VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Miếng gỗ thần bí

Nghe được cái cụm từ "nửa bước đệ tử ngoại môn", Đới trưởng lão xém chút cười sặc, may sao nhịn được mà không phải thất thố, lão cố quay đi che giấu nét tiếu dung trên mặt, sau đó lại nhìn Trần Phàm, nói:

"Lão phu kể từ khi vào Vạn Linh Tông đến nay, chưa bao giờ nghe đến cái danh hiệu nào thế cả, ngươi đúng thật là...sao, giờ có muốn lấy linh bài của mình nữa hay không?".

"Tiền bối cứ đùa, không lấy linh bài đệ tử tới đây làm gì?".

"Hừ! Cái đó lát nữa ta sẽ đưa cho ngươi, nhưng trước đó lão phu muốn hỏi ngươi câu này".

"Tiền bối cứ nói".

"Có muốn bái ta làm sư phụ hay không?".

Nghe vị trưởng lão trực tiếp dứt khoát như vậy, Trần Phàm hơi trầm ngâm một chút, lão giả này thuộc dạng trong nóng ngoài lạnh, khá là hợp tính của hắn, dáng vẻ kia lại rất là thành tâm muốn thu mình làm đệ tử, thân phận lão này cũng rất là thần bí, tuyệt đối không đơn giản chỉ là một trưởng lão ngoại môn tầm thường được.

Nhưng nghĩ thế nào lát sau Trần Phàm liền chắp tay, ánh mắt cảm kích nói với Đới trưởng khảo:

"Đa tạ tiền bối đã để mắt tới, nhưng mà thực sự ta đây cũng đã có một vị sư phụ rồi, ý tốt của người đệ tử chỉ có thể từ chối mà thôi".

"Ha ha ha..."

Đới trưởng lão sau khi nghe được Trần Phàm từ chối mình một cách thẳng thừng như vậy, không những không tỏ ra phật ý, cũng chẳng hề ngạc nhiên, ngược lại ánh mắt lại càng thêm phần thưởng thức tiểu tử này, dường như đã đoán trước được câu trả lời của hắn, lão âm binh liền cười lên ha hả, nụ cười đã quá lâu nay chưa hề xuất hiện.

"Ta biết, nếu không có kỳ ngộ làm sao ngươi có thể ở đây như ngày hôm nay, vị sư phụ mà ngươi vừa nhắc nhất định chính là người cho ngươi cái kỳ ngộ đó đúng không? Ngươi yên tâm, lão phu tuyệt đối sẽ không hỏi đến người đó là ai. Thứ nhất, trên đới này ai mà chẳng có bí mật của riêng mình. Thứ hai...bởi vì lão phu không đủ tư cách. Ta có một dự cảm rất mơ hồ, vị sư phụ này của ngươi thân phận thậm chí còn vượt xa sự tưởng tượng của ngươi và ta cộng lại đấy".

Trần Phàm nghe lão âm binh nói thế chỉ khẽ gật đầu, nhoẻn miệng mỉm cười, nói:

"Như tiền bối đã nói, cái gì đến...rồi sẽ đến!".

"Ha ha ha..."

Đới trưởng lão ngửa mặt mà cười, điệu bộ vô cùng sảng khoái, một lúc sau mới từ trong người chậm rãi lấy ra hai tấm lệnh bài, một cái thì ai ở đây nhìn vào cũng biết:

"Đây là linh bài ngoại môn đệ tử của ngươi, còn cái này..."

Trần Phàm không khách sáo cầm linh bài thân phận bỏ luôn vào túi, đây vốn là thứ phải thuộc về hắn rồi, sau đó mới cầm tấm lệnh bài kia lên ngắm nghía, cái này thậm chí còn không thể coi là lệnh bài được, nó thực tế chỉ là một miếng gỗ nhỏ hình ngũ giác vuông vức, lớn bằng bàn tay, màu sắc cực kỳ xưa cũ, như thể đã trải qua hàng vạn năm lịch sử, bên trên là những đường vẽ hết sức giản đơn.

Nhìn qua có vẻ giống một thứ đồ chơi dành cho con nít, bởi vì Trần Phàm có thể nhận ra trên mặt tấm gỗ này điêu khắc một loại hình thú gì đó rất lạ, giống hoa mà không phải hoa, nhìn kỹ một chút lại thấy tựa như hình một vị nữ tử, mỹ miều nhỏ nhắn, Trần Phàm cũng chưa từng được thấy bao giờ, nói đúng ra thì nét khắc có nhiều chỗ nguệch ngoạc thô sơ, như kiểu một đứa bé muốn tập vẽ đã cầm mảnh nhọn khắc lên vậy, hắn cũng không thể nhận ra đây rốt cục là hoa hay người nữa.

"Có khi nào là đồ chơi của cháu nội lão âm binh này không?".

Trần Phàm cười thầm nghĩ bụng.Nhưng ngay sau đó hắn đã gạt đi ý tưởng này, bởi có một điều đã khiến cho hắn không dám xem thường tấm lệnh bài, đó chính là về chất liệu của nó, đây rốt cục là thứ gỗ mộc gì, thực sự rất cứng, hắn có cảm giác cho dù mình dốc toàn lực bóp mạnh thì miếng gỗ cũng chẳng hề xi nhê chút nào, hiển nhiên không phải là gỗ tầm thường, nếu thế thì lại càng thêm quái lạ, một đứa bé có thể đủ sức khắc họa lên tấm gỗ này được sao, hay là có vị cao nhân dở hơi nào đó cầm bảo khí nghịch ngợm đã tạo ra thứ này?

"Tiền bối, đây rốt cục là..."

Thắc mắc nhiều không bằng hỏi thẳng người đã đưa, Trần Phàm sau một hồi xem xét lúc này mới ngẩng đầu lên hỏi, ánh mắt như rất chờ mong câu trả lời.

Đáng tiếc Đới trưởng lão chỉ cười nhạt rồi đáp một câu khiến cho Trần Phàm không khỏi thất vọng:

"Là một tấm lệnh bài vô giá đối với bất kỳ ai là người của Vạn Linh Tông này, gọi là lệnh bài cũng được, mà là một miếng gỗ cũng đúng, nhưng ngươi phải hết sức giữ gìn trân quý nó, chỉ khi gặp phải trường hợp vạn bất đắc dĩ mới được lấy ra thôi, biết chưa?".

Trần Phàm chán nản thở dài, thần thần bí bí, nói thế cũng bằng không, hắn cũng nhận ra được tấm lệnh bài này không phải tầm thường rồi, nhưng cái lão âm binh này cứ thích chơi trò vòng vo bí hiểm cơ.

"Tiền bối, người có cháu chắt hay con cái gì không?".

Bỗng nhiên Trần Phàm quay ra hỏi một câu chẳng ăn khớp gì với hoàn cảnh hiện tại, khiến cho Đới trưởng lão không khỏi ngạc nhiên, nhíu mày đáp:

"Không có, mà sao tự dưng ngươi lại hỏi vậy?".

"Có gì đâu, đệ tử chỉ là hiếu kỳ, nếu người đã không có con cháu gì vậy thì trong lòng ta đột nhiên nảy sinh một suy đoán".

"Suy đoán?".
"Trưởng khảo, có khi nào đây là đồ lưu niệm thời còn nghịch ngợm của người hay không?".

Trần Phàm ánh mắt gian xảo, bởi vì thứ này rất giống với một món đồ chơi của trẻ nít, tuy rằng hợp với một tiểu nữ hài hơn, nhưng ai biết được cái lão già biến thái này hồi nhỏ lại thích thế thì sao.

"Vớ vẩn!".

Đới trưởng lão bực mình gắt.

"Tiểu tử thối dám xem ta là trẻ con sao?".

"Ha ha...nếu không sao bây giờ lão vẫn còn giữ món đồ chơi này?".

Trần Phàm vẫn chưa chịu buông tha.

"Hừ! Phạm thượng! Nếu có vị cao tầng nào nghe được tiểu tử ngươi nói thế nhất định sẽ một chưởng đánh chết nhà ngươi".

Đới trưởng lão khuôn mặt đanh lại, miệng tuy mắng nhưng trong lòng lại chẳng hề có lấy chút oán giận nào, chỉ cảm thấy đã lâu lắm rồi mới có một cuộc trò chuyện sảng khoái tới như vậy.

"Còn không mau cất kỹ đi, nếu làm mất nó ngươi có chết ngàn vạn lần cũng không đủ đền tội đâu".

"Cất thì cất".

Trần Phàm chép miệng nhàn nhàn, điệu bộ hờ hững, làm bộ vậy thôi chứ hắn biết đây nhất định là thứ cực kỳ quý giá đối với lão âm binh này, hiển nhiên lão rất là coi trọng mình mới đem ra cho như vậy.

Sau đó hai người một già một trẻ lại trò chuyện thêm một hồi, những điều trên trời dưới đất, nếu có người đi vào trông thấy Đới âm binh lúc này hẳn là sẽ bị dọa giật mình không nhỏ, đây là lão quỷ ám mọi người vẫn hay nhắc tới sao, rõ ràng là một lão nông đang sảng khoái chuyện trò, giống như thể năm nay mùa màng bội thu, tâm trạng rất tốt, mặc dù trên khuôn mặt đồi mồi vẫn vương vấn một vài tia u ám, nhưng đã trở nên hiền hòa hơn trước nhiều, hoàn toàn chẳng có giống với lão âm binh trong lời đồn chút nào cả.

"Thôi muộn rồi, ta đây không muốn tán dóc cùng ngươi nữa, biến về phòng tu luyện đi, lão phu cũng cần phải nghỉ ngơi rồi".

Nửa đêm canh ba, lúc này Đới trưởng lão mới khoát tay nói với Trần Phàm, điệu bộ trắng trợn đuổi khách, đã trở lại với cái lốt âm binh ban đầu.

"Hừ! Cảm ơn lão đã nói hết những suy nghĩ trong lòng ta, làm như thể ta đây muốn ở lại căn nhà rách của lão vậy, bai!".

Trần Phàm cũng chẳng chút khách khí, phủi mông đứng phắt dậy rời đi, lão đầu này đúng là vẫn chẳng hề thay đổi chút nào, nhưng mà...không thể phủ nhận hôm nay hắn rất vui, và có lẽ lão cũng vậy.

Nhìn theo bóng lưng Trần Phàm đã khuất, Đới trưởng lão ánh mắt phức tạp, lặng lẽ thở dài, lẩm bẩm nói:

"Không thể chắc chắn là phúc hay họa, nhưng ta vẫn muốn đánh được vào ngươi một lần, tiểu tử, hi vọng tương lai mà ta nhìn thấy ở ngươi sẽ đúng như những gì ta đã nghĩ!".

Chương 137: Đệ tử ngoại môn

Sáng sớm hôm sau.

Trần Phàm đang ngồi nhắm mắt tu luyện trong phòng, từng sợi linh khí được hắn dân dắt thổ nạp, chui vào cơ thể, vận chuyển qua kinh mạch, cuối cùng chuyển hóa thành chân khí tích tụ xuống đan điền, chỉ là một chỗ rìa ngoài sơn môn thôi mà tốc độ đã phải gấp hai ba lần trước đây khi còn ở Vân Long thành, đúng là thánh địa tông môn có khác, mặc dù đã tiến vào nơi đây được một thời gian mà Trần Phàm vẫn chưa nguôi cảm thán, nếu là vào sâu hơn bên trong không biết linh khí còn nồng đậm tới mức nào?

Hô!

"Phải rồi, cũng đã đến lúc tới Ngoại Môn Điện một chuyến".

Trần Phàm thở ra một ngụm trọc khí, chậm rãi mở mắt, hiện tại còn một bước cuối cùng là cầm linh bài đến chỗ Ngoại Môn Điện khai báo với chấp sự về thân phận của mình, đệ tử nào mới tấn thăng thành ngoại môn đều phải làm như thế cả, lúc đó mới chính thức là một đệ tử ngoại môn.

Đang chuẩn bị đứng dậy đi ra ngoài, đột nhiên Truyền Tấn Phù trong người Trần Phàm bất chợt rung lên, một luồng ý niệm nhanh chóng truyền vào thức hải của hắn, bên tai vang lên một giọng nói quen thuộc:

"Lão đại, huynh có đang ở trong phòng không?".

Trần Phàm vừa nghe liền biết là Đỗ Mậu gọi, tên béo này sao hôm nay dậy sớm thế, mà nghe giọng điệu hình như có chút khẩn trương, hắn liền đáp:

"Ừm, chuyện gì vậy Đỗ béo?".

"Đêm qua huynh đã tới chỗ của lão âm binh hả, đệ với mọi người muốn qua phòng huynh nói chuyện, được không?".

"Sao lại không, vừa hay ta cũng chuẩn bị đi tới Ngoại Môn Điện, nếu các ngươi đã tới thì lát cùng đi luôn".

"Được".

Đỗ Mậu chỉ chờ có vậy, lập tức "cúp máy", vài cái hô hấp sau bên ngoài phòng của Trần Phàm đã vang lên tiếng gõ cửa.

Cộc cộc cộc!

"Vào đi".

"Sao sao sao...lão đại, cái lão già dịch đó có làm gì huynh không?".

Người chưa thấy bóng đã thấy mồm, Hạ Hoài An vừa bước vào trong phòng đã vội vã lên tiếng hỏi, bên cạnh là bốn người Dương Khôi, Bùi Đình, Đỗ Mậu, Trần Thu Nguyệt, họ chưa nói gì nhưng cũng hiển nhiên rất mong chờ câu trả lời của Trần Phàm.

"Ngươi trông ta giống như người đã bị làm gì sao?".

Trần Phàm hất hàm, không khỏi lắc đầu mà nhìn tên họ Hạ này.

"Ừm...đúng là hoàn toàn lành lặn, không có sứt mẻ gì thật, nhưng đệ nghe nói lão già này âm hiểm lắm, có khi nào lão lén yểm cái gì lên người huynh không".

Hạ Hoài An gật gù, bàn tay đưa lên cằm xoa xoa nhìn Trần Phàm từ trên xuống dưới rồi nói, cứ như thế đang đánh giá một mẫu vật quý hiếm trong viện bảo tàng.

"Ngươi...lại đây ta bảo".

Trần Phàm mặt không biểu tình, khẽ vẫy tay gọi tên này lại.

"Gì thế sư huynh?".

Hạ Hoài An ngây ngô không hiểu bước đến.

"Quay lưng lại".

"Đây".

"Cúi người thấp xuống một chút".

"Rồi nè sư huynh".

"Cút!".

Trần Phàm lúc này mới giơ chân đạp cho Hạ Hoài An một cái thật mạnh, khiến cho tên lắm mồm thân hình ngã dúi dụi về phía trước, mọi người liền không khỏi phá lên cười.

"Ha ha ha..."

"Đáng đời cái thứ chuyên đi tọc mạch, lão đại là ai, huynh vừa mới bảo ai sứt mẻ thế hả?".

Đỗ Mậu không bỏ lỡ cơ hội, cái miệng ngoác ra ha hả, lập tức giờ giọng châm biếm Hạ Hoài An.

"Ay ya lão đại, đệ chỉ là lo cho cho huynh nên mới hỏi vậy thôi mà, làm gì ra tay nặng vậy chứ".

Hạ Hoài An lườm mắt nhìn Đỗ Mậu, hai tay vẫn ôm lấy cái mông của mình, sau đó khuôn mặt không khỏi nhăn nhó hướng Trần Phàm than thở."Tối qua chẳng có chuyện gì xảy ra hết, ta với lão âm binh chỉ là đàm đạo với nhau một chút thôi, sau đó lão cũng đưa linh bài cho ta rồi, ngươi cả nghĩ quá rồi đấy".

"Đàm đạo? Sư huynh, thực sự chỉ là đàm đạo thôi sao?".

Đỗ Mậu vẻ mặt bán tín bán nghi hỏi.

"Ngươi muốn được như hắn phải không?".

Trần Phàm trừng mắt.

"Ta nói thật, thực sự các ngươi đã hiểu sai về lão âm binh này rồi đấy, mấy cái lời đồn vô căn cứ kia chung quy chỉ là lời bịa đặt ghen ghét mà thôi".

"Nếu lão đại đã nói như vậy xem ra chúng ta đã lo lắng thừa rồi, huynh nói phải, xem ra những tin đồn mà đệ kể trước đó đều là những câu chuyện nhảm nhí cả".

Dương Khôi cười cười nói, người mà Trần Phàm tin tưởng tất nhiên bọn họ cũng sẽ không nghi ngờ gì.

"À đúng rồi, Thu Nguyệt, chuyện muội gia nhập Tiên Dung Hội thế nào, ổn thỏa hết chứ?".

Trần Phàm gật đầu rồi quay sang phía Trần Thu Nguyệt hỏi.

"Ừm, xong rồi sư huynh, tuy lúc mới đầu có người không tin, một đệ tử ký danh như muội sao có thể đến được chỗ này, cũng may sau đó Đàm sư tỷ xuất hiện kịp lúc, muội cũng thuận lợi tiến vào Tiên Dung Hội. Sư huynh biết không, Linh phong của Đàm sư tỷ cứ giống như là tiên cảnh vậy, còn tươi đẹp rực rỡ hơn so với linh trang mà trước đây chúng ta tới làm nhiệm vụ nhiều, các vị sư tỷ ở đó cũng rất là nhiệt tình với muội, còn tặng cho muội rất nhiều điểm cống hiến nữa, đến bây giờ muội vẫn còn cảm thấy quyến luyến đây này".

Trần Thu Nguyệt tựa như một chú chim sơn ca, không ngừng líu lo kể lể, trong lòng tràn ngập ước ao, khuôn mặt không giấu nổi nét vui sướng.

"Đàm sư tỷ, quả nhiên là thánh nữ của lòng ta, sao trên đời lại có nữ nhân hoàn mỹ đến như vậy?".

Hạ Hoài An ánh mắt lim dim, không khỏi xuýt xoa nói.

"Thấy gái đẹp là tớn lên, chả được cái nước mẹ gì".

Đỗ Mậu khinh bỉ.

"Hừ! Con heo béo ú như ngươi thì có ma nó thèm".

"Nếu vậy thì muội cứ ở lại trên đó cũng được, nơi đó linh khí hẳn phải nồng đậm hơn chỗ này không biết bao nhiêu lần, thêm nữa các vị sư tỷ ở đó cũng có thể chỉ điểm cho muội".

Trần Phàm mỉm cười nói.

"Muội..."

"Muội vẫn là thích được ở cùng huynh hơn, để ta nói nốt cho, muội đó, cứ e ngại mãi như vậy thì bao giờ mới chiếm được trái tim của lão đại đây?".Hạ Hoài An ở một bên nhanh nhảu xen vào.

Bụp!

"A"

"Họ Dương kia, sao ngươi đánh ta?".

"Vì cái tội ngươi nhiều chuyện chứ còn sao".

Dương Khôi sau khi bồi thêm cho tên Hạ lẻo mép một cước vào mông, lúc này mới lạnh giọng nói, ánh mắt nháy nháy ra hiệu cho tên này biết ý thì đừng lắm mồm nữa.

Mà Trần Thu Nguyệt thì sắc mặt đỏ bừng lên, không khỏi cuống qua cuống quýt, nói:

"Muội về phòng luyện công đây".

Ngay sau đó thân ảnh đã biệt tăm biệt tích, ù té chạy về phòng.

"Được rồi, bây giờ ta sẽ tới Ngoại Môn Điện, các ngươi có muốn đi cùng không?".

Trần Phàm mặt không biểu tình nói, bất quá không ai để ý ánh mắt của hắn vừa lóe lên một tia phức tạp, nhưng rất nhanh đã liền vụt tắt biến mất.

"Có chứ, chúng ta cũng muốn đến một lần cho biết".

Đám người Dương Khôi lập tức đồng ý ngay, bọn họ tuy chưa đủ điều kiện và thực lực tấn thăng lên ngoại môn đệ tử, nhưng có lão đại đi đầu thì đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Thế là nhóm người Trần Phàm cùng nhau hào hứng đi tới Ngoại Môn Điện.

Cũng như bao khu vực khác, Ngoại Môn Điện được xây dựng trên một ngọn linh phong nằm sâu hơn một chút so với Khảo Hạch Đường mà trước đó Trần Phàm từng đến, danh như ý nghĩa, đây chính là nơi chuyên trách các vấn đề về ngoại môn đệ tử, bất kỳ tân sinh nào sau khi đã vượt qua được ngoại môn khảo hạch đều sẽ cầm linh bài được phát cho tới đây để đăng ký, từ nay đãi ngộ cùng thân phận cũng sẽ hoàn toàn thay đổi.

Khoảng mấy canh giờ sau, nhóm người Trần Phàm đã có mặt phía trước một tòa đại điện được xây nên bằng đá, gồm có sáu tầng, cực kỳ rộng lớn, tầng một của thạch điện rộng chừng ba ngàn mét, Trần Phàm không nhanh không chậm tiến vào bên trong, phía sau một bệ đá thật dài lúc này là một gã trung niên khuôn mặt khô đét, gầy guộc, hai hốc mắt trũng sâu như thể đã lâu lắm rồi chưa được ngủ, thế nhưng ánh mắt của gã lại tinh anh khác thường, đúng là có chút kỳ lạ.

Hiện tại bên trong tầng một Ngoại Môn Điện cũng đang đứng đó vài trăm thân ảnh, hầu hết đều là đệ tử ngoại môn, có vẻ như đến đây để nhận nhiệm vụ chuyên dành cho bọn họ, trong đó cũng có một số tân sinh giống như Trần Phàm, hiển nhiên cũng tới để rũ bỏ cái thân phận cũ thấp kém trước đây.

"Muốn nhận nhiệm vụ thì lên tầng hai".

Trung niên mặt gầy phía sau bệ đá khoanh tay nhìn đám người Trần Phàm rồi nói, giọng điệu hết sức tẻ nhạt.

"Ta là tân sinh đã vượt qua khảo hạch, tới để đăng ký làm đệ tử ngoại môn".

Trần Phàm thản nhiên nói.

"Linh bài".

Trung niên mặt gầy vẫn giữ nguyên vẻ mặt cũ.

Trần Phàm cũng chẳng thèm để ý, từ trong người lấy ra linh bài ngoại môn của mình đưa ra cho gã chấp sự, bên trên có ấn ký của tông môn cùng với họ tên của hắn, không thể có chuyện làm giả được.

Trung niên mặt gầy cầm lấy tấm linh bài xem xét, thực ra cũng chỉ là hành động mang tính thủ tục mà thôi, hắn làm chấp sự nơi này đã lâu, vừa nhìn chẳng lẽ còn không biết linh bài là thật hay giả sao.

Xem qua xem lại một lát, gã chấp sự nhẹ gật đầu rồi đưa linh bài lại cho Trần Phàm, đoạn hướng ánh mắt về phía đám người Dương Khôi, hất hàm hỏi:

"Còn mấy tên đứng cạnh ngươi?".

"Bọn họ chỉ là đi cùng ta thôi".

Trần Phàm đáp.

Chấp sự trung niên không nói nữa, lúc này mới hơi cúi người xuống dưới bệ đá, gã từ trong đó lấy ra một số đồ vật, sau đó lại đặt chúng lên bàn rồi nói:

"Đệ tử ngoại môn, một bộ Tị Trần phục cao cấp, một thanh vương binh hạ phẩm, lần đầu sẽ được lĩnh 10 viên Diệu Linh Đan, bây giờ đứng ra chỗ kia, lát nữa sẽ có người dẫn ngươi tới đình viện riêng của mình. Ngoài ra ta nhắc lại một câu, mỗi tháng ngươi có thể đến chỗ này của ta lấy sáu viên đan dược, nhưng đồng thời cũng phải hoàn thành một nhiệm vụ tông môn theo thông lệ, nếu không, nửa viên cũng không có đâu".

Chấp sự nhàn nhạt nói, giọng điệu hết sức cơ học, không mang theo chút cảm tình nào, giống như đã làm việc này quá nhiều lần rồi, thành ra mỗi cử chỉ lời nói của hắn cứ như thể một cỗ máy đã được lập trình từ trước, người nào không biết còn tưởng tên này là một đầu khôi lỗi của tông môn sắp xếp ở đây làm chấp sự.

Chương 138: Ngô Chấn

"Cám ơn chấp sự!".

Trần Phàm cũng máy móc cúi người nói, điệu bộ không kém phần cơ học, đoạn đem mấy thứ trên bệ đá thu vào trong nhẫn trữ vật, thực ra mấy thứ này hắn cũng không cần lắm, thanh vương binh này tuy cũng là vương cấp nhưng nhìn qua chất lượng chỉ là hạ phẩm mà thôi, không thể sánh bằng huyết kiếm của hắn được.

Trần Phàm sau đó đi sang một góc phía bên trái gã chấp sự, ở đó cũng đã đứng chờ mấy chục thân ảnh, hiển nhiên cũng vừa trở thành ngoại môn đệ tử mới đây xong.

Đám người Dương Khôi sau đó cũng tạm biệt Trần Phàm để trở lại Tân Ký Xá.

Cũng không mất bao lâu, sau khi làm xong thủ tục cho bốn năm người nữa, lúc này chấp sự trung niên mới ngửa cổ lớn tiếng gọi:

"Ngô Chấn!".

"Tới đây".

Một thân ảnh quen thuộc hiện ra, không ai khác chính là thanh niên chấp sự trước đó ở Khảo Hạch Đường, lần mà Trần Phàm đã tới đó tham gia khảo hạch ngoại môn.

"Ngươi dẫn 30 người này đi nhận chỗ ở của mình, mau lên, ta còn nhiều việc phải làm, nhóm tiếp theo".

Chấp sự trung niên nói xong đã liền không để ý tới tên Ngô Chấn này nữa, tiếp tục xử lý cho nhóm người tới đây tiếp theo, dáng vẻ vô cùng bận rộn.

"Các vị sư đệ tiểu muội, đi theo ta".

Ngô Chấn lúc này đã bước ra cửa thạch điện, quay lại khoát tay nói với nhóm 30 người phía sau mình.

Cả đám lục tục kéo nhau đi, đột nhiên Ngô Chấn như nghĩ ra điều gì đó, hắn vội quay ngoắt lại, ánh mắt hướng về phía Trần Phàm, có chút sững sờ pha lẫn thất thố mà hô lên:

"Trần Phàm phải không?".

Ai thì thanh niên chấp sự này có thể quên chứ tiểu tử này thì hắn không thể quên được, bởi vì lần giao phong ngày đó với chấp pháp đội ngay trước cửa Khảo Hạch Đường đã để lại ấn tượng cực lớn trong lòng chấp sự Ngô Chấn.

Trần Phàm trái phải quay qua nhìn, sau khi xác định chấp sự kia đang chỉ đích danh mình mới nhíu mày khó hiểu, nói:

"Là ta đây, vị sư huynh này, chúng ta có quen biết nhau sao?".

Trần Phàm đương nhiên không có nhớ gì về thanh niên này cả, đơn giản vì đâu có gì đáng để hắn nhớ, huống hồ lần đó ngoài cửa ải khảo hạch ngoại môn ra, hắn cũng đâu có để ý gì tới thứ gì khác đâu.

"Ha ha...không tính là quen, nhưng mà không phải có câu trước lạ sau quen sao? Nè, qua đây ta bảo".

Ngô Chấn nhe răng cười nói, vẫy tay với Trần Phàm, bộ dáng 10 phần niềm nở.

Trần Phàm nghe vậy cũng thong thả bước tới.

"Sư đệ mau quên quá đấy, không nhớ ta chính là chấp sự lần trước ở Khảo Hạch Đường sao, mới có mấy ngày thôi mà".
"Oh"

Trần Phàm ồ lên một tiếng, bắt đầu lục lọi lại trong dĩ vãng của mình, lúc này mới chợt nhớ ra đúng là mấy ngày trước khi hắn và đoàn tân sinh đến Khảo Hạch Đường, có một vị chấp sự đã đi ra mở cửa, người này chính là thanh viên đang đứng trước mặt mình đây.

"Ngô chấp sự đúng không?".

Trần Phàm dường như đã nhớ ra, hắn bèn cất tiếng hỏi, nhưng cũng chỉ nhớ được mang máng tên này họ Ngô, còn tên đầy đủ thì chịu.

"Là Ngô Chấn, chấn trong chấn trùng, sau này đệ cứ gọi ta Ngô sư huynh là được, đừng có chấp sự gì cả, nghe xa lạ quá đấy".

Ngô Chấn tươi cười nói, hắn cứ như thể một người đồng hương đã quen biết Trần Phàm từ lâu lắm rồi vậy.

"Được, Ngô sư huynh, huynh cũng là đệ tử ngoại môn sao?".

Trần Phàm cũng hòa ái đáp lại, hai người vừa đi vừa bắt đầu trò chuyện.

"Ừm, ngoài ra còn kiêm được thêm cái chức chấp sự này nữa, mỗi tháng kiếm thêm được ít lợi lộc, thân phận coi như cao hơn những tên ngoại môn khác một chút, nhưng mà vẫn không thể bằng đệ tử nội môn được".

"Vậy có thể gọi là nửa bước nội môn không?".

"Ha ha ha...sư đệ đúng là vui tính thật!".

Ngô Chấn cười lên ha hả, hai người sánh vai cùng đi đằng trước, chuyện trò rất là vui vẻ, khiến cho 29 người ở đằng sau có cảm giác biến thành một đám người vô hình, ai không biết còn tưởng Trần Phàm kia cũng là một người dẫn đội.

"Trần sư đệ, nói thật nha, thực ra ta cũng không hề ưa cái tên Chúc Sơn Long đó một chút nào cả, bản thân ta cũng đã mấy lần ăn thiệt thòi trong tay của hắn rồi, phải luồn lách dữ lắm mới bình yên được đấy, lần đó thấy hắn phải nhục nhã rời đi như vậy đúng là sảng khoái trong lòng, sư đệ ngày hôm đó coi như giúp sư huynh đây xuất khí, ta vốn định chờ cho khảo hạch kết thúc sẽ tới tìm đệ nói lời cảm ơn, đáng tiếc sau đó đệ lại đi mất".Đang đi đột nhiên Ngô Chấn ghé sát tai Trần Phàm, thì thầm nói, hắn tất nhiên không dám nói to lên thành tiếng, bởi nơi này tai vách mạch rừng như vậy, nếu để chấp pháp đội nghe được hẳn hắn cũng xong đời từ đây.

"Ngô sư huynh khách sáo quá rồi, chỉ là may mắn mà thôi, lần đó là do có Đàm sư tỷ giúp ta đấy chứ, nếu không đệ đây cũng không tránh khỏi phiền phức đâu".

Trần Phàm mỉm cười.

"Ừm... đệ nói cũng phải"

"À đúng rồi, ta muốn hỏi sư đệ, bộ lần đó đệ không cảm thấy sợ hãi chút nào sao, ta nhập tông hơn 10 năm rồi còn thấy cũng chưa nghe có tân sinh nào đứng trước một đệ tử nội môn, lại còn là người của chấp pháp đội mà lại có khí phách hiên ngang như vậy?".

Ngô Chấn gật gù rồi lại hỏi.

"Sư huynh, người như bọn chúng sợ hay không đâu có được tác dụng gì, nếu huynh sợ thì bọn chúng sẽ bỏ qua cho huynh sao?".

Trần Phàm thản nhiên đáp.

"Ha ha...đúng...Trần sư đệ nói không sai, nhưng mà lại không phải ai cũng có được dũng khí như đệ, thực lực thấp hơn kẻ khác thì sợ hãi là điều hiển nhiên thôi.

"Mà thôi, không nói những điều này nữa. Đi, ta dẫn đệ tới linh phong nhận đình viện, trở thành đệ tử ngoại môn như chúng ta ai nấy đều có đình viện riêng cho mình rồi".

Ngô Chấn khoát khoát tay, cứ như vậy, hắn vừa dẫn Trần Phàm cùng đám đệ tử ngoại môn mới đi lựa chọn chỗ ở, vị chấp sự này cũng khá là dễ tính, trên đường đi bất cứ ai có thắc mắc hay nghi vấn gì hỏi hắn cũng đều thuận miệng giải đáp một cách nhiệt tình.

Chốc lát sau, nhóm người bọn họ đã được Ngô Chấn dẫn qua toàn bộ 30 chỗ ở thích hợp cho đệ tử ngoại môn ở trên núi, đây là một ngọn linh phong không lớn lắm, nhưng cũng không phải nhỏ, chí ít thì linh khí nơi đây cũng nồng đậm hơn gấp đôi so với khu vực Tân Ký Xá.

Mà từ trong miệng của Ngô sư huynh, Trần Phàm cũng biết được mỗi một ngọn núi nơi này bên dưới đều có ẩn giấu một đầu linh mạch, thường là do cường giả của tông môn bố trí, cung cấp linh khí cho đệ tử tu luyện, bởi vậy mới được gọi là linh phong, tùy theo phẩm chất linh mạch cao hay thấp mà nồng độ linh khí ở ngọn núi đó cũng sẽ loãng hay đậm, đệ tử ngoại môn thì chỉ có thể ở linh phong có linh mạch hạ phẩm mà thôi.

Linh mạch, nói đơn giản chính là nơi sản sinh ra linh khí, đồng thời cũng có thể sản xuất ra linh thạch, linh mạch phẩm chất nào thì chỉ có thể tạo ra được linh thạch phẩm chất đó, tùy vào độ lớn mà sẽ cho ra bao nhiêu viên, có những đầu linh mạnh lớn bằng cả một dòng sông, có những cái chỉ bé bằng đoạn lạch nước nhỏ...nhưng kể cả một đầu linh mạch khiêm tốn nhất cũng đã tương đương với mấy ngàn viên linh thạch rồi, từ đó có thể thấy được linh mạch rất là trân quý, mà trong sơn môn của Vạn Linh Tông này linh phong nhiều san sát như nấm mọc sau mưa, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ thấy được nội tình của một thánh địa tông môn khủng bố tới mức nào.

Theo giới thiệu của vị Ngô sư huynh, 30 đệ tử ngoại môn đều đã chọn xong chỗ ở của riêng mình.

Địa điểm mà Trần Phàm lựa chọn là ba gian phòng tạo thành một khu đình viện nhỏ nằm sát lưng chừng núi, chẳng những vị trí cực kỳ xa xôi, hơn nữa lại còn rất là tĩnh mịch, quá thích hợp với đệ tử nào muốn chuyên tâm tu luyện ở đây.

Giờ phút này Trần Phàm đã đi vào trong đình viện dành cho ngoại môn đệ tử, hắn đứng ở trước sân, trên tay lật ra tấm linh bài linh bài thân phận, nhắm chuẩn cánh cửa phía trước mà run lên một cái.

"Phụt"

Mặt ngoài linh bài bỗng chốc phun ra một luồng bạch quang, lóe lên một cái rồi rất nhanh đã dung nhập vào bên trong cánh cửa của đình viện, "lạch cạch", chính môn giống như vừa được người ta mở khóa, rung lên một hồi rồi tự động khai mở, Trần Phàm bộ dáng đủng đỉnh bước vào bên trong gian phòng.

Việc đầu tiên hắn làm là trút bỏ bộ quần áo ký danh, thay bộ y phục mới của đệ tử ngoại môn lên người, tiếp tục sắp xếp quét dọn qua một phen, Trần Phàm lúc này mới đứng chống nạnh nhìn quanh gian phòng một lát, không khỏi gật gù hài lòng, nơi này quả nhiên rộng rãi và khang trang hơn so với phòng ở Tân Ký Xá không ít, bên ngoài lại có khuôn viên riêng để tập luyện, không gian phải nói là hết sức thoải mái, thoáng đãng vô cùng.

Chương 139: Tàng Kinh Các

Cũng không ở trong đình viện bao lâu, Trần Phàm sau đó lại đi ra khỏi cửa, định bụng ra ngoài kiếm đám người Dương Khôi, hắn hiện tại đã tấn thăng lên làm ngoại môn đệ tử, cũng đến lúc giúp đỡ mấy tên đó thoát khỏi lốt tân sinh tạp dịch rồi.

Thế nhưng Trần Phàm vừa đi ra tới sân đã gặp ngay vị Ngô sư huynh đang niềm nở bước vào, trông thấy hắn liền mở miệng tươi cười, nói:

"Trần sư đệ, bây giờ vẫn còn chút thời gian, có muốn đi tới Tàng Kinh Các cùng ta xem qua cho biết không?".

"Tàng Kinh Các!".

Trần Phàm hơi trầm ngâm một chút, vậy cũng được, nhân tiện có vị sư huynh nhiệt tình này ở đây rủ, hắn cũng muốn tới chỗ đó xem thử cho biết, thân phận của hắn bây giờ đã có thể tới đó được rồi, mặc dù không mấy hứng thú cho lắm, đơn giản vì hắn đã có Hệ Thống Đại Thư Viện, so với nó thì Tàng Kinh Các của Vạn Linh Tông chỉ như một quyển sách nhỏ mà thôi, còn cần quan tâm nữa làm gì.

"Vừa hay đệ cũng muốn tìm hiểu một ít công pháp mới, vậy làm phiền sư huynh rồi".

Trần Phàm mỉm cười gật đầu.

"Cái gì mà làm phiền, ta cũng là tiện đường thôi, đi nào".

Ngô Chấn phất tay nói, sau đó hắn cùng với Trần Phàm thong thả đi ra ngoài, lại là vừa đi vừa nói chuyện.

Sau khoảng nửa canh giờ, Trần Phàm cùng với Ngô Chấn đã lên tới được đỉnh núi, theo chỉ dẫn của Ngô sư huynh, cả hai dừng chân trước một khu đất khá là vắng vẻ, xuyên qua một khu rừng đá được tạo thành từ vô số cọc đá xanh hình trụ, y như những tinh thể thạch anh, óng ánh và trong suốt, mà theo như lời của Ngô Chấn thì đây chính là Thạch Giới Đại Trận, một loại trận pháp bảo hộ của tông môn, nghe nói nếu không có linh bài đệ tử mà xông loạn vào đây thì dù là cường giả hư không cảnh cũng có thể bị đánh cho thần hình câu diệt.

"Trần sư đệ cứ đi như bình thường, đừng có đụng chạm vào những cọc đá xanh này là được, chúng ta là đệ tử ngoại môn, đại trận sẽ không hề công kích, nhưng với điều kiện đệ phải còn giữ linh bài của mình, nhớ giữ cẩn thận đấy, linh bài mất rồi không những sẽ bị tông môn nghiêm phạt, mà làm lại cũng vô cùng rắc rối".

Ngô Chấn vừa đi vừa cẩn thận dặn dò.
"Biết rồi".

Trần Phàm gật đầu nói, hắn cũng để ý ở xung quanh đây dường như còn đứng đó một vài thân ảnh kỳ bí, ẩn trong sương mù, thi thoảng lại thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng không hề mang theo khí tức của sự sống, hỏi ra thì được biết đó là những đầu khôi lỗi được bố trí ở đây để canh chừng, nhìn qua có vẻ vô hại, nhưng một khi động chạm đến cấm chế nơi đây, đám khôi lỗi kia sẽ lập tức hiển lộ ra thực lực khủng bố của mình, cùng với đại trận xung quanh giảo sát địch nhân.

Đi thêm khoảng thời gian một khắc nữa, lúc này trước mắt hai người đã xuất hiện một tòa lầu các xây dựa lưng núi, một nửa lộ ra ngoài, một nửa lại chìm vào bên trong núi đá.

Tàng Kinh Các tọa lạc tại Tàng Thư Phong, thành lập ở ngay trên đỉnh núi, các cao ba tầng, tuy không bề thế to lớn như những đại điện khác tại thánh địa tông môn, nhưng từ bên ngoài nhìn vào luôn tạo cho người ta một cảm giác cực kỳ uy nghiêm và cổ lão, xung quanh mây trắng lượn lờ, như sương như khói, quả đúng là tiên gia cảnh tượng.

Ngay phía trên cửa chính của lầu các, treo trịnh trọng một tấm bảng viết ba chữ "Tàng Kinh Các" rất lớn màu vàng, tựa như rồng bay phượng múa, hai bên cửa còn đứng sừng sững hai pho tượng đá khổng lồ, cao hơn chục mét, sống động như thật, lẫm liệt uy phong, thần thái chẳng khác nào hai vị cường giả tuyệt thế đang nhắm mắt chiêm nghiệm. Nghe vị Ngô sư huynh kể thì đây là hai pho tượng hộ pháp được tạc từ hai tảng vẫn thạch nguyên khối, cứng rắn vô cùng, do một vị thái thượng trưởng lão trong tông lấy về từ tinh vực xa xôi, đó là một vùng không gian nằm ngoài phiến đại lục này, xa tới nỗi mà Trần Phàm hiện tại cũng không cách nào hình dung ra nổi.

Được xem là một trong những nơi phi thường trọng yếu của Vạn Linh Tông, xung quanh Tàng Kinh Các lúc nào cũng được trận pháp cao cấp bảo hộ, hơn nữa bên trong còn có các trưởng lão ngoại môn trấn giữ, trên ngọn núi còn có ba vị trưởng lão nội môn ẩn cư, cũng là những người nắm giữ và điều khiển đại trận, đem toàn bộ nơi đây phòng hộ cực kỳ cẩn tắc.

Là nơi cất chứa vô vàn bí tịch công pháp, võ kỹ tuyệt học, cùng với rất nhiều tài liệu ghi chép tham khảo, bao hàm một lượng tri thức khổng lồ của tông môn, phàm chỉ có đệ tử đã tấn thăng thành ngoại môn trở lên mới được phép bước vào bên trong Tàng Kinh Các."Trần sư đệ, chúng ta tới nơi rồi. Đệ xem, ở đây tầng một là dành cho những ngoại môn đệ tử như chúng ta, công pháp võ kỹ đều là huyền cấp, tầng hai thì phải đệ tử nội môn mới được vào, công pháp ở đó tuy vẫn là huyền cấp nhưng đều thuộc hàng cao giai đỉnh phong cả, nói đến đây chắc đệ cũng đoán ra được rồi, tầng ba chính là dành cho chân truyền đệ tử, bí kíp bọn họ tu luyện ít nhất cũng đã là địa cấp sơ giai. Haiz! Cứ như ta đây không biết tới đời nào mới được lên tới tầng đó".

Ngô Chấn chỉ tay về phía tòa lầu các trước mặt giới thiệu, sau một hồi liền không khỏi thở dài.

"Sư huynh, đệ nghe nói còn có cấp bậc thánh tử nữa cơ mà, vậy thánh tử ở đây sẽ tới đâu học tập công pháp?".

Trần Phàm thắc mắc hỏi.

"Trời! Những nhân vật như thế ta đây làm sao có thể với tới chứ, cũng không biết nữa, nghe nói tu luyện đều là tuyệt học trấn tông, được đích thân những đại trưởng lão cấp cao nhất của tông môn truyền thụ, còn cần phải tới Tàng Kinh Các học võ kỹ sao? Những người đó giống như thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi, bản thân ta cũng chưa từng được diện kiến một vị thánh tử nào cả".

Ngô Chấn vừa cảm thán vừa lắc đầu, nói.

Trần Phàm nghe vậy cũng không hỏi thêm gì nữa, trong lòng cũng không biết đang nghĩ tới điều gì, chỉ im lặng cùng với Ngô sư huynh bước vào bên trong Tàng Kinh Các.

Tầng đầu tiên của nơi đây là một đại sảnh rộng chừng trăm trượng, bên trong từng hàng từng hàng những giá sách cao cao, phía trên xếp ngay ngắn các loại công pháp và võ kỹ, Vạn Linh Tông là thánh địa tông môn tổng hợp, nên võ học bên trong vô cùng đa dạng và phong phú, với đầy đủ các loại kiếm pháp, đao pháp, khinh công bộ pháp, quyền cước chưởng pháp...cùng nhiều loại binh khí khác.

Giờ phút này đứng nghiêm túc ở đó là mấy trăm thân ảnh đệ tử ngoại môn đang cầm bí kíp lên đọc, phân tán đứng ở các nơi, sắc mặt vô cùng chăm chú, bởi thời gian trong Tàng Kinh Các cũng không phải vô hạn, bất cứ chuyện gì đều không quan trọng bằng học công pháp và võ kỹ.

Tầng đầu tiên của nơi này đều là bí kíp huyền cấp cả, bao gồm từ sơ tới trung giai, đếm qua cũng phải tới mấy ngàn cuốn, nhiêu đây nếu đặt ở mấy thành trấn tại đế quốc cũng đủ nhấc lên một hồi gió tanh mưa máu rồi.

Trần Phàm nhìn ngó một hồi, không khỏi gật đầu tán thưởng, phải biết ở thành Vân Long cấp bậc bí kíp cao nhất chỉ là hoàng cấp mà thôi, một bộ công pháp hoàng cấp cao giai cũng đủ trở thành một công pháp trấn tộc rồi, mà hai môn Liệt Hỏa Lưu Tinh Quyền cùng với Liệt Sơn Đại Địa Cước của hắn chính là hai bộ bí kíp hoàng cấp cao giai, nhưng xét về uy lực vẫn cao hơn những bí kíp khác cùng bậc, có thể xem như hai môn công phu bán huyền cấp.

Chương 140: Gặp lại Mạc Thanh Vân

Hai người đã bước vào hẳn bên trong lầu một, trước mặt họ là một vị lão giả đang ngồi phía sau cái bàn gỗ, bên trên có đặt một cây đèn cầy, Ngô Chấn vội đi đến chắp tay, sắc mặt cung kính, nói:

"Đệ tử Ngô Chấn, bái kiến Mạc trưởng lão".

Vị trưởng lão thủ hộ cũng đang ngồi đọc một cuốn kinh thư nào đó, nghe vậy liền ngẩng đầu lên, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Ngô Chấn, có vẻ khá là quen thuộc với tên này, lão mở miệng nói:

"Là ngươi sao, ta nhớ tháng trước tiểu tử ngươi đã tới đây học tập bí kíp rồi mà, sao nhanh vậy đã trở lại?".

Bình thường đệ tử sau khi học xong một bộ công pháp nơi đây, về nhà phải nghiên cứu một thời gian khá dài mới có thể tiêu hóa hết được, nhanh thì cũng phải hai ba năm, mà chậm thì chắc phải đến lúc bạc đầu mới có thể miễn cưỡng luyện thành, tùy vào cấp bậc của bí kíp, cái nào cấp bậc càng cao đương nhiên sẽ càng tốn thời gian để lĩnh ngộ.

"Trưởng lão hiểu lầm rồi, lần này đệ tử chỉ là dẫn một vị sư đệ mới quen tới đây để thăm quan Tàng Kinh Các, người biết đấy, mỗi một đệ tử mới tấn thăng lên thành ngoại môn đều có một lần cơ hội tham quan miễn phí Tàng Kinh Các mà".

Ngô Chấn cười cười đáp.

"Ừm, ta hiểu rồi, thế vị sư đệ đó của ngươi đâu, mau lên đi, lão phu còn nhiều việc phải làm đấy".

Mạc trưởng lão gật đầu rồi nói.

Trần Phàm từ phía sau lưng Ngô Chấn lúc này mới nhẹ nhàng bước ra, đang định khom người hành lễ với vị trưởng lão này cho phải phép, đột nhiên nghĩ thế nào ánh mắt của hắn lại hướng lên nhìn lão giả một lần nữa, lúc này mới không khỏi mỉm cười, chắp tay nói:

"Mạc trưởng lão, lâu rồi không gặp".

Trần Phàm có thể nhận ra đây chính là Mạc Thanh Vân, vị chủ khảo đã tới Vân Long thành đưa hắn và Trần Thu Nguyệt tới thánh địa tông môn, mặc dù đó là trách nhiệm phải làm, nhưng không thể không nói lão giả này cũng khá là tận tâm với hắn.

Mạc Thanh Vân khẽ nhíu mày, ánh mắt cũng không khỏi nhìn kỹ tiểu tử trước mặt thêm lần nữa, dường như sau đó cũng nhận ra, sắc mặt lão lập tức trở nên sửng sốt, nói:

"Là ngươi, tiểu tử Trần Phàm!".

Trong lòng Mạc trưởng lão không ngừng dậy sóng, mới có mấy tháng trời a, sao thằng nhóc này nhanh như vậy đã trở thành đệ tử ngoại môn rồi, mà khiến cho vị trưởng lão càng thêm kinh hãi chính là, ngày đó còn thể thăm dò tiểu tử này được chút ít, nhưng bây giờ thì nửa chút cũng không, khí tức thâm như vực sâu biển rộng, hiển nhiên thực lực của hắn đã vượt xa trước đó không biết bao nhiêu lần, chỉ là khí thế vô hình tỏa ra cũng khiến cho Mạc trưởng lão cảm thấy phi thường khủng bố, mình chắc chắn đã không phải đối thủ của tiểu tử đó nữa rồi.

"Đúng, chính là vãn bối đây, hóa ra người ở đây làm trưởng lão thủ hộ Tàng Kinh Các sao?".

Trần Phàm mỉm cười hỏi.

"Ha ha...như ngươi thấy đấy, công việc của ta cũng khá là nhàn hạ, chỉ là quản lý tầng một nơi này thôi".
Mạc Thanh Vân sảng khoái đáp.

"Ủa trưởng lão, hóa ra người có quen biết vị sư đệ này của ta sao?".

Ngô Chấn lúc này mới tiến lên, sắc mặt mang theo tò mò hỏi.

"Đây là vị trưởng lão đã dẫn đệ tới Vạn Linh Tông này, hồi đó cũng chính là một trong ba vị chủ khảo của cuộc tỷ võ chiêu sinh tại thành của ta".

"Oh! Nếu thế thì thật là trùng hợp".

"Tiểu tử, tốc độ của ngươi khiến lão phu quá giật mình rồi đấy, ta ở đây nhưng cũng nghĩ chắc phải tầm vài năm nữa mới gặp lại được tiểu tử nhà ngươi cơ".

Mạc Thanh Vân nhìn Trần Phàm, khuôn mặt già nua trở nên tươi tỉnh hẳn lên, ánh mắt mang theo vẻ tán thưởng nồng đậm, nói.

"Tiền bối quá khen, ta đây cũng chỉ là may mắn mà thôi".

Trần Phàm khiêm tốn trả lời.

"Được rồi, mặc dù ta và ngươi coi như trước đây có chút giao tình, nhưng lão phu vẫn phải nhắc nhở tiểu tử ngươi một chút, giữa ta với ngươi sẽ không có châm trước hay ngoại lệ gì đâu nhé, quy củ vẫn phải thực hiện đầy đủ, ngươi biết rồi đấy, mau xuất linh bài ra đi".

Mạc Thanh Vân khoát tay nói.Trần Phàm đương nhiên không có gì phản đối cả, từ trong người lấy ra linh bài của mình đưa cho lão giả này, thủ tục vẫn là thủ tục, mặc dù biết chắc hắn là đệ tử ngoại môn mới tấn thăng, nhưng Mạc trưởng lão vẫn phải kiểm tra linh bài của hắn, sau khi xem xét qua loa một hồi, lúc này Mạc Thanh Vân mới mỉm cười, nói:

"Tốt lắm! Ngươi có một lần cơ hội thăm quan và đọc bí kíp miễn phí tại tầng một của Tàng Kinh Các. Nhớ kỹ, thời gian quy định chỉ có một canh giờ, đối với bất kỳ ai cũng đều là như vậy cả, nếu quá thời hạn mà ngươi vẫn chưa trở lại đây lão phu buộc lòng phải nghiêm phạt, đặc biệt là tuyệt đối không được cầm quyển nào mang về đấy, còn sau này nếu muốn tới đây học tập bí kíp phải tốn 3000 điểm cống hiến cho mỗi lần, đã rõ cả chưa?".

"Ba ngàn điểm, nhiều như vậy sao?".

Trần Phàm khẽ nhíu mày nói, tốn nhiều điểm như thế mới được có một canh giờ học công pháp ở đây, cái tông môn này coi bộ cũng chẳng khá hơn hệ thống đại thư viện của hắn là bao, đều là cùng một giuộc với nhau cả.

"Hừ! Ngươi còn dám nói, tiểu tử ngươi có biết ở đây toàn là bí kíp huyền cấp trở lên hay không?".

Mạc Thanh Vân sắc mặt lộ vẻ không vui, nếu là người khác có lẽ đã bị lão quát cho xối xả vào mặt rồi.

"Mạc trưởng lão thông cảm, sư đệ ta mới nhập tông chưa lâu nên có nhiều chỗ còn chưa rõ".

Ngô Chấn nở ra một nụ cười trừ, đoạn liền quay sang bên phía Trần Phàm, nói:

"Trần sư đệ, bí tịch huyền cấp ở nơi này cực kỳ trân quý, dù chỉ là sơ giai cũng đã hoàn toàn vượt xa một bộ hoàng cấp đỉnh phong rồi đấy, thôi mau vào thăm quan đi, cơ hội miễn phí chỉ có duy nhất một lần, nhớ nếu tìm được bộ nào thích hợp cho mình thì phải tranh thủ mà ghi nhớ lấy".

"Được, vậy đệ vào nha, đa tạ Mạc trưởng lão".

Trần Phàm cũng cảm thấy hình như mình vừa nhỡ mồm, vội gật đầu rồi cúi người nói với Mạc trưởng lão, một bộ công phu huyền cấp nếu đặt ở thành Vân Long trước đây của hắn chắc cũng đủ khiến cho mấy đại gia tộc kia cùng nhau không chết không thôi rồi, cái này cũng là do hắn đã tu luyện Đại Vũ Trụ Thuật, tầm nhìn quá cao, cho nên khi gặp mấy cái thể loại như này sẽ không khỏi cảm thấy có chút rẻ mạt.

Bước tới chỗ mấy kệ giá sách, đối với đệ tử ngoại môn ở tầng thứ nhất nơi này, Trần Phàm là một khuôn mặt hoàn toàn mới, mấy gã đệ tử đang học tập công pháp chỉ khẽ ngước lên nhìn qua hắn vài lần, sau đó lại tập trung vào cuốn bí kíp trên tay.

Tàng Kinh Các tầng thứ nhất phân bố thành rất nhiều khu vực riêng, cho nên sẽ không phải lo lắng thiếu công pháp hay võ kỹ để học tập, bất quá nếu thời điểm bí kíp trong tay mình đang có người quan sát thì chỉ có thể nói ngươi tới không đúng lúc, như Mạc trưởng lão đã nghiêm dặn bí kíp không cho phép mang về, chỉ có thể thay phiên nhau quan sát mà thôi, người này xem xong mới tới phiên kẻ khác đọc.

Trần Phàm cũng hòa mình vào đám người đang chăm chú, công pháp đối với hắn đương nhiên không cần nữa làm gì, bởi vì Đại Vũ Trụ Thuật đã quá mức kinh khủng rồi, bản thân Trần Phàm còn chưa khám phá hết, mà hiện tại chỉ thiếu thủ đoạn công kích mà thôi, dù sao đây cũng là tông môn miễn phí một lần, hắn tội gì mà lại để uổng cơ chứ.

"Để xem nào, chỉ có một canh giờ thôi, phải tranh thủ thời gian mới được".

Trần Phàm đầu nghĩ chân bước, nhanh chóng kiếm tìm, bắt đầu đi tới những giá sách đầu tiên xem thử, nơi này võ kỹ quá nhiều, chỉ nội việc xem xem có môn nào phù hợp với mình không thôi thì một canh giờ đã không thể đủ rồi, huống hồ sau đó phải cất công ghi nhớ nữa, thực sự là thời gian quá mức eo hẹp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau