VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 901 - Chương 905

Chương 901: Sáu mươi vạn

Bầu trời như bao phủ một tầng sương mỏng, như sương mù sáng sớm tràn ngập khắp nơi.
Nhưng khi Hạ Nhất Minh ngưng thần nhìn vào tầng sương mỏng này, trên mặt lộ rõ vẻ khó coi.
Không chỉ có vẻ mặt hắn trở lên quái dị, ngay cả bảo trư to gan lớn mật cùng Lôi điện cao ngạo cũng lộ ra ve sợ hãi mơ hồ.
Lúc này Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện đều đã đạt tới cảnh giới Nhân đạo đỉnh cấp.
Bọn họ đều là những cường giả đứng đầu thế giới, nhưng cho dù vậy khi nhìn thấy làn sương mỏng bao phủ tòa thành này trong lòng không khỏi run rẩy.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh thì thào trong miệng:
- Không có khả năng. Tuyệt đối không có khả năng.
Lôi điện cùng bảo trư đồng loạt gật đầu, hai tên tiểu tử này đối với nhận xét của Hạ Nhất Minh nhất loạt biểu thị tán đồng.
Ba người bọn họ đều nắm giữ ý niệm cường đại, hơn nữa đều quang hóa thành công nên biết được tầng sương mỏng này đại biểu cho việc gì. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đó chính là ý niệm, ý niệm của nhân loại.
Khi đám người Hạ Nhất Minh phát hiện điều này, trong lòng có bao nhiêu chấn động, nghĩ có thể biết.
Ý niệm nhân loại mặc dù cường đại nhưng cho dù Nhân đạo đỉnh cấp cường giả ý niệm cũng chỉ có hạn.
Có thể quang hóa thành công sau kiện thần binh lợi khí đã là cực hạn của cường giả, cho dù đám cường giả đứng đầu như Cát Ma Phàm Thù cũng không có khả năng vượt quá giới hạn này.
Nhưng bầu trời của một tòa thành, không ngờ tràn ngập đều là ý niệm.
Đây là chuyện kinh hãi cỡ nào, ý niệm cường đại như vậy đừng nói quang hóa sáu kiện thần binh lợi khí, cho dù đem toàn bộ thần binh lợi khí trên thế giới tập trung lại, chỉ sợ cũng không đủ cho ý niệm của tòa thành thị này quang hóa.
Nhìn ý niệm cường đại như vậy bộc lộ, chỉ cần là người có thể cảm nhận được ý niệm, không bị dọa ngây người mới là lạ.
- Đây là sóng não, thật sự là sóng não kỳ quái.
Âm thanh của Bách Linh Bát đột ngột vang lên.
Hạ Nhất Minh giật mình, nói:
- Ngươi nói gì?
- Đây là năng lượng sóng não. Nhưng kỳ lạ, năng lượng sóng não đều phân tán mà không thể ngưng tụ, những người này sử dụng thủ đoạn gì mà có thể ngưng tụ lại như vậy?
Bách Linh Bát cúi đầu, âm thanh của gã dần thấp xuống như rơi vào suy tư.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, hắn đã hiểu, sóng não trong câu nói của Bách Linh Bát đại khái chính là ý niệm theo quan điểm của bọn hắn.
Khẽ thở dài, Hạ Nhất Minh lầm bầm nói:
- Sóng não cường đại không ngờ có thể gần hóa thành thành thực thể, thật không biết thành thị này có bao nhiêu cường giả phóng xuất sóng não.
- Gần sáu mươi vạn.
Bách Linh Bát lạnh nhạt nói.
Hạ Nhất Minh hai mắt trợn tròn, giờ phút này ngay cả hô hấp hắn cũng quên luôn.
Lôi điện cùng bảo trư đồng thời đánh mắt về phía Bách Linh Bát, ánh mắt bộc lộ vẻ khó tin.
Chỉ có bên cạnh Bách Linh Bát, Ngưng huyết nhân lúc này đứng thẳng tắp như đợi lệnh, không bộc lộ chút cảm xúc nào.
- Sáu mươi vạn?
Hạ Nhất Minh khẽ kinh hô.
Khi hắn mở miệng, đột nhiên phát hiện âm thanh của mình có chút biến dạng, những lời kia của Bách Linh Bát quả thực mang lại ảnh hưởng vô cùng sâu sắc.
- Đúng vậy. Gần sáu mươi vạn.
Bách Linh Bát khẳng định.Thân thể bảo trư khẽ run lên, nó không nói một lời, nhảy từ trên lưng Lôi điện, chạy về phía sau. Xem bộ dạng tiểu gia hỏa này e rằng nó kiên định thà chết không đi, các ngươi thích thì tự mình đi, ta không liên quan.
Nhưng một cánh tay đột nhiên xuất hiện tóm cổ nó nhấc lên.
Bảo trư quay đầu nhìn lại mới thấy rõ cánh tay Hạ Nhất Minh, hai tròng mắt nó đảo liên hồi, rốt cuộc nhào vào lòng Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, đang định mở miệng nói chuyện đã thấy hai móng trước bảo trư cào cào, theo sau nó lấy ra Không gian hạng liên trong ngực hắn.
Ngơ ngác nhìn theo hành động của bảo trư, Hạ Nhất Minh hoài nghi nói:
- Bảo trư. Ngươi làm gì vậy?
Tiểu từ này kia lầm bầm hồi lâu, đương nhiên nói chuyện cùng Bách Linh Bát, bởi Hạ Nhất Minh căn bản không hiểu nó nói gì.
Bách Linh Bát chậm rãi phiên dịch:
- Bảo trư nói. Nếu như ngươi vẫn muốn đi vào chịu chết, không bằng đem Không gian hạng liên giao cho nó.
Hạ Nhất Minh lúc này mới hiểu được, thì ra tên tiểu tử kia chủ ý tới bảo vật này.
Hung hăng gõ lên đầu nó vài cái, hắn nói:
- Yên tâm. Ta sẽ không vào chịu chết đâu.
Hắn thở dài một hơi, nói:
- Phương Tây cường giả như mây, sáu mươi vạn Ngũ khí Tôn giả, bọn họ sao không tuyệt diệt phương Đông?
Ngũ khí Tôn giả trong thiên hạ chỉ thấp hơn Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, mặc dù dưới tình huống lấy một chọi một, Nhân đạo đỉnh cấp cường giả có thể dễ dàng đánh chết Ngũ khí Tôn giả, nhưng số lượng Ngũ khí Tôn giả đạt tới tình trạng kinh khủng, Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng chỉ có thể quay người bỏ chạy.
Nghĩ lại, sáu mươi vạn Ngũ khí Tôn giả, ít nhất có sau mươi vạn phi kiếm, nếu số phi kiếm này đồng loạt phóng tới, tình cảnh đó rung động cỡ nào.
Hắn nhìn vào mảnh sương mỏng kia, trong lòng tràn ngập lạnh lẽo, tựa hồ như thấy được tình cảnh phi kiếm rợp trời vậy.
Dưới sự công kích của phi kiếm này, e rằng ngay cả Thần đạo Ngưng huyết nhân có thần lực cũng không thể thừa nhận.
Cỗ lực lượng cường đại này đã đạt tới độ không cách nào hình dụng, chỉ cần Thần điện nguyện ý, bọn họ tùy thời có thể quét ngang thiên hạ, đem tất cả các thế lực phản đối tiêu diệt.
Nói thật, Hạ Nhất Minh cũng không tin Thần điện Tây phương có nhiều Ngũ khí Tôn giả như vậy, nhưng hắn kiên trì tin tưởng vào lời nói của Bách Linh Bát.Bách Linh Bát tựa hồ run lên, nói:
- Bọn họ cũng không phải sáu mươi vạn Ngũ khí Tôn giả mà chỉ là sáu mươi vạn người thường, trong đó số lượng tu luyện giả không tới một phần mười.
Hạ Nhất Minh đảo người chực ngã, thân thể mới ổn định lại, hắn đã hung hăng nhìn Bách Linh Bát, nói:
- Ngươi nói gì? Sáu mươi vạn người thường?
- Đúng.
Bách Linh Bát quả quyết.
- Nói nhảm.
Hạ Nhất Minh vẻ mặt không vui nói:
- Có thể xuất ra ý niệm, chỉ có Ngũ khí Tôn giả. Nếu người thường cũng có thể phóng xuất ý niệm như vậy trong thiên hạ chẳng phải tất cả các Tôn giả đều có thể tiến vào Ngũ khí triều nguyên cảnh giới.
Bách Linh Bát hai mắt sáng lên, sau một lát gã nói:
- Những người này phát ra ý niệm khác với Ngũ khí Tôn giả. Ý niệm của bọn họ không đủ để công kích người khác, chỉ có thể bằng phương thức nào đó ngưng tụ lại.
Gã lắc đầu nói:
- Bất quá ngưng tụ sóng não này một chỗ có thể phát ra uy lực gì thì ta cũng không tính toán được.
Hạ Nhất Minh ngơ ngác hồi lâu, sau đó hắn mới chậm rãi gật đầu.
Sáu mươi vạn Ngũ khí Tôn giả đương nhiên không có khả năng tồn tại, bất quá Thần điện nếu có năng lực ngưng tụ ý niệm của sáu mươi vạn người một chỗ cũng đã vô cùng xuất sắc rồi.
Mơ hồ Hạ Nhất Minh có chút minh bạch, muốn làm điều này khẳng định yêu cầu tương đối khó khăn, hơn nữa phương pháp này đối với Tôn giả khẳng định không sử dụng được. Nếu không tất cả các Tôn giả phương Tây đã sớm thông qua phương pháp này tấn giai Ngũ khí Tôn giả.
Có lẽ bởi vì bọn họ dừng ở đây khá lâu nên mảnh sương mỏng kia bắt đầu di động lại.
Hạ Nhất Minh sắc mặt nhất thời đại biến. Mặc dù hắn biết ý niệm này không phải xuất phát từ Ngũ khí Tôn giả nhưng cho dù là ai cảm nhận được lực lượng khổng lồ như vậy cũng không thể cảm thấy dễ chịu.
Tâm niệm hắn vừa chuyển lập tức vỗ nhẹ lên cổ Lôi điện nói:
- Lôi điện, cho chúng ta xem một chút uy lực Lôi chấn tử.
Muốn chống lại ý niệm bao phủ không gian này, tuyệt đối không thể làm được, nhưng với lực lượng lôi điện của bạch mã, đối với những vật hư ảo có tác dụng khắc chế nhất định. Nếu ý niệm kia không nhưng tụ thành thực thế, vậy cứ sử dụng lôi điện lực lượng ứng phó, không nghi ngờ là phương pháp tốt nhất.
Bạch mã hí nhẹ một tiếng, mặc dù ý niệm khổng lồ này cũng gây cho nó cảm giác sợ hãi, nhưng huyết mạch Thần thú chảy trong nó khiến nó không muốn xoay người bỏ chạy.
Thân thể khẽ run lên, lôi điện màu tím nhất thời phóng xuất ra.
Mơ hồ chiếc sừng trên đầu nó lại càng phát sáng, theo sau một khỏa Lôi chấn tử từ đó hiện ra. Khỏa Lôi chấn tử mang theo quang mang vàng rực đồng dạng ẩn chứa lực lượng lôi điện khổng lồ.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng lên, sau khi Lôi điện quang hóa Thần khí Lôi chấn tử, đây là lần đầu tiên bộc lộ ra, cho dù là hắn cũng không thể áp chế sự tò mò trong lòng.
Mười bốn khỏa Lôi chấn tử mặc dù chưa đủ bộ, nhưng lúc này tại Nhân đạo cảnh giới e rằng cũng là một tồn tại vô địch.
Mười bốn khỏa Lôi chấn tử sau khi lần lượt xuất hiện không gian xung quanh đã tràn ngập tia điện tím sẫm tương ứng với lực lượng trên thân thể bạch mã. Bất quá trong quang mang tím sẫm này mơ hồ có thể thấy được chút ngân điện, đây là lôi điện lực lượng của Ngân man vương lúc này đã bị bạch mã hoàn toàn thu nạp.
Đang khi Hạ Nhất Minh tưởng rằng lực lượng lôi điện này được bạch mã phóng ra, đột nhiên một màn kì dị xuất hiện.
Chậm rãi mười bốn khỏa Lôi chấn tử lấy bạch mã làm trung tâm không ngừng trôi trên bầu trời.
Chúng nó mỗi lúc một cao hơn, khoảng cách càng lúc càng xa, sau khi tới không trung, khoảng cách giữa chúng đã rất lớn.
Theo sau cả bầu trời nhất thời biến hóa...

Chương 902: Tử điện ầm vang

- Xoẹt...
Một âm thanh cực lớn từ trên không trung trung truyền tới, mơ hồ như tiếng sấm nổ.
Một đạo lôi điện xé ngang bầu trời, tận lực tạo lên tiếng sấm kinh thiên động địa như muốn phá vỡ không gian.
Cả bầu trời nhất thời biến đổi, không gian vạn dặm ánh nắng ngập tràn đột nhiên mây đen kéo tới, sấm sét như mưa.
Hạ Nhất Minh rõ ràng thấy được lúc này mười bốn khỏa Lôi chấn tử phóng xuất toàn bộ lực lượng, chúng không chỉ phóng xuất lực lượng của bản thân, thậm chí còn không ngừng hấp thụ lực lượng lôi điện trên không trung, kịch liệt bổ sung cùng phát tán.
Phảng phất chỉ giây lát đó cả thiên địa biến sắc, gió lốc cuồn cuộn, lôi điện như mưa, âm thanh đinh tai nhức óc như đại quân ùa xuống mặt đất.
Tiếng sấm ầm vang trên đầu, mặt đất bị chấn động run lên, những tia chớp vô cùng vô tận khiến trái tim kẻ khác phát lạnh.
Mây đen từ xa kéo lại càng lúc càng đậm đặc, theo sau từng giọt nước mưa trút xuống mãnh liệt như che lấp không gian,
Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn cảnh này, lực lượng lôi điện không ngờ có thể tạo ra mưa.
Hắn rốt cuộc cũng hiểu, sau khi lực lượng Lôi chấn tử đạt tới độ nhất định, uy lực đã vượt quá cực hạn.
Dưới sự điều khiển của Lôi điện, đám Lôi chấn tử giống như cao thủ Thần đạo, với tốc độ khó tin hấp thu thiên địa lực lượng.
Chỉ là khác với Thần đạo Ngưng huyết nhân, Lôi chấn tử không thể hấp thu thu thiên địa lực lượng chu vi vài trăm dặm trong nháy mắt mà sử dụng lực lượng thiên địa theo phương pháp khác.
Nếu như nói phương thức công kích của Thần đạo Ngưng huyết nhân là mãnh liệt nhất kích, thì đông đảo Lôi chấn tử như nước sống chảy liên miên bất tận, khiến mảnh thiên địa biến đổi lớn.
Như lúc này, quang mang trên bầu trời đã biến mất, cả thành thị bị mây đen bao phủ, mưa tầm tã, khiến mặt đất vô cùng ẩm ướt, thiên địa như chìm trong mảnh hơi nước.
Trong hoàn cảnh này không nghi ngờ chính là thích hợp nhất để lực lượng lôi điện phát huy, lấy nước làm vật dẫn, lực lượng lôi điện ít nhất cũng tăng tới mười lần uy lực.
Hạ Nhất Minh thở dài một hơi, Lôi chấn tử quả nhiên phù hợp với bạch mã. Nếu sau này bạch mã thật sự bước vào Thần đạo cảnh giới, hơn nữa thu được trọn vẹn thần khí Lôi chấn tử, thật không biết uy lực sẽ đạt tới độ nào.
Đương nhiên đây bất quá cũng chỉ là phán đoán mà thôi, trước tiên không nói tới thần đạo cao thủ biến mất, bạch mã có thể thuận lợi tiến giai Thần thú hay không? Cho dù thành công tiến giai, Hạ Nhất Minh hắn đi đâu tìm những khỏa Lôi chấn tử còn lại?
- Xoẹt xoẹt...
Âm thanh lôi điện lần nữa vang lên, bất quá lúc này chính thức vang vọng thiên địa.
Mười bốn khỏa Lôi chấn tử sớm đã ẩn giấu trong mây đen, lúc này hoàn toàn biệt tích, nhưng lôi điện lực lượng tràn ngập mỗi tấc mỗi thước trong không gian.
Từng đạo lôi điện vẽ lên không trung những tia sáng bạc, chúng uốn lượn trên không sau đó hung hăng đánh xuống.
Tia chớp chính là một trong những lực lượng lợi hại nhất, bất luận đánh trúng nơi nào cũng có thể mang tới tổn thất lớn cho tòa thành.
Nhưng nghĩ không ra, những tia điện này không ngờ không thể tiếp xúc cùng tòa thành.
Lúc này tầng sương mỏng sớm đã lui về thủ hộ tòa thành, giống như gia viên của chính mình.
Lôi điện cực lớn trên bầu trời hung hăng bổ xuống nhưng tầng sương mỏng không ngờ dẻo dai vượt quá sự tưởng tưởng của đám người Hạ Nhất Minh.
Đạo lôi điện khi tiếp xúc cùng nó nhất thời tiêu tan, trong nháy mắt đã không còn tung tích.
Ở nơi xa quan sát, ánh mắt Hạ Nhất Minh khẽ nhưng lại. Hắn không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí, ý niệm này do vô số người ngưng tự ra, không ngờ cường đại tới vậy, ngay cả lực lượng thiên địa cũng có thể chịu được. Điều này vượt quá tầm hiểu biết của hắn.
Bách Linh Bát khẽ vung tay, trên tay gã truyền ra vô số âm thanh tựa hồ như gõ bàn tính, đồng thời tính toán gì đó.Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, hỏi:
- Ngươi làm gì vậy?
- Ta tính toán tiềm lực nhân loại có bao nhiêu cường đại, có thể trụ vững dưới lực lượng lôi điện hay không?
Bách Linh Bát bình tĩnh nói.
Hạ Nhất Minh khẽ nhăn mặt, hắn đương nhiên không hiểu thứ này tính toán ra sao, nhưng động tác của Bách Linh Bát cho hắn biết, gã không nói nhảm.
- Kết quả thế nào?
Hạ Nhất Minh dò hỏi.
Động tác của Bách Linh Bát đột nhiên ngưng lại, gã nhìn về phía trước, sau một lát chậm rãi nói:
- Lực lượng ý niệm vô cùng cường đại.
Hạ Nhất Minh sắc mặt phát lạnh, nói:
- Ngươi nói lực lượng Lôi điện không thể làm gì được tòa thành này?
Mặc dù biểu hiện của bạch mã vượt qua dự tính của Hạ Nhất Minh, lực lượng lôi điện không thể sánh bằng thần khí Cửu Long Lô khi trước nhưng so với một kích của Thần đạo Ngưng huyết nhân đã không chút thua kém.
Tuy nhiên tòa thành thị này cất giấu Quang chi thần lực cường đại của phương Tây.
Lúc này loại lực lượng kia chưa xuất hiện, chỉ dựa vào ý niệm của sáu mươi vạn người thường đã có thể chống đỡ lực lượng lôi điện, kết quả này thật sự khó tin.
Bách Linh Bát trầm mặc hồi lâu, lúc này mới khẽ nói:
- Lực lượng nhân loại trên thế giới này khó nắm bắt nhất.Âm thanh của gã mang theo vài phần cảm khái:
- Nhân lực tuy nhỏ bé nhưng đôi khi có thể thắng thiên địa. Rốt cuộc thế nào ta cũng tính toán không ra.
Hạ Nhất Minh ngây ngốc hồi lâu, rốt cuộc cũng nuốt tiếng oán giận trên miệng ngược vào.
Cặp đấu này quả thật không còn ai có thể đoán ra kết quả.
Bạch mã khẽ nhích chân, thân thể nó lóe lên quang mang kỳ dị, dưới chân nó nhiều hơn vài đạo lôi điện, theo sau nó cứ thế bước lên bầu trời.
Đây là lần đầu tiên sau khi quang hóa Lôi chấn tử, bạch mã sử dụng thần quang phi hành, nhưng động tác của nó vô cùng ổn định như đã có vô số kinh nghiệm.
- Ầm ầm...
Trên không trung những tia chớp bắt đầu ngưng tụ lại, giờ phút này mười bốn khỏa Lôi chấn tử giữa đám mây đen bắt đầu hướng bạch mã bay lại.
Mười bốn khỏa Lôi chấn tử lúc này đem toàn bộ lực lượng ẩn chứa phóng thích ra, mảnh thiên địa càng dao động mãnh liệt.
Mây đen trên không trung càng nồng đậm hơn, mưa càng to hơn, sấm rền ầm vang, tất cả như chuẩn bị cho một đợt công kích mãnh liệt.
Nhưng khiến kẻ khác kinh ngạc chính là những tia chớp hội tụ lại hình thành một vùng trời đầy lôi điện, dĩ nhiên vùng trời này tím sẫm, thân thể bạch mã cũng không ngừng lóe lên lôi điện.
Khi Hạ Nhất Minh thấy được mảnh lôi điện kia sắc mặt đại biến, vùng lôi điện kia thật sự rất lớn, giống như một mặt trời đỏ rực xuất hiện trong ngày mưa.
Tòa thành thị tựa hồ cũng chú ý tới dị tượng trên không trung, lúc này vô số âm thanh sợ hãi vang lên. Nhưng rất nhanh Hạ Nhất Minh phát hiện, đám sương ý niệm này không những mỏng đi mà càng rõ ràng hơn.
Cả thành thị truyền ra vô số tiếng ngâm tụng, mặc dù Hạ Nhất Minh nghe không hiểu những người này ngâm tụng gì nhưng cũng có thể cảm nhận, trong âm thanh ẩn chứa lực lượng mơ hồ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Lực lượng này nếu phân tán, có thể không cần xét tới, nhưng nhiều âm thanh hội tụ như vậy, dĩ nhiên trên mặt đất hình thành lực lượng thật lớn.
Khi đối mặt với lực lượng này, ngay cả bảo trư rống lên cũng thua kém vài phần.
Âm thanh ngâm xướng càng lúc càng rõ, cuối cùng cả thành thị như chìm trong âm thanh này.
Đám người trong tòa thành đồng loạt ngâm lên, dĩ nhiên đối kháng lại cùng vùng trời lôi điện trên không trung.
Vô số những lực lượng nhỏ hướng bầu trời tụ hợp lại, khi chúng tập trung lại đã hình thành một tầng bảo vệ vô hình.
Trong không gian chợt lóe lên quang mang kịch liệt, khoảng lôi điện cực lớn rốt cuộc cũng hung hăng giáng xuống, đám sương ý niệm cũng theo đó dâng lên đối lại.
Hai bên giằng co hồi lâu, một tiếng hí vang trong không trung truyền ra, âm thanh vô cùng rõ ràng truyền tới tai mọi người.
Đám sương ý niệm kịch liệt run rẩy vài lần rốt cuộc vỡ ra một mảnh, lôi điện theo đõ mãnh liệt giáng xuống.
Chỉ nháy mắt vùng lôi điện kia bạo liệt xuống giống như đem tất cả gột rửa trong lôi điện, khiến vô số tính mạng bên dưới hoàn toàn tiêu tan.
Trên mặt đất lúc này dấu vết để lại trên từng kiến trúc, kể cả đám người bên trong, đều bị lực lượng lôi điện hóa thành tro bụi.
Khi ý niệm của vài chục vạn người phong tỏa oai nghiêm thiên địa vô tình bị đánh tan, nơi lôi điện giáng xuống nhất thời biến thành một mảnh tu la địa ngục.

Chương 903: Yếu hữu quang

Luồng lôi điện nhanh chóng truyền khắp tòa thành, sau khi chứng kiến uy lực này, ngay cả bạch mã cũng không thể che giấu sự kinh hỉ. Nó đương nhiên biết, chiến tích này có thể xuất hiện nguyên nhân chính là thần khí Lôi chấn tử. Nếu không có thần khí này, nó tuyệt đối không thể khiến thiên địa thay đổi, càng đừng nói tới việc ngưng tụ lực lượng siêu cấp như vậy.
Lúc này bạch mã ngạo nghễ đứng trên không trung, mặc dù nơi này sấm vang chớp giật, mưa gió mịt mù nhưng quang mang như ngưng tụ quanh thân thể nó.
Dưới mặt đất, luồng lôi điện khổng lồ chiếu sáng cả tòa thành, trên không trung ánh sáng ngưng tụ hiển hiện độc giác Long mã thần tuấn vô song.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, không khí mang theo sự sảng khoái tràn ngập cơ thể,
Hắn phát hiện được, sau khi bị lực lượng lôi điện trùng kích, ý niệm tòa thành nhất thời trở lên mỏng hơn rất nhiều, mặc dù vẫn vô cùng cường đại nhưng đã mất đi nhuệ khí ban đầu.
Vô số ý niệm được lực lượng nào đó dẫn phát, hơn nữa cùng cố gắng tập trung chống đỡ, cơ hồ đã có thể sánh ngang uy lực thiên địa.
Cho dù bạch mã tự thân ngưng tụ lực lượng lôi điện mạnh mẽ nhất cũng không thể hoàn toàn đả kích lực lượng ý niệm này.
Hai bên giống như võ sĩ giác đấu, bất luận bên nào đạt được thắng lợi đều có thể thả lòng tâm tình, bởi kẻ thất bại đã không cách nào ngưng tụ lực lượng cường đại tiếp tục đối kháng nữa.
Cũng may bạch mã sử dụng Lôi chấn tử ngưng tụ lực lượng thiên địa mới có thể tích tụ lực lượng cường đại nhất.
Thần đạo quả nhiên không phải Nhân đạo có thể đối chọi. Cho dù tập hợp vài chục vạn người thường, lấy phương pháp đặc thù kích phát tiềm lực cũng đồng dạng không được.
Lúc này bạch mã đã dành được thắng lợi hoàn mỹ, nó giống như một thần linh cao cao tại thượng, lấy ánh mắt quét khắp tòa thành dưới chân. Nó dẫn phát lực lượng thiên địa khiến cho tòa thành dưới chân phát ra vô số âm thanh run rẩy, điện mang lần nữa xuất hiện rải rác trên không trung, theo sau hướng về phía dưới bắn xuống.
Đúng như Hạ Nhất Minh dự đoán, sau lần đầu tiên đột phá thành công, cho dù tự thân bạch mã ngưng tụ lực lượng cũng có thể tiến hành công kích tòa thành.
Từng luồng lôi điện nhỏ với tốc độ cực nhanh mau chóng bao phủ tòa thành.
Cách bọn họ không xa, Thần đạo Ngưng huyết nhân đột nhiên bay lên, hắn điều khiển thân thể của Vũ gia lão tổ một mực tiến lên không trung.
Hạ Nhất Minh ánh mắt kinh ngạc nhìn lại, hắn không phát ra bất cứ mệnh lệnh nào, đây hoàn toàn là phản ứng của Ngưng huyết nhân.
Lợi dụng ý niệm trong đầu, Hạ Nhất Minh đưa ra vô số thắc mắc nhưng ý niệm dứt khoát của Ngưng huyết nhân truyền lại khiến hắn biết.
Đó chính là khát vọng, khát vọng của Ngưng huyết nhân.
Loại khát vọng này là bản năng của Ngưng huyết nhân sau khi tiến vào Thần đạo, hơn nữa không tiếc hết thảy phải làm theo bản năng.
Thân thể Hạ Nhất Minh khẽ run lên, loại khát vọng kia khiến tâm tình hắn vô cùng hoảng sợ. Trước đây hắn vốn nghĩ Ngưng huyết nhân chỉ như pho tượng, chỉ cần hắn ra lệnh sẽ phục tùng, hơn nữa không uy hiếp tới tính mạng nó, chuyện gì nó cũng làm theo.
Nhưng lúc này xem ra bản thân hắn đã sai, Ngưng huyết nhân tuyệt đối không đơn giản như vậy.
Chính như giờ phút này, Ngưng huyết nhân bay lên không trung, trên tay đưa ra, một đoàn huyết ti theo đó tràn ngập.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, nhẹ giọng nói:
- Ngưng huyết ti?
Lắc đầu, Hạ Nhất Minh lập tức vứt bỏ suy nghĩ này. Đây tuyệt đối không phải Ngưng huyết ti mà là lực lượng đặc biệt tới từ thân thể Ngưng huyết nhân.So với Ngưng huyết ti của Hác Huyết lúc trước rõ ràng rất giống. Bất quá, trong tay Thần đạo Ngưng huyết nhân lúc này, huyết ti đó nắm giữ uy năng vô cùng cường đại.
Chúng bắt đầu lấy Thần đạo Ngưng huyết nhân làm trung tâm, mạnh mẽ lan tỏa bốn phía, chỉ trong chốc lát, đám huyết ti đã hình thành một mạng lưới cực lớn trên không trung. Đám huyết ti này chậm cẩn trọng tiến lại gần lực lượng ý niệm cường đại bên dưới.
Đột nhiên vô số huyết ti nhưng tụ thành cự mãng đỏ tươi trên không trung, theo sau mở miệng thật lớn khoe răng nanh, hung hăng cắn vào lực lượng ý niệm.
Hạ Nhất Minh không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí, lực lượng ý niệm này cường đại ra sao hắn đã chứng kiến. Cho dù bạch mã ngưng tụ lực lượng thiên địa cũng chỉ có thể ngang bằng, mà lúc này Thần đạo Ngưng huyết nhân không từng huy động lực lượng thiên địa, chỉ dựa vào thực lực bản thân công kích, điều này tựa hồ rất lỗ mãng.
Lực lượng nhân loại cũng có giới hạn, cho dù là Thần đạo cao thủ cường đại, nếu không vận dụng lực lượng thiên địa, sao có thể so sánh cùng lực lượng ý niệm của vài chục vạn người.
Giờ phút này Hạ Nhất Minh thậm chí hoài nghi, chẳng lẽ Thần đạo Ngưng huyết nhân đã phát điên.
Nhưng sau một giây nhìn lại, kết quả khiến hắn thất kinh.
Sau khi huyết ti ngưng tụ thành cự mãng cắn xuống, lực lượng ý niệm kia không ngờ mất đi một mảng.
Nhìn khối sương mờ trong miệng cự mãng kia, Hạ Nhất Minh cơ hồ rớt cả tròng mắt.
Theo sau huyết sắc cự mãng ngửa cổ nuốt gọn khối ý niệm đó vào bụng.
Nhìn lại phía Thần đạo Ngưng huyết nhân, lúc này hắn hai mắt khép hờ, quang mang đỏ tươi không ngừng lấp lóe quanh thân thể. Sau khi cự mãng nuốt trôi khối ý niệm kia, trên người hắn không ngờ xuất hiện làn hắc vụ.
Mà lúc này trong đầu Hạ Nhất Minh được truyền tới vô số hình ảnh cổ quái.
Hắn như đang thấy vô số người ngồi trong đại sảnh lớn, mặt hướng trung tâm tòa thành, cúi đầu quỳ lạy, trong tay vẽ đồ án kỳ dị, miệng ngâm xướng gì đó.
Bên ngoài mặc dù lôi điện tràn ngập, mây đen bao phủ, mưa gió rợt trời, phảng phất như tận cùng thế giới, nhưng trong đại sảnh không một chút bối rối. Trên mỗi người đều có khí tức cuồng nhiệt tới cực điểm.Loại khí tức này phảng phất như bệnh truyền nhiễm, tất cả đám người đều chú tâm vào đó.
Mơ hồ Hạ Nhất Minh hiểu ra, khẳng định khí tức điên cuồng này mới khiến đám người kích phát ý niệm, hơn nữa hình thành một chỉnh thể. Chỉ là Hạ Nhất Minh mới chỉ nhìn thấy điều này, còn vì sao bọn họ làm được thì hắn không rõ.
Hình ảnh trước mắt lóe lên sau đó biến mất. Theo sau từ trong ý niệm Ngưng huyết nhân, không ngừng truyền tới những hình ảnh tương tự. Dù bên ngoài biến hóa long trời lở đất thế nào căn bản bọn họ cũng không bị quấy nhiễu. Hơn nữa càng khiến Hạ Nhất Minh kinh ngạc hơn là khí tức điên cuồng kia, theo sự tàn phá của lôi điện và cự mãng càng lúc càng mạnh mẽ hơn.
Lúc này nó như lò xo cực lớn đang thừa nhận áp lực, nhưng khi đạt tới độ nhất định, nó sẽ phản ứng lại, lực lượng bộc phát lúc đó sẽ gấp nhiều lần.
- Ầm ầm...
Trên không trung lôi điện không ngừng đánh xuống, những kiến trúc bị lôi điện lướt qua lập tức sụp đổ, cư dân trong đó cũng được mai táng theo.
Mà trên bầu trời, mạng lưới huyết ti không ngừng thu thập lực lượng thần kỳ tại những kiến trúc vừa sụp đổ đó khiến hắc vụ quanh thân thể Thần đạo Ngưng huyết nhân càng nồng đậm hơn.
Mặc dù không có bất cứ điều gì trao đổi nhưng bạch mã cùng Thần đạo Ngưng huyết nhân phối hợp khá ăn ý, lôi điện cùng mạng lưới huyết ti thay nhau xử lý không chút va chạm.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, trong đầu hiện lên hình ảnh tại Quỷ Khốc Lĩnh.
Quỷ Khốc Lĩnh giữa bình nguyên phương Tây và phương Đông kia như đang được tái hiện trên bầu trời Thần điện.
Hạ Nhất Minh có cảm giác, nếu tình huống tiếp tục không có gì thay đổi, bạch mã cùng Thần đạo Ngưng huyết nhân từng bước xâm chiếm toàn bộ tòa thành, như vậy Thần điện Tây phương sẽ biến mất, thay vào đó chính là Quỷ Khốc Lĩnh không có Long xà xuất hiện tại Tây phương. Nguồn truyện: Truyện FULL
Sự dụng trăm vạn người cùng hằng hà sa số tính mạng sinh vật tạo ra Quỷ Khốc Lĩnh.
Trong lòng đại động, trên người mơ hồ tràn ngập hàn khí, Hạ Nhất Minh mặc dù không ra tay ngăn cản nhưng trong lòng không khỏi lo lắng.
Bản thân hắn chỉ muốn tính mạng của Phất Lan Khắc Lâm nhưng vị Giáo hoàng bệ hạ kia lại đưa tính mạng cả tòa thành buộc chặt cùng lão.
Tất cả mọi người trong tòa thành này điêu cuồng nhiệt như vậy, bọn họ tựa hồ đã biến thành nô lệ tinh thần của Phất Lan Khắc Lâm, hơn nữa giống như Ngưng huyết nhân, không có bất cứ chủ kiến gì.
Nếu đã vậy, cả tòa thành chôn cùng Phất Lan Khắc Lâm liệu có thích hợp?
Hạ Nhất Minh yên lặng cúi đầu, lẳng lặng nhìn đôi tay mình.
Mặc dù hắn không tự thân ra tay nhưng tựa hồ thấy được trên đó xuất hiện màu đỏ của máu.
Đó là huyết lực lượng, trái tim hắn như trở thành Tu la địa ngục có khuynh hướng đẫm máu.
Nhưng đúng lúc này, hắn nghe được âm thanh phảng phất như tới từ Cửu U:
- Thần nói, phải có quang...

Chương 904: Quang lực lượng

Trên bầu trời, những tia chớp không ngưng lóe lên, âm thanh đinh tai nhức óc vang vọng không dứt, cả không gian tràn ngập mây đen tùy thời có thể vỡ tung.
Nhưng ngay lúc mọi chuyện tưởng như sắp đi đến kết thúc, một âm thanh từ trong tòa thành vang lên.
Nó như ánh sáng mặt trời vẽ ra trong không gian tăm tối khiến cho tất cả ngưng lại.
Trong không khí, tất cả lúc này cũng đọng lại.
Những tia điện uốn lượn khắp bầu trời ngưng lại, lực lượng huyết ti cùng cự mãng cũng ngưng lại.
Phảng phất như trong lúc này tất cả nằm trong không gian cấm chế, ngay cả một cử động nhỏ cũng không thể thực thi.
Ánh sáng nọ từ tòa kiến trúc cao nhất bay lên, Hạ Nhất Minh hoảng sợ nhìn lại, hắn thấy được trong ánh sáng này một thân ảnh quen thuộc mà xa lạ.
Phất Lan Khắc Lâm vị cường giả tối cao của Thần điện, đầu đội vương miện vàng rực, ánh sáng từ đó phát ra vô cùng chói mắt. Trên người lão kiện trường bào thần kỳ như sóng cuộn không ngừng khuếch tán quang mang trên không trung.
Trên tay lão, Quang minh trượng hướng về phía này, mộc trượng ngắn ngủi không ngờ phảng phất nặng ngàn cân.
Khi Quang lực lượng bắt đầu phát ra, thiên địa như cũng xuất hiện biến hóa kỳ diệu.
Những người bình thường phía dưới dường như cũng cảm nhận được biến hóa này, bọn họ lại càng ngâm xướng mãnh liệt hơn, không gian tràn ngập lực lượng cường đại.
Theo Quang minh trượng trong tay Phất Lan Khắc Lâm đưa lên cao, trên bầu trời từng đám mây đen cũng chịu áp lực cực lớn.
Rốt cuộc khi Quang minh trượng đưa quá đỉnh đầu, cùng vương miện của lão hình thành đường thẳng, trên đầu trường phát ra một đạo quang mang không gì cản nối bắn thẳng về phía những đám mây đen.
Tất cả những âm thanh giờ phút này hoàn toàn biến mất, cả thiên địa chìm trong một mảnh tĩnh lặng.
Tiếng sấm nổ vẫn vang như trước nhưng không cách nào lan tỏa trong không trung, cả thiên địa như bị đạo quang mang hấp thụ, ngay cả dao động trong không khí cũng bị đình chỉ.
Rốt cuộc đạo quang mang này cũng tiếp xúc với đám mây đen trên cao.
Giống như ánh sáng mặt trời xua tan băng tuyết, giống như liệt hỏa đốt cháy thảo nguyên, đám mây đen nhất thời nứt ra, theo sau lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà tan biến.
Ánh nắng chói chang từ không trung chiếu xuống hòa hợp cùng đạo quang mang, hơn nữa với tốc độ cực nhanh lan tràn khắp tòa thành.
Mây đen dưới ánh sáng mặt trời chiếu xuống căn bản không có năng lực ngăn cản, nhanh chóng bị xé rách hoàn toàn.
Bầu trời tòa thành đang bị bao phủ bởi mạng lưới huyết ti bỗng vang lên tiếng vỡ vụn rất nhỏ, theo sau đám huyết ti hóa thành sương mù biến mất.
Tinh lọc, đây chính là lực lượng cường đại nhất của anh sáng, nó bài xích toàn bộ lực lượng đối lập, đem hết thảy hắc ám tinh lọc.
Trong thế giới ánh sáng, không có bất kỳ lực lượng gì pha tạp.
Bạch mã hí lên một tiếng sợ hãi, nó cũng không dám ngạo nghễ đứng trên không trung nữa mà một mực bay về, trong đám mây đen xuất hiện thêm mười bốn khỏa Lôi chấn tử.
Đám Lôi chấn tử sau khi xuất hiện lập tức bay tới đỉnh đầu bạch mã, hình thành một vòng tròn, đem đám người Hạ Nhất Minh bao phủ trong đó.
So với nó, Thần đạo Ngưng huyết nhân có vẻ chật vật hơn rất nhiều.
Quanh người hắn vất vả lắm mới có thể thu thập lại chút hắc vụ, theo ánh nắng chiếu xuống lúc này không còn một mảnh, trong miệng Thần đạo Ngưng huyết nhân phát ra tiếng kêu thê lương, âm thanh này nhanh chóng truyền khắp ngõ ngách tòa thành.
Nhưng Quang minh giáo hoàng bệ hạ lúc này cũng không quan tâm, thậm chí không liếc nhìn một lần.Lão ngẩng cao đầu, trên người không chỗ nào không được Quang lực lượng bao phủ, lão chính là quang, chính là lực lượng cường đại nhất thế gian.
Giáo hoàng tựa hồ coi rẻ đã kích thích Ngưng huyết nhân, hơn nữa khiến người chỉ hành động bày theo bản năng bắt đầu bộc phát.
Hắn đưa một cánh tay lên, thiên địa lực lượng nháy mắt đã tập trung lại.
Lúc này, tại tòa thành thị dĩ nhiên thiên địa lực lượng vô cùng cường đại, thậm chí so với trên đại dương còn nồng đậm hơn nhiều.
Điều này cũng không phải chỉ liên quan tới Thần điện mà nhờ công lao của bạch mã cùng Phất Lan Khắc Lâm.
Hai người bọn họ xuất trận đều lợi dụng thiên địa lực lượng, hơn nữa bọn họ dễ dàng huy động lực lượng này.
Bởi thế lúc này thiện địa lực lượng tại đây không có suy giảm, ngược lại mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Đương nhiên muốn huy động thiên địa lực lượng, bản thân phải nắm giữ thực lực cường đại.
Cho dù là Hạ Nhất Minh, Phất Lan Khắc Lâm cùng Cát Ma Phàm Thù, khi đạt tới Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, bọn họ có thể sử dụng một chút Thần lực, nhưng muốn điều khiển thiên địa lực lượng, tuyệt đối là chuyện không thể.
Nắm trong tay thiên địa lực lượng tuyệt đối không phải chỉ có chút Thần lực mà làm được. Nguồn: http://truyenfull.vn
Chỉ có Thần đạo cao thủ mới chính thức nắm trong tay thiên địa, mà trong đám người lúc này, trừ bạch mã quang hóa đa phần thần khí Lôi chấn tử, cũng chỉ có duy nhất Thần đạo Ngưng huyết nhân chính thức sử dụng được lực lượng thiên địa.
Lực lượng khổng lồ trong nháy mắt ngưng tụ lại quanh thân thể Thần đạo Ngưng huyết nhân, hắn ngẩng đầu nhìn lên lực lượng thiên địa lúc này đã hóa thành lực lượng của hắn, theo sau bắn thẳng về phía Giáo hoàng bệ hạ.
Lực lượng như lưỡi hái lớn thu hoạch tính mạng nháy mắt đã tiếp cận mảnh quang mang kia.
Thiên địa lực lượng tràn ngập giờ phút này ngưng tụ phóng tới có thể tưởng tượng sự cường đại của nó ra sao? Cỗ lực lượng này thậm chí so với lần ngoài đại dương còn mạnh mẽ hơn.
Nhưng lúc này trên không trung Phất Lan Khắc Lâm khiến tất cả phải ngạc nhiên.Lão tiếp tục đưa lên Quang minh trượng, Quang lực lượng thật lớn phát ra đón đỡ lưỡi hái.
Hai cỗ lực lượng mang theo sức mạnh không thể diễn tả bằng lời hung hăng va chạm.
Trên không trung truyền ra âm thanh bạo liệt, âm thanh kinh thiên động địa này giống như trời đất sụp đổ, tràn ngập khắp nơi.
Tất cả mọi người khi nghe được âm thanh này, thân thể cứng ngắc, đại não run lên, là người thể chất yếu đuối thậm chí hôn mê tại chỗ.
Ý niệm trên không trung theo đó suy yếu đi rất nhiều, nhưng điều khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh ngạc chính là, tới lúc này tựa hồ lực lượng ý niệm đã không thể bao phủ, hỗ trợ cho Quang lực lượng.
Bất quá Phất Lan Khắc Lâm đang được bao phủ trong mảnh quang mang kia ngay cả mí mắt cũng không chớp.
Lực lượng cường đại như cơn gió lan tỏa bốn phía, vô số kiến trúc giống như tro bụi ầm ầm sụp đổ, ngay cả mặt đất cũng xuất hiện vô số khe nứt nẻ, chậm rãi lan tỏa.
Động đất, không ngờ hai lực lượng sau khi va chạm lại khiến tòa thành này biến thành mảnh đổ nát.
So sánh với nó, sức phá hoại của lôi điện lực lượng căn bản không đáng nhắc tới.
Sau khi mặt đất tĩnh lặng trở lại, quang mang trên người Thần đạo Ngưng huyết nhân lóe lên, theo sau hắn ẩn nấp vào nơi lôi điện che phủ.
Trong chu vi trăm dặm, thiên địa lực lượng lúc này đã bị huy động tới cạn kiệt.
Nhưng khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy khó tin hơn, chính là Phất Lan Khắc Lâm trên không trung vẫn đang nắm giữ Quang lực lượng lạ thường.
Sau khi chống đỡ thiên địa lực lượng công kích, Quang lực lượng vẫn cường đại như trước, vĩnh viễn như vô cùng vô tận.
Hạ Nhất Minh ánh mắt chăm chú nhìn vào vương miện trên đầu lại, luồng Quang lực lượng đích thực tới từ vật này, mà đem Quang lực lượng chuyển hóa cũng chính bởi chiếc vương miện này.
Mơ hồ trong đầu Hạ Nhất Minh xuất hiện đạo linh quang, hắn như thông qua nó suy nghĩ vô số vấn đề.
Phất Lan Khắc Lâm phóng thích Quang lực lượng cũng không phải lực lượng bản thân lão, cũng không phải thiên địa lực lượng như Thần đạo Ngưng huyết nhân.
Cho dù đội Quang minh vương miện hay cầm Quang minh trượng, Phất Lan Khắc Lâm cũng không thể điều khiển lực lượng thiên địa khổng lồ.
Nhưng trong thành thị này vốn có bổn nguyên Quang lực lượng. Cỗ lực lượng này tồn tại vô số năm, cũng như Thần thụ tại Động Thiên Phúc Địa, hay như núi lửa tại Lưu Ly Đảo, lúc này mới nắm giữ quy mô như vậy.
Trong thế giới thiên địa lực lượng thưa thớt này, chỉ có bổn nguyên lực lượng sau vô số năm tích lũy mới có thể coi là vốn liếng của mỗi siêu cấp thế lực.
Nắm quyền điều khiển Quang lực lượng của tòa thành, Phất Lan Khắc Lâm sau khi chống đỡ thiên địa lực lượng mới còn có thể mạnh mẽ như vậy.
Chỉ cần Quang lực lượng không tiêu tán hết, Phất Lan Khắc Lâm chính là tồn tại vô địch tại nơi này.
Hạ Nhất Minh ánh mắt chậm rãi thu lại, hắn nghĩ tới biển ánh sáng sau khi rời khỏi Sinh tử giới.
Rốt cuộc trên mặt hắn lộ ra nụ cười thần bí, thân thể hắn rời khỏi sự bảo hộ của lôi điện chậm rãi bay lên cao. Cuối cùng hắn như thần linh cường đại nhìn về Phất Lan Khắc Lâm xa xa.

Chương 905: Lực lượng này không phải của ngươi

Lực lượng quang minh lúc này tựa hồ đều tập trung vào thân thể Phất Lan Khắc Lâm, loại cảm giác này đối với lão tuyệt đối không thể diễn tả bằng lời.
Lão có thể cảm giác được, mỗi tế bào trong cơ thể đều vì tận hưởng Quang lực lượng mà phát ra sự vui sướng.
Sau khi Quang lực lượng truyền vào, Phất Lan Khắc Lâm thậm chí còn cảm giác được, bản thân mình đã vượt qua Nhân đạo cảnh giới, tiến vào Thần đạo trong truyền thuyết. Tinh thần của lão lúc này khuếch tán vô hạn, giám sát tất cả.
Mượn lực lượng bổn nguyên của tòa thành, ý niệm tinh thần của Phất Lan Khắc Lâm không hạn chế khuếch tán chu vi trăm dặm, khiến tất cả như trở thành lãnh địa của lão, tất cả đều bị lão nhìn thấu.
Tín đồ Thần điện thương vong thảm trọng, ngàn năm qua chưa lọt vào ngọn lửa chiến tranh lúc này hứng chịu vô số đả kích. Nhưng trung tâm tòa thành, Thần điện vẫn cao ngạo đứng vững, những khe nứt trên mặt đất cũng chỉ lan tới đó là ngừng.
Ngay cả Thần đạo trong truyền thuyết cũng không thể cường đại như vậy.
Ngàn năm xúc tích lực lượng, Thần điện đã đạt tới tình trạng đáng sợ, mà người điều khiển lực lượng này chính là lão, Thần điện giáo hoàng vĩ đại Phất Lan Khắc Lâm.
Lão ngẩng đầu cố gắng cảm thụ biến hóa thần kỳ trong thân thể.
Tinh thân lão không ngừng đề thăng, Quang lực lượng tràn ngập mỗi ngõ ngách thân thể, Phất Lan Khắc Lâm cảm nhận được, lão là ánh sáng, ánh sáng chính là lão, cả hai đã hoàn toàn là một.
Mơ hồ Phất Lan Khắc Lâm cảm nhận được, Thần đạo, đây chính là Thần đạo cảnh giới.
Trong ánh sáng vô cùng vô tận này, lão cảm nhận được mình chính là Thần, chỉ cần Quang lực lượng không suy yếu đi, lão chính là thần linh không thể chiến thắng.
Sự tự tin của Phất Lan Khắc Lâm được đề thăng chưa từng có, hình ảnh các tín đồ từ vong trong mắt lão cũng không tạo thành bất cứ ảnh hưởng nào.
Bởi lão là Thần, mà dưới thần linh tất cả chỉ là kiến hôi.
Chỉ cần thần linh cao cao tại thượng không suy sụp, như vậy sẽ có vô số kiến hôi vì lão mà cúng bái, vì lão mà cầu khẩn. Chỉ cần lão vĩnh viễn đứng trong Thần đạo, như vậy toàn bộ phương Tây sẽ biến thành tín đồ trung thành của lão.
Vị trí của Quang minh thần sắp bị lão thay thế.
Nhưng ngay khi Phất Lan Khắc Lâm đang rơi vào cảm giác điên cuồng, khóe mắt lão đột nhiên thấy được bóng người.
Người này từ dưới đất chậm rãi bay lên, cứ như vậy đứng song song cùng lão, mang theo đôi mắt trào phúng nhìn lại.
Phất Lan Khắc Lâm trong đấu xuất hiện cảm giác bị vũ nhục mãnh liệt.
Mặc dù người này không nói gì nhưng vẻ mặt của hắn vô cùng thản nhiên, không có nửa điểm thần phục cùng sợ hãi, tựa hồ hai người bọn họ chính là hai tồn tại ngang hàng.
Trong lòng Phất Lan Khắc Lâm lập tức bị lửa giận thiêu đốt, lão tuyệt đối không tin trên thế giới này còn có tồn tại ngang hàng.
Khi lão đội Quang minh vương miện, lấy tâm phát động Thánh chiến trong tín đồ, đã đem phong ấn Quang minh trụ dỡ bỏ, trên thế giới này lão chính là thần linh duy nhất.
Trước khi Quang lực lượng tiêu hao hết, lão chính là Quang minh thần cao cao tại thượng, không ai có thể sánh vai cùng lão.
Quang minh trượng lập tức đưa lên, quang mang chói mắt theo đó phát ra.
- Kẻ ngạo mạn, dám vô lễ với thần linh. Giao linh hồn cùng tính mạng của ngươi nhận đòn trừng phạt.
Âm thanh cực lớn nháy mắt truyền khắp thiên địa, âm thành này của Phất Lan Khắc Lâm khiến người khác không thể hoài nghi.
Quang mang cường đại nháy mắt bắn thẳng về phía Hạ Nhất Minh.
Cỗ lực lượng này vốn có thể cùng lực lượng thiên địa của Thần đạo Ngưng huyết nhân ngang hàng, nếu muốn chống lại nó, cũng chỉ có thể là lực lượng tương đương nếu không muốn bị nó tinh lọc.
Phất Lan Khắc Lâm ánh mắt lạnh nhạt nhìn lại, lão như vị thần linh đang nhìn con kiến hôi khiêu khích mình sắp hóa thành tro bụi.Nhưng đối mặt với cỗ lực lượng này, Hạ Nhất Minh không né tránh, hắn chỉ khẽ đưa tay lên.
Trên tay hắn không có Quang minh trượng, chỉ đơn thuần là tay không.
Bàn tay hắn cứ thế đưa ra, trong ánh mắt kinh ngạc gắt gao tóm chặt lực lượng quang mang đang bắn tới.
Theo sau hắn mở miệng hấp thu cỗ quang mang tiện tay bắt được này.
Cỗ quang mang chiếu sáng cả mặt đất nhất thời tiến vào thân thể Hạ Nhất Minh nhưng không mang tới bất cứ thương tổn nào cho hắn.
Phất Lan Khắc Lâm sắc mặt rốt cuộc cũng thay đổi, sự tự tin cường đại của lão giờ phút này rõ ràng đã dao động.
Trong thế giới quang minh, lão chính là thần linh duy nhất, nhưng chuyện vừa xảy ra khiến lão không thể tin vào mắt mình.
Quang lực lượng không tạo bất cứ thương tổn nào cho người kia, chẳng lẽ hắn cũng là Quang minh thần?
Hạ Nhất Minh vỗ nhẹ bụng, vẻ mặt cảm thấy mỹ mãn, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh lẽo như băng.
- Phất Lan Khắc Lâm, có phải ngươi cảm thấy rất kỳ lạ?
Hạ Nhất Minh mỉm cười hỏi.
Trong quang mang bao phủ, lòng tự tin bành trướng cực đại đã đem Phất Lan Khắc Lâm hóa thành thần linh lúc này rốt cuộc trầm mặc, sau hồi lâu lão hỏi:
- Ngươi tại sao làm được?
Âm thanh lão vẫn như sấm vang, dưới âm thanh này những người còn sót lại đám người còn sót lại tiếp tục phủ phục xuống, bọn họ vì vị giáo hoàng bệ hạ được bao phủ trong quang mang kia mà ngưng tụ ý niệm đã tiêu tán.
Hạ Nhất Minh mỉm cười không để ý tới đám người này nữa bởi hắn biết, trong thành thị ẩn chứa quang minh lực bổn nguyên này, loại lực lượng kia không thể xúc phạm tới hắn.
- Phất Lan Khắc Lâm, ngươi vận dụng chính là lực lượng Quang minh. Nhưng đáng tiếc lực lượng đó không phải phụ thuộc vào ngươi.Hắn lạnh lùng vừa nói vừa nhìn lão với ánh mắt trào phúng.
- Không có khả năng. Đây là lực lượng của ta.
Âm thanh Phất Lan Khắc Lâm đầy phẫn nộ. Râu tóc lão không gió cơ hồ run lên, tâm tình càng lúc càng biến hóa mãnh liệt.
Hạ Nhất Minh nói những lời này cơ hồ đã đâm trúng nỗi đau của lão. Khiến lão như thần linh, nhìn vạn vật như kiến hôi lúc này hoàn toàn biến hóa.
Sau khi nắm giữ Quang lực lượng khổng lồ, Phất Lan Khắc Lâm quả thực đã coi bản thân như người trong Thần đạo. Nhưng sâu trong nội tâm lão, có một tia lý trí vẫn cho lão biết, bản thân chưa chính thức đột phá Thần đạo.
Ý niệm này không chút do dự bị lão ép xuống, giống như bí mật chôn sâu nhất trong lòng, trước khi Quang minh lực lượng tiêu hao hết, bất luận thế nào cũng không được để nó bùng phát.
Mà không nghi ngờ, những lời nói vừa rồi của Hạ Nhất Minh khiến Phất Lan Khắc Lâm đối mặt với sự thật, loại thẹn quá hóa giận chính là tâm tinh của lão lúc này.
Đột nhiên nắm giữ lực lượng cường đại như vậy, vị lão nhân lấy sự tỉnh táo làm lên tên tuổi cũng bắt đầu trở lên điên cuồng.
Theo âm thanh gào thét của lão, quang mang không ngừng ngưng tụ trên Quang minh trượng. Lực lượng ẩn chưa trong đó thậm chí không chút nào kém hơn thiên địa lực lượng khi nãy. Nguồn: http://truyenfull.vn
Quang minh trượng điểm nhẹ vào hư không, đoàn quang mang với tốc độ tia chớp nhanh chóng bắn tới.
Bảo trư cùng bạch mã phía dưới trong mắt không giấu được vẻ sợ hãi. Chúng mặc dù nắm giữ uy lực cường đại nhưng nếu lực lượng kia siêu việt quá Nhân đạo chúng cũng không cách nào chống đỡ.
Có thể cùng lực lượng này giao đấu có lẽ cũng chỉ có Thần thụ tại Vạn thụ cốc cùng thần khí Cửu Long Lô.
Ngay cả hơn nửa bộ thần khí Lôi chấn tử với lực lượng kia cũng thua kém một bậc.
Nhưng đối mặt với lực lượng cường đại này, Hạ Nhất Minh vẫn như trước không hề né tránh, hắn thậm chí còn bước từng bước, phảng phất như theo thông đạo vô hình tiến lên.
Quang mang cực đại bắn tới lập tức bao phủ toàn bộ thân thể Hạ Nhất Minh.
Quang lực lượng vốn là một trong những lực lượng cường đại nhất trên thế giới, trong phạm vi của nó vốn không thể tồn tại bất cứ lực lượng nào khác.
Về điều này tuyệt đối là điểm đặc biệt của Quang lực lượng, nó cũng chính là điều duy nhất Quang lực lượng có thể làm được.
Đối với lực lượng này, nếu ở cùng những lực lượng khác chỉ có ngươi chết ta sống, không có lựa chọn khác. Bởi vì Quang lực lượng tuyệt đối không thỏa hiệp với bất cứ lực lượng nào.
Phất Lan Khắc Lâm mở lớn hai mắt nhìn lại, ánh mắt tràn ngập hung quang.
Lão muốn xem người trẻ tuổi kia liệu có thể sống sót khi bị Quang lực lượng tinh lọc hay không?
Mặc dù người trẻ tuổi kia nắm giữ Quang Ám thân thể hiếm thấy nhưng hắn tấn giai Cửu trọng thiên không phải lựa chọn Quang minh thần lực, mà là Thổ thần lực tới từ Ngũ hành phương Đông. Dưới Quang lực lượng, khẳng định có thể nhận thấy điểm dị thường này, đồng thời hoàn toàn tinh lọc.
Mặc dù Hạ Nhất Minh có Quang thân thể, khiến hắn hấp thu được được chút Quang lực lượng. Nhưng nếu lực lượng này cường đại vượt quá sức chịu đựng của Thổ thần lực, tự khắc thân thể hắn sẽ bị Quang lực lượng tinh lọc.
Khi đó cho dù Quang minh thần chính thức hiện hữu trên thế giới cũng đừng mong giữ lại tính mạng của hắn.
Phất Lan Khắc Lâm kiên định tin tưởng, khi Quang lực lượng bộc phát cũng chính là lúc Hạ Nhất Minh tử vong.
Nhưng tiếp theo Giáo hoàng đại nhân hai tròng mắt trợn tròn, miệng há rộng không hề giữ chút hình tượng nào...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau