VŨ TRỤ HUYỀN KỲ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ trụ huyền kỳ - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Tiểu Tru Ma Kiếm Trận

Địa điểm tỷ thí là một sơn cốc vô vùng rộng rãi, hai bên núi đá lởm chởm, xung quanh cây cỏ um tùm, hình như ít người tới, vài chỗ có dấu tích như bị con người tàn phá, đây chính là nơi mà thi thoảng một vài đệ tử ngoại môn tới để luyện tập công phu, cũng là nơi để các đệ tử thách đấu so tài.

Giờ phút này, Trần Phàm khoanh tay mà đứng, bên cạnh hắn chính là Đỗ béo trung thành, với một sắc mặt không chút biểu cảm, Trần Phàm lên tiếng nói với năm gã thanh niên đang đứng trước mặt mình:

"Cùng lên hết đi, đỡ phải mất thời gian của ta".

"Ngông cuồng!".

"Muốn chết!".

Đám người Hoàng Viên Hạo gầm lên dữ tợn, chỉ là một tên đệ tử ký danh cũng dám xem thường bọn họ, lập tức mỗi người rút từ trong người ra một thanh trường kiếm, tất cả đều là vương binh, hiển nhiên không phải dạng vừa, Hoàng Viên Hạo tay cầm kiếm chỉ vào mặt Trần Phàm, miệng quát to:

"Không biết lượng sức, hôm nay ta sẽ cho thứ gia hỏa không biết trời cao đất rộng như ngươi phải hối hận".

"Lên!".

Bốn gã còn lại đồng thời gật đầu, thân ảnh như gió bắn về phía trước, vây quanh bốn phía của Trần Phàm, trường kiếm lóe sáng...

"Lão đại cẩn thận, đây chính là Tiểu Tru Ma Kiếm Trận!".

Đỗ béo mặc dù thực lực không cao, nhưng kiến thức lại bất phàm, không hiểu hắn moi móc thông tin này từ đâu, vừa nhìn là biết mấy gã đệ tử kia đang muốn trở trò gì, vội vã hô lên cảnh báo cho Trần Phàm.

"Tên mập chết bằm, sao ngươi có thể biết được trận thế của ta?".

Hoàng Viên Hạo hai mắt trợn lên kinh ngạc, Tiểu Tru Ma Kiếm Trận mặc dù không phải loại trận pháp cao cấp gì, nhưng cũng phải là đệ tử ngoại môn lâu năm trở lên mới biết, làm sao một kẻ tân sinh mới vào chưa được bao lâu đã nhận ra được.

Ba ngàn đại đạo, trận pháp một trong, trận pháp có muôn hình vạn trạng, có thể mượn nhờ sức mạnh từ thiên địa tạo nên uy năng vô cùng khủng bố, nhưng uy lực của trận pháp mạnh hay yếu còn tùy thuộc vào người điều khiển và khống chế trận.

Tiểu Tru Ma Kiếm Trận của đám người Hoàng sư huynh cũng không phải là một thế trận hoàn chỉnh, vốn dĩ phải cần ít nhất chín người cùng sử dụng Tiểu Tru Ma Kiếm mới có thể phát huy ra hết uy năng trận pháp này, nhưng hiện tại uy lực của nó cũng không hề nhỏ. Để đối phó với Trần Phàm, ngay từ đầu đám người Hoàng Viên Hạo đã dùng tới thủ đoạn cực mạnh của chúng, hiển nhiên là trong lòng tên nào cũng không dám xem thường gia hỏa này. Mỗi người một vị trí, bốn gã thanh niên Tô Văn, Thành Cương, Triệu Đỉnh Quân, Lương Trọng lần lượt bao bọc tứ phía đông tây nam bắc, còn Hoàng Viên Hạo tu vi ngưng dịch trung kỳ đã có thể lăng không mà đứng, hắn chính là đảm nhiệm vị trí trung tâm, ngay ở trên đầu đối thủ.

"Rất tốt, vốn còn tưởng rằng trận đấu sẽ khiến ta vô cùng tẻ nhạt, nhưng các ngươi bày ra thứ này đã khiến cho nó trở nên thú vị hơn nhiều".

Trần Phàm vẻ mặt hưng phấn, quả nhiên là đệ tử thánh địa tông môn, thủ đoạn vô cùng mạnh bạo, hắn cảm giác được năm gã kia cùng với trận thế này bộc phát ra uy lực đủ để chống lại cả cao thủ ngưng dịch cảnh đại viên mãn.

"Tiểu tử, để ta xem lát nữa ngươi còn cuồng ngạo được như thế nữa hay không?".

Bốn gã thanh niên đứng ở tứ phía, trường kiếm trong tay bất chợt vung lên, kiếm quang lóe sáng, kiếm khí sát phạt, mỗi tên phóng ra một đạo kiếm khí hướng ngay Trần Phàm đánh tới, hiển nhiên đám người này ai nấy đều đã luyện được ra kiếm khí của mình, từng đạo kiếm khí hóa thành một đường sáng thẳng tắp bắn ra, tập trung vào một điểm, tứ cực quy tâm.

Một đạo kiếm khí đã vô cùng nguy hiểm, huống hồ cả bốn đạo kiếm khí cùng nhau công kích.

Tứ bề thọ địch, Trần Phàm muốn trốn cũng không thể trốn được, đã vậy còn có một gã Hoàng Viên Hạo lơ lửng trên cao dường như còn chưa muốn xuất thủ.

"Có chút ý tứ!".
Nhưng đối nghịch với hoàn cảnh hiện tại, Trần Phàm chỉ là cười nhạt một tiếng, kiếm khí sao, cách đây không lâu hắn cũng đã được nếm qua rồi, thân hình rung lên một cái, chân khí cuồn cuộn tuôn ra, bao bọc lấy cơ thể hắn rồi ngưng tụ thành một bộ chiến khải đầy sức mạnh.

Coong!

Kỳ lạ, mặc dù áo giáp chỉ được làm từ chân khí, nhưng bốn đạo kiếm khí kia lao đến không hề mảy may xuyên qua được chút nào, chúng bị cản lại ở bên ngoài, bề mặt của chiến giáp liên tiếp lóe ra vài tia lửa điện, tựa như súng đạn bắn vào một bức tường sắt cực kỳ kiên cố.

"Cái gì?".

"Làm sao có thể?".

"Đây là công pháp phòng ngự gì?".

Bốn gã thanh niên cặp mắt như muốn lòi cả ra ngoài, hiển nhiên không sao tin được một màn xảy ra, kiếm khí bọn chúng vất vả tu luyện đâu phải tầm thường, huống hồ là bốn đạo tề xuất, muốn ngăn cản trừ phi là một môn công pháp cực kỳ cao cấp, nhưng chỉ một tên tân sinh không chút thanh thế trước mặt kia lấy đâu ra võ kỹ lợi hại đến như vậy.

"Trên người gia hỏa này chắc chắn có đại bí mật".

Hoàng Viên Hạo ánh mắt trở nên vô cùng ngưng trọng, nhưng ngay sau đó đã lập tức sáng lên, trong lòng càng là khát khao ghen tị, hắn ở trong thánh địa đã lâu, còn chưa bao giờ thấy qua thứ công pháp lợi hại đến vậy, nếu như có thể đoạt được nó, chiếm được bí mật trên người Trần Phàm kia, địa vị trong tông của hắn lên sẽ như diều gặp gió, còn phải khom lưng uốn gối trước mặt người khác hay sao.

"Không cần nương tay nữa, gia hỏa kia trên người có tà công, nhất định là gian tế do tà ma ngoại đạo phái tới, chúng ta dốc hết toàn lực thay chấp pháp đội ra tay thu phục kẻ này".

Hoàng Viên Hạo giọng nói ầm ầm vang vọng, hạo nhiên chính khí, mở miệng liền chụp cho Trần Phàm một cái tội danh không hề nhỏ.

"Hừ! Hoàng nhị cẩu, ngươi quả thực khiến cho ta được mở mang tầm mắt đấy".

Trần Phàm ánh mắt lạnh lẽo nhìn lên bầu trời, nơi có gã họ Hoàng đang đứng, loại người như này hắn giết bao nhiêu cũng không đủ đã."Chết đến nơi rồi còn cứng miệng, các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, dốc toàn lực giết hắn, hậu quả ra sao có sư huynh ta gánh chịu".

Hoàng Viên Hạo nổi giận đùng đùng, tên tân sinh này liên tiếp nhục mạ hắn, hiện tại sát ý nổi lên, trong miệng hắn đã ban cho đối phương một chữ chết, dù sao nơi đây khung cảnh hoang vắng, chỉ thi thoảng mới có đệ tử ra đây thí luyện, mà toàn là đệ tử ngoại môn, hơn nữa Hoàng Viên Hạo đã có kế hoạch trong đầu, trước tiên giết chết Trần Phàm, cả tên mập chết bằm xấu số kia, sau đó đem toàn bộ sự việc được hắn vẽ ra từ trước trình bày với chấp pháp đội, dựa vào mối quan hệ của hắn hoàn toàn có thể lấp liếm cho qua chuyện này, huống hồ Trần Phàm dù sao vẫn chỉ là một đệ tử ký danh mà thôi, trong khi hắn đường đường là một nội môn đệ tử, bên nào nặng bên nào nhẹ tông môn chẳng cần nói cũng biết.

Còn về phần ý lực đáng sợ của Trần Phàm, bản thân Hoàng Viên Hạo lại không có lo lắng bao nhiêu, khi nãy quan sát gia hỏa này từ trên cao, hắn đã nhận ra Trần Phàm hóa ra chỉ có tu vi chân khí đại viên mãn, còn kém hắn hẳn một cái cấp bậc, huống hồ Hoàng Viên Hạo còn có trận pháp hiện tại, nếu vậy thì có gì phải lo, chỉ cần liên tục khống chế Trần Phàm, không cho gia hỏa này có cơ hội thi triển ra khí thế áp bức như vừa rồi nữa, vậy thì phần thắng nhất định nắm trong tay.

Trong đầu của Hoàng Viên Hạo không ngừng mường tượng ra viễn cảnh một tương lai tươi sáng, hắn cúi đầu nhìn xuống xem Trần Phàm, như là diều hâu đang nhìn một miếng mồi béo bở.

Nhưng mà mọi chuyện sẽ giống như những gì hắn tưởng tượng sao?

"Ha ha...vừa rồi là các ngươi ra tay, bây giờ phải đến lượt ta chứ".

Ngay khi bốn tên thuộc hạ của Hoàng Viên Hạo chuẩn bị phát động công kích lần nữa, thì lúc này Trần Phàm thân hình đã động, trong tích tắc liền biến mất tại chỗ, tốc độ nhanh tới không sao tưởng nổi, thoáng cái đã xuất hiện trước mặt gã Tô Văn trấn thủ ở phía đông, cánh tay vung lên đấm ra một quyền.

Chỉ thấy một cỗ lực lượng kinh người xuất hiện, dị tượng nổi lên, quyền ấn hoành không sáng rực như một vầng mặt trời nhỏ!

Tô Văn sắc mặt đại biến, tốc độ của đối phương khiến cho hắn không sao phản ứng kịp, thậm chí ngay cả ba tên đồng bọn bên kia cũng không kịp tiếp ứng, hắn chỉ có thể vội vàng đưa thanh trường kiếm ra trước người đón đỡ.

Oanh một tiếng, quyền kình đấm nổ không khí, thân hình của Tô Văn bị cú đấm của Trần Phàm đánh văng ra ngoài, áo quần bị lực lượng dư ba chấn cho nát vụn, khóe miệng phun máu như mưa.

Mà vào lúc này ba tên còn lại từ ba phía cũng đã ập tới sát bên người của Trần Phàm, ngăn không cho hắn tiếp tục công kích, ba đạo kiếm quang sắc lạnh lóe lên, hóa thành muôn vàn kiếm ảnh, giống như muốn chém mục tiêu ra thành ngàn khúc.

Nhưng Trần Phàm lại chẳng thèm quan tâm, mặc cho kiếm ảnh chém tới, lưỡi kiếm chạm vào Đế Vương Chiến Khải của hắn chẳng khác chém vào canh kim thiết bảo, cứng rắn vô song, không có mảy may xi nhê chút nào.

"Chết tiệt! Lực phòng ngự của gia hỏa này quá mạnh".

Ba gã thanh niên nghiến răng giận dữ, không ngừng công kích điên cuồng, mỗi tên liên tục vận dụng ra võ kỹ lợi hại của mình.

Bất quá mặc cho bọn chúng đâm chém chọc xỉa như thế nào đi chăng nữa, vẫn không thể mảy may làm gì được lớp giáp tưởng chừng hết sức mỏng manh kia, tựa như dao chém vào đá. Kiếm ảnh trùng trùng điệp điệp, kiếm khí sát phạt hung tàn, nhưng hết thảy đều chỉ là phí công vô ích.

"Cho ngươi nếm thử chiêu thức mới này của ta".

Trần Phàm bỏ qua mấy con muỗi đang vo ve bên cạnh, bàn chân nhấc lên chuẩn bị đạp xuống thân hình của Tô Văn một cước, gã này lần trước hắn đã tha cho một lần, không biết điều còn gọi người đến đây sinh sự, cũng tốt, muốn chơi ta chơi với các ngươi.

"Lão đại cố lên, đánh cho bọn chúng răng rơi đầy đất!".

"Lão đại vô địch, Trần sư huynh vô địch!".

Đỗ Mậu ở phía ngoài quan sát, miệng không ngừng cổ vũ hò reo, ánh mắt tập trung không chớp lấy một cái, với tư cách là người chứng kiến, hắn muốn khắc ghi trận chiến một chọi năm lịch sử này vào sâu trong thức hải để khi về còn kể cho mọi người.

Chương 102: Bá khí của Trần Phàm

"Hừ!".

Nhưng đúng vào lúc này, một đạo kiếm quang cực kỳ khủng bố từ trên trời cao chém xuống, tiếng xé gió bỗng chốc nổi lên...

"Lưỡng Phong Sát Kiếm!".

Hai đạo kiếm khí sắc bén tới cực hạn, dường như có thể cắt đứt hết thảy, xuyên qua mọi thứ, ẩn trong không khí như ảo như mờ, hóa thành hai đạo phong nhận vô cùng kinh khủng.

Phong nhận khổng lồ hóa thành từng luồng ánh sáng màu xanh bắn đi, tốc độ cực nhanh, xé toạc không khí, chớp mắt đã tới ngay sau lưng Trần Phàm, muốn phá tan chiến giáp kia rồi chém gia hỏa này ra làm ba đoạn.

Hoàng Viên Hạo không hổ danh là một đệ tử thiên tài, bản thân hắn đã tu luyện được ra hai đạo kiếm khí, so với người khác luyện ra một đạo mạnh hơn đâu chỉ gấp hai lần.

"Tới hay lắm!".

Trần Phàm ánh mắt lóe lên vài phần tán thưởng, thân hình như chớp xoay lại, cánh tay đồng thời vung lên, và một màn tiếp theo khiến cho gã họ Hoàng thiếu chút nữa kinh sợ mà rớt bịch xuống đất.

Chỉ thấy từ nắm đấm của Trần Phàm ngưng tụ ra một đạo quyền khí, không sai, đây chính là quyền khí, mà dị biến còn chưa hề dừng lại, quyền khí một phân thành ba, tạo thành ba luồng ánh sáng hư ảo màu vàng, bá đạo tuyệt luân, mang theo một sự sát phạt không hề sắc bén mà trái lại cực kỳ thâm trầm.

Kiếm có kiếm khí, đao có đao khí, thì quyền tất nhiên cũng có quyền khí, người ta gọi đây hết thảy là bá khí. Khí ở đây không phải đơn giản là lấy chân khí trong cơ thể ngưng tụ rồi thành, mà là tu luyện quyền pháp đến một loại trình độ nào đó mới sản sinh ra quyền khí, cái này thuộc về lĩnh ngộ, nó tượng trưng cho một loại sức mạnh vô hình từ cú đấm, uy lực tuyệt đối có thể gặp thần giết thần, gặp ma giết ma, hủy thiên diệt địa.

Trần Phàm trong thời gian bế quan vừa rồi, thì tu luyện ra quyền khí chính một loại thu hoạch bất ngờ của hắn, vốn dĩ người thường ban đầu chỉ có thể ngưng tụ ra một đạo khí mà thôi, nhưng Trần Phàm đâu phải người thường, hắn một lần lại xuất ra ba đạo quyền khí. Thực ra ngay từ khi đột phá lên chân khí cảnh Trần Phàm đã cảm giác mỗi lần mình động thủ thì dường như lại có thứ sức mạnh bí ẩn nào đó muốn bộc phát mà ra, chỉ là hắn vẫn chưa giải thích được, đến nay cuối cùng đã hiểu, hóa ra đó chính là bá khí của quyền, hay còn gọi là quyền khí.

"Không thể nào, ngươi làm sao có thể ngưng tụ được ba đạo quyền khí?".

Hoàng Viên Hạo hãi hùng kêu lên, kiếm khí của hắn phải gian nan lắm mới có thể tu luyện ra được, trải qua biết bao nhiêu phen vào sinh ra tử mới đột phá đến đạo thứ hai, đây chính là vốn liếng mà hắn hết sức tự hào, nhưng nay niềm tự hào đã bị gia hỏa trước mặt kia phá hủy.

Nói đúng ra là bị ba đạo quyền khí hủy diệt!

Mà lúc này đây, quyền khí của Trần Phàm đã từ dưới đất phóng vụt lên, giống như ba luồng ánh sáng được tạo nên bởi kim khí, lấp lánh ánh vàng, chúng xoay tròn và giao thoa với nhau trên không trung tạo nên những vòng xoáy vô cùng đẹp mắt.

Ầm ầm ầm...

Quyền khí chỉ trong tích tắc đã va chạm với kiếm khí, hai đạo phong nhận thoáng cái bị đập tan, giống như đậu hủ gặp sát thép, nương theo đó là những tiếng nổ vang trời, chỉ thấy dư ba như vòng tròn lớn tỏa ra, chấn cho toàn bộ cây cối trong phương viên vài trăm mét nát bấy, đá bụi bay tứ tung mù mịt.

Bá khí cũng phân ra mạnh yếu, dựa vào lĩnh ngộ và thực lực của người thi triển mà sẽ mang theo uy lực khác nhau, quyền khí của Trần Phàm rõ ràng có chất lượng cao hơn so với Hoàng Viên Hạo không ít, dù chỉ một đạo quyền khí của hắn cũng đủ đánh bay hai đạo kiếm khí của đối phương rồi, huống hồ là ba đạo, Trần Phàm cũng là lần đầu tiên sử dụng sức mạnh này, hắn muốn kiểm nghiệm xem uy lực đến đâu, giờ nghĩ lại có khi nào mình đã quá mạnh tay chăng?

Ba đạo quyền khí sau khi đánh nát kiếm khí của Hoàng Viên Hạo, thế đi không giảm, chỉ là kim quang có hơi mờ nhạt chút ít, gã họ Hoàng nghiến răng nghiến lợi, vội vã lấy từ trong người ra một tấm khiên hình lục giác dày cộm, trông có vẻ vô cùng kiên cố, hiển nhiên là một kiện binh khí phòng ngự cấp cao.

Bụp bụp bụp...

Quyền khí của Trần Phàm đập mạnh lên trên lá chắn của Hoàng Viên Hạo, lập tức bề mặt thuẫn bài hiện lên ba vết lõm sâu, xung quanh còn kèm theo không ít vết rạn nứt, còn kẻ đang núp phía sau nó thì...

Phụt!Hoàng Viên Hạo cả người cùng thuẫn bay ngược ra sau, tấm khiên sau đó cũng không biết văng đi đằng nào, tuy rằng đã ngăn cản thành công ba đạo quyền khí của Trần Phàm, nhưng lực xung kích truyền tới cũng khiến cho Hoàng Viên Hạo không hề dễ chịu, toàn thân rơi đập xuống đất, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, khỏi nói cũng biết lúc này đã bị thương nặng, kiện binh khí vừa rồi cũng đã hỏng mất, nhưng ít nhất nó cũng giúp cho hắn khỏi bị mất mạng.

"Hoàng sư huynh!".

Thành Cương, Lương Trọng, Triệu Đỉnh Quân vội vàng chạy tới, sắc mặt vừa sợ vừa giận, mà Hoàng Viên Hạo cả người lúc này bị đập xuống đất cũng đã lồm cồm bò dậy, thần sắc kinh hãi cùng không sao tin nổi những gì vừa xảy ra, giờ phút này hắn mới biết đối phương khủng bố tới mức nào, cố nén thương thế trong người, Hoàng Viên Hạo gào lên như một kẻ điên:

"Không...không thể nào! Ngươi không thể nào mạnh tới như vậy! Ta không tinnnn..."

"Không tin thì người làm được cái trò gì, ngươi thua rồi, tất cả những thứ trên người các ngươi giờ đều là của ta".

Trần Phàm thấy bộ dạng gã này cũng chỉ có thể lắc đầu, lạnh lùng nói.

"Ha ha ha...muốn ta chịu thua? Nằm mơ".

Hoàng Viên Hạo ngửa cổ lên trời cười lớn, lúc này tự nhiên thanh tỉnh lại, hắn lấy từ trong người ra một viên đan dược bỏ vào trong miệng, sau đó ánh mắt sắc lạnh nhìn đám đàn em, nói như ra lệnh:

"Các ngươi lên cầm chân hắn cho ta".

"Sư huynh cái này..."

Ba gã thanh niên khuôn mặt ái ngại nhìn Hoàng Viên Hạo, rồi lại ái ngại nhìn nhau, ba đạo quyền khí, đến Hoàng sư huynh hai đạo kiếm khí vừa chạm đã bị đánh nát, dù có vương binh phòng ngự cũng bị đánh bay, tí nữa thì hẹo, bọn họ lao lên có khác nào là đâm đầu vào chỗ chết.

Dù sao gia hỏa kia chỉ là muốn lấy đồ trên người bọn họ thôi, đưa cho hắn còn hơn mất mạng.
"Các ngươi sợ cái gì, bổn sư huynh còn có át chủ bài chưa dùng".

Hoàng Viên Hạo quắc mắt quát lên, sắc mặt trầm xuống, dường như nếu mấy tên đàn em này không theo lời hắn sẽ lập tức bị thanh lý môn hộ.

"Đúng rồi, vậy mà chúng đệ lại quên mất".

Triệu Đỉnh Quân ánh mắt sáng lên, như là sực nhớ ra điều gì, không sai, Hoàng sư huynh của bọn họ vẫn còn chưa thua, thế là ba gã lại nhìn nhau lần nữa, tất cả đều gật đầu, vẻ e ngại vừa nãy đã biến đi đâu hết, thay vào đó là sĩ khí dâng lên.

Ba gã thanh niên không nói hai lời, nắm chặt trường kiếm lập tức lao tới, tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã bao vây lấy Trần Phàm, mà Tô Văn chẳng biết từ bao giờ cũng đã nhanh chân vọt tới, vừa rồi thương thế của hắn không nặng, chỉ là bị Trần Phàm đánh bay, sau khi đan dược điều trị đã lại sinh long hoạt hổ, cùng với ba tên đồng bọn của hắn tạo thành Tiểu Tru Ma Kiếm Trận như ban đầu.

"Đám ruồi muỗi các ngươi, ta cũng muốn phí thời gian làm gì nữa".

Trần Phàm nhíu mày, thắng bại đã phân, cái đám này còn cố chấp như vậy, đã thế ta cũng không cần chơi đùa nữa.

Thân thể của hắn chợt động, chân khí cuồn cuộn tuôn ra, ngưng tụ vào chân phải, cả người bất chợt nhảy lên không trung một cái, chuẩn bị thi triển ra một bộ cước pháp cực kỳ kinh người.

"Cước Tảo Bát Hoang!".

Một trong những chiêu thức của Liệt Sơn Đại Địa Cước, hôm nay Trần Phàm mới đem ra sử dụng, nhất cước vừa ra, chỉ thấy chân của hắn vẽ nên một vòng tại không khí, cuồng phong nổi lên, quét sạch hết thảy, ẩn trong một cước còn có tam đạo bá khí của bản thân gia trì, uy lực lại càng tăng lên gấp bội.

Quyền khí chính là tinh túy của quyền đạo, một khi luyện thành, nếu như thi triển bất kỳ một môn công phu quyền cước nào đó, đem quyền khí dung nhập vào bên trong, dù chỉ là một môn võ kỹ bình thường cũng có uy lực vô cùng khủng bố, bá khí càng nhiều đạo, sức mạnh lại càng được gia tăng.

Liệt Sơn Đại Địa Cước tuy chỉ là một môn võ kỹ hoàng cấp, nhưng Trần Phàm bản thân đã tu luyện ra được ba đạo quyền khí, vốn dĩ thực lực của hắn đã cao hơn mấy gã thanh niên kia rất nhiều, bá khí một đạo lại càng là như vậy, huống hồ tới ba đạo, nếu như gia trì vào bên trong một cước này, dù cho bốn tên kia có sử dụng võ kỹ huyền cấp cũng không thể ngăn nổi.

Cước còn chưa tới nơi mà kình lực phả vào mặt khiến cho mấy gã thanh niên phải kinh hãi, trong lòng vốn đã rất kiêng kị Trần Phàm, lập tức nhanh chóng vận dụng võ kỹ của bọn họ cùng nhau chống lại.

Kiếm vung, quyền đấm, chưởng tung...cả bốn gã không ai bảo ai xuất sử ra võ học mạnh nhất của mình, bọn chúng đều là đệ tử ngoại môn, trong Vạn Linh Tông công pháp võ kỹ thấp nhất cũng đã là huyền cấp, các tiếc cả bốn người đều chỉ luyện ra được một đạo bá khí mà thôi, huống hồ lĩnh ngộ kém hơn Trần Phàm một bậc, bá khí tự nhiên phải yếu hơn không ít.

Bốn gã đệ tử ngoại môn, một gã nội môn, vậy mà vây quanh một tên ký danh đệ tử còn chẳng làm gì được, cảnh tượng này không khỏi khiến cho người xem khiếp sợ líu lưỡi.

Đáng tiếc hiện tại chỉ có Đỗ Mậu là khán giả duy nhất của trận đấu này, nếu không chuyện này sẽ gây nên oanh động không nhỏ trong thánh địa.

Oành...

Một tiếng nổ lớn vang lên, bốn gã thanh niên đồng loạt kêu lên một tiếng đầy đau đớn, cả người bị một cước đá bay, như diều bị đứt dây bắn ngược ra tứ phía.

Nhưng Trần Phàm nào có chịu buông tha, ngay khi mũi chân vừa đạp lên ngọn cỏ, thân hình của hắn đã như ma như quỷ phóng tới một phía, tốc độ như lưu quang chớp giật.

Nhưng đúng vào lúc này, có dị biến đột ngột nổi lên...

Chương 103: Hắc hổ kiếm nha

"Sư huynh cẩn thận!".

Đỗ Mậu dường như thấy được gì đó, hắn lập tức hét lớn lên cảnh báo cho Trần Phàm, bộ dáng mười phần khẩn trương.

Chỉ thấy lúc này trời xanh như đột nhiên tối lại, nhưng không phải là bị mây đen bao phủ, mà phía trên đầu của Trần Phàm hiện tại đang có một cái bóng khổng lồ buông xuống, Đỗ béo thấy được đương nhiên Trần Phàm cũng có thể nhận ra, giác quan của hắn vô cùng nhạy bén, khuôn mặt bình tĩnh mười phần, cảm giác được cái thứ trên đầu mình mang theo một tia uy hiếp, nhưng chỉ vẻn vẹn có một tia mà thôi, tuy vậy hắn cũng không hề khinh địch, lập tức vận lên Đế Vương Chiến Khải hộ thân.

Ngay khi chiến khải vừa mới bao phủ lên người Trần Phàm, tức thì một trảo ấn đã từ trên cao bổ xuống, tốc độ như thiểm điện, mang theo cuồn cuộn sát khí, giống như muốn xé mở đại địa.

Trần Phàm theo bản năng giơ hai cánh tay co chéo trước ngực ra đón đỡ, soạt một tiếng, âm thanh chói tai như sắt cạo đá vang lên, trước người của hắn lóe ra mấy đường tia lửa, cả người bị thứ lực lượng hung bạo đánh cho bắn ngược ra xa.

Trần Phàm nhanh chóng hơi khom người xuống, một chân co lên phía trước, chân kia đạp về phía sau, thế bay lập tức bị hắn cưỡng chế dừng lại, kéo theo cả một rãnh dài in trên mặt đất. Sau khi ổn định được thân hình, lúc này Trần Phàm mới đem ánh mắt nhìn xuống chiến khải của hắn.

Ghê gớm thật, một trảo vừa rồi vậy mà có thể để lại vết cào trên Đế Vương Chiến Khải của ta...

Phải biết trước đó dù là kiếm khí cũng không thể mảy may tạo được vết tích gì trên bề mặt chiến khải của hắn, vậy mà cái thứ vừa rồi kia lại làm được, hiển nhiên là sức sát thương cực kỳ kinh khủng.

Trần Phàm nhìn lên phía trước, chỉ thấy ở trước mặt mình hơn ba trăm mét, đứng lù lù một con mãnh thú thân hình cự đại, giống hổ mà không phải phải hổ, giống báo mà không phải báo, đang chễm trệ phía trên một mỏm đá lớn bằng quả núi, bộ dáng trông cực kỳ dữ tợn, hai cái răng nanh dưới miệng to bằng bắp chân, tinh quang phản chiếu từ ánh nắng trên cao chiếu xuống khiến cho nó trông lại càng thêm sát phạt, giống như hai thanh lợi kiếm nhe ra nhọn hoắt, tưởng như một cú đớp có thể táp bay cả núi rừng.

Mãnh hổ vô cùng to lớn, áng chừng phải bằng tám chiếc xe tải cộng lại, toàn thân đen sì, thi thoảng lại lè ra cái lưỡi đỏ au màu máu liếm láp khóe miệng, cặp mắt đỏ rực như lửa đang nhìn chằm chằm lấy Trần Phàm, giống như đang nhìn một con mồi béo bở.

"Hắc Hổ Kiếm Nha, lão đại, đây là một con linh thú đó, huynh phải cẩn thận!".

Đỗ béo dường như cũng có nghiên cứu về linh thú, vừa nhìn rõ là đã nhận ra ngay, lập tức hô lên nói với Trần Phàm.

"Hừ! Tên mập chết dẫm, sau khi xử lý xong gia hỏa kia ta sẽ để cho ngươi làm bữa điểm tâm cho linh thú của ta".

Hoàng Viên Hạo lừ mắt nhìn Đỗ Mậu.

"Ha ha ha!".

Nhưng đột nhiên lúc này chợt vang lên tiếng cười của Trần Phàm.

"Ngươi cười cái gì?".

"Một người một thú sao, hóa ra đây là át chủ bài của ngươi, nhưng cần nhiều hơn một con mèo bệnh để lấy mạng ta đấy".

Trần Phàm có chút mỉa mai nói, linh thú phía trước đúng là rất mạnh, tu vi tuy cũng là ngưng dịch cảnh trung kỳ giống như Hoàng Viên Hạo, nhưng thực tế Hắc Hổ Kiếm Nha còn lợi hại hơn cả chủ nhân của nó nhiều, cũng không biết gã họ Hoàng này thu phục kiểu gì được, hiển nhiên thủ đoạn không phải tầm thường, linh thú cũng giống như yêu thú, tu luyện tiến cấp chậm chạp hơn con người, nhưng đổi lại thực lực sẽ mạnh hơn so với nhân loại đồng cấp không ít, Hắc Hổ Kiếm Nha thực lực có thể sánh ngang với ngưng dịch cảnh đỉnh phong, cộng thêm bản thân Hoàng Viên Hạo thì hoàn toàn có thể nghiền ép một cao thủ ngưng dịch đại viên mãn.

Chỉ có điều người gã phải đối mặt là Trần Phàm mà thôi, hắn không phải là tự cao tự đại, mà giờ thực lực của hắn phải tương đương với cao thủ kết đan sơ kỳ, hoàn toàn có vốn để kiêu ngạo!
"Hừ!".

Hoàng Viên Hạo hừ lạnh một tiếng, thân hình lăng không nhảy lên lưng linh sủng của mình, chễm chệ ngồi trên đó nhìn Trần Phàm với ánh mắt sắc bén, gã trầm giọng nói:

"Không thể không nói ngươi thật can đảm, chết đến nơi vẫn còn thản nhiên ngông cuồng như vậy, nhưng mặc kệ ngươi bản lĩnh ra sao, hôm nay cũng phải táng thân tại chỗ này".

Hoàng Viên Hạo một ngón tay chỉ xuống đất, ngay sau đó thân hình khẽ động, chỉ chớp mắt đã biến mất trên lưng linh sủng của hắn, tốc độ quá nhanh, người bên ngoài cũng chẳng hề biết được hắn đã biến đi như thế nào.

Mà đồng thời lúc này bốn gã Tô Văn, Thành Cương, Lương Trọng, Triệu Đỉnh Quân từ phía sau cũng đã triển khai công kích, có thể nói là dốc toàn lực đâm ra một kiếm.

Kiếm quang sắc lạnh, bốn thanh trường kiếm bạo đâm mà tới, kiếm khí lăng lệ phong tỏa bốn hướng đánh thẳng tới Trần Phàm, hợp kích chi thuật, chỉ trong nháy mắt liền nổ đến trước mặt hắn.

Nhưng mà sát chiêu thực sự còn ở phía sau, chính là hai đạo phong nhận khủng bố của Hoàng Viên Đạo, lúc này hắn đã hiện thân, kiếm pháp của tên này cũng được gia trì thêm kiếm khí, uy lực bạo tăng, từ trên cao một đường chém thẳng xuống, không khí lúc này như chém ra từng đoạn.

Ngoài ra Hắc Hổ Kiếm Nha vẫn đang đứng đó nhìn Trần Phàm, toàn thân điều chỉnh đến trại thái chiến đấu tốt nhất, bất cứ lúc nào cũng có thể tung ra một kích lôi đình.

Năm người một thú, lấy thế đè người, tầng tầng lớp lớp, công kích điên cuồng, sát khí thao thiên. Đối mặt với từng ấy công kích như thế, thủ đoạn tốt nhất chính là phải tạm lánh phong mang.

"Hừ!".

Nhưng mà đối mặt với tất cả những thứ khủng bố kia, Trần Phàm vẫn không hề nao núng, thân hình chớp động, tựa như quỷ mị phiêu linh, ám vân dạ hành được thi triển tới cực hạn, dù là ban ngày cũng ảo diệu phi thường, trong một tích tắc đã thoát khỏi mấy đạo kiếm khí của đám người Hoàng Viên Hạo.

Nhưng trong nháy mắt, Hắc Hổ Kiếm Nha như một đạo hắc ảnh xẹt qua hư không, giống như chỉ đợi cho Trần Phàm làm ra cử động, chỉ tích tắc thôi đã lướt tới ngay tới trước mặt của hắn, linh thú này tuy rằng hình thể to lớn, nhưng tốc độ lại nhanh tới dọa người.Rồi trong cái nháy mắt lần hai, Hắc Hổ Kiếm Nha đã vung lên một trảo, chân trước của nó như vẽ một vòng trên đầu đối phương, móng vuốt màu đen hung bạo kéo xuống, trong hư không lập tức hiện ra năm đạo hắc quang do lợi trảo của linh thú tạo thành, không khí như tờ giấy mỏng bị nó một kích xé toạc.

"Tới tốt!".

Trần Phàm ánh mắt lóe lên tinh quang, khuôn mặt tiếu dung nhàn nhạt, con hổ này rình chờ hắn làm ra cử động rồi từ đó lôi đình một kích, hắn chẳng lẽ lại không biết chờ cho nó tấn công mình rồi một kích lôi đình hay sao, Trần Phàm thân thể đang nghiêng lập tức xoay mình ảo diệu, đồng thời cánh tay vung lên đấm ra một quyền.

Quyền ấn tựa như một luồng sáng theo đó bắn ra, vẻn vẹn chỉ có một quyền, nhưng bên trong dung nhập tới ba đạo quyền khí.

"Cô Tinh Tuyệt Sát!".

Không, có lẽ giờ phút này nên gọi là Tam Tinh Tuyệt Sát mới phải, cú đấm cực mạnh mang theo ba đạo quyền khí của Trần Phàm đánh gãy rồi xuyên thẳng qua năm đạo hắc quang của Hắc Hổ Kiếm Nha, tống thẳng lên thân hình đồ sộ của nó.

Mặc kệ cho mấy đạo kiếm khí dữ dội kia lại tiếp tục đâm tới, rơi vào người Trần Phàm cũng chỉ có hai đạo phong nhận còn coi như có chút mạnh mẽ, miễn cưỡng cũng có thể để lại được hai vết xước trên chiến khải của hắn mà thôi, Trần Phàm nhận ra được chỉ có con Hắc Hổ Kiếm Nha là mạnh nhất ở đây, còn bốn đạo kiếm khí kia dù là hợp kích chi thuật, nhưng rơi vào trong mắt Trần Phàm lại yếu đuối đến thương cảm, sơ hở tràn đầy, vốn dĩ không có chút lực uy hiếp nào với hắn, vậy thì cứ coi như là gió nhẹ thổi qua đi.

Gào...

Thân hình của Hắc Hổ Kiếm Nha bị đánh ngược trở lại, dường như có tiếng xương vỡ gãy vang lên, con linh thú rống lên một hồi đau đớn, hiển nhiên đã bị một kích này đập cho thụ thương.

Nhưng cái này cũng đã có thể thấy phòng ngự của con hổ này mạnh tới mức nào, phải biết trước đó Hoàng Viên Hạo xuất ra hai đạo kiếm khí, cộng thêm có cả hộ thuẫn phòng ngự mà vẫn bị quyền khí của Trần Phàm đánh cho thổ huyết trọng thương, mà Hắc Hổ Kiếm Nha bị trúng đòn trực diện cũng chỉ khiến cho nó có vài đoạn xương bị gãy.

Mà một trảo của linh thú cũng đánh cho Trần Phàm văng đi thật xa, hiển nhiên trảo kình lần này còn mạnh hơn lần trước. Nhưng vẫn Trần Phàm ứng phó rất nhanh, lập tức lộn người trên không trung một cái, ngay khi bàn chân của hắn vừa chạm đất lại lập tức nhanh chóng lấy đà bắn người vọt lên, tựa như tên bay đạn bắn.

Nói thì chậm mà thực tế diễn ra lại rất nhanh.

Công kích liên hoàn của Trần Phàm chỉ diễn ra trong tích tắc, thế như chẻ tre, không gì cản nổi.

"Đáng chết!".

Hoàng Viên Hạo cặp mắt long lên sòng sọc, miệng thét lớn một tiếng, một màn xảy ra lại tiếp tục như một nhát đinh đóng mạnh vào tâm linh của hắn, linh sủng coi như niềm kiêu hãnh cuối cùng của hắn không ngờ cũng bị Trần Phàm kia một kích đánh thương, rốt cục thì gia hỏa đó phải mạnh tới mức nào, Vạn Linh Tông ta cớ sao lại xuất hiện ra một tên quái vật đáng sợ như thế.

Nhưng những ý nghĩ này rất nhanh được Hoàng Viên Hạo ném ra khỏi đầu, hiện giờ việc cấp bách nhất chính là cứu nguy cho linh sủng của hắn đã.

Hoàng Viên Hạo lập tức cùng bốn gã đàn em của mình lao lên vọt tới, trên người lúc này có bao nhiêu lực lượng, bao nhiêu bản lĩnh tất cả đều bộc phát ra hết, tựa như là muốn liều mạng tập thể vậy, thậm chí cả những ảo tưởng sức mạnh mà bản thân bọn chúng vốn không hề có cũng muốn moi ra, bởi vì đây là một trận chiến có liên quan tới danh dự tôn nghiêm, một đệ tử nội môn lại bị khí thế của tên tân sinh ký danh đệ tử ép cho không sao thở nổi, đây đã trở thành nỗi ám ảnh lớn trong tâm trí Hoàng Viên Hạo, chỉ có dùng máu của gia hỏa kia mới mong sao rửa sạch được.

Thế nhưng đột nhiên lại có dị biến nổi lên, gã họ Hoàng không biết suy nghĩ cái gì, phút chốc đang một đường công kích Trần Phàm hắn lại vòng ngược trở lại, tốc độ thiểm điện hướng tới một mục tiêu khác, không ngờ lại chính là Đỗ Mậu đang quan chiến nãy giờ.

Chương 104: Đỗ Mậu hiển uy

"Hoàng Viên Hạo ngươi dám...có bản lĩnh thì nhắm vào ta đây".

Hành động của gã họ Hoàng lập tức đã thu hút sự chú ý của Trần Phàm, khuôn mặt hắn không khỏi trầm xuống, tên tiểu nhân bỉ ổi này lại muốn dùng người của hắn để uy hiếp hắn sao?

"Ha ha...tên mập chết bằm, ngươi cuối cùng cũng phải rơi vào tay ta".

Hoàng Viên Hạo không thèm để ý đến Trần Phàm, một trảo vồ tới chỗ của của Đỗ Mậu, nhe răng cười đắc ý, đến giờ phút này tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói thực lực của Trần Phàm đã hoàn toàn vượt xa hắn, cho dù có dùng đến cả linh sủng của mình trợ chiến đi nữa cũng không làm nên chuyện gì, cho nên hiện tại biện pháp duy nhất của Hoàng Viên Hạo chính là bắt lấy tên mập kia ra làm bia đỡ đạn phản công, uy hiếp Trần Phàm, gia hỏa này ném chuột phải sợ vỡ bình, phần thắng chắc chắn lại nằm trong tay của hắn.

"Phi! Mẹ kiếp, nói cho ngươi biết, tên khốn ngươi trái một câu phải lại một câu mập, lão tử đây đã thấy không ưa rồi, đã thế còn thêm hai chữ chết bằm vào nữa, Đỗ Mậu ta ghét nhất người khác nói mình mập, lão tử là béo, ta đây thích béo, ngươi hiểu chưa?".

Đỗ Mậu thích béo chứ không hề thích mập!

Hắn tức tối phun ra một ngụm nước bọt rồi nói, trái ngược với trong suy đoán của mọi người, Đỗ Mậu lại dường như không hề có ý e sợ gã họ Hoàng kia chút nào, hắn vừa nói tay vừa đồng thời từ bên trong lấy ra một tấm phù lục, cầm nó trên tay rồi bóp nát...

Mà lúc này trảo ấn của Hoàng Viên Hạo cũng đã ập lên trên người của hắn, Đỗ Mậu tu vi chỉ có hư khí đỉnh phong, tại nơi đây chính là một con kiến vô cùng yếu đuối, ai cũng có thể tùy ý dẫm đạp.

Nhưng mà, ngay khi Đỗ Mậu kích hoạt tấm phù lục trên tay hắn, một màn không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra.

Chỉ thấy một đạo quang mang lóe lên rồi nhanh chóng hình thành một cái lá chắn hình cầu, bao phủ lấy một phạm vi nhỏ xung quanh Đỗ Mậu, màn sáng màu vàng do những khối ô hình lục giác ghép lại với nhau, tựa như bề mặt của một cái mai rùa, thoạt trông cực kỳ chắc chắn.

Mà đúng là cực kỳ chắc chắn thật, trảo ấn của Hoàng Viên Hạo vừa đánh lên màn sáng một cái, tựa như là hài tử đập tay vào đá tảng, bị lực phản của quang thuẫn chấn cho bắn ngược ra sau, cặp mắt trợn lên đầy vẻ không sao tin nổi.

"Hộ Quang Phù, tên mập ngươi làm sao lại có được thứ này?".

Sở dĩ khiến cho gã họ Hoàng sững sờ đến như vậy đơn giản là vì thứ mà Đỗ Mậu sử dụng vừa rồi là một tấm phù lục rất trân quý, Hộ Quang Phù, đến bản thân gã là một đệ tử nội môn cũng chưa có lấy một tấm, nghe nói trừ phi là cảnh giới cấp bậc cường giả ra tay, nếu không từ kết đan cảnh trở xuống không ai có thể phá nổi lớp phòng ngự của nó.

Ba ngàn đại đạo, phù văn là một trong số đó, thường là những tấm phù lục bên trên có chứa văn tự, người chuyên chế luyện chúng được gọi là những phù văn sư, đem lực lượng ẩn chứa bên trong một tấm phù bé nhỏ thông qua những văn tự phi thường thần bí, những hoa văn ký tự này một khi biết cách liên kết và phối hợp với nhau có thể tạo nên những điều không sao tưởng nổi. Phù văn có đủ các loại hình vô cùng đa dạng và phong phú, từ đơn giản đến phức tạp, từ tầm thường đến khủng bố, có cái chỉ có thể tạo ra đốm lửa bóng nước, nhưng cũng có loại lại có uy năng hủy thiên diệt địa, thay đổi luân hồi...Chúng thường được các tu sĩ sử dụng như một thứ bùa hộ thân hay biến thành những thủ đoạn khó lường trong chiến đấu, vừa là hỗ trợ chủ bị lại còn có thể đề thăng lên lực chiến, tỷ như tấm phù lục của Đỗ Mậu là một loại phù văn chuyên về phòng ngự.

"Thế nào, sợ rồi phải không, nói cho ngươi biết thách cả dòng họ nhà ngươi giờ phút này cũng chẳng làm gì được ta, cái thứ tiểu nhân bỉ ổi, vô liêm sỉ, chỉ biết ỷ mạnh hiếp yếu, Đỗ béo ta còn lâu mới sợ cái thứ tiểu nhân như ngươi, ta khinh..."

Đỗ Mậu giờ phút này dáng vẻ hết sức oai phong, hai tay chống nạnh, khuôn mặt hếch lên, ánh mắt rơi vào trên người Hoàng Viên Hạo đầy thách thức, rồi lại không ngừng chỉ tay vào đối phương mà chửi rủa, hiển nhiên rất là bực mình, bởi vì tự dưng không đâu phải lãng phí mất một tấm phù lục quý giá của hắn vì tên tiểu nhân đáng ghét này.

"Lão đại yên tâm, cứ thoải mái mà chiến, gã họ Hoàng này không làm gì được đệ đâu"."Được đấy Đỗ béo!".

Trần Phàm gật đầu mỉm cười, xem ra Đỗ béo này nội tình không phải tầm thường a, thực lực tuy không được tốt lắm nhưng tài phú nhất định không hề đơn giản.

"Khốn kiếp!".

Hoàng Viên Hạo nghiến răng nghiến lợi, kế hoạch vốn tưởng hết sức êm đẹp lại bị đổ bể trong nháy mắt, cái này cũng tại hắn quá khinh thường mục tiêu của mình, vốn nghĩ rằng với thực lực hiện tại, muốn bắt lấy một tên hư khí cảnh đỉnh phong còn dễ hơn trở bàn tay, cho nên xuất thủ không phải toàn lực, nào ngờ tên mập đó còn có thủ đoạn như vậy, tiện tay một cái xuất ra một tấm Hộ Quang Phù, khiến cho hắn giờ phút này không khỏi vừa giận dữ lại thêm phần ghen tị.

Nhưng mà Hoàng Viên Hạo cũng không có giận dữ và ghen tị được bao lâu, bởi vì hắn và người của mình sẽ chuẩn bị phải đối mặt với thảm họa!

Chỉ thấy Trần Phàm khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, song quyền nắm chặt, thân hình của hắn như lưu quang thiểm điện bất chợt vọt lên.

"Đứng lại, ngươi có biết chúng ta là..."

Tô Văn cố gắng hét lên, hắn cùng với Thành Cương, Lương Trọng, Triệu Đỉnh Quân nhìn Trần Phàm kia đang tiến tới mà có cảm giác như thần chết đang tới gần. Tô Văn giờ phút này đã có chút cảm thấy hối hận rồi, tự dưng lại đi dây vào cái tên quái vật này làm chi, hiện tại chỉ có thể dùng thân phận của mình đem ra uy hiếp, con người một khi đối mặt với tồn vong sinh tử thường bám víu vào bất cứ thứ gì có thể bám được, chỉ tiếc hắn còn chưa kịp nói hết câu thì trước mặt đã như bị tối sầm lại.

Trần Phàm thân ảnh như ánh chớp vọt tới phía bốn gã thanh niên đấm ra quyền, vẻn vẹn chỉ một quyền, toàn bộ không khí xung quanh bọn chúng lập tức bị đấm nổ, lực xung kích cực lớn như một vòng tròn tỏa ra, chấn cho bốn gã thanh niên thân thể bay lên loạn xạ, tựa như lá khô gặp gió, áo quần thi nhau bạo tạc, mỗi tên lại bay đi một hướng, khóe miệng máu tươi phun trào.

Nhưng Trần Phàm thế công còn chưa hề dừng lại, thân hình của hắn lại rung lên một cái, như chớp như quang, phóng tới một tên rồi lại một tên vung chân đạp xuống.A...a...a...

Từng tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang lên, Trần Phàm cứ mỗi lần xuất ra một cước là lại có một gã thanh niên kêu thảm, hắn cứ thế quỷ mị như ma, phiêu dật như quỷ, giơ chân một cước đá vỡ đan điền của từng tên trong chúng, vốn dĩ định trước khi làm vậy sẽ hút hết toàn bộ chân khí của đám này cho đỡ lãng phí, dù sao thịt muỗi nhỏ cũng vẫn là thịt a, nhưng hắn lại không thèm làm thế, hiển nhiên trong đầu đã có tính toán của mình.

Lần trước dùng Vũ Trụ Dung Lô lên người gã Tào Thịnh kia, Trần Phàm nhận thấy rằng chiêu này không nên sử dụng bừa bãi khi đang ở chỗ đông người, nhất là ở trong một thánh địa tông môn như Vạn Linh Tông, dù hắn đã tạo hiện trường giả bằng cách đá bể đan điền của đối thủ, tuy nhiên một người thì không sao, nhưng nếu cứ nhiều lần làm thế tất sẽ không thể tránh khỏi bị nghi ngờ, đến lúc đó sẽ vô cùng phiền phức, hắn hiện tại còn chưa có đủ thực lực để bỏ qua hết thảy.

"Tới lượt ngươi, A Hoàng!".

Trần Phàm lạnh giọng, sau khi xử lý xong bốn gã thanh niên kia, tất cả chỉ vẻn vẹn diễn ra trong vài nhịp hô hấp, bốn gã đàn em của Hoàng Viên Hạo lúc này đã như bốn cái xác không hồn nằm bẹp trên mặt đất, hiện tại đã tới phiên gã đại ca của chúng rồi.

Trần Phàm gọi gã là A Hoàng bởi ở kiếp trước hắn có xem một bộ phim mà nhân vật chính trong đó đã từng đặt tên cho con chó của mình như vậy, không biết Hoàng Viên Hạo kia có hiểu được hay không.

Nhưng khi Trần Phàm chuẩn bị đánh tới, bất chợt linh sủng của Hoàng Viên Hạo đã vọt lên, thân hình khổng lồ ngăn cản phía trước, không biết đã hồi phục từ khi nào, nó gầm lên hung bạo một tiếng, miệng rộng há ra để lộ hai chiếc răng nanh to lớn đầy đáng sợ, một ngoạm cắn tới, nếu như cú cắn này táp vào ngọn núi phía sau thì lập tức sẽ bị nát thành đá vụn, hiển nhiên khi thấy chủ nhân của mình bị tấn công thì Hắc Hổ Kiếm Nha không cần ra lệnh cũng sẽ liều mạng với kẻ địch.

"Cút ngay!".

Trần Phàm quát lên một tiếng, thân hình nhảy lên không trung, vung chân đạp xuống một cước.

Cước Đạp Sơn Hà!

Bước chân như sấm sét từ trên cao giáng xuống, trúng ngay cái đầu của Hắc Hổ Kiếm Nha, linh thú rống lên một hồi đau đớn, cả người lại bị bắn ngược ra ngoài, thân hình đồ sộ đụng nát một trái núi, lần này e là không thể gượng dậy được nữa rồi.

"Linh sủng của ta!".

Hoàng Viên Hạo trong lòng rỉ máu, sắc mặt không ngừng vặn vẹo, nhìn Trần Phàm mà căm hận không thôi, nhưng hắn cũng biết giờ phút này đại thế đã mất, nếu còn không chạy đợi khi gia hỏa kia đến đây, số phận của hắn cũng giống như mấy gã đàn em của mình.

"Đã thua còn không chịu thừa nhận, vậy thì chết di cho ta!".

Trần Phàm vung tay đấm ra một quyền, quyền ấn tựa như lưu tinh, ba đạo quyền khí giao thoa xoay tròn, đối với những kẻ có sát tâm với mình, Trần Phàm chưa bao giờ có khái niệm nương tay, kết cục của chúng chỉ có duy nhất một chữ - chết!

Chương 105: Hoài bão lớn như vũ trụ bao la

"Lão đại chờ đã".

Đột nhiên Đỗ Mậu hét lên, thân hình ục ịch vội vàng chạy tới, dường như lo sợ Trần Phàm sẽ giết chết Hoàng Viên Hạo, hành động này của hắn khiến cho mọi người đều không khỏi kinh ngạc.

"Gì vậy Đỗ béo?".

Trần Phàm tạm dừng thế công nhíu mày hỏi.

"Lão đại, huynh không nên giết hắn, trong Vạn Linh Tông cấm chỉ giết chóc đồng môn".

"Ta biết, nhưng vừa rồi gã này không phải đã muốn giết ta sao?".

"Đúng vậy, nhưng hắn dù gì cũng là đệ tử nội môn, cao hơn đám tân sinh như chúng ta hẳn hai cái cấp bậc, nếu có giết một tân sinh thì cùng lắm cũng chỉ bị tông môn trách phạt qua loa mà thôi, nhưng nếu như huynh giết hắn thì lớn chuyện rồi đó".

Đỗ Mậu khuôn mặt nhăn nhó nói, nếu như ở bên ngoài hắn đương nhiên cổ vũ cho lão đại giết chết gã họ Hoàng này còn không kịp, nhưng đây là ở trong thánh địa tông môn.

"Ta thấy chỗ này vắng vẻ mà, có giết hắn cũng đâu ai biết".

"Kiểu gì cũng sẽ có người biết, chấp pháp đội của Vạn Linh Tông không phải chuyện đùa, cho dù huynh có hủy thi diệt tích thì họ vẫn có cách biết được là huynh làm".

"Vậy sao".

Trần Phàm có chút đăm chiêu suy nghĩ, lời của Đỗ béo nói không sai, nếu Hoàng Viên Hạo giết mình đó chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đổi ngược lại là mình giết gã thì lại là chuyện lớn, cái này cũng chẳng có gì lạ, cùng một con người nhưng tùy theo thân phận sẽ có cách đối xử khác nhau, cái này gọi là phân biệt đẳng cấp, ở nơi nào mà chẳng như vậy, nội quy là một chuyện, nhưng bên trong đó luôn tồn tại những quy tắc ngầm khác, tất cả tự mình hiểu lấy là được.

"Ha ha ha, ngươi đã nghe thấy chưa Trần Phàm, tên mập kia quả nhiên mới là kẻ thức thời đó, bây giờ ngươi có thể làm gì được ta? Ha ha..."

Hoàng Viên Hạo cười lên đầy khoái trá, hắn đứng thẳng người, đã nhanh chóng lấy lại dáng vẻ oai phong ban đầu, ánh mắt nhìn vào Trần Phàm giống như hoàng đế đang nhìn kẻ bề tôi của mình.

"Haiz! Cái thứ tội nghiệp, ai nói là ta muốn giết ngươi chứ? Vừa nãy chỉ là hù ngươi thôi".

Trần Phàm thở dài lắc đầu, nhìn gã họ Hoàng như nhìn một tên ngu ngốc.

"Ngươi...ngươi muốn làm gì?".

Hoàng Viên Hạo sắc mặt khó hiểu, nhưng bất giác liền cảm thấy không ổn cho lắm, hắn giật mình lùi lại, bởi ánh mắt của đối phương lúc này trông thật đáng sợ, chỉ đừng đó nhìn hắn thôi mà khiến cả sống lưng lạnh toát.

"Trên đời này có nhiều cái còn dáng sợ hơn cái chết".

Trần Phàm trầm giọng nói, khuôn mặt lạnh tanh, âm thanh của hắn tựa như từ cõi u minh vọng về, thoáng cái đã tung ra một cước về phía Hoàng Viên Hạo, ẩn bên trong còn mang theo một đạo bá khí vô cùng khủng bố.

"Chết tiệt, là ngươi ép ta..."

Hoàng Viên Hạo cắn chặt hàm răng, một cước kia khiến cho hắn muốn tránh cũng không thể, nếu trúng một chiêu này thì không chết cũng biến thành tàn phế, cuối cùng Hoàng Viên Hạo buộc phải làm ra quyết định, hắn từ trong người lấy ra một tấm phù lục nào đó, dường như còn có chút không nỡ dùng, nhưng sau đó cũng phải nhanh chóng đưa tay bóp nát, chỉ thấy một đạo quang mang vàng sậm lóe lên, bao phủ lấy cả người của hắn, thân hình Hoàng Viên Hạo rung lên một cái rồi bất ngờ chui thẳng xuống lòng đất.

Không ngờ lại là một tấm Thổ Hành Phù.

Tuy nhiên tốc độ của Trần Phàm quá nhanh, tựa như sấm sét, trước khi gã họ Hoàng kịp chạy thoát vẫn dính phải một đạo quyền khí của hắn đập trúng lồng ngực.

"A..."
Hoàng Viên Hạo thét lên một tiếng chói tai, âm từ phía xa xa vọng lại:

"Trần Phàm, chuyện ngày hôm nay ngươi cứ chờ đó, ta thề sẽ không bỏ qua cho ngươi..."

"Lão đại, đệ cũng có một tấm Thổ Hành Phù đây, huynh mau đuổi theo chặn miệng hắn".

Đỗ Mậu thấy thế cũng vội vã lấy ra một tấm phù lục đưa cho Trần Phàm.

"Không cần, cứ để cho hắn chạy, như vậy tính ra cũng tốt".

Trần Phàm nhìn về hướng phương xa nói, thần thái ung dung, cứ như thể mọi chuyện đều đã nằm trong sự sắp đặt của hắn.

Mà tới lúc này, Trần Phàm lại càng thêm ngạc nhiên và hiếu kỳ về Đỗ Mậu, tên béo này sao lại có nhiều đồ tốt như vậy, tiện tay liền có thể xuất ra mấy tấm phù rất cao cấp. Nhưng tất nhiên Trần Phàm chỉ đơn thuần là hiếu kỳ mà thôi, hắn chưa bao giờ tham lam đồ của thuộc hạ mình, nếu đã là người trung thành với hắn thì tất nhiên nội tình càng thâm càng tốt.

"Hả? Sao huynh lại nói như vậy?".

Đỗ Mậu tròn mắt không hiểu, Hoàng Viên Hạo đã chạy thoát, sau này sẽ mang đến không ít phiền phức cho bọn họ, nếu có thể tóm được hắn rồi chặn miệng lại chẳng phải sẽ tốt hơn nhiều sao?

Trần Phàm nhìn sắc mặt kỳ quái của Đỗ Mậu liền không khỏi mỉm cười, hắn liền từ từ giải thích:

"Thứ nhất, gã họ Hoàng đó dù sao cũng là một đệ tử nội môn, nội tình không thể xem thường được, ta có thừa sức đánh bại được hắn nhưng nếu hắn đã một lòng muốn chạy ta cũng rất khó mà ngăn cản được, như đệ thấy đấy, ai biết được hắn còn có những thủ đoạn gì?".

"Thứ hai, nếu ta nhớ không lầm thì Hoàng Viên Hạo còn là một thành viên của Thiên Mệnh Đảng, nghe đệ nói thì cái thế lực này hẳn rất chi là khủng bố, không nói đến giết chết tên này, nếu giờ ta phế hắn đương nhiên không tránh khỏi sự chú ý của cái đảng hội này, ta thì không hề sợ chúng, chỉ là nếu vậy sẽ rất phiền phức thôi".

"Nhưng kiểu gì gã đó chẳng tìm người trong đảng mình đến tính sổ với huynh".

Đỗ Mậu vẫn không hiểu hỏi.

"Ha ha, đảm bảo hắn sẽ không dám hé răng gì về chuyện ngày hôm nay đâu".Trần Phàm cười lên thành tiếng, sắc mặt tự tin mười phần.

"Ta hỏi đệ, Thiên Mệnh Đảng vì sao lại cho Hoàng Viên Hạo gia nhập?".

"Bởi vì hắn rất có thực lực".

"Đúng, vậy nếu như cái đảng kia phát hiện hắn bị một đệ tử ký danh như ta đánh cho chạy bán sống bán chết, thì bọn họ sẽ còn thu nhận một kẻ phế vật như hắn sao?".

"Đúng a, thế mà đệ lại không nghĩ tới, gã họ Hoàng này chắc cũng phải tổn sao tâm sức lắm mới vào được Thiên Mệnh Đảng, nếu như chuyện ngày hôm nay mà lộ ra ngoài, đừng nói là Thiên Mệnh Đảng kia, cho dù là cái danh đệ tử nội môn của hắn cũng bị người ta phỉ nhổ, đến lúc đó hắn còn mặt mũi nào lăn lộn trong đây cớ chứ. Lão đại, huynh quả nhiên là tính toán như thần!".

Đỗ Mậu cả khuôn mặt tràn đầy sùng bái nói.

"Được rồi, giờ đệ giúp ta thu dọn chiến lợi phẩm đi".

Trần Phàm khoát khoát tay, giống như bản thân vừa làm một chuyện không mấy ý nghĩa.

Đỗ Mậu lập tức hiểu ý ngay, hắn chạy đến chỗ mấy gã đệ tử ngoại môn hiện vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh, bản tay liên tục sờ soạng trên người chúng, chỉ trong vòng vài cái hô hấp đã quay lại chỗ Trần Phàm, hắn cười nhe răng nói:

"Lão đại, ngoài bốn thanh tiểu tru ma kiếm còn có mấy mai nhẫn trữ vật này".

Trần Phàm tặc lưỡi lắc đầu:

"Đáng tiếc, gã họ Hoàng kia chạy mất rồi, trên người của hắn nhất định phong phú hơn cái đám này nhiều".

"Xong rồi, chúng ta đi thôi".

"Văng".

Trần Phàm cùng với Đỗ Mậu nhanh chóng rời khỏi nơi đây, để lại phía sau một mảnh sơn cốc hỗn độn, ai mà ngờ được mấy tên tân sinh này vừa mới làm ra những chuyện kinh người tới như vậy, Đỗ Mậu vừa đi trên đường vừa líu lo nói:

"Lão đại, hiện tại huynh tính thế nào? Đệ thấy vẫn nên cẩn thận thì hơn, gã họ Hoàng kia chắc chắn sẽ không dễ dàng nuốt trôi mối hận này đâu".

"Yên tâm, hắn trước đó đã trúng một đạo quyền khí của ta, thương thế tuyệt đối không nhẹ, ít nhất phải tĩnh dưỡng hai ba tháng là ít, trong thời gian đó chúng ta không cần lo về hắn".

Trần Phàm thản nhiên đáp, không kẻ nào có sát ý với hắn mà thoát khỏi số phận bi thảm được, Hoàng Viên Hạo kia không sớm thì muộn cũng sẽ bị hắn làm thịt, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi, hoài bão của hắn lớn như vũ trụ bao la này, một cái Vạn Linh Tông cũng chỉ là một điểm đặt chân nhỏ bé của hắn mà thôi, chứ đừng nói tới mấy hạt bụi mờ như Hoàng Viên Hạo, hắn vốn chưa từng đặt những kẻ như vậy vào trong mắt.

Bên trên một ngọn núi lớn tọa lạc tại sơn môn của Vạn Linh Tông, đỉnh núi cao chạm tới mây, xung quanh mây trắng lượn lờ, nơi đây linh khí nồng đậm hơn so với phía ngoài không ít, lúc này đột nhiên dưới chân núi có một đạo quang mang từ dưới đất chui lên, khiến cho đất đá xung quanh tung bay mịt mù, sau đó là một thân ảnh hiện ra bước lên lưng chừng núi, hắn quần áo rách nát, bộ dạng thê thảm.

"Đáng chết!".

Hoàng Viên Hạo phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, hắn nghiến răng thất thểu lê bước đi vào trong đình viện của mình, hiển nhiên là một kích khi nãy của Trần Phàm đã khiến cho hắn bị thương không nhẹ.

"Trần Phàm, thù này không báo, Viên Hạo ta thề không làm người!".

Ngay khi vừa bước vào trong, phẫn hận dồn nén khiến cho Hoàng Viên Hạo không thể không gào lên một tiếng đầy vang vọng, lửa giận công công tâm, cuối cùng thân thể đổ ầm một cái trên nền đất, bất tỉnh nhân sự.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau