VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Cái máy ghi nhớ

Tu luyện võ kỹ hay công pháp cũng cần phải tìm loại phù hợp với mình, võ học chi đạo quý hồ tinh bất quý hồ đa (chỉ cần tốt chứ không cần nhiều), mỗi một môn công phu đều có điểm mạnh điểm yếu riêng, cho nên tu sĩ cần phải dựa vào đó rồi đối chiếu với chính bản thân mình, xem có thực sự thích hợp hay không, tới lúc đó mới có thể toàn tâm toàn ý đi tu luyện.

Không nói tới những người mang thể chất đặc thù, bởi vì họ không thể dùng theo lẽ thường mà tính, ở đây chỉ nói tới những người bình thường mà thôi. Tỷ như có loại bí kíp thích hợp cho người có tính tình ôn hòa, nhã nhặn, vậy thì kẻ nóng nảy hung bạo không thể tu luyện được rồi, hoặc những công pháp nào cần ngộ tính cực cao, nội tâm thuần khiết mới có thể tu luyện, hay như những bí kíp cần một thân thể cường tráng, tính khí dồi dào, cương mãnh bá đạo...Nếu như không hợp mà cứ miễn cưỡng học tập, nhẹ thì rơi vào cảnh tẩu hỏa nhập ma, nặng thì hiển nhiên là vạn kiếp bất phục.

Hơn nữa, tu tập một loại bí kíp không phải cứ ngày một ngày hai là xong, để có thể đạt tới đỉnh phong viên mãn thì cần phải không ngừng phấn đấu, nghiên cứu thật kỹ, khổ luyện thật nhiều, lúc đó mới có thể hảo hảo thành công được.

Cho nên thường thì đệ tử nội môn khi vào trong Tàng Kinh Các học tập bí kíp sẽ chỉ tìm cho mình một loại công pháp hoặc võ kỹ phù hợp nhất mà thôi.

Bàn Ti Nhu Linh Ấn, võ kỹ huyền cấp sơ giai, tu luyện chân khí sẽ hóa thành muôn vàn những sợi dây tơ uyển chuyển, chủ yếu dùng nhu lực, chưởng ấn mềm mại như tơ, lấy nhu chế cương, khi luyện công tâm tính phải tỉ mỉ kiên trì, dục tốc bất đạt, xuất chiêu biến hóa xảo diệu khiến cho đối thủ lâm vào khốn đốn, ngoài ra còn có thể phá giải các đòn tấn công hiểm ác cương mãnh của kẻ địch.

Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ, võ kỹ huyền cấp trung giai, tu luyện chân khí chuyển thành lôi kình, lực phá hoại cương mãnh tuyệt luân, phải thường xuyên hấp thu lôi điện để tăng cường uy lực, lôi kình tập trung vào lòng bàn tay, xuất thủ như sấm sét, lấy thế đè người, kẻ địch một khi trúng chiêu lôi điện sẽ tiến sâu vào cơ thể, nổ nát gân đứt xương, vô cùng lợi hại.

Vô Ảnh Đao Pháp, đao kỹ huyền cấp trung giai, được nhiều người ca tụng là đao pháp nhanh nhất thế gian, vô ảnh vô hình, mắt thường không thể theo kịp, đao quang chưa thấy mà đã thấy máu người, thế đao như thác lũ cuồn cuộn chảy, một trảm xuất ra khoái mãnh cuồng phong, người bị trúng chiêu giống như đang bị thiên đao vạn quả, cần một tấm lòng si đao như mệnh và ngộ tính cực cao mới có thể luyện thành.

Dưỡng Sinh Kinh, công pháp huyền cấp sơ giai, là một bộ công pháp thuần túy trị liệu, tuy rằng uy lực không cao, nhưng sau khi luyện thánh chân khí sẽ sinh ra năng lực hồi phục rất mạnh, có thể chữa trị nội thương khí công, nội tức hài hòa, chính tinh thuần khiết, không chỉ chữa lành mà còn bồi bổ, tăng cường công lực, là một môn công phu hỗ trợ cực kỳ hữu ích. Đặc biệt là yêu cầu không quá khắt khe, bất kỳ người nào có thiên phú đều có thể tu luyện.

Chân Diệm Tam Hoa Quyết, bí kíp huyền cấp sơ giai, là bộ công pháp chí dương cực hỏa, chỉ thích hợp cho nam nhân tu luyện, tổng cộng chín tầng, mỗi ba tầng sẽ sinh ra một ngọn lửa hình đóa hoa trong cơ thể, màu sắc phân biệt khác nhau, chính khí thuần dương, càng lên cao nội lực càng thâm hậu hùng hồn, ba tầng đầu ngưng tụ ra hỏa diễm hồng hoa, tầng bốn đến sáu là thanh hoa, và ba tầng cuối cùng là tử hoa hỏa diễm.

...

Trần Phàm mải mê quan sát, đem hết cuốn này đến cuốn khác xem qua, đối với những thứ có thể đề tăng lên thực lực xưa nay hắn vẫn là cực kỳ hứng thú, bí kíp nơi này đúng là muôn hình vạn trạng, thể loại đúng là rất nhiều, quả không hổ danh là nơi cất chứa kinh thư của thánh địa tông môn.

"Cái này đã là gì chứ, không bằng một góc nhỏ trong hệ thống đại thư viện của ta. Ký chủ, có thể nghe ta khuyên một câu không?".

Đang chăm chú tìm tòi, đột nhiên bên tai Trần Phàm vang lên thanh âm của hệ thống.

"Nói đi, ta đang nghe đây".

Trần Phàm miệng đáp nhưng ánh mắt vẫn dán vào mấy cuốn kinh thư trên tay, không có vẻ gì là để ý đến hệ thống cả."Tranh thủ thời gian đang ở trong này, nhớ được cái gì cứ nhớ bằng hết đi, sau này biết đâu sẽ có dịp dùng tới đấy".

"Chậc Nhà ngươi tự dưng hiện ra nói cái gì không đâu vậy, ta là đang tìm bí kíp phù hợp với mình..."

"Hả?"

"Ngươi vừa nói sau này có dịp dùng tới là sao?".

Trần Phàm tỏ vẻ phiền phức nói, nhưng đột nhiên hắn liền ngẩng đầu lên, không có nhìn vào trong cuốn kinh thư đang xem dở nữa, lúc này ánh mắt mới không khỏi tò mò hỏi.

"Cái gì đến...rồi sẽ đến, hắc hắc! Nhưng ta nói nghiêm túc đó, ký chủ bây giờ hãy tranh thủ cơ hội đi, nếu không nghe sau này có hối tiếc điều gì thì ráng chịu a".

Hệ thống nửa đùa nửa thật đáp.

"Hừ! Thần thần bí bí! Sao ngươi cứ thích chơi trò trốn tìm với ta thế hả, có chuyện gì không thể nói luôn được sao?".
"Nói trước mất hay, ta cũng chỉ khuyên ký chủ vậy thôi, người nghe hay không thì tùy, mà về sau nếu gặp được võ kỹ công pháp gì cứ ghi nhớ vào trong đầu là được, không cần phải đi nghiên cứu, chỉ đơn giản là nhớ thôi, tương lai ắt có dịp dùng đến, thế nhé bổn hệ thống đi ngủ tiếp đây".

Hệ thống luyên thuyên một hồi rồi im bặt, Trần Phàm có gọi nó cũng hề đáp lại nữa, cung cách làm việc hết sức tùy hứng, thích đến thì đến thích đi thì đi, điều này không khỏi khiến cho Trần Phàm cảm thấy bực bội.

"Nếu sau này khi ngươi có được hình thể rồi ta nhất định sẽ tìm xem có cách nào trừng trị được ngươi không?".

Trần Phàm lẩm bẩm nói, sau đó cũng chỉ có thể lắc đầu thở dài, nếu cái thằng hệ thống dở hơi kia đã nói thế vậy cứ vơ đại mấy cuốn khi nãy ở đây đi, thấy quyển nào nào chộp luôn quyển đó, thằng dở này tuy làm việc có chút tùy hứng nhưng chắc sẽ không làm chuyền gì bất lợi cho hắn cả, sẽ không hơi đâu tự nhiên đi bảo mình ghi nhớ bất cứ bí kíp nào gặp được.

Bàn Ti Nhu Linh Ấn, Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ, Vô Ảnh Đao Pháp, Dưỡng Sinh Kinh, Chân Diệm Tam Hoa Quyết...Cứ như vậy Trần Phàm liền bắt tay vào công cuộc "học vẹt" rất là mông lung của mình, hắn cứ vớ được cuốn nào là nhớ đại cuốn đó, khỏi cần suy nghĩ xem nó có thích hợp với mình không, tưởng gì chứ ngày xưa khi còn ở kiếp trước, học vẹt thì hắn làm tốt lắm.

"Ê, ngươi xem tên gia hỏa kia kìa, ta thấy hình như hắn mới nơi đây lần đầu thì phải, mà sao chưa gì đã muốn học tập bí kíp huyền cấp trung giai?".

"Hừ! Cái đó gọi là không biết tự lượng sức mình, một bộ huyền cấp sơ giai ít nhiều cũng phải tốn mấy năm mới lĩnh ngộ hết được, gia hỏa đó thì hay rồi, mới tấn thăng lên làm ngoại môn đã muốn tu luyện võ kỹ cao cấp như thế, ta sẽ chờ xem, đệ tử mới bị tẩu hỏa nhập ma cũng không phải là chuyện hiếm gặp đâu".

"Đúng là ngựa non háu đá, ăn no thì vỡ bụng, bộ hắn nghĩ mình giỏi lắm hay sao?".

"Ha ha...nếu hắn giỏi thì đã không phải đứng đây như chúng ta rồi".

Mấy tên đệ tử ở gần đó thấy Trần Phàm đang cầm một cuốn bí kíp lên chăm chú đọc, phẩm cấp rõ ràng là huyền cấp trung giai, đám người liền không hỏi mỉa mai nói, lời lẽ tràn đầy giếu cợt không che giấu chút nào, từng câu từng chữ đều lọt cả vào tai của Trần Phàm, nhưng hắn cũng chẳng hề bận tâm, mấy thể loại thích bàn luận đánh giá người khác nhưng không nghĩ tới bản thân mình này hắn gặp nhiều rồi, cứ coi như là chó sủa bên tai đi.

Một cuốn, hai cuốn, ba cuốn...

Trần Phàm ánh mắt lướt qua từng chữ từng chữ trên mỗi cuốn kinh thư, khí định thần nhàn, bình tĩnh mà nhanh chóng, không nóng không vội, đây cũng là cách để hắn học thuộc lòng một cách nhanh nhất.

Bởi vì hồi nãy chỉ đọc qua phần giới thiệu viết trên bí kíp, nhưng lúc này khi đọc đến khẩu quyết và tâm pháp thì Trần Phàm mới biết được, hóa ra trong mỗi cuốn kinh thư ở đây đều ẩn chứa bên trong ý lực của người đã biên soạn ra nó, mỗi ký tự đều giống như là có linh tính vậy, cứ đôi khi lại liên tục nhảy múa khiến cho người muốn nghiên cứu nó tâm thần rối loạn, thâm ảo vô cùng, muốn nhớ hết được toàn bộ một cuốn cũng không phải chuyện dễ, cấp bậc của bí kíp càng cao hiển nhiên sẽ càng khó để ghi nhớ, đệ tử tới đây dù có trí nhớ tốt đến mấy thì trong một canh giờ nhiều lắm chỉ có thể học thuộc từ một đến hai cuốn mà thôi, cái này nhất định là tông môn phòng ngừa khả năng có tên đệ tử nào muốn lợi dụng thời gian cho phép, tiến vào Tàng Kinh Các làm cái máy học vẹt, trong một canh giờ có thể ghi nhớ bao nhiêu cuốn kinh thư thì nhớ, sau khi ra khỏi đây sẽ từ từ chép lại.

Đáng tiếc, Trần Phàm hắn là quái thai, không phải người thường, bởi vì có vong ngã chủng trong đầu, tất cả tạp niệm đều theo gió mà bay, thanh tịnh hoàn toàn, tâm sáng như gương, những ký tự ghi trên bí kíp kia muốn nhảy múa trước mặt mắt là chuyện không thể, chỉ giống như những ảo ảnh không có thật mà thôi, hắn tâm trí kiên định, chỉ tập trung vào phần tĩnh, bỏ qua mọi phần động, cứ thế học thuộc được ở nơi đây liên tục mấy cuốn kinh thư, ánh chứng cứ kiểu này chắc một canh giờ Trần Phàm có thể nhớ được tầm mười mấy cuốn.

Chương 142: Oan gia ngõ hẹp

"Ha ha...Bích Lam sư muội, thấy tầng hai của Tàng Kinh Các này thế nào?".

Trong khi Trần Phàm đang ở bên dưới tầng một đọc kinh thư, thì từ tầng hai lúc này đang đi xuống mấy đạo thân ảnh, hai nam một nữ, đi bên trái là một thanh niên mày kiếm mắt ưng, hiên ngang khí vũ, y phục nhìn qua có chút đơn sơ mộc mạc, giống như một gã tu sĩ đạo hạnh khổ tu, nhưng khí thế toàn thân phát ra lại khiến cho người khác phải quỳ lạy cúng bái, tiếng cười ban nãy chính là của gã thanh niên này.

Mà đi bên phải nếu như Trần Phàm lúc này trông thấy chắc chắn có thể nhận ra, kẻ đã bị hắn đánh cho thảm hại mấy tháng trước, đệ tử nội môn Hoàng Viên Hạo, giờ phút này có vể như thương thế đã hoàn toàn lành lặn, cũng cười nói vui vẻ với thiếu nữ bên cạnh.

Mà người đi giữa cũng không khó để nhận ra, nàng một thân cung trang màu xanh ngọc, phiêu miểu như tiên, càng nhìn càng thoát tục, nhưng vẫn không mất đi sự cao sang quý phái, khí chất so với hồi còn ở Đế đô đã khác đi rất nhiều, chính là Bích Lam công chúa của Thiên Uy đế quốc, mặc dù hiện tại vẫn chỉ là đệ tử ngoại môn, nhưng không hiểu sao lại có thể từ trên tầng hai đi xuống.

"Công pháp của tông ta quả thực bác đại tinh thâm, còn phải đa tạ Doãn sư huynh đã đưa muội lên đó!".

Bích Lam nhoẻn miệng cười, nói với gã thanh niên bên cạnh, giọng nói như chim ca lảnh lót, ai nấy chỉ nghe thôi cũng cảm thấy thoải mái trong lòng, tâm hồn xao xuyến.

"Sư muội khách sáo rồi, ta nhận được sự ủy thác của Lý sư huynh làm sao có thể qua loa cho được".

Gã thanh niên gọi là Doãn sư huynh nhã nhặn lắc đầu, đối mặt với thiếu nữ này vẻ hiên ngang của hắn đã thu liễm lại không ít, tuy rằng xưng huynh gọi muội với Bích Lam nhưng ai cũng có thể nhìn ra được sự coi trọng trong mắt hắn, như thể sợ làm phật ý thiếu nữ này.

Doãn Lập Thành, đệ tử nội môn, biệt hiệu Khoái Thương, một thân thương pháp xuất quỷ nhập thần, tu vi ngưng dịch đại viên mãn, đã đặt một chân vào kết đan cảnh giới, trong hàng ngũ nội môn đệ tử cũng là cực kỳ tiếng tăm, ai cũng nói hắn có hi vọng rất lớn sẽ trở thành đệ tử chân truyền.

"Đúng rồi, bộ Trường Giang Đại Hải Quyết mà sư huynh chọn cho ta dường như cấp độ hơi cao thì phải, ta mới chỉ là đệ tử ngoại môn, tu luyện công pháp huyền cấp cao giai liệu có phải quá sức không?".

Bích Lam lại hỏi, miệng tuy nói thế nhưng trong mắt vẫn lóe lên một tia kiêu ngạo khó có thể che giấu, rõ ràng chỉ làm bộ làm tịch hỏi như vậy mà thôi, ra vẻ mình là một con người thật "khiêm tốn".

"Ha ha...Lam sư muội quá khiêm tốn rồi, với tư chất và lĩnh ngộ của muội thì phải tu luyện bộ đó mới thích hợp, ta tin rằng kể cả công pháp địa cấp cũng không làm khó được muội đâu, nếu không phải vì Trường Giang Đại Hải Quyết phối với Lưu Thủy Kiếm Pháp là mười phần thích hợp, Lý sư huynh nhất định đã tìm cho muội một bộ công pháp địa cấp rồi".

Doãn Lập Thành ngửa cổ cười ha ha, dáng vẻ nịnh bợ nói.

"Lam sư muội là linh thể xưa nay hiếm có của tông môn, mới nhập tông đã được đặc cách tấn thăng làm ngoại môn đệ tử, tư chất ngút trời, ngày sau tiền đồ bát khả hạn lượng, tu mấy bộ huyền cấp cao giai chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi".
Hoàng Viên Hạo ở một bên cũng a dua hùa vào.

"Cám ơn lời chúc của sư huynh."

Bích Lam chỉ lạnh lùng cười nhạt, phong độ ung dung, cũng chưa thèm liếc mắt qua nhìn gã họ Hoàng này một cái, tựa như chỉ coi gã là một kẻ râu ria ở đây.

Hoàng Viên Hạo cũng thấy rõ vẻ xem thường trong mắt nàng, nhưng lại nửa điểm bất mãn cũng chẳng có, bị một đệ tử ngoại môn khinh khi như vậy, hắn vẫn cười nói ôn hòa, thậm chí chỉ cần có cơ hội là lập tức lân la nịnh hót, ý như con chó vẫy đuôi bên cạnh chủ. Nói đùa, nàng ta là muội ruột của Lý Nguyên Lý sư huynh, không những là đệ tử chân truyền mà còn là đại hoàng tử của Thiên Uy đế quốc, trong ngoài thân phận đều cao cao tại thượng, đến Doãn Lập Thành kia cũng còn phải cung kính chiều chuộng như thế, gã họ Hoàng dù chỉ đi theo làm chó cũng đã mừng như vớ được bảo vật rồi.

Đang nói chuyện cùng Doãn sư huynh, Bích Lam công chúa đột nhiên vô ý nhìn sang bên này, giống như vừa nhận ra điều gì đó, khuôn mặt lập tức quay trở lại, ánh mắt quét qua một số đệ tử ở đây sau đó dừng lại trên thân ảnh một người, thần sắc không khỏi lóe lên một tia ngờ ngợ, thậm chí còn có chút kỳ quái.

"Chuyện gì thế sư muội?".

Doãn Lập Thành cũng cảm thấy sự khác thường của Bích Lam liền không khỏi lên tiếng hỏi, nhìn bộ dáng của nàng có vẻ như đang nhìn thấy người quen.

Bích Lam công chúa im lặng không đáp, ánh mắt vẫn dán chặt lên người của nam nhân trước mặt, chỉ thấy hai hàng lá liễu của nàng cứ thế cau dần lại, rồi như gợi nhớ lại chuyện gì, một dòng máu nóng dâng trào lên não, hai hàm răng ngà liên tục nghiến vào nhau ken két, bàn tay bóp chặt run rẩy lên từng đợt.
"Trần Phàm!".

Chuyện tưởng chừng đã trôi vào dĩ vãng, đến hôm nay lại không khỏi bùng lên, từ ngày bị gia hỏa đó tặng cho một bạt tai đến giờ, cứ nghĩ đến hình ảnh ấy là tâm trí của nàng lại không ngừng căm hận, có vài lần xém chút bị tẩu hỏa nhập ma, đó là một nỗi sỉ nhục không bao giờ quên đi được, từ trước tới nay chưa ai dám đánh mình, vậy mà hắn dám...đoạn thời gian gần đây tưởng chừng như đã bình như ổn lại được rồi, không ngờ đến hôm nay lại bị khơi dậy ở đây.

Mà Hoàng Viên Hạo thì giờ phút này khỏi nói cũng biết, hắn cũng đã nhận ra Trần Phàm đang đứng ở trước mặt, bị ăn thiệt thòi còn mới đây hơn cả Lý Bích Lam, làm sao một gã như hắn có thể không nhớ cho được.

"Trần Phàm!".

Hoàng Viên Hạo đồng dạng cũng nghiến răng gằn lên.

"Hai người các ngươi rốt cục làm sao vậy?".

Doãn Lập Thành khó hiểu nhíu mày nói, thấy ánh mắt của cả hai đều đang tập trung vào một người, hắn lúc này con ngươi cũng lập tức đảo tới hướng nhìn của bọn họ.

"Hửm?".

Giờ phút này Trần Phàm đang chăm chú đọc sách, đột nhiên phát hiện có những ánh mắt đang xoáy sâu vào cơ thể mình, một chút hảo ý cũng không có, vô cùng bất thiện, hắn liền gập cuốn kinh thư rồi chậm rãi ngẩng đầu lên, từ từ quay người nhìn lại...

Lập tức bắt gặp ngay ba cặp mắt sắc như dao cạo đang chĩa chăm chăm vào mình, hai ánh căm thù còn một lại dò xét, Trần Phàm lông mày hơi nhướng lên, ban đầu có chút bất ngờ, nhưng ngay sau đó hắn liền nhàn nhạt lắc đầu, chán nản thở dài, nói:

"Aiz! Không phải lúc này chứ?".

Đúng là oan gia ngõ hẹp mà, Lý Bích Lam, Hoàng Viên Hạo, một con tiện nhân cùng một gã tiểu nhân, sao đôi cẩu nam nữ này lại cùng hội tụ ở đây nhỉ, dù sao cũng để lại chút ấn tượng trong đầu hắn, Trần Phàm vẫn còn có thể nhớ được, tuy nhiên thời gian một canh giờ sắp hết, hắn chỉ còn có nửa bộ bí kíp nữa là xong thôi, không nghĩ tới lại gặp phải hai kẻ oan gia cùng một lúc ở trong này.

Bất quá Trần Phàm lại thản nhiên quay người về, không chút để ý, cúi mắt tiếp tục đọc, nội tâm lại trở về bên cuốn sách, giống như vừa nãy chỉ là gặp qua mấy con chuột bên đường, hay một cơn gió thoảng khiến hắn hơi xao nhãng mà thôi.

Chương 143: Vô pháp vô thiên

"Bích Lam sư muội, muội có quen tiểu tử đó à?".

Doãn Lập Thành có vẻ như cũng đã hiểu ra chuyện gì, nhìn sắc mặt hắn học của thiếu nữ kia hắn cũng lạnh giọng mà hỏi.

"Đâu chỉ là quen biết thôi đâu".

Bích Lam thấy Trần Phàm kia dám ngó lơ mình như vậy, uất khí trong lòng lại càng tăng thêm bội phần, ánh mắt nhìn vào như thể muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

"Hoàng Viên Hạo, ngươi vẫn còn đứng ngây ra đó sao?".

Doãn Lập Thành không cần phải hỏi thêm gì nữa, nhiêu đó biểu hiện cũng đủ biết tiểu tử trước mặt kia đã đắc tội với vị sư muội này rồi, hắn lập tức quay sang lừ mắt với Hoàng Viên Hạo, nói như thể ra lệnh, trong đệ tử nội môn dĩ nhiên cũng có phân chia đẳng cấp, thực lực của Doãn Lập Thành cao hơn gã họ Hoàng kia rất nhiều, trong mắt của hắn Hoàng Viên Hạo chỉ đơn giản là một tên nô bộc mà thôi, dạy dỗ một tên ngoại môn đệ tử chẳng lẽ còn cần sư huynh như hắn phải tự mình ra tay sao.

"Doãn sư huynh...việc này..."

Hoàng Viên Hạo có chút chần chừ, mặc dù cũng căm hận Trần Phàm kia không kém gì Bích Lam công chúa, nhưng bản thân là người đã trực tiếp đụng độ với gia hỏa này, hắn là người hiểu rất rõ con quái vật ấy kinh khủng biến thái tới mức nào, thương thế vừa mới lành lại không lâu, lần trước bởi vì có một tấm Thổ Hành Phù nên mới có thể thoát thân được, lần này liệu có còn may mắn như vậy nữa hay không?

"Làm sao, chẳng lẽ ngươi đang kiêng kỵ tiểu tử đó?".

Doãn Lập Thành trầm giọng quát, hắn cũng đã nhìn ra được gã họ Hoàng dường như cũng quen biết với Trần Phàm, nhưng hắn cần phải quan tâm sao, người mà hắn quan tâm bây giờ chỉ có Bích Lam công chúa bên cạnh này mà thôi.

"Chết tiệt!".

Hoàng Viên Hạo thầm chửi một câu, sao hôm nay lại xui xẻo như vậy, không còn cách nào khác, Doãn sư huynh đã yêu cầu hắn cũng chỉ có thể gắng gượng làm theo.

Cắn răng bước tới chỗ Trần Phàm, Hoàng Viên Hạo hít một hơi thật sâu để lấy lại dũng khí, nói:

"Trần Phàm, ngươi hẳn vẫn còn nhận ra ta chứ?".

Giọng điệu tuy có vẻ hùng dũng nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy được nét kiêng kỵ trong đó.

"A Hoàng, ngươi tốt nhất đừng nên làm phiền ta lúc này".

Trần Phàm biết tên này tới sau lưng cũng chỉ nhàn nhạt nói một câu, thanh âm trầm lãnh như thể chứa hàn băng chân khí, ánh mắt vẫn không rời khỏi cuốn kinh thư đang đọc.

"Ngươi..."

Hoàng Viên Hạo giận sôi người, chẳng biết lấy dũng khí từ đâu, hay do thù hận đã tiếp thêm sức mạnh cho hắn, gã họ Hoàng nghiến răng chỉ thẳng vào Trần Phàm mà nói:

"Trần Phàm, người đừng có mà ở đây cuồng ngạo phách lối, nói cho ngươi biết, Bich Lam sư muội chính là thân thích của Lý sư huynh - Lý Nguyên, ha ha ha...ngươi không ngờ được phải không, ta cũng không thể ngờ hóa ra ngươi cũng đắc tội với nàng, ta sẽ chống chờ xem ngươi chết như thế nào...ha ha..."

Hoàng Viên Hạo cười như điên như dại, giờ phút này hắn chỉ có duy nhất một ý niệm trong đầu mà thôi, giết! giết! giết!...giết chết tên gia hỏa Trần Phàm này.

"Cái gì, Lý sư huynh?".

"Kia chính là muội tử của Lý Nguyên sao?".

"Nghe nói là đại hoàng tử của Thiên Uy đế quốc...vậy thiếu nữ trước mặt này..."

"Là công chúa của đế quốc Thiên Uy chứ sao".

"Lý sư huynh thiên tư ngút trời, là một trong năm hoàng tử của ngũ đại cường quốc có khả năng trở thành thánh tử nhất".
"Bên cạnh nàng có phải là Khoái Thương Doãn Lập Thành không?".

"Đúng rồi, là Doãn sư huynh kìa!".

Vô số đệ tử đang chăm chú học tập bí kíp nghe thấy như vậy liền rướn mắt nghển cổ lên nhìn, không khỏi xì xào bàn tán, ánh mắt đều đổ dồn về phía nữ tử đang đứng ở chỗ kia, giọng điệu xuýt xoa ngưỡng mộ.

Mà Trần Phàm sau những lời ban nãy vẫn có vẻ mắt điếc tai ngơ, thản nhiên đứng đó, vẫn chưa hề có động tĩnh gì, bóng lưng thẳng tắp như đập vào mặt Hoàng Viên Hạo, những lời của gã họ Hoàng inh ỏi khi nãy như thể tự sủa tự nghe, Trần Phàm chẳng hề mảy may quan tâm chút nào, bởi vì chỉ còn vài từ nữa là hắn ghi nhớ xong bộ bí kíp trên tay này rồi.

Thấy Trần Phàm không thèm để ý đến mình, Hoàng Viên Hạo lại càng thêm tức tối, chỉ hận không thể rút kiếm chém bay đầu tên tiểu tử đang ở trước mắt này.

Nhưng mà...hắn không có lá gan lớn tới mức đó, huống hồ đó cũng là chuyện không thể làm được!

"Có chuyện gì mà ồn ào vậy hả?".

Mạc Thanh Vân thấy có người to tiếng trong này liền không khỏi bước tới, ánh mắt quét xung quanh, chỉ thấy Trần Phàm vẫn đứng đó chăm chú, mà sau lưng hắn là một kẻ đang nghiến răng nghiến lợi.

"Hoàng Viên Hạo, ngươi thân là đệ tử nội môn, cớ sao ở chỗ này sinh sự với ngoại môn đệ tử?".

"Mạc trưởng lão, chỉ là đồng môn nói chuyện với nhau thôi, ngươi mau trở về vị trí của mình".

Doãn Lập Thành lúc này mới chậm rãi đi đến chỗ Hoàng Viên Hạo, thần sắc nhàn nhạt nhìn Mạc trưởng lão rồi nói, giọng điệu không chút nể mặt, hiển nhiên cũng không đặt vị lão giả này vào mắt.

"Hừ! Lão phu là quản sự nơi đây, các ngươi cũng nên biết trong Tàng Kinh Các cấm chỉ động thủ sinh sự, nhìn bộ dạng của mấy người các ngươi là muốn làm loạn ở đây sao?".

Mạc trưởng lão hừ lạnh nói.

"Ha ha ha...lão già, ta kính ngươi nhiều tuổi nên mới gọi ngươi một tiếng trưởng lão, ngươi lại nghĩ mình là ai ở đây vậy? Ta chỉ nói câu này thôi, lập tức biến về chỗ của mình mà làm tròn chức trách đi".

Doãn Lập Thành cười lên ha hả rồi nhìn Mạc trưởng lão bằng ánh mắt khinh thường, lạnh lùng nói.
"Ngươi..."

Mạc Thanh Vân giận tới tím gan tím mặt, nhưng cũng không thể làm quá điều gì, Doãn Lập Thành kia dù là thực lực hay thân phận đều hơn lão một bậc, cố đôi co ở đây cũng chỉ rước thêm phiền phúc lớn sau này mà thôi.

"Trần Phàm, ngươi có sao không?".

Mạc Thanh Vân quay sang bên phía Trần Phàm rồi hỏi.

"Đệ tử không sao, người cứ đi làm việc của mình đi".

Trần Phàm bình thản đáp.

Thấy như vậy Mạc trưởng lão cũng yên tâm phần nào, bởi vì hiện tại chỉ là to tiếng mà thôi, còn chưa tới mức xô xát, như vậy lão vẫn còn có thể nhịn xuống được, thở hắt ra một hơi, Mạc Thanh Vân quay lưng bước về chỗ cũ, trước khi đi vẫn không quên để lại một câu:

"Lão phu vẫn sẽ nhắc lại lần nữa, nơi này cấm chỉ xung đột, nếu các ngươi dám trái với tông quy kể cả đệ tử chân truyền cũng không thoát tội được đâu".

Doãn Lập Thành thấy lão thủ thư đã đi chỉ cười khẩy một cái, coi như lão già đó thức thời, lúc này mới quắc mắt về phía Hoàng Viên Hạo, hừ lạnh nói:

"Hừ! Thứ phế vật, một tên đệ tử ngoại môn cũng chấn áp không nổi, ta xem sau này ngươi còn đứng trong Thiên Mệnh Đảng kiểu gì".

Hoàng Viên Hạo cắn răng không nói, cùng là đệ tử nội môn nhưng gã họ Doãn kia xem hắn không khác gì một tên hạ đẳng, đột nhiên trong nội tâm Hoàng Viên Hạo lại có chút chờ mong. Phải, ta là phế vật, còn ngươi cứ thử đánh với gia hỏa đó đi rồi biết, ha ha...đến lúc đó xem ai mới biến thành kẻ tàn phế!

Mà giờ phút này Bích Lam công chúa khuôn mặt cực kỳ đắc ý, Trần Phàm, lần trước không phải ngươi có trưởng lão dẫn đoàn bảo hộ cho hay sao, hôm nay bổn cung xem còn có ai giúp được tên hèn mọn nhà ngươi nữa.

Tiện dân mãi mãi chỉ là tiện dân mà thôi!

Doãn Lập Thành thân ảnh chầm chậm bước tới sau lưng Trần Phàm, ánh mắt hừ hững đánh giá từ trên xuống dưới, sau một lát hắn đột nhoẻn nhoẻn miệng cười, giọng điệu thân tình, nói:

"Vị sư đệ này, đang học tập công pháp gì vậy?".

Trần Phàm vẫn im lặng không trả lời.

"Sư huynh đây đột nhiên cũng có hứng thú với cuốn kinh thư đó, có thể nhượng lại cho ta được không?".

Cũng không đợi cho đối phương kịp nói câu gì nữa, chỉ thấy thân hình của Doãn Lập Thành khẽ động, cánh tay vung lên, bàn tay nhè nhẹ vỗ vào vai của Trần Phàm, nhìn qua thì nhẹ như lông hồng mà thực tế lại nặng tựa thái sơn, bên trong dường như còn có lôi quang ẩn hiện, cho dù một cao thủ ngưng dịch cảnh bị hắn vỗ xuống một chưởng như vậy, đảm bảo không chết cũng toàn thân tàn phế.

Doãn Lập Thành quả thực vô pháp vô thiên, bá đạo cường thế, ngay trong Tàng Kinh Các hắn cũng dám ngang nhiên động thủ, hiển nhiên ngoài thực lực cường hoành ra thì phía sau hắn cũng có chỗ dựa cực lớn.

Bàn tay khủng bố trong nháy mắt đập xuống bả vai của Trần Phàm, gã họ Doãn mặt thì cười nói ôn hòa, nhưng động thủ lại cực kỳ hung ác!

Một số đệ tử ngoại môn nín thở nuốt nước miếng, ánh mắt chờ mong nhìn xem một màn này, chờ xem Trần Phàm kia sẽ bị đập cho bẹp dí ra sao, nãy giờ còn chăm chú học tập bí kíp như vậy mà nay đều ném ra sau đầu hết, bởi hiếm có khi nào lại có xô xát xảy ra ngay trong Tàng Kinh Các thế này.

Đáng tiếc, vạn sự đều có ngoại lệ của nó!

Chỉ thấy bàn tay kia của Doãn Lập Thành vừa chạm vào thân thể Trần Phàm, hắn lại không có khụy xuống như trong tưởng tượng của mọi người, vẫn cứ đứng đó sừng sững như không, thản nhiên mà điềm tĩnh, thậm chí một cái xoay người cũng chẳng hề, mà trái lại thủ ấn của đối phương lại giống như hài tử nghịch dại cho tay vào than nóng, đụng tay phải bỏng, lập tức giật ngược trở về, tựa như trên vai của Trần Phàm có gắn lò xo, mà chủ nhân của một chưởng vừa rồi lúc này đã không khỏi lùi lại vài bước, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Phải biết một cái đập tay khi nãy nhìn thì có vẻ hời hợt, nhưng ẩn chứa trong đó ba thành công lực của Doãn Lập Thành rồi, lại còn dung hợp một thức Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ, trước mặt chỉ là một tên tiểu tử ngoại môn, có lý nào lại tiếp được ba thành công lực của hắn dễ dàng như vậy.

Chương 144: Địa Anh Bảng

Bất quá dù gì cũng là thiên tài tinh anh, tâm trí hiển nhiên cũng kiên định phi thường, Doãn Lập Thành thần sắc chỉ lóe lên một tia phức tạp ngay sau đó liền mỉm cười mà nói:

"Hóa ra tiểu sư đệ đây cũng có chút bản lĩnh, làm phiền rồi. Sư muội, chúng ta đi thôi".

Đoạn khoát tay nói với Bích Lam công chúa.

"Sư huynh..."

Bích Lam không khỏi ánh mắt cổ quái nhìn Doãn Lập Thành, vừa rồi là sao, tưởng vị sư huynh này sẽ cho tên gia hỏa đó một bài học chứ.

Bởi vì khi nãy Doãn Lập Thành ra tay quá nhanh, người ngoài cuộc chỗ này không một ai có thể phát hiện ra được, hắn đã dùng ám chiêu như thế nào, có chăng chỉ là nghĩ một bàn tay bất thiện mà thôi, hiển nhiên đã tu luyện Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ tới đăng phong tạo cực.

"Lam sư muội yên tâm".

Doãn Lập Thành chỉ nở một nụ cười bí hiểm với Bích Lam, sắc mặt cực kỳ tự tin nói.

Thiếu nữ thấy vậy cũng không thắc mắc thêm gì, chỉ là ánh mắt tóe lửa nhìn qua Trần Phàm rồi hẳn học bỏ đi, vừa ra khỏi Tàng Kinh Các nàng đã dồn dập mà hỏi, giọng điệu còn mang theo chút hờn dỗi:

"Doãn sư huynh, vừa rồi vì sao không giáo huấn tên đó, với thực lực của huynh thì một tên nhãi nhép như vậy chẳng lẽ còn làm khó được huynh sao?".

"Hừ! Tuy ta không biết giữa muội và hắn rốt cục có ân oán gì, nhưng kẻ đã đắc tội với muội cũng chính là đắc tội với Doãn Lập Thành ta, nếu đã vậy thì không ai có thể cứu được hắn, ta đương nhiên có thể thu thập hắn nhưng ở trong Tàng Kinh Các quá vướng tay vướng chân, ta không thể thi triển toàn bộ thân thủ được, sớm thôi, thấy tiểu tử đó cũng sắp hết giờ trong kia rồi".

Doãn Lập Thành nghe Bích Lam trách móc cũng không có tỏ vẻ tức giận gì, chỉ là cười nhạt rồi đáp.

"Mà vừa rồi muội nói tên hắn gì nhỉ?".

"Trần Phàm".

Bích Lam cộc cằn đáp, ánh mắt lại không khỏi lóe lên vẻ cừu hận.

"Trần Phàm sao. đúng là có chút thú vị!".

Doãn Lập Thành nhếch mép cười, sau đó cùng với Bích Lam công chúa và Hoàng Viên Hạo rời khỏi Tàng Thư Phong, ba người trong chốc lát đã chẳng thấy bóng dáng.

Quay trở lại với Trần Phàm, giờ phút này bên trong Tàng Kinh Các ai ai cũng nhìn hắn với ánh mắt đầy kinh dị, trước đó mọi người đều nghĩ giả hỏa này hôm nay gặp họa lớn rồi, dám chọc vào Doãn sư huynh, một đệ tử nội môn tiếng tăm lừng lẫy, nào ngờ họa lớn chẳng thấy đâu, chỉ thấy Doãn Lập Thành đơn giản là chắp tay bỏ đi như vậy, thái độ chẳng khác nào đang nhượng bộ, cái này là uy thế lớn bậc nào a, một đệ tử nội môn như Doãn sư huynh cũng không làm gì được hắn.

"Xong rồi, cuốn thứ 13, cũng may vừa kịp hết giờ".

Trần Phàm lúc này mới đóng lại cuốn kinh thư, vui vẻ mỉm cười, tựa như hồi nãy không có chuyện gì xảy ra cả, đám người gần đó không khỏi cổ quái nhìn hắn.

"Trần sư đệ, vừa rồi đệ thực sự không sao chứ".

Ngô Chấn ở bên ngoài nhấp nha nhấp nhổm, hiện tại thấy vị sư đệ này đi ra mới hấp tấp mà hỏi, bộ dáng có mấy phần khẩn trương, Doãn Lập Thành kia hắn đương nhiên là biết, Trần Phàm có thể không vấn đề gì đúng là đã vượt qua sự tưởng tượng của hắn.

"Sư huynh nói gì vậy? Ta thực sự đâu có vấn đề gì đâu".

Trần Phàm đủng đỉnh nói.

Đoạn cáo từ Mạc trưởng lão rồi rời khỏi nơi đây, dù sao cơ hội hôm nay chỉ có một lần này, Trần Phàm cũng đã tận dụng hết mức có thể rồi, nhưng mà bản thân hắn vẫn chưa được hài lòng cho lắm, giá mình có thể nhanh hơn, ghi nhớ tốt hơn thì chắc cũng vớ được thêm vài cuốn bí kíp nữa rồi, thằng hệ thống mắc dịch kia cứ thần bí nói là phải chịu khó ghi nhớ bí kíp, nếu sau này không có bao nhiêu tác dụng cứ xem ta trừng trị ngươi như thế nào.

Nhìn theo bóng lưng của Trần Phàm, Mạc trưởng lão không khỏi thở dài, nói:

"Haiz! Tiểu tử, chỉ mong ngươi sẽ không phải là một người đoản mệnh!".
Trần Phàm cùng với Ngô Chấn đang đi qua Thạch Giới Đại Trận, thấy vị sư huynh bên cạnh mình dường như có vẻ khó xử gì đó, Trần Phàm liền quay sang mà hỏi:

"Có chuyện gì thế, Ngô sư huynh?".

"Trần sư đệ...ta...À phải rồi, ta sực nhớ ra hình như mình có một bộ võ kỹ muốn tìm học nghiên cứu, chắc phải quay lại Tàng Kinh Các rồi, lúc nãy lên đây chắc đệ cũng biết đường xuống rồi đúng không, có thể một mình rời khỏi đây được chứ?".

"Không thành vấn đề, nếu huynh đã nói thế thì mau quay trở lại đi, hôm nay còn phải cám ơn Ngô sư huynh đã dẫn đệ tới đây".

Trần Phàm gật đầu nói.

"Khách sáo khách sáo rồi! Ờm...vậy ta đi nha, đệ cũng không cần phải chờ ta làm gì đâu, thế nhé".

Ngô Chấn dường như chỉ chờ có vậy, gã rối rít xua tay rồi quay lưng rảo bước, dáng vẻ vội vã mười phần, cũng không hề quan tâm khi nãy Trần Phàm đã học tập công pháp nào ở trong kia, giống như thể đang muốn chạy trốn khỏi hắn vậy.

Nhìn cái bộ dạng cuống quýt sợ hãi kia, Trần Phàm làm sao có thể không biết, hắn chỉ nhàn nhạt lắc đầu, vị sư huynh này chính là sợ bị liên lụy, muốn phủi sạch quan hệ đây mà, xem ra sau này cũng sẽ không còn gặp lại nữa, cũng khó trách, dù sao đối phương cũng là kẻ rất có máu mặt.

Ngô Chấn này...theo như trong nhận định của Trần Phàm, đây là một kẻ có tình có nghĩa, đáng tiếc lại không có chút dũng khí nào, cũng giống với gã họ Hoàng kia, chỉ khác ở chỗ Hoàng Viên Hạo là một kẻ bất nhân bất nghĩa, không từ thủ đoạn, loại người như thế chỉ là cặn bã mà thôi, còn Ngô Chấn...Haiz! Con người này xem ra làm việc gì cũng khó!

Bước xuống Tàng Thư Phong, từ đây muốn về tới chỗ ngọn núi nơi có đình viện của Trần Phàm còn phải băng qua một cánh rừng rậm nữa, sơn môn Vạn Linh Tông như một lục địa thu nhỏ, nơi đây ngoài núi non trùng điệp ra cũng không thiếu có một số khu rừng tự nhiên hoặc được cường giả kiến tạo, có nhưng thân cây cổ thụ được trồng từ hàng vạn năm về trước, lớn tới mấy chục người ôm, đi vào bên trong không khỏi khiến cho người ta sinh ra cảm giác mình thật bé nhỏ.

Giờ phút này Trần Phàm đang bước đi dưới những tán cây rậm rạp, thi thoảng có ánh mặt trời le lói chiếu xuống, quang ám giao thoa, dưới mặt đất hoa cỏ điểm xuyến, tạo nên một khung cảnh vô cùng tươi đẹp, nơi đây giống như một khu rừng nguyên sinh, lộng lẫy mà thánh khiết.

Thế nhưng đang đi bỗng Trần Phàm lại đột nhiên dừng lại, tay chắp sau lưng, hắn ánh mắt nhàn nhạt hướng vào khoảng không rồi nói:

"Ra đây đi".

"Ha ha ha..."

Ba bóng người từ trên một cây cao thả người nhảy xuống, hai nam một nữ, đương nhiên là đám người Doãn Lập Thành, hắn cười ha ha rồi cùng với Bích Lam, Hoàng Viên Hạo thong thả bước đến chỗ Trần Phàm, vừa đi vừa nói:

"Trần sư đệ, trước lạ sau quen, ban nãy đệ lạnh lùng quá đấy".
"Tạp chủng kia, hôm nay ta nhất định khiến ngươi sống không bằng chết!".

Bích Lam ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm lấy Trần Phàm, như thể muốn xé xác hắn ra làm trăm ngàn mảnh.

"Cửu tiện nhân, gia nhập thánh địa tông môn rồi mà ngươi vẫn còn chưa hết được bệnh nhỉ, còn nghĩ mình là công chúa hay sao, tiện sư muội?".

Trần Phàm khóe miệng giương lên nói, nhìn thiếu nữ trước mặt như đang nhìn một con ả tâm thần, đúng là mắc bệnh công chúa nặng quá đây mà.

"Hừ! Bổn cung muốn xem cái miệng thối nhà ngươi lát nữa còn cứng được bao lâu".

Bích Lam giận run người, trên đời này chắc chỉ có mình tên khốn trước mặt này hễ gặp nàng là lại gọi hai chữ như vậy.

"Thối mấy cũng chẳng bằng tâm địa bẩn thỉu của ngươi, cái thứ nữ nhân rác rưởi, chỉ nội cái mặt đáng ghê tởm kia thôi đã làm ô uế cả một đế quốc rồi. Phi!".

Trần Phàm nói xong liền phun ra một bãi nước bọt.

"Ngươi..."

Lý Bích Lam cảm giác sắp sửa hôm mê tới nơi rồi, nàng lảo đảo suýt ngã, Hoàng Viên Hạo vội vàng đỡ lấy nàng, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ nhìn về phía Trần Phàm rồi lớn tiếng, quát:

"Gia hỏa kia, ngươi có biết nàng ấy là ai không hả?".

Tuy nhiên trong bụng lại rất là mừng thầm, đúng vậy Trần Phàm, cứ tiếp tục sỉ nhục lăng mạ nàng ta đi, ngươi không biết chỗ dựa sau lưng nàng ấy khủng bố tới mức nào đâu, ngươi càng chọc giận ả thì kết cục sau này sẽ càng thêm thê thảm.

"Một ả tiên nhân cùng một con hoàng cẩu (chó vàng), chậc chậc...hôm nay đúng là cụt hứng, còn ngươi..."

Trần Phàm tặc lưỡi rồi hướng ánh mắt về phía Doãn Lập Thành, hỏi.

Bộp bộp bộp!

Có tiếng vỗ tay giòn giã vang lên.

"Thật là không thể tưởng tượng được, hôm nay lại có thể gặp được một kẻ thú vị như ngươi, không những có bản lĩnh lại còn miệng lưỡi trơn tru như vậy, rất tốt!".

Doãn Lập Thành vỗ tay tán thưởng nói.

"Ngươi là ai...ta nhớ mình còn chưa từng gặp qua ngươi".

Trần Phàm khoanh tay nhàn nhạt hỏi.

"Lớn mật, lại dám nói với Doãn sư huynh như vậy! Trần Phàm ta cho ngươi biết, trước mặt ngươi hiện tại chính là cao thủ bài danh đệ ngũ trong Địa Anh Bảng, Doãn Lập Thành - Doãn sư huynh, hôm nay tiểu gia hỏa ngươi chết chắc rồi".

Hoàng Viên Hạo bước lên một bước chỉ mặt Trần Phàm, miệng quát to mà trong bụng cười thầm, hắn chỉ mong sao cho hai tên này lưỡng bại câu thương, như vậy mới là kết quả tốt nhất.

Trong Vạn Linh Tông, nội môn đệ tử đếm sơ qua cũng phải tới mấy chục vạn người, toàn bộ đều là những cao thủ tuổi còn trẻ đã tu luyện tới ngưng dịch cảnh giới, không ai không phải là thiên tài yêu nghiệt.

Mà trong hàng ngũ đệ tử nội môn cứ ba năm một lần đều sẽ tiến hành tổ chức tỷ thí, vừa là để chọn ra đệ tử xuất sắc nhất sẽ được tấn thăng thành chân truyền đệ tử, đồng thời người có biểu hiện tốt sẽ được liệt vào Địa Anh Bảng, đây là bảng xếp hạng những đệ tử nội môn ưu tú tinh anh nhất của tông môn, tổng cộng 100 thứ hạng, phàm là người có tên trong đó đều sẽ có hi vọng tấn chức thành đệ tử chân truyền.

Một trăm trong con số mấy mươi vạn, nhiêu đó cũng đủ chứng minh cho địa vị cao cao tại thượng, thực lực vô cùng khủng bố của trăm kẻ này rồi, hơn hẳn những đệ tử nội môn bình thường khác, mà Doãn Lập Thành kia lại còn nằm trong top năm, vậy thì càng là đáng sợ kinh khủng, so với đệ tử chân truyền có lẽ cũng chẳng kém là bao, nếu như Trần Phàm có thể nhận xét điều này hắn nhất định sẽ nói một câu quen thuộc: "Vậy chính là nửa bước chân truyền rồi".

Chương 145: Trần Phàm chiến Khoái Thương

"Bài danh đệ ngũ sao, thế ngươi xếp thứ mấy trong cái bảng đó thế, A Hoàng?".

Trần Phàm nhếch mép hỏi, tuy mới lần đầu tiên nghe thấy ba chữ Địa Anh Bảng này, nhưng hắn cũng có thể lờ mờ đoán ra được đôi chút, đây không phải bảng xếp hạng các đệ tử nội môn thì là cái gì.

"Hừ! Ta đây tuy chỉ xếp thứ 99 trong Địa Anh Bảng, nhưng cũng tuyệt không phải một nhân vật tầm thường, không phải thứ râu ria như ngươi có thể tưởng tượng được đâu".

Hoàng Viên Hạo hếch mặt vênh váo, cứ như thể tự hào lắm vậy.

"Ừm...vậy là chỉ còn thiếu một điểm nữa là đạt 100 nhỉ, ta cũng công nhận là ngươi không tầm thường thật, ăn nhưng thứ mà người khác không ăn, nói những thứ mà người khác không nói, vậy đúng là quá phi thường rồi còn gì".

Trần Phàm gật gật đầu, ra vẻ xác nhận nói, nhưng ai cũng có thể nhìn ra trong giọng điệu của hắn đang mười phần chế nhạo.

"Thôi đủ rồi, cút sang một bên đi, cái thứ rác rưởi vô dụng, ta cảm thấy Địa Anh Bảng mới bị ngươi bôi nhọ đấy".

Doãn Lập Thành trầm giọng nói.

"Ngươi..."

Hoàng Viên Hạo nghiến răng, gã họ Doãn này tại sao cứ liên tục sỉ nhục hắn, giờ phút này hắn bỗng cảm thấy căm hận Doãn Lập Thành còn hơn cả Trần Phàm, hai tên chết tiệt các ngươi, coi ta là cái thứ gì chứ hả, Hoàng Viên Hạo trong lòng gầm thét, nhưng ngay sau đó hắn cũng theo bản năng bất giác lùi về, bản năng của một kẻ hèn nhát, uất hận nhục nhã khiến cho hắn như muốn bùng nổ, lao lên một kiếm đâm chết cả hai tên Trần Phàm cùng Doãn Lập Thành.

Nhưng hết thảy chỉ là ý nghĩ mà thôi, bình sinh hắn xưa nay quen thói bắt nạt kẻ yếu, dám nghĩ chứ chưa dám làm bao giờ, nếu không phải nhờ vào may mắn thu phục được Hắc Hổ Kiếm Nha có lẽ đến top 1000 hắn còn chẳng lọt vào nếu có, cho nên chỉ có thể gặm nhấm nỗi hận, sự ganh ghét cùng với hy vọng mãnh liệt rằng cả hai tên gia hỏa đó sẽ sống mái một trận với nhau.

"Hử?".

Có vẻ như Doãn Lập Thành đã nhận chút sát khí khó kiếm chế được từ trên người của Hoàng Viên Hạo, hắn bỗng chầm chậm quay lại nhìn, ánh mắt rét căm căm, rồi cũng chẳng chờ cho gã họ Hoàng kịp giải thích điều gì, một cước tung ra, tựa như sấm sét, Hoàng Viên Hạo chỉ kịp hét thảm một tiếng rồi bay ngược ra ngoài, máu miệng cuồng phun.

"Doãn Lập Thành! Ngươi..."

Hoàng Viên Hạo cố gượng dậy nói, cũng may khi nãy Doãn Lập Thành không dùng nhiều lực, cho nên vẫn còn có thể miễn cưỡng đứng dậy được, nhưng thương thế cũng không khiến hắn dễ chịu chút nào, qua đó có thể thấy, cùng là trong đệ tử nội môn cũng phân chia mạnh yếu lớn như thế nào, chỉ một cước hời hợt cũng khiến cho gã họ Hoàng trọng thương thổ huyết.

"Ngươi ta cái gì, bảo ngươi cút ngươi lại không muốn an phận sao, nghĩ rằng ánh mắt hằn học đó ta không nhận ra được?".

Doãn Lập Thành lạnh lùng nói.

"Hai tên hề các ngươi cứ ở đó dạy dỗ nhau đi nhé, ta còn có việc".

Trần Phàm chán nản lắc đầu, đoạn xoay người nhàn nhạt bỏ đi, thế nhưng chỉ chớp mắt sau đó đã cảm thấy sau gáy chợt lạnh, hắn theo bản năng chiến đấu nghiêng người một cái, để cho mũi thương vòng qua đầu, tránh đi một kích hiểm ác kia, khỏi nói cũng biết là một kích của ai rồi, kẻ ra tay vô cùng độc ác, nếu như một kích này trúng đích hiển nhiên mục tiêu sẽ không thể toàn mạng.

Doãn Lập Thành nhẹ nhàng thu thương lại, không ai biết vừa nãy gã đã ra tay như thế nào, tốc độ quá nhanh, chỉ thấy hắn lúc này đang đứng đó nhìn Trần Phàm cười khẽ, nói:

"Ha ha...đi? Đắc tội với sư muội của ta còn muốn đi? Bích Lam, muốn ta xử lý gia hỏa này thế nào?".

"Huynh trước hết cắt hết gân tay gân chân của hắn đi, sau đó để lại cho muội, trong tông cấm chỉ giết chóc đồng môn, như vậy càng tốt, lấy hắn về làm đồ chơi hàng ngày chà đạp cũng không tồi".

Bích Lam như một con rắn độc nói, ánh mắt lúc này trở nên tàn ác vô cùng.
"Hảo tiện nhân, tanh tưởi còn hơn cả rắn độc, nói ngươi là tiện nhân đúng là còn có chút đề cao ngươi rồi, phải nên gọi là..."

Trần Phàm lắc đầu nói, ngay sau đó ánh mắt lập tức trở nên sắc lạnh, thân hình trong tích tắc chợt biến mất, tốc độ như thiểm điện, ngay sau đó đã xuất hiện ở trước mặt ả công chúa này, cánh tay vung lên đồng thời trầm giọng nói:

"Một con chó cái".

Cánh tay của Trần Phàm vươn ra tính chụp lấy cổ của Bích Lam công chúa, so với một kích khi nãy của gã họ Doãn cũng không kém chút nào.

"Hừ!".

Doãn Lập Thành hừ lạnh một tiếng, hắn vẫn còn đứng ở đây, làm sao có thể để cho Trần Phàm làm vậy được, chỉ thấy hắn từ trong người rút ra một thanh trường thương bén nhọn, thân thương dài khoảng ba mét, cấp độ đã là hoàng binh, mũi thương tựa như một đạo lưu quang vẽ nên trong không khí, trong sát na liền gạt bay trảo ấn của Trần Phàm.

Nhanh chóng thả bóng lùi về, Trần Phàm ánh mắt lại mang theo vài phần thưởng thức, hồi nãy dĩ nhiên hắn biết tên này sẽ ra tay ngăn cản mình, chỉ là không nghĩ tới tốc độ cũng ghê gớm như vậy, xem ra hôm nay không hề nhàn chán, lại có thể tìm được một đối thủ khơi dậy hứng thú của hắn như vậy.

"Ha ha...sư đệ, cần gì phải cục súc như thế, ngươi không biết thương hoa tiếc ngọc là gì sao".

Doãn Lập Thành cười lên lạnh lẽo, hắn lúc này đã đứng chắn trước mặt của Bích Lam công chúa, trong lòng cũng có chút giật mình, phải biết hắn đã có biệt hiệu là khoái thương, hiển nhiên tốc độ phải hết sức kinh người, vậy mà xem ra tiểu tử trước mặt này cũng không kém gì hắn, trong mắt của Doãn Lập Thành cũng bất giác lóe lên từng tia hứng thú, giống như đã gặp được một đối thủ ưng ý nhất cuộc đời.

"Hừ! Sư đệ? Giờ nói câu đó còn quá sớm đấy, Ai mới xứng làm sư huynh vẫn còn chưa biết đâu".

Trần Phàm nhàn nhạt nói.

"Đáng tiếc, thực sự quá là đáng tiếc, nếu như ngươi không đắc tội Bích Lam sư muội, hai chúng ta nhất định đã có thể trở thành bằng hữu rồi".

Doãn Lập Thành vẻ mặt tiếc hận.

"Mỗi người đều có một con đường riêng của mình, ta không giống ngươi, kể cả không có ả ta thì chúng ta cũng chưa chắc đã trở thành bằng hữu đâu". Trần Phàm thản nhiên nói, trong mắt của hắn gã họ Doãn này suy cho cùng cũng chỉ là tay sai cho kẻ khác mà thôi, khúm na khúm núm trước mặt một con đàn bà chẳng ra gì, loại như vậy mà cũng xứng làm bằng hữu với hắn sao.

"Hừ! Ngươi nói cũng phải".

Doãn Lập Thành khóe miệng giương lên, giống như là gật đầu thừa nhận, sau đó lại tiếp:

"Vậy để ta báo cho ngươi biết, hôm nay cũng không phải là cuộc chiến phân cao thấp của hai ta, mà là quyết sinh tử, nhưng bổn sư huynh không sẽ giết ngươi mà là giao cho Bích Lam sư muội xử lý".

Giọng điệu chắc nịch, vô cùng tự tin như thể Trần Phàm không phải là đối thủ của hắn.

"Trùng hợp là ta cũng sẽ chẳng giết ngươi, mà sẽ cho ngươi một vé làm thái giám, ta cảm thấy chức vị đó rất phù hợp với ngươi đấy, có thể thuận lợi bám váy ả công chúa kia hơn".

Trần Phàm đáp trả.

"Được rồi sư huynh, đừng nói nhảm với hắn làm gì nữa, mau giết chết hắn cho muội".

Bích Lam công chúa dậm chân rít lên, càng nghe tên gia hỏa này nói là nàng lại lửa giận tuôn trào, không muốn trông thấy cái vẻ mặt thản nhiên tiếu ngạo kia một chút nào, càng không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa.

"Đúng, nãy giờ nói nhảm với tiểu tử này cũng quá đủ rồi, không hiểu sao gặp ngươi hôm nay ta lại nói nhiều như vậy".

Doãn Lập Thành lắc đầu cười cười, hắn mọi khi đâu có vậy đâu, rồi đột nhiên khuôn mặt trong thoáng chốc liền trầm xuống, thân hình khẽ động, thân thể tựa như một đạo lưu quang lao vút đi, trường thương vung lên đâm tới.

Trần Phàm cũng nhàn nhạt nhếch mép, đứng nguyên tại chỗ, lấy tĩnh chế động, quanh thân hiển hiện lên một tầng bảo hộ kim quang, cánh tay vung lên đấm ra một quyền, cuồng phong bạo vũ, không khí xung quanh cứ thế bị hắn làm cho vặn vẹo.

Nói đánh liền đánh, không chút cầu kỳ, chỉ trong vài nhịp hô hấp cả hai đã giao thủ mấy trăm chiêu!

Đất đá bay mù mịt, cây cỏ hoa lá bị đạp cho nát bấy, âm thanh chát chúa vang vọng, cả một góc rừng nguyên sinh trong chốc lát đã bị biến thành hoang tàn, Trần Phàm và Doãn Lập Thành cả hai từng chiêu từng thức đều mạnh như sấm sét, để lại trong không trung từng đạo tàn ảnh, cứ mờ rồi lại rõ.

Cây thương của Doãn Lập Thành ảo diệu vô cùng, thương xuất như mưa, biến hóa linh hoạt, từng nhát đâm tới đều là những chỗ cực kỳ hiểm hóc, trái lại Trần Phàm quyền cước đơn giản, nhưng tinh túy đã lĩnh ngộ tới cảnh giới tối cao, không chút sơ hở, lấy đơn phá phức, khiến cho gã họ Doãn trong lúc nhất thời cũng không chiếm được chút thượng phong nào.

Người bên ngoài lúc này quan chiến chỉ có Bích Lam công chúa cùng Hoàng Viên Hạo, cả hai đang cực kỳ chăm chú, nhưng làm sao mà quan sát cho nổi, có chăng chỉ là trông thấy từng đạo tàn ảnh mà thôi, trận chiến này đã vượt xa giới hạn nhãn lực của hai người họ.

Giờ phút này Bích Lam công chúa lại càng thêm điên cuồng, phẫn nộ, ghen tỵ, dường như còn có chút sợ hãi, làm sao...làm sao gia hỏa đó có thể mạnh tới như vậy, hắn trong mắt mình chỉ là một kẻ tiện dân thôi.

Nhưng một tia tỉnh táo khiến cho nàng có chút bình tâm ngẫm lại, đúng rồi, mới không gặp có mấy tháng mà thôi, sao hiện tại tên đó lại có thể mạnh tới mức này, so với khi còn ở Đế đô đã mạnh hơn không biết bao nhiêu lần rồi.

"Không, ta không tin!"

Bích Lam nội tâm liên tục thét gào.

Mà Hoàng Viên Hạo thì có vẻ khác, hắn mặc dù cũng rất hận Trần Phàm, nhưng ngoài hận ra hắn còn có thể làm gì được nữa, lần trước nhờ vả gã đội trưởng Chúc Sơn Long cũng chẳng làm nên chuyện gì, gã họ Chúc sau vụ đó đã trút giận lên người hắn, khiến cho Hoàng Viên Hạo vô cùng khổ sở, nghe đâu còn có một đệ tử chân truyền từ trên trời hạ xuống giải vây cho Trần Phàm kia, Phong Thiên Hội chống lưng cho gia hỏa này...Chết tiệt! Sao tên đó lại có thể may mắn đến vậy chứ? Giờ phút này Hoàng Viên Hạo rốt cục đã hiểu, Trần Phàm là kẻ mà hắn vĩnh viễn không có khả năng đối đầu được, hiện chỉ còn trông chờ gã họ Doãn kia có thể chấn áp được gia hỏa này mà thôi, tốt nhất hãy lưỡng bại câu thương đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau