VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 956 - Chương 960

Chương 956: Chướng nhãn pháp cường đại

Khóe môi Hạ Nhất Minh hơi giật giật, cuối cùng muốn nói gì đó lại thôi.
Kỳ thật ở trên người hắn còn có một bảo bối có khả năng bổ sung chân khí vô cùng tốt, đó chính là đá sinh mệnh mà Bách Linh Bát vẫn sử dụng.
Loại đá này vô cùng thần kỳ, mỗi lần sau khi Bách Linh Bát hấp thu nó có thể không ngừng tiến hóa, hơn nữa thực lực được đề cao lên nhanh chóng.
Trừ tác dụng đó ra, đá sinh mệnh đối với Bạch Mã Lôi Điện hay Bảo Trư cũng có tác dụng khôi phục cường đại, đồng dạng loài người cùng như thế.
Đương nhiên, nhân loại muốn hấp thu năng lượng của đá sinh mệnh này thì phải tấn chức tiên thiên cảnh giới. Nếu ngay cả cảnh giới này cũng không đạt được vậy thì dù có đem cả đống đá sinh mệnh đặt ở trước mặt cũng không có nửa điểm tác dụng.
Tuy nhiên, nhân loại cùng với thánh thú thì có chút bất đồng, thánh thú cùng Bách Linh Bát có thể trực tiếp cắn nuốt đá sinh mệnh và hấp thu lực lượng bên trong đó. Nhưng Hạ Nhất Minh thì không có can đảm như vậy, từ lúc có nó cho tới nay hắn chưa bao giờ có ý định nhấm nháp qua xem mùi vị của chúng như thế nào.
Ánh mắt chuyển về phía Cát Ma Phàm Thù, trong lòng Hạ Nhất Minh nổi lên ý niệm quỷ dị trong đầu. Nếu đem đá sinh mệnh nghiền ra thành bột sau đó thả vào trong trà đưa cho lão thích khách này uống thì không biết lão có phát hiện ra sự khác thường trong đó không?
Thân hình Cát Ma Phàm Thù hơi run lên, lão hơi xoay người lại lập tức thấy được ánh mắt của Hạ Nhất Minh, không hiểu sao từ sâu trong nội tâm lão dâng lên một cỗ hàn ý. Lão thích khách lập tức hiểu được phỏng chừng Hạ Nhất Minh đang nghĩ tới chuyện gì có liên quan tới mình, hơn nữa chuyện này chỉ sợ không phải là chuyện gì tốt.
Bất quá lúc này Hạ Nhất Minh đã không hề gi như năm đó bị lão truy đuổi phải chạy trối chết nữa, mà đã là một cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên khó có ai dám trêu vào. Cho nên hắn cũng chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi thu hồi lại ánh mắt của mình.
Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi xấu hổ, năng lực cảm ứng của Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả quả nhiên không giống với người thường. Bản thân hắn chỉ hơi chú ý tới đối phương lập tức đã bị hắn để ý đến, xem ra kế hoạch này khó có thể tiến hành được.
Đế Thích Thiên ho nhẹ một tiếng, hiển nhiên lão cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của hai người, lắc đầu cười khổ nói:
- Hạ huynh đệ, Tuyết Hồ từ thời cổ đại đã có thanh danh hiển hách, bất quá trên thế gian hiên nay cũng chỉ có Cát Ma huynh mới có thể truy tung được tung tích của nó. Coi như là vì Viên cô nương mong ngươi có thể phối hợp nhiều hơn.
Hạ Nhất Minh trầm tư chốc lát nói;
- Đế huynh, ta xem các ngươi trên đường đi tựa hồ đã phát hiện ra tung tích của Tuyết Hồ.
Hơi dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Bất quá tin tức của nó là do người nào tiết lộ?
Đế Thích Thiên bật cười, tuy nhiên hắn cũng không hề thấy kỳ quái, dọc theo đương đi bọn họ chẳng những di chuyển rất chậm, hơn nữa cũng không đi theo một hướng thẳng tắp cho nên Hạ Nhất Minh nếu còn không phát hiện thì mới là có quỷ.
- Bắc Cương Băng Cung đã xưng hùng ngoài băng nguyên mấy ngàn năm, mặc dù không dám nói đối với mỗi một tấc đất đều hiểu rõ như lòng bàn tay, nhưng đối với những địa phương có thánh thú cường đại lại có chút hiểu biết. Cho nên trăm năm trước bọn họ đã biết thánh thú Tuyết Hồ ở nơi đây. Bất quá.... - Vẻ mặt Đế Thích Thiên trở nên nghiêm nghị nói:
- Tuyết Hồ vốn tính tình vô cùng giảo hoạt, tốc độ lại cực nhanh, cho dù là Băng Tiếu Thiên cũng không năm chắc sẽ bắt được nó, cho nên bọn họ vẫn không động thủ. Cho tới lần này Thiên Niên Băng Đảo mở ra nên không thể tiếp tục trì hoãn được nữa, không thể làm gì khác hơn là mời Cát Ma huynh ra tay.
Hạ Nhất Minh hít một hơi khí lạnh, suốt trăm năm trước Băng Cung đã biết được tung tích của đầu thánh thú này và cho đến nay vẫn không để mất dấu, có thể thấy được thực lực của siêu cường môn phái mạnh mẽ tới mức nào.
Nếu đổi lại là hắn chỉ sợ hắn đã sớm suy nghĩ xem làm sao để bắt được đầu Tuyết Hồ thánh thú này rồi.
- Đế huynh, Hạ huynh, năm đó lão phu mặc dù bắt được một đầu Tuyết Hồ thánh thú nhưng phần lớn là do vận khí tốt. - Cát Ma Phàm Thù nghiêm mặt nói:
- Lần này lão phu khẳng định sẽ tận hết lực, nhưng nếu không may thất bại thì mời hai vị không nên khoanh tay đứng nhìn.
Đế Thích Thiên không chút do dự nói:
- Cát Ma huynh yên tâm, lão phu nhất định sẽ tận tâm.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút nói:
- Hạ mỗ nhất định sẽ tận tâm.
Cát Ma Phàm Thù nở nụ cười nói:
- Tuyết Hồ chính là thiên địa linh vật, một khi tấn chức thánh thú vương giả chắc chắn sẽ sống một mình. Thực lực của bọn chúng tuy rằng không cường đại, ngay cả khi bước vào cảnh giới thánh thú thì cũng chỉ tương đương với Ngũ Khí đại tôn giả mà thôi. Tuy nhiên tốc độ của chúng cực nhanh, có thể nói thiên hạ.... Ồ! Hiếm có, hơn nữa chúng lại giảo hoạt vô cùng, chỉ cần phát hiện ra có điều hơi bất thường đã bỏ xa cả ngàn dặm. Cho nên chúng ta nếu tấn công một kích không trúng thì tỉ lệ thành công sẽ cực kỳ nhỏ bé.Hắn vốn đang muốn nói là thiên hạ vô song, nhưng đột nhiên cảm nhận được sát khí cường đại tỏa ra từ Bạch Mã Lôi Điện, vì vậy lập tức nuốt lại lời muốn nói mà thay bằng câu khác. Hạ Nhất Minh hơi gật đầu, trong lòng tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Thiên hạ tô lớn quả nhiên là không có việc gì là không có.
Cùng là một đẳng cấp nhưng thực lực của thánh thú luôn cao hơn nhân loại, trừ khi trong tay có được những bảo vật tuyệt đỉnh nếu không cho dù là tôn giả gặp phải thánh thú cũng chỉ đành bại nhiều thắng ít.
Tuy nhiên, Tuyết Hồ thánh thú vương có thực lực chỉ ngang tầm đại tôn giả cũng làm cho Hạ Nhất Minh có chút kinh ngạc.
- Cát Ma huynh, kế hoạch của huynh là gì thì nói ra đi, nếu cần lão phu phối hợp thì quyết không từ chối. - Đế Thích Thiên đi thẳng vào vấn đề nói.
Hạ Nhất Minh sảng khoái gật đầu, mặc dù hắn không thích Cát Ma Phàm Thù, nhưng cũng không tỏ vẻ là mình không giúp được gì.
Chỉ cần là chuyện có lợi cho Viên Lễ Huân thì muốn hắn làm thế nào cũng được.
- Tuyết Hồ dù lsao cũng có thực lực của thánh thú, hơn nữa tốc độ lại nhanh, muốn một đòn giết chết nó thì cần phải tới gần nó trong vòng mười trượng. - Trên mặt Cát Ma Phàm Thù hiện lên vẻ nghiêm túc, hiển nhiên vấn đề này tương đối trọng yếu.
- Cát Ma huynh, chẳng lẽ lần trước người giết được Tuyết Hồ là do đến gần được nó trong vòng mười trượng? - Đế Thích Thiên hồ nghi hỏi.
Cát Ma Phàm Thù hơi gật đầu, ánh mắt mơ hồ hiện lên vẻ đắc ý, hiển nhiên làm được chuyện này đối với lão là việc tương đối đán tự hào.
Đế Thích Thiên hơi nhăn mặt nói:
- Băng Tiếu Thiên hơn trăm năm trước từng xâm nhập vào bắc hải, từng ở bên trong bắc hải phát hiện ra một đầu Tuyết Hồ. Nhưng dù hắn cẩn thận như thế nào thì khi vào tới khoảng hai mươi trượng vẫn bị nó phát hiện ra, hơn nữa cuối cùng để nó chạy thoát.
Hắn dừng lại một chút, cẩn thận thỉnh giáo nói:
- Cát Ma huynh làm thế nào mà làm được điều đó?
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn Đế Thích Thiên, lúc này hắn mới biết nguyên lai cường giả đứng đầu Bắc Cương - Băng Tiếu Thiên đã từng thử đuổi giết Tuyết Hồ thánh thú. Nhưng kết quả cuối cùng lại tay trắng mà về, cho nên mới cầu tới Hoàng Tuyền lão tổ.
Cát Ma Phàm Thù hơi mỉm cười, thân hình hắn đột nhiên dao động sau đó cả người biết mất, mà ở vị trí của hắn xuất hiện một hòn đá rất lớn. Tảng đá này có thể tích tương đương với Cát Ma Phàm Thù, hoặc nhỏ hơn một chút.- Chướng Nhãn Pháp.... - Hạ Nhất Minh kinh ngạc nói.
Đế Thích Thiên mỉm cười, hắn đối với Hạ Nhất Minh có chút kinh ngạc và hài lòng.
Kỳ thật lão biết rõ muốn tới gần Tuyết Hồ khẳng định là phải nhờ tác dụng của Chướng Nhãn Pháp. Nhưng để cho Cát Ma Phàm Thù tự mình thi triển ra thì phải tốn rất nhiều tâm tư mới có thể làm được.
Bỗng nhiên hai tai Hạ Nhất Minh rung động, hắn xoay người nhìn về một phương hướng không người.
Đế Thích Thiên hơi giật mình, ánh mắt của hắn đảo qua trên hòn đá, không khỏi biến sắc, sau đó ánh mắt của lão cũng nhìn về phương hướng Hạ Nhất Minh đang nhìn.
- Nhãn lực của hai vị thật là tốt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Một thanh âm đột ngột từ phương hướng đó vang lên, sau đó mặt đất mở ra, thân hình Cát Ma Phàm Thù chỉ chớp cái đã xuất hiện trên mặt đất.
Hạ Nhất Minh quay đầu nhìn lại, nguyên lai hòn đá nọ vẫn như trước tồn tại ở đó, Hạ Nhất Minh cùng Đế Thích Thiên liếc mắt nhìn nhau, trong lòng bọn họ không khỏi sợ hãi mãi không thôi.
Cát Ma Phàm Thù thi triển ra Chướng Nhãn Pháp uy lực vượt xa khỏi tưởng tượng của hai người.
Hạ Nhất Minh hơi nhíu mày, hắn nghĩ mãi không ra Cát Ma Phàm Thù vì sao lại có thể đem được tảng đá vận chuyển tới chỗ này.
Thở dài một tiếng, Hạ Nhất Minh rốt cuộc biết bản thân mình trước kia vẫn còn quá coi thường vị thiên hạ đệ nhất thích khách này. Trách không được hai vị cường giả phương Tây vẫn luôn kiêng kỵ với hắn, nguyên lai hắn quả thật có năng lực hơn người.
- Hai vị, chúng ta cũng nên tiếp tục truy tìm con Tuyết Hồ đó thôi, một khi phát hiện ra tung tích c nó xin hai vị và cả hai người bằng hữu của Hạ huynh phân tán ra mai phục xung quanh. Hy vọng lão phu có thể thành công tới gần được Tuyết Hồ, hơn nữa giết chết được nó. Nhưng nếu nhất thời không cẩn thận bị phát hiện cũng chỉ mong chờ vào Hạ huynh mà thôi.
Cát Ma Phàm Thù nói những lời thâm ý, ánh mắt Hạ Nhất Minh cũng nhìn về phía Bạch Mã Lôi Điện.
Ý tứ của Hoàng Tuyền lão tổ rất rõ ràng, nếu hết thảy mọi chuyện đều thuận lời thì thôi, nhưng nếu thất thủ thì phải nhờ vào tốc độ của Bạch Mã để truy đuổi nó.
Tựa hồ như cũng rõ ràng chủ ý của Cát Ma Phàm Thù, Bạch Mã hí lên một tiếng dài cao ngạo, trong ánh mắt hiện lên quang mang khinh thường.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Hoàng Tuyền lão tổ, Tuyết Hồ có bộ dáng như thế nào cũng phải cho Hạ mỗ biết chút ít chứ.
Đế Thích Thiên cười ha hả từ trong người lấy ra một bức tranh đưa cho Hạ Nhất Minh, hắn mở bức tranh ra nhất thời thấy được toàn bộ nội dung của bức tránh.
Đồ án bên trong bức tranh là cảnh tượng vùng phương Bắc, bên trong đó còn có một con hồ ly trắng như tuyết nhìn qua giống loại chó săn cỡ nhỏ đang hành tẩu bên trong.
Bức tranh này mặc dù không phải là do danh gia vẽ ra, nhưng đầu hồ ly trong bức tranh lại giống như thật, chỉ cần liếc mắt qua một cái là không thể quên được nó.
Nửa ngày sau, Hạ Nhất Minh cuộn bức tranh lại trả cho Đế Thích Thiên, bức tranh vừa rơi vào tay lão đã biến mất.
Hạ Nhất Minh hiểu rõ trên người vị tông chủ Thiên Trì nhất mạch khẳng định là có một kiện không gian vật phẩm. Ba người thương nghị nửa ngày cuối cùng mới tiếp tục lên đường, bất quá lần này bọn họ vô cùng cẩn thận, đặc biệt là Cát Ma Phàm Thù lại càng không dám có chút sơ ý. Bởi vì trong ba người lão đối với Tuyết Hồ hiểu rõ ràng nhất, nếu ngay cả lão cũng không thể phát hiện ra được hành tung của Tuyết Hồ, hoặc bởi vì tới quá gần để Tuyết Hồ phát hiện như vậy tất cả những việc bọn họ chuẩn bị đều là phí công.
Ba ngày sau, trong lúc bọn họ đang đi, Bách Linh Bát đột ngột từ phía sau đi lên.
Hắn quay lại nhìn mọi người, bình tĩnh nói một câu:
- Ta phát hiện ra nó ở ngay phía trước.

Chương 957: Khoa kỹ thể chất

Sau khi tìm được tung tích của Tuyết Hồ, Cát Ma Phàm Thù lập tức yêu cầu mọi người di chuyển ở dưới mặt đất.
Bởi vì nhãn lực của Tuyết Hồ rất tốt, từ xa có thể nhìn thấy tình hình ở trên không, nếu có người phi hành trên cao như vậy khẳng định sẽ không dấu diếm được tiểu tử giảo hoạt nọ.
Cho nên Bách Linh Bát cùng thần đạo Ngưng Huyết Nhân từ không trung hạ xuống đi theo đám người Hạ Nhất Minh.
Nhưng giờ phút này, Bách Linh Bát lại đột ngột đi lên, hơn nữa còn trực tiếp nói cho bọn họ, hắn đã biết Tuyết Hồ ở nơi nào làm cho Cát Ma Phàm Thù cùng Đế Thích Thiên đều hồ nghi.
Đế Thích Thiên ho nhẹ một tiếng, nói:
- Cát huynh, ngươi phát hiện tung tích của Tuyết Hồ sao?
Ánh mắt Cát Ma Phàm Thù nhìn về phía Bách Linh Bát trầm giọng nói:
- Ta có thể khẳng định chúng ta càng lúc càng tới gần nó, nhưng lại không thể phát hiện ra tung tích của nó.
Đế Thích Thiên hơi nhíu mày nói:
- Ngay cả Cát Ma huynh cũng không phát hiện ra nó...
Ý tứ của lão tương đối rõ ràng, ngay cả vị thiên hạ đệ nhất thích khách Cát Ma Phàm Thù c không phát hiện ra được, như vậy Bách Linh Bát làm sao có thể phát giác ra?
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, hắn đương nhiên tin tưởng Bách Linh Bát.
Có lẽ thực lực của Bách Linh Bát bây giờ còn chưa thể so sánh được với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, nhưng nếu nói về thần thông Thiên Lý Nhãn chỉ sợ ngay cả cao thủ thần đạo cũng phải cam bái hạ phong.
- Đế huynh, Bách huynh tu luyện công pháp tu luyện công pháp có chút đặc thù cho nên hắn có thể nhìn thấy rất xa. - Hạ Nhất Minh nghiêm giọng nói:
- Nếu hắn nói đã phát hiện ra tung tích của Tuyết Hồ thì khẳng định đó là thật.
Đế Thích Thiên cùng Cát Ma Phàm Thù liếc mắt trao đổi với nhau, mặc dù trong lòng bọn họ vẫn có chút nghi hoặc nhưng được Hạ Nhất Minh cam đoan cho nên bọn họ cũng chỉ đành nửa tin nửa nghề.
Huống chi trên thế giới này những công phu bí hiểm tầng tầng lớp lớp cho dù là bọn họ cũng không thể nào biết hết được. Cho nên dù xuất hiện công pháp có khả năng thần kỳ như vậy, thì cũng không có gì là lạ.
- Tuyết Hồ cách chúng ta bao xa? - Cát Ma Phàm Thù trầm giọng hỏi.
- Ước chừng mười dặm. - Bách Linh Bát bình tĩnh nói.
Hai người Đế Thích Thiên hít một hơi khí lạnh, định lực của bọn họ mặc dù tốt nhưng khi nghe được khoảng cách trong lòng cũng phải hô lên một tiếng, người này có thể nhìn xa như vậy sao? Đây là người hay yêu quái.....
Một lúc lâu sau, Đế Thích Thiên hồ nghi hỏi:
- Bách huynh, xin hỏi huynh tu luyện công pháp nào vậy?
Bách Linh Bát chăm chú nói:
- Ta tu luyện Khoa Học công pháp, mong tông chủ đại nhân chỉ điểm. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đế Thích Thiên tươi cười nói:
- Nguyên lai là Khoa Học thần công, ngưỡng mộ đã lâu.
Trong miệng lão mặc dù nói ngưỡng mộ đã lâu, nhưng trong lòng lại cố nhớ lại xem đã bao giờ nghe nói đến nó chưa? Nhưng lão lại phát hiện ra,
Ánh mắt Cát Ma Phàm Thù hiện lên chút nghi vấn, bất quá hắn đối với loại công pháp này tương đối hứng thú.
Dù sao, đối với một sát thủ mà nói nếu có thể sớm phát hiện được tung tích địch phương, như vậy khẳng định sẽ làm được vô số chuyện tốt, Nhưng nếu bị đối phương phát hiện như vậy sẽ là tai ương a.
Nhìn trên người Bách Linh Bát không tỏa ra một chút khí tức sinh mệnh nào, trong lòng Cát Ma Phàm Thù thầm kêu: "Đáng tiếc nhân tài như vậy mới chính thức là vua sát thủ trong tương lai"
- Bách tiên sinh, lão phu cả đời đối với những sở học hỗn tạp có chút hứng thú, trong đó có không ít các công pháp đứng đầu thiên hạ, nếu không ngại chúng ta có thể trao đổi với nhau một phen được chứ? - Cát Ma Phàm Thù hy vọng nói.
Với thân phận và thực lực của lão thì khi nói ra những lời này sẽ khiến cho vô số người phải vui mừng khôn xiết.
Nhưng mà, Bách Linh Bát không chút do dự nói;
- Không hứng thú.
Thân hình Cát Ma Phàm Thù hơi run lên, cười khổ nói:
- Bách tiên sinh, lão phu muốn cùng ngươi trảo đổi Khoa Học công pháp bí tịch, không biết ngươi có bằng lòng hay không?Bách Linh Bát rốt cuộc nhìn chăm chú lão, hắn nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Bách Linh Bát một lần, đôi mắt bảo thạch đột nhiên lóa lên ánh sáng chói ngời.
Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi kinh ngạc, âm thầm mắng không thôi, tên Bách Linh Bát này chẳng lẽ không sợ bị lộ tẩy sao?
Nhưng mà ngoài ý muốn, vẻ mặt của Cát Ma Phàm Thù cùng Đế Thích Thiên lại vô cùng bình thường, cũng không lấy làm kỳ lạ.
Kỳ thật ở trong lòng hai người tương đối rung động, bất quá bọn họ vô luận thế nào cũng không thể nghĩ ra được Bách Linh Bát kỳ thật không phải nhân loại, mà ngược lại khi thấy đôi mắt Bách Linh Bát tỏa ra ánh sáng bọn họ lập tức tin tưởng. Người này khẳng định tu luyện một loại công pháp đặc thù nào đó cho nên hai tròng m mới có thể phát sáng như vậy.
Giờ phút này, trong lòng bọn họ vô cùng cảm khái, nguyên lai trong thiên hạ này còn có rất nhiều sự tình cùng với công pháp thần kỳ mà bọn họ không biết được.
- Ngươi không thể học được. - Bách Linh Bát sau khi đưa ánh mắt quét nhìn Cát Ma Phàm Thù một vòng bình tĩnh nói.
- Tại sao? - Cát Ma Phàm Thù trầm giọng hỏi, từ lúc hắn tấn chức Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả thì đây là lần đầu tiên bị người ta cự tuyệt thẳng thừng như vậy.
- Bởi vì thể chất của ngươi không được. - Bách Linh Bát tiếc nuối nói;
- Kỳ thật ta cũng muốn tìm cho mình một truyền nhân, nhưng từ trước tới nay còn chưa thể phát hiện ra.
Cát Ma Phàm Thù hừ lạnh một tiếng nói:
- Lão phu mặc dù bất tài nhưng đối với thể chất của mình lại vô cùng tin tưởng, không biết có chỗ nào không vừa mắt Bách tiên sinh.
Bách Linh Bát tựa hồ không nghe ra được trong lời nói của lão có mùi thuốc súng, bình tĩnh nói:
- Muốn học tập Khoa Học công pháp thì phải có Khoa kỹ thể chất, cho nên ngươi không thể học tập được.
- Khoa kỹ? - Cát Ma Phàm Thù mở to mắt ra nhìn, lão á khẩu không nói gì. Lão rất muốn hỏi Khoa Kỹ thể chất là thể chất như thế nào? Nhưng sửng sốt nửa ngày cuối cùng không có mặt mũi hỏi tới.
Ánh mắt Đế Thích Thiên cũng đầy vẻ nghi hoặc, Khoa Kỹ thể chất? Loại thể chất là quả thật là quỷ dị a.
Hai mắt Hạ Nhất Minh mở lớn nhìn Bách Linh Bát, mặc dù hắn không biết rõ Khoa Kỹ thể chất là cái gì, nhưng hắn biết loài người tuyệt đối không có khả năng đạt được loại thể chất này.
Ít nhất, nhân loại không thể biến mình thành binh khí, cũng không thể đem gáy của mình biến thành một cái màn hình để chiếu lại cảnh ngoài ngàn dặm.
Dù sao trên người Bách Linh Bát có rất nhiều bí mật, nếu để cho bọn họ đàm luận thì sớm muộn gì cũng sẽ khiến hai người này sinh nghi.
Ho nhẹ một tiếng, Hạ Nhất Minh nói:
- Đế huynh, Hoàng Tuyền lão tổ, nếu chúng ta đã tìm được tung tích của Tuyết Hồ thì cũng nên bắt đầu thôi.
Tinh thần Đế Thích Thiên cùng Cát Ma Phàm Thù đồng thời rung lên, mặc dù trong lòng bọn họ đối với Khoa Học chiến kỹ vô cùng hiếu kỳ, nhưng với thân phận của bọn họ thì vô luận thế nào cũng không có mặt múi bắt ép đối phương giao ra.Sau khi Hạ Nhất Minh nhắc nhở, bọn họ bất đắc dĩ đành phải tạm thời đem ý niệm trong đầu để sang chỗ khác.
- Đế huynh, Hạ huynh, lão phu bắt đầu tiềm hành để áp sát lại, các ngươi ở bốn phía bố trí phòng ngự, nếu lão phu thất thủ thì cũng chi đành xem các ngươi có thể ngăn chặn nó thành công hay không. - Cát Ma Phàm Thù nhìn về phía bọn họ gật đầu nói, sau đó thân hình hơi động nhất thời đã tiến vào trong lòng đất.
Hạ Nhất Minh hơi cảm ứng tình huống dưới nền đất, nhưng hắn rất nhanh đã không cảm ứng được Hoàng Tuyền lão tổ nữa.
Hơi giật mình, lão thích khách này hấp thu rõ ràng không phải là Thổ hệ thần lực nhưng hắn vận dụng Toản Địa Chi Thuật đạt tới cảnh giới khó có thể tưởng tượng nổi.
Bởi vậy mới thấy được vị lão nhân này quả thật hơn xa thường nhân.
Đế Thích Thiên từa hồ nhìn ra được tâm tư của Hạ Nhất Minh, hắn than nhẹ một tiếng, nói:
- Hạ huynh đệ, ta biết ngươi cùng Cát Ma Phàm Thù có không ít cười oán, bất quá lão lão phu thấy tốt nhất là nên bỏ qua đi.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi trầm xuống nói:
- Đế huynh, ngươi cho rằng Hạ mỗ bây giờ còn phải sợ hắn sao?
Đế Thích Thiên khoát tay áo nói:
- Hạ huynh đệ nói đùa, bất quá Cát Ma Phàm Thù ở trên thế giới này chỉ kém hơn mình ngươi mà thôi, nếu hai người các ngươi tiến hành sinh tử chiến thì thật đáng tiếc.
Hạ Nhất Minh bật cười nói:
- Đương kim thế giai Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả có gần mười người, Cát Ma Phàm Thù bất quá chỉ là một trong số đó mà thôi. Ta thấy tu vi võ đạo của hắn chưa chắc đã hơn bất luận kẻ nào, Đế huynh quá khích lệ hắn rồi.
Đế Thích Thiên từ chối cho ý kiến mà cười nói:
- Hạ huynh đệ, ngươi hẳn là biết Cửu U chi địa?
Hạ Nhất Minh gật đầu nói:
- Cửu U chi địa là do Hoàng Tuyền lão tổ lập nên, mà ở phương Đông nó rất nổi danh.
- Không sai. Cửu U chi địa do một tay Hoàng Tuyền lão tổ tạo lên, mà trước đó môn phái này không hề tồn tại. - Đế Thích Thiên nghiêm mặt nói:
- Mấy người chúng ta có thể tấn chức Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả tất nhiên là do liên quan tới thực lực và vận khí, nhưng tác dụng của môn phái không thể thiếu được. Nếu như không phải xuất thân từ siêu cấp môn phái, nhờ đó mà có được tư nguyên tu luyện khổng lồ thì chúng ta chưa chắc đã có được thành tựu như ngày hôm nay. Nhưng Cát Ma Phàm Thù khi còn trẻ nhờ vào Ngưng Huyết Kinh sau đó toàn bộ thành tựu của hắn đều do tự mình khổ luyện mà có được.
Đế Thích Thiên nói những này vào trong tai Hạ Nhất Minh giống như tiếng sét vậy, hơn nữa còn gõ lên một hồi chuông cảnh báo.
Cát Ma Phàm Thù hơn Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả khác ở chỗ, phía sau lưng lão không hề có bất cứ thế lực nào trợ giúp, vậy mà lão có thể tu luyện được tới cảnh giới Nhân Đạo Đỉnh Phong.
Nghị lực và thiên phú mức này quả thực vô cùng khâm phục.
Đồng dạng khi đối mặt với những đối thủ như vậy thì không thể có chút khinh thường sơ sẩy được.
Giờ phút này, Hạ Nhất Minh chính thức bắt đầu lo lắng quan hệ giữa hai người.
Có lẽ, khi không cho hắn biết bản thân Hạ Nhất Minh đã giết Hác Huyết thì hai người có thể làm bạn được.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh đột nhiên dừng lại trên người Ngưng Huyết Nhân, trên mặt hắn nổi lên một tia cười khổ. Chỉ cần còn tồn tại con khôi lỗi này chỉ sợ Cát Ma Phàm Thù sẽ không từ bỏ ý đồ của mình.
Đế Thích Thiên hơi phất tay áo, trầm giọng nói:
- Chúng ta cũng nên động thân thôi.
Hạ Nhất Minh như người trong mộng tỉnh lại, sau đó đem toàn bộ những tạp niệm trong đầu xóa đi, hắn gật đầu một cái rồi ôm Bảo Trư cưỡi Bách Linh Bát mang theo Bách Linh Bát cùng thần đạo Ngưng Huyết Nhân tiến về phía trước.
Đưa ánh nhìn thân ảnh của hắn biết mất, Đế Thích Thiên chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó ánh mắt tràn ngập đấu chí.
Lần hành động liệp sát thánh thú này phải thành công....

Chương 958: Ẩn nấp

Bạch Mã Lôi Điện di chuyển vô cùng nhanh nhưng bốn vó khi rơi xuống mặt đất lại không tạo lên bất cứ thanh âm nào.
Mặc dù Tuyết Hồ ở cách đó vài dặm chỉ cần Bạch Mã không phóng thích là lôi điện chi lực thì trên cơ bản sẽ không kinh động tới con hồ ly này, nhưng dưới sự phân phó của Hạ Nhất Minh, Bạch Mã Lôi Điện làm cho bản thân di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, cẩn thận.
Cuối cùng, hai chân Hạ Nhất Minh hơi kẹp chặt, Bạch Mã Lôi Điện lập tức dừng lại.
- Bách huynh, ngươi cho rằng nơi này là thích hợp sao? - Hạ Nhất Minh dò hỏi.
- Theo sự tính toán của ta, nếu như Hoàng Tuyền lão tổ đánh lén thất bại để Tuyết Hồ bỏ trấn thì khả năng nó chạy về phía này là cao nhất. - Bách Linh Bát không chút do dự nói.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh mở to ra, chỉ là mặc cho hắn có mở mắt to cỡ nào cũng không thể chứng kiến được tình hình ngoài mười dặm. Giờ khắc này, hắn chỉ có thể hy vọng vào năng lực Thiên Lý Nhãn của Bách Linh Bát.
Thở dài một tiếng, hắn nói:
- Bách huynh, Khoa Kỹ thể chất là gì vậy?
- Khoa Kỹ là tính mạng sinh mệnh của ta, mà của các ngươi lại là Hữu Cơ tánh mạng thể. - Bách Linh Bát bình tĩnh giải thích:
- Trên thế giới này ta chỉ thấy toàn là Hữu Cơ thân thể.
Khẽ cau mày, mặc dù Hạ Nhất Minh nghe không hiểu ý tứ của hắn, nhưng có thể khẳng định rằng ý của Bách Linh Bát là trên thế giới này không ai có thể học tập Khoa Học chiến kỹ của hắn.
Bất quá nói thật, cho dù là có khả năng Hạ Nhất Minh cũng không muốn học tập loại chiến kỹ quỷ dị này.
Có thể biến thành các hình dạng ngạc nhiên cổ quái, nếu thật sự học nó thì chẳng phải sẽ bị người ta coi là yêu quái sao? Phỏng chừng ngay cả linh thú cũng không được.
Nhìn về phía xa, tâm tình Hạ Nhất Minh chậm rãi bình tĩnh lại, hắn biết Cát Ma Phàm Thù với năng lực đặc thù đã tới gần Tuyết Hồ.
Kỳ thật, ở trong mọi người Bách Linh Bát mới là lựa chọn tốt nhất, lấy thực lực của hắn để đối phó Ngũ Khí đại tôn giả thì không có bất cứ vấn đề gì. Hơn nữa trên người hắn lại không tỏa ra bất cứ sinh mạng khí tức nào, vừa tình thông biến hóa cho nên muốn tới gần linh thú trong lúc nó không phòng ngự quả thực là chuyện vô cùng dễ.
Tuy nhiên, Bách Linh Bát có một quy định làm cho Hạ Nhất Minh dở khóc dở cười, đó chính là hắn tuyệt đối không giết hại sinh mệnh có trí tuệ.
Tuyết Hồ nếu là thánh thú khẳng định sẽ có trí tuệ không kém loài người, cho nên chuyện này không thể trông cậy vào Bách Linh Bát.
- Bách huynh, huynh cho ta xem tình hình phía trước. - Hạ Nhất Minh thối lui lại phía sau nói.
Bách Linh Bát không chút do dự tiến lên trước, hắn hơi hạ thấp mình xuống, sau đó chiếc gáy liền biến thành một cái màn hình nhỏ.
Hiển nhiên, Bách Linh Bát hiểu được Hạ Nhất Minh muốn nhìn thấy cái gì, cho nên màn hình vừa sáng lên hắn đã thấy được con Tuyết Hồ đang quỳ rạp trên mặt đất.
Loài tiểu hồ ly này mặc dù giảo hoạt đa nghi, nhưng dù sao cũng không phải là thần thú, đối với những người từ ngàn dặm dám sát nó thì căn bản không thể phát hiện được.
Trong vòng tầm mắt của nó, không có bất thứ gì có thể uy hiếp được sinh mạng của nó, cho nên Tuyết Hồ rất thả lỏng, nó lười biếng nằm trên mặt đất, để ánh nắng của mặt trời tùy ý chiếu lên thân thể.
Nơi này mặc dù là khí trời lạnh giá, nhưng thi thoảng vất có ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống, làm cho tất cả những linh thú đối với hành động phơi nắng đều coi là một loại hưởng thụ bậc nhất.
Đương nhiên có thể nghênh ngang phơi nắng đều là những thánh thú cường đại, nếu như là dã thú thì khẳng định đã trở thành đồ ăn trên bàn người ta.
- Hoàng Tuyền lão tổ tới rồi. - Thanh âm của Bách Linh Bát chợt vang lên.
Hạ Nhất Minh hơi rùng mình, hắn nhìn kỹ một chút nhưng trong màn hình đừng nói là Hoàng Tuyền lão tổ, mà ngay cả một hòn đá to cũng không thấy.
- Hắn ở chỗ nào? - Hạ Nhất Minh nghi hoặc hỏi.Màn hình trước mặt nhanh chóng di động, sau khi thay đổi mấy khung cảnh Hạ Nhất Minh mới thấy được một hòn đá màu đen.
Hòn đá này cùng với hoàn cảnh chung quanh hào làm một thể, tựa hồ như nó đã xuất hiện ở đấy cả trăm ngàn năm, trải qua ánh nắng mặt trời chói chang cùng mưa to đã trở thành vô cùng cứng rắn.
- Đây là Hoàng Tuyền lão tổ sao? - Hạ Nhất Minh cẩn thận hỏi.
Từ trên tảng đá hắn căn bản không nhìn ra được bất cứ sơ hở nào, càng không nói tới có thể từ nó liên tưởng tới Hoàng Tuyền lão tổ.
Nếu như không phải màn hình của Bách Linh Bát tập trung vào đó, thì ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không tin được hòn đá này lại chính là Hoàng Tuyền lão tổ.
Bỗng nhiên, hình ảnh trên màn hình thay đổi một chút, nhưng Hạ Nhất Minh lập tức hiểu được đây cũng không phải là màn hình tiếp tục thay đổi, mà là do hòn đá di động.
Không biết bằng cách nào nó đã di chuyển tới vị trí mấy thước cách chỗ cũ.
Đây cũng không phải là ảo giác mà là chuyện xảy ra ngay trước mắt, đến tận đây Hạ Nhất Minh mới hoàn toàn tin tảng đá này chính là Hoàng Tuyền lão tổ.
Bất quá, Hạ Nhất Minh cảm thấy vô cùng kinh ngạc, kèm theo một chút kiêng kỵ.
Mãi cho đến trước lúc hòn đá di chuyển, ánh mắt Hạ Nhất Minh đều không phát hiện ra được chút sơ hở nào từ đó.
Chướng Nhãn Pháp của Cát Ma Phàm Thù đã luyện tới cảnh giới có thể làm cho người ta khó phát hiện ra, nếu như không phải có Bách Linh Bát ở đây chỉ sợ là không thể dấu diếm được.
Mơ hồ từ đấy lòng Hạ Nhất Minh dâng lên một cỗ hàn khí, bị người này âm thầm ghi nhớ chỉ sợ không phải là chuyện tốt.
Tảng đá ở trên màn hình vẫn bất động, động tác của Cát Ma Phàm Thù vô cùng hoàn mỹ, giống như cản thân hình hắn hòa vào với thiên nhiên trở thành một thể. Đến ngay cả hòn đá di động cũng làm cho người ta có cảm giác như vậy.
Tựa hồ như tảng đá vừa di động tới đằng kia vốn vẫn ở nguyên chỗ đó.
Hạ Nhất Minh từ trên màn hình có thể nhìn thấy màn này, trong lòng hắn dâng lên một loại cảm giác khó có thể heieru nổi.
Hư ảo và chân thật giống như Quang Minh cùng Hắc Ám, đều là hai loại lực lượng bất đầu kiềm chế và hỗ trợ cho nhau.Cát Ma Phàm Thù đã đem hai loại lực lượng này kết hợp hoàn mỹ với nhau, cho nên hắn mới có thể lợi dụng từng loại địa hình bất đồng, thậm chí ngay cả ánh sáng để lão có thể đạt được mục đích.
Động tác của lão tương đối chậm, thường ẩn nụp một lúc lâu cũng không có động tĩnh gì, nhưng Hạ Nhất Minh lại từ đó nhìn ra được một chút kinh nghiệm, giờ phút này hắn đã học được rất nhiều thứ.
Đem hết thảy mọi thứ của bản thân dung nhập vào trong thiên địa, mặc dù đây không phải là thiên địa chi uy, nhưng tuyệt đối không thể khinh thường.
Tinh quang trong mắt Hạ Nhất Minh lóe lên, vô luận lần này có giết chết được Tuyết Hồ hay không thì chuyến đi này của hắn không phải là tệ.
Nếu Cát Ma Phàm Thù biết thu hoạch lần này của Hạ Nhất Minh tuyệt đối sẽ khóc không ra nước mắt.
Lão đem toàn bộ bản lãnh của mình ra không phải là muốn truyền cho Hạ Nhất Minh, mà là muốn tiếp cận giết chết con thánh thú Tuyết Hồ kia.
Đồng dạng, hắn đối với Chướng Nhãn Pháp của mình vô cùng tự tin, mặc dù hắn biết Bách Linh Bát có thể từ ngoài mười dặm nhìn thấy Tuyết Hồ, nhưng muốn tìm được tung tích của lão thì hết sức khó khăn.
Nhưng mà, hắn cũng không biết Thiên Lý Nhãn của Bách Linh Bát có chút khác thường, mặc dù hắn không tu luyện võ đạo, nhưng đem hết thảy những thứ nhin thấy truyền lại cho Hạ Nhất Minh xem.
Kinh nghiệm của Cát Ma Phàm Thù trải qua mấy trăm năm mới có được giờ phút này đã toàn bộ bộc lộ ra trước mắt Hạ Nhất Minh, hơn nữa còn bị hắn học hỏi lại.....
Từ từ, Hạ Nhất Minh từa hồ như biến thành một bức tượng điêu khắc, từ trên thân thể của hắn không còn tỏa ra sinh mệnh khí tức nữa.
Bảo Trư cùng Bạch Mã Lôi Điện đồng thời đưa ánh mắt hồ nghi nhìn hắn, tựa hồ kỳ quái sao Hạ Nhất Minh tự nhiên trở nên vô thanh vô tức như vậy. Lúc này Hạ Nhất Minh đã hoàn toàn hòa hợp vào xung quanh, ngoại trừ không thi triển Chướng Nhãn Pháp thì hết thảy đều giống như Cát Ma Phàm Thù. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đương nhiên, khí tức sinh mệnh trên người bọn họ không phải là biến mất hoàn toàn, mà nó sau khi dung nhập vào thiên địa thì trở nên yếu ớt như có như không. Bọn họ không thể làm gi như Bách Linh Bát được, một khi rời khỏi cảnh giới kỳ dị này thì tính mạng khí tức của bọn họ lập tức khôi phục lại bình thường.
Cát Ma Phàm Thù hóa thân thành một hòn đá màu đen từ từ tới gần Tuyết Hồ, khoảng cách mười trượng không ngừng tới gần.
Nếu như là bình thường Hạ Nhất Minh khẳng định sẽ vì lão mà toát mồ hôi lạnh, nhưng giờ phút này tâm cảnh của Hạ Nhất Minh đã hoàn toàn dung nhập vào trong thiên địa, ngược lại đang không ngừng tính toán xác xuất thành công của Cát Ma Phàm Thù, cùng với những phương pháp ứng biến sau khi thất bại.
Giờ phút này, tâm cảnh của hắn tỉnh táo tới mức thậm chí còn có thể so sánh với lão thích khách đã sống mấy trăm năm.
Tuyết Hồ nằm trên mặt đất chậm rãi lay động chiếc đuôi, tựa hồ như đang hưởng thụ thú vui của cuộc sống.
Nhưng mà, ngay lúc Cát Ma Phàm Thù sắp tới gần trong phạm vi mười trượng thì hai tròng mắt đang khép hờ của Tuyết Hồ đột nhiên mở ra, nó đưa ánh mắt cảnh giác nhìn về bốn phía chung quanh, chiếc đuôi vốn đang lắc lư thì lúc này dựng thẳng lên giống như đang thi triển Định Thân Pháp vậy.
Hòn đá màu đên trên mặt đất lúc này đình chỉ hoạt động, giống như trăm ngàn năm qua nó vẫn ở chỗ này, không tạo ra bất cứ sơ hở nào khiến cho Tuyết Hồ phát giác.
Ngược lại, Hạ Nhất Minh ở xa thì hơi giật mình, dưới tình huống này có thể phát giác ra điều gì đó dị thường cho thấy đầu linh thú này quả là danh bất hư truyền.
Có lẽ thực lực của nó không phải là cường đại, nhưng linh giác cảm ứng ở trong đám linh thú tuyệt đối là số một số hai.
Một lúc lâu sau, tựa hồ như không cảm nhận được bất cứ thứ gì hữu dụng cho nên Tuyết Hồ dần buông lỏng cảm giác, chiếc đuôi đang dựng ngược lại dần buông xuống, ánh mắt trợn tròn của nó cũng khép trở lại, cái đầu hạ xuống mặt đất, tựa hồ một lần nữa bắt đầu hưởng thụ ánh nắng ấm áp.
Nửa ngày sau, tảng đá nọ rốt cuộc đã động một lần nữa.
Cự ly giữa lão thích khách và con Tuyết Hồ cuối cùng đã bị kéo lại trong vòng mười trượng.
Một đạo quang mang màu đen chợt từ trên tảng đá màu đen bùng lên, gi như lưu tinh cản nguyệt ở giữa không trung để lại một vệt kiếm dài bổ xuống con Tuyết Hồ đang ở trên mặt đất.

Chương 959: Liệp sát

Nhanh.
Một kiếm này của Cát Ma Phàm Thù dĩ nhiên lại nhanh như vậy.
Xoa kiếm màu đen giống như u linh đến từ địa ngục lấy tốc độ như thiểm điện xuất hiện.
Chứng kiến tốc độ một kiếm này, hai mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời lên, hắn đã từ trong cảnh giới thần kỳ thoát ra. Trong lòng thầm kêu đáng tiếc, hắn mặc dù từ trên người Cát Ma Phàm Thù học được năng lực dung hòa bản thân vào thiên địa, nhưng dù sao tu vi vẫn còn thấp cho nên ngay khi phi kiếm xuất hiện đã không còn bảo trì được bình tĩnh nữa.
Bất quá đối với tộc độ một kiếm này của lão Hạ Nhất Minh có chút kinh ngạc, nguyên lai trước kia giao thủ vị thích khách này vẫn còn giữ lại thực lực. Cho dù là khi truy kích Bạch Mã Lôi Điện hay cùng với Gia Phỉ Nhĩ Đức giao thủ tốc độ Xoa kiếm của lão cũng không nhanh như lúc này.
Nếu không như thế, Hạ Nhất Minh cũng không có khả năng từ trong cảnh giới kỳ diệu đó bị đánh động mà tỉnh lại.
Từ điều này Hạ Nhất Minh có thể cảm thấy được thực lực của lão thích khách vẫn sâu không thể dò hết. Nếu như không phải Tuyết Hồ quá trọng yếu, có quan hệ tới việc bọn họ có thể tiến được vào Thiên Niên Băng Đảo hay không thì chỉ sợ Cát Ma Phàm Thù còn chưa chịu biểu diễn toàn bộ thực lực của mình ra.
Đúng lúc Hạ Nhất Minh tưởng rằng sự việc đã được định đoạt thì tình huống đột nhiên biến đổi/
Tuyết Hồ vốn đang nằm lười biếng trên mặt đất đột nhiên trở nên linh động hơn, động tác của nó làm cho người ta cảm thấy không chút nào hoảng sợ mà ngược lại như được chuẩn bị từ trước.
Quang mang màu trắng đột nhiên hiện ra với tốc độ cực nhanh, một chút cũng không hề kém hơn Xoa kiếm.
Chỉ là đầu thánh thú này có lẽ do không ngờ tới tốc độ của Xoa kiếm có thể nhanh như vậy cho nên lúc khởi động có chút chậm, làm cho thanh Xoa Kiếm màu đen đã kịp cắt một đường trên bộ lông trắng mượt của nó.
- Không tốt. - Hạ Nhất Minh quát khẽ một tiếng, thân hình hắn hơi nhúc nhích đã nhảy lên lưng Bạch Mã Lôi Điện.
Sau khi nhìn thấy tốc độ của Tuyết Hồ, Hạ Nhất Minh lập tức hiểu được, bản thân mình vô luận thế nào cũng không thể đuổi kịp nó. Trách không được Cát Ma Phàm Thù đã từng nói qua con hồ ly này rất cảnh giác, hơn nữa tốc độ của nó chính là thiên hạ đệ nhất.
Lúc đầu hắn còn tưởng lão thích khách nói có chút khoa trương, nhưng khi nhìn thấy biểu hiện của Tuyết Hồ mới phát hiện ra Cát Ma Phàm Thù nói chính là sự thật.
Lúc này, hy vọng duy nhất của hắn là dựa vào Bạch Mã Lôi Điện, hy vọng khi nó tấn chức thánh thú đỉnh phong tốc độ có thể vượt qua được Tuyết Hồ.
Tựa hồ như hiểu được suy nghĩ của Hạ Nhất Minh, Bạch Mã Lôi Điện hí lên một tiếng dài hưng phấn, nó mở bốn vó ra nhanh chóng đuổi theo Tuyết Hồ.
Bách Linh Bát cùng thần đạo Ngưng Huyết Nhân đồng thời bay lên trên không, quanh người bọn họ không hề có chút thần quang nào. Cho dù là thất thải quang mang vốn vẫn lẩn quẩn quanh Bách Linh Bát khi hắn phi hành thì lúc này cũng đã bị thu liễm lại.
Tốc độ của cả hai càng lúc càng nhanh bám theo Bạch Mã Lôi Điện trên mặt đất.
Cát Ma Phàm Thù đứng bật dậy, hắn đưa tay ra thu lại Xoa Kiếm của mình, bất quá lúc này sắc mặt của lão vô cùng khó coi, ánh mắt tập trung nhìn về phía phương hướng Tuyết Hồ chạy đi.
Thân hình lão hơi động nhưng rất nhanh bị đè nén lại, người khác có lẽ không biết gì tuy nhiên lão lại hiểu rất rõ tốc độ của Tuyết Hồ. Một kích của lão không trúng đã làm cho cơ hội mất đi, cho dù là hắn sử dụng tốc độ nhanh nhất của bản thân để truy kích thì kết quả cuối cùng khẳng định là vẫn không làm được trò gì.
Thế nhưng, ngay lúc lão hơi chần chờ thì thấy mắt hoa lên, đồng dạng cũng có một đạo bóng tráng như thiểm điện xẹt qua.
Lão hơi rùng mình một cái, tốc độ này....
Không hiểu sao trong lòng lão lại dâng lên một tia hy vọng, tộc độ này cực nhanh, hơn nữa cũng vượt ra ngoài dự liệu của lão, có lẽ bằng vào tốc độ đó có thể đuổi kịp được Tuyết Hồ.
Một bóng người lúc này chớp lên, Đế Thích Thiên đã tới cạnh người lão.
Vừa nhìn sắc mặt của lão, Đế Thích Thiên đã lập tức biết lão đã thất thủ. Bất quá Đế Thích Thiên cũng không hề oán giận, bởi vì lão biết trong thiên hạ hiện nay chỉ sợ có mỗi mình lão thích khách là có thể thần không biết quỷ không hay tới gần Tuyết Hồ trong vòng mười trượng.
Lần này vận khí của lão thích khách rõ ràng không tốt, nhưng cũng không phải nói lên rằng vận khí của lão vẫn sẽ như vậy.
Chỉ là, những lời an ủi này lão không nói ra, mà bị bóng trắng ở phía xa xa hấp dẫn ánh mắt.
- Thật là nhanh, đây là con Bạch Mã đó sao?Cát Ma Phàm Thù nghiêm mặt gật đầu một cái, nói:
- Tốc độ của con Bạch Mã đó vốn đã không dưới ngươi và ta, nhưng bây giờ nó đã tấn chức thánh thú đỉnh phong cho nên hẳn là tốc độ nhanh hơn một bậc.
Ánh mắt của Đế Thích Thiên hiện lên một tia mong chờ, nói:
- Bọn họ có hy vọng không?
Cát Ma Phàm Thù yên lặng gật đầu, vô luận trong lòng lão có suy nghĩ gì thì khi đối mặt với nghi vấn của Đế Thích Thiên vẫn đàng hoàng trả lời không có nửa điểm chần chờ.
Ánh mắt Đế Thích Thiên đột nhiên sáng ngời, hắn ngẩng đầu nhìn hai điểm màu đen trên không trung thì thào nói:
- Bọn họ tại sao cũng nhanh như vậy a?
Cát Ma Phàm Thù hơi giật mình nhìn lên hai chấm màu đen trên bầu trời, sắc mặt dần trở nên âm trầm hơn.
Là thiên hạ đệ nhất thích khách, tốc độ của lão chậm hơn Bạch Mã Lôi Điện thì không nói làm gì, dù sao thể chất của loài người không thể so sánh được với linh thú, đặc biệt là Bạch Mã Lôi Điện cùng với Tuyết Hồ đều những linh thú có tộc độ cực nhanh.
Hơn nữa là cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong, bọn họ đều có thủ đoạn để bảo vệ tính mạng của mình, dù là tốc độ không bằng nhưng nếu muốn tránh né thì ngay cả Bạch Mã Lôi Điện cũng đừng mơ tưởng có thể bắt được.
Ngày trước Hạ Nhất Minh cưỡi Bạch Mã Lôi Điện đuổi theo Phất Lan Khắc Lâm một tháng trời chung quy vẫn không thể đuổi kịp chính là nhờ đạo lý này.
Thế mà, bây giờ Bách Linh Bát cùng thần đạo Ngưng Huyết Nhân phi hành trên bầu trời tốc độ so với lão đều nhanh hơn một bậc, điều này làm cho Cát Ma Phàm Thù khó có thể tiếp nhận nổi.
Hai vị cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên liếc mắt nhìn nhau, bọn họ đều nhìn ra được nghi vấn trong mắt đối phương.
Bọn người đó đến tột cùng là làm cách nào làm được điều đó?
Ở giữa không trung, thân hình Bách Linh Bát đã có thay đổi rất lớn, chiếc đầu của hắn đã biến thành bộ dạng vừa tròn vừa nhọn như viên đạn, hai cánh tay dang ngang sang hai bên hơn nữa còn được kéo dài ra, hai chân hợp lại với nhau làm một.
Lúc này không nghi ngờ gì nữa hắn đã không còn bộ dạng của loài người nữa mà đã biến thành một chiếc chiến đấu cơ thu nhỏ.Loại bộ dáng đó ở trong tình huống này sẽ đem tốc độ phát huy tới mức cực hạn, cho nên Bách Linh Bát vẫn có thể bám sát ngay trên đỉnh đầu Bạch Mã Lôi Điện mà không hề cảm thấy cố sức.
Về phần thần đạo Ngưng Huyết Nhân thì quanh người hắn bao phủ một lớp vụ khí lờ mờ màu đỏ, đám vụ khí này hoàn toàn bao quanh người hắn, thiên địa chi lực liên tục lưu động ở bên trong lớp vụ khí trợ giúp cho hắn có thể phi hành nhanh hơn.
Nếu như Hạ Nhất Minh ở đây khẳng định phải giật mình, hơn nữa đối với thần đạo Ngưng Huyết Nhân sẽ có một cái nhìn mới.
Bởi vì giờ phút này thần đạo Ngưng Huyết Nhân cũng không phải là sử dụng thần binh ánh sáng để phi hành, mà hắn trực tiếp sử dụng thần niệm để điều khiển thiên địa chi lực trợ giúp phi hành.
Loại năng lực điều khiển thiên địa chi lực giúp cho bản thân có thể phi hành trên không trung có thể nói rằng đây là một phần thuộc về thần đạo.
Người trong thần đạo có thể bỏ qua sự trợ giúp của thần binh ánh sáng mà coi bản thân mình như thần binh ánh sáng để bắt đầu phi hành.
Mặc dù điều này đối với thần niệm yêu cầu rất cường đại, nhưng hiệu quả của nó lại không có gì sáng bằng.
Tốc độ của hắn một chút cũng không kém hơn tiểu hình chiến đấu cơ do Bách Linh Bát biến thành.
Phía dưới hai đạo bóng trắng nhanh chóng xẹt qua, dọc theo đường đi tất cả cảnh sắc đều nhanh chóng thay đổi, cho dù với nhãn lực của Hạ Nhất Minh c không cách nào nhận ra rõ được đó đến tột cùng là cái gì.
Bạch Mã Lôi Điện cùng với Tuyết Hồ đều đem tốc độ cực hạn của bản thân thi triển ra.
Trong lúc bỏ chạy, ánh mắt của Tuyết Hồ mơ hồ lộ ra vẻ thất thố cùng kinh hoảng, nó ở trên băng nguyên bằng vào tốc độ được xưng là đệ nhất trong đám linh thú.
Nhưng hôm nay truy binh phía sau làm cho nó vô cùng kiêng kỵ, dù là nó sử dụng toàn lực để bỏ chạy cũng không thể thoát khỏi đối phương. Hơn nữa càng làm cho nó sợ hãi chính là tựa hồ như khoảng cách giữa hai bên cành lúc càng ngắn.
Từ trên người Bạch Mã Lôi Điện tỏa ra quang mang màu tím, đây là nó đã đem tốc độ của bản thân gia tăng lên tới mức cực hạn mới tạo thành phản ứng này. Từng đạo lôi điện vờn quanh chẳng những kích thích từng tế bào trên cơ thể của Bạch Mã, làm cho tốc độ của nó có thể đạt tới đỉnh điểm, hơn nữa lại có thể làm cho bản thân dần khôi phục lại lực lượng.
Sau khi Bạch Mã Lôi Điện trải qua nhiều lần biến hóa đã không chỉ có được lực lượng cường đại, mà ngay cả tiềm lực của bản thân và khả năng khôi phục cũng gia tăng lên.
Cũng bởi vì thế nên Bạch Mã Lôi Điện mới có thể tự tin đuổi theo Tuyết Hồ.
Không biết trải qua bao lâu, khoảng cách song phương càng lúc càng gần lại.
Tựa hồ như cảm nhận được điều bình thường, thân hình Tuyết Hồ đột nhiên chuyển động, nó quay đầu chuyển hướng rẽ sáng hướng khác chạy như điên.
Hạ Nhất Minh hơi ngẩn ra, còn chưa đợi hắn kịp phản ứng, Bạch Mã Lôi Điện đã kịp điều chỉnh hướng chạy của mình, tiếp tục đuổi theo phía sau Tuyết Hồ mãi không thôi.
Hơn nữa sau khi trải qua lần chuyển huwongs này, khoảng cách của song phương trong mắt Hạ Nhất Minh đã gần hơn một chút, hắn mơ hồ cảm giác được Tuyết Hồ khẳng định đang có quỷ kế gì đó.
Nếu không nó sẽ tuyệt đối không đột nhiên chuyển hướng làm cho khoảng cách giữa hai bên gần hơn một chút.
Đưa ánh mắt nhìn về phía xa, Hạ Nhất Minh thấy được một ngọn núi cao bị tuyết bao phủ, hắn lập tức đoán ra được ý định của con linh thú này.
Địa phương phía trước khẳng định có thánh thú cường đại cư trú, mà Tuyết Hồ chính là đang hướng về phía này cầu cứu.
Khẽ cau mày, Hạ Nhất Minh thật sự không nghĩ sẽ giao thủ cùng với con thánh thú khác ngoài Tuyết Hồ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hắn muốn phải nhanh chóng giết chết Tuyết Hồ, sau đó mới có thể tiếp tục lên đường cùng hai người Đế Thích Thiên tới Băng Đảo. Hắn không thể chờ đợi được muốn nhìn thấy Viên Lễ Huân, hơn nữa đem toàn bộ những sự việc sau khi xảy ra kể lại cho nàng biết.

Chương 960: Thú quần

Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, hiển nhiên hắn đã nghe ra thanh âm đó phát ra không phải do một con linh thú, mà là từ trong miệng của trăm ngàn con. Tuy nhiên thanh âm này lại có thể đồng đều một nhịp, đến ngay cả con người trải qua huấn luyện cũng không nhất định làm được chuyện này.
Trong lòng Hạ Nhất Minh đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ quỷ dị, chẳng lẽ dã thú bên trong ngọn núi đó đã tập hợp lại thành một tổ chức có kỷ luật sao?
Nhìn về phía xa, cả một vùng núi rừng bị tuyết trắng bao phủ, cơ hồ trên mỗi một cây đại thụ đều có tầng tầng lớp lớp những bông tuyết, làm cho người ta lo lắng chúng sẽ không chịu nổi áp lực nặng nề đó.
Tuyết Hồ sau khi tới gần vùng núi rừng này giống như một chậu nước đổ vào chảo dầu nóng bỏng làm cho nó bùng nổ.
Một đám quái thú kỳ dị từ trong vùng rừng núi vọt ra, bọn chúng có thân hình lớn hơn Tuyết Hồ một chút, trông giống như những con sói hoang. Bộ lông màu nâu, trên đôi mắt của chúng ẩn hiện từng tia máu lờ mờ. Chúng nó giống như đang uống phải thuốc kích thích, thi thoảng kêu lên những tiếng ngao ngao đầy ghê rợn.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi trầm xuống, hắn chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra đây đều là dã thú bình thường, ở trong đám này không hề có lấy một đầu linh thú nào cả. Thế nhưng khi đối mặt với uy áp do Bạch Mã Lôi Điện phóng ra bọn chúng lại không có nửa điểm sợ hãi.
Chúng nó tựa hồ giống như Bách Linh Bát, không hề sợ hãi khí thế cường đại và công kích, điều này làm cho Hạ Nhất Minh có chút khó hiểu.
Tuyết Hồ đột nhiên ngừng lại, nó xoay người nhìn về phía Hạ Nhất Minh mà nhe răng trợn mắt, tựa hồ như đang mượn đám dã thú này để đe dọa hắn.
Hạ Nhất Minh cười lạnh một tiếng, chỉ bằng vào đám dã thú bình thường này mà muốn cản bước tiến của hắn sao? Đầu Tuyết Hồ này tựa hồ như ngu chưa từng thấy, cổ tay hắn đưa lên, Ngũ Hành Hoàn vô thanh vô tức xuất hiện ở trên tay của hắn.
Sau đó, hắn nhẹ nhàng vung tay lên, ngũ thải quang mang từ trong Ngũ Hành Hoàn thoát ra, giống như một con ngũ sắc hỏa long vọt về phía trước. Nguồn: http://truyenfull.vn
Động tác của Tuyết Hồ hơi dừng lại, sau đó nó cúi đầu chui vào lòng đất. Mà giờ phút này, đàn mãnh thú ở phía sau nó đang điên cuồng tiến lên không hề tỏ vẻ sợ hãi chút nào.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, hắn cũng không thu tay lại, ngũ sắc hỏa long vọt về phía đàn thú, hễ là nơi nó đi qua thì những con dã thú ở đó nhanh chóng bị lấy mất tính mạng, hắn ra tay giết chóc dã thú không một chút lưu tình.
Nếu như số lượng quái thú này không nhiều Hạ Nhất Minh có lẽ sẽ không đại khai sát giới, nhưng đối mắt với đàn dã thú giống như một cơn đại hồng thủy Hạ Nhất Minh không hề có ý định nương tay.
Đối mặt với thú triều điên cuồng như thế thì biện pháp duy nhất là phải giết được con thú đầu đàn, để làm cho các dã thú theo sau nó phải sinh ra sự sợ hãi thì mới không dám tiếp tục xông lên.
Uy lực của quang long quả nhiên không thể dã thú bình thường có thể đỡ được, tất cả đều bị nó cuốn bay đi. Không những thế, Hạ Nhất Minh để cho quang long nổ thành vô số các quang mang nhỏ, bao trùm lấy mọi thứ ở xung quanh.
Tại vị trí giữa Hạ Nhất Minh và thú quần đột ngột xuất hiện một bức tường lửa, đây là kiệt tác do Hạ Nhất Minh sử dụng Hỏa chi thần lực tạo ra.
Khi đối mặt với bức tưởng lửa cao mấy trượng này, lúc này đám dã thú rốt cuộc đã có chút sợ hãi, chúng nó không hề giống như vừa rồi không kiêng kỵ xông tới, mà chậm rãi tiến lên. Sắc mặt tươi cười của Hạ Nhất Minh chưa kịp thu lại thì đột ngột biến đổi.
Hắn có thể cảm nhận được bên dưới mặt đất Tuyết Hồ cũng không có ý định rời đi, mà là lựa chọn một vị trí ở sâu dưới lòng đất. Nó chuẩn bị đợi Hạ Nhất Minh rời đi thì mới chui lên khỏi lòng đất. Hai chân nhẹ nhàng kẹp bụng ngựa, quang mang màu vàng trên người Hạ Nhất Minh đột ngột sáng lên. Thổ hệ lực lượng giờ phút này phóng thích ra vô cùng nhuần nhuyễn, nhưng đúng lúc Hạ Nhất Minh muốn chui xuống lòng đất, thì một cỗ khí tức khổng lồ từ bên dưới trào lên ngăn cản.
Trên mặt Hạ Nhất Minh hiện lên một tia kinh ngạc, trong khí tức này hắn có thể cảm nhận được lực lượng cường đại. Chỉ trong nháy mắt hắn đã cảm nhận được con thánh thú phát ra khí tức cường đại này có thể cùng với hắn đánh một trận. Hơi rùng mình một cái, chân khí trên người hắn không ngừng phát ra, tinh quang trên Ngũ Hành Hoàn càng bạo sáng lên.Chỉ là, chuyện làm cho hắn khó tin chính là cỗ khí tức cường đại phát ra từ dưới lòng đất cũng không phải là nhằm về phía Hạ Nhất Minh, mà mục tiêu của nó lại là Tuyết Hồ. Hạ Nhất Minh suy nghĩ một lúc lâu mới hiểu được nguyên nhân của việc này.
Nguyên là nơi đây không phải nơi ở của Tuyết Hồ, mà là chỗ ở của một con thánh thú cường đại khác, Tuyết Hồ di chuyển tới đây chính là đã xâm phạm địa bàn của nó.
Trách không được khi đại lượng dã thú từ trong rừng chui ra, nó đã chui xuống nền đất. Đây không phải là nó né tránh công kích của Hạ Nhất Minh, mà là nó trốn tránh đám dã thú đang như thủy triều dâng lên ở trước mặt. Chỉ là dưới tình huống này dù là ai cũng không thể phát hiện được ảo diệu trong đó, ngay cả Hạ Nhất Minh lúc đầu cũng tưởng đám dã thú này là đồ tử đồ tôn của nó, chứ không nghĩ ra mục tiêu của chúng là Tuyết Hồ.
Sau khi cảm nhận được cỗ lực lượng cường đại nọ ở trong lòng đất ập tới, Tuyết Hồ lập tức động, tốc độ của nó quả thật là vô cùng hiếm thấy, cho dù bên dưới nền đất vẫn không hề chút nào chậm, chỉ thoáng cái đã thoát ra khỏi vùng bị ảnh hưởng.
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng vỗ vào mông Bạch Mã làm nó hí lên một tiếng dài, chiếc đuôi phe phẩy vài cái thì thân hình đã rời đi xa. Bất quá lúc này màu vàng xung quanh người càng lúc càng đậm, Hạ Nhất Minh cùng Bạch Mã Lôi Điện trực tiếp chui tọt xuống lòng đất, động tác của Tuyết Hồ lúc này đã nhanh tới cực điểm, khí tức của nó cũng hơi trở nên loạn đi.
Trong đám truy binh đuổi theo phía sau, nó sợ hãi nhất chính là Bạch Mã Lôi Điện. Bởi vì từ trước tới nay Bạch Mã là thánh thú duy nhất có tốc độ vượt qua nó, một khi phương diện ưu tú của mình bị khắc chế, thì kết quả của Tuyết Hồ có thể nghĩ được.
Bỏ chạy dưới lòng đất là thử nghiệm cuối cùng của nó, nếu ngay cả phương diện này cũng bị Bạch Mã vượt qua thì nó cũng không còn cách nào khác nữa.
Đúng lúc này khí tức khổng lồ từ bên sườn Bạch Mã truyền tới, sắc mặt Hạ Nhất Minh trở nên có chút khó coi.
Con thánh thú từ vùng rừng núi kia khi phát hiện ra không thể đuổi kịp Tuyết Hồ nó đã chuyển mục tiêu sang người Hạ Nhất Minh. Thật không biết nó nghĩ như thế nào a? Chẳng lẽ nó muốn làm chuyện hại mình lợi người sao?
Bởi vì quan hệ tới vị trí địa lý, nên ngay khi Hạ Nhất Minh tiến vào lòng đất đã bị cỗ khí tức cường đại của con thánh thú nọ phát hiện ra, một chiếc trảo ngăm đen từ trong lòng đất vồ tới.Lợi trảo sắc bén giống như đao, nó nhẹ nhàng vung lên đã phóng thích ra lực lượng cường đại cắt vỡ không gian trước mặt. Tất cả bùn đất trong nháy mắt bị chia ra, lực lượng bén nhọn của khí lưu ập tới làm cho người ta phải sợ hãi.
Hạ Nhất Minh hừ nhẹ một tiếng, Ngũ Hành Hoàn trong tay nhẹ nhàng vung lên, tăng phục năm lần lực lượng tuôn ra, giống như sóng lớn ập tới ngăn cản một trảo của con thánh thú.
Nếu nói lợi trảo của con thánh thú giống như một cái đinh, thì năm lần tăng phúc lực lượng của Hạ Nhất Minh lại giống như chiếc búa sắt, nó nhanh chóng đem chiếc đinh đó biến thành một mớ sắt vụn.
Tăng phục năm lần lực lượng phản kích làm cho toàn bộ không gian bên cạnh bị phá vỡ ra, Hạ Nhất Minh thậm chí còn không thể thấy rõ được đầu thánh thú tập kích mình có bộ dạng gì đã đầy lui nó lại phía sau.
Mặc dù loại lực lượng này không thể lấy được tính mạng của nó, nhưng uy lực của nó đủ để con thánh thú này trong một khoảng thời gian ngắn khó có thể tiếp tục tấn công hắn được.
Lúc này, Tuyết Hồ vô cùng linh hoạt di chuyển dưới lòng đất, trong lúc Hạ Nhất Minh cùng với một đầu thánh thú vô danh va chạm, nó đã kịp thoát đi rất xa.
Nhưng mà, trong mắt Hạ Nhất Minh không chút nào tỏ vẻ oán trách, thậm chí miệng của hắn còn mơ hồ nở nụ cười lạnh. Trên mặt đất, bỗng nhiên phong vân trỗi dậy, thiên địa biến sắc.
Thiên địa chi lực khổng lồ trong nháy mắt từ bốn phía tụ tập lại, hơn nữa chỉ trong chốc lát nó đã hình thành một chùm ánh sáng lớn.
Giữa không trung, thần đạo Ngưng Huyết Nhân giơ cánh tay đang có một cỗ lực lượng khổng lồ bao quanh làm cho vô số người phải kinh sợ vẩy nhẹ về phía trước.
Một cỗ lực lượng phá hủy thiên địa từ trên trời giáng xuống, phảng phất như thế giới đã đến ngày tận cùng, đem toàn bộ các sinh vật hủy diệt đi.
Trên mặt đất nhanh chóng xuất hiện một cái khe thật lớn, chiếc khe kéo dài tới tận ngọn núi ở phía xa. Ngay cả chân ngọn núi cũng bị lực lượng này ảnh hưởng làm cho vỡ nát ra không còn nguyên dạng.
Tất cả sinh linh đều bị một kích hủy diệt này làm cho kinh hãi, toàn bộ dã thú đều thủ phục trên mặt đất, chúng nó không hề dám di chuyển một chút nào. Có những con sợ hãi tới mức tiểu tiện ngay tại chỗ làm cho không khí xung quanh chỉ chốc lát đã tràn ngập mùi hôi thối.
Thiên địa chi uy khổng lồ như vậy đủ để khiến cho tất cả các sinh linh phải thần phục, ngay cả Tuyết Hồ giờ phút này cũng sợ hãi nằm co ro trên mặt đất.
Thần đạo Ngưng Huyết Nhân mặc dù phóng thích ra thiên địa chi uy, nhưng thần niệm thì hơn phân nửa đều tập trung ở trên Tuyết Hồ. Dưới tình huống này con Tuyết Hồ chỉ cảm thấy tứ chi tê dại vô lực, giống như có vô số những sợi dây không nhìn thấy được đang trói chặt nó lại.
Một thân ảnh màu trắng chợt xuất hiện, Hạ Nhất Minh cưỡi Bạch Mã Lôi Điện đi lại gần, trong lòng hắn cũng có chút sợ hãi nhìn thần đạo Ngưng Huyết Nhân ở trên cao. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên cảm nhận được Thiên Địa chi uy, hơn nữa ngay cả hắn cũng nắm giữ một cỗ lực lượng như vậy, nhưng mỗi một lần cảm nhận thiên địa chi lực xung quanh không còn chút nào, trong lòng hắn vẫn có cảm giác bất an mãnh liệt.
Đưa ánh mắt nhìn Tuyết Hồ trên mặt đất, hắn than nhẹ một tiếng, Ngũ Hành Hoàn nhẹ nhàng vung lên, ngũ thải quang mang phóng ra rồi nhanh chóng khôi phục lại bình thường.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau