VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Huynh đệ xuất quan

Trần Phàm giờ phút này đã về đến Tân Ký Xá, hiện tại hắn đang ngồi khoanh chân trong phòng, đối diện chính là Đỗ Mậu, cả hai đang cùng nhau kiểm kê những gì đã thu được khi nãy.

Bên trong một chiếc nhẫn trữ vật đều có ấn ký từ người sở hữu nó, muốn mở được chỉ có giết chết chủ nhân cũ hoặc dùng ý lực mạnh mẽ cưỡng ép phá bỏ, hiện tại ý lực của Trần Phàm đã vượt xa bốn gã đệ tử kia, không mất bao nhiêu công sức hắn đã dễ dàng triệt tiêu được mấy cái ấn ký đơn giản này.

Sau khi kiểm tra kỹ càng, bên trong nhẫn có rất nhiều tài nguyên tu luyện, chủ yếu là Diệu Linh Đan, số lượng lên tới mấy ngàn viên lận, hiển nhiên lũ người này bấy lâu nay cũng bóc lột không ít của người khác, Trần Phàm ném cho Đỗ Mậu hai cái nhẫn rồi nói:

"Đỗ béo, đệ cầm lấy hai chiếc nhẫn này, khi nào mấy người Dương Khôi xuất quan thì đưa cho họ rồi tất cả cùng nhau phân phối".

"Ấy không được đâu, đây đều là do sức của một mình huynh thu được, chúng ta có ai giúp được gì đâu, sao có thể nhận được chứ".

Đỗ Mậu vội vã xua tay.

"Vậy thì sau này chờ khi có thực lực rồi có thể dốc sức cho ta, nhưng hiện tại các ngươi còn quá yếu, tốt nhất hãy cứ tìm cách tăng cường thực lực lên đã".

"Cái này..."

Đỗ Mậu gãi gãi đầu, có chút xấu hổ, lão đại nói đúng, hắn với đám người Dương Khôi đúng là hiện tại so với Trần Phàm không khác gì một trời một vực, khoảng cách thực lực quá xa căn bản có trợ giúp được gì cho lão đại.

Nhưng cái này cũng không thể trách bọn họ, chỉ là do Trần Phàm quá mức yêu nghiệt thôi, tốc độ tu luyện như thế thử hỏi ai mà bắt kịp cho nổi.

Đột nhiên Đỗ Mậu hai mắt sáng lên nói:

"Đúng rồi, trong nhẫn trữ vật của đệ có không ít đồ tốt, lão đại huynh xem dùng được cái gì cứ việc lấy đi".

"Không cần, đệ tu vi yếu nhất trong nhóm, nên giữ lại mà dùng đi, với lại ngươi không có gì phải áy náy cả, ta đã nói rồi, sau này khi nào có thực lực có thể trợ giúp cho ta sau, chúng ta là huynh đệ, hà cớ tính toán mấy chuyện nhỏ nhặt này".

Trần Phàm lập tức lắc đầu, trong nội tâm có chút cảm động, tên béo này quả nhiên là người trọng tình trọng nghĩa, số tài phú trong người hắn đâu phải đơn giản, vậy mà lại tự động dâng lên cho mình.

"Vâng...là đệ suy nghĩ nông cạn, lão đại nói đúng, chúng ta là huynh đệ, sau này Đỗ béo ta nguyện vì huynh quên mình phục vụ".

Đỗ Mậu gật đầu nói, bàn tay nắm chặt, trong lòng âm thầm thề thốt.

"Đi thôi, chúng ta ra ngoài, ta còn cần hỏi đệ mấy chuyện trong vạn Linh Tông".

"Được!".

Trần Phàm cùng với Đỗ Mậu đi ra khỏi phòng, mà trùng hợp đúng lúc này đám người Dương Khôi cũng đã bế quan đi ra, ai nấy đều tâm trạng phấn khởi, hiển nhiên là đều có thu hoạch cho mình, Hạ Hoài An trông thấy Trần Phàm liền nhanh nhảu:

"Lão đại, huynh cũng vừa mới xuất quan hả?".

"Hạ sư huynh, mọi người vừa mới từ trong đó đi ra hẳn là còn chưa biết chuyện gì nhỉ?".

Đỗ Mậu nhìn đám người bĩu môi nói, bộ dáng có vẻ rất là tự hào.

"Hả, có chuyện? Ngươi nói thế là ý gì Đỗ béo?".

Đám người Dương Khôi hết nhìn Đỗ Mậu lại nhìn sang bên phía Trần Phàm, âm thầm dò xét, bởi vì lúc này Trần Phàm đã che giấu toàn bộ khí tức của mình, nhưng khi nhìn vào hắn vẫn cảm thấy như có thứ khí chất gì đó tỏa ra, một cảm giác vô cùng thâm thúy, tựa như vực sâu biển rộng, cao thâm khó dò.

"Lão đại, bây giờ huynh đã tới cảnh giới gì rồi?".
Dương Khôi có chút giật mình hỏi.

"Chân khí đại viên mãn, nhưng mà chắc phải còn lâu mới đột phá lên được ngưng dịch cảnh".

Trần Phàm thản nhiên đáp, ngữ khí của hắn nhàn nhạt mà rơi vào trong tai đám người phía sau như sét đánh ngang tai, ai nấy đều là vẻ mặt khiếp sợ nhìn Trần Phàm, giống như là đang nhìn một con quái vật, Hạ Hoài An lè lưỡi nói:

"Nếu đệ nhớ không nhầm lão đại năm nay mới có 19 tuổi a, chân khí đại viên mãn, huynh có khi nào là vị cao nhân nào đó chuyển thế đầu thai hay không?".

Tuy chỉ là lời bông đùa hết sức tùy ý của Hạ Hoài An, nhưng ngay sau đó cả đám cũng bất giác giật mình một cái, có khi nào...

Chuyện cường giả đại năng trọng sinh sống lại một kiếp, cái này cũng không phải là chuyện viễn tưởng viển vông gì, bởi vì khi tu sĩ đột phá lên bất tử cảnh, ý niệm sẽ ngưng tụ thành nguyên anh thần thức, cái gì gọi là nguyên anh thần thức, đơn giản chính là có thể tách rời linh hồn ra khỏi cơ thể, giống như hồn lìa khỏi xác, cường giả bất tử cảnh cũng không phải là hoàn toàn bất tử, nếu như gặp phải kẻ có thực lực cao hơn vẫn có thể bị giết chết như thường, trong trường hợp đó, tu sĩ có thể đem nguyên anh ly thể, thoát ra khỏi thân xác sắp bị hủy diệt kia, sau đó nếu như có thể tìm được một cơ thể phù hợp sẽ tiến hành đoạt xá rồi trọng sinh sống lại.

Nghĩ tới đây, đám người Dương Khôi liền run rẩy nhìn nhau, có khi nào lão đại của bọn họ trước đây là cường giả bất tử cảnh, hay thậm chí là một cảnh giới cao hơn thế nữa hay không, đây đều là những cảnh giới mà đám người bọn họ nằm mơ còn chẳng dám nghĩ đến.

"Các ngươi mấy tên rỗi hơi này, ta chính là ta Trần Phàm, cái gì mà cao nhân cường giả nào ở đây".

Trần Phàm chán nản lắc đầu, cái đám huynh đệ này của mình tự nhiên nghĩ đi đâu vậy, hắn mà cao nhân nỗi gì, nếu như không phải có thân phụ hệ thống, rồi còn tu luyện Đại Vũ Trụ Thuật, có lẽ giờ phút này này hắn vẫn đang chẻ củi quét rác trong phủ đệ Trần gia kìa.

"Lão đại, đệ biết mà, sự việc quan hệ trọng đại, sao có thể tùy tiện nói ra cho người khác".

Hạ Hoài An sắc mặt thấu hiểu, đưa tay vỗ vai Trần Phàm, sau đó đột nhiên quỳ một chân xuống chắp tay ngửa mặt nói:

"Đại nhân, xin hãy thu nhận ta làm đồ đệ".

"Cút!".

Trần Phàm không nén nổi bật cười, vung chân đạp cho tên này một cái, tất nhiên là không hề dùng tới chân khí, Hạ Hoài An xoay người lồm cồm bò dậy, hắn cười hề hề, cái tên này lúc nào cũng hay đùa như vậy.

"Được rồi, nhân tiện các ngươi đều đã xuất quan, vào trong này đi, ta có chuyện muốn nói".Sau đó cả đám đi vào trong phòng của Trần Phàm, khóa chặt cửa lại, lần lượt ngồi xếp bằng trên nền nhà, Đỗ Mậu không đợi cho lão đại nói gì đã lập tức thi triển công phu, là công phu võ mồm của hắn:

"Mọi người biết không, lúc đó Hoàng Viên Hạo và mấy gã đàn em của hắn tới đây tìm lão đại gây sự..."

Đỗ béo mồm miệng liến thoắng, nước bọt văng tứ tung, hắn nhảy cả lên bàn lên ghế rồi khoa tay múa chân loạn xạ, bộ dáng rất là dễ thương hài hước, có lúc lại lên gân lên cốt, kể lể nhiệt tình vô cùng, lại không ngừng miêu tả bằng động tác, chỉ hận mấy vị sư huynh sư tỷ đã không có mặt lúc đó để chứng kiến được trận chiến vừa rồi.

Đám người Dương Khôi không khỏi mở to mắt ra mà nhìn Đỗ béo, dù biết tên này kể lể có chút khoa trương, nhưng trong lòng cũng không khỏi âm thầm khiếp sợ, lão đại mới đó mà lại xung đột với đệ tử nội môn, nhưng cũng chẳng ai mảy may lo lắng, đã quyết định đi theo Trần Phàm vậy chỉ có thể tin tưởng vào hắn mà thôi.

"Lão đại đại phát thần uy, ngang dọc tung hoành, xuất thần nhập hóa, tồi khô lạp hủ, cái gì mà Hắc Hổ Kiếm Nha, ở trước mặt lão đại cũng chỉ như con mèo giấy không hơn không kém, đấm ra một quyền trời long đất lở, đá ra một cước nhật nguyệt thất sắc...

Bùi Đình vẫn cái vẻ mặt trầm lặng lắng nghe, Dương Khôi với Trần Thu Nguyệt đều là mặt tủm tỉm cười, Trần Phàm không khỏi thở dài, Hạ Hoài An thì không ngừng ôm bụng, nước mắt cũng sắp sửa chảy ra đến nơi rồi.

"Hạ sư huynh, huynh cười cái gì?".

Đỗ béo đang kể hăng say, đột nhiên thấy Hạ Hoài An như vậy không khỏi quắc mắt hỏi.

"Ngươi...ha ha...ngươi chớ có hiểu lầm, ta không phải là cười lão đại đâu, mà là cười ngươi đó, ha ha ha, sao ngươi không đi làm mấy tên kể chuyện trong tửu lâu ấy, đi vào trong Vạn Linh Tông làm chi cho uổng phí nhân tài".

Hạ Hoài An nói xong lại lập tức phá lên cười nắc nẻ, phải công nhận là bộ dáng ục ịch của tên béo này khi kể chuyện đúng là mắc cười thật.

"Cười cười cười...cười chết huynh đi!".

Đỗ Mậu tức tối ngồi xuống không thèm nói nữa, hai tay khoanh lại hằm hằm, giống như bị ngươi ta cắt cụt mất hứng.

"Đúng rồi, thời gian qua các ngươi tu luyện thế nào?".

Trần Phàm lắc đầu cười, hắn lúc này mới quay sang đám người Dương Khôi hỏi.

"Tốt lắm sư huynh, đan dược của của Vạn Linh Tông quả nhiên công hiệu thần kỳ, ta cảm thấy mình sắp sửa có thể đột phá được rồi".

Dương Khôi hào hứng đáp.

"Vậy thì tốt, nhân tiện có tất cả đông đủ ở đây. Đỗ béo, ngươi đưa cho bọn họ đi".

Trần Phàm đánh mắt ra hiệu, Đỗ Mậu liền lập tức hiểu ý, hắn lấy từ trong người ra hai chiếc nhẫn trữ vật trao cho Dương Khôi, đám người ngơ ngác không hiểu, lúc này Đỗ Mậu mới nói:

"Đây là chiến lợi phẩm của lão đại chia cho mọi người, tổng cộng bốn cái, chia cho chúng ta ở đây hai cái".

"Cái gì, chia một nửa cho chúng ta? Mấy người bọn ta một tháng nay ở lì trong phòng bế quan có giúp được gì đâu, vô công bất thụ lộc mà lão đại, huynh cứ giữ lấy cả đi".

"Mọi người yên tâm, lão đại nói rồi, hiện giờ tu vi thực lực của chúng ta còn yếu, cần phải nhanh chóng tăng lên mới có thể giúp ích được cho lão đại, cho nên nếu mọi người cảm thấy áy náy thì phải cố gắng mà tu luyện".

Đỗ Mậu hất hàm nói, hắn cứ như là lão nhị ở đây vậy.

Đám người Dương Khôi không khỏi nhìn nhau, cảm thấy tên béo này nói cũng có lý liền im lặng tiếp nhận, bắt đầu chia chác, trong nội tâm âm thầm tuyên thệ vì lão đại phục vụ quên mình.

Chương 107: Điểm cống hiến

"Đúng rồi lão đại, chúng ta đã gần một tháng nay chưa có hoàn thành nhiệm vụ tông môn nào, đệ đã đọc kỹ quy định của Vạn Linh Tông, trong vòng một tháng mỗi đệ tử nếu muốn nhận được tài nguyên tu luyện cần phải ít nhất hoàn thành một nhiệm vụ bất kỳ".

Dương Khôi đột nhiên chuyển đề tài.

"Ay dà, Dương huynh, hiện giờ chúng ta mỗi người có tới mấy trăm viên Diệu Linh Đan rồi, đủ để tiêu tới vài năm không hết, sao tự nhiên huynh nhắc tới chuyện không đâu vậy".

Hạ Hoài An cười khà khà nói.

"Ngươi chẳng hiểu cái gì cả, cái mà ta muốn nói không phải là cái này, mà là điểm cống hiến tông môn kia kìa, ngươi không thấy chúng ta hiện giờ một điểm cống hiến cũng không có sao?".

Dương Khôi lắc đầu rồi từ từ giải thích:

"Điểm cống hiến của Vạn Linh Tông rất là quan trọng, nó giống như một đồng tiền mạnh lưu hành nội bộ trong sơn môn, chúng ta bây giờ chỉ là ký danh đệ tử, nếu như muốn tấn thăng lên đệ tử ngoại môn thì ngoài thực lực ra chính là còn cần phải có đủ điểm cống hiến nữa đó".

"Vậy sao, đệ nói cụ thể một chút cho ta nghe".

Trần Phàm nhè nhẹ gật gù, đây cũng là cái hắn quan tâm hiện tại, tấn thăng lên đệ tử cấp cao hơn, ở thế giới này thì địa vị và thực lực luôn cần phải đi đôi với nhau, có tiếng mà không có miếng thì chỉ là một cái thùng rỗng kêu to, còn có miếng mà không có tiếng sẽ luôn gặp phải những phiền phức không đáng có, chỉ khi nào có cả tiếng lẫn miếng thì mới thực sự khiến người ta kính sợ nể phục.

"Là thế này lão đại, mỗi lần hoàn thành một nhiệm vụ tông môn, tùy theo mức độ khó dễ mà sẽ được ban thưởng điểm cống hiến, điểm này có thể dùng để trao đổi các loại tài nguyên trong tông, tất nhiên là thứ càng quý giá sẽ càng cần nhiều điểm".

Dương Khôi nói.

"Dương sư huynh, mấy cái huynh biết chỉ là lý thuyết trên sách vở mà thôi, mấy cái đó chỉ nói chung chung, không có đầy đủ bao nhiêu đâu".

Đỗ Mậu khuôn mặt vênh váo, không khỏi bĩu môi lắc đầu, ra vẻ rõ ràng là về chuyện này hắn vô cùng am hiểu.

"Cũng phải, mấy ngày qua ta chỉ trong phòng tu luyện, đệ ở ngoài bôn ba nên biết nhiều hơn ta là chuyện bình thường, vậy còn không mau nói cho lão đại nghe đi".

"E hèm, đúng như lời Dương sư huynh vừa nói, điểm cống hiến rất là quan trọng, nhưng ta còn biết nó không chỉ dùng để đổi tài nguyên thôi đâu".

"Đỗ béo, người còn làm bộ làm tịch cái kiểu đó nữa có tin ta cho ngươi một đập không?".

Hạ Hoài An nhìn cái vẻ vênh váo đắc ý của thằng mập này không khỏi ngứa mắt, mẹ kiếp ai chả biết một tháng qua ngươi đi lo thu thập thông tin.

"Không hay rồi lão đại, Hạ sư huynh dọa một cái làm cho ta sợ quá, nhất thời quên hết, con người của ta vốn dĩ rất là nhát gan, nếu như sợ hãi điều gì tuyệt đối không còn nhớ được chuyện gì đâu".

Đỗ Mậu nhanh chóng lủi ra sau lưng Trần Phàm, liếc nhìn Hạ Hoài An một cái rồi quay đi, nhún vai lơ đễnh nói.

"Được rồi, mấy ngày qua vất vả cho Đỗ béo, đệ có gì thì mau nói ra cho mọi người nghe đi".

Trần Phàm lắc đầu cười rồi quay sang phía Đỗ Mậu, có hai tên này trong nhóm coi bộ vui ra phết. mà nghe ra cái điểm cống hiến này cũng tương tự với điểm năng lượng trong hệ thống của hắn nhỉ.

"Vẫn chỉ có lão đại hiểu đệ, không như một số người đã ăn không ngồi rồi lại còn chẳng làm nên trò trống gì".
Đỗ Mậu cúi người đưa bàn tay mập mạp đấm vai cho Trần Phàm rồi nhìn Hạ Hoài An bĩu môi khiêu khích.

"Ngươi..."

Hạ Hoài An trợn trừng mắt.

"Đệ nói luôn này, điểm cống hiến không chỉ dùng để đổi lấy tài nguyên tu luyện mà còn có thể nhờ tông môn làm cho mình một chuyện, bất kể chuyện gì, chỉ cần các huynh có đủ điểm cống hiến là được, ví dụ như sau này khi lên đệ tử nội môn mỗi người chúng ta đều được tông môn ban cho một lần thu phục linh thú, nhưng nếu làm không được có thể dùng điểm cống hiến nhờ cường giả trong tông thu phục, như vậy sẽ dễ dàng hơn nhiều, bởi ta nghe nói là để sở hữu cho mình một con linh sủng khó lắm, hay nếu huynh có ám thương âm tật gì có thể dùng điểm cống hiến nhờ tông môn chữa trị, muốn chế tạo thần binh lợi khí cũng có thể nhờ tông môn luyện chế...nói chung là nhiều lắm, sau này có thời gian mọi người cứ từ từ mà tìm hiểu".

"Ngoài ra, vừa rồi Dương sư huynh đã nói về vấn đề tấn cấp đệ tử, vậy tiện đây để đệ nói luôn, tân sinh như chúng ta muốn tấn thăng làm đệ tử ngoại môn ngoài việc phải thông qua được khảo hạch mà còn phải bỏ ra 100 điểm cống hiến tông môn nữa, dù có quá được khảo hạch hay không thì số điểm này cũng sẽ mất, tạm thời trước mắt cứ vậy đã".

"Lão đại, cho đệ xin miếng nước nha".

Đỗ Mậu tuôn ra một hồi liền cảm thấy khô cổ, không đợi cho Trần Phàm trả lời hắn đã chạy tới chiếc bàn có bình trà ngửa cổ tu ừng ực.

"100 điểm cống hiến, cái này phải tích lũy trong bao lâu?".

Trần Phàm xoa cằm hỏi.

"Bình thường thì đám tân sinh như chúng ta chỉ có thể nhận mấy nhiệm vụ lẻ tẻ, thí dụ như bón phân, tưới hoa, cuốc đất, làm ruộng...những cái đó được ít điểm cống hiến lắm lão đại".

"Ủa sao kỳ vậy, thánh địa tông môn mà lại có mấy cái nhiệm vụ như thể mấy người nông dân là sao?".

Trần Thu Nguyệt lúc này mới lên tiếng, nàng giương đôi mắt ngây ngô lên chớp chớp cười hỏi.

"Nguyệt sư tỷ lại có điều không biết, mặc dù là tưới hoa làm ruộng, nhưng đây không phải là hoa với ruộng bình thường, ở trong Vạn Linh Tông có hẳn một khu vực gọi là linh điền, nơi đó có trồng rất nhiều loại linh thực linh thảo, một số chuyên dùng làm thức ăn cho linh thú, một số cũng có thể dùng để luyện chế đan dược, cho nên cũng cần thường xuyên có người tới để chăm bón, đệ tử ký danh như chúng ta thường hay phải làm mấy việc này, đúng là chẳng khác nào tạp dịch".Đỗ Mậu hồ hởi đáp, sau đó lại không khỏi chép miệng lắc đầu.

"Ta có ý kiến thế này, mọi người nghe xem có được không?".

Đột nhiên Dương Khôi giơ tay nói.

"Dương sư huynh có chủ ý gì?".

"Trước ta muốn hỏi đệ, khảo hạch lên đệ tử ngoại môn đó có khó khăn hay không, cần ít nhất phải tu vi gì mới có thể vượt qua được?".

"Đương nhiên là không dễ rồi, đệ nghe nói muốn vượt qua được khảo hạch cần ít nhất phải có thực lực chân khí đỉnh phong đó. Khà khà...nhưng mà chỉ là đối với chúng ta thôi, mấy cái khảo hạch cỏn con sao có thể làm khó được lão đại".

Đỗ Mậu khuôn mặt đầy tin tưởng trả lời, trải qua trận đánh vừa nãy, trong lòng hắn đối với Trần Phàm đã sản sinh ra một cỗ niềm tin mù quáng.

"Đây chính là điều ta muốn nói, vậy thì vấn đề giờ chỉ là điểm cống hiến mà thôi, nếu một mình lão đại làm nhiệm vụ tông môn e là không biết đến khi nào mới đủ 100 điểm, cho nên ta đề nghị chúng ta cùng nhau tích lũy, mỗi người từ nay chăm chỉ tích cực làm nhiệm vụ, có gì làm nấy, sau đó gộp lại đem tất cả điểm cống hiến của mình chuyển sang cho lão đại, như thế sẽ tiết kiệm thời gian hơn nhiều".

Điểm cống hiến trong Vạn Linh Tông có thể chuyển giao từ người này sang cho người khác, với điều kiện đối phương hoàn toàn tự nguyện, cho nên sẽ không xảy ra trường hợp cướp đoạt điểm cống hiến của nhau.

"Chủ ý hay đó, đệ đồng ý".

"Muội cũng đồng ý".

Cả đám đều cùng nhau gật đầu, nhưng Trần Phàm nghe thế đã không khỏi nhíu mày, hắn liền nói:

"Các ngươi đâu cần phải làm vậy, cũng chỉ là 100 điểm cống hiến mà thôi, với lại đưa hết cho ta thì các ngươi đời nào mới tân thăng lên đệ tử ngoại môn được".

"Lão đại, huynh đã giúp chúng ta nhiều lần rồi, cứ coi như đây là cơ hội để bọn đệ trợ giúp lại huynh đi, nó còn chẳng đáng là gì so với số tài nguyên vừa rồi huynh phát cho bọn đệ cả".

Dương Khôi nói.

"Đúng đó, với lại sau khi lão đại có thân phận rồi, chúng ta không phải nước lên thì thuyền lên sao".

Hạ Hoài An đồng tình.

"Thôi cũng được, các ngươi đã quyết ta cũng tiện từ chối nữa, nhưng mà làm được bao nhiêu thì làm, đưa cho ta được bao nhiêu thì đưa, không phải miễn cưỡng, đã hiểu chưa?".

Trần Phàm nhìn quanh mọi người một lượt rồi nghiêm giọng.

"Biết rồi lão đại".

Chương 108: Mọi người đều đột phá, bắt đầu làm nhiệm vụ

"Tốt! Bây giờ các ngươi mỗi người nuốt vào một viên Diệu Linh Đan đi, ta sẽ giúp các ngươi đẩy nhanh tiến độ hấp thu dược lực, nhân tiện sẽ giúp các ngươi phạt mao tẩy tủy một chút".

"Hả, huynh có công pháp lợi hại thế sao?".

Đỗ Mậu tròn mắt, nhưng hắn đã nhanh chóng nhận ra lời mình vừa mới nói rất chi thừa thãi, lão đại không lợi hại vậy thì còn ai lợi hại.

"Lão đại, cái này sẽ không làm ảnh hưởng gì đến tu vi của huynh chứ?".

Dương Khôi mặc dù có chút tò mò, nhưng lão đại không nói hắn cũng tuyệt đối không đi hỏi, trên đời này ai mà chả có bí mật của mình.

"Không sao, chỉ là tiện tay thôi, các ngươi không cần lo lắng".

Trần Phàm khoát tay nói, tu vi của hắn càng lên cao sẽ càng lĩnh ngộ được những năng lực mới của Vũ Trụ Dung Lô, hiện tại trong đan điền của hắn chân khí đang liên tục không ngừng được tôi luyện, mài dũa, chắt lọc, chân khí đang càng ngày càng trở nên tinh thuần, có thể nói là từng giờ từng phút hắn đều đang âm thầm tu luyện, cơ thể đang từng giờ từng phút được trui rèn. Mà ngoài ra hắn còn có thể sử dụng Vũ Trụ Dung Lô để thanh lọc chân khí, phạt mao tẩy tủy giúp cho người khác, đồng thời khiến cho tốc độ hấp thu luyện hóa đan dược của đối phương tăng lên đáng kể.

"Các ngươi lại đây, chúng ta sáu người tạo thành một vòng tròn, ta sẽ lấy chân khí của bản thân để phạt mao tẩy tủy giúp các ngươi, tin tưởng không bao lâu sau các ngươi đều có thể đột phá".

Mọi người nghe thế cũng còn không thắc mắc gì nữa, lấy ra linh đan của mình nuốt vào bụng, sau đó theo lời của Trần Phàm xuất ra chân khí đưa về phía hắn, thả lỏng tinh thần. Năm người lần lượt chia ra ngồi ở năm góc, chính giữa là Trần Phàm, hắn lúc này bắt đầu hai tay kết ấn, song chưởng huy động, tuy nhiên vì trong nhóm có Đỗ Mậu, Bùi Đình và Trần Thu Nguyệt tu vi chưa đạt đến chân khí cảnh nên chưa thể dẫn xuất ra nội khí của mình, cho nên hai gã đàn em kia thì ngồi phía sau lưng của Trần Phàm, hai tay đặt vai hắn, mà bản thân Trần Phàm thì song chưởng duỗi ra, áp vào đôi bàn tay mềm mại trắng muốt của Trần Thu Nguyệt, bốn mắt nhìn mau, Trần Phàm nhoẻn miệng cười, mà nàng thì khuôn mặt cứ càng ngày càng đỏ, không biết có phải là do vận công quá sức hay không?

Ngay khi chân khí của Dương Khôi và Hạ Hoài An tiếp xúc với Trần Phàm, hai người họ lập tức cảm thấy như chân khí của mình bị một thứ gì đó luồn qua, sau đó nhanh chóng tiến vào trong cơ thể, những người khác còn lại cũng đồng thời được một luồng chân khí đi vào trong kinh mạch, cảm giác giống như bị lửa thiêu, khiến cho tất cả năm người ai nấy không khỏi hàm răng nghiến chặt, nhưng đã ngồi ở đây có ai không phải là thiên tài hiếm có, chút đau đớn này chẳng lẽ còn chịu không nổi hay sao, huống hồ bọn họ tuyệt đối không thể phụ sự kỳ vọng của Trần Phàm.

Mà trong thân thể năm người lúc này, một số lượng lớn tạp chất đang bị dòng chân khí của Trần Phàm thiêu đốt luyện hóa, dược lực từ linh đan cũng như là được thứ gì đó đun lên nóng chảy, đang không ngừng bị hòa tan nhanh chóng, đám người Dương Khôi sắc mặt đều không giấu nổi nét vui mừng, lập tức vận chuyển công lực hấp thu lấy, cảm giác dễ dàng và nhanh gọn hơn lúc trước rất nhiều.

Những luồng chân khí của Trần Phàm tỏa ra diễm hỏa rất nóng, tựa như như những chiếc kim châm đâm vào huyệt vị của từng người, tuy đau đớn nhưng lại rất là phấn khích, chỉ duy có Trần Thu Nguyệt là khuôn mặt đổ bừng lên thôi, cũng may hiện tại tất cả đều đang nhắm mắt tập trung tinh thần nên không ai chú ý đến nàng cả.

Nhưng mà vẫn chưa dừng lại ở đó, sau mấy canh giờ trôi qua khi Diệu Linh Đan trong cơ thể của năm người đã được hấp thu triệt để, Trần Phàm lại bảo bọn họ tiếp tục nuốt thêm vài viên nữa, đã làm thì phải làm cho chót, Trần Phàm muốn cho mấy huynh đệ của mình nhất cử đột phá lên mới chịu dừng lại.

Giờ phút này, mọi người lại càng thêm bội phục lão đại của họ, trong nội tâm lại càng thêm muôn phần cảm kích, không chỉ là bớt đi mấy tháng ròng rã khổ tu, mà quan trọng là cơ thể của bọn họ cứ như được lột xác vậy, tạp chất hoàn toàn được bài trừ, cường độ thân thể lại được tăng lên không ít, thần kỳ vô cùng, giống như là vừa được nuốt trân đan kỳ dược.

Hít hà...

Đám người liên tục hít thở thật sâu, thổ nạp đều đều, chân khí trong đan điền đang không ngừng vận chuyển, từng luồng hơi nóng bóng phả ra thu vào, mỗi người lúc này cứ tựa như một cái lò lửa nhỏ, mà Trần Phàm là một cái lò lửa lớn đang điều tiết ở giữa. Ba ngày sau!

"A..."

Trong gian phòng của Trần Phàm bỗng nhiên vang lên một tiếng thét dài, giờ phút này Bùi Đình là người đầu tiên tấn thăng đến cảnh giới chân khí, một luồng nguyên khí trong cơ thể hắn từ đỉnh đầu xông ra ngoài, cứ thế bắn vọt lên, mạnh mẽ xuyên qua nóc đình viện, khí tức liên miên bất tuyệt, hiển nhiên tư chất của người này không phải bình thường, dẫn xuất ra dị tượng cũng không hề đơn giản.

"Đa tạ sư huynh!".

Bùi Đình cúi đầu về phía Trần Phàm một cái, tên này là kiệm lời nhất trong nhóm, hiếm có khi nào thấy hắn mở miệng cả, cái mặt lúc nào cũng vừa trầm vừa cứng, hệt như đá tảng, nhưng giờ phút này nhìn ánh mắt tràn ngập cảm kích kia hẳn là trong nội tâm hắn có rất nhiều điều muốn nói, chỉ là không biết thể hiện ra sao mà thôi.

"Tốt rồi, chúc mừng ngươi đột phá lên chân khí".

Trần Phàm hài lòng gật đầu nói.

Lại tiếp hai ngày nữa, Dương Khôi, Hạ Hoài An cũng đột phá lên chân khí trung kỳ, hai người này dù sao tích súc đã đủ, hiện tại tấn cấp cũng là chuyện bình thường mà thôi. Đỗ Mậu, Trần Thu Nguyệt thì đột phá lên hư khí đại viên mãn, tất cả mọi người đều vô cùng phấn khởi, con đường tu luyện mênh mông không điểm kết, tiến thêm một bước đều là thành tựu đáng quý trân trọng.

Trần Phàm hơi nhíu mày một cái, dường như đang có suy nghĩ điều gì, ngoài Bùi Đình thì không nói, tên này có vẻ thâm tàng bất lộ, nhưng ngay cả Trần Thu Nguyệt khi đưa chân khí vào trong cơ thể nàng hắn cũng cảm thấy có điều gì đó rất lạ, nhưng cái cảm giác này quá mức mơ hồ, nhất thời hắn vẫn không sao giải thích được. "Lão đại, có chuyện gì thế?".

Thấy Trần Phàm có vẻ suy tư, Hạ Hoài An liền lên tiếng hỏi.

"Không có gì, hiện tại các ngươi ai đều đã đột phá, cũng nên đến lúc ra ngoài rồi, đi thôi".

Trần Phàm khoát tay nói.

"Vâng lão đại!".

Trải qua năm ngày, đám huynh đệ của Trần Phàm tu vi thực lực ai nấy đều có sự tăng trưởng, hiển nhiên đã đến lúc phải ra ngoài làm nhiệm vụ tông môn, bọn họ tới đây đã ngót nghét một tháng, còn chưa có hoàn thành được nhiệm vụ tông môn nào.

"Đi, để đệ dẫn mọi người tới Chấp Sự Điện, đó là nơi các đệ tử như chúng ta tới để nhận nhiệm vụ tông môn".

Đỗ Mậu sốt sắng nói, hiện tại hắn là người am hiểu về nơi này nhất, lập tức bước lên phía trước xung phong dẫn đường, cái bụng bự ưỡn ra phía trước, bộ dáng rất là oai vệ, ai không biết còn tưởng hắn mới chính là lão đại của nhóm.

Thời gian tiếp theo, Đỗ béo dẫn đám người Trần Phàm đi thẳng tới Chấp Sự Điện, nơi đây được xây dựng trên một ngọn núi khổng lồ, theo sự lời tên béo giới thiệu, đây chỉ là một tòa điện nhỏ nằm trong Vạn Linh Tông mà thôi, là nơi chuyên tiếp nhận xử lý các loại nhiệm vụ cấp thấp, phân công cho ký danh đệ tử. Quãng đường từ đây đến đó cũng không xa lắm, suốt dọc đường đi, Đỗ béo vẫn không ngừng khua môi múa mép, thể hiện mình là một người vô cùng am hiểu, liên tục giảng giải về một số địa điểm mà hắn nghĩ mọi người cần phải lưu ý.

"Lão đại huynh xem, phía xa kia chính là Tàng Kinh Các, nơi cất chứa rất nhiều các công pháp võ kỹ của tông môn, đệ nghe nói ở bên trong thấp nhất cũng đã là huyền cấp, có điều phải là đệ tử ngoại môn trở lên mới được vào, nhưng đệ tin chắc chẳng bao lâu lão đại sẽ tiến vào trong đó".

"Mọi người nhìn kìa, có nhìn thấy ngọn linh phong rực rỡ đằng kia không? đó là nơi Vạn Linh Tông gieo trồng rất nhiều linh thực linh thảo, được gọi là Linh Trang Phong, lát trong chúng ta nếu ai nhận nhiệm vụ cày cuốc vun xới gì thì sẽ phải tới đó đấy..."

Mọi người đều tấm tắc gật đầu, thánh địa tông môn quả thực bao la rộng lớn, mà càng là rộng lớn bao nhiêu thì càng có nhiều điều cần đi tìm hiểu. Khoảng một canh giờ sau, đám người Trần Phàm đã dừng chân phía trước một ngọn núi cao khổng lồ, dưới chân núi có một con đường mòn dẫn thẳng lên đỉnh, lúc này cũng đang có rất nhiều người ăn mặc giống họ đi lên đi xuống, hiển nhiên đều là tân sinh tới đây nhận nhiệm vụ, trên mặt ai nấy đều lấm tấm mồ hôi, sáu người Trần Phàm cũng nhanh chóng hòa mình vào trong dòng người đông đúc này.

Con đường nối thẳng lên đỉnh núi này tương đối dốc, nếu là hư khí cảnh bò từ đây lên tới đỉnh cũng phải thở ra đằng tai, hơn nữa còn phải bắt đầu đi lên từ dưới chân núi, không biết có phải tông môn còn có ngụ ý rèn luyện cho đám tân sinh mới nhập môn không nữa, mấy người Trần Phàm lại phải tốn thêm trọn vẹn một canh giờ nữa mới chính thức đặt chân lên được tới Chấp Sự Điện.

Thực tế bây giờ Trần Phàm đã là chân khí đại viên mãn, coi như nửa bước ngưng dịch, hắn đã có thể lăng không trong một thời gian được rồi, nếu không phải muốn đi cùng đám người Dương Khôi có lẽ hắn chỉ mất tầm một khắc sẽ lên được tới đỉnh núi.

Chương 109: Nhiệm vụ số 36

Đi hết con đường mòn, nhóm của Trần Phàm đã bước vào quảng trường trên đỉnh núi, trước mặt bọn họ lúc này chính là một tòa đại điện to lớn vô cùng, gồm có ba tầng, tầng nào cũng khang trang rộng rãi, trước cửa treo một tấm hoành phi bóng bẩy nổi bật, bên trên ghi rõ ràng ba chữ “Chấp Sự Điện”.

"Phù, mệt chết ta!".

Đỗ Mậu bởi thân hình ục ịch của mình, phải leo núi thời gian lâu như vậy chẳng khác nào là tra tấn hắn cả, lúc này mới nhăn nhăn nhó nhó thở hồng hộc, ra chiều mệt mỏi lắm.

"Haiz! Ta thật rất tò mò, rốt cục ngươi làm thế nào thông qua đại chiêu sinh vào được đây vậy?".

Hạ Hoài An lắc đầu hỏi.

"Hứ! Là phụ thân đệ lắm tiền được không, người có đủ tài phú để mua cho ta thêm một danh ngạch đó".

Đỗ Mậu hếch mặt nói, như thể rất tự hào vậy.

"Ha ha ha...đã đi cửa sau mà còn khoa trương như ngươi, ta mới là thấy lần đầu đấy".

"Thì sao? Không có nhiều tiền như ta huynh ghen tị à?".

"Buồn cười! Ta đây dựa vào chính thực lực của mình mà tới được chỗ này, ai như tên béo nhà ngươi".

Hạ Hoài An thần sắc khinh bỉ.

"Thực lực? Đệ cho huynh biết, tài phú cũng là một loại thực lực đấy, có tin ta dùng tài phú trên người đè chết huynh không?".

"Ngươi hộ ta cái".

"Ai sợ ai".

"Thôi đủ rồi, hai người các ngươi đến Chấp Sự Điện gây gổ, có tin lát nữa bị chấp pháp đội gô cổ lại hay không?".

Dương Khôi giơ tay nghiêm mặt nói.

"Hừ!".(2)

Đỗ Mậu và Hạ Hoài An cả hai lập tức hừ lạnh, quay ngoắt mặt đi không thèm để ý đến nhau.

Trần Phàm lắc đầu cười, hai tên này cứ như sinh ra để cãi nhau vậy, nhưng cảm giác lại vô cùng thân thiết như hai người bạn thân, không nghĩ tới mới chỉ quen biết chưa được bao lâu mà hai tên này đã thân nhau như vậy, có thể là do hợp tính, và trong thời gian Trần Phàm bế quan Đỗ Mậu với đám người Dương Khôi đã cùng nhau trò chuyện.

Sau đó Trần Phàm dẫn đầu mọi người bước qua cửa chính Chấp Sự Điện, cả nhóm lúc này mới đưa mắt nhìn xung quanh, trái phải đánh giá, chỉ thấy tầng một hiện tại đã rất đông người, dường như phải đến năm sáu trăm thân ảnh là ít, thi thoảng vẫn có người ra ra vào vào, tất cả đều là đệ tử ký danh, nhưng lác đác cũng có bảy tám tên mặc trang phục đệ tử ngoại môn đi lại trong này.

Khung cảnh đông đúc là thế, nhưng hiển nhiên không có một ai dám la lối ồn ào. Nói đùa, nơi này là thánh địa tông môn, quy củ như thép, ở đây có kẻ nào không muốn sống mà cả gan làm càn.

"Bộ ngày nào chỗ này cũng nhiều người thế sao Đỗ béo?".

Trần Phàm nhìn ngó một hồi rồi quay sang Đỗ Mậu hỏi.

"Đúng vậy, đệ tử ký danh là thành phần chiếm số lượng đông đảo nhất của tông, chỗ này dĩ nhiên là phải đông rồi".

Lời Đỗ Mậu nói không sai, đệ tử ký danh tại Vạn Linh Tông ít cũng phải lên tới hai ba ức người, đệ tử ngoại môn vài chục triệu, nội môn mấy vạn tên...Chấp Sự Điện này là chỉ là một trong số nhiều Chấp Sự Điện khác, ở chỗ đó có lẽ còn đông hơn không biết chừng.

"Thế đệ đã tới đây nhận nhiệm vụ bao giờ chưa?".

Trần Phàm lại hỏi.
"Cái này...lão đại, thú thật là mấy ngày qua đệ phải chạy khắp nơi thu thập tin tức, cho nên cũng chẳng có thời gian đi làm nhiệm vụ gì".

Đỗ Mậu gãi đầu đáp.

"Hừ! Sao tên béo ngươi không nói thẳng là mình lười đi".

Hạ Hoài An nhếch mép cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ chế giễu.

"Hạ sư huynh, ta nói cho huynh biết, ta đây vẫn còn hơn chán cái loại huynh, nếu không phải..."

"Thôi thôi được rồi, cảm ơn đệ thời gian qua không ngừng vất vả, chúng ta mau tới bên kia xem nhiệm vụ có gì nào".

Dương Khôi thấy hai tên này lại sắp sửa cái nhau, vội vàng chặn họng Đỗ béo lại, mỉm cười khoát tay nói.

Đỗ Mậu hậm hực bước đi, trong lòng vẫn không khỏi khó chịu, bộ gã họ Hạ kia không biết mình thời gian qua chạy đôn chạy đáo, mất bao nhiêu tài phú đút cho đám ngoại môn đệ tử mới thu được nhiều tin tức thế hay sao?

Mà mọi người lúc này ánh mắt mới nhìn về phía cánh tay của Dương Khôi vừa chỉ.

Chỉ thấy phía trước góc bên phải đại điện đặt ngay ngắn mấy chục tấm bảng kích thước lớn, mỗi cái phải cao tầm bốn năm mét, bên trên đề hai chữ nhiệm vụ, đây hiển nhiên là những danh sách công việc dành cho đám đệ tử ký danh.

Điều đặc biệt là những tấm bảng này không giống như bình thường, tựa như bảng điện tử ở kiếp trước của Trần Phàm vậy, trên thực tế chúng là do một loại linh phù đơn giản tạo nên, có tác dụng hiển thị các nhiệm vụ có thể làm, như trên tấm bảng kia mọi người có thể thấy từng dòng nhiệm vụ được đánh số thứ tự, đồng thời hiển thị rõ số lượng còn lại có thể tiếp nhận, dòng nào có màu xanh tức là nhiệm vụ đó còn có thể, dòng nào có màu đỏ tức là nhiệm vụ đó đã có người nhận hết, phải đợi một thời gian sau khi quản lý nơi này cập nhật lại mới có thể nhận tiếp được.

Lúc này đang có vô số người tụ tập xung quanh những tấm bảng này, nhóm người Trần Phàm cũng đã tiến đến nơi, ánh mắt bắt đầu quét qua, tập trung vào từng dòng chữ ghi trên đó.

Nhiệm vụ số 04: Đến Linh Trang Phong thụ phấn cho 300 đóa Cúc Linh Hoa, trong vòng một ngày phải hoàn thành, nếu trễ coi như thất bại, phần thưởng một điểm cống hiến. Số lượng còn lại: 67

Nhiệm vụ số 248: Xới đất đồng thời loại bỏ dã thảo tại linh điền liên tục trong vòng sáu canh giờ, hoàn thành ban thưởng một điểm cống hiến. Số lượng còn lại: 15

Nhiệm vụ số 37: Dùng Thanh Linh Thủy tưới đủ cho toàn bộ một thửa linh điền, trong vòng hai ngày phải hoàn thành, phần thưởng hai điểm cống hiến. Số lượng còn lại: 0

Nhiệm vụ số 111: Đến Linh Trang Phong thu hoạch 3000 gốc Diên Hương Thảo, sau đó đem sang Linh Uyển Phong để chăn nuôi linh thú, hỏng một gốc coi như nhiệm vụ thất bại, không giới hạn thời gian, phần thưởng ba điểm cống hiến. Số lượng còn lại: 2
...

Nhóm người Trần Phàm chăm chú nhìn lên nhìn xuống, đúng là có rất nhiều nhiệm vụ, nhưng đa số toàn là được một đến hai điểm cống hiến mà thôi, cái cao nhất mới được năm điểm, nhưng đã sớm có người nhanh chân nhận hết.

Xem ra đệ tử ký danh tích điểm cũng không dễ dàng gì!

Không chỉ có nhóm người Trần Phàm là đang có suy nghĩ này, đây là suy nghĩ chung trong lòng của rất nhiều người ở đây, điều đó cho thấy việc tấn thăng lên đệ tử cấp cao là khó khăn tới mức nào, không nói để tích được 100 điểm cống hiến đã không phải đơn giản, tích đủ rồi cũng phải đủ thực lực để vượt qua khảo hạch mới được, có kẻ sau khi tích cóp đủ 100 điểm cống hiến đã nóng vội muốn đi thử sức của mình, kết quả không những mất trắng số cống hiến tích lũy bao lâu nay, đã vậy lại còn bị trọng thương xém chết.

Trần Phàm lại tiếp tục theo dõi, đột nhiên con mắt của hắn bỗng dừng lại ở ngay một dòng nhiệm vụ, bên trên có viết:

Nhiệm vụ số 36: Đến Linh Uyển Phong dọn dẹp chuồng cho linh thú, sau đó đem phân của chúng giao đến Linh Trang Phong, nhiệm vụ giới hạn trong ba ngày, phần thưởng tám điểm cống hiến. Số lượng còn lại: 450

"Oh! Cái nhiệm vụ này nhiều điểm thế mà số lượng còn lại nhiều quá nè".

Trần Phàm hai mắt sáng lên, tám điểm cống hiến sao, đây chính là nhiệm vụ được thưởng nhiều nhất trong Chấp Sự Điện rồi, nhiệm vụ này gần như còn nguyên, hình như vẫn chưa có ai đến tiếp nhận.

Nhưng ngay hắn định chọn thì Đỗ Mậu đã lập tức ngăn lại:

"Khoan lão đại, huynh tốt nhất đừng nhận cái đó. Huynh xem, nhiệm vụ đó để đây đã lâu mà có mấy người nhận đâu".

"Sao thế, ta thấy đâu có gì, chỉ là dọn dẹp chuồng linh thú mà thôi, bộ nó bẩn thỉu quá không ai muốn nhận à?".

Trần Phàm nhíu mày hỏi, trước đây khi còn làm nô bộc trong phủ Trần gia, nói đùng ra là tiền thân của hắn, cũng đã từng không biết bao nhiêu lần phải đi dọn phân trong chuồng ngựa, điều này đến nay vẫn còn được ghi nhớ trong ký ức của hắn, cho nên Trần Phàm cảm thấy việc này cũng chẳng có gì.

"Không phải vậy đâu, nếu chỉ có bẩn thỉu thôi thì nói làm gì, mà quan trọng là nhiệm vụ đó rất nguy hiểm, huynh không biết thì thôi, đệ nghe nói có người đi dọn chuồng cho linh thú không cẩn thận bị nó đá cho một phát chết tươi, từ đó về sau hầu như chẳng có đệ tử ký danh nào dám nhận nhiệm vụ này nữa, huống hồ được phân công vào chuồng của linh thú nào là hoàn toàn ngẫu nhiên, phải con hiền lành thì không sao, ngộ nhỡ gặp phải linh thú đang đói hoặc có vấn đề khó chịu trong người, nó sẽ không ngần ngại coi mình là đối tượng phát tiết đâu lão đại".

Đỗ Mậu sắc mặt nghiêm trọng nói.

"Linh thú đá chết người? Chẳng lẽ việc này tông môn không quản sao?".

"Haiz! Lão đại có điều không biết, Vạn Linh Tông không như những thánh địa tông môn khác, họ rất là coi trọng linh thú linh sủng, linh thú đá chết một tên ký danh đệ tử thì không sao, nhưng nếu thân phận như chúng ta, còn chưa nói đến việc làm chết, chỉ cần chẳng may khiến linh thú bị thương thôi thì hình phạt sẽ vô cùng thảm khốc".

"Còn có chuyện này sao?".

Trần Phàm trầm ngâm suy nghĩ, thảo nào mà nhiệm vụ nhìn qua có vẻ hời như vậy lại không ai dám nhận, linh thú thì linh thú, cái này rõ ràng là coi thú vật còn quý trọng hơn con người mà.

"Đúng rồi Đỗ béo, chẳng phải mấy ngày trước ta đã đánh bị thương linh thú của gã họ Hoàng kia sao?".

Đột nhiên nghĩ tới chuyện này, Trần Phàm liền ghé sát tai Đỗ Mậu hỏi.

"Cái đó thì khác lão đại, đó là linh sủng của hắn, linh sủng chiến đấu cùng chủ nhân thương tích là chuyện bình thường, nhưng những con được nuôi tại Linh Uyển Phong thì là những linh thú vẫn chưa hề nhận chủ, tông môn sẽ bảo vệ chúng hết sức nghiêm ngặt".

"Nhưng theo ta được biết linh thú bình thường rất hiền lành mà, sao lại có chuyện đá chết người được nhỉ?".

Trần Thu Nguyệt ở một bên ngây ngô xen vào.

"Sư tỷ, đó chỉ là lúc bình thường thôi, bọn linh thú này tính tình vô cùng cổ quái, không ai biết được khi nào chúng nổi điên lên đâu".

Đỗ Mậu mỉm cười đáp.

Chương 110: Linh Uyển Phong

"Được, nếu thế thì cái nhiệm vụ này, ta muốn nhận".

Trần Phàm thản nhiên nói, giọng điệu dõng dạc, ánh mắt kiên quyết, mà lời này vừa ra đã lập tức dẫn tới sự chú ý của rất nhiều người gần đó.

Đám đệ tử xung quanh ai nấy đều không khỏi giật mình, thần sắc lộ vẻ kinh ngạc nhìn sang Trần Phàm, ai cũng không thể ngờ được tên tân sinh này rõ ràng là đã biết tính nguy hiểm của nhiệm vụ đó, thế nhưng hắn lại vẫn muốn nhận, chẳng lẽ thiếu điểm cống hiến tới phát rồ rồi sao?

"Ta thấy rõ ràng tên béo đứng cạnh hắn có nói cho hắn biết rồi mà, vậy mà vẫn còn cố tình đi nhận, chẳng lẽ đầu óc có vấn đề?".

"Không biết tự lượng sức, điểm cống hiến tuy là cần thiết thật đấy, nhưng ai cũng biết phải có mạng thì mới có thể dùng, tên này quả nhiên không cần mạng".

"Chậc chậc...đúng là thiếu điểm cống hiến tới phát điên rồi, chỉ có kẻ nào túng quẫn quá mới bất đắc dĩ phải đi làm thôi".

"Ta cá hắn không chịu nổi năm ngày".

...

Trần Phàm nhếch mép mỉm cười, không thèm để ý đến những ánh mắt hiếu kỳ xung quanh, trong lòng của hắn vốn đã có chủ ý mới tiếp nhận nhiệm vụ này, hừ, các ngươi không dám làm chẳng lẽ ta lại không biết cách hay sao?

"Lão đại...đệ biết thực lực huynh hiện nay có thể không cần e sợ mấy con linh thú đó, nhưng đây không phải vấn đề về thực lực là giải quyết được đâu, không phải đệ mới nói rồi sao, linh thú làm hại huynh thì có thể bình an vô sự, nhưng nếu huynh làm hại nó thì sẽ gặp phiền phức lớn đó".

Đỗ Mậu cười khổ, hắn nhỏ giọng cố gắng giải thích cho Trần Phàm, nếu như không phải ngặt nội quy của tông môn, hắn ngăn cản lão đại làm gì cơ chứ.

"Không sao, ta tự có cách của mình. Nhiệm vụ số 36 đùng không? Ta chọn xong rồi đó, các ngươi mau chóng chọn đi".

Trần Phàm khoanh tay lại nói, hắn dung dung đứng đó chờ cho mấy người trong nhóm của mình chọn xong nhiệm vụ.

"Nếu huynh đã nói như thế thì đệ yên tâm rồi, đệ tin tưởng huynh".

Đỗ Mậu gật đầu, mà bốn người còn lại ánh mắt không khỏi nhìn nhau, vốn định nói thêm gì đó nhưng nhìn vẻ mặt kiên quyết của Trần Phàm lại thôi, tất cả đều cùng nhau gật đầu một cái rồi bắt đầu chọn nhiệm vụ.

Dương Khôi và Hạ Hoài An cùng nhau chọn được nhiệm vụ thụ phấn cho linh hoa, Bùi Đình thì lựa được công việc bón phân cho linh thực, Trần Thu Nguyệt may sao lấy được cái nhiệm vụ thu hoạch linh dược còn sót lại duy nhất, Đỗ Mậu loay hoay mãi cuối cùng cũng đã chọn xong nhiệm vụ của mình, hắn chính là phải mang linh thực sau khi được chế biến tới cho heo ăn, thực tế là một loại linh trư được Vạn Linh Tông nuôi nấng, vừa khá nhẹ nhàng lại cũng được một điểm cống hiến.

Thế là Hạ Hoài An lại được dịp phá lên cười:

"Ha ha ha...chăn lợn...nói trắng ra là chăn lợn chứ gì, ta thấy công việc này quá mức phù hợp với ngươi, chọn kiểu gì khéo quá vậy...ha ha...mắc cười chết ta".

"Hạ sư huynh, huynh không nói chẳng ai bảo huynh câm đâu".

Đỗ Mậu mặt đầy tức tối, đấy chẳng qua là hết nhiệm vụ rồi a.

Sau khi mọi người đã xác định xong nhiệm vụ của mình, lúc này mới đi sang phía bên trái của đại điện, ở đó có hai thân ảnh trung niên đang đứng, nhìn quần áo và ngọc bài trên người hiển nhiên đây chính là hai vị chấp sự quản lý tầng một của chấp sự điện, mà trước mặt họ là hai đội ngũ đệ tử đứng xếp hàng nghiêm chỉnh, một hàng là đến nhận nhiệm vụ, còn hàng kia có lẽ là những đệ tử đã hoàn thành xong công việc của mình, đến đây trao trả nhiệm vụ, ai vào hàng nấy, không thể lẫn lộn.

Nhóm của Trần Phàm cũng nhanh chóng hòa vào trong hàng ngũ tiếp nhận nhiệm vụ, đội ngũ trái lại tiến lên thật nhanh, chấp sự làm việc hết sức thuần thục, rất nhanh đã tới phiên của lão đại là hắn..

Trần Phàm lấy ra linh bài thân phận đưa cho vị chấp sự trước mặt, sau đó thành thật nói:

"Đệ tử ký danh Trần Phàm, đến tiếp nhận nhiệm vụ số 36 của tông môn".
"Oh! Ngươi xác định nhận nhiệm vụ này sao?".

Chấp sự trung niên ánh mắt hiếu kỳ, không khỏi hỏi lại một câu, bắt đầu đánh giá Trần Phàm từ trên xuống dưới, bởi vì nhiệm vụ này quá ít người nhận, tông môn đã phải nâng phần thưởng lên cho đệ tử một chút, chỉ có những người quá cần điểm cống hiến mới đi làm mà thôi, cho nên theo suy đoán của hắn thì Trần Phàm chỉ có thể thuộc vào loại đó.

"Vâng, đệ tử xác định".

"Được, nhiệm vụ dọn dẹp chuồng linh thú, trong vòng ba ngày phải hoàn thành, ngươi đã nắm rõ nội dung chưa?".

Chấp sự trung niên cũng không để mất thời gian, nhanh chóng lấy ra một vật giống như con dấu ấn đóng nhẹ một cái lên linh bài của Trần Phàm.

"Ta đã nắm rõ".

Sau đó Trần Phàm cùng với nhóm người của mình quay lưng bước đi, ngay lập tức đã có người khác thế vào chỗ của họ, người nọ nối tiếp người kia, nhiệm vụ nhận trả vẫn không ngừng được tiếp diễn.

"Lão đại, bọn đệ đi trước đây".

Bởi vì nhiệm vụ của mọi người phải đều là tới Linh Trang Phong, sau khi xuống tới chân núi, đám người Dương Khôi quay lại tạm biệt với Trần Phàm.

"Lão đại, huynh chờ đệ một lát, đệ đi lấy linh thực rồi sẽ tới Linh Uyển Phong cùng với huynh".

Đỗ Mậu cũng nhanh nhảu nói.

"Được, đi đi".

Trần Phàm gật đầu, hắn đúng là chưa quen thuộc với chỗ này cho lắm, dù sao nhiệm vụ của Đỗ Mậu cũng phải tới Linh Uyển Phong, thế thì đứng đây đợi hắn một lát vậy.

Linh Trang Phong và Linh Uyển Phong, đây là hai khu vực có quan hệ vô cùng mật thiết, một nơi chuyên gieo trồng linh dược linh thảo, rồi từ đó cung cấp thức ăn cho linh thú tại Linh Uyển Phong, cho nên hai ngọn núi này được tông môn sắp xếp vị trí ngay liền kề, cũng là nơi rất nhiều đệ tử ký danh thường xuyên lui tới để hoàn thành nhiệm vụ.
Liên tiếp đi ngang qua vài ngọn núi, không mất bao lâu sau, Đỗ Mậu đã dẫn Trần Phàm tới một ngọn linh phong khổng lồ, lớn gấp nhiều lần ngọn núi có chấp sự điện khi nãy.

"Đứng lại, các ngươi là đệ tử nơi nào đến?".

Vừa tới lưng chừng núi đã gặp phải một đám đệ tử ăn mặc xa lạ, mặt lạnh như tiền, y phục trước ngực đều thêu lên một chữ pháp uy nghiêm, hiển nhiên là người của chấp pháp đội đi tuần, vừa trông thấy Đỗ Mậu và Trần Phàm liền xông ra quát hỏi.

"Các vị sư huynh, chúng ta là tân sinh tới đây làm nhiệm vụ".

Đỗ Mậu vừa trả lời vừa lấy từ trong người ra lệnh bài đưa cho mấy gã đệ tử chấp pháp đội, đồng thời trong tay còn thêm một ít Diệu Linh Đan, Trần Phàm vừa nhìn là biết, xem ra sâu mọt thì đời nào cũng có.

"Ừm, đệ tử ký danh hả, lên đi".

Một tên trong số chúng thấy đối phương biết điều cũng không làm khó nữa, sắc mặt dãn ra khoát tay nói, nếu ai xui xẻo gặp phải đám này không đưa cho chúng chút gì đó, khẳng định sẽ không thể bình yên mà hoàn thành nhiệm vụ.

Trần Phàm và Đỗ Mậu lại tiếp tục lên đường, ánh mặt trời le lói chói chang, khổ thân Đỗ béo ngại chuyện leo núi mà ông trời cứ bắt hắn phải leo núi hay sao, cứ vừa đi vừa không khỏi nhăn nhó mặt mày, mồ hôi chảy tong tong, miệng liên tục thở hồng hộc.

"Cố lên, đây cũng là cách rèn luyện thể lực cho đệ".

Trần Phàm tươi cười, vỗ vai Đỗ Mậu động viên nói.

"Lão đại, sao huynh cũng giống như Hạ sư huynh vậy".

"Ta thấy tốt mà".

Cuối cùng hai người cũng đặt chân tới đỉnh Linh Uyển Phong, linh khí nơi đây nồng đậm hơn phía dưới rất nhiều, xung quanh là vô số đệ tử, cả ký danh lẫn ngoại môn, bộ dáng tất tả đang bận rộn làm nhiệm vụ, chưa dừng lại ở đó, đập vào mắt Trần Phàm và Đỗ Mậu là khung cảnh vô cùng choáng ngợp kỳ vĩ, bởi nơi đây có đủ loại địa hình.

Trên một gốc cây lớn tới mấy trăm người ôm, từng tiếng chim kêu liên tục vang vọng, ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy dăm ba con linh cầm to khủng bố đang bay ra bay vào, hiển nhiên trên đó có một cái tổ nghỉ ngơi của chúng.

Xa xa là một đầm nước vô cùng rộng lớn, sương mù vây quanh buốt lạnh, thi thoảng lại có mấy con linh xà bơi qua bơi lại, thân hình chúng tựa như đoàn tàu đang chìm nổi lên xuống, lỗ mũi phì phò phun ra sương lạnh, đệ tử nào bị phân tới đây dọn dẹp sẽ phải vạn phần cẩn tắc.

Bên đó thì lại là một vùng dung nham nóng bỏng, nhiệt độ cao tới dọa người, đá nhọn lởm chởm nhô lên, cư ngụ chỗ này là một con khỉ lông lá đỏ rực, thân hình cao lớn, cái mặt to bè dường như đang có điều gì đó rất bực bội, ai không khéo bị nó vả cho một nhát coi như tàn đời.

Phía này thì lại có một rừng trúc xanh tươi rậm rạp, ẩn hiện bên trong là một thân hình nửa đen nửa trắng, nhìn kỹ hóa ra là một con gấu trúc âm dương khổng lồ, khóe miệng còn đang ngậm một cây trúc, bộ dáng có vẻ khá là hiền lành thân thiện, nhưng có trời mới biết được đúng thật vậy không.

Xung quanh mỗi một khu vực như vậy lại có trận pháp của tông môn bố trí, linh thú chỉ có thể quanh quẩn ở trong cái "chuồng" của mình, không thể đi lung tung được, mà đệ tử muốn vào trong đó phải dùng tới linh bài đã khắc ấn ký nhiệm vụ.

"Hóa ra đây là cái gọi là chuồng linh thú, thảo nào mà có ít người nhận nhiệm vụ này như vậy?".

Trần Phàm tầm mắt phóng đại, vừa nhìn vừa không khỏi tấm tắc, thủ bút này cũng quá lớn đi, cũng chỉ có thánh địa tông môn mới kiến tạo được một nơi tuyệt diệu thế này, gọi là chuồng không bằng gọi là khuôn viên dành cho linh thú, muôn hình muôn vẻ, xem ra đây tới đây dọn dẹp là nhiệm vụ khó khăn nhất dành cho đệ tử ký danh rồi.

Nhưng chỉ là đối với người khác mà thôi, bởi vì trong đầu của Trần Phàm lúc này đã nhiều ra một cuốn Đại Cương Sơ Cấp Linh Thú.

Ban nãy trên đường đi tới đây, nhân thể câu thông với hệ thống, Trần Phàm dùng 200 điểm năng lượng để trao đổi cuốn sách này, không giống như bao cuốn tri thư viết về linh thú khác, đây là do chính tay người sáng tạo biên soạn, tuy chỉ nói về những loại linh thú có huyết mạch thấp, nhưng bên trong bao gồm toàn bộ đặc tính và điểm yếu của chúng, từng hình ảnh vô cùng cụ thể, không phải bất cứ cuốn tri thư nào có thể so sánh được. Trần Phàm ngay khi trông thấy cái nhiệm vụ khó nhằn kia, hắn đã nảy ra ý định này, dù sao cũng có hệ thống trong tay, điểm năng lượng vẫn còn kha khá, khi vừa đặt chân lên tới đỉnh Linh Uyển Phong cũng là lúc hắn ghi nhớ toàn bộ về Đại Cương Sơ Cấp Linh Thú, đây cũng chính là thứ hắn dựa vào để đi tới nơi này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau