VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 856 - Chương 860

Chương 856

Ngũ Hành Luân Hồi Chi Hoa cùng với ảo ảnh của Bạch Mã đều đồng thời tấn công về phía Phất Lan Khắc Lâm.
Đây là do Hạ Nhất Minh cùng với Bạch Mã tập trung tinh thần vào khí tức của Phất Lan Khắc Lâm, sau đó phóng xuất ra công kích ẩn chứa gần như toàn bộ lực lượng của bọn họ.
Phất Lan Khắc Lâm bởi vì đang khiếp sợ vì bị Hạ Nhất Minh hai lần khám phá ra hành tung, cho nên lòng tin của lão cũng bắt đầu có chút dao động.
Chỉ một chút sơ hở đó của lão thôi đã bị Hạ Nhất Minh phát hiện ra, hắn nhanh chóng quyết định bộc phát ra toàn bộ thực lực của mình. Nếu không hắn thật khó có thể đảm bảo được vị giáo hoàng Thần Điện này sẽ có xuất thêm ra được bao nhiêu thứ cổ quái nữa.
Thần Điện đã truyền thừa không biết bao nhiêu lâu, cho nên bọn họ thu thập được rất nhiều thứ tốt khiến cho không ai có thể tưởng được.
Sắc mặt Phất Lan Khắc Lâm rốt cuộc đã thay đổi, khí tức của lão đã hoàn toàn bị đối phương khóa lấy, giờ phút này lão đã biết mình không thể tránh né một đòn này. Hai mắt lão lóe lên quang mang kỳ dị, từ trong miệng vang lên những tiếng kêu như quỷ khóc, sau đó dồn xuống sức xuống hai chân đẩy bật Chiến Ưng xuống phía dưới.
Xung quanh người lão chân khí giống như bão tố bắt đầu xoay tròn, từng đạo quang mang từ trên người hắn toát ra xung quanh tạo thành một khoảng không gian án sáng.
Ảo ảnh của Bạch Mã Lôi Điện tại lúc cùng Vũ gia lão tổ đối chiến đã biểu hiện ra lực lượng có thể khiến cho Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả phải chạy trối chết.
Mặc dù Vũ gia lão tổ không thể sử dụng uy lực của thần binh, nhưng thực lực của lão không có nửa điểm giả dối. Bây giờ lại còn có thể Hạ Nhất Minh phóng xuất ra Ngũ Hành Luân Hồi Chi Hoa, cho dù là trong tay Phất Lan Khắc Lâm cầm thêm Quang Minh chi trượng cũng khó có thể thừa nhận được một kích này.
Đối với mưu tính lần này, Hạ Nhất Minh có lòng tin rất lớn sẽ thành công.
Khi lực lượng do nhân thú hợp nhất phát ra tiến vào trong vùng không gian ánh sáng kia, ảo ảnh của Bạch Mã nhất thời bạo liệt, mà Ngũ Hành Luân Hồi Chi Hoa cũng mượn lực nổ của nó mà làm cho khoảng không gian đó bị phá vỡ.
Nhưng bọn họ rất nhanh phát hiện ra sau phiến không gian đó không còn có tung tích của Phất Lan Khắc Lâm.
Bọn họ cũng không có gặp bất cứ lực cản trở cường đại nào như tưởng tượng, phía sau khoảng không gian ánh sáng đó vị giáo hoàng bệ hạ đã biến mất không còn dấu vết.
Trong lòng Hạ Nhất Minh cả kinh, tinh thần có hắn tập trung cao độ lên người Phất Lan Khắc Lâm nhưng thủy chung vẫn không thấy được lão rời đi. Giờ phút này, Bảo Trư cũng mở to đôi mắt nhỏ của nó nhìn khắp chung quanh, nhưng nó cũng không phát hiện ra được bảo vật cường đại nào quanh đây. Vậy Phất Lan Khắc Lâm đã biến mất đi đâu?
Một ý niệm vừa hiện lên trong đầu thì hắn đã thấy được tất cả Quang chi lực và lôi điện bạo liệt bắt đầu tiêu tán. Tựa hồ như trong luồng quang mang có một loại lực lượng thần kỳ nào đó làm cho Lôi chi lực nhanh chóng biến mất.
Chỉ một lát sau, tất cả Quang chi lực cùng Lôi chi lực đều biến không còn bóng dáng, ở nơi đó chỉ còn lại Ngũ Hành Luân Hồi Chi Hoa của Hạ Nhất Minh đang tung bay.
Không gian nơi này ba động một cách quỷ dị, sau đó thân hình của Phất Lan Khắc Lâm dần hiện ra.
Hạ Nhất Minh yên lặng cảm nhận luồng lực lượng kỳ dị ba động đó, rồi sắc mặt hắn dần trở nên khó coi.
- Không gian chi lực, ngài dĩ nhiên còn có thể sử dụng lực lượng của không gian? - Hạ Nhất Minh kinh ngạc hỏi.
Trong thế giới này, lực lượng Không Gian là loại lực lượng duy nhất mà con người không thể nắm giữ. Cho dù là thời đại Thần Đạo cũng chỉ có người trong Thần Đạo mới có thể sử dụng lực lượng cường đại này.
Bất quá cũng chỉ có loại lực lượng thuộc về Thần Đạo này mới có thể khiến cho Hạ Nhất Minh không thể tìm được Phất Lan Khắc Lâm.
Trên mặt Phất Lan Khắc Lâm lúc này không còn một tia huyết sắc nào, tựa hồ lão đã già đi vài tuổi. Hiển nhiên, vì tránh né một kích vừa rồi mà giáo hoàng bệ hạ đã phải trả giá rất lớn.
Bất quá, Bạch Mã Lôi Điện cũng không tốt hơn bao nhiêu, đòn sát thủ bằng ảo ảnh của nó cùng với Ngũ Hành Luân Hồi Chi Hoa hợp nhất đã lấy đi đại bộ phận lực lượng của nó.
Sử dụng một kích cường đại như vậy, ngay cả nó cũng không đủ tinh lực duy trì để tiếp tục chiến đấu.
Hạ Nhất Minh không nói hai lời, lấy ra một khối đá Sanh Mệnh đưa tới bên mép của Bạch Mã Lôi Điện. Nó khẽ đưa đầu lưỡi ra đón lấy, rồi đem viên đá Sanh Mệnh đó vào trong miệng chậm rãi nuốt xuống.
Phất Lan Khắc Lâm hơi nhếch miệng cười, ý cười của lão làm Hạ Nhất Minh dựng ngược cả tóc gáy lên.
Tựa hồ như nhìn ra được Bạch Mã Lôi Điện đang suy yếu, lão nhân giơ Quang Minh chi trượng trong tay lên cao, tập trung một lượng lớn Quang Minh chi lực vào trong đó.Hạ Nhất Minh không chút do dự nhanh chóng tiến hành giao tiếp ý niệm với Bạch Mã.
Sau đó, Bạch Mã Lôi Điện mở bốn vó ở giữa hư không bắt đầu chạy vội đi.
Thần quang từ trên người Hạ Nhất Minh nhanh chóng lan ra xuống dưới chân Bạch Mã, làm cho nó mỗi lần đặt chân lên khoảng không đều có điểm đặt chân mà chạy.
Chỉ trong nháy mắt, Hạ Nhất Minh cùng Bạch Mã đã rời xa khỏi phạm vi công kích cảu Phất Lan Khắc Lâm.
Giáo hoàng bệ hạ kinh ngạc mở miệng ra, trong miệng không biết thì thầm câu gì nhưng ánh mắt lại có chút ảo não.
Khi cảm nhận được được uy lực do nhân thú phóng thích ra, trong lòng lão cũng phải lạnh đi. Lão có dự cảm bản thân mình tuyệt đối không đủ thực lực để chống lại tổ hợp nhân thú hợp nhất này.
Sau khi so khí lực với Bạch Mã Lôi Điện ở trên Tinh Thần đảo, Phất Lan Khắc Lâm đã thề không phạm phải sai lầm đồng dạng đó nữa.
Bất quá, lúc này đối mặt với công kích cực mạnh của đối phương, lão buộc phải phóng xuất ra thủ đoạn bảo vệ tính mạng cuối cùng của mình.
Mặc dù làm như vậy phải trả giá rất lớn, nhưng cũng để cho lão có thời gian thở dốc.
Khi xuất hiện trở lại, lão lập tức cảm nhận được khí tức của Bạch Mã đang suy yếu, nhưng đến khi chuẩn bị công kích đối phương thì một người một thú đã bỏ chạy ra xa.
Được thần quang của Hạ Nhất Minh duy trì, Bạch Mã Lôi Điện di chuyển với tốc độ không kém hơi khi chạy trên mặt biển là bao nhiêu, chỉ trong nháy mắt đã bỏ lại Phất Lan Khắc Lâm ở khá xa. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nhưng không chờ giáo hoàng bệ hạ nghỉ ngơi thì lão đã nghe thấy một tiếng kêu hoảng sợ xé gió vang tới.
Lão đưa mắt ra nhìn, trong lòng tức giận tới mức xì khói.
Hạ Nhất Minh cỡi Bạch Mã cũng không phải rời đi xa như lão tưởng tượng, mà bọn họ hướng về phía Chiến Ưng của Thần Điện do khi nãy lão muốn bảo vệ tánh mạng mà đuổi đi.
Chiến Ưng Thần Điện hiển nhiên biết được Hạ Nhất Minh cùng Bạch Mã Lôi Điện rất lợi hại, cho nên nó lập tức mở hai cánh ra nhanh chóng bỏ chạy về phía Phất Lan Khắc Lâm đang đứng.Một người một thú này tựa hồ đem toàn bộ những buồn bực khi giao thủ với giáo hoàng bệ hạ đều phát tiết lên người đầu thánh thú này.
Khóe mắt Phất Lan Khắc Lâm lóe lên hàn quang, lão nhanh chóng bay tới đón đầu quát:
- Hạ Nhất Minh, ngươi không nên khinh người quá đáng.
Hạ Nhất Minh ở trên lưng Bạch Mã Lôi Điện xoay đầu lại nói:
- Giáo hoàng bệ hạ, chúng ta đều là nhân thú hợp nhất cho nên rất công bình a.
Phất Lan Khắc Lâm nghe thấy vậy mà tức giận xì khói, Hạ Nhất Minh cùng Bạch Mã Lôi Điện đúng là nhân thú hợp nhất hàng thật giá thật. Hai bên đều có năng lực hỗ trợ lẫn nhau, trợ giúp nhau đánh ra một kích uy lực cường đại nhất có thể.
Nhưng, Thần Điện Chiến Ưng chỉ là một đầu tọa sủng của Phất Lan Khắc Lâm mà thôi, lão không hề trông mong vào nó có thể trợ giúp cho lão có thể trong chốc lát đề cao thực lực.
Hạ Nhất Minh nói đây là cuộc chiến nhân thú hợp nhất công bình quả thật quá khi dễ nhau.
Phất Lan Khắc Lâm mở miệng ra kêu to lên một tiếng, tựa hồ như muốn bảo Thần Điện Chiến Ưng hãy nhanh chóng rời xa khỏi nơi này.
Chỉ có như vậy, lão mới có thể buông tay đánh một trận thống khoái.
Thế nhưng, Phất Lan Khắc Lâm lại càng hoảng sợ hơn, Hạ Nhất Minh tựa như đã nhận định Thần Điện Chiến Ưng là mục tiêu, cho nên hắn cùng Bạch Mã vẫn đuổi theo mãi không tha.
Phất Lan Khắc Lâm ở phía sau bọn họ tuy tức giận đầy người, nhưng lão lại không có thực lực để đuổi theo.
Hộ điện Chiến Ưng tuy có thực lực không bằng Phất Lan Khắc Lâm, nhưng ở trên không trung thì nó có địa vị rất cao, cho dù là Phất Lan Khắc Lâm cũng không thể nào gây ra thương tổn với nó.
Chiến Ưng không hổ là phi hành thánh thú, mặc dù tốc độ nhanh nhất của nó còn kém hơn Hạ Nhất Minh và Bạch Mã đang nhân thú hợp nhất, nhưng độ linh hoạt của nó lại làm cho một người một thú không thể nào đuổi kịp được.
Nó ở giữa không trung linh hoạt đổi góc bay vài lần cuối cùng đã hợp lại một chỗ với Phất Lan Khắc Lâm.
Giáo hoàng bệ hạ vừa thở dài một hơi thì sắc mặt lại một lần nữa trở nên khó coi hơn.
Hạ Nhất Minh cùng Bạch mã Lôi Điện lần này lại dồn mọi thủ đoạn công kích về phía bọn họ. Điều đáng nói là, công kích đó lại không phải tấn công vào Phất Lan Khắc Lâm, mà là Chiến Ưng.
Những tia thiểm điện vẫn liên miên không dứt, Ngũ Hành Luân Hồi Chi Hoa của Hạ Nhất Minh cũng không chút lưu tình đánh về phía Chiến Ưng.
Phất Lan Khắc Lâm chỉ đành bất đắc dĩ thi triển ra những thần binh để ngăn cản công kích của đối phương, khó khăn lắm lão mới có thể đem toàn bộ công kích chặn lại.
Chỉ là lão phải liên tục đón đỡ những trận mưa đòn mà không thể tiến hành đánh trả.
Nhìn Bạch Mã đã hoàn toàn khôi phục lại tinh lực, Phất Lan Khắc Lâm cười khổ một tiếng, nghĩ không ra lão có một ngày bị người ta tính kế.
Bỗng nhiên, lúc này từ chân trời phía xa truyền lại tiếng huýt sáo nhẹ nhàng.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh lập tức thay đổi, hắn mặc dù không biết người phát ra tiếng sáo này là người phương nào, nhưng hắn có thể khẳng định người đó có thực lực rất cường đại.....

Chương 857: Hội trưởng Hắc Ám Liên Minh

Tiếng huýt gió truyền vào tai giống như tiếng dao kéo va chạm vậy, làm cho Hạ Nhất Minh nổi cả da gà lên.
Nhưng mà, tiếng huýt gió đấy quá cường đại, đủ để làm cho Hạ Nhất Minh chưa nhìn thấy người cũng đã phải kiêng kỵ.
Chân đặt lên lưng của Chiến Ưng, hai mắt Phất Lan Khắc Lâm nhìn về phía Hạ Nhất Minh, ánh mắt hiện lên một tia lo lắng. Bất quá, dù lo lắng thì toàn bộ công kích của Hạ Nhất Minh và Bạch Mã lão đều có thể đón đỡ được.
Nếu như chỉ có một mình lão tự nhiên là có thể dễ dàng tránh thoát, nhưng nếu tay chân còn bị trói buộc tự nhiên sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Giờ phút này, khi đang định độn ra xa thì lão lại nghe thấy tiếng huýt gió cho nên lập tức đổi ý.
Sau một lát, từ cuối chân trời có hai chấm đen bay lại, tốc độ của bọn họ nhanh tới cực điểm, tựa hồ không hề dưới Bạch Mã Lôi Điện.
Hạ Nhất Minh rùng mình một cái, bất chấp đang cùng Phất Lan Khắc Lâm dây dưa mà bảo Bạch Mã Lôi Điện đình chỉ công kích.
Khuôn mặt Phất Lan Khắc Lâm lúc này đã trở nên âm trầm, lão lạnh lùng nhìn Hạ Nhất Minh, trong ánh mắt tràn ngập sát ý.
Vẻ mặt của giáo hoàng Thần Điện lúc này cùng với khi mới gặp đã trở nên khác hoàn toàn, từ trên người lão không còn nhìn ra được chút nào hình tượng nhu hòa, mà ngược lại là một kẻ âm trầm.
Một đạo âm thanh khó nghe từ phía xa truyền tới:
- Phất Lan Khắc Lâm ta đến muộn một chút mà ngươi đã bị buộc phải lộ diện rồi sao?
Hai chấm đen từ xa không ngừng lớn lên, rồi nhìn rõ ràng hơn đó chính là hai cao thủ đang sử dụng thần binh để phi hành. Một trong hai người chưa đến đã mở miệng nói, hơn nữa giọng nói còn tràn ngập vẻ trào phúng.
Trong lòng Hạ Nhất Minh khẽ động, người có tư cách dùng khẩu khí này nói chuyện với giáo hoàng Thần Điện trong cả thiên hạ cũng không mấy người. Giờ phút này, người duy nhất có khả năng xuất hiện ở chỗ này chính là.....
Trên mặt hắn hiện lên một tia cười khổ, người này quả nhiên chính là tử địch cả đời của Phất Lan Khắc Lâm. Nhưng bởi vì Vạn Niên Băng Đảo lần này mà hai người mới kết hợp lại với nhau.
Đây chính là kết quả mà Hạ Nhất Minh không muốn chứng kiến nhất từ đầu tới giờ.
Hai đạo thân ảnh đó đến gần thì ngừng lại không tiếp tục tiến lên.
Trong hai người mới đến có một người thân hình khô gầy, giống như chỉ cần một trận gió nhỏ là có thể thổi bay đi.
Nhưng chính từ trên người vị lão nhân này lại phóng xuất ra uy áp cường đại, điều đó chứng minh lão cũng không phải là một người bình thường.
Còn người kia thì tương đối kỳ quái, trên mặt người này mang theo một chiếc mặt nạ kỳ quái, hơn nửa khuôn mặt đã bị nó che lấp đi.
Mặc dù không thể nhìn thấu toàn bộ chân diện mục của đối phương, nhưng Hạ Nhất Minh cũng không có chút nào tâm tư khinh thường hắn cả.
- Gia Phỉ Nhĩ Đức, ngươi đã thất ước a. - Phất Lan Khắc Lâm nhẹ nhàng nói.
Khi người này còn chưa xuất hiện, Phất Lan Khắc Lâm vẫn đem toàn bộ tinh lực tập trung ở đây mà không muốn rời đi chỗ khác là vì không muốn bị đối thủ của mình nhìn thấy lão phải chịu cảnh bất lực. Nhưng khi đối phương đã nhìn thấy tình huống của lão, thì lão nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh, dùng thái độ tự nhiên đối mặt với đối phương, giống như chuyện này như chưa từng xảy ra.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi khí lạnh khi nghe thấy Phất Lan Khắc Lâm nói những lời này....
Cái tên này ở phương Tây tuy hết sức bình thường, ít nhất trong một thành thị cũng sẽ có vài người tên như thế. Nhưng người mà có thể khiến cho giáo hoàng bệ hạ dùng ngữ khí này để nói chuyện, thì Gia Phỉ Nhĩ Đức chỉ có một người mà thôi.
Cùng với truyền thừa Thần Điện giống nhau còn có Hắc Ám Liên Minh Hội Nghị đương đại hội trưởng đại nhân.
Nét mặt già nua của Gia Phỉ Nhĩ Đức thoáng hiện lên một tia mỉm cười xấu hổ.
Nhìn nụ cười của đối phương, Hạ Nhất Minh hơi giật mình, biểu hiện của này không hề giống với Phất Lan Khắc Lâm. Hắn không có phong phạm như Phất Lan Khắc Lâm nhưng lại làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy nguy hiểm vạn phần.
- Phất Lan Khắc Lâm lần này ta có chuyện bị trì hoãn. - Gia Phỉ Nhĩ Đức hơi khom người nói:
- Ta hướng đến ngài xin tạ tội a.
Phất Lan Khắc Lâm khẽ phất xiêm y, hai người bọn họ quan hệ đối đầu với nhau bao nhiêu năm, cho nên tính tình của từng người rất quen thuộc. Cho nên lão giáo hoàng cũng không có tâm tình mà cùng với đối phương đóng kịch.
- Vị cường giả trẻ tuổi của phương Đông này nên xưng hô như thế nào? - Gia Phỉ Nhĩ Đức mỉm cười hỏi, bất quá hai mắt hắn lúc này đang nhìn chằm chằm vào Bạch Mã ở dưới thân Hạ Nhất Minh. Hiển nhiên, lấy nhãn lực của hắn có thể nhìn ra thứ làm cho Phất Lan Khắc Lâm phải khổ sở không phải là người ngồi bên trên, mà chính là con thánh thú này.Hạ Nhất Minh ở trên lưng Bạch Mã hơi khom lưng nói:
- Vãn bối Hạ Nhất Minh xin ra mắt tiền bối.
- Hạ Nhất Minh? - Sắc mặt Gia Phỉ Nhĩ Đức hơi ngưng trọng thêm vài phần.
Trầm giọng hỏi:
- Sứ giả phương Tây chúng ta là do chính ngươi giết?
Cười khổ một tiếng, khi ở trên Tinh Thần Đảo chính Phất Lan Khắc Lâm cũng đã từng hỏi Hạ Nhất Minh câu này. Hắn nghĩ kiểu gì cũng sẽ có thêm phiền toái, nhưng lại không nghĩ tới nó đến nhanh như vậy.
Sống lưng đang khom xuống lại hơi thẳng lên, Hạ Nhất Minh cất cao giọng nói:
- Không sai. Chính là vãn bối giết.
Hắn cũng không muốn giải thích cho đối phương biết lý do tại sao mình lại giết những người này. Bởi vì hắn hiểu rõ được ở trước mặt thực lực tuyệt đối thì có lấy cớ gì cũng không tác dụng.
- Ta vốn tưởng rằng đây chỉ là một lời đồn. - Lạnh lùng hừ một tiếng, Gia Phỉ Nhĩ Đức nói:
- Trừ phi Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả ra tay, nếu không thì làm sao có thể đồng thời lưu lại ba người bọn họ. Bất quá.....
Ánh mắt của hắn từ trên người Bạch Mã thu lại, thở dài một tiếng nói:
- Nhìn thấy thánh thú của ngươi, ta mới tin được ngươi có thực lực lưu bọn họ lại.
Khóe miệng Hạ Nhất Minh hơi giật giật, kỳ thực trong trận chiến đó thực lực của Bạch Mã cũng chưa đạt tới trình độ này. Trong ba vị cường giả phương Tây lúc đó, kỳ thật chỉ có một người là bị Bạch Mã giết chết. Mà người này chết cũng oãn uổng, chỉ là do hoảng hốt chạy trốn nên mới bị lôi điện bất ngờ giết chết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Bất quá, hết thảy những điều này Hạ Nhất Minh cũng không muốn giải thích, mà cứ để cho bọn họ hiểu lầm đi.
Nhẹ nhàng gật đầu, Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:
- Đa tạ ngài ca ngợi. Vãn bối có thể lưu ba vị đó lại cũng chỉ là do may mắn mà thôi.Gia Phỉ Nhĩ Đức chậm rãi gật đầu nói:
- Ngươi là đệ tử của Thiên Trì nhất mạch, ta có thể buông tha cho ngươi, nhưng đầu linh thú này phải lưu lại đây.
Hạ Nhất Minh hơi gật mình, sắc mặt trở nên cổ quái, vị lão nhân này khẳng định đã cảm nhận được khí tức cường đại của Bạch Mã Lôi Điện khi ở xa. Hơn nữa lão khẳng định từ xa chứng kiến được một ít tình hình trận chiến, thế mà lão giờ đây còn nói ra những lời cuồng vọng này, chẳng lẽ lão tự tin so với Phất Lan Khắc Lâm còn lợi hại hơn hay sao?
Ánh mắt giáo hoàng bệ hạ hiện lên một tia kỳ dị, bất quá lão lập tức bay lên lên không, ra hiệu cho Thần Điện Chiến Ưng tránh ra. Con Chiến Ưng như được đại xá, nó nhanh chóng giang hai cánh bay đi.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, cuối cùng cũng buông tha cho ý định đuổi giết Chiến Ưng. Bất quá, ở trong lòng hắn thầm kêu đáng tiếc, mất đi sự vướng bận của Chiến Ưng, thì khả năng ứng phó với giáo hoàng bệ hạ trở nên khó khăn hơn rất nhiều.
Xoay chuyển ánh mắt dừng ở trên người bên cạnh Gia Phỉ Nhĩ Đức, mặc dù người này phục sức rất kỳ dị, nhưng Hạ Nhất Minh lại có cảm giác quen thuộc như đã từng gặp qua ở đâu rồi. Hơn nữa, hắn còn mơ hồ có cảm giác, Gia Phỉ Nhĩ Đức sở dĩ cuồng ngạo như vậy là có liên quan tới người này.
- Hội trưởng đại đại nhân tốn kính, xin hỏi vị bên cạnh ngài là.... - Hạ Nhất Minh quay sang hỏi Gia Phỉ Nhĩ Đức.
Gia Phỉ Nhĩ Đức tủm tỉm cười nói:
- Đây là nô phó mới nhận của bổn tọa, ngươi không cần biết.
Hạ Nhất Minh cùng Phất Lan Khắc Lâm hiển nhiên hiểu được người này tuyệt đối không đơn giản chỉ là một tên nô phó. Nhưng Gia Phỉ Nhĩ Đức nếu đã không muốn nói thì bọn họ cũng không có cách nào khác.
Sắc mặt Gia Phỉ Nhĩ Đức đột nhiên trầm xuống, nói:
- Nể mặt Đế Thích Thiên, ta cho ngươi một cơ hội còn không mau rời đi.
Hạ Nhất Minh bật cười nói:
- Đa tạ hảo ý của ngài, bất quá cơ hội này không có cũng được.
Câu nói này còn chưa dứt, lôi điện ở trên chiếc sừng của Bạch Mã đã không chút do dự đánh qua.
Lôi Điện chi lực giờ phút này không chút lưu tình đánh ra, giống như cự long xông trận, khí thế cuồng phong bão táp không chút nào yếu hơn Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả.
Nhưng mà, Gia Phỉ Nhĩ Đức cũng không né tránh, trên mặt lão lộ một tia cười lạnh, nói:
- Ngăn cản.
Người bên cạnh hắn nghe lệnh lập tức động thân tiến lên đứng chắn trước mặt lão, đồng thời vươn hai tay ra.
Ánh mắt Phất Lan Khắc Lâm cùng Hạ Nhất Minh đồng thời thay đổi, đôi mắt lộ ra vẻ khó hiểu.
Nếu là Gia Phỉ Nhĩ Đức tự thân đem lôi điện đang công kích tới dùng tay đánh tan đi thì bọn họ cũng sẽ không kinh ngạc như thế.
Thế nhưng, hội trưởng đại nhân lại để cho tên nô phó mới có được tự mình xuất thủ, khiến cho chuyện này vượt ra ngoài ý liệu của bọn họ.
Đây là công kích của Bạch Mã Lôi Điện a, nó tương đương với Nhân Đạo Đỉnh Phong Cường Giả làm sao Ngũ Khí đại tôn giả có thể so sánh được? Với nhãn lực của Gia Phỉ Nhĩ Đức hiển nhiên cũng không thể không nhận được ra điều này mới đúng.
Trong lúc nhất thời, trong đầu hai người Hạ Nhất Minh và Phất Lan Khắc Lâm đều hiện lên một ý niệm kinh khủng. Chẳng lẽ tên nô phó mới này của đối phương lại là Nhân Đạo Đỉnh Phong Cường Giả? Ý niệm này vừa hiện lên trong đầu thì chỉ thấy từ trên tay đối phương đột nhiên tuôn ra ánh sáng có năm màu.
Năm màu ánh sáng này mặc dù không giống với khi Hạ Nhất Minh vận dụng Ngũ Hành Hoàn, cũng không có lực lượng của phù văn, nhưng quả thật cũng tạo thành ngũ hành thế giới lực.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh nhất thời trở nên khó coi, hắn lập tức hiểu được vì sao Gia Phỉ Nhĩ Đức lại tín nhiệm người này như thế. Bởi vì người này quả thật là một Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả.

Chương 858: Gặp lại Vũ Gia lão tổ

Một tiếng nổ "Ầm ầm" vàn lên, lôi điện do Bạch Mã phóng xuất ra đã bị Ngũ Hành chi lực phá vỡ hoàn toàn. Người này chỉ tiện tay công kích một cái mà đã có thể không chút nào kém hơn Bạch Mã.
Nét mặt già nua của Phất Lan Khắc Lâm hơi có quắp lại, lão lạnh lùng nói:
- Nhân đạo đỉnh phong.....
Người này khi chưa ra tay mặc dù từ trên người tỏa ra khí tức cường đại đã làm cho Phất Lan Khắc Lâm hoài nghi, nhưng lão cũng hiểu được Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả có ngạo khí rất lớn. Nếu để đối phương hợp tác với mình thì có rất nhiều cách, nhưng để bọn họ cam nhận làm đầy tớ thì là chuyện không có khả năng làm được.
Chỉ là bây giờ, người này biểu hiện ra thực lực cường đại tới mức làm cho toàn bộ nghi hoặc trong lòng Phất Lan Khắc Lâm đều biến mất.
Có được năng lực cường đại như vậy quả thật chỉ có Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh xanh mét lại, hắn dù nghĩ thế nào cũng không đoán được ra được Gia Phỉ Nhĩ Đức lại có khả năng khống chế một cường giả như thế.
Tâm niệm nhanh chóng thay đổi, hai chân Hạ Nhất Minh hơi kẹp vào bụng Bạch Mã, nó lập tức hiểu ý tung bốn vó chạy đi.
Khi lôi điện cùng ngũ thải quang mang chuẩn bị va chạm vào nhau, Hạ Nhất Minh cùng với Bạch Mã đã liều mạng bỏ chạy.
Tu vi của Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả quả nhiên là cường đại, ngay cả dưới thế công của nhân thú hợp nhất cũng dễ dàng bị xử lý.
Bất quá, sau khi ngạnh kháng một đòn này, khí tức của người đó rốt cục đình trệ lại trong nháy mắt. Nguồn: http://truyenfull.vn
Cánh tay Hạ Nhất Minh như điện nhanh chóng xuất ra vô hình chi kiếm đánh tới.
Người nọ mặc dù vừa ngạnh kháng một đòn cực mạnh xong, nhưng bản năng làm cho hắn cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt. Hắn nhanh chóng ngửa đầu ra sau, nhất thời tránh được vô hình kiếm khí tấn công tới. Bất quá, khi ra tay Hạ Nhất Minh cũng không hy vọng một kiếm này có thể hạ gục đối phương, cho nên cũng không hề thất vọng. Chỉ là đối phương tuy né được đòn tấn công bất ngờ này của Hạ Nhất Minh, nhưng chiếc mặt nạ đeo trên mặt của lão cũng bị làm vỡ nát.
Bạch Mã Lôi Điện trong nháy mắt lui về phía sau mười trượng, Hạ Nhất Minh nhìn gương mặt quen thuộc của người đó mà lòng trầm xuống.
Vũ gia lão tổ - Quả nhiên chính là cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong gặp ở trên biển đã đánh nhau với Bạch Mã.
Hắn hít sâu một hơi nói:
- Hội trưởng đại nhân, nếu Hạ mỗ không đoán sai ngài chính là vì người này nên mới bị trì hoãn a.
Trong mắt Gia Phỉ Nhĩ Đức lóe lên một tia dị sắc, nói:
- Không sai. Nhìn bộ dáng của ngươi tựa hồ nhận ra hắn?
Hạ Nhất Minh cười cười nói:
- Hạ mỗ hiển nhiên là nhận ra người này, vì bản thân đã từng gia thủ cùng với hắn một lần.
Trong ánh mắt Gia Phỉ Nhĩ Đức lóe lên một tia kinh ngạc, âm thanh phát ra có chút cao hơn trước:
- Người này chính là bị các ngươi đả thương sao?
Tâm niệm hơi chuyển, trên mặt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc nói:
- Người này vì sao bị thương thì vãn bối không biết được.
Gia Phỉ Nhĩ Đức chăm chú nhìn vào mắt Hạ Nhất Minh, tựa như lão đang hoài nghi lời hắn nói.
Sắc mặt Phất Lan Khắc Lâm đồng dạng hiện lên vẻ ngưng trọng, lão lãnh đạm nói:
- Gia Phỉ Nhĩ Đức, chuyện này rốt cuộc là sao?
Hai người bọn họ là tử đối đầu với nhau, hôm nay tuy là đứng trên cùng một trận tuyến, nhưng lấy thân phận giáo hoàng ra hỏi thì hiển nhiên Gia Phỉ Nhĩ Đức không thể tùy ý đáp ứng.
Lão chần chờ một lúc mới chậm rãi nói:
- Bổn tọa mấy ngày trước trên đường tới Tinh Thần Đảo, đột nhiên gặp người này bị thương đang chạy trốn. Từ trên người hắn tỏa ra khí tức Hắc Ám cường đại, bổn tọa tò mò nên mới đuổi theo. Sau mấy ngày truy đuổi, cuối bổn tọa đã thu phục được hắn làm nô bộc.Lão nhìn về phía Phất Lan Khắc Lâm cúi đầu nói:
- Đây chính là nguyên nhân lần này ta bị trì hoãn, mong bệ hạ thứ lỗi.
Lão mặc dù nói đơn giản, nhưng Hạ Nhất Minh cũng hiểu được để thu phục đường người này thì không biết phải kịch chiến bao nhiêu lâu, nếu không tốn thời gian mấy ngày là không được.
Trên thực tế, Gia Phỉ Nhĩ Đức ngay khi cảm giác được khí tức trên người Vũ gia lão tổ, lão lập tức như cảm thấy mình bắt được bảo bối vậy.
Là một trong những Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả có khí tức Hắc Ám cường đại, lão hiển nhiên đã nhìn ra được hơi thở sinh mệnh của Vũ gia lão tổ đã dần mất đi. Chỉ bất quá, thân xác người này dù chết đi vẫn mang theo lực lượng cường đại, nếu có thể đem toàn bộ tiềm năng của thân xác này kích phát ra thì có thể đạt tới tình trạng của Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả.
Cho nên, lão hao tâm tổn lực thi triển ra nhiều loại mật thuật nghịch thiên của Hắc Ám nhất mạch mới thành công khống chế con rối này.
Chỉ là, lão mặc dù nghe nói qua phương Đông có Ngưng Huyết Nhân, nhưng đối với cách sử dụng Ngưng Huyết Nhân phối hợp với Ngũ Hành thân thể chế luyện ra con rối thì lại không hề hay biết.
Cái này không phải là lão cô lậu quả văn, mà loại công pháp luyện chế này đã bị thất truyền đã lâu. Gia Phỉ Nhĩ Đức mặc dù có kiến văn rộng rãi cũng không thể thông hiểu được những yếu quyết của nó.
Chỉ là đối với con rối này, trong lòng hắn vẫn rất hài lòng.
Một con rối tương đương với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, đây là lực lượng cường đại tới mức nào? Cho dù là ở niên đại Thần Đạo còn tồn tại thì một con rối như vậy cũng đứng đầu trên thế giới, chứ đừng nói gì tới thời đại này.
Khôi Lỗi chi thuật ở trong thế giới phương Tây Hắc Ám thế lực cũng không hề thiếu phương pháp rèn luyện con rối.
Nhưng vô luận là dùng phương pháp nào để chế luyện thì khôi lối đó cũng không thể so sánh được với khôi lỗi mà lão đang khống chế.
Đừng nói là Nhân Đạo Đỉnh Phong khôi lỗi, cho dù là cấp bậc Ngũ Khí đại tôn giả thì khôi lôi đó cũng là ngàn năm mới xuất hiện một lần.
Ngay cả với thực lực cường đại của Gia Phỉ Nhĩ Đức khi nhìn thấy tình trạng của Vũ gia lão tổ mới nảy sinh ra ý niệm này trong đầu.
Ít nhất, với tình trạng Thiên Địa Khí hiện nay đã suy yếu rất nhiều thì thế giới phương Tây không thể luyện chế ra được con rối có trình độ cao mức này.
Đây cũng là lý do vì sao lão không tiếc hảo tổn trăm phương ngàn kế và chịu cảnh thất ước để thu phục con khôi lỗi này.
Sắc mặt Phất Lan Khắc Lâm vô cùng bình tĩnh, tựa hồ như lão đã tiếp nhận lời xin lỗi của đối phương:
- Gia Phỉ Nhĩ Đức, có hai tin tức ta muốn nói cho ngươi.
Ánh mắt của lão chuyện qua trên người Hạ Nhất Minh, nói:- Bởi vì ngươi lần này thất ước cho nên toàn bộ tôn giả mới tấn giai của phương Đông đã rời đi.
- Ta thấy được người này có đầu linh thú đứng đầu này, cho nên ngươi không thể lưu họ lại đây bình an được. Như vậy kế hoạch này chúng ta bỏ đi. - Gia Phỉ Nhĩ Đức chần chờ một chút nói:
- Như vậy còn tin tức khác là gì?
Sắc mặt Phất Lan Khắc Lâm không chút thay đổi nói:
- Tin tức tốt kia chính là Hoàng Tuyền lão tổ của phương Đông đã đồng ý liên thủ cùng chúng ta.
Trên gương mặt Gia Phỉ Nhĩ Đức quả nhiên hiện lên một tia vui mừng. Có ba cao thủ Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả liên thủ, dù là đám người ở Băng Cung mạnh tới cỡ nào cũng không thể không nhìn sắc mặt bọn họ.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh hơi rút lại, thuật ngụy trang của Bách Linh Bát quả nhiên là cường đại, ngay cả Phất Lan Khắc Lâm cũng bị đánh lừa.
Phất Lan Khắc Lâm đưa tay ra chỉ về phía Hạ Nhất Minh nói:
- Ngươi cũng đã biết thân phận của hắn, nếu như chúng ta có thể lưu hắn lại, như vậy Đế Thích Thiên sẽ buộc phải thỏa hiệp với chúng ta. Có thể nói giá trị của hắn còn cao hơn tất cả đám tôn giả phương Đông kia cộng lại.
Đôi mắt Gia Phỉ Nhĩ Đức đột nhiên sáng ngời lên, lão hiểu rõ được ý tứ của đối phương.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh trở nên vô cùng khó coi, Bạch Mã Lôi Điện mặc dù đã trở thành thánh thú cường đại nhất, nhưng khi đứng trước ba vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả thì vô luận thế nào hắn cũng bị vây ở thế yếu.
Hắn bỗng nhiên cất tiếng cười to, cất cao giọng nói:
- Phạm Thù môn chủ, ngươi còn không mau đi ra?
Phất Lan Khắc Lâm cùng với Gia Phỉ Nhĩ Đức ngẩn người, sau đó đồng thời đề cao tinh thần đề phòng.
Mặc dù Gia Phỉ Nhĩ Đức tin tưởng giáo hoàng bệ hạ tuyệt đối không ăn nói ba hoa. Nhưng khi nghe được cái tên này trong lòng cũng không khỏi có chút hàn nhiệt chạy qua.
Danh hiệu thiên hạ đệ nhất thích khách của đối phương đủ để khiến cho dù là cao thủ cùng giai cũng phải kiêng kỵ vạn phần.
Trên mặt biển đột nhiên xuất hiện ba ngọn thủy tiễn, chúng nhanh chóng lao về phía ba người Phất Lan Khắc Lâm.
Hai người Phất Lan Khắc Lâm không dám chậm trễ, quanh thân hình mỗi người đều xuất hiện quang mang màu đen và trắng. Về phần Vũ Gia lão tổ thì không chút nào động dung, nhưng ngũ thải quang mang từ trên người hắn cũng sáng hơn vài phần.
Ba ngọn thủy tiễn này trong nháy mắt đã đánh trúng vị trí của ba vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, nhưng không hề gây cho họ bất cứ thương tổn nào. Nguyên nhân chính là lực đạo của ba ngọn thủy tiễn quá nhỏ.
Chúng đối với Ngũ Khí đại tôn giả may ra còn có thể uy hiếp chút ít, nhưng đối với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả lại không hề khiến bọn họ động dung.
Bất quá, hai vị cường giả đứng đầu phương Tây lại không dám xem thường người đang ẩn nấp dưới mặt biển kia.
Bởi vì ngay cả với thực lực của bọn họ cũng không thể phát hiện ra được tính mạng hơi thở của người đó. Thậm chí ngay cả khi đối phương ra tay bọn họ cũng không thể đoán ra được nơi ẩn núp của đối phương. Mà càng đãng sợ hơn chính là, tuy người này đã ra tay một lần nhưng bọn họ lại không hề có chút cảm giác được khí tức của đối phương.
Năng lực ẩn nặc đạt tới trình độ này làm cho người nghe cũng phải cảm thấy khó tin.
Giờ phút này, trong đầu bọn họ đồng thời hiện ra tên một người, chỉ có cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong mới có thể
Khí lưu ở bên cạnh bọn họ trong chớp mắt giao động, hai người lúc này mới nhìn sang Hạ Nhất Minh thì thấy hắn đã cưỡi Bạch Mã bỏ chạy ra xa.
Giáo hoàng bệ hạ cùng với hội trưởng Hắc Ám hội nghị cùng liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt của bọn họ đều có một tia do dự cùng với khó hiểu.
Hoàng Tuyền lão tổ cùng Hạ Nhất Minh có quan hệ như thế nào?

Chương 859: Ẩn Nặc thuật

Phất Lan Khắc Lâm nghiêm mặt nói:
- Phạm Thù môn chủ, xin mời xuất hiện.
Bên dưới mặt biển vẫn bao trùm một không khí yên lặng, không có nơi nào phát ra bất cứ tiếng động gì.
- Giáo hoàng bệ hạ, thật sự là hắn sao? - Gia Phỉ Nhĩ Đức chần chờ một chút hỏi.
Phất Lan Khắc Lâm không chút do dự gật đầu nói:
- Hoàng Tuyền lão tổ là do ta chính mắt nhìn thấy.
Lão nói những lời này vẻ mặt tỏ ra vô cùng cương quyết.
Nhìn thấy vẻ mặt của giáo hoàng bệ hạ, Gia Phỉ Nhĩ Đức cũng không tiếp tục hoài nghi nữa.
Phất Lan Khắc Lâm có ánh mắt như thế nào chứ? Nếu lão đã xác định đó là thật, thì khẳng định đấy không phải là giả.
Đưa ánh mắt nhìn theo phương hướng Hạ Nhất Minh rời đi, Phất Lan Khắc Lâm cất cao giọng nói:
- Phàm Thù môn chủ, ngươi đã vì hắn mà xuất đầu, như vậy chúng ta cũng không tiếp tục làm khó hắn nữa.
Gia Phỉ Nhĩ Đức do dự một chút, sau đó cũng chậm rãi gật đầu đồng ý.
Hạ Nhất Minh mặc dù có thánh thú cường đại, nếu có thể lưu lại nó thì sẽ đạt được rất nhiều chỗ tốt.
Nhưng chỗ tốt đó dù lớn tới mức nào thì cũng không thể so sánh được với Thiên Niên Băng Đảo.
Hai người bọn họ có thể ở thế giới phương Tây làm những chuyện rung trời chuyển đất hơn trăm năm thì đều là những người không phải bình thường, chỉ trong nháy mắt đã suy nghĩ được điều lợi hại trong đó.
Hai người nhìn nhau rồi cùng gật đầu, sau đó lao xuống dưới biển.
Về phần Vũ gia lão tổ cũng phóng theo phía sau bọn họ, cùng tiến nhập vào trong lòng biển cả.
Cũng không biết Gia Phỉ Nhĩ Đức đã dùng thủ đoạn gì mà có thể khống chế được khôi lỗi có thực lực cường đại này. Thủ đoạn của Hắc Ám thế lực ở phương Tây quả nhiên là tầng tầng lớp lớp, so với phương Đông không hề kém hơn chút nào.
Trong lòng biển bao trùm một không khí yên tĩnh, lạnh lẽo và u ám.
Phất Lan Khắc Lâm cùng với Bạch Mã nếu giao thủ lâu ở trên đất bằng, như vậy đã sớm tạo thành sức phá hoại tô lớn. Nhưng ở trên mặt biển lại khác, nó không đủ sức để tạo thành bất cứ dấu vết nào.
Vô luận tạo thành nhiều hay ít lực phá hoại thì cũng không thể tạo thành bất cứ thương tổn nào cho biển cả. Dù là làm cho một vùng nước nổ tung lên, thì vô tận nước biển ở khắp nơi sẽ nhanh chóng đổ về, bổ khuyết vào vị trí vừa bị phá hoại.
Lúc này khi bọn hắn tiến vào trong lòng biển, lập tức bắt đầu tập trung tìm kiếm xem người nọ ở nơi nào.
Vô luận là Phất Lan Khắc Lâm hay Gia Phỉ Nhĩ Đức đối với người này đều rất mong chờ. Bọn họ mặc dù đều là người phương Tây, muốn thành công tham dự vào chuyện Băng Đảo, vậy phải có một đồng đạo phương Đông hợp tác cùng.
Huống chi, chỉ bằng vào năng lực đặc thù của lão, thì phóng mắt ra toàn bộ thiên hạ cũng không có ai nguyện ý đắc tội. Một khi có thêm hắn gia nhập vào liên minh, thì lòng tin của bọn họ sẽ gia tăng hơn rất nhiều.
Chỉ là bọn hắn rất nhanh phải thất vọng, ở trong một khoảng biển rộng lớn không thể tìm ra được bất cứ người nào đang ẩn giấu.
Điều duy nhất đáng chú ý chính là ở phía xa xa đang có hơn mười con cá lớn đang chú mục nhìn bọn họ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Loại cá này có độ lớn cũng không phải là nhỏ, cho dù là bé nhất thì cũng không hề kém với nhân loại.
Hơn nữa, loại cá này như trời sinh có tính hung tàn, trong lòng biển đột nhiên xuất hiện ba người, chúng không chút do dự quẫy đuôi bơi lại gần mở ra chiếc miệng có đầy những hàm răng sắc bén cắn tới.
Đám người Phất Lan Khắc Lâm cũng không đem những sinh vật này để ở trong mắt.
Nếu như trong đám cá này có cấp bậc thánh thú, như vậy bọn họ còn có hứng thú ra tay giết chết lấy nội đan. Nhưng bọn họ cảm nhận được khí tức của đám cá này đều vô cùng bình thường, thậm chí so với linh thú cũng còn kém a.
Đối mặt với đám gia hỏa đang tự tìm đường chết, bọn họ không hề có hứng thú dây dưa.Gia Phỉ Nhĩ Đức tùy ý huy động cánh tay đánh về phía trước, trong nháy mắt trước mặt đám cá này xuất hiện một hắc ảnh.
Hắc ảnh sau một lúc chập chờn đột nhiên biến mất không còn dấu vết, loại cá này nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị xảy ra hơi đình chỉ động tác một chút, sau đó thân thể đã bị chia làm mấy phần.
Gia Phỉ Nhĩ Đức vừa ra tay đã sử dụng thủ đoạn ác động nhất đem đám cá phân ra làm mấy trăm mảnh.
Trên từng khối thịt của chúng lộ ra vẻ trơn nhẵn, chứng tỏ rằng khi tấn công tới không có nửa điểm trở ngại.
Nhất thời một vùng biển bị máu của những con cá này nhuộm đỏ.
Còn lại một con cá to nhất, không rõ tên của nó là gì, nhưng nó có thể nhìn ra được ba người trước mắt này cũng không phải là thực phẩm dễ ăn được.
Nó nhanh chóng chuyển thân bắt đầu chạy trốn, động tác của nó cũng tương đối mau lẹ, chỉ chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt của ba người.
Đám người Phất Lan Khắc Lâm hiển nhiên không đem chút chuyện này để vào trong mắt. Quanh người bọn họ đều xuất hiện những vòng sáng có thuộc tính bất đồng, loại lực lượng này nhanh chóng tách những vùng nước biển bị máu ô nhiễm ra.
Sau một hồi tìm tòi, Phất Lan Khắc Lâm cùng với Gia Phỉ Nhĩ Đức đã buông tha cho ý định của mình, bọn họ hậm hực nổi lên khỏi mặt biển.
- Giáo hoàng bệ hạ, ngài xác định Cát Ma Phạm Thù môn chủ nguyện ý cùng chúng ta liên thủ chứ? - Gia Phỉ Nhĩ Đức lần thứ hai hỏi câu này.
Trên mặt Phất Lan Khắc Lâm hiện lên một tia tức giận, nhưng ngay cả lão cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Chuyện phát sinh ngày hôm nay vô cùng quỷ dị, đầu tiên là Phạm Thù môn chủ đã đáp ứng yêu cầu của lão, nhưng lại ẩn nấp ở xung quanh vào thời khắc mấu chốt ra tay trợ giúp Hạ Nhất Minh. Quang trọng hơn là vị thích khách kia tuy ở vùng phụ cận quanh đây, nhưng khi Hạ Nhất Minh rời đi cũng không hề xuất hiện cùng bọn họ thương nghị đại sự.
Giáo hoàng bệ hạ mơ hồ cảm giác được điều này khẳng định có chút kỳ quặc, nhưng đối mặt với câu hỏi của lão đối thủ chỉ hừ lạnh một tiếng nói:
- Cát Ma huynh chính miệng đáp ứng yêu cầu của ta, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta bịa ra sao?
Gia Phi Nhĩ Đức lắc đầu, đối với trình độ của bọn họ mà nói, một khi đã đáp ứng thì không bao giờ thay đổi. Cho dù là ở trong thế giới Hắc Ám nếu có người đi ngược lại với những điều này cũng sẽ bị mọi người công kích.
Mà lão lại không hề hoài nghi lời nói của Phất Lan Khắc Lâm. Nếu như giáo hoàng bệ hạ bịa ra chuyện này, vậy thế giới này thật sự là điên đảo hết cả rồi.
Đương nhiên, với tu vi của ba người bọn họ mà sau một lúc lâu tìm tòi vẫn không thu hoạch được gì, điều này cho thấy khả năng ẩn giấu khí tức của người kia đạt tới mức nào. Phóng mắt nhìn ra khắp thiên hạ số người làm được điều này chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, mà ở Nam Cương này chỉ sợ cũng chỉ có Hoàng Tuyền lão tổ mới có thể làm được.
- Nếu hắn đã đáp ứng vì sao lại không chịu ra mặt gặp chúng ta? - Gia Phỉ Nhĩ Đức khổ não hỏi.
Phất Lan Khắc Lâm á khẩu không thể trả lời được, một lúc sau lão hừ nhẹ một tiếng nói:- Có lẽ hắn kiêng kỵ nhân số của chúng ta.
Gia Phỉ Nhĩ Đức liếc mắt nhìn về phía Vũ gia lão tổ, trong lòng tựa hồ như đã chấp nhận lời giải thích này của giáo hoàng bệ hạ.
Lắc đầu một cái, hắn không có ý định tiếp tục ở lại đây tìm tung tích của vị thích khách này nữa, lạnh lùng nói:
- Giáo hoàng bệ hạ, lần này bởi vì ta bị trậm chễ nên mới để cho đám phương Đông tôn giả rời đi. Như vậy để cho ta đền bù một chút đi.
- Ngươi định làm thế nào?
- Đám tôn giả phương Đông vừa tấn chức này đi tới Nam Cương, bọn họ cũng chỉ biết đi tới một chỗ mà thôi. - Gia Phỉ Nhĩ Đức mỉm cười nói:
- Ngài sẽ bớt thời gian cùng ta đi thăm Lưu Ly Động chứ?
Phất Lan Khắc Lâm suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi nói:
- Hội trưởng đại nhân, ta nghĩ rằng nếu muốn đem tin tức này truyền ra ngoài, thì nên để bọn họ rời đi mới là điều tốt.
Gia Phỉ Nhĩ Đức giật mình, nghi hoặc hỏi:
- Ngươi có ý định thế nào?
- Chờ. - Phất Lan Khắc Lâm không chút do dự nói:
- Chúng ta cùng với Nam Cương cũng không có ân oán gì lớn, nếu làm tốt có thể được Lưu Ly lão tổ đồng ý liên thủ, lúc ấy có thể phá vỡ âm mưu của đám người kia.
Gia Phỉ Nhĩ Đức thở dài một tiếng nói:
- Muốn cho Lưu Ly lão tổ đồng ý xuất lực cùng chúng ta chắc chắn sẽ phải trả giá rất lớn a.
Phất Lan Khắc Lâm bình tĩnh nói:
- Băng Cung yêu cầu đông đảo Nhân Đạo Đỉnh Phong tụ tập cùng một chỗ chắc chắn là có ý định khai mở Băng Đảo. Nếu như bọn chúng có thể để chúng ta cùng tham dự vào chuyện này, như vậy tốn bao nhiêu ta cũng tình nguyện.
Đôi mắt Gia Phỉ Nhĩ Đức lóe lên một tia ánh sáng, hắn cũng hơi gật đầu đồng ý.
Hai vị cường giả này ở phương Tây đã tranh đoạt lợi ích với nhau mấy trăm năm, nhưng cũng đồng thời hiểu rõ được đối phương nên rất nhanh đồng ý suy nghĩ của đối thủ.
Với tuổi tác của bọn họ, nếu như không thể nhân cơ hội Băng Đảo này mà đột phá, như vậy đợi tới khi bọn họ bắt đầu suy yếu thì không còn khả năng làm được điều gì nữa. Nói tới đây, ba người lập tức hướng về phía Lưu Ly Động bay đi.
Ngay khi ba người rời đi xa, một con cá lớn đột ngột từ trong lòng biển nổi lên.
Nếu như giáo hoàng bệ hạ cùng với hội trưởng đại nhân còn ở đây, bọn họ khẳng định có thể nhận ra được nó chính là con cá vừa bỏ trốn.
Con quái ngư này dần nổi lên khỏi mặt nước, sau đó quanh thân thể xuất hiện một tầng ánh sáng.
Chỉ trong nháy mắt tầng ánh sáng này xuất hiện, con quái ngư chậm rãi đứng thẳng dậy.
Đây chính là do Bách Linh Bát sử dụng năng lực đặc thù của mình khi ngụy trang thành Hoàng Tuyền lão tổ để biến thành quái ngư, cho nên hắn dễ dàng lừa gạt được hai vị cường giả đứng đầu phương Tây kia.
Thuật ngụy trang này tuy hết sức đơn giản, nhưng lại thực dụng, cho dù là ở trước mặt Nhân Đạo Đỉnh Cao cường giả cũng không lộ ra nửa điểm sơ hở.
Bách Linh Bát nhìn theo hướng ba người rời đi, ánh mắt lộ ra một tia lo lắng. Sau một lát hắn liền xoay người đuổi theo phương hướng Hạ Nhất Minh rời đi.

Chương 860: Hải quái bao vây

Quang mang màu trắng chợt lóe lên, Hạ Nhất Minh ngồi trên lưng Bạch mã xuất hiện ở trong một khu vực trên biển, hắn quay đầu nhìn lại phía sau, cuối cùng mới hở dài ra một hơi.
Khi Bạch Mã Lôi Điện có được thực lực cường đại hơn, thì ngay cả khi Hạ Nhất Minh cùng với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả cũng không hề cảm thấy sợ hãi.
Một khi tiến hành nhân thú hợp nhất thì hắn có thể cùng với cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong buông tay đánh một trận.
Nhưng đối phương lại không chỉ có một người, mà tới những ba người, cho nên Hạ Nhất Minh cũng chỉ có thể quay lưng bỏ chạy.
Nhẹ nhàng vuốt ve chiếc cổ của Bạch Mã, hắn yên lặng đứng chờ đợi.
Một lúc lâu sau, ở trên không xuất hiện một đạo thất thải quang mang, Bách Linh Bát nhẹ nhàng đáp xuống. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hạ Nhất Minh cất tiếng cười to, đưa ngón tai cái về phía Bách Linh Bát, nói:
- Bách huynh quả nhiên lợi hại.
Có thể đem hai vị cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong đùa bỡn như thế, chỉ sợ ngoài Bách Linh Bát ra cũng không có người thứ hai làm được.
Bách Linh Bát đối với lời tán dương của Hạ Nhất Minh cũng không có chút phản ứng nào, hắn đem lời thương lượng của hai vị cao thủ kia nói ra cho Hạ Nhất Minh biết.
Hạ Nhất Minh nhăn mày lại, nói:
- Chuyện Thiên Niên Băng Đảo bây giờ chúng ta chưa có tư cách nhúng tay vào, nếu bọn họ đã không có ý định đến Lưu Ly đảo thì ta cũng an tâm.
Chỉ cần có thể, Hạ Nhất Minh cũng không nguyện ý đối địch với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả.
Bách Linh Bát trầm giọng nói:
- Bọn họ còn phải chờ Lưu Ly lão tổ đồng ý, ngươi có thể yên tâm một đoạn thời gian, hơn nữa đem tin tức này truyền đi.
Hạ Nhất Minh hơi gật đầu, chuyện như vậy mình đương nhiên không thể giấu diếm, cũng chỉ đành quay trở về Lưu Ly đảo trước.
Nhẹ nhàng vỗ lên thân Bạch Mã, một người một người liền hóa thành một đạo quang mang màu trắng bay lên cao, cùng với thất thải quang mang do Bách Linh Bát hóa ra nhanh chóng bay về phía Lưu Ly đảo.
Bất quá, sau khi di chuyển một lúc, bọn họ cũng nhanh chóng dừng lại, bởi vì phát hiện ra chiếc thuyền quen thuộc đang di chuyển trên biển.
Chiếc thuyền này chính là phương tiện đã chở bọn họ tới Tinh Thần Đảo, chỉ là giờ phút này xung quanh chiếc thuyền sóng biển liên tục dội tới một cách mãnh liệt.
Mặc dù còn cách khá xa, nhưng Hạ Nhất Minh có thể cảm ứng được từ nơi ấy phóng xuất ra khí tức cường đại.
Khí tức của đám người Kim Chiến Dịch, Kỳ Liên Song Ma, Lệ gia phụ tử đều đồng thời phóng ra cùng với hơn mười khí tức cường đại dưới đáy biển giằng co.
Cỗ lực lượng đang phát ra này hiển nhiên là do thánh thú ở vùng biển này phát ra, nhưng điều khó tin chính là ở đây lại hội tụ số lượng thánh thú đông đúc như vậy.
Hạ Nhất Minh hơi suy nghĩ một chút, lập tức hiểu được.
Đám người Kim Chiến Dịch sau khi rời khỏi Tinh Thần Đảo liền trở lại thuyền mà rời đi. Nhưng bọn họ thật xui xẻo gặp ngay phải cuộc hội ngộ của các thánh thú gần đây, nên hai bên diễn ra xung đột.
Chỉ bất quá, vận khí lúc này như quay lưng với bọn họ, một đoàn thánh thú cũng có thể khiến cho bọn họ
Một cỗ Hỏa chi lực khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện, ngay khi nó xuất hiện đám người Kim Chiến Dịch đã nhanh chóng liều mạng bỏ chạy ra xa.
Với tu vi võ học của bọn họ, một lần tiến hành phối hợp ngăn địch cũng không phải là vấn đề lớn.
Ngoài khơi đột nhiên xuất hiện tám con Hỏa Long thật lớn, chúng nhanh chóng khiến cho một vùng nước biển bị bốc hơi đi.Trong vùng nước biển này có hai đầu thánh thú quái ngư, là một trong những loài sinh vật hung mãnh nhất ở biển cả. Nhưng mà, khi tám con Hỏa Long khiến cho đại lượng sinh vật dưới biển nhanh chóng cháy thành tro, thì hai đầu thánh thú này lại tạo ra một vòng ánh sáng màu lam ngăn cản lực lượng của Hỏa Long ở bên ngoài.
Bốn con Hỏa Long điên cuồng hướng về phía xung quanh tấn công, trong lúc nhất thời đã thiêu đốt toàn bộ những thứ ở xung quanh.
Hơn nữa mấy con Hỏa Long này dường như có linh tính vậy, bọn chúng quây lấy hai đầu quái ngư mãi không tha, tựa hồ nếu không đem chúng thiêu cháy thì sẽ không bỏ qua.
"Phốc"
Một chiếc thủy tiễn to lớn từ trong lòng biển đột nhiên lao về phía Lệ Nhã. Thủy tiễn này có màu lam, ẩn chứa bên trong đó là lực lượng khổng lồ, vượt xa khỏi cực hạn của thánh thú.
Có thể phóng xuất ra thủy tiễn này chứng tỏ đầu thánh thú đó cực kỳ thông tuệ, nó có thể nhìn ra được Lệ Nhã là người điều khiển Hỏa Long. Cho nên nếu muốn giải cứu đồng bọn thì nó buộc phải tấn công nàng.
Thân hình Lệ Giang Phong hơi lóe lên, Lang Nha Bổng nhanh chóng tạo thành một bức màn chắn, đón đỡ thủy tiễn đang lao tới.
Tiếp theo đó vô số thủy tiễn từ trong nước phóng tới, cơ hồ thân hình Lệ Giang Phong đã chìm hẳn vào trong nước. Mỗi một ngọn thủy tiễn đều ẩn chứa những mối nguy hiểm làm cho người khác phải sợ hãi.
Sắc mặt huynh đệ Kỳ Liên Song Ma hơi thay đổi, hai người nhanh chóng huy vũ hai tay, ở giữa không trung ngưng tụ thành một vòng tròn chỉnh thế.
Sau đó năm đóa hoa chợt xuất hiện tấn công về phía mặt biển đằng xa.
Ngũ Hành Luân Hồi Chi Hoa mặc dù do hai huynh đệ hợp lực thi triển ra, nhưng nếu đơn độc so sánh về công kích thì có thể nói là đứng hàng đầu trong đám người này.
Ngoài khơi truyền tới tiếng nổ "ầm ầm" liên tục, quanh khu vực mười lăm trượng những bối xác màu trắng dần dần nổi lên.
Ngũ Hành Luân Hồi Chi Hoa của Kỳ Liên Song Ma va chạm với những bối xác này tạo thành vô số hoa lửa bắn lên, ngoài những điều đó ra thì không hề tạo được bất cứ thương tổn nào cho quái vật.
Sắc mặt mọi người đều thay đổi, quái thú kinh khủng này mặc dù không phải là thánh thú bậc cao nhất, nhưng cũng chỉ kém hơn một chút mà thôi.
Ít nhất, trong đám bọn họ không ai có thể đối phó với đại gia hỏa kinh khủng này.
Bối xác to lớn hơi mở ra, một cỗ thủy tiễn từ trong khe hở bắn ra. Bối xác to lớn này bắn ra một chiếc thủy tiễn màu lam, dưới ánh sáng mặt trời chiếu vào làm ánh lên màu sắc như thật như ảo, quang mang bao phủ ra khắp nơi.Bất quá, tất cả mọi người đều biết cái này đẹp thì có đẹp, nhưng nếu không cẩn thận thì tuyệt đối không thể an toàn vượt qua đợt tấn công này.
- Cẩn thận. - Lệ Giang Phong gầm lên một tiếng, thân thể của hắn từ trong lòng biển nhảy lên, khi tới bên người Lệ Nhã, Lang Nha Bổng huy vũ liên tục tạo thành một bức tường vững chắc che chắn cho thân thể phụ tử hai người.
Đông đảo tôn giả xung quanh đều thi triển thủ đoạn của mình để bày ra xung quanh người một lớp phòng vệ.
Chiếc thuyền chở bọn họ trên biển lúc này sớm đã rời xa khỏi trận chiến. Khi không có tôn giả ở trên tàu, căn bản không có con quái thú nào có ý định ngăn trở lại. Tựa hồ quái thú trong hải dương muốn đối phó chính là cường giả cấp bậc tôn giả.
Về phần những người khác, cho dù là tiên thiên cường giả thì trong mắt bọn chúng không phải là điều gì đáng kể.
Thủy tiễn giống như vô cùng vô tận phóng tới, khi mọi người đã phóng thích ra được bức tường phòng ngự cho mình trong lòng đều có chút hoảng hốt. Có một đầu thánh thú cấp bậc này ngăn cản bọn họ chỉ sợ sẽ gặp khó khăn rất lớn.
Bối xác to lớn tựa hồ cảm nhận được loài người đang sợ hãi nó, cho nên chiếc miệng hơi mở rộng ra một chút.
Cỗ thủy tiễn lần này được nó phóng ra tựa hồ ngưng tụ lực lượng cường đại hơn lúc trước, mà trong lúc đó những đại gia hỏa vừa chạy trốn cũng đã quay lại hợp lực cùng con bối xác thi triển đủ các loại tài nghệ để tấn công loài người. Cùng với đám tôn giả này dây dưa một hồi rất lâu, khi Hạ Nhất Minh đến đây cũng là lúc thấy một màn hỗn loạn này.
Dưới làn mưa thủy tiễn uy hiếp, các tôn giả mặc dù không ai bị thương vong, nhưng lại rơi xuống thế yếu.
Con bối xác to lớn này mặc dù không tự mình đối phó một người, nhưng nó lại kiềm chế toàn bộ các tôn giả, làm cho bọn họ có cảm giác bó tay bó chân mà rơi vào thế hạ phong.
Nhiều người như vậy, nhưng cũng chỉ có Cửu Long Lô của Lệ Nhã là có thể uy hiếp tới đám quái thú trong biển, ngay cả Ngũ Hành Luân Hồi Chi Hoa của Kỳ Liên Song Ma cũng không hề giúp bọn họ chiếm được chút thượng phong nào.
Kết quả đối chiến như vậy làm cho Hạ Nhất Minh không khỏi phải công nhận lời Lệ Giang Phong nói, thánh thú ngoài biển có lực lượng cường đại không phải là lời giả.
Hắn nhẹ nhàng vỗ lên thân Bảo Trư, dưới chân tiểu tử này lập tức xuất hiện bốn đám mây đen trợ giúp nó phi hành, đi tới giữa không trung từ trong miệng nó xuất hiện bạch quang, sau đó Cửu Xỉ Đinh Ba phóng xuất ra ngoài.
Hỏa chi lực cường đại đột nhiên xuất hiện ở trên cao, nó không hề kém chút nào so với Cửu Long Lô của Lệ Nhã. Cửu Xỉ Đinh Ba ở giữa không trung bay qua bay lại làm cho thủy tiễn cường đại đang tấn công về phía Hỏa Long nhất thời bốc hơi.
Khi nhìn thấy Cửu Xỉ Đinh Bá, Đặng Ức Thần đã yên tâm một phần, lại nhìn thấy chín con Hỏa Long đang liên tục tấn công, hắn nhanh chóng phối hợp với chúng đem Thủy Xà đang giao phong với mình vây trụ lại.
Quả nhiên, Hỏa Long ở trên bầu trời trong nháy mắt lao xuống đem một đầu Thủy Xà thánh thú trợ giúp vây lại.
Hai chân Đặng Ức Thần hơi dùng sức một chút, cả thân hình nhanh chóng thoát ly ra xa chứng kiến con Thủy Xà đang giãy dụa cầu sinh trong vòng vây của Hỏa Long mà cảm khái ngàn vạn lần. Bất quá, hắn biết lúc này không phải là lúc để dứng xem, hắn xoay người trợ giúp một đồng đội đang bị hai đầu thánh thú vây lấy.
Khi đối mặt với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, Bảo Trư hiển nhiên không dám ra oai, nhưng nếu đối thủ của nó có tu vi kém hơn Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả thì Cửu Xí Đinh Ba lại giúp nó thể hiện được uy phong của mình.
Một còn Hỏa Long bằng vào lực lượng khổng lộ của mình cứng rắn đem một đầu Thủy Xà thánh thú nâng lên khỏi mặt nước.
Thánh thú trên hải dương một khi rời khỏi mặt nước lực lượng của nó sẽ giảm đi rất nhiều.
Những con Hỏa Long ở xung quanh lập tức ập tới, chỉ trong chốc lát đã làm cho đầu thánh thú này ngay cả sương cốt cũng tan thành tro bụi.
Bảo Trư rống lên một tiếng, nó đem toàn bộ uất ức khi đối mặt với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả giờ phút này phát tiết ra.
Bối xác to lớn tựa hồ như lúc này đã chú ý tới Bảo Trư ở trên không.
Nhưng mà ngay lúc này, một bóng trắng nhanh chóng xuất hiện ở phía trên nó.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau