VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 916 - Chương 920

Chương 916: Tin tức long trời lở đất

Hạ huynh. Hành trình tới Nam Cương nghe đồn hai cường giả phương Tây cũng hiện thân. Không biết tin tức này có thật không?
Hác Đồng nghiêm mặt dò hỏi.
Hạ Nhất Minh run lên, hắn quay lại nhìn Kim Chiến Dịch, nhưng thấy gã cười khổ. Tâm niệm vừa chuyển, Hạ Nhất Minh đã hiểu ra.
Mặc dù Kim Chiến Dịch trong đầu đã đoán được thân phận người trong phần mộ nhưng thân phận này thật sự dọa người, cho dù bản thân gã cũng không thể tin được. Bởi vậy trước khi xác định, gã thậm chí không dám bẩm báo hai vị Tôn giả trưởng lão.
Khẽ cười, Hạ Nhất Minh nói:
- Hác huynh. Quả thật hai vị cường giả phương Tây đã từng xuất hiện tại Nam Cương.
Hác Đồng sắc mặt trở lên vô cùng ngưng trọng. Lão tức giận hừ một tiếng, nói:
- Hai người bọn họ uy danh như vậy không ngờ chủ động phá hư quy củ mấy ngàn năm nay. Thật sự đáng cười.
Hứa Ngân Hà khẽ vỗ trán, sắc mặt lão đồng dạng vô cùng nghiêm túc, nói:
- Yêu cầu của bọn họ không phải chúng ta có thể chấp nhận, nhất định phải mời Tông chủ đại nhân định đoạt.
Hai vị cường giả phương Tây bất luận kẽ nào sau khi nghe tên đều không rét mà run.
Đối với cảm giác này Hạ Nhất Minh hiểu rõ, bởi trước đây hắn cũng từng có cảm giác này.
Đặc biệt khi nghe hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả liên thủ, người bình thường trong lòng cơ bản không dám phản kháng, nhiều nhất chỉ có thể đổ lên cao thủ đồng giai bọn họ mà thôi.
Khẽ thở dài một tiếng, Hác đồng có chút bất đắc dĩ nói:
- Bắc Cương Băng Tiếu Thiên đại nhân không biết vì sao lại yêu cầu tất cả Nhân đạo đỉnh cấp cường giả tề tụ tại Băng Cung. Mà những cường giả này không có Hoàng Tuyền Lão tổ cùng hai vị cường giả phương Tây.
Lão lắc đầu cuối cùng ngậm miệng không nói.
Bất quá mọi người đều hiểu rõ ý tứ, vị Ngũ khí Tôn giả lâu năm này trong lòng kỳ thực có chút oán giận.
Nếu như Băng Tiếu Thiên có thể để các cường giả đồng giai tham dự, chuyện này cũng không xảy ra.
Hứa Ngân Hà cùng Kim Chiến Dịch liếc mắt nhìn nhau, bọn họ gắt gao ngậm miệng. Chuyện liên quan tới Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, há bọn họ có thể chen vào. Họa từ miệng mà ra, tốt nhân nên cẩn thận phát ngôn.
Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Hác huynh. Có lẽ Băng Tiếu Thiên tiền bối có suy nghĩ khác. Hoặc nhất thời sơ sót mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn này.
Ngữ khí của hắn vô cùng bình thản như đang nói chuyện bình thường, không có chút kiêng kỵ giống đám người Hác Đồng.
Ba vị cường giả tại Linh Tiêu Bảo Điện đầu tiên ngẩn ra, theo sau liếc mắt nhìn nhau đầy hoảng sợ. Bọn họ lúc này mới nhớ ra, trước mặt họ không phải một vị Ngũ khí Tôn giả trẻ tuổi nữa mà là người có thể ngồi ngang hàng với Tông chủ đại nhân của họ.
Hác Đông cười khổ một tiếng, nói:
- Hạ huynh nói...
Lão cùng Hạ Nhất Minh quen biết đã lâu, thậm chí còn có công truyền thụ Luyện đan thuật cùng Khống hỏa công pháp. Thật sự ngoài mặt gọi không gọi Hạ đại nhân, nhưng trong lòng lão, Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cao cao tại thượng, bởi thế ngữ khí của lão vô cùng nhu thuận, ngay cả phản bác cũng không có.
Kim Chiến Dịch nhìn hồi lâu, rốt cuộc mở lời:
- Hai vị sư thúc. Công hội trưởng Hắc ám liên minh Gia Phỉ Nhĩ Đức đã chết. Lúc này cả phương Tây chỉ còn một vị Giáo hoàng bệ hạ Phất Lan Khắc Lâm có thể uy hiếp chúng ta.
Gã dừng một chút, lại nói:
- Bất quá Hoàng Tuyền Lão tổ đã từng nhận lời liên thủ với hai vị cường giả phương Tây. Như thế tính ra tổ hợp ba người bọn họ chỉ còn hai người.
Hác Đồng cùng Hứa Ngân Hà sắc mặt khẽ biến, ba cường giả đỉnh cấp cùng hai cường giả là khái niệm hoàn toàn khác.
Nhưng chính thức khiến bọn họ kinh ngạc chính là tin một vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả vẫn lạc.
Những người tận mắt chứng kiến Gia Phỉ Nhĩ Đức vẫn lạc cũng chỉ có đám Tân Tôn giả phương Tây mà thôi. Nhưng bọn họ đều là người phương Tây, cho dù trở lại phương Tây tin tức này chưa chắc đã được truyền đi. Muốn truyền tới phương Đông, không mất thời gian vài tháng, căn bản không có khả năng. Đương nhiên có truyền ra cũng không mấy ai tin tưởng.
Về phần Trang Mộc Nam, cho dù nhận ra khuôn mặt Gia Phỉ Nhĩ Đức cũng không dám xác nhận, ngay cả đám người Kim Chiến Dịch cũng không dám thông báo, càng đừng mong sẽ nói ra ngoài.
Bởi thế đám người Hác Đồng không biết việc này cũng là bình thường.
Sau một lát, Hác Đồng hai mắt lóe sáng, lão dồn dập hỏi lại:- Hạ huynh. Kim sư điệt nói là sự thật?
Hạ Nhất Minh mỉm cười, lắc đầu.
Hác Đồng sắc mặt nhất thời trầm xuống, nói:
- Chiến Dịch...
Kim Chiến Dịch ngơ ngác nhìn Hạ Nhất Minh, trong lòng âm thầm kêu khổ, không ngờ Hạ huynh đệ lúc này lại hại gã.
Hạ Nhất Minh khoát tay cười, nói:
- Hác huynh an tâm. Kim huynh mặc dù không lừa các ngươi nhưng bất quá chỉ nói đúng một nửa mà thôi.
Hác Đồng cùng Hứa Ngân Hà liếc mắt nhìn nhau, thật sự không đoán ra Hạ Nhất Minh đang nói tới điều gì.
- Hạ huynh. Vậy chuyện Gia Phỉ Nhĩ Đức đại nhân vẫn lạc là sự thật?
Hứa Ngân Hà không nhịn được mở miệng hỏi.
Trong đám người ở đây, lão tiếp xúc với Hạ Nhất Minh ít nhất. Bởi thế khó mở miệng, nhưng lúc này không thể nhẫn nại được.
Hác Đồng cùng Kim Chiến Dịch ánh mắt gắt gao nhìn Hạ Nhất Minh, ngay cả không khí cũng tràn ngập vẻ khẩn trương.
Hai hàng chân mày khẽ nhíu lại, trên thân thể Hạ Nhất Minh tự nhiên xuất hiện lực lượng kỳ dị.
Đây là lực lượng đặc thù của Quang Ám hợp bích. Sau khi hai lực lượng này hợp nhất, uy lực Hạ Nhất Minh nắm giữ càng cường đại hơn, địch nhân của hắn cũng xui xẻo hơn nhiều.
Khẽ cau mày, Hạ Nhất Minh trong lòng thầm than, bản thân hắn còn chưa hoàn toàn nắm giữ Quang Ám hợp bích. Muốn đạt tới cảnh giới tùy tâm sở dục e rằng còn một đoạn đường phải đi.
Bất quá nếu thật sự đạt tới cảnh giới này, không biết bản thân hắn có thể áp chế Quang Ám lực lượng để Ngũ hành lực lượng khôi phục không?
- Hạ huynh.
Âm thanh dồn dập kêu gọi khiến Hạ Nhất Minh tỉnh lại. Hắn cười cáo lỗi, nói:
- Xin thứ lỗi. Hạ mỗ vừa rồi mới nghĩ tới nan đề trong tu luyện. Xin chớ trách.
Ba người Hác Đồng cùng mở miệng tỏ vẻ không để ý. Bất quá trong lòng bọn họ càng thêm bội phục. Có thể tùy ý đặt tinh thần tập trung vào tu luyện, Hạ Nhất Minh thật sự chính là cuồng tu, bất quá nếu không như vậy hắn cũng không có khả năng đạt thành tựu này.
Khẽ thu liễm tinh thần, ánh mắt Hạ Nhất Minh liếc qua ba người bọn họ. Mặc dù chỉ liếc qua nhưng Hạ Nhất Minh cũng biết, ba người bọn họ không phát hiện biến cố vừa rồi.Lực lượng Quang Ám hợp bích quả thật thần bí khó lường, bản thân hắn không muốn để đối phương phát hiện, bọn họ không thể phát hiện ra. Đương nhiên điều này cũng liên quan tới tu vi bọn họ, nếu đổi lại là Nhân đạo đỉnh cấp cường giả khác, Hạ Nhất Minh căn bản không thể giấu giếm được.
Dưới ánh mắt mong chờ của bọn họ, Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Cường giả Hắc ám đệ nhất phương Tây Gia Phỉ Nhĩ Đức quả thật đã tử vong.
Ba người Hác Đồng không hẹn cùng thở phào nhẹ nhõm, cho dù là Kim Chiến Dịch cũng không ngoại lệ.
Một vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả không ngờ thật sự vẫn thân. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hạ Nhất Minh bình tĩnh nhìn bọn họ, khẽ nói:
- Phất Lan Khắc Lâm cũng đã chết.
Hắn nói những lời này vô cùng thả nhiên, giống như miêu ta một con chó không có gì đặc biệt.
Hác Đồng khẽ lắc đầu nói:
- Chết thì chết. Nghĩ không ra Hác ám nghi trưởng cũng đã chết, có nhiều hơn vài người...Cái gì? Ngươi nói ai cũng chết?
Lão nhân gia hắn ngay từ đầu đã không chú ý, khi biết được Nhân đạo đỉnh cấp cường giả vẫn lạc, còn có ai quan tâm tới sinh tử người khác nữa.
Nhưng những lời này của Hác Đồng phát ra một nửa, lão nhất thời nghĩ tại tên kia đại biểu điều gì.
Nhất thời lão nhân gia hắn hoài nghi, có phải bản thân tuổi già tai kém.
Hạ Nhất Minh thốt lên từng từ:
- Phất Lan Khắc Lâm.
Cả căn phòng nhất thời yên tĩnh, ngay cả một tiếng hít thở cũng không nghe được.
Ba người Hác Đồng đồng thời đình chỉ hô hấp, ánh mắt họ đầy vẻ kinh hoảng khó tin.
Tới lúc này bọn họ đã nghĩ ra Phất Lan Khắc Lâm là ai.
Thần điện giáo hoàng bệ hạ phương Tây cùng Hác ám nghị trưởng đều là Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, hai người bọn họ chống đỡ cả một thế giới phương Tây. Đúng là dưới sự dẫn dắt của bọn họ cả thế giới phương Tây mới có thể phát triển không kém phương Đông.
Nhưng tin tức Hạ Nhất Minh mang tới thật khiến người khác kinh hãi.
Hai vị cường giả mạnh nhất phương Tây không ngờ cùng tử vong, tin tức này nếu truyền ra sẽ oanh động cỡ nào?
- Hạ huynh. Làm sao ngươi biết?
Hứa Ngân Hà khẽ hỏi.
Lão căn bản không dám hoài nghi tin tức này, bởi Hạ Nhất Minh bản thân cũng là Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, bởi thế lời hắn nói, căn bản không ai dám hoài nghi.
Hạ Nhất Minh lạnh nhạt nói:
- Bởi vì hai người bọn họ là do ta giết.
Ba người Hác Đồng ánh mắt gắt gao nhìn Hạ Nhất Minh, cho dù là Kim Chiến Dịch ánh mắt mơ hồ đầy vẻ sợ hãi.
Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, ba người bọn họ đã từng gặp, bởi Tông chủ Linh Tiêu Bảo Điện cũng chính là Cửu Trọng Thiên cường giả.
Nhưng có thể làm thịt Cửu Trọng Thiên cường giả, lại là liên tiếp hai vị, bọn họ lần đầu tiên được biết.
Giờ phút này địa vị Hạ Nhất Minh trong lòng bọn họ đã đề thăng không cách nào giữ lại.
Hai tai khẽ run lên, Hạ Nhất Minh ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc, quay đầu nhìn phía xa, khẽ nói:
- Tông chủ đại nhân của quý phái có lẽ đã trở về.

Chương 917: Nhị đại Tông chủ

Tông chủ đại nhân?
Hác Đồng ngẩn ra, theo sau lập tức nhảy dựng lên, vô thức hỏi:
- Làm sao ngươi biết?
Những lời này vừa nói ra, lão lập tức hiểu ra. Hôm nay tu vi võ đạo của Hạ Nhất Minh đã vượt xa lão, ý niệm cường đại đạt tới Cửu Trọng Thiên cảnh giới. Như vậy hắn có thể cảm nhận được xa hơn lão là đương nhiên.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không có gặp qua Tông chủ đại nhân nhưng hắn có thể cảm giác được cường giả đồng cấp, như vậy ít nhất có một vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả đang đi tới Linh Tiêu Bảo Điện.
- Ở nơi nào?
Hác Đồng không đợi Hạ Nhất Minh trả lời, hỏi tiếp.
Hạ Nhất Minh đánh mắt về phía xa, theo sau sắc mặt khẽ biến, hừ một tiếng, thân thình nhất thời biến mất.
Ba người Hác Đồng giật mình, chờ bọn họ kịp phản ứng lại thì trong phòng đã không còn thân ảnh Hạ Nhất Minh, mà cửa phòng cũng không biết được mở ra từ khi nào.
Ba người bọn họ liếc mắt nhìn nhau, đồng dạng xuất hiện dự cảm không tốt. Tất cả chạy ra khỏi phòng, bọn họ vừa chạy vừa cầu khẩn, nhân vương gặp nhân vương, tốt nhất đừng phát sinh chuyện hiểu lầm gì.
*****
Thân thể Hạ Nhất Minh chớp mắt đã rời khỏi phòng. Chân hắn không chạm đất đã rời khỏi Thông Thiên Bảo Tháp, dọc đường đi mặc dù gặp không ít đệ tử Linh Tiêu Bảo Điện nhưng há có thể dễ dàng phát hiện tung tích Hạ Nhất Minh, cho dù hiên ra trước mặt, bọn họ cũng đừng mong phát hiện chuyện gì.
Hắn cứ thế nhanh chóng rời khỏi nơi này, cũng bởi vì cảm nhận được từ phương xa hai khí tức cường đại nhằm hướng Thông Thiên Bảo Tháp đi tới, nhưng trên đường đi lại đột nhiên chuyển hướng về phía Lôi điện cùng bảo trư.
Mặc dù Hạ Nhất Minh cũng không biết vì sao xuất hiện hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả nhưng cũng đoán ra thân phận cùng địa vị hai người này. Nếu để bọn họ thấy Lôi điện e rằng sẽ ra tay thu thập.
Vừa rời khỏi Thông Thiên Bảo Tháp, Hạ Nhất Minh đã nghe được tiếng hí dài mang theo vào phần khiêu khích.
Hạ Nhất Minh âm thầm kêu không tốt, Lôi điện quả nhiên tức giận.
Nếu như để hai Tôn giả bình thường như Kim Chiến Dịch tới, với ngạo khí của Lôi điện tuyệt đối sẽ không chấp nhặt.
Nhưng lúc này hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, bất luận là ai cũng có thực lực đánh với Lôi điện, sau khi cảm nhận được hai người này, huyết mạch Thần thú trong Lôi điện sôi trào, dĩ nhiên sẽ chủ động phát ra khiêu khích.
Sắc mặt khẽ biến, Hạ Nhất Minh trong lòng thầm kêu khổ. Nơi này là nhà của Kim Chiến Dịch lão gia, nếu Lôi điện triệu tập sấm sét, chẳng phải bản thân hắn bị tên kia chửi cho vuốt mặt không kịp sao?
Mặc dù thực lực hai bên đã cách nhau quá xa nhưng tâm tình hai bên vẫn không thay đổi. Hơn nữa Hạ Nhất Minh rất tin tưởng, với thiên phú của Kim Chiến Dịch, sớm muộn cũng có thể đạt được cảnh giới của hắn lúc này.
Đối với một bằng hữu kết giao từ Tam hoa cảnh giới, Hạ Nhất Minh vô cùng coi trọng.
Hai chân hắn khẽ dùng lực, thân thể như tia chớp bắn đi. Chỉ trong chốc lát hắn đã tới nơi ở của Kim Chiến Dịch, hơn nữa đi tới trước Lôi điện hai mắt sáng rực kia.
- Hảo thân pháp.
Một âm thanh than thở từ phía trước truyền lại.
Hạ Nhất Minh khẽ vuốt ve cổ Lôi điện, đem ý tứ của bản thân truyền vào, vỗ về tâm trạng nó.
Bạch mã bất mãn hí vài tiếng nhưng cũng không có ý tứ làm trái Hạ Nhất Minh, chỉ là đôi mắt to phát ra ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, quay đầu nhìn lại.
Trước mặt hắn là hai người trung niên, bên trái là một vị vóc người hơi cao, gương mặt vuông vắn, dưới chân mày rậm là đôi mắt thâm trầm đầy trí tuệ.
Bên phải là một vị nhìn qua tuổi tác hơi lớn, gương mặt phúc hậu, ria mép tỉa ngắn, mũi không cao, mắt không lớn nhưng chân mày rậm rạp, da tay mịn màng khiến người ta có cảm giác mâu thuẫn.
Nhưng bất luận diện mạo hai người thế nào lúc này tùy ý đứng đó cũng khiến Hạ Nhất Minh cócarm giác cường đại dị thường.
Cho dù Hạ Nhất Minh không thừa nhận cũng không được, bất luận tu vi võ đạo hay phong độ khí chất, cũng không dưới hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả phương Tây.
Chỉ là lúc này Hạ Nhất Minh cũng không còn là tiểu tử chưa ráo máu đầu như trước, ngay cả gặp phải cao thủ như vậy hắn cũng không nửa điểm thua kém.
Hướng bọn họ gật đầu, Hạ Nhất Minh không kiêu ngạo, không xiểm nịnh, nói:
- Đa tạ khích lệ. Xin hỏi hai vị là...
Người bên trái mỉm cười nói:- Lão phu Tử Lỗ Li. Vị này là hảo hữu Ngao Bác Duệ.
Hạ Nhất Minh trong lòng ngẩn ra, hắn đã đoán được thân phận đối phương khẳng định là một trong vài vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả còn lại. Nhưng quả thật hắn thấy cái tên này vô cùng xa lạ.
Nhân đạo đỉnh cấp cường giả sau khi tấn gia Cửu Trọng Thiên thường được xưng đại nhân, nhiều nhất trước tên bọn họ là danh hào.
Bởi thế tên của bọn họ vô cùng ít nghe, chí ít là Hạ Nhất Minh chưa từng nghe.
Khóe miệng khẽ mỉm cười, Hạ Nhất Minh nghĩ một đằng nói một nẻo:
- Ngưỡng mộ đã lâu. Ngưỡng mộ đã lâu.
Hai vị cường giả sống đã thành tinh đương nhiên nhìn bộ dạng của Hạ Nhất Minh biết rõ hắn chỉ đối đáp cho xong.
Bất quá với khí độ của bọn họ đương nhiên không có khả năng vì việc này mà để trong lòng. Tử Lỗ Li lại nói:
- Lão phu nắm giữ Linh Tiêu Bảo Điện, Ngao huynh tọa trấn Động Thiên Phúc Địa. Bất quá hai người chúng ta chỉ còn cái tên mà thôi, không còn bản sự gì.
Hạ Nhất Minh lúc này mới nghiêm nghị hẳn. Thì ra là Linh Tiêu Bảo Điện Tông chủ đại nhân cùng Động Thiên Phúc Địa Tông chủ đại nhân.
Ngao Bác Duệ ánh mắt giống như tên tuổi, lợi hại như dao, tầm mắt từ Lôi điện thu về, trầm giọng nói:
- Có được Thánh thú đỉnh phong này các hạ hẳn là Hạ Nhất Minh đã từng đại náo Động Thiên Phúc Địa?
Hạ Nhất Minh lộ vẻ xấu hổ cười, nói:
- Chỉ là chút va chạm nhỏ, xin Ngao huynh thứ lỗi.
Ngao Bác Duệ than nhẹ một tiếng, nói:
- Một chút va chạm nhỏ khiến Động Thiên Phúc Địa mất đi một Động Thiên, thương vong hơn ngàn người. Nếu thật sự phát sinh xung đột, các hạ chẳng phải đem cả Động Thiên Phúc Địa hủy đi sao?
Lời nói của lão mặc dù không nặng nhưng mang theo khí thế gây sự.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, đang định mở lời đã thấy ba đạo nhân ảnh tiến vào.
Bọn họ đúng là Hác Đồng, Hứa Ngân Hà cùng Kim Chiến Dịch. Sau khi đi tới, nét mặt cả ba đều lộ vẻ vui mừng, đồng thanh nói:
- Bái kiến Tông chủ đại nhân.Lúc này trên đại lục, hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả phương Tây vẫn lạc, đối với thế cục có ảnh hưởng rất lớn. Cho dù là Hác Đồng cũng không dám đưa ra quyết sách, gặp được Tông chủ đại nhân trở về, bọn họ dĩ nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Tử Lỗ Li khẽ gật đầu, nói:
- Ngao huynh. Hạ huynh đệ hẳn chỉ là vô tình. Nếu lão phu đoán không nhầm, Cửu Long Lô bị khí tức Thần thụ kích thích lên mới xuất hiện. Điều này không thể trách Hạ huynh đệ.
Ngao Bác Duệ bật cười, nói:
- Lão tiểu tử ngươi. Hắn là Khách khanh trưởng lão của ngươi nên ngươi nói đỡ phải không?
Tử Lỗ Li mỉm cười, hoàn toàn cam chịu.
Hạ Nhất Minh khẽ vuốt cổ Lôi điện, trong lòng hắn sớm không cho là đúng, chỉ là nghĩ tới Kỳ Liên Song Ma hắn cũng không muốn làm mất mặt Động Thiên Phúc Địa mà thôi.
Ngao Bác Duệ trầm ngâm một chút, nói:
- Hạ Nhất Minh. Nếu ngươi đã tấn chức Nhân đạo đỉnh cấp cường giả hiển nhiên cũng có tư cách cùng lão phu đánh một trận.
Lão dừng một chút nói:
- Ngươi tại Động Thiên Phúc Địa thả lửa, bất luận vô tình hay cố tình đối với bổn môn cũng ảnh hưởng quá lớn. Chẳng những hơn ngàn môn nhân đệ tử bị thương, ngay cả Thần thụ nguyên khí cũng đại thương. Về phần mười hai Động Thiên ít nhất trăm năm cũng không thể khôi phục.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày, hắn lúc này mới biết, Cửu Long Lô cùng Thụ thần đánh nhau, không ngờ tạo ra hậu quả nghiêm trọng như vậy.
Nếu là bản thân hắn, e rằng cũng không cách nào tiêu thụ kết quả này.
Bất quá Hạ Nhất Minh cũng không hổ thẹn với lương tâm, cao giọng nói:
- Ngao huynh thứ lỗi. Nếu không phải lúc trước đệ tử quý phái có chủ ý với ta cũng không có kết quả này.
Ngao Bác Duệ sắc mặt trầm xuống, nói:
- Ngươi nói kết quả của bổn môn là gieo gió gặt bão?
Hạ Nhất Minh ung dung cười, thần sắc của hắn đã bộc lộ hoàn toàn ý tứ mà không cần mở lời.
Ngao Bác Duệ giận dữ cười, nói:
- Hạ huynh tuổi trẻ tài cao. Chẳng biết có nguyện ý cùng lão phu luận bàn một trận?
Ba người Hác Đồng liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt không phải không có vẻ quỷ dị.
Lúc này tin tức hai vị Tây phương cường giả vẫn lạc chưa truyền đi, nếu như để vị Tông chủ Động Thiên Phúc Địa biết Hạ Nhất Minh chính tay giết chết hai vị cường giả đồng giai, thật không biết lão còn can đảm khiêu chiến không?
Hạ Nhất Minh đang muốn mở lời nhưng chưa chờ hắn nói bạch mã đã tiến lên một bước, theo sau hí vang khiêu khích.
Sau khi quang hóa thành công hai mươi khỏa Lôi chấn tử, bạch mã với thực lực bản thân vô cùng tự tin. Mặc dù còn chưa đủ bộ thần khí nhưng hai mươi khỏa đã vô cùng kinh khủng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tử Lỗ Li cau mày, ánh mắt nhìn qua Lôi điện nói:
- Ngao huynh. Hạ huynh cùng Thánh thú cộng sinh có thể cùng gia hỏa Kỳ Lân Giá chống đỡ đó.
Lời của lão mặc dù uyển chuyển nhưng âm thanh ngầm nhắc nhở Ngao Bác Duệ, nếu muốn cùng Hạ Nhất Minh " công bằng" đánh một trận, e rằng kết quả thắng ít bại nhiều.
Ngao Bác Duệ quả nhiên giật mình, trên mặt lộ rõ vẻ do dự.
Nhưng lão đã tấn giai Nhân đạo đỉnh cấp đã trăm năm, mà Hạ Nhất Minh vừa đột phá. Mặc dù lực lượng giữa hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả không hơn kém là bao nhưng kinh nghiệm cùng thần binh lợi khí cũng là mấu chốt thắng bại.
Ngao Bác Duệ vốn là người tâm tình cao ngạo. Muốn lão đơn đả độc đấu cùng Hạ Nhất Minh vô luận thế nào cũng không có vấn đề. Nhưng nếu Hạ Nhất Minh cỡi Lôi điện cùng lão " công bằng" giao đấu, Ngao Bác Duệ thế nào cũng không muốn.
Lão tới nơi này vì muốn đòi lại thể diện mà không phải ngược lại.

Chương 918: Quy củ

Hạ Nhất Minh thấy được vẻ mặt Ngao Bác Duệ do dự trong lòng thầm bật cười. Tử Lỗ Li nói với Động Thiên Phúc Địa Tông chủ như vậy hoàn toàn là suy nghĩ cho hắn.
Sở dĩ đề cập tới Kỳ lân Thánh chủ của Đồ đằng nhất tộc cũng là cấp cho Hạ Nhất Minh mặt mũi liên thủ cùng Lôi điện.
Đã có người " công bình đánh một trận" vang danh thiên hạ là Kỳ lân Thánh chủ, bản thân hắn liên thủ cùng Lôi điện dĩ nhiên không ai dám chỉ trích.
Quả nhiên Ngao Bác Duệ hừ một tiếng sau đó cũng không nói thêm.
Bất quá nhìn vẻ không vui của đối phương, trong lòng Hạ Nhất Minh đồng dạng không hài lòng. Nếu như hắn vừa tiến giai Nhân đạo đỉnh cấp đương nhiên sẽ chấp nhận chuyện này, nhưng sau cuộc chiến với hai cường giả phương Tây, hắn với thần thoại Nhân đạo đỉnh cấp cường giả vô địch đã sớm bỏ qua.
Tâm niệm vừa chuyển, Hạ Nhất Minh cười nói:
- Nếu Ngao huynh có hứng, chúng ta có thể luận bàn một phen.
Ngao Bác Duệ đôi mắt chợt lóe tinh quang, lão hừ lạnh một tiếng, nói:
- Hạ huynh cùng Thánh thú liên thủ đủ để tung hoành thiên hạ, lão phu không dám cùng các ngươi " công bằng đánh một trận".
Vẻ tươi cười trên mặt Hạ Nhất Minh không thay đổi, hắn nói:
- Ngao huynh nói đùa. Lôi điện mặc dù là đồng bọn của ta nhưng Hạ mỗ cũng không lấy đông hiếp ít. Chỉ có hai người chúng ta luận bàn một chút thôi.
Tử Lỗ Li khẽ nhíu mày, trong lòng lão cúng có chút bất mãn.
Hạ Nhất Minh đột nhiên mở lời khiêu chiến tuyệt đối nằm ngoài dự tính của lão, bởi thế trong lòng đương nhiên không vui.
Mặc dù người trẻ tuổi trước mặt tu vi đã đồng giai với bọn họ nhưng tuổi tác của hắn còn quá trẻ, đạt tới cảnh giới này đã có thể coi như kỳ tích. Nhưng thời gian hắn tấn giai chưa lâu, muốn hoàn toàn sở hữu lực lượng bản thân cùng phát ra uy lực cường đại có đôi chút miễn cưỡng.
Nếu mười năm sau Hạ Nhất Minh khiêu chiến bọn họ, Tử Lỗ Li cũng không cảm thấy kỳ quái, nhưng bây giờ thì quá sớm.
Ngao Bác Duệ trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, lão như thế nào cũng không ngờ Hạ Nhất Minh lựa chọn như vậy.
Một tiếng hí dài từ miệng Lôi điện phát ra, đôi mắt nó đầy vẻ ủy khuất gắt gao nhìn Ngao Bác Duệ bất thiện.
Đặc biệt khi Hạ Nhất Minh nói những lời này, bốn vó Lôi điện bất mãn cào trên đất, đôi mắt to mở lớn đầy chiến ý cùng sát ý.
Khí tức từ thân thể bạch mã quả thật cường đại khiến Ngao Bác Duệ vô cùng kiêng kỵ, lão cả đời đánh vô số trận nhưng đối với ánh mắt đang quan sát mình, lão cảm giác lực lượng kia mới khiến lão chân chính sợ hãi.
Đúng là vì cảm giác này nên lão với bạch mã kính trọng hơn vài phần, hơn nữa bất luận thế nào cũng không để Hạ Nhất Minh một người một ngựa chiến đấu.
Kỳ thực cảm giác này Tử Lỗ Li cũng cảm nhận rõ ràng, chỉ là hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả này nghĩ thế nào cũng không ra, Thánh thú này biến dị thế nào mà khiến họ cảm thấy sợ hãi như vậy.
Nếu Hạ Nhất Minh để bọn họ biết được, lúc này bạch mã đã quang hóa hai mươi khỏa Lôi chấn tử, như vậy cho dù Ngao Bác Duệ lá gan có lớn hơn đi nữa cũng không dám có ý niệm khiêu chiến trong đầu.
Hạ Nhất Minh cảm thấy đau đầu, hắn khẽ vuốt lên cổ Lôi điện nói:
- Lôi điện. Lúc này giao cho ta. Chờ có người tiếp theo khiêu khích sẽ phần ngươi. Thế nào?
Lôi điện hí lên vài tiếng như ký kết hiệp nghị cùng Hạ Nhất Minh, lúc này mới chậm rãi thu liễm khí tức, chỉ là đôi mắt nó đầy vẻ bất mãn như ghi hận Ngao Bác Duệ.
Ngao Bác Duệ ánh mắt ngưng trọng, trầm giọng nói:
- Hạ huynh. Có thật ngươi nguyện ý cùng ta công bằng đánh một trận?
Hạ Nhất Minh bật cười, hắn đương nhiên biết câu " công bằng đánh một trận" lúc này có ý tứ gì. Trong đầu âm thầm nghĩ, xem ra Đồ đằng nhất tộc " công bình đánh một trận" đã sớm đi vào lòng người, cho dù Nhân đạo đỉnh cấp cường giả trong lòng vẫn bị ám ảnh.
Khẽ nghiêm mặt, Hạ Nhất Minh cao giọng nói:
- Hạ mỗ có thể cùng ngươi luận bàn một chút. Nhưng địa điểm tuyệt đối không thể là Động Thiên Phúc Địa.
Ngao Bác Duệ hai hàng chân mày giãn ra, trên mặt đầy vẻ tự tin, trong mắt ngạo khí không chút nào che giấu.- Ngươi yên tâm. Đây là trận chiến của chúng ta, Thần thụ tuyệt đối không nhúng tay.
Hạ Nhất Minh lúc này mới hài lòng gật đầu.
Hắn cùng Nhân đạo đỉnh cấp cường giả phương Tây từng giao thủ vài lần. Khi chiến đấu trên biển vô cùng dễ dàng nhưng khi về tới Thần điện Tây phương, dưới lực lượng thủ hộ của môn phái, mặc dù Hạ Nhất Minh người đông thế mạnh nhưng chút nữa tay trắng mà về. Nguồn truyện: Truyện FULL
Trận đánh tại Thần điện, từ đầu tới cuối được Quang lực lượng hỗ trợ, Phất Lan Khắc Lâm không có ra tay, mà bên Hạ Nhất Minh, từ Lôi điện tới Thần đạo Ngưng huyết nhân, cuối này là Hạ Nhất Minh xuất trận.
Nếu hắn không có hỗn độn đan điền, e rằng kết quả là đám người bọn hắn phải chạy trối chết.
Bởi thế Hạ Nhất Minh tuyệt đối sẽ không giao thủ tại địa bàn của đối phương.
Tử Lỗ Li im lặng, nếu hai người đã có quyết định này lão cũng không tiện mở miệng.
- Ngao huynh. Hạ huynh đệ. Ở nơi này lão phu có một nơi chuyên dùng tu luyện. Nơi đó lúc trước cũng là các vị tiền bối bổn môn luyện cộng. Nếu hai vị không ngại, có thể luận bàn tại đó.
Tử Lỗ Li nghiêm mặt nói:
- Lão phu xin đảm bảo, hai vị công bằng đánh một trận, sẽ không có ai nhúng tay can thiệp.
Lôi điện trừng mắt nhìn lão, với trí tuệ của nó hiển nhiên hiểu rõ, " có ai" ở đây là nhắm vào chính mình.
Bất quá theo đó nó ngẩng đầu ngạo nghễ, ánh mắt mang theo vẻ coi thường. Chỉ bằng người này cung muốn thắng? Chờ đợi kết quả đi.
Ba người Hác Đồng liếc mắt nhìn nhau, bọn họ không giấu được vẻ hưng phấn.
Nói thật trong lòng họ dù sao cũng có chút lo lắng. Cho dù Hạ Nhất Minh chính miệng thừa nhận hắn đã giết hai vị cao thủ đồng giai. Nhưng Động Thiên Phúc Địa Lão tổ cả trăm năm nay uy danh hiển hách, chấn nhiếp lòng người. Hơn nữa bên cạnh Hạ Nhất Minh cường giả đông đảo, ngoài Lôi điện còn có bảo trư cùng một vị Bách Linh Bát cường đại nào đó chưa hiện thân.
Bởi thế bọn họ nghĩ Hạ Nhất Minh có thể đánh chết hai vị kia chưa chắc là chiến tích của hắn.
Lúc này Hạ Nhất Minh muốn một mình ứng chiến, có thể đạt được thắng lợi hay không còn chưa chắc.
Tử Lỗ Li đi trước, theo sau mọi người lần lượt đi về phía Tây tòa thành. Bọn họ cũng không kinh động những người khác, ngay cả các Tôn giả còn lại trong Linh Tiêu Bảo Điện cũng không thông báo.Kỳ thực dựa theo ý nghĩ của Tử Lỗ Li, ngay cả ba người Hác Đồng cũng không nên xem cuộc chiến này là tốt nhất. Nhưng lão nghĩ không ra vừa rồi kinh động ba người này, nếu bọn họ đã chạy tới cũng không cách nào đuổi đi.
Rất nhanh một ngọn núi cao đã xuất hiện trước mắt mọi người. Mặc dù ngọn núi này không giống như Thiên Trì chủ phong nhưng khi Hạ Nhất Minh tới gần ánh mắt không giấu được vẻ kinh ngạc.
Trong sơn cốc này cất giấu một lực lượng, với tu vi võ đạo của Hạ Nhất Minh lúc này lập tức đoán ra, nơi này khẳng định là nơi các tiền bối Thần đạo luyện công.
Ở nơi này có một vài đệ tử Linh Tiêu Bảo Điện thủ hộ, nhưng khi gặp Tông chủ đại nhân tự nhiên không dám ngăn cản.
Tử Lỗ Li vô cùng quen thuộc nơi này, lập tức dẫn đám người đi tới mảnh đất trung tâm.
Mặt đất nơi này không ngờ bóng loáng như gương, đứng phía trên cúi đầu nhìn xuống mặc dù không thể thấy rõ hình ảnh bản thân nhưng cũng có thể phản xạ ánh sáng mặt trời.
Hạ Nhất Minh trong lòng không khỏi thắc mắc, không biết khi kiến tạo nơi này có trộn lẫn bảo bối gì, hoàn cảnh như vậy ngay cả bản thân hắn cũng có cảm giác kinh diễm.
- Hai vị. Hôm nay luận võ vẫn là quy củ như trước.
Tử Lỗ Li sau khi tới nơi này, sắc mặt ngưng trọng nói:
- Nhân đạo tỷ thí không phải bình thường, hai vị tốt nhất lên điểm tới là dừng, không nên sinh tử chiến. Nếu không...
Lão dừng một chút, đôi mắt sáng lên, âm thanh càng cao hơn:
- Nếu không lão phu cũng sẽ dựa theo quy củ nhúng tay vào.
Hạ Nhất Minh trong đầu không khỏi thắc mắc. Vị lão nhân gia này nói những lời kia có vẻ hết sức hiển nhiên, tựa hồ lão nhúng tay vào là chuyện đương nhiên.
Ngao Bác Duệ bật cười, nói:
- Tử huynh yên tâm. Quy củ Cửu Trọng Thiên trong lúc luận võ lão phu đương nhiên nhớ rõ.
Vẻ mặt lão tươi cười như biết đối phương nói như vậy chủ yếu nhắm tới lão. Bất quá lão cũng không để tâm mà nhìn Hạ Nhất Minh hất cằm, nói:
- Ngươi tốt nhất nên hỏi xem hắn có biết quy củ này không?
Hạ Nhất Minh sắc mặt hơi đổi, nói:
- Tử huynh, Chẳng lẽ Cửu Trọng Thiên còn có quy củ không thể phát sinh SInh tử chiến?
Tử Lỗ Li nghiêm mặt gật đầu, nói:
- Không sai. Trăm năm trước sau khi Thần Toán Tử dựa vào Thần toán thuật tính ra thời gian Băng Đảo xuất hiện, mấy người chúng ta đã ước định, trong lúc bàn luận không cho phép phát sinh Sinh tử chiến. Nếu có người nào vi phạm, bất cứ vị Cửu Trọng Thiên nào cũng có tư cánh giải vây, hơn nữa bị tất cả các cao thủ đồng giai khiêu chiến.
Hạ Nhất Minh ánh mắt nhất thời trở lên vô cùng cổ quái, hắn đương nhiên biết Tử Lỗ Li nói khách khí là khiêu chiến nhưng chỉ e là bị tất cả các cao thủ đồng giai vây công.
Bất quá quy củ này hắn lần đầu tiên nghe được, hơn nữa trên tay hắn đã có hai vị Cửu Trọng Thiên táng mạng, nếu để lộ ra...
Miệng hắn khẽ nhếch lên, nói:
- Tử huynh, Hạ mỗ tại Nam Cương từng gặp qua Hoàng Tuyền Lão tổ cùng Hắc Ám nghị trượng Gia Phỉ Nhĩ Đức trong lúc chiến đấu, tuyệt đối là Sinh tử chiến, không có nửa điểm lưu thủ.
Tử Lỗ Li ánh mắt ngưng trọng, lão cùng Ngao Bác Duệ liếc mắt nhìn nhau, đầy vẻ kinh ngạc.
Hiển nhiên bọn họ vừa trở về từ Bắc Cương, căn bản chưa được nghe tin tức này.

Chương 919: Cuồng vọng

Sau khi Tử Lỗ Li nói ra những lời kia, có ba người cùng đồng thời thở dài một hơi.
Trừ Hạ Nhất Minh ra, Hác Đồng, Hứa Ngân Hà cùng Kim Chiến Dịch ba người đồng dạng làm ra vẻ mặt yên tâm. Kỳ thực bọn họ ba người với quy củ này cũng sớm nghe qua. Bọn họ đều là đệ tử của Linh Tiêu Bảo Điện, cũng là những nhân vật quan trong, đương nhiên hiểu biết nhiều hơn người thường.
Nhưng trước mặt ba vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, bọn họ khó tránh được áp lực tâm lý đè nặng. Cho tới khi Tông chủ đại nhân giải thích quy củ này, bọn họ mới không tự chủ được mà buông lỏng tâm tình.
Ngao Bác Duệ đột nhiên mở miệng, lão khẽ nói:
- Trong quy củ này còn có điểm quan trọng. Cửu Trọng Thiên không được phép tùy ý đánh chết Tôn giả kế thừa của môn phái khác. Trừ khi bọn họ thật sự đáng chết, nếu không không thể truy sát.
Đôi mắt lão đầy thâm ý, nói:
- Điều này vốn để Đế Thích Thiên nói cho ngươi. Bất quá lão phu nếu gặp cũng thay mặt chuyển lời.
Hạ Nhất Minh khẽ run lên, lúc này mới hiểu vì sao Thần Toán Tử năm đó lại để Đế Thích Thiên công bố chính hắn là đệ tử đích truyền của Thiên Trì nhất mạch, vẫn để hắn có thể dọc ngang thiên hạ.
Bởi vì Nhân đạo đỉnh cấp cường giả còn bọ một ước thúc như vậy.
Bất quá ngẫm lại nếu như không có ước định này, bất luận môn phái nào xuất hiện siêu cấp đệ tử chỉ sợ e rằng cũng không sống quá lâu.
Cũng may là có quy củ cổ quái này nên sau khi Hoàng Tuyền Lão tổ truy sát thất bại cũng lập tức buông ta rời đi không hề dây dưa. Nếu lão chờ đợi bên ngoài Quỷ Khốc Lĩnh năm bữa nửa tháng, hơn nữa chuyển qua ám sát, với tu vi võ đạo của Hạ Nhất Minh lúc đó khó có thể giữ lại tính mạng.
Tử Lỗ Li nhìn hai người khẽ gật đầu, theo sau chậm rãi thối lui. Về phần ba người Hác Đồng, căn bản không có tư cách sóng vai đứng cùng bọn họ nên đương nhiên sau khi tiến vào nơi này đã chọn cho mình vị trí thích hợp.
Về phần Lôi điện cùng bảo trư đồng dạng đứng ở lối vào.
Mặc dù lúc này Lôi điện có suy nghĩ muốn thay mặt Hạ Nhất Minh giao thủ cùng Ngao Bác Duệ nhưng đã được hắn mở lời, nó chỉ còn cách lẳng lặng đứng nhìn.
Chỉ là Lôi điện tính tình cao ngạo cũng không muốn đứng cùng đám người Hác Đồng mà đứng tránh ra rất xa, theo sau nhìn bọn họ với ánh mắt không ác ý nhưng cũng có cảm giác xa xôi ngàn dặm.
Tử Lỗ Li nhìn lại Lôi điện ánh mắt không dấu vẻ hâm mộ.
Thánh thú đỉnh cấp như vậy lại có thể cùng Thánh thú của Kỳ lân Thánh chủ so sánh, bất luận là ai cũng mong muốn có được một đầu.
Hác Đồng nhẹ tiến tới từng bước, ánh mắt lão vẫn chú ý vào hai vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả đang đứng bên trong, lúc này mới khẽ nói:
- Tông chủ đại nhân. Chúng ta vừa nhận được tin. Phất Lan Khắc Lâm cùng Gia Phỉ Nhĩ Đức của phương Tây đã vẫn lạc.
Tử Lỗ Li nhất thời cứng người.
Hai người kia lão cũng không xa lạ, hơn nữa khi lão còn sống, cũng từng giao thủ với hai người kia, bởi vậy rất rõ bọn họ có bao nhiêu thực lực.
Nhân vật như vậy đừng nói là hai người, cho dù một người vẫn lạc cũng đủ để thiên hạ chấn động, hơn nữa thay đổi cục diện đối lập giữa Đông Tây.
Cho dù là với định lực của lão lúc này cũng không thể bình tĩnh được.
Hít một hơi thật sâu, trái tim Tử Lỗ Li đột nhiên bình tĩnh lại, lão trầm giọng nói:
- Tin tức có chính xác không?
- Tuyệt đối đáng tin.
Hác Đồng không chút do dự nói.
Tin tức này từ miệng Hạ Nhất Minh, một vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả nói ra, nếu nói không đáng tin như vậy Hác Đồng thật sự không nghĩ có chuyện gì đáng để tin nữa.
- Bọn họ tại sao chết?
Tử Lỗ Li nhẹ giọng hỏi.
Khi hỏi những lời này, vị Cửu Trọng Thiên cường giả trong lòng không khỏi lạnh lẽo cực độ. Chưa đợi Hác Đồng trả lời, lão đột ngột hỏi:- Có phải bọn họ tự giết lẫn nhau mà chết?
Hai vị cường giả phương Tây như nước với lửa, nếu toàn bộ bỏ mình cũng chỉ có giải thích này. Chỉ là khiến Tử Lỗ Li nghĩ không ra, hai người này vì sao phải làm vậy? Chẳng lẽ phương Tây xuất hiện bảo vật khiến bọn họ không thể buông tay?
Hác Đồng sắc mặt có chút cổ quái, lão cười khổ nói:
- Tông chủ đại nhân. Hai vị cường giả đó đều chết trong tay một người.
Tử Lỗ Li giật mình, kinh hãi nói:
- Người nào?
Nếu như không phải cuộc đời này lão tin tưởng nhất là Hác Đồng, lão tuyệt đối không hỏi như vậy.
Hác Đồng cũng không mở lời, chỉ là ánh mắt chuyển vào giữa khu đất nơi Hạ Nhất Minh đang khoanh tay bình thản đứng, hai chân mở rộng ngang vai, mắt trong suốt như nước, một chút cũng không bị ảnh hưởng bởi vị cường giả trước mặt.
Tử Lỗ Li ngẩn người, thậm chí ánh mắt trong giây lát ngây ngốc.
- Là hắn?
- Là hắn.
*****
Một cỗ khí tức cường đại từ thân thể Ngao Bác Duệ bạo phát ra.
Mặc dù từ trên thân thể Hạ Nhất Minh cũng có cỗ khí tức không kém, hắn quả thật đúng như lời đồn đã tấn giai Nhân đạo đỉnh cấp cảnh giới, nhưng Ngao Bác Duệ vẫn có lòng tin chiến thắng.
Hơn nữa vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả này cũng biết, lúc này chiến đấu sợ là lần duy nhất trong đời có cơ hội chiến thắng người trẻ tuổi này.
Tốc độ tu luyện của người này thật đáng sợ, thậm chí đã vượt qua phạm trù nhân loại có thể đạt được mà đạt với cấp độ quái vật.
Nếu như có khả năng, lão hận không thể bắt người này cẩn thận nghiên cứu vài năm xem trên người hắn có bí mật gì, không ngờ chỉ dùng vài năm đã đạt được cấp độ lão phải mất vài trăm năm.
Bất quá Ngao Bác Duệ biết, đây chỉ là mơ hão mà thôi. Đừng nói Đế Thích Thiên không tiếng mạng già bảo vệ Hạ Nhất Minh, cho dù Đế Thích Thiên kiêng kỵ nhưng lão cũng không có cách gì bắt được người trẻ tuổi này.Hơn nữa với tốc độ tu luyện đáng sợ như vậy, nếu qua mấy năm, chỉ e hắn có thể phát huy nhuần nhuyễn thể chất cùng lực lượng Nhân đạo đỉnh cấp cường giả. Một khi tới tình trạng đó, uy lực hắn nắm giữ không thua kém bất cứ vị Cửu Trọng Thiên cường giả nào. Đó cũng chính là lúc lão mất đi cơ hội lấy lại thể diện.
Lúc này gặp được Hạ Nhất Minh tại Linh Tiêu Bảo Điện, lão cố ý nói tới chuyện này cũng chỉ vì muốn có được một kết thúc, chỉ cần bản thân trong chiến đấu chiếm được thượng phong, như vậy Động Thiên Phúc Địa đã bảo toàn được thể diện.
Nhưng khi hai người đứng đối diện, Ngao Bác Duệ trong lòng đột nhiên xuất hiện cảm giác không đảm đương nổi.
Hạ Nhất Minh mặc dù chỉ bình thản đứng, hơn nữa trên thân thể không có bất cứ khí tức bạo phát nào nhưng khiến Ngao Bác Duệ cảm thấy vô cùng quái dị. Lúc này Hạ Nhất Minh rất nguy hiểm, hết sức nguy hiểm. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngao Bác Duệ mặt mày nhăn nhó, tâm niệm vừa động, cổ tay khẽ vung lên, trường tiên màu xanh biếc theo đó xuất hiện.
Trường tiên này giống như trường xà nháy mắt đã chuyển động mấy lần quanh thân thể Ngao Bác Duệ. Nó như Thánh xà, khi di chuyển còn phát ra vài tiếng tê tê quỷ dị, theo sau như nhận biết phương hướng Hạ Nhất Minh chuẩn bị lao tới.
- Đã được nghe Ngũ Hành Hoàn của Hạ huynh thiên hạ vô song. Xin lấy ra cho lão phu đại khai nhãn giới.
Ngao Bác Duệ lạnh lùng nói.
Mặc dù lão biết Ngũ Hành Hoàn uy lực khôn cùng nhưng trong hoàn cảnh này lão tuyệt đối không thể cấm đối phương sử dụng binh khí, so với che giấu không bằng đường hoàng nói ra còn hơn.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, nói:
- Ngao huynh quá khen. Bất quá lúc này tiểu đệ không muốn sử dụng Ngũ Hành Hoàn. Muốn lấy đôi tay trần này lãnh giáo Ngũ hành thuật của các hạ.
Trên mặt hắn mặc dù mỉm cười nhưng trong lòng đã sớm mắng Quang Ám hợp bích mười vạn tám ngàn lần.
Sau khi chúng thành công dung hợp liền độc bá đan điền, áp chế Ngũ hành chi hoa không cho xuất hiện, cho dù có hỗn độn đan điền bảo kê nhưng các lực lượng khác đừng mong xuất hiện.
Lúc này Ngũ Hành Hoàn trong tay hắn lại trở thành binh khí yếu nhất, nếu lấy ra khẳng định sẽ mất mặt, chi bằng tốt hơn hết là giấu đi.
Nhưng tâm tư này của hắn người khác sao có thể biết được.
Sau khi nghe những lời này, sắc mặt Ngao Bác Duệ có chút đỏ bừng.
Từ khi lão tấn giai Nhân đạo đỉnh cấp cường giả đã trăm năm, đây là lần đầu tiên có người cuồng vọng tự đại như vậy, muốn lấy tay không nghênh chiến thần binh của lão.
Giờ phút này Tử Lỗ Li không khỏi cau mày. Mặc dù lão đối với Hạ Nhất Minh đã thay đổi cách nhìn, không bao giờ coi hắn là kẻ vừa tiến giai nhưng đối với sự cuồng vọng này lão không cho là đúng.
Cửu Trọng Thiên của nhân loại không kém nhau là mấy, mà thần binh chính là thứ để bọn họ dựa vào, nếu mất đi sự giúp đỡ này, uy lực phát ra e rằng đại giảm.
Dù sao nhân loại cùng Thánh thú trời sinh đã có khoảng cách về thể chất, cũng không phải dễ dàng có thể bù đắp.
Thánh thú đỉnh cấp có thể nắm giữ uy lực này, nhưng nhân loại Cửu Trọng Thiên tuyệt đối không thể làm được.
Ngao Bác Duệ cười dài một tiếng, lạnh lùng nói:
- Hảo...hảo...tiểu tử cuồng vọng. Ngươi đã tự tin vậy chớ trách lão phu hạ thủ vô tình.
Trên đầu lão âm thanh đột nhiên bạo phát, một bóng xanh biếc nhằm thằng Hạ Nhất Minh đâm tới.
Trường tiên như đại xà xanh biếc không biết từ khi nào đã phóng ra, hơn nữa như quỷ mị tới bên người Hạ Nhất Minh.
Vẻ tươi cười trên mặt Hạ Nhất Minh không thay đổi, cánh tay hắn chỉ tủy tiện điểm một chút.
Trên tay thắn lóe lên quang mang kỳ dị, cứ thế cùng trường tiên đối đầu.

Chương 920: Lực lượng không thể chống đỡ

- Bang...
Âm thanh vang dội từ đầu trường tiên cùng ngón tay Hạ Nhất Minh phát ra.
Theo sau trường tiên xanh biếc như độc xà bị đánh trúng vị chí bẩy tấc, nhanh chóng cuộn ngược lại.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh liếc nhìn đầu ngón tay, tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc cũng được bỏ đi.
Hắn cũng biết, thể chất nhân loại không thể so sánh cùng Thánh thú, có hay không sử dụng thần binh đối với vũ lực một người ảnh hưởng quá lớn. Nhưng lúc trước tại Quỷ Khốc Lĩnh cùng Long xà thử nghiệm, bản thân hắn chỉ dựa vào Quang Ám lực lượng mà dễ dàng đẩy lùi đuôi rắn.
Quang minh cùng Hắc ám lực lượng sau khi dung hợp nhất thời kết hợp cả những tính chất đặc biệt của chúng lại, thậm chí phóng thích cường đại hơn.
Cỗ lực lượng này giống như dòng suối chảy quanh thân thể Hạ Nhất Minh như vô hạn, một khi thân thể hắn bị uy hiếp, lực lượng này tận lực ngăn cản, cho tới khi toàn bộ tiêu tán mới thôi.
Ngay cả duôi Long xà kia Hạ Nhất Minh cũng có thể dễ dàng đẩy ra, bởi thế trường tiên trong tay Ngao Bác Duệ có lợi hại hơn cũng không cách nào ảnh hưởng tới hắn.
Mà trên thực tế quả đúng như vậy. Hạ Nhất Minh chỉ điểm nhẹ, Quang Ám lực lượng xuất ra khiến lực lượng trường tiên mang theo khi tiếp xúc với ngón tay hắn đã suy giảm bảy tám phần, làm sao có thể so sánh cùng Hạ Nhất Minh đang vận sức chờ sẵn.
Ngao Bác Duệ sắc mặt khẽ biến, cổ tay lão run lên, trường tiên vòng theo phương hướng khác, với tốc độ quỷ dị điểm vào sau gáy Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng người, hắn không ngờ có lại cảm giác khi đối mặt với Gia Phỉ Nhĩ Đức.
Trường tiên trong tay Ngao Bác Duệ quả thật xuất thần nhập hóa, có lẽ trong tay lão so với Hắc ám tỏa liên trong tay Hắc ám nghị trưởng không thua kém chút nào.
Trên thân thể đột nhiên xuất hiện lực lượng không thể không chế, lực lượng này sau khi xuất hiện không chút do dự hình thành một thế giới kỳ dị.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, hắn tận lực khống chế lực lượng Quang Ám hợp nhất không cho nó dễ dàng xuất hiện nhưng cỗ lực lượng này sau khi va chạm cùng trường tiên trong tay Ngao Bác Duệ, đã như hồng thủy tuôn ra.
Trường tiên của Ngao Bác Duệ như phi kiếm với tốc độ nhanh hơn đâm xuống.
Nhưng trường tiên tốc độ này đột nhiên chậm lại, giống như trước mặt nó là bức tường vô hình ngăn chặn.
Bất quá Ngao Bác Duệ cũng không chút do dự, lực lượng truyền vào trường tiên khiến đầu roi lung lay vài lần, rốt cuộc vượt qua phong tỏa, nháy mắt sẽ đâm vào gáy Hạ Nhất Minh.
Nhưng đúng lúc này một bàn tay hữu lực đột ngột xuất hiện, cứ như thế không chút lưu tình túm chặt đầu roi.
Một cỗ lực lượng nhanh chóng truyền theo thân trường tiên tới tay chủ nhân của nó.
Lực lượng Quang Ám hợp bích sau khi phóng ra, Ngao Bác Duệ cùng Tử Lỗ Li đột nhiên cảm nhận được. Bất quá bọn họ mặc dù đều là nhân vật vô cùng cường dại nhưng không thể xác định được nơi phát ra cỗ lực lượng này.
Lúc trước Hoàng Tuyền Lão tổ sở dĩ có thể trước khi Quang Ám hợp bích chạy trốn đó là bởi lão đối với hai người vô cùng chú ý.
Nhưng trước mặt hai vị này hoàn toàn khác, cho dù sức tưởng tượng của bọn họ có phong phú gấp trăm lần cũng tuyệt đối không nghĩ ra, có người trong đan điền đã dung hợp hai loại lực lượng này.
Chuyện này có lẽ chỉ xuất hiện vạn năm trước khi phương Tây tồn tại nhân vật truyền kỳ kia. Nhưng đó là chuyện sau khi lão nhân gia đó tấn giai Thần đạo cảnh giới.
Bất quá cỗ lực lượng này sau khi phóng xuất, bọn họ liền cảm nhận được áp lực cực lớn, toàn thân xuất hiện cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Tựa hồ trước mặt bọn họ không phải là Hạ Nhất Minh đồng giai mà là một tồn tại cao hơn hẳn.
Đương nhiên ý niệm này chỉ lướt qua trong đầu hai người mà thôi.Lúc này trên thế giới, Nhân đạo đỉnh cấp cường giả đã cường đại nhất, tiến thêm một bước là không thể.
Ngao Bác Duệ cổ tay run lên, muốn rút trường tiên trong tay Hạ Nhất Minh lại.
Lực lượng cường đại truyền từ đầu roi tới tay Hạ Nhất Minh khiến bàn tay hắn đau đớn như lửa đốt.
Cổ tay buông lỏng, trường tiên vẽ lên không một lộ tuyến quỷ dị thoát đi.
Trong lòng hắn thầm than không thôi, thân thể nhân loại xa xa mới so cùng Thánh thú. Trường tiên này nếu cuốn lên thân thể Lôi điện, chỉ sợ ngay cả một chút lông cũng không thể rụng. Nhưng trên tay hắn quả thực không thể nắm giữ.
Lực lượng thần binh quả nhiên không phải tay trần có thể so đo.
Giờ phút này trong lòng hắn hoài niệm vô hạn Ngũ Hành Hoàn với năm lần chúc phúc.
Ngao Bác Duệ đột nhiên huýt lên đầu phẫn nộ, mặc dù lão đã rút lại thần binh trong tay Hạ Nhất Minh nhưng Quang Ám lực lượng truyền tới tuyệt đối không dễ chịu.
Cỗ lực lượng khổng lồ này mặc dù chỉ có một bộ phận xâm nhập vào trường tiên nhưng uy lực bộc lộ cũng không thể coi thường.
Hơn nữa cỗ lực lượng này vô cùng quái dị, không ngơ có thể ẩn chứa cả năng lực bài xích cùng thu nạp. Dưới sự công kích của hai lực lượng mâu thuẫn này theo trường tiên truyền tới khiến Ngao Bác Duệ vừa tiếp xúc đã không khỏi run rẩy.
Thân thể bay ngược về sau, Ngao Bác Duệ muốn kéo dài khoảng cách giữa hai bên.
Đồng thời trên tay lão phát ra quang mang kịch liệt, trường tiên run lên, màu xanh biếc càng thêm rực rỡ. Không ngờ Ngao Bác Duệ đã sử dụng tới Mộc thần lực chống cự tình huống tập kích này.
Tử Lỗ Li hít vào một ngụm lãnh khí, hai người này vừa bắt đầu giao chiến đã sử dụng tới Thần lực cường đại, điều này vô cùng khó tin.
Đôi mắt lão lóe lên tinh quang cảm nhận lực lượng cường đại tới từ thân thể Hạ Nhất Minh.
Tử Lỗ Li lúc này có thể xác định, đây tuyệt đối không phải Ngũ hành lực lượng, nhưng e rằng sự cường đại cua nó không chút nào thua kém Ngũ hành lực lượng trong truyền thuyết.Bỗng nhiên sắc mặt lão trở lên rất khó coi.
Giờ phút này lão đột nhiên nghĩ tới tin tức hai siêu cấp cường giả vừa tử vong.
Chỉ là trong lòng lão bất luận thế nào cũng không thể tin, Hạ Nhất Minh lại có thể dung hòa hai lực lượng làm một.
Một tiếng cười dài từ miệng Hạ Nhất Minh phát ra, khi Ngao Bác Duệ bắt đầu lui lại, hắn không chút do dự lập tức tiến lên. Từng bước từng bước đạp lên mặt đất, khí thế trên thân thể hắn càng lúc càng khuếch tán ra, lực lượng Quang Ám hợp bích cũng dũ phát mãnh liệt.
Bài xích cùng hấp thu, hai lực lượng đối lập lúc này phối hợp hoàn mỹ không có khẽ hở.
Hạ Nhất Minh mở hồ cảm nhận được lộ tuyến lùi ra sau của Ngao Bác Duệ, hắn đi tới rất nhanh, mặc dù không quá nhanh nhưng dường như Ngao Bác Duệ đi tới đâu cũng nằm trong tính toán của hắn mà không thể chạy thoát.
Đây chính là tác dụng hấp thu của Hác ám lực lượng, đã bị Hạ Nhất Minh cuốn lấy cũng như rơi vào mạng nhện, càng giãy giụa càng bị trói chặt, cuối cùng hoàn toàn bó tay.
Ngao Bác Duệ sắc mặt xám xịt nhưng lúc này lão đã bình tĩnh lại. Cảm nhận lực lượng hấp thụ từ trường tiên truyền xuống, lão đã có quyết định chính xác.
Thân thể đang lui ra sau bỗng ngừng lại, trường tiên trong tay run lên hóa thành trường thương thẳng tắp. Mộc thần lực lúc này được kích thích đâm ra vô số gai nhọn, giống như trên trường tiên xuất hiện những gai nhọn vô cùng kinh khủng.
Theo sau lão nổi giận gầm lên một tiếng, trường thương trong tay đâm thẳng tới Hạ Nhất Minh đang vọt tới. Đồng thời trường thường lúc này xoáy tròn như cù.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh vô cùng ngưng trọng, một thương vô cùng đơn gian này không ngờ khiến hô hấp hắn đình chỉ trong giây lát.
Khi một Nhân đạo đỉnh cấp cường giả dốc toàn lực đánh ra, cho dù Hạ Nhất Minh cũng không dễ dàng thừa nhận.
Bất quá vũ đạo đạt cảnh giới này không cho phép hắn né tránh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hai tay chậm rãi đẩy về phía trước, một cỗ lực lượng rốt cuộc không chút che giấu phóng ra. Trong cỗ lực lượng này đồng thời có lực lượng xoáy tròn cường đại, hơn nữa còn lóe ra từng quang điểm kỳ dị như sao.
Hai cỗ lực lượng rốt cuộc va chạm, trường thương xoáy tròn với tốc độ mắt thường có thể thấy được tốc độ càng lúc càng chậm hơn, cuối cùng hoàn toàn ngừng lại.
Hai cỗ lực lượng tranh đấu, Ngao Bác Duệ phóng xuất Ngũ hành lực lượng không đầy đủ dĩ nhiên rơi xuống hạ phong.
Ngay sau đó âm thanh phá hủy liên tiếp vang lên từ đầu thương.
Giống như pháo nổ, đầu thương kinh khủng kia nhanh chóng bạo liệt.
Thần binh của Ngao Bác Duệ bởi không thê thừa nhận Quang Ám hợp bích mà hoàn toàn bạo liệt, quá trình này Ngao Bác Duệ dĩ nhiên bó tay bất lực, căn bản không thể ngăn cản.
Hai chân lão liên tiếp lùi ra sau, thân thể chớp động như quỷ mị rời khỏi phạm vị vụ nổ.
Khi chân lão đứng vững, trên mặt đã không còn chút huyết sắc.
- Quang Ám hợp bích....
Một âm thanh phảng phất tới từ Cửu U vang lên, Ngao Bác Duệ từng chữ thốt lên, khiến Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng cảm thấy kinh hãi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau