VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 936 - Chương 940

Chương 936: Tông chủ Thiên Trì

Trong tiết mùa đông, mặt trời buổi trưa giống như một chiếc giường trải đầy lông ngỗng. Hơi nắng ấm áp chiếu xuống mặt đất khiến cho giữa hơi lạnh len lỏi một chút sức sống.
Bữa tiệc rượu của Hạ gia trang diễn ra trong mấy cái đình viện. Tất cả những người có mặt ở đây đều có thân phận chính thức ở vùng Tây bắc.
Tuy nhiên vào lúc này, bất luận là quốc vương của Thiên La quốc hay những người khác đến từ các tiểu quốc, thậm chí là cả tiên thiên hộ quốc đại sư cũng đều sợ ngây người.
Sau khi tên đệ tử Hoành Sơn chạy vào, tất cả mọi người đã thầm đoán chắc chắn có một nhân vật lớn tới đây vì vậy mới khiến cho mọi ngươi biểu hiện như vậy. Trong đó không thiếu người nhanh chóng đoán được đó có thể là cường giả của Thiên Trì sơn, bá chủ chính thức của vùng Tây Bắc.
Nhưng bọn họ cũng chỉ nghĩ rằng Thiên Trì nhất mạch phái một vị tôn giả tới đã là giỏi lắm rồi. Dù sao, hùng bá vùng Tây Bắc mấy ngàn năm, Thiên Trì sơn trong tâm của mọi người có vị trí rất cao. Nhìn khắp cả vùng Tây Bắc, bọn họ chính là những người đứng trên đỉnh cao chót vót. Có thể phái người tới đây cũng là nể mặt Hạ gia.
Tất cả những việc đó có lẽ là do Hạ Nhất Minh là đại trưởng lão của Thiên Trì nhất mạch mới có được như vậy. Nếu không, cho dù bọn họ không phái ai tới, cũng chẳng có người nào dám nói gì.
Nhưng khi tên đệ tử Hoành Sơn nói ra tông chủ đại nhân của Thiên Trì nhất mạch cùng với Thần Toán Tử đại nhân tự mình tới thì trong đầu mọi người như có tiếng sấm nổ, không còn nghe thấy một tiếng nào nữa.
Nếu như những người bình thường chỉ sợ cũng không biết tới Thiên Trì nhất mạch, cũng chẳng biết Thiên Trì tông chủ đại nhân và Thần Toán Tử đại nhân là như thế nào. Nhưng những người ngồi đây, thân phận đều hơn xa những người bình thường. Vì vậy mà tất nhiên là bọn họ biết rõ địa vị tôn quý của hai người đó.
Ở Tây Bắc chỉ cần một trong hai người bọn họ lên tiếng thì không có chuyện gì là không làm được. Chỉ cần một câu nói của bọn họ là khiến cho một quốc gia ở vùng Tây Bắc phải tan biến hoặc quật khởi nhanh chóng.
Chuyện này không hề có gì là nói quá. Ở vùng Tây Bắc, hai người bọn họ có uy vọng và thực lực cực lớn, bởi vì bọn họ chính là những người chưởng quản Thiên Trì nhất mạch.
Nhưng không ngờ vào lúc đầu năm, hai vị đó lại không ở trên Thiên Trì sơn mài lại chạy tới Hạ gia trang tham dự đại lễ. Vinh quang thế này trong mấy ngàn năm qua đúng là độc nhất vô nhị.
Vu Kinh Lôi chậm rãi đứng lên. Ngay cả hắn cũng có chút run run.
- Ngươi...ngươi nói... Là người nào?
- Đúng là Đế Thích Thiên tông chủ đại nhân của Thiên Trì nhất mạch cùng với Thần Toán Tử đại nhân.- Cuối cùng thì tên đệ tử đó cũng bình tĩnh lại được nên nhắc lại một cách lưu loát.
- Tốt! - Vu Kinh Lôi vội vàng nói:
- Hạ trưởng lão! Chúng ta nhanh ra ngoài nghênh đón chứ hả?
Nét mặt Dược đạo nhân cũng xuất hiện sự vui mừng lẫn sợ hãi. Hắn cũng chẳng còn tâm mà để ý tới tên đệ tử nữa. Ngay cả một vị cường giả Nhất Đường Thiên như Vu Kinh Lôi còn như vậy thì sau khi hắn nhận được tin tức nay thậm chí nói còn không nói được thì làm sao mà đi trách cứ một tên đệ tử.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, nói:
- Vu sư huynh nói đúng. Chúng ta nên đi ra ngoài nghênh đón.
Hắn liền đứng dậy, đồng thời Sở Hạo Châu và Đặng Triệu Thần đang ngồi bên cạnh cũng đứng lên theo. Mặc dù trong lòng bọn họ có chút ngoài ý muốn nhưng cũng không đến nỗi xúc động như mọi người.
Đây chính là do thực lực tạo nên. Nếu Vu Kinh Lôi và Dược đạo nhân cũng có được thực lực tôn giả thì bọn họ cũng không như vậy.
Nhưng quả thực Đế Thích Thiên đã là một nhân vật được thần hóa, địa vị của lão giống như Phất Lan Khắc Lâm của thần điện phương tây. Sau khi bế quan trăm năm đột nhiên xuất hiện khiến cho người ta có rất nhiều cảm xúc.
Sau khi đám người Hạ Nhất Minh đi ra ngoài, trong đại sảnh mặc dù có một số tiếng rì rầm vang lên nhưng mọi người đều cố gắng hạ thấp âm thanh, chẳng khác nào áp vào tai mà nói chuyện. Trên mặt mọi người đều có một chút ửng đỏ khi nghĩ tới việc sắp được nhìn thấy vị nhân vật trong truyền thuyết kia.
Hạ Vũ Đức đi trước. Xung quanh lão là mấy người thay mặt đời thứ hai của Hạ gi, hai vị cường giả của Hoành Sơn, quốc vương Thiên La. Tất cả đều nhanh chóng đi ra bên ngoài cửa thành.
Về phần ba người Hạ Nhất Minh thì lại đi sau cùng. Ba người bọn họ nhìn nhau mỉm cười. Nhưng đây chính là vùng Tây Bắc, Đế Thích Thiên quả thực có tư cách để cho bọn họ ra ngoài đón tiếp.
Trong cửa thành, một già một trẻ đang nói chuyện với nhau. Ánh mắt của họ trong suốt như đang đánh giá Hạ gia trang.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh sáng như sao liền thấy ngay vị lão nhân kia đúng là Thần Toán Tử. Nhưng khi hắn nhìn sang người trẻ tuổi bên cạnh lại ngẩn người.
Người đó nhìn chỉ khoảng chừng hai mươi, nét mặt trẻ trung, lãnh đạm giống như trên thế giới này chẳng còn có vật gì khiến cho hắn quan tâm.
Như cảm nhận được ánh mắt của Hạ Nhất Minh, người đó quay đầu mỉm cười với hắn.Hạ Nhất Minh đáp lễ bằng một cái gật đầu, nhưng trong lòng hơi rùng mình.
Khi ánh mắt của hai người chạm vào nhau, bọn họ đều cảm nhận được trên người đối phương ẩn chứa một nguồn năng lượng khổng lồ. Bọn họ đều biết, trong cơ thể đối phương tích súc lực lượng cực mạnh không hề hơn kém mình bao nhiêu.
Tại Tây Bắc, người có tu vi võ đạo như vậy không còn người thứ ba.
Đương nhiên, thần đạo Ngưng Huyết nhân đang bị nhốt ở hậu viện thì không tính.
- Vị này chính là Đế Thích Thiên đại nhân. - Hạ Nhất Minh nhẹ giọng nói.
Thân thể của Sở Hạo Châu và Đặng Triệu Thần đều hơi run nhẹ, ánh mắt chỉ có một sự kinh ngạc và kính sợ.
Đế Thích Thiên là đệ nhất cường giả của vùng Tây Bắc cũng là Cửu Cửu Trọng Thiên đỉnh cao của nhân đạo, thanh danh đã có mấy trăm năm. Vậy mà khuôn mặt của hắn còn trẻ như thế này chứng tỏ tu luyện một loại công pháp đặc biệt nào đó, hoặc là dùng Trú Nhan đan....
Nhưng tất cả những điều đó cũng không quan hệ. Chỉ là sau khi nghe được tên của người đó, từ trong tiềm thức của bọn họ sinh ra một sự sợ hãi đối với đỉnh cao của nhân đạo mà thôi.
- Bái kiến Đế Thích Thiên đại nhân, Thần Toán Tử đại nhân. - Vu Kinh Lôi hét lớn một tiếng rồi quỳ gối xuống.
Trăm năm trước, Vu Kinh Lôi từng đi theo tiền bối của Hoành Sơn tới Thiên Trì, cũng may mắn được ra mắt Đế Thích Thiên. Vì vậy khi những người khác không thể xác định được thân phận của người trẻ tuổi đó thì hắn lại nhận ra. Dù sao, trong thiên hạ, một lão quái vật có khuôn mặt trẻ như vậy có lẽ cũng chỉ có duy nhất một người.
Sau khi nghe Vu Kinh Lôi nói, đám người Hạ Vũ Đức cũng không dám hoài nghi cùng quỳ xuống bái. Ngay cả quốc vương của Thiên La quốc cũng không ngoại lệ.
Mặc dù hôm nay, Vu Thụy Bồi chính là quốc vương của Thiên La quốc, nhưng trong mắt của Thiên Trì tông chủ cũng chẳng khác gì một con chó con mèo mà thôi. Chỉ cần lão nhân gia thích thì lúc nào cũng có thể khiến cho Thiên La quốc diệt vong. Vì vậy mà hắn không dám bầy ra cái thân phận quốc vương.
Thần Toán Tử cười ha hả, vung tay áo lên. Một thứ lực lượng mềm mại chợt bao lấy thân thể mọi người, ngăn không cho họ hành lễ.
- Tông chủ đại nhân và lão phu tới đây chỉ muốn uống một chút rượu. Các ngươi không cần phải đa lễ.
Thần Toán Tử nói rất nhẹ nhàng nhưng lời nói có một sự uy nghiêm khiến cho không người nào dám làm trái. Tất cả đều vâng vâng dạ dạ.
Nhưng bọn họ cũng biết rằng chỉ cần cường giả võ đạo phần lớn đầu có điểm quái dị. Tông chủ đại nhân và Thần Toán Tử đại nhân không muốn thấy người khác đa lễ cũng chưa là gì.Mặc dù người ta không cần nhưng bọn họ cũng không dám thất lễ. Đó là do thực lực và địa vị quyết định vị trí của từng người.
Hạ Nhất Minh chầm chậm tiến lên, vái hai người đó một cái, nói:
- Hai vị ở xa tới, Hạ mỗ lại không nghênh tiếp. Xin thứ lỗi.
Đám người Vu Kinh Lôi lập tức nín thở. Bọn họ đều biết Đế Thích Thiên và Thần Toán Tử đại nhân chắc chắn là tới đây vì Hạ Hất Minh. Nhưng thái độ của Hạ Nhất Minh đối với hai người như vậy khiến cho bọn họ thất kinh.
Tuy nói, Hạ Nhất Minh là đại trưởng lão của Thiên Trì sơn, nhưng đối mặt với tông chủ đại nhân trong truyền thuyết lại dám lấy ngôn ngữ ngang hàng nói chuyện khiến cho mọi người toát mồ hôi hột.
Đặc biệt là Vu Kinh Lôi, Dược đạo nhân và Hạ Vũ Đức lại càng hận không thể kéo Hạ Nhất Minh dập đầu xuống. Nhưng trong trường hợp này cho dù lá gan của họ có to đến mấy cũng không dám vọng động.
Tuy nhiên, nằm ngoài sự dự đoán của mọi người, Đế Thích Thiên lại không phất tay áo bỏ đi mà tươi cười, nói:
- Hạ huynh đệ quả nhiên là kỳ tài ngút trời. Thế gian không có người thứ hai. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đám người Vu Kinh Lôi cùng ngẩn người.
Bọn họ vừa nghe thấy cái gì?
Đế Thích Thiên lại gọi Hạ Nhất Minh là huynh đệ...
Vào lúc này, bọn họ cùng nghĩ chẳng lẽ do mình quá hưng phấn nên nghe nhầm.
Hạ Nhất Minh khiêm tốn nói:
- Đế huynh quá khen.
Những tiếng hít thở thật sâu vang lên. Mặc dù trước mặt Đế Thích Thiên đại nhân mà làm như vậy là thất lễ, nhưng bọn họ cũng không thể khống chế được bản thân.
Vài người đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ đều cảm giác được thế giới này trở nên quái dị.
Chẳng lẽ Đế Thích Thiên đại nhân lại xưng huynh gọi đệ với Hạ Nhất Minh? Mà ngay cả Hạ Nhất Minh cũng chẳng khiêm nhường, chủ động nói chuyện như vậy? Chẳng lẽ hắn không biết trước mặt mình là vị cường giả số một của vùng Tây Bắc, một cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên hay sao?
Hạ Vũ Đức cũng không nghĩ nhiều nữa. Hắn vội vã nói:
- Nhất Minh! Không được vô lễ. Mau tạ tội với đại nhân.
Hạ Nhất Minh ngơ ngác nói:
- Gia gia! Hài nhi vì sao phải tạ tội?
Hạ Vũ Đức phùng mang trợn mắt, lén liếc nhìn Đế Thích Thiên. Cũng may, sắc mặt đại nhân vẫn bình thường không hề tức giận, thậm chí còn có chút hứng thú đứng nhìn. Lão thả lòng ngươi vội nói:
- Nhất Minh! Tông chủ đại nhân có thân phận ra sao? Ngươi mau lấy đại lễ bái kiến.
Hạ Nhất Minh sờ sờ mũi. Trong lòng hắn cười khổ. Bản thân không chủ động nói toàn bộ chuyện trong chuyến xuất ngoại ra là để người nhà không lo lắng.
Dù sao, những chuyện mà hắn gặp phải quá mức nguy hiểm. Nếu như hắn không có thể chất đặc biệt chỉ sợ là đã chết vô số lần. Nhưng không ngờ vì vậy mà dẫn tới một cái kết quả xấu hổ như thế này.

Chương 937: Thiên hạ đệ nhất

- Hạ lão không cần phải khách khí. - Đế Thích Thiên nói một cách chậm rãi. Nét mặt hắn vẫn điểm một chút cười cười như cảm thấy Hạ Vũ Đức có điểm thú vị.
Thân thể Hạ Vũ Đức run run. Nếu như người khác gọi lão là Hạ lão thì lão còn chấp nhận nhưng nó lại do tông chủ Thiên Trì - Đế Thích Thiên nói ra thì đúng là khiến cho lão sợ hãi.
Mặc dù nhìn khuôn mặt của Đế Thích Thiên cũng chỉ chưa quá hai mươi tuổi, nhưng so với Hạ Nhất Minh không biết là lớn hơn bao nhiêu. Nhưng sau khi biết thân phận của hắn còn có người nào dám đứng trước mặt hắn mà xưng là "lão"? Cho dù Hạ Vũ Đức cũng biết Đế Thích Thiên nể mặt Hạ Nhất Minh mới thêm một chữ "lão" đó chứ không hề có ác ý. Nhưng vẫn khiến cho lão có cảm giác lạnh tóc gáy.
- Hạ lão! Lệnh tôn Nhất Minh là đại trưởng lão của bổn môn, đối mặt với bất cứ kẻ nào trong thiên hạ cũng có tư cách xưng huynh gọi đệ. Vì vậy ngươi không cần phải lo lắng. - Thần Toán Tử cười tủm tỉm.
Vị lão nhân chỉ cần nhìn một chút là biết được suy nghĩ trong lòng Hạ Vũ Đức vì vậy mà mới mở miệng giải thích.
Hạ Vũ Đức nhíu mày. Mặc dù trong lòng lão vẫn cảm thấy không yên nhưng nếu hai vị đại nhân đã mở miệng thì lão cũng không có can đảm làm trái. Đừng nghĩ lão có can đảm dám ở trước mặt Hạ Nhất Minh trách mắng đó là do Hạ Nhất Minh là cháu của lão. Còn ngoài ra, đừng nói là đối mặt với tông chủ đại nhân, cho dù là đối mặt với Đặng Triệu Thần, lão chỉ dám cung kính không dám chậm trễ.
- Hạ huynh đệ! Chúc mừng. - Đế Thích Thiên đột nhiên nói.
Hạ Nhất Minh giật mình sau đó cười nói:
- Hôm nay là đầu năm, mọi người cùng vui.
Đế Thích Thiên cười mấy tiếng. Tiếng cười của hắn sang sảng thể hiện một sự cao hứng.
- Hạ huynh đệ! Ta từ Thiên Trì tới đây là để nói với người một việc. Không phải vì chuyện năm mới.
Hạ Nhất Minh hơi sửng sốt, ngơ ngác nhìn Thần Toán Tử. Chỉ thấy vẻ mặt của lão nhân mỉm cười giống như vừa mới ăn một con gà ngon vậy.
Mặc cho Hạ Nhất Minh nghĩ muốn nát óc cũng không biết bản thân có chuyện gì khiến cho bọn họ vui mừng. Hắn chợt rùng mình, sắc mặt có chút thay đổi khi nghĩ tới việc bản thân mình tu luyện uy lực của trời đất bị bọn họ biết được?
Chỉ có điều mỗi khi Hạ Nhất Minh tu luyện đều cưỡi bạch mã rời đi rất xa, vượt qua cả ngàn dặm mà tới sa mạc hoang vu. Nếu như vậy mà cũng bị Thần Toán Tử tính ra thì Hạ Nhất Minh cũng chẳng còn cách nào khác.
Đế Thích Thiên khẽ lắc đầu nói:
- Hạ huynh đệ! Ta cũng không muốn thừa nước đục thả câu. - Hắn đưa tay vỗ nhẹ một cái từ ngoài thành liền có một người đi vào.
Người này đúng là lão bằng hữu của hắn chuyên phụ trách đón tiếp ở Thiên Trì nhất mạch - Ngả Văn Bân. Trên tay hắn cầm một cái vật phẩm hình chữ nhật được bọc kỵ. Mặc dù không biết đó là vật gì, nhưng chỉ cần nhìn vẻ mặt tươi cười của hắn cũng biết đó không phải là chuyện xấu.
- Hạ huynh đệ! Đây là Thiên Trì chúng ta tặng lễ vật cho ngươi. Không biết ngươi có thích không? - Đế Thích Thiên cười nói.
Ánh mắt của đám người Vu Kinh Lôi nhìn chăm chú vào vật phẩm được bọc trong lớp vải bố. Đến lúc này, bọn họ mới hiểu được Đế Thích Thiên đại nhân tự mình rời núi là để tặng lễ vật. Phần vinh dự như thế này từ khi Thiên Trì nhất mạch khi tông tới nay chỉ sợ có đại cô nương lên kiệu mới có....
Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn qua nhưng đáng tiếc hắn không có khả năng nhìn xuyên qua lớp vải vì vậy mà không biết được vật đó là vật gì. Nhưng nếu Đế Thích Thiên đã coi trọng như vậy, lại tự mình đưa tới thì chắc chắn nói nó có giá trị liên thành cũng chẳng quá đáng.
Như nhận ra sự thắc mắc của Hạ Nhất Minh, Đế Thích Thiên gật đầu.
Thần Toán Tử đi tới cùng với Ngả Văn Bân cầm một bên. Đế Thích Thiên tự mình đi tới, rồi đưa tay tháo lớp vải ra.
Ánh mắt của mọi người đều nhìn chằm chằm vào thứ vật đó.
Sau khi lớp vài đó được tháo ra môt nửa, mọi người đều thấy được nó là một tấm hoành phi được chế tạo bằng gỗ Tử Đàn. Quanh thân nó được điêu khắc một bức hình rất đẹp, từ từ hiện ra trước mặt mọi người.
Sự thắc mắc xuất hiện trong lòng mọi người. Chẳng lẽ Đế Thích Thiên đại nhân vì một tấm hoành phi nho nhỏ thế này mà tự thân tới đây? Việc này đúng là khó tin.
Nhưng khi lớp vải bố được gỡ ra hết, toàn bộ những chữ khắc trên đó lộ ra hết khiến cho tất cả đều choáng váng. Lúc này, chính thức khiến cho bọn họ khiếp sợ không phải là tấm hoành phi mà là mấy chữ khắc trên đó.
Mấy người bọn họ không thể ngờ được mấy chữ đó lại xuất hiện ở đây.
"Đệ nhất thiên hạ"Trên tấm biển được khắc bốn chữ đó thật to.
Ngoài ra phía dưới bên phải của tấm hoành phi còn có mấy chữ nho nhỏ đề Thiên Trì nhất mạch. Chỉ có điều bốn chữ to Thiên Hạ đệ nhất hoàn toàn lấn án hết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Nếu như lúc đầu còn có người hít một hơi thật sâu thì vào lúc này không còn có bất cứ một âm thanh gì, ngay cả tiếng hô hấp nào nữa. Tất cả đều vô thức nhịn thở, chỉ sợ tiếng hít thở của mình sẽ khiến cho kẻ khác bất tỉnh.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng. Nhìn bốn chữ đó hắn đã hiểu ngay.
Đế Thích Thiên khẳng định đã liên lạc với hại vị cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên của Đại Thân, đồng thời cũng biết bản thân mình đã hợp bích lại hai loại lực lượng quang ám. Tất nhiên, chuyện mình tru sát hai cường giả phương Tây chắc chắn không thể giấu được hắn. Vì vậy mà hắn mới tạo ra tấm hoành phi này.
Nhìn mấy nét chữ to "Thiên Hạ đệ nhất" Hạ Nhất Minh chợt cảm thấy hết sức kích động. Tâm trạng vốn bình tĩnh chẳng khác nào bị một tảng đá to đập vỡ làm xuất hiện vô số rung động.
Thiên hạ đệ nhất!
Bốn chữ ấy thật vinh quang biết bao. Từ khi Hạ Nhất Minh bước chân lên con đường tu luyện, chưa bao giờ hắn có thể nghĩ bản thân mình lại nhận được một tấm biển như vậy.
Đây cũng không phải là do hắn tự biên tự diễn mà là do môn phái đệ nhất vùng Tây Bắc, tự tay Đế Thích Thiên - Cường giả đỉnh cao của nhân đạo đưa tới cửa. Điều này nói rõ, trong lòng vị cường giả đỏ đã nhận định tu vi của Hạ Nhất Minh trên thế gian không còn có địch thủ.
Đế Thích Thiên không cười nữa mà nghiêm mặt nói:
- Hạ huynh đệ! Ngươi thấy phần lễ vật này thế nào?
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự kích động trong lòng xuống. Hắn khẽ thở dài, nói:
- Đế huynh! Phần lễ vật này quá quý trọng, chỉ sợ Hạ mỗ không nhận nổi.
Đế Thích Thiên ung dung cười nói:
- Nếu như ngay cả ngươi cũng không đảm đương nổi vậy thì trong thiên hạ còn có người nào dám nhận?
Thần Toán Tử tiến lên nghiêm nghị nói:- Hạ trưởng lão! Hôm nay ngươi là đại trưởng lão của Thiên Trì nhất mạch, với thân phận quân lâm thiên hạ không có đối thủ thì đây là chuyện vinh quang nhất của Thiên Trì nhất mạch chúng ta trong mấy ngàn năm. - Lão quay đầu chỉ về phía bức tường thành cao lớn:
- Lão phu đề nghị! Ngươi treo tấm hoành phi này lên bức tường thành, để cho tất cả những người tới Hạ gia trang có thể nhìn thấy nó đầu tiên.
Thân thể Hạ Vũ Đức run run. Hai mắt lão nhìn chằm chằm vào tấm biển như muốn đào mấy chữ đó xuống. Mặc dù trong lòng lão đồng ý không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn chưa đánh mất lý trí.
Thấy vẻ mặt trầm ngâm của Hạ Nhất Minh, sợ hắn không biết trời cao đất dầy mà đồng ý, lão vội vàng nói:
- Tông chủ đại nhân! Thần Toán Tử đại nhân. Việc này không thể được. - Hắn chỉ Hạ Nhất Minh nói:
- Mặc dù Hạ Nhất Minh mới có hai mươi bốn tuổi tu vi cũng rất cao. Nhưng khoảng cách thiên hạ đệ nhất vẫn còn xa. Nếu treo tấm biển này lê đó, Hạ gia chúng ta không thể được yên.
Thần Toán Tử kinh ngạc cười, nói:
- Hạ trưởng lão! Chẳng lẽ ngươi chưa từng kể hành trình tới phương Tây cho lệnh tổ hay sao?
Hạ Nhất Minh giơ hai tay, cười khổ nói:
- Nhất thời sơ sẩy nên quên mất.
Ngay cả Thần Toán Tử có mức độ tu dưỡng cực cao cũng phải thở dài. Lão lắc đầu nói:
- Cũng được! Vậy để lão phu giúp. - Lão quay sang ôm quyền với Hạ Vũ Đức, nói:
- Hạ lão huynh! Lần này, lệnh tôn đi Nam Cương đã đột phá cực hạn, bước chân vào cảnh giới đỉnh cao của nhân đạo, Cửu Cửu Trọng Thiên. Hơn nữa, hắn còn lần lượt chém giết Giáo hoàng Phất Lan Khắc Lâm bệ hạ của phương Tây cùng với Hắc ám hội nghị Gia Phỉ Nhĩ Đức nghị trưởng. - Lão dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
- Hai vị cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên đỉnh cao của nhân đạo ở phương Tây đã biến mất.
Miệng Hạ Vũ Đức mở càng lúc càng to, gần như có thể đút cả nắm tay vào. Sắc mặt của đám người Vu Kinh Lôi cũng sững sờ. Ngoại trừ Vu Thụy Bồi ra và hai vị cường giả đã biết từ trước thì tất cả những người còn lại đều ngơ ngác.
Thần Toán Tử vuốt vuốt bộ râu, nói:
- Linh Tiêu bảo điện, Lưu Li tông chủ, Động Thiên Phúc Địa Ngao Bác Duệ tông chủ cũng đều nói như vậy. Bây giờ, tu vi võ đạo của Hạ trưởng lão đã vượt lên trên bọn họ thì bốn chữ thiên hạ đệ nhất chẳng có gì là thẹn.
Một lúc sau, ánh mắt mọi người mới trở lại linh hoạt. Nhưng vào lúc này, ánh mắt bọn họ nhìn Hạ Nhất Minh đã có một sự hoàn toàn khác biệt.
Mặc dù một vị đại tôn giả Ngũ Khí trong mắt bọn họ đã là một nhân vật cao không thể với tới, nhưng trong thế giới này đại tôn giả cũng chỉ là một cấp bậc. Trên đại tôn giả Ngũ Khí còn có sự tồn tại của đỉnh cao nhân đạo Cửu Cửu Trọng Thiên. Đó chính là những người tồn tại cao nhất trên thế giới này.
Hơn nữa, Hạ Nhất Minh lại đánh chết chai vị cường giả có cùng đẳng cấp, khiến cho hai vị cường giả khác cúi đầu nhận thua. Chiến tích đó một khi thông báo ra ngoài, bất luận kẻ nào cũng tin tưởng Hạ Nhất Minh đúng là đệ nhất thiên hạ.
Một giọt lệ từ hốc mắt Hạ Vũ Đức chầm chậm chảy xuống. Lão cất tiếng cười to, tiếng cười không hề che dấu sự vui mừng. Cho dù là Thiên Trì tông chủ cùng với Thần Toán Tử có mặt ở đây cũng không làm lão nhẫn nại được nữa. Vào lúc này, lão chỉ muốn cười thật to hơn nữa.
Thiên hạ đệ nhất...
Thì ra lão tử cũng có một đứa cháu là đệ nhất thiên hạ. Chỉ cần có đứa cháu này, ta còn cần e ngại gì nữa.
Trong khắp Hạ gia trang, không gian xung quanh lão nhân tràn ngập tiếng cười.

Chương 938: Tin tức

Bữa tiệc rượu lại một lần nữa bắt đầu. Nhưng so với vừa rồi thì không khí đã có một sự thay đổi nhỏ bé.
Thái độ của mọi người đối với Hạ gia càng thêm cung kính. Đặc biệt sau khi biết tông chủ Thiên Trì sơn tự mình đưa tới tấm hoành phi "đệ nhất thiên hạ" danh vọng của Hạ gia trang đã vọt lên tới đỉnh.
Mặc dù, sau khi Đế Thích Thiên tặng tấm hoành phi xong liền đi vào hậu viện của Hạ gia, không xuất hiện trong đại sảnh nhưng tin tức cũng được lan truyền nhanh chóng. Hơn nữa, chiến tích của Hạ Nhất Minh tại phương Tây cũng không hề giữ lại mà được tuyên dương ra ngoài. Trong khoảng thời gian ngắn, danh vọng của Hạ gia trang sánh ngang với Thiên Trì Tây Bắc.
Nhưng hôm nay, Hạ gia trang vẫn còn quá mỏng, nếu thực sự muốn sánh được với Thiên Trì sơn thì các thế hệ còn phải dốc sức rất nhiều.
Mấy ngày sau, quốc vương Thiên La quốc Vu Thụy Bồi tuyên bố, Khai Vanh quốc Chiêm Thiên Phong dẫn hoàng thất thoái vị rồi chiếm lấy toàn bộ lãnh thổ của Khai Vanh quốc vào trong tay. Đồng dạng, Thiên La quốc cũng thay thế Khai Vanh quốc trở thành một trong ba đại cường quốc của vùng Tây Bắc.
Sự thay đổi nhanh chóng đó đã truyền khắp cả vùng Tây bắc. Tất cả mọi người đều biết rằng Vu gia có được thế như ngày hôm nay cũng là do bọn họ có chỗ dựa là Hạ Nhất Minh. Vừa mới nghĩ tới trên cửa của Hạ gia trang có treo tấm biển "Đệ nhất thiên hạ" không có một quốc gia nào dám tìm Thiên La quốc gây phiền toái.
Đối với di nguyện của Thủy lão ca, Hạ Nhất Minh đã hoàn thành, thậm chí còn hơn rất nhiều.
Nhưng Thiên La quốc có được bản đồ như hôm nay cũng là lúc mạnh nhất rồi. Nếu còn muốn tiếp túc khuếch trương chỉ sợ sẽ phạm vào điểm then chốt của Thiên Trì nhất mạch. Vì vậy mà Vu Thụy Bồi rất thức thời chậm rãi nuốt chửng toàn bộ Khai vanh quốc.
Sau hơn mười năm, cuối cùng Thiên La quốc cũng trở thành một trong ba đại cường quốc đúng nghĩa.
*******
Trong hậu viện của Hạ gia, đám người Hạ Nhất Minh lần lượt đi vào. Lần này, Thiên Trì nhất mạch tới đây ba người. Mà trong Hạ gia trang cũng có ba vị tôn giả. Có thể nói vì để sắp xếp lượng người, Thần Toán Tử cũng phải suy tính cẩn thận.
Trong hậu viện, ngoại trừ Hoắc Đông Thành và vài tên người hầu phụ trách tạp dịch ra không còn một nhân vật dưới tôn giả nào xuất hiện. Bởi vì Hạ Vũ Đức đã tự mình quy định nơi đây là cấm địa để cho Sở Hạo Châu và Đặng Triệu Thần ở.
Lúc này, kể cả Hoắc Đông Thành và tất cả đám nô bộc bên trong đều bị đuổi ra ngoài. Ngay cả Sở Hạo Châu và Đặng Triệu Thần cũng bị Thần Toán Tử và Ngả Văn Bân đưa sang một bên. Hai người bọn họ sống nhiều năm nên biết đó là do Đế Thích Thiên đại nhân muốn nói chuyện với Hạ Nhất Minh. Vì vậy mà bọn họ liền thuận theo.
Cuối cùng, toàn hậu viện trở nên hết sức yên tĩnh.
Ngồi trong ngôi đình, thưởng thức thế giới toàn tuyết trắng trong hậu viên, Hạ Nhất Minh từ từ bình tĩnh lại. Tấm hoành phi Thiên Hạ đệ nhất đã khiến cho hắn vô cùng kích động. Nhưng sau giây phút mất bình tĩnh đó hắn lại cảm thấy có gì đó không yên tâm.
Mặc dù hắn tự tin có thể chiến thắng tất cả cường giả đỉnh cao nào nhưng ở ngoài biển vẫn còn có một vị trí thần bí. Nơi đó giống như một tảng đá nặng vẫn đè trong lòng hắn.
Cầm lấy bầu rượu hơ trên lò lửa, Hạ Nhất Minh châm một chút cho Đế Thích Thiên đang ngồi đối diện.
- Đế huynh! Ngài từ Thiên Trì chủ phong tới đây cho Hạ mỗ một cái thể diện to như vậy, không biết còn việc gì nữa không? - Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Nếu như Hạ mỗ có thể làm được sẽ dốc hêt sức.
Mặc dù hắn và Đế Thích Thiên gặp nhau lần đầu tiên, nhưng Hạ Nhất Minh cũng biết vị tông chủ đại nhân nếu không có việc chắc chắn không xuất hiện.
Hắn có thân phận ra sao cơ chứ? Cho dù biết được chiến tích của mình, thậm chí trong lòng chấp nhận cũng không gióng trống khua chiêng đem tấm hoành phi đó tới đây. Mà quan trọng hơn là hắn lại cố ý chọn ngày hôm nay, vào đúng lúc vô số người đang tập trung tại Hạ gia trang để mà đem chiến tích của mình loan truyền.
Nếu như nói tất cả những chuyện đó đều là trùng hợp mà không có bàn tay của Thần Toán Tử đại nhân, Hạ Nhất Minh cũng không tin.
Đế Thích Thiên cười cười nói:
- Ta biết không thể gạt được ngươi.
Hạ Nhất Minh cầm lấy chén rượu trước mặt, nâng lên rồi uống hết. Một luồng hơi ấm từ trong bụng hắn bốc lên hết sức thoải mái. Loại rượu này cho Vu Thụy Bồi mang đến. Mặc dù, Hạ Nhất Minh không biết rằng nó được sản xuất ở đâu nhưng uống rất ngon.
Đế Thích Thiên cũng uống một chén. Hắn chẳng hề giấu diếm ý đồ của mình, nói luôn:
- Hạ huynh đệ! Lần này lão phu tới đây là để muốn ngươi chứng thực một việc.
- Ngài cứ nói. - Nét mặt Hạ Nhất Minh có chút cổ quái, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.
Khuôn mặt Đế Thích Thiên tương đối trẻ, nhìn qua cũng chỉ lớn hơn hắn vài tuổi, nhưng lại xưng là lão phu khiến cho hắn có cảm giác khác lạ.- Phi ưng truyền thư từ Nam Cương nói trên hoang đảo phát hiện được thi thể của Gia Phỉ Nhĩ Đức.
- Đúng thế! Hắc Ám nghị trưởng đại nhân chết ở Nam Cương.
Hai mắt Đế Thích Thiên sáng ngời, nói:
- Theo ta được biết thì hoang đảo đó vốn hoàn chỉnh. Nhưng bây giờ, nó lại bị chia làm hai. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút. Trong lòng hắn đã rõ Đế Thích Thiên chắc là vì thần đạo Ngưng Huyết nhân mà đến. Chỉ có điều, hắn không nghĩ ra được là vị tông chủ đại nhân của Thiên Trì nhất mạch tại sao lại chú ý tới chuyện này? Chẳng lẽ hắn lại muốn mình đem trả lại Ngưng Huyết nhân cho Hoàng Tuyền lão tổ hay sao? Lắc đầu, Hạ Nhất Minh gạt ý nghĩ đó ra khỏi đầu.
Thấy Hạ Nhất Minh trầm ngâm không nói, Đế Thích Thiên lại tiếp lời:
- Hôm trước, bổn môn đệ tử ở Khai Vanh quốc truyền về một tin tức tương đối kinh khủng. Giữa ban ngày, một tên yêu quái đã tới thủ đô của Khai Vanh quốc thi triển yêu pháp khiến cho cát chạy đá, bay trời đất tối sầm.- Hắn dừng lại một chút rồi nói:
- Cuối cùng, con yêu quái đó thi triển yêu pháp vô thượng phân cả tòa thành ra làm hai, giống hệt như hòn đảo ở Nam Cương.
Nét mặt Hạ Nhất Minh có chút xấu hổ. Đế Thích Thiên đã nói tới đây, hắn muốn giấu cũng vô dụng. Gật đầu, Hạ Nhất Minh lo lắng một chút rồi nghiêm mặt nói:
- Đế huynh! Không dám giấu. Khi Hạ mỗ ở Nam cương đã chiếm được một khôi lỗi.
- Khôi lỗi? - Đế Thích Thiên nhíu mày, kinh ngạc hỏi.
Hạ Nhất Minh kể rõ lại một cách chi tiết việc mình gặp Cát Ma Phàm Thù sau đó liên thủ tìm đến hai vị đỉnh cao nhân đạo của phương Tây gây phiền toái. Hai vị tuyệt đỉnh cường giả đến từ hai bên Đông, Tây vì một con khôi lỗi liền ra tay tiến hành sinh tử chiến.
Nhưng kết quả cuối cùng lại diễn ra ngoài ý liệu của mọi người. Cuối cùng, con khôi lỗi đó bị Hạ Nhất Minh luyện chế rồi để cho Ngưng Huyết nhân cắn nuốt. Sau đó, khôi lỗi thi triển thần uy phát động uy lực của trời đất phá tan sự hợp lực của hai vị cường giả đỉnh cao nhân đạo của phương Tây, rồi lại làm cho Gia Phỉ Nhĩ Đức tử vong.
Mặc dù Hạ Nhất Minh vẫn có những chuyện không nói, đồng thời cũng không nói tới di ngôn của Gia Phỉ Nhĩ Đức nhưng cũng khiến cho Đế Thích Thiên nghe thấy mà cảm khái.
Vị cường giả đỉnh cao của nhân đạo đã trải qua không biết bao nhiêu là cuộc chiến, nhưng lại chưa được chứng kiến uy lực của trời đất bao giờ, vì vậy rất mong mỏi được nhìn thấy.
Hơn nữa, trong trận chiến này, lại có một vị cường giả đỉnh cao của nhân đạo bị chết khiến cho hắn ấm ức mãi không thôi.Một lúc sau, Đế Thích Thiên chợt hỏi:
- Hạ lão đệ! Trên đường lão phu trở về từ Bắc cương có gặp Cát Ma Phàm Thù. Lão thích khách đó có nói đã luyện chế được một con khôi lỗi với thân thể ngũ hành. Không biết đó có phải là khôi lỗi của người hay không?
Hạ Nhất Minh đưa tay sờ trán, lạnh lùng cười nói:
- Ngày xưa, Hoàng Tuyền lão tổ truy đuổi Hạ mỗ khắp nơi. Nếu hắn không phục có thể tìm đến bất cứ lúc nào.
Đế Thích Thiên khoát tay chặn lại nói:
- Ta thấy tên kia không tìm tới ngươi gây phiền toái nữa.
Hạ Nhất Minh giật mình, nói:
- Vì sao?
Đế Thích Thiên chăm chú nói:
- Cát Ma Phàm Thù được xưng là thích khách số một trong thiên hạ. Hắn có một quan điểm đó là một đòn không trúng sẽ bỏ chạy ngàn dặm. Ngày đó, trên hoang đảo đánh nhau sống chết với Gia Phỉ Nhĩ Đức chính là không muốn bỏ con khôi lỗi đó. Còn hôm nay, khôi lỗi đã bị ngươi chiếm được, hắn không nắm chắc có thể ám sát được ngươi nên chắc chắn sẽ không trêu chọc ngươi.
Hạ Nhất Minh có chút bình tĩnh. Với thân phận của Đế Thích Thiên hiển nhiên sẽ không nói sai. Sau khi nghe thấy lão thích khách cơ bản không tìm tới mình nữa, Hạ Nhất Minh chợt thở dài.
Mặc dù, hắn không để ý tới thực lực của Cát Ma Phàm Thù. Nếu hai bên gặp nhau, hắn có vài phần nắm chắc giữ được đối phương lại. Nhưng Hạ Nhất Minh hơi lo lắng nếu mình không giữ được hắn vậy thì lão thích khách đó có ra tay với người nhà của mình hay không?
Mặc dù Hạ gia trang có Sở Hạo Châu và Đặng Triều Thần trú ngụ, nhưng Hạ Nhất Minh cũng không tin với hai người đó có thể ngăn được Cát Ma Phàm Thù.
Đế Thích Thiên do dự một chút rồi nói:
- Hạ huynh đệ! Khôi lỗi của ngươi có ở đây không? Ta muốn được nhìn thấy nó.
Hạ Nhất Minh cũng chẳng để ý liền gật đầu. Hắn nhanh chóng hạ đạt mệnh lệnh. Mệnh lệnh vừa mới đưa ra, Hạ Nhất Minh cũng chỉ kịp ngẩng đầu thì một luồng gió nhỏ đã thổi vào trong đình.
Định lực của hai người rất cao nên không kinh hoàng. Nhưng tốc độ nhanh như vậy, hành động quỷ dị khó lường lại khiến cho Đế Thích Thiên cảm thấy thất kinh. Nhìn thấy thần đạo Ngưng Huyết nhân đang ngơ ngác đứng đó, nét mặt Đế Thích Thiên kinh ngạc, nói:
- Lão tổ Vũ gia?
Hạ Nhất Minh cười nói:
- Đúng thế chính là người đó. Nhưng luyện chế hắn thành khôi lỗi cũng không phải là ta mà là Hoàng Tuyền lão tổ.
Việc Đế Thích Thiên nhận ra Vũ gia lão tổ, Hạ Nhất Minh cũng không cảm thấy ngạc nhiên. Hai người có thân phận ra sao? Nếu Đế Thích Thiên làm như không thấy mới khiến cho Hạ Nhất Minh lạnh người.
Trong mắt Đế Thích Thiên lóe lên một tia sáng kỳ dị. Hắn trầm giọng nói:
- Hạ huynh! Chính là do Vũ gia lão tổ điều khiển uy lực của thiên địa?
Hạ Nhất Minh thấy trong mắt hắn có một sự mong đợi liền cảm thấy hiếu kỳ, nói:
- Đúng thế. Chính là người này.

Chương 939: Yêu cầu

Đế Thích Thiên yên lặng cảm nhận hơi thở trên người lão tổ Vũ gia. Nhưng một lát sau, hắn có chút thất vọng. Bởi hơi thở của lão tổ Vũ gia mặc dù mạnh nhưng cũng không đến mức kinh khủng như như hắn tưởng tượng.
Có thể phóng xuất ra uy lực của trời đất giống như thần linh chắc chắn đã tiến tới cường giả thần đạo. Nhưng trên người lão tổ Vũ gia cũng chỉ có hơi thở tương đương với cường giả đỉnh cao của nhân đạo, vẫn còn một khoảng cách với thần đạo.
Hắn hơi nhíu mày lại. Nếu như không phải Hạ Nhất Minh cam đoan hòn đảo nhỏ ở Nam Cương và thủ đô Khai Vanh quốc đều bị hủy trong tay khôi lỗi thì hắn không thể tin được. Trầm ngâm một chút, Đế Thích Thiên nói:
- Hạ huynh đệ! Không phải lão phu không tin ngươi. Mặc dù lão phu đã đọc qua trong cổ tịch mấy lần, nhưng cả đời vẫn chưa được nhìn thấy tận mắt uy lực đó. Nếu có thể được lão đệ đồng ý...
Hắn ngừng lại, ánh mắt lấp lánh nhìn Hạ Nhất Minh. Nghe thấy vậy Hạ Nhất Minh hiểu ra tại sao lão phải tự mình tới đây, lại còn không tiếc thân phận để nâng hắn lên. Thì ra là lão muốn được nhìn thấy uy lực của thần đạo. Mặc dù nghe có chút khó tin nhưng lúc này, Hạ Nhất Minh lại có thể giải thích được suy nghĩ của đối phương.
Mấy ngày trước, Hạ Nhất Minh không để ý, tại sâu trong sa mạc thử dùng lực lượng quang ám hợp bích dẫn thử uy lực của trời đất. Hắn biết rõ làm như vậy là nguy hiểm nhưng bản thân không kìm chế được.
Thần đạo đối với đỉnh cao của nhân đạo Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả mà nói thì có lực hấp dẫn cực lớn, đủ để cho bọn họ bất chấp mọi khó khăn và nguy hiểm.
- Đế huynh muốn nhìn thấy uy lực của trời đất, tiểu đệ cũng không phản đối. Nhưng bây giờ không được. - Hạ Nhất Minh mỉm cười nói.
Đế Thích Thiên bình tĩnh hỏi:
- Tại sao?
- Oai của trời đất cũng chính là cơn giận của trời đất. Một khi xuất hiện nó có thể hủy thiên diệt địa. - Hạ Nhất Minh không cười, nghiêm nghị nói:
- Nếu đối địch với người khác thì trong thời khắc sinh tử cũng chẳng có gì e ngại. Nhưng nếu muốn nhìn thấy oai của trời đất thì chúng ta chỉ có thể thi triển nơi biển rộng hoặc sa mạc.
Hai mắt của Đế Thích Thiên sáng lên, gãi trán nói:
- Hiểu rồi.
Thực ra nếu cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên giao chiến thì sự phá hoại cũng không phải là chuyện đùa. Nếu đánh tới mấy canh giờ thì chân khí dao động cũng đủ tương đương với sự phá hoại của thiên địa.
Nhưng uy lực của Cửu Cửu Trọng Thiên thì có thể khống chế mà năng lượng của trời đất lại không thể khống chế. Một khi tụ tập toàn bộ năng lượng trong phạm vi trăm dặm lại một điểm thì sẽ phải phóng nó ra. Nếu không kết quả của người phóng thích chắc chắn sẽ hết sức bi thảm, bị nguồn năng lượng vô cùng vô tận của trời đất cắn trả, chỉ sợ chết ngay tại chỗ.
Hạ Nhất Minh cười ha hả, liền thấy Đế Thích Thiên đứng lên nói:
- Nếu như Hạ huynh đệ đã nói vậy thì cùng ta ra ngoài một chuyến được không?
Hạ Nhất Minh ngơ ngác hỏi:
- Đi đâu?
Đế Thích Thiên mỉm cười chỉ về một hướng, nói:
- Đi theo hướng Bắc. Ở đó có một cái sa mạc, cũng là biển cát lớn nhất ở vùng Tây Bắc chúng ta. Không biết Hạ huynh đệ đã nghe nói chưa?
Sắc mặt của Hạ Nhất Minh hơi có chút quái dị, cười khổ nói:
- Cũng tốt! Nếu Đế huynh đã muốn như vậy thì chúng ta đi một chuyến.
Nơi đó chẳng những hắn đã nghe nói qua mà mấy ngày trước còn tự mình thử điều khiển uy lực của thiên dịa. Đế Thích Thiên lựa chọn nơi nào hắn cũng không thấy lạ. Nhưng khiến cho hắn kinh ngạc chính là Đế Thích Thiên một người có thanh danh vang dội như vậy một khi nghĩ tới là làm ngay. Có lẽ tính cách mạnh mẽ đó mới giúp cho lão bước lên được cảnh giới đỉnh cao của nhân đạo. Nguồn: http://truyenfull.vn
Sáu vị đại tôn giả không làm ảnh hưởng tới bất cứ người nào, lặng lẽ bỏ đi. Với thực lực của bọn họ hiển nhiên là không thể bị người khác phát hiện. Thần Toán Tử và Ngả Văn Băn biết rõ mục đích của chuyến đi này. Cả hai nhìn về phía thần đạo Ngưng Huyết nhân có chút kính sợ. Cho dù là nổi danh thần toán như Thần Toán Tử đối diện với thần đạo cũng cảm thấy sợ hãi.Còn Sở Hạo Châu và Đặng Triệu Thần sau khi biết ý của bọn họ cũng cố ý đi theo.
Người trong thần đạo phóng thích uy lực của trời đất là chuyện lớn như thế nào? Nếu bỏ lỡ cơ hội này chỉ sợ cả đời cũng khó được nhìn thấy lần thứ hai.
Ngay cả Sở Hạo Châu đã nhìn qua một lần nhưng vào lúc này biểu hiện cũng chẳng khác với Đặng Triệu Thần là mấy.
Cuối cùng, cả sáu người bọn họ cùng xuất phát. Sau một ngày di chuyển, cuối cùng cũng tới được sa mạc. Đó là do Ngả Văn Bân và Đặng Triệu Thần làm ảnh hưởng nếu không bọn họ đã tới sớm hơn.
Mặc dù lúc này, Hạ gia trang chắc chán đã phát hiện sáu người bọn họ mất tích. Nhưng Hạ Nhất Minh tin rằng bọn họ không hề có gì lo lắng. Bởi vì với sự liên thủ của sáu người bọn họ trong cả vùng Tây bắc không một ai có khả năng không một tiếng động bắt được họ. Vì vậy mà đám người Hạ Vũ Đức chắc chắn sẽ nghĩ bọn họ có việc rời đi.
Lúc này, mặt trời đã lên khá cao, cũng là lúc mà nhiệt độ trong sa mạc cao nhất. Cả mảnh đất không hề có Xuân, Hạ, Thu, Đông nhưng chỉ cần đứng đây một ngày cũng óc thể cảm nhận được cả bốn mùa.
Sáu người di chuyển trên sa mạc hết sức thoải mái. Ngay cả Đặng Triệu Thần có tu vi kém nhất cũng không hề để lại một chút dấu vết nào trên sa mạc.
Trên bầu trời, thần đạo Ngưng Huyết nhân bám theo sát bọn họ.
Đế Thích Thiên chợt dừng lại. Hắn ngẩng đầu lên nhìn thần đạo Ngưng Huyết nhân đang phi hành, ánh mắt lóe lên một thứ gì đó kỳ dị.
Mặc dù Đế Thích Thiên hết sức tò mò tại sao Hạ Nhất Minh có thể luyện chế được Ngưng Huyết nhân hơn nữa lại có uy lực mạnh tới mức độ này. Nhưng lão cũng biết đó là nhưng vấn đề tế nhị, cho dù với thân phận của mình cũng không dám hỏi ra miệng.
Đám người Hạ Nhất Minh lần lượt ngừng lại. Hắn quay đầu nhìn một chút rồi hài lòng gật đầu. Nơi đây đã ở sâu trong sa mạc, dù là thần đạo Ngưng Huyết nhân có chuyển bị cho nơi này long trời lở đất thì cũng không gây ra tổn thất. Hắn đưa tay lên bầu trời vẫy nhẹ, thần đạo Ngưng Huyết nhân liền rơi xuống đất.
Thực ra trong khoảng cách đó, Hạ Nhất Minh chỉ cần truyền ý niệm là có thể ra lệnh được. Nhưng tay hắn vẫn vô thức đưa ra mà vẫy.
Trong lòng Đế Thích Thiên có chút thắc mắc. Hắn cũng biết một chút tin đồn có liên quan tới Ngưng Huyết nhân, nên trong lòng nghĩ thầm chẳng lẽ Hạ Nhất Minh luyện chế Ngưng Huyết nhân có chút khác biệt, không thể sử dụng ý niệm để chỉ huy?
Thần đạo Ngưng Huyết Nhân nhanh chóng hạ xuống. Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Các vị! Một khi khôi lỗi động thủ, trong phạm vi trăm dặm khí của trời đất sẽ tiêu hao không còn. Hơn nữa, uy thế của nó cũng không phải là chuyện đùa. Có lẽ nên để cho hắn cách ra một chút để tránh bị ngộ thương.Đặng Triệu Thần và Ngả Văn Bân liếc mắt nhìn nhau, trong lòng có chút không tin. Nhưng ở đây, hai người bất luận là thân phận hay thực lực đều thấp nhất nên không dám nói ra. Đế Thích Thiên đưa tay lên gãi đầu, trầm giọng nói:
- Hạ huynh đệ! Chúng ta sẽ rửa mắt đợi.
Hạ Nhất Minh mỉm cười. Hắn đi tới trước mặt thần đạo Ngưng Huyết nhân nhìn chăm chú vào mắt nó mà truyền đạt ý niệm.
Thần đạo Ngưng Huyết nhân quả thực có được uy lực hơn xa bình thường, hơn nữa trí tuệ của nó khôi lỗi bình thường không thể sánh được. Vì vậy mà Hạ Nhất Minh mới giả thần giả quỷ. Trước mặt đám người Đế Thích Thiên hắn cũng không muốn chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra khiến cho bản thân mất thể diện.
Thần đạo Ngưng Huyết nhân nhận được lệnh của Hạ Nhất Minh liền xoay người đi nhanh về phía xa.
Thần Toán Tử đột nhiên nói:
- Hạ trưởng lão! Năng lượng của trời đất ở đây hình như không có nhiều.
Hạ Nhất Minh rùng mình, nói:
- Thần Toán Tử trưởng lão có ý kiến gì?
- Trên đường lão phu tới đây nhận ra rằng càng vào sâu trong sa mạc, năng lượng của trời đất càng mỏng đi. Chuyện như thế này trước đây chưa bao giờ nghe nói tới.
Ngoại trừ Đế Thích Thiên, ba người còn lại đều nhìn nhau. Nói thật bọn họ cũng không cảm nhận được sự thay đổi tinh tế như vậy.
Trong lòng Hạ Nhất Minh thầm than. Thần Toán Tử đúng là đệ nhất thần toán trong thiên hạ. Gần đây, mỗi ngày hắn đều tới tu luyện điều khiển uy lực của trời đất. Uy lực đó chỉ có thể sử dụng được một lần lập tức sẽ hấp thu toàn bộ năng lượng của trời đất trong vòng trăm dặm.
Tuy nói năng lượng của trời đất chẳng khác gì nước biển và cát trong sa mạc, nhưng ít nhất phải mất một ngày mới có thể bình thường. Nhưng đó cũng chỉ là hồi phục mà thôi, khoảng cách với lúc đầy đủ nhất vẫn có sự chênh lệch. Sự chênh lệch đó cực kỳ nhỏ bé khiến cho người bình thường cơ bản không thể cảm nhận được, cho dù là đại tôn giả Ngũ Khí bình thường cũng vậy. Nhưng rõ ràng là không thể giấu được hai người Thần Toán Tử và Đế Thích Thiên.
Hơi nhún vai một cái, Hạ Nhất Minh nói:
- Hạ mỗ cũng không rõ lắm. Có lẽ nó liên quan tới việc khôi lỗi từng ở đây thi triển chiến kỹ điều khiển oai của trời đất.
Hai mắt Thần Toán Tử sáng ngời, hỏi:
- Vì sao lại phải ở đây sử dụng chiến kỹ oai của thiên địa?
Hạ Nhất Minh tức giận nói:
- Tất nhiên là để luyện chiêu. Tuyệt chiêu như vậy phải thi triển nhiều lần mới có thể thành thực.
Hắn nói những lời đó hoàn toàn thực lòng, nó cũng chính là kinh nghiệm của bản thân. Mặc dù chỉ có mấy ngày, nhưng Hạ Nhất Minh phát hiện ra rằng sau mỗi lần sử dụng điều khiển oai của trời đất, hắn đều có một sự hiểu biết mới. Bất luận là tốc độ ngưng tụ năng lượng của trời đất và năng lực chịu đựng hay phóng thích đều có sự tiến bộ.
Lần đầu tiên sử dụng việc điều khiển uy lực của trời đất, chân khí của hắn bị tiêu hao gần như hết. Nhưng tới bây giờ, hắn có thể giữ lại một phần ba chân khí. Hắn nữa, theo sự thuần thục của hắn, chân khí lưu lại càng lúc càng nhiều. Hắn tự tin rằng có một ngày nào đó hắn cũng có thể làm được như thần đạo Ngưng Huyết nhân, sau khi thi triển oai lực của trời đất vẫn không có việc gì xảy ra. Chỉ có đạt tới cảnh giới đó mới có thể chính thức nắm được năng lực của thần đạo.
Đế Thích Thiên và Thần Toán Tử cùng gật đầu, ánh mắt của họ trở nên ngưng trọng.
Phía xa, cuối cùng thì thần đạo Ngưng Huyết nhân cũng ngừng lại. Nó chầm chậm bay lên không trung...

Chương 940: Thủ hộ Băng Đảo

Khí tức khổng lồ từ trên người thần đạo Ngưng Huyết Nhân được phóng thích ra, cỗ lực lượng này không ngừng dâng cao và lan ra bốn phía, ánh mắt Đế Thích Thiên và Thần Toán Tử lúc này mới thoáng thay đổi.
Lúc này, bọn họ cũng đã biết bản thân mình quả thật đã quá xem thường con khôi lỗi này. Nguyên lai con khôi lỗi này ẩn dấu lực lượng to lớn như vậy, ngay cả bọn họ cũng không cách nào nhìn thấu được.
Hạ Nhất Minh âm thầm cảm thấy buồn cười, Xá Lợi Tử ở mi tâm của khôi lỗi này cũng không phải chỉ đơn giản là tôn giả Xá Lợi Tử, mà chính là thần đạo Xá Lợi Tử. Chính vì thần đạo Xá Lợi Tử mà ngay cả hắn là chủ nhân mà cũng không thể hoàn toàn hiểu được con khôi lỗi này, càng không nói tới người khác.
Đế Thích Thiên mặc dù là cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong, Thần Toán Tử mặc dù là thiên hạ đệ nhất thần toán, nhưng đụng phải việc gì liên quan tới thần đạo lại hoàn toàn bất lực.
Đây là thần đạo, lực lượng của "thần" a.....
Từ từ giơ cánh tay lên, không khí xung quanh trong nháy mắt như dừng lại, ngay cả hô hấp của mọi người cũng bắt đầu trở nên khó khăn.
Ngoại trừ Hạ Nhất Minh ra, còn lại trong lòng tất cả mọi người đều hoảng sợ, mặc dù bọn họ đã sớm dự đoán được thần đạo Ngưng Huyết Nhân sắp sửa phóng thích ra lực lượng gì, tuy nhiên giờ phút này trong lòng vẫn không tránh khỏi phải run sợ. Vô luận là cường giả cường đại như Đế Thích Thiên, hay là Sở Hao Châu đã từng kiến thức qua uy lực của thần đạo cũng không hề ngoại lệ.
"Hô....."
Cuồng phong điên cuồng gào thét trên cao, cả bầu trời trong lúc nhất thời đều trở nên cuồng loạn.
Vô cùng vô tận thiên địa chi lực điên cuồng vọt về phía thần đạo Ngưng Huyết Nhân, chỉ trong nháy mắt thiên địa chi lực trong vòng trăm dặm đều bị hắn hút lại gần.
Lúc này đây, ngay cả sắc mặt Hạ Nhất Minh cũng không còn tự nhiên như trước nữa.
Bởi vì hắn phát hiện, khi Ngưng Huyết Nhân thi triển chiến kỹ, tựa hồ như khí thế của nó phát ra đã thuần thục hơn trước.
Có lẽ ở trong mắt những người xung quanh, thần đạo Ngưng Huyết Nhân hấp thu cùng phóng thích ra thiên địa chi lực cường đại như thế căn bản là không hề phân biệt được độ mạnh yếu. Nhưng mà, Hạ Nhất Minh lại cảm thấy được thần đạo Ngưng Huyết Nhân đang hấp thu cùng vận dụng thiên địa chi lực đã khác với trước đây.
Phảng phất như nó đang không ngừng tổng kết kinh nghiệm để dần dần cải tiến cách vận dụng của mình.
Mà để làm được điều này cần phải có trí tuệ nhất định, tuyệt đối không phải một con khôi lỗi có thể làm được.
Thở dài một hơi, trong lòng Hạ Nhất Minh cực kỳ mây thuẫn, bất luận kẻ nào có được trợ giúp như vậy cũng phải vô cùng cao hứng. Tuy nhiên, khi một vật do mình khống chế dần dần trưởng thành vượt xa dự đoán, hơn nữa còn có cảm giác sẽ thoát khỏi khống chế như vậy thì không phải là điều tốt.
Đang lúc trong lòng Hạ Nhất Minh liên tục suy nghĩ, cánh tay của thần đạo Ngưng Huyết Nhân đã từ trên cao hạ xuống.
Uy lực của thiên địa chi lực khổng lồ giờ phút này được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, uy áp cường đại từ trên trời dáng xuống, cơ hồ đã đem tất cả mọi người đè ép xuống dưới.
Trong đám bọn họ, tu vi thấp nhất là Đặng Triệu Thần cùng Ngả Văn Bân hai chân đã hơi run run, luồng uy áp vượt xa cảnh giới nhân đạo mặc dù không phải là nhằm vào bọn họ. Nhưng bọn họ có thể cảm giác được mình giống như con kiến trước uy áp đó.
Trên không trung bột phát ra một đạo quang mang thô to, nó ở trước mặt mọi người lao thẳng xuống đất.
Trong nháy mắt đạo ánh sáng này tiếp xúc với mặt đất đã biến mất, ở trước mắt họ xuất hiện một chiếc hố rộng chừng ba trượng.
Chiếc hố này bắt đầu từ phía bọn họ kéo dài ra xa, cho tới khi vượt ra khỏi tầm mắt bọn họ mới chấm dứt.
Đứng ở trước chiếc hố to như vậy, bất luận kẻ nào cũng có cảm giác tự ti.
Đây chính là thần chi lực, lực lượng tuyệt đối của thần linh, vượt xa khỏi cảnh giới mà mình có thể tưởng tượng được.
Thần đạo Ngưng Huyết Nhân chậm rãi hạ xuống, hắn cũng không có quay trở lại chỗ Hạ Nhất Minh, mà Hạ Nhất Minh cũng không có biểu hiện sẽ gọi nó quay trở lại bên mình.
Gật đầu thật mạnh một cái, Đế Thích Thiên trầm giọng nói:
- Được. Một con khôi lỗi thật mạnh a.
Hắn nói những lời này trong đó có mùi vị của cảm khái, chỉ là ánh mắt hắn lại lóe lên ánh sáng kỳ dị làm cho Hạ Nhất Minh có cảm giác không nói nên lời. Vị tông chủ đại nhân của Thiên Trì nhất mạch này tựa hồ đối với việc tấn chức thần đạo đã có hùng tâm bừng bừng.
Hạ Nhất Minh khiêm tốn cười nói:
- Đế huynh quá khen.Đế Thích Thiên khoát tay áo, nói:
- Hạ huynh đệ, lão phu nói chính là thật. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hắn thở dài một tiếng nói:
- Hành trình tới Bắc Cương Băng Đảo lần này có khôi lỗi như vậy trợ giúp, chúng ta nắm chắc khả năng tiến vào bên trong, hơn nữa còn có thể thoát ra.
Hạ Nhất Minh giật mình, trong mắt rột cuộc hiện lên vẻ đã hiểu.
Hắn ban đầu còn tưởng rằng Đế Thích Thiên vì nhìn thấy uy lực của thần đạo mà nói như vậy, nhưng giờ phút này lại hiểu được nguyên lai người này là nói đến con khôi lỗi.
Bất quá, Hạ Nhất Minh cũng không có bất cứ ý định nào cho mượn con khôi lỗi của mình, bởi vì thần đạo khôi lỗi chỉ có thể nghe một mình hắn ra lệnh mà thôi.
Khẽ cau mày, Hạ Nhất Minh nói:
- Đế huynh, không biết con khôi lỗi này cùng với Thiên Niên Băng Đảo quan hệ như thế nào?
Đế Thích Thiên từ từ bình tĩnh lại, có thể trước uy lực cường đại như vậy mà nhanh chóng bình tĩnh lị thì có thể tưởng tượng được vị cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong này có định lực mạnh tới mức nào.
- Hạ huynh đệ, ngươi hẳn là biết mấy lão già chúng ta lần này tới Băng Cung là có chuyện gì a.
Hạ Nhất Minh gật đầu một cái, nhìn về phía hắn cung kính thật sâu, nói:
- Đa tạ tông chủ đại nhân.
Viên Lễ Huân là thê tử của hắn, mà mấy vị Nhân Đạo Đỉnh Phong này lại trải qua rất nhiều khó khăn trợ giúp nàng tấn chức Ngũ Khí đại tôn giả, Hạ Nhất Minh đương nhiên vô cùng cảm kích. Chỉ là nếu sau này trong lúc dẫn đạo thần khí Băng Lăng Kính gặp phải nguy hiểm gì như vậy Hạ Nhất Minh tuyệt đối sẽ không cảm kích.
Đế Thích Thiên vung tay lên, nghiêm mặt nói:
- Hạ huynh đệ không cần khách khí, chúng ta làm như vậy cũng là mưu lợi cho bản thân mà thôi.
Hạ Nhất Minh gật đầu, Đế Thích Thiên nói không hề sai, nếu không phải vì thiên niên Băng Đảo, không phải vì hy vọng duy nhất để tấn chức thần đạo, thì trong thiên hạ không có chuyện gì có thể làm cho sáu vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cùng một đầu thánh thú đỉnh phong đồng tâm hiệp lực làm việc.
Trầm ngâm chốc lát, Đế Thích Thiên nói tiếp:- Thiên niên Băng Đảo mỗi lần xuất hiện đều có thần khí Băng Lăng Kính thủ hộ. Bất quá trừ nó ra, bên trong Băng Đảo cũng có lực lượng cường đại phòng hộ. Theo cổ tịch ghi lại, cỗ lực lượng đó hàng năm đều tăng lên, càng ngày càng dầy, nếu là năm nghìn năm trước thì chỉ cần ba cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong liên thủ là có thể đả thông một con đường. Nhưng trải qua năm nghìn năm thời gian tích lũy, lực lượng phòng hộ của hòn đảo đã trở nên vô cùng mãnh mẽ, đạt tới cảnh giới vô cùng khó tin.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, xem ra hai người Ngao Bác Duệ cùng Tử Lỗ Li mặc dù không lừa gạt hắn, nhưng bọn hắn cũng không đem hết toàn bộ sự việc nói ra, ít nhất mấy thứ này Hạ Nhất Minh không hề biết gì.
- Nói như vậy, các người cũng không có khẳng định mình có thể tiến vào Băng Đảo? - Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
Đế Thích Thiên cười khổ một tiếng, nói:
- Năm ngàn năm qua, ngoại trừ lần đầu tiên Băng Đảo xuất hiện các vị Nhân Đạo Đỉnh Phong tiền bối có thể ứng phó ra, còn lại mỗi một lần xuất hiện về sau đều tạo thành oanh động rất lớn, hơn nữa còn khiến cho các cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong trong thiên hạ buông bỏ ân oán cá nhân để liên thủ đối phó với Băng Đảo. Nhưng mà cho tới nay thủy chung vẫn không có ai có thể thành công.
Nói tới đây, hắn khẽ lắc đầu, nói:
- Nơi đó dù sao cũng là người trong thần đạo lưu lại tài phú, không có bất luận cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong nào dám khẳng định sẽ mở ra được nó.
Hạ Nhất Minh vô ý thức nhìn về phía thần đạo Ngưng Huyết Nhân, hắn lo lắng chốc lát nói:
- Ta hiểu được vì sao ngươi đối đãi với khôi lỗi như với thần đạo cường giả.
Hắn rốt cục biết được vị môn chủ Thiên Trì nhất mạch này vì sao lại đồng ý đem cụm từ "thiên hạ đệ nhất" bỏ đi, nguyên lai lão coi trọng cũng không phải là thực lực của Hạ Nhất Minh, mà là thần đạo Ngưng Huyết Nhân.
Nếu là trong tình huống bình thường, một khi thần đạo Ngưng Huyết Nhân phóng thích ra thiên địa chi lực thì quả thực là cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong không thể chống đỡ được.
Trừ phi có người có được vật chí bảo giống như Minh Vương Miện, thì căn bản không có khả năng bảo toàn được bản thân trước một kích như thế.
Đế Thích Thiên thở ra một hơi, nói:
- Mấy người chúng ta trợ giúp Viên cô nương tấn giai đại tôn giả đã từng ước định, một khi Viên cô nương thuận lợi tiến giai, chúng ta sẽ thông báo cho Cát Ma Phàm Thù cùng với hai vị cường giả phương Tây, đến lúc đó tất cả đồng tâm hiệp lực để mở ra Băng Đảo. Nhưng không nghĩ tới chính là chờ tới khi chúng ta thuận lợi xuất quan thì ngươi đã giết chết hai vị Nhân Đạo Đỉnh Phong của phương Tây.
Hắn lắc đầu nói:
- Mất đi hai vị cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên làm cho tỷ lệ thành côgn của chúng ta đã giảm đi. Bất quá may mắn chính là....
Trên mặt hắn lộ ra nụ cười rạng rỡ, nói:
- Ngươi chẳng những thành công tiến giai Cửu Cửu Trọng Thiên, hơn nữa lại còn có một con khôi lỗi có thể so sánh được với cường giả thần đạo. Đây là ông trời phụ hộ để cho chúng ta có thể thuận lợi tiến vào trong Băng Đảo a.
Hạ Nhất Minh im lặng mỉm cười, tâm tình của hắn cũng tốt hơn vài phần, hơn nữa còn có chút không thể chờ đợi được giờ phút đó.
Từ khi hắn có được phương thức sơ bộ để năm giữ uy lực của thiên địa chi lực, bản thân càng lúc càng muốn được tiến lên cảnh giới cao hơn.
Loại cảm giác này theo khả năng thuần thục khống chế thiên địa chi lực càng lúc càng dâng cao.
Một lúc lâu sau, hắn rốt cục bình tĩnh lại, hỏi:
- Đế huynh, nếu có thể mở ra được Băng đảo thông đạo, hơn nữa tiến vào trong đó, như vậy nhất định có thể tấn chức thần đạo sao?
Đế Thích Thiên do dự nửa ngày, nói:
- Ta không biết, hơn nữa không ai có thể trả lời được câu hỏi đó. Nhưng mà ta có thể nói cho ngươi, đây chính là cơ hội duy nhất để chúng ta tiến vào thần đạo.
Hạ Nhất Minh trầm mặc một lúc, tuy đáp án này hắn đã sớm đoán được, nhưng trong lòng vẫn không tránh được có chút phiền não.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau