VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 941 - Chương 945

Chương 941: Đề nghị

Thấy được sắc mặt của Hạ Nhất Minh, Đế Thích Thiên cũng bất đắc dĩ lắc đầu, nói:
- Hạ huynh đệ, mấy người chúng ta đã sống mấy trăm năm lần này nếu không tiến được vào Băng đảo, như vậy sẽ không có cơ hội thứ hai. Có lẽ trăm năm sau chúng ta sẽ biến mất khỏi thế gian, nhưng ngươi thì khác, ngươi tiến giai Nhân Đạo Đỉnh Phong khi chưa tới ba mươi tuổi, cuộc đời còn dài, cho nên muốn tiến vào hay không thì phải thận trọng suy nghĩ.
Hai hàng lông mày Hạ Nhất Minh hơi dựng lên, khi hắn tấn chức Nhân Đạo Đỉnh Phong cũng từng mơ hồ suy nghĩ về vấn đề này, nhưng đáng tiếc là cho tới bây giờ đều tiến thoái lưỡng nan.
- Đế huynh, trên thế giới này còn tồn tại thần đạo cường giả không? - Hạ Nhất Minh thì thào hỏi.
Đế Thích Thiên không chút do dự lắc đầu, nói:
- Năm ngàn năm qua chưa từng có thần đạo cường giả nào được sinh ra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hắn nói những lời này như chém đinh chặt sắt, không có chút nào do dự.
Hạ Nhất Minh cười khổ, nói:
- Như vậy chẳng phải nói nếu lần này ta không tiến được vào Băng đảo thì sinh thời tu vi võ đạo sẽ không thể tăng tiến sao.
Ánh mắt Đế Thích Thiên có chút quái dị nhìn hắn, cuối cùng chậm rãi gật đầu.
Tốc độ tu luyện của Hạ Nhất Minh có thể nói là tiến bộ như thần, ngắn ngủi chỉ có mấy năm đã đạt tới Nhân Đạo Đỉnh Phong. Như vậy quả thật là quái thai, nếu để hắn ở lại thế giới này chỉ sợ qua mấy năm mà không thể tiến thêm một bước thì sẽ phát cuồng mất.
Dù sao, từ khi thần đạo biến mất thì dù là người hay thú đều không còn hy vọng nào tấn chức lên cảnh giới đó ngoại trừ Băng Đảo.
Nghĩ tới điều này Đế Thích Thiên đột nhiên cảm giác được, tiến bộ nhanh quá kỳ thật cũng không phải là chuyện tốt a.
Bước đi vài bước trên mặt cát, Hạ Nhất Minh ngẩng đầu lên, hắn hỏi:
- Đế huynh, ngươi có biết ở ngoại hải có một chỗ được xưng là thần chi đảo không?
- Thần chi đảo? - Sắc mặt Đế Thích Thiên thay đổi, mặc dù rất nhanh bình phục lại như cũ, nhưng làm sao có thể dấu được Hạ Nhất Minh.
Chậm rãi gật đầu, Hạ Nhất Minh bình tĩnh nói:
- Thần chi đảo.
Đế Thích Thiên do dự một chút, thở dài nói:
- Hạ huynh đệ, truyền thuyết về thần chi đảo lão phu cũng đã từng biết qua cổ tịch. Chỉ là, truyền thuyết này có chút không rõ ràng, cho nên lão phu cũng không thể xác định được.
Trong lòng Hạ Nhất Minh dâng lên sự hiếu kỳ, hắn vội vàng nói:
- Thỉnh Đế huynh chỉ giáo.
Đế Thích Thiên hơi phất tay, nói:
- Trong cổ tịch ghi lại, thần chi đảo cùng với Băng đảo không phải là do cùng thời kỳ sinh ra, hai cái này không hề quan hệ với nhau.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, đáp án này đã nằm ngoài dự liệu của hắn.
Ngoại hải thánh thú di chuyển vào trong nội hải có liên quan với thần chi đảo, mà trong khoảng thời gian này cũng xuất hiện Thiên Niên Băng Đảo. Nếu nói hai sự việc này không liên quan với nhau thì thật sự làm cho kẻ khác khó có thể tin nổi.
- Băng đảo xuất hiện mới chỉ khoảng năm nghìn năm trước, nhưng thần chi đảo tồn tại c lâu hơn thế. - Đế Thích Thiên tựa hồ như nhìn thấy được tâm tư của Hạ Nhất Minh, bình tĩnh nói:
- Một vạn năm trước ngoại hải đã xuất hiện thần chi đảo.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, nói:
- Vạn năm trước?
Thật lâu trước, khi thần đạo còn tung hoành trong thiên hạ, Ngũ Hành môn Ngũ Hành lão tổ quật khởi ở phương Đông như vì sao sáng.
Nếu như thần chi đảo thật sự đã xuất hiện từ vạn năm trước thì quả thật là nó không hề liên quan tới Băng Đảo.
- Quả thật là vạn năm trước. - Trên mặt Đế Thích Thiên không có nửa điểm tươi cười, nói:
- Điều này không chỉ trong cổ tịch của bổn môn có ghi lại, mà ngay cả cổ tịch của các môn phái khác cũng không thiếu phần miêu tả về thần chi đảo.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm chốc lát, rốt cuộc từ từ gật đầu hoàn toàn tin tưởng.
Mặc dù ở cả hai đại lục chỉ có phương Đông Động Thiên Phúc Địa hai phương Tây Thần Điện, Hắc Ám Hội Nghị truyền thừa cả vạn năm, nhưng cổ tịch truyền thừa vạn năm thì lại không ít. Nếu như trong nhiều quyển cổ tịch đều ghi lại điều này, như vậy có thể nói rõ rằng thần chi đảo thật sự tồn tại hơn vạn năm.
Sắc mặt Đế Thích Thiên đột nhiên căng thẳng, nói:
- Hạ huynh đệ, ngươi hỏi về thần chi đảo làm gì? Chẳng lẽ ngươi đến ngoại hải đã từng gặp qua nó?Hạ Nhất Minh liên tục lắc đầu, nói:
- Trong thiên hạ hôm nay có ai dám khinh thường mà chạy ra hải ngoại chơi chứ.
Đế Thích Thiên há mồm muốn nói, nhưng cuối cùng lại ngậm miệng lại.
Nhưng người khác không có tư cách này, nhưng bên cạnh Hạ Nhất Minh lại có thần đạo khôi lỗi, hiển nhiên có khả năng không việc gì mà mò ra hải ngoại dạo chơi.
Chỉ là, nếu nói ra những điều này sẽ làm hắn vô cùng xấu hổ.
Khẽ lắc đầu, Đế Thích Thiên nói lảng sang đề tài khác:
- Hạ huynh đệ, lão phu nghe Tử Lỗ Li nói, ngươi đã đem Quang Minh cùng Hắc Ám lực lượng dung hợp làm một?
Hạ Nhất Minh mỉm cười gật đầu, chỉ là trong nụ cười của hắn có mang theo một chút mùi vị đau khổ.
Quáng Ám hợp bích tất nhiên là có uy lực tuyệt luân, thậm chí ngay cả thiên địa chi uy cũng bị hắn thành công dẫn phát. Nhưng kể từ khi có cỗ lực lượng này, Ngũ Hành chi lực của hắn đã không thể phóng thích, làm cho hắn không thể quen nổi.
Mà chiêu số lớn nhất của hắn không nghi ngờ gì lại không thể phát
Tuy nói trước mắt uy lực của loại lực lượng này hơn xa Ngũ Hành Hoàn. Nhưng một người đang thuận sử dụng binh khí vốn có của mình, giờ muốn hắn thay đổi thì vô cùng khó khăn a.
Đế Thích Thiên ngẩng đầu nhìn vào khoảng không một lúc xuất thần, tựa hồ như hắn đang lo lắng cái gì đó.
Trong lòng Hạ Nhất Minh khẽ động, hắn mơ hồ cảm giác được, Đế Thích Thiên đang lo lắng cái gì đó có liên quan tới hắn.
Sau một lát, Đế Thích Thiên cúi đầu xuống, nói:
- Hạ huynh đệ, lão phu cả đời đã đọc qua không ít cổ tịch, trong đó có một quyển ghi lại trường hợp Quang Ám hợp bích.
Hắn dừng lại một chút, nói:
- Nếu có người có thể đem Quang Minh cùng Hắc Ám lực lượng ngưng tụ làm một, thì ngày trên người hắn sẽ tràn ngập loại lực lượng này, không thể tiếp tục dung nạp lực lượng khác nữa.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, trong lòng có chút thàn phục, vị lão nhân này quả nhiên kiến thức rộng rãi, ngay cả chuyện này cũng có thể biết được.
So sánh với mấy người Tử Lỗ Li cùng Ngao Bác Duệ thì chưa ai phát hiện ra điều này.
- Đế huynh quả nhiên là lợi hại, chỉ thoáng cái đã nhìn trúng. - Hạ Nhất Minh miễn cưỡng nở nụ cười.
Đế Thích Thiên gật đầu một cái, hắn trầm giọng nói:
- Nói như vậy, ngươi quả thật không thể sử dụng Ngũ Hành chi lực sao?Hạ Nhất Minh thở dài một tiếng, nhưng trong lòng hắn vẫn có một tia hy vọng. Bởi vì hắn có thể khẳng định, Đế Thích Thiên tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ nói ra chuyện này.
Quả nhiên, Đế Thích Thiên tiếp tục, nói:
- Ở trong cổ tịch từng nói đến một phương pháp, có lẽ sẽ giúp ngươi thoát khỏi cảnh này.
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời lên, hắn vội vàng nói:
- Thỉnh Đế huynh chỉ điểm cho.
Đế Thích Thiên trầm ngâm một chút nói:
- Phương pháp này cũng chỉ có một vị tiền bối đoán mà thôi, về phần có hay không hiệu quả như vậy không dám chắc.
Hạ Nhất Minh hơi gật đầu, nói:
- Đế huynh, lực lượng Quang Ám hợp bích mặc dù rất cường đại, nhưng bổn mạng thần binh của tiểu đệ lại không thể sử dụng được loại lực lượng nào khác ngoài ngũ hành chi lực. Nếu không thể vận dụng Ngũ Hành chi lực thì cũng không thể sử dụng bổn mạng thần binh để đối địch. Cho nên....
Hắn cười khổ một tiếng, nói tiếp:
- Đế huynh nói tiểu đệ liệu còn lựa chọn nào khác sao?
Đế Thích Thiên bật cười, nói:
- Ngươi rõ ràng là một phương Đông tu luyện giả, thế nhưng lại tu luyện võ đạo phương Tây, đây coi như là báo ứng a.
Hạ Nhất Minh có chút tức giận, chỉ là khi nhớ tới thân phận tông chủ của Thiên Trì nhất mạch của đối phương cho nên không dám thất lễ. Nhưng mà nghĩ lại, chính mình lĩnh ngộ được tuyệt học Quang Ám hợp bích cường đại nhất của phương Tây đây quả thật là có chút khó hiểu.
Hướng về phía Đế Thích Thiên, Hạ Nhất Minh cung kính thật sâu, thành khẩn nói:
- Xin ngài chỉ điểm cho.
Đế Thích Thiên không hề khách khí nữa, hắn nghiêm mặt nói:
- Kỳ thật vị tiền bối nọ nói cũng hết sức đơn giản, lực lượng Quang Ám hợp bích là một trong những loại lực lượng cường đại trong thiên địa. Cho nên tất cả các loại lực lượng khác khi đối mặt với lực lượng của Quang Ám hợp bích đều bị nó áp chế hoàn toàn. Trừ khi ngươi phế bỏ lực lượng Quang Ám hợp bích, nếu không những loại lực lượng khác vĩnh viễn không thể xuất hiện.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh thay đổi khó lường, đạo lý này hắn sớm đã nghĩ tới, nhưng không có thấy triệt như đối phương mà thôi.
- Quang Ám hợp bích là lực lượng vô cùng cường đại, bất luận kẻ nào khi có được loại lực lượng này cũng không thể đem nó trừ bỏ đi.
Hạ Nhất Minh liên tục gật đầu, ở trên người hắn, Quang Ám hợp bích chi lực cường đại vô cùng, nó còn có thể dẫn động được thiên địa chi uy, cho nên vô luận thế nào cũng không thể bỏ đi được.
Đế Thích Thiên tựa hồ như lo lắng một chút, rồi nói tiếp:
- Đã như vậy chỉ có thể tu luyện một loại lực lượng khác có thể sánh cùng với Quang Ám hợp bích. Chỉ cần có loại lực lượng nào đó chống đỡ lại loại lực lượng này, như vậy bản thân có thể tùy tâm sở dục mà vận dụng các loại lực lượng khác.
Trong mắt Hạ Nhất Minh lóe lên một tia hiểu biết, hắn yên lặng suy nghĩ, những lời này của Đế Thích Thiên giống như mở ra một cách cửa cho hắn, làm cho hắn có cảm giác sáng sủa hơn trước.
Hắn sở dĩ có thể sử dụng thiên địa chi uy, đó chính là bởi vì cỗ lực lượng này có thể áp chế được lực lượng Quang Ám hợp bích. Bất quá bởi vì cỗ lực lượng này hắn còn lâu mới có thể khống chế được thuần thục, cho nên không thể nói tới hai từ "áp chế".
Nếu một ngày nào đấy, hắn có thể tiến vào thần đạo, dễ dàng phóng thích ra thiên địa chi uy, như vậy hắn có thể hoàn toàn nắm giữ được loại lực lượng này, lúc đó vận dụng Ngũ Hành chi lực cũng không phải là khó.
Đế Thích Thiên nhìn khuôn mặt Hạ Nhất Minh tràn ngập vui mừng, hắn khẽ gật đầu, tiểu tử này phản ứng rất nhanh, chính mình bất quá là chỉ điểm cho một chút mà hắn đã có thể nghĩ tới cách giải quyết. Có thể trong một thời gian ngắn tấn chức Nhân Đạo Đỉnh Phong, quả nhiên không phải là một người đơn giản.
- Hạ huynh đệ, ngươi suy nghĩ không tồi. - Hắn lạnh nhạt nói.
Hạ Nhất Minh giật mình, nói:
- Ngài biết suy nghĩ của ta sao?
Trong lòng hắn có chút hoảng sợ, vĩ lão gia tử này làm sao có thể biết được hắn có thể phóng thích ra thiên địa chi uy?
Đế Thích Thiên ngửa mặt lên trời cười dài một tiếng, nói:
- Hạ lão đệ, bản thân ngươi có được thân thể và thiên phú Ngũ Hành, mà Quang Ám hợp bích của phương Tây cũng chỉ có phương Đông Ngũ Hành hợp nhất là có thể so sánh. Cho nên ngươi muốn dùng Ngũ Hành thần lực để đạt được sự cân bằng với Quang Ám hợp bích đúng không?

Chương 942: Ước định

Hạ Nhất Minh há to miệng, lúc này hắn mới biết nguyên lai suy nghĩ của Đế Thích Thiên và mình không hề giống nhau. Bất quá ngẫm lại cũng chỉ có hắn mới biết được mình có thể thi triển thiên địa chi uy, còn Đế Thích Thiên thì không cho nên suy nghĩ của hai người không thể giống nhau được.
Chỉ là, câu nói kia của Đế Thích Thiên....
Hạ Nhất Minh không khỏi động tâm, đây quả nhiên cũng là một cách để giải quyết vấn đề, hơn nữa là cách duy nhất có thể nhanh chóng giải quyết.
Ở trên người hắn đã có ba loại thần lực trong Ngũ Hành chi lực, chỉ cần hấp thu được thêm hai loại thần lực còn lại là đã đủ ngũ hành thần lực. Hơn nữa sẽ giống như Ngũ Hành Hoàn ở trong đan điền hình thành ngũ hành luân hồi thế giới.
Ngũ hành thế giới cùng với Quang Ám hợp bích nổi danh thiên hạ, một bên là võ đạo cực mạnh của thế giới phương Đông, một bên là chiến kỹ cường đại nhất của thế giới phương Tây. Mấy ngàn năm qua, Ngũ Hành đối Quang Ám đều không phân ra thắng bại.
Bởi vậy mới có thể thấy được, Ngũ Hành Luân Hồi tuyệt đối có năng lực chống lại Quang Ám hợp bích.
Một khi Quang chi lực trong Quang Ám hợp bích không thể tiếp tục bài xích Ngũ Hành chi lực như vậy đan điền của hắn sẽ khôi phục lại bình thường, khi đó vô luận là lực lượng nào hắn cũng có thể tự do vận dụng.
Nhìn thấy Hạ Nhất Minh thừ người ra, Đế Thích Thiên hơi cười một chút, trong lòng thầm đắc ý.
Gừng càng già càng cay a!
Một lúc lâu sau Hạ Nhất Minh thu liễm tâm thần, nói:
- Ngài thật sự là thần cơ diệu toán.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía Thần Toán Tử ở xa, đè thấp thanh âm xuống, nói:
- Ngay cả Thần Toán Tử huynh cũng không nhất định so được với ngài a.
Đế Thích Thiên dở khóc dở cười nhìn hắn, tiểu tử này nói năng đúng là bậy bạ.
Hắc mặc dù là cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong, nhưng tu luyện lại giống mọi người, còn Thần Toán Tử là thần toán đệ nhất trong thiên hạ, được mọi người công nhận, nếu đơn độc so sánh với Thần Toán Tử về mặt này lão cũng không thể hơn được.
- Hạ huynh đệ, ngươi đã từng lo lắng qua sao? - Đế Thích Thiên khù khụ mấy tiếng, hời hợt chuyển đề tài.
Hạ Nhất Minh liên tục gật đầu, nói:
- Ngài nói không sai, Hạ mỗ quả thật phải tập hợp đủ Ngũ Hành thần lực.
Đối với việc hình thành Ngũ Hành đại luân hồi hắn vô cùng tự tin, Đế Thích Thiên có chút giật mình, trong lòng không khỏi cảm khái. Đương kim thế gian chỉ sợ có mỗi một mình quái thai Hạ Nhất Minh sau khi tu luyện được Quang Ám hợp bích còn muốn có thêm Ngũ Hành hợp nhất. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nếu đổi lại là hắn, hắn sẽ tuyệt đối không nghĩ tới chuyện này.
- Hạ huynh đệ, ngươi bây giờ đã hấp thu được mấy hệ thần lực? - Đế Thích Thiên thu hồi lại lòng cảm khái của mình, hỏi.
- Ba hệ. - Hạ Nhất Minh không chút do dự nói:
- Thổ, Mộc, Hỏa ba hệ.
Đế Thích Thiên nhẹ nhàng gật đầu, nói:
- Thông Thiên Bảo Tháp, Động Thiên Vạn Thụ Cốc, Vạn Trượng Hỏa Sơn, không sai, ba chỗ này ngươi cũng đã đi qua.
Trong đôi mắt Hạ Nhất Minh lấp lánh thần quang, hắn biết tiếp theo đó Đế Thích Thiên sẽ nói vào trọng điểm.
Ngũ Hành thần lực trong thiên hạ khẳng định sẽ ở địa phương cố định, chỉ là Hạ Nhất Minh không biết mà thôi, nhưng với thân phận của Đế Thích Thiên thì tuyệt đối hiểu rõ được.
- Hạ huynh đệ, sau lễ mừng năm mới ngươi mau chóng trở lại Thiên Trì chủ phong, lão phu sẽ chờ ngươi. - Đế Thích Thiên đột nhiên nói.
Hạ Nhất Minh hơi sửng sốt, hai mắt của hắn sáng lên nói:
- Đế huynh, chẳng lẽ ở Thiên Trì chủ phong có một hệ thần lực nào đó sao?
Trên mặt Đế Thích Thiên lộ ra nụ cười, nói:
- Tây Bắc Thiên Trì chính là Kim hệ lực lượng đứng đầu thiên hạ, trên đỉnh núi của bổn môn có ẩn dấu loại lực lượng này.
Hạ Nhất Minh thở dài một hơi, trong lòng hắn hơi tính toán một chút, nói:
- Phương Bắc Thủy chi lực chẳng lẽ là ở Bắc Cương Băng Cung sao?Đế Thích Thiên cất tiếng cười to, nói:
- Ngươi đoán không sai, chỉ cần ngươi có thể lĩnh ngộ được Kim hệ thần lực của bổn môn, sau đó đến Bắc Cương Băng Cung hấp thu thêm Thủy chi thần lực, rồi tiến hành bước cuối cùng đem ngũ hành hợp nhất là có thể chống đỡ được Quang Ám hợp bích.
Hạ Nhất Minh hơi gật đầu, trong lòng hắn tràn ngập cảm giác mong chờ.
Khi hắn tấn chức Nhân Đạo Đỉnh Phong, hơn nữa đem Quang Ám kết hợp lại làm một thì đột nhiên phát hiện ra bản thân đã mất đi động lực tu luyện. Mặc dù bây giờ còn phải cố gắng nắm giữ được Thiên địa chi uy, nhưng cảm giác này vẫn còn tồn tại như trước.
Mãi cho tới lúc này, khi hắn biết có biện pháp có thể làm cho bản thân mình tiếp tục vận dụng Ngũ hành thần lực cùng các hệ khác, thì cảm giác ham muốn tu luyện lại một lần nữa quay trở về với hắn.
Đế Thích Thiên khoát tay chặn lại, cất cao giọng nói:
- Hạ huynh đệ, lão phu ở Thiên Trì chủ phong chờ ngươi, ngươi tốt nhất nên nhanh chóng tới đó, tranh thủ trước khi Thiên Niên Băng Đảo xuất hiện có thể nắm giữ được Ngũ Hành thần lực.
Hai hàng lông mày Hạ Nhất Minh hơi dương lên, hắn lập tức hiểu được ý tứ của lão nhân này.
Thiên Niên Băng Đảo là một kỳ ngộ vô cùng nguy hiểm, Quang Ám hợp bích mặc dù là loại lực lường cường đại, nhưng loại lực lượng này lại không thể kết hợp được với bổn mạng thần binh của hắn. Cho nên trước khi tiến vào Băng Đảo phải nắm giữ được Ngũ Hành thần lực, như vậy sau này gặp phải khó khăn gì thì mới có tiền vốn để đối phó lại.
Mắt thấy Đế Thích Thiên xoay người rời đi, trong lòng Hạ Nhất Minh đột nhiên xuất hiện một ý niệm, hắn vội vàng nói:
- Đế huynh, Hạ mỗ có một chuyện muốn nhờ.
Đế Thích Thiên kinh ngạc nói:
- Ngươi có chuyện gì thì cứ nói ra, chỉ cần lão phu có khả năng nhất định sẽ toàn lực ứng phó.
Với thân phận của hắn mà nói ra những câu này thì đây là chuyện hiếm khi gặp, cho dù là Hạ Nhất Minh thì trong lòng cũng có chút cảm động.
- Ngài hẳn biết quan hệ của Lễ Huân và Hạ mỗ. - Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi hồng lên, nói:
- Bây giờ Lễ Huân đang làm môn hạ của Băng Tiêu Thiên ở Băng Cung, hơn nữa tu vi võ đạo đã đạt tới Ngũ Khí đại tôn giả cảnh giới, như vậy thân phận so với trước kia đã hoàn toàn bất đồng, cho nên Hạ mỗ muốn nhờ ngài tới đó đề thân giúp.
Đế Thích Thiên hơi giật mình, sau đó bật cười, không nghĩ ra Hạ Nhất Minh lại đưa ra yêu cầu này với hắn.
Hắn thở dài một tiếng, tựa hồ như nhớ tới chuyện gì, trong ánh mắt hiện lên một tia lưu luyến. Từ từ trong đầu hắn hiện lên cảnh cũ, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp vô cùng.
- Cũng được, việc này hãy giao cho ta. Bất quá, Viên Lễ Huân cầm trong tay kiện vũ khí phảng chế thần khí Băng Lăng Kính của Băng Cung, coi như nàng là môn hạ đắc ý nhất của Băng Cung. Dựa theo quy củ của Băng Cung, ngươi nếu muốn lấy nàng nhất định phải lập một chút công lao cho Băng Cung. - Đế Thích Thiên chậm rãi nói.
Hạ Nhất Minh hơi nhăn mặt, nói:- Công lao gì?
Đế Thích Thiên lo lắng chốc lát, nói:
- Đây thực ra không có yêu cầu cố định, chỉ cần ngươi có thể được đa số trưởng lão của Băng Cung tán thành là có thể.
Hai mắt hắn đột nhiên sáng ngời, nói;
- Có rồi. Thiên Niên Băng Đảo sắp xuất hiện, thánh thú vương ở Bắc Hải ngo ngoe muốn động, nếu lão phu không đoán nhầm thì chúng nó cũng hiện thân ở Bắc Cương. Ngươi trước tiên đi tới Thiên Trì chủ phong nhanh chóng hấp thu Kim hệ thần lực, sau đó cùng lão phu đến Băng Cung trợ giúp bọn họ đánh đuổi hải quái thánh thú. Lúc ấy khẳng định sẽ được các trưởng lão của Băng Cung tán thành.
Hạ Nhất Minh cảm thấy kỳ lạ, nói:
- Bắc Cương cũng xuất hiện thánh thú vương sao?
Đế Thích Thiên hơi gật đầu, nói:
- Cứ mỗi khi Thiên Niên Băng Đảo xuất hiện, Năm Cương hay Bắc Cương đều xuất hiện thánh thú vương.
Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Bắc Cương thánh thú vương so sánh với ngoại hải thánh thú vương thì thế nào?
- Cũng chỉ sàn sàn như nhau mà thôi. - Đế Thích Thiên trầm ngâm nói:
- Bắc Cương có diện tích rộng lớn, bất quá nơi có thể ở thì cũng không nhiều, càng về phía Bắc thì khí trời càng lạnh, cho dù là tiên thiên cao thủ bình thường cũng đừng mơ tưởng có thể sinh sống lâu dài trong đó. Bất quá nơi đó tập trung toàn bộ Hàn hệ thánh thú trong thiên hạ, chúng nó ở đấy có thể phát huy ra uy lực cường đại vô cùng, cũng không biết so với thánh thú vương của ngoại hải hơn kém bao nhiêu.
Hơn nữa Bắc Hải rộng lớn cho nên không ai biết ở nơi đó có bao nhiêu khu vực nguy hiểm, nơi đó mặc dù không phải là ngoại hải, nhưng trình độ nguy hiểm lại không chút nào thua kém.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, thế mới biết bắc hải xa xôi lại có những lực lượng cường đại như vậy tồn tại.
Bất quá rất kỳ quái là vô luận Nam Vương hay Bắc Cương, thì quái thú cũng nhằm vào lúc Thiên Niên Băng Đảo xuất hiện mà bạo động, bở vậy có thể thấy được hòn đảo thần bí đó không chỉ ảnh hưởng tới loài người mà ngay cả các sinh vật trong thiên địa cũng bị hấp dẫn.
Đế Thích Thiên gật đầu tạm biệt hắn, sau đó quay người rời đi, lúc này Hạ Nhất Minh cũng không gọi lại, mà yên lặng nhìn hắn rời đi xa.
Thần Toán Tử cùng với Ngả Văn Bân tiến lên tán gẫu với Hạ Nhất Minh vài câu sau đó cũng cáo từ rời đi.
Bất quá trước khi bọn họ rời đi đều quay đầu nhìn về phía thần đạo Ngưng Huyết Nhân một hồi lâu, đối với con khôi lỗi có lực lượng của thần đạo cường giả này cả hai đều vô cùng hâm mộ.
Đương nhiên bọn họ cũng đều biết người biết ta, tuyệt đối không dám đánh chủ ý lên con khôi lỗi này.
Chỉ chốc lát, ba vị cường giả của Thiên Trì nhất mạch đã rời đi, Hạ Nhất Minh nhìn theo bóng lưng ba người không khỏi cảm khái vô cùng.
Thiên Trì tông chủ Đế Thích Thiên tự mình tới Hạ gia trang, đây là chuyện lớn tới mức nào? Từ nay về sau chỉ cần Hạ gia trang còn sinh sống ở vùng Tây Bắc này và Thiên Trì nhất mạch không bị sụp đổ, như vậy không có bất luận kẻ nào có gan tới phá phách Hạ gia trang.
- Hạ huynh, con khôi lỗi này của ngươi từ đâu mà có? - Đặng Triệu Thần dùng ngữ khí hâm mộ và ánh mắt kính sợ nhìn thần đạo Ngưng Huyết Nhân hỏi.
Hạ Nhất Minh không chút do dự đem chuyện mình có được khôi lỗi nói qua, đương nhiên hắn cũng chỉ đem chuyện trận chiến ở trên hòn đảo nhỏ đó kể đại khái mà thôi. Về phần chuyện Úc Huyết, nếu Cát Ma Phàm Thù đã nhận định là do Gia Phỉ Nhĩ Đức giết thì cũng không cần phải giải thích.
Có một gia hỏa đã chết chịu tội thay, Hạ Nhất Minh đã hết sức hài lòng.
Ba người kết bạn trở về Hạ gia trang, điều này tạo nên một phen náo nhiệt.
Sau khi qua năm mới, mặc dù đám người Lâm Ôn Ngọc không hề muốn xa rời Hạ Nhất Minh, nhưng bọn họ biết hễ là chuyện hắn đã quy định thì không ai có thể sửa đổi.
Ôm Bảo Trư vào lòng, nhảy lên lưng Bạch Mã bay lên không cùng hai đại cao thủ, Hạ Nhất Minh rời đi dưới sự tiễn biệt của mọi người trong Hạ gia trang.
Hạ Vũ Đức nhìn theo bóng lưng hắn biến mất nơi cuối trời, lão tựa hồ như nhớ tới khoảnh khắc lần đầu tiên Hạ Nhất Minh rời xa nhà.
Mấy năm qua, một thiếu niên vốn ngây thơ nay đã trưởng thành hơn nữa còn đứng trong hàng ngũ cường giả đứng đầu trên thế gian.

Chương 943: Nhân Đạo Đỉnh Phong kiêng kỵ

Đưa mắt nhìn về phía xa, những ngọn núi trùng điệp làm cho người ta phải rung động, từ một đỉnh núi cao ngất trời mở rộng ra bốn phía xung quanh tạo thành một vùng đồi núi trùng điệp màu trắng.
Mặc dù năm cũ đã qua đi, nhưng tuyết ở trên đỉnh núi vẫn chưa hề tan, nguyên bổn sơn đạo gập ghềnh khó đi thì nay đã không còn nhìn thấy đường nữa.
Hoàn cảnh sống nơi đây khiến cho ngay cả là ở Thiên Trì chủ phong cũng không có bao nhiêu người đi dạo ở xung quanh.
Nhìn thế giới màu trắng nơi đây, trong lòng Hạ Nhất Minh âm thầm cảm thán.
Động Thiên Phúc Địa cùng với Thiên Trì nhất mạch đều cư trú ở vùng núi non, nhưng hoàn cảnh hai nơi này khác xa nhau. Ở Động Thiên Phúc Địa, bởi vì có thần thụ tồn tại cho nên thập nhị động thiên dương danh thiên hạ cùng với bốn mùa đều như mùa xuân - Ấm áp một cách lạ thường.
Đất đai xung quanh phì nhiêu, thậm chí so với những ruộng nước của nông dân còn tốt hơn mấy lần.
Mà Thiên Trì nhất mạch, các đệ tử mặc dù cũng ở trong vùng núi non, nhưng nếu nói về điều kiện nơi đây thì lại kém xa.
Tuy nhiên, do hoàn cảnh hai nơi khác nhau nên diện mạo cũng khác. Nếu so sánh thì đệ tử Thiên Trì nhất mạch lại bưu hãn hơn rất nhiều, không chỉ cao hơn một cái đầu mà chủ yếu là tính cách của bọn họ đều tránh đấu một cách tàn nhẫn cho nên tỷ lệ cao thủ ở đây sản sinh ra cũng cao hơn Động Thiên Phúc Địa.
Đương nhiên nếu so sánh dân cư xung quanh hai ngọn núi thì Thiên Trì nhất mạch còn xa mới đuổi kịp Động Thiên Phúc Địa.
Lúc này, một đạo thân ảnh xuất hiện di chuyển quỷ dị ở trong vùng tuyết trắng. Lần này tới Thiên Trì chủ phong Hạ Nhất Minh đã đem Bạch Mã Lôi Điện cùng với Bảo Trư để lại bên ngoài.
Mặc dù Bảo Trư đối với quyết định của hắn tương đối bất mãn, nhưng có Bách Linh Bát cùng Bạch Mã Lôi Điện ở cạnh nó cũng không làm ra được chuyện gì lớn.
Mấy cái nhấp nhô, Hạ Nhất Minh đã gần tới đỉnh ngọn núi đang chui vào sâu trong lớp sương mù
Mặc dù sương mù nơi đây hơi dày đặc, nhưng với kinh nghiệp vụ hải ở Quỷ Khốc Lĩnh, Hạ Nhất Minh đối với đám sương mù này trên cơ bản là miễn dịch.
Động tác của hắn nhanh như chớp, nhanh chóng bay lên đỉnh núi, đồng thời hắn thả ra thần niệm của mình, lặng lẽ cảm ứng thiên địa chi lực ở phụ cận quanh đây.
Từ khi có thể phóng thích ra thiên địa chi uy, Hạ Nhất Minh đối với thiên địa chi lực vô cùng mẫn cảm. Hán thậm chí còn có thể cảm nhận được mình hấp thu thiên địa chi lực có thuộc tính gì.
Điều này trươc kia chưa từng xảy ra.
Từ từ, Hạ Nhất Minh cảm ứng được, ở trong lớp sương mù quả nhiên có Kim hệ lực lượng cường đại.
Nam Cương Vạn Trượng Lưu Ly động có Hỏa chi thần lực, Bắc Cương Băng Cung có Thủy Chi Thần Lực, trong trung tâm đại địa có Thông Thiên Bảo Tháp ẩn chứa Thổ chi thần lực,, sang tới hướng đông của đại lục có Động Thiên Phúc Địa với Mộc chi thần lực, còn tọa lạc ở phương Bắc nơi chủ phong của Thiên Trì nhất mạch lại có Kim chi thần lực.
Bỗng nhiên, Hạ Nhất Minh tựa hồ như phát hiện ra mình cùng với thiên địa chi lực có một mối liên lạc thần kỳ nào đó.
Năm loại lực lượng cường đại của thế giới phương Đông bị năm đại môn phái chiếm giữ, tổng bộ của cả năm môn phái này đều kiến tạo trên những thần lực này. Hơn nữa, các môn phái này đều có thủ đoạn để sử dụng những luồng thần lực khổng lồ đó.
Mặc dù giống như thủ đoạn cuối cùng của Phất Lan Khắc Lâm khi phát động Quang chi thần lực, nhưng có thể làm được những điều này thì có thể biết được thực lực của các môn phái cao tới mức nào.
Bất quá, theo Hạ Nhất Minh biết để bố trí một trận pháp thần kỳ cũng không phải là cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong có thể làm được, mà phải do cường giả trong thần đạo mới bố trí được.
Dưới tán cây đại thụ không ai phải chịu nắng cả, nếu như không có các thần đạo cao thủ ngày trước làm ra một chút động tác để chống đỡ thì các đại môn phái đó cũng không thể tồn tại tới tận bây giờ.
Đang đinh thì cước bộ của Hạ Nhất Minh đình chỉ lại, hai tai hắn hơi giật giật, trên mặt lộ vẻ hồ nghi.
Bây giờ Hạ Nhất Minh đối với thiên địa chi lực vô cùng mẫn cảm.
Cảm giác của hắn vượt qua cả cực hạn của Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả, bởi vì hắn trong lúc vận dụng thiên địa chi uy mà có được cho nên các cao thủ cùng giai mới không thể so sánh nổi.
Hơi mơ hồ, Hạ Nhất Minh cảm nhận được ở trên Thiên Trì chủ phong không chỉ có một cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên, mà có đến hai người.
Trong đó một người không nghi ngờ gì chính là Đế Thích Thiên, mà người còn lại đã làm cho Hạ Nhất Minh phải giật mình.
Nếu hắn không đoán sai người này hắn đã gặp hai lần chính là Hoàng Tuyền lão tổ.
Nghĩ đến vị thiên hạ đệ nhất thích khách này Hạ Nhất Minh hơi có chút động tâm.
Bản thân Hạ Nhất Minh cùng với lão đã từng liên thủ gây phiền toái cho hai vị cường giả phương Tây, nhưng hai người đều biết chuyện này chỉ là tạm thời mà thôi. Một khi hợp tác chính thức chấm dứt thì hai người bọn họ sẽ lập tức trở thành địch nhân.
Nếu như là ở địa phương khác thì Hạ Nhất Minh còn có chút kiêng kỵ, khi không nắm chắc giết được lão thì chưa người nào nguyện ý đắc tội với một sát thủ.Nhưng lúc này thì khác, Hạ Nhất Minh nhìn bốn phía xung quanh, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ.
Nếu như mình dẫn theo Bạch Mã Lôi Điện, Bảo Trư và Bách Linh Bát cùng thần đạo Ngưng Huyết Nhân đến đây mai phục, hơn nữa Đế Thích Thiên nguyện ý cùng hắn liên thủ như vậy cho dù Hoàng Tuyền lão tổ có mọc cánh ở trên lưng cũng đừng hòng thoát khỏi cái chết. Hoặc Đế Thích Thiên khoanh tay đứng nhìn, bản thân Hạ Nhất Minh cũng có thể mượn địa hình đặc thù xung quanh là đã nắm giữ hơn nửa thành giết được đối phương.
Đang lúc trong lòng Hạ Nhất Minh liên tục suy nghĩ, thanh âm của Đế Thích Thiên đột nhiên vang lên:
- Nguyên lai Hạ huynh đệ đã đến, mau mời lên đây.
Hạ Nhất Minh thở dài một tiếng, biết bản thân mình vừa rồi do tâm tình dao động cho nên không tránh khỏi hô hấp có chút rối loạn chính vì thế mới bị phát hiện.
Nhẹ nhàng phất hai cánh tay áo, thân hình Hạ Nhất Minh đã lúc ẩn lúc hiện di chuyển nhanh hơn.
Ánh mắt hơi đảo qua tển đỉnh núi, quả nhiên là ở trên đỉnh núi Đế Thích Thiên đang ngồi đối diện với Hoàng Tuyền lão tổ. Xem bộ dáng của hai người thì phỏng chừng đã ở chỗ này một thời gian khá dài.
- Hắc hắc, nghĩ không ra Hoàng Tuyền huynh cũng ở đây, thật sự là hạnh ngộ. - Hạ Nhất Minh như cười như không nói.
Cát Ma Phàm Thù chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh một lúc, sau một lát thở dài nói:
- Lần này gặp lại, khí tức của Hạ huynh đã hơn xa so với lần trước, hiển nhiên là luôn cố gắng tu luyện, quả thật là chuyện đáng mừng.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, trong lòng thầm nghĩ ánh mắt của lão gia hỏa này vô cùng độc đáo a, chỉ liếc mắt qua một cái đã phát hiện ra thực lực của mình cao hơn trước. Chỉ là khiến cho hắn phải hoài nghi chính là lão gia hỏa này không biết có ý đồ gì?
Đế Thích Thiên mỉm cười, chỉ vào một chiếc ghế đá không người ngồi gần đó, nhẹ giọng nói:
- Hạ huynh đệ, mời ngồi.
Trong lòng Hạ Nhất Minh mặc dù không có chút hào cảm nào với Hoàng Tuyền lão tổ, nhưng vì mặt mũi của Đế Thích Thiên cho nên hắn cũng không tiện gây khó dễ ngay tại đây.
Đi tới bên cạnh hai người, Hạ Nhất Minh ngồi xuống, hơn nữa không chút do dự nói:
- Đế huynh, ngài biết người này là ai sao?
Đế Thích Thiên bật cười, nói:
- Vị này chính là người sáng tạo ra Hoàng Tuyền môn, được xưng là thiên hạ đệ nhất thích khách Hoàng Tuyền lão tổ Cát Ma Phàm Thù.Hạ Nhất Minh gật đầu, ánh mắt dần có chút bất thiện, nói:
- Lúc trước khi Hạ mỗ còn chưa tấn giai Cửu Cửu Trọng Thiên, từng gặp qua hắn, được hắn ưu ái mà đuổi giết mấy ngàn dặm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lúc hắn nói những lời này giọng nói có chút lạnh lẽo, tựa hồ tùy thời đều có thể trở mặt. Còn Cát Ma Phàm Thù lại giống như lão tăng nhập định, cũng không vì ngữ khí khiêu khích của Hạ Nhất Minh mà phản kích.
- Hạ huynh đệ, lão phu hỏi một câu, ngươi và ta lần đầu tiên gặp nhau ở đâu? - Cát Ma Phàm Thù hỏi.
Hạ Nhất Minh hừ nhẹ một tiếng đáp:
- Cửu U chi địa.
- Khi lần đầu tiên gặp nhau ngươi đang làm chuyện gì vậy?
Hạ Nhất Minh chần chờ một chút, nhưng cuối cùng vẫn nói rõ:
- Truy sát Vũ gia lão tổ.
- Sau khi lão phu đuổi giết không được ngươi có lập tức rời đi không?
Sắc mặt Hạ Nhất Minh có chút khó coi, nói:
- Ngươi cùng Long Xà đại chiến một hồi cuối cùng dẫn tới tình cảnh lưỡng bại câu thương, hiển nhiên là phải mau chóng rời đi.
Cát Ma Phàm Thù mỉm cười, hắn cất cao giọng nói:
- Hạ huynh, nếu ngươi ở trường hợp của ta, có người tới Hạ gia trang của ngươi đuổi giết những bằng hữu của mình, như vậy ngươi sẽ làm thế nào?
Hạ Nhất Minh đã hiểu được ý tứ của lão thích khách này, bất quá hắn cũng không có bất cứ lời nào để chi ra rằng đối phương sai. Nêu như hắn gặp phải cảnh một vị Ngũ Khí đại tôn giả tới Hạ gia trang chém giết người thân của mình, như vậy dù là đại tôn giả đó là ai thì hắn cũng không có khả năng làm như không thấy.
Đế Thích Thiên cười ha hả, lập tức phá vỡ cục diện căng thẳng đang diễn ra, nói:
- Hạ huynh đệ, ta biết ngươi cùng Cát Ma môn chủ có chút hiểu lầm, bất quá đều là chuyện nhỏ, xin hãy lấy đại cục làm trọng mà tạm thời buông bỏ ân oán cá nhân. Nếu thật sự muốn đánh nhau thì xin hai vị để sau khi sự kiện Thiên Niên Băng Đảo chấm dứt.
Hạ Nhất Minh giật mình một chút, nói:
- Hoàng Tuyền lão tổ cũng muốn đi Băng Đảo sao?
Đế Thích Thiên khẽ gật dầu nói:
- Băng Đảo là tài phú của cộng đồng các cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên trong thiên hạ, chỉ cần tu vi võ đạo đạt tới cảnh giới này là có tư cách tiến vào.
Hắn nhìn về phía Cát Ma Phàm Thù cười xin lỗi nói:
- Cát Ma môn chủ, ngày trước đám người lão phu chưa thông báo cho ngươi mà lén lút tụ hội cũng là do tình thế bắt buộc. Do ngươi và Gia Phỉ Nhĩ Đức đều tu luyện công pháp cường đại nhất của Hắc Ám hệ, cho nên chỉ cần hơi tới gần một chút là có thể ảnh hưởng tới quá trình tu luyện của Viên cô nương. Bất quá, chúng ta cũng không ngờ tới lại dẫn tới nhiều chuyện hiểu lầm như vậy, thật sự là người định không bằng trời định.
Cát Ma Phàm Thù cười khổ một tiếng, nói:
- Quả thật người định không bằng trời định, nếu lão phu sớm biết thiên phú của Hạ huynh mạnh như thế, đám người lão phu làm sao có thể lựa chọn hắn làm địch nhân chứ.
Hắn nói những lời này mặc dù có chút làm mình bị yếu thế, nhưng dù sao cũng là lời nói từ trong nội tâm phát ra làm cho Hạ Nhất Minh vui vẻ, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ ngạo khí. Ngay cả thiên hạ đệ nhất thích khách Cát Ma Phàm Thù ở trước mặt hắn cũng phải cúi đầu, chuyện này vinh quang tới mức nào cơ chứ?
Cát Ma Phàm Thù đột nhiên than nhẹ một tiếng, nói:
- Hạ huynh, kỳ thật lần này lão phu đến đây ngoại trừ muốn cùng ngươi tạm thời gác bỏ thù hận ra thì còn muốn nói lời cảm ơn với ngươi.

Chương 944

Nghe hắn nói xong những lời này, Hạ Nhất Minh hơi có chút khó hiểu, ở trong trí nhớ của hắn, từ trước tới nay hắn chưa từng làm chuyện gì để cho Cát Ma Phàm Thù có thể cảm kích mình. Nhưng hắn tin tưởng lời nói của cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong, đây tuyệt đối không phải là do sợ hãi muốn lấy lòng người khác, cho nên những lời này khẳng định là những lời thật tâm.
Miễn cưỡng cười một chút, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không biết vẻ mặt của mình lúc này có dạng gì. Bất quá vẻ mặt này của hắn rơi vào mắt Cát Ma Phàm Thù lại có chút cao thâm khó lường.
Hắn than nhẹ một tiếng, nói:
- Hạ huynh, ngươi cũng biết con khôi lỗi đấy từ đâu mà có chứ?
Hạ Nhất Minh do dự một chút nói:
- Nếu hạ mỗ không nhìn lầm thì hẳn là Vũ gia lão tổ.
- Không sai. Khôi lỗi đó chính là Vũ gia lão tổ. - Ánh mắt Cát Ma Phàm Thù hiện lên một tia phức tạp nói:
- Lão phu trải qua rất nhiều khó khăn mới đem được thi thể của Vũ gia lão tổ luyện chế thành Ngũ Hành khôi lỗi. Sau đó giao cho Hác Huyết, vốn là hy vọng hắn ở hai phương Đông Tây có thể tạo nên một chấn động mới. Nhưng không nghĩ tới khi đến Nam Cương lại gặp Gia Phỉ Nhĩ Đức, hơn nữa còn bị hắn vứt bỏ mặt mũi ra tay chiếm đoạt khôi lỗi.
Trên mặt Hạ Nhất Minh chợt hiện ra chút hiểu biết, hắn trầm giọng nói:
- Đây là do Hác Huyết huynh nói sao?
Cát Ma Phàm Thù khẽ lắc đầu, vẻ mặt hiện lên một tia tiếc hận, ánh mắt của hắn không chút nào che dấu một tia hối hận:
- Hác Huyết là hậu nhân kiệt xuất nhất của lão phu, vậy mà lại vì sai sót của lão phu mà phải bỏ mạng ở Nam Cương.
Hắn thở dài một hơi nói:
- Tất cả những chuyện này đều là vì con ngũ hành khôi lỗi đó gây ra, nếu như không phải do con khôi lỗi này thì Gia Phỉ Nhĩ Đức cũng sẽ không gia tay đối phó một tôn giả vãn bối vừa tấn chức.
Hạ Nhất Minh hơi gật đầu, nhưng trong lòng hắn lại như nở hoa, nếu Hoàng Tuyền lão tổ đã nhận định như thế, hắn đương nhiên không ngu ngốc tới mức nói ra sự thật.
Dù sao bây giờ Hác Huyết và Gia Phỉ Nhĩ Đức đều đã chết, chỉ còn lại ngũ hành khôi lỗi nhưng cũng chỉ giống ở phần ngoài, còn bên trong đã được thay thế bằng thần đạo Ngưng Huyết Nhân. Cho nên bí mật này vĩnh viễn bị Hạ Nhất Minh trôn sâu vào trong lòng, không có bất luận kẻ nào biết được.
Kỳ thật lúc đầu Cát Ma Phàm Thù để cho Hác Huyết đem khôi lỗi tới Nam Cương là vì muốn giết chết Hạ Nhất Minh. Nhưng những lời này hắn không thể nói ra, lần này không chỉ Hác Huyết phải bỏ mạng mà đến khôi lỗi cũng bị mất làm cho hắn vô cùng đau xót. Tất cả xét lại cuối cùng thì Hạ Nhất Minh đều không thoát khỏi liên can.
Chỉ là, Hạ Nhất Minh bây giờ không còn là Ngũ Khí đại tôn giả bị hắn đuổi giết mấy ngàn dặm nữa. Nếu song phương thật sự xảy ra chiến đấu như vậy tình thế bây giờ có lẽ sẽ phải thay đổi lại.
Thời gian Thiên Niên Băng Đảo xuất hiện đã gần tới, cho nên vô luận Cát Ma Phàm Thù có nguyện ý hay không thì hắn cũng không còn lựa chọn nào khác đành phải giảng hòa.
Đế Thích Thiên hơi cười nói:
- Nếu hai vị đã lấy đại cục làm trọng, như vậy lão hpu xin làm chứng, trước khi rời khỏi Bắc Cương hai bên sẽ không phát sinh thêm xung độ nào nữa. Nếu ai đi ngược lại lời này vậy lão phu nhất định sẽ làm cho tất cả mọi người đứng ra lấy lại công đạo cho.
Khi hắn nói những lời này ngữ khí vô cùng nghiêm khắc, mặc dù hai người Hạ Nhất Minh có tu vi võ đạo không hề dưới hắn, nhưng lúc này cũng có chút rùng mình.
Bởi vì bọn họ đều biết, nếu đã thật sự có một bên thất hứa, như vậy lão gia hỏa này khẳng định sẽ không tiếc hao tốn lợi ích mà yêu cầu tất cả những Nhân Đạo Đỉnh Phong còn lại quay sang chém giết đối phương.
Nếu tất cả Nhân Đạo Đỉnh Phong trong thiên hạ liên thủ lại với nhau, như vậy ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không nắm chắc có thể địch lại.
Trừ phi hắn thật sự tấn chức thần đạo, hoặc thiên địa chi lực ở trên thế gian đột nhiên hùng hậu hơn gấp trong lần, nếu không hắn khẳng định sẽ chết không thể nghi ngờ.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, mặc kệ trong lòng đối phương nghĩ gì thì giờ phút này cũng đành phải từ từ gật đầu đồng ý.
Dù sao Đế Thích Thiên cũng nói, sau khi Băng Đảo biến mất nếu bọn họ còn sống, như vậy ước thúc này sẽ biến mất. Khi đó bọn họ cho dù là đánh cho thiên hôn địa ám cũng không người nào ra tay ngăn cản.
Qua nửa ngày, Cát Ma Phàm Thù đột nhiên đứng lên, nói:
- Hai vị chậm rãi trò chuyện, lão phu xin lui trước.
Hắn nhìn về phía Đế Thích Thiên gật đầu một cái nói:
- Khi nào bắt đầu đến Bắc Cương thì nói trước một tiếng, ta sẽ cùng các ngươi đồng hành.
Đế Thích Thiên hài lòng cười nói:
- Có thêm Cát Ma Phàm Thù môn chủ gia nhập liên minh, khả năng thành công của chúng ta lại lớn hơn một bậc.Cát Ma Phàm Thù cười hắc hắc vài tiếng cũng không thèm nhắc lại, mà xoay người đi vách núi bên cạnh, sau đó thân hình nhoáng lên đã biến mất.
Hạ Nhất Minh nhăn mặt nói:
- Hắn sẽ ở lại trên núi sao?
Đế Thích Thiên đáp:
- Không sai. Bây giờ Cát Ma Phàm Thù sẽ ở cùng với Thần Toán Tử.
Hắn dừng lại một chút rồi nói:
- Hạ huynh đệ, ta biết ngươi cùng hắn có chút hiểu lầm, bất quá trước khi Băng Đảo mở ra thì hãy tạm thờ xóa bỏ đi.
Khóe miệng Hạ Nhất Minh hơi nhếch lên, nói:
- Ngài yên tâm, ta đáp ứng.
Đế Thích Thiên than nhẹ một tiếng, nói:
- Kỳ thật sau khi có ngươi cùng con khôi lỗi kia thì có thêm thực lực của Cát Ma Phàm Thù môn chủ hay không cũng không quan trọng.
Hạ Nhất Minh giật mình, trong ánh mắt của hắn mang theo một tia khó hiểu. Nếu như Hoàng Tuyền lão tổ là một nhân vật không quang trọng như vậy thì vì sao Đế Thích Thiên lại để tâm như thế?
Tựa hồ như nhìn ra được ý tứ của Hạ Nhất Minh, Đế Thích Thiên bất đắc dĩ cười khổ nói:
- Thiên Niên Băng Đảo là địa phương mà tất cả Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả đều hướng tới, nhưng đồng thời cũng là nơic húng ta kiên kỵ nhất. Chưa từng có người nào biết chúng ta liệu có thể đả thông được một con đường ở trên đảo hay không? Cũng không có người nào biết sau khi chúng ta tiến vào đảo nhỏ có thể tiên lên được thần đạo cảnh giới không. Cho nên từ mấy ngàn năm trước các cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong đều đưa ra quy củ bất thành văn, tất cả những cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong trên thế giới đều phải cùng tiến cùng lui.
Hàng lông mày của Hạ Nhất Minh hơi chau lại, hắn mơ hồ hiểu rõ được chút ý tứ trong đó.
Cùng tiến cùng lùi tự nhiên là ích lợi của mọi người liên quang đến nhau, hay nói cách khác là phúc họa cùng chia.
Thành thì tất cả đều vui mừng, không được thì coi như xui xẻo, ai cũng đừng mong một mình an nhàn ở ngoài.
Đế Thích Thiên hơi dừng lại một chút, chậm rãi nói:
- Lần này chúng ta nắm chắc khả năng tiến vào, cho nên trong, cho nên cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên trong thiện hạ không thể thiếu được ai.Trong lòng Hạ Nhất Minh có chút kinh ngạc, vị lão nhân này lúc trước còn khuyên mình nên quyết định tiến vào hay không, vậy mà bây giờ lại thay đổi chủ ý.
Đế Thích Thiên nhìn hắn, nói:
- Ngươi nghĩ lại xem, nếu tất cả chúng ta đều tiến vào, nhưng kết quả cuối cùng lại không ai trở ra, mà bên ngoài chỉ còn Cát Ma Phàm Thù, như vậy kết quả sẽ thế nào?
Sắc mặt Hạ Nhất Minh nhất thời trở nên khó coi, các môn phái cường đại tự nhiên là có một cỗ lực lượng chung cực thủ hộ, cho dù là Hoàng Tuyền lão tổ cũng không thể đem một môn phái hủy diệt. Nhưng Hạ gia trang lại không như thế, nếu chuyện này thật sự xảy ra, như vậy hạ gia trang khẳng định sẽ bị Hoàng Tuyền lão tổ san phẳng.
Đế Thích Thiên nhìn hắn một lúc thật lâu rồi nói tiếp:
- Hạ huynh đệ, ngươi là đại trưởng lão của Thiên Trì nhất mạch, vừa là khách khanh trưởng lão cấp cao nhất của Linh Tiêu Bảo Điện, cùng với Lưu Ly đảo Lệ gia phụ tử, Động Thiên Phúc Địa Kỳ Liên Song Ma đều quen biết rất tốt. Hơn nữa Viên Lễ Huân kế thừa phảng chế thần khí Băng Lăng Kính sẽ trở thành là hộ pháp trưởng lão của Băng Cung, cho nên nếu ngươi không muốn đi vào hẳng là không ai sẽ phản đối.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh thay đổi khó lường, hắn chậm rãi gật đầu, từ trong lời nói của Đế Thích Thiên hắn đã hiểu được ý tứ của lão.
Hắn đương nhiên hy vọng bản thân không đi vào Băng Đảo, mà lưu lại bên ngoài.
Trong các môn phái của phương Đông, hắn cùng với đại đa số các môn phái đều có quan hệ mật thiết. Có lẽ chỉ có Đồ Đằng bộ tộc cùng Hoàng Tuyền lão tổ là đối với hắn có chút kiêng kỵ, hay có thể nói là đứng ở thế đối lập.
Nhưng trừ hai nơi đó ra, còn lại cho dù là có chút xung đột nhưng cũng không phải là tâm cừu đại hận gì. Nếu có năm vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả đồng ý cho hắn không phải đi vào, như vậy bản thân hắn muốn lưu lại sẽ không có ai phản đối.
Chỉ là, hai hàng lông mày Hạ Nhất Minh hơi nhăn lại, muốn hắn buông bỏ cơ hội ngàn năm có một này thì ahwns không hề cam tâm.
Một lúc lâu sau, Hạ Nhất Minh thở dài một tiếng, nói:
- Đế huynh, chuyện này để sau hãy nói lại.
Đế Thích Thiên cũng không miễn cưỡng, hắn cũng là một vị tu luyện giả hàng đầu cho nên đối với tâm tình của Hạ Nhất Minh lúc này tương đối hiểu rõ. Hơi lắc đầu, trong lòng hắn cảm khái mãi không thôi.
Tuổi của Hạ Nhất Minh vẫn còn trẻ, nếu giống nư hắn đã hai ba trăm tuổi, như vậy những thân nhân có cùng bối phận với mình đã gần như chết hết, như vậy thì không phải lựa chọn nhiều. Nhưng đối với một thanh niên còn chưa tới ba mươi tuổi, có hay không tiến vào Thiên Niên Băng Đảo quỷ dị khó lường kia thì quả thật là chuyện rất khó quyết định.
Từ từ đứng lên, Đế Thích Thiên đi tới trước một vách núi.
- Ngươi tới nhìn a.....
Hạ Nhất Minh theo lời đi đến, từ vị trí này không hề có một thông đạo nào dẫn xuống bên dưới chân núi, mà không gian xung quanh lại bị sương mù bao phủ rậm rạp/
Khi hắn đứng ở gần chỗ này nhìn xuống dưới, tóc gáy trong nháy mắt đều dựng ngược cả lên.
Một cỗ khí tức mãnh liệt giống như khai thiên tích địa từ bên dưới phóng thẳng lên cao, loại khí thế này giống như muốn trong nháy mắt cắt hắn ra làm hai mảnh.
Thân thể hơi chút dao động, nhưng Hạ Nhất Minh đã lập tức đứng vững lại.
Tu vi của hắn bây giờ đã không thể so sánh với trước, mặc dù có thể cảm nhận được luồng khí thế cường đại đó nhưng vẫn có thể miễn cưỡng duy trì.
Trong ánh mắt Đế Thích Thiên hiện lên một tia kinh ngạc, hắn đối với biểu hiện của Hạ Nhất Minh cũng phải giật mình:
- Định lực của Hạ huynh đệ thật là tốt, lần đầu đ ở vị trí này nhìn Kim chi thần lực mà không lui lại phía sau, ngoại trừ thần đạo ra thì đây tuyệt đối là chuyện hiếm có.
Hạ Nhất Minh hơi rùng mình, hắn đương nhiên có thể cảm nhận được khí thế từ dưới núi phát lên tràn ngập Kim hệ lực lượng lợi hại. Nhưng nếu nói dưới cảnh giới thần đạo khó có thể thừa nhận được dễ dàng thì lại có chút hơi quá.
Đế Thích Thiên thu hồi lại vẻ tươi cười, hắn bình tĩnh nói:
- Hạ huynh đệ, ở dưới vách núi chính là nơi phát ra Kim hệ thần lực, ngươi hãy ở chỗ này bế quan đi a. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh hướng về phía Đế Thích Thiên cung kính một cái thật sâu, sau đó thu liễm tâm thần nói:
- Đa tạ Đế huynh.

Chương 945: Chủ phong Kim chi thần lực

Đế Thích Thiên xoay người rời đi, thân pháp của hắn nhanh như thiểm điện, chỉ thoáng cái đã biến mất.
Đưa mắt nhìn Đế Thích Thiên rời đi, Hạ Nhất Minh chậm rãi xoay chuyển thân hình, hắn hít sâu một hơi, tâm tình lúc này đã bình tĩnh trở lại.
Trải qua nhiều năm lịch lãm, Hạ Nhất Minh đối với khả năng khống chế tâm cảnh của mình đã đạt tới tình trạng cực cao.
Mặc dù lúc này hắn cảm nhận được khí tức cường đại vô cùng của Kim chi thần lực, nhưng hắn cũng không có bao nhiêu kích động.
Nhẹ nhàng tiến lên trước một bước nhỏ, Hạ Nhất Minh cúi đầu xuống nhìn.
Hoàn cảnh nơi này tương đối quái dị, nếu như chỉ đứng ở trên đỉnh núi thì căn bản không thể cảm ứng được luồng Kim hệ thần lực cường đại. Nhưng nếu đi tới sát vách núi, hơn nữa còn đưa mắt nhìn xuống bên dưới, như vậy có thể cảm nhận được rõ ràng Kim hệ thần lực cường đại.
Cỗ lực lượng này tuyệt đối là cỗ lực lượng cường đại nhất mà Hạ Nhất Minh đã cảm nhận qua ngoại trừ Quang Ám hợp bích.
Cảm giác như có một chiếc trường thương đang không ngừng tấn công vào thân thể, khiến cho bản thân có có chút đau đớn mãnh liệt.
Kim hệ lực lượng cường đại như thế, hơn nữa lại có tính chất công kích mãnh liệt.
So với các hệ thần lực khác thì có chút bất đồng là Kim hệ lực lượng có xu hướng tập trung, cỗ lực lường này không làm cho Hạ Nhất Minh cảm giác thấy nó bao phủ phương viên rộng lớn, thậm chí chỉ cần rời xa một chút là đã không hề cảm nhận được nó. Nhưng mà, đợi tới khi đến gần thì mới chính thức cảm nhận được lực lượng của Kim hệ thần lực, lúc này mới phát hiện ra tính chất xuyên thấu của cỗ lực lượng này đáng sợ hơn các lực lượng khác rất nhiều.
Kỳ thật thuộc tính của các lực lượng trong ngũ hành chi lực đều không kém nhau mấy, cũng không có loại lực lượng nào được coi là cường đại nhất.
Do dự một chút, Hạ Nhất Minh từ từ vươn hai tay ra.
Trên tay hắn có hai loại lực lượng đối lập bắt đầu tản mát ra, đây chính là Quang Ám hợp bích lực lượng.
Mặc dù hắn muốn vận dụng ngũ hành lực lượng, nhưng giờ phút này trong đan điền của hắn tràn ngập lực lượng Quang Ám hợp bích, căn bản không thể sử dụng bất kỳ loại lực lượng nào khác.
Sau khi lực lượng Quang Ám hợp bích bắt đầu khuếch tán ra, đôi mắt của Hạ Nhất Minh xuất hiện một tia mong đợi. Nếu như ngay cả ở nơi tràn ngập Kim hệ thần lực cũng không thể áp chế được lực lượng của Quang Ám hợp bích như vậy ngay cả hắn cũng không tin tưởng mình sẽ hấp thu được Kim hệ thần lực.
Kim hệ thần lực ở dưới vách núi không ngừng dâng lên, bị lực lượng nà xâm chiếm, lực lượng Quang Ám hợp bích trên hai tay Hạ Nhất Minh bắt đầu có chút dao động, giống như mặt nước bị gió thỏi nhẹ qua tạo thành những vùng rung động liên tục.
Loại biểu hiện kỳ dị này chính là do Kim hệ thần lực không ngừng xâm nhập vào trong hay tay Hạ Nhất Minh, hơn nữa lấy nơi đây làm chiến trường để đối kháng lại lực lượng Quang Ám hợp bích.
Lực lượng Quang Ám hợp bích quả thật vô cùng cường đại, một khi dung hợp lại với nhau thì cả hai hỗ trợ lẫn nhau. Hắc ám lực lượng giống như một cái hắc động chậm rãi hút Kim hệ thần lực vào bên trong. Bất quá, Ám chi lực sau khi hấp thu Kim hệ lực lượng cũng không truyền vào trong hỗn độn đan điền của Hạ Nhất Minh mà trải qua quá trình chuyển hóa thần kỳ rồi biến thành Quang Minh lực lượng phóng thích ra.
Sau một khắc, tính chất của Quang Minh lực lượng dần phát huy tới cực điểm, Quang Minh lực lượng được phóng thích ra làm cho trên tay Hạ Nhất Minh từ từ phát sáng lên, qua cánh tay của mình hắn có thể cảm nhận được những đau đớn do Kim hệ thần lực gây ra đã từ từ biến mất.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh có chút cổ quái, giờ phút này hắn cảm nhận được sâu sắc uy lực của Quang Ám hợp bích.
Chúng nó ngay cả thần chi lực lượng chính thức cũng có thể chống đỡ lại.
Lúc trước Phất Lan Khắc Lâm cùng Gia Phỉ Nhĩ Đức liên thủ với nhau từng thi triển ra Quang Ám hợp bích, nhưng đáng tiếc là bọn họ cũng không thi triển được ra loại lực lượng này, loại lực lượng không hề kém hơn thiên địa chi uy, cho nên hai người bọn họ mới không thể chống lại được một kích của thần đạo Ngưng Huyết Nhân.
Nếu hai vị cường giả này đem toàn bộ thực lực của mình thi triển ra như vậy lực lượng Quang Ám hợp bích tuyệt đối có thể chống đỡ lại thiên địa chi uy.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi, hắn đối với lực lượng Quang Ám hợp bích mình nắm giữ mà cảm thấy kiêu ngạo. Nhưng chỉ sau một lát, ngạo khí trên mặt hắn liền biến mất không còn vết tích, ngược lại nổi lên một tia dở khóc dở cười.
Lực lượng Quang Ám hợp bích càng cường đại, thì tỷ lệ bản thân hắn có thể thành công hấp thu Kim hệ thần lực lại càng thấp.
Nếu ngay cả Kim hệ thần lực cũng không thể đột phá được vòng phong tỏa của Quang Ám hợp bích, như vậy một chuyến đến đây chẳng phải là trở thành công cốc sao?Trong lòng hắn khẽ động, hừ lạnh một tiếng rồi tiến lên trước một bước.
Hắn vốn đứng ở gần vách núi, giời phút này khi ti lên trước một bước đã là bước vào khoảng không ở trước mặt.
Ở trên người hắn hiện lên quang mang lờ mờ, thần binh ánh sáng của Ngũ Hành Hoàn xuất hiện.
Bất quá, mất đi khả năng sử dụng ngũ hành chi lực, thần binh ánh sáng Ngũ Hành Hoàn cũng chỉ có công năng phụ trợ cho Hạ Nhất Minh phi hành, mà không thể tiến hành công kích.
Khi toàn thân Hạ Nhất Minh đứng ở trên không, hắn không tự chủ được cảm thấy toàn thân ớn lạnh.
Khi đứng ở bên vách núi hắn có thể cảm nhận được Kim hệ lực lượng cường đại đánh tới, mà giờ phút này hắn lại ở bên trong cỗ lực lượng đó.
Lực công kích cường đại của Kim hệ thần lực không ngừng đánh về phía về phía Hạ Nhất Minh.
Ở bên người Hạ Nhất Minh thậm chí còn nổi lên hào quang lờ mờ của kim loại.
Đây chính là Kim hệ lực lượng khi cảm nhận được có vật cản trên đường, cho nên chúng bắt đầu tiến hành đại quy mô công kích. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Từ dưới vách núi hướng lên trên, một đoạn đường đi không tồn tại bất cứ vật nào cản lại, bởi vì tất cả những vật nào bay vào trong khu vực này đều bị Kim hệ thần lực khổng lồ cắt thành những mảnh vụn.
Mấy ngàn năm qua, tất cả tông chủ của Thiên Trì nhất mạch đều bế quan tọa trấn ở đây, cũng chỉ có khi được họ đồng ý thì người ta mới có thể tiến vào trong khu vực này.
Mà Hạ Nhất Minh không nghi ngờ gì đã lấy được tư cách này, hơn nữa hắn không hề do dự giống như các tiền bối mà bước thẳng vào trong đường tiến của Kim hệ thần lực.
Một khi bước vào bên trong chính là tên đã lên dây cung, không thể quay đầu trở lại.
Dưới sự xâm nhập khổng lồ của Kim hệ thần lực, nếu không thể cảm ngộ được Kim hệ thần lực tôn tại, hơn nữa hấp thu chúng vào trong cơ thể, làm cho trong cơ thể xuất hiện Kim hệ thần lực như vậy người mào muội tiến vào sẽ giống như các đồ vật khác vị Kim hệ thần lực phá hủy.
Từ cổ chí kim, hễ là người có đủ tư cách tiến vào đây thì một là sẽ thành công hấp thu Kim hệ thần lực, hai là sẽ bỏ mạng nơi này.Trong ngũ hành chi lực, Kim hệ chi lực không nghi ngờ gì là bén nhọn vô tình.
Sống hay chết giờ phút này chỉ cách nhau một lằn ranh, tựa hồ chỉ thoáng cái là đã bước qua bên kia.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi, hắn thậm chí còn cảm giác được ở chỗ này ngay cả không khí cũng tràn ngập tính chất của Kim hệ thần lực.
Giờ phút này, quanh người hắn nổi lên quang mang kỳ dị, đây là do lực lượng Quang Ám hợp bích phát ra, ngay cả khi Hạ Nhất Minh không cố ý vận hành thì cỗ lực lượng này cũng tự khởi động.
Hắc Ám lực lượng không ngừng thôn phệ, thông qua một phương thức nào đó chuyển hóa thành Quang Minh lực lượng. Quang Minh lực lượng không ngừng bài xích, đem tất cả những thuộc tính khác nó loại bỏ đi.
Biến hóa cường đại như vậy mới chính là bí mật của Quang Ám hợp bích luân hồi.
Dưới tình cảnh liên tục chịu Kim hệ thần lực liên tục tấn công, Hạ Nhất Minh mới có thể chính thức thể nghiệm được chân lý của cỗ lực lượng này.
Từ khi Hạ Nhất Minh chính thức đem Quang Ám hợp lại làm một thì lúc này đây mới gọi là chính thức gặp phải đối thủ. So sánh với lần so chiêu với Ngao Bác Duệ thì chỉ giống như trẻ con đang đùa giỡn với nhau mà thôi.
Mặc dù Kim hệ thần lực không ngừng tấn công, nhưng lực lượng của Quang Ám hợp bích lại vô cùng cứng cỏi, tựa hồ gây cho người ta cảm giác nó có thể duy trì vĩnh viễn.
Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi cười khổ, trách không được đám người Ngao Bác Duệ vừa nghe nói Quang Ám hợp bích lập tức bỏ chạy không cùng hắn giao thủ.
Nguyên lai cỗ lực lượng này vô cùng cường đại, nếu như không có cỗ lực lượng nào sánh ngang với nó để phá vỡ được tình trạng Quang Ám hợp bích, như vậy căn bản không có khả năng chiến thắng được cỗ lực lượng này.
Mặc dù Hạ Nhất Minh cũng có thể miễn cưỡng điều khiển được thiên địa chi uy, nhưng vô luận thế nào thì hắn cũng không có khả năng điều khiển cỗ lực lượng này công kích chính mình.
Nếu thật sự làm ra chuyện như vậy, hắn có thể khẳng định Ngũ Hành thần lực còn chưa kịp ngưng tụ thành hắn đã bị đập nát như cám.
Cảm nhận được tình trạng khó khăn của mình, trong lòng Hạ Nhất Minh hơi động, hắn rốt cuộc đã đưa ra quyết tâm.
Lực lượng trong cơ thể bắt đầu di chuyển, các lực lượng còn lại đang bị Quang Ám hợp bích phong tỏa cũng được Hạ Nhất Minh khống chế dần dần xoay chuyển.
Mỗi một lần xoay tròn giống như ngũ hành luân hồi vậy, sinh ra lực lượng cường đại hơn trước.
Ở chỗ này có ba thanh thần binh, ba loại thần lực thuộc tính bất đồng.
Chúng nó đều vô cùng cường đại, mặc dù bị Quang Ám hợp bích áp chế cho nên Hạ Nhất Minh không thể vận dung, nhưng ngay cả lực lượng Quang Ám hợp bích cũng không thể tổn hại tới chúng nó.
Đây là chỗ cường đại của thần binh cùng thần chi lực lượng, nếu như là một loại lực lượng bình thường thì không phải bị Hắc Ám lực lượng hấp thu cũng sẽ bị Quang Minh lực lượng tinh lọc làm sao có thể tồn tại tới bây giờ?
Một loại lực lượng rồi lại một loại nữa bắt đầu xoay tròn, chúng phóng xuất ra lực lượng dần lớn hơn trước.
Sử dụng thần chi lực để thay thế thần binh ánh sáng tiến vào Cửu Cửu Trọng Thiên là sáng tạo độc đáo của Hạ Nhất Minh. Nhưng cũng chính vì vậy cho nên Hạ Nhất Minh mới có thể điều khiển nó giống như tay của mình.
Trong đan điền của hắn, các loại lực lượng xoay tròn phát ra càng lúc càng cường đại, chúng dần dần từ bên trong tiến hành tấn công vào lực lượng Quang Ám hợp bích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau