VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Tỏa Kình Tác

"Ngoài này có chuyện gì thế hả?".

Đúng lúc không khí dường như đang trên hồi căng thẳng, bỗng nhiên từ bên trong đi ra hai đạo thân ảnh, một nam một nữ, ăn mặc cũng giống với thanh niên chấp sự đứng ngoài này, tuổi tác có vẻ cao hơn một chút, nhưng hiển nhiên cũng đều là chấp sự, tên nam tử trong số đó vừa đi vừa nhíu mày lên tiếng, hỏi:

"Ngô Chấn! Không phải ngươi ra mở cửa Khảo Hạch Đường sao, tại sao giờ này còn đứng ở đây?".

Hai vị chấp sự rảo bước đi ra, nhìn thấy Ngô Chấn vẫn đứng ngoài này cùng với vô số tân sinh đến khảo hạch, sắc mặt liền không khỏi trầm xuống, bên trong mấy vị trưởng lão thấy ồn ào liền bảo hai người họ ra ngoài xem sao, vừa ra đến nơi lại thấy bộ dạng tắc trách của tên Ngô Chấn này.

Thanh niên chấp sự tên Ngô Chấn lúc này cũng đã bị âm thanh của hai người đồng nghiệp kéo trở lại, hắn quay đầu ánh mắt phức tạp nhìn bọn họ rồi hất hàm về phía xa, ý bảo hai người cứ xem đi liền biết.

Một nam một nữ đưa mắt nhìn nhau hơi ngờ vực, đoạn cũng tiến lên đứng ở phía cửa lớn của Khảo Hạch Đường nhìn ra ngoài, vị nữ chấp sự liếc một cái đã nhận ra có mấy chục thân ảnh chấp pháp đội đang ở đây, nhất là khi trông thấy Chúc Sơn Long, hai hàng lông mày của nàng liền không khỏi nhíu chặt lại, cất giọng kinh ngạc hỏi:

"Chúc sư huynh, sao ngươi lại ở đây, còn dẫn theo nhiều người như vậy?".

Trong lòng của nữ chấp sự đã có mấy phần suy đoán, tiếng ồn ào ban nãy nhất định có liên quan tới đám chấp pháp đội này, chỉ là không biết có tên đệ tử nào xui xẻo chạy tới đây thôi.

Chúc Sơn Long không thèm trả lời, ánh mắt vẫn dán chặt lên người của Trần Phàm, sắc mặt đanh lại, lúc này hắn mới từ trong người lấy ra một đoạn dây thừng, nhìn qua có chút quỷ dị, dây thừng như được dát bằng ánh sáng, toàn thân tỏa ra lấp lánh kim quang, người khác có thể không biết nó, nhưng ba người chấp sự vừa nhìn đã nhận được ra ngay thứ này:

"Tỏa Kình Tác!".

"Không phải chứ, Chúc sư huynh rốt cục muốn bắt ai mà phải dùng tới thứ này".

Hai chấp sự mới đến đều sững sờ kinh hô, trong ánh mắt còn pha lẫn chút hoảng sợ, bọn họ không hiểu nổi tại sao một kẻ như Chúc Sơn Long lại phải dùng tới thứ đó, vốn dĩ nơi đây chỉ toàn là đệ tử ký danh, với thực lực của hắn mà còn phải dùng tới Tỏa Kình Tác hay sao, trường hợp này chỉ xảy ra khi gặp phải tên đệ tử nào đó quá cứng đầu lại khó chơi thôi a! Rốt cục là kẻ nào có thể khiến cho Chúc Sơn Long phải làm như vậy?

Tỏa Kình Tác, chỉ nghe tới ba chữ này thôi nếu là người ở trong tông môn lâu sẽ không khỏi rùng mình, đây là một loại pháp bảo do tông môn đặc chế, ban thưởng cho những đệ tử nào giữ chức vụ đội trưởng chấp pháp đội, bên trong mỗi đoạn dây đều có chứa ý niệm lực của người chế tạo ra nó, chỉ khi nào tình thế không đối phó nổi, gặp phải tên đệ tử nào bất trị thì người đội trưởng mới phải dùng tới thứ này, bởi đối phương một khi bị Tỏa Kình Tác quấn lấy thì toàn thân tuyệt đối sẽ không thể vận dụng được chút lực lượng nào, hoàn toàn là một cái bị thịt mặc cho người ta xử lý, đáng sợ hơn, nếu bị thứ này trói quá lâu, nhẹ thì kinh mạch sẽ bị thương tổn, nặng thì toàn thân kinh mạch đứt hết, về sau cũng chỉ có thể làm một kẻ tàn phế mà thôi.

"Có nhìn thấy tiểu tử đừng đối diện với Chúc Sơn Long không, không hắn thì còn ai vào đây?".

Ngô Chấn lúc này mới lên tiếng nói với hai người đồng nghiệp.

"Hả?".

Nam nữ chấp sự lúc này mới hướng ánh mắt nhìn sang, lúc này mới để ý tới Trần Phàm, vẻ mặt đã kinh ngạc lại càng thêm sửng sốt, nam chấp sự không dám tin hỏi lại:

"Là hắn thật sao?".
Bởi vì Trần Phàm hiện tại đã thu liễm khí tức, trở lại với bộ dạng một tên đệ tử ký danh bình thường, hai người chấp sự kia mới đến không có chứng kiến trận kiến ban nãy, khó tin cũng là chuyện dễ hiểu mà thôi, như Ngô Chấn người mục kích sở thị giờ phút này còn có chút không dám tin nữa là.

"Ta hiểu cảm giác của các ngươi, nhưng tuyệt đối chớ có xem thường tiểu tử đó, hắn vừa rồi..."

Ngô Chấn lên tiếng khẳng định lại một lần nữa cho hai người, đồng thời kể lại vắn tắt tình huống ban nãy, ba người kẻ nói người nghe, ai nấy sắc mặt đều vô cùng phức tạp, nữ chấp sự không khỏi cảm thán nói:

"Tông môn ta từ khi nào xuất hiện một thiên tài như vậy, đáng tiếc lại không biết thu liễm bản thân, Chúc Sơn Long gã đội trưởng này xưa nay nổi tiếng ra tay tàn độc đó".

"Đùng vậy, quả thực là đáng tiếc!".

Hai chấp sự còn lại cũng đồng ý gật đầu.

Mà giờ phút này Chúc Sơn Long tay nắm Tỏa Kình Tác, ánh mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm lấy Trần Phàm, hắn cũng rất là bất đắc dĩ mới phải tung ra chiêu này, những tưởng chỉ là một con chuột nhỏ tiện tay là có thể thu phục được, nào ngờ đối phương thực lực lại khủng bố tới mức đó, vượt xa sự tưởng tượng của hắn, chết tiệt cái tên Hoàng Viên Hạo kia, lại đá quả bóng này sang cho hắn, bóng đâu chả thấy chỉ thấy một quả cầu lửa nóng rừng rực, để hắn xíu chút nữa bị bỏng chết. Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng Chúc Sơn Long biết chắc gia hỏa Trần Phàm kia đã thuộc dạng nhân trung chi long, ngày sau nếu có thể phát triển tất thành nhân vật cực kỳ hiển hách, nếu vậy hôm nay mình đắc tội với hắn, về sau còn có đường sống nổi sao, đã làm thì phải làm cho chót, hôm nay coi như đã không còn đường lui nữa rồi, nhất định phải phế bỏ gia hỏa này từ khi vẫn còn trong trứng nước.

Thực ra Chúc Sơn Long vẫn còn có nhiều con bài chưa dùng tới, nhưng linh cảm mách bảo hắn những thứ đó sẽ không thể làm gì được tên Trần Phàm này, hiện tại chỉ có tung ra thủ đoạn mạnh nhất của mình mới mong áp đảo được gia hỏa đó mà thôi, huống hồ, một đệ tử nội môn tung ra nhiều thủ đoạn như thế còn không làm gì được một tên tân sinh đệ tử, vậy cái chức đội trưởng chấp pháp đội của hắn cũng khỏi cần làm nữa rồi.

"Lão đại cẩn thận, tuyệt đối đừng có để cho thứ đó quấn lấy!".

Đỗ Mậu ánh mắt tinh tường, vừa nhìn cũng đã nhận ra được Tỏa Kình Tác, lập tức mở miệng hô lên cảnh báo cho Trần Phàm.

"Yên tâm, sợi dây thừng đó ta ngược lại cảm thấy có chút hứng thú". Trần Phàm vẫn rất thản nhiên nói, điều này khiến cho đám người xung quanh không khỏi nhìn hắn ngao ngán lắc đầu, không hiểu tên này rốt cục là miệng cọp gan sứa hay là sự cuồng ngạo đã vượt qua giới hạn rồi đây.

Thực ra Trần Phàm ngay khi nghe đến cái tên Tỏa Kình Tác là đã đoán ra thứ này dùng để làm gì rồi, quả thực đúng là khiến cho hắn bất giác cảm thấy một tia nguy hiểm, nhưng càng là thế hắn lại càng thêm hưng phấn, lập tức liền nảy ra một chủ ý tạo bạo trong đầu, để xem rốt cục là Tỏa Kình Tác lợi hại hay là Vũ Trụ Dung Lô của hắn lợi hại, thứ này có thể phong ấn mọi loại lực lượng vậy có thể phong ấn được Vũ Trụ Dung Lô hay không, thật đáng để mong chờ.

"Hừ! Không thể không thừa nhận ngươi đúng là rất cuồng ngạo, chưa có một tên đệ tử nào ta biết nhìn thấy Tỏa Kình Tác mà vẫn giữ được bộ dạng điềm tĩnh như ngươi".

Chúc Sơn Long trầm giọng nói, sát cơ trong mắt lại càng thêm nồng đậm:

"Nhưng để xem lát nữa rơi vào tay ta ngươi còn có thể điềm tĩnh được mấy phần?".

Nói xong thân hình của Chúc Sơn Long chợt động, hai tay đan vào nhau kết ấn, chỉ chớp mắt sau bàn tay phải cầm Tỏa Kình Tác của hắn đã vung lên ném về phía trước, sợi dây thừng như có linh tính lập tức uốn lượn trong không trung, tựa như một con linh xà thập phần quỷ dị, tốc độ nhanh tới khủng khiếp, đảo qua đảo lại rồi xoay vòng lao vút tới Trần Phàm.

"Tới hay lắm!".

Trần Phàm thần sắc đã trở nên nghiêm túc, thứ này đúng là quá nhanh, e là tốc độ không có dưới hắn chút nào, chẳng dám chậm trễ, Trần Phàm thân hình như thiểm điện lập tức biến mất tại chỗ, nhanh chóng vận dụng bộ pháp quen thuộc Ám Vân Dạ Hành, cước bộ phiêu diêu.

Với tốc độ của Trần Phàm cộng thêm sự quỷ dị từ thân pháp của mình, hắn cùng với Tỏa Kình Tác lúc này tựa như hai đạo lưu quang đang tranh sáng với nhau, đám người xung quanh cứ thế khiếp sợ mà nhìn, hai mắt lồi ra cố gắng quan sát, tinh thần căng như dây đàn, đáng tiếc với nhãn lực của họ mà muốn nắm được quỹ tích hai đạo bóng dáng kia vốn dĩ là chuyện không thể nào, chỉ có thể miễn cưỡng trông thấy từng đạo tàn ảnh rất mờ xẹt qua xẹt lại trong không khí mà thôi.

Một vài người nhãn lực quá yếu, chỉ nhìn một lát đã đầu váng mắt hoa, không thể tiếp tục.

Thế nhưng đúng vào lúc này, khi mà Trần Phàm và Tỏa Kình Tác vẫn đang so đấu tốc độ với nhau chưa phân thắng bại, từ trên bầu trời có dị biến bất chợt nổi lên.

"Hi hi...không nghĩ tới sắp ra ngoài làm nhiệm vụ lại bắt gặp chuyện thú vị thế này!".

Một đạo thanh âm trong trẻo cất lên, chỉ thấy trên trời cao lúc này có một thứ gì đó tựa như cánh diều đang lơ lửng, khoảng cách quá xa khiến cho chẳng ai ở dưới có thể nom được rõ, nhưng tiếng nói ban nãy phát ra lại hết sức rõ ràng, giống như là truyền vào trong tai mỗi người vậy, hiển nhiên người đến có thực lực rất cao.

Cánh diều trên không đang từ từ hạ xuống, trên mặt có vẽ những đường linh văn vô cùng kỳ ảo, đám người phía dưới hiện tại mới có thể trông rõ được thứ này, ba vị chấp sự là người đầu tiên kinh ngạc thốt lên:

"Đạp Không Toa!".

Cũng giống như sủng vật phi hành, đây chính là pháp bảo có chức năng tương tự, chỉ khác là Đạp Không Toa cần phải có năng lượng là linh thạch để vận hành, đổi lại sẽ đạt tốc độ cao hơn sủng vật không ít, linh thạch đổ vào càng nhiều tốc độ đạt được càng cao, tuy nhiên còn phải phụ thuộc vào phẩm cấp của pháp bảo đó. Trong hàng ngũ các đệ tử nội môn cũng chỉ lác đác vài người mới sở hữu thứ này mà thôi, ba vị chấp sự không khỏi nhìn nhau cười khổ, hôm nay là cái ngày gì vậy ta, mấy nhân vật lớn thi nhau chạy tới một nơi nhỏ bé như Khảo Hạch Đường.

Chương 122: Đàm Tư Dung

Đạp Không Toa dần dần đáp xuống, thu hút sự chú ý của vô số ánh nhìn, Chúc Sơn Long và đội ngũ của hắn cũng không hề ngoại lệ, duy chỉ có Trần Phàm và cái Tỏa Kình Tác vẫn đang "tập trung" cho trận đấu mà thôi, hai bên vẫn cứ liên tục đuổi bắt. Nói đúng ra là chỉ mình Trần Phàm không hề xao nhãng, chứ cái dây thừng này chỉ là đồ vật không cảm xúc, một khi đã xác định mục tiêu thì sẽ quấn lấy cho tới khi thu phục được đối phương mới chịu dừng.

Mà cách đó không xa, giờ phút này Đạp Không Toa đã hạ cánh, nhưng không hề chạm hẳn xuống đất mà chỉ lơ lơ lửng lửng phía trên tầm ba mét, ngay trước mắt mọi người, chỉ thấy một thân ảnh kiều diễm đang lười biếng nằm dài trên đó, một tay chống lấy khuôn mặt đang nghiêng, để lộ ra một nhan sắc đến nghiêng nước nghiêng thành.

Làn môi đỏ tươi như máu, ánh mắt như nước đậm nhu tình, chỉ một cái nhăn mày một nụ cười đều tản ra mê người hương vị, câu hồn đoạt phách bất kỳ nam nhân nào ở đây.

"Đẹp...đẹp quá!".

"Sao trên đời lại có nữ nhân đẹp tới như vậy?".

"Thần tiên tỷ tỷ a!".

Đừng nói là hai tên chấp sự, toàn bộ đám tân sinh ở đây đều đang không ngừng nuốt nước bọt, nữ thì cảm thấy hổ thẹn, nam thì ánh mắt si mê nhìn chằm chằm vào thân ảnh trước mặt, bao nhiêu cảm xúc về trận chiến hồi nãy đều tan biến sạch sẽ, tất cả chỉ còn lại là vẻ đờ đẫn đầy nhục dục mà thôi.

Nữ tử đang nằm chỉ khẽ thở dài một tiếng, dường như đã quá quen với việc này, nàng lúc này mới từ từ ngồi nhổm dậy, đôi chân thon thả ẩn hiện sau lớp váy đang nhẹ nhàng bước xuống.

Nàng một thân xiêm y màu đỏ, mái tóc đen suôn dài như thác nước, cánh tay như cây cỏ mềm mại, da trắng nõn nà, vóc dáng hoàn mỹ cân đối phối hợp với gương mặt xinh đẹp nhiếp hồn người, đúng là cực phẩm của nhân gian!

Bất quá Chúc Sơn Long có vẻ đã nhận ra được nữ tử này, hắn lúc đầu cũng thất thần trong giây lát, nhưng rất nhanh sau đã lấy lại được tỉnh tảo của mình, thay vào đó là một ánh mắt đầy kiêng kị pha lẫn sửng sốt, hắn không thể nào ngờ được tại sao người đó lại xuất hiện ở nơi này.

"Đàm Tư Dung!".

Có thể khiến Chúc Sơn Long, một đội trưởng của chấp pháp đội phải kiêng dè như vậy, hiển nhiên thân phận của đối phương tuyệt đối không tầm thường, phải biết địa vị của hắn ở trong hàng ngũ đệ tử nội môn cũng thuộc hạng đỉnh tiêm, mà vừa gặp nữ tử này đã như chuột gặp mèo vậy.

Đàm Tư Dung, đệ tử chân truyền, nhập môn chưa được ba lâu tu vi đã đạt tới kết đan đại viên mãn, cũng chỉ có nhân vật như thế mới khiến cho Chúc Sơn Long phải hoảng hốt mà thôi, từng có người nói nàng chỉ cần đột phá lên hư không cảnh là sẽ được sắc phong làm thánh tử.

Thánh tử, hai chữ này đại diện cho tầng lớp đệ tử cao quý nhất tại Vạn Linh Tông, là hàng ngũ hạch tâm chủ chốt nhất của bất kỳ thánh địa tông môn nào, và cũng chỉ có đệ tử nào bước chân vào cường giả chi cảnh mới xứng với thân phận sáng chói này mà thôi.

Nhưng mặc dù là đệ tử chân truyền thì thân phận trong tông cũng đã thập phần cao quý, huống hồ với nhan sắc của Đàm Tư Dung thi quan hệ của nàng cũng là cực kỳ sâu rộng, là một trong nhưng cánh tay đắc lực của Phong Thiên Hội, bản thân nàng cũng có một đảng hội của riêng mình, người như thế không ở tại linh phong mình tu luyện, cớ sao lại xuất hiện ở một nơi dành cho đệ tử ký danh như thế này?

Trong đầu của Chúc Sơn Long đang không ngừng suy nghĩ, sắc mặt kinh nghi bất định, hắn chỉ là một gã đệ tử nội môn, mặc dù thêm cái thân phận đội trưởng của chấp pháp đội, nhưng khi đừng trước một đệ tử chân truyền vẫn có chút không đủ dùng.

Mà giờ phút này, mặc kệ cho Chúc Sơn Long đang không ngừng suy đoán, cũng chẳng thèm để ý đến những cái nhìn cuồng nhiệt xung quanh, Đàm Tư Dung ánh mắt chỉ nhìn về phía hai đạo tàn ảnh đang xẹt qua xẹt lại trước mặt.

Đột nhiên thân hình của nàng khẽ động, thủ chưởng trắng muốt nhẹ nhàng vươn ra, ngón tay điểm tới phía trước một cái, chỉ thấy Tỏa Kình Tác nãy giờ vẫn cứ mải miết đuổi theo Trần Phàm bỗng dưng khựng lại, tựa như bị nắm thóp, xụi lơ rồi mềm oặt, sau đó bị lực lượng cường đại cuốn ngược trở về, rơi vào trong tay của Đàm Tư Dung, dễ dàng như tóm một con giun vậy.

"Thú vị! Không nghĩ tới Tỏa Kình Tác cũng có ngày phải bó tay trước một đệ tử ký danh".Đàm Tư Dung nhoẻn miệng cười, nhìn lấy đoạn dây thừng đang nằm im trong tay tấm tắc nói, nó giờ phút này hào quang trên thân đã ảm đạm đi rất nhiều, chẳng khác nào một sợi dây vô dụng bình thường cả.

Trần Phàm thấy sự lạ cũng đã dừng lại cước bộ của mình, lúc này mới để ý Tỏa Kình Tác đã bị người ta thu lấy, quay đầu nhìn sang, chỉ thấy một thân ảnh kiếu diễm tay nắm sợi dây thừng đang mỉm cười đứng đó, hắn nhíu mày nghi hoặc, không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nữ tử này là ai?

Nhìn pháp khí của mình bị đối phương tóm gọn, Chúc Sơn Long hơi tái mặt một chút, hắn cố giấu vẻ tức giận bước đến gần Đàm Tư Dung, cúi người chắp tay nói:

"Đàm sư tỷ, không biết lần này tới Khảo Hạch Đường là có chuyện gì?".

Đệ tử chân truyền bối phận cao hơn đệ tử nội môn rất nhiều, Chúc Sơn Long dù có phẫn nộ đến mấy cũng chỉ dám âm thầm nuốt hận mà thôi, huống hồ thực lực của đối phương cũng vượt xa hắn.

Đàm Tư Dung lúc này mới chú ý đến Chúc Sơn Long, nghe vậy chỉ khẽ nhếch môi một cái, nói:

"Làm sao, lẽ nào nơi Chúc sư đệ có thể tới còn ta thì không thể à?".

Đoạn nàng cũng ném trả lại Tỏa Kình Tác cho gã đội trưởng này, tựa như là vứt đi một thứ không ý nghĩa.

"Ta không có ý đó, chỉ là Khảo Hạch Đường vốn dĩ là nơi tân sinh đệ tử tới để tiếp nhận khảo hạch, Đàm sư tỷ thân phận cao quý, không lẽ lại muốn hồi tưởng lại kỷ niệm trước đây sao?".

Chúc Sơn Long tiếp lấy Tỏa Kình Tác, khuôn mặt không khỏi trầm xuống, nhưng ngay sau đó hắn liền lập tức cười nhạt, giọng điệu còn mang theo mấy phần chế giễu.
Chúc Sơn Long là người của Thiên Mệnh Đảng, mà Đàm Tư Dung lại là người của Phong Thiên Hội, hai đảng hội này mặc dù trên danh nghĩa đều dưới một mái nhà với nhau, nhưng từ xưa tới này vẫn luôn minh tranh ám đấu không ngừng, thế như nước với lửa, chỉ là Phong Hành, người đứng đầu Phong Thiên Hội này ngày thường hành vi có chút điệu thấp, mà Thiên Mệnh Đảng lại như mặt trời hừng hực ban trưa, cho nên nhiều người trong tông vẫn nhận định Phong Thiên Hội chỉ xếp sau Thiên Mệnh Đảng của Lăng Thiên Mệnh mà thôi.

Mà Chúc Sơn Long dĩ nhiên cũng có ý nghĩ như vậy, mặc dù trước mặt hắn đối phương là một đệ tử chân truyền, thân phận địa vị có chút cao hơn, nhưng bản thân hắn lại là thành viên của đảng phái đứng đầu tông môn này, Đàm Tư Dung vuốt mặt còn không phải nể mũi hay sao.

Nhưng lúc này Đàm Tư Dung đã chẳng thèm để ý đến Chúc Sơn Long làm gì nữa, nàng thong thả bước tới chỗ của Trần Phàm, bộ dáng thướt tha, ánh mắt phong tình vạn chúng, mỗi bước đi đều khiến cho đám tân sinh ở đây điên đảo thần hồn.

Trần Phàm chỉ cảm thấy như có một trận gió thơm đang ngào ngạt thổi tới, lúc này Đàm Tư Dung đã tới ngay trước mặt của mình, nàng khẽ mỉm cười nhìn hắn rồi hỏi:

"Tiểu sư đệ, đệ tên gì?".

Giọng nói ngọt tới không sao tả nổi phát ra, đám tân sinh lại thêm một lần nữa chao đảo chới với, trong lòng ghen tị nổi lên ầm ầm, tên tiểu tử kia rốt cuộc có bản lĩnh gì mà được đại mỹ nhân như vậy chủ động hỏi thăm cơ chứ, đã thế nàng lại còn mỉm cười với hắn!!?

"Tiểu đệ Trần Phàm, bái kiến Đàm sư tỷ!".

Nếu là người khác nghe được giọng nói cùng cử chỉ ân cần của Đàm Tư Dung, khác trái tim giờ phút này có lẽ đã tan chảy ra thành nước, nhưng Trần Phàm lại hết sức bình thường, hồi nãy nghe ra từ trong miệng của Chúc Sơn Long hắn cũng đã biết được người tới là ai, lấp tức cúi người chắp tay nói, tuy vẻ mặt còn có chút nghi hoặc, nhưng Trần Phàm cũng chẳng quan tâm lắm làm gì, mà đối phương đường đường một đệ tử chân truyền, thân phận cao hơn hắn không biết bao nhiêu mà kể, đã chủ động nhẹ nhàng hỏi han như vậy, bản thân mình cũng không thể thất lễ a.

Nhưng mà, Trần Phàm cũng không thể không thừa nhận, đây là mỹ nhân đẹp nhất mà hắn gặp từ khi sống lại ở thế giới này, so với Trần Thu Nguyệt hay Lâm Phi Yến thì rõ ràng là nhỉnh hơn một chút!

Tuy nhiên đây chỉ đơn thuần là thưởng thức cái đẹp mà thôi, trong đầu của hắn chẳng có cái suy nghĩ gì lung tung cả.

Đàm Tư Dung nét mặt thoáng ngạc nhiên, bởi vì lần đầu tiên thấy một nam nhân vừa gặp nàng lần đầu lại có thể điềm tĩnh tới như vậy, khuôn mặt cứng cỏi mà không hề thô thiển, ánh mắt tinh anh không chút vẩn đục nào, tâm như giếng cổ chẳng gợn sóng, từ trong mắt của hắn nàng chỉ thấy có hai chữ bình thản mà thôi, hoàn toàn không có lấy chút dục vọng ham muốn nào hiện hữu cả, tựa như nàng chỉ là một con người bình thường trước mặt hắn, điều này khiến cho Đàm Tư Dung không khỏi suy luận, liệu cái tên trước mặt mình có phải là nam nhân hay không?

Bất quá nét kinh ngạc chỉ thoáng qua trong chốc lát, Đàm Tư Dung lại lập tức trở lại như thường, thanh âm trong trẻo cất lên, nàng tiếp tục hỏi:

"Trần Phàm, đệ là lần đầu tiên tới Khảo Hạch Đường này sao?".

"Đúng vậy, hôm nay tới là để tấn thăng làm đệ tử ngoại môn".

Trần Phàm cũng thật thà đáp.

"Hi hi...tự tin như vậy, nhưng ta thấy với thực lực của ngươi thì cái khảo hạch này đúng là chẳng có gì khó khăn cả".

Đàm Tư Dung che miệng tủm tỉm cười, một nụ cười mười phần duyên dáng, đám người xung quanh không khỏi ngây dại nhìn xem một màn trước mặt, trong lòng chỉ hận sao mình không là tên gia hỏa may mắn ấy, chỉ nội việc được đứng đó ngắm nhìn mỹ nhân thôi thì bọn họ nguyện cả đời này mãi làm một tên tân sinh như vậy.

Chương 123: Nam thiên mệnh, bắc phong hành

"Được rồi, ta không phải là người thích vòng vo. Trần Phàm ta hỏi ngươi, có muốn gia nhập vào Phong Thiên Hội hay không?".

Đang chuyện trò vui vẻ, đột nhiên Đàm Tư Dung sắc mặt trở nên nghiêm túc nói, lời thì nhẹ nhàng mà giống như sấm giữa trời quang, vô số người đứng đó phải giật mình kinh hãi khi nghe được câu nói này.

Đàm Tư Dung xưa nay tính tình thẳng thắn, vừa thấy Trần Phàm đã biết đây là một thiên tài hiếm có, đừng nói là ký danh đệ tử, cho dù là trong số tất cả đệ tử ngoại môn cùng chưa ai có được tốc độ sánh ngang với Tỏa Kình Tác cả, người như vậy nếu có thể lôi kéo về hội của mình thì sau này sẽ là một sự trợ giúp to lớn.

"Cái gì? Đàm sư tỷ đang mời tiểu tử kia gia nhập Phong Thiên Hội?".

"Ta không có nghe nhầm a! Hắn mới cũng chỉ là một tân sinh quèn như chúng ta mà thôi, dựa vào cái gì có được ưu ái lớn như vậy?".

"Xì! Cũng chỉ là Phong Thiên Hội thôi mà, đâu phải là Thiên Mệnh Đảng đâu".

"Câm miệng! Ngươi muốn chết đấy à? Đàm sư tỷ còn đang ở chỗ này, ngươi chán sống hay sao mà dám đem hai đảng hội này ra so sánh?".

"Vấn đề là gia hỏa kia mới chỉ là tân sinh đã được một thế lực lớn trong tông mời chào, như chúng ta đây đừng nói là Phong Thiên Hội, cho dù chỉ một đảng hội nhỏ bé hơn lôi kéo thôi cũng đã mãn nguyện lắm rồi".

"Trong Phong Thiên Hội có mỹ nhân đẹp tới nhường này, không cần biết thứ hạng là bao nhiêu, ta đều cam tâm tình nguyện bái nhập".

...

Đám tân sinh thì liên tục xì xào bàn tán, có người ngưỡng mộ kẻ tràn đầy ghen tị, mà ba vị chấp sự ở đây cũng cảm thấy đầu óc sắp hỏng đến nơi rồi, có lẽ cộng tất cả những rung động trong đời bọn họ lại cũng chẳng bằng được hôm nay.

Đầu tiên là cả một đội ngũ chấp pháp đội kéo đến, Chúc Sơn Long một gã đệ tử nội môn cùng với 40 tên thuộc hạ của mình không làm gì được một tên tân sinh vô danh tiểu tốt, toàn trường chấn kinh, sau đó lại có thêm nhân vật nữa tham gia náo nhiệt, lần này là một đệ tử chân truyền, hết thảy rúng động, liên tiếp các nhân vật lớn lần lượt kéo đến, khiến cho Khảo Hạch Đường cứ như bị khí thế của họ làm cho rung chuyển sắp sửa nổ tung.

Chúc Sơn Long và đội của hắn giờ phút này mặt mày tái mét, tình thế đã hoàn toàn xoay chuyển, chúng có nằm mơ cũng không ngờ được tên tiểu tử này vận khí lại tốt tới như vậy, nếu như Trần Phàm kia hôm nay gia nhập Phong Thiên Hội, vậy thì bọn họ sẽ khó có thể làm gì được nữa.

Mà nhóm người Dương Khôi hiện tại cũng thần sắc sùng bái nhìn xem lão đại của mình, Hạ Hoài An liên tục tặc lưỡi, ánh mắt nhìn về phía Trần Phàm đầy cảm phục, nói:

"Chậc chậc...lão đại chúng ta số mệnh cũng quá đào hoa rồi!".

Duy chỉ có Trần Thu Nguyệt lúc này là sắc mặt phức tạp, nhìn sang bên phía Trần Phàm và Đàm Tư Dung rồi buồn rầu cúi xuống, trong nội tâm không khỏi dâng lên một cỗ tủi thân.

Mình không đẹp bằng vị tỷ tỷ ấy, cũng không mạnh mẽ được như vậy, có việc gì cũng chỉ biết đứng sau lưng hắn mà thôi!

Quay trở lại với Trần Phàm, nghe được đối phương lại chủ động mời mình gia nhập Phong Thiên Hội, cái hội này từ miệng Đỗ Mậu hắn cũng đã lờ mờ biết được đôi chút, người sáng lập gọi là Phong Hành sư huynh, nghe nói cũng không kém Thiên Mệnh Đảng là mấy, hội chủ xưa nay hành vi khá là điệu thấp, nhưng một số người nói rằng nếu có một kẻ trong tông môn khiến cho Lăng Thiên Mệnh phải kiêng kị, người đó không ai khác chính là Phong Hành.

Bởi vậy mà trong Vạn Linh Tông từ lâu đã lưu truyền một câu nói: "Nam Thiên Mệnh, Bắc Phong Hành"! Chính là để ám chỉ hai thế lực cũng như hai vị đệ tử mạnh nhất tại thánh địa tông môn này."Đa tạ sư tỷ có lời mời, nhưng hiện tại ta vẫn chưa có ý muốn gia nhập đảng hội nào cả".

Chẳng phải mất bao lâu suy nghĩ, Trần Phàm đã thản nhiên đáp lại, cho dù là Phong Thiên Hội hay Thiên Mệnh Đảng hắn cũng không muốn gia nhập, thứ nhất Trần Phàm không thích phải làm kẻ dưới trướng của ai, thứ hai nếu có thể hắn sẽ tự tạo cho mình một thế lực, huống hồ làm thành viên của đảng hội nào đều sẽ bị cuốn vào phân tranh của đảng hội đó, rất là phiền phức, cho nên cái gì cũng đều có cái giá của nó cả.

Mà đám người khi nãy bàn luận lại được dịp nữa sôi trào, sắp sửa phát điên, được Phong Thiên Hội chủ động lôi kéo còn từ chối, rốt cục là gia hỏa này điên hay bọn họ bị điên rồi.

Đàm Tư Dung nghe thấy Trần Phàm trả lời thẳng thắn như vậy, trái lại không có vẻ ngạc nhiên chút nào, dường như đã đoán trước, không những không nổi giận ngược lại trong lòng lại thêm phần thưởng thức đối phương, nàng nhẹ nhàng mỉm cười rồi nói:

"Ngươi chắc chắn chứ, không suy nghĩ thêm chút nào sao?".

"Ý tốt của Đàm sư tỷ tiểu đệ xin tâm lĩnh, nhưng ta đã chắc chắn rồi, không cần phải suy nghĩ gì nữa".

"Nhưng mà hoàn cảnh của ngươi lúc này có vẻ không được tốt cho lắm, nếu gia nhập Phong Thiên Hội chẳng phải sẽ dễ dàng hơn nhiều sao? Ta đảm bảo đám chấp pháp đội kia từ nay về sau sẽ không dám làm gì ngươi nữa cả".

Đàm Tư Dung có vẻ vẫn chưa muốn từ bỏ.

"Ta biết, nhưng mà thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, bản thân ta xưa nay thích đương đầu hơn là phải trốn tránh".

Trần Phàm tự tin nói, đúng vậy, đã muốn trở thành cường giả thì hà cớ phải lo này sợ kia, mấy kẻ như Chúc Sơn Long đối với hắn chỉ là một lũ ruồi nhặng không đáng để vào trong mắt, nếu như hôm nay gia nhập vào Phong Thiên Hội thì từ nay về sau đúng là Trần Phàm sẽ tránh được không ít phiền phức, nhưng cũng có nghĩa là về sau hắn chính là tay sai cho kẻ khác rồi, huống hồ tránh được một lần tránh được mãi về sau sao, Phong Thiên Hội cũng không phải là ông trời ở nơi đây, nói không chừng sau khi Trần Phàm trở thành thành viên của cái hội này sẽ bị càng nhiều nhân vật khác nhắm tới nữa cũng nên.

"Nếu ngươi đã nói vậy ta đây cũng miễn cưỡng nữa làm gì, nhưng xem ra đám người kia chưa dễ dàng từ bỏ đâu, thế này đi, ngươi có sư huynh đệ hay anh em gì ở đây không?".Đàm Tư Dung thở dài một cái rồi nói.

"Sao đột nhiên sư tỷ lại hỏi như vậy?".

Trần Phàm nhíu mày.

"Ta cũng có một hội của riêng mình, gọi là Tiên Dung Hội, nếu như ngươi có vị sư muội nào ở đây thì tốt quá, vì hội này của ta chỉ nhận thành viên là nữ tử mà thôi, ngươi có thể cho người đó gia nhập vào Tiên Dung Hội, như vậy là vẹn cả đôi đường, từ nay về sau các ngươi cũng chính là bằng hữu của Đàm Tư Dung ta rồi".

Trần Phàm vẻ mặt suy tư, cũng không ai biết hắn đang suy nghĩ tới điều gì, rồi bỗng nhiên hai hàng lông mày của hắn dãn ra nhìn Đàm Tư Dung, vẻ mặt tươi cười, nói:

"Nếu được vậy thì tốt quá Đàm sư tỷ, đúng, vừa hay ta đúng là có một vị sư muội ở đây, chỉ là không biết muội ấy có đồng ý gia nhập vào hội của sư tỷ không thôi".

"Thật sao, vậy ngươi cứ gọi muội ấy tới đây thử xem".

Trần Phàm liền quay ra khoát tay với nhóm người của mình, đám người Dương Khôi hiểu ý liền lập tức bước đến chỗ hắn, Trần Phàm nhìn Trần Thu Nguyệt rồi hỏi:

"Thu Nguyệt, vị Đàm sư tỷ đây muốn nhận muội vào Tiên Dung Hội của tỷ ấy, muội có đồng ý hay không?".

Đàm Tư Dung ánh mắt lúc này mới rơi vào trên thân Trần Thu Nguyệt đánh giá, vẻ mặt hòa nhã mười phần, như là gió xuân trong nắng sớm, nhan sắc khiến cho một người như Trần Thu Nguyệt trông thấy cũng không khỏi sinh ra cảm giác ngưỡng mộ trong lòng.

"Muội...có thể sao?".

Trần Thu Nguyệt nhìn qua Trần Phàm rồi bẽn lẽn hỏi lại, nàng chính là dò muốn xem ý kiến của hắn.

Trần Phàm im lặng không nói, chỉ mỉm cười gật đầu, thấy vậy Trần Thu Nguyệt cũng không còn lo ngại gì nữa, nàng vội quay ra cúi người hành lễ với Đàm Tư Dung:

"Nếu sư tỷ không chê, vậy muội bằng lòng gia nhập Tiên Dung Hội".

"Tốt lắm! Có thêm một muội muội xinh đẹp như Thu Nguyệt đây, Tiên Dung Hội của ta lại càng thêm rực rỡ, từ giờ tiểu sư muội là thành viên của chúng ta rồi, mọi người đều là người một nhà, từ nay không cần phải khách sáo nữa, đây là danh phù của bổn hội".

Đàm Tư Dung hồ hởi nói, lập tức xuất ra một tấm danh phù đưa cho Trần Thu Nguyệt, bên trên in rõ ràng ba chữ Tiên Dung Hội.

Trong một nơi như Vạn Linh Tông, đệ tử phải đạt tới thân phận chân truyền mới được phép khai đảng lập hội, nhưng trước đó phải nộp đơn trình lên cho hội đồng trưởng lão nội vụ xem xét, nếu được phê duyệt sẽ được cấp cho danh phù mang ấn ký riêng của đảng hội mình, lúc đó mới có thể chính thức đi vào hoạt động, đây cũng là chuyện đương nhiên để cho người khác nhìn vào là nhận ra được ngay kia là thành viên của đảng hội nào.

Chương 124: Nhục nhã rời đi

"Hừ!".

Giờ phút này đám người chấp đội sắc mặt đã trở nên khó coi vô cùng, bọn chúng cứ như một lũ người thừa thãi đứng đó, Chúc Sơn Long cũng đã mất đi kiên nhẫn của mình, không thể tiếp tục nín nhịn được nữa, Đàm Tư Dung kia nghênh ngang đến đây, hoàn toàn coi hắn và người của chấp pháp đội như những kẻ vô hình.

"Đàm Tư Dung, ta kính ngươi là đệ tử chân truyền nên mới gọi ngươi một tiếng sư tỷ, nhưng ngươi làm vậy hình như hơi có chút quá phận rồi đó".

Chúc Sơn Long vẻ mặt hầm hầm bước tới chỗ Đàm Tư Dung và đám người Trần Phàm đang vui vẻ trò chuyện, hắn không khỏi trầm giọng nói, cố ý cắt ngang cuộc nói chuyện của mọi người.

"Oh! Vậy ngươi thử nói xem ta quá phận thế nào?".

Đàm Tư Dung chậm rãi quay người lại, thần sắc trào phúng nhìn xem Chúc Sơn Long, giọng điệu nhàn nhạt hỏi.

"Trần Phàm và người của hắn phạm vào đại tội tông môn, ta thân là đội trưởng chấp pháp đội hôm nay tới đây bắt hắn về chịu tội, chuyện này mong Đàm sư tỷ đừng có nhúng tay vào".

"Là đại tội gì thế, ngươi có bằng chứng gì không?".

"Hắn gây gổ rồi phế bỏ đồng môn trong tông, điều này chính miệng hắn cũng đã thừa nhận rồi, đã vậy còn chống đối người thi hành công vụ, nhiêu đó cũng đủ khép vào tội chết, còn ngươi thân là đệ tử chân truyền lại dám tiếp tay cho tội phạm, nếu như hiện tại ngươi lập tức rời khỏi đây ta còn có thể nể mặt Phong Hành sư huynh coi như chưa có chuyện gì, nếu không..."

"Khách khách...nếu không thì sao?".

"Đàm Tư Dung, ngươi đừng ỷ mình là tâm phúc bên cạnh Phong Hành rồi muốn làm gì thì làm".

Chúc Sơn Long nổi giận hét lên, hắn vẫn cho rằng hiện tại mình mới là người nắm giữ lý lẽ ở nơi này, Đàm Tư Dung đến đây ngang nhiên càn rỡ, muốn can thiệp vào chuyện của chấp pháp đội, hắn đã cho đối phương một con đường nhưng hình như ả vẫn không thèm nể mặt gã chút nào.

Chỉ đáng tiếc, Chúc Sơn Long đã quên mất một điều rằng trên đời này thực lực mới là lý lẽ tối thượng nhất, không có thực lực, lý luận hết thảy đều là rắm thối mà thôi!

Đàm Tư Dung im lặng không nói gì, ánh mắt đột nhiên sắc lại, cánh tay mềm mại vung lên một cái, tựa như cành liễu, từ đầu ngón tay ngọc ngà ấy một cỗ lực lượng khủng bố trong nháy mắt bộc phát, hướng phía Chúc Sơn Long điểm tới một chỉ.

Tốc độ khiếp người, gã đội trưởng chấp pháp còn chưa kịp phản ứng đã phun ra một ngụm máu tươi, cả người như diều bị đứt dây bay ngược ra ngoài.

"Hừ! Nhẹ nhàng với ngươi ngươi lại cho rằng lão nương không dám làm gì sao? Phế vật, ngươi chung quy cũng chỉ là một con chó của Thiên Mệnh Đảng mà thôi, lấy tư cách gì hô to gọi nhỏ với ta!".

Đàm Tư Dung ánh mắt lạnh như băng nói, vẻ từ tốn nhiệt tình ban nãy đã biến mất hoàn toàn, giờ chỉ còn lại là khuôn mặt băng sương lạnh lẽo đừng đó nhìn Chúc Sơn Long.

"Nguyệt sư muội giờ đã là người của Tiên Dung Hội, cũng coi như thành viên của Phong Thiên Hội rồi, nếu ngươi còn dám tìm những người xung quanh nàng gây phiền phức thì đừng tránh lần sau ta xuống tay với ngươi. Cút!".

"Đàm Tư Dung...ngươi..."

Chúc Sơn Long lồm cồm bò dậy, mấy tên trong chấp pháp đội cũng mau chóng chạy tới đỡ, nhưng còn chưa kịp nói thêm câu nào gã đội trưởng đã lại phun ra thêm một ngụm máu nữa, hiển nhiên nội thương không hề nhẹ, ánh mắt Chúc Sơn Long mắt trợn lên đầy căm phẫn, không nghĩ tới Đàm Tư Dung kia dám thực sự ra tay với mình, giờ phút này hắn mới biết khi nãy ý nghĩ của mình buồn cười ra sao, đối phương rõ ràng không thèm nể mặt hắn chút nào, nhưng hắn lại chẳng thể ương ngạnh phản kháng, thực lực của đối phương vượt xa hắn, thân phận cũng cũng cao hơn rất nhiều.

Cố vớt vát lại chút uy phong, Chúc Sơn Long đành chỉ có thể nghiến răng mà gằn lên từng chữ:

"Đàm Tư Dung, ngươi vô duyên vô cớ đả thương người của Chấp Pháp Điện, vậy cứ chờ sau này các vị trưởng lão tới hỏi thăm đi".

"Hi hi...vậy cứ kêu mấy lão già đó tới, thiết nghĩ cho dù là đại trưởng lão chấp pháp điện đi chăng nữa, không nể mặt ta thì cũng phải nể mặt Phong Hành sư huynh đi".

Đàm Tư Dung ngậm miệng mà cười, dù là nhiệt tình hay băng lãnh cũng không hề mất đi vẻ yêu kiều vũ mị, nàng dường như không hề để Chấp Pháp Điện vào trong mắt, càng đừng nói tới một gã đội trưởng như Chúc Sơn Long.

"Còn chưa cút, hay là để lão nương giúp ngươi".

"Ngươi..."

Chúc Sơn Long hai bàn tay nắm chặt, lửa giận thao thiên cũng phải cố đem nén xuống, hắn dù sao cũng là người thông minh, biết giờ phút này còn ở đây đôi co nói không chừng cái mạng nhỏ của mình cũng khó mà giữ được, trong Thiên Mệnh Đảng địa vị của hắn cũng không quá cao cho lắm, lại chỉ là một đệ tử nội môn, nhưng Đàm Tư Dung kia lại là tâm phúc bên cạnh Phong Hành, còn là đệ tử chân truyền, nhiêu đó đem ra so sánh cũng đủ biết thiệt thòi chắc chắn sẽ về phía hắn rồi.

"Chúng ta đi!".Chúc Sơn Long nuốt hận vào trong, khoát tay với 40 tên chấp pháp đội đang xớ rớ bên cạnh mình, quay lưng chuẩn bị rời khỏi nơi này, hôm nay đúng là một ngày đầy nhục nhã đối với hắn.

Bất quá hắn vừa mới đi được có vài bước đã bị Đàm Tư Dung gọi giật lại:

"Chậm đã!".

"Còn có chuyện gì?".

Chúc Sơn Long quay người nhíu mày hỏi.

"Ngươi thân là đội trưởng của chấp pháp đội, lẽ nào không biết phép tắc tối thiểu hay sao, còn chưa hành lễ với bổn sư tỷ đã muốn đi?".

Đàm Tư Dung nhàn nhạt nói, rõ ràng vẫn chưa có ý buông tha cho gã này.

"Ngươi..."

Chúc Sơn Long giận tới thiếu chút hôn mê, bàn tay siết chặt, ngón tay cắm sâu vào da thịt bật cả máu, nhưng cuối cùng hắn vẫn phải ôm quyền cúi người hướng phía Đàm Tư Dung mà nói, khóe miệng run rẩy:

"Đàm sư tỷ...nếu...không có chuyện gì...tiểu đệ xin phép cáo lui!".

"Tốt! Ngươi có thể lăn được rồi!".

Chúc Sơn Long bước chân lảo đảo quay người rời đi, ê chề nhục nhã, một vở hài kịch cứ như vậy được khép lại!

Giờ phút này ba vị chấp sự Khảo Hạch Đường đưa mắt nhìn nhau đầy khó xử, bọn họ chỉ là những người thấp cổ bé họng, sơ với hai nhân vật như Chúc Sơn Long và Đàm Tư Dung quả thực chẳng đáng nhắc tới, nãy giờ chỉ có thể lặng yên đứng ngoài, không dám hó hé một điều gì cả, hai bên đừng nói là bọn họ, cho dù mấy vị trưởng lão trong kia cũng đều tuyệt đối không dám đắc tội a.

Ngô Chấn thở dài một tiếng, trong lòng vẫn chưa hết rung động, hắn lúc này mới khoát tay về phía đám tân sinh vẫn còn ngơ ngẩn đứng đó, miệng lớn tiếng hô:

"Được rồi! Ai tháng này muốn tham gia khảo hạch ngoại môn bây giờ lập tức tiến vào trong, nếu chậm trễ thì ráng mà đợi đến tháng sau đi nhé, các ngươi còn có muốn tham gia khảo hạch hay không hả?".

Đám tân sinh lúc này mới giật mình tỉnh lại, trong lòng còn chưa hết bàng hoàng, lục tục bắt đầu kéo nhau vào bên trong Khảo Hạch Đường, cái việc mà vốn dĩ đã phải làm từ nãy, thi thoảng lại có một vài tên tiếc nuối cố ngoái lại nhìn Đàm sư tỷ.Hôm nay dù có qua được khảo hạch hay không thì toàn bộ đều cảm thấy không uổng chuyến đi lần này, đây là một sự kiện vô cùng chấn động a, về nhà lại có chuyện để kể rồi!

"Trần sư đệ, bây giờ ngươi có thể vào trong đó khảo hạch được rồi, mặc dù nói ra thừa thãi nhưng vẫn chúc ngươi có thể thuận lợi qua được khảo hạch hôm nay".

Đàm Tư Dung lại trở lại với bộ dáng nhiệt tình ban đầu, mỗi ánh mắt cử chỉ đều khiến cho người khác phải tan chảy không thôi.

"Đa tạ sư tỷ đã giải vây cho ta, lại còn thu nhận Thu Nguyệt vào hội của mình, coi như lần này ta nợ tỷ một cái ân tình".

Trần Phàm điềm tĩnh nói, ánh mắt lộ ra vẻ rất là cảm kích đối phương.

"Hi hi...Cái này là sư đệ nói đó nha, được, vậy sau này có chuyện gì ta sẽ đến tìm đệ, lúc đó đừng quên câu nói ngày hôm nay đấy, thế nào?".

Đang nói Đàm Tư Dung đột nhiên sán lại gần Trần Phàm, cũng chẳng thèm quan tâm cái nhìn của người khác ra sao, người nàng hơi cúi xuống, hai tay chắp về phía sau, ánh mắt long lanh chăm chú nhìn vào hắn, khuôn mặt tuyệt mỹ lúc này chỉ cách mặt của Trần Phàm đúng một gang tay, khoảng cách quá gần, mùi hương thơm ngát như lan phả vào mặt đối phương, quyến rũ tới chết người.

Nếu là nam nhân bình thường giờ phút này không ai có thể kháng cự được mị lực mạnh mẽ đến như thế!

Nhưng trái lại Trần Phàm vẫn vô cùng bình thản, vẻ mặt không chút gợn sóng, tim không loạn nhịp lưng duỗi thẳng, hắn nhìn lại Đàm Tư Dung rồi chỉ khẽ mỉm cười, thản nhiên nói:

"Nếu sư tỷ không chê tiểu đệ ta lúc nào cũng hoan nghênh tới cửa!".

Dương Khôi, Đỗ Mậu, Hạ Hoài An ba người trong nhóm không khỏi kinh dị nhìn Trần Phàm, bọn họ không thể tưởng tượng nổi lão đại làm sao giờ phút này còn có thể bình tĩnh tới như vậy, định lực có thể nói đã đạt tới cảnh giới tối cao, nếu bọn họ là Trần Phàm hiện tại nhất định đã trụy tim mà chết rồi! Cái này...trong lòng của ba người đột nhiên nổi lên một suy nghĩ đáng sợ, có khi nào lão đại chỉ thích nam nhân hay không?

Nghĩ tới đây mọi người bất chợt nổi da gà, ánh mắt cảm thông nhìn về phía Trần Thu Nguyệt, trả trách, bên cạnh lão đại có một mỹ nhân như thế mà người vẫn cứ thờ ơ lạnh lùng.

Đàm Tư Dung thu hồi lại ánh mắt, cũng không biết trong lòng hiện tại đang nghĩ gì, nàng cũng chỉ khẽ nhoẻn miệng cười rồi nói:

"Được, vậy lúc nào rảnh ta sẽ tới thăm đệ".

Trần Phàm sau đó cũng tạm biệt mọi người bước vào trong Khảo Hạch Đường, bị một đám phiền phức quấy nhiễu nãy giờ cùng đã để lỡ không ít thời gian, giờ thì không còn ai ngăn cản hắn nữa.

Đoàn tân sinh hôm nay tới đây khảo hạch thấy Trần Phàm gia nhập vào hàng ngũ ai nấy đều ánh mắt dè chừng nhìn hắn, tựa như đang kiêng kị một con quái vật, ai mà không tận mắt chứng kiến vừa rồi gia hỏa này đã làm những gì. Tuy nhiên lại không có một ai dám bắt chuyện với hắn cả, sợ phải lây dính quan hệ với Trần Phàm, nói chơi, tên này bây giờ tuy là có Phong Thiên Hội sau lưng chống đỡ, nhưng mà lại đắc tội với Thiên Mệnh Đảng mất rồi, nếu như phải lựa chọn một đối để sợ hãi bọn họ tất nhiên sẽ chọn Thiên Mệnh Đảng, cho nên biện pháp tốt nhất hiện nay chính là lánh xa Trần Phàm, không đắc tội cũng chẳng thân thiết với hắn là tốt nhất.

"Đi thôi Thu Nguyệt sư muội, để ta dẫn muội tới giới thiệu với các tỷ muội trong hội mình".

Đàm Tư Dung thấy Trần Phàm đã tiến vào bên trong, lúc này cũng quay ra khoát tay với Trần Thu Nguyệt rồi mỉm cười, nói.

"Sư tỷ, để lát nữa được không, sau khi Trần sư huynh khảo hạch xong muội sẽ đích thân đến bái phỏng mọi người".

Trần Thu Nguyệt thỏ thẻ nói, khuôn mặt thoáng có chút ngượng ngùng.

Đàm Tư Dung nghe thế liền tủm tỉm cười, ánh mắt đầy thâm ý rơi vào trên thân Trần Thu Nguyệt, người như nàng sao lại không biết tiểu cô nương này đang có ý định gì.

"Ta hiểu rồi, cũng không vội, muội có thể đến bất cứ lúc nào, dù sao ở trên danh phù cũng đã có chỉ dẫn cụ thể, muội cứ theo đó là sẽ tìm được linh phong của ta".

Nói xong Đàm Tư Dung quay lưng bước tới Đạp Không Toa, ở đây cũng không còn việc gì nữa, chỉ thoáng thân ảnh của nàng cái đã biến mất tại chân trời, siêu phàm thoát tục, đến bất ngờ mà đi cũng vô cùng nhanh chóng.

- -----

(PS: Mong chư vị độc giả ko nên hiểu lầm, main ko phải gay gì đâu nhé, chỉ là chưa đến thời điểm mà thôi)

Chương 125: Đới âm binh

Đoàn tân sinh đệ tử lúc này tất cả đã tiến vào bên trong Khảo Hạch Đường, theo chỉ dẫn của ba vị chấp sự nơi đây, đường ngang lối dọc, phải đi qua bảy tám cái hành lang uốn lượn quanh co, hai bên là những hòn giả sơn to như những quả núi thật, phía dưới hồ nước lung linh, cảnh đẹp là thế, nhưng mọi người đều có cảm giác nơi đây thật âm u tịch mịch, sau khoảng nửa canh giờ, đoàn người cuối cùng cũng dừng chân phía trước một khoảng bình nguyên vô cùng rộng lớn.

Đám tân sinh đều trầm trồ kinh ngạc, không nghĩ tới phía sau Khảo Hạch Đường lại là một nơi như thế này, không gian bình nguyên rộng ước chừng mấy ngàn thước, có thể dung nạp được hàng vạn người, chỉ thấy xa xa là mấy gian phòng cự đại được ghép bởi những tảng đá thô to, mỗi phòng đều rất lớn, giống như một cái động phủ vậy, mặc dù cửa trước vẫn đóng chặt im ỉm, nhưng nếu ai nhìn vào đó cũng đều không khỏi sinh ra cảm giác, bên trong đang loáng thoáng có một đôi mắt đáng sợ đang nhìn chằm chằm vào thân thể mình, hung ác, huyết tinh và cực kỳ tàn nhẫn, cứ như muốn nhảy bổ ra rồi ăn tươi nuốt sống cả đoàn người.

Đám tân sinh nhiều người không khỏi hít một ngụm khí lạnh, ai nấy trong lòng hiển nhiên đều đã có phán đoán, bên trong mỗi gian phòng đá kia nhất định chính là một con Ma Nhân Khôi Lỗi.

Cách đó không xa, tại một đình viện khang trang bên trong Khảo Hạch Đường, giờ phút này đang có một vị lão giả ngồi trên ghế cao, thân khoác đạo bào, hai mắt nhắm lại, khuôn mặt lốm đốm đồi mồi, thần sắc vừa thâm trầm lại chứa vài phần u ám, cứ như thể nhà lão này đang có tang vậy, phía dưới có dăm ba người trung niên khác mặt mày tương đối nghiêm nghị, trên thân phát tản ra khí thế bức nhân, đây chính là những người chủ trì khảo hạch hôm nay, cùng là người quản lý Khảo Hạch Đường, mà vị lão giả mặt mày u ám ban nãy nhất định là người có chức vị lớn nhất chỗ này.

"Đới huynh, vừa rồi không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, tại sao giờ này vẫn có tân sinh nào tới đây khảo hạch?".

Một trung niên ngồi dưới đưa mắt lên nhìn vị lão giả rồi hỏi.

"Cái gì đến...rồi sẽ đến, gấp gấp cái gì, là đám nhóc đó tới khảo hạch hay là ngươi tới khảo hạch?".

Đới trưởng lão cất giọng khàn khàn trả lời, giọng điệu chẳng hề có lấy một chút thiện cảm, hai mắt vẫn nhắm lại điềm tĩnh, dường như chẳng có quan tâm gì tới thế sự trên đời.

"Ý ta đâu phải vậy, chỉ là hình như bên ngoài ta còn nghe có tiếng quát tháo, không lẽ có tên đệ tử nào tới đây làm càn sao?".

Người trung niên lắc đầu chán nản, trong nội tâm lặng lẽ lầu bầu, cái lão già này xưa nay vẫn được không hề được lòng ai cả, bởi từ trước tới nay không hợp tiếp chuyện với bất cứ người nào, ai nói với lão không quá hai ba câu đều bị lão dội cho một gáo nước lạnh, biệt hiệu "Đới âm binh" cũng từ đó mà sinh, quả thật không sai chút nào, nội chỉ trông cái mặt u ám nhăn nheo kia thôi là đã thấy não hết cả ruột rồi, người nào đứng gần lão đều có cảm giác rờn rợn như có có một luồng âm khí chui vào cơ thể, chả biết có phải do tu luyện âm công hàn khí hay không, bất kể vui hay buồn mặt lão đều là một vẻ u ám, chưa bao giờ thay đổi cả, chẳng hiểu sao tông môn lại phân cho lão giả này tới đây, khiến cho Khảo Hạch Đường từ đó cũng lây dính khí tức của lão mà nhuốm màu tang tóc.

Không ai biết tên đầy đủ của lão giả này, chỉ gọi là Đới âm binh hoặc Đới trưởng lão mà thôi, huống hồ từ trước tới nay lão cũng chẳng hề giao thiệp với ai cả, tính cách vừa khó gần lại cực kỳ cổ quái.

"Bỏ đi Du huynh, không phải giờ đã im ắng rồi sao, nếu có chuyện gì mấy tên chấp sự ngoài kia đã thông báo chúng ta rồi, có thể chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, ngươi xem đợt khảo hạch lần này có mấy người có thể trở thành ngoại môn đệ tử?".

Một trung niên khác ngồi bên cạnh mỉm cười nói, hiển nhiên cũng không xa lạ gì với "Đới âm binh" này, nhanh chóng phải lên tiếng đổi chủ đề, tránh cho không khí trong gian phòng càng thêm ảm đạm.

"Ta xem đám tân sinh lần này tư chất đều rất tốt, chúng nó không có người nào mà không phải là xuất thân từ danh gia phiệt tộc, nếu như ngay cả ngoại môn đệ tử còn không có đạt được, vậy thì đúng là mất hết mặt mũi, có thể cút xéo được rồi, Vạn Linh Tông chúng ta đâu có thừa tài nguyên mà đi nuôi phế vật".

Du trưởng lão trầm ngâm nói, sắc mặt lúc này mới giãn ra được vài phần.

"Nếu như trong đó tuyển ra được một vài tên có tư chất thiên tài có thể trở thành nội môn đệ tử, đến lúc đó chúng ta đây cũng sẽ lập được công lớn a. Nếu như tư chất xuất chúng hơn còn có thể đột phá trở thành chân truyền đệ tử, chúng ta đây chắc chắn sẽ được trưởng lão hội trong tông môn khen ngợi rồi, đến lúc đó sẽ ban thưởng xuống một viên Thái Bảo Tục Mệnh Đan trân quý, hắc hắc...vậy lúc đó đột phá cảnh giới hiện tại cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều".
Một vị trưởng lão khác cùng hùa vào góp chuyện.

Thái Bảo Tục Mệnh Đan là đan dược hoàng phẩm, tác dụng vô cùng, công hiệu cực mạnh, cao thủ từ cảnh giới kết đan trở xuống phục dụng có thể gia tăng tu vi, lập tức đột phá lên một cảnh giới mới, hơn nữa lại gần như không hề tồn tại di chứng ảnh hưởng tới căn cơ sau này. Đan dược phân chia phàm, vương, hoàng, đế, thánh phẩm, mỗi một phẩm cấp càng cao đều là so với phẩm cấp phía sau một trời một vực, hoàng phẩm so với vương phẩm khỏi nói cũng biết công hiệu và dược lực hơn kém nhau thế nào, huống hồ lại là xuất xứ từ thánh địa tông môn. Con đường tu luyện như đi ngược dòng nước xiết, tiến một bước lại càng là gian nan vô cùng, cho nên Thái Bảo Tục Mệnh Đan đối với những vị trưởng lão đã có tuổi ở đây lại càng là báu vật trân quý.

"Thái Bảo Tục Mệnh Đan...Haiz! Thứ này là đan dược hoàng phẩm, cực kỳ trân quý, ta thì chẳng dám mơ lớn như vậy, chỉ cầu trưởng lão hội ban cho một kiện hoàng binh là tốt lắm rồi".

Lời vừa phát ra tới từ một vị trưởng lão ngồi cuối, mọi người ở đây không khỏi liếc mắt nhìn lão già này, lời nói ra đúng là không biết xấu hổ, hoàng binh so với hoàng đan còn quý giá hơn không biết bao nhiêu lần, đan dược thì chỉ cần uống vào bụng là hết, nhưng binh khí lại có thể dùng được cả đời, vậy mà còn nói mình không dám mơ lớn, lão giả này cũng thật là biết chọc cười.

Nhưng không biết lời khi nãy của vị trưởng lão đó là hữu ý hay vô tình, chỉ thấy không khí đặc sệt ban nãy ở đây đã trở nên thoáng đãng hơn rất nhiều, mọi người đều cảm thấy vui vẻ nhẹ nhõm, không còn cái cảm giác bí bách như trước đó bị "Đới âm binh" lan tỏa ra âm khí bủa vây.

Đúng lúc mấy người chủ trì đợt khảo hạch ngoại môn lần này đang ngồi trong phòng tán gẫu vui vẻ, đột nhiên phát hiện có rất nhiều người cùng đi tới đây, lấp tức tất cả liền biết đám tân sinh ngoài kia hiện đã được dẫn vào Khảo Hạch Đường, mấy người luôn thong thả đứng dậy đi ra, vị "Đới âm binh" giờ phút này cũng đã từ từ mở mắt, cả người âm khí vẫn không hề suy giảm, chậm rãi ngồi dậy rồi cất bước theo sau, tính cả lão thì cả thảy ở đây có bảy vị khảo quan.

Các tân sinh ký danh đệ tử vừa mới tiến vào, tất cả đều đang tập trung ở chỗ mấy gian nhà đá khi nãy, ai nấy thần sắc khẩn trương, giống như cảm giác hồi khảo hạch đại chiêu sinh sắp sửa bắt đầu.

Ngô Chấn và hai chấp sự thấy mấy vị chủ trì đi ra liền cùng nhau chạy tới, bộ dạng cung kính, chắp tay hướng phía những người này hồi bẩm:

"Các vị trưởng lão, tân sinh lần này tới tham gia khảo hạch ngoại môn tổng cộng có 4123 người, hiện tại tất cả đã được tập trung ở đây".
Du trưởng lão nghe vậy gật đầu, ánh mắt quét qua một lượt rồi hỏi:

"Vừa rồi bên ngoài có chuyện gì mà ồn ào vậy?".

"Cài này..."

"Hửm? Làm sao mà các ngươi phải ấp úng như vậy hả? Còn không mau nói!".

Thấy ba kẻ này lại có vẻ chần chừ, Du trưởng lão liền không khỏi nhíu mày quát.

Ba người chấp sự nhìn nhau một hồi, sau đó Ngô Chấn mới lật đật chạy đến, ghé sát tai của vị trưởng lão này rồi cố gắng kể lại vắn tắt những gì đã xảy ra ở bên ngoài khi nãy, chỉ thấy Du trưởng lão sắc mặt cứ lúc xanh lúc đỏ, rồi lại chuyển sang trắng, được một lát gã đã la toáng lên, khiến cho cả mấy vị khảo quan đứng đó không khỏi giật mình nhìn lại.

"Cái gì?".

"Du Bình, ngươi làm sao thế?".

Thấy gã này tự nhiên thất thố, chẳng lẽ là có đại sự không hay xảy ra, mấy vị khảo quan sắc mặt khẩn trương, vội vàng hướng phía gã liên tục gặng hỏi.

Du Bình giờ phút này vẫn chưa hết chấn động, nghe xong câu chuyện của chấp sự Ngô Chấn hắn vẫn còn có chút không dám tin, làm sao có thể, ánh mắt của vị trưởng lão bất giác không tự chủ được vội vàng nhìn sang bên phía đám tân sinh, cuối cùng rơi vào trên thân ảnh của một người, đó chính là Trần Phàm.

"Ngươi nói đi chứ, sao tự nhiên hét lên như vậy, rốt cục đã có chuyện gì xảy ra?".

Một vị lão giả chạc tuổi "Đới âm binh" tiến đến vỗ vào vai của Du Bình rồi hỏi.

Người nọ truyền người kia, Du Bình sau khi lấy lại được tinh thần cũng hít sâu một hơi, từ từ kể cho mấy người đồng nghiệp của mình chuyện bên ngoài Khảo Hạch Đường, cả đám túm năm tụm ba, ngay cả vị "Đới âm binh" cũng đã bị thu hút sự chú ý tới chỗ này, lỗ tai giật giật như hút lấy thanh âm trong gió.

Nghe xong đám khảo quan cũng không khỏi trợn mắt há hốc mồm, mồ hôi lạnh từng giọt chảy ra, âm thầm nuốt ngụm nước bọt, ai nấy đều có hành động giống như Du Bình ban nãy, ánh mắt đều không hẹn mà cùng nhau đổ dồn về phía Trần Phàm, ý lực không ngừng tuôn ra dò xét.

Đệ tử ký danh ngạnh kháng đệ tử nội môn, mà tên nội môn này còn là đội trưởng chấp pháp đội, tu vi thực lực còn cao hơn đám trưởng lão ở đây không ít, cả chấp pháp đội hơn 40 người không làm gì được một tên tân sinh mới nhập tông chưa được bao lâu...Quá nhiều việc cộng lại khiến cho đầu óc của mấy vị trưởng lão trở nên điên đảo choáng váng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau