VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 866 - Chương 870

Chương 866: Thần niệm siêu cường

Hạ Nhất Minh cảm ứng được Bảo Trư ở trong dòng chảy dung nham phát sinh ra biến hóa thần kỳ, trong lòng hắn tràn ngập kinh ngạc và cảm khái.
Dựa theo lời nói của Lệ Giang Phong, Hạ Nhất Minh có được thần khí Cửu Long Lô thì tiến vào đây hẳn là đạt được không ít chỗ tốt. Nhưng bây giờ Hạ Nhất Minh còn chưa tìm được chỗ tốt nào thì Bảo Trư đã bắt đầu hấp thu Hỏa chi lực có linh tính.
Từ từ, Hạ Nhất Minh thu hồi lại ý niệm của mình, bởi vì hắn xác định được, dòng chảy nham thạch nơi này mặc dù mãnh liệt nhưng không gây ra uy hiếp với Bảo Trư, ngược lại còn mang tới cho nó rất nhiều chỗ tốt.
Đã như vậy, hắn cũng không tiếp tục chú ý tới nữa.
Khoanh chân ngồi xuống, Hạ Nhất Minh bình tĩnh nhìn dòng nhung nham đáng sợ đang chảy, hai mắt từ từ nhắm lại.
Hắn lẳng lặng cảm ứng Hỏa chi lực thần kỳ từ nơi đó phát ra.
Mơ hồ, hắn có thêm một loại dự cảm, Lưu Ly lão tổ không tiếc ngàn dặm truyền lệnh xuống, để đệ tử đưa hắn tới nơi này hiển nhiên là đối với Hỏa chi lực thần kỳ ở đây có liên quan.
Ý niệm cường đại lấy Hạ Nhất Minh làm trung tâm dần khuếch tán ra xung quanh, hắn cẩn thận thăm dò Hỏa chi lực ở bốn phía.
Giống như rung động trên mặt nước vậy, ý niệm của hắn dần làn xa ra bốn phía, bất quá khi cảm nhận được Hỏa chi lực nồng động ở bốn phía, ý niệm của Hạ Nhất Minh không tự chủ được hướng về một phía tập trung lại.
Nơi này chính là chỗ cao nhất trong dòng chảy, ý niệm khổng lồ xuyên qua dung nham trực tiếp tiến vào lòng núi lửa, hơn nữa vẫn không ngừng khuếch tán ra.
Giờ phút này, Hạ Nhất Minh cũng không ph hiện ra, ý niệm của hắn đã khuếch tán ra phạm vi hơn xa so với cực hạn mà bình thường hắn có thể đạt tới.
Trước lúc này, ý niệm của hắn khuếch tán ra cũng chỉ ở trăm trượng quanh người đã là rất giỏi rồi. Nhưng giờ phút này, ý niệm của hắn phát tán ra lại như vô cùng vô tận, hướng về phía vực sâu không đáy ở phía cuối dòng chảy tiếp tục thăm dò.
Hỏa chi lực ở chung quanh không ngừng tràn ra mang theo linh tính, còn ý niệm của Hạ Nhất Minh tự động khuếch tán ra theo linh tính đó, hơn nữa ý niệm của hắn càng lúc càng rời đi xa hơn.
Cũng không biết bao lâu, đột nhiên Hạ Nhất Minh phát hiện ý niệm của mình đã đạt tới cực hạn, dù cố gắng cách nào đi nữa thì hắn cũng không thể phát tán xa hơn nữa. Mà chỉ có như vậy hắn mới giật mình cảm giác được, nguyên lai ý niệm của hắn đã đạt tới tình trạng khó tin này.
Trong lòng hắn bắt đầu giống như dậy sóng ngập trời vậy, khó có thể bình phục trở lại.
Ở trong cảm giác của mình, ý niệm của hắn đã theo núi lửa chui xuống đáy biển, hơn nữa dọc theo đáy biển di chuyển ra hơn ngoài trăm ngàn dặm.
Có thể nói, với tu vi của hắn hiện này trong phương viên trăm ngàn dặm đều có thể bao phủ.
Đây là loại cảm giác gì?
Đây là cảm giác cao cao tại thượng như thần linh ở trên trời vậy.
Giờ phút này, trong lòng Hạ Nhất Minh tràn ngập cảm giác nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt. Hắn tựa hồ như đã biến thành một vị cường giả thần đạo ở trong truyền thuyết. Tất cả những ai có tu vi dưới thần đạo, cho dù là Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả như Phất Lan Khắc Lâm cũng trở nên nhỏ bé giống như một con kiến hôi vậy.
Trái tim của Hạ Nhất Minh đập nhanh hơn trước, hắn cảm ứng được hết thảy mội thứ ở xung quanh, cuối cùng xác định chính mình không phải đang nằm mơ, mà chuyện xảy ra chính là sự thật.
Bất quá, ý niệm của hắn mặc dù có thể bao phủ trăm ngàn dặm, nhưng cũng không thể đem tất cả mọi thứ thu lại vào trong tầm mắt.
Hắn có thể cảm nhận được trong phạm vi này xuất hiện mấy cỗ khí tức cường đại, chính là Bạch Mã Lôi Điện và Trang Mộc Nam. Đương nhiên ngoài bọn họ ra còn có vô số các khí tức mạnh yếu khác nhau, có khí tức của nhân loại, cũng có của linh thú, còn có rất nhiều khí tức của các sinh vật biển. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Khi ý niệm của Hạ Nhất Minh chú ý vào một người hay một vật nào đó, hắn có thể rõ ràng "nhìn thấy" được mọi biến hóa phát sinh quanh thân thể của sinh vật đó.
Loại cảm giác này phi thường quái dị, đồng thời có thể làm cho người ta sinh ra một loại cảm giác không gì là không nắm được trong tay.
Đây là khoái cảm mãnh liệt tới cực điểm, giống như là có thể làm cho người ta bị nghiện cảm giác này vậy, không ngừng muốn thử đi thử lại.
Hắn lẳng lặng cảm thụ hết thảy những biến hóa thần kỳ đó, hồi lâu sau hắn hiểu được, không phải là ý niệm của hắn không thể tiếp tục khuếch tán ra. Mà là bởi vì ý niệm của hắn không thể liên lạc được với linh tính của Hỏa chi lực.Nói cách khác, nếu địa phương đó có loại Hỏa chi lực thần kỳ này, vậy ý niệm của hắn có thể tiếp tục kéo dài ra. Một khi loại lực lượng đó biến mát, hoặc suy yếu tới một trình độ nào đó thì hắn không thể khuếch tán được ý niệm của mình nữa.
Phát hiện ra được điểm này, trong lòng Hạ Nhất Minh có cảm giác mất mác vô cùng.
Hắn thậm chí có thể xác định, một khi ý niệm của mình rời khỏi nơi đây, như vậy loại cảm giác có thể nắm hết thảy mọi thứ trong tay cũng theo đó mà biến mất.
Trong lòng hắn rất không muốn chuyện này xảy ra, giờ phút này hắn muốn mình có thể vĩnh viễn đem ý niệm phóng xuất ra xa, hơn nữa không chỉ ở chỗ này mà thôi.
Nhưng mà, từ từ, ý niệm của Hạ Nhất Minh bắt đầu kiên định lại, hắn thu hồi ý niệm của mình trở về.
Mặc dù hắn không nỡ rời xa khỏi cảm giác này, nhưng động tác của hắn không chút nào chậm, hơn nữa còn không hề đình chỉ chút nào.
Một Ngũ Khí tôn giả cường đại một khi đã hạ quyết tâm, như vậy hắn sẽ không bị bất cứ thứ gì ảnh hưởng tới.
Một hồi lâu sau, Hạ Nhất Minh đột nhiên mở mắt ra, hắn thở dài một hơi, trong ánh mắt lóe lên quang mang kỳ dị.
Trải qua kinh nghiệm kỳ dị vừa rồi, Hạ Nhất Minh cảm ứng được đây là một cỗ lực lượng cường đại. Cùng so sánh với lực lượng của Nhân Đạo Đỉnh Phong, thì bọn họ căn bản không đáng giá một xu.
Bất quá, cỗ lực lượng này dù là khổng lồ, nhưng lại phân tán ở khắp nơi, quả thực chính là trải dài khắp ngàn trăm ngàn dặm.
Loại cảm giác này trước kia Hạ Nhất Minh đã từng thử qua, đó chính là khi ở trong Vạn Thụ Cốc của Động Thiên Phúc Địa.
Khối thần thụ đã sinh tồn không biết bao nhiêu năm, chẳng những nó có sức sống cường đại, hơn nữa gốc rễ của nó cũng vô cùng phức táp, kéo dài ra ngoài hơn trăm ngàn dặm.
Bất quá, khi ý niệm của Hạ Nhất Minh cùng với thần thụ tương giao, loại cảm giác lực lượng của thần thụ quán thâu vào mặc dù làm cho Hạ Nhất Minh phải thống khổ, nhưng bằng vào sức sống cường đại của nó lại không khiến cho hắn bất cứ thương tổn nào.
Mà nơi này, Hỏa chi lực rõ ràng không có Sinh Mệnh chi lực như thần thụ, cho nên khi Hạ Nhất Minh phóng xuất ra ý niệm thăm dò. Dưới sự trợ giúp của nó đã làm cho hắn nếm thử cảm giác giống như thần linh vậy.
Hắn có thể khẳng định, ý niệm cường đại như vậy đừng nói là loài người không có khả năng xuất hiện, cho dù là đại xà ở trong Quỷ Khốc Lĩnh kia c không thể đạt tới trình độ đó.
Có thể khuếch tán ý niệm ra trăm ngàn dặm chỉ sợ cũng chỉ có cường giả trong thần đạo mới có năng lực ấy.Liên tưởng tới thần thụ trong Động Thiên Phúc Địa, Hạ Nhất Minh nhất thời hiểu được.
Ở trong ngọn núi lửa này khẳng định cũng có vật tồn tại giống như thần thụ đó, mà không nghi ngờ nó chính là vũ khí cuối cùng mà Lưu Ly động có thể dựa vào.
Hắn thở dài một hơi, trong lòng bỗng hiện lên một ý niệm, không biết ở Tây Bắc Thiên Trì nhất mạch có được loại lực lượng thủ hộ gì?
Lần này tiến vào đây mặc dù không làm cho thực lực của hắn có kỳ ngộ gì mà tăng mạnh, nhưng đối với Hạ Nhất Minh mà nói chuyến đi này thu hoạch cũng khó lường.
Ý niệm giống như cường giả trong thần đạo, loại kỳ ngộ này cũng chỉ có thể cảm ngộ được chứ không thể truyền ra bằng lời. Chuyện tình này phát sinh trên người hắn đối với ngày sau khẳng định sẽ có tốt không thể nói hết được.
Hắn một lần nữa nhắm hai mắt lại, yên lặng cảm ứng hết thảy mọi thứ xung quanh.
Từ trên người hắn, ngũ thải quang mang từ từ được phóng thích ra, linh tính của Hỏa chi lực ở trung quanh không ngừng tiến nhập vào trong Ngũ Hành thế giới.
Mặc dù tốc độ hấp thu Hỏa chi lực của Ngũ Hành Hoàn rất nhanh, nhưng Hỏa chi lực ở nơi này quả thực quá mức khổng lồ.
Đối với Hỏa chi lực bao phủ trong trăm ngàn dặm xung quanh, thì lực lượng mà Ngũ Hành Hoàn hấp thu lấy giống như chín con trâu mất đi một sợi lông vậy.
Ý niệm dần tiến vào trong Ngũ Hành Hoàn, Hạ Nhất Minh kinh ngạc phát hiện, ở trong thấy giới này hắn đột nhiên cảm nhận được hai đạo lực lượng kỳ dị mà quen thuộc.
Trong đó có một đạo chính là do vừa hấp thụ Hỏa chi lực, Hỏa chi lực hấp thu ngày hôm nay ngưng tụ thành quang mang màu đỏ tinh tế bám vào xung quanh Cửu Long Lô. Màu sắc đỏ tươi của nó so với Cửu Long Lô tựa hồ không hề thua kém chút nào.
Còn một loại lực lượng khác càng làm cho Hạ Nhất Minh giật mình hơn.
Loại lực lượng này chính là Sinh Mệnh chi lực từ trên thân thần thụ của Động Thiên Phúc Địa phát ra.
Ngày xưa khi ở trong Động Thiên Phúc Địa, Hạ Nhất Minh cũng từng hấp thu Sinh Mệnh chi lực cường đại của thần thụ, nhưng khi tiến vào trong Ngũ Hành thế giới loại lực lượng đó tựa như đã tiêu tán đi.
Cho đến giờ phút này, hắn mới biết được, nguyên lai cỗ lực lượng đó cũng không tiêu tán, mà nó chỉ tản ra trong Ngũ Hành thế giới thôi. Bây giờ khi Hỏa chi lực tiến vào làm nó bị ảnh hưởng mà chậm rãi hiện ra.
Ý niệm đảo qua hai cỗ lực lượng kia một hồi lâu nhưng không phát hiện ra điều gì, Hạ Nhất Minh cuối cùng đành buông tha cho ý định nghiên cứu chúng.
Bởi vì hắn mơ hồ có cảm giác được, hai cỗ lực lượng mạnh mẽ này cũng không phải là với thực lực hiện nay của hắn có thể điều khiển được. Sinh Mệnh chi lực của thần thụ thì hoàn hảo một chút, nhưng linh tính của Hỏa chi lực lại không thể động vào một chút nào. Đặc biệt là ở bên cạnh nó còn có đại thần khí Cửu Long Lô.
Vừa nhìn thấy đồ vật này, Hạ Nhất Minh đã lập tức bỏ qua ý định thăm dò nó.
Cổ tay hơi lộ, Hạ Nhất Minh đã đem những hỏa long do chính mình sử dụng Cửu Long Lô luyện chế phóng thích ra. Hắn để cho Hỏa Long tiến nhập vào trong dòng chảy dung nham để hấp thu Hỏa Chi lực đặc thù ở nơi đây.
Đương nhiên, dưới sự điều khiển của Hạ Nhất Minh, con Hỏa Long này cũng không tiến lại gần quấy rầy Bảo Trư đang tu luyện. Dù sao dòng chảy nham thạch ở nơi đây có phạm vi rất lớn, kiếm cho chúng nó một chỗ thoải mái để hoạt động cũng không phải là khó.
Ở chỗ này lưu lại sáu canh giờ, Hạ Nhất Minh mới thu tay lại, đem toàn bộ Hỏa Long thu vào trong Ngũ Hành Hoàn.
Sau đó, cổ tay hắn lại tiếp tục động, Ngũ Hành Hoàn hóa thành một đạo quang mang tiến vào trong đan điền của hắn.
Nhưng mà, giờ phút này, động tác của Hạ Nhất Minh đột nhiên cứng lại, bởi vì hắn cảm giác được, Ngũ Hành Hoàn khi quay về đan điền li tự động xoay tròn.
Trong lòng tròn của Ngũ Hành Hoàn, hai luồng lực lượng cường đại bất đồng không ngừng từ di động, chúng thoát ly khỏi Ngũ Hành không gian trực tiếp tiến vào trong hỗn độn đan điền.

Chương 867: Thần chi lực cùng Hỏa Long biến dị

Lực lượng từ trong Ngũ Hành Hoàn rời đi hiển nhiên chính là Hỏa chi lực cùng Mộc chi lực vừa ngưng tụ lại.
Khi cảm thấy hai cỗ lực lượng này từ Ngũ Hành Hoàn bay ra tiến nhập vào hỗn độn đan điền, trong lòng Hạ Nhất Minh có cảm giác hồ nghi.
Đương nhiên, hắn cũng không lo lắng chút nào cho đan điền của mình, dù sao giờ phút này trong đan điền của hắn cũng không ít các thứ khác. Chính vì điều này nên hắn mới không lo lắng.
Bất quá, đối với hai cỗ lực lượng mới này, Hạ Nhất Minh đối với nó có chút tò mò, toàn bộ lực chú ý của hắn nhanh chóng dời về phía đan điền.
Hai cỗ lực lượng này sau khi rời khỏi Ngũ Hành Hoàn thì nó giống với những cỗ lực lượng khác, đều yên ổn ở trong đan điền của nó. Hơn nữa nó còn không ngừng hấp thu Hỗn Độn chi lực ở trong đan điền của hắn, chỉ là tốc độ hấp thu của nó cũng không mau. Đối với tu vi của mình Hạ Nhất Minh cũng chưa thấy nó tạo ra ảnh hưởng gì không tốt, cho nên Hạ Nhất Minh cũng chưa từng để ý tới mấy cái này.
Nhưng mà, rất nhanh sau đó Hạ Nhất Minh liền cảm thấy có chút không thích hợp.
Đan điền của hắn bây giờ đã có không ít khách, trong đám thần binh ngoại trừ Ngũ Hành Hoàn ra thì còn có Huyền Quy Xác và Cực Quang chi kiếm.
Chúng nó chiếm một vị trí ở trong đan điền, giống như đang chờ đợi mệnh lệnh để xuất phát, từ trên chúng nó toát ra khí tức uy nghiêm.
Ngoài ra, còn có Quang Minh lực lượng từ Luân Hồi chi địa, cùng với Hắc Ám chi lực và Âm Sát chi khí ở Quỷ Khốc Lĩnh. Những loại lực lượng này giống như có ý thức độc lập của nó vậy, đều chiếm cứ lấy một khoảng riêng của mình, rồi dùng phương thức của chính nó mà chậm rãi lớn mạnh hơn. Mà tới gần địa phương của Âm Sát chi khí, còn có Ngưng Huyết Nhân, Hạ Nhất Minh không biết nó tiến vào đó bằng cách nào nữa.
Trải qua hơn một năm điều dưỡng, thân thể của Ngưng Huyết Nhân đã hoàn toàn bình phục như cũ. Chỉ là lực lượng tển người nó tựa hồ đã hao tổn hết, mặc dù không ngừng hấp thu Hỗn Độn chi lực trong đan điền, nhưng so với lúc trước khi tổn hại thì không đáng nhắc tới.
Không có lực lượng cường đại bổ sung, Ngưng Huyết Nhân phỏng chừng rất khó rời khỏi nơi đây.
Trong đan điền, ngoại trừ những thứ này ra, còn có một loại lực lượng phi thường cường đại, đó chính là Thổ chi thần lực mà hắn ở trong Thông Thiên Bảo Tháp của Linh Tiêu Bảo Điện nhận được.
Đây là thần lực chính thức, hơn nữa là thần lực duy nhất hắn có thể vận dụng.
Dưới thần đạo, tựa hồ cũng chỉ có Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả mới có thể có được một ít thần lực.
Hạ Nhất Minh cùng với Hoàng Tuyền lão tổ và Phất Lan Khắc Lâm giao thủ đã lĩnh giáo được thần lực của hai người đó. Cho nên hắn hiểu được đến cấp bậc của bọn họ khẳng định sẽ có được một chút thần lực ở trong người. Chỉ bất quá cỗ lực lượng này rất nhỏ, hơn nữa cũng không cách nào đem toàn bộ uy lực của thần lực phát huy ra.
Nếu không như thế, sợ rằng Hạ Nhất Minh sẽ không có cơ hội chống lại bọn họ.
Thổ chi thần lực đến nay vẫn là một đòn sát thủ của Hạ Nhất Minh, nhưng giờ phút này, Thổ chi thần lực nồng động bắt đầu ngo ngoe muốn động. Nó chủ động hướng về phía hai cỗ lực lượng vừa tiến vào đan điền đi tới.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, hắn cẩn thận quan sát những biến hóa ở trong đan điền của mình.
Tuy đan điền của hắn có rất nhiều thứ, nhưng trước nay Hạ Nhất Minh sở dĩ rất an tâm là vì chúng nó không di chuyển loạn, cũng không tạo thành xung đột với nhau. Mỗi một loại lực lượng đều ổn định tại vị trí của mình, chúng không hề đi trêu chọc lực lượng khác.
Nhưng mà, giờ phút này, tục lệ đó tựa hồ đã bị phá vỡ không chút lưu tình nào.
Thổ chi thần lực chậm rãi di dộng mang theo một dải quang mang vàng kim đi về phía Mộc, Hỏa chi lực. Giống như trên hai cỗ lực lượng này có cái gì đó hấp dẫn Thổ chi thần lực vậy, ngay cả ý niệm Hạ Nhất Minh cũng không thể làm gì để ngăn cản lại.
Trong lòng hơi động, Hạ Nhất Minh buông tha cho suy nghĩ của mình, hắn lẳng lặng quan khán mọi việc đang xảy ra.
Cuối cùng, Thổ chi thần lực đã đi tới gần hai cỗ lực lượng mới, quang mang màu vàng của nó cùng với hai lực lượng này bắt đầu tiến hành tiếp xúc nhỏ.
Tại giờ phút này, sự lo lắng trong lòng Hạ Nhất Minh lại dâng lên.
Đối mặt với lực lượng cường đại trong đan liền lần đầu tiên tiến hành tự di chuyển, cho dù là Hạ Nhất Minh cũng có cảm giác run sợ.
Bất quá, chuyện tình xảy ra tiếp theo làm Hạ Nhất Minh vui mừng khôn xiết.
Sau khi ba cỗ lực lượng này gặp nhau, cũng không khiến cho đan điền nổ mạnh hay dẫn tới kết quả tẩu hỏa nhập ma, mà là ba cỗ lực lượng này chậm rãi hòa nhập cùng một chỗ.Chúng nó giống như hữu hình chi hoa lúc đầu, chiếm cứ ba phương vị bất đồng, cùng tỏa ra quang mang nhu hòa của mình. Ba loại lực lượng này hình thành một chỉnh thể quỷ dị, chúng cùng nhau hấp thu Hỗn Độn chi lực trong đan điền.
Hạ Nhất Minh thở dài một hơi, sau khi thấy một màn này, trong lòng hắn càng vui mừng hơn, đến mức hắn muốn hét lên một tiếng thật lớn.
Hắn cuối cùng có thể xác định, hai cỗ lực lượng này chính là Hỏa chi thần lực cùng Mộc chi thần lực.
Chỉ cần ngẫm lại, hai cỗ lực lượng này phân biệt đến tứ hai nơi là Sinh Mệnh lực lượng của thần thụ và Hỏa chi lực trong Vạn Trượng Hỏa Sơn thì biết lai lịch của nó không hề đơn giản.
Nhưng mà, vô luận Hạ Nhất Minh đoán thế nào cũng không nghĩ ra hai cỗ lực lượng này lại là hai hệ thần lực khác.
Cảm thụ được ba cỗ lực lượng này đang trao đổi thần lực ở trong đan điền, trong lòng Hạ Nhất Minh tràn ngập niềm tin mãnh liệt.
Ba cỗ thần lực cùng với Ngũ Hành chi lực và thần khí Cửu Long Lô cũng không giống nhau, đây chính là loại lực lượng cường đại nhất nghe theo sự khống chế của hắn. Nếu trong lúc cùng người giao thủ, hắn đột nhiên đem thần lực phóng xuất ra thì cho dù là Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả cũng phải trả giá rất lớn để thoát thân.
Uy lực của thần lực cường đại tới mức nào thì không có ai cảm thụ rõ ràng hơn hắn, khi hắn chức kiến qua cuộc chiến của thần khí Cửu Long Lô và thụ thần. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Chỉ cần có thể đem toàn bộ những lực lượng trong đan điền phóng thích ra, như vậy lúc đối mặt với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả hắn không nhất định sẽ rơi xuống hạ phong.
Nghĩ tới điều này, Hạ Nhất Minh vung tay lên, Hỏa chi thần lực ở trong đan điền bị điều động, trong nháy mắt nó đã dung nhập vào trong Ngũ Hành Hoàn.
Ngũ Hành Hoàn phóng xuất ra quang mang màu đỏ như màu của dung nham, uy lực cường đại của thần lực dĩ nhiên có thể đem ngũ hành quang mang hoàn toàn áp chế đi.
Nhưng ngay sau đó Hạ Nhất Minh lập tức đem ý niệm muốn thử uy lực của cỗ lực lượng này áp chế xuống.
Địa phương này tuyệt đối không phải là nơi đề thí nghiệm chuyện này.
Từ từ, ngũ hành quang mang khôi phục lại ánh sáng của mình, Hỏa chi thần lực cường đại thu lại trở về đan điền.
Tâm niệm Hạ Nhất Minh hơi chuyển động, Mộc chi thần lực cường địa cùng Thổ chi thần lực cùng lúc tiến vào Ngũ Hành Hoàn. Mặc dù Hạ Nhất Minh cũng không đem loại lực lượng này phóng xuất ra, nhưng có thể làm tới bước này thì hắn đã quá mức vui mừng rồi.
Trước kia muốn mượn lực của Thổ chi thần lực, hắn chỉ có thể thi triển Thổ hệ ấn pháp, sử dụng Kình Thiên Ấn làm vật dẫn, Phiên Thiên Ấn để kích hát mới có thể đem uy lực của Thổ chi thần lực phát ra. Nhưng giờ phút này, hắn chỉ cần sử dụng Ngũ Hành Hoàn là có thể dễ dàng sử dụng thần chi lực.Trong lòng hắn lúc này dâng lên hào khí ngút trời, nếu giờ đây Phất Lan Khắc Lâm ở trước mặt hắn, như vậy hắn sẽ không chút do dự mà khiêu chiến đối phương.
Công thì có thần lực, thủ lại có Huyền Quy Xác, ngay cả đối mặt với Nhân Đạo Cường Giả hắn cũng không chút nào úy kỵ.
"Hô...."
Nham thạch nóng chảy đột nhiên kịch liệt bốc lên, giống như phía dưới đó đang có quái thú khổng lồ khuấy động.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, ở trung tâm vùng dung nham chính là vị trí của Bảo Trư. Nếu như tiểu tử kia có gì đó khôn hay xảy ra, như vậy hắn hối hận cũng không kịp.
Bất quá, trong lòng Hạ Nhất Minh có chút quái dị, mới vừa rồi hắn dùng ý niệm của mình thăm dò, tựa hồ như ngoài Bảo Trư ra thì không có sinh nào khác. Cho nên từ đó đến nay hắn không hề tiếp tục giảm thị Bảo Trư.
Bỗng nhiên, dòng dung nham bị rẽ ra, một đạo thân ảnh màu đó nhanh chóng nhảy lên.
Nhìn thấy đạo thân ảnh màu đỏ, nhãn tình Hạ Nhất Minh sáng lên.
Mặc dù, màu sắc bên ngoài của Bảo Trư vẫn là màu đỏ, nhưng Hạ Nhất Minh chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra.
Có lẽ bởi vì ở trong lòng dung nham thời gian quá dài, cho nên thân hình Bảo Trư có màu đỏ như máu. Thân hình đáng yêu lúc đầu của Bảo Trư giờ phút này trở nên có chút đáng sợ.
Bất quá, biền hóa bề ngoài của nó Hạ Nhất Minh cũng chỉ để ý một chút, khi hắn cảm nhận được từ trên người tiểu tử này toát ra Sinh Mệnh chi lực cường đại, thì trong lòng hắn đã hoàn toàn yên tâm.
Mặc dù khí tức của Bảo Trư còn xa mới đáng sợ như Bạch Mã Lôi Điện, nhưng cũng đã tiếp cận với Vũ gia lão tổ khi mới ngưng luyện thành Ngũ Hành thân thể.
Lấy thiên phú của tiểu tử này, chỉ cần không ngừn tiếp tục tu luyện, như vậy đạt tới cảnh giới của Bạch Mã Lôi Điện tuyệt đối không phải là việc khó.
Bảo Trư liếc mắt nhìn qua thân thể mình, tựa hồ như cũng hiểu được có chút khó coi. Nó lầm bầm vài tiếng, trên người đột nhiên bốc lên quang mang màu trắng. Sau khi quang mang này tiêu tán, màu đỏ trên thân thể dần dần bị đẩy lui đi, khôi phục trở lại thân thể trắng như tuyết của nó.
Đến tận lúc này, Bảo Trư mới nhếch miệng lên cười.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, ánh mắt của hắn dời về phía dòng dung nham nóng chảy.
Sau đó, hắn thấy được một cong Hỏa Long từ trong dòng dung nham phóng lên cao. Nó ở giữa không trung chuyển mình một cái rồi lại rơi vào trong lòng dung nham.
Ngoài miệng Hạ Nhất Minh lộ ra nụ cười hiểu rõ, trong lúc Bảo Trư tiến vào trạng thái tu luyện, nó đã thả ra Cửu Xỉ Đinh Ba, để cho chín con hỏa long ở trong này nhiệt tình hấp thu Hỏa chi lực có linh tính.
Chín con Hỏa Long ở trong Cửu Xỉ Đinh Ba còn mạnh hơn rất nhiều Hỏa Long mà do Hạ Nhất Minh luyện thành. Trải qua quá trình tẩy lễ lần này chúng dường như đã thoát thai hoán cốt, chúng ở giữa không trung xoay tròn, không ngừng xảy ra biến hóa, cuối cùng hòa thành vào một thể.
Chín con hợp làm một, biến thành Hỏa thần long đặc biệt to lớn.
Mặc dù thần long này không thể so với lão gia hỏa ở trong Cửu Long Lô, nhưng nó cũng có vài phần phong phạm và uy nghiêm của lão.
Bảo Trư tiến lên trước, chân hạ xuống đầu Hỏa Long, rồi cả hai một lần nữa rơi vào trong dòng chảy dung nham, tiếp tục tiến hành hấp thu Hỏa chi lực.
Lần này đây, Bảo Trư cùng với Hỏa Long ở trong dòng dung nham suốt ba ngày ba đêm. Khi Bảo Trư nhảy lên khỏi dòng dung nham, hơn nữa tại một khắc nó thu Hỏa Long lại, trong lòng Hạ Nhất Minh xuất hiện cảm gi kiêng kỵ mãnh liệt.
Hắn có một loại cảm giác, chín con Hỏa Long biến thành một con Hỏa Long, làm cho lực lượng của nó đã đạt tới cảnh giới khó tin nổi...

Chương 868: Hải quái đột kích

Biển rộng mênh mông, sóng vỗ cuồn cuộn, có những ngọn sóng cao chót vót lúc ẩn lúc hiện.
Mặc dù lúc này bầu trời không có mây, không khí thật trong lành, nhưng ở ngoài khơi những ngọn sóng vô cùng mãnh liệt, trong từng ngọn đều có nguy cơ ẩn tàng.
Ven bờ biển Lưu Ly đảo, tất cả các nhân viên đều quay trở lại trong đảo, xung quanh ba mươi trượng gần bờ biển không hề xuất hiện bất cứ nhân ảnh nào. Hải cảng lúc bình thường luôn náo nhiệt thì giờ phút này cũng bao trùm một mảnh yên tĩnh.
Nhưng mà, hai đạo nhân ảnh lại từ bên trong đảo đi ra tới sát bờ biển, bọn họ nhìn những tấm ván gỗ đang trôi nổi ngoài khơi dò tàu thuyền vỡ ra, cùng với từng đạo sóng lớn ở gần bến tàu mà trên mặt hiện lên vẻ khó coi.
- Phụ thân, đám hải quái này cũng quá là ghê tởm a. - Lệ Nhã tức giận nói:
- Chúng nó đã phá hư tất cả các thuyền bè, lần này chúng ta tổn thất thật quá lớn đi.
Lệ Giang Phong chậm rãi lắc đầu, nói:
- Lúc này đây vẫn còn là may mắn, nếu như không phải do Kim huynh phát hiện sớm, để cho các đệ tử nhanh chóng rút lui sâu vào trong đảo. Như vậy tổn thất của chúng ta cũng không chỉ một ít thuyền bè mà thôi, trong đó nhất định có một lượng lớn đệ tử. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đôi hàng lông mi thanh tú của Lệ Nhã hơi nhíu lại, khẽ thở dài:
- Nghĩ không ra đám hải quái này hận chúng ta sâu như vậy, chúng nó đã vây đảo chúng ta thời gian một ngày rồi, không biết khi nào thì mới rút lui đây.
Lệ Giang Phong cười khổ một tiếng, nói:
- Đây là hải quái thánh thú lần đầu tiên tiến hành vây đảo, có trời mới biết sẽ kéo dài bao lâu. Chúng ta cứ chậm rãi chờ đợi đi.
Hắn dừng lại một chút, nói:
- Dù sao chúng ta cũng đã thả ra phi ưng báo tin, để cho các đệ tử bổn môn ở bên ngoài không đến đây. Có lẽ chúng nó sẽ bao vây đảo một đoạn thời gian nữa rồi chủ động rút lui.
Lệ Nhã bất đắc dĩ nói:
- Chỉ hy vọng như thế.
Nàng xoay chuyển ánh mắt lại, giống như phát hiện ra cái gì đó ở ngoài khơi.
Ngay lúc này, một bóng đen từ trong biển xuất hiện, giống như tên rời khỏi cung bắn về phía Lệ Nhã.
Đây là Phi Ngư, một loại cá ở ngoài biển, nó có khả năng nhảy rất xa, có thể từ trong lòng biển đột nhiên nhảy lên tấn công địch nhân.
Lệ Nhã cũng không quay đầu lại, nàng nâng tảy lên, Hỏa chi lực từ trên ngón tay của nàng bay ra.
Một chút Hỏa chi lực này tuy không có uy lực gì lớn, nhưng khi đụng tới con Phi Ngư kia lại thiêu đốt mãnh liệt. Giống như cả thân của Phi Ngư là một vật dẫn cháy, chỉ trong chốc lát con Phi Ngư đã chỉ còn lại một đống tro bụi.
Nhưng mà, con Phi Ngư này mới chỉ bắt đầu mà thôi, ngay sau đó có hơn ngàn con Phi Ngư từ trong biển vọt ra, giống như hàng nghìn mũi tên đang lao về phía phụ tử hai người.
Đám Phi Ngư này thật là hung hãn a, chúng dù phải bay lên bờ cũng muốn giết chết hai người này. Loại phương thức công kích giống như tự sát này khiến cho kẻ khác cũng phải thầm kêu khổ một tiếng.
Sắc mặt Lệ Nhã hơi đổi, nhưng tay nàng cũng không hề chậm đi chút nào, một cỗ Hỏa chi lực khổng lồ xuất hiện ở quanh thân thể nàng.
Sau đó, trên tay nàng xuất hiện một kiện phảng chế thần khí Cửu Long Lô. Cửu Long Lô nhanh chóng mở ra, một con Hỏa Long mang theo khí thế khổng lồ đột nhiên vọt ra.
Trong nháy mắt, ở trước mắt nàng đã xuất hiện một biển lửa.
Đám Phi Ngư đang xông lên giống như thiêu thân lao vào lửa, giống như trong một biển lửa không ngừng có người hắt nước vào làm cho nó phát ra những âm thanh xèo xèo. Biển lửa chợt có khi bùng lên cao vài trượng, đó là do bầy cá Phi Ngư lao vào bị Hỏa Long làm cho tiêu tán đi.
Đám Phi Ngư này mặc dù vô cùng hung ác nhưng chúng vẫn chỉ là một loại cá bình thường mà thôi. Chúng còn xa mới có thể đối địch được với cường giả cấp bậc tôn giả như Lệ Nhã, càng huống chi trong tay nàng còn có kiện phảng chế thần khí Cửu Long Lô. Dùng nó để giết đám Phi Ngư giống như dùng dao mổ trâu đi giết gà vậy.
Tuy nhiên, ngay lúc Lệ Nhã phóng xuất ra Hỏa chi lực cường đại, đem toàn bộ đám Phi Ngư ngăn cản ở bên ngoài bức tường lửa, thì một cỗ khí thế cường đại đột nhiên xuất hiện. Một đạo ánh sáng màu đen xuất hiện, giống như một chiếc trường tiên nó nhanh chóng đột phá lớp phòng ngự của Hỏa chi lực cuốn về phía Lệ Nhã.
Đây là xúc tua của một hải quái rất lớn, nó ở vùng phụ cận di động, đợi đến khi đám Phi Ngư hấp dẫn sự chú ý của Lệ Nhã mới bất thình lình phát ra một kích trí mạng.
Sắc mặt Lệ Nhã hơi thay đổi, bất quá nàng phản ứng không hề chậm, cổ tay hơi dao động lập tức kiện vũ khí phảng chế Cửu Long Lô đã chắn trước mặt.
Chiếc xúc tu sau khi đột phá lớp phòng ngự của Hỏa chi lực, dư lực vẫn tiếp tục đánh về phía Cửu Long Lô.Cường đại lực lượng của nó làm cho Lệ Nhã phải lui lại sau mấy bước, nhưng con hải quái đó lại gặp phải chút xui xẻo.
Cửu Long Lô giờ phút này đã phóng xuất ra nhiệt lượng cao tới cực điểm, làm cho lực phòng ngự của hải quái suy giảm đi rất nhiều. Hỏa chi lực cường đại truyền qua xúc tua, nhất thời làm cho một đoạn của xúc tua bị nướng chín.
Một tiếng gào thống khổ ở ngoài khơi vang lên, sau đó xúc tua nhanh chóng rụt trở về trong biển.
Sắc mặt Lệ Giang Phong khẽ biến, hắn vội vàng nói:
- Chúng ta lui.
Lệ Nhã ứng tiếng, sau đó cổ tay hơi rung lên con Hỏa Long lập tức quay trở về Cửu Long Lô. Ở phía sau bọn họ, bức tường được tạo thành bởi lửa đã cao ngút trời, khi các thánh thú ngoài khơi tụ tập lại một chỗ thì cha con Lệ gia đã sớm rời đi.
Nhìn ngoài khơi xa xa, đôi mày thanh tú của Lệ Nhã hơi nhíu lại, nói:
- Phụ thân, đám hải quái thánh thú đó quá giảo hoạt, sẽ không dễ ứng phó với chúng đâu.
Lệ Giang Phong hơi gật đầu, nói:
- Đám hải quái này là vì báo thù mà đến, lực lượng của bọn chúng không phải đám hải quái thánh thú chúng ta gặp có thể so sánh được. Trong đó có vài con thánh thú thông tuệ cũng không có gì là lạ.
Khẽ thở dài một tiếng, hắn bất đắc dĩ nói:
- Nghĩ không ra đám hải quái thánh thú có thể đồng lòng đồng sức như vậy. Sau khi bị chúng ta giết chết một nhóm, bọn chúng lại có thể tập hợp một cỗ lực lượng lớn hơn đến đây trả thù.
Trên gương mặt Lệ Nhã lộ ra nụ cười tươi, nói:
- Phụ thân, may là Hoa sư bá lo lắng nên đã đốc thúc các đệ tử nhanh chóng đem thi thể của đám hải quái xử lý. Nếu không như thế lúc này tổn thất có thể còn lớn hơn rất nhiều a.
Lệ Giang Phong bật cười nói:
- Hoa sư huynh cũng là mong muốn nhanh chóng đem thánh thú nội đan cùng các tài liệu mau chóng thống kê một chút. Sau đó phân chia cho các vị tôn giả khác, không nghĩ tới làm như vậy lại có thể tránh được tổn thất cho chúng ta. Coi như trong cái rủi có cái may, nhưng đáng tiếc là một bộ phận thi thể thánh thú đã bị kéo về trong biển.....
Hắn lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối, giá trị của thi thể thánh thú khó có thể hình dung được, cho nên trong lòng lão vẫn có chút không muốn.
Ánh mắt Lệ Nhã nhìn vào phía trung tâm đảo, nói:
- Đáng tiếc lúc này lão tổ tông không ở trên đảo, hơn nữa Trang đại tôn giả cũng không cho phép chúng ta phát động Hỏa Sơn chi lực, nếu không đám hải quái này sao có thể thành công bao vây Lưu Ly đảo chúng ta.Lệ Giang Phong cười khổ một tiếng, hắn nói:
- Hạ huynh đệ tiến vào trong động dưới dung nham đã hơn bốn ngày, nhưng thủy chung vẫn chưa trở về. Thật sự là làm cho người ta phải lo lắng a.
Lệ Nhã hơi nhếch miệng lên, bất quá hôm nay nàng đối với thực lực của Hạ Nhất Minh đã tâm phục khẩu phục, không còn chút tâm tư đố kỵ nào. Nàng nói:
- Phụ thân, người tự nhiên nhắc tới hắn làm gì? Chẳng lẽ với thực lực của mình hắn có thể làm cho đám hải quái thánh thú này rời đi sao?
Lệ Giang Phong nghiêm nét mặt nói:
- Thực lực của một mình Hạ huynh đệ tuy không thể, nhưng nếu hắn cưỡi Bạch Mã Lôi Điện thì không phải chuyện đùa đâu, thậm chí hắn sẽ có thực lực không hề dưới Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả. Có hắn tương trợ sẽ mang đến cho đám hải quái thánh thú áp lực rất lớn.
Lệ Nhã thì thầm nói cái gì đó không rõ tiếng, sau đó nàng cũng không muốn nhắc lại nữa.
Từ sau khi Hạ Nhất Minh cùng Bạch Mã Lôi Điện quay trở lại, mọi người liền biết được tổ hợp một người một thú này có uy lực lớn tới mức nào. Nếu là Hạ Nhất Minh có được Bạch Mã Lôi Điện tương trợ, như vậy đối với Lưu Ly đảo chính là như hổ thêm cánh.
Nhưng đáng tiếc từ lúc này Hạ Nhất Minh đã tiến vào sâu trong lòng núi, Bạch Mã Lôi Điện tuy không đối nghịch với đệ tử Lưu Ly động, nhưng nó đối với những người khác lại vô cùng lạnh nhạt.
Tựa hồ từ khi Hạ Nhất Minh rời đi cho nên nó không có bất cứ xao động nào.
Là một đầu siêu cấp thánh thú có thể so sánh với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, nó có thể yên lặng sống ở đây như vậy là rất giỏi rồi. Còn nếu muốn trông cậy lúc không có Hạ Nhất Minh ở đây mà nó trợ giúp Lưu Ly đảo ngăn kẻ địch như vậy thì đừng hy vọng.
Phụ tử hai người rất nhanh đã đi vào sâu trong Lưu Ly động. Ở chỗ này, Trang Mộc Nam và Hoa Thụy Kim đã sớm đứng chờ.
Lệ Giang Phong đem toàn bộ những việc chứng kiến nói ra, khi nghe thấy đám hải quái thánh thú có trí tuệ cực cao, hơn nữa còn không tiếc sinh mệnh của mình để bảo vây đảo thì sắc mặt hai vị đại tôn giả trở nên khó coi.
Hoa Thụy Kim hừ một tiếng, tức giận nói:
- Bọn chúng thật sự là đáng giận, nếu chúng nó không thức thời, đợi tới khi lão tổ trở về nhất định sẽ giết hết chúng nó, không lưu lại bất cứ con nào.
Trang Mộc Nam trầm ngâm một chút, nói:
- Hải quái mặc dù cường đại, nhưng nếu không lên được bờ thì chúng ta cũng không cần để ý. Chúng ta ở trên đảo có thể tự cung tự cấp, cho dù là bị bao vây mấy năm cũng không việc gì, bất quá....
Trên mặt hắn lúc này hiện lên một tia hàn ý, nói:
- Nếu chúng nó thật sự không biết khó mà lui, như vậy tông chủ đại nhân khẳng định sẽ phá lệ sử dụng uy lực của Hỏa Sơn, một mẻ bắt hết chúng nó.
Mấy vị tôn giả đều lần lượt gật đầu, bất quá bọn họ đều biết trước khi Lưu Ly lão tổ trở về, thì chỉ bằng vào lực lượng của bọn họ căn bản không thể nào đẩy lui được số lượng hải quái thánh thú khổng lồ đó.
Bỗng hiên, từ phương xa truyền tới một tiếng rống giận giữ tràn ngập khí thế uy nghiêm.
Tiếng rống này trong nháy mắt đã truyền tới Lưu Ly đảo, trong lòng mọi người nhất thời chấn động. Giống như có một người đột nhiên ở sát bên tai hét lên vậy, làm cho người ta phải giật mình.
Sắc mặt mấy vị tôn giả đồng thời thay đổi, ngay cả người luôn chững chạc, tự tin mười phần như Trang Mộc Nam cũng trở nên khó coi.
- Không có khả năng.... - Hắn thì thào nói:
- Đây là lực lượng của thánh thú đỉnh phong, mấy ngàn năm qua tựa hồ như không có loại thánh thú bậc này xuất hiện trong biển.
Có thể làm cho một vị Ngũ Khí đại tôn giả có cảm giác mê muội như vậy, thì cũng chỉ có thánh thú đỉnh phong mà thôi.
Mấy người liếc mắt nhìn nhau, trong mắt ai cũng hiện lên một tia lo lắng, ở trong đám hải quái thánh thú xuất hiện cường giả bậc này đã làm cho lòng tự tin của bọn họ bị lung lay.
Thân hình chớp động, cả đám người mau chóng rời khỏi Lưu Ly động, hướng về phía âm thanh truyền tới chạy đi.

Chương 869: Hải quái vương

Ngoài khơi xuất hiện những làn sóng cao ngất trời, ở phía sau những làn sóng đó ẩn hiện một con hải quái to lớn kinh khủng. Sau đó, con hải quái này chậm rãi bơi về phía bờ biển, thân hình của nó dần dần hiện ra trong tầm mắt của mọi người.
Đây là một đầu quái thú giống như cá sấu, thân thể nó dài gần mười trượng, cả thân thể được bao phủ bởi một lớp lân phiến màu đen. Càng làm cho người ta cảm thấy kinh ngạc hơn chính là trên thân nó có tám chiếc chân to lớn.
Nếu như Hạ Nhất Minh ở đây hẳn là sẽ kinh ngạc phát hiện ra đầu quái thú này tương tự với con Ngân Man Vương mà hắn đã giết chết. Nhưng chiều dài của nó lại nhỏ hơn rất nhiều, hơn nữa trên thân thể nó cũng không ngừng lóe lên những chiếc gai nhọn sắc bén.
Tuy nhiên, nếu lấy khí tức cường đại của thánh thú mà so sánh thì đầu thánh thú này còn xa mới có thể bằng Ngân Man Vương.
Sau khi con quái thú bò lên trên bờ nó lập tức ngẩng đầu lên rồi phát lên tiếng rống mãnh liệt của mình. Tiếng rống của nó không chỉ truyền đi khắp cả hòn đảo, mà ngay cả sâu trong lòng biển cũng bị ảnh hưởng tới.
Chỉ sau một lát, toàn bộ những sinh vật sinh sống ở trên biển trong một khoảng thời gian ngắn ngủi giống như nổi điên lên, chúng nhanh chóng tiến lên bờ.
Những sinh vật này rất đa dạng, căn bản không có người nào có thể nhận thức hết toàn bộ.
Giờ phút này, mọi người trên đảo đã bị nghiêm cấm tới gần khu vực trăm trượng ngoài bãi biển. Nhưng, trong ý thức của mọi người không ai từng nghĩ tới đám hải quái này có năng lực cường đại như vậy. Chúng nó dám rời khỏi lòng biển để tấn công loài người trên mặt đất.
Những sinh vật từ trong biển tiến lên đảo đều là những cộng đồng đặc thù, vô luận chúng nó có hình thể cổ quái cỡ nào, hay động tác đi lại trên bờ có khác lạ ra sao thì tốc độ cũng không hề chậm.
Chỉ chốc lát sau, bên bở biển đã hình thành một loại hiện tượng cổ quái, nhưng cũng là hiện tượng kinh khủng trước nay chưa từng có. Hiện tượng này làm cho những người đứng xem phải sợ hãi, hải quái cường đại bất ngờ tấn công làm cho những người bình thường đang tụ tập đứng xem đều bị tử vong.
Trong đám hải quái có Long Hà (con tôm hùm á) với thể tích tương đương với nhân loại, chúng quơ quơ hai chiếc càng của mình đã có thể đem người bình thường cắt ra làm hai đoạn. Trong đám này còn có cả Hải Tinh (sao biển) và Hải Xà (rắn biển) nhanh chóng cắn nuốt những người dân xung quanh, và những con Ngạc Ngư (cá sấu) thì mở ra đôi hàm răng sắc bén của mình không chút lưu tình tấn công loài người.
Vô số các loại hải quái lần đầu tiên rời khỏi biển tấn công về phía loài người với thế công mãnh liệt.
Vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên dọc bờ biển, chỉ mới tiến hành tiếp xúc một lát mà cả một vùng bờ biển đã biến thành địa ngục chốn nhân gian.
Giữa lúc này, trong không trùng truyền tới tiếng huýt gió, đông đảo các cao thủ trên Lưu Ly đảo đã tới. Bọn họ nhìn cảnh tượng trước mắt mà ngây người ra một lúc, nhưng rất nhanh sau đó tiến hành phản công.
Hải quái sau khi rời khỏi nước biển mặc dù vẫn có thể chiến đấu, nhưng nếu so với khi còn ở trong biển thì uy lực đã kém đi rất nhiều. Bất quá, số lượng hải quái lại rất nhiều, không phải chỉ với một ít cao thủ loài người này là có thể chống đỡ nổi.
- Phóng hỏa.....
Nhân loại sau khi bị uy hiếp tới tính mạng nghiêm trọng đã bắt đầu nghĩ cách đánh lui hải quái, dưới uy lực mãnh liệt của ngọn lửa đám hải quái vốn đang cuồng ngạo dần thu liễm lại.
Một luồng khói đen xông lên cao giống như tín hiệu được phát ra, những địa điểm phụ cận xung quanh cũng bắt đầu đốt lửa lên, chỉ trong thời gian chốc lát đã có mấy trăm tụ điểm bắt đầu đốt lửa để phản công. Nguồn: http://truyenfull.vn
Khi đám người Trang Mộc Nam tới bờ biển nhìn thấy cảnh tượng nơi đây, trên mặt cả đám người đều tràn ngập phẫn nộ.
Hải quái đột nhiên tập kích đã vượt ra ngoài suy nghĩ của mọi người, trong nhiều năm qua chưa từng phát sinh chuyện nào như thế này. Cho nên bọn họ sau khi nhìn thấy biển có chút khác thường thì cũng chỉ đem người dân cách ly khỏi bờ biển một khoảng mà thôi.
Nếu như bọn họ có thể đem người dân rút vào sâu hơn, như vậy tuyệt đối có thể tránh được thương vong lúc này.
Dù sao, Lưu Ly đảo có diện tích lớn nhất trong các đảo ở Nam Cương, một chút cũng không hề kém hơn Bồng Lai Tiên Đảo của Đông Hải. Nếu như đem người dân đưa vào khu trung tâm, như vậy sẽ cách bờ biển một khoảng rất xa, vô luận thế nào cũng không có khả năng làm cho hải quái xông lên bờ.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Trang Mộc Nam hét lên một tiếng dài, xung quanh người hắn xuất hiện quang mang màu vàng trợ giúp hắn bay lên cao. Tay phải hắn điểm về phía trước vài cái, một đạo quang mang mang nhất thời từ trên không lao xuống đất.
Đây là thần binh chi quang của Ngũ Khí đại tôn giả, đạo quang mang này có uy lực cường đại tới mức khó có thể tưởng tượng nổi. Nó xẹt nhẹ qua một cái trên mặt đất đã khiến cho dù là với lớp vảy giày như Long Hà, hay lớp da rắn chắc như Ngạc Ngư cũng đều bị chia thành nhiều mảnh nhỏ.
Lực lượng của Ngũ Khí đại tôn giả giờ phút này đã được phóng thích ra hoàn toàn.
Lệ Nhã nhẹ nhàng vung tay lên, trên tay của nàng đã xuất hiện Cửu Long Lô. Nắp của Cửu Long Lô được mở ra, tám con Hỏa Long lập tức từ bên trong phóng lên cao khiến cho cả một khoảng không gian có màu đỏ tươi như máu.Nếu chỉ so về uy lực, thì Lệ Nhã dù có cầm kiện phảng chế thần khí Cửu Long Lô cũng không thể chống lại Ngũ Khí đại tôn giả Trang Mộc Nam. Nhưng nếu nói về số lượng đông đảo hải quái bị tấn công thì tám con Hỏa Long phóng xuất ra có hiệu quả lớn hơn nhiều.
Ngoài ra, Lệ Giang Phong, Hoa Thụy Kim tuy có tu vi võ đạo cường đại, nhưng tốc độ đánh chết hải quái không thể so sánh được với hai người này.
Chỉ trong chốc lát, số lượng hải quái đã giảm đi rất nhiều, không còn đủ gây sợ hãi cho nhân loại nữa.
Bất quá, mấy người bọn họ cũng biết mặc dù lúc này khí thế của hải quái đã giảm xuống, nhưng lại không hề ảnh hưởng tới đại cục.
Bỗng nhiên, từ phương xa truyền tới một cỗ áp lực giống như núi đè vậy, luồng áp lực lớn tới mức không ai có thể tưởng tượng nổi.
Sắc mặt Trang Mộc Nam nhất thời đại biến, ánh mắt của hắn dời về phía trước, thân hình cũng đồng thời bay lên cao. Khi đối mặt với quái thú đến từ biển thì lựa chọn bay lên cao là không hề sai lầm, bởi vì theo hiểu biết của hắn cho đến nay thì không có hải quái thánh thú nào có năng lực phi hành.
Sau khi phi hành lên cao, hắn lập tức thấy được một màn đáng sợ đang diễn ra.
Tám chiếc xúc tu của một con hải quái dài tới hơn mười trượng đang nhanh chóng vọt về phía bọn họ.
Con hải quái này có hình thể khổng lồ, nhưng động tác của nó lại không hề chậm mà linh hoạt như thỏ. Tám chiếc xúc tu khi chạm vào mặt đất cũng không hề gây ra thương tổn gì cho mặt đất, mà tựa hồ như tám chiếc xúc tu này chống đỡ cũng không phải là thân hình của quái thú to lớn, mà là giống như đang chống đỡ một tờ giấy vậy.
Trong ánh mắt Trang Mộc Nam hiện lên một tia sợ hãi, không biết vì sao khi nhìn thấy đầu quái thú này hắn lại có cảm giác sợ hãi. Ngày trước chỉ có khi đứng trước mặt Lưu Ly lão tổ hắn mới có loại cảm giác này mà thôi.
Xoay chuyển ánh mắt, hắn lập tức đưa ra quyết định nhanh chóng, quát lớn:
- Mau rút.....
Thanh âm cường đại giống như tiếng sấm vang lên nhanh chóng lan ra xung quanh.
Đang tấn công đám hải quái trên mặt đất, các tôn giả nghe thấy thanh âm của Trang Mộc Nam truyền tới đều rùng mình. Có thể làm cho Trang Mộc Nam đưa ra quyết định này, như vậy có thể thấy được bên phía hải quái có cường giả mà bọn họ không thể chống đỡ được.
Bởi vì có thêm mấy người bọn họ tham gia vào, cho nên thương vong của loài người lúc này cũng không còn lớn nữa. Hơn nữa dưới sự trợ giúp của các đệ tử Lưu Ly đảo người dân đã nhanh chóng lui vào phía trung tâm đảo.Mọi người nghĩ tới cảnh tượng thê thảm vừa rồi mới biết được sống chết ở ngay trước mắt, nên không ai do dự lưu lại.
Cho nên khi bọn họ đánh chết hơn phân nửa hải quái, thì xung quanh cũng không còn người bình thường nào nữa.
Lệ Giang Phong trầm giọng nói:
- Nhã nhi, đốt nơi này đi.
Lệ Nhã ứng tiếng, nơi này là tài sản của Lưu Ly đảo, nhưng ở trong tình huống này cũng chỉ có thể làm như vậy mới là biện pháp tốt nhất.
Chẳng những có thể giết chết phần lớn hải quái, hơn nữa lại có thể lưu lại một bức tường ngăn cản.
Tám con Hỏa Long ở trên không nhanh chóng đem toàn bộ nhà dân ở xung quanh đốt đi, trong nháy mắt cả một vùng bị ngọn lửa bao trùm.
Khi thấy được bức tường lửa đã dựng lên, ba người không chút do dự quay đầu lại bỏ chạy về phía trong đảo.
Đồng thời, Lệ Nhã hơi xoay người thu lại tám con Hỏa Long vào trong Cửu Long Lô, rồi thu lại kiện Cửu Long Lô vào trong người.
Nếu phóng thích Cửu Long Lô và điều khiển tám con Hỏa Long thì đối với nàng sẽ là gánh nặng rất lớn. Cho nên khi rút lui nàng sẽ nhanh chóng thu hồi lại.
Nhưng mà đúng lúc này, một luồng gió quái lạ xuất hiện.
Đây là một luồng gió kỳ lạ, luồng gió đột nhiên xuất hiện, không có gì dự báo trước.
Luồng gió này lúc đầu thì hết sức nhỏ bé, nhưng chỉ trong nháy mắt đã trở nên to lớn, hơn nữa còn hình thành một luồng lốc xoáy. Luồng lốc xoáy này nhanh chóng thổi qua biển lửa, trực tiếp tạo thành một cái thông đạo xuyên qua biển lửa.
Một cỗ thân thể to lớn xuất hiện trong thông đạo đó, đây là một đầu quái thú to lớn kinh khủng. Đôi chân của nó giống như hai cái cột nhà, cặp mắt to lớn đỏ như máu.
Khi nhìn thấy quái thú này, trong lòng ba người Lệ Giang Phong đều tràn ngập nỗi sợ hãi. Thân thể bọn họ cứng đờ ra, cả người như rơi xuống một cái hầm băng vậy. Giờ phút này, bọn họ đã hiểu vì sao Trang Mộc Nam lại nhanh chóng ra lệnh cho bọn họ rời đi như vậy.
Đôi mắt của quái thú nhìn về phía bọn họ có vẻ cao cao tại thượng, trông giống như nó đang nhìn thấy một đàn kiến hôi vậy, trong ánh mắt không có bất cứ cảm tình nào.
Con quái thú lập tức mở to miệng ra, từ trong miệng của nó thoát ra một cỗ hấp lực cường đại.
Ba người Lệ Giang Phong đồng thời thụp người xuống, bọn họ kiệt lực chống đỡ lại lực hút do quái thú tạo ra. Nhưng mà, luồng hấp lực này mạnh mẽ tới mức khó tin, ngay cả với thực lực của bọn họ thì lúc này cũng mơ hồ như không thể chống đỡ nổi.
Thân hình bọn họ không tự chủ được mà dần lui lại, mặc dù ba người rất muốn xuất ra thần binh của mình, nhưng xung quanh bọn họ bị Phong chi lực bao vây khiến cho ngay cả một chút thực lực cũng không thi triển ra được.
Mắt thấy mình chỉ còn cách miệng quái thú trong gang tấc, sắc mặt ba người đều trắng bệch ra không còn một tia huyết sắc.
Vô luận thế nào trước nay bọn họ cũng không nghĩ ra được mình lại bỏ mạng bằng cách này.
Nhưng mà, lúc này trước mắt ba người đột nhiên có bạch quang lóe lên....

Chương 870: Thổ chi thần lực

Sau khi rời khỏi huyệt động dưới lòng đất, Hạ Nhất Minh lập tức nghe được một tiếng rống uy nghiêm vang lên.
Khi âm thanh này truyền tới, Hạ Nhất Minh thậm chí còn cảm giác được chân khí trong cơ thể bắt đầu chấn động kịch liệt. Lực lượng của âm thanh này cường đại tới cực điểm, mặc dù còn kém Long Uy chi hống của Bảo Trư, nhưng cũng đủ để mang tới cho hắn khá nhiều phiền toái.
- Đây là hống của ai vậy? - Hạ Nhất Minh cau mày thì thào nói.
Trong mấy ngày hắn bế quan đã xảy ra rất nhiều chuyện, mà một khi hắn tiến hành khổ tu thì trên cơ bản là sẽ không để ý tới bên ngoài. Cho nên hắn cũng không biết được hải quái đang tiến hành bao vây hòn đảo lại.
Thân hình hơi động một chút, tốc độ di chuyển của Hạ Nhất Minh đã gia tăng tới cực hạn giống như tia chớp bay thẳng lên đỉnh núi lửa.
Sau khi hấp thu Hỏa chi lực có mang theo linh tính ở nơi này, Hạ Nhất Minh đối với Hỏa chi lực lại càng hiểu biết sâu thêm. Da của hắn cảm thụ nhiệt lưu ở bốn phía xung quanh, vô số khí lưu không ngừng dâng lên trợ giúp cho tốc độ phi hành của hắn càng nhanh hơn.
Sau một lát, thần binh quang mang trên người Hạ Nhất Minh đã được thu lại, hắn vững vàng đứng ở trên đỉnh núi lửa.
Đảo mắt nhìn chung quanh một lượt, không thấy ai ở đây, hắn chần chờ một chút rồi động thân quay trở về nơi ở của mình. Bất quá trong lòng hắn lại vô cùng kỳ quái, với kinh nghiệm của đám người Hoa Thụy Kim, làm sao lại có thể quên phái người ở đây chờ mình?
Nhưng mà, hắn cũng không biết, Lưu Ly đảo lúc này đang bị phong bế, toàn bộ tinh thần của mọi người đều dùng để đối phó hải quái. Mà người có tư cách ở chỗ này chờ hắn cũng chỉ có cường giả cấp bậc tôn giả mà thôi, cho nên Trang Mộc Nam cũng không phái người ở lại chờ hắn.
Vừa mới đi tới gần khu vực phong của mình, hắn đã nghe được một đạo tiếng hí vui mừng vang lên, trên miệng Hạ Nhất Minh lộ ra nụ cười. Hắn đẩy cửa tiến vào bên trong, Bạch Mã Lôi Điện quả nhiên đang ở đây chờ hắn.
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng vuốt ve chiếc cổ trắng của nó, ánh mắt nhìn về phía Bách Linh Bát ở trong phòng, nói:
- Bách huynh, vừa rồi là tiếng hống của ai vậy? Trên đảo đã xảy ra chuyện gì?
Hắn từ trên đường quay về đây đã gặp qua mấy đệ tử Lưu Ly đảo, mặc dù bọn họ rất cung kính với hắn nhưng trên mặt mỗi người đều mang theo một tia lo lắng. Hơn nữa, cả Lưu Ly động đều bao trùm hào khí nguy cơ quỷ dị, điều này làm cho Hạ Nhất Minh có chút tò mò.
Trong lòng hắn thậm chí còn hoài nghi, có phải hay không Phất Lan Khắc Lâm cùng Gia Phỉ Nhĩ Đức đến đây. Nếu không như thế lấy căn cơ của Lưu Ly đảo làm sao lại có thể phát sinh ra tình trạng như lâm đại địch như này?
Bách Linh Bát bình tĩnh nói:
- Hải quái thánh thú kéo đến báo thù.
Hạ Nhất Minh giật mình, ngay cả cánh tay đang vuốt ve Bạch Mã cũng dừng lại, hắn kinh ngạc hỏi:
- Hải quái thánh thú?
- Các ngươi giết nhiều thánh thú như vậy, hơn nữa còn đem thi thể chúng vận chuyển trở về, cho nên chúng nó kéo tơi trả thù.
Tâm niệm Hạ Nhất Minh vừa chuyển, nhất thời hiểu được ý tứ của hắn.
Bỗng nhiên, từ phía xa truyền tới tiếng rống vang dội đất trời, khi nghe được thanh âm này, chân khí trong cơ thể Hạ Nhất Minh lại kịch liệt dao động. Trong đan điền của hắn có vài cỗ lực lượng bắt đầu ngo ngoe như muốn động.
Không hiểu sao Hạ Nhất Minh cảm thấy cảm xúc của bản thân lúc này đang dâng trào. Hắn đối với chủ nhân của thanh âm đó hết sức bất mãn, trong lòng dâng lên một cỗ ý niệm muốn đánh chết nó.
Bảo Trư cùng Bạch Mã cũng lầm bầm vài tiếng, cũng có bộ dáng muốn động.Tâm niệm Hạ Nhất Minh thay đổi thật nhanh, hắn lập tức hiểu rõ được nguyên nhân trong đó.
Mặc dù hắn không biết âm thanh này do con thanh thú nào phát ra, nhưng có thể xác định được trong âm thanh đó tràn ngập mùi vị coi rẻ và khiêu khích. Thanh âm của chủ nhân này cao cao tại thượng, giống như nó đang đem ý niệm coi nhân loại như kiến hôi nhắn nhủ ra ngoài.
Nếu như thực lực không bằng hiển nhiển cảm thấy kinh hãi khiếp đảm, khó có thể khống chế. Nhưng Bảo Trư và Bạch Mã Lôi Điện lại có huyết mạch của thần thú, còn ở trong người hắn có cất dấu thần chi lực, như vậy sẽ tạo cảm giác ngược lại.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, nói:
- Chúng ta đi xem một chút, đến tột cùng là gia hỏa nào mà hống hách như thế.
Bạch Mã Lôi Điện cùng với Bảo Trư nghe thấy vậy nhất thời đều vui mừng, trong người hai bọn chúng đều có huyết mạch của thần thú cao ngạo. Cho nên khi bị một sinh vật không biết là gì coi rẻ tự nhiên cảm thấy vô cùng phẫn nộ, sau khi nghe lời nói Hạ Nhất Minh đều rục rịch muốn động ngay lập tức.
Hai chân nhẹ nhàng điểm một cái, thân hình Hạ Nhất Minh giống như một sợi bông hạ xuống lưng Bạch Mã Lôi Điện. Hắn vừa ngồi ổn định xong, bốn chân Bạch Mã cùng lúc cất bước.
Hạ Nhất Minh âm thầm lắc đầu, huyết mạch bên trong Bạch Mã Lôi Điện mang tới cho nó bản năng chiến đấu cường đại. Một khi bị cường giả cùng cấp bậc khiêu chiến thì bản thân nó lập tức giống như một thùng thuốc nổ, bùng phát một cách mãnh liệt.
Tốc độ của Bạch Mã Lôi Điện cực nhanh, cơ hồ chỉ trong nhánh mắt đã rời khỏi khu vực ở của mình. Trên đường di chuyển nếu chẳng may gặp phải đệ tử của Lưu Ly đảo thì thân hình nó nhảy lên không, căn bản không đụng tới bất cứ kẻ nào.
Còn các đệ tử Lưu Ly đảo lại có cảm giác như mắt mình hoa lên, sau đó một cơn gió nhẹ thổi qua đã không biết phát sinh chuyện gì. Chỉ có mấy vị tiên thiên cường giả còn mơ hồ cảm thấy được một ít, chính vì cảm thấy nên trong lòng họ mới sinh ra sự sợ hãi.
Ở bên ngoài, đám người đang đứng ở phía xa xa nhìn, nhưng nơi này dù sao cũng là Lưu Ly đảo, mà bọn họ lại ở đây với thân phận của khách nhân. Khi chưa được Hoa Thụy Kim yêu cầu tương trợ, bọn họ còn chưa dám ra tay, nếu không sẽ mang tới hiểu lầm không đáng có. Khi ấy cái được sẽ không đủ bù cho cái mất.
Bất quá, bọn họ đối với Bạch Mã Lôi Điện lại phi thường quen thuộc, khi nhìn thấy một dải màu trắng thoáng qua, nhất thời hiểu được thánh thú đỉnh phong đã muốn ra tay.
Chỉ là tốc độ của Bạch Mã Lôi Điện quả thật quá nhanh, bọn họ thậm chí còn không nhìn thấy người ở trên lưng nó. Chỉ thấy Bạch Mã đã quyết định ra tay thì trong lòng bọn họ nhất thời đã buông bỏ được gánh nặng.
Dù sao, khi nghe được âm thanh kinh khủng đó vang lên, bọn họ đã biết Lưu Ly đảo lần này đối mặt với địch nhân cấp bậc thánh thú.Đưa mắt nhìn toàn bộ hòn đảo này, thì chỉ sợ cũng chỉ có Bạch Mã Lôi Điện mới có thể chống lại.
Một khi rời khỏi sơn động, tốc độ của Bạch mã trở nên vô cùng nhanh, còn mau lẹ hơn cả Ngũ Khí đại tôn giả đang phi hành ở trên cao.
Cảm nhận được phương hướng của cỗ khí tức cường đại, căn bản không cần Hạ Nhất Minh thúc giục thì Bạch Mã Lôi Điện đã dùng tốc độ nhanh nhất phóng tới. Một đạo ánh sáng để lại trên mặt đất vô số tàn ảnh, nó đã đi tới phía bước tường lửa đang bốc lên.
Hàng lông mày của Hạ Nhất Minh hơi nhíu lại, hắn lập tức thấy được một đầu quái thú to lớn đến mười trượng đang mở rộng chiếc miệng mình ra hút lấy ba người khác. Bọn họ trên cơ bản không có bao nhiêu lực để chống cự lại, dần dần bị hút về phía miệng của nó.
******
Trên bầu trời, trong lòng Trang Mộc Nam nóng như lửa đốt, nhưng hắn biết ở trước mặt quái thú này hắn không có nhiều biện pháp. Thực lực của đối phương tương đương với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, cho nên với thực lực của hắn không thể làm ra được nhiều chuyện. Nếu như hắn còn ở trên không thì có thể tự bảo vệ được mình, nhưng nếu không tự lượng sức mình mà xuống mắt đất.... Như vậy chỉ cần đầu quái thú này gia tăng thêm chút lực hút là hắn cũng không thể chống lại được.
Mắt thấy ba vị tôn giả của bổn môn sắp bị rơi vào miệng của quái thú, trong đó có cả Lệ gia phụ tử thì hắn đã gần như mất bình tĩnh. Thần binh quang mang ở trên người đạt phát ra, cắn chặt hàm răng lại, hắn điều khiển phi kiếm tấn công xuống phía dưới.
Phi kiếm lao nhanh về phía một bên mắt của quái thú, nhưng con quái thú cũng không thèm để ý tới. Nó nhắm một mắt lại, làm cho thanh kiếm nhất thời đâm vào mí mắt của nó.
Âm thanh vang dội chợt vang lên, sau một kích cường đại của phi kiếm vô số những hoa lửa bắn ra. Nhưng khi phi kiếm quay trở về thì con quái thú vẫn không có nửa điểm thương tổn, cho dù là vệt trắng cũng không lưu lại.
Da của con quái thú dĩ nhiên đã dày tới mức độ này a.
Đúng lúc sắc mặt Trang Mộc Nam trắng bệch vì tưởng rằng cha con Lệ gia không thoát khỏi được một kiếp này, thì một đạo bóng trắng xẹt qua. Sau đó một thân ảnh từ trên trời rớt xuống, trực tiếp đứng vào giữa quái thú và Lệ gia phụ tử.
Ánh mắt quái thú nhất thời hiện lên vài phần ác liệt, với thực lực cường đại của nó tự nhiên cảm nhận được sinh vật này rất cường đại. Hơn nữa tốc độ của đối phương cũng đạt tới tình trạng khó tin, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt mà ngay cả hình dạng đối phương thế nào nó cũng không nhìn ra được. Càng làm nó kinh ngạc hơn chính là tại một khắc sinh vật này xuất hiện, hấp lực do nó tạo ra đã bị một loại lực lượng cường đại triệt tiêu không còn chút tác dụng nào. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh cỡi Bạch Mã Lôi Điện xuất hiện, ở trên tay hắn lúc này đang có quang mang màu vàng phát ra thông qua Ngũ Hành Hoàn.
Đây cũng không phải Ngũ hành chi lực của Ngũ Hành Hoàn, mà là một loại lực lượng có thể so sánh với Hỏa chi thần lực, Mộc chi thần lực - Thổ chi thần lực.
Trước kia Hạ Nhất Minh căn bản không thể sử dụng tùy ý cỗ lực lượng này, nhưng từ lúc hấp thu được Hỏa chi thần lực ở trong miệng núi lửa, hắn đối với việc điều khiển thần lực ở trong cơ thể đã đạt tới tình trạng mới. Khi sử dụng Ngũ Hành Hoàn là hắn đã có thể đem cỗ lực lượng này phóng thích ra ngoài.
Chỉ là, cỗ lực lượng này cũng không phải do hắn tu luyện mà thành, cho nên tốc độ bổ sung tương đối chậm chạp.
Lực lượng màu vàng này trầm ổn dị thường, giống như một ngọn núi, tất cả Phong chi lực đều bị Thổ chi thần lực áp chế làm cho tiêu tán đi, không thể phục hồi lại.
Từa hồ cảm nhận được sự cường đại của cỗ lực lượng này, con cự thú mở to miệng ra, một đạo tiếng hống từ trong miệng nó vang lên.
Âm thanh to lớn này đánh về phía Thổ chi thần lực giống như có một lượng lớn nước chảy qua, đang không ngừng gột rửa đi.
Hai mắt Hạ Nhất Minh khẽ nhếch lên, Bảo Trư trong lòng của hắn lập tức mở ra bốn chân bay lên không. Nó mở ra chiếc miệng nhỏ bé của mình, một tiếng long ngâm từ trong đó thoát ra tấn công về phía con cự thú.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau