đang nhìn một con ngốc, đúng là buồn nôn ói mửa mà.

Nếu đổi lại là người khác, hành động này của nàng có lẽ sẽ có chút tác dụng, đáng tiếc đây là Trần Phàm, cho dù Đàm Tư Dung trước đây còn đẹp hơn ả công chúa này không ít còn chẳng khiến hắn động tâm được, huống chi là loại nhân phẩm thối tha như Bích Lam công chúa.

"Là bên nào ý nhỉ?".

Đột nhiên Trần Phàm lại hỏi một câu không đầu không đuôi, khiến cho Bích Lam công chúa cũng không khỏi ngơ ngác, tên này rốt cục đang muốn hỏi cái gì, nàng lắp bắp nói:

"Cái gì bên nào?".

"Ý của ta là lần trước lão tử đã tát ngươi bên nào?".

Trần Phàm trừng mắt.

"Ngươi..."

Bích Lam công chúa không dám tin nhìn vào Trần Phàm, tên này rốt cục có phải là nam nhân không vậy, tại sao nàng đã ra vẻ đến mức này rồi, tại sao hắn vẫn còn muốn ra tay.

"Trần Phàm...dừng..dừng tay...ngươi không được phép làm tổn thương nàng".

Đột nhiên lúc này, Doãn Lập Thành đang nằm bẹp trên đất bỗng chống tay gượng dậy, cánh tay vươn ra thều thào nói, ý định ngăn cản Trần Phàm, nhìn hắn như sắp sửa dầu hết đèn tắt vậy, không hiểu sao đến hiện tại tên này vẫn còn muốn bảo vệ cho Bích Lam công chúa đến như thế, là lòng trung thành hay còn vì một nguyên nhân khác.

"Ngươi nên lo cho bản thân mình thì hơn".

Trần Phàm lắc đầu nhìn Doãn Lập Thành, tên này vừa rồi khiến cho mình có không ít hứng khởi, giống như một đối thủ đáng giá tôn kính.

Cách đó không xa, có thân ảnh đang rón ra rón rén,bộ dạng y như một tên trộm, không ai khác chính là Hoàng Viên Hạo đang tính chuồn khỏi nơi này.

"Đứng lại!".

Trần Phàm quát lên một tiếng, khiến cho gã họ Hoàng giật nảy cả mình, hắn đương nhiên sao có thể quên được tên tiểu nhân này chứ, muốn yên lặng mà trốn trước mặt ta, ngươi còn chưa được có bản lĩnh đó.

Hoàng Viên Hạo cả khuôn mặt xanh như đít nhái, khó coi vô cùng, hắn quay lại nhìn Trần Phàm rồi cố nở ra một nụ cười đầy gượng gạo, đoạn nuốt lấy một ngụm nước bọt, nói:

"Sư...sư huynh, chuyện gì vậy?"."Ta có nói để ngươi đi chưa?".

Trần Phàm nhàn nhạt hỏi.

"Trần sư huynh, đệ sai rồi, lần trước là đệ không phải, đệ đáng chết, cầu xin huynh rộng lượng mà bỏ quá cho ta".

Hoàng Viên Hạo bỗng nhiên quỳ xuống, rối rít dập đầu. Một đệ tử nội môn phải quỳ lạy trước một ngoại môn đệ tử, nói ra thật chẳng còn mặt mũi nào, nhưng giờ phút này Hoàng Viên Hạo làm gì còn tâm trí bận tâm tới điều đó, giữ được mạng mới là điều quan trọng, huống hồ tên quái vật trước mặt này khi còn là một tân sinh cũng đã khiến cho hắn suýt chút nữa phải quỳ xuống rồi.

"Hừ! Cúp đuôi ở yên đó cho ta, lát nữa ta mới xử lý tới tên tiểu nhân nhà ngươi".

Trần Phàm hừ lạnh, ánh mắt phi thường khinh bỉ nhìn gã họ Hoàng đang quỳ trước mặt mình, sao trong thánh địa tông môn lại có thể xuất hiện cái thứ rác rưởi thế này chứ.

"Vâng vâng, tiểu đệ không dám".

Hoàng Viên Hạo khúm núm nói, trong lòng bất an nổi lên không ngừng, nhưng cũng chỉ có thể an phận quỳ mọp tại chỗ mà thôi, loại người như hắn còn có thể làm gì hơn được.

"Trước tiên ta phải dạy cho loại tiện nhân như ngươi một bài học".

Trần Phàm quay sang chỗ Bích Lam công chúa, nhếch mép rồi vung tay chuẩn bị cho một cái tát vỡ mặt.

"Dừng lại...nàng ấy là người đã được Lăng sư huynh để mắt tới, ngươi không thể...vạn lần không thể đụng tới nàng!".

Doãn Lập Thành không khỏi gào lên, cố lấy chút sức tàn còn sót lại muốn ngăn cản Trần Phàm, Lăng sư huynh trong miệng của hắn không ai khác chính là Lăng Thiên Mệnh, thánh tử của Vạn Linh Tông, thân phận dưới một người mà trên cả vạn người.

"Hửm! Lăng sư huynh?".

Trần Phàm bất chợt dừng tay lại, ánh mắt có chút kỳ quái, ả công chúa này không phải là muội tử của gã họ Lý gì đó sao, tự nhiên sao lại có Lăng sư huynh ở đây.

"Ha ha ha...Trần Phàm, tên tiện dân nhà ngươi đã nghe thấy chưa, bổn cung chính là người của Lăng Thiên Mệnh, là Lăng sư huynh - Lăng Thiên Mệnh đó, ngươi dám đụng tới một cọc tóc của ta đảm bảo sẽ chết cực kỳ thê thảm".Bích Lam công chúa cười lên như bị bệnh tâm thần, cặp mắt oán độc nhìn chằm chằm vào Trần Phàm, như thể muốn nhai tươi nuốt sống hắn, bộ dáng ủy mị đáng thương ban nãy đã biến mất sạch sẽ, như là tìm về với bản chất thật sự của mình.

Nàng bản thân là Huyền Âm Linh Thể, lại là công chúa của một đế quốc rộng lớn, linh thể ở thời đại bây giờ hiếm có vô cùng, đừng nói là các thế lực nhất lưu khác, cho dù là thánh địa tông môn cũng cực kỳ coi trọng, hiển nhiên ả công chúa này thời gia qua ở đây đã thu hút được chú ý của thánh tử Lăng Thiên Mệnh rồi, tuy là chưa được gặp mặt lần nào, nhưng sư huynh của nàng Lý Nguyên đã từng nói thánh tử sẽ sớm cho triệu kiến nàng thôi, đây là vốn liếng mạnh nhất mà Bích Lam công chúa lấy làm kiêu ngạo, bởi trên đời này người lọt được vào mắt xanh của Lăng Thiên Mệnh khắp cả đại lục này có thể được mấy ai.

"Hừ!"

Bốp!

"A!"

Còn chưa đắc ý được bao lâu, một cái tát như trời giáng đã đập mạnh lên mặt của Bích Lam công chúa, so với lần trước ở Đế thành còn mạnh hơn vài lần.

"Tiện tỳ! Tóc của ngươi ta đây không thèm đụng, nhưng cái mặt đểu giả này thì muốn vả từ lâu rồi".

Trần Phàm lạnh lùng nói.

Bích Lam công chúa bị tát bắn văng đi, cả người xoay tròn trên không trung, máu tươi vung vẩy, nương theo đó còn có vài cái răng gãy bật ra khỏi miệng, thân thể rớt bịch xuống đất, nàng tóc tai rũ rượi mà hét lên:

"A...đồ tạp chủng...ta nhất định sẽ..."

"Bốp!".

Còn chưa kịp nói hết câu thì lại thêm một cú bạt tai cực mạnh giáng vào má bên kia, cả người lại tiếp tục bị văng thêm một đoạn, Trần Phàm còn chưa buông tha, thân hình như ma quỷ lướt tới, khi cơ thể của thiếu nữ còn chưa rơi xuống đất hắn đã tóm lấy cổ nàng mà xách lên, y như xách lấy một con gà bệnh.

Bích Lam công chúa một chút hoàn thủ cũng không có, hai bàn tay ôm lấy cổ, đôi chân thon dài cố gắng vùng vẫy nhưng chẳng thể làm nên chuyện gì, ánh mắt đầy tơ máu nhìn vào Trần Phàm, cổ họng phát ra những tiếng khùng khục không rõ nghĩa.

Trần Phàm cũng chẳng muốn nói thêm gì nữa, cánh tay vung lên, tựa như một chiếc quạt hương bồ tiếp tục đập xuống.

"Bốp, bốp, bốp...!"

Liên tiếp là những cú bạt tai chí mạng đau điếng, giống như thể muốn đập nát cả khuôn mặt này, hắn dùng lực thật mạnh, mỗi một phát tát đều có máu tươi bắn ra tung tóe, trộn lẫn trong đó là vài cái răng trắng như ngọc cùng từng tràng tiếng kêu la thảm thiết.

Giờ phút này cả khuôn mặt của Bích Lam đã sưng lên như đầu heo, ngũ quan lộn xộn, xanh đỏ tím vàng, người chẳng ra người ma chẳng ra ma, nào đâu còn bộ dáng yêu kiều mỹ mạo trước đó nữa, hoa dung đáng tự hào gần như đã bị hủy, quá đau đớn cùng phẫn hận không gì sánh nổi đã khiến cho thiếu nữ ngất lịm đi, cái đầu sưng vù không phải đầu người lúc này đang rủ xuống trên tay của Trần Phàm.

Nhưng mà chưa đến đây vẫn còn chưa hết, Trần Phàm bỗng nhiên nảy ra một ý, hắn từ trong người lấy ra một gói bột gì đó, đây chính là độc tán mà hắn thu được sau khi giết tên Huyết Dạ lần trước, cũng không biết cụ thể là thứ độc dược gì, Trần Phàm trước giờ vẫn cất ở trong nhẫn trữ vật, chưa có dịp đem ra sử dụng, vậy hôm nay tiện đây cho con ả này ném mùi luôn

Đưa tay vẩy mạnh một cái, Trần Phàm đem gói đọc dược rắc hết lên khuôn mặt đầy máu nát bét kia, so với kiếp trước tạt a xít chắc cũng chẳng kém là mấy, nếu là kịch độc, vậy chết đi càng tốt, còn không chí ít cũng có thể hủy đi dung mạo của ngươi, để xem sau này ngươi còn dám tác oai tác quái.

"Aaaaaaaa..."

Bích Lam công chúa đang ngất lịm lại đột ngột bừng tỉnh, theo bản năng rú lên một tiếng xé toạc trời xanh, âm thanh thảm thiết mà tê tâm liệt phế, nàng thậm chí còn không biết bản thân vừa xảy ra chuyện gì, dường như não bộ đã bị hỏng, cặp mắt sưng húp che đi hết tầm nhìn khiến cho nàng hiện tại đâu còn nhìn rõ được trước mặt mình là gì nữa, chỉ cảm thấy mặt mình giống như là bị ngâm trong nước sôi, liên tục sùi lên những bọt bong bóng lớn nhỏ, giống như một cái nồi lẩu, xót xa khủng khiếp, đau đớn lúc này không còn từ ngữ nào có thể hình dung.

Bích Lam hai bàn tay run rẩy đưa lên gần mặt, vì quá đau nên còn không thể chạm vào, cả người cứ thế quằn quại trên mặt đất, liên tục rú lên từng hồi.

Nếu có ai nói Trần Phàm ra tay độc ác, vậy có bao giờ nghĩ rằng nếu như hôm nay hắn không có đủ thực lực, rơi vào trong tay ả công chúa kia, vậy số phận nhất định còn thêm thảm hơn Bích Lam bây giờ nhiều.

Chương 148: Ngu người

"Đó là món khai vị, bây giờ mới là tới món chính".

Trần Phàm thản nhiên nói, hắn nào đã có ý định buông tha cho con tiện nhân này, mấy cái vừa nãy chỉ là trừng phạt nhỏ mà thôi, cái hắn muốn chính là phế đi ả, một cước đạp vỡ đan điền, đây là thủ đoạn mà hắn trước giờ rất ưa thích, để cho đối phương sống không bằng chết, dung nhan bị hủy, để xem sau này ngươi còn phách lối được nữa hay không.

"Trần Phàm! Ngươi chết chắc rồi, sau này không ai còn có thể cứu được ngươi nữa!".

Doãn Lập Thành đang nằm dưới đất cố gào lên một tiếng, tựa như vét nốt số sức lực cuối cùng của minh, ngay sau đó liền phun ra một ngụm máu tươi rồi gục xuống lịm đi.

Hoàng Viên Hạo ở ngoài thì run như cầy sấy, kinh hãi hoảng loạn, mồ hôi đầm đìa mà toàn thân lạnh buốt, nghe tiếng kêu gào của Bích Lam công chúa khiến cho hắn cũng bị ám ảnh không thôi, tên gia hỏa này rốt cục có phải là con người không vậy, sao có thẻ hành hạ một mỹ nhân đến mức độ như thế, Hoàng Viên Hạo nhắm chặt lấy hai mắt để không phải tiếp tục nhìn cảnh tượng trước mặt nữa.

Duy chỉ có Trần Phàm vẫn bình thản như không, đối với hắn con ả này bị thế là rất đáng đời, bàn chân giơ lên chuẩn bị giẫm xuống bụng của Bích Lam một cước.

Nhưng có lẽ ả công chúa đó vẫn còn chút may mắn, đúng lúc này chợt có một đạo âm thanh xé gió vang lên, người của chấp pháp đội cuối cùng đã đuổi tới, vừa nhìn thấy cảnh tượng phía trước liền lập tức hô lên:

"Dừng tay, ai cho ngươi dám hành hung đồng môn như vậy?".

Có khoảng hơn ba chục thân ảnh đang chạy lại chỗ này, cầm đầu là một hán tử tuổi ngoài 30, có vẻ là đội trưởng, ai nấy đều hùng hùng hổ hổ, động tĩnh của cuộc chiến giữa Trần Phàm và Doãn Lập Thành gây ra không nhỏ chút nào, dĩ nhiên sẽ kinh động tới đám người chấp pháp ở quanh đây rồi.

Trần Phàm thấy thế cũng chậm rãi thu chân lại, lũ ruồi nhặng này đúng là phiền phức a, hắn hiện tại vừa mới tấn thăng thành ngoại môn đệ tử, cũng không muốn bị dính vào cái lũ sâu bọ này, hôm nay có thể trừng trị ả công chúa kia như thế coi như miễn cưỡng tạm được rồi.

"Xảy ra chuyện gì, ai cho phép các ngươi gây gổ đánh lộn ở đây?".

Đội trưởng chấp pháp đội lần này là một hán tử râu quai nón, thân hình cao to, hắn ánh mắt quét qua nơi đây một lượt rồi hất hàm hỏi Trần Phàm, vì Doãn Lập Thành đã ngất xỉu úp mặt xuống đất nên không ai có thể nhận ra, Bích Lam công chúa thì khỏi cần phải nói.

"Tự nhìn đi".

Trần Phàm khoanh tay khinh khỉnh đáp.

"Hừ!".

Gã đội trưởng thấy Trần Phàm có thái độ như vậy đối với mình thì không khỏi tức giận, ta đường đường là một đệ tử nội môn, cao hơn ngươi một cấp bậc, dựa vào cái gì mà dám khinh bỉ ta.

Đáng tính xuất ra khí thế để đè bẹp tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng này, đột nhiên một thân ảnh quen thuộc bỗng lọt vào ánh mắt của gã đội trưởng, hắn lập tức thất thố kinh hô:

"Hoàng Viên Hạo, là ngươi sao?".

Thất thố là vì trước mặt hắn lúc này Hoàng Viên Hạo vẫn đang quỳ mọp trên mặt đất, bộ dáng cung cúc như một tên nô tài, cài gì thế này, gã họ Hoàng đó dù gì cũng là bài danh trên Địa Anh Bảng a, mặc dù chỉ là đội sổ nhưng cũng không thể phủ nhận hắn là tinh anh trong hàng ngũ đệ tử nội môn, tại sao hiện tại lại biến thành bộ dạng mười phần khinh bỉ thế này.

Mà Hoàng Viên Hạo thì chỉ trầm ngâm không nói, thần sắc có chút phức tạp, nhưng khi Trần Phàm vừa quay sang nhìn hắn, bắt gặp lấy ánh mắt như tử thần lãnh ngục kia, gã họ Hoàng liền không khỏi co rúm lại, tựa như cua đồng gặp ếch, ý niệm phản kháng theo gió bay đi sạch, hắn đưa ánh mắt về phía gã đồi trưởng, trong lòng thầm nghĩ:

Nếu như ngươi biết ngay cả bài danh thứ năm trên Địa Anh Bảng cũng bị gia hỏa kia đập cho thừa sống thiếu chết, nhất định sẽ hiểu được cho hành động của ta lúc này!

"Đứng lên cho ta! Là kẻ nào khiến ngươi phải quỳ ở đây, mà hai đệ tử này là rốt cục xảy ra chuyện gì?".

Trong đầu của gã đội trưởng lúc này đang có rất nhiều câu hỏi, hắn vừa kỳ quái lại bực mình, sắc mặt không khỏi hầm hầm nhìn về phía Hoàng Viên Hạo rồi gắt.

"Ta khuyên ngươi nên mau chóng đưa hai người đó đi đi, nếu để chậm thì đó là trách nhiệm của ngươi đấy".

Trần Phàm nhàn nhạt nói.
"Là ngươi đã khiến họ thành thế này sao?".

Gã đội trưởng quay sang hỏi.

"Là chúng chặn đường rồi gây sự với ta trước, tên Hoàng Viên Hạo này ở đây có thể làm chứng. Phải vậy không, A Hoàng?".

Trần Phàm thản nhiên đáp, ánh mắt lại nhìn về phía gã họ Hoàng.

"Đùng vậy, ta đây có thể làm chứng, Trần sư huynh chỉ là tự vệ mà thôi, hai người kia là tài không bằng người, tự làm tự chịu".

Hoàng Viên Hạo vội rối rít gật đầu.

"Trần sư huynh?".

Gã đội trưởng dường như thể không tin được vào lỗ tai của mình, bằng một vẻ thất vọng xen lẫn nộ phẫn, hắn nhìn Hoàng Viên Hạo trước mặt rồi mở miệng quát to:

"Họ Hoàng kia, ngươi đã trở nên hèn mọn tới mức này rồi sao, bốn chữ đệ tử thánh địa đã bị ngươi làm dơ bẩn quá rồi, ta phải bẩm báo sự việc ngày hôm nay lên với các vị trưởng lão, nhất định phải cách chức nội môn đệ tử của ngươi, đúng là nhục nhã mà!".

"Ngươi cứ ở đây la lối om sòm đi nhé, ta còn có việc, A Hoàng, ngươi đi theo ta".

Trần Phàm chép miệng một cái rồi quay người cất bước, Hoàng Viên Hạo cũng nhanh chóng đứng dậy đi theo, y như một tên đầy tớ tận tụy.

"Đứng lại, ai cho ngươi rời khỏi chỗ này, ban ngày ban mặt dám ngang nhiên hành hung đồng môn, hôm nay ta phải gô cổ ngươi tới Chấp Pháp Điện chịu tội".

Gã đội trưởng lửa giận đùng đùng, quai hàm không khỏi bạnh ra, tiểu gia hỏa này chỉ là một tên đệ tử ngoại môn, vậy mà từ nãy tới giờ luôn làm một vẻ khinh thường hắn, cái này là thẳng tay đánh mặt, uy nghiêm của chấp pháp đội còn để ở đâu.

Thân hình khẽ động, đội trưởng chấp pháp trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ, cánh tay vươn ra, hướng phía Trần Phàm một trảo vồ tới, tốc độ nhanh tới kinh người, không khí giống như bị hắn vo thành một nắm, bản thân gã đội trưởng cũng là một cao thủ bài danh thứ 95 trong Địa Anh Bảng, cao hơn Hoàng Viên Hạo bốn năm bậc liền, thực lực cũng không phải loại cao thủ bình thường có thể so sánh được.

Thế nhưng mà, một màn tiếp theo đã khiến cho gã đội trưởng cùng với mấy chục tên đàn em của hắn phải trợn mắt há hốc mồm, Hoàng Viên Hạo chẳng biết từ khi nào đã đứng ngay trước mặt của Trần Phàm, một quyền tống ra uy lực, nhằm ngay giữa trảo ấn của gã đội trưởng mà đánh tới, đẩy lui hắn về phía sau, giống như đầy tớ trung thành đang bảo vệ chủ nhân của mình."Ngươi..."

Gã đội trưởng không sao tin được vào đôi con ngươi mình nữa, hai mắt trợn lòi như muốn rớt cả ra ngoài, miệng có thể nhét vừa lấy dăm ba quả trứng, mà hơn 30 tên thuộc hạ của hắn cũng đều là một vẻ như vậy, ai nấy đều phi thường sửng sốt trước hành động của tên Hoàng Viên Hạo.

Ngươi nếu bị gia hỏa đó nắm thóp thì cũng thôi đi, làm bộ làm tịch để hắn bỏ qua cho xong chuyện, cái này chúng ta có thể miễn cưỡng thông cảm được, đối phương rất có thể là một nhân vật không tầm thường, bất quá ngươi có cần phải ra vẻ thật lòng tới như vậy không, cái tên tiểu nhân này, mọi người ở đây cũng không còn ai lạ gì hắn, vậy mà cũng có lúc làm ra được hành động thế này sao.

Nhưng mà Hoàng Viên Hạo cũng không để cho đám người này phải sững sờ bao lâu, hắn ánh mắt vô cùng khó xử, nhanh chân lập tức chạy lại chỗ gã đội trưởng mà thì thầm vào tai tên này vài câu gì đó.

Cũng không biết đã to nhỏ cái gì, chỉ thấy gã đội trưởng lúc nãy còn khó chịu là thế, lúc này liền không khỏi phá lên cười sằng sặc:

"Ha ha ha...Hoàng Viên Hạo, ngươi muốn kể chuyện cười cũng đừng lôi câu chuyện này ra kể ta nghe chứ, muốn để cho ta cười chết sao? Buồn cười, Doãn sư huynh là nhân vật bậc nào, há để cho ngươi đem ra bôi nhọ được sao? Ủa mà ngươi vừa mới nói cái gì nhỉ?".

"Nè, các ngươi qua đây ta kể cho mà nghe!".

Đoạn gã đội trưởng lại quay ra khoát tay gọi đám người của mình, ánh mắt khôi hài, khuôn mặt tươi roi rói như thể vừa được nghe một câu chuyện buồn cười nhất thế gian, cơn uất ức hồi nãy cũng theo đó mà tiêu tan sạch sẽ, hắn kể lại cho người của mình nghe qua câu chuyện vừa nãy, giống như muốn chia sẽ niềm vui này.

"Ha ha ha..."

Sau đó chắc khỏi nói cũng biết, hơn 30 tên chấp pháp đội đều ngửa cổ cười như điên dại, tên thì cười lăn cười bò, kẻ thì còn cười chảy cả nước mắt, hiển nhiên ai cũng coi câu chuyện của gã họ Hoàng vừa kể là một điều hết sức giải trí.

Hoàng Viên Hạo chán nản lắc đầu, dùng ánh mắt tội nghiệp mà nhìn lấy đám người chấp pháp, cũng khó trách bọn chúng, nếu là hắn trước khi gặp Trần Phàm cũng sẽ có biểu hiện giống đám này mà thôi.

Khẽ thở dài một hơi, Hoàng Viên Hạo nhìn đám người này rồi nói:

"Các ngươi còn đứng có cười được sao, mau đưa Doãn sư huynh đến chỗ dược sư đi, nếu chậm trễ xảy ra mệnh hệ gì lúc đó đừng trách ta không cảnh báo các ngươi đấy".

"Ha ha...Tốt thôi, hai ngươi, qua bên kia đỡ hai người đệ tử đó dậy, đây là nhân chứng quan trọng, ta không muốn tiểu tử kia nói chấp pháp đội chúng ta là ỷ đông hiếp yếu".

Gã đội trưởng khoát tay nói.

Hai tên thuộc hạ dạ vâng tuân lệnh, đoạn tiến về phía thi thể của hai người Doãn Lập Thành và Bích Lam công chúa...

Khoảng một khắc sau.

Có tiếng gió đưa vi vu thổi khe khẽ, có chiếc lá rơi bên thềm đất mênh mông, có những bóng người thẫn thờ như ngây dại, mà Hoàng Viên Hạo với Trần Phàm đã rời khỏi tự bao giờ.

Lúc này đây hơn 30 tên chấp pháp đội đã không còn có thể phân biệt rõ ngày và đêm, cũng không biết đây rối cục đang là đêm hay ngày, mơ hay là thực, bọn chúng là ai, đang đứng ở nơi này làm gì, chỉ khổ cho hai thân thể khốn khổ vẫn phải thoi thóp nằm đó, chờ cho đám người này có thể đem họ đưa đi, cũng chẳng biết đám người này khi nào mới lấy lại được hồn phách của mình nữa.

Gió hiu hiu về

Lá trong rừng nhẹ ghê

Hồn phách một đi không trở về

Bóng người còn đó hỏi buồn thê!

Chương 149: Hoàng Viên Hạo Đan

Trần Phàm và Hoàng Viên Hạo đang đi trên còn đường dẫn về đình viện, nơi ở dành cho đệ tử ngoại môn, cũng là ngôi nhà mới của Trần Phàm, hắn chắp tay đi phía trước, Hoàng Viên Hạo khúm núm bước theo sau, được một lát bỗng nhiên gã họ Hoàng dè dặt hỏi:

"Sư huynh...ta có thể đi được chưa ạ?".

Trần Phàm nghe vậy cũng dừng lại cước bộ của mình, nhìn gã nhoẻn miệng cười, nói:

"Được chứ, nhưng liệu ngươi có quên mất điều gì không?".

"Điều..."

Hoàng Viên Hạo cổ quái nhìn Trần Phàm, sắc mặt khẽ suy tư, tên gia hỏa này rốt cục đang muốn gì ở hắn, rồi đột nhiên trong lòng gã họ Hoàng chợt trỗi dậy một cảm giác bất an khôn tả.

Trần Phàm vẫn lặng im không nói, chỉ đưa tay lên vân vê lấy một cái nhẫn trữ vật, đang được đeo trên một ngón tay khác của mình, ánh mắt hờ hững nhìn thẳng vào mặt Hoàng Viên Hạo.

"Sư huynh, tiểu đệ có chút lòng thành biếu kính".

Với một kẻ gian manh như Hoàng Viên Hạo thì giờ phút này sao còn có thể không hiểu ý tứ của Trần Phàm, hắn âm thầm kêu khổ, từ trong người lấy ra ba mai nhẫn trữ vật, hai tay cung kính dâng lên phía trước, hắn thậm chí còn không có gan dám giữ lại cái nào, trong lòng đang rỉ máu không thôi, cái này là tích cóp bao lâu nay của hắn a, nhưng thôi coi như vẫn còn may, của đi thay người, chứ Hoàng Viên Hạo hiểu rất rõ với tính cánh của Trần Phàm nếu hiện giờ mình mà có ý kháng cự nhất định sẽ phải nhận lấy kết cục sống không bằng chết.

"Đây là tất cả những gì của ngươi?".

Trần Phàm cầm lấy nhẫn trữ vật trên tay, đôi mắt lạnh như u minh hàn đàm, cứ thế nhìn chằm chằm vào Hoàng Viên Hạo, tựa như một thanh lơi kiếm băng sương xuyên thấu vào tận sâu trong linh hồn của hắn.

Hoàng Viên Hạo toàn thân không tự chủ được run lên cầm cập, cả thân hình như đọa lạc hầm băng, lại có cảm giác giống như bị thái cổ hung thú nhìn chằm chằm, chỉ cần hắn tâm linh có một chút dị động sẽ lập tức phanh thây xé xác.

"Sư huynh minh giám, tiểu đệ quả thực đã lấy ra tất cả".

Hoàng Viên Hạo vội vã chắp tay, cúi người thật sâu mà nói.

"Rất tốt, A Hoàng, vậy tấm lòng của ngươi sư huynh đây xin nhận".

Trần Phàm gật đầu hài lòng, thu hồi lại ánh mắt đáng sợ ban nãy, từ trên tay của Hoàng Viên Hạo mỉm cười tiếp lấy, tên này không những là một đệ tử nội môn, lại còn là tinh anh trên Địa Anh Bảng, một lần xuất ra là mấy cái trữ vật luôn, tài phú hiển nhiên phải giàu chảy mỡ, chuyền này đi tới Tàng Kinh Các không nghĩ tới lại có thu hoạch phong phú như vậy.

"Sư huynh, vậy ta có thể đi chưa?".

Hoàng Viên Hạo lúc này mới có thể thở ra một hơi rồi nói."Ừm, nhưng dù gì ngươi cũng đã kính trọng ta như vậy, sư huynh cũng không thể để ngươi thiệt thòi được a, thế này nhé, để sư huynh giúp ngươi..."

"Đi!"

Trần Phàm ánh mắt thân thiết nhìn gã họ Hoàng, lời nói phi thường hòa ái, nhưng ngay sau đó thân hình khẽ động, chân trái tung ra hướng ngay bụng của Hoàng Viên Hạo đá ra một cước, tốc độ như lưu quang thiểm điện, không chút lưu tình.

"A!"

Hoàng Viên Hạo không kịp đề phòng, hắn thét lên một tiếng thê lương thảm thiết đầy đau đớn, cả người bị đánh văng đi, máu tươi cuồng xuất, chỉ nghe răng rắc một tiếng, đan điền của hắn trong tích tắc vỡ vụn, từ nay trở đi vĩnh viễn chỉ có thể làm một kẻ phế nhân.

"Ta đâu có nói sẽ tha cho ngươi, cái loại tiểu nhân chỉ biết lén lút hại người, coi như ta vì tông môn trừ đi một con sâu bệnh".

Trần Phàm trầm giọng nói, ánh mắt lại trở nên lạnh lùng như trước, ngay sau đó thân ảnh lại tiếp tục vọt lên, Vũ Trụ Dung Lô toàn lực vận chuyển, đem toàn bộ cơ thể của Hoàng Viên Hạo hút vào bên trong, bởi vì đan điền đã vỡ, hắn cũng không có mảy may kháng cự được chút nào.

"A...Trần Phàm! Ta có biến thành quỷ cũng không tha cho ngươi..."

Hoàng Viên Hạo chỉ kịp thét lên một tiếng như vậy, sau đó lập tức im bặt, diễn biến xảy ra quá nhanh, quá đột ngột, gã họ Hoàng chỉ trong chốc lát đã chết đến không thể chết thêm được nữa, cả người nhanh chóng bị luyện hóa thành một viên đan dược, rơi ra từ trong hư ảnh của Vũ Trụ Dung Lô, viên đan có màu đỏ tươi như máu, ẩn ẩn còn có tiếng than khóc đầy bi thương, văng vẳng đầy ai oán, phát ra từ sâu thẳm trong linh hồn của kẻ xấu số, đây có thể gọi là một viên Hoàng Viên Hạo Đan.

"Hừ! Muốn làm quỷ sao, buồn cười".Trần Phàm cười khẩy một cái, một khi bị Vũ Trụ Dung Lô của ta luyện hóa, cả linh hồn lẫn nhục thể của ngươi đều sẽ biến mất khỏi thế gian này, cho dù là kiếp trước kiếp này hay kiếp sau cũng vĩnh viễn không còn tồn tại chút nào nữa, mà kể cả có được như lời ngươi nói, hóa quỷ thì đã làm sao, cũng chỉ là thêm một lần nữa rơi vào số phận bị luyện hóa mà thôi.

Không giống như những lần trước, lần này Trần Phàm quyết định giết chết Hoàng Viên Hạo, loại tiểu nhân hơn nữa còn đã từng có sát ý với hắn, Trần Phàm tuyệt đối sẽ không bao giờ nương tay, dù sao đan điền cũng đã bị phế đi rồi, về sau còn sống cũng chỉ là sống không bằng chết mà thôi, vậy thì hắn ban cho tên này một ân huệ, một ân huệ nhỏ nhoi, coi như là vì khi nãy đã thành thành thật thật giao ra toàn phú trên người cho hắn, giết luôn để sau này khỏi phải chịu đựng thêm giày vò.

Mà đây cũng là lần đầu tiên Trần Phàm giết người ngay tại tông môn, đồng thời thử nghiệm uy lực bá đạo từ Vũ Trụ Dung Lô của mình, hóa ra thật sự có thể luyện hóa được cả một sinh vật sống.

Ngoài ra hắn cũng không sợ tông môn biết chuyện mình đã làm, bởi làm sao mà biết được, cả linh hồn và thể xác của Hoàng Viên Hạo đã biến mất khỏi thế gian này, huống hồ Trần Phàm còn có tấm lệnh bài bí ẩn của lão âm binh tặng cho, nếu vạn bất đắc dĩ có thể xuất ra xem thử.

"Hệ thống, viên đan dược này có thể đổi lấy điểm năng lượng được không?".

Tâm thần câu thông với hệ thống, Trần Phàm thản nhiên hỏi.

"Được, viên đan này là do ký chủ chính tay luyện chế ra, hệ thống có thể tiếp nhận, cao thủ ngưng dịch trung kỳ tương đương 1200 điểm năng lượng, tuy nhiên bởi trước đó nạn nhân đã bị phế bỏ đan điền, nên năng lượng đã thất thoát ra gần hết, hệ thống miễn cưỡng tính cho ký chủ một phần mười giá năng lượng là 120 điểm".

Giọng nói của hệ thống vang lên trong thức hải của Trần Phàm.

"Ách! Sao ngươi không nói sớm, biết vậy không phế đi đan điền của tên này làm gì".

Trần Phàm chán nản nói, nhưng nói thì nói như vậy, hắn cũng không cảm thấy tiếc nuối cho lắm, nơi này là thánh địa tông môn, nếu như vừa rồi không phế bỏ đan điền của Hoàng Viên Hạo trước sẽ rất mất thời gian để luyện hóa tên này, không khéo còn dẫn tới một số phiền phức không đáng có.

"Ký chủ có muốn đổi hay không?".

Hệ thống dường như không chút để ý đến tâm trạng của Trần Phàm, giọng điệu vô cùng hờ hững, cái nó quan tâm có lẽ chỉ có điểm năng lượng mà thôi.

"Chậc! Méo mó có hơn không. Đổi".

Trần Phàm tặc lưỡi rồi cũng gật đầu xác nhận.

"Tinh! Trao đổi thành công, hiện giờ ký chủ đang có 650 điểm năng lượng".

Sự việc nói thì dài dòng nhưng thực tế chỉ diễn ra trong chớp mắt, từ lúc Trần Phàm hủy diệt tên Hoàng Viên Hạo kia thời gian cũng không vượt quá ba cái hô hấp, hắn lúc này mới đủng đỉnh bước về nơi đình viện của mình, sắc mặt mười phần thản nhiên, cước bộ không nhanh không chậm, ai cũng không thể nhìn ra người này vừa mới giết đi một nội môn đệ tử.

Chương 150: Tiến vào sơn mạch

Trở về bên trong đình viện của mình, Trần Phàm ngồi xếp bằng, khoanh chân suy nghĩ, xem ra càng về sau kẻ thù của ta cứ ngày càng nhiều lên. Vừa rồi thực ra hắn cũng muốn giết chết luôn cả hai người Doãn Lập Thành và ả Bích Lam công chúa đó, luyện hóa thành hai viên đan dược cho rối, đáng tiếc lại bị lũ chấp pháp đội kia phá đám, về sau trong tông nhất định có không ít sóng gió đây, hóa ra ả công chúa kia còn có dính líu tới cái gì Lăng gì đó, nghe nói là một thánh tử. Trong Vạn Linh Tông hiện tại có bao nhiêu thánh tử thì Trần Phàm không biết, chỉ biết rằng nhắc đến thánh tử là nhắc đến quyền uy vô thượng trong hàng ngũ đệ tử, bọn chúng thậm chí hoàn toàn có quyền sinh sát những kẻ dám chống đối với mình, tiền trảm hậu tấu cao tầng cũng chẳng mảy may nói, là lực lượng được tông môn coi trọng nhất, tu luyện ở mức đãi ngộ cao nhất, là yêu nghiệt trong tất cả các yêu nghiệt, tông môn thậm chí còn không dám ước thúc bọn chúng nhiều.

Lấy từ trong người ra một tấm Truyền Tấn Phù, Trần Phàm bắt đầu liên lạc với đám người của mình, trước tiên hắn gọi cho Dương Khôi.

"Lão đại, có chuyện gì thế?".

Dương Khôi lên tiếng hỏi.

"Mọi người bây giờ có đang bận nhiệm vụ gì không?".

"Bọn đệ vốn dĩ định đến Linh Trang Phong để chọn nhiệm vụ, nhưng hôm nay không hiểu sao lại có nhiều người tới Chấp Sự Điện này quá, chúng ta tính ngày mai mới tiếp tục tới đây, mà sao huynh lại đột nhiên hỏi vậy?".

"Tốt lắm, vậy không cần đi nhận nhiệm vụ gì nữa cả, tất cả hãy tập trung tại phòng của đệ đi, ta có chuyện này cần thông báo với mọi người".

"Được".

Một lát sau, nhóm của Trần Phàm đã có mặt đông đủ tại phòng của Dương Khôi, sáu người tụ tập trung một chỗ, Hạ Hoài An vừa vào đến nơi đã thần sắc hăm hở, mồm miệng liến thoắng, hỏi:

"Thế nào lão đại, đình viện mới của huynh có khang trang rộng rãi không, ta nghe nói ngoại môn đệ tử sẽ được tới Tàng Kinh Các lựa chọn bí kíp, huynh đã đi chưa, nơi đó thế nào?".

"Cũng tàm tạm thôi".

Trần Phàm khoát tay nói, hiển nhiên hiện tại không muốn nói tới mấy vấn đề này, hắn phải nhanh chóng chuyển sang chuyện khác nếu như không muốn nghe tên họ Hạ này lải nhải:"Mọi người nghe đây, ngay bây giờ chúng ta sẽ cùng nhau đi tới Ám Thiên sơn mạch, ta bây giờ đã là đệ tử ngoại môn, đủ tư cách để làm người dẫn dắt các ngươi vào trong sơn mạch săn tìm yêu thú rồi".

Trần Phàm ánh mắt nghiêm túc nhìn mọi người, đây chính là dự tính lúc này của hắn, bởi vì khi nãy đã khiến cho Bích Lam công chúa thành ra như vậy, những thế lực sau lưng nàng nhất định sẽ không bỏ qua cho mình, bây giờ không phải là lúc ở lại trong tông môn. Huống hồ hiện tại Trần Phàm thiếu nhất chính là điểm năng lượng, đã lâu rồi không vào trong sơn mạch thám hiểm lịch lãm, cứ ở trong nơi này mãi thực lực tới bao giờ mới có thể đột phá được đây.

Thực lực, thứ duy nhất giúp hắn bây giờ chỉ có thực lực, trước kia là vậy, sau này cũng mãi là như vậy, tấm lệnh bài của lão âm binh kia chung quy vẫn chỉ là vật ngoài thân mà thôi.

"Ám Thiên sơn mạch, sao gấp thế lão đại, huynh chỉ vừa mới tấn thăng thành đệ tử ngoại môn thôi mà?".

Đỗ Mậu hơi ngạc nhiên hỏi.

Theo như quy định của Vạn Linh Tông, tân sinh ký danh thì chưa được phép ra ngoài để săn giết yêu thú, trừ khi phối hợp thành một nhóm và được người khác có thực lực cao hơn làm người dẫn đoàn, mà ít nhất phải là ngoại môn đệ tử. Lý do hết sức giản đơn, trong Ám Thiên sơn mạch, yêu thú có thực lực thấp nhất cũng đã là chân khí cảnh sơ kỳ, những con có tu vi yếu hơn vốn dĩ không thể tồn tại được, cũng giống như trong thánh địa tông môn, thực lực quá thấp thì chỉ có thể chấp nhận số phận bị đào thải, cho nên đệ tử ký danh của tông vào trong đó chỉ tổ làm mồi cho yêu thú mà thôi.
Thực ra vẫn còn một lý do nữa, đó là...tông môn cần những đệ tử tạp dịch như đám người Dương Khôi hiện tại, để làm những việc lặt vặt trong tông, cái gì cũng phải có trật tự của nó, nếu như ai cũng có thể ra ngoài sơn mạch kiếm điểm cống hiện vậy những nơi như Linh Trang Phong, Linh Uyển Phong không lẽ phải dùng đến những vị trưởng lão tới dọn dẹp hay sao.

Trần Phàm lúc này bắt đầu kể lại cho mọi người nghe về những chuyện đã xảy ra, từ khi hắn và chấp sự Ngô Chấn đến Tàng Kinh Các như thế nào, sau đó đụng độ với hai kẻ oan gia kia ra làm sao, cuối cùng được hắn chốt hạ lại:

"Là như vậy đó, bây giờ hận thù giữa ta và ả công chúa kia đã càng thêm sâu dày rồi, có thể nói là không chết không thôi, thế lực phía sau nàng ta rất lớn, ta và các ngươi cần phải mạnh mẽ hơn nữa mới có thể chính diện đương đầu, cho nên hiện tại cần phải vào trong sơn mạch một chuyến, chúng ta cần phải nhanh chóng đề thăng lên thực lực của mình".

"Mà này...các ngươi bị làm sao thế?".

Trần Phàm nói rồi nhìn về phía đám người Dương Khôi, phát hiện mấy tên này vẫn cứ đang ngây ngây dại dại, thần sắc chẳng khác nào những kẻ mất hồn, có vẻ đã hiểu ra, Trần Phàm không khỏi lắc đầu quay mặt đi chỗ khác, chờ cho cái đám này bình ổn lại rồi tiếp vậy.

Dương Khôi, Bùi Đình, Hạ Hoài An, Đỗ Mậu, mặc dù cả bốn người đều đã biết lão đại của mình là một kẻ vô cùng biến thái, nhưng không nghĩ tới lại biến thái đến độ này, đây chính là top năm Địa Anh Bảng a, bọn họ cũng chỉ là nghe danh chứ chưa bao giờ được thấy mặt, thế mà ngày hôm nay lại nghe tin tức động trời này, Khoái Thương Doãn Lập Thành bị lão đại đánh cho sống dở chết dở, trong lúc nhất thời khiến cho bốn người có chút không sao tiếp thu nổi.

Chỉ có Trần Thu Nguyệt là vẫn giữ được bình thản của mình mà thôi, trong lòng nàng vốn dĩ nam nhân ấy đã là số một rồi, vậy thì một Doãn Lập Thành hay 10 tên như thế đi chăng nữa cũng không mang lại ý nghĩa nhiều cho lắm.

"Thôi, ngẩn ngơ thế là đủ rồi đấy, giờ theo ta ra ngoài sơn môn, tiến về Ám Thiên sơn mạch nào".

Trần Phàm đứng dậy khoát tay nói.

Âm thanh đủ lớn khiến cho đám người Dương Khôi giật mình bừng tỉnh, cố gắng lấy lại tinh thần, vâng vâng dạ dạ chạy theo phía sau Trần Phàm, trên khuôn mặt ai nấy còn chưa hết sửng sốt, nhưng nội tâm vẫn đủ tỉnh táo để hiểu được hiện tại cũng không nên nán lại trong tông môn lâu nữa, lão đại nói đúng, có thể chí lát nữa thôi người của đại hoàng tử sẽ kéo đến hỏi tội hắn thôi, bọn họ cũng sẽ không tránh khỏi bị liên lụy, đối phương dù sao cũng là đệ tử chân truyền a, đương nhiên trong lòng mọi người ai cũng không sợ, nhưng tuyệt đối sẽ không muốn trở thành gánh nặng cho lão đại của mình. Huống hồ vào trong sơn mạch lịch lãm là chuyện hết sức nên làm, bây giờ Trần Phàm đã là đệ tử ngoại môn, dẫn bọn họ vào đó săn giết yêu thú chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Ngoại môn đệ tử trở lên tại Vạn Linh Tông có thể tiếp nhận thêm một hình thức nhiệm vụ mới, đó là săn giết yêu thú đổi lấy điểm cống hiến cho mình, cấp độ yêu thú càng cao tất nhiên cống hiến điểm sẽ càng lớn, đệ tử chỉ cần lấy bộ phận có giá trị nhất trên người yêu thú đem về là được, và với yêu thú kết đan cảnh trở lên thì cái cần lấy dĩ nhiên phải là nội đan của yêu thú rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau