VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 886 - Chương 890

Chương 886: Cửu long hợp nhất

Quang mang màu vàng của Thổ chi thần lực từ trên đầu ép xuống, bám sát theo quang mang này chính là lôi điện do Bạch Mã phóng ra.
Là cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong, hiển nhiên Phất Lan Khắc Lâm cũng có được Quang Minh thần lực, nhưng dưới sự giáp công của một người một thú này hắn không hề dám ngạnh đỡ đòn tấn công đó.
Sự cường đại của Bạch Mã Lôi Điện, hắn đã hiểu biết qua cho nên không hề cảm thấy kỳ quái. Nhưng mà sự cường đại của Hạ Nhất Minh lại quá mức quỷ dị và cổ quái.
Từ lúc ngồi lên lưng Bạch Mã, Hạ Nhất Minh vẫn không ngừng phóng xuất ra khả năng tăng phúc năm lần của Ngũ Hành Hoàn.
Nhưng mà, gi phút này giáo hoàng bệ hạ tình nguyện đón đỡ năm lần tăng phúc lực lượng do Hạ Nhất Minh phát ra, chứ không hề muốn ngăn cản loại lực lượng này.
Bởi vì giờ phút này, lực lượng do Hạ Nhất Minh phát ra không ngừng gián đoạn chính là thần chi lực.
Thổ chi thần lực, được Hạ Nhất Minh thông qua Ngũ Hành Hoàn điều khiển tạo thành Phiên Thiên Ấn từ trên không áp xuống.
Mặc dù Ngũ Hành Hoàn của Hạ Nhất Minh chỉ là một kiện phảng chế thần khí, cho nên không thể đem thần chi lực tăng phúc năm lần. Nhưng dù là thế thì với sự cường đại của Thổ chi thần lực cũng đủ khiến cho Phất Lan Khắc Lâm không hề dám ngạnh kháng.
Huống chi, ở bên người Hạ Nhất Minh còn có Bạch Mã Lôi Điện đang không ngừng phóng thích ra lực lượng cũng không kém. Đầu thánh thú đỉnh phong này sau khi đơn độc giao thủ với giáo hoàng bệ hạ đã nhận ra nó không thể chiến thắng được, cho nên chấp nhận sử dụng đấu pháp của Đồ Đằng bộ tộc sử dụng nhân thú hợp nhất, bằng vào lực lượng đơn thuần để khi dễ lão nhân mấy trăm tuổi.
Uy lực do nhân thú hợp nhất phát ra thì cho dù là với thần uy của giáo hoàng bệ hạ cũng chỉ có thể hết sức tránh né, chứ không hề có ý đối kháng trực tiếp đối kháng.
Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả nếu đã chọn ra loại thủ pháp này để giao thủ thì ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không có biện pháp để xử lý.
Có lẽ ở trên đường dài thì tốc độ của Bạch Mã Lôi Điện còn có thể hơn Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả. Nhưng ở trong phạm vi hẹp tiến hành tránh né thì loài người lại chiếm ưu thế rất lớn, Phất Lan Khắc Lâm đã tấn giai lên Cửu Cửu Trọng Thiên mấy trăm năm, hắn đối với kỹ xảo của bản thân đã đạt tới tình trạng khó tin nổi. Giờ phút này dùng để trì hoãn một thời gian cũng không hề có dấu hiệu rơi vào thế hạ phong.
Bất quá hắn cũng biết, loại tình huống này không thể tiếp tục duy trì thêm, bởi vì động tác của Hạ Nhất Minh càng lúc càng linh hoạt hơn.
Từ khi tấn chức Cửu Cửu Trọng Thiên, mức độ ăn ý của một người một thú lại càng tăng lên, hơn nữa hắn cũng dần dần quen thuộc với lực lưởng của bản thân nên có thể đem nó phát huy ra ở mức cao nhất. Cho nên khi nhân thú hợp nhất thì uy lực thi triển ra càng lúc càng mạnh, làm cho Phất Lan Khắc Lâm càng lúc càng chịu nhiều áp lực.
Hai người một thú liên tục dây dưa với nhau, nhưng đại bộ phận tinh lực của bọn họ lại đặt ở trong trận chiến của Gia Phỉ Nhĩ Đức và Cát Ma Phàm Thù.
Bọn họ hiểu được, hai người bọn họ trong lúc chiến đấu tới một mức nào đấy sẽ chính thức đi tới cảnh phân ra thắng bại.
Hạ Nhất Minh cưỡi Bạch Mã Lôi Điện đuổi theo Phất Lan Khắc Lâm ở khắp mọi nơi, bọn họ chiến đấu nhìn thì ở trong phạm vi rất lớn, nhưng nếu nói về trình độ hung hiểm lại còn xa mới bằng cuộc chiến của hai người kia.
Bởi vì hiểu lầm và oán hận, cho nên song phương đều coi nhau là tử địch, ra tay không hề có chút lưu tình, rất nhiều những sát chiêu không ngừng được tung ra.
Loại phương thức quyết chiến này không nên xuất hiện giữa hai vị cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên, nhưng giờ phút này bọn họ đã bỏ qua hết thảy mọi thứ, chính thức tiến hành quyết chiến sinh tử.
Dù đây không phải là ý định của Gia Phỉ Nhĩ Đức, nhưng hắn cũng không thể lựa chọn khác. Bởi vì rõ ràng là Cát Ma Phàm Thù muốn cướp đoạt khôi lỗi của hắn, mà một khôi lỗi tương đương với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả ở trong lòng vị hội trưởng đại nhân này có địa vị rất cao, vô luận thế nào hắn cũng không thể bỏ qua được.
Song phương chiến đấu càng lúc càng kịch liệt, đem toàn bộ uy lực mà Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả có thể sở hữu phóng thích ra.
Nước biển chung quanh bị lực lượng cường đại va chạm tạo thành những ngọn sóng cao tới mười trượng, những ngọn sóng này không ngừng ập về bốn phương tám hướng.
Những ngọn sóng đó mặc dù không kéo dài, sau khi hết đà thì dừng lại, nhưng cảnh tưởng dọ nó tó tạo ra vượt qua khỏi cực hạn tưởng tượng của loài người.
Trên đảo nhỏ, các tôn giả phương Tây đều trợn mắt cứng lưỡi nhìn hai vị cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong tu luyện Hắc Ám lực lượng. Trong ánh mắt của bọn họ tuy khác nhau, nhưng trong lòng lại tràn ngập cảm giác sợ hãi.
Nguyên lai, lực lượng của loài người lại có thể đạt tới mức này a.Ở trong những người này, Ngả Đức Văn và Cách Lâm Đốn là kích động nhất, hai nắm tay bọn họ nắm chặt lại, ánh mắt tập trung vào chiến trường của hai vị cường giả Hắc Ám lực lượng. Động tác này của bọn họ đã thể hiện ra quyết tâm vô cùng lớn, chỉ là ngày sau có thể đạt được tâm nguyện đó hay không thì không người nào có thể cam đoan.
Ở trên cao, Bảo Trư đứng trên vai Bách Linh Bát lẳng lặng nhìn biến cố xảy ra ở bên dưới. Khi nó chứng kiến Bạch Mã Lôi Điện cùng với Hạ Nhất Minh đại triển thần uy bức bách cho Phất Lan Khắc Lâm không dám liều mạng, đôi mắt nhỏ của nó nhất thời lóe lên, hơn nữa còn mang theo một tia quang mang nguy hiểm.
Nếu như Hạ Nhất Minh ở đây thì khẳng định sẽ không chút lưu tình gõ cho nó một cái, đem toàn bộ những ý niệm quỷ dị trong đầu nó hủy đi.
Nhưng đáng tiếc là, Bách Linh Bát cũng không phải Hạ Nhất Minh, hắn mặc dù có trí tuệ cực cao, nhưng hắn lại không hề ra tay can thiệp vào quyết định của bất cứ người nào.
Lúc này, dựa theo tính toán của hóa, thực lực bên phía Hạ Nhất Minh đã hoàn toàn áp đảo cường giả phương Tây, vô luận là Bảo Trư trong lòng hắn có loạn đi nữa thì cũng không hề ảnh hưởng tới đại cục.
Thân hình Bảo Trư hơi động, cuối cùng nó rời khỏi người Bách Linh Bát, từ bốn chân của nó sinh ra những đám mây màu đen giúp ổn định thân hình ở trên không.
Đây là cái hơn duy nhất của nó so với Bạch Mã Lôi Điện, có thể tự do phi hành trên bầu trời thì ngoại trừ thần thú ra cũng chỉ có phi hành linh thú, còn lại là rất hiếm các thánh thú có thể quang hóa thần binh.
Bảo Trư sau khi ổn định thân hình nó tránh xa khỏi hai khu vực chiến trường, bay về phía các tôn giả phương Tây đang ở trên đảo.
Khi Hạ Nhất Minh phát ra tiếng huýt khiêu khích, thì đại lượng các tôn giả cũng xuất hiện ở bên ngoài đảo.
Ở đây không chỉ có các tôn giả phương Tây mới tấn chức, mà ngay cả các đệ tử hầu hạ bọn họ cũng xuất hiện.
Bảo Trư chọn người để đánh tự nhiên là những người có thực lực yếu hơn mình để động thủ. Nó không có được thực lực cường đại như Bạch Mã Lôi Điện, cho nên nếu tìm một cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên thì chính là ngược đãi lại mình a.
Nhìn bề ngoài của Bảo Trư rất nhiều người cảm thấy vui mừng, thấy nó bay lại đương nhiên sẽ không khiến cho mọi người chú ý nhiều đến. Thậm chí còn có một hai tên gia hỏa đu mùi muốn bắt được nó để làm thịt.
Tuy nhiên, khi thấy Bảo Trư đạp mây bay đến thì không còn người nào dám xem thường con heo này.
Bảo Trư bay tới các bọn họ không xa liền ngừng lại ở trên không trung, nó tủm tỉm cười mở miệng phun ra một đạo quang mang.Hỏa hệ chi lực cường đại trong nháy mắt tràn ngập ở không gian xung quanh.
Các phương Tây tôn giả đến đây đều là những người có kiến thức rộng rãi, ngay khi bọn họ cảm nhận được cỗ Hỏa chi lực cường đại còn kèm theo sát khí mênh mông thì lập tức hiểu được chuyện này không tốt rồi.
Bất luận là tôn giả Thần Điện, Hắc Ám hội nghị, hay của các thế lực trung lập đều cùng lúc quát lên một tiếng.
Bọn họ ra lệnh co những người xung quanh tản ra, đồng thời bên người bọn họ xuất hiện một tầng quang mang. Bọn họ muốn sử dụng thần binh hộ thể, mau chóng rời khỏi đây.
Thế nhưng, động tác của Bảo Trư lại nhanh hơn một bậc.
Quang mang do nó phát ra tạo thành một chiếc Cửu Xỉ Đinh Bá, từ trên đó lại xuất hiện chín con rồng lửa đồng thời phun ra Hỏa chi lực tràn ngập xung quanh.
Những con Hỏa Long này chính là do lão tổ tông Hỏa Long ở trong thần khí Cửu Long Lô sử dụng tinh khí của mình ngưng luyện thành, uy lực của nó phát ra không hề dưới bất cứ một kiện phảng chế thần khí nào. Mà lần này sau khi được Vạn Trượng Hỏa Sơn của Lưu Ly đảo tẩy lễ, uy lực của nó lại cao hơn trư một bậc, đạt tới cấp bậc vô cùng kinh khủng.
Chín con Hỏa Long, chín ngọn lửa hừng hực trong nháy mắt lan tỏa ra trên đảo.
Tất cả mọi người ở bên dưới đều hoảng sợ la lên bọn họ đem toàn bộ lực lượng bản thân thi triển ra mong muốn có thể bỏ chạy. Nhưng uy lực của chín con Hỏa Long nếu đã phóng thích ra thì làm sao nó có thể để mọi người dễ dàng thoát đi được?
Trong nháy mắt, tuyệt đại đa số mọi người đều lâm vào trong biển lửa, dưới nhiệt độ của ngọn lửa do Hỏa Long thi triển ra, cho dù là tiên thiên cường giả cũng không thể chống cự lại mà táng mạng đương tràng, chứ không cần nói tới những người bình thường.
Ngược lại đám tôn giả phương Tây thì kiệt lực chống cự, muốn từ trong biển lửa thoát ra ngoài. Nguồn: http://truyenfull.vn
Với uy lực của vũ khí phảng chế thần khí thì tôn giả bình thường không có khả năng là đối thủ của Bảo Trư.
Ngày trước Lệ Nhã mới chỉ có thể chỉ huy bảy con Hỏa Long mà cũng có thể làm cho ngoài trự Hạ Nhất Minh thì các tôn giả khác không ai dám tiến lên khiêu chiến.
Thực lực của Bảo Trư lúc này Lệ Nhã lại càng không thể so sánh được, khi nó phóng xuất ra Hỏa Long thì ngay cả tôn giả tiềm lực nhất của phương Tây cũng chỉ có thể miễn cưỡng bảo vệ được mình, căn bản không đủ thực lực trợ giúp người khác.
Một đạo tiếng kêu từ ngoài khơi truyền tới, thân hình Phất Lan Khắc Lâm lập tức làm ra động tác khiến ngươi ta hoa cả mắt, hắn trực tiếp từ khe hở của đòn tấn công do Hạ Nhất Minh và Bạch Mã Lôi Điện thoát ra, bay về phía Bảo Trư.
Hạ Nhất Minh giật mình kinh hãi, hắn biết đây là Phất Lan Khắc Lâm thẹn quá hóa giận, khi nhìn thấy nhiều để tử bị vây giết như vậy, hắn nhanh chóng tìm cơ hội thoát khỏi Hạ Nhất Minh và Bạch Mã Lôi Điện để quay lại cứu nguy.
Phất Lan Khắc Lâm đã hạ quyết tâm, hắn muốn chỉ trong một kích có thể lấy mạng con linh thú mang tới tai họa kia.
Nhưng mà, sự tình người ta không thể nghĩ tới đã xảy ra.
Bảo Trư lầm bẩm vài tiếng, chính con Hỏa Long đang bay lượn ở trên không trung nhận được mệnh lệnh thì nhanh chóng hợp lại làm một thể, biến thành một đầu Hỏa Long dài tới hơn mười trượng.
Sau đó, Bảo Trư bay lên cao, nó dừng lại ở trên đầu của Hỏa Long, Hỏa chi lực cường đại thoát ra không hề tạo thành bất cứ thương tổn nào cho nó.
Thân thể Bảo Trư đã hoàn toàn dung nhập vào trong Hỏa Long, thân hình to lớn của hỏa Long đã đem Bảo Trư bao vây ở bên trong.
Sau đó, đầu Hỏa Long mở miệng ra, nó gầm lên một tiếng.....

Chương 887: Ngưng Huyết Nhân hồi phục

Long Uy chi hống cường đại kèm theo Hỏa hệ chi lực ngập trời phóng về phía Phất Lan Khắc Lâm.
Tại giờ phút này, giáo hoàng thần điện thậm chí còn có cảm giác như con tiểu thánh thú này là cố ý dụ hắn tới đây.
Sau khi chín con Hỏa Long hợp nhất, con Hỏa Long to lớn phát ra uy lực mạnh tới mức nào a? Hơn nữa trong ngọn lửa hừng hực đó còn có Long Uy chi hống, hai cỗ lực lượng này đã đem toàn bộ phương Tây tôn giả làm cho ngất đi. Hỏa chi lực cùng với Long Uy chi hống kết hợp lại đã vượt qua cả cực hạn của Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả.
Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả còn được xưng là Nhân Đạo Đỉnh Phong, là vì lực lượng của bọn họ đã đạt tới tình trạng cực hạn, lực lượng nắm trong tay chỉ kém hơn cường giả thần đạo mà thôi. Cho dù là thánh thú đỉnh phong thì lực lượng thân thể của nó tu có thể vượt qua được Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, nhưng nếu nói về tu vi thì cũng chỉ sàn sàn nhau mà thôi.
Nếu có thể tiến thêm một bước, thì đó chính là phạm trù của thần đạo, mà ở trên thế giới này đã lâu rồi không còn tồn tại cường giả thần đạo.
Giờ phút này, lực lượng do Hỏa Long xuất ra mặc dù không thể vượt qua được cực hạn lực lượng, nhưng ở đã vượt qua chịu đựng cực hạn của Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả.
Lực lượng của chín con Hỏa Long gộp làm một cùng với Long Uy chi hống không hề kém hơn lực lượng của Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả.
Hai loại lực lượng hỗ trợ cho nhau, uy lực phóng xuất ra ngay cả Phất Lan Khắc Lâm cũng không kịp nghĩ ngợi mà phải tránh đi.
Tại giờ phút này, trong lòng giáo hoàng bệ hạ vô cùng bi ai, vô luận nhân mã hợp nhất của Hạ Nhất Minh, hay cửu long quy nhất của con linh thú này đều là lực lượng mà hắn không thể đối kháng trực tiếp được.
Tiếng hống truyền ra xa, nó liên tục quanh quẩn trong mộng khoảng hải vực rộng lớn.
Uy áp mãnh liệt khiến cho ngay cả hai vị cường giả Hắc Ám đang giao chiến cũng phải thừ người ra trong nháy mắt. Bất quá ý chí của họ vô cùng kiên định, tuyệt đối vượt qua khỏi tưởng tượng của người thường, sau một lúc ngắn dừng lại thì lại lập tức lao vào nhau.
Vừa mới tránh được Long Uy chi hống của và thổ tức của Hỏa Long, trong đầu Phất Lan Khắc Lâm cũng phải có chút mơ hồ.
Toàn bộ lực lượng của Bảo Trư được phóng thích ra, mặc dù động tác của hắn cực nhanh, tránh được trung tâm của vùng ảnh hưởng, tuy nhiên dù sao thì cũng không hoàn toàn tránh được, vẫn bị ảnh hưởng tới.
Sau khi cảm nhận được sự cường đại của Bảo Trư, trong lòng hắn nổi lên một suy nghĩ muốn thối lui.
Bên người Hạ Nhất Minh đều là một đám gia hỏa quái dị a, bọn hắn tuyệt đối không phải là đối tượng dễ trêu chọc.
Ý niệm này vừa hiện lên trong đầu hắn thì đã chứng kiến Hỏa Long ở trên không trung bạo liệt ra, vô số hoa lửa trong nháy mắt trải rộng khắp cả đảo nhỏ, cùng khu vực phụ cận.
Hai chiếc thuyền dừng ở bên bờ biển trong nháy mắt bị đám hoa lửa này dính vào cháy thành tro bụi. Cả một vùng biển và đảo nhỏ biến thành khu vực chết, vô luận là hoa cỏ cây cối, các loài muôn thú thậm chí còn có một số người phương Tây đều bị biển lửa bao phủ.
Sắc mặt Phất Lan Khắc Lâm chuyển sang màu xanh mét, nhưng hắn đối với Bảo Trư lại có chút kiêng kỵ.
Chỉ là, biến cố xảy ra tiếp theo nằm ngoài dự liệu của hắn.
Hỏa Long sau khi bạo liệt, thân hình Bảo Trư lập tức rơi xuống, thanh thế to lớn vừa rồi giống như đã lấy hết đi toàn bộ lực lượng của nó, không thể trợ giúp nó tiếp tục duy trì phi hành.
Ánh sáng màu trắng chợt lóe lên, Hạ Nhất Minh đã tiếp lấy Bảo Trư vào trong lòng, hắn âm thầm cảm khái, sau khi trải qua dung nham tẩy lễ thì không còn ai dám khinh thường Bảo Trư nữa.
Sắc mặt Phất Lan Khắc Lâm khẽ biến, hắn không chút do dự lập tức động thân. Hạ Nhất Minh lúc này đang ôm lấy Bảo Trư đang kiệt sức không nghi ngờ gì chính là thời cơ tốt nhất để hắn ra tay.
Hạ Nhất Minh tức giận hừ một tiếng, Thổ chi thần lực màu vàng trong táy hắn lập tức lại được phát ra.
Dưới công kích của thần chi lực, Phất Lan Khắc Lâm cũng chỉ đành chọn cách mau chóng tránh ra xa.
Nhưng mà, ngay lúc này bọn họ lập tức nghe được một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi run sợ một chút, tiếng kêu này thật sự là rung động lòng người, bởi vì hắn từ trước tới nay chưa từng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như vậy.
Ánh mắt của hắn nhanh chóng nhìn lại phía phát ra tiếng kêu, chỉ thấy ở nơi đó Vũ gia lão tổ đang dùng hai tay ôm lấy đầu, từ trong miệng hắn không ngừng phát ra những tiếng kêu thống khổ tới cực điểm.Đây là thanh âm của khôi lỗi, nhưng cũng là thanh âm của Ngưng Huyết Nhân, nó thông qua ngũ hành thân thể điên cuồng gào thét, trong thanh âm tràn ngập sự thống khổ không thể diễn tả nổi.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh dần trở nên khó coi, hắn phát hiện, giờ phút này tựa hồ như Hoàng Tuyền đang chiếm cứ thượng phong.
Mặc dù hai vị cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên giao thủ không phân thắng bại, nhưng đối với việc tranh đoạt khôi lỗi thì nguyên chủ Cát Ma Phàm Thù lại hơn một chút.
Dù sao, vì luyện chế khôi lỗi, cmt chẳng những đem Ngưng Huyết Nhân mà mình bồi dưỡng ra cho nhập vào trong đó, hơn nữa còn sử dụng chính máu huyết của mình để rèn luyện, tiêu hao rất nhiều tâm huyết.
Tuy nói Gia Phỉ Nhĩ Đức thi triển thủ đoạn đều là do Hắc Ám liên minh đã truyền thừa mấy ngàn năm, nhưng uy lực của Ngưng Huyết nhân có thể bị Cát Ma Phàm Thù từ từ thức tỉnh. Cho dù là mật thuật cường đại nhất Hắc Ám thế giới cũng không thể tiếp tục khống chế sự tồn tại kinh khủng này.
*********
Hạ Nhất Minh sử dụng Thổ chi thần lực không chút nào có ý tứ tiết kiệm, điều này làm cho Phất Lan Khắc Lâm không dám sử dụng Quang Minh thần lực để liều mạng mà buồn bực vạn phần.
Giáo hoàng bệ hạ hoài nghi, Hạ Nhất Minh đến tột cùng là làm cách nào mà có được Thổ chi thần lực nhiều như vậy? Chẳng lẽ cả người hắn đều do Thổ chi thần lực cấu tạo thành sao?
Nhưng mà hắn không biết, trong cơ thể Hạ Nhất Minh có rất nhiều các loại thần lực khác nhau, hơn nữa do đan điền đặc thù làm cho hắn dù chưa thể hình thành ngũ hành thần lực để sinh trưởng không ngừng, nhưng sô lượng thần lực cùng với tốc độ khôi phục vượt xa hơn Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả bình thường.
Đây cũng là nguyên nhân mà khi vừa đối mặt Hạ Nhất Minh đã sử dụng ra thần chi lực lượng, hắn dùng loại lực lượng cao tầng này để khi dễ người khác.
Chỉ có khi đem tất cả Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả đánh cho không ngóc đầu lên nổi, không dám cùng hắn ngạnh kháng mới có thể làm cho toàn bộ ác khí trong lòng hắn được phát tiết ra.
Trước kia chính đối phương đã đánh cho hắn phải chật vật chạy trốn, hôm nay mới cách mấy ngày đến phiên hắn đánh trả lại làm cho người ta phải ôm đầu trốn chui trốn nhủi.
Đôi khi hắn tranh thủ chú ý tới chiến trường của hai vị Hắc Ám, trong lòng hắn có chút đắc ý, mặc dù chuyện xảy ra phần lớn là do hiểu lầm, nhưng công lao của hắn lại không hề thiếu.
Trong lòng hắn âm thầm nói, đánh đi, đánh đi a, sớm đánh chết nhau rồi còn đi đầu thai.
Nếu như kết quả của trận chiến đó là hai người đồng quy vu tận, thì đó là kết quả hoàn mỹ nhất mà hắn mong đợi. Coi như là kết quả lưỡng bại câu thương thì hắn cũng tuyệt đối không để ý mà làm ngư ông đắc lợi.Nhưng mà có lẽ cũng vì vui quá mà hóa buồn.
Sau khi Bảo Trư sử dụng Long Uy chi hống xong, Vũ gia lão tổ ngẩng đầu lên, hắn liều mạng hò hét, sắc mặt Hạ Nhất Minh bắt đầu thay đổi nhanh, trong lòng hắn thầm kêu bất hảo, ngay cả cánh tay đang cầm Ngũ Hành Hoàn cũng trở nên hữu khí mà vô lực.
Bởi vì ở trong cơ thể hắn, cũng bắt đầu xảy ra biến hóa không thể tưởng nổi.
Trong hỗn độn đan điền, Ngưng Huyết Nhân vốn đang ngủ say cũng bắt đầu nhúc nhích.
Nếu nói về cường độ thân thể mà nói, Ngưng Huyết Nhân còn chưa đạt tới trình độ hoàn toàn khôi phục. Nhưng không biết vì sao, khi nghe được khôi lỗi phát ra tiếng kêu, Ngưng Huyết Nhân trong cơ thể hắn tựa hồ cũng bị kích thích, bắt đầu muốn hành động.
Biến hóa như vậy làm cho Hạ Nhất Minh không kịp ứng phó, hắn thậm chí không biết đây là vì sao nữa.
Phất Lan Khắc Lâm đang giao thủ cùng với Hạ Nhất Minh đột nhiên nhìn thấy Thổ chi thần lực giảm đi, hắn còn tưởng rằng Hạ Nhất Minh đã phóng thích toàn bộ Thổ chi thần lực trong cơ thể ra ngoài.
Dù sao, hôm nay Hạ Nhất Minh phóng thích ra rất nhiều Thổ chi thần lực, ngay cả Phất Lan Khắc Lâm cũng không dám nói mình có thể một lần nữa đem thần chi lực phát ra.
Nhưng mà, đang lúc trong lòng hắn vui mừng lại cảm thấy biến hóa dị thường trên người Hạ Nhất Minh.
Đây là loại khí tức phi thường thần kỳ, loại khí tức này làm cho giáo hoàng bệ hạ cảm thấy vô cùng nguy hiểm.
Ánh mắt Vũ gia lão tổ trở nên ngây dại, hắn giống như một cái tượng gỗ, không có chút trí tuệ nào, vô luận là Hoàng Tuyền lão tổ đang vẫy gọi, hay hội trường Hắc Ám liên minh đã sử dụng mật thuật để khống chế cũng không thể tạo thành hiệu quả gì đối với hắn.
Trong lòng hai vị Hắc Ám cường giả hơi giật mình, bọn họ mơ hồ có cảm giác trên người con khôi lỗi này đã xảy ra biến cố nào đó mới khiến cho bọn họ không thể điều khiển được.
Bỗng nhiên, con khôi lỗi làm ra chuyện mà mọi người không thể hiểu được.
Nó xoay người vọt về phía Hạ Nhất Minh. Nguồn truyện: Truyện FULL
Giờ phút này, khuôn mặt Vũ gia lão tổ bởi vì quá thống khổ mà trở thành vặn vẹo đi, mắt của hắn bị những tơ máu đỏ bao phủ. Cả người nó tràn ngập khí tức điên cuồng và nguy hiểm, cho dù là Phất Lan Khắc Lâm với Quang Minh chi lực trong người cũng phải cảm thấy ớn lạnh.
Lôi điện ở trên sừng của Bạch Mã chợp chờn xuất hiện, từa hồ nếu nguy cấp có thể phóng thích ra một kích trí mạng.
Bảo Trư đang nằm ở trong ngực Hạ Nhất Minh cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhỏ bé của nó hiện lên một tia nghi ngờ.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi, hắn có thể cảm ứng được Ngưng Huyết Nhân trong cơ thể bắt đầu di dộng, nó theo kinh mạch di chuyển tới ngón tay của hắn.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không hiểu một trăm lẻ tám khối Xác Lợi Tử làm sao có thể thu nhỏ tới tình trạng này, nhưng nó không hề ảnh hưởng tới động tác của hắn.
Vũ gia lão tổ há miệng ra, cả thân thể hắn bị một luồng hồng sắc hỏa diễm bao phủ.
Tất cả trói buộc do Gia Phỉ Nhĩ Đức tạo ra trên người nó giờ phút này đã biến mất, nhưng con khôi lỗi này cũng không do Cát Ma Phàm Thù nắm giữ, mà nó không biết lấy đâu ra dũng khí mở ra hai tay và miệng cắn về phía cổ Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng đưa một ngón tay của mình lên.
Giống như trước đây hắn đã diễn luyện qua cách làm này vô số lần, ngón tay màu đỏ điểm nhẹ lên mi tâm của Vũ gia lão tổ.....

Chương 888: Vào biển

Nhẹ nhàng điểm một cái, không có bất cứ khí thế cùng uy áp kinh thiên động địa nào, giống như đưa tay ra mơn trớn một vãn bối, ngón trỏ của Hạ Nhất Minh điểm lên mi tâm Vũ gia lão tổ.
Trên người Vũ gia lão tổ tràn ngập lệ khí, tựa hồ như hắn coi Hạ Nhất Minh là kẻ thù khonog đội trời chung.
Ngưng Huyết Nhân ở trong cơ thể của hắn bị một loại khí tức hấp dẫn, bản năng nói với nó rằng nếu có thể đem loại khí tức này cắn nuốt như vậy thực lực sẽ gia tăng tới một mức khó tin. Lần gia tăng này cũng không phải là gia tăng bình thường, mà chính là tiến hóa lên một cấp cao hơn.
Tiến hóa thành đẳng cấp cao nhất, thậm chí còn có thể thoát khỏi hết thảy trói buộc, trở thành một truyền thuyết mới.
Nhưng mà, Ngưng Huyết Nhân điều khiển Vũ gia lão tổ khi tới gần Hạ Nhất Minh, nó đột nhiên phát hiện nó đối với khí tức kỳ dị này hoàn toàn bị áp chế, nó không thể làm ra bất cứ phản ứng nào khác.
Giống như trong tự nhiên, người yếu nhìn thấy kẻ có khả năng giết mình, như vậy sẽ sinh ra cỗ sợ hãi từ sâu thẳm trong ý thức, khiến cho bản thân không thể động đậy.
Con ếch bị độc xà nhìn chằm chằm vào mắt không thể nhúc nhích, mãi cho đến khi chúng bị độc xà nuốt cũng không thể phản kháng được.
Giờ phút này Ngưng Huyết Nhân trong thân hình Vũ gia lão tổ chính là có cảm giác kinh khủng như vậy.
Ở trên người Vũ gia lão tổ, Gia Phỉ Nhĩ Đức bố trí đại lượng các loại mật pháp Hắc Ám, những loại mật pháp này đã cắt đứt liên lạc giữa Ngưng Huyết Nhân và Cát Ma Phàm Thù. Cho nên Cát Ma Phàm Thù cũng không biết những biến cố đang xảy ra trên người Vũ gia lão tổ.
Đồng dạng, Gia Phỉ Nhĩ Đức cũng không thể biết được vì sao Vũ gia lão tổ lại đột nhiên nổi điên lên.
Bất quá, bọn họ không thể ngờ được chuyện này lại có liên quan tới Hạ Nhất Minh, bởi vì biến hóa đã vượt ra khỏi phạm trù suy nghĩ của bọn họ.
Tinh quang trong mắt Hạ Nhất Minh chợt lóe lên, Thần đạo Ngưng Huyết Nhân ở trong người phóng xuất ra khí tức hấp dẫn Vũ gia lão tổ lại gần, hơn nữa trong một khắc nó lại gần đã bị Thần đạo Ngưng Huyết Nhân khống chế.
Lúc này, Hạ Nhất Minh đoán được Vũ gia lão tổ sở dĩ có thể luyện chế khôi lỗi hẳn là có liên quang tới Ngưng Huyết Nhân. Nếu không như thế thần đạo Ngưng Huyết Nhân ở trong cơ thể hắn khi nghe thấy tiếng tru của Vũ gia lão tổ cũng không có dấu hiệu hồi phục, hơn nữa lần đầu tiên chủ động phóng xuất ra khí tức kỳ dị hấp dẫn đối phương.
Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một ý niệm quái dị, Hạ Nhất Minh rõ ràng biết đây cũng không phải là ý nghĩ sinh ra trong đầu hắn, mà chính là thỉnh cầu của Ngưng Huyết Nhân đang ngủ say trong hỗn độn đan điền truyền ra.
Không cần nghĩ ngợi, Hạ Nhất Minh giơ ngón tay lên, chỉ về một điểm ở phía trước, điểm đó đột nhiên biến thành mi tâm của Vũ gia lão tổ.
Quang mang màu đỏ chợt lóe lên, thần đạo Ngưng Huyết Nhân ở trong đan điền của hắn thông qua vị trí tiếp xúc này tiến vào trong cơ thể của Vũ gia lão tổ.
Thời gian trong nháy mắt như ngừng trôi, cho dù là hai vị Hắc Ám cường giả đang tiến hành cuộc chiến sinh tử thì giờ phút này cũng phải đem một phần tinh lực chú ý tới đây.
Tất cả mọi người thấy được.....
Vũ gia lão tổ giống như một người điên phóng về phía Hạ Nhất Minh, mà Hạ Nhất Minh đưa tay lên điểm một cái vào mi tâm của Vũ gia lão tổ, sau đó khôi lỗi Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả này trong nháy mắt dừng lại ở giữa không trung.
Ngay sau đó, thân hình của nó nhanh chóng rơi xuống biển, ở chỗ mi tâm của nó bị ngón tay Hạ Nhất Minh khoét thành một cái lỗ nhỏ, huyết quang từ trong lỗ đó lóe lên làm cho người ta cảm thấy lạnh cả người.
Hoàng Tuyền lão tổ cùng Gia Phỉ Nhĩ Đức đồng thời rống lên một tiếng giận dữ.
Với tu vi của hai người bọn họ chỉ cần sử dụng thần niệm đảo qua một cái đã biết được, lúc này khôi lỗi đã không còn một chút khí tức sinh mệnh nào.
Hạ Nhất Minh điểm ra một cái đã đem toàn bộ sinh cơ của khôi lỗi cắt đứt đi, ngay cả một ít cũng không hề lưu lại.
Mặc dù bọn họ cũng không biết Hạ Nhất Minh vì sao làm được vậy, nhưng cũng không nghĩ ra được một điểm này sao lại có thể cường đại như thế?
Nhưng mà, hai vị Hắc Ám cường giả này lại vô cùng rõ ràng, con khôi lỗi này đã trở thành phế vật.
Trong đó Cát Ma Phàm Thù là người đau lòng nhất, bởi vì hắn cảm giác được ý niệm của Ngưng Huyết Nhân trong người Vũ gia lão tổ đã bắt đầu tiêu tán đi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Sau khi cùng Vũ gia lão tổ mất liên lạc, bị Gia Phỉ Nhĩ Đức cướp quyền khống chế, thần niệm của Ngưng Huyết Nhân ở trong đầu hắn lâm vào trạng thái ngủ say, nhưng mà giờ phút này chút thần niệm đó cũng đang dần tiêu tán.
Khác biệt giữa hai trạng thái hắn là người hiểu biết rõ nhất.
Từ trong miệng phát ra từng đạo âm thanh bén nhọn, tràn ngập oán độc.Lần này tổn thất thật sự là quá lớn, không chỉ là hậu nhân kiệt xuất nhất Hác Huyết tử vong, ngay cả Ngưng Huyết Nhân mà hắn khổ cực bồi dưỡng ra cũng bị bỏ mạng.
Con khôi lỗi Vũ gia lão tổ thì cũng thôi, nhưng Ngưng Huyết Nhân lại là tâm huyết mấy trăm năm qua của hắn, một khi tiêu tán đi thì tạo thành đả kích tới tâm cảnh của hắn rất lớn.
Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn dâng lên một cỗ phẫn nộ vô hạn, mà đối tượng làm cho hắn phát tiết cũng không phải là Hạ Nhất Minh, mà là hội trưởng Hắc Ám liên minh.
Nếu như không phải Gia Phỉ Nhĩ Đức cướp khôi lỗi, thì chuyện này há có thể phát sinh tới mức không thể vãn hồi?
Cát Ma Phàm Thù ra tay bắt đầu trở nên tàn nhẫn, từ trên người hắn mơ hồ xuất hiện một tia huyết sắc quang mang. Khi quang mang này xuất hiện lập tức mang tới cho người ta cảm giác được áp lực rất lớn xuất hiện.
Sắc mặt Gia Phỉ Nhĩ Đức đại biến, hắn kinh hô một tiếng:
- Huyết chi thần lực.
Vừa rồi tuy hai người giao thủ có rất nhiều hung hiểm, nhưng song phương đều không hẹn mà không sử dụng thần chi lực lượng.
Nhưng giờ phút này, cũng không biết Cát Ma Phàm Thù bị con gì cắn, mà ngay cả thần chi lực lượng cũng đã sử dụng ra.
Một khi hai vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả bắt đầu sử dụng thần chi lực, như vậy song phương sẽ không chết không dừng.
Đối mặt với vị thiên hạ đệ nhất thích khách tựa hồ đã mất lý trí, trong lòng Gia Phỉ Nhĩ Đức bắt đầu xuất hiện ý định rút lui.
Cùng với một tên điên liều chết đối với hắn mà nói thì không phải là lựa chọn gì sáng suốt.
Thân hình chớp động vài cái, Gia Phỉ Nhĩ Đức giống như một con linh xà mau chóng chạy trốn, hắn bay về bên cạnh Phất Lan Khắc Lâm, đồng thời lớn tiếng quát:
- Liên thủ.
Phất Lan Khắc Lâm vừa rồi nhìn thấy Vũ gia lão tổ ra tay tập kích Hạ Nhất Minh, trong lòng hắn vô cùng vui mừng, còn tưởng rằng Gia Phỉ Nhĩ Đức đã chiến thắng Hoàng Tuyền lão tổ cho nên mới để cho khôi lỗi tấn công Hạ Nhất Minh, nhưng giờ phút này hắn lập tức hiểu được kết quả không phải như thế.
Vũ gia lão tổ lại không hề có năng lực chống cự lại một cái điểm nhẹ của Hạ Nhất Minh, hơn nữa còn bị rơi xuống lòng biển, biến cố như vậy làm cho người ta khó có thể tiếp nhận nổi.
Giờ phút này, thấy Gia Phỉ Nhĩ Đức buông tha cho tôn nghiêm của mình, đi tới bên cạnh hắn yêu cầu liên thủ, vị giáo hoàng Thần Điện không chút do dự gật đầu một cái.Hạ Nhất Minh cùng với Hoàng Tuyền lão tổ có thực lực quá lớn, nếu như hôm nay không sử dụng tới chiêu này, chỉ sợ bọn họ sẽ phải đại bại mà trở về.
Quang Minh chi trượng nhẹ nhàng xuất hiện trước ngực, quang mang trên đầu trượng bắn ra khắp nơi, tựa hồ toàn bộ thiên địa đều bị quang mang này bao phủ.
Thân hình khô gầy của Gia Phỉ Nhĩ Đức xuất hiện bên cạnh giáo hoàng bệ hạ, thân hình của hắn hơi chớp lên, một đạo hắc tuyến quang mang xuất hiện ở giữa không trung.
Bất quá, luồng quang mang này cũng không có ý định tranh đoạt với quang mang của Quang Minh lực lượng, mà nó bám sát theo Quang Minh lực lượng.
Nó tựa hồ như nương theo Quang Minh lực lượng mà sinh ra Hắc Ám, mặc dù không hề chói mắt nhưng lại ẩn dấu lực lượng khổng lồ làm cho người ta phải sợ hãi.
Quang cùng Ám liên lạc cùng một chỗ sẽ tạo thành một tổ hợp lực lượng thần kỳ.
Loại lực lượng này cũng không phải là tương sinh tương khắc, mà hỗ trợ lẫn nhau hình thành một chỉnh thể hoàn mỹ.
Chỉ là, Quang cùng Ám tựa hồ còn chưa ổn định, chúng còn đang chậm rãi dung hợp lại với nhau. Bất quá, cho dù là như thế Quang Ám thế giới cũng đã có thể phóng xuất ra uy lực cường đại.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi đổi, ngay cả Cát Ma Phàm Thù đang muốn tiến lên giết chết Gia Phỉ Nhĩ Đức cũng phải dừng lại.
Trong lòng hắn mặc dù hận tới mức không thể đem Hội trượng Hắc Ám liên minh bầm thây vạn đoạn, nhưng lý trí của hắn vẫn còn tồn tại. Hắn biết nếu lúc này lỗ mãng tiến lên chỉ sợ bầm thây vạn đoạn sẽ không phải là Gia Phỉ Nhĩ Đức mà chính là bản thân hắn.
- Quang Ám hợp bích, hắc hắc.... - Cát Ma Phàm Thù lãnh đạm nói:
- Hạ huynh, chúng ta liên thủ để giải trừ Quang Ám hợp bích được chứ?
Hiển nhiên Hạ Nhất Minh không hè phản đối, hắn trầm giọng nói:
- Lão tổ có cao kiến gì?
- Quang Ám hợp bích chính là vũ khí cường đại nhất của phương Tây, giống như Ngũ Hành Luân Hồi Chi Hoa của chúng ta gi nhau. - Trong thanh âm của Cát Ma Phàm Thù mang theo một tia không cam lòng:
- Muốn phá giải Quang Ám hợp bích, nhất định phải có lực lượng áp đảo mới được.
Hạ Nhất Minh giật mình, đối mặt với hai vị cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên, hơn nữa trong tay bọn họ còn có vũ khí phảng chết thần binh, muốn sử dụng lực lượng để áp đảo là cơ hồ như không có khả năng.
- Chúng ta ba người có thể liên thủ thử nghiệm một chút. - Cát Ma Phàm Thù lãnh đạm nói:
- Nếu như Bảo Trư của các hạ còn có thể phóng thích ra một lần cửu long hợp nhất, như vậy thì có thể nắm chắc phần thắng.
Khi nhìn thấy một kích kinh thiên động địa của Bảo Trư, Cát Ma Phàm Thù cũng phải thừa nhận thực lực của nó.
Mặc dù loại lực lượng này không thể kéo dài, nhưng nếu ở thời khắc mấu chốt có thể sử dụng, như vậy có thể tạo thành tác dụng lớn không thể tưởng được.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Bảo Trư sau khi sử dụng xong một lần không có khả năng ngay lập tức một lần nữa động thủ.
Ánh mắt Cát Ma Phàm Thù hiện lên một tia tiếc hận, lúc đó hắn thấy được một màn ấy trong lòng cũng vô cùng hoảng sợ. Nhưng sau đó lại nhìn thấy Bảo Trư rơi xuống, thì hắn biết lúc này không thể trông cậy được vào một kích Cửu Long Quy Nhất, mà lúc này đã chứng minh dự cảm của hắn là không sai a.
Thở dài một hơi, Cát Ma Phàm Thù tỉnh táo lại, hắn trầm giọng nói:
- Chúng ta liên thủ đánh ra một kích cường đại nhất, hy vọng có thể trước khi bọn họ hình thành được quá trình Quang Ám hợp bích mà giết chết bọn họ.

Chương 889

Quang Minh chi lực ở trước mắt bỗng nhiên ba động rất nhỏ, Hạ Nhất Minh lập tức cảm ứng được một cỗ lực lượng cường đại đang dần khuếch tán ra.
Đây là Quang lực lượng, hơn nữa loại lực lượng này còn cường đại hơn cả Quang Minh chi lực trước đó.
Hai vị cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong liên thủ, Quang Minh cùng Hắc Ám lực lượng dần dung hợp lại với nhau phát huy ra uy lực cường đại.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi đổi, hắn lẳng lặng cảm thụ luồng lực lượng uy mãnh này, trong lòng mơ hồ cảm thấy phát lạnh.
Bất quá, cỗ lực lượng này càng cường đại thì trong lòng hắn lại càng mong đợi.
Bởi vì, trong hỗn độn đan điền của hắn cũng không chỉ có ngũ hành thần chi lực, mà còn có cả Quang Minh và Hắc Ám lực lượng. Nếu có một ngày hắn có thể điều khiển cho được Quang Minh cùng Hắc Ám lực lượng kết hợp lại với nhau, hơn nữa còn thi triển ra vũ kỹ đặc thù, vậy chẳng phải là sẽ đạt tới tình trạng làm cho kẻ khác phải sợ hãi sao?
Măc dù lúc hắn tấn chức Cửu Cửu Trọng Thiên đã từng làm cho Quang Minh và Hắc Ám hòa vào làm một thể, nhưng cũng chỉ hơi hòa hợp mà thôi, vẫn không thể giống như hai vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả lúc này.
- Lôi điện, toàn lực ứng phó.
Nói xong những lời này, chân khí khổng lồ trong cơ thể Hạ Nhất Minh bắt đầu lưu động, tay hắn chậm rãi giơ lên. Từ trên tay hắn phóng thích ra quang mang cũng không phải là quang mang có nhiều màu, mà chính là Thổ hệ thần lực.
Mặc dù trong cơ thể hắn có rất nhiều loại thần lực, nhưng Hạ Nhất Minh vận dụng Thổ chi thần lực là có kinh nghiệm nhất, cho nên giờ phút này hắn không cần nghĩ ngợi gì lập tức đem toàn bộ thần chi lực lượng quen thuộc nhất phóng ra.
Cổ tay Cát Ma Phàm Thù hơi vung lên, Xoa Kiếm đã biến mất, hắn chậm rãi đưa tay lên một đạo huyết sắc quang mang thoáng ẩn thoáng hiện trên tay của hắn.
Bọn họ đều biết Quang và Ám là hai loại lực lượng đối chọi nhau, nếu thành công đem hai loại lực lượng cực đoan này dung hòa với nhau, như vậy uy lực phóng thích ra khẳng định sẽ đạt tới tình trạng khó có thể tưởng nổi.
Đương nhiên, muốn làm cho hai loại lực lượng này thành công dung hợp với nhau thì độ khó khăn gặp phải sẽ rất lớn. Bọn họ phải cố gắng duy trì hai loại lực lượng này có được sự cân bằng, nếu để cho sự cân bằng bị đánh vỡ như vậy đang chờ đón bọn họ chính là cảnh bị hai loại lực lượng này cắn trả lại.
Bạch Mã Lôi Điện sau khi được Hạ Nhất Minh phân phó, chiếc sừng trên đầu hắn lập tức lóe lên những đạo lôi điện màu tím.
Bất quá, Hạ Nhất Minh và Bảo Trư đang ngồi ngay ngắn trên lưng Bạch Mã lại cảm thấy tự đắc, bởi vì bọn họ không bị lực lượng này tấn công tới. Bởi vậy mới có thể thấy được, khả năng khống chế của Bạch Mã đối với Lôi Điện chi lực đã đạt tới tình trạng rất cao.
Một đạo tiếng huýt dài từ trong miệng Hạ Nhất Minh phát ra, khi tiếng huýt vang lên cả bầu trời như phát ra tiếng nổ ầm ầm...
Mặc dù thanh âm lực lượng do Hạ Nhất Minh phát ra còn xa mới làm rung động người khác như Long Uy chi hống của Bảo Trư, nhưng lại giống như tiếng sấm giữa trời, phối hợp với khí thế cường đại trên người hắn cùng Bạch Mã lại tạo thành một cỗ uy nghiêm không thể tưởng.
Trong lòng Cát Ma Phàm Thù hơi giật mình, hắn nhanh chóng suy nghĩ, người thanh niên trẻ tuổi này cường đại như vậy, liệu hắn có vĩnh viễn dừng lại ở cảnh giới Cửu Cửu Trọng Thiên hay không?
Chỉ là, Cửu Cửu Trọng Thiên đã là Nhân Đạo Đỉnh Phong, loài người sau khi đạt tới cảnh giới này căn bản là khó có thể tiến được thêm một bước nữa.
Trừ phi là thần đạo trong truyền thuyết, nếu không Hạ Nhất Minh cũng chỉ có thể đi tới đây là dừng mà thôi.
Nhưng đối với thanh niên đã sáng tạo nhiều kỳ tích như Hạ Nhất Minh mà nói, cuối cùng liệu hắn có thể tìm hiểu được thông thiên đại đạo không?
Ý niệm này ở trong đầu hắn không ngừng xuất hiện, nhưng động tác vẫn không hề chậm, khi Hạ Nhất Minh thi triển Thổ chi thần lực, Bạch Mã phát ra lôi điện cường đại, ba cỗ lực lượng đồng thời đánh về phía Quang Ám thế giới do Gia Phỉ Nhĩ Đức và Phất Lan Khắc Lâm đang lập nên.
Trên bầu trời đột nhiên xuất hiện rất nhiều quang mang, lực lượng của đám người Hạ Nhất Minh mặc dù cường đại, nhưng bọn họ rất nhanh phát hiện ra sau khi Quang Ám chi lực bắt đầu dung hòa với nhau thì dường như đã biến thành một cái động sâu không thấy đáy, bên trong đó tựa hồ ẩn chứa năng lượng vô tận.
Sau khi song phương giằng co một lát, một cỗ lực lượng còn khổng lồ hơn bắt đầu phải kích lại, nó mang tới cho đám nguười Hạ Nhất Minh có dự cảm nguy hiểm.
Không hẹn mà Hạ Nhất Minh, Bạch Mã Lôi Điện cùng Cát Ma Phàm Thù đồng thời nhanh chóng lui về phía sau.
Trong nháy mắt, một đạo quang mang to lớn lan tới, cứ như một cơn lốc nhanh chóng thổi qua vị trí ba người vừa đứng. Luồng lực lượng này cường đại tới mức không thể tưởng tượng nổi, tựa hồ so với ba vị cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong còn cao hơn một bậc.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh có chút khó coi lại, nói:
- Đây là cái gì?
Cát Ma Phàm Thù lãnh đạm nói:
- Quang Ám hợp bích, bọn họ đã hoàn thành.
Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi động, nói:- Lực lượng Quang Ám hợp bích lại có thể cường đại như vậy a? Chẳng lẽ không thể phá giải nó sao?
Thanh âm Cát Ma Phàm Thù vẫn lạnh như băng, nói:
- Trong thế giới võ đạo phương Tây, Quang Minh và Hắc Ám là hai loại lực lượng cường đại nhất mấy ngàn năm qua. Không phải Quang Minh lực lượng áp đảo Hắc Ám, thì cũng là Hắc Ám áp đảo lực lượng Quang Minh. Phất Lan Khắc Lâm có Quang Minh chi thể, Gia Phỉ Nhĩ Đức thì với Hắc Ám chi thể, cho nên ở trong thế giới phương Đông đã hình thành một thế cân bằng vi diệu.
Hắn dừng lại một chút, nói tiếp:
- Quang Minh và Hắc Ám lực lượng do cường giả Cửu Cửu Trọng Thiên với Quang Ám thân thể thi triển ra, thì bọn họ chính là đại biểu cường đại nhất cho võ đạo phương Tây, không phải với thực lực của chúng ta có thể phá giải nổi.
Hạ Nhất Minh nhăn mặt nói:
- Thật sự không có biện pháp sao?
Ánh mắt hắn thoáng nhìn về phía Bảo Trư đang uể oải ở trong lòng, nếu như để cho tiểu tử này nuốt Sinh Mệnh thạch thì hẳn là nó rất nhanh sẽ khôi phục lại toàn bộ thực lực.
Tựa hồ như hiểu được suy nghĩ của Hạ Nhất Minh, Cát Ma Phàm Thù cười lạnh nói:
- Trừ phi Kỳ Liên Song Ma tấn chức lên Cửu Cửu Trọng Thiên cường giả, hơn nữa hấp thu đầy đủ Ngũ Hành thần lực, nếu không thì không thể phá giải được thế Quang Ám hợp bích này.
Hai hàng lông mày Hạ Nhất Minh hơi chau lại, nói:
- Ngũ hành thân thể ta cũng có.
Cát Ma Phàm Thù vẫn lạnh giọng nói:
- Người có ngũ hành thân thể, nhưng lại không có ngũ hành thần lực, như vậy cũng không được.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy câu nói, Quang cùng Ám lực lượng đang kịch liệt ba động đã dần an tĩnh lại, một cỗ lực lượng khổng phồ phô thiên cái địa tràn tới, tựa hồ muốn đem hết thảy mọi thứ ở xung quanh nghiền nát.
Sắc mặt Cát Ma Phàm Thù khẽ biến, nói:
- Hạ huynh, lão phu đi trước, cáo từ.
Hạ Nhất Minh giật mình, vội vàng nói:- Lão tổ muốn rời đi sao?
- Hai người bọn họ ở cùng một chỗ thì lão phu bất lực, bất quá.... - Cát Ma Phàm Thù cười lạnh một tiếng, nói:
- Không phải lúc nào bọn họ cũng có thể ở cùng một chỗ.
Vừa dứt lời, thân hình vị thiên hạ đệ nhất thích khách đã liên tục lắc lư. Chỉ sau chốc lát thân hình hắn giống như viên đạn nhanh chóng thoát đi.
Giờ phút này ngoài khơi vẫn có những ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt, tựa hồ ở đây cũng không phải là một vùng hải vực, mà chính là một chiếc trảo mỡ.
Nhưng mà, động tác của Cát Ma Phàm Thù cực kỳ linh hoạt, hắn xuyên qua bức tường lửa, trong nháy mắt đã biến mất.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh thay đổi khó lường, hắn cảm thụ Quang Ám chi lực đang tỏa ra, trong lòng cũng do dự không quyết.
Vừa rồi mặc dù đã cùng với Hoàng Tuyền lão tổ liên thủ một lần, nhưng hắn vẫn biết bản thân và vị thiên hạ đệ nhất thích khách này có một đoạn cừu oán khó giải. Nếu lần sau gặp nhau, nếu không có hai vị địch nhân này thì bọn họ có lẽ sẽ dụng binh tương kiến.
Lúc này, Hạ Nhất Minh cũng rất muốn thoát thân đi, nhưng ánh mắt hắn nhìn ra khơi, trong mắt có chút do dự.
Ở trong đầu hắn, một cỗ ý niệm quen thuộc chậm rãi nổi lên, hơn nữa nó còn nhanh chóng phát triển hơn.
Đây chính là thần niệm của Ngưng Huyết Nhân, từ khi nó bắt đầu tiến nhập vào trong thân thể Vũ gia lão tổ, nó bắt đầu tiến hành cắn nuốt Ngưng Huyết Nhân ở bên trong đó.
Cả hai bọn chúng đều muốn cắn nuốt đối thủ, đều muốn hấp thu lực lượng của đối phương để mình mạnh lên.
Ngưng Huyết Nhân do Cát Ma Phàm Thù luyện chế ra mặc dù bị Gia Phỉ Nhĩ Đức phong ấn lại, nhưng lực lượng của nó cũng không phải vì vậy mà suy yếu. Hạ Nhất Minh luyện chế thần đạo Ngưng Huyết Nhân ở trong Sinh Tử giới đã từng bị một kích đả thương nghiêm trọng, mặc dù nó ở trong hỗn độn đan điền để tu bổ Xá Lợi Tử, nhưng khí tức vẫn còn rất suy yếu.
Thế nhưng, hai cỗ lực lượng này khi gặp nhau ở trong thân thể Vũ gia lão tổ, Ngưng Huyết Nhân với thân thể lực lượng đầy đủ của Hoàng Tuyền lão tổ lại không thể chống đỡ được thần đạo Ngưng Huyết Nhân của Hạ Nhất Minh.
Thần đạo Ngưng Huyết Nhân lấy xá lợi tử của thần đạo làm trung tâm, một trăm linh bảy khối Xá Lợi Tử của đại tôn giả đem toàn bộ khí thế phóng xuất ra nhất thời đã áp chế được Ngưng Huyết Nhân của Hoàng Tuyền lão tổ, hơn nữa còn dễ dàng hấp thu được xá lợi tử của nó.
Lúc này ở trong lòng biển, thần đạo Ngưng Huyết Nhân của Hạ Nhất Minh đang luyện hóa cỗ lực lượng đó, hơn nữa còn thử tiến hành khống chế ngũ hành thân thể cường hãn.
Hạ Nhất Minh có thể cảm ứng được, nhiều nhất chỉ một khắc nữa là hắn có thể nhìn thấy một khôi lỗi thuộc về mình.
Trong tình huống này, hắn đương nhiên không muốn giống như Hoàng Tuyền lão tổ phất tay rời đi.
Trên bầu trời đột nhiên có bóng đen lóe lên, thất thải quang mang dần thu liễm lại, Bách Linh Bát dần hạ thấp độ cao xuống.
- Hắn đã đi - Bách Linh Bát bình tĩnh nói.
Hạ Nhất Minh đương nhiên hiểu rõ, Bách Linh Bát nói chúng là Hoàng Tuyền lão tổ, vừa nghĩ tới đến cả thực lực của người này cũng phải kiêng kỵ Quang Ám hợp bích, trong lòng hắn tê dại cả đi.
Hoàng Tuyền lão tổ không phải là ẩn nặc hành tung vào trong lòng biển, muốn để cho trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi mà là thật sự buông bỏ, bằng tốc độ nhanh nhất rời khỏi đây.
Bởi vậy có thể thấy được, hắn đã nhận định dưới Quang Ám hợp bích của hai vị cường giả phương tây ngay cả có Hạ Nhất Minh giúp đỡ cũng không phải là đối thủ của bọn họ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hừ lạnh một tiếng, Hạ Nhất Minh nói:
- Không phải chỉ có Quang Ám hợp bích sao? Để cho bọn họ thưởng thức một chút tình trạng Quang Ám hợp bích của ta.
Hai tay hắn hơi đảo một cái, hai cỗ lực lượng cường đại trong cơ thể dần dần được điều động.
Tay trái xuất hiện quang mang màu đen, còn tay phải lại chính là quang minh.....

Chương 890: Thiên địa chi biến

Cũng là Quang Minh và Hắc Ám lực lượng đồng thời xuất hiện ở trên hai tay Hạ Nhất Minh.
Quang chi lực của hắn đến từ Luân Hồi chi địa, Hắc Ám chi lực đến từ Quỷ Khốc Lĩnh của Trung Ương Đại Bình Nguyên. Vô luận là Sinh Tử Giới hay là Quỷ Khốc Lĩnh đều là do một tay của người trong thần đạo tạo thành. Ở nơi đó, bọn họ để lại thần lực tương ứng của mình, sau khi trải qua rất nhiều tình cảnh nguy hiểm Hạ Nhất Minh mới may mắn hấp thu được.
Nếu như là trước đây, Hạ Nhất Minh cũng không dám khẳng định có thể đem hai loại lực lượng Quang Ám này phóng xuất ra cùng một lúc. Nhưng lúc này, hắn có một tầm gương ngay trước mắt, cảm ứng được Quang Ám lực lượng dao động bên người, Hạ Nhất Minh cũng dơ hai tay lên xuất ra hai lực lượng tương tự, dùng cùng một phương pháp để dung hòa với nhau.
Nếu là hai vị phương Tây cường giả thấy được một màn này, bọn họ khẳng định sẽ cảm thấy vô cùng rung động.
Đây là năng lực của hỗn độn đan điền, nếu không có hỗn đồn đan điền thì không thể dung nhập được hết thảy các loại lực lượng, như vậy ngay cả Hạ Nhất Minh có được Quang Ám thân thể trong truyền thuyết, cũng tuyệt đối không thể dễ dàng đạt được cảnh giới này.
Đương nhiên, nếu không có hỗn độn đan điền, hắn cũng không có khả năng tấn chức Nhân Đạo Đỉnh Phong như bây giờ.
Uy áp khổng lồ từ phía hai vị cường giả phương Tây phóng thích ra, khi hai vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả liên hợp dùng loại đối pháp này để chiến đấu, thì uy lực của bọn họ tăng lên tới mức không thể tưởng tượng nổi.
Quang Minh chi trượng, Hắc Ám Tỏa Liên.....
Hai kiện vũ khí phảng chế thần khí đồng thời điểm về phía Hạ Nhất Minh.
Không gian ở trước mặt hắn ba động một cách kỳ dị, lực lượng của hai người kết hợp với nhau ại sinh ra lực lượng không gian biến dị như vậy a....
Hai mắt Hạ Nhất Minh hơi co giật, đây chính là lực lượng của thần đạo, tuyệt đối đã vượt qua cực hạn đạt tới thần đạo. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Bởi vì chỉ có lực lượng của thần đạo mới có thể dẫn phát sinh ra lực lượng không gian biến dị.
Nếu như nói bây giờ Hạ Nhất Minh đã nắm được lực lượng của cao thủ Cửu Cửu Trọng Thiên, thì cũng chỉ có thể nói hắn mới nắm giữ được chiếc chìa khóa để tiến vào cánh cửa thần đạo. Sau khi Quang Ám chi lực kết hợp lại với nhau, chúng nó đã có thể phóng xuất ra uy lực chân chính của thần chi lực.
Trong lòng Hạ Nhất Minh chợt hiểu, trách không được vì sao Hoàng Tuyền lão tổ lại quay đầu bỏ chạy, bởi vì hắn hiểu được cỗ lực lượng này không thể chống đỡ nổi.
Hoàng Tuyền lão tổ nói không sai, muốn đối phó cỗ lực lượng này, trừ phi là nhân lúc Quang Ám chi lực chưa hoàn toàn dung hợp mà phá vỡ, nếu không thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa.
Bởi vì Quang Ám sau khi hợp bích thì đã sinh ra một loại lực lượng biến đổi về chất, mà trước loại lực lượng này cho dù là Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả cũng phải nhanh chóng lui ra xa.
Bất quá, trên mặt Hạ Nhất Minh lúc này cũng không vui, không buồn, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía trước, lực lượng trên bàn tay nhanh chóng khuếch tán ra xugn quanh bao phủ lấy Bách Linh Bát và Bạch Mã Lôi Điện.
Không gian quanh người Hạ Nhất Minh kịch liệt chấn động, tựa như không gian nơi hắn đứng đang xảy ra một trận động đất cấp mười hai, hoặc ở xung quanh đang có rất nhiều dòng chảy ngầm muốn đem toàn bộ lực lượng của hắn hấp thu vào trong đó.
Nhưng mà, ở quanh người hắn đột nhiên cũng xuất hiện một tầng kết giới Quang và Ám, hai loại lực lượng này kết hợp với nhau không hề khác gì với hai vị cường giả phương Tây.
Dao động xung quanh mặc dù lợi hại, giống như một chiếc mắt cắt, muốn đem toàn bộ các thứ xung quanh phá hủy đi. Nhưng mà, khi cỗ lực lượng này động phải kết giới quanh người Hạ Nhất Minh lại lập tức an tĩnh trở lại, ngay cả một chút ba động cũng không có.
Được loại lực lượng này bảo vệ cho dù là xung quanh xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, Hạ Nhất Minh vẫn vững như thái sơn, không chút nào dao động.
Sắc mặt hai người Gia Phỉ Nhĩ Đức và Phất Lan Khắc Lâm đều trở nên cổ quái, ở trong mắt bọn họ ánh lên vẻ bất an, hoảng sợ, còn có vẻ khó tin.
- Quang Ám thần lực, ngươi làm thế nào lại làm được? - Phất Lan Khắc Lâm thì thào nói.
Hắn đối với việc Hạ Nhất Minh có Quang Ám thân thể thì không có gì kỳ quái, nhưng Hạ Nhất Minh rõ ràng nắm giữ Thổ chi thần lực. Đã như vậy hắn lại còn có thể nắm hấp thu cả Quang Ám thần lực nữa sao?
Chẳng lẽ ở trong cơ th hắn lại có thể dung hợp đồng thời ba loại thần lực có thuộc tính khác nhau?
Như vậy thực lực của hắn đã vượt xa Nhân Đạo Đỉnh Phong, chỉ sợ ngay cả người trong thần đạo cũng không thể hấp thu được ba loại thần lực khác nhau.
Bất quá, cho dù là hắn đồng thời hấp thu Quang Ám thần lực, nhưng làm sao có thể dung hợp với nó làm một? Muốn làm được điều này thì khó khăn gặp phải sẽ vô cùng lớn, không ai có thể rõ điều này hơn hai vị phương Tây cường giả.Hạ Nhất Minh cười hắc hắc, nói:
- Quang Ám thần lực quả nhiên cường địa, các ngươi cũng nếm thử một chút đi.
Hai tay hắn đồng thời động, Quang Ám lực lượng nhất thời tuôn ra mãnh liệt đánh về phía hai người Phất Lan Khắc Lâm.
Lực lượng cường đại ở giữa không trung giống như Phong Hỏa Luân liên tục xoay tròn, trước khi động đến đối phương đã huyễn hóa thành một đồ án hình thái cực.
Ngũ Hành hợp nhất có thể luân chuyển tuần hoàn, Quang Ám hợp bích cũng đồng dạng có kết quả như thế.
Hạ Nhất Minh đã tham khảo thủ pháp của Ngũ Hành Hoàn rồi đem hai cỗ lực lượng này dung hợp với nhau.
Quang Minh chi trượng cùng với Hắc Ám Tỏa Liên lại một lần nữa được vung lên, mặc dù có thể đánh vỡ đồ án thái cực đang luân chuyển, nhưng lực lượng quanh người bọn họ cũng bị trùng kích một cách mạnh mẽ.
Bởi vậy mới thấy được, Hạ Nhất Minh dung hợp hai cỗ lực lượng cường đại này so với hai vị cường giả phương Tây còn mạnh hơn một bậc.
Trong mắt thoáng xuất hiện một tia kiêu ngạo, phương pháp Quang Ám kết hợp công kích này chính là do Hạ Nhất Minh sáng tạo ra, ánh mắt hắn tràn ngập niềm tin tưởng. Nếu bây giờ để cho hắn tự mình giao thủ với một vị cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong cảnh giới, hắn khẳng định có thể chiến thắng một cách dễ dàng.
Phất Lan Khắc Lâm và Gia Phỉ Nhĩ Đức liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt bọn họ hiện lên một tia sát khí. Giờ phút này, hai người đã thầm quyết định, dù phải hao tổn đại giới cũng phải hủy đi được Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả trẻ tuổi này.
Quang Ám lực lượng khổng lồ từ trên người bọn họ phóng ra không hề được giữ lại, hơn nữa sau khi kết hợp lại còn phát huy ra uy lực cường đại vô cùng.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, mặc dù hắn khám phá ra ảo diệu khi Quang Ám thần lực kết hợp, nhưng thực lực của đối phương tuyệt đối cao hơn hắn. Hơn nữa trong tay bọn họ còn có hai kiện Quang Ám vũ khí phảng chế thần khí. Đây mới là nguyên nhân chính thức khiến bọn họ có thể phát ra uy lực cao hơn thực lực bản thân mấy lần.
Giờ phút này, trong lòng Hạ Nhất Minh âm thầm hối hận, nếu hắn có thể hấp thu được Kim, Thủy thần lực, như vậy dù cho có một hắn cũng tuyệt đối không sợ hai vị cường giả phương Tây này.
Nhưng giờ phút này, trong lòng hắn lại mơ hồ cảm thấy sợ hãi.
Tuy nhiên, hắn nhanh chóng suy nghĩ, trong đầu đột nhiên truyền đến một tin tức khiến hắn vui mừng không xiết, trên mặt lại càng nở ra nụ cười tươi.
Thần đạo Ngưng Huyết Nhân đã thông qua thần niệm nói cho hắn, thần đạo Xá Lợi Tử cùng với một trăm linh bảy khối xá lợi tử của đại tôn giả đã hoàn toàn dung nhập vào khôi lỗi, hơn nữa khôi phục tới trạng thái tốt nhất.Sau khi chiếm được Xá Lợi Tử do Hoàng Tuyền lão tổ bồi dưỡng ra mấy trăm năm, giống như được phục dụng đại lực hoàn đan, Ngưng Huyết Nhân đã hoàn toàn khôi phục lại thực lực của mình.
Một cỗ lực lượng khổng lồ, thâm sâu từ trong đáy biển lan ra.
Đây là một cỗ lực lượng khó có thể tưởng tượng được, khí thế của nó giống như một ngọn núi lớn lan tỏa ra khắp một khu hải vực rộng lớn. Ngoạii trừ Bách Linh Bát ra, thì kể cả người và thù trong lòng đột nhiên cảm thấy hồi hộp, bởi vì bọn họ đã bị cỗ lực lượng này làm cho run sợ.
Nước biển đột nhiên bắn lên tung tóe, một người từ bên trong biển chậm rãi chồi lên.
Ở quanh người hắn không hề có thần binh ánh sáng, cũng không có chút lực lượng nào ba động. Tuy nhiên, thân thể của hắn lại có thể từ trong đáy biển chậm rãi bay lên không.
Nhìn thấy một màn khó tin này, hai vị cường giả đứng đầu phương Tây đều cảm thấy vô cùng khó tin.
- Ngự không phi hành.... Không có khả năng! - Phất Lan Khắc Lâm thì thào nói.
Không hề nhờ tới thần binh ánh sáng, trực tiếp ngực không phi hành, chuyện này trước đây chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi. Khi cảnh giới thần đạo biến mất, một màn này không ai còn thấy xuất hiện ở trên thế giới nữa.
Kể cả Bảo Trư cùng với Bạch Mã Lôi Điện ở bên cạnh, tất cả mọi người đều cảm thấy miệng lưỡi mình khô khốc.
Hơn nữa, khuôn mặt người này lại không hề xa lạ, người này chính là bị Hạ Nhất Minh dùng ngón tay điểm vào mi tâm - Vũ gia lão tổ.
Từ từ quay đầu lại, Vũ gia lão tổ đưa ánh mắt không chút cảm tình nào nhìn về phía Hạ Nhất Minh. Mặc dù biết đây là một con khôi lôi, hơn nữa một phần thần niệm của nó còn ở trong đầu mình, nhưng Hạ Nhất Minh lại vẫn cảm nhận được một cỗ khí tức lạnh lẽo tới cực điểm.
Da đầu hắn hơi chút tê dại đi, trái tim đập nhanh hơn trước vài phần.
Bất quá hắn phản ứng cũng vô cùng nhanh, không chút do dự chỉ về phía hai vị cường giả phương Tây, nói:
- Giết bọn họ.
Sắc mặt hai vị cường giả phương Tây khẽ biết, bọn họ mơ hồ phát hiện ra, biến hóa của Vũ gia lão tổ tựa hồ liên quan tới Hạ Nhất Minh. Nhưng bọn họ lại không biết vì sao con khôi lỗi này lại nghe theo mệnh lệnh của Hạ Nhất Minh. Hơn nữa cấp bậc của con khôi lỗi chỉ thoáng chốc đã tăng tới một cảnh giới khó tin.
Vũ gia lão tổ quay người trở lại, hắn không chút do dự đưa tay lên.
Tốc độ dơ tay của hắn cũng không phải là nhanh, nhưng khi hắn bắt đầu giơ tay lên cả thiên địa bắt đầu thay đổi....
Thiên địa chi lực tụ tập về phía cánh tay của Vũ gia lão tổ với tốc độ điên cuồng chưa từng thấy.
Cỗ lực lượng này cũng không tiến vào trong thân thể hắn, mà bao quanh lấy cánh tay của hắn, phảng phất giống như một đội quân cường đại đang chấp hành mệnh lệnh một cách nghiêm chỉnh.
Trên bầu trời, cuồng phong bắt đầu gào thét, mây đen cuồn cuộn, ngoài khơi sóng biển bắt đầu nổi lên dữ dội.
Chỉ trong nháy mắt cả thiên địa đã xảy ra biến hóa khó tin.
Chỉ ngắn ngủi thời gian dơ một cách tay lên, trong phương viên trăm dặm, thiên địa chi lực lấy tộc độ nhanh không thể tưởng tượng nổi tụ tập lại phía Vũ gia lão tổ.
Cánh tay của hắn giống như thái sơn, cả cánh tay giơ lên cao giống như một thanh đại khảm đao đang chuẩn bị chém xuống.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau