VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Vân nham thạch giáp ngưu

"E hèm..."

Ngay khi Trần Phàm và Đỗ Mậu đang mải mê ngắm cảnh nơi đây, đột nhiên từ phía sau truyền đến một tiếng đằng hắng nghiêm nghị, Trần Phàm thì đã biết trước nên không có gì bất ngờ lắm, còn Đỗ Mậu lại không khỏi giật mình quay đầu lại.

Chỉ thấy phía sau họ là một nam tử trung niên khuôn mặt dài ngoẵng, thoạt nhìn trông như mặt ngựa, hai tay chắp sau lưng, hắn ánh mắt lạnh lùng đưa qua đưa lại nhìn Trần Phàm và Đỗ Mậu một lúc rồi cất tiếng, hỏi:

"Hai ngươi mới tới đây lần đầu sao?".

"Vâng, chúng ta là đệ tử ký danh, xin hỏi tiền bối là..."

Đỗ Mậu lễ phép gật đầu đáp, ánh mắt còn mang theo chút dè chừng.

"Ta là người phụ trách nơi đây, các ngươi hẳn là tới để làm nhiệm vụ tông môn, mau xuất linh bài ra cho ta kiểm tra".

Nam tử trung niên như thể đã biết trước, thực ra chỉ cần nhìn trang phục trên người đối phương là đoán ra được ngay, ký danh đệ tử tới Linh Uyển Phong không phải để làm nhiệm vụ chẳng lẽ đến thăm quan thắng cảnh sao.

Trần Phàm và Đỗ Mậu nhanh chóng lấy ra linh bài thân phận của mình đưa cho người quản lý, đây là thủ tục hết sức bình thường, quản lý trung niên dùng ý lực thẩm thấu vào linh bài một lát, lông mày hơi nhíu lại, sau đó nhìn về phía hai người, nói:

"Một cái là đưa khẩu phần ăn cho Bạch Ngọc Trư, còn cái này, không nghĩ tới hôm nay vẫn còn có đệ tử tới đây dọn chuồng cho linh thú".

Quản lý trung niên ánh mắt hiếu kỳ lại nhìn Trần Phàm nhiều thêm lần nữa, trong nội tâm không khỏi thoáng giật mình, hắn vậy mà nhìn không thấu tu vi của tiểu tử trước mặt, phải biết gã quản lý tu vi đã là ngưng dịch cảnh, một là tiểu tử này có dùng bí pháp che giấu khí tức, hai là...ha ha...không thể nào, một tên đệ tử ký danh mà thôi, làm sao có thể có ý lực cao hơn hắn được.

Gã quản lý lập tức gạt bỏ ngay ý nghĩ buồn cười này, mà nghe ý tứ của hắn thì hiển nhiên trước Trần Phàm cũng đã có đệ tử tới đây làm nhiệm vụ giống như vậy, dù sao cái công việc này cũng quá là vất vả, lại thêm phần nguy hiểm, không có thực lực nhất định e là khó có thể hoàn thành được.

"Ngươi, đi ra chỗ kia, nơi đó chính là chuồng của Bạch Ngọc Trư, đã biết mình phải gì rồi chứ? Xong việc ra đây ta sẽ chấm công cho ngươi".

Gã quản lý ném lại linh bài về phía Đỗ Mậu rồi chỉ tay nói.

"Vâng, đệ tử đã biết".

Đỗ Mậu gật gật đầu, sau khi nói lời tạm biệt với lão đại thân hình của hắn cũng nhanh chóng đi khuất, lúc này chỉ còn lại gã quản lý và Trần Phàm đứng đối diện với nhau, gã quản lý đột nhiên hỏi, giọng điệu hờ hững:

"Ngươi tên Trần Phàm hả?".

"Chính là đệ tử, không biết nhiệm vụ của ta phải đi đâu để tiến hành?".

Trần Phàm sắc mặt thản nhiên, không khúm núm cũng chẳng kiêu ngạo đáp.

"Ngươi chờ ta một lát".
Gã quản lý chậm rãi lấy ra từ trong người một cuốn sổ cỡ vừa, dày khoảng hai đốt ngón tay, hắn cứ thế lật lật từng trang xem xét, nét mặt trầm ngâm, được một lúc gã quản lý mới ngẩng đầu lên, giọng điệu nhàn nhạt, nói:

"Hiện tại có chuồng của Vân Nham Thạch Giáp Ngưu, vị trí phía tây bắc, ngươi mau đến đó dọn dẹp đi, nhớ kỹ, sau ba ngày nếu ta không thấy ngươi ở đây, nhiệm vụ coi như thất bại".

Trần Phàm vừa nghe tới danh tự kia, lông mày không khỏi khẽ nhíu lại một cái, Vân Nham Thạch Giáp Ngưu, người khác có thể không hay nhưng với một kẻ đã từng đọc qua Đại Cương Sơ Cấp Linh Thú như hắn lại rất là minh bạch, đối phương đây rõ ràng là đang muốn làm khó mình, hay nói đúng hơn là đẩy hắn vào chỗ cực kỳ nguy hiểm.

Tuy Trần Phàm không nắm được cụ thể Vân Nham Thạch Giáp Ngưu kia hiện tại có tình trạng ra sao, nhưng vốn dĩ loài linh thú này bản tính đã vô cùng hung dữ, giống như một con bò tót máu điên, chỉ cần một chút khó chịu trong người chúng cũng sẽ không ngừng lồng lộn phá phách, đệ tử nào bị phân tới chuồng của linh thú này dọn dẹp coi như thảm.

Trần Phàm ngẫm nghĩ cũng lạ, mình mới là lần đầu tiên gặp gã quản lý này, càng không nói đến chưa từng đắc tội với hắn, tại sao ngay nhiệm vụ đầu tiên đã gây khó dễ như vậy, đây không thể nào là ngẫu nhiên được, không lẽ muốn mình phải hối lộ gì đó hay sao?

"Làm sao, ngươi có ý kiến gì, đã nghe rõ lời ta nói hay chưa?".

Gã quản lý thấy Trần Phàm vẫn còn im lặng, trong nội tâm liền cảm thấy không vui, cái mặt ngựa dài như cái bơm liền không khỏi trầm xuống, cất giọng nói như quát.

"Ta biết rồi, hướng tây bắc phải không, cảm ơn nha quản lý".

Trần Phàm thấy thế chỉ cười nhạt một cái, khóe miệng dương lên, sau đó quay lưng bình thản cất bước, gã này muốn nhắm vào mình, nhưng đáng tiếc người gây nhầm người rồi.

Nhìn bóng lưng của Trần Phàm đi khuất, gã quản lý sắc mặt có phần cổ quái, nhưng ngay sau đó cũng cười khẩy lắc đầu, hắn lẩm bẩm nói một câu mà nếu Trần Phàm ở đây nghe được nhất định sẽ đoán ra lý do vì sao hắn làm như thế:

"Hừ! Mới vào tông môn đã đắc tội với đệ tử chân truyền, ta xem những ngày tháng tiếp ngươi làm sao mà sống?".

Nói xong gã quản lý cũng chẳng hề lưu tâm gì nữa, phất tay áo xoay người rời đi, thân ảnh nhoáng cái đã biến mất sau một cách rừng rậm bên cạnh, đối với hắn Trần Phàm chỉ là một tên đệ tử tầm thường mà thôi, chẳng qua khi nãy nhiều ra chút hiếu kỳ, nhưng lại dám cả gan đắc tội với hoàng thân của Thiên Uy đế quốc, vậy thì số phận chắc chắn thảm rồi.Trần Phàm bước chân gần như không chạm đất, rất nhanh đã đến khu vực được chỉ định, trước mặt hắn lúc này là một vùng sơn cốc khá là rộng lớn, hai bên có núi lửa phun trào.

Trần Phàm thở nhẹ ra một hơi, đem linh bài giơ ra phía trước mặt, cấm chế như cảm ứng được hợp lệ, không gian đột nhiên hơi rung nhẹ một cái, Trần Phàm biết lúc này mình đã có thể bước vào.

Vừa vào tới bên trong, một luồng khí nóng như thiêu đã lập tức phả vào mặt hắn, nhìn qua nhìn lại một lúc, Trần Phàm liền không khỏi sinh ra cảm giác, nơi đây sao mà giống với Hỏa Diệm Sơn trong Tây Du Ký quá vậy, chắc không phải Vân Nham Thạch Giáp Ngưu kia là Ngưu Ma Vương chuyển thế đấy chứ?

"Con trâu đó chắc chắn ở trong này".

Trần Phàm vừa di vừa lẩm bẩm, nhiệm vụ của hắn vào đây chính là để thu dọn "bãi chiến trường" của Vân Nham Thạch Giáp Ngưu, toàn bộ phải được dọn dẹp sạch sẽ, không được để sót...cục nào.

Linh thú cũng giống như nhân loại, khi chưa tu luyện đến cảnh giới cao thâm thì chúng chẳng khác những dã thú bình thường là mấy, ăn no rồi thì cũng sẽ phải thải ra ngoài, chỉ có điều thường ngày cái mà linh thú ăn toàn là linh thực linh dược cao quý, cho nên chất thải của chúng xuất ra cũng được gọi với cái tên khá là mĩ cảm - linh phấn! (phấn: phân)

Đây tuy là chất thải của linh thú nhưng lại không phải là một thứ bỏ đi, phải biết rằng bên trong đó có chứa rất nhiều các loại linh dược, có loại vô cùng trân quý, dù chỉ là cặn bã, nhưng cái này lại có thể dùng làm phân bón cực tốt cho nhiều loại linh thực linh thảo, đây giống như một vòng tuần hoàn, linh thú ăn linh dược thải ra ngoài thành linh phấn, linh phấn lại dùng làm chất dinh dưỡng cho linh dược, linh dược sau khi trưởng thành lại trở thành thức ăn cho linh thú, cứ thế lặp lại...

Ùm bò!

Đang đi trong sơn cốc, đột nhiên có một đạo thanh âm trầm bổng vang lên, Trần Phàm vừa nghe liền biết đây là Vân Nham Thạch Giáp Ngưu đã biết có người xâm nhập vào lãnh địa của nó.

Quay đầu nhìn sang, chỉ thấy trước mặt lúc này đang có một thân hình đồ sộ đang nhìn chăm chăm vào hắn, so với nó Trần Phàm chẳng khác nào con kiến đứng trước một con voi, với ánh mắt đỏ ngầu, hai bên đầu với hai cặp sừng nhọn cong lên hình chữ S, tựa như hai thanh thép được nung đỏ, cái mũi phì phò thở phun ra hỏa diễm, quanh thân được bao bọc bởi một lớp nham thạch cứng rắn với từng đường vân tựa như khe rãnh nứt ra ngoằn ngoèo, đây chính là Vân Nham Thạch Giáp Ngưu.

Con trâu khổng lồ này đang ném cho Trần Phàm một ánh mắt không hề thiện cảm, hiển nhiên là đang có khó chịu trong người, chân trước của nó đã bắt đầu cọ cọ trên mặt đất, cái đầu hơi cúi chỉa ra cặp sừng vô cùng kinh khủng.

"Ngưng dịch sơ kỳ, đùng là có chút ghê gớm a".

Trần Phàm nhoẻn miệng cười, khuôn mặt không có lấy một chút nào e ngại, ngẫm lại mới thấy gã quản lý kia thật nham hiểm độc ác, lại phân cho một đệ tử ký danh như hắn đến nơi này, với tu vi của con linh thú trước mặt kia sợ là đệ tử ngoại môn cũng phải bỏ chạy mất dép.

Đáng tiếc, gã quản lý kia đã hoàn toàn tính sai rồi, ta không biết ngươi là một thứ tham quan hay được chỉ thị từ ai, dám tính toán lên đầu ta vậy cứ chờ lấy một kết cục thê thảm đi.

Trần Phàm từ trong người lấy ra một gốc linh dược, đây chính là loại thức ăn mà Vân Nham Thạch Giáp Ngưu khá là ưa thích, may mà trong nhẫn trữ vật của hắn có, Trần Phàm nhanh tay ném gốc linh dược sang một bên, con trâu lớn lập tức bị thu hút sự chú ý, không khỏi liếc mắt nhìn sang, chỉ chờ có vậy, thân hình Trần Phàm tựa như một tia chớp vọt tới, chỉ trong tích tắc đã đến ngay bên cạnh của Vân Nham Thạch Giáp Ngưu, bất quá đây dù sao cũng là linh thú ngưng dịch cảnh, thân thể dù to lớn nhưng phản ứng lại nhanh tới dọa người, biết đối phương muốn công kích nó, cái đầu con trâu lập tức quay ngoắt lại, miệng rộng rống lên vang trời, từ trong miệng của nó đang chuẩn bị phun ra một đoàn hỏa diễm...

Thế nhưng dị biến đột ngột nổi lên, ngọn lửa từ trong miệng Vân Nham Thạch Giáp Ngưu giống như ngọn nến bị người ta thổi tắt, phụt một cái bỗng dưng tắt ngấm.

Chỉ thấy ánh mắt của nó mới vừa nãy còn hung hăng dữ tợn, giờ phút này lại không khỏi trở nên mơ mơ màng màng, giống như một con trâu đang rất là buồn ngủ, toàn thân vô lực, nhìn kỹ lại có mấy phần dễ thương, mà bàn tay của Trần Phàm chẳng biết tự bao giờ đã luồn ngay dưới nách của con trâu này.

Nhờ có đọc qua Đại Cương Sơ Cấp Linh Thú, Trần Phàm có thể biết được Vân Nham Thạch Giáp Ngưu có một điểm yếu ở chân trước bên phải, cụ thể đây là một huyệt vị vô cùng nhạy cảm nằm sâu dưới nách, nếu không phải có nghiên cứu cực sâu về linh thú tuyệt đối không thể biết được, mà có lẽ đến thời đại bây giờ cũng gần như chẳng còn có ai, bình thường huyệt vị này đã nằm ở một vị trí gần như không thể phát hiện, lại thêm quá mức nhỏ bé, cho nên chỉ có nắm chắc thời cơ, giống như Trần Phàm đột ngột xông tới, công thêm thân hình của hắn so với Vân Nham Thạch Giáp Ngưu lại quá là bé nhỏ, từ lúc bắt đầu đi tới sơn cốc này là hắn đã tính toán thật kỹ, nắm được chính xác vị trí của yếu huyệt kia nằm ở đâu, cuối cùng ra tay một kích đắc thủ.

Chương 112: Sao không để lại cho ta cục nào?

"Ha ha...giờ thì ngoan ngoãn nằm ở đây nhé!".

Trần Phàm mỉm cười nói, bàn tay khẽ ấn nhẹ một cái vào huyệt dưới nách của Vân Nham Thạch Giáp Ngưu, con trâu lập tức phủ phục như một mãnh thú bị thuần thú sư điều trị, cặp mắt lim dim mơ màng rồi dần dần khép lại, chỉ sau vài cái hô hấp đã phát ra tiếng ngáy ồm ồm như sấm.

Thuần phục xong linh thú, Trần Phàm phủi tay bắt đầu đi vòng ra phía sau nơi này, một mùi quái dị lập tức xộc vào mũi, chỉ thấy phía trước lổn nhổn những đống linh phấn to quá thân người, màu đen xám, cái mùi quái dị ban nãy cũng được xuất phát ra từ đây.

"Đây chính là linh phấn sao?".

Lần đầu tiên được trông thấy thứ này, Trần Phàm không khỏi hiếu kỳ đánh giá, nói là phân nhưng thực tế cái mùi lại không có giống như trong hắn tưởng tượng, chỉ hăng hắc giống như mùi bã thuốc mà thôi, đùng là linh thú có khác, phân thải ra cũng không giống bình thường.

Lắc đầu một cái, Trần Phàm cánh tay vung lên, đem tất cả số linh phấn ở đây thu vào trong túi, tiếp theo chỉ cần tới Linh Trang Phong bàn giao cái đống này lại cho họ, như vậy là xong.

Ai mà ngờ được một cái nhiệm vụ khó khăn như thế lại được Trần Phàm hoàn thành quá mức nhanh gọn, nếu là người khác có lẽ phải chờ cho linh thú ngủ say mới dám tiến vào trong chuồng của nó dọn dẹp, nhưng có trời mới biết nó sẽ tỉnh dậy khi nào, thường phải mất tới hai ba ngày, mà Trần Phàm nhìn sắc trời giờ mới chỉ chạng vạng buổi chiều a, giờ mới thấy lợi ích của cuốn sách kia như thế nào, linh thú từ xưa tới nay vô cùng bí ẩn, những tri thư viết về chủng tộc của chúng cũng là cực kỳ hiếm hoi, hơn nữa còn không được đầy đủ, cho nên có thể nói cuốn Đại Cương Sơ Cấp Linh Thú của hắn xét về một khía cạnh nào đó là một cuốn tri thư vô giá.

"Giờ cũng đến lúc nên đi gặp gã quản lý kia rồi".

Trần Phàm khóe miệng dương lên, nếu theo trong suy đoán của gã đó thì hẳn là sẽ nghĩ giờ này mình đang khốn khổ trong chuồng của Vân Nham Thạch Giáp Ngưu đây mà, ta muốn xem xem biểu hiện của ngươi sẽ thất vọng ra sao.

Một lát sau, Trần Phàm đã trở lại chỗ gần khu rừng ban nãy, không thấy gã quản lý đâu cả, cũng dễ hiểu, ai mà ngờ được hắn mới đó đã hoàn thành xong nhiệm vụ.

Trần Phàm trái lại phải nhìn một cái, đột nhiên chân khí vận chuyển, hắn hít một hơi thật dài lấy đà, miệng hét lớn:

"Quản lý, ta đã làm xong nhiệm vụ rồi đây!".

m thanh vang vọng khắp Linh Uyển Phong, vì Trần Phàm là cố ý dùng chân khí thúc dục, chấn cho vô số đệ tử gần đó không khỏi giật nảy mình, có tên thực lực thấp còn đầu óc choáng váng, xém chút phun ra một ngụm máu.

"Mẹ kiếp tên điên, làm xong thì làm xong, việc gì hét toáng lên như vậy".

"Hắn không biết Lục trưởng lão tính tình không tốt lắm hay sao, này là cố ý kiếm chuyện à?

"Nhìn trang phục gia hỏa đó mới chỉ là ký danh đệ tử, làm sao lại có thực lực khủng bố như vậy?".

"Mặc xác hắn đi, để cho Lục trưởng lão ra hắn sẽ biết mình vừa dại dột tới mức nào".

Đám đệ tử gần đó xì xào bàn tán, mặc dù rất là bực mình vì hành động khi nãy của Trần Phàm, nhưng lại không có tên nào dám to tiếng chửi rủa cả, chỉ có thể âm thầm mà thôi, dù sao tiếng hét vừa nãy đã đủ chứng minh gia hỏa này là kẻ không tiện dây vào.

"To gan!".

Gã quản lý mà Trần Phàm đã gặp lúc trước gọi là Lục trưởng lão, hắn đang đứng ở một nơi đốc thúc mấy tên đệ tử làm việc, dù ở cách xa nhưng âm thanh của Trần Phàm vẫn len lỏi đến chỗ hắn, đương nhiên Lục trưởng lão không nhận ra đây là tên đệ tử mới vừa rồi đã nhận nhiệm vụ dọn chuồng linh thú, bởi vì hắn đâu có để Trần Phàm vào trong mắt đâu, giờ phút này đột nhiên nghe thấy âm thanh chói tai kia đang gọi mình, Lục trưởng lão không khỏi giận tím mặt, hắn đường đường là một trưởng lão ngoại môn, bị phân đến Linh Uyển Phong làm quản lý đã là sự ủy khuất không nhỏ rồi, bình thường chỉ có hắn mới dám quát tháo các tân sinh khác, không nghĩ tới hôm nay lại có kẻ chán sống dám to tiếng quát mình.
Lục trưởng lão nét mặt hầm hầm lăng không vọt tới, ánh mắt sắc bén liên tục đảo xung quanh, muốn xem tên không biết trời cao đất dày nào dám lớn tiếng như vậy, ở đây cao nhất chỉ có đệ tử ngoại môn mà thôi, hắn có thể không tiếc một chưởng phách xuống đập bẹp, ai bảo ngươi dám bất kính với ta.

Nhưng ngay khi ánh mắt quét tới thân ảnh của Trần Phàm, đôi con ngươi của Lục trưởng lão không khỏi co rụt lại.

"Tiểu tử này...sao nó có thể ở đây?".

Sắc mặt của Lục trưởng lão liên tục biến hóa, hiển nhiên không nghĩ tới Trần Phàm nhanh như thế đã hoàn thành xong nhiệm vụ, lẽ nào tiểu tử này khí vận tốt đến vậy sao, vừa vào đến chuồng của Vân Nham Thạch Giáp Ngưu đã gặp đúng lúc nó ngủ, không thể nào, con trâu đó mấy ngày hôm nay không hiểu ăn uống thế nào cứ liên tục giở chứng, có thể nói là một trong những linh thú hung tợn nhất nơi này, Lục trưởng lão được sự chỉ thị của nhị hoàng tử Thiên Uy đế quốc, nói phải chú ý tới một kẻ tên là Trần Phàm, nếu có thể cứ cho tiểu tử đó nếm mùi cực khổ, nhưng mà nhìn bộ dáng ung dung bình thản kia, Lục trưởng lão không nhìn ra được tiểu tử này có gặp chút khó khăn nào cả.

"Hừ! Ai cho ngươi lá gan dám lớn tiếng với ta?".

Lục trưởng lão bước đến chỗ Trần Phàm đang đứng, ý lực của cao thủ ngưng dịch cuồn cuộn tuôn ra, khí thế tựa như thái sơn áp đỉnh ầm ầm giáng xuống, không chút nương tay, nếu là người khác chắc chắn sẽ bị ý lực đáng sợ này biến thành si ngốc, so với tàn phế cũng chẳng khác biệt gì.

Lục trưởng lão muốn cho đối phương biết cái giá phải phải trả khi bất kính với hắn là như thế nào.

Đáng tiếc, Lục trưởng lão đã hoàn toàn tính sai, Trần Phàm vốn dĩ đâu phải là một kẻ bình thường, chỉ thấy hắn nhếch mép cười nhạt một cái, vẫn đứng đó phong khinh vân đạm nhìn vị trưởng lão này, ý lực khủng bố của đối phương phủ xuống giống như đá chìm đáy biển, không hề mảy may làm gì được hắn, trái lại, Trần Phàm còn cảm giác được vong ngã chủng trong đầu mình hình như đã mạnh hơn một chút, liệu có nên nói lời cảm ơn với gã quản lý này không đây.

"Hả?".

Lục trưởng lão khuôn mặt giống như bị hắt cho một gáo nước lạnh, làm sao có thể? Tiểu tử kia vậy mà không hề hấn gì, đã thế lại còn cười cợt nhìn xem hắn, như thể đang xem một tên hề vừa mới biểu diễn xong.

Điều này lại càng khiến cho vị trưởng lão này không khỏi sôi máu!

"Quản lý, ngài không thể trách ta a, đệ tử đã làm xong nhiệm vụ rồi, đến đây thì chẳng thấy người đâu, nơi này lại rộng lớn như vậy, ta chỉ có thể lớn tiếng một chút gọi người tới thôi. Mà...chắc không phải quản lý bị âm thanh của ta làm cho giật mình đấy chứ?".Trần Phàm ánh mắt giễu cợt, dùng một giọng điệu đầy mỉa mai nói, nếu gã quản lý này dám động thủ, vậy đến lúc đó xem ai đẹp mặt ai, đường đường một trưởng lão nội môn xuống tay với ký danh đệ tử, đã thế lại không làm gì được, vậy thì sau này cũng khỏi cần ló mặt ra nữa.

Mà Lục trưởng lão dường như cũng đã nhận ra điều này, cũng may vừa rồi hắn chỉ dùng ý lực để thử xem xem tu vi thực lực của Trần Phàm thế nào mà thôi, người bên ngoài nhìn vào cũng không có phát hiện ra vừa rồi Lục trưởng lão đã tiến hành công kích, nếu không quả thực một trưởng lão như hắn ra tay với tiểu bối lại còn không làm gì được, vậy thì còn mặt mũi nào để đi lại trong tông.

Lục trưởng lão ngay từ đầu đã có tính toán của mình, nếu tiểu tử này khi nãy không đỡ được một chiêu của hắn vậy thì phải chấp nhận số phận làm một kẻ tàn phế, còn nếu vạn nhất Trần Phàm kia có thể tiếp được thì chắc chắn sẽ không khỏi lộ ra thực lực đang che giấu của mình, thế nhưng khiến cho Lục trưởng lão càng thêm khiếp sợ chính là Trần Phàm tựa như là không cần phải đỡ, một kích này đâu phải tầm thường, mà đánh vào tiểu tử này giống như đá chìm đáy biển, gió vào nhà trống, Lục trưởng lão có cảm giác giống như ý lực của mình đã bị tiểu tử này thôn phệ.

"Hừ! Ngươi nói mình đã hoàn thành xong nhiệm vụ, bổn tọa phải kiểm tra cái đã, nếu như ta phát hiện tiểu tử ngươi nói dối vậy thì cứ chờ lấy nhận trừng phạt đi".

Lục trưởng lão hừ lạnh một tiếng, cố gắng nuốt trôi cơn giận vào trong bụng, hắn biết hiện tại có đứng đây đôi co với thằng nhóc này cũng chỉ tổ rước thêm nhục mà thôi, giờ chỉ hi vọng Trần Phàm kia trong nhiệm vụ có sai sót điều gì, vậy thì người làm quản lý như hắn tuyệt đối không thể buông tha, nếu cần ta sẽ thổi phồng sự việc cho tội trạng của ngươi lớn hơn nhiều nữa.

Đáng tiếc lại để cho Lục trưởng lão phải thất vọng rồi!

Hắn lúc này mở ra cuốn sổ của mình, đây không ngờ lại là một món pháp bảo của Lục trưởng lão, nói đúng ra khi trở thành quản lý nơi này sẽ ai cũng sẽ được phát cho một cuốn Giám Sát Thư, gọi là pháp bảo cho kêu, nhưng trên thực tế chỉ là một loại bùa chú được kết nối với tất cả trận pháp của Linh Uyển Phong mà thôi, cho phép quản lý có thể kiểm tra giám sát bất kỳ chỗ nào tại phạm vi nơi này, đồng thời có thể phát động cảnh báo khi khu vực có xảy ra biến cố mà bản thân không giải quyết được.

Lục trưởng lão ánh mắt rất nhanh đã dò đến chuồng của Vân Nham Thạch Giáp Ngưu, hắn lập tức đưa ý lực vào bên trong cẩn thận quan sát, tỉ mỉ vô cùng, dò từng ngóc ngách, vạch lá tìm sâu, bới lông tìm vết, đến một gốc cây ngọn cỏ cũng không hề bỏ qua, chỉ đáng tiếc mặc cho hắn có dò kỹ thế nào đi chăng nữa, trong chuồng của linh thú này cũng đã không còn một cục linh phấn nào.

"Đáng giận! Sao không để lại cho ta cục nào?".

Trong cơn giận dữ, Lục trưởng lão không tự chủ được khẽ lẩm bẩm một câu, sau đó mới chợt nhận ra hình như mình vừa mới nói câu gì đó sai sai thì phải...

Mặc dù âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn lọt được vào tai Trần Phàm, hắn không khỏi nhìn vị trưởng lão bật cười, nói:

"Lục trưởng lão bớt giận, đệ tử không biết người lại có hứng thú với món này, để lần sau dọn chuồng cho linh thú ta nhất định lưu lại mấy cục linh phấn cho người".

"Ngươi..."

Lục trưởng lão thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu tươi, khóe miệng không ngừng run rẩy. Cảm giác như có thứ gì đó uất nghẹn trong cổ, nhưng dù sao thân cũng là trưởng lão nội môn, hắn rất nhanh đã lại nhịn xuống được.

"Trưởng lão chấm công cho ta đi chứ, đệ tử còn phải tới Linh Trang Phong một chuyến nữa mới tính là làm xong nhiệm vụ này. À đúng rồi, trong đây có rất nhiều linh phấn, nếu người không chê thì..."

Trần Phàm làm bộ ngây ngô, từ trong người lấy ra túi trữ vật của mình rồi nói.

"Đưa...linh bài của ngươi đây".

Lục trưởng lão khóe miệng giật giật, giờ chỉ mong cho tiểu tử trước mặt kia mau chóng biến khỏi nơi này.

Chương 113: Linh Trang Phong

Trần Phàm rời khỏi Linh Uyển Phong, mặc cho phía sau vị Lục trưởng lão kia nổi giận đùng đùng, chỉ khổ cho đám đệ tử vẫn đang làm nhiệm vụ ở đó, bị lão ta giận cá chém thớt không ngừng, Trần Phàm cười khẩy, hôm nay coi như cho ngươi một vố, nếu lần sau còn tiếp tục gây khó dễ ta sẽ lại cho ngươi đẹp mặt.

"Lão đại!".

Bước đến lưng chừng núi đã nghe từ phía sau âm thanh của Đỗ Mậu, tên béo lúc này cũng mới làm xong nhiệm vụ của mình.

Đỗ Mậu vốn dĩ nghĩ sẽ đứng ở đây chờ lão đại làm xong nhiệm vụ, thật không ngờ Trần Phàm lại còn hoàn thành trước cả hắn, khiến cho hắn không khỏi há hốc mồm miệng, thật không hiểu huynh ấy làm xong kiểu gì, nhưng thiết nghĩ trước khi tới đây lão đại đã nói mình có cách, vậy thì nhất định có cách rồi, lúc này mới ba chân bốn cẳng chạy với theo gọi.

"Đã làm xong rồi hả? Đi, chúng ta đến Linh Trang Phong xem mấy người kia thế nào rồi".

Trần Phàm quay lại nhìn Đỗ Mậu khoát tay nói.

"Lão đại, huynh thật lợi hại, vừa rồi đệ nghe loáng thoáng có người nói có một đệ tử đến dọn chuồng cho Vân Nham Thạch Giáp Ngưu, là huynh thật sao?".

Đỗ Mậu miệng thở hổn hển mà nét mặt tươi rói, hắn vừa đến nơi đã vội vã hỏi.

"Có lẽ là may mắn chăng, ta đến đúc lúc nó vẫn đang nằm lăn ra ngủ".

Trần Phàm mỉm cười, cũng không nói là mình biết được nhược điểm của Vân Nham Thạch Giáp Ngưu, không phải hắn không tin Đỗ Mậu, mà là việc này quan hệ quá lớn, nắm được nhược điểm của linh thú đâu phải là chuyện tầm thường, nhất là trong một tông môn nuôi dưỡng nhiều linh thú như vậy, lòng người khó đoán, đến lúc đó có kẻ dèm pha nói Trần Phàm hắn nắm giữ bí mật lớn về linh thú, thất phu vô tội hoài bích có tội, vậy những ngày tháng sau đó sẽ không còn được yên ổn nữa rồi, cho nên chuyện này càng người biết ít càng tốt.

Trần Phàm cùng với Đỗ Mậu rời khỏi Linh Uyển Phong, hướng đến Linh Trang Phong gần đó, như đã nói đây là hai khu vực có quan hệ vô cùng mật thiết, cho nên được xây dựng gần như ngay sát nhau, đứng ở nơi này có thể thấp thoáng trông thấy nơi kia ẩn hiện sau mây mù.

Bước vào Linh Trang Phong, cảnh sắc nơi đây chỉ hơn chứ không kém so với người bạn lớn bên cạnh, mới đi từ chân núi đã ngửi thấy mùi dược hương đang tỏa xuống ngào ngạt, cả ngọn linh phong như được bao phủ bởi một thảm thực vật bao la trù phú, từng thửa linh điền rực rỡ sắc màu, cây cỏ xanh tươi, muôn hoa muôn quả, từ trên cao nhìn xuống, tất cả ghép lại với nhau tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp.

Hiện tại trời đã về chiều, khung cảnh nơi đây lại khoác lên một vẻ u huyền ký lạ, phía trước vẫn còn có rất nhiều đệ tử đang bận rộn với công việc của mình, rõ ràng đông hơn so với Linh Uyển Phong không ít, cũng đúng, bởi vì nhiệm vụ ở Linh Trang Phong tương đối đơn giản, đa số chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, cho nên rất nhiều tân sinh khi mới vào Vạn Linh Tông đều sẽ chọn đi tới nơi này làm nhiệm vụ.

"Mấy người Dương sư huynh chắc cũng đang ở đây rồi".

Đỗ Mậu vừa ngắm nghía xung quanh vừa lẩm bẩm.

"Đệ đi tìm bọn họ đi, ta đến bàn giao nốt số linh phấn này là xong".

"Được".Hai người sau đó tách ta, thân ảnh Đỗ Mậu nhanh chóng hòa vào đám người bận rộn phía trước, mà Trần Phàm cũng chớp mắt đã đi vào phía trong của Linh Trang Phong, ở đó có một bộ phận tiếp nhận linh phấn dùng để bón ruộng, chỉ cần nhận được con dấu chấm công của họ nữa, cuối cùng mang về Chấp Sự Điện giao nộp, vậy là hắn sẽ có tám điểm cống hiến rồi.

Rất nhanh Trần Phàm đã lấy được con dấu ở Linh Trang Phong, đây là con dấu cuối cùng rồi, mấy con dấu này coi vậy nhưng rất là quan trọng, giống như một loại ấn ký đặc biệt khắc lên linh bài, nó biểu thị cho mỗi bước đã hoàn thành trong nhiệm vụ của một người đệ tử, nhiệm vụ nào đơn giản thì ít dấu, còn cái nào phức tạp dĩ nhiên có nhiều bước cần phải hoàn thành, như vậy sẽ càng cần nhiều con dấu để chấm công, thiếu một dấu coi như mất cả nhiệm vụ.

"Lão đại, bọn đệ ở đây".

Vừa trông thấy Trần Phàm, Hạ Hoài An liền lập tức vẫy tay gọi, bên cạnh hắn còn có ba thân ảnh khác đang đứng, chính là Dương Khôi, Đỗ Mậu, Bùi Đình, hiển nhiên mấy tên này đã làm xong nhiệm vụ.

Trần Phàm nhanh chân bước tới, nhìn qua nhóm mình một lát hắn không khỏi nhíu mày hỏi:

"Trần Thu Nguyệt vẫn chưa xong nhiệm vụ sao?".

"Chắc vậy đó sư huynh, đệ cũng mới chỉ hoàn thành nhiệm vụ mà thôi, cũng không thấy muội ấy đâu cả".

Dương Khôi đáp.

"Ta nhớ là Thu Nguyệt nhận nhiệm vụ tưới nước cho linh dược, chỗ đó là ở đâu vậy nhỉ?".

"Diên Hương Điền, chỗ đó đệ biết, nhưng mà người không phận sự không thể vào được đâu lão đại".Đỗ Mậu nhanh nhảu.

"Vậy sao, xem ra chỉ còn cách ở đây chờ nàng".

Trần Phàm gật đầu bâng quơ nói.

Bốn người còn lại ánh mắt đầy sự thâm ý nhìn nhau, không khỏi nở ra một nụ cười bí hiểm, chỉ có Bùi Đình là không hiểu mấy tên này muốn làm gì, tại sao tự nhiên đi cười khó coi như vậy.

"Thế thôi lão đại, bọn đệ về trước đây".

Dương Khôi tủm tỉm nói, rồi không chờ cho Trần Phàm trả lời hắn đã lập tức khoát tay với mấy người phía sau, cả bọn nhanh chóng lủi mất, để cho Trần Phàm một mình ở lại.

"Mấy cái tên này, tự nhiên lại nghĩ đi đâu vậy".

Trần Phàm nhìn theo đám người Dương Khôi rồi không khỏi lắc đầu, mình chỉ nói muốn chờ Trần Thu Nguyệt ở đây thôi, vốn dĩ muốn đến tận nơi xem cô nàng này làm ăn thế nào, dù sao cũng là lần đầu tiên làm nhiệm vụ tông môn, khó tránh khỏi được một vài sai sót, nhưng Đỗ béo đã nói như thế hắn chỉ có thể đứng đây chờ đợi, mấy tên kia cũng có thể ở đây cùng hắn, tại sao nói đi là đi mất dạng luôn như vậy.

Giờ phút này tại một cánh đồng hoa xanh tươi bát ngát, nơi đây trồng toàn những cây thân thảo cao tới nửa thân người, phía trên đầu nở rộ những bông hoa màu tím nhạt, từ đó một mùi hương xao động tâm can đang dần dần tỏa ra, nơi đây chính là Diên Hương Điền.

Phía sau một bụi linh dược nhỏ, Trần Thu Nguyệt lúc này đang cầm lấy một thứ gì đó giống như cành liễu, nhẹ nhàng đem nhúng nó vào một chiếc bình ngọc rồi lại khẽ khàng vẩy lên những bông hoa của Diên Hương Thảo, đôi tay khéo léo, động tác đều đặn, hiển nhiên cũng đã bắt đầu khá quen với nhiệm vụ của mình. Diên Hương Điền có diện tích khá rộng, ước chừng mấy ngàn mét, muốn tưới hết những cây hoa ở đây coi bộ phải tốn không ít thời gian, chỉ thấy trên khuôn mặt thanh tú của Trần Thu Nguyệt lúc này đã rịn ra những giọt mồ hôi lấm tấm.

Tưới cho linh dược không phải như tưới cây bình thường, đầu tiên phải đến Thanh Linh Tuyền hứng lấy những giọt nước từ đó chảy ra, bình lấy nước cũng phải là loại bình ngọc đặc biệt do tông môn đặc chế, bên trong có không gian riêng, tương tự như túi trữ vật có điều chỉ dùng để đựng nước được mà thôi, nó được phát cho những đệ tử nào làm nhiệm vụ này. Sau khi hứng đủ nước tại Thanh Linh Tuyền đệ tử sẽ thu được một bình đầy Thanh Linh Thủy để mang tới linh điền tưới, đây là thứ nước có chứa một lượng linh khí nhất định, gần giống như nước của linh hồ bao quanh sơn môn này, chỉ khác ở chỗ là hàm lượng linh khí cao hơn mà thôi, Vạn Linh Tông vẫn hay dùng Thanh Linh Thủy để tưới cho rất nhiều loại linh dược linh thảo tại đây, nhờ vậy mà thời gian sinh trưởng của chúng sẽ nhanh hơn rất nhiều so với những linh dược mọc ở nơi khác.

Khi tưới cho linh dược phải tưới hết sức nhẹ nhàng, gần như là đem từng giọt nước vẩy ra, rồi chờ cho đến khi linh thủy thấm hết vào trong thân trong lá, cẩn thận và chu đáo giống như bón đồ ăn cho một đứa trẻ sơ sinh vậy.

Trần Thu Nguyệt trong đầu vẫn nhớ như in những lời mà một vị sư tỷ tốt bụng khi nãy đã nhắc nhở mình, nàng làm việc vô cùng cẩn thận tỷ mỉ, hiện chỉ cần tưới thêm vài canh giờ nữa vậy là có thể hoàn thành xong nhiệm vụ này rồi.

Mùi hương tỏa ra từ Diên Hương Thảo nồng nàn tới xao động lòng người, loại linh dược này không chỉ có vẻ bề ngoài bắt mắt mà còn cực kỳ hữu sắc hữu hương, thực tế trong mỗi đóa hoa của chúng đều có chứa một chút mị dược nhất định, đây cũng là phép thử định lực dành cho những đệ tử mới bước chân vào nơi này, ai không đủ ý chí chỉ có thể bị những đóa hoa tuyệt đẹp kia mê hoặc mà thôi, vậy thì nhiệm vụ coi như thất bại.

Nhưng mà Trần Thu Nguyệt thì khác, mặc dù có chút cảm thán về mùi hương của loại linh dược này, nhưng nàng vẫn không quên mình còn có công việc đang dang dở, càng huống chi...trong tâm trí nàng lại không khỏi hiện lên hình ảnh của hắn, có hắn nàng không còn quan tâm tới thứ gì khác cả, lần này làm xong nhiệm vụ có thể kiếm được hai điểm cống hiến a, dù ít hay nhiều miễn sao có thể giúp được người ấy, vậy thì có gian nan vất vả thế nào nàng cũng vẫn cảm thấy vui vẻ cam lòng.

Chương 114: Một đám hạ lưu

"Phù! Cuối cùng cũng xong rồi!".

Trần Thu Nguyệt đưa tay chấm đi những giọt mồ hôi trên trán, nét mặt tươi tắn mỉm cười, chợt nhận ra Thanh Linh Thủy trong bình của mình vừa hết, chứng tỏ nàng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ này, tông môn ước lượng rất khéo, một bình ngọc đầy nước vừa đúng đủ để tưới cho toàn bộ một thửa linh điền, nếu ai làm không tốt vậy sẽ phải đi đi lại lại thêm mấy lần nữa để lấy Thanh Linh Thủy, vất vả vô cùng, mà Trần Thu Nguyệt có nhớ hình như nếu lần đầu tiên có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tưới linh điền sẽ được tông môn ban thưởng thêm hai viên linh đan, quả nhiên mình thật là giỏi!

Tung tăng trên con đường xuống Linh Trang Phong, tâm trạng của Trần Thu Nguyệt lúc này vô cùng tốt, nhưng nàng lại không biết có mấy cặp mặt hau háu lúc này đang nhìn mình, ánh mắt dâm tà như thể muốn ăn tươi nuốt sống, giống như một đám ruồi nhặng đang nhìn thấy mỹ thực.

"Ngươi nhìn coi nha đầu kia có phải quá đẹp không?".

Một tên trong số chúng nuốt nước bọt nói.

"Chậc chậc, dáng người uyển chuyển, mềm mại thướt tha, đúng là nhân gian cực phẩm.

"Nàng là tân sinh đệ tử đúng không, Vạn Linh Tông ta lại nhiều ra thêm một mỹ nữ tuyệt đẹp!".

"Ngươi nói nếu đem dâng cho lão đại vậy có khi nào chúng ta được trọng thưởng?".

"Ngu ngốc! Mỹ nữ như vậy chúng ta phải tìm cách hưởng thụ trước mới phải".

Một nhóm bốn năm tên đệ tử ngoại môn đang xì xào bàn tán, có vẻ như cũng vừa mới làm xong nhiệm vụ, nếu là phải đến nơi đây làm việc hiển nhiên là những tên thấp kém nhất trong hàng ngũ đệ tử ngoại môn rồi, vì nơi này chủ yếu dành cho ký danh đệ tử mà thôi, ngoại môn rất ít có người phải tới đây làm nhiệm vụ, bất quá vẫn có câu thằng chột làm vua xứ mù, cũng bởi vì Linh Trang Phong này phần lớn chỉ là tân sinh, mà những đệ tử ngoại môn như bọn chúng nhập tông lâu hơn, đãi ngộ cũng tốt hơn đệ tử ký danh không ít, cho nên những kẻ như bốn năm tên đang nói chuyện kia nghĩ rằng chúng có thể thỏa sức ngạo mạn ở nơi này.

Một phạm vi nhỏ bé cũng luôn tồn tại những góc khuất của nó, huống chi là một sơn môn khổng lồ như thánh địa tông môn.

"Tiểu sư muội, không biết muội từ đâu tới, sư huynh Lâm Hổ, từ nay về sau chúng ta chính là đồng môn rồi, nếu có gì khó khăn muội có thể đến tìm ta giúp đỡ".

Gã thanh niên tên Lâm Hổ nhanh chân đã đuổi kịp Trần Thu Nguyệt, hắn lướt tới phía trước nham nhở nói, tên này có vẻ là lớn nhất trong nhóm, theo sau còn có bốn tên khác cũng nở một nụ cười khả ố tương tự.

Trần Thu Nguyệt không phải người ngốc, nhìn mặt mấy gã này là biết ngay trong lòng đang có ý đồ bất hảo, nhất là ánh mắt dâm đãng kia cứ soi mói toàn thân nàng từ trên xuống dưới, ở Linh Trang Phong này đa phần là nữ đệ tử tới đây làm nhiệm vụ, nàng có nghe mấy vị sư tỷ nói thỉnh thoảng vẫn có một nhóm những tên đệ tử ngoại môn hay tới nơi này chọc ghẹo các nữ đệ tử, người nào gặp phải bọn chúng coi như xui xẻo.

Tuy nhiên hiện tại Trần Thu Nguyệt đang một thân một mình ở đây, cho dù có không ưa đám người trước mặt này tế nào cũng phải nhịn xuống, nàng cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nói:

"Tiểu muội Thu Nguyệt, nhiệm vụ ta cũng vừa làm xong rồi, không dám làm phiền tới mấy vị sư huynh".

"Thu Nguyệt, tên rất hay, lại cũng đẹp như người vậy, muội hiện giờ vẫn đang ở Tân Ký Xá phải không?". Lâm Hổ lại tiếp, ánh mắt vẫn không ngừng nhìn chăm chú vào những nơi nhạy cảm của nàng.

Trần Thu Nguyệt không khỏi nhíu mày khó chịu, chỉ ậm ừ một cái rồi rảo bước bỏ đi, trong lòng âm thầm chửi rủa một đám hạ lưu, tại sao ở trong một nơi như Vạn Linh Tông lại có những kẻ thối tha đến vậy.

"Ấy, tiểu sư muội sao mà vội vã quá vậy, để sư huynh ta đưa muội về nha".

Lâm Hổ vẫn không chịu buông tha, cước bộ của hắn lập tức bám lấy nàng như hình với bóng, mà mấy tên đi cùng hắn lúc này cũng bắt đầu phun ra những lời lẽ đầy vô sỉ:

"Nguyệt sư muội, chúng ta là đều những đệ tử ngoại môn, có đình viện riêng biệt, cửa rộng nhà cao, muội việc gì phải về cái nơi chui rúc đó làm gì, tới chỗ mấy vị sư huynh đi...ha ha!".

"Đúng đúng, ở chỗ chúng ta có nhiều linh đan diệu dược lắm, những tân sinh như muội nằm mơ cũng không nghĩ tới được đâu, muội tới đó tâm sự với mỗi người trong chúng ta một đêm, sư huynh ta đảm bảo tiểu sư muội từ nay một bước lên trời".

"Vô sỉ! Tránh ra!".

Trần Thu Nguyệt giận tới ứa gan ứa phổi, nàng chịu không nổi nữa hét ầm lên.

"Ý! Dữ dằn nóng bỏng, như vậy mới phải chứ, bổn sư huynh rất thích!".

Lâm Hổ cười nham nhở nói, ngay sau đó cánh tay hắn nhanh như chớp đã chụp lấy cổ tay mềm mại của nàng. "A! Ngươi làm cái gì? Buông ta ra!".

Trần Thu Nguyệt dãy dụa nói, nhưng đáng tiếc không làm nên chuyện gì, gã Lâm Hổ này tu vi đã là chân khí đỉnh phong, hoàn toàn không phải một người như nàng có thể phản kháng được, huống hồ lúc này trời đã nhá nhem tối, mọi người sau khi làm xong nhiệm vụ đều đã ra về hết cả, khung cảnh của Linh Trang Phong hiện tại khá là hoang vắng, mà kể cả có ai trông thấy chuyện này cũng lười muốn đi quản, bởi vì sự việc như vậy vẫn thường xuyên xảy ra ở đây như cơm bữa, làm gì có ai rảnh rỗi mà đi quan tâm tới một người chẳng hề quen biết với mình.

Cho nên giờ phút này Trần Thu Nguyệt đối với đám người Lâm Hổ kia mà nói chính là dê vào miệng cọp, khó lòng thoát thân.

"Ha ha...kêu...nàng kêu lớn hơn nữa cho ta, nơi đây rộng lớn như vậy nàng có gào khản cả cổ cũng không có người tới đâu, ngoan ngoãn cho ta".

Lâm Hổ nhe răng cười khả ố, nhìn Trần Thu Nguyệt dãy dụa trong tay hắn lại càng thêm hưng phấn hơn.

"Tiểu sư muội, ta khuyên muội hãy ngoan ngoãn nghe lời, chúng ta chỉ là muốn mời muội tới nhà chơi mà thôi, cũng đâu có làm gì quá đáng với muội đâu".

Một tên khác bên cạnh cũng mặt đầy nham nhở nói.

Mà lúc này Lâm Hổ cũng đã nhanh tay điểm một cái vào huyệt Trần Thu Nguyệt, khiến cho nàng chỉ có thể ú ở nói không ra lời, thân thể cũng trở nên bất khả nhúc nhích, gã Lâm sư huynh cười lên một tiếng đầy đắc ý rồi cúi xuống muốn vác bổng cả người nàng lên vai.

Trần Thu Nguyệt nước mắt chảy ra giàn giụa, nàng cắn răng cho khỏi bật khóc ra thành tiếng, giờ phút này chỉ hận bản thân mình quá yếu, còn không thể kháng cự nổi gã Lâm Hổ kia chút nào.

Con người ta khi lâm vào cảnh khốn cùng nhất thường sẽ hay nghĩ đến người mà mình thương yêu nhất, giờ phút này trong tâm trí Trần Thu Nguyệt lại đột nhiên hiện lên thân ảnh Trần Phàm.

Thế giới này vốn dĩ là như vậy, thực lực không bằng người chỉ có thể mặc cho người ta tùy ý chơi đùa, hôm nay nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì Trần Thu Nguyệt chắc chắn không thoát khỏi ma trảo của mấy gã đệ tử ngoại môn này.

Thế nhưng đúng lúc gã Lâm Hổ kia chuẩn bị vác nàng lên vai, đột nhiên có một giọng nói lạnh lùng vang lên, khiến cho tất cả năm gã thanh niên không khỏi giật mình.

"Một hai ba...năm, gan chó của năm tên các ngươi thật lớn!".

Chỉ nghe một đạo âm thanh trong gió vang lên, người không biết ở phía nào, cũng không chờ cho mấy gã thanh niên kia kịp định thần lại, một đạo chân khí đã cách không đánh tới, mục tiêu lại là Trần Thu Nguyệt, nhưng ngay sau đó nàng đã có thể cử động được thân hình, hiển nhiên đạo chân khí ấy là vì giải huyệt cho nàng mà tới.

Một thân ảnh từ từ hiện ra trong đêm tối, cặp mắt sắc bén liếc nhìn năm gã thanh niên, khuôn mặt lạnh lùng đang không khỏi trầm xuống, người này không ai khác chính là Trần Phàm, hắn đứng ở đây chờ Trần Thu Nguyệt đã lâu, thấy sắc trời đã tối mà vị sư muội này vẫn chưa thấy đâu cả, cảm giác được có chuyện không hay xảy ra, vốn dĩ cái nhiệm vụ của nàng nếu cẩn thận thì chỉ đến giờ này là sẽ phải xong xuôi rồi, cho nên Trần Phàm liền rảo bước đi tìm, vừa tới đây liền nghe được tiếng hét của Trần Thu Nguyệt, nàng này quả nhiên đã gặp rắc rối, chỉ có điều không phải là rắc rối đến từ nhiệm vụ mà thôi.

Chương 115: Ta giúp nàng xuất khí

"Sư huynh!".

Trần Thu Nguyệt sau khi được giải khai huyệt đạo, tựa như người chết đuối vớ được phao cứu sinh, không khỏi bật khóc nức nở chạy lao đến chỗ Trần Phàm, cũng chẳng hề nghĩ ngợi liền ôm chầm lấy hắn, nước mắt chảy đầm đìa.

Mà lúc này đám người Lâm Hổ kia cũng đã trấn định được tinh thần, vừa rồi giọng nói của đối phương quả thật là đáng sợ, tựa như ma quỷ tới đòi mạng bọn họ, cả đám đều bị hù dọa cho không ít, nhưng hiện tại tên nào tên nấy lập tức ánh mắt trừng trừng nhìn lấy gia hỏa trước mặt, miếng ăn đã tới miệng vậy mà bị tiểu tử này cướp đi, một tên trong số chúng không khỏi dữ tợn quát:

"Thằng nhãi, ngươi từ đâu tới, lại dám cả gan cướp miếng ăn trên miệng chúng ta?".

Trần Phàm mặt không biểu tình, chẳng thèm để ý đến cái gã đang nói, hắn quay ra khẽ vỗ bờ vai thon đang rung lên của Trần Thu Nguyệt rồi ân cần hỏi:

"Muội không sao chứ?".

Trần Thu Nguyệt sụt sịt lắc đầu:

"Muội không sao, cũng may mà huynh đến kịp lúc".

Gã thanh niên kia thấy Trần Phàm không hề ngó ngàng gì tới hắn, đã thế lại còn được mỹ nhân ôm ấp, bộ dạng vô cùng thân mật, hắn không khỏi nổi giận đùng đùng, đang tính chuẩn bị lao lên cho tên gia hỏa này một bài học, đột nhiên Lâm Hổ bên cạnh hắn giơ tay ngăn lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi thân ảnh Trần Phàm, cất giọng trầm nói:

"Tiểu tử, biết điều thì chớ có lo chuyện bao đồng, giờ ta cho ngươi cơ hội để nữ tử kia lại rồi mau chóng cút khỏi đây. Nếu không..."

Trần Phàm nghe vậy không khỏi nhếch mép cười:

"Nếu không thì sao?".

"Hừ! Vậy lập tức chết, chúng ta dù sao cũng là đệ tử ngoại môn, thân phận cao hơn ngươi một bậc, giết ngươi chỗ này cùng lắm cũng chỉ bị phạt diện bích một thời gian mà thôi".

Lâm Hổ sắc mặt hung ác nói.

"Oh! Đệ tử ngoại môn, ta nhớ không lầm mình mới đây đã phế khoảng bốn năm tên như các ngươi rồi, còn có một tên đệ tử nội môn, thân phận còn cao hơn cả các ngươi nữa đó".

Trần Phàm giọng điệu nhàn nhạt, nhưng lời hắn vừa ra đã khiến cả đám người Lâm Hổ không nhịn được phá lên cười:

"Ha ha ha...cái thứ nói khoác không biết ngượng! Nào, vậy ngươi nói ta nghe thử xem vị đệ tử nội môn đó là ai nào?".

Lâm Hổ giọng điệu mỉa mai, ánh mắt lúc này nhìn Trần Phàm như đang nhìn một tên ngốc vậy, đây theo như trong suy đoán của hắn thì chỉ là một tên gia hỏa muốn bày đặt chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân, vậy hắn muốn xem xem gia hỏa này còn có thể khoác lác được đến mức độ nào.

"Hoàng Viên Hạo, các ngươi có biết kẻ này không?".

Trần Phàm thản nhiên nói, tất cả thái độ của mấy gã này đều được hắn thu vào trong mắt, nhưng Trần Phàm vẫn giữ bộ dáng ung dung như cũ, thậm chí còn có chút phối hợp với đám này.

"Ha ha ha..." "Cười chết ta rồi, ngươi...ngươi vừa nói tới ai cơ, nói lại ta nghe xem nào?".

Đám người Lâm Hổ lại được dịp ôm bụng cười như nắc nẻ, nước mắt cũng sắp sửa chảy ra đến nơi.

Mà bộ dáng của năm gã thanh niên trước mặt này cũng khiến cho Trần Phàm không khỏi lắc đầu cười, nhìn chúng với ánh mắt đầy thương hại, cũng phải thông cảm cho bọn chúng, bởi vì trận chiến lần trước giữa Trần Phàm và đám người Hoàng Viên Hạo vốn được tiến hành ở một nơi khá là vắng vẻ, có khi giờ này thi thể bốn gã đàn em của hắn vẫn còn chưa tỉnh lại không chừng, cho nên đã có mấy ai biết được sự việc kinh thiên đó.

"Nực cười! Thằng nhóc, có nói khoác cũng phải có mức độ thôi, Hoàng sư huynh thân phận thế nào, há lại có thể cho ngươi đem ra sỉ nhục".

"Không sai, Hoàng sư huynh là người mà bọn ta vô cùng ngưỡng mộ, vừa mới tấn thăng làm đệ tử nội môn đã thu phục được một con linh thú, ngay sau đó đã được vinh dự trở thành thành viên của Thiên Mệnh Đảng, còn ngươi là cái thá gì?".

"Hừ! Ngươi nếu như bịa đại một cái tên nào đó chúng ta còn có thể miễn cưỡng phối hợp cùng ngươi, đằng này lại dám lấy thẳng tên của Hoàng sư huynh, đúng là không biết sống chết!".

Đám người Lâm Hổ sau khi cười cợt một hồi, lúc này tên nào tên nấy mới sắc mặt hung tợn nói, hiển nhiên Hoàng Viên Hạo kia là nhân vật được chúng rất hâm mộ.

"Các ngươi ẳng xong chưa?".

Trần Phàm khóe miệng mỉm cười, nhìn năm gã trước mặt như nhìn một lũ hề ngu xuẩn, nói:

"Ta quản các ngươi có tin hay không, dám đụng tới người của ta vậy hôm nay đừng tên nào mong còn lành lặn trở về".

"Muốn chết!".
Đám người Lâm Hổ cặp mắt long lên sòng sọc, gia hỏa này muốn thể hiện trước mặt mỹ nhân quá cho nên đầu óc đã hóa khùng rồi sao.

"Nếu ngươi đã một lòng tìm chết như vậy, các sư huynh đây sẽ thành toàn cho ngươi, kiếp sau nhớ kỹ, muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sẽ bỏ ra đại giá thế nào".

Lâm Hổ ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trần Phàm gằn giọng, hắn cùng với mấy gã đi cùng đang chuẩn bị động thủ...

Nhưng Trần Phàm lúc này đã không còn nhìn đến bọn chúng, giống như trước mặt mình hiện tại chỉ là mấy con ruồi vo ve mà thôi, hắn quay sang thản nhiên nói với Trần Thu Nguyệt:

"Ta giúp nàng xuất khí".

Nói xong thân ảnh Trần Phàm đã như lưu quang biến mất tại chỗ, cước bộ phiêu diêu, trong đêm tối lại có một trận chiến không ai để ý sắp sửa bắt đầu.

Trần Thu Nguyệt chỉ kịp đưa mắt nhìn theo bóng hình trước mặt, "Ta giúp nàng xuất khí", câu nói ấy đang liên tục vang vọng trong tai nàng, tất cả ủy khuất nãy giờ đều theo gió tiêu tan hết, thần sắc mê ly nhìn theo Trần Phàm, giờ phút này trong lòng nàng chỉ còn lại toàn là ngọt ngào mà thôi.

Mà lúc này thân ảnh Trần Phàm cũng đã hòa vào bên trong vòng vây của kẻ địch, tựa như hổ nhập bầy dê, đáng thương thay tên nào tên nấy trong số chúng vẫn còn hung hăng hùng hổ, vẫn tưởng rằng mình mới là mãnh hổ ở đây.

"A...a...a..."

Cũng không phải mất bao lâu hô hấp, giờ phút này người bên ngoài chỉ nghe thấy từng tiếng kêu la thảm thiết vang lên, đám người Lâm Hổ giống như những con dê bị làm thịt, từng tên từng tên đau đớn kêu gào, mà ai trong số chúng cũng đều có động tác như nhau, đó là hai tay đang phải ôm lấy bộ hạ.

Chỉ thấy trong đêm lúc này có một đạo huyết quang lóe lên, Trần Phàm cứ thế cầm huyết kiếm của mình xẹt qua xẹt lại, kết hợp với bộ pháp Ám Vân Dạ Hành, thân thể như ma quỷ trong đêm tối, trường kiếm lướt tới đâu có máu tươi vẩy ra tới đó, máu người hòa lẫn cùng kiếm quang khiến cho người ta không còn phân biệt được đâu mới là máu thực sự.

"A...Thằng khốn...sao ngươi dám!".

Lâm Hổ kêu lên bi thống, cả khuôn mặt nhăn như một cái ghẻ lau, hắn đau đớn phát hiện ra tiểu đệ của mình đã không từ mà biệt, dưới quần máu tươi chảy ròng ròng, như nhắc nhở hắn từ nay đã không còn là một nam nhân nữa, Trần Phàm ra tay quá nhanh khiến cho hắn không kịp phản ứng, mà mấy gã đồng bọn bên cạnh giờ phút này cũng đã cùng chung cảnh ngộ.

"Khôngggg..."

"Nguồn gốc con cháu của ta!".

"Tiểu tạp chủng, ta phải giết ngươi!".

Đám người Lâm Hổ gào thét điên cuồng, cái này đúng là sống không bằng chết, niềm tự hào bấy lâu này của chúng không ngờ lại bị Trần Phàm ra tay cắt bỏ, mà hận nhất là bọn chúng lại không làm gì được, không thể mảy may ngăn cản chút nào, kiếm trong tay đối phương tựa như một con huyết xà lướt qua lượn lại, Trần Phàm mặc dù không có am hiểu về kiếm pháp cho lắm, nhưng hắn lại sở hữu tốc độ quá mức kinh người, mà để đối phó với đám ngoại môn hạng bét này thế đã dư xài rồi.

Năm gã thanh niên hai chân run rẩy, bàn tay vẫn còn năm lấy chỗ đó của mình, ánh mắt đầy tơ màu nhìn chằm chằm lấy Trần Phàm, tràn ngập phẫn hận.

Bọn chúng nằm mơ cũng sao ngờ được, tại sao gia hỏa này lại mạnh tới như vậy, chúng ta đều là những đệ tử ngoại môn, nhập tông lâu hơn ngươi, đãi ngộ cũng tốt hơn ngươi nhiều, đã thế lại còn là năm người đánh một, vậy mà ở trước mặt ngươi một chút hoàn thủ cũng không có là sao!!?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau