VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Luyện đan chi lộ

Vài ngày sau, ngay tại tiểu viện có một bóng người đang đứng nhìn chín cái xác chết, tất cả đều được xếp nằm ngay ngắn trước mặt hắn. Đây là một gã trung niên béo mập, thân hình bệ vệ, cũng mặc trang phục tổng quản nhưng khác màu. Hắn đang đứng chắp tay sau lưng nghe một tên thuộc hạ tới bẩm báo.

"Báo cáo đại tổng quản, theo như điều tra thì trong số mấy kẻ này có Phúc tổng quản, là một người mới lên chức gần đây, còn lại tám người kia là nô bộc thuộc khu hắn quản lý. Tất cả đều bị đánh chết, hầu hết chỉ trong một chiêu, thủ đoạn của đối phương vô cùng tàn nhẫn".

"Để ta xem".

Đại tổng quản khẽ gật đầu, sau đó bước về phía mấy cái xác, cúi xuống xem xét. Hắn vừa lấy tay che mũi vừa lật lật mấy tấm vải lên, nét mặt hơi nhíu, sau một lát mới đứng dậy nói:

"Lực lượng thế này ít nhất phải là luyện thể đỉnh phong, hoặc thậm chí có thể là hư khí cảnh. Có thể vô thanh vô tức vào trong phủ ta giết người, mặc dù nơi đây chỉ là ngoại phủ, nhưng cũng không thể xem thường. Hôm nay là ngoại phủ, ngày mai có thể sẽ là nội phủ".

"Đại nhân, có cần báo cáo chuyện này cho các trưởng lão không ạ?".

Tên thuộc hạ kia dò hỏi.

"Tạm thời chưa vội, cần phải điều tra thêm đã. Có khả năng đây chỉ là một vụ ân oán cá nhân thôi, nếu là vậy thì cần gì kinh động tới bên trên. Lập tức tra xem trong số mấy tên kia có thù oán gì với ai không, chuyện này sẽ giao cho ngươi làm, sau khi xong việc báo cáo đầy đủ cho ta, đi đi".

"Dạ!".

Tên thuộc hạ tuân lệnh rời đi, đại tổng quản cũng nhanh chóng biến mất, để lại mấy cái xác cho kẻ dưới dọn dẹp. Trong phủ Trần gia mấy chuyện này cũng có đôi khi xảy ra. Các nô bộc, tổng quản có xích mích với người bên ngoài, kẻ địch tìm tới tận nơi báo thù. Nếu chỉ ở phạm vi ngoại phủ thì chuyện chưa lớn lắm, vẫn còn nằm trong phạm vị đại tổng quản có thể giải quyết, nên hắn chưa muốn kinh động tới các vị trưởng lão. Tuy nhiên nếu xảy ra trong nội phủ thì lúc đó rắc rối lớn rồi, đây là nơi ở của rất nhiều tinh anh đệ tử, như vậy đã động chạm tới trung tâm của Trần gia, kẻ địch như thế dù là gia chủ cũng không dám xem thường.

Trần Phàm hiện tại đã về nơi ở của mình, vẫn là túp lều cũ nát đó. Chỗ ở của hắn thuộc một khu đất gần với ngoại phủ của Trần gia, còn chưa tính là nằm trong ngoại phủ. Trải qua hơn một năm không có người ở trông nó lại càng thêm cũ nát tồi tàn, nhưng cũng chính vì như vậy cho nên mới càng chẳng có ai thèm chú ý tới chỗ này.

Hắn lấy tay khua khua một ít mạng nhện trước mặt, bước tới cái giường tre ọp ẹp thổi phù một cái, bụi bay mù mịt. Trần Phàm ngồi lên giường, chân bắt hình chữ ngũ rung lên nhè nhẹ, thản nhiên mở miệng nói:

"Hệ thống, cho ta xem thử các loại đan phương mà ngươi có đi".

"Tít tít...Mời ký chủ tiến vào không gian thư viện để tiến hành lựa chọn".

Trần Phàm nhắm mắt lại, ý niệm mơ hồ nghĩ đến cảnh tượng trong không gian kia, chỉ chốc lát sau mở mắt đã thấy mình lại tiến vào chỗ cũ.

Cái bảng mục lục quen thuộc lại hiện ra, bên trên có đầy đủ các loại đan phương. Nào ra đan dược trị thương, hồi khí...đến các loại tăng cường tu vi, thực lực...các loại đan dược có tác dụng đặc thù, hỗ trợ...thậm chí nhiều loại độc phương kịch độc cũng không thiếu. Tất cả đều có trong thư viện đồ sộ này.

Hắn chính là có kế hoạch như vậy, sau khi xây dựng được căn cơ thực lực sẽ bắt tay vào công cuộc tài phú, cần phải kiếm được thật nhiều tiền tại thế giới này. Số lượng năm ngàn điểm năng lượng chính là để mua một đan phương trong thư viện hệ thống.

Nếu nói nghề nào kiếm được nhiều tiền nhất ở đây, không thể nghi ngờ gì chính là luyện đan sư.

Ba ngàn đại đạo, luyện đan chính là một trong số đó. Người có thể thiếu binh khí phòng thân, pháp bảo, có thể thiếu mấy tấm phù lục bảo hộ hoặc chạy trốn...Nhưng không thể không có đan dược. Tu sĩ thiếu đan dược như phàm nhân chẳng có cơm ăn. Đan dược không chỉ giúp đề thăng thực lực mà còn giúp đột phá tu vi của người tu luyện. Mấy cái binh khí, pháp bảo hay phù lục suy cho cùng vẫn chỉ là vật ngoại thân, vật mất thì người còn, nhưng tu vi và thực lực là thứ sẽ theo mình cả đời, nếu mất đi thì coi như mất mạng.

Binh khí, pháp bảo tuy giá thành đắt hơn so với một viên đan dược cùng cấp. Nhưng một thanh thần binh lợi khí tu sĩ có thể dùng mấy năm, mấy chục năm, có khi là cả đời không cần cái khác. Phù lục thì có tính tiêu hao hơn chút, nhưng chỉ lúc nào cấp bách hoặc trường hợp đặc thù mới đem ra sử dụng. Cho nên thứ có tính tiêu hao cao nhất vẫn là đan dược, tu sĩ không lúc nào không cần đến. Bị thương cần đan dược, bị bệnh cần đan dược, tăng lên tu vi thì lại càng cần dùng đến. Bởi vậy tuy giá nhỏ nhưng mà tích tiều thành đại, một tu sĩ cả đời có thể dùng đến ngàn vạn viên đan dược. Cho nên luyện dược sư đã trở thành chức nghiệp béo bở nhất, cao quý nhất ở thế giới này.

"Để xem nào. Ta nên bắt đầu với đan phương nào đây?".

Trần Phàm liếm môi xem xét.

"Luyện chế thành công một số đan dược tăng tu vi có thể hiến cho hệ thống để thu được điểm năng lượng".

"Ồ! Còn có thể lấy đan dược ra đổi sao?".

"Đúng vậy. Nhưng với điều kiện đó phải là đan dược do chính tay ký chủ luyện chế ra, nếu lấy từ nơi khác sẽ không được chấp nhận. Hệ thống thu đồ hiến tế cũng có nguyên tắc, không phải cái gì chứa năng lượng cũng sẽ thu".

"Ta biết rồi. Mấy cái nguyên tắc do cái tên sáng tạo gì đó lập ra chứ gì?".

Trần Phàm mặt không biểu tình nói, sau đó bấm vào mục "Tăng cường tu vi".

Tráng Thể Đan, Long Hổ Cường Thân Đan, Dưỡng Khí Đan, Tụ Khí Đan, Tịnh Tâm Hoàn...

Đúng như hệ thống hắn đã dự đoán, đan phương tăng cường tu vi loại thấp nhất đã cần 5000 điểm năng lượng, nếu là loại trị thương giá có vẻ ít hơn. Nhưng vấn đề là nó không thể dùng để đổi điểm năng lượng được, cho nên Trần Phàm sẽ không tốn thời gian đi học mấy thứ này. Cũng không phải hắn xem nhẹ đan dược trị thương, có thể loại cao cấp hơn sẽ đổi được điểm năng lượng không chừng, nhưng hiện giờ đây không phải thứ hắn có thể với tới. "Vậy thì bắt đầu với Tráng Thể Đan đi".

Trần Phàm quyết định xong liền bấm chọn. Năm ngàn con "đom đóm" được lại quy tụ tới để giải khai phong ấn.

Lần này phong ấn không phải là mấy quả kim quang cầu nữa, mà các loại đan phương chúng đều được phong ấn trong một lớp ánh sáng màu xanh lục, màu sắc đại diện cho cây cối.

Vấn giống như trước, sau khi phong ấn vỡ tan thì một dòng văn tự lại tục tục kéo nhau đi vào đầu của hắn. Trong đó chính là các loại linh dược thành phần, tỷ lệ điều phối ra sao, nguyên tắc luyện chế và một số điểm cần chú ý như thế nào...

Tráng Thể Đan là đan dược chuyên dùng cho người có cảnh giới luyện thể sử dụng, bên trong một viên chứa các thành phần có tác dụng cường thân kiện thể, tăng lên biên độ nhục thân, cho nên đối với phàm nhân luyện thể cảnh có tác dụng trực tiếp đề thăng tu vi, cũng là bước đi đầu tiên của rất nhiều tu sĩ.

Còn hơn 500 điểm năng lượng Trần Phàm dùng nốt để lấy cuốn "Sơ Cấp Luyện Đan Chi Lộ". Là một cuốn sách ghi lại khái quát những điều cần biết khi trở thành luyện đan sư, và một số kinh nghiệm cùng tâm đắc khi mới bước chân vào con đường này.

Thực tế loại sách này ở mấy cửa hàng trong thành cũng có bán. Nhưng thứ nhất là vì hiện tại hắn không có bao nhiêu tiền, thứ hai đây là cuốn sách tâm đắc do chính tay người sáng tạo viết ra, đương nhiên so với bất cứ loại sách nào cũng tốt hơn rất nhiều. Tuy không biết rõ người này là ai nhưng Trần Phàm dám khẳng định đây tuyệt đối là một cường giả đỉnh cấp, tu vi không phải người như hắn có thể tưởng tượng ra nổi.

Đan dược như tâm, luyện đan cũng giống như luyện người. Đan dược có thể cứu nhân độ thế cũng có thể sát nhân đoạt mệnh, vậy cho nên đan đạo cũng chính là nhân đạo...

"Đã có lý thuyết đầy đủ rồi, giờ bước tiếp theo là kiếm dụng cụ thực hành thôi. Haiz, kể ra đây cũng là một vấn đề của ta".

Trần Phàm mở mắt. Thân phận của hắn hiện tại vẫn chỉ là một tên nô bộc trong phủ Trần gia, có địa vị thấp kém nhất, lương lậu hàng tháng chỉ đủ ăn đủ mặc. Muốn trở thành luyện đan sư ư? Đâu có dễ dàng như vậy. Chưa nói đến vấn đề tư chất, để trở thành một vị luyện đan sư nhất định cần đầu tư vào đó số vốn rất lớn.

Đầu tiên chính là tiền.

Để luyện chế đan dược bắt buộc không thể thiếu một thứ, đó là đan lô (lò luyện đan). Một cái đan lô trên thị trường có giá không hề rẻ chút nào. Đan lô có thể coi là một loại pháp bảo. Cũng giống như mọi loại pháp bảo hiện nay mà phân chia thành các phẩm chất là phàm, vương, hoàng, đế, thánh. Trong đó loại thấp nhất có giá lên tới mấy vạn lượng bạc, chuyên dùng để luyện chế một vài loại đan dược sơ cấp. Đan lô phàm cấp chính là loại có thể luyện chế ra được Tráng Thể Đan mà Trần Phàm đang cần kia.

Gạo nếu không có nồi thì gạo nấu vào đâu. Đan lô đối với một luyện đan sư cũng như dao kéo đối với một người thợ may, dùi đục đối với một người thợ mộc, là công cụ quan trọng nhất để luyện đan sư có thể hành nghề. Cái giá mấy vạn lượng bạc đối với Trần Phàm mà nói hiện tại là một con số khổng lồ. Mỗi tháng lương nô bộc của hắn cũng chỉ có vài lượng, cả năm nếu tằn tiện chắc được mấy chục lượng là cùng. Vậy thì lấy đâu ra tiền để mua đan lô? Hệ thống chỉ cho hắn đan phương, còn mọi thứ khác hẳn phải tự kiếm lấy, như thế cũng đã là hỗ trợ hắn tốt lắm rồi.

Thứ hai chính là tư chất và kinh nghiệm.

Không sai. Cái chức nghiệp đan sư này không phải ai cũng làm được. Còn phải xem tư chất ra làm sao, có phù hợp hay không? Cũng như người họa sĩ tài ba được trời phú cho đôi tay tinh xảo, chỉ cần cầm bút vài lần là có thể vẽ nên bức tranh sống động hoàn mỹ.

Rồi sau đó là kinh nghiệm, hai chữ này bao gồm cả về mặt lý thuyết và thực hành. Cuốn Sơ Cấp Luyện Đan Chi Lộ mà Trần Phàm vừa lấy được kia đó chỉ là một loại kinh nghiệm trên lý thuyết mà thôi, giúp hắn có được những kiến thức cơ bản. Còn kinh nghiệm về mặt thực hành thì lại hoàn toàn khác. Có câu "trăm hay không bằng tay quen", chính là để ám chỉ dù có bao nhiêu lý thuyết đổ vào đầu mà không tự mình thực tế trải nghiệm thì tất cả đều phí công vô ích.

Trong quá trình luyện đan lần đầu không tránh khỏi việc phải luyện đi luyện lại một loại đan dược, mười lần thất bại cả mười là chuyện bình thường. Cho nên mới phải làm đi làm lại tới khi đạt tỉ lệ thành đan cao nhất mới thôi. Thất bại là mẹ thành công, đây chính là quá trình tích lũy kinh nghiệm thực hành. Cái này chỉ có tự mình làm rồi tự mình hiểu, không ai có thể giúp được.

Chương 12: Đệ tử Trần gia (1)

"Nhiều tiền như vậy, kiếm đâu ra đây? Không lẽ lại phải vào trong sơn mạch săn giết yêu thú?".

Trần Phàm đăm chiêu suy nghĩ, vốn dĩ với thực lực của hắn bây giờ có thể vào trong Cổ m sơn mạch thoải mái làm thịt mấy con yêu thú hư khí cảnh, đem da lông và một số bộ phận của chúng bán lấy tiền. Nhưng nó còn phải dùng để đổi lấy điểm năng lượng cho cái hệ thống tham lam kia, mà cái hệ thống này sẽ không lấy hàng "sứt mẻ", chỉ có hiến tế nguyên con mới được chấp nhận. Bên trong không gian thư viện còn rất nhiều điều hắn muốn khám phá, nên vẫn cần phải tích cóp từng chút điểm năng lượng một, không thể phung phí được.

"Đúng rồi, thực lực...Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ? Hiện giờ với thực lực của ta đã đủ làm cao thủ số một số hai trong Trần gia, thừa sức có thể trở thành đệ tử tinh anh rồi, như thế nhất định sẽ không phải lo thiếu tài phú nữa!".

Trần Phàm búng tay một cái tự nhủ. Đúng vậy, mỗi một tên đệ tử trong Trần gia nếu được gia tộc coi trọng thì sẽ nhận được rất nhiều bồi dưỡng. Từ các loại tài nguyên tu luyện đến tiền tiêu vặt hàng tháng đều có, đây cũng chính là cái mà hắn quan tâm.

Sáng sớm hôm sau, Trần Phàm bước chân ra khỏi cửa, tâm tình nhẹ nhõm.

Hắn đi đến nơi làm việc trước đây của mình, khu gia nô số 13. Tất nhiên sẽ không có chuyện hắn làm khổ sai ở đây nữa. Lần này hắn xông xáo đi thẳng tới tiểu viện của tổng quản khu gia nô này.

Sau khi Trần Phúc kia chết, Trần gia cũng đã nhanh chóng bổ nhiệm một tên tổng quản mới, tên này gọi là Trần Đông, hôm nay Trần Phàm chính là tới để gặp hắn.

Rất nhiều nô bộc trông thấy Trần Phàm đều là nhíu mày nghi hoặc.

"Tên này nhìn quen lắm...Hình như ta đã gặp hắn ở đâu rồi thì phải?".

"Ta cũng thấy vậy. Mà hắn là ai? Có phải nô bộc không mà đi vào đây như chỗ không người vậy?".

"Hình như hắn đang tới chỗ của Đông tổng quản. Muốn làm cái gì đây?

"Mặc kệ hắn đi. Chúng ta cứ làm việc của mình là được".

"Khéo mà lại nhừ đòn, tổng quản mới này cũng không phải loại hiền lành gì đâu".

...

Mấy tên nô bộc đương nhiên không thể nhận ra được hắn, sau khi trở thành tu sĩ Trần Phàm đã thay đổi rất nhiều, từ diện mạo đến tâm tính. Tuy chưa đến mức anh tuấn tiêu sái, uy phong lẫm liệt nhưng đã ưa nhìn hơn trước kia không ít.

"Đứng lại, ngươi là nô bộc nào? Tự tiện chạy vào đây làm gì hả?".

Trần Phàm đang đi vào trong tiểu viện thì có một tên nào đó trông thấy liền quát to, có vẻ như là đàn em của Đông tổng quản kia.

"Đại Mao phải không? Ta là Trần Phàm, ngươi không nhận ra ta à?".

Trần Phàm liếc mắt liền nhận ra, tên này trước đây thỉnh thoảng có hay chạy việc cùng hắn, cũng không thân cho lắm, chỉ là quen biết bình thường. Thực tế quãng thời gian Trần Phàm làm việc ở đây cũng không có thân thiết với ai cả, chủ yếu là bị người ta chèn ép. Tên Trần Đại Mao tuy không đến mức như Trần Phúc nhưng bình thường cũng không thân thiện với hắn cho lắm.

"Cái gì? Trần Phàm...Cái tên này..."

Đại Mao suy nghĩ một lát rồi thốt lên:

"Hả? Hóa ra là ngươi sao? Hình như một năm trước ngươi đã mất tích rồi mà, ai cũng đều nói là ngươi đã chết".

"Ta tuyệt đối sẽ không chết! Hơn nữa còn rất khỏe mạnh. Mà thôi, Không dài dòng với ngươi nữa, ta muốn đi gặp tên tổng quản mới ở khu này".

Trần Phàm lạnh nhạt trả lời, sau đó tiếp tục đi thẳng về trước. Đại Mao thấy thể liền hừ lạnh một tiếng:

"Hừ! Lão đại của ta mà ngươi nói muốn gặp là gặp sao? Cút về làm việc cho ta!".

Tên này giận giữ xông tới định cho Trần Phàm một trận, đáng tiếc "bụp" một tiếng đã lăn quay ra đất bất tỉnh, thậm chí nguyên do mình té xỉu thế nào còn không biết.

"Rác rưởi!". Trần Phàm chẳng thèm ngoái đầu lại nhìn, hắn vẫn chắp hai tay sau lưng mà đi tới. Cái loại như vậy hắn cũng chỉ phẩy tay xua đi như đuổi một con ruồi.

Đông tổng quản đang ở trong tiểu viện cũ, nơi trước đây mà tên Trần Phúc xấu số đã ở, hắn đang ngồi lẩm bẩm tính toán gì đó. Tên này vốn dĩ là một nô bộc ở khu khác được điều đến, cũng có chút quan hệ với đại tổng quản nên được sắp xếp cho như vậy. Trần Phàm bước vào cửa mà hắn còn không biết, đến khi phải "e hèm" một tiếng hắn mới giật mình ngẩng lên:

"Ai đó? Ngươi là ai? Biết đây là đâu không?".

Trần Đông rất nhanh đã định thần lại rồi quắc mắt hỏi, tuy nhiên thấy thần thái đối phương không giống với một nô bộc bình thường nên cũng phải dè chừng một chút.

"Trần Phàm. Ngươi có thể giúp ta đi thông báo cho nhị tiểu thư không? Cứ nói là người lần trước đi cùng nàng vào trong Cổ m sơn mạch".

"Hả?".

Trần Đông nghi hoặc, cũng chưa nghe qua cái tên này, nhưng việc nhị tiểu thư vào trong sơn mạch hắn đã từng có nghe nói. Tên trước mặt này là ai mà lại nói là người cùng với tiểu thư, rồi lại còn đòi gặp?".

"Hừ! Ngươi nghĩ mình là ai? Nhị tiểu thư thân phận tôn quý bậc nào? Đến ta đây còn không có tư cách được gặp nhị tiểu thư. Nơi này chính là phủ Trần gia, ngươi có tin..."

Vốn định nói thêm gì đó, nhưng chưa kịp hết câu thì Trần Đông đã khiếp sợ tới mặt mũi trắng bệnh, dường như ngày chết của mình đã đến. Trần Phàm cũng không nói nhiều, chỉ khẽ vận khí vào tay phải, bàn tay khẽ nắm...Một nắm đấm đỏ rực hiện ra, tựa như sắt thép vừa được nung trong lò, hơi nóng phả vào mặt Trần Đông khiến cho hắn lắp bắp nói không nên lời.

Đây chính là kết quả của việc tu luyện Liệt Hỏa Lưu Tinh Quyền, hấp thu hỏa linh khí trong thiên địa vào cơ thể, chuyển hóa thành nội công hỏa kình. Trần Phàm trải qua khổ luyện đã thành thục rất nhiều, hỏa kình được lưu chuyển rồi hội tụ vào nắm đấm, uy lực vô song. Ban đầu quả thực là đau đớn thống khổ như bị nung trong lò lửa, nếu không phải có hạt giống vong ngã cộng thêm trình độ thân thể hắn cực cao thì đã không thể chịu nổi rồi.

Trần Đông trông thấy nắm đấm này, hai chân run lên lẩy bẩy. Hắn giật mình lùi lại mấy bước, sợ hãi nói:

"Ngươi...ngươi...thì ra các hạ là một cao thủ! Đây là nội công của hư khí cảnh giới sao?".

"Thế nào? Tư cách như vậy đã đủ để gặp nhị tiểu thư chưa?".

Trần Phàm không có trả lời trực tiếp mà chỉ thản nhiên hỏi lại.

"Đủ...đủ...đủ rồi ạ! Nhưng mà đại nhân, người đang làm khó cho ta, với thân phận của ta cũng không thể nói gặp tiểu thư là gặp được!".

Trần Đông cuống quýt đáp, hắn lập tức thay đổi xưng hô. Ở thế giới này một khi có được thực lực áp đảo người khác đều sẽ nhận được sự tôn trọng, kính sợ từ đối phương. Trần Đông chỉ là một luyện thể tầng năm, đối với cảnh giới hư khí hắn không thể không ngước nhìn. "Vậy thì tự nghĩ cách đi. Ngươi đã có thể làm tổng quản khu này chẳng nhẽ lại không có chút quan hệ nào hay sao?".

"Cái này...Thực ra tiểu nhân chỉ có chút quan hệ nhỏ với đại tổng quản thôi ạ! Ta có thể sắp xếp một cuộc gặp cho ngài và đại tổng quản, còn chuyện này có thành công hay không thì tiểu nhân không dám nói trước!".

"Được, vậy làm phiền ngươi. Ta sẽ ở đây chờ".

"Dạ, tiểu nhân xin cáo lui!".

Trần Đông khom người rồi lui ra khỏi tiểu viện của mình, không có chút phong phạm nào của chủ nhà cả, giống như Trần Phàm mới chính là chủ nhân nơi này vậy, còn hắn chỉ là một tên nô tài được sai khiến.

Còn lại Trần Phàm ở trong tiểu viện, hắn bình tĩnh ngồi xuống, cũng không sợ tên này giở trò. Trần Đông kia nói cũng đúng, với thân phận của tên này mà có thể chủ động tìm gặp nhị tiểu thư mới là chuyện lạ. Mà có giở trò cũng không làm nên chuyện gì, Trần Phàm muốn chính là để vị tiểu thư kia biết rằng ngày đó trong đám người vào trong sơn mạch vẫn có người còn sống, chính là hắn.

Trần Đông quả nhiên nhanh nhẹn, chỉ sau chốc lát đại tổng quản béo mập đã đi cùng hắn tới đây. Thực tế nguyên nhân là do tên này nói rằng có một nhân vật cách đây một năm đã đi cùng đám người nhị tiểu thư vào trong sơn mạch. Đại tổng quản vì được làm việc trong nội phủ Trần gia nên biết rõ chuyện này hơn ai hết, hắn nghe thấy Trần Đông nói vậy cũng rất là hiếu kỳ nên mới tới, chứ chỉ một tên tổng quản nho nhỏ đối với hắn cũng không có bao nhiêu phân lượng.

"Ngươi chính là Trần Phàm sao?".

Đại tổng quản nheo mắt hỏi, hắn nhìn Trần Phàm từ đầu tới chân không ngừng đánh giá.

"Không sai, lần đầu gặp mặt. Đại tổng quản, con người ta không thích vòng vo nên sẽ nói thẳng, phiền ngươi giúp ta gọi nhị tiểu thư tới đây. Tin rằng với thân phận của ngươi chắc có thể làm được".

Trần Phàm cũng âm thầm đánh giá gã mập này, đây là lần đầu tiên hắn được gặp đại tổng quản. Cũng không biết tên gã này là gì, làm việc trong phủ thời gian có lẽ không ít, chỉ thấy ai hình như cũng gọi là đại tổng quản vậy thôi. Tu vi chắc tầm luyện thể tầng chín tầng mười, Trần Phàm cảnh giới cao hơn đương nhiên có thể nhìn được tu vi của hắn.

Đại tổng quản có chút khó chịu, tiểu tử này nói như thể ra lệnh cho hắn vậy. Nghĩ mình là ai? Nhưng chợt nhớ tới tên Trần Đông kia có nói với mình trước đó, tiểu tử trước mặt này có tu vi hư khí cảnh, cao hơn hắn một đại cảnh giới nên dù khó chịu cũng không dám thể hiện ra.

"Ngươi muốn gặp nhị tiểu thư làm gì?".

"Cũng chẳng có gì. Ngươi cứ nói ta là người đã ở trong nhóm của nhị tiểu thư lần đó là được, nàng có thể không nhớ ta là ai nhưng nhất định sẽ tới đây gặp ta".

"Theo ta được biết nhóm của nhị tiểu thư năm đó vào sơn mạch tổng cộng có 18 người. Trừ tiểu thư ra tất cả đều đã bị yêu thú giết chết, trong đó cũng có vài người ta quen biết. Nhưng hình như ta chưa từng gặp qua các hạ?".

Gã mập vẫn cẩn thận thăm dò, chưa vội nhận lời ngay.

"Không phải đã biết ta là Trần Phàm rồi sao? Ngươi không tin cứ hỏi mấy tên nô bộc khu số 13 là biết. Lần đó ta cùng nhị tiểu thư may mắn sống sót. Ngươi cứ đi gọi nàng tới đây".

"Vậy ngươi chỉ là một nô bộc của Trần gia sao?".

Đại tổng quản sửng sốt, hắn cứ nghĩ đây ít nhất phải là một cao thủ của gia tộc đi theo nhị tiểu thư lần đó, hóa ra là một tên nô bộc thấp kém nhất ư? Má ơi, làm gì có nô bộc nào tu vi cao như vậy?

"Có vấn đề gì sao?".

Trần Phàm nhàn nhạt hỏi.

"À không...không có vấn đề gì. Thôi được, ta có thể giúp ngươi nói chuyện này với nhị tiểu thư, nhưng sau đó xảy ra vẫn đề gì sẽ không liên quan tới ta nữa, được chứ?".

"Được".

Đại tổng quản đến nhanh mà đi cũng nhanh, lát sau đã không còn thấy bóng dáng.

Chương 13: Đệ tử Trần gia (2)

Sâu bên trong Nội phủ Trần gia.

Trần Thu Nguyệt lúc này đang ở trong đình viện của mình tu luyện võ công. Thân pháp uyển chuyển nhẹ nhàng, tựa như tiên nữ rải hoa, y phục màu xanh phấp phới bay theo gió, thanh lệ thoát tục. Nàng đang luyện một chiêu gọi là Đạp Tuyết Tầm Mai, là một chiêu thức trong Di Hoa Thủ, quyền pháp cao cấp của gia tộc. Trần gia có rất nhiều võ công lợi hại, mà Di Hoa Thủ chính là một trong số đó, bộ quyền này cũng chỉ truyền thụ cho các đệ tử thuộc dòng chính trong gia tộc mà thôi.

Lần đó, sau khi bị thương suýt chết trở về nàng cũng phải tĩnh dưỡng một thời gian mới có thể hồi phục hoàn toàn. Hiện giờ tu vi thực lực cũng có chút tinh tiến. Đáng tiếc lần đó Trần gia đã tổn thất một số lượng cao thủ không nhỏ, gia tộc đã phải đổ vào không biết bao nhiêu tài nguyên mới bồi dưỡng ra được, vậy mà nói chết là chết, thật sự là một tổn thất lớn.

Đúng lúc này có một thị nữ nhẹ nhàng chạy vào bẩm báo:

"Tiểu thư...tiểu thư ơi!".

Trần Thu Nguyệt dừng lại động tác, xoay người hỏi:

"Chuyện gì vậy Mai Trúc?".

"Đại tổng quản Trần Vũ tới đây nói có một chuyện muốn bẩm báo với tiểu thư, hắn có nói là chuyện này khiến người nhất định sẽ rất hiếu kỳ".

"Ồ! hiếu kỳ sao?".

Trần Thu Nguyệt hơi suy nghĩ một lát, sau đó điềm tĩnh trả lời:

"Được rồi, ngươi bảo với hắn một lát ta sẽ tới".

"Dạ!".

Trần Vũ đang đứng trong sân. Trước mặt hắn là một bàn đá có mấy cái ghế ngồi, kiểu dáng trang nhã, xung quanh cây cối hoa cỏ thơm ngát, cạnh đó còn có một hồ nước trong veo, nước chảy mát lạnh, cá cảnh đủ loại màu sắc bơi tung tăng trong đó. Đây là một khuôn viên trong đình viện của nhị tiểu thư.

Một lát sau, quả nhiên Trần Thu Nguyệt đã tới. Nàng ngồi xuống chiếc ghế đá khẽ hỏi:

"Vũ đại tổng quản, ngươi có chuyện muốn gặp ta sao? Là chuyện gì mà ngươi nói sẽ khiến ta hiếu kỳ vậy?".

"Vâng nhị tiểu thư, thực ra cũng ngắn gọn thôi ạ! Chuyện là thế này..."

Trần Vũ quả thực chỉ đưa ra mấy câu mà đã khiến Trần Thu Nguyệt thất kinh. Nàng đứng bật dậy, không còn chút lạnh lùng nào như ngày thường nữa, nói một cách dồn dập như không cho đại tổng quản kịp ứng phó:

"Cái gì? Ngươi nói thật sao? Nhưng mà điều này làm sao có thể, lần đó ta tận mắt nhìn thấy toàn bộ mọi người đều đã chết hết, đến cả ta cũng suýt thì mất mạng, làm sao vẫn có người có thể còn sống sau tai nạn lần đó được! À mà ngươi nói tên hắn là gì ấy nhỉ?".

"Dạ...hắn nói mình tên Trần Phàm, người có biết hắn không?".

"Trần Phàm?".

Trần Thu Nguyệt nhíu mày, đúng là nàng chẳng còn nhớ chút gì về cái tên này cả. Đơn giản vì người này cũng không có để lại bất cứ ấn tượng nào trong đầu nàng.

Nếu nói lần đầu Trần Phàm gặp nàng mà không quỳ xuống như bao nô bộc khác, cái đó mà đã để lại ấn tượng với Trần Thu Nguyệt thì tuyệt đối không thể nào.

"Ta cũng không rõ lắm, hình như...À đúng rồi, ta nhớ ra rồi, cái tên gia nô ngày hôm đó gặp ta, tất cả nô bộc khác đều quỳ xuống, chỉ có mình hắn là không. Thì ra là vậy, quả nhiên là một tên bất phàm".

"Tiểu thư biết hắn sao?".

"Cũng không hẳn, chỉ là có chút ấn tượng nhỏ thôi. Ngươi nói hắn đang ở ngoại phủ? Đi, mau dẫn ta đi gặp hắn!". "Vâng! Nhị tiểu thư, mời!".

Trần Thu Nguyệt theo sau đại tổng quản tới chỗ Trần Phàm, không quá bao lâu sau, thời gian chỉ cỡ một chén trà nóng, hai người đã tới nơi. Lúc này Trần Phàm đang khoanh tay ngồi bắt chân chữ ngũ ở trên ghế, thấy được người mình cần gặp cuối cùng cũng đến, hắn nhanh chóng ngồi dậy, nhìn nhị tiểu thư cười nhẹ:

"Thu Nguyệt tiểu thư, lâu rồi không gặp!".

Trần Thu Nguyệt không nói gì, nàng chăm chú nhìn người thanh niên trước mặt, ánh mắt tựa như muốn xuyên thấu vào từng tấc da thịt trên người đối phương vậy. Qua một lúc sau, nàng mới mở miệng, nói:

"Ngươi thực sự chính là cái tên đen thui xấu xí ngày hôm đó sao? Ta thực sự không thể nào nhận ra ngươi nữa!".

Nàng vốn dĩ là vậy, ăn ngay nói có, nghĩ sao nói vậy, tâm tính vừa lạnh lùng lại vừa ngây thơ, vừa gặp đối phương đã nói luôn như vậy. Mà quả thật đúng là ngày đó Trần Phàm xấu xí thật. Cái tướng hắn hiện tại đừng nói là nhị tiểu thư còn chưa tiếp xúc bao nhiêu, cho dù là cha sinh mẹ đẻ hắn sống lại thì giờ cũng chẳng nhận ra nổi.

"Ha ha. Nhị tiểu thư quả nhiên sảng khoái! Mặc dù đây đã không phải lần đầu chúng ta gặp mặt nhưng có vẻ như là lần đầu tiên trực tiếp nói chuyện với nhau".

Trần Phàm chẳng những không giận mà còn bật cười thành tiếng.

"Tu vi của ngươi..."

Trần Thu Nguyệt lại như có điều gì suy nghĩ, rồi đột nhiên ra tay nhanh như chớp, chính là một chiêu Đạp Tuyết Tầm Mai vừa rồi mình tu luyện. Quyền hóa thành chưởng, chưởng hóa thành trảo...biến hóa khôn lường, công kích về phía Trần Phàm, trông có vẻ rất nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa lực lượng kinh người.

Trần Phàm khóe môi chỉ khẽ nhếch một cái, không hề có vẻ gì là bất ngờ, ngay khi đối phương vừa động hắn đã biết rồi. Hạt giống vong ngã ngoài việc có thể thôn phệ tất cả cảm xúc bản thân ra thì hiện tại đã có thể cảm nhận được cảm xúc của người khác, gần như là đọc được suy nghĩ của đối phương. Nói cách khác, Trần Phàm có thể dựa vào điều này biết được người nào có ý đồ xấu với mình, còn người nào thực sự thành tâm. Vị tiểu thư này vừa rồi tuy ngoài miệng nói xấu hắn nhưng tâm lại chẳng có gì, không mang theo chút tà ý nào. Thế cho nên Trần Phàm mới thoải mái với nàng như vậy.

Hắn khéo léo lạng người né đi một thế tấn công rất hiểm hóc, đồng thời với một động tác cực nhanh cũng đáp trả lại một chiêu, chính là Cô Tinh Tuyệt Sát đã luyện tới mức lô hỏa thuần thanh. Tuy nhiên quyền chỉ đến ngay trước mặt nhị tiểu thư là dừng lại, hắn biết rõ nàng chỉ đang muốn thử mình mà thôi, trong công kích vừa rồi không hề mang theo sát khí.

"Lợi hại!".

Trần Thu Nguyệt sắc mặt hơi bối rối, vội vàng lùi lại. Nàng thật không ngờ thanh niên trước mặt này mới chỉ một năm không gặp mà đã lợi hại tới như vậy, thực lực còn trên cả nàng. Tuy vừa rồi nàng không dùng hết sức nhưng rõ ràng đối phương cũng đã nương tay, nếu không rất có thể nàng đã bị thương rồi. "Là tiểu thư nhường nhịn thôi!".

Trần Phàm cũng phun ra một câu khách sáo.

"Trần Phàm, nơi này không tiện nói chuyện, tới đình viện của ta đi, ta có một số chuyện muốn hỏi ngươi".

Trần Thu Nguyệt sau khi đã thăm dò được chút thực lực của đối phương, không ngờ đã chủ động mời hắn tới nơi ở của mình. Điều này khiến cho Vũ đại tổng quản đứng gần đó trợn mắt há hốc mồm, cứ tưởng mình vừa nghe nhầm cái gì.

Nhị tiểu thư chủ động mời một nam nhân đến đình viện của mình nói chuyện, đây là điều mà trước giờ chưa từng có, cho dù là đại ca của nàng cũng chưa từng có đãi ngộ này. Thật không ngờ tiểu tử kia chỉ tùy ý mở miệng dăm ba câu, tiện tay mấy chiêu khua khoắng mà tiểu thư tự nhiên đối xử với hắn như vậy, cái này nếu để người trong phủ biết được có thể sẽ kinh động không nhỏ.

"Được thôi, nhị tiểu thư đã mời ta nào dám chối từ".

Trần Phàm tự nhiên là vui vẻ đồng ý. Một lát sau nàng đã dẫn hắn đi vào trong nội phủ. Thực ra đây không phải lần đầu tiên hắn vào đây, nhưng là lần đầu tiên vào một cách công khai thế này. Bởi vì ngày trước hắn đã từng lẻn vào Luyện Võ Khu để học trộm ít công phu, tuy nhiên nơi đó chỉ là một góc nhỏ của nội phủ mà thôi.

Toàn bộ phủ Trần gia quả nhiên rộng lớn, nếu không có Trần Thu Nguyệt dẫn đường hắn đã bị lạc trong đây rồi. Toàn bộ phủ đệ được chia làm hai khu vực chính, ngoại phủ và nội phủ. Ngoại phủ là nơi dành cho một số gia nô cấp thấp cũng như tổng quản sinh hoạt, còn nội phủ tất nhiên là nơi ở của các đệ tử tinh anh và những người giữ chức vị cao trong gia tộc. Đường đi phải gọi là khúc khủy quanh co, qua đủ loại đình đài lầu các, gia nhân nhiều vô kể, ai thấy nhị tiểu thư cũng đều phải kỉnh cần hành lễ. Vào bên trong nội phủ mới thực sự thấy Trần gia giàu có tới mức nào, Trần Phàm có cảm giác như mình đang đi dạo trong một khu phố phồn hoa vậy.

"Ngươi nói đi, rốt cục ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì? Ta nhớ lúc đó có tiếng nổ to lắm, cũng không biết con yêu thú kia bị làm sao nữa?".

Trần Thu Nguyệt vừa thấy Trần Phàm đặt mông xuống ghế, còn chưa nóng hơi nàng đã dồn dập vội hỏi.

"Trước nói về tiểu thư đã, ngươi bị vụ nổ đó ảnh hưởng, không có vẫn đề gì chứ?".

Trần Phàm chưa trả lời mà hỏi lại một câu. Hắn thản nhiên nhìn cảnh vật bài trí xung quanh, đúng là nơi ở của tiểu thư thế gia có khác, khuôn viên thật sống động.

"Vụ nổ đó đã hất ta ra xa, khiến ta bị bất tỉnh, không còn biết gì nữa. Sáng hôm sau tỉnh lại mới phát hiện thương thế của mình không nhẹ, cũng may ta có đem theo đan dược trị thương của gia tộc, nếu không chắc khó mà về được tới nhà".

"Ra vậy. Thực ra ta cũng chỉ may mắn chút mà thôi, lúc đó có thứ gì đó đã tấn công con yêu thú, khiến cho nó thịt nát xương tan. À phải...ta nhớ không lầm thì lúc đó có một thân hình mờ ảo trên không trung, vậy rất có thể là người đó rồi!".

"Người đó sao? Ý ngươi là gì?".

"Đó là một vị cao nhân, lúc ta tỉnh lại chỉ thấy mình nằm trong một sơn động, sau đó thì gặp được vị cao nhân kia".

Trần Phàm bắt đầu bịa chuyện, hắn dĩ nhiên sẽ không nói ra toàn bộ sự thật, hệ thống thư viện này là bí mật lớn nhất của hắn, dù là người cực kỳ tin tưởng hắn cùng chưa chắc đã nói.

"Cao nhân? Vị cao nhân đó thế nào, đã làm gì ngươi vậy? Mau kể ta nghe đi!".

Trần Thu Nguyệt ngày càng hiếu kỳ hỏi, đã lâu lắm rồi nàng không nói chuyện với một nam nhân thoải mái như vậy.

Thế là sau đó, Trần Phàm đã lập tức "chém" ra một câu chuyện do chính hắn tự biên tự diễn. Đầu tiên là vị cao nhân kia cứu hắn thế nào, sau đó thu làm đệ tử ký danh ra sao, đến quá trình lăn lộn trong sơn mạch...Đây là một câu chuyện giả mà không phải giả, Vì thực tế Trần Phàm cũng dựa vào những điều mà mình đã trải qua. Thứ nhất hệ thống kia là do một vị cao nhân tạo ra không sai, thứ hai hắn hiện tại là chủ nhân ký danh của cái hệ thống đó thì cũng tức là đệ tử ký danh của người tạo ra hệ thống còn gì.

Cũng may nhị tiểu thư này tâm tính đơn thuần, Trần Phàm chỉ nói mấy câu mà nàng đã thập phần tin tưởng, nếu là người khác từng trải hơn thì chưa chắc, bởi trong lời nói của hắn có mấy chỗ sơ hở.

Cũng không có gì lạ, hắn trước đây chỉ là một gia nô hèn kém, nếu không có kỳ ngộ như vậy thì làm sao trở mình một cách dọa người thế được.

Chương 14: Đệ tử Trần gia (3)

"Tất cả là vậy đó. Sau khi vị cao nhân kia thấy ta đã có chút bản lĩnh rồi thì mới rời đi, chỉ nói với ta khi nào có duyên sẽ gặp lại, người đó cũng không nói tên mình nên ta không biết được là ai. Nhưng cao nhân này có thể coi là một vị sư phụ bí ẩn của ta".

Trần Phàm kết thúc câu chuyện, Trần Thu Nguyệt nghe xong thì khẽ thở dài một tiếng, cảm thán nói:

"Ngươi thật là may mắn, lại có thể gặp được kỳ ngộ như vậy! Cha ta từng nói cao thủ có thể diễn hóa chân khí ra bên ngoài tới mức muôn hình vạn trạng là người đã đạt tới cảnh giới Kết Đan rồi. Chúc mừng ngươi nha!".

"Cũng thường thôi! Ta thấy với tư chất của tiểu thư đạt tới cảnh giới đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn".

"Cái này khó nói lắm, ngay cả cha ta bây giờ mới chỉ tới chân khí cảnh. Nhưng ta có tự tin, mình có thể làm được".

Trần Thu Nguyệt gật gật đầu, rồi bỗng nhiên đã hỏi tới vẫn đề mấu chốt:

"Đúng rồi, chẳng phải ngươi tới tìm ta sao? Nói đi, có việc gì vậy?".

"Cũng không có gì. Nhưng trước đó ta muốn hỏi một câu, nhị tiểu thư thấy thực lực ta thế nào?".

"Ừm, thực lực ngươi rất mạnh, nói không chừng có thể so sánh với đại ca của ta, ta dù có dùng hết sức cũng chưa chắc chiếm được tiện nghi của ngươi".

"Vậy là được rồi. Không biết Trần gia có muốn thu nhận ta làm đệ tử hay không? Bản thân ta cũng đang muốn tìm một nơi để nương tựa".

Trần Phàm cuối cùng cũng nói ra ý định của mình, thực tế hắn muốn làm đệ tử Trần gia chỉ là để kiếm chút tiền vốn luyện đan mà thôi.

"Ngươi muốn gia nhập Trần gia sao? Tốt! Tốt lắm! Với bản lĩnh của ngươi, trong vòng hơn một năm đã có được thành tựu như vậy, đã thừa sức để trở thành đệ tử tinh anh trong tộc rồi. Thực ra nếu ngươi không mở miệng nói thì ta cũng đang muốn lôi kéo ngươi đây".

Trần Thu Nguyệt hai mắt sáng ngời, tựa như có một khối vàng lớn tự rơi xuống cho nàng bắt lấy, gia tộc có một đệ tử như thế tất có thể phát dương quang đại rồi.

Lần trước bởi cái vụ vào trong sơn mạch lịch lãm mà gia tộc đã tổn thất cực lớn về nhân lực. Tuy cha nàng không trách phạt gì nhưng Trần Thu Nguyệt biết cha chỉ đang cố bao che cho mình mà thôi, các trưởng lão sau vụ đó đã chỉ trích nàng rất nhiều, nếu không phải vì việc của nàng thì gia tộc sẽ không có tổn thất như vậy.

Nhưng bây giờ mọi chuyện sẽ khác, đưa được Trần Phàm vào làm đệ tử tinh anh thì nàng chính là lập công đầu cho gia tộc, một người như hắn đã có tiềm lực hơn tất cả những cao thủ đã chết trong lần đó rồi.

"Được. Vậy ta sẽ nghe theo nhị tiểu thư sắp xếp".

Trần Phàm nói xong cũng đứng dậy chắp tay cáo từ, đang chuẩn bị ra về thì Trần Thu Nguyệt đã gọi giật lại:

"Khoan đã, ngươi đi đâu vậy?".

"Thì về chỗ ở của ta chứ đi đâu?".

"Chỗ ở?".

Trần Thu Nguyệt cười tủm tỉm nói:

"Ý ngươi là về lại khu gia nô đó sao? Cái nơi rách nát đó sao có thể gọi là chỗ ở được. Giờ ngươi là đệ tử tinh anh của gia tộc rồi, sao có thể ở một nơi như vậy. Tuy chưa được cha ta và các trưởng lão đồng ý nhưng có ta đây đảm bảo, chuyện này đã là chắc như đinh đóng cột".

"Vậy bây giờ ta ở đâu?".

"Trước tiên ta sẽ sai người sắp xếp cho ngươi một tiểu viện trong nội phủ, với tư cách là khách của ta. Sau khi ta báo cho phụ thân chuyện này có thể người sẽ triệu kiến ngươi đấy, đến lúc đó ta lại có thêm một sư đệ nữa rồi".

Trần Thu Nguyệt sau đó sai thị nữ dẫn Trần Phàm tới một tiểu viện, nơi này cũng gần với đình viện của nàng, xung quanh rất yên tĩnh, so với cái tiểu viện của mấy tổng quản dĩ nhiên tốt hơn nhiều.

Trần Phàm ở trong này tiếp tục tu luyện. Bây giờ với tu vi của hắn cũng không cần phải vất vả đánh nhau với yêu thú để tiêu hóa năng lượng trên khóa yêu đan kia nữa. Bởi vì lúc còn là luyện thể cảnh thì chưa lĩnh ngộ được lực lượng của khí, khi hấp thu năng lượng trên yêu đan vào chỉ có thể chuyển thành lực lượng thân thể mà thôi, giống như một hình thức tăng cường gián tiếp. Nhưng hiện tại hắn có thể hấp thu từng sợi năng lượng rồi chuyển hóa trực tiếp thành khí của bản thân, tức là bỏ qua quá trình tiêu hóa. Năng lượng trên yêu đan dù sao chính là khí rồi, chỉ là khác nhau về mặt chất lượng mà thôi, khí chuyển thành khí thì cần gì phải tiêu hóa làm gì nữa.
Người khác dĩ nhiên không có khả năng làm được như Trần Phàm. Người là người, yêu thú là yêu thú, con người không thể hấp thu năng lượng trên yêu đan mà tu luyện được, cũng như yêu thú không thể xơi được nội đan trong cơ thể con người. Trong yêu đan của yêu thú khi chết đi sẽ vẫn còn tồn tại ý chí trong đó, nếu miễn cưỡng thôn phệ sẽ phải thừa nhận luồng ý chí này cắn trả, cho dù có tiêu diệt được thì vẫn còn yêu khí đọng lại trên đó, đối với tu vi chẳng những không có tác dụng mà còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ gây hại.

Nhưng nhân loại có trí tuệ phát triển hơn yêu thú, cho nên có thể thông qua các cách khác để sử dụng yêu đan, một trong những cách đó chính là dùng làm nguyên liệu để luyện chế đan dược.

Yêu đan nếu như biết kết hợp với một số loại linh dược, sẽ tạo ra những công dụng và hiệu quả thần kỳ, bởi linh dược cũng chính là thức ăn của yêu thú. Cuối cùng dưới khả năng xảo diệu của luyện đan sư, yêu đan cùng linh dược sẽ dung hợp lại tạo thành một viên đan dược mà con người có thể phục dụng.

...

Quả nhiên ngày hôm sau, Trần Thu Nguyệt đã sai người cho gọi hắn tới. Lần này thị nữ dẫn Trần Phàm tới một nơi được gọi là Chiêu Mộ Đường, ở đây có gia chủ và một số trưởng lão đã đợi sẵn.

Trần Phàm bước vào sảnh đường, khí tức uy nghiêm lập tức bao trùm lấy hắn, đây nhất định là nơi chuyên dùng để kết nạp đệ tử trong gia tộc. Bởi vì trở thành đệ tử của Trần gia cũng tương đương với con cháu trong gia tộc rồi, thân phận so với cái danh nô bộc chính là một bước lên mây.

Chính giữa sảnh đường tất nhiên là gia chủ, đây lần đầu tiên Trần Phàm được trông thấy vị gia chủ này.

Gia chủ Trần gia tên là Trần Thương Hải, là một trung niên nam tử uy nghiêm, thân khoác đại bào, mày kiếm mắt đao, sắc mặt thâm trầm, rất có phong phạm của một chủ nhân gia tộc lớn nhất trong thành.

Đứng bên cạnh gia chủ là con gái Trần Thu Nguyệt, thấy Trần Phàm đến nàng mỉm cười gật đầu với hắn. Bên dưới có ngồi khoảng bảy tám vị trưởng lão trong tộc, tất cả đều là những lão nhân đã có tuổi, mỗi người một vẻ, có người béo người gầy. Tuy tuổi tác đã cao nhưng ai nấy trông rất khỏe mạnh, đều là long tinh hổ mãnh, quả là tu luyện giả có khác.

Trần Phàm vừa vào đến nơi thì mọi cặp mắt đã đổ dồn về phía hắn, mỗi người một ý, nhưng ai cũng như muốn nhìn thấu hết tim gan phèo phổi của hắn vậy.

Hắn cũng không dám chậm trễ, lập tức chắp tay cung kính hành lễ:

"Trần Phàm tham kiến gia chủ và các vị trưởng lão!".

Gia chủ gật gật đầu, lúc này mới mở miệng nói:

"Ta đã nghe qua Nguyệt nhi kể, ngươi trước đây là gia nô khu số 13 đúng không? Quả thực không tồi, chỉ là một nô bộc lại có thể đi tới bước này, đây là điều trước nay chưa từng có ở trong gia tộc!".

"Gia chủ quá khen, ta từ khi sinh ra đã là người của Trần gia, sau này nhất định sẽ tận sức cống hiến cho gia tộc".
Trần Phàm giữ lễ.

"Ừm, có được câu này của ngươi là ta yên tâm rồi. Nhưng ngươi có biết tại sao hôm nay ta lại đích thân tới đây không?".

Vốn bình thường kết nạp đệ tử tinh anh chỉ cần có trưởng lão là được, nhưng hôm nay gia chủ lại đích thân tới đây. Trừ khi là chiêu mộ cao thủ khách khanh, có địa vị như trưởng lão thì gia chủ mới phải đích thân tới, cho nên Trần Thương Hải mới hỏi như vậy.

"Xin gia chủ chỉ giáo!".

"Nghe nói sở dĩ tu vi ngươi tăng tiến thần tốc là do được một vị cao nhân thu làm đồ đệ? Ta cảm thấy rất hiếu kỳ về điều này, người đó thực sự không nói gì về thân phận của mình với ngươi sao?".

Trần Phàm khẽ đảo tròng mắt, tên này dù gì cũng là gia chủ, không thể ăn nói sơ suất được, hắn cẩn thận nói, tuy nhiên biểu hiện vẫn rất thản nhiên:

"Chỉ là đệ tử ký danh thôi, người đó chỉ tiện tay giúp ta một chút, nói là có duyên với ta cho nên mới làm vậy".

"Vậy cao nhân đó đã truyền thụ cho ngươi những gì? Ngươi yên tâm, ta chỉ hỏi miệng thôi. Cơ duyên tới tay ngươi thì nó đã thuộc về ngươi, nếu ngươi tự nguyện cống hiến cho gia tộc thì quá tốt rồi, tất cả mọi người sẽ tận lực tại bồi, tuyệt đối sẽ không để ngươi thất vọng. Nhưng nếu ngươi không muốn thì tùy, gia tộc tất nhiên sẽ không cưỡng ép ngươi gì cả".

"Cái này...Người đó chỉ dạy ta đúng một chiêu thôi, cũng không có gì. Gia chủ, mời xem".

Nói đoạn Trần Phàm lại vận công vào bàn tay cho nóng lên, nhưng chỉ truyền vào đó một ít hỏa kình, khiến cho bàn tay bốc lên chút khói, chưa giống như sắt được nung đỏ. Hắn đương nhiên sẽ không thể hiện quá nhiều trước mặt đám người này, có câu "thất phu vô tội, hoài bích có tội", đã tới đây rồi thì nên thu liễm một chút mới tốt.

"Ồ! Võ kỹ hỏa hệ!".

Gia chủ và tất cả trưởng lão ở đây đều đồng thanh hô lên, mắt ai cũng trở nên sáng ngời...

"Đây là một chiêu gọi là Cô Tinh Sát, cao nhân kia chỉ dạy ta chiêu này để phòng thân, cũng đủ để tự bảo vệ mình rồi. Nhưng ta chưa luyện đến nơi đến chốn nên vẫn chưa phát huy được toàn bộ uy lực của nó, khiến các vị chê cười rồi".

Trần Phàm cũng không quên nói dối tên chiêu thức của mình, chỉ bớt đi một chữ "Tuyệt", tuy nhiều khả năng mấy người này sẽ không nhận ra nhưng cẩn thận vẫn hơn.

"Đúng vậy, ta thấy một chiêu này còn có uy lực hơn thế nhiều, chỉ là ngươi còn thiếu chút công lực thôi. Nhưng mà thực sự vị cao nhân đó chỉ dạy ngươi có thế thôi sao?".

Trần Thương Hải vẫn nghi ngờ hỏi.

"Vâng thưa gia chủ, ta nào dám dối gạt người và các vị trưởng lão".

"Thôi được rồi, chuyện này đến đây thôi. Trần Phàm, giờ ta chính thức tuyên bố ngươi là đệ tử tinh anh của Trần gia, đồng thời ta lấy danh nghĩa gia chủ xóa bỏ thân phận nô bộc của ngươi. Từ giờ trở đi ngươi đã là tộc nhân cao quý của gia tộc ta rồi, sau này dù có sinh con đẻ cái thì chúng cũng chính là con cháu Trần gia. Ngươi có đồng ý hay không?".

"Đệ tử đồng ý!".

Trần Phàm cúi sâu người hành lễ thêm một cái.

"Tốt lắm! Nguyệt nhi, con hãy dẫn Trần Phàm đi lấy một bộ trang phục đệ tử cùng lệnh bài, sau đó làm thủ tục với gia tiên tổ sư, đi đi".

"Vâng phụ thân!".

Trần Thu Nguyệt lễ phép thưa, sau đó tươi cười nói với Trần Phàm:

"Đi thôi, Phàm sư đệ".

Chương 15: Tà ý có mùi hôi

Chờ tới khi hai bóng người đã đi khuất, lúc này Trần Thương Hải mới hỏi tới những trưởng lão ngồi ở đây:

"Các vị trưởng lão, mọi người thấy Trần Phàm này thế nào?".

"Tiểu tử đó xem ra vận khí rất tốt, nhưng cũng không thể phủ nhận bản lĩnh không tồi. Mới có một năm chứ bao nhiêu. Như bản thân ta hồi còn trẻ cũng phải khổ tu ngoài 20 năm mới lên được hư khí cảnh, vậy mà tiểu tử này chỉ mất một năm".

Một trưởng lão không nhịn được cảm thán nói, trong con mắt lộ rõ vẻ ước ao.

"Ta thấy chiêu thức mà tiểu tử đó vừa hiển lộ ra mới ghê gớm, mỗi một võ kỹ hỏa hệ đều có lực sát thương rất cao, võ kỹ này rơi vào tay hắn quả thực là phung phí của trời rồi".

Trưởng lão khác thì lộ vẻ tiếc nuối.

"Đúng, nếu như võ kỹ này đầy đủ mà nói, e là có thể sánh ngang với tuyệt học Khai Sơn Chưởng của chúng ta!".

"Hừ! Ta không tin tiểu tử kia lại chỉ học được có một chiêu vừa rồi, nếu như Trần gia có thể có được vậy thì thực lực nhất định tăng vọt. Gia tộc ta thậm chí còn chưa có võ kỹ hỏa hệ nào!".

"Ta nghĩ tên nhóc đó nhất định sẽ không giao ra đâu".

"Đã là đệ tử của gia tộc thì phải biết cống hiến vì gia tộc, dù là một chiêu cũng phải đưa ra, hắn lại dám nói không sao?".

"Không biết gia chủ nghĩ thế nào?".

"Các vị nói không sai, ta cũng tin rằng tiểu tử này vẫn còn ẩn dấu nhiều điều, vừa rồi ta cảm nhận được hắn không vận công hết sức. Cho nên rất có thể không chỉ đơn giản như vậy".

Trần Thương Hải nhận định, sau đó nói tiếp:

"Vấn đề là chúng ta cũng không thể bức bách hắn được, hiện tại chưa biết người đứng sau lưng hắn có thật hay không, nếu như ép quá tiểu tử đó sẽ sinh ra làm liều thì có chút phiền phức",

"Người kia có khi nào là đệ tử của đại tông môn không?".

"Cũng chưa chắc, có thể chỉ là một tán tu nào đó, đệ tử đại tông môn không có khả năng sẽ tới một nơi hẻo lánh như thành Vân Long này".

Trần Thương Hải lắc đầu, nhưng ánh mắt vẫn lộ ra một tia kiêng kị rất sâu. Đệ tử đại tông môn đều là những nhân vật khủng bố, tuyệt đối không phải người mà một gia tộc nhỏ bé như Trần gia có thể đắc tội. Đừng nói là một Trần gia, cho dù diệt cả một tòa thành cũng sẽ không ai dám nói gì, đây chính là chỗ đáng sợ tông môn cự phách.

"Hừ! Ta nghĩ người nọ chỉ là cái cớ của tiểu tử kia thôi, làm gì có cao nhân nào, rất có thể hắn đã nhận được một bảo vật gì đó cũng không chừng".

"Không sai, ta cũng có ý này. Bây giờ tiểu tử kia còn nhỏ yếu, nhất định phải nhanh chóng bắt lấy, dùng cực hình tra khảo, đợi đến lúc hắn lớn mạnh rồi thì không còn kịp đâu".

Một trưởng lão mặt mày dữ tợn nói.
"Phi Dương trưởng lão, ta hiểu ý của ngài, nhưng việc này không thể nóng vội được. Nhất định phải có một kế hoạch chu toàn, đề phòng vạn nhất tiểu tử kia có nhận vật đứng sau lưng. Đây là việc liên quan đến sự tồn vong của gia tộc, tuyệt đối không thể sơ suất".

Trần Thương Hải thân là gia chủ, làm việc đương nhiên có tính toán trước sau. Lời nói của Trần Phàm hắn chỉ tin một hai phần, trong thâm tâm đã bắt đầu bày mưu tính kế với tiểu tử này. Dù sao Trần Phàm cũng không phải con cháu thực sự trong tộc, ngoại nhân ắt có dị tâm, một gia chủ như hắn mà hoàn toàn tin tưởng một người ngoài mới là lạ.

...

Lúc này Trần Thu Nguyệt đang dẫn Trần Phàm đi làm thủ tục nhập gia, hiện giờ nàng đã trở nên vô cung thân thiện với hắn, dù sao Trần Phàm cũng đã là sư đệ của nàng, coi như là người trong một nhà rồi.

Đầu tiên là tới lấy một bộ trang phục mới tinh, thay thế cho bộ quần áo thô sơ cũ rích đã có vài chỗ vá trên người hắn. Tiếp đó là tới Tổ Sư Đường bái lạy các vị tổ sư của gia tộc, đây là nơi đặt lệnh bài gia tiên của Trần gia...

Trần Phàm cũng chỉ làm qua loa cho phải phép, xong xuôi hắn đã bước về một đình viện khang trang to lớn, trên tay cầm một cái lệnh bài đệ tử, đây là cái lệnh bài chứng minh thân phận của hắn.

"Phàm đệ, chúc mừng đệ đã trở thành một thành viên của Trần gia chúng ta! Từ giờ đệ chính là người một nhà với tỷ rồi, sau này đừng khách sáo với ta nữa nhé. Đây chính là đình viện mà gia tộc phân cho đệ!".

Trần Thu Nguyệt trìu mến nói, khác hẳn với vẻ lạnh lạnh thường thấy của nàng, y như một người chị nói với em trai của mình.

"Đa tạ nhị tỷ!".

Trần Phàm cũng tươi cười với nàng, hắn cảm thấy người này đối với hắn rất tốt.

Đệ tử trong Trần gia, không cần biết là con cháu của ai, tuổi tác thế nào, đều phải xưng hô con trưởng của gia chủ là đại huynh hoặc đại tỷ, nếu gia chủ có con thứ thì phải gọi là nhị huynh hoặc nhị tỷ, đây là gia quy bao đời của Trần gia.

"Phải rồi, đệ sắp xếp rồi nghỉ ngơi một lát, lát nữa ta sẽ dẫn đệ tới Công Phu Đường để chọn vài môn công pháp của gia tộc". "Không cần đâu nhị tỷ, trước mắt đệ muốn tu luyện cho tốt chiêu mà sư phụ kia đã dạy. Tỷ đừng hiểu lầm, không phải ta coi thường võ công Trần gia đâu, chỉ là sợ luyện nhiều không tinh. Trước tiên hảo hảo tu luyện một chiêu này, về sau đệ nhất định sẽ học công phu của gia tộc".

"Hi hi! Ta đương nhiên là hiểu! Đệ cũng đâu cần giải thích làm gì. Cái này cũng phải, võ công của vị cao nhân kia nhất định cao thâm hơn Trần gia ta nhiều, đệ nhất định phải tu luyện cho tốt đấy!".

"Đệ biết rồi!".

"À còn nữa, đệ cũng nên có một vũ khí để phòng thân, nếu cần thì ta có thể lấy giúp đệ một cái, đệ hay sử dụng binh khí gì?".

"Cám ơn tỷ, đệ có một thanh đoản đao là đủ rồi, với lại đệ quen dùng tay không hơn".

...

Sau khi Trần Thu Nguyệt rời đi, Trần Phàm liền bước vào ngôi nhà mới của mình, đúng là đãi ngộ dành cho đệ tử tinh anh có khác, có được nhà cao cửa rộng, so với cái túp lều của hắn trước đây đúng là một trời một vực, bên trong một chiếc giường gỗ tầm trung, đủ hai người nằm, chăn gối đệm nhung mùng màn lộng lẫy, tủ đồ dựng thẳng, nước son bóng loáng, hiển nhiên đều là loại cực đắt tiền, trước mặt còn có một chiếc bàn chân cong trên đặt đỉnh đồng, chỉ có điều là lạnh tanh lạnh ngắt, phòng này có vẻ đã lâu chưa có người ở, vừa được quét dọn lại mà thôi, lúc trước gia tộc còn đưa vài tên gia nô tới nhưng hắn bảo không cần.

Nô bộc cũng phân chia cấp bậc, nô bộc ở nội phủ đẳng cấp đương nhiên khác với nô bộc ngoại phủ.

Lấy ra ba tờ ngân phiếu, mỗi tờ một trăm lượng bạc, Trần Phàm chép miệng than thở. Đây là tiền tiêu xài hàng tháng của một đệ tử tinh anh, mỗi tháng ba trăm lượng, quả là đại thế gia có khác, thực sự quá mức giàu sang. Trong Trần gia có không biết bao nhiêu đệ tử, nô bộc mấy vạn, đệ tử chắc phải hàng ngàn, mà chỉ riêng mỗi người đã có phúc lợi này, đó là chưa kể đến các loại tài nguyên khác. Bởi vì Trần Phàm vừa mới trở thành đệ tử nên chỉ được lĩnh tiền tiêu tháng này, tài nguyên khác thì phải có cống hiến cho gia tộc mới được. Trần gia tất nhiên sẽ không nuôi một kẻ vô dụng, cho dù nhận tiền rồi mà không có đóng góp gì thì sẽ nhanh chóng bị tống cổ đi mà thôi.

Cầm số tiền lớn trong tay, Trần Phàm hơi lắc đầu. Không phải là hắn chê ít, số tiền này đã gấp cả trăm lần lương tháng trước đây của hắn rồi, nhưng nếu so với số tiền hắn cần thì chỉ như muối bỏ biển, bởi vì một đan lô cấp thấp nhất giá cũng phải mấy vạn lượng bạc.

"Số tiền còn lại biết kiếm đâu bây giờ? Chẳng lẽ mặt dày đi vay tiền sư tỷ sao? Nguyệt sư tỷ có lẽ nhất định sẽ cho ta mượn, nhưng làm thế không hay chút nào".

Trần Phàm gạt đi, hắn thật không muốn mượn tiền của nữ nhân chút nào, với lại số tiền cũng đâu phải là nhỏ.

"Không được rồi, phải vào trong sơn mạch lần nữa săn giết yêu thú thôi, trước mắt kiếm chút tiền làm vốn đã. Giờ ta phải nhanh chóng tăng thực lực lên, cái đám người kia..."

Cuối cùng hạ quyết định, ban đầu hắn nghĩ rằng vào làm đệ tử Trần gia rồi từ từ tích góp, với tu vi của hắn sớm muộn sẽ được gia tộc tài bồi. Nhưng hóa ra mình vẫn còn rất ngây thơ, gia chủ và các trưởng lão kia không hề tin tưởng hắn chút nào. Người khác có thể không biết nhưng hắn là ai? Có dị tâm nào qua mặt được hắn. Vừa rồi khi ở trong Chiêu Mộ Đường, mặc dù gia chủ ngoài miệng thì đối tốt với hắn, nhưng giấu mặt làm sao giấu được tâm. Nhất là mấy lão già kia, khi hắn vừa động võ kỹ thì ánh mắt đã không giấu nổi vẻ tham lam rồi, tên nào cũng nhìn hắn như muốn lao lên trực tiếp cướp đoạt.

Trần Phàm tuy không đọc được suy nghĩ của người khác nhưng lại có khả năng "ngửi" được nội tâm của con người, vừa rồi trong sảnh đường ý niệm của đám người kia quả thực có mùi gì “thum thủm”.

"Hừ! Nếu các ngươi đã bất nhân vậy cũng đừng trách ta bất nghĩa!".

Nếu như Trần gia thực tâm đối xử với hắn mà nói, tất nhiên Trần Phàm cũng sẽ hết lòng đối lại, hoàn toàn coi mình là người của gia tộc. Đáng tiếc đám người đó chỉ biết cái lợi trước mặt, dám tính toán hắn vậy thì hắn cũng không cần khách sáo làm gì.

Sau đó Trần Phàm lại vọt đi. Nghĩ là làm, bây giờ thời gian cấp bách, phải nhanh chóng kiếm được mấy vạn lượng bạc, còn phải nghiên cứu việc luyện đan nữa. Chỉ cần việc này thành công là tài phú sẽ chảy vào túi hắn cuồn cuộn không dứt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau