VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Khảo hạch bắt đầu

"Đới âm binh" mặc dù đứng ngoài, nhưng những lời của gã Du Bình vừa rồi lão đều nghe rõ hết, sắc mặt u ám không khỏi lóe lên một tia quái gở, cũng đưa mắt nhìn về phía Trần Phàm, tuy nhiên không có thất thố như mấy gã trưởng lão kia, "Đới âm binh" này vẻ mặt cũng không có bao nhiêu biến hóa cả, có thể nói là người bình tĩnh nhất chỗ này, chỉ là ánh mắt có hơi hiếu kỳ một chút mà thôi.

Trần Phàm tất nhiên cũng biết có nhiều nhân vật đang chăm chú nhìn mình, bất quá hắn cũng chẳng hề quan tâm, vẫn đủng đỉnh chắp tay đứng đó, nhìn khí thế của hắn rồi so sánh với mấy gã trưởng lão kia, ai không biết còn tưởng Trần Phàm mới là người chủ trì nơi này.

"Các vị trưởng lão, có thể bắt đầu được chưa ạ?".

Ngô Chấn thấy mấy vị chủ trì có vẻ đang quên mất còn có cả đống người đang chờ, hắn vội vàng đắng hắng một tiếng, khom người hỏi.

Lúc này đám trưởng lão mới thu hồi ánh mắt của mình, ai nấy đều lộ ra vẻ kinh ngạc, đơn giản bởi chẳng có ai nhìn ra được Trần Phàm kia có tu vi thế nào, tiểu tử này che giấu quá sâu.

"Khụ khụ, Du Bình, tông môn để ngươi tới đây an hưởng tuổi già đấy à?".

"Đới âm binh" ho nhẹ vài tiếng, khuôn mặt âm u, ánh mắt lạnh lùng nhìn Du trưởng lão rồi nói.

Du Bình có vẻ bực bội, nhưng chỉ dám để ở trong lòng, cũng chẳng dám đối cứng với lão âm binh này làm gì, ai bảo lão là người lớn nhất ở đây, ánh mắt đánh về phía ba người chấp sự:

"Bắt đầu đi".

Ngô Chấn gật đầu hiểu ý rồi bước tới chỗ đám tân sinh đệ tử đang chờ đợi, hắn dõng dạc nói:

"Khảo hạch ngoại môn dành cho tân sinh ký danh đệ tử hiện tại bắt đầu, như ngươi đã nhìn thấy, phía trước là 10 gian thạch động, bên trong mỗi gian sẽ có một Ma Nhân Khôi Lỗi đang chờ các ngươi, nội dung khảo hạch rất đơn giản, đánh bại khôi lỗi bên trong đó, có thể toàn thân trở ra coi như là vượt qua khảo hạch".

"Tuy nhiên ta phải nhắc nhở các ngươi, Ma Nhân Khôi Lỗi mặc dù đã trải qua tông môn luyện hóa, xóa đi thần trí, nhưng ma khí trên thân vẫn còn nguyên vẹn, bản tính tàn bạo phi thường, là một cỗ máy giết chóc, kẻ nào thực lực yếu có thể sẽ phải táng thân luôn bên trong thạch động kia. Vì vậy trước khi tiến hành khảo hạch các ngươi phải suy nghĩ cho thật kỹ, việc này là hoàn toàn tự nguyện, sống hay chết tùy thuộc vào bản lĩnh của các ngươi, nếu kẻ nào không muốn thì lúc này có thể rời khỏi nơi đây, tuy nhiên từ nay các ngươi sẽ vĩnh viễn mất đi tư cách khảo hạch, về sau cũng có thể biến khỏi Vạn Linh Tông này được rồi".

"Giờ tất cả chia ra làm các nhóm nhỏ, mỗi nhóm 10 người, bắt đầu từ số đầu tiên đến số thứ 10 là một nhóm, về sau cứ thế mà làm, nhóm này xong sẽ tiếp tục nhóm kia tiến vào. Nhớ cho kỹ, nếu thấy đánh không lại được khôi lỗi phải lập tức hô lên đầu hàng, nó sẽ tự động dừng lại không tấn công các ngươi nữa, nhưng cũng đồng nghĩa với việc các ngươi đã thất bại lần này. Nhưng ta nói trước, kẻ nào chưa đánh đã hàng thì lần sau vĩnh viễn không có cửa bước vào đây nữa đâu".

Ngô Chấn nói xong liền khoát tay ra hiệu cho hai người chấp sự bên cạnh, như đã rất quen thuộc từ trước, ba người lúc này liền cung kính lui xuống, nhường lại chỗ này cho các vị khảo quan.

Bảy vị trưởng lão nghiêm nghị bước lên, nhìn nhau gật đầu, khí thế trên thân đồng loạt bộc phát, nhất thời làm cho không gian xung quanh càng thêm áp lực, ống tay áo chẳng gió tự bay, cánh tay vung lên, từng đạo lại từng đạo lưu quang đánh về phía dãy thạch động, nhưng không phải đập vào cửa đá mà lại là một khoảng hư vô phía trước, thì ra ngay trước dãy thạch động còn có một lớp kết giới bao phủ, giống như một lớp màng trong suốt, từng đạo lưu quang của mấy vị trưởng lão liên tục đánh lên màng kết giới đó, mỗi một đạo xuất ra đều nhắm vào một điểm nhất định, theo một quy luật cụ thể mà chỉ mấy vị khảo quan ở đây mới biết, hiển nhiên lớp kết giới này được tạo nên bởi một trận pháp không hề đơn giản.

Bảy vị trưởng lão ra tay rất nhanh, từng đạo lưu quang mỗi khi đánh vào kết giới đều tạo nên những làn sóng ba động nhỏ, giống như người ta cầm cục đá nhẹ nhàng thả xuống mặt hồ, từng đạo lưu quang như bị kết giới nuốt chửng, nương theo đó là những vòng tròn đồng tâm thi nhau tỏa ra ngày một nhiều. Khoảng nửa khắc sau, khi đạo lưu quang cuối cùng của "Đới âm binh" đánh vào ngay trung tâm kết giới, lớp màng trong suốt lập tức rung lên thật mạnh, từ trên đó bắt đầu hiện ra những đường linh văn đầy huyền ảo.

Mặt đất hơi rung chuyển một chút, kết giới mở ra, nó cũng giống như một chiếc chìa khóa mở để cửa thạch động, tuy phía trước mấy cánh cửa vẫn thế, vẫn đóng chặt ỉm ỉm, nhưng chỉ cần có hiệu lệnh của người chủ trì là lập tức sẽ được mở ra ngay.
Đoàn tân sinh đã được chấp sự sắp xếp thành từng nhóm, nhóm người đầu tiên lúc này tiến lên, ai nấy cũng vẻ mặt ngưng trọng mười phần.

"Khai!".

Đới âm binh quát lên một tiếng rõ to đầy uy lực, mười cánh cửa đá nặng nề tựa như có linh trí, ầm ầm rung chuyển một hồi rồi đồng loạt kéo lên, để lộ ra một hang động tối đen như mực, sâu hun hút, một đám sương mù lạnh lẽo bên trong nương theo đó mà dần dần tỏa ra.

"Vào đi!".

Du trưởng lão nhìn về phía nhóm tân sinh đầu tiên rồi nhàn nhạt nói như ra lệnh.

Đầu hàng Ma Nhân Khôi Lỗi tuy có thể giữ được mạng, nhưng sẽ coi như là thất bại một lần, đệ tử ký danh về sau muốn tiếp tục tham gia khảo hạch sẽ không phải là mất 100 điểm cống hiến nữa, mà là 1000 điểm, lần hai nếu vẫn thất bại tiếp sẽ bị coi là chân chính phế vật, vĩnh viễn mất đi tư cách trở thành đệ tử ngoại môn, mà nếu chưa đánh đã đầu hàng khôi lỗi thì sẽ mất luôn tư cách này ngay từ đầu, từ nay về sau tân sinh chỉ có hai con đường, một là khăn gói biến khỏi thánh địa tông môn, hai là ở lại làm một tên tạp dịch thấp hèn, đời đời không ngóc đầu lên được. Các tân sinh ở đây đều hiểu rất rõ điều này, càng lên cao thì cạnh tranh sẽ ngày càng khốc liệt, tụt lại phía sau cũng đồng nghĩa với cái chết, ở đây đã số đều là lần đầu tới tham gia khảo hạch, trong đó cũng có lác đác vài người đã đến đây lần hai, và cũng là lần cuối cùng của họ, nói thật nếu đã hai lần còn không thể thông qua vậy cũng chẳng còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại nữa rồi.

Nhóm người đầu tiên nghe hiệu lệnh nhìn nhau rồi chậm chạp tiến lên phía trước, có một vài tên chưa đi đến cửa động đã bị hung khí bạo lệ từ bên trong tỏa ra chấn cho sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ra đầm đìa, bước chân có chút trì hoãn, thấy vậy một vị khảo quan liền quát lớn:

"Nhanh cái chân lên, có biết còn bao nhiêu người phía sau các ngươi không hả?".

Chỉ đến khi đối mặt mới biết khảo hạch đáng sợ thế nào, mười người lúc này đã không còn đường lui, lập tức cắn răng xông lên phía trước, nhảy vào trong cửa động, chỉ một lát sau người bên ngoài đã nghe thấy từng tràng kêu la thảm thiết tuôn ra...

"Ta đầu hàng!".
"Đầu hàng!".

"Đầu hàng!".

...

Bên trong tối đen như mực, trừ mấy vị khảo quan ra thì ở ngoài cũng chẳng ai biết mấy người kia chiến đấu như thế nào, nhưng nghe âm thanh thảm thiết như vậy cũng thừa biết kết quả ra sao rồi, nhóm thứ nhất vậy mà không có ai thông qua được khảo hạch, cũng may trong đám này không có tên nào cố đấm ăn xôi nên không ai phải bỏ mạng lại cả, 10 tên tân sinh chật vật từ bên trong bước ra, áo quần rách nát, máu me đầy người, bộ dạng nhìn thật là thê thảm, hiển nhiên mới đó đã bị thương không nhẹ.

"Loại!".

Khảo quan lạnh lùng phun ra một chữ, cũng là tuyên bố kết quá của nhóm người này.

Những tân sinh chuẩn bị tiếp sau nhìn họ mà bất giác giật mình, âm thầm nuốt nước miếng đánh ực một cái, đây chính là khảo hạch ngoại môn sao, xem ra còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng nhiều.

"Sao rồi, vừa nãy thế nào, ngươi có trông thấy hình dạng của Ma Nhân Khôi Lỗi thế nào không?".

Thấy có mấy tên trong nhóm đầu tiên đang lập khập đi tới, đám tân sinh còn chưa đến lượt đã nhao nhao xúm lại, người quan tâm kẻ dồn dập mà hỏi, ai cũng rất là tò mò rốt cục khôi lỗi bên trong lợi hại ra sao.

"Hừ! Vào đó khác biết, hỏi nhiều!".

Một người trong số đó bực mình gắt gỏng, mẹ kiếp, không thấy lão tử đang thương tích đầy mình rồi hay sao.

"Kinh khủng lắm, đó là quái vật chứ không phải là người, các ngươi tốt nhất tự cầu phúc cho mình đi".

Có người khác thì ảo não nói.

Đám tân sinh nghe thế sắc mặt lại càng trở nên trầm xuống, ai nấy đều ánh mắt đầy kiêng kị nhìn về phía dãy thạch động.

"Nhóm tiếp theo, nhanh lên nào!".

Tiếng của một vị khảo quan lại vang lên, trong lòng không khỏi thất vọng, đợt này ít người tham gia hơn đợt trước mà sao vừa mới bắt đầu đã có lắm kẻ yếu đuối như vậy.

Chương 127: Thiếu niên đắc ý

Cứ như thế một nhóm lại một nhóm nối tiếp nhau mà vào, 10 gian thạch động không ngừng vang lên những tiếng kêu la thảm thiết, khung cảnh rất là huyết tinh rùng rợn, cảm giác như nơi đây đã biến thành một cái lò mổ, các tân sinh thi nhau gào thét, khổ nỗi là bọn họ trước đó cũng không dám đầu hàng, chưa kể đến quy định không cho phép làm thế, nếu đã đến đây tham gia khảo hạch ngoại môn thì một là chiến đấu, hai là vĩnh viễn cút xéo khỏi nơi này, mà nếu làm như vậy thì còn thảm hơn là thất bại, bọn họ cũng có lòng tự trọng của một đệ tử thánh địa tông môn, cho nên mặc dù sợ nhưng không hề có một tên nào mở miệng đầu hàng khi chưa động thủ với Ma Nhân Khôi Lỗi.

Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, nãy giờ cũng có vài người thông qua được khảo hạch, tuy có phần chật vật một chút, nhưng từ nay họ đã là những đệ tử ngoại môn, thân phận đã khác trước nhiều rồi, nghe nói phải đánh cho khôi lỗi trong đó không còn động đậy được nữa mới tính là giành chiến thắng.

Rất nhanh đã có mấy trăm nhóm người tiếp nhận khảo hạch xong, cuối cùng cũng đã tới nhóm của Trần Phàm, số của hắn là 2372, thuộc vào nhóm thứ 238, hiện tại rốt cục cũng đã đến lượt.

"Ê ê...tới lượt gia hỏa đó rồi kìa!".

Không riêng gì đám tân sinh còn lại, ba người chấp sự và mấy vị khảo quan đã bắt đầu trở nên xì xào, ánh mắt bất giác liền đổ dồn về phía Trần Phàm, hắn cứ thế nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm của đợt khảo hạch hôm nay, mọi người rất là chờ đợi xem tên biến thái này sẽ có biểu hiện thế nào, Đới âm binh nãy giờ nhắm mắt dưỡng thần hiện tại cũng đã mở ra, nhàn nhạt nhìn theo bóng dáng của Trần Phàm, dường như chỉ có tiểu tử này mới thu hút được sự chú ý của lão.

"Hừ! Có gì ghê gớm chứ, cứ chờ mà xem ta sẽ là người vượt qua khảo hạch nhanh nhất lần này".

Một tên thiếu niên khoảng 16-17 tuổi liếc mắt nói, vẻ mặt khinh khỉnh pha chút khó chịu, hiển nhiên vì trước đó Trần Phàm đã lấy hết toàn bộ oai phong của hắn, cho nên bây giờ rất là chướng mắt khi thấy kẻ này giờ lại chung một nhóm với mình.

Giờ phút này Trần Phàm thần sắc đạm mạc, chỉ khẽ làm vài động tác bẻ tay khởi động qua loa, nghe hiệu lệnh của khảo quan liền ung dung đi đến chỗ 10 gian thạch động trước mặt, bộ dáng vô cùng nhàn nhã, giống như đang đi dạo trong vườn chứ không phải là một nơi đầy huyết tinh hung bạo, hắn chẳng hề quan tâm những ánh nhìn soi mói của mọi người, không nhanh không chậm, thân ảnh đã biến mất vào bên trong gian phòng thứ hai, cánh cửa đá bên ngoài cũng từ từ hạ xuống.

Vừa bước vào trong thạch động, Trần Phàm đã bắt gặp ngay hai cái đốm đỏ tươi như máu đang nhìn chằm chằm lấy mình, bên trong không gian cực kỳ tối tăm, lạnh lẽo, mùi máu tươi tanh tưởi xộc lên mũi, chỗ này chẳng khác nào một cái nhà tù địa ngục, đối với người khác nhất định đã bị dọa run như cầy sấy, nhưng Trần Phàm thì hoàn toàn ngược lại, hắn hiện tại chỉ toàn là hưng phấn trong lòng, tâm thần khẽ động, ý lực lan tỏa khắp gian phòng, hy vọng con khôi lỗi có thể hiến mình vui vẻ một chút.

Chỉ thấy trong thạch động rộng khoảng trăm mét vuông, lúc này đang đứng lù lù một ma ảnh thân hình cao lớn, phi thường quái dị, giống như người mà không phải người, toàn thân đen nhánh, trên da mọc đầy những miếng lân phiến màu đen sần sùi, trên đầu chĩa lấy một cặp sừng nhọn, miệng lộ răng nanh, hai mắt đỏ lòm lòm, hai tay móng vuốt tựa móc câu, đôi chân dài với sức bật vô cùng mạnh mẽ, cơ bắp không to nhưng cực kỳ chắc khỏe, từ trên thân lệ khí tỏa ra đặc quánh cả gian phòng, không biết đã nhuốm máu của bao tân sinh đệ tử dám bước vào nơi đây.

Dưới nền của thạch động này dường như còn có một trận pháp giam cầm được tông môn bố trí, khiến Ma Nhân Khôi Lỗi không thể nào thoát ra được, chỉ có thể hoạt động ở trong phạm vi gian phòng mà thôi.

"Hóa ra đây chính là ma tộc sao?".

Trần Phàm âm thầm suy nghĩ, con ma nhân này hình thể quả nhiên gớm ghiếc, nghe nói ma tộc càng tu luyện lên cao thì hình dáng bên ngoài sẽ càng trở nên giống với nhân tộc, thậm chí trong ma tộc cũng có những mỹ nhân tuyệt sắc, vũ mị không hề thua kém bất cứ tiên tử nào.

Mà ngay lúc Trần Phàm còn đang trầm ngâm, Ma Nhân Khôi Lỗi bất chợt gào lên một tiếng, bóng đen chớp động, cự quyền phá không đánh tới, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, chẳng chờ cho đối phương chuẩn bị chút nào đã phát động tấn công cuồng bạo.

"Hừ".

Trần Phàm thấy thế chỉ khẽ hừ nhạt một tiếng, khóe miệng giương lên, cũng chẳng có làm động tác gì cầu kỳ, ngay cả nửa bước còn chưa hề lui lại, hắn chỉ đơn giản là nhẹ nhàng vận chân khí, toàn thân phát động lực lượng đón đỡ một quyền này.

...
Thời gian ước chừng một chén trà sau, phía bên ngoài binh nguyên, nơi vẫn còn hơn năm ngàn tân sinh đang đứng đó chờ đợi, vô số đang xì xào bàn tán, chẳng riêng gì họ, mấy vị khảo quan mông đặt trên ghế lúc này cũng đang rỉ rả không ngừng.

"Tiểu tử này tên là Trần Phàm sao, với thực lực như vậy ta nghĩ ma nhân khôi lỗi chắc không khó khăn gì với hắn".

Một vị lão giả vuốt râu tủm tỉm nói.

"Cũng chưa chắc, ta thì không có chứng kiến tiểu tử này lúc nãy ở ngoài kia đã làm những gì, nhưng nghe nói khôi lỗi đợt này mới được tông môn ta cho chỉnh sửa lại, thực lực đã cao hơn những đợt trước không ít, tuy vẫn là chân khí hậu kỳ nhưng toàn lực một kích có thể khiến cả cao thủ chân khí đại viên mãn trọng thương đấy, có lẽ là muốn tăng thêm thử thách cho tân sinh, huống hồ từ trước đến nay đệ tử khiến cho nó phải dốc toàn lực cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi".

Du trưởng lão chép miệng lắc đầu.

"Vậy sao, ta lại nghe nói mấy chục năm trước hình như có một tên đệ tử ký danh tham gia khảo hạch ngoại môn, lực lượng quá lớn đã vô tình phá hủy cả khôi lỗi, về sau tông môn không thể phục chế được phải vứt bỏ, nói không chừng lần này sự kiện như thế sẽ lặp lại cũng nên".

Một người khác lại nói.

"Ha ha ha..."

Mấy vị khảo quan đều lắc đầu cười, cho rằng gã này chỉ đang tếu táo mà thôi, tu vi của ma nhân khôi lỗi đối với các trưởng lão ở đây tuy rằng không cao lắm, nhưng ai chả biết ma tộc thân thể hết sức cường hoành, đến cái đám bọn họ dốc toàn lực một kích còn không thể làm tổn thương được nó, nhiều lắm chỉ đánh bại mà thôi, làm sao có thể phá hủy được một bộ ma thi hàng thật giá thật cơ chứ.

"Có người ra rồi".
Bất chợt một tiếng nói vang lên, chẳng biết là của người nào, nhưng âm thanh này đã lập tức cắt đứt những tiếng xì xào bàn luận của đám tân sinh cũng như mấy vị trưởng lão, mọi người đều bất giác tập trung ánh mắt về phía dãy thạch động, nãy giờ mới có bao lâu đâu, còn chưa đủ nóng một chén trà, thế mà đã có người ra rồi, đây không thể nghi ngờ là đã phá kỷ lục nhiều năm nay a!

"Là hắn, nhất định là hắn, không phải gia hỏa đó thì còn ai vào đây!".

Rất nhiều tân sinh đều không khỏi hô hào, người mà bọn họ đang nghĩ tới còn ai khác ngoài Trần Phàm ở đây, những gì tên này làm khi đó vẫn in đậm trong tâm trí của họ, thiết nghĩ chỉ có hắn mới có thể trong thời gian ngắn như vậy thông qua khảo hạch.

Cánh cửa đá nặng nề lần nữa được kéo lên, một thân ảnh bên trong dãy thạch động tối om đang từ từ bước ra ngoài, bộ dáng vô cùng bình thản, khóe miệng giương lên, ai nấy đều thấy rõ sự tự tin đang hiện rõ trên khuôn mặt của hắn.

Người trẻ tuổi khoan thai bước ra, thân hình vẫn hoàn toàn lành lặn, không có lấy một chút tổn hao nào, tựa như hắn vào trong gian phòng đó không phải là giao chiến với khôi lỗi mà là đàm đạo với nó vậy, hiển nhiên khảo hạch ngoại môn đối với hắn quá mức dễ dàng, trước ánh mắt tập trung của rất nhiều người, thân ảnh nam tử này đang dần dần hiện rõ.

"Hả?".

"Có nhầm không vậy?".

Toàn bộ tân sinh bao gồm cả mấy vị khảo quan đều không khỏi kinh ngạc, không phải vì những gì mà tiểu tử trước mặt này làm được, mà là tên này...đâu phải Trần Phàm!

Người từ trong thạch động bước ra đầu tiên hóa ra lại không phải là Trần Phàm như trong suy đoán của mọi người, mà sự thực lại là tên thiếu niên 16-17 tuổi khi nãy đã ngạo mạn tuyên bố mình sẽ là người vượt qua khảo hạch nhanh nhất lần này.

"Lam Trung Ngọc, Phụng Thiên Thành, Thiên Dũng đế quốc!".

Du trưởng lão sau khi kinh ngạc qua đi, lúc này đã lấy ra một cuốn sổ lớn, bên trên ghi chép toàn bộ những tân sinh tới tham gia khảo hạch lần này, khóe miệng lẩm nhẩm đọc ra lai lịch của thiếu niên kia.

"Xem ra ta đã nhìn lầm rồi a! Đợt khảo hạch lần này đúng là đem tới thật nhiều kinh hỷ!".

Một vị khảo quan mỉm cười nói.

"Lam Trung Ngọc, đánh bại khôi lỗi, thông qua khảo hạch!".

Giờ phút này Lam Trung Ngọc vẻ mặt kiêu ngạo mười phần, bộ dáng vô cùng đắc ý, thấy trong thạch động vẫn chưa có người nào đi ra, bên trong thi thoảng vẫn vang lên từng đạo âm thanh thảm thiết, hiển nhiên đám người kia vẫn còn chật vật với Ma Nhân Khôi Lỗi. Ha ha ha, bổn thiếu gia mới chính là người mạnh nhất! Hừ! Trần Phàm kia tính là vật gì, cũng chỉ là kẻ làm nền cho hắn mà thôi.

Ngay từ đầu Lam Trung Ngọc đã cực kỳ chướng mắt Trần Phàm, vốn dĩ nghĩ rằng mình mới là người tỏa sáng ở đây, không nghĩ tới lại bị gia hỏa đó dập tắt, khiến cho hắn phải âm thầm nuốt hận, nhưng bây giờ thì sao chứ, Trần Phàm kia hiện vẫn còn bị nhốt trong thạch động, mà hắn thì thong thả bước ra, ai hơn ai kém khỏi nói cũng đã rõ ràng rồi.

Chương 128: Trận pháp bị hỏng

"Haiz! Không phải chứ, còn tưởng Trần Phàm kia bá đạo thế nào, vừa nãy ở ngoài khả hạch đường ta thấy hắn mạnh lắm mà?".

Một tân sinh thở dài chán nản, ánh mắt vẫn chưa hết nghi hoặc, nói.

"Đáng ghét! Báo hại ta mất mấy chục viên linh đan rồi, biết thế không đi cá với mấy tên kia làm gì".

"Các ngươi không cảm thấy kỳ quái sao, gia hỏa đó sao tới giờ này vẫn chưa ra nhỉ?".

"Đúng a".

Mọi người thấy vậy ánh mắt liền nhìn về phía trước, nhóm người tham gia khảo hạch ngoại môn lúc này cũng đã bắt đầu đi ra khỏi thạch động. Một, hai, ba...bảy, tám.

Lần lượt từng người bước ra, hai trong số đó cũng đã miễn cưỡng thông qua được khảo hạch, trên người thương tích đầy mình, tính cả thiếu niên Lam Trung Ngọc kia thì nhóm lần này có tới tận ba người thông qua được khảo hạch, trở thành ngoại môn đệ tử.

Có điều, chẳng hiểu sao tới tận lúc này rồi mà Trần Phàm kia vẫn chưa bước ra ngoài, cái này khiến cho mọi người có chút hoang mang, không có lẽ...

"Ha ha ha...ta nghĩ nhất định gia hỏa đó cố quá trong thạch động, bị khôi lỗi đánh cho nằm luôn rồi cũng nên".

Lam Trung Ngọc cười sang sảng nói, giọng điệu tràn đầy ý khinh miệt, giờ phút này toàn bộ những uất ức trước đó của hắn đều theo gió tiêu tan sạch, hiện tại chỉ mong sao cho gia hỏa kia thực sự đúng như lời hắn nói, đã bị Ma Nhân Khôi Lỗi bên trong thạch động giết chết rồi, như vậy là tốt nhất, dám tranh phong với ta, kết cục như thế đã là nhẹ nhàng cho ngươi rồi.

Trong đầu của mọi người cũng đồng thời xuất hiện ý nghĩ này, với những gì mà Trần Phàm kia trước đó thể hiện, không ai ở đây có thể ngờ được hắn lại về bét thế này, đã thế rất có khả năng còn là nạn nhân đầu tiên vong mạng dưới lợi trảo của khôi lỗi, trường hợp này mặc dù hiếm nhưng cũng không phải là chưa từng xảy ra, bất quá đa phần là những đệ tử nào đã thất bại trong đợt khảo hạch lần một, lần thứ hai chính là cơ hội cuối của họ rồi, chỉ có thể kều mạng mà thôi, còn Trần Phàm này nghe nói mới tới đây khảo hạch lần đầu thôi mà, có lý do gì mà phải cố sức như vậy.

"Ký quái, thực sự là quá mức ký quái!".

Du trưởng lão sắc mặt kinh nghi, mấy tên tân sinh kia cũng đã chiến đấu với khôi lỗi xong cả rồi, sao tiểu tử Trần Phàm này vẫn còn chưa ra ngoài, cũng không thể tệ đến thế a, vậy mà trước đó mình còn có chút đánh giá cao hắn.

"Đới huynh, phiền ngươi xem xem bên trong gian thạch động thứ hai kia đã xảy ra chuyện gì, tại sao giờ này vẫn đóng chặt như thế?".

Du Bình lập tức nhìn sang bên Đới m Binh thắc mắc nói, mặc dù không muốn bắt chuyện với lão này chút nào, nhưng hiện tại liên quan tới vấn đề sinh tử của thí sinh, nếu mà tắc trách cả đám bọn họ cũng sẽ bị tông môn trách phạt.

"Trận pháp thạch động đã bị hỏng rồi, lão phu không thể quan sát bên trong được nữa".

Đới trưởng lão trầm giọng đáp, khuôn mặt u ám không khỏi lóe lên vài tia quái dị.

"Hả?".

"Cái gì?"."Tại sao lại như vậy?"

"Trưởng khảo, người vừa nói trận pháp bị hỏng là sao?".

Mấy vị khảo quan đứng bật dậy nhao nhao hỏi, nghi hoặc nối tiếp kinh nghi, ai nấy sắc mặt đều không dám tin tưởng, còn tưởng lão âm bình kia tự dưng dở chứng nói đùa.

Trận pháp thạch động bị hỏng, cái này sao có thể chứ, trước đó bọn họ đã kiếm tra rất kỹ, trận pháp bên trong hoàn toàn không có xảy ra vẫn đề gì, đây là trận pháp dùng để giam cầm Ma Nhân Khôi Lỗi đồng thời cũng là công tắc vận hành cả gian phòng, chỉ có người giữ chức vị cao trong Khảo Hạch Đường mới có quyền điều khiển mà thôi, đó chính là Đới m Binh, nhưng lão già này xưa nay mặc dù tính tình có chút cổ quái, nhưng lại là người nguyên tắc vô cùng, mấy vị khảo quan ở đây đều biết rõ điều đó, cho nên lão già này sẽ không hơi đâu mà đi nghịch ngợm tới trận pháp như vậy.

Nếu thế thì mọi người chỉ còn có thể nghĩ tới một nguyên nhân, đó là do xuất hiện lực lượng quá lớn nào đó tác động khiến cho cả trận pháp bên trong nhất thời đình trệ, lúc đó thạch động sẽ không khỏi xảy ra dị biến. Nhưng mà, thiết nghĩ điều này lại càng khó xảy ra hơn, thạch động bên trong có thể chịu được một kích toàn lực của cao thủ kết đan sơ kỳ đánh vào mà không hề hấn gì, tên tiểu tử kia chỉ là một tân sinh chân ướt chân ráo, cho dù có bản lĩnh phi thường chăng nữa, nhưng có thể nào tác động khiến cho trận pháp bên trong bị hỏng được, điều này thực sự quá mức khó tin.

"Ý của lão là thạch động không thể mở ra được sao?".

Du Bình thất thố kêu lên, giờ phút này trong lòng của gã đã bắt đầu dậy sóng rồi.

"Cũng không hẳn, chỉ là dường như kết nối giữa trận pháp với ta hiện tại đã bị ngắt, lão phu không thể dò xét được bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cảm giác vẫn có thể mở được cửa động, có lẽ chấn động vừa rồi chỉ khiến cho trận pháp trong gian phòng đó bị nhiễu loạn chút mà thôi".

Đới trưởng lão chậm rãi điềm đạm nói, cứ như thể đây là một chuyện hết sức bình thường.

"Chấn động?".

Sáu vị khảo quan đưa mắt nhìn nhau, không có lẽ, điều không nghĩ tới nhất lại là điều sẽ xảy ra sao?"Đới huynh, vậy còn không mau đi tới mở cửa động đi, ngộ nhỡ bên trong xảy ra vấn đề gì nghiêm trọng vậy cả đám chúng ta cũng không gánh tội được đâu".

Du Bình giờ phút này đã có chút mất kiên nhẫn, nhưng nghe nói vẫn có thể mở ra được cửa động vậy cũng đã yên tâm được phần nào, xem ra trận pháp bên trong vẫn chưa có tổn hại gì quá lớn.

Thực tế gã chỉ lo trận pháp xảy ra vấn đề gì mà thôi, hoàn toàn không phải là quan tâm Trần Phàm kia sẽ bị làm sao ở trong thạch động.

Đới trưởng lão ánh mắt đạm mạc liếc qua Du Bình, chép miệng một cái rồi lại quay mặt đi, có vẻ cũng đã đọc vị được gã này, lão vẫn điềm tĩnh ngồi dựa lưng vào ghế, không thèm trả lời cũng như có hành động gì đáp lại cả.

"Ngươi..."

Du Bình hết sức bực bội, cái lão âm binh quỷ ám này, ngươi ta đều là trưởng lão, chỉ là chức vị cao hơn ta một chút mà thôi, lên mặt cái gì chứ. Nhưng hiện giờ bản thân Du trưởng lão cũng rất hiếu kỳ muốn xem bên trong thạch động rốt cục xảy ra chuyện gì, với lại làm cứng với Đới m Binh không thể nghi ngờ là hành vi dại dột nhất, người dưới mái hiên không thể không cúi đầu a.

Thở hắt ra một cái cho tiêu bớt hận khí, Du Bình bước lên cúi người trước mặt Đới m Binh, miễn cưỡng chắp tay, cung kính nói:

"Đới trưởng khảo, phiền người làm ơn đến gian thạch động thứ hai xem xét!".

"Hừ!".

Đới trưởng lão lúc này mới nhẹ nhàng đứng dậy, chậm rãi bước về phía trước, mấy vị khảo quan cũng lập tức theo sau, bảy người hướng phía dãy thạch động mà đến.

"Toàn bộ tân sinh đứng nguyên tại chỗ, kẻ nào láo nháo đừng trách ta vô tình".

Ba người chấp sự mặc dù cũng rất muốn đi theo xem thế nào, nhưng không có lệnh của khảo quan bọn họ tất nhiên không dám, thấy đám tân sinh có vẻ bứt rứt không yên, chỉ hận không thể đi theo cùng, nam tử chấp sự liền quắc mắt quát, bản thân hắn cũng rất là muốn đi đây này.

Giờ phút này Đới trưởng lão đã đứng trước gian thạch động số hai, tay chắp sau lưng, sắc mặt trầm ngâm nhìn vào cánh cửa đá vẫn đang đóng im lìm, phía sau là sáu vị trưởng lão mặt mày nghiêm nghị, nhưng ai nấy đều không thể che giấu vẻ sốt ruột của mình.

Được một lát, Đới trưởng lão mới từ trong người lấy ra một tấm ngọc phù, bên trên điêu khắc vô cùng tinh xảo, tạm thần khẽ động, ý lực tuôn ra truyền vào trong đó, miếng ngọc phù lập tức sáng lên, chỉ thấy cánh cửa đá của thạch động như được kích hoạt, rung lên những tiếng ì ầm rồi từ từ được kéo lên, để lộ ra bên trong một đường đi tối om như mực, bất kể là bên ngoài trời quang nắng sáng thế nào đi chăng nữa.

Đới trưởng lão từ tốn đi vào, mà sáu người phía sau thì khẩn trương quá, chỉ hận không thể một chưởng đánh cho lão già này cất bước nhanh hơn, nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, chẳng có ai dám vượt mặt chạy lên cả, chỉ có thể dùng bộ mặt nhăn nhó mà nhích từng tí một đi theo.

Qua vài bước chân, đám khảo quan đã vào tới bên trong thạch động, không gian vẫn tối như hũ nút, Đới trưởng lão khoát tay một cái, ánh sáng chẳng biết từ đâu bỗng chốc tràn ngập cả gian phòng.

Mấy vị khảo quan hai mắt mở lớn, đập vào con ngươi bọn họ là cảnh tượng suốt đời khó quên!

Chương 129: Lỡ tay

Chỉ thấy trên mặt đất lúc này bày la liệt từng phần thân thể, tay một nơi chân một nẻo, máu me lênh láng, lục phủ tứ tung, ngũ tạng tứ phía, xa xa còn đang nằm lăn lóc một cái đầu lâu bê bết máu tươi, mùi tanh hôi khiến cho mọi người không khỏi lởm giọng, cảnh tượng khắp gian phòng đã lạnh lẽo rùng rợn lại càng trở nên vô cùng thảm thiết.

Mà giờ phút này, ngay phía bên ngoài trận pháp lại đang ngồi ngay ngắn một thân ảnh, hai chân xếp bằng, hô hấp chậm rãi, vẻ mặt không chút cảm tình, tựa như khung cảnh huyết tinh nơi đây không có mảy may ảnh hưởng gì đến hắn, người thanh niên này không ai khác chính là Trần Phàm.

Thấy đang tối đột nhiên lại có ánh sáng tràn vào, Trần Phàm lông mày hơi nhướng lên một cái, biết có người tới, hắn lúc này mới từ từ mở mắt quay đầu nhìn sang phía cửa, chỗ mấy vị khảo quan đang đứng, khuôn mặt tựa tiếu phi tiếu, nói:

"Rốt cục có người tới, đệ tử chờ ở đây lâu rồi, không biết gian phòng này đã xảy ra chuyện gì, vốn dĩ ta muốn đi ra nhưng không hiểu sao cánh cửa lại cứ đóng chặt hoài...Ủa, mọi người sao vậy, đệ tử rốt cục thông qua khảo hạch hay chưa?".

Thấy mấy vị trưởng lão cứ nhìn mình không có nói năng gì, Trần Phàm không khỏi có chút kỳ quái, hắn lúc này mới chậm rãi đứng dậy đi đến chỗ mấy vị khảo quan, lông mày khẽ nhíu, cánh tay cứ thế huơ huơ trước mặt từng người.

Chỉ là giờ phút này đám người khảo quan có lẽ đã nhất thời mất đi nhận thức của mình, ai nấy hai tai ù ù, những lời Trần Phàm nói ban nãy giống như nước đổ lá khoai, vào bao nhiêu đều trôi tuột đi hết, đầu óc họ lúc này vừa mơ hồ lại lùng bùng nhiễu loạn, hai mắt vô hồn mở to, cả người cứ thế mà đơ ra tại chỗ.

Duy chỉ có Đới trưởng lão là vẫn giữ được trấn định, không ai để ý vừa rồi sắc mặt lão đã thoáng qua một tia biến hóa, nhưng rất nhanh liền qua đi, Đới trưởng lão ánh mắt hướng về phía Trần Phàm, giọng nói trầm đục cất lên, hỏi:

"Là ngươi đã đánh khôi lỗi đó thành thế này sao?".

"Vâng, chính là đệ tử, chỉ là ta không ngờ được..."

Trần Phàm đưa tay sau gáy gãi gãi đáp.

"Không ngờ được nó lại yếu vậy phải không?".

Đới trưởng lão như nói tiếp câu của Trần Phàm, nếu có người để ý kỹ sẽ thấy trên khuôn mặt u ám kia vừa rồi đã lóe lên một nét cười khó hiểu.

"Cái này...khảo quan, vậy đệ tử có thông qua khảo hạch được hay không?".

Trần Phàm lúc này chỉ biết cười trừ mà nói, hắn cũng biết mình mới làm ra chuyện gì, ánh mắt nhìn sang bên phía sáu vị khảo quan, giờ phút này có vẻ linh hồn vẫn chưa nhập lại xác.

Quay trở lại thời điểm cách đây một khắc, ngay tại nơi này!

Ma Nhân Khôi Lỗi hướng Trần Phàm gầm thét mà qua, quyền ấn hoành không, tràn đầy khí tức hung bạo, nó đã được tông môn lập trình trong thức hải, gặp đệ tử thực lực thế nào thì dùng tới sức mạnh thế đó, thường là ngang bằng hoặc nhỉnh hơn một chút so với đối phương mà thôi, nhưng nếu cá biệt gặp phải trường hợp kẻ địch quá mạnh, vượt ra ngoài tầm đánh giá của khôi lỗi, vậy lúc đó chỉ có thể dốc toàn lực một kích, tất cả lực lượng tuôn ra không hề giữ lại chút nào, giống như muốn liều mạng với đối phương vậy.

Hiển nhiên trước mặt Ma Nhân Khôi Lỗi lúc này, Trần Phàm chính là đối tượng khiến nó phải liều mạng, bởi ngay từ đầu đã không thể dò xét được thực lực đối phương.
Thân thể cao lớn, tốc độ như thiểm điện, quyền ấn hung ác mang theo lực lượng khủng khiếp đánh tới Trần Phàm.

"Hừ".

Trần Phàm tuy đang trầm ngâm, nhưng không có nghĩa là hắn đang xao nhãng, thấy vậy chỉ khẽ hừ nhạt một tiếng, khóe miệng giương lên, cũng chẳng có làm động tác gì cầu kỳ, ngay cả nửa bước còn chưa hề lui lại, hắn chỉ đơn giản là nhẹ nhàng vận chân khí, toàn thân phát động lực lượng đón đỡ một quyền này.

"Tới hay lắm’ Để ta xem xem ma tộc lợi hại tới đâu nào?".

Quyền đối quyền, cứng đối cứng, nếu người khác có mặt ở đây lúc này chắc chắn cho rằng gia hỏa này điên rồi, dám dùng tay không đón đỡ một kích toàn lực của khôi lỗi, đây là thi thể của ma tộc a, cho dù huyết mạch không cao nhưng vẫn là ma tộc, trình độ thân thể ở một mức độ cao khó có nhân loại nào đạt tới, vậy mà bây giờ có một con người đang muốn dùng nhục thân của mình so bì với ma tộc.

Ba đạo quyền khí hội tụ chung vào một chỗ, lực lượng như được Trần Phàm áp súc lại, thân hình chớp động, tốc độ tựa lưu quang bắn thẳng về phía trước, một quyền đối một quyền.

Oanh’

Nổ mạnh, không khí tại nơi hai đầu nắm đấm đối nhau sinh ra một tiếng nổ cực mạnh, lực xung kích như một khối cầu năng lượng lan tỏa ra xung quanh, từng đạo khí lưu không ngừng vặn vẹo, trận pháp dưới chân Ma Nhân Khôi Lỗi rung lên ầm ầm, cả gian phòng giống như đang gặp phải động đất, có vẻ đã sắp không chịu nổi dư ba đến từ cuộc chiến này.

"..."

Ma Nhân Khôi Lỗi tựa hồ có chút sửng sốt, nó không thể ngờ lại có người ngang nhiên đón đỡ lấy một quyền này của mình, lại còn trực tiếp như vậy, dám lấy cứng đối cứng.
Bất quá đầu khôi lỗi này cũng chẳng “cảm thán” được bao lâu. bởi vì lúc này...

Răng rắc’

Thân hình Ma Nhân Khôi Lỗi bị lực lượng mạnh mẽ đánh cho bay ngược về sau, đáng sợ hơn là...lúc này trên người của nó bắt đầu xuất hiện những vết rạn, tựa như một cái bình sứ sắp vỡ, từng đường rạn nứt cứ thế ngày một nhiều, lan dần ra toàn thân khôi lỗi, giống như một cái rễ cây ngoằn ngoèo quỷ dị đang ăn sâu xuống lòng đất.

Ba đạo quyền khí của Trần Phàm đâu phải chuyện đùa, huống hồ thực lực của hắn bây giờ đã tương đương với cao thủ kết đan, nước lên thì thuyền lên, bá khí cũng theo đó mà cực kỳ khủng bố.

Nói thì lâu nhưng thực tế chỉ diễn ra trong chớp mắt, ba đạo quyền khí của Trần Phàm đang không ngừng tàn phá cơ thể của Ma Nhân Khôi Lỗi, lực lượng cuồng bạo thế như chẻ tre, không gì cản nổi, bất quá đầu khôi lỗi này chỉ là một cỗ máy không mang cảm xúc, dù có đau đớn cũng chẳng mảy may biểu hiện ra ngoài.

Ngay sau đó thì...chuyện gì đến rồi cũng phải đến’

Bùm’

Thân hình của Ma Nhân Khôi Lỗi phút chốc nổ tung, tựa như một quả dưa hấu bị bắn nổ trong không khí, máu thịt lẫn lộn với xương cốt thi nhau nát vụn, văng ra tứ tán khắp nơi, nhuốm đỏ bốn phía cả gian phòng, thân thể đáng tự hào của ma tộc giờ phút này lại trở nên yếu đuối tới thương cảm.

Mà lúc này đây thân ảnh của Trần Phàm vẫn an nhiên đừng đó, một chút cũng chưa hề suy chuyển, vẫn giữ tư thế tựa như đang vung quyền, cánh tay vươn thẳng ra phía trước, giống như một chiến thần bất bại. Tuy nhiên sau đó ánh mắt của hắn bất chợt mở to, vội vã thu hồi lại thế công của mình, cứ như thể vừa chót làm sai chuyện gì đó, hắn không khỏi nhíu mày một cái rồi lẩm bẩm, nói:

"Thôi chết’ Lỡ tay dùng nhiều lực quá rồi’".

Trần Phàm lập tức chạy lại chỗ Ma Nhân Khôi Lỗi mới bị nổ tung, chỉ thấy giờ phút này thân thể nó đã không còn nguyên vẹn, các bộ phận mỗi thứ một nơi, máu nhuộm đỏ kín cả vách đá, tình trạng thê thảm vô cùng. Theo như Trần Phàm được biết, khôi lỗi này là tài sản của tông môn, luyện chế một đầu như vậy cũng tốn không ít tài nguyên tài liệu, chẳng khác nào bồi dưỡng ra một tên đệ tử ngoại môn cả, mà nhìn tình trạng của Ma Nhân Khôi Lỗi này e rằng đã không thể tái chế được nữa rồi.

"Nói như vậy là ta vừa mới giết chết một tên đệ tử ngoại môn sao?".

Nghĩ tới đây, Trần Phàm lại không khỏi tự nhủ, vừa nãy thấy đầu khôi lỗi đó hung bạo dữ dằn quá, một kích tung ra mà không hề giữ lại chút nào, rõ ràng là đang có ý muốn liều mạng với hắn, điều này không khỏi kích thích chiến ý của Trần Phàm một cách mãnh liệt, thế là trong nhất thời hưng phấn, hắn đã quên đi rằng đây chỉ là một cái máy vô cảm được tông môn luyện chế mà thôi, và như một cách để tôn trọng đối thủ, Trần Phàm cũng dốc toàn bộ công lực của mình ra để nghênh đón một kích này.

Phải biết thực lực hiện tại của hắn đã tương đương với cao thủ kết đan sơ kỳ, một kích toàn lực là khủng khiếp nhường nào, chẳng mấy khi gặp được đối thủ quyết liệt như Ma Nhân Khôi Lỗi, Trần Phàm đương nhiên phải thống khoái một phen.

Chỉ là, không biết mấy lão khảo quan ngoài kia có vu cho cho ta tội phá hoại của công mà xóa đi kết quả khảo hạch không nhỉ?

Trần Phàm chợt nghĩ.

Chương 130: Thâm bất khả trắc

Quay trở lại với thực tại, Đới trưởng lão sau khi nghe Trần Phàm nói như vậy đột nhiên phá lên cười, dường như đã lâu lắm rồi chưa bao giờ cười sảng khoái tới như vậy, mà quả thực ở đây cũng chưa ai thấy lão cười bao giờ cả, bộ mặt âm u của Đới trưởng lão không khỏi lóe lên một vài tia rạng rỡ, sau khi thu hồi tiếng cười của mình lão mới đưa mắt nhìn Trần Phàm, cất giọng khàn khàn, nói:

"Đương nhiên thông qua rồi, còn về phần đầu khôi lỗi đó thì ngươi không cần phải lo".

"Thật sao, vậy xin đa tạ Đới khảo quan".

Trần Phàm ôm quyền nói, xem ra lão giả này cũng rất là sảng khoái, không giống như trong lời đồn.

"Có điều..."

Đới trưởng lão trầm giọng, sắc mặt lại trở về với nét u ám ban đầu, như chưa từng có nụ cười nào vừa xuất hiện qua cả, ánh mắt già nua bỗng chốc lóe lên tinh quang, nhìn chằm chằm vào Trần Phàm, nói:

"Có thể cho lão phu xem ngươi đã tu luyện công pháp gì không?".

Trần Phàm hơi nhíu mày một cái, lão âm binh này tự nhiên hỏi tới công pháp của mình, muốn làm gì đây? Nhưng thấy đối phương không có mang theo ác ý gì cả, huống hồ với thân phận của lão cũng chẳng cần phải tỏ ra lịch sự thế làm gì, Trần Phàm cũng gật đầu đồng ý.

"Được".

Chỉ chờ có vậy, Đới trưởng lão cánh tay khô gầy liền vung lên một cái, tốc độ như chớp, nếu là người khác chỉ có thể thấy được tàn ảnh mà thôi, ngay cả Trần Phàm cũng không khỏi kinh ngạc, lão già này...tu vi chỉ có ngưng dịch đại viên mãn, nhưng sao hắn cứ ẩn ẩn cảm giác người này thực lực không chỉ có vậy, thậm chí Trần Phàm có thể khẳng định, nếu giao đấu trực tiếp, không quá năm chiêu là mình sẽ bị lão già này đơn giản hạ gục.

Thâm bất khả trắc, người này nhất định đang ẩn tàng tu vi!

Đây là ý nghĩ xẹt qua trong thức hải của Trần Phàm.

Mà lúc này bàn tay gầy guộc của Đới trưởng lão đã tóm lấy cổ tay của hắn, hai đầu ngón tay ấn xuống bắt lấy mạch tượng, tựa như một vị y sư chuyên nghiệp, đây là cách kiểm tra công pháp tu luyện của một người nào đó trực tiếp và đơn giản nhất, chỉ thấy hai hàng lông mày của lão không khỏi cau lại, tựa như một vị đan sư gặp phải vấn đề gì đó rất khó giải quyết.

Cũng chẳng mất bao lâu, Đới trưởng lão đã bỏ tay ra khỏi người Trần Phàm, khẽ thở dài một cái rồi nói:

"Tiểu tử ngươi tu luyện hai bộ công pháp hỏa thổ hệ, trong đó hỏa dường như mạnh hơn một chút, nhưng làm sao chỉ dựa vào hai bộ công pháp hoàng cấp này lại có thể có sức mạnh lớn tới như vậy?".

Đới trưởng lão đưa mắt nhìn Trần Phàm, vừa là hỏi hắn cũng là đang tự hỏi chính mình.

Mà đúng lúc này, sáu vị khảo quan phía sau cũng đã lấy lại được tinh thần, ai nấy cứ như vừa trải qua một cơn ác mộng, Du Bình chầm chậm tiến lên phía trước, dùng ánh mắt khiếp sợ mà nhìn lấy Trần Phàm, giọng điệu run run, hỏi:"Tiểu tử...ngươi...ngươi đừng nói với ta là đầu khôi lỗi này bị ngươi đánh thành vậy nha?".

Năm người còn lại cũng cùng chung một ánh mắt, hãi hùng mà nhìn tên tiểu tử trước mặt này, tựa như đang nhìn một con quái vật, chờ đợi câu trả lời từ hắn, mấy người bọn họ rất mong đây chỉ là một sự cố hi hữu nào đó, kiểu như Ma Nhân Khôi Lỗi đột nhiên xảy ra vấn đề, kết cấu cơ thể bất chợt sinh ra hỗn loạn rồi nổ tung, hết thảy chỉ là do tiểu tử này may mắn mà thôi.

Đúng, nhất định chỉ là do thằng nhóc đó vận khí quá tốt!

Ma Nhân Khôi Lỗi này là gì, là thi thể bằng xương bằng thịt của một tộc nhân ma tộc, người luyện chế ra nó đã từng nói, cho dù là hoàng binh hạ phẩm cũng chẳng thể chém đứt được cỗ thân thể này, nếu là trung phẩm thì may ra, nhưng vừa rồi mọi người đã kiểm tra, tiểu tử này có nói hắn sẽ không dùng tới binh khí, chỉ tay không chiến đấu mà thôi, các vị khảo quan đều đã xác nhận, huống hồ, một đệ tử ký danh sở hữu hoàng binh trung phẩm, đùa cài gì vậy trời!!?

"Ừm...các vị khảo quan, thực ra thì..."

Trần Phàm vẻ mặt thông cảm nhìn đám người này, hắn đang định chép miệng nói rằng đúng là khôi lỗi này bị hắn đánh thành như vậy, cái này không thể trách đệ tử được mà chỉ trách nó quá yếu đuối thôi. Thế nhưng còn chưa kịp nói hết câu thì Đới trưởng lão đã đột ngột lên tiếng, nhanh chóng cướp lời, rõ ràng cố ý không cho Trần Phàm nói hết câu:

"Là khôi lỗi xảy ra sự cố nghiêm trọng, kéo theo trận pháp dưới chân nó cũng liên lụy hỏng theo, cho nên đã đột nhiên phát nổ, chính tay lão phu đã kiểm tra xác nhận rồi".

Trần Phàm liếc mắt nhìn lão giả này, hèn gì người ta gọi lão là Đới m Binh, tính tình đúng là không ai hiểu nổi, già đầu mà lại có cái thói nhảy vô họng người khác thế này sao.

Nghĩ thế nhưng Trần Phàm cũng mặc kệ, nếu lão âm binh đã nói vậy thì cứ như vậy đi, hắn cũng không phải người thích phô trương thanh thế làm gì, miễn sao qua được cái khải hạch này là được rồi, những chuyện khác Trần Phàm không quan tâm nhiều cho lắm.

"Hóa ra là vậy, làm ta suýt nữa còn tưởng..."Sáu vị trưởng lão lúc này mới thở phào một hơi, sắc mặt giãn ra mà cười, khi nãy đúng là như vừa trải qua một cơn ác mộng, có thế chứ, tiểu tử đó làm sao có thể gây ra tràng cảnh bực này được.

Khi con người ta bị một điều gì đó quá mức hoang đường làm cho kinh hãi, vượt ra ngoài khả năng có thể tiếp nhận được, hiển nhiên họ sẽ tìm mọi cách để chối bỏ đi sự thật ấy, kể cả cái cách đó còn vô lý hơn cả điều vừa xảy ra trước mắt họ.

Huống hồ đây là do Đới m Binh đã chính miệng chứng thực, lão là người có quyền hạn cao nhất ở đây, đám khảo quan kia không tin còn có thể làm gì được.

"Nhưng mà trưởng khảo, ta nhớ không lầm thì đầu khôi lỗi này là do cơ sư của tông ta mới luyện chế mà, trận pháp thì có thể lâu hồi nên sẽ sinh ra trục trặc, nhưng chẳng lẽ cả khôi lỗi và pháp trận đều bị hỏng cùng một lúc được sao?".

Du Bình dè dặt hỏi, giờ phút này gã đã hoàn toàn lấy lại được chấn tĩnh của mình, nghĩ lại mới thấy lời của Đới m Binh hình như có chút vấn đề thì phải, trên đời sao lại có thể có chuyện trùng hợp đến thế được.

Cơ sư trong miệng Du trưởng lão là những người chuyên chế tạo ra khôi lỗi, đồng thời cũng là những chuyên gia về máy móc cơ quan, cái nghề này cũng rất là được các thế lực lớn săn đón cung phụng, so ra cũng không kém với nghề luyện đan sư là mấy.

"Làm sao, ngươi đây đang nghi ngờ quyết định của ta?".

Đới trưởng lão trầm giọng nói, một luồng âm khí từ trên thân lan tỏa ra ngoài, tựa như bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ Du trưởng lão, khiến cho gã này có chút hít thở không thông.

"Không dám...không dám...bỉ chức không dám!".

Du Bình vội vàng chắp tay, cúi sâu người xuống, mới thắc mắc xíu thôi đã ghê gớm vậy rồi, lão âm binh này thật đáng sợ, tốt nhất là không nên chọc giận lão.

"Nếu trong số các ngươi có kẻ nào không tin vậy cứ tới mà kiểm tra. Hơn nữa, nếu như không phải khôi lỗi bị hỏng vậy các ngươi cho rằng đó là nguyên nhân gì, là bị một tên tân sinh đệ tử dùng tay không phá nát sao?".

Đới trưởng lão ánh mắt lừ lừ quét qua sáu vị khảo quan, âm khí lạnh lùng khiến cho mọi người không khỏi sởn tóc gáy, giống như đang bị ma quỷ nhìn chằm chằm.

Thế là đám khảo quan không ai bảo ai, vội vã thi nhau cung kính, chắp tay đồng thanh, cứ như thể có tập qua từ trước:

"Lời nói của trưởng khảo vô cùng xác đáng, chúng ta làm sao có thể nghi ngờ được".

Ngay từ đầu bọn họ đã không thể không tin câu chuyện của Đới m Binh, bởi vì đứng từ góc độ của họ mà nói, cái việc cả Ma Nhân Khôi Lỗi và trận pháp cùng nhau bị hỏng còn dễ tin hơn việc một tên tiểu tử chưa tới 20 có thể tay không đánh chết nó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau